Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 4 : Cố Tình Gây Sự (c16-c20)
❮ sautiếp ❯Chương 16: Cố Tình Gây Sự
Một nhà ba người đi tới đại sảnh của Lăng gia, vừa vào cửa, Lăng Thiên giật nảy mình.
Bên trong có mấy chục người già trẻ lớn bé, cao thấp đủ cả, Lăng Chân cũng ở trong đó, đang dựa vào người bên cạnh.
Lăng Thiên vừa vào cửa liền nhìn thấy ngay, không sai, chính là người đó.
Người đó vào ngày mình sinh ra đã nổi sát cơ đối với mình! iện tại Lăng thiên đã biết, người ngày tên là Lăng Không.
Sau khi biết Lăng Chân chính là nhi tử của Lăng Không, còn Lăng Không lại là nghĩa tử duy nhất của gia gia mình, Lăng Thiên hoàn toàn hiểu rốt cuộc vì sao hắn lại nổi sát cơ đối với mình: Phụ thân của mình chính là người kế thừa hợp lệ thứ nhất của Lăng gia, nhưng thành thân mấy năm mà thủy chung không sinh con, nếu là tình trạng này không thay đổi, vậy thế người kế thừa duy nhất đời thứ ba của lăng gia chính là Lăng chân, nhi tử của Lăng Không! Mà mình sinh ra lại triệt để phá đi mộng đẹp của hai cha con nhà này! Đương nhiên lão vô cùng thống hận mình…
Nghĩ tới đây, Lăng Thiên không chỉ có chút đồng tình đối với cha con nhà này, chịu đả kích như vậy, cho dù đổi là mình cũng sẽ tuyệt đối không thể chịu được.
Chờ đã… Lăng Thiên đột nhiên nghĩ ra, phụ thân Lăng Khiếu của mình cùng với mẫu thân Sở Đình của mình tình thâm ý đậm, cảm tình rất sâu nặng, mà hai người bọn họ đều rất bình thường, sao có thể thành thân mấy năm mà thủy chung không sinh hạ được? Chẳng lẽ, đây vốn là âm mưu của Lăng Không?
Trong mắt Lăng Thiên lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, nếu thực sự là vậy, tên Lăng Không này đúng là đáng chết vạn lần!
Còn cha con Lăng Không Lăng Chân, từ lúc thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Lăng Thiên tiến vào đại sảnh, trong mắt cùng đồng thời rực lửa, vẻ căm hận nồng đậm tràn ngập trong mắt.
Lăng Thiên bĩu môi, gọi gia gia rồi chạy về phía trước.
Lăng Chiến rất vui mừng, khuôn mặt ra nua tựa hồ cười đến nở hoa, ôm Lăng Thiên vào trong lòng.
“Ha ha, mấy năm không gặp tiểu thiếu gia rồi, lớn thế này rồi đấy, so với đại ca quả thực giống nhau như đúc, ha ha ha” Một trận cười rất hiền từ vang lên.
Lăng Thiên không cần quay đầu lại cũng biết giọng nói này nhất định là trong miệng Lăng Không thoát ra.
Lăng Khiếu và thê tử tới tham dự lễ gặp mặt của mọi người, liền ngồi xuống.
Lăng Khiếm sắc mặt nghiêm túc nói với Lăng Khiếu và Sở Đình: “Thiên nhi lớn rồi, cũng nên để nọ học tập quân tử lục nghệ (1), thi từ ca phú, tương lai an thân lập nghiệp, không thể để cho người khác nói tôn tử của Lăng Chiến ta là hạng bất học vô thuật, chỉ biết ham mê ca múa ăn bắn.
Hừ hừ, hôm nay, lão phu đã mời các vị danh gia trong kinh thành tới đây, nếu như hai người các ngươi không có dị nghị, sau này mấy vị tiên sinh sẽ ở lại trong phủ, chuyên lo việc dạy dỗ Thiên nhi” Nói xong liền trừng mắt nhìn Lăng Khiếu.
Lăng Khiếu cười khổ.
Lão nhân gia ngài đều đã an bài ổn cả rồi, người cũng đã chọn xong rồi, chúng ta còn có thể dị nghị gì nữa? Trong lòng thì biết trong lời nói của lão gia tử còn có ẩn ý, cái gì gọi là hạng ham mê ca múa săn bắn? Chắc chắn vẫn vì chuyện khi Lăng Thiên chọn đồ đoán tương lai đã chọn một cái túi thơm mà tức giận mình.
Do đó không dám nói gì nữa: “Lão nhân gia người thấy được là được rồi”.
Sở Đình nhi đang nhu thuận ngồi ở đó, nghe lão gia tử nói vậy, nhịn không được mà tức giận trong lòng, cái lão già này, sao lại nói cháu của mình như vậy? Nhi tử của ta mới năm tuổi, có chỗ nào đáng thật vọng, có chỗ nào là ham mê ca múa săn bắn?
Lăng lão gia tử ôm Lăng Thiên vào trong lòng, cười nói: “Cháu ngoan, nhìn này, những vị này đều là lão sư mà gia gia tìm cho cháu đấy”.
Lăng Thiên cơ hồ sắp té xỉu, chỉ vào đám người muôn hình vạn trạng ở trước mặt, líu lưỡi nói: “Những vị tiên sinh này đều là lão sư của con ư?”
Lăng lão gia tử cười ha hả, nói: “Con nhìn đi, vị này là Tần đại tiên sinh sẽ dạy con thi từ ca phú, Tần đại tiên sinh tính tình ngay thẳng, học vận nghiêm cẩn, là một vị lương sư hiếm có”.
Tần đại tiên sinh thân mặc nho bào, khuôn mặt gầy gò, thân hình cao gầy, tay đang vuốt vuốt một nhúm râu dê vểnh ra ở dưới cằm, mặt tươi cười, đầu khẽ gật gù tỏ vẻ vừa ý.
“Còn vị này là Lữu sư phó, dạy con bắn tên cưỡi ngựa, Lữ sư phó thành thạo cung mã, khi còn trẻ là cấm quân giáo đầu của đại nội, không ít tướng lĩnh trong quân chính là xuất thân từ môn hạ của Lữ sư phó, có thể nói là có học trò khắp thiên hạ”.
“Còn vị này là Thượng sư phó, dạy con âm luật.
Thượng sư phó đối với âm luật có tao nghệ cực cao, đặt biệt âm hiểu tranh cầm, là đệ nhất nhạc sư của cung đình”.
“Vị này là Hà sư phó, cũng dạy con âm luật, hai môn tiêu và nhị của Hà sư phó là thiên hạ nhất tuyệt, có mỹ danh là Tiêu Nhàn.
Người yêu thích âm luật trong đương kim thiên hạ, đều coi được nghe Hà sư phó diễn tấu là một vinh dự”.
“Vị này Hầu sự phó, sẽ dạy con môn họa…” Mắt của Lăng Thiên càng lúc càng mở to hơn…
“Vị này dạy con thư pháp…” Lăng Thiên hai mắt trắng dã, lảo đảo muốn ngã…
“Vị này dạy con lễ pháp…” Lăng Thiên: “…”
“Vị này dạy con…”
“Vị này…”
“Vị…”
“Rầm!”
Lăng Thiên hai mắt trắng dã, ngã xuống đất bất tỉnh! Cả người co giật…
Bị Lăng Thiên dùng tuyệt thực làm vũ khí uy hiếp, Lăng Khiếu, Sở Đình Nhi không nỡ bắt ép nhi tử của mình, đặc biệt bị Lăng lão phu nhân chửi lấy chửi để, cuối cùng, Lăng lão gia tử cũng thay đổi chỷ ý, chỉ lưu lại vài vị lão sư, toàn bộ như người khác đều đưa trở về.
Nhưng sự nhượng bộ của Lăng lão gia tử cũng rất có hạn, Lăng lão gia tử nghiêm chỉnh tuyên bố: Cho dù không học, cũng phải biết một chút, thi từ ca phú, cung mã võ ngệ là môn học bắt buộc, cầm kỳ thư họa là môn học phụ trợ, còn các môn khác thì cũng tự chọn…
Lăng Thiên trong lòng vô cùng buồn bực.
Mấy cái tên gia hỏa này, lão tử có thể làm toàn khoa lão sư cho bọn họ đấy! Không chỉ thi từ ca phú cầm kỳ thư hoa, còn bao gồm cả mươi tám ban võ nghệ nội ngoại kiêm tu! Nếu có hứng thú, ta còn có thể dạy bọ học vật lý, hóa học, tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Bồ Đào Nha…
Dưới tâm tình cực kỳ khó chịu, Lăng Chân vốn là kẻ nhìn không thuận mất nhất liền biến thành đối tượng để hắn phát tiết.
Sau ngày đại hội bái sư đó, Lăng Không liền đề xuất để cho Lăng Chân cùng đọc sách với Lăng Thiên, cũng là để bầu bạn.
Lăng lão gia tử cùng phu phụ Lăng Khiến vui vẻ đáp ứng.
Còn Lăng Thiên đương nhiên là không có ý kiến gì.
Nói thừa, tặng không một mốn đồ chơi để mở mang trí lực, ai mà không thích! Thế là, dưới sự cực kỳ kiên trì của Lăng Không, Lăng Chân liền trở thành thư đồng
Vốn là, mỗi lần thấy nụ cười giả dối trên mặt Lăng Chân và sự băng hàn âm lãnh chôn sâu trong mắt hắn, Lăng Thiên liền có một loại cảm giác hết sức buồn cười, nhưng dưới tâm tình không thoải mái, Lăng Chân nếu lại hiện ra nụ cười giả dối trên mặt thì được đổi lại đương nhiên chính là một cước nhắm thẳng vào đầu của Lăng Thiên: “Cười cái gì mà cười! Cười nữa thì cút ra ngoài!
Nực cười! Mặc dù nói rằng tuổi người còn nhỏ thế này mà tâm cơ đã âm trầm như vậy, trong đám cùng lứa tuổi có thể nói là rất hiếm có, nếu cho người thời gian vài năm nữa, có lẽ chơi đùa cùng người có thể thú vị hơn một chút, nhưng với chỉ số thông minh hiện giờ của người, cùng lão tử chơi trò “bụng nam mô miệng một bồ dao găm” chẳng phải là đi tìm chết sao?
Dưới tình huống bất ngờ không kịp đề phòng, Lăng Chân nhất thời bị một cước đạp trúng mặt, máu tươi từ trong lỗ mũi chảy ra, nhất thời còn chưa kịp có phản ứng gì, đợi một lát sau mới khóc thành tiếng.
Tần đạ tiên sinh đang đầu lúc lắc miệng ngâm thơ tuyệt đối không ngờ rằng, vị tiểu thiếu ra bề ngoài trông giống như một tiểu cô nương mi thanh mục tú lại hạ thủ ác độc như vậy, trong nháy mắt, một vị học sinh khác đã mặt mũi nở hoa nằm trên mặt đất! Trong nhất thời há mồm cứng lưỡi, chỉ tức giận tới mức cả người run rẩy, giơ ngón tay run lẩy bẩy chỉ vào Lăng Thiên: “Ngươi… ngươi…” Không ngờ đến cả nói cũng không nên lời.
Lăng Thiên trừng mắt nhìn: “Ta làm sao? Thiếu gia ta giáo dục thư đồng của ta, ngươi có ý kiến gì?”
Tần đại tiên sinh ngón tay run rẩy, mũi miệng xiêu vẹo: “Ngươi… ngươi.. tức chết lão phu rồi!”
Lăng Thiên cười thầm trong miệng, nhắm chuẩn một cước đá lên bụng Lăng Chân: “Bò dậy mau, nằm trên đất để giả làm chó chết à? Thiếu gia nói cho ngươi biết, khi thiếu gia không cao hứng, ngươi không được phép cười: Khi thiếu gia cao hứng, ngươi cho dù gãy chân cũng phải làm cho ta cười vui vẻ! Biết chưa hả?”
Lăng Chân gào lên một tiếng đau đớn, cuộn người bò dậy, mặt đầy oán độc: “Tiểu tạp chủng! Ngươi dám đánh ta!”
“Hả? Ta khinh! Gan lắm! Dám chửi cả ta!” Ha ha ha, cái ta muốn chính là ngươi chửi ta đó, tiểu tử ngươi không chửi ta thì ta còn có gì thú vị để tiếp tục đánh nươi! Có điều ba chữ này suýt chút nữa cũng khiến cho Lăng Thiên thực sự tực giận! Tiểu tử này, hai cha con hắn quả nhiên không không để một nhà chúng ta vào trong mắt!
Lăng Thiên xông lên trước, tận dụng cả chân lẫn tay.
Lăng Chân tuy so với hắn lớn hơn ba tuổi, nhưng thên thể của Lăng Thiên linh hoạt vô cùng, nếu dụng nội lức, chỉ sợ một quyền cũng có thế đánh chết hắn.
Chỉ trong nháy mắt, Lăng Chân nằm trên đất như một con cá chết, mặt mũi bầm dập!
“Nho tử cũng không thể dạy nổi!” Khuyên bảo không có kết quả, ngược lại suýt chút nữa còn té ngã, Tần Đại tiên sinh tức giận đến nỗi sắc mặt tái nhợt, nâng cái thước trong tay lên: “Quỳ xuống!”
“Vì sao? Dựa vào gì mà phải quỳ xuống? Thiếu gia ta chính là giáo huấn một thư đồng nhỏ mà thôi, ai bảo hắn khi ta không cao hứng mà dám cười? Chẳng lẽ thiếu gia ta giáo huấn hạ nhân của mình cũng là sai? Còn phải chịu phạt nữa ư?” Lăng Thiên nói năng hung hồn đầy lý lẽ.
Nực cười! Hai cha con hắn nằm mơ cũng muốn hại bổn thiếu gia, bổn thiếu gia trước tiên thu một chút lợi tức từ bọn chúng thì có gì không đúng?
Để một người tài cao hiểu rộng như lão ở đây đọc sách ngâm thơ, thực sự là chuyện vô cùng nực cười! Không khiến cho lão tiểu tử này tức giận bỏ đi, thì đại kế của thiếu gia ta sao có thể thuận lợi được? Hơn nữa, ta nếu như học thực sự giỏi, vậy còn không khiến cho lũ hổ đói rình mồi Dương gia, Hoàng gia sớm đưa vào trong tầm mắt, sớm đối phó với Lăng gia ta sao?
Lão tử đã ngoan năm năm rồi, hiện tại phải ăn chơi lếu láo một phen!
(1): Quân tử lục nghệ gồm:
– Lễ: Lễ tiết
– Nhạc: Âm nhạc
– Xạ: Kỹ thuật bắn tên
– Ngự: Cưỡi ngựa và kỹ thuật điều khiển- Thư: Thư pháp
– Số: Số học
Tác giả phong lăng thiên hạ
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 17: Một Trường Giảo Biện
Tần đại tiên sinh phất tay áo bỏ đi.
Nhìn hướng đi hiển nhiên là tìm Lăng lão gia tử để tố cáo.
Lăng Thiên ngồi lên ghế thái sư vốn là của Tần đại tiên sinh, gác cả hai chân lên.
Tay chống cằm, trong lòng đang suy nghĩ bước tiếp theo nên ứng phó như thế nào.
Lăng Chân nằm bẹp trên đất, miệng rên hừ hừ, mặt mũi đầy máu, nhất định không chịu bò dậy.
Lăng Thiên cười thầm trong lòng, còn muốn nằm đó để hãm hại ta ư; Làm trò! Lăng Thiên đối với sự ra tay của mình nặng nhẹ như thế nào đương nhiên trong lòng đều có tính toán, tên gia hỏa này cũng chỉ là bị thương ngoài da mà thôi, quyết không bị thương đến gân cốt, sở dĩ hắn nằm ở đây không động đậy, hiển nhiên là muốn khi lão gia tử tới thì có thể tố cáo mình!
Hắc hắc, đáng tiếc, chủ ý của tiểu tử ngươi đương nhiên không tồi, nhưng chắc chắn không ngờ rằng, cái lão tử đang muốn chính là để ngươi đổ dầu vào lửa.
Không như thế, ta sao có thể lấy cớ tống hết mấy lão phu tử này ra khỏi cửa? Chẳng lẽ còn muốn lưu bọn họ lại để lãng phí thời gian quý báu của bổn thiếu gia ư? Có điểu… đánh tên tiểu tử này một hồi, cảm giác này… quả thật rất dễ chịu!
“Thằng tiểu súc sinh dám cả gan làm loạn!” Lăng lão gia tử như cuốn theo một trận gió lạnh, hớt ha hớt hải xông vào! Đập vào mắt trước tiên chính là tôn tử Lăng Thiên mặt mày tỉnh bơ ngồi trên ghế thái sư và Lăng Chấn mặt mũi đầy máu nằm trên đất.
Lập lão tức nổi cơn tam bành! Không nói đến câu thứ hai, túm lấy Lăng Thiên, xoay người hắn lại rồi đè xấp lên đầu gối, “bốp, bốp, bốp” tét đít ba cái rõ vang.
Ba cái tét này không hề nhẹ, Lăng Thiên vì không vận công phòng ngự, cái đít trắng nõn sưng phù lên, lão gia tử tiếp theo bế Lăng Chân từ dưới đất dậy, kiểm tra kỹ lưỡng vết thương tr
Bên ngoài vang lên những tiếng ồn ào, Lăng Khiếu vội bước vào, sắc mặt tái mét! Đằng sau là Sở Đình Nhi, mẫu thân của Lăng Thiên đang hổn hà hổn hển, lon ton chạy theo.
Không lâu sau thì đám người Lăng lão phu nhân, Lăng Không, Tần đại tiên sinh lần lượt kéo tới, vừa thấy cảnh này đều trợn tròn mắt! “Chân nhi!” Lăng Không vừa thấy tình trạng thảm hại của nhi tử, mặt co rúm lại, lao lên ôm lấy nhi tử vào trong lòng, vội vàng gọi hạ nhân tới bế nhi tử đi trị thương, an bài xong mới quay người lại, mắt nổ đom đóm nhìn Lăng Thiên, hận không được đem hắn nuốt vào bụng.
Mọi người đều không ngờ rằng,các vị lão sư mới vào Lăng gia dạy được buổi đầu tiên, không ngờ lại là trình diễn thi đấu võ thuật! Thấy cảnh lộn xộn ở trong phòng, mặt ai ai cũng hiện lên vẻ không thể tin nổi! Sở Đình Nhi “a” một tiếng, đưa bàn tay bé nhỏ lên che miệng, trong đôi mắt hiện lên vẻ hoảng hốt lo sợ.
“Tức chết lão phu rồi! Tiểu súc sinh! Quỳ xuống!” Lăng Chiến hét lớn một tiếng giống như là tiếng sét đánh.
Khiến cho những bông tuyết trên lá cây bên ngoài cửa sổ bị chấn động mà rơi xuống.
Lăng Thiên bĩu môi, chậm rãi từ trên ghế thái sư trượt xuống, không chút tình nguyện quỳ trên mặt đất.
Bạn đang đọc truyện tại –
“Phụ thân, Thiên nhi nó còn nhỏ, không hiểu chuyện, hôm nay là lần đầu tiên bị ước thúc như vậy, không quen cũng là phải thôi, lão nhân gia người…” Sở Đình nhi vội vàng tiến lên một bước, cầu xin cho nhi tử, lời còn chưa dứt đã bị Lăng lão gia tử cắt ngang.
“Từ xưa đến này mẹ hiền thì con hư, Đình nhi, Thiên nhi nó mới năm tuổi! Mới năm tuổi thôi! Không ngờ khi tiên sinh dạy học lại ra tay ác độc với đường ca của mình như vậy! Thậm chí còn dám ăn nói vô lễ với tiên sinh! Thiên địa quân thân sư, nhân luân ngũ thường(1), Thiên nhi hôm nay đã lộ ra hết bản tính bước bỉnh của nó, nếu như còn để mặc nó như thế, chỉ sợ một nhà già trẻ lớn bé Lăng gia sẽ phải chôn vùi trong tay nó! Hôm nay các người đừng khuyên ta nữa” Lăng Chiến vốn không muốn giải thích gì, nhưng con dâu cầu xin cho cháu mình, lão không thể không giải thích.
Bằng không nếu con dâu không nhận thức được tính nghiêm trọng của chuyện này, tiếp tục nuông chiều nó, chỉ sợ đứa cháu này của mình thực sự sẽ hỏng mất!
Trong con mắt đẹp của Sở Đình nhi đã ngân ngấn nước mắt, lóng lánh chực rơi xuống.
Nhìn nhiquỳ dưới đất, đưa tay ra nhưng lại không dám tới bế.
Nước mắt cuối cùng cũng thuận theo gò má chảy xuống.
Lăng Khiếu hừ một tiếng nặng nề, “Ngỗ nghịch như thế này, bướng bỉnh như thế này! Không dạy dỗ nghiêm khắc thì làm sao có thể thành người? Đều là tại nàng dạy nhi tử thế này đó!”
Nói ra những lời này, lão phu nhân thấy không đồng ý: “Tục ngữ có câu, con không dạy là lỗi của cha, Lăng Khiếu ngươi là phụ thân của Thiên nhi, chuyện hôm nay, ngươi phải chịu một nửa lớn trách nhiệm, sao lại trách Đình nhi?” Nói xong liền kéo Sở Đình lại, “Đình nhi yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu” Rồi liếc mắt nhìn cảnh cáo Lăng lão thái gia, ý tứ rất rõ ràng: Lão già kia, ông hôm nay nếu đánh cháu ta quá tay, thì cứ chờ xem.
Lăng Thiên thấy hết thảy những chuyện này, trong lòng không khỏi cười thầm, quỳ dưới đất, ngểnh cổ lên nói: “Gia gia, cháu có lời muốn nói”.
Lăng lão gia tử hổn hà hổn hển thở ra mấy hơi, cuối cùng vẻ mặt cũng hòa hoãn lại, bảo: “Nói đi!”
Lăng Thiên nói: “Chuyện hôm nay kỳ thật là không thể trách cháu!”
Lăng lão gia tử giận tím mặt, nói: “Ngươi đánh Lăng Chân ca ca thành bộ dáng như thế này, không ngờ còn nói là không thể trách ngươi?” Lão giận đến nỗi còn bật cười, “Vậy thế nào thì mới được trách ngươi? Chẳng lẽ phải xảy ra án mạng thì mới được à? Nghiệt chướng!”
Lăng Thiên cãi: “Gia gia, tôn nhi tất nhiên có sai! Có điều chuyện xảy ra thì tất nhiên phải có nguyên nhân của nó, nếu không có nguyên nhân, cháu sao có thể vô duyên vô cớ đánh hắn?”
Cha con Lăng Chiến và Lăng Khiếu đầu óc chậm chạp, chưa cảm thấy gì.
Nhưng Lăng Không ở bên cạnh thì lông mày rướn lên, nhìn về phía Lăng Thiên, vẻ mặt có chút ngưng trọng.
Lão phu nhân và Sở Đình nhi nhìn nhau, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc! Những lời này, nếu từ trong miệng một người trưởng thành nói ra, thậm chí từ miệng Lăng Chân hiện tại nói ra, mọi người sẽ không cảm thấy kinh ngạc quá nhiều, nhưng vấn đề là Lăng Thiên hiện tại dù sao cũng chỉ là một đứa bé năm tuổi, đối diện với sự trách mắng của gia gia, không ngờ lại không hề có chút vẻ sợ hãi nào, nói năng mạch lạc rõ ràng, không hề rối lọan, điều này rất là cổ quái!
Lăng Chiến lão gia tử hừ nói: “Nói tiếp đi!” Thật ra trong lòng lão gia tử, cũng cảm thấy chuyện hôm nay có phần rất cổ quái, cháu mình tuy bình thường có bướng bỉnh một chút, nhưng từ trước đến giờ chưa bao giờ thấy nó ngược đãi hạ nhân trong phủ, hơn nữa đối xử với hạ nhân trong phủ rất tốt, sao có thể vô duyên vô cớ ẩu đả với đường ca (anh em họ) của mình? Lão không hề biết chuyện hôm này hoàn toàn là một tay Lăng Thiên sắp đặt, đây chính là thủ đoạn được áp dụng để tránh cho bản thân phải tiếp tục chịu hình thức giáo dục nhồi vịt mà thôi.
Còn Lăng Chân thì vô cùng xui xẻo trở thành một con cờ để cho Lăng Thiên lợi dụng.
Khuôn mặt nhỏ bé của Lăng Thiên không chút sợ hãi, đĩnh đạc nói: “Tôn nhi dĩ nhiên có sai, hôm nay biết phải tiếp thu bài giảng của nhiều lão sư như vậy, cháu trong lòng cảm thấy rất có áp lực, cho nên không cao hứng.
Vừa lúc Lăng Chân hắn cười với con, tôn nhi cho rằng hắn cười nhạo con, cho nên đá hắn một cước… Cái này thì tôn nhi sai, nhưng cái sai của tôn như chỉ như vậy mà thôi.
Còn chuyện về sau, hoàn toàn là do Lăng Chân tự chuộc vạ vào mình.
Tôn nhi tự thấy không thẹn với lương tâm”.
Lăng Chiến rất tức giận, “Hả? Tiểu súc sinh! Ngươi đánh đường ca của ngươi thành bộ dạng này, ngươi còn nói năng hung hồn đầy lý lẽ như vậy hả? Hơn nữa, Lăng Chân là đường ca của ngươi, là nhi tử của nhị thúc ngươi, ngươi cứ luôn miệng gọi tên của hắn, chính là tội bất kính!”
Lăng Thiên ung dung nói: “Thứ nhất, trước khi Lăng Chân đến, nhị thúc từng nói rõ, Lăng Chân chính là thư đồng của con, lời này gia gia, nãi nãi, phụ thân mẫu thân và nhị thúc đều có thể làm chứng! Đã làm thư đồng thì chính là hạ nhân, vậy thì con là thiếu gia, trừng phạt hạ nhân thì có gì không đúng?”
“Ngươi… nghiệt chướng! Ngươi đây là giảo biện!” Lăng lão gia tử đại nộ! Rồi không biết nói gì nữa.
Cho dù là thư đồng thì vẫn là Lăng Không nói ra để giữ vững tôn ti trật tự mà thôi, mọi người có mặt ở đó đều tự tai nghe thấy.
Tuy biết Lăng Thiên giảo biện, nhưng cũng không thể nói gì được hắn.
Lăng Thiên nói tiếp: “Thứ hai, tôn nhi nhất thời không khống chế được cảm xúc, đánh Lăng Chân, trong lòng rất là hối hận, liền muốn đỡ hắn dậy, nào ngờ chính vào lúc này, Lăng Chân lại mắng con, hơn nữa mắng cực kỳ khó nghe, tôn nhi là con cháu của Lăng gia, không thể nhịn được loại nhục mạ mà nhắc đến cả phụ mẫu tổ tông, cho nên mới phẫn nộ ra tay.
Sắc mặt mọi người đều tối sầm lại.
Cực kỳ khó nghe? Nhắc đến cả phụ mẫu tổ tông? Lăng Không thầm kêu không hay! Nếu để cho tên tiểu tử này tiếp tục nói, không phải là nhi tử của mình không những bị đánh trắng trợn, mà còn có thể bị tội nữa sao?
Hắn còn chưa kịp ngăn cản thì giọng nói véo von của Lăng Thiên ở bên kia đã lại vang lên: “Lăng Chân hắn, lúc đó từ dưới đất bò dậy mắng con: “Tiểu tạp chủng, ngươi dám đánh ta!” Câu này Lăng Thiên không ngờ lại học đúng ngữ điệu vừa âm trầm lại vừa đầy oán độc của Lăng Chân lúc đó mà nói ra, giống y như đúc. “Chuyện này, có Tần tiên sinh có thể làm chứng!”
(1): Ý nói làm người thì phải biết kính trọng trời, đất, vua, người thân, thầy giáo.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 18: Tâm Cơ Thâm Trầm
Lão phu tử liều mạng chớp chớp mắt nghe tiểu gia hỏa này nói.
Hắn mơ hồ cảm giác được những lời này như là không phải từ trong miệng Lăng Thiên phát ra vậy.
Ít nhất hắn cảm giác dược tiểu gia hỏa này đang nói loạn xạ cả lên, hắc bạch lẫn lộn nhưng lại không tìm ra chỗ nào không đúng để phản bác.
Nhìn Lăng Thiên với bộ dáng cây ngay không sợ chết đứng, lời nói tràn đầy chính nghĩa làm cho lão phu tử cảm giác được tinh thần của mình có chút không ổn định.
Tiểu tử kia rõ ràng đang làm loạn một cách vô lý lại còn vô cớ đánh người nữa nhưng hết lần này đến lần khác lại nói rất có lý, b dáng lại cực kỳ ủy khuất, năng lực bẻ cong sự thật của tiểu tử này có thể nói là xuất thần nhập hóa, có thể đem sự việc hắn hoàn toàn sai nói thành một việc đúng, lời nói nhỏ nhẹ như đang chịu ủy khuất rất lớn.
Lão phu tử thở dài một hơi, hắn có cảm giác không phải đang nói chuyện với một tiểu tử năm tuổi mà là một lão hồ ly ngàn năm.
Đây thật sự là một tiểu hài tử năm tuổi sao?
Mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn Tần đại tiên sinh như đang chờ hắn trả lời xác nhận.
Tần đại tiên sinh đành phải ho khan vài tiếng liếc mắt Lăng Thiên một cái liền bình tĩnh nói: “Lúc đó quả thực lão phu nghe Lăng Chân thiếu gia mở miệng mắng thế.
Bất quá chỉ là một tiểu hài đồng nhỏ tuổi bị chọc giận quá nên không kiềm chế được mà thôi.
Khụ khụ khụ…”
Mọi người trợn mắt há mồm nhìn lẫn nhau.
Ở thời đại này nặng nhất là tôn ti, nếu như Lăng Chân quả thực mắngị đánh một trận cũng không quá đáng gì.
Vô luận Lăng Thiên có thân phận là một đồng học hay là một đại ca mà nói thì những lời Lăng Chân mắng quả thực không nên.
Lăng Không tuy là nghĩa tử của Lăng Chiến nhưng thân phận của hắn có tôn quý hơn nữa cũng là do Lăng Gia cấp.
Nói như vậy thì hai phụ tử Lăng Chân chỉ là hai hạ nhân cao cấp mà thôi! Hạ nhân dám nhục mạ con của chủ nhân mình thì bị đánh chết cũng không quá đáng.
Lăng Không biến sắc, vội vàng tiến lên từng bước quỳ xuống: “Lăng Không dạy con không tốt xin nghĩa phụ trách phạt!” Trong lòng hắn mặc dù căm hận vô cùng nhưng không biết phải phải làm gì.
Con mình nói như vậy là thật, hơn nữa còn có nhân chứng nữa thì mình có nói gì cũng vô dụng.
Ánh mắt nhìn về phía Lăng Thiên rất bình thường nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán.
Tiểu hài tử này có tâm tư thâm trầm vô cùng.
Thực không nghĩ ra hai phụ tử không có đầu óc là Lăng Chiến và Lăng Khiếu lại có được một hậu nhân tâm cơ thâm trầm như vậy.
Lăng Chiến âm trầm nói: “Thôi ngươi đứng lên đi” Nói thật, lão gia tử khi nghe được câu Lăng Chân mắng ra câu kia mặc dù còn chưa rõ thật giả liền đột nhiên giận dữ vô cùng.
Lăng Thiên là ai? Đó chính là con ruột của con mình! Chỉ cần nhìn tướng mạo thôi cũng biết đó là do từ một khuôn đúc ra.
Vậy mà có người dám mắng cháu mình là “Tiểu tạp chủng!” Lăng lão gia tử thậm chí cho rằng Lăng Thiên đánh hơi nhẹ tay.
Trong lòng Lăng Thiên mừng rỡ không thôi.
Hiện tại Lăng Chân không có ở đây thì không phải mình nói cái gì cũng đúng sao? Huống chi mình chỉ nói sự thật có chút chênh lệch mà thôi.
Mình khi dễ Lăng Chân thì sao? Dẫn dắt hắn nói ra câu kia như thế nào thì mình không hề nói nhắc đến một chử.
Chỉ đem trọng điểm đặt lên vài chữ trong câu nói của Lăng Chân mà thôi.
Mà tính tình Tần đại tiên sinh trời sinh cổ hủ.
Nói một là một mà hai là hai, cũng không muốn dấu diếm sự thật lại càng không nhắc đến chi tiết trong khi mình cãi cọ.
Càng huống chi một khi Tần đại tiên sinh nói rõ ra mọi chuyện sau đó lại chỉ trích Lăng Thiên sai thì rất khó đoán trước Lăng lão gia tử có thái độ gì.
Dù sao mình là thân tôn tử của lão gia tử mà.
Còn Lăng Chân chỉ là con của nghĩa tử hắn thôi.
Bên nào nặng bên nào nhẹ Lăng Thiên tin rằng Tần đại tiên sinh có ngu ngốc như thế nào cũng có thể nhận ra.
Nếu vạn nhất Tần đại tiên sinh nói ra, như vậy câu mắng của Lăng Không cũng để đó, có trách phạt mình cũng trách phạt nhẹ mà thôi, ngược lại trong lòng sẽ lưu lại một ấn tượng xấu với lão gia tử! Một khi một ấn tượng như vậy đã hình thành, thì thanh danh của Tần đại tiên sinh cũng sẽ sạch sẽ.
Hơn nữa lại còn với Lăng gia! Lăng Thiên hiểu rõ tâm tư của Tần đại tiên sinh, quả nhiên lão tiên sinh này phản ánh so với mình dự đoán không hề sai biệt!
Mà Lăng Thiên dùng một chiêu rất lợi hại, đó là vừa mở miệng liền tự nhận mình sai lầm.
Thừa nhận mình sai ngay từ đầu, còn lấy những điều mình nghĩ trong lòng nói ra.
Lăng lão gia tử hiển nhiên sẽ thông cảm cho hắn, một tiểu hài tử năm năm qua ‘vô câu vô thúc’ thì đột nhiên Lăng lão gia tử ‘tặng’ cho hắn một đại sư phụ liền trở nên mất tự do đương nhiên sẽ mất hứng.
Sợ rằng một người lớn cũng không dễ dàng tiếp nhận được.
Lăng Thiên cũng truyền lại cho bọn hắn một tin tức: Chương trình học nặng như thế đối với một tiểu hài tử năm tuổi như hắn mà nói quả thực là rất khó tiếp thụ nổi.
Điểm này cũng có thể nói cho mẫu thân và nãi nãi mà thôi, gia gia và phụ thân mình là hai đầu gỗ mà.
Lăng Thiên cũng không quan tâm hai người họ nghĩ thế nào mà chỉ hy vọng có thể biết rằng Lăng Chân mắng mình, hơn nữa lại mắng rất khó nghe là đủ rồi.
Mọi người đều nhìn lẫn nhau, không biết phải làm thế nào cho phải.
Lăng lão phu nhân ho nhẹ hai tiếng: “Lăng Không, trước tiên ngươi đi xem thử Tiểu Chân bị thương ra sao? Chiếu cố nó cho tốt.
Còn lang trung cũng chưa đến nữa, quả thực khiến cho lão thân hao tổn tâm tư mà” Lời nói này có ý tứ muốn đuổi người: “Việc còn lại là chuyện của nhà ta, ngươi không được phép tham gia”.
Hận ý trong mắt Lăng Không chợt lóe lên liền cuối đầu cung kính: “Rõ! Hài nhi xin phép cáo lui.
Hôm nay làm cho Thiên thiếu gia bị ủy khuất nên khi hài nhi trở về nhất định sẽ giáo huấn tiểu tử kia”.
Lăng lão phu nhân bình thản nói: “Quên đi, đều là hài tử không hiểu chuyện mà thôi.
Lát nữa bảo quản gia đưa đến một ít thực phẩm bồi bổ thân thể.
Ngươi ở bên ngoài nhiều năm vậy cũng không nhẹ nhàng gì.
Trước tiên nghĩ ngơi bồi bổ thân thể đi” Lời nói này cũng rất thú vị: Đều là hài tử không biết chuyện thì việc này bỏ qua đi.
Cháu ta đánh con ngươi thì cũng ráng mà chịu.
Lăng Không đương nhiên hiểu rất rõ nhưng không biết phải làm gì đành phải vâng dạ liên tục rồi cáo lui.
Tần đại tiên sinh cũng là người thông minh.
Hắn biết được bây giờ là thời điểm không thể nán lại được liền thi lễ: “Lão công gia, lão phu nhân, đại tướng quân.
Lão hủ cảm giác đượcệt mỏi.
Như vậy…”
Lão phu nhân cười lớn: “Tần đại tiên sinh không nên đa lễ.
Người đâu, đưa Tần đại tiên sinh đến phòng khách”.
Đám người lần lượt rời đi, cuối cùng trong thư phòng chỉ còn lại người một nhà Lăng Gia mà thôi.
Lăng Thiên đến hiện tại vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, hắn nhìn thấy thời cơ không sai biệt lắm liền khẽ động thân thể, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn.
Sở Đình Nhi đau lòng muốn rơi lệ nhìn Lão phu nhân khẩn cầu.
Lăng lão phu nhân sẳng giọng: “Nhìn lão nhân làm chi? Chưa thấy tôn nhi bảo bối của ta còn quỳ trên đất sao? Còn không đến đưa nó đến đây?”
Sở Đình Nhi mừng rỡ: “Đa tạ mẫu thân” Lăng Thiên không đợi mẫu thân đến liền tự đứng lên nhào vào trong lòng Lăng lão phu nhân, đôi tay trắng như tuyết ôm cổ lão phu nhân làm nũng: “Nãi nãi thật tốt!” Chỉ giả bộ làm nũng chút thôi cũng khiến cho da gà trên người Lăng Thiên nổi lên một tầng.
Bạn đang đọc truyện tại –
Lăng lão phu nhân ôm lấy hắn, vẻ mặt tươi cười nói: “Tiểu quỷ chỉ biết nói ngọt mà thôi.
Làm cho nãi nãi cao hứng không thôi!”
Lăng Khiếu hừ một tiếng: “Mẫu thân, hôm nay tiểu súc sinh hư hỏng như thế cần phải trừng phạt.
Nếu không sau này sẽ khiến hắn hư người”.
Lăng lão phu nhân trợn mắt: “Ngươi khi bé còn hư hỏng hơn Thiên nhi gấp mấy lần.
Bây giờ không phải cũng làm Đại tướng quân sao? Quản giáo hài tử như thế nào còn phải chờ ngươi chỉ dạy sao? Mau câm miệng lại cho lão thân”.
Lăng Chiến lão gia tử hừ một tiếng, đang muốn mở miệng liền đón được ánh mắt của lão phu nhân: “Lão bất tử ngươi hừ cái gì? Nhìn lão sát tài ngươi kìa.
Khiến cho tôn nhi của ta quỳ thời gian dài như vậy.
Xem đi, ngay cả đầu gối cũng đỏ cả lên.
Ai da, nãi nãi thổi cho con.
Có đau hay không? Ha ha, Thiên nhi thật ngoan…”
“A? Thiên nhi bị đỏ đầu gối sao? Có đau không? Đến đây cho mẫu thân xoa cho…”
Hai phụ nữ cười cười nhìn tiểu hài tử thi nhau thổi thổi rồi lại xoa xoa khiến cho hai phụ tử Lăng Chiến cùng Lăng Khiếu chỉ biết nhìn nhau.
Trong lòng không khỏi nỗi lên cảm giác vô lực và thất bại – Chuyện hôm nay sao lại trở thành như thế
Bóng đêm gần buông xuống, Lăng Thiên nằm trên giường đang nhắm mắt lại không biết đang suy nghĩ điều gì.
Chuyện hôm nay là do Lăng Thiên cố ý gây nên.
Dĩ nhiên, như vậy cũng khiến cho mấy vị gia sư cảm thấy bất mãn nhưng hôm nay Lăng Thiên vô cớ gây sự như vậy cũng là cảnh cáo hai phụ tử Lăng Không một lần: Vô luận trong Lăng Gia các ngưoi có thân phận ra sao, là nghĩa tử của lão gia tử cũng được, là đại quản sự nắm quyền trong phủ cũng được.
Tất cả đều do Lăng Gia cấp cho ngươi.
Nhưng ngàn vạn lần không nên vọng tưởng.
Hành động hôm nay của Lăng Thiên chẳng khác nào nói cho phụ tử hai người này: Mặc kệ như thế nào đi nữa thì ta – Lăng Thiên – mới đúng là thân tôn tử của Lăng lão công gia, là người thừa kế của Lăng gia.
Coi như vô lý đánh con ngươi thì sao? Chủ tử vẫn là chủ tử, nô tài thủy chung vẫn là nô tài.
Chủ tử vĩnh viễn không vì một nô tài mà đi trừng phạt một chủ tử khác.
Lăng Không ngươi muốn dao động vị trí của ta sao? Không nên mơ mộng nhiều quá!
Nếu Lăng Không ngươi từ nay an phận, đàng hoàng trở lại có lẽ ta sẽ lưu lại mạng sống cho hai phụ tử ngươi! Còn chấp mê bất ngộ thì Lăng Thiên ta không có kiên nhẫn đi nhắc nhở lần thứ hai.
Chỉ có một thứ chờ đón các ngươi mà thôi – Hủy Diệt.
Cơ hội luôn luôn chỉ đến một lần mà thôi.
Đối với hạng người không biết quý trọng thì Lăng Thiên ta tuyệt đối không cấp cho hắn lần thứ hai.
Lăng Thiên nhắm mắt lại thầm nghĩ trong lòng.
Nhìn một chút đã thấy không còn sớm nữa, mẫu thân cũng đã trở về phòng.
Từ xa xa nhìn lại đã thấy đèn trong phòng phụ mẫu đã tắt.
Ở bên ngoài cũng truyền đến tiếng ngáy rất nhỏ của nha hoàn Thu Nguyệt.
Lăng Thiên cười cười từ dưới sàng kéo ra một bộ y phục dạ hành màu đen.
Chỉ chốc lát sau đã có một thân ảnh nho nhỏ bịt mặt nhảy qua cửa sổ giống như cánh chim bay lên bầu trời.
Sau khi giậm nhẹ lên ngọn cây liền bay lên lần nữa.
Không một tiếng động bay lượn trên không trung, thân thể di chuyển tự nhiên, nhẹ nhàng.
Yên lặng đi đến phòng của phụ tử Lăng Không.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 19: Ác Độc Phụ Tử
Gió lạnh thổi đến, tuyết cũng mau chóng ngừng rơi, trời đất lúc này giờ chỉ còn một màu trắng
Lăng Thiên gần như chỉ muốn tát cho mình một cái! Thầm mắng ngu ngốc.
Nhìn không gian toàn tuyết trắng xóa bốn phía thì bất cứ một vật gì có màu khác biệt với màu trắng đó đều dễ dàng hiện rõ, huống hồ Lăng Thiên hắn mặc một bộ y phục dạ hành thuần một màu đen.
Lăng Thiên nghĩ đầu mình dứt khoát là nở hoa rồi! Hắn nở một nụ cười tự giễu, xem ra tư tưởng của mình còn có chút hình thức và mơ mộng.
Rồi lập tức, đang chạy tới mái hiên, Lăng Thiên bỗng dưng dừng lại bởi vì lúc tự giễu vừa rồi đã khiến hắn nhớ tới một việc.
“Bản thân mình mặc dù đã sống được gần ba mươi năm nhưng mà so với những con cáo già xảo quyệt ở thế giới này thì mình chẳng đáng là gì cả.
Dù sao, phần lớn kinh nghiệm của mình là ở kiếp trước.
Và ở thế giới này, những kinh nghiệm đó cũng chỉ có độc mình mình biết mà thôi! Nhưng nếu nội tâm tư tưởng của mình mà vẫn còn giữ lối suy nghĩ mang đậm tính hình thức cùng mơ mộng như bây giờ thì chỉ sợ chờ đợi mình ở tương lai chính là những tai ương chẳng thể nào biết trước được”.
Lối tư duy của bản thân nhất định phải thay đổi!
“Kiếp trước, bản thân mình đối mặt chính là thế lực của chi trưởng ở trong gia tộc nên đã rơi vào thế hạ phong, và rồi phải sống một cuộc đời đầy đau khổ.
Còn bây giờ sau khi sinh ra thì cái mà mình phải đối mặt không chỉ có những vấn đề bên trong gia tộc mà còn cả sự sống còn của gia tộc và còn cả những quan hệ với những đại gia tộc khác có thế lực tương đương nữa.
Thậm chí, trong cái thời loạn thế này, bản thân mình sắp sửa đối mặt không chỉ vẻn vẹn là mấy gia tộc, mấy quốc gia thôi, mà có khi chỉ sợ còn phải đối mặt với cả thế giới này nữa chứ!”
“Kiếp nầy, tình cảnh của mình mà bình tĩnh suy nghĩ thì trên thực tế còn tồi tệ hơn cả kiếp trước rất nhiều! Chỉ động một tí là có thể thân tử hồn diệt, gia tộc tiêu vong vì vậy mình không thể không cẩn trọng được”.
Bạn đang đọc truyện tại –
“Phải biết rằng, bản thân mình mang theo trí nhớ của hai đời đến với thế giới này.
Tất cả những cái mà chính mình đang nắm giữ nhất định sẽ không khiến bản thân chỉ sống một cuộc sống bình thường.
Bản thân quật khởi sẽ không phải là chuyện ngẫu nhiên, mà là một điệu tất yếu! Nhưng mà một khi mình quật khởi chắc chắn sẽ phải đối mặt vớilo lắng đã nói ở trên”.
Lắc lắc đầu, Lăng Thiên như gạt bỏ hết thảy những điều phiền não trong đó đi, trên khuôn mặt hắn nở một nụ cười hờ hững.
Một khi đã như vậy, Lăng Thiên ta đây sẽ xốc lại tinh thần để cùng cái thế giới này chơi đùa một trận vậy!
Lăng Thiên nhớ tới một bộ tiểu thuyết rất có tiếng mà mình đã từng xem qua ở kiếp trước.
Trong tiểu thuyết, nhân vật chính có nói một câu: Ai đủ tàn nhẫn thì người đó có thể sống sót!
Khi mà Lăng Thiên đọc bộ tiểu thuyết đó thì hắn cũng chỉ mới mười ba tuổi nên chẳng thể nào lý giải được những lời này, vì vậy rốt cuộc cũng không biết nó là đại biểu cho cái gì.
Thời điểm Lăng Thiên thực sự hiểu được chúng cũng chính là khi hắn bị phế võ công, là khi bản thân đã chẳng còn hy vọng gì.
Chính bản thân sở dĩ rơi vào kết cục như vậy nguyên nhân chính là do sự nhân từ của mình.
Nếu mà khi mới bắt đầu mình lập tức cố gắng tranh thủ tất cả mọi thứ thuộc về bản thân thì dù cuối cùng có thất bại nhưng kết cục cũng tuyệt đối không bi thảm như vậy.
Mà không chỉ có mình hắn mà những đối thủ của Lăng Thiên khi ấy cũng mắc phải cái sai lầm này, đó là đã nhân từ với Lăng Thiên hắn rồi cuối cùng dẫn tới con đường diệt vong.
Những người đó sau khi phế bỏ võ công của hắn thì hoàn toàn có thể đưa Lăng Thiên vào chỗ chết nhưng cuối cùng họ lại nương tay để rồi không ngờ Lăng Thiên, một phế nhân đã cùng bọn họ đồng quy vu tận! Những chuyện đó khi nhớ lại thật giống như là tự đào hố chôn mình vậy.
“Khuyết điểm này ta nhất định sẽ phải sửa đổi! Những hạn chế về tư tưởng cùng với kinh nghiệm của kiếp trước cũng là một thiếu sót đầy cứng nhắc.
Cái này cũng cần phải từ bỏ!”
Ha ha! Nhân từ thì sao chứ? Về sau sẽ không còn chuyện đó nữa! Chỉ cần là kẻ địch của Lăng Thiên ta thì ta sẽ không lưu hắn lại để cho hắn có cơ hội cắn ngược lại ta!
Nghĩ thông suốt điều này, Lăng Thiên bỗng cảm thấy mình toàn thân thoải mái tựa như vừa mới buông được một gánh nặng quanh quẩn trong lòng xuống.
Thoải mái thở ra một hơi hóa thành một chuỗi bạch vụ trong tiết trời lạnh giá, Lăng Thiên lại tiếp tục nhún người lao đi.
Cơ thể nhỏ bé chuyển hướng giữa không trung rồi biến mất chẳng còn vết tích!
Bóng đêm đã buông xuống! Một căn nhà ở phía
Trong một gian buồng có đặt một chậu than rất lớn, Lăng Chân mặt mũi bầm dập với một đôi mắt gấu mèo to đang đắp chăn nằm ngửa trên giường.
Hắn thân trên cởi trần để lộ ra từng chỗ từng chỗ bị đánh thành bầm tím.
Bên người hắn, Lăng Không một tay cầm thuốc cao, một tay cầm mấy mấy miếng bông để thay thuốc cho đứa con của mình.
Tối hôm nay đã là lần thay thuốc thứ hai rồi.
Lăng Chân nằm trên giường mà rên rỉ rồi nhìn phụ thân, trong ánh mắt lộ rõ vẻ oán hận: “Phụ thân, chuyện này không thể cứ vậy mà quên đi được”.
Lăng Không tay đang cầm miếng bông bỗng ngừng lại một chút, nói: “Đương nhiên không thể cứ vậy mà quên chuyện này được.
Chỉ có điều, chuyện hôm nay có chút quỷ dị.
Chân Nhi, lúc sáng khi ta đưa đi gặp tiểu tử kia thì ngươi không phải nói, khi ấy hắn đối với ngươi rất thân thiết sao? Vậy tại sao chỉ có trong nửa ngày ngắn ngủi đã xảy ra chuyện như vậy?”
Nhắc tới việc này, Lăng Chân cũng buồn bực không thôi: ” Con cũng chẳng biết sao lại thành ra như vậy.
Chuyện xảy ra rất đột ngột.
Tiểu tạp chủng kia bỗng nhiên như phát điên liền đánh con mà trước đó chẳng có một chút dấu hiệu nào cả”.
Trên mặt Lăng Không hiện nên một nụ cười âm trầm: “Tiểu tạp chủng này thật đáng chết! Lại làm ra chuyện quái quỷ này! Quả nhiên là như thế!”
Lăng Chân buồn bực: “Phụ thân cũng cảm thấy tên tiểu tạp chủng này ngày hôm nay có điều khác thường ư?”
Lăng Không vẫn nở một nụ cười âm trầm: “Vi phụ không phải nói tiểu tạp chủng này hôm nay khác thường, mà là tiểu tạp chủng này sinh ra đã khác thường rồi! Hừ hừ hừ! Sở Đình Nhi kia từ ngày vào Lăng phủ, ta đã âm thầm phái người cho nàng ăn Tuyệt Căn Thảo.
Phàm là nữ nhân ăn Tuyệt Căn Thảo thì cả đời sẽ không có khả năng có con! Nhưng chẳng biết tại sao lại sinh ra một tên tiểu tạp chủng như vậy!” Lời nói mang đấy vẻ thất vọng không thôi.
Lăng Chân vốn đang nằm trên giường chợt ngồi dậy, thần sắc trên khuôn mặt cũng bỗng nhiên kích động mà đỏ hết cả lên, nói: “Một khi chuyện là như thế thì tên tiểu tử đó căn bản có phải là con ruột của vợ chồng bọn họ hay không? Liệu có phải là vợ chồng hai người bọn họ đổi trắng thay đen rồi nhận nuôi tên tiểu tử đó hay không? Nếu sự thật là như vậy thì chỉ cần nắm được mệnh môn này, Lăng gia vẫn là của chúng ta”.
Lăng Không chán nản thở dài: “Tên đó đúng là con của Lăng Khiếu và Sở Đình Nhi.
Năm ấy, sau khi ta nghe nói Sở Đình Nhi đột nhiên mang thai cũng cảm thấy lạ lùng nên đã đặc biệt bắt cóc thê tử cùng nữ nhi của danh y kinh thành là Diệp Mộng Hoài để khiến hắn tới Lăng phủ chẩn đoán.
Nếu mà cái thai là giả thì có lẽ vi phụ cũng đã xác định thân phận người thừa kế cho con rồi! Nhưng Diệp Mộng Hoài sau khi chẩn đoán xong thì biết cái thai đó là thật!”
Trên mặt Lăng Chân đầy vẻ tàn nhẫn: “Cái đó có thể là do Diệp Mộng Hoài thông đồng với Lăng gia.
Điều này không phải là không có khả năng!”
Lăng Không cười khổ: “Ta cũng lo lắng về vấn đề này nên trước sau đã tìm sáu vị danh y tới Lăng phủ và kết quả chẩn đoán của mỗi người cũng đều giống nhau.
Rồi sau này, lúc ta tính làm liều, muốn tìm người hạ độc để có thể làm một mẻ, khoẻ suốt đời thì đã không còn cơ hội.
Ta còn chưa chuẩn bị thì hài tử đã sinh ra rồi” Lăng Không thở dài một tiếng, một quyền đấm mạnh vào mép giường, trong mắt đầy vẻ điên cuồng: “Song chúng ta vẫn còn có cơ hội! Chỉ cần tìm đúng thời cơ, rồi diệt trừ tiểu tạp chủng này không có kẽ hở.
Đến lúc đó, Lăng gia chính là của con!”
Trên khuôn mặt non nớt của Lăng Chân chợt hiện lên quang mang tà ác, từ sâu trong đáy mắt hắn cũng rực lên vẻ điên cuồng như phụ thân của mình.
Bên trong gian phòng, sau một hồi trầm mặc, Lăng Không đột nhiên lại nở một nụ cười dữ tợn: “Tiểu tạp chủng sau khi sinh thì ở mã trường Tây Bắc cũng tới thời khắc mấu chốt, thế là lão bất tử tự mình chỉ đích danh vi phụ đi tới đó phụ trách mã trường Tây Bắc.
Vì vậy vài năm nay ta mới không có cơ hội đối phó tiểu tạp chủng này.
Nhưng mà Chân Nhi, ngươi thấy được, năm năm tâm huyết, toàn bộ mã trường Tây Bắc đã nằm trong tay hai cha con chúng ta! Ha ha ha! Mã trường Tây Bắc là một trong những sản nghiệp chủ yếu của Lăng gia.
Có được sự ủng hộ hùng mạnh này thì chỉ cần ở bên này có thêm chút lửa nữa thì… Hắc hắc hắc hắc…”
Bên trong căn phòng vang lên tiếng cười thải mái nhưng đầy âm hiểm của hai cha con.
Họ cười cứ như thể cả Lăng gia đã rơi vào trong tay hai cha con bọn họ vậy.
Sau đó, cha con hai người này lại tán dóc một lúc mà nội dung câu chuyện cũng không ngoài mấylàm thế nào sau khi hoàn toàn tiếp quản Lăng gia, rồi phải như thế nào đối với những đại gia tộc…
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 20: Phu Thê Dạ Thoại
Ngay lúc hai phụ tử Lăng Không và Lăng Chân đang nói về chuyện ban ngày thì trên đình phòng họ có một thân ảnh như mây đen vô thanh vô tức biến mất.
Tối nay trong phòng phụ mẫu Lăng Thiên cũng có mật đàm.
Sở Đình Nhi rúc vào trong lòng của trượng phu, khuôn mặt kiều diễm đổ mồ hôi đầm đìa.
Một cánh tay duỗi thẳng ra, không ngừng thở hổn hển.
Cố gắng đề tỉnh tinh thần nói: Khiếu ca, ngươi xem thử biểu hiện của Thiên Nhi hôm nay như thế nào?”
Lăng Khiếu toàn thân trần truồng lộ ra thân thể cứng rắn của một quân nhân.
Khẽ vận động thân thể dựa đầu lên trên gối đang, mắt còn đang híp lại, hồn phách đang phiêu du bỗng nhiên nghe thê tử hỏi vậy liền ngẩn người, lại lập tức nổi giận: “Một tiểu súc sanh.
Hôm nay thật sự là vô pháp vô thiên.
Ngày mai phải hảo hảo giáo huấn hắn một trận mới được”.
Sở Đình Nhi nghe vậy liền cười phì, vươn một ngón tay vẽ một vòng tròn lên bộ ngực như sắt thép nói: “Chàng đó nha.
Quả thực là một ngốc tử mà.
Chẳng lẽ ngươi không phát hiện những lời nói của Thiên Nhi hôm nay không xứng với độ tuổi sao? Cho dù là một người trưởng thành mấy chục tuổi cũng không có khả năng nói được như thế.
Còn nữa, những người sáng suốt chỉ nghe sơ liền biết được chuyện hôm nay là do Thiên Nhi vô lý gây loạn.
Nhưng mà tiểu gia hỏa này lại có thể nói như đang chịu ủy khuất vô cùng.
Chàng không cảm giác được trong đó có điều bất thường sao!”
Lăng Khiếu nhíu nhíu mày cẩn thận suy nghĩ lại.
Một lát sau liền cảm giác được chuyện không thích hợp: “Ồ.
Hắn là một tiểu hài tử mới năm tuổi thì sao có thể nói được như vậy? Lại có thể khiến cho mọi người và Tần đại tiên sinh đều á khẩu không cách nào trả lời được.
Chỉ có thể tin vào những gì hắn nói.
Xem ra con chúng ta quả là một thiên tài mà”.
Sắc mặt Sở Đình Nhi hiện ra vẻ kiêu ngạo: “Đó là con ta mà.
Những người bình thường sao có thể sánh bằng”
Khóe miệng Lăng Khiếu lộ ra một nụ cười quái dị, đôi tay ở bên trong chăn chậm rãi di chuyển.
Đột nhiên bàn tay hắn đặt lên đôi gò bồng đảo đầy đặn của Sở Đình Nhi rồi dùng sức một chút khiến cho hai khối thịt mềm mại thay đổi hình dạng, bộ mặt mê say nói: “Con của nàng? Không có ta thì nàng có thể sinh ra được sao?”
Yêu kiều hừ một tiếng, cả người Sở Đình Nhi vô lực, ánh mắt mê ly thở hổn hển nói: “Bại hoại! Nhân gia nói chuyện với chàng nghiêm chỉnh mà lại nghĩ bậy bạ… Không…” Nhưng mà một bàn tay của Lăng Khiếu đã khẽ di chuyển xuống thám hiểm vùng đất thần bí bên dưới khiến Sở Đình Nhi cả người run rẩy không thôi.
Khuôn mặt ửng hồng giấu trong lòng trượng phu.
Lăng Khiếu cười hắc hắc: “Chẳng lẽ hiện tại ta không nghiêm chỉnh sao?” Vừa nói vừa xoay người…
Một lúc lâu sau, Sở Đình Nhi thở ra một hơi thỏa mãn, bàn tay ngọc nhẽ nhàng vuốt mái tóc đầy mồ hôi trên trán.
Khuôn mặt ửng hồng, khóe miệng lộ ra nụ cười hạnh phúc, thân thể mềm mại nằm bên cạnh trượng phu như con mèo nhỏ: “Khiếu ca.
Đình nhi… Đình nhi… hạnh phúc quá”.
Lăng Khiếu thở gấp liên tục, trong miệng phì phò: “Nàng hạnh phúc muốn chết nhưng ta mệt muốn chết đây này.
Thiếu chút nữa bị thoát lực rồi.
Quai quai của ta là một tiểu yêu tinh mà…”
“Đáng ghét!” Sở Đình Nhi vừa mừng vừa xấu hổ nhẹ nhàng đánh hắn một cái.
Đôi mắt tràn ngập xuân ý như muốn rơi lệ.
“Ồ…” Lăng Khiếu nhìn vẻ mặt cực kỳ mê người của thê tử thiếu chút nữa không kiềm chế được bản thân.
“Chàng thành thật một chút! Thiếp còn có chuyện muốn nói về Thiên Nhi” Sở Đình Nhi biết được trượng phu sẽ không nhịn được bị mình mê hoặc nên chui vào trong chăn chỉ lộ ra khuôn mặt xinh đẹp.
Bạn đang đọc truyện tại –
“Ừm, biểu hiện của Thiên Nhi hôm nay quả thực khiến ta cảm thấy bất ngờ” Lăng Khiếu trầm ngâm.
“Đúng vậy, biểu hiện hôm nay của thiên Nhi thật sự khiến cho mẫu thân ta cảm thấy ngoài ý muốn ra còn có chút khiếp sợ.
Thiên Nhi quá thông minh…” Trên mặt Sở Đình Nhi lộ ra sự lo lắng.
“Ân? Thiên minh thông minh lanh lợi là chuyện tốt nhưng tại sao nàng lại lo lắng?”
Sở Đình Nhi lộ ra vẻ trầm tư: “Khiếu ca.
Chàng không cảm thấy biểu hiện của Thiên Nhi hôm nay thật sự có chút thông minh vô cùng sao? Hài tử thông minh tất nhiên sẽ khiến cho mẫu thân ta cao hứng vô cùng.
Nhưng mà quá thông minh sẽ rất dễ dàng lạc lối, huống hồ thông minh quá cũng rất khó có thể quản giáo.
Chàng không cảm thấy vậy sao!”
Lăng Khiếu có chút đau đầu nói: “Vậy là sao? Càng thông minh càng tốt.
Hắc hắc, Lăng Gia ta từ trước đến giờ, kể cả ta và phụ thân cũng chỉ là hạng người thô tục, đầu gỗ mà thôi.
Chưa bao giờ xuất hiện một mưu sĩ nhưng hiện tại cũng đã xuất hiện một thiên tài rồi.
Đình Nhi, tất cả đều là công lao của nàng đó…” Vừa nói Lăng Khiếu lộ ra ánh mắt đam mê, đôi bàn tay ‘heo’ ngo ngoe muốn di động.
Sở Đình Nhi bắt đắc dĩ nhìn trượng phu vừa bực mình lại vừa buồn cười.
Một lúc lâu sau mới thở dài một hơi, vừa yêu vừa hận vươn một ngón tay chỉ lên đầu hắn: “Chàng đó.
Nói chuyện với chàng quả thực là đàn khảy tai trâu mà”.
Lăng Khiếu cười hắc hắc, thân thể cường tráng khẽ động khiến cho Sở Đình Nhi vừa kiệt lực ngăn cản đôi bàn tay ‘heo’ của trượng phu vừa thở hổn hển: “Đừng… Chờ một chút… Thiếp còn chưa nói hết.
Với trí thông minh của Thiên Nhi sợ rằng phụ thân tìm gia sư cho hắn quá nhiều.
Như vậy sẽ mất thời gian của nó nhiều nên thiếp lo lắng nó sẽ nhàm chán… Không… Xấu xa…”
Lăng Khiếu vừa ‘công thành chiếm đất’ vừa hàm hồ nói: “Yên tâm.
Mai ta sẽ nói chuyện với phụ thân.
Hắc hắc… Ồ… Thật mềm…” Một mảnh xuân quang tràn ngập gian phòng.
Lăng Thiên từ trong mặt đất vô thanh vô tức đi ra ngoài, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái.
Mỗi đêm vào lúc này thì mẫu thân Sở Đình Nhi không quản mưa gió đều đi đến phòng hắn kiểm tra nhưng sao hôm nay lại không đến?
Đối với tình cảm của phụ mẫu Lăng Thiên hiểu rất rõ.
Năm hắn được ba tuổi thì hai người xem hắn như một hài tử ba tuổi không biết chuyện nên hành động không hề cố kỵ.
Kết quả là mỗi đêm trở thành thời gian mà Lăng Thiên cảm thấy dài kinh khủng.
Đối với một tiểu hài tử ba tuổi hắn có cảm giác như thế nào không cách nào nói rõ được.
Mỗi lần nhìn thấy mẫu thân ở ngay bên cạnh mình không hề cố kỵ làm việc kia khiến cho buồn bực muốn chết.
Lão thiên à! Ta còn là xử nam ở hai thế giới đó nha.
Kết quả là mỗi buổi sáng sớm khi hắn tỉnh dậy, tinh thần phụ mẫu luôn sáng láng Lăng Thiên lại cảm giác buồn ngủ vô cùng, tinh thần mệt mỏi cực độ.
Hắn luôn lo lắng mình sẽ phun máu mũi hay là trái tim nổ tung mà chết…
Loại tình huống này kéo dài đến khi Lăng Thiên tròn bốn tuổi được người trong nhà hỏi hắn có yêu cầu gì thì hắn không chút do dự yêu cầu tách ra ở phòng khác.
Hơn nữa lại chọn một phòng cách rất xa phòng phụ mẫu, thái độ kiên quyết vô cùng.
Người trong nhà không biết làm gì đành phải đồng ý yêu cầu của hắn.
Ngay lúc bắt đầu có cho vài ma ma và thị nữ ở cùng, sau khi thấy Lăng Thiên ngủ rất ngon, tinh thần thịnh vượng vô cùng liền khiến mọi người tấm tắc cảm thấy kỳ quái.
Được một thời gian Lăng Thiên liền yêu cầu mấy ma ma và thị nữ kia rời khỏi phòng vị thiếu gia cổ quái này.
Không còn bị quấy rối ít nhất ba lần mỗi đêm nên tinh thần Lăng Thiên tốt vô cùng.
Lăng Thiên âm thầm cảm thấy măy mắn cũng bội phục phụ thân mình tràn đầy tinh lực.
Hắn thường xuyên lợi dụng không có ai trong phòng vén quần lên kiểm tra tiểu kê kê xem trong tương lai mình có thần dũng như phụ thân không.
Mỗi lúc như vậy trong phòng Lăng Thiên truyền ra tiếng cười cực kỳ dâm đãng mà quái dị khiến cho bọn nha hoàn bên ngoài toàn thân phát lạnh, nổi da gà…
Quyết định này của Lăng Thiên khiến cho Sở Đình Nhi thương tâm vô cùng, không quản mệt nhọc đều đi thăm hắn mỗi ngày làm cho Lăng Khiếu bất mãn vô cùng, cứ cách một đoạn thời gian đi tìm hắn nhưng lần nào cũng thấy hắn đang ngon giấc.
Lăng Thiên cảm thấy rất yên tĩnh.
Như thế nào thì ở một mình cũng tốt hơn mỗi đêm đều phải xem ‘phim’ miễn phí như thế.
Mặt khác Lăng Thiên đối với phụ thân mình có chút khinh bỉ: Lần nào cũng có vài ‘tư thế’ như vậy, không có chút tân tiến nào…
Tối hôm nay mẫu thân không đến kiểm tra phòng thì Lăng Thiên khẽ động ngón chân cái thôi cũng biết được tại sao mẫu thân không đến.
Hắc hắc, Phật dạy: Không Thể Nói.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










