Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 6 : Lời Thề Ác Độc (c26-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 26: Lời Thề Ác Độc
Hai mắt Đỗ Phi đỏ lên, căm phẫn nói: “Ta còn có thể làm sao bây giờ? Một không có sức mạnh, hai là cũng chẳng có thế lực, vậy cứ thế mà đi báo thù thì chẳng phải là tìm đường chết sao? Vị thiếu gia này, nếu đã không muốn giúp ta báo thù thì cũng xin ngài đừng sỉ nhục ta nữa!”
Lăng Thiên cao ngạo cười: “Sỉ nhục ngươi? Nhìn ngươi giờ như chó nhà có tang mà cũng xứng để ta sỉ nhục ư?”
Đỗ Phi tức giận đến mức cả người run rẩy nói: “Ngươi… ngươi khinh người quá đáng!” Nếu không phải băn khoăn tới việc đối phương có ân cứu mạng với mình thì hắn đã muốn xông thẳng tới, khua quyền mà đấm rồi.
Lăng Thiên đứng dậy, thần sắc lộ vẻ hứng thú rồi lạnh nhạt nói: “Ngươi đừng có hiểu lầm! Ta đối với một tên mà ngay cả mối thù của cha mẹ mà còn phải mượn tay người khác thì thật sự là không có hứng thú để mà sỉ nhục hắn.
Người như vậy thì ngay cả một con chó cũng không bằng.
Chó điên lên còn có thể cắn người một phát! Nhưng ngươi, ngươi ngay cả sủa một tiếng cũng không dám!” Lăng Thiên lắc lắc đầu rồi tiện tay vứt ra một thỏi bạc, “Không có ý nghĩa! Cầm lấy rồi chạy trốn mà giữ cái mạng của mình đi! Loại nhu nhược như ngươi đừng mong tới chuyện báo thù! Tìm một chỗ tốt tốt mà sống! Đi đi! Đi làm một con rùa đen rút đầu cũng tốt đó! Ha ha ha…”
Cười một trận đầy sự chế nhạo, Lăng Thiên cất bước đi ra ngoài, vừa đi hắn vừa nói: “Ta vốn có thể cho ngươi hy vọng, có thể giúp ngươi cường đại, có thể khiến người tự mình đi báo thù… Ha ha ha! Nhưng không ngờ, ngươi lại chỉ nghĩ tới việc lợi dụng ta.
Hắc hắc hắc…”
Tuyệt đối là sỉ nhục!
Cả người Đỗ Phi run rẩy, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ mà nghe Lăng Thiên chế giễu.
Lúc đó, hắn chỉ muốn chui xuống đất cho nó xong.
Từng câu từng chữ như một thanh cương đao găm thẳng vào sâu trong nội tâm của hắn.
Sự đau đớn đó khiến cả người hắn co rút.
Nhưng bỗng nhiên, Đỗ Phi nghe được câu cuối cùng mà Lăng Thiên vừa đi vừa nói: “… Ta có thể cho ngươi hy vọng, có thể cho ngươi sự cường đại, có thể khiến ngươi tự mình đi báo thù!…” Đỗ Phi như bị điện giật nhảy dựng lên nhìn bóng dáng Lăng Thiên đã đi xa rồi điên cuồng đuổi theo, hắn ngay cả thỏi bạc trên mặt đất kia cũng không cầm đi, mà không, phải là hắn căn bản không thèm liếc mắt nhìn thỏi bạc đó.
Lăng Thiên vừa đi, miệng chậm rãi đếm.
Trong lòng Lăng Thiên, hẳn chỉ cho Đỗ Phi cơ hội khi mình đếm tới mười! Nếu mình đếm tới mười mà Đỗ Phi còn chưa đuổi theo thì như vậy, Lăng Thiên sẽ rời khỏi mà không thèm quay đầu lại! Đi mà không chút lưu luyến!
“… Năm, sáu, bảy…” Sau lưng vang lên tiếng chạy điên cuồng, khóe miệng Lăng Thiên nhếch lên lộ vẻ tươi cười.
Đỗ Phi chạy như bay và khi vừa mới đuổi kịp Lăng Thiên, thậm chí còn chưa khống chế được tốc độ đã “Phịch!” Một tiếng quỳ xuống nói: “… Thiếu gia, xin dừng bước!”
Lăng Thiên thản nhiên xoay người nhìn Đỗ Phi đang quỳ gối trước mặt mình mà mặt không chút biểu tình!
Đỗ Phi dập đầu rất mạnh: “Thiếu gia, ta muốn báo thù! Ta muốn trở nên mạnh mẽ! Ta muốn tự tay báo huyết cừu của cha mẹ.
Xin thiếu gia thành toàn!
Lăng Thiên hiên ngang mà đứng, chứng kiến thấy Đỗ Phi dập đầu trên lớp tuyết dày tạo thành một cái hố rất sâu rồi dần dần trên mặt tuyết càng ngày càng phát ra những tiếng dập đầu “Phành! Phành!” mà sắc mặt vẫn không dao động: “Có thể! Ta có thể giúp ngươi! Cho ngươi sự cường đại chân chính để tự tay ngươi giết chết kẻ thù của mình! Mấy cái này, ta đều có thể làm được nhưng mà cần trả giá rất lớn! Tự ngươi cũng biết rằng ta không có khả năng vì sự đồng cảm nên mới giúp ngươi! Ngươi có thể trả cho ta cái gì đây? Ngươi có thể cho ta cái gì? Chỉ cần ngươi đả động được ta thì ngươi mới có thể đạt được hết thảy như những lời ta vừa nói”.
Chậm rãi bước hai bước, Lăng Thiên tiếp tục nói: “Những thứ đó không phải chỉ cần ngươi dập đầu là có thể đổi lấy! Nếu ngươi không thể đả động được ta thì cho dù ngươi có lạy đến vỡ đầu cũng đừng mong ta giúp ngươi!”
Đỗ Phi ngỡ ngàng đứng dậy, miệng thì lẩm bẩm nói: “Ta có thể trả bằng cái gì đây? Ta có thể trả bằng cái gì đây?…”
Lăng Thiên lạnh lùng nói: “Trời rất lạnh! Ta không có hứng thú ở đây mà lôi thôi với ngươi.
À, đúng rồi, Vạn Toản Châu Lan gì gì kia ta cũng không muốn, thiếu gia ta căn bản không để vào mắt.
Ngươi có biết ta là ai không hả?”
Đỗ Phi ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy vẻ nghi vấn.
Lăng Thiên thản nhiên nói: “Ta họ Lăng, gọi là Lăng Thiên.
Biết Lăng gia không? Ta chính là tiểu thiếu gia duy nhất của Lăng gia!”
Đỗ Phi trợn mắt há hốc mồm khiếp sợ! Đối phương không ngờ lại là tiểu thiếu gia của Lăng gia, gia tộc lớn nhất vương quốc hiện giờ! Lấy tài lực của Lăng gia thì không cần phải nói chỉ có một gốc Vạn Toản Châu Lan mà dù có là mười gốc, trăm gốc cũng hoàn toàn không để nó vào mắt! Vậy thì mình rốt cuộc có thể trả bằng cái gì đây?
Lăng Thiên trên mặt lộ thần sắc không kiên nhẫn, nói: “Được rồi! Ta phải đi! Ngươi đã không nghĩ ra thì sau này cứ tự thu xếp cho ổn thoả đi”.
Rồi hắn không chút luyến tiếc mà bước đi.
Đỗ Phi khẩn trương rồi đột ngột gục trước người Lăng Thiên, ô lấy hai chân của hắn nói: “Thiếu gia!… Thiếu gia… Ta không hề có cái gì để có thể cho người.
Ta chỉ có một cái mạng thấp kém này mà thôi.
Chỉ cần thiếu gia cần thì tiểu nhân bất cứ lúc nào cũng có thể vứt cái mạng nhỏ này đi”.
Lăng Thiên nở nụ cười: “Mạng? Có ý tứ, có chút ý tứ đó! Ha ha ha, nhưng chỉ có mạng thôi thì còn chưa đủ!”
Đỗ Phi sửng sốt: “Ngoại trừ cái mạng này thì mình còn có thế trả bằng cái gì nữa đây? Cái gì cũng không có!”
Thần sắc Lăng Thiên lạnh lùng, quát: “Đứng lên, nghe ta nói!”
Đỗ Phi run lên, trong mắt lòe ra quang mang hoan hỉ rồi nghe lời mà đứng lên.
Lăng Thiên nhìn chằm chằm vào hai mắt hắn nói: “Ngươi nghĩ được rằng cho ta một cái mạng thì coi như là đã nghĩ ra được một nửa rồi.
Vì vậy ta quyết định nói cho ngươi biết, ta cuối cùng là muốn cái gì!”
Thần sắc Đỗ Phi căng thẳng, lỗ tai không tự chủ dựng lên để lắng nghe từng câu từng chứ Lăng Thiên sắp nói.
Lăng Thiên từng chữ từng chữ một nói: ” Ta có thể cho ngươi đạt tới đỉnh cao mà người đời phải ngước nhìn.
Ta có thể cho ngươi có được sức mạnh đủ để tung hoành thiên hạ mà không người nào có thể ngăn cản được! Ta có thể cho ngươi nắm giữ đại quyền sinh sát những người khắp thiên hạ! Nhớ kỹ là tất cả mọi người ngoại trừ ta ra! Ngươi hiểu chưa?”
Đỗ Phi ưỡn thẳng ngực, trong mắt lòe ra quang mang nóng bỏng: “Ta hiểu! Thiếu gia, bắt đầu từ lúc này ngài có tất cả mạng sống và cả linh hồn của tiểu nhân.
Tiểu nhân có thể giao cho thiếu gia toàn bộ lòng trung thành của mình!”
Lăng Thiên vừa lòng, cười: “Trung thành! Ha ha ha, ta rất mừng vì ngươi rốt cuộc đã nghĩ ra, mặc dù là phải có sự gợi ý của ta.
Nhưng ta không vẻn vẹn chỉ muốn sự trung thành của ngươi mà ta còn muốn ngươi tuyệt đối phục tùng, cho dù ta muốn ngươi chết! Điều này không phải chỉ có vẻn vẹn dựa vào lời nói bằng miệng thôi đâu”.
Thân hình nhỏ bé của Đỗ Phi quỳ xuống, tay chỉ lên trời nói: ” Trời cao ở trên! Tiểu nhân Đỗ Phi lấy danh nghĩa cha mẹ cùng các đời tổ tông, xin thề: Từ nay về sau, Đỗ Phi hiến Lăng Thiên thiếu gia toàn bộ lòng trung thành cùng sự phục tùng tuyệt đối! Nếu vi phạm lời thề này thì các đời tổ tông sẽ bị đọa lạc vĩnh viễn ở địa ngục mà không bao giờ được siêu sinh! Con của Đỗ Phi về sau, trai thì đời đời làm nô lệ, nữ kiếp kiếp làm kỹ nữ!”
Lăng Thiên cũng vì đó mà cảm thấy sợ hãi!
Thế giới này rất coi trọng lời thề.
Đối với thuyết pháp: “Linh hồn một người sau sẽ nhập Luân Hồi để bước vào một thế giới khác” thì nó đã khắc sâu vào nhân tâm.
Trước kia cho dù là chuyện lớn đến mức nào thì cũng chưa từng có người nào cả gan dám đem cả tổ tông rồi con cái của mình ra thề cả!
Như Đỗ Phi dám đem cả tổ tông các đời và cả con cái đời sau ra để thề thì lời thề đó không chỉ có nghiêm trọng tới cực điểm mà hơn nữa còn ác độc tới quyết! Lời thề như thế một khi đã nói ra thì nhất định sẽ không thể nuốt lời! Đỗ Phi đã hoàn toàn chặn mọi đường lui của bản thân!
Đỗ Phi hiểu rất rõ, nếu mà sự thực như lời Lăng Thiên nói, có thể khiến mình có được lực lượng cường đại đến mức biến thái như vậy thì đối phương phải xác định lòng trung thành tuyệt đối của mình! Nếu không, hao hết tâm tư để bồi dưỡng ra một tên phản đồ cường đại tới cực điểm thì chẳng phải là đào hố chôn mình sao? Cho nên, Đỗ Phi không chút do dự mà dứt khoát lựa chọn một lời thề mà trên thế giới này chưa từng có người nào dám nói ra, một lời thề ác độc nhất!
Không ai có thể đem tổ tiên các đời bản thân ra nói giỡn cả, và càng không ai dám đem hậu nhân các đời của mình ra làm trờ đùa.
Huống hồ, đó lại là một trò đùa ác độc như vậy.
Sắc mặt Lăng Thiên vẫn lạnh nhạt như thường, nhìn Đỗ Phi nói: “Cái tên Đỗ Phi này của ngươi từ giờ sẽ biến mất.
Tên mới của ngươi sẽ là Lăng Kiếm! Lăng trong Lăng gia, Kiếm trong trường kiếm! Ngươi đã hiểu chưa? Từ nay về sau, ngươi chính là một thanh kiếm trong tay ta! Một thanh kiếm sắc bén nhất!”
Trong mắt Đỗ Phi, à không, phải là trong mắt Lăng Kiếm lóe lên tia sáng lấp lánh: ” Dạ, thiếu gia! Từ bây giờ, ta gọi Lăng Kiếm! Ta chính là một thanh kiếm sắc bén nhất trong tay thiếu gia!”
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 27: Coi
Lúc này, Lăng Kiếm đã lờ mờ hiểu con đường mà Lăng Thiên an bài cho mình sẽ như thế nào.
Lăng Kiếm có dự cảm rằng trên con đường này tất nhiên sẽ tràn ngập sát phạt và máu tanh! Hắc ám và tội ác!
Lăng Kiếm! Vốn là một cái tên mang đầy ý nghĩa sát phạt!
Lăng Thiên cười có chút hài lòng, nói: “Nếu muốn trở thành một thanh kiếm hợp cách, ngươi còn phải không ngừng mài dũa! Ta sẽ làm một người thợ rèn, trong quá trình ta mài kiếm sẽ đầy ắp hung hiểm, ngươi tùy lúc đều có thể kiếm hủy người vong! Điểm này, ngươi phải chuẩn bị tốt.”
Đối với câu nói này của Lăng Thiên, Lăng Kiếm không có chút nào bất ngờ cả! Cái này hoàn toàn nằm trong dự đoán của hắn.
Một hài tử bình thường mới bảy tám tuổi, muốn trở thành một thanh kiếm sắc bén đầy máu tanh, sự gian khổ phải trải qua là hoàn toàn có thể đoán trước được.
Mũi kiếm sắc từ mài dũa mà ra, hương hoa mai từ cái lạnh khắc nghiệt mà đến! Mọi việc vốn là phải như thế!
Đối với Lăng Thiên, Lăng Kiếm ngay từ đầu đã cảm giác được, vị thiếu gia này của mình tuyệt đối không phải là một công tử thế gia đơn thuần, trước mặt hắn, Lăng Thiên cảm thấy bản thân căn bản không thể giấu được chút bí mật nào! Tựa hồ bản thân mình trước mặt hắn vĩnh viễn là trần truồng, tất cả bí mật đều sờ sờ ngay trước mắt, bao gồm cả linh hồn và nội tâm sâu thẳm!
Mà trên thực tế, Lăng Thiên so với hắn còn nhỏ hơn mấy tuổi.
Lăng Kiếm chỉ là trong lòng có chút nghi hoặc, không biết Lăng Thiên làm thế nào có thể khiến cho mình trở thành một cường giả đứng trên đỉnh thế giới.
Có điều lại không dám nói ra.
Lăng Thiên thấy vẻ mặt hơi có chút nghi hoặc của Lăng Kiếm, mỉm cười không tỏ vẻ gì, hờ hững nói: “Đi theo ta” Rồi bước đi trước.
Bước ra được mấy bước, đột nhiên thò tay chộp lấy một khối đá xanh to cỡ nắm tay đang bị một lớp tuyết dày che phủ ở bên đường.
Cười mà như không cười nhìn Lăng Kiếm, song chưởng khẽ xoa một cái, khối đá xanh cứng rắn lập tức biến thành bụi phấn nhỏ li ti như bột mì, từ trong tay Lăng Thiên lả tả rơi xuống.
Vỗ vỗ tay, Lăng Thiên hời hợt nói: “Có lòng tin chưa?
Trong mắt Lăng Kiếm đầy kinh ngạc và sợ hãi! Sau đó liền không thể nén được vẻ vui mừng điên cuồng! Cả người cũng run rẩy vì kích động.
Nghĩ tới bản thân mình vừa rồi còn có chút hoài nghi ở trong lòng, không khỏi xấu hổ nói: “Tiểu nhân đáng chết! Vừa rồi không ngờ lại dám hoài nghi thiếu gia.
Xin thiếu gia trách phạt.”
Lăng Thiên không để ý đến hắn, lững thững cất bước, ung dung nói: “Không trách ngươi! Nhưng ta hi vọng, loại hoài nghi này vĩnh viễn sẽ không có thêm lần nữa.”
Lăng Kiếm trong mắt rực lửa: “Vâng! Thiếu gia!” Đi theo thiếu gia, hắn đột nhiên liền cảm thấy trong thiên địa đầy ắp sinh cơ và hi vọng, tâm tình của bản thân thoải mái và hưng phấn chưa bao giờ có!
Phía trước, Lăng Thiên đột nhiên dừng lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, Lăng Kiếm giật thót tim, khoanh tay kính cẩn đứng, không biết thiếu gia muốn nói gì.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Chỉ nghe Lăng Thiên bảo: “Ực, Lăng Kiếm, sau này đừng gọi ta là thiếu gia, ta ghét hai chữ này lắm.
Từ sau ngươi cứ gọi ta là công tử được rồi.”
Lăng Kiếm vội vàng vâng dạ, trong lòng buồn bực, không biết thiếu gia vị sao lại không cho mình gọi hắn là thiếu gia? Thiếu gia và công tử chẳng phải là như nhau sao? Thay đôi cách xưng hô như thế, cũng chẳng qua là thay thang không thay thuốc mà thôi.
Trong lòng tuy có nghi hoặc, nhưng chỉ có thể cất trong lòng, không dám hỏi.
Liếc trộm sắc mặt của Lăng Thiên, thấy bộ dạng hắn tựa hồ như rất kỳ quái, thậm chí mặt còn có chút đỏ lên… Tựa hồ rất là xấu hổ… không khỏi càng hoài nghi không hiểu.
Lăng Kiếm nào biết, Lăng Thiên lúc này đột nhiên nghĩ tới: Hình như tiền thế của mình, trong một số câu lạc bộ cao cấp, có một số người trẻ tuổi… Khi đối ngoại được xưng là nhân viên giao tiếp… chuyên môn bồi tiếp các bà giàu có… ặc…, hình như tên gọi cộng đồng của bọn chúng là… thiếu gia…
Trời ơi! Vừa nhớ tới đây! Lăng Thiên đột nhiên nghĩ tới, từ lúc bản thân mình tới thế giới này, dường như luôn luôn được người hầu trong nhà và ngoại nhân gọi là: Thiếu gia… bao gồm cả một số các đại nương đại mụ…
Ọe!
Lăng Thiên đang thoải mái tản bộ đột nhiên nôn khan một tiếng, tiếp theo liền nôn mửa không ngừng… nôn đến nỗi dời sông lấp biển… sắc mặt trắng nhợt…
Đằng sau, Lăng Kiếm vẻ mặt buồn bực… thiếu gia bị sao thế?
Khi hai người bọn Lăng Thiên lại đi tới chỗ cửa thành thì đã là buổi chiều.
Lăng Thiên đưa ra một khối ngọc bội cho quan binh giữ cửa, quan binh giữ cửa lập tức cung kính nghêng tiếp hai tiểu nam hài này đi vào.
Hai tên người hầu đứng bên trong cửa thành mắt như muốn lồi ra ngoài, cổ sớm đã vươn dài ra.
Thời gian chầm chầm trôi, hai người càng đi càng lo lắng.
Nghĩ tới thiếu gia mà mất tích thì hai người bọn mình sẽ phải nhận hình phạt tàn khốc, hai người hầu mắt đờ đẫn, thân thể sớm đã lảo đảo muốn ngã….
Cuối cùng, thấy Lăng Thiên chầm chầm từ cửa thành đi vào, hai gã chân run rẩy, mặt vàng ệch ra…
Hai người hầu như bắt được vàng lao lên trước, thiếu chút nữa nữa bật khóc: “Hu hu hu… thiếu gia, ngài rốt cuộc đã về rồi ư thiếu gia? Thiếu gia ngài sao thế? Sắc mặt sao khó coi vậy? Chẳng lẽ bị bệnh rồi ư thiếu gia?”
Lăng Thiên hai mắt dữ tợn nhìn hai người hầu, nghe bọn chúng luôn miệng gọi mình là thiếu gia, hận không được nuốt chửng bọn chúng vào bụng! Đột nhiên giận dữ nói: “Đừng gọi ta là thiếu gia nữa!”
Hai người nhìn nhau, chẳng lẽ thiếu gia lần này xuất thành đột nhiên bị trúng tà rồi ư? Trong mắt không ai bảo ai đều lộ ra vẻ lo lắng: “Thiếu gia, ngài…”
Còn chưa nói xong, Lăng Thiên đã nổi giận nhảy tưng tưng: “Đừng gọi ta là thiếu gia! Không cho phép gọi ta là thiếu gia! Các ngươi điếc rồi à? Còn gọi ta một tiếng thiếu gia, ta lột da các ngươi đó!” Lăng Thiên tức giận rồi? Dưới cơn buồn bực và phẫn nộ cùng cực, buột miệng thốt ra tam tự kinh!
Nhất thời, chỗ cửa thành lặng im như tờ!
Từ chỗ thủ vệ cửa thành, một đội sĩ binh mười mấy người đang chuẩn bị hộ tống tiểu thiếu gia của Lăng gia quay về cũng đồng loạt nhìn nhau… vị tiểu thiếu gia của Lăng phủ, tuổi còn nhỏ mà lại hung dữ với hạ nhân như vậy! Không ngờ ở giữa chỗ đông ngời chửi ác độc… Lập tức ai ai cũng thở dài vì một nhà Lăng đại tướng quân: Có đứa con chẳng ra gì…
Hai tên người hầu cơ hồ khóc thành tiếng: “Thiếu…”
Lăng Thiên buồn bực đến cực điểm! Nghe thấy gã tựa hồ lại chuẩn bị gọi ra hai tiếng “thiếu gia”, không khỏi gào lên một tiếng: “Mẹ kiếp!” to như sét đánh! Gần xa đều nghe thấy…
Lăng Thiên sầm mặt kéo Lăng Kiếm, giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào, không nói một lời chui vào cỗ kiệu nhỏ do lính canh cửa thành gọi tới.
Lăng Kiếm vốn không dám ngồi lên, nhưng Lăng Thiên tay dùng sức, dễ dàng kéo hắn lên! Kết quả dùng kình quá mạnh, bả vai Lăng Kiếm vang lên một tiếng “rắc rắc” giòn tan, trật khớp rồi…
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 28: Lời Đồn Ở Cửa Thành
Sau khi Lăng Thiên ngồi trên xe ngựa rời khỏi cửa thành, một đội xe ngựa lộng lẫy được che rèm đen chầm chầm vào cửa thành.
Bên ngoài xe ngựa khảm đồ án hình hoa cúc màu hoàng kim.
Các binh sĩ canh giữ cửa thành vừa thấy đồ án hoa cúc màu hoàng kim, lập tức đứng nghiêm, giơ thương kính chào.
Ngay cả quy tắc vào thành cũng không hỏi.
Tốc độ của đội xe đó không chút thay đổi chạy vào trong thành, đối với phản ứng của vệ binh tựa như là không thấy, không có bất kỳ phản ứng nào.
Đổi trưởng vệ binh ở cửa thành thấy đội xe này vào trong kinh thành, lén lén lau mồ hôi lạnh đã túa ra trên trán, giọng nói đầy vẻ kinh khủng: “Ông trời ơi, hôm nay là ngày gì vậy, sao vị chủ tử này cũng vào thành?”
Ở bên cạnh, một vệ binh trẻ tuổi mặt đầy nốt rỗ đậu mùa hiếu kỳ hỏi: “Đội trưởng, đây là ai vậy? Bộ dạng hình như rất kiêu căng…”
Còn chưa dứt lời đã bị đội trưởng bịt miệng: “Tiểu tổ tông, ngươi nói ít đi một câu thì chết à? Ngươi muốn hại chết mọi người sao?”
Một đám lão binh hung ác nhìn tên giả hỏa chút nữa thì gậy đại họa này, trực muốn ng lên xé xác hắn… Hồi lâu, thấy xe ngựa đã đi xa, đội trưởng mới run rẩy nói: “Thật nguy hiểm… xem ra vị chủ tử này hôm nay tâm tình không tồi… Thằng chó này, ngươi nói năng lung tung, sau khi hết phiên gác, tự mình đến chỗ xử phạt nhận roi da đi.
Sau này phải nhớ, đừng hỏi những gì không nên hỏi!” Các lão binh có chút đồng cảm liên tục gật đầu…
Trong xe ngựa thứ nhất, rèm kiệu được vén lên, một cái đầu nho nhỏ đáng yêu thò ra, đó là một tiểu nữ hài bốn năm tuổi, tóc như mây đen, da như mỡ đông, mày liễu cong cong, hàm răng nhỏ nhắn, một đôi mắt đen như bảo thạch rất tinh ranh cổ quái, nhưng bất kỳ ai nhìn thấy cũng có thể nhận ra, đây tuyệt đối là một mỹ nhân tiêu chuẩn.
Lớn lên rồi, nhất định sẽ là một vưu vật khuynh quốc, khuynh thành!
Lúc này, cái miệng đỏ hồng vừa ngậm đồ ăn vặt vừa hỏi: “Gia gia, đây là kinh thành đấy ư? Oa, to quá, nhiều người quá, nhìn bên kia kìa, đẹp quá…” Giọng nói êm dịu, véo von động lòng người.
Vừa nói, cái đầu nhỏ vừa nhìn ngắm xung quanh tựa như nhìn mãi không thấy đủ, con mắt đen nhánh không ngừng láo liên.
Trong xe ngựa, một giọng nói hơi có chút già nua vang lên: “Ừ, Tuyết nhi ngoan, đây chính là kinh thành, năm đó, gia gia ở trong kinh thành những hai chục năm…” Giọng nói già nua nói tới đây, đã mang theo vẻ than thở.
Tựa như đang nhớ lại điều gì đó.
Tiểu nữ hài Tuyết nhi nào có thể hiểu được tâm tư của gia gia, cái đầu nhỏ tiếp tục thò ra ngoài cửa sổ, đầy hứng trí ngó đông ngó tây.
Thỉnh thoảng lại hô to gọi nhỏ: “Oa, bên đó bên đó, có một cái đèn lồng rất rất đẹp…”
“Gia gia ông mau nhìn kìa, người đó còn có một con khỉ ngồi trên vai… Hi hi hi… Ê! Con khỉ nhỏ…”
“Đằng kia, đằng kia bán hồ lô đường, mau lấy cho con một xâu… đúng đúng đúng, nhanh đi… hỏng bét rồi, hừ!”
Trong khoang xe, một lão nhân mặc áo bào tím khoảng năm sáu chục tuổi đang ngồi trên đệm, khóe miệng mang theo một nụ cười, yêu chiều nhìn cháu gái của mình đang hưng phấn hô to gọi nhỏ, con mặt hơi híp lại: Đế đô, kinh thành, Tiêu Phong Hàn ta quay lại rồi…
Ngoài xe ngựa, tiếng bán hàng, tiếng mặc cả, tiếng khóc của tiểu hài tử, tiếng nói chuyện huyên náo… vân vân không ngừng lọt vào tai.
Đột nhiên, lão nhân tựa hồ như nghe thấy gì đó, sắc mặt khẽ động, cánh tay phải khô gầy từ một bên khung cửa sổ của xe thò ra, l một thủ thế bí ẩn rất khó nhìn thấy.
Đội xe đột nhiên dừng lại, a, cũng không phải là dừng lại mà là tốc độ tiến về phía trước đột nhiên chậm lại mấy chục lần, đến nỗi trong con mắt của người ngoài, đội xe này tuy vẫn đang di chuyển, nhưng lại giống như là không…
Tiểu hài tử là cao hứng nhất, nhảy xuống xe, đôi chân nhỏ chạy đến cạnh người bán hồ lô đường, thò tay lấy một xâu, vừa ăn vừa cười không ngừng, cực kỳ vui sướng.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Người bán hàng ngây người, thấy bộ dạng vô cùng đáng yêu của tiểu nữ hài này, nhất thời quên cả đòi tiền.
Đang hơi sững sờ thì ở bên cạnh một bàn tay to lớn đưa ra, trong lòng bàn tay có một đỉnh bạc, “bịch” một tiếng ném vào trong tay hắn.
Đang muốn cám ơn thì người đó đã xoay đi, không thèm để ý đến.
Gã nhất thời như bừng tỉnh khỏi giấc mộng
Cách xe ngựa không xa, vài người đang cùng nhau đàm luận gì đó, nước miếng tung tóe.
Cái hấp dẫn lão nhân trong xe chính là nội dung mà mấy người này đang đàm thoại.
Trong xe ngựa, mắt lão nhân hơi khép lại, không để sót bất kỳ lời nào của mấy người đó, truyền đến tai một cách rất rõ ràng:
“… Ngươi có biết không? Vừa rồi ở cửa thành đã xảy ra chuyện.”
“Hả? Xảy ra chuyện gì thế?”
“Hắc hắc, ngươi biết Lăng phủ không? Là tiểu thiếu gia của Lăng phủ vừa rồi gây rối ở cửa thành đó.”
“A, người ngươi nói là Lăng Thiên tiểu thiếu gia, ta đã nghe nói rồi, vị tiểu thiếu gia này tuy nhỏ, nhưng lếu láo đến khiếp người, nghe nói ngày đầu tiên nhà hắn mời tiên sinh dạy học đến cho hắn, hắn ngay lúc tiên sinh đang dạy học đánh gần chết đường ca của mình, hơn nữa cả tiên sinh dạy học cũng đánh luôn…”
“Ừ ừ, ta cũng nghe nói, thật là trăm nghe không bằng một thấy, vừa rồi ở cửa thành, hộ vệ của hắn cũng không đắc tội với hắn, chỉ gọi hắn một tiếng thiếu gia, hắn liền không đồng ý, ở ngay tại chỗ mắng chửi thậm tệ, lời hắn nói ra thực sự là không thể nghe nổi… lại còn đánh rớt hai cái răng của hộ vệ.. ngươi nói xem, hộ vệ nhà hắn không gọi hắn là thiếu gia thì gọi là gì? Cái loại tiểu hài tử này, thật là…” Ngươi nói l lắc đầu, vẻ mặt ngán ngẩm.
“Cái này thì tính là gì, đây còn là đánh người của nhà hắn đó, nghe nói buổi sáng ở trên Thanh Long đại nhai còn vô duyên vô cớ động thủ, đánh một người đi qua người hắn biến thành tàn phế cơ… Người này lúc đó còn cách hắn mấy trượng, căn bản không có chọc đến hắn, đúng là ngang ngược bá đạo đến cực điểm…”
“A? Người lớn trong nhà hắn không quản tiểu hài tử này à?” Đây là một người mới gia nhập nói.
“Hừ! Ngươi biết không? Vị tiểu gia này chính là con của Lăng đại tướng quân, cháu duy nhất của Lăng lão công gia, ai dám quản? Đến người trong nhà hắn, bình thường nuông chiều còn chưa kịp nữa là, quản ư? Nằm mơ đi! Bằng vào thế lực của Lăng gia, đừng nói đánh mấy người, cho dù vô duyên vô cơ giết mấy trăm người thì cũng chẳng vấn đề gì!”
“Ài, hài tử này nếu đợi lớn lớn, chỉ sợ là một tai họa của kinh thành!” Một người lắc đầu thở dài.
“Còn đợi hắn lớn lên à? Đại ca, hiện tại còn chưa phải là tai họa của kinh thành ư?”
“Ài, ta nói là đợi hắn lớn lên không biết có bao nhiêu cô nương sẽ gặp tai ương, nghe nói vị tiểu thiếu gia này, khi một tuổi chọn đồ vật đoán tương lại, chọn đúng túi thơm của cô cô hắn, cũng chính là quý phi nương nương đó! Nghe nói lúc đó Lăng lão công gia còn hạ nghiêm lệnh mang toàn bộ túi thơm ném ra khỏi phủ, chính là sợ hắn sẽ chọn cái đó.
Kết quả, trên người quý phi nương nương có một cái, vị tiểu thiếu gia này ngay từ đầu không chọn bất kỳ cái gì, chỉ đợi quý phi nương nương đến, túm ngay lấy cái túi thơm… ha ha ha, buồn cười quá, khẳng định là một con quỷ đói háo sắc! Hắc hắc hắc…”
“A? Còn có chuyện này ư? May mà ta không có con gái, nếu không sẽ để cho hắn gây họa mất, cáo trạng của ta cũng không có chỗ mà kiện…”
“Con mẹ ngươi, bộ dạng của ngươi như vậy, đẻ ra con gái có người muốn là tốt lắm rồi, Lăng thiếu gia người ta là nhân vật như thế nào, có thể để mắt đến con gái ngươi ư?”
“…”
Trong xe sắc mặt của lão nhân áo tím càng lúc càng khó coi, sau khi nghe xong thì thâm như đít nồi.
Lồng ngực phập phồng mãnh liệt, trong mắt bắn ra lửa giận như mũi đao, Từ trong họng uất hận thốt ra một câu: Lăng Chiến, lão hỗn trướng nhà ngươi! Đây là cháu rể mà ngươi định cho ta ư? Lão tử và ngươi chưa xong đâu!”
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 29: Kế Hoạch Ba Năm
Tiểu cô nương sớm đã lên xe ngựa, lại trông thấy gia gia đang tức giận liền cười hì hì, thân hình nhỏ bé nhào vào lòng gia gia, nói: “Gia gia đừng tức giận nữa.
Tuyết Nhi cho người ăn kẹo hồ lô.
Hì hì….”
Trong miệng nhai miếng kẹo hồ lô ngòn ngọt mà lão giả miễn cưỡng lộ vẻ tươi cười, đưa tay khẽ vuốt mái tóc của cháu gái, trong lòng lại vô cùng nặng nề: “Nếu quả đúng như thế thì chẳng phải lão cốt đầu ta sẽ làm nhỡ cả đời cháu gái ta sao?” Thở dài một hơi! Trong lòng thầm hạ quyết tâm, sau khi đi bái kiến Hoàng Đế phải lập tức đi tới nhà lão bất tử vô liêm sỉ kia hỏi cho ra lẽ mới được.
Phía trước, cách cái xe ngựa có tiêu chí kim hoa mà lão giả mặc tử bào đang ngồi không xa, trong một cái xe ngựa khác được hơn mười quân sĩ hộ tống, Lăng Thiên nghiêng nghiêng người ngồi dựa vào thành xe.
Còn đối diện với hắn, Lăng Kiếm lại vô cùng cung kính ngồi ngay ngắn một chỗ, tay chân tựa như không có chỗ để nên có vẻ rất không tự nhiên.
Lăng Thiên liếc mắt nhìn hắn: “Lăng Kiếm!”
Lăng Kiếm vội vàng đứng lên: “Công tử, tiểu nhân ở đây, xin thiếu gia phân phó!” Hiện giờ, sau khi chứng kiến sự cường đại của Lăng Thiên thì trong lòng Lăng Kiếm, Lăng Thiên không chỉ là chủ nhân của mình, là đối tượng mà mình nguyện trung thành mà còn là một tồn tại giống như thiên thần! Từ bé tới giờ thì đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người có thể chỉ bằng đôi tay biến một tảng đá thành bột phấn! Những điều này, ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe qua, thậm chí trong truyền thuyết cũng không có chuyện như vậy nha….
Lăng Thiên thở dài: “Ngồi xuống đi! Lăng Kiếm này, ta dặn ngươi về sau khi ở bên cạnh ta thì đừng có câu nệ như vậy.
Ta không có thói quen đó nên ngươi cứ khôi phục lại bản tính của mình là tốt
Lăng Kiếm xoạt một tiếng, lại đứng lên: “Dạ! Thiếu gia!”
Lăng Thiên rên một tiếng, thất bại giơ tay nói: “Quên đi! Tùy ngươi vậy!”
Lăng Kiếm lại ngồi xuống, thân hình vẫn cứ thẳng tắp như lúc trước.
“Lăng Kiếm, ngươi năm nay bao tuổi rồi?”
“Bẩm công tử, chín tuổi ạ!”
“À! Chín tuổi, hơi muộn một chút.
Trước kia ngươi đã luyện qua võ kỹ rồi sao?”
“Bẩm công tử, chưa ạ! Chỉ là đi theo Võ Sư hộ viện học qua một chút phương pháp cường thân mà thôi.”
“Ài! Chả trách” Chả trách cái gì, Lăng Thiên cũng không có nói.
Song trong lòng Lăng Kiếm hiểu được, có lẽ chút ít căn cơ nhỏ bé này chính là lý do tại sao Lăng Thiên lại coi trọng mình.
Giờ khắc này, trong lòng Lăng Kiếm bỗng nhiên dâng lên nỗi niềm cảm kích mãnh liệt đối với những võ sĩ đã truyền thụ cho mình thuật cường thân kia.
“Lăng Kiếm, ngươi vừa rồi bị sốt, bây giờ cảm thấy thể nào hả? Đầu còn choáng váng nữa không?”
Trong mắt Lăng Kiếm bỗng nóng lên.
Bản thân mình chạy trốn chết gần một tháng, thường xuyên phải nếm trải cái nóng lạnh của tình người nhưng nay lại là lần đầu tiên có người thực sự quan tâm tới thân thể của chính mình đến vậy! “Cám ơn thiếu gia đã quan tâm! Tiểu nhân đã không còn thấy choáng váng nữa rồi!”
“Ừ! Điều này chứng tỏ tố chất thân thể của ngươi rất tốt.
Ta có thể căn cứ vào cái này mà gia tăng hạng mục huấn luyện kháng độc kháng dược đối với ngươi.
Tương lai làm tăng khả năng bảo mệnh của ngươi.”
Lăng Thiên thoáng chốc tự hỏi rồi chậm rãi nói: “Lăng Kiếm, giờ hãy nghe sự sặp đặt của ta đối với ngươi đây.
Ta có đủ khă năng giúp chuyện của ngươi nên ngươi phải nghe cho kĩ.”
Sắc mặt Lăng Kiếm lộ vẻ kích động, nghiêm mặt nói: “Dạ! Xin công tử c dặn dò!”
“Kẻ thù kia của ngươi ta có thể trông chừng chúng.
Trong vòng ba năm, ta sẽ không động tới Huyết Hoa đường! Ngươi hiểu ý của ta chứ?” Lăng Thiên chậm rãi nói.
Trong mắt Lăng Kiếm lộ thần sắc cảm kích: “Vâng! Lăng Kiếm hiểu được!” Hắn hoàn toàn có thể hiểu được thâm ý của Lăng Thiên.
Ý của Lăng Thiên đó là lưu Huyết Hoa đường lại cho mình để mình có cơ hội được tự tay báo thù!! Lấy thân phận làm con để dùng máu tươi của cừu nhân an ủi vong linh cha mẹ trên trời.
Lăng Thiên vừa lòng, cười nói: “Làm thanh kiếm đệ nhất của Lăng Thiên ta.
Và sau ba năm chính là lúc kiểm nghiệm ngươi thanh kiếm là ngươi đây! Mà Huyết Hoa đường chính là khối đá thử kiếm đầu tiên của ngươi.
Trong ba năm ta sẽ không có bất cứ hành động nào với Huyết Hoa đường, càng không có chuyện chèn ép chúng.
Nhưng mà sau ba năm, ta muốn Huyết Hoa đường hoàn toàn biến mất trong tay ngươi, bất kể dù cho sau ba năm đó, Huyết Hoa đường cường đại tới mức độ nào!”
Lăng Kiếm lẳng lặng mà nghe, trong mắt lóe lên thần quang khát máu tựa như đã thấy được thảm trạng của những người trong Huyết Hoa đường, thấy được cảnh rên rỉ cầu xin tha thứ của bọn chúng dưới kiếm của mình.
Nghĩ thôi mà từ đáy mắt hắn đã dâng lên một tia hưng phấn.
Lăng Thiên dừng một chút, uể oải mà nói tiếp: “Trong ba năm ta sẽ dạy ngươi kiếm pháp giết người cao nhất trên thế giới này, rồi từ mọi phương diện nâng cao kỹ năng giết người của ngươi.
Nhưng nếu dưới sự huấn luyện của ta mà ngươi sau ba năm vẫn không thể diệt được Huyết Hoa đường như đã nói thì chính tay ta sẽ giết chết ngươi!” Nói xong câu cuối cùng, cả giọng nói lẫn nét mặt của Lăng Thiên bỗng trở nên vô cùng nghiêm khắc.
Cả người Lăng Kiếm chấn động! Ánh mắt lộ thần sắc kiên định! Từng chữ từng chữ một nói: “Công tử yên tâm! Nếu đã trải qua sự khổ tâm bồi dưỡng của công tử như vậy mà vẫn không thể tiêu diệt được Huyết Hoa đường thì Lăng Kiếm cũng chẳng còn thể diện sống trên đời này nữa!”
Lăng Thiên “Ừ” một tiếng, nói: “Bắt đầu từ bây giờ, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt! Trong quá trình huấn luyện của ngươi sẽ có vô số những điều hung hiểm.
Nếu không theo kịp tiết tấu huấn luyện của ta thì ngươi có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Nhưng mà, một khi ngươi thông qua được sự huấn luyện đó thì như vậy, cả đại lục này sẽ mặc cho ngươi
Cả người Lăng Kiếm run rẩy, hai mắt đỏ rực, trong đáy mắt lộ rõ lòng quyết tâm không chịu lùi bước của mình.
Lăng Thiên lạnh nhạt đứng lên, thản nhiên vén màn xe nhảy xuống, vừa đi vừa nói: “Ta cho ngươi cơ hội trở nên mạnh mẽ, cho ngươi cơ hội báo thù.
Nhưng tất cả đều phải trông vao ngươi.
Đi theo ta!”
Qua khỏi cơn chấn động, Lăng Kiếm ngước mắt nhìn lên, bỗng thấy trong tầm mắt mình giờ là một bức hoành phi rất lớn được treo trên cửa với hai chữ được sơn màu vàng: Lăng phủ!
Tất cả hy vọng của bản thân từ nay về sau sẽ được bắt đầu!
Mọi người trong Lăng phủ thấy thiếu gia nhà mình lại mang về một tên tiểu khất cái cả người bẩn thỉu như vậy thì không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
Lăng Thiên dẫn theo Lăng Kiếm tiến vào đại môn rồi thuận miệng bảo tỳ nữ Thu Nguyệt của mình đang tiến đến nghênh đón: “Thu Nguyệt tỷ tỷ, tiểu oa nhi này là thư đồng ta mua về.
Chốc nữa tỉ mang hắn đi tắm rửa thay quần áo, rồi ăn một chút gì đó, sau đó đưa hắn đến phòng của ta”.
Nói xong, Lăng Thiên liền tự mình rời đi.
Thu Nguyệt sửng sốt rồi đuổi theo phía sau hắn, nói: “Thiếu gia, phu nhân dặn rằng khi người trở về thì lập tức đến phòng của phu nhân, nói là có việc tìm người”.
Lăng Thiên bỗng xoay người, bộ dạng hung tợn nói: ” Nhớ kỹ! Từ nay về sau, tất cả người trong phủ đều không được gọi ta là thiếu gia nữa! Gọi ta là công tử đi.
Hiểu chưa hả?” Âm thanh rất lớn tựa như là đang gào thét vậy.
Thu Nguyệt bị hắn dọa giật nảy của người, lồng ngực nhảy loạn lên thình thịnh mà vội vàng thi lễ nói: “Dạ, công tử, nô tỳ nhớ kỹ rồi!”
Lăng Thiên hừ một tiếng, nói: “Thu Nguyệt, ngươi lập tức thông báo cho toàn bộ bọn hạ nhân trong phủ.
Về sau nếu ai dám gọi ta là thiếu gia nữa thì ta sẽ cắt lưỡi hắn, rồi đánh gãy hai đùi của hắn nữa!”
Thu Nguyệt cùng đám hộ viện đang đứng ở đại đều không nhịn được mà cả người giật mình run rẩy.
Trong Lăng phủ, lời của vị tiểu thiếu gia này cũng chẳng phải là trò đùa.
Ngay cả con trai độc nhất của Lăng Không thiếu gia mà cũng bị hắn chỉnh cho chết đi sống lại thì con điều gì hắn không dám nữa chứ? Vì vậy, tất cả đều lớn tiếng đồng thanh đáp lại.
Song bên kia, Lăng Thiên sớm đã chẳng còn thấy bóng.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 30: Chỉ Phúc Vi Hôn
“Con cả ngày hôm nay đã đi đâu hả? Không chịu học hành chăm chỉ mà chạy loạn đi đâu?” Sở Đình Nhi cầm trong tay một cây chổi lông gà, hùng hổ hỏi.
“Ồ…. Con đi ra ngoài chơi một lúc rồi sẽ trở về mà!” Lăng Thiên gãi gãi đầu, nét mặt đầy vẻ vô tội.
“Ô? Hì hì, chơi một ngày rồi trở về sao?” Sở Đình Nhi vừa bực mình lại vừa buồn cười nói.
Nàng nhìn vẻ mặt chẳng sao cả của thằng con trai mà có chút giận quá mà muốn cười.
Đưa tay nhẹ nhàng véo hai má mềm mại nhẵn bóng mà mình yêu thích không nỡ buông tay rồi lại một tay kéo hắn vào lòng nói: “Đi chuẩn bị cho tốt với cả mai đừng có đi ra ngoài.
Vợ của con mai sẽ tới đây.”
“Vợ của con?” Dù cho có được trí nhớ của hai kiếp nhưng đại não Lăng Thiên trong nhất thời cũng không theo kịp.
Vợ mình từ chỗ nào mà ra vậy? Ta đây liên tục hai kiếp đều là đồng tử kê vô cùng thuần khiết mà!
Khẳng định mà gật đầu, Sở Đình Nhi lại véo mặt hắn một cái; “Đúng vậy! Vợ của con.
Ha ha… Thiên Nhi của ta khi trưởng thành không có vợ sao được.”
“…” Lăng Thiên một hồi không nói gì, ra vẻ mình không phải là nhân vật trong câu chuyện.
Cơ thể mình giờ mới chỉ có năm tuổi mà thôi.
Chẳng lẻ thời cổ đại lại tảo hôn sớm tới mức này sao?
Dưới sự giải thích của Sở Đình Nhi, Lăng Thiên mới dần dần hiểu.
Thì ra, khi mà mình vẫn còn ở trong bụng mẹ đã có Lăng lão thái gia làm chủ của nàng dâu gia chủ Tiêu gia, gia tộc hiện là đệ nhất đại tài phiệt của vương quốc, chỉ phúc vi hôn.
Song phương ước định, nếu là cùng là nam thì sẽ cho kết làm huynh đệ, nếu là nữ thì kết làm tỷ muội. còn nếu là một nam một nữ sẽ cho kết làm vợ chồng.
Lăng Thiên một trận buồn bực! Chủ nghĩa phong kiến hại chết người mà! Ôi cái thời kỳ gì thể này, tiểu nam hài năm tuổi không ngờ đã hoàn thành việc chung thân đại sự…
Trong lòng Lăng Thiên có chút khó chịu.
Lão bà tương lai của mình là phải là người hắn tự thân nghĩ cách theo đuổi.
Có lẽ, cái tốt đẹp nhất mà trí nhớ kiếp trước lưu cho cho Lăng Thiên chính là chưa bao giờ được nhấm nháp qua hương vị của tình yêu.
Trong lòng Lăng Thiên, tình yêu là một thứ tràn ngập những điều thần bí cùng sự khát khao và lòng chờ mong.
Hơn nữa, ở sâu trong nội tâm của Lăng Thiên, hôn nhân chính trị cùng hôn nhân vì ích lợi trong các gia tộc đối lập nhau mà gượng ép kết hợp lại làm hắn thực sự chán ghét, chỉ vì cái gọi là phương pháp hy sinh một thế hệ của gia tộc.
Thực tế, trên thế giới này cường giả vi tôn nhưng mà điều này tuyệt đối không bao gồm cả tình yêu.
Có lẽ, cường quyền có thể tìm được thân thể của một nữ nhân nào đó nhưng lại không thể chiếm được trái tim cùng tình yêu của nữ nhân ấy! Mà Lăng Thiên muốn là một người yêu mình chứ không phải là một thê tử trên danh nghĩa hay là một thân thể dùng làm công cụ để phát tiết, ngay cả nàng ta có đẹp như thiên tiên.
“Mẫu thân, con không muồn có vợ, người cho con từ hôn đi! ” Lăng Thiên ôm cánh tay Sở Đình Nhi lắc lắc làm nũng.
Muốn ói! Trong lòng Lăng Thiên thật muốn ói nhưng cũng cahwngr còn biện pháp.
Vị mẫu thân này đối với mình mềm rắn cũng không ăn nên chỉ có duy nhất một chiêu này là có thể đối phó được.
Vì vậy Lăng Thiên không thể không diễn được.
“Không được!” Sở Đình Nhi ra vẻ hung dữ như trảm đinh tiệt thiết, không hề có nửa phần điều đình cho hắn tìm đường sống cả: “Gia gia của con đã quyết định rồi! Còn nữa, nàng ta sao có có thể kém chứ, chắc chắn sẽ là một tiểu mỹ nhân đó!”
Lăng Thiên không tình nguyện nhíu mày: “Có xinh đẹp khẳng định cũng không bằng mẫu thân.
Mẫu thân là xinh đẹp nhất! ” Cấp cho mẫu thân một đòn vỗ mông ngựa vô cùng lợi hại.
Lời như vậy đoán chừng cũng không có mấy nữ nhân là không vừa ý khi nghe được.
Huống hồ những lời đó lại được nói từ chính con trai mình nữa chứ.
Nó bao hàm trong đó tình cảm yêu mến cùng cảm giác ỷ lại vô cùng của con trai đối với bản thân mình.
Quả nhiên, Sở Đình Nhi nghe được thì mừng rỡ, trên mặt cười nở cả hoa rồi thơm lên khuôn mặt Lăng Thiên nói: “Thiên Nhi thực ngoan!”
Thân thiết hồi lâu Sở Đình Nhi mới lại nói: “Đúng rồi Thiên Nhi, hôm nay con sau khi ra ngoài, Tần đại tiên sinh rất bất mãn đó, sắc mặt của ông ấy thật sự rất khó coi.
Con chốc nữa cũng nên cẩn thận, ngoan ngoan một chút nếu không lão sư sẽ đánh đó.
Lúc ấy thì chúng ta không quản đâu.”
Lăng Thiên trong lòng cười thầm.
Tâm tình Tần đại tiên sinh sở dĩ bất hảo khẳng định là có quan hệ tới mình.
Chỉ có điều cũng không tới mức hệ trọng như mẫu thân nói mà là do lão phu tử kia luôn tự phụ nhưng bất tri bất giác lại bị mình, một đệ tử có năm tuổi, bài bố nên trong lòng khó chịu mà thôi.
“Con đi xem!” Lăng Thiên xoay người muốn đi: “Đúng rồi mẫu thân, hôm nay con từ bên ngoài mang về một tiểu khất cái.
Vậy để hắn đi theo con nhé!” Sở Đình Nhi còn chưa kịp trả lời thì Lăng Thiên đã mất bóng.
Sở Đình Nhi dở khóc dở cười mắng một câu, tiểu gia hỏa này cái gì mà xin ý kiến chứ, căn bản chỉ là tới thông báo một tiếng mà thôi.
Mà Lăng Thiên làm như vậy cũng là để Sở Đình Nhi hiểu được ý của mình. ‘ Cái tên tiểu khất cái kia con đã quyết định rồi.
Các người chớ có nghĩ tới chuyện để hắn đi làm việc khác’.
Quên đi! Cứ tùy nó đi! Sở Đình Nhi nghĩ vậy liền gọi nha hoàn bên người mà dặn dò vài câu.
Tần đại tiên sinh vẻ mặt hắc tuyến mà ngồi trong thư phòng, hắn đối với một vố chẳng hiểu tại sao hồi sáng cảm thấy buồn bực không thôi.
Đang lúc rầu rĩ không vui, Tần đại tiên sinh lại thấy Lăng Thiên ở cửa dáo dác nhìn quanh, không khỏi mắng: “Đã về rồi còn không vào đi.
Nhìn loạn ở ngoài đó làm gì?”
Lăng Thiên cười hắc hắc rồi đi tới trước mặt Tần đại tiên sinh.
Tần đại tiên sinh hừ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác.
Đối với tên đệ tử này, Tần đại tiên sinh vừa yêu vừa hận, bất luận là mình dạy cái gì thì chỉ cần giảng một lần là xong.
Hơn nữa, Lăng Thiên hắn còn tiếp lời đưa ra quan điểm của bản thân, thường thường còn có thể dẫn dắt cả Tần đại tiên sinh vào trong đó nữa.
Tần đại tiên sinh đưa ra kết luận, Lăng Thiên về sau chắc chắn sẽ kế thừa y bát của mình, hơn nữa còn có thể phát dương quang đại, danh dương thiên hạ!
Nhưng Tần đại tiên sinh thật không biết phải làm sao, bởi vì tên đệ tử này thực sự là… quá thông minh… Hơn nữa rõ ràng tâm trí hắn không hề hoàn toàn đặt trên sách vở, rồi cả trước đó, thủ đoạn lừa gạt tiểu hài tử hoàn toàn không hề có tác dụng với hắn, thậm chí mới vừa nói với hắn một câu dốc lòng mình thì hắn đã chụp lấy đó mà nói ra cả một thiên, hơn nữa lại còn thao thao bất tuyệt, từng chữ từng chữ tựa như châu ngọc vậy.
Thường thường những lời đó còn khiến Tần đại tiên sinh nghe tới say sưa: “A! Thì ra lời này còn có thể nói như vậy!” Cuối cùng khi tỉnh ngộ thì có lúc tự hỏi, quả thực hai người rốt cuộc ai là sư phụ, ai là đồ nhi đây?
Lăng Thiên nhìn trộm sắc mặt Tần đại tiên sinh, tự nhiên là có thể nhìn ra tâm tình tiên sinh không tốt nên không thể không liếm lưỡi nói: “Tiên sinh, đệ tử có một việc cần người giải thích” Khi nói, giọng cùng vẻ mặt đều biểu hiện rất đứng đắn.
Tần đại tiên sinh nghe xong cảm thấy vì đó mà đắc ý, quay đầu lại nói: “Ha ha Ha ha ha ha! Trò ngoan, có gì nghi hoặc con cứ nói.
Vi sư biết thì sẽ nói, mà đã nói là nói hết” Hừ hừ, tiểu quỷ đầu, dẫu sao những điều ngươi không biết trên thế giớ này còn nhiều lắm!
Lăng Thiên dạ một tiếng, mày ủ mặt ê nói: “Vừa rồi mẫu thân nói cho con biết, người vợ được chỉ phúc vi hôn của con sẽ tới”.
Tần đại tiên sinh ngạc nhiên! Sau nửa ngày mới tức giận nói: “Đây là vấn đề mà ngươi thỉnh giáo lão phu chỉ điểm sao?” Tức giận qua đi mà trong lòng cũng có chút buồn cười.
Một tiểu thí hài mới có bao nhiêu tuổi mà không ngờ đã có hôn thê.
Lăng Thiên thở dài: “Việc nhỏ này con tự mình xử lý là tốt rồi, sao có thể làm phiền tới đại giá của sư phụ” Tần đại tiên sinh khẽ gật đầu mà đắc ý rồi lại nghe Lăng Thiên nói tiếp: “Huống chi tiên sinh người căn bản cũng là không giúp được con!”
Tần đại tiên sinh ngay lập tức liền nổi trận lôi đình: “Thúi lắm! Lời này là ý gì hả?”
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










