Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 157 : Cứu Viện Thành Công(1)! (c781-c785)
❮ sautiếp ❯Chương 781: Cứu Viện Thành Công(1)!
Nếu như ta hạ mệnh lệnh này, há chẳng phải là làm vuột mất thời cơ tốt để tiêu diệt quân địch, còn làm cho cả nhà ta ở vào thế vạn kiếp bất phục? Đối với nước nhà, đối với hoàng thượng, đối với người thân, đối với chính ta cũng đều là không có lợi, như vậy Ngọc Học Cung ta sẽ trở thành kẻ bất trung bất hiếu, vô tình vô nghĩa! Ngọc Học Cung đã ngầm định sẵn trong lòng, khảng khái nói: “Cách nghĩ của Lăng Công gia khó tránh có chút hơi không thực tế, xin hãy xuất chiêu đi, đám người chúng tôi có thể chết trong tay của thiên hạ đệ nhất sát thủ, Đệ Nhất Lâu chủ âu cũng là không sống uổng đời này! Trước sau gì mọi người đều là cá chết thì lưới cũng rách, nhưng cũng còn hơn là quay về bị tru di cửu tộc!”.
Những người còn lại thấy hắn nói như vậy, tên nào tên nấy đều lộ ra nét do dự, nếu đúng như lời của Ngọc Học Cung, bọn mình nếu như hạ mệnh lệnh này, hoặc giả không chết tại trận, nhưng lúc trở về chắc chắn sẽ bị Ngọc Mãn Lâu hỏi tội, đúng là trước sau cũng phải chết, vế sau còn làm liên lụy đến vợ con và người thân nữa.
“Chuyện đã đến nước này mà ngươi vẫn muốn làm anh hùng sao? Đúng là ngây thơ đến buồn cười!”.
Lăng Kiếm hừm một tiếng lạnh lùng, có chút không kiên nhẫn, trong lòng hắn nghĩ thầm, ta khó khăn lắm mới có một lần thiện tâm phối hợp với các ngươi, cho ngươi cơ hội này mà ngươi còn ra vẻ thông minh! Lập tức sát tâm trỗi dậy, lạnh lùng nói: “Đừng có không biết điều! Nghe lời ta thì có lẽ còn có đường sống, nếu như nói không, ta lập tức lấy mạng các ngươi! Ngươi chẳng nhẽ cho rằng ta không làm được?!”
Ngọc Học Cung khẽ lạnh rợn trong lòng, con người ai cũng sợ chết, tuy vừa nãy nói khảng khái như vậy, nhưng nếu như có đường sống thật thì có ai dại gì mà chịu chết, hắn quả thực không dám tiếp tục chọc tức Lăng Kiếm, quay đầu lại nói với đám đông: “Chuyện đã đến nước này, các vị xem phải làm thế nào?”.
Đám đông vừa nãy là lo lắng cho người nhà, mới hiện lên sự do dự, nếu như có cơ hội được sống, thì đương nhiên là phải chớp lấy, sao còn phải quan tâm đến thứ khác, nhao nhao nói: “Nhị ca tài trí hơn người, chỉ cần có thể sống mà trở về, tất cả cứ nghe theo sự xắp xếp của nhị ca, bọn đệ tất cả đều tuân mệnh”.
Ngọc Học Cung trau mày, nói một cách khó xử: “Lúc này nói thế nào chả được, nhưng sau khi quay về thì phải ăn nói với hoàng thượng thế nào? Ta lần này dẫn quân oai nghiêm mà đến, đến nay lại nhục nhã mà về, hoàng thượng nếu như tức giận, vậy thì phải làm thế nào mới được?”.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Một người nói: “Thế giặc hùng dũng không thể đối địch, bọn ta là vì bảo tồn lực lượng mà rút quân, hoàng thượng lão nhân gia cũng là người anh minh sáng suốt, chắc sẽ không quy tội, sau khi trở về, tất cả mọi người cùng tấu lên hoàng thượng là được rồi, pháp bất trách chúng, chắc hoàng thượng không thể giết sạch chúng ta chứ?!”.
Ngọc Học Cung thở dài một hơi, nói: “Như vậy là tốt nhất”.
Trong lòng hắn nghĩ, biến bọn người này thành cùng hội cùng thuyền với mình, như vậy thì tính mạng cũng xem như giữ được một nửa rồi, giờ chỉ còn làm cách nào giải quyết nguy cơ trước mắt thôi.
Nghĩ thế hắn quay đầu lại nhìn Lăng Kiếm: “Lăng Công gia, chúng ta đã đi đến nhất chí, đồng ý rút quân, mà từ giờ khắc này sẽ không có thêm bất kì hành động quân sự nào nữa, càng sẽ không truy kích quý quân.
Lăng Công gia võ công tuyệt thế, bọn chúng ta đã tình nguyện đồng sinh cộng tử, tuyệt đối sẽ không có một ai ích kỉ mà thoát sinh một mình! Lăng Công gia có thể yên tâm!”.
Lăng Kiếm gật gật đầu, dường như suy nghĩ một chút, nói: “Như vậy…cũng được! Các người nghĩa khí sâu nặng như vậy, vậy thì cứ thế đi! Ta đảm bảo sẽ không hạ thủ với các ngươi!”.
Ngọc Học Cung thở dài một hơi: “Lăng Công gia là cao nhân đương thế, một lời nói đáng giá ngàn vàng, chắc chắn sẽ không nuốt lời!”.
Những người còn lại cũng là thở phào một hơi nhẹ nhõm, vội vàng thúc giục Ngọc Học Cung phát mệnh lệnh, thả mấy binh sĩ của đế quốc Thần Châu mà trước đó bắt được ra, sau đó toàn quân rút lui! Cả đám đều có cảm giác như vừa bước ra từ quỷ môn quan, đều cảm thấy vô cùng cảm kích Ngọc Học Cung!
Thấy hai bên ngừng chiến, binh mã Ngọc Gia cũng bắt đầu lùi về sau, Lăng Kiếm ngầm thở phào một hơi trong lòng.
Không ít những binh sĩ của đế quốc Thần Châu sau khi thoát hiểm, chút sức tàn cưỡng chế bản thân đột nhiên không thấy đâu nữa, nằm lăn ra tuyết bất động, không ngờ đến ngồi cũng không thể ngồi dậy được, càng có hơn một nửa trong số đó đã chỉ còn chút ánh sáng le lói, quân địch vừa rút, liền ngã xuống hi sinh, sự kịch liệt của trận chiến này đúng là quá tàn khốc.
Phùng Mặc gắng gượng cơ thể của hắn, mệnh lệnh cho những binh sĩ còn có thể hành động tranh thủ thời gian dọn dẹp chiến trường, những người bị thương nhanh chóng băng bó vết thương, đem xác của những binh sĩ chết trận thu thập lại, viết tên lên trên, sau đó tập trung ở một chỗ, nghỉ ngơi đợi quân tiếp viện đến tiếp ứng, tuy những dược phẩm thu được từ trước là tương đối nhiều, nhưng cũng hoàn toàn không đủ để dùng.
Dựa vào tình hình hiện nay mà nói, tầm không đến 4 nghìn người còn may mắn sống sót này đều thương tích đầy mình, thể lực dường như đã cạn kiệt, đến đứng thôi cũng đã cực nhọc vô cùng, chứ đừng nói gì đến trèo đèo vượt suối trở về trong cái thời tiết bão tuyết mịt mù này.
Gió lạnh thổi đến, trên sườn núi không có cái gì che chắn, đám người Ngọc Gia đối diện với Lăng Kiếm vừa lạnh vừa sợ, không ít người run lên cầm cập.
Lăng Kiếm lạnh lùng đứng nhìn, đột nhiên hắn cảm thấy càng thêm căm phẫn, quả thực hắn chỉ sợ không kiềm chế được bản thân mình mà giết sạch chúng, bất giác quay mặt ra chỗ khác, chính lúc này, bỗng cảm thấy điềm báo cảnh giới trong lòng đột nhiên hiện ra!
Có hai bóng người từ hai lùm cây hai bên đột nhiên phóng ra, hai thanh trường kiếm nhanh như cắt đâm về phía lưng của Lăng Kiếm!
Hai người này chính là hai đại cao thủ kim ngọc của Ngọc Gia cùng đi theo lần này! Hai người này cũng là tự đề cao thân phận, từ lúc đến đây vẫn chưa hề xuất thủ, lúc nào cũng khoanh tay đứng nhìn, chỉ đạo chiến cục! Hoàn toàn không tham gia cuộc vây giết Lăng Vân và Lăng Phong, nếu không chỉ sợ Lăng Phong và Lăng Vân từ sớm đã không còn trên nhân thế này nữa rồi; hơn nữa hai tên này nhìn đội tướng lĩnh của Ngọc Gia cũng không thuận mắt, tự chúng cho rằng trình độ của chúng là bậc bề trên, căn bản không coi mấy tướng lĩnh dẫn quân này ra gì, hôm nay lúc xuất quân tấn công cũng không hề theo đến.
Cho đến khi nhận được lệnh rút quân, hai người mới đột nhiên cảm thấy chuyện này khó tránh có chút không tầm thường, chắc chắn là đã xảy ra chiến biến lớn! Do đó mới vội vã tìm đến, vừa đẹp thấy Lăng Kiếm đang một mình trông coi các tướng lĩnh nhà mình, lập tức đại nộ, không suy nghĩ gì xuất thủ luôn.
Tuy sự việc có chút đột ngột, nhưng thân người của Lăng Kiếm khẽ lay động bay về phía trước, dường như là đã có chuẩn bị từ trước vậy, người còn đang trên không mà thanh trường kiếm đã xuất thủ, cũng không thèm quay người lại, kiếm đâm ngược lại phía sau, choeng choeng hai tiếng, chặn hai thanh trường kiếm sang một bên.
Hai người tức giận hừm một tiếng, phát động tấn công như cuồng phong bạo vũ.
Lăng Kiếm vẫn không quay người lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người trước mặt, sự trấn tĩnh trong mắt và sát khí nghùn ngụt làm cho mấy người này trong lúc có cứu viện đến mà cũng không dám có bất kì sự manh động nào!
Thanh trường kiếm trong tay giống như là mọc mắt vậy, quay lưng lại đấu với hai cao thủ kim ngọc, nhưng mỗi nhát kiếm đều chuẩn xác vô cùng, đối phó một cách ung dung tự tại, không những thế động tác càng ngày càng nhanh, đến cuối cùng những tiếng choeng choeng như hòa thành một thể, thế kiếm cuộn trào mãnh liệt, giống như là trường giang cuộn sóng, những âm thanh vang lên càng ngày càng dày, như là mưa rào gặp mái tôn!
Hai người sau lưng càng đánh càng thấy kinh hoàng, võ công của người này đúng là không thể khinh thường! Cao đến mức khó bề tưởng tượng, hai người đánh lén bất ngờ, không những bị hắn chặn cứng, mà còn là chặn một cách nhẹ nhàng như vậy.
Hai người này không biết, Lăng Kiếm vốn dĩ là bậc tổ tông trong lĩnh vực đánh lén người khác, lúc nào hắn cũng phòng bị sẵn sàng trước những đòn đánh lén bất ngờ, mấy cái trò thích sát trẻ con đó của chúng, làm sao có thể giết nổi Đệ Nhất Lâu chủ?.
Trong lòng hai người kinh hoàng trước võ công cao minh của Lăng Kiếm, chỉ sợ là hai người không thể địch lại được, bất giác thế kiếm trùng xuống.
Chính tại lúc này, Lăng Kiếm đột ngột xoay người lại như một cơn gió lốc, một tiếng gầm vang lên, ánh mắt sắc nhọn, toàn thân sát khí cuồn cuộn, tay trái đánh ra một chưởng, chưởng lực tuôn trào thế như dời núi lấp biển, người phía bên trái dốc toàn lực chống đỡ, nhưng bị ép lùi liên tiếp hai bước; mà lúc này thanh trường kiếm trong tay phải của Lăng Kiếm đã lóe lên những sắc đen tuyền, đâm đến người ở bên phải với tốc độ như vũ bão!
Nhát kiếm này vô cùng đột ngột, cự li 3 trượng dường như không còn tồn tại!
Trước đó Lăng Kiếm chỉ lựa chọn cách thức thủ thế, dường như là ở vào thế hạ phong, không ai ngờ rằng hắn vừa xoay người là đã chuyển sang thế công, mà còn là đòn kiếm với tốc độ kinh hồn như này! Sự thay đổi này quả thật quá đột ngột, nằm ngoài ý liệu của tất cả những người có mặt!
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 782: Cứu Viện Thành Công(2)!
Thanh trường kiếm của người ở phía bên phải đang đâm đến vai trái của Lăng Kiếm, lúc này chiêu thức đã định, không còn kịp để thu kiếm lại, nếu như bị nhát kiếm này của Lăng Kiếm đánh lùi, thì sự chủ động sẽ hoàn toàn mất đi, đến lúc đó dựa vào công phu của Lăng Kiếm, hai người này nếu mất đi sự chủ động, chỉ sợ sẽ không bao giờ có thể là đối thủ của hắn, thậm chí động cái là có thể mất mạng! Thế là hắn đột nhiên ngiến răng, dứt khoát vận thêm vài phần công lực.
Trong lòng nghĩ thầm, tương phùng đường hẹp dũng giả thắng, ngươi có dũng khí liều mạng, chẳng nhẽ ta không có? Ta không tin tiểu tử ngươi xem cái chết nhẹ tựa lông hồng! Tốc độ đường kiếm của hai bên là tương tương nhau, ta xuất kiếm trước, chắc chắn có thể đâm trúng ngươi trước!
Nghĩ vậy, hắn không lùi mà tiếp tục tấn công, thanh trường kiếm “roẹt” một tiếng, quả nhiên đâm trúng vai trái của Lăng Kiếm trước, nhưng hắn bỗng cảm thấy mũi kiếm dường như bị vật gì đó cản lại, hoàn toàn không thể đâm vào được tiếp, lập tức cảm thấy bàng hoàng!
Lại nói, sao tên tiểu tử này đột nhiên dám liều mạng, hóa ra là trên người mặc bảo giáp đao thương bất nhập! Trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy hối hận vô cùng!
Đáng tiếc tất cả đã quá muộn, hắn không bao giờ còn có cơ hội để hối hận nữa!
Thanh trường kiếm của Lăng Kiếm đột nhiên hất lên trên, người này chỉ cảm thấy mát lạnh ở cổ họng, tiếp đó dường như tất cả mọi ý thức đều rời xa hắn, nhất kiếm phong hầu!
Trong mắt người này là thần sắc không muốn tin, hoặc giả là không dám tin vào sự thật, từ từ ngã xuống!
Người này đã tính toán sai lầm, nếu như Lăng Kiếm không nắm chắc có thể giữ được tính mạng mình, thì làm sao hắn có thể trong lúc các huynh đệ đang cần hắn nhất mà liều mạng được? Trong khi đó Lân Giáp Long chính là thứ mà Lăng Kiếm dám dùng để đánh cuộc cả tính mạng! Chỉ có điều dùng cách thức này… đúng là có hơi bỉ ổi một chút….
Nếu như là lúc bình thường, Lăng Kiếm chắc chắn là chẳng thèm làm như vậy, nhưng lúc này hắn liên tiếp mấy ngày mấy đêm không ngừng nghỉ để đến đây, nhìn bề ngoài thì có vẻ thần hoàn khí túc, đang nắm trong tay sự sinh tử của cả một đám người Ngọc Gia! Nhưng sự tiêu hao về nội lực và sự mệt mỏi về thể xác quả thực đã có chút vượt quá giới hạn, đến nay lại đồng thời đối diện với hai đại cao thủ, cho nên Lăng Kiếm chỉ có thể tốc chiến tốc thắng, bất luận là dùng thủ đoạn gì, chỉ cần địch chết mình sống thì đều là thủ đoạn tốt nhất! Giữa sự sống và cái chết, không phân biệt bỉ ổi hay cao thượng! Đối với câu nói mà Lăng Thiên nói với hắn này, Lăng Kiếm lúc này đây dường như có được một sự thể hội hoàn toàn mới! Nhìn bọn Phùng Mặc thương tích đầy mình, Lăng Kiếm không dám tưởng tượng nếu như hắn ngã xuống thì sẽ có chuyện gì xảy ra.
Trên vai của ta, còn đang phải gánh vác tính mạng của hàng ngìn huynh đệ! Khóe miệng Lăng Kiếm nộ ra nét gì đó rất tàn khốc, cho nên, giết!
Ngay chính lúc Lăng Kiếm xoay người, đám người Ngọc Gia vốn dĩ cho rằng có thể thừa cơ chuẩn bị toàn lực phối hợp để xuất thủ, chúng đưa mắt nhìn nhau ra hiệu, trong lòng nghĩ thầm, nếu như có thể giết được Đệ Nhất Lâu chủ, chắc chắn có thể lấy công chuộc tội, thậm chí còn có thể điều quân quay trở lại giết sạch đám tàn binh.
Nhưng nào ngờ suy nghĩ vừa mọc ra trong đầu đã phải chứng kiến cáo cảnh tượng không thể tin được vừa rồi; cả đám lập tức cảm thấy như da đầu muốn nứt toác ra, toàn thân trên dưới cảm thấy lạnh băng băng!
Chỉ là trong thời gian đưa mắt nhìn nhau thôi, mà có thể trong sự vây đánh của hai cao thủ cấp kim ngọc đánh lui một, giết chết một! Phải có thực lực như nào mới có thể làm được như vậy?!
Lăng Kiếm lạnh lùng hừm một tiếng, ngay trong lúc một tên cao thủ khác còn đang gào thét bi thương uất ức, thân người và thanh trường kiếm đã đột ngột vọt lên lưng trời, tiếp đó xuất hiện một luồng ánh sáng trắng rực rỡ, bắn về phía người đó!
Tên cao thủ kim ngọc này gầm lên một tiếng, đột nhiên thanh trường kiếm vung lên, thi triển tuyệt chiêu người kiếm hợp nhất, đâm về phía luồng ánh sáng trắng rự rỡ đó của Lăng Kiếm, không ngờ hắn chơi đòn hi sinh, ngọc nát đá cũng phải tan, đồng quy vu tận!
“Ầm” một tiếng nổ lớn vang lên, kiếm khí bắn tứ tung, trong vòng cự li ba trượng, những đám tuyết dầy hoàn toàn biến mất, lộ ra lớp đất đen đen bên dưới.
Mà tên cao thủ kim ngọc của Ngọc Gia đó cũng không thấy đâu nữa, giữa lưng trời hiện ra những lớp sương mờ mang màu đỏ của máu, mang theo những mảng thịt bắn ra xung quanh.
Dưới tuyệt chiêu người kiếm hợp nhất của Lăng Kiếm, tên đó nào chỉ trúng có vài trăm vạn nhát kiếm? Không ngờ đến một miếng thịt to bằng đầu ngón tay cũng không thấy đâu!
“Ọe…” Đám người đứng nhìn sắc mặt trắng bệch, bị những mảng thịt và máu trong không trung bắn vào người, đột nhiên từng tên một gập người xuống, dường như muốn nôn hết cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
“Xét cho cùng thì vẫn là chưa đạt đến trình độ kiếm thuật của Thủy Vô Ba! Nếu như thật sự đạt đến, thì lớp tuyết dưới mặt đất và những lùm cây xung quanh sẽ không bị ảnh hưởng, công tử nói không sai, uy lực của chiêu này, ta xét cho cùng thì vẫn là lãng phí đi hơn một nửa!”.
Lăng Kiếm vừa nghĩ thầm vừa chầm chậm từ không trung rơi xuống, trên mặt có chút suy tư.
Trên chân hắn có vài vết thương khá sâu đang từ từ rỉ máu, lớp áo thân trên bị vô số những đường kiếm chém cho tả tơi, lộ ra chiếc bảo giáp lấp lánh bên trong.
Từ xa vang đến những tiếng rầm rập, 7, 8 bóng người lao vọt đến, chính là bọn Lăng Trì.
Phía sau họ, đại quân của đế quốc Thần Châu từng đội từng đội không ngừng mọc ra, đội hình chỉnh tề nghiêm trang.
Đội quân trong tay của Phùng Mặc nhìn thấy sự xuất hiện của quân đội nhà mình, thấy cái khí thế hùng tráng đó, ai cũng trăm nghàn cảm xúc đan xen, bất giác ôm chặt lấy thi thể chiến hữu của mình, gào khóc những tiếng nghẹn ngào.
Lăng Kiếm ngẩng đầu nhìn trời than thở một hơi dài, lạnh lùng liếc nhìn bọn Ngọc Học Cung một cái, vung tay, nói: “Rút! Quay về Thừa Thiên!”.
Bọn Ngọc Học Cung như vừa được đại xá tội chết, rối rít cảm tạ.
Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, có thể sống mà quay về từ lưỡi kiếm của Đệ Nhất Lâu chủ, quả thật đúng là kì tích, giống như là mồ mả tổ tông đột nhiên bốc khói xanh vậy.
Sau sự căng thẳng cực độ, bỗng được giải thoát, có mấy người dường như là đã mất sạch sức lực, lắc lư nghêng ngả, ngồi phịch xuống đất.
Ngọc Học Cung cúi thấp đầu, trong lòng hắn đột nhiên nghĩ đến câu nói cuối cùng của Lăng Kiếm: “Rút! Quay về Thừa Thiên!”.
Mắt hắn bất giác sáng lên.
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 783: Tây Môn Binh Bại!
Ngọc Học Cung đang nghĩ, viện binh của đế quốc Thần Châu đã đến, lấy binh lực mà nói, hai bên lúc này là sức mạnh ngang nhau, thậm chí bên đến quốc Thần Châu còn hơi chiếm thế thượng phong.
Nhưng chuyện đầu tiên mà chúng làm trong hoàn cảnh này lại là rút quân về Thừa Thiên! Xem ra, Lăng Thiên hoàn toàn không muốn khai chiến trong tình trạng thời tiết như này!
Thông tin này, nhất định phải bẩm báo với hoàng thượng, cũng xem như là lấy chút công chuộc tội
Có điều hắn không ngờ rằng, bọn hắn dẫn quân đến gây nên tổn thất thương vong lớn như vậy cho đế quốc Thần Châu, một sát thần nổi tiếng như Lăng Kiếm sao có thể dễ dàng tha cho chúng về? Kể cả là thả ra rồi, thì sao có thể không có hậu chiêu?
Quân đội của đế quốc Thần Châu đã tiến sâu vào trong rừng, không còn nhìn thấy chút tung tích gì.
Hiện trường lúc này chỉ là một mớ hỗn độn, nhưng xem xét cẩn thận thì có thể nhận ra, tất cả những thi thể binh sĩ của đế quốc Thần Châu đều đã được đưa đi! Gọn gàng sạch sẽ, đến những thanh đao kiếm của họ dùng cũng được thu nhặt lại không thiếu một thanh…trên mỗi một thanh đao, kiếm đều có khắc tên của người sử dụng nó, những thanh đao kiếm đó đều sẽ được bồi táng cùng với chủ nhân của chúng.
Bầu trời vẫn ảm đạm như vậy, những tiếng gió ào ào thổi tới, bão tuyết đã ngừng, cả sơn cốc này, trong sự mông lung dường như vẫn nghe thấy đâu đó quanh đây những tiếng hô hào chém giết, những tiếng binh khí chạm vào nhau tóe lửa…
Chiến sự ở nơi đây tạm thời dừng lại, nhưng, ở mấy phương hướng khác lại là như lửa cháy nhà, càng cháy càng to…
Lăng Thiên đích thân chấn thủ trong hoàng cung ở Thừa Thiên, từng mệnh lệnh được truyền ra như nước sông hoàng hà chảy về biển lớn, có mệnh lệnh thì dùng ngựa tức tốc truyền tin, có mệnh lệnh thì dùng chim ưng đưa thư, lực lượng tình báo khắp nơi của Lăng Thiên đều điều những người tinh nhuệ dưới chướng tất cả tập trung ở phía Bắc.
Tổng quân sư Mạnh Li Ca bày mưu tính kế, điều binh khiển tướng, bận đến tối tăm mặt mũi.
Dưới sự xắp đặt của Lăng Thiên và Mạnh Li Ca, đại quân của Diên Hải, Đông Phương Kinh Lôi, Thẩm Như Hổ ở phía bắc lấy Thẩm Như Hổ làm trung tâm, nhanh chóng tiến hành dồn quân mang tính sách lược, một khi tập trung lại được với nhau thì sẽ thật sự là đại quân trăm vạn thật sự, đây sẽ là lực lượng cực lớn, bất kì một cao thủ nào, trong biển người dày đặc này đều sẽ biến thành không có đất dụng võ! Kể cả là sát thủ tuyệt thế như Lăng Kiếm cũng sẽ không có đất để xuất thủ!
Sự tập trung của đại quân ba phương, tạo cho Ngọc Gia một giả tượng cực kì rõ nét, đó chính là, trận quyết chiến sắp bắt đầu!
Nếu như nhìn vào ý đồ của đế quốc Thần Châu, thì thấy có ý rời trận đại quyết chiến cuối cùng quyết định vận mệnh thiên hạ này lên sớm hơn dự kiến! Nếu như không phải là như vậy, việc điều động cả trăm vạn đại quân, cần phải tiêu tốn biết bao nhiêu công sức tiền của? Nếu như không có hành động lớn, thì chẳng phải là tất cả đều trôi theo dòng nước? Tuy quốc lực hiện nay của đế quốc Thần Châu là vô cùng dồi dào, có thể tiêu hao được, nhưng chắc cũng sẽ không ngu xuẩn đến nỗi để lãng phí lớn như vậy mà không thu được cái gì!
Ngọc Mãn Lâu sau khi nhận được thông tin, quả nhiên không dám có chút gì lơ là, chậm chễ, lập tức trấn thủ trong hoàng cung điều khiển chỉ huy từ xa, bốn đại quân của Ngọc Gia, tính tổng cộng lại không dưới trăm vạn đại quân, khẩn cấp tiến hành áp sát về phía quận Yên, chỉ có sự chuẩn bị mới có thể tránh được hậu hoạn, trăm vạn đại quân của đối phương đã áp sát tiền tuyến, nếu như có chút sơ xẩy, để cho chúng xông vào địa phận vương quốc Ngọc Gia, thì có lẽ vạn sự đều đã muộn, động cái sẽ là mối họa vong quốc!
Ngoài bốn đại quân đó ra, ở các mặt khác của Ngọc Gia cũng bắt đầu không ngừng tăng viện, bất luận là nguồn binh sĩ, lương thực, y dược, chiến mã…đều lục tục được đưa về phía quận Yên.
Mà trong chính lúc này, Ngọc Mãn Lâu rất kịp thời nhận được bản tấu xin tha tội của bọn Ngọc Học Cung, nội dung của bản tấu xin tha tội đó làm cho Ngọc Mãn Lâu vô cùng đau đầu nhức óc, cả thông tin đế quốc Thần Châu rút quân mà Lăng Kiếm tiết lộ trong lúc “vô ý” lại càng làm cho Ngọc Mãn Lâu cảm thấy kinh ngạc vô cùng.
Kể cả là dựa vào sự khôn ngoan của Ngọc Mãn Lâu, khi nhận được thông tin đến từ bọn Ngọc Học Cung, hắn dường như muốn ngất đi, sự tổn thất trong đó quả thật quá lớn, kể cả là sự hùng hậu của Ngọc Gia cũng chưa chắc đã gánh chịu được! Khi nghe được thông tin không có lợi ban đầu, Ngọc Mãn Lâu đã có thể phán đoán ra, đội quân đánh lén Ngọc Gia của đế quốc Thần Châu đó, nhân số chưa chắc đã quá nhiều, nếu không thì không thể tấn công nhanh chóng đến vậy được, mà trong đó chắc chắn sẽ có một số nhân vật đặc biệt, nhìn vào những chỗ kì quái của trận chiến đó thì thấy, trong số chúng chắc chắn có sát thủ của Đệ Nhất Lâu phát huy tác dụng then chốt trong đó.
Tuy hắn không biết những người này vì lí do gì mà bị bão tuyết làm kẹt trong núi, nhưng Ngọc Mãn Lâu biết lần này chính là một cơ hội cực tốt, nếu như có thể bắt sống hoặc giết chết mấy nhân vật quan trọng này, bất luận là đối với Lăng Thiên hay Đệ Nhất Lâu mà nói, đều là một sự đả kích vô cùng nặng nề, thậm chí từ đó mà tiêu diệt được Đệ Nhất Lâu cũng chưa biết chừng!
Cho nên Ngọc Mãn Lâu hoàn toàn không xem sự tổn thất đó ra gì, thậm chí là còn có mấy phần mừng thầm, trước đây những cao thủ trong tộc đều cần phải hắn hạ mệnh lệnh thì mới chịu xuất chinh, lần này thì lại là chủ động yêu cầu được xuất binh, hắn đương nhiên là không ngăn cản các cao thủ dưới chướng muốn tham chiến, thậm chí còn là hữu ý vô ý dung túng cho chúng.
Đối với Ngọc Mãn Lâu mà nói, dùng sức mạnh như thế này để đối phó với một đội quân số lượng tuyệt đối không vượt qua con số 2 vạn, tuyệt đối sẽ là lấy đá chọi trứng, giết gà dùng dao mổ trâu! Càng huống hồ có nhiều cao thủ võ lâm trong đó, trong điều kiện bão tuyết phong tỏa cả ngọn núi, đối phương hoàn toàn không có đường rút lui, nếu như còn để đối phương chạy thoát hoặc bên mình chiến bại, vậy thì chẳng khác nào gặp ma giữa ban ngày.
Từ đầu đến cuối, điều mà Ngọc Mãn Lâu thật sự quan tâm chỉ là có thể bắt sống được mấy người, bắt được người như thế nào, ảnh hưởng của người này đối với Lăng Thiên và Đệ Nhất Lâu thế nào, có thể dùng những người này làm mồi nhử để thu được lợi ích càng lớn hơn hay không, hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc trận chiến này sẽ thất bại!
Nhưng bản tấu xin tha tội của Ngọc Học Cung đã nói rõ điểm này một cách không thể rõ ràng hơn, cái chết của hai cao thủ kim ngọc và gần 50 cao thủ cấp bạch ngọc, càng làm cho Ngọc Mãn Lâu vô cùng tức giận, hắn khó mà có thể chấp nhận sự thực này! Điều này làm sao có thể không làm cho hắn giận sôi máu.
Còn về kế hoạch mới của đế quốc Thần Châu mà Ngọc Học Cung nói, Ngọc Mãn Lâu tuy kinh ngạc, nhưng hắn bẫn giữ thái độ hoài nghi, tin tức tình báo bí mật như vậy, làm sao có thể dễ dàng có được như vậy, có khi lại chính là kế nghi binh của kẻ địch.
Trong lúc tức giận, bọn Ngọc Học Cung đều bị Ngọc Mãn Lâu hạ lệnh giam vào trong thiên lao! Bất kì ai cũng không được cầu xin.
Đệ Nhất Lâu chủ đích thân ra tay cứu viện, sau khi cứu viện lại lập tức rút quân, đồng thời không có thêm hành động quân sự gì lớn cả, mất tăm mất tích từ đó.
Ngọc Mãn Lâu đoán, đối phương chắc đang ở một nơi bí mật nào đó tiến hành trị thương cho những người bị thương, xem ra trong số chúng quả nhiên có nhân vật quan trọng của đế quốc Thần Châu!
Hiện nay có suy nghĩ những vấn đề này thì cũng đã muộn rồi, càng nghĩ nhiều thì sẽ chỉ làm tăng lên sự hối hận mà thôi.
Chính tại lúc này, Ngọc Mãn Lâu đột nhiên nhận được tin tức yêu cầu tăng viện của Tây Môn Tạp, nói là đối địch với 70 vạn đại quân của Tiêu Phong Dương ở biên giới Tây Hàn cũ, do bên mình binh ít tướng ỏi, bị Tiêu Phong Dương áp chế hoàn toàn, mấy lần tiếp chiến, đều là kết cục thảm bại; đối phương binh lính tinh nhuệ, lương thảo nhiều, nhân số còn nhiều hơn mấy lần so với quân đoàn của Ngọc Gia, tình cảnh hiện nay của Tây Môn Tạp, đã là vô cùng nguy cấp! Cầu xin hoàng thượng nhanh chóng tăng viện binh lực.
Chính tại phương hướng Quận Yên ở phía bắc, trăm vạn đại quân của đế quốc Thần Châu đang ép sát biên giới, sẵn sàng chiến đấu, sự chú ý của Ngọc Mãn Lâu mấy ngày này đều tập trung ở đó, ai ngờ phía Tây Môn Tạp ở phía tây lại có vấn đề! Không những thế kẻ đối địch với Tây Môn Tạp lại là nhất đại quân thần Tiêu Phong Dương, trong tay lại có 70 vạn đại quân tinh nhuệ!
Điều này cũng khó trách tại sao Tây Môn Tạp lại chịu thiệt thòi, xét cho cùng trong lòng Ngọc Mãn Lâu, Tây Môn Tạp cố nhiên thông minh, nhưng vẫn là thiếu sự rèn luyện, còn Tiêu Phong Dương thì là lão già đã cầm quân đi đánh nhau cả đời, Tây Môn Tạp thất bại trong tay hắn, âu cũng là không oan ức.
Mà sự sai kém về binh lực giữa hai bên cũng là quá khác xa nhau.
Trong chiến trận, tuy cũng có thể lấy ít địch nhiều, lấy nhu khắc cương, nhưng những ví dụ đó đều có một điểm tương đồng, đó chính là người cầm quân bên thất bại lộ ra sơ hở chí mạng, mà sự sơ hở này bị thống soái đối phương chớp lấy! Rất rõ ràng, chờ đợi lão già như Tiêu Phong Dương để lộ sơ hở chí mạng thì đúng là quá không hiện thực!
Nếu cách nghĩ chờ đợi quân địch xuất hiện sơ hở không thể trở thành hiện thực, thì chỉ còn cách dựa vào quân lực để đối phó với quân lực, chơi đao thật kiếm thật; nhưng vấn đề then chốt hiện nay là, đối diện với đại quân 70 vạn của Tiêu Phong Dương, nếu như quân đến cứu viện mà ít thì cũng chỉ là đi nộp mạng cho Tiêu Phong Dương, nếu như nhiều quá…, thì bây giờ đi đâu để điều ra hơn 10 vạn binh mãn đây?
Trong lúc không biết làm thế nào, Ngọc Mãn Lâu truyền lệnh đến Tây Môn Tạp, ra lệnh cho hắn cố gắng cầm cự, bất luận thế nào cũng không được để quân đội của Tiêu Phong Dương đột phá phòng tuyến bên mình, một mặt lập tức truyền hiệu lệnh, ra sức trưng binh trong phạm vi Ngô Quốc cũ, rồi toàn bộ vận chuyển về phía Tây Môn Tạp.
Còn mười mấy vạn người tiến đánh bọn Phùng Mặc cũng không phải quay về nữa, trực tiếp ngày đêm đến cứu viện Tây Môn Tạp!
Trong mấy ngày Ngọc Mãn Lâu ra sức bày mưu tính kế này, phía biên giới lại có tranh chấp, đại tướng dưới chướng Thẩm Như Hổ là Thẩm Thiết Thành cho kị binh công kích đường công cấp lương thảo của Ngọc Gia, tuy không hoàn toàn thành công, nhưng cũng dọa cho tướng lĩnh binh sĩ bên Ngọc Gia toát mồ hôi hột, bắt đầu từ ngày này, những sự xung đột ở biên giới không ngừng xảy ra, mà càng ngày càng kịch liệt.
Áp lực của đế quốc Thần Châu lên quân đội của Ngọc Gia càng ngày càng lớn! Từng bước biến thành thế sắp có mưa to bão lớn.
Vốn dĩ sau khi binh mã của Ngọc Gia đến đây là chiếm được thế chủ động, hoàn toàn không ở vào thế hạ phong, nhưng cùng với sự xung đột không ngừng trong thời gian này, chiến tích về cơ bản là bằng nhau.
Nhưng phía sau đế quốc Thần Châu là quận Yên vững chắc, không phải lo lắng gì về hậu phương, con đường tiếp tế thông suốt, mà cũng nhanh chóng kịp thời hơn nhiều so với Ngọc Gia, dần dần chuyển sang thế xung đột do đế quốc Thần Châu gây nên, còn Ngọc Gia thì dần dần phải ở vào thế phòng thủ, cả ngày lẫn đêm những tiếng hò dô chém giết không ngừng vang lên.
Tham vọng muốn đánh của đế quốc Thần Châu là vô cùng mãnh liệt, nhưng tính đến trước mắt, chỉ là tác chiến trong phạm vi nhỏ, dường như hiện nay vẫn chưa muốn quyết chiến với quy mô lớn, ít nhất nhìn thì thấy như vậy.
Tướng lĩnh Ngọc Gia ra sức giới bị, còn tăng thêm các trạm canh gác, cả hai bên có gần 2 trăm vạn người, cứ thế dàn trận sẵn sàng chiến đấu, phía bên ngoài quận Yên, trên thảo nguyên dài ngìn vạn dặm, cờ bay rợp trời, quân doanh hai bên thẳng cánh cò bay!
Mà trong mấy ngày hai bên xung đột này, Tây Môn Tạp và Tiêu Phong Dương cuối cùng cũng đối địch chính diện với nhau, đánh nhau mấy trận quyết liệt, hai bên đều có thương vong.
Nói một cách tổng thể, vẫn là Tây Môn Tạp rơi vào thế hạ phong, Tây Môn Tạp tuy lục tục có được sự bổ sung về binh lính, nhưng tổng số thì vẫn là kém xa so với Tiêu Phong Dương, nhưng đã không giống trước đó không có sức mà đánh trả, hai bên tạm thời rơi vào trạng thái giằng co.
Chính tại thời khắc này, Lăng Kiếm mang theo mấy vị huynh đệ, lợi dụng màn đêm đột nhập vào trong đại quân của Tiêu Phong Dương!
Ngày thứ hai, 40 vạn đại quân của Tiêu phong Dương, liền đột ngột phát lệnh tổng tấn công!
Đúng vậy, binh mã của Tiêu Phong Dương tất cả chỉ có 40 vạn, còn Tây Môn Tạp trong lúc báo cáo với Ngọc Mãn Lâu đã báo láo lên gấp đôi.
Khi Tiêu Phong Dương phát lệnh tổng tấn công, chính là lúc cả đội quân đến cứu viện vừa đến quân doanh của Tây Môn Tạp, thời gian chuẩn đến kinh người, làm cho người ta không thể không cảm thán quả nhiên trong đó có ý trời.
Nếu như là sớm một khắc, đại quân của Tây Môn Tạp vì nghênh đón quân cứu viện mà dàn trận sẵn sàng, không thể chiếm được chút tiện nghi nào.
Còn nếu muộn một khắc, đại quân Ngô Quốc cũ sẽ được sát nhập vào đại quân Ngọc Gia, chắc chắn sẽ làm cho sức chiến đấu của quân Ngọc Gia tăng lên, kể cả là lúc đầu bị đánh quả bất ngờ không kịp trở tay, nhưng chỉ cần giữ được đội hình, là có thể khó phân thắng bại, không biết chừng còn là bên đế quốc Thần Châu bị thiệt thòi lớn.
Nhưng lại cứ là lúc này đột nhiên phát động tấn công, lại chính là đánh rắn đánh nát luôn đầu!
Cả quân doanh hoảng loạn, có kẻ ra có kẻ vào, lương thảo và vật dụng quân nhu càng là làm cho các quan quân nội vụ toát hết mồ hôi, hai quân chính thức hội soái, nhưng tướng lĩnh cao cấp hai bên còn chưa kịp chạm mặt nhau, đang cố gắng ra sức tiến về sát nhập với nhau thì đế quốc Thần Châu lại đột ngột đánh đến.
Sự hỗn loạn của trận chiến này đúng là trước giờ chưa từng có!
Nếu như chỉ có đại quân của Tây Môn Tạp hoặc là chỉ có quân đội của Ngô Quốc cũ, thì có lẽ sẽ không loạn như này, nhưng cứ là lúc hai nhà vừa tập trung lại với nhau thì gặp phải sự đột kích, loạn đến trời đất đảo điên, đâu đâu cũng là người ngựa ngã bổ nhào, ai nấy kinh hoàng không biết làm thế nào, ai cũng chỉ hận sao cha mẹ không sinh mình ra có nhiều hơn hai chân.
Đặc biệt là quân đội của nước Ngô cũ vừa mới đến, do hành quân gấp, cứu viện khẩn cấp, cho nên đến nơi đây là thể lực đã hao tổn không ít, nhưng lại phải trực tiếp chịu đựng sự tấn công mãnh liệt nhất của Tiêu Phong Dương, lập tức biến thành hỗn loạn vô cùng, cả đám ào ào bỏ chạy tìm đường sống.
Quân đội của Tây Môn Tạp vốn dĩ đội hình chỉnh tề, nhưng lại bị chính quân cứu viện của mình xông đến làm cho toán loạn, không còn hình thành được một chút sức chiến đấu nào.
Mà điều làm người ta cảm thấy đáng ngờ nhất là, Tiêu Phong Dương trước giờ hành sự vô cùng cẩn thận lại xuất động toàn quân, ra sức tấn công, đến lính nấu cơm cũng không giữ lại, toàn quân đều lao lên.
Thế là, hai đại quân vừa hội soái của Ngọc Gia triệt để gặp phải bi kịch.
Gần như là ý đồ muốn thử đối địch lại cũng không có, Tây Môn Tạp lập tức quyết đoán, dẫn theo binh mã của mình tháo chạy.
Chủ soái tháo chạy, lập tức 20 vạn đại quân dưới chướng hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, tháo chạy như kiểu dân chạy lũ.
Lại nói quân đội nước Ngô cũ vừa trèo đèo vượt núi trong môi trường tuyết ngập đến đầu gối để đến đây, chính là lúc đang mệt mỏi nhất, thậm chí rất nhiều binh sĩ sau khi trông thấy đích đến liền ngồi phịch xuống đất, thở phì phà phì phò, mệt đến gần như không muốn ăn cơm.
Tiếp theo đó là sự công kích mãnh liệt của Tiêu Phong Dương, rất nhiều người trong lúc còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thành ma dưới lưỡi kiếm, trong phút chốc liền bị những kị binh tinh nhuệ của đế quốc Thần Châu giết đến giết lui như kiểu đang cày ruộng, mà còn là đồ sát trên diện rộng.
Các tướng lĩnh dẫn quân căm phẫn nhìn theo phương hướng là Tây Môn Tạp tháo chạy, vừa khóc vừa chửi: “Không ngờ lão tử dẫn 15 vạn đại quân gian khổ đường dài mất ba ngày lại là đến đây để vào chỗ chết! Tây Môn Tạp, CMN mày chạy cũng nhanh thật ya!”.
Tây Môn Tạp lúc này cũng là nộ hỏa xung thiên, chỉ muốn giết người, những người có thể chạy thoát cùng hắn chỉ có không đến 10 vạn binh mã, còn lại đều là bỏ mạng trong cuộc đột kích bất ngờ này.
“Trong quân ta chắc chắn có nội gián! Nếu không Tiêu Phong Dương tuyệt đối không thể nào lựa chọn thời cơ trùng hợp đến vậy để tấn công! Không thể nào có sự trùng hợp đến vậy!”.
Tây Môn Tạp hét lớn, dường như là tức giận đến sắp không được rồi.
“Đại soái nói đúng lắm! Trùng hợp thế này há là sự ngẫu nhiên? Trong quân ta chắc chắn có nội gián!”.
Một tướng lĩnh chạy bên cạnh hắn đến mũ cũng bay đâu mất, cưỡi trên ngựa, hai con mắt như muốn lòi ra ngoài.
“Không sai! Tiêu Phong Dương trước giờ luôn thận trọng, lần này nếu như không chắc chắn, hắn lấy đâu ra cái gan xuất động toàn quân? Cho hắn thêm hai cái gan hắn cũng không dám! Hơn nữa, những kế sách lần trước của đại soái rõ ràng là hoàn hảo vô cùng, nhưng không ngờ đều bị Tiêu Phong Dương như biết trước mà mai phục, trong đó chắc chắn có nội gián”.
Một tướng quân khác đang nổi giận đùng đùng nói, đồng thời còn giải thích luôn cho mấy lần thất bại trước đó của Tây Môn Tạp: “Nếu như để ta biết được thằng khốn nạn nào bán đứng chúng ta, lão tử sẽ ăn sống hắn từng miếng một”.
Thất bại một cách mơ hồ không rõ ràng như này, đối với những tướng tĩnh thân trải trăm trận mà nói, quả thực là nỗi nhục lớn nhất trong cuộc đời làm lính! Chả trách họ lại phẫn uất như vậy.
Tất cả đều không chú ý thấy, đại soái của họ cưỡi trên ngựa đột nhiên khẽ rùng mình mấy cái.
Đến lúc có thể dừng lại, hội hợp với đại quân mà lúc tấn công bọn Lăng Phong, Lăng Vân đó, nhìn bộ dạng như mất hồn của đám tàn binh bại tướng còn khoảng 8, 9 vạn người này, Tây Môn Tạp nhanh chóng cho cả lũ nghỉ ngơi điều chỉnh tại chỗ một lát, sau đó lập tức viết một bức thư xin tha tội trình lên Ngọc Mãn Lâu; mặt khác cũng báo cáo thông tin e ngại trong quân có số lượng lớn gián điệp của Lăng Kiếm lên Ngọc Mãn Lâu, đồng thời thận trọng đề xuất kiến nghị: cần phải điều tra triệt để chuyện này, nếu như đế quốc Thần Châu nắm vững các hành động quân sự của chúng ta như lòng bàn tay, thì còn biết đánh trận thế nào?
Bức thư này của Tây Môn Tạp quả nhiên thu hút được sự xem trọng cao độ của Ngọc Mãn Lâu.
Chả trách Tây Môn Tạp lại thất bại thảm hại như vậy dưới tay Tiêu Phong Dương, hóa ra là như vậy! Đối phương nắm rõ như lòng bàn tay mọi hành động của Tây Môn Tạp, nếu như không thất bại thì mới là lạ đấy! Kể cả đổi thành mình đích thân dẫn binh, chỉ sợ không tránh được thất bại ya.
Trong tình trạng như vậy mà Tây Môn Tạp vẫn có có thể cầm cự với 70 vạn đại quân của Tiêu Phong Dương trong thời gian dài như vậy, mà còn có thể dẫn theo mười mấy vạn người chạy thoát được trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, đối với một thống soái trẻ tuổi mà nói, đã là vô cùng đáng quý rồi.
Cho nên Ngọc Mãn Lâu không những không trách phạt, mà còn ra thánh chỉ hỏi han an ủi, còn về số quân còn lại của Tây Môn Tạp, lệnh rút về căn cứ để chỉnh đốn.
Nhưng chính lúc này, đại quân của Tiêu Phong Dương sau khi tiêu hóa xong chiến quả vừa rồi, vẫn chưa thỏa mãn, truy đuổi đến cùng, rõ ràng là thái độ thừa cơ triệt hẳn đường sống của nhau.
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 784: Một Vùng Hỗn Loạn(1)!
Sau mấy lần tiếp chiến liên tục sau đó, Tây Môn Tạp đúng là không hổ thẹn với danh hiệu thống soái thiếu niên thiên tài, sau khi tập hợp đám tàn binh bại tướng này lại với nhau, không ngờ hoàn toàn không còn sự hỗn loạn trước đó nữa, có công có thủ, sự phản công tuy là không có hiệu quả, nhưng phòng thủ thì có thể nói là hoàn mĩ, cứ như vậy lại giằng co thêm được vài ngày, toàn quân dần dần rút về.
Tuy là không thể thay chuyển được kết cục thất bại, nhưng thực lực trong tay cũng không bị tổn thất nhiều.
Thắng không kiêu, bại không loạn, Tây Môn Tạp không hổ danh là nhân tài quân sự kiệt xuất!
Đó chính là sự đánh giá của Ngọc Mãn Lâu đối với Tây Môn Tạp sau khi nhận được tin tức như trên.
Những người làm tướng đều biết rõ, sau khi vừa thất bại, muốn thu thập được nhân tâm của tàn binh bại tướng, làm họ lại tiếp tục có ý chí chiến đấu, đồng thời chống đỡ với sự truy kích điên cuồng của đại quân mấy chục vạn ở phía sau, đó là một việc khó khăn đến thế nào! Nếu không phải là lão tướng một đời sa trường có kinh nghiệm thì tuyệt đối không thể nào làm được.
Nhưng Tây Môn Tạp đã làm được!! Không những làm được là còn làm một cách rất hoàn mĩ, điểm này đúng là quá đáng quý! Như thế nào mới là thiên tài quân sự.
Điều này càng làm cho Ngọc Mãn Lâu có một cảm giác sai là: Nguyên nhân chủ yếu của mấy lần thất bại trước của Tây Môn Tạp có thể là do nội gián làm lộ thông tin tình báo quan trọng gây nên, nếu không dựa vào năng lực của Tây Môn Tạp, thì tuyệt đối không thể gặp phải thất bại thảm hại như này được! Nghĩ đến điều này, Ngọc Mãn Lâu càng cảm thấy việc thanh lọc quân đội của mình là điều không thể chậm chễ.
Có trời mới biết Lăng Thiên rốt cuộc đã xắp xếp bao nhiêu mật thám trong quân mình? Trước mắt chỉ thấy xuất hiện trong quân của Tây Môn Tạp, bên đó chỉ là một đại binh đoàn, tuy ảnh hưởng không nhỏ, nhưng vẫn chưa thể ảnh hưởng đến đại cục được, nhưng nếu như trong đại quân cả trăm vạn ở phía quận Yên cũng xuất hiện tình trạng này…Ngọc Mãn Lâu hít sâu một hơi lạnh.
Thất bại đáng tiếc của Tây Môn Tạp tuy đau lòng, nhưng trên một ý nghĩa nào đó cũng là gõ lên hồi chuông cảnh tỉnh cho cả Ngọc Gia, cũng không được xem là hoàn toàn không có lợi.
Ngọc Mãn Lâu lập tức quyết định một cách quyết đoán, phái đi các cao thủ gián điệp bí mật nhất trong nội bộ Ngọc Gia, tiến hành điều tra bí một đối với tất cả các tướng lĩnh cấp cao trong quân đội, nếu như phát hiện có điểm khả nghi, liền lập tức tước bỏ binh quyền, áp tải về kinh để xử lí, nếu như ai dám phản kháng, thì có thể giết không cần hỏi! Thà giết nhầm 1000 người còn hơn bỏ sót 1 người.
Sự xuất hiện của những thành viên chấp pháp làm cho đại doanh Ngọc Gia lập tức xuất hiện một chút huyên náo, sau đó có vài tướng lĩnh bị đưa đi, sau đó có kết cục trong lặng câm, điều này càng làm tăng thêm rất nhiều sự khủng hoảng trong quân đội.
Khi Ngọc Mãn Lâu bắt đầu thanh tẩy quân đội, đế quốc Thần Châu dường như phát giác được ý đồ của Ngọc Mãn Lâu, sự xung đột giữa hai bên ở phía quận Yên ngày càng lớn hơn, cũng kịch liệt hơn rất nhiều.
Ba đại binh đoàn của Thẩm Như Hổ, Vu Diên Hải, Đông Phương Kinh Lôi luân phiên nhau xuất kích, từng bước thăm dò thực lực quân đội của Ngọc Gia, dường như là không ép được Ngọc Gia tác chiến với quy mô lớn thì không ngừng nghỉ vậy.
Đó là do lo sợ nội gián bị bắt sẽ làm mất đi nội ứng, mất đi thời cơ tốt? Ta sao có thể mắc mưu được! Trước khi quân đội chưa được thanh lọc, nội gián chưa bị bắt ra, ta sẽ tuyệt đối không quyết chiến toàn diện với các người! Ngọc Mãn Lâu tự cho rằng mình đã nắm bắt được suy nghĩ của đế quốc Thần Châu, hắn cười lạnh lùng không dứt.
Hiện giờ trong mắt hắn, hành động của quân đội đế quốc Thần Châu đáng cười giống như thằng hề đang diễn kịch.
Còn Tây Môn Tạp lúc này vẫn tiếp tục duy trì tác phong vừa đánh vừa lui rất vững vàng, tuy binh lực thua kém nhiều so với Tiêu Phong Dương, nhưng sau khi hội hợp với mười vạn đại quân, Tây Môn Tạp hiện nay cũng đã nắm trong tay binh lực 20 vạn quân, chiến lực cũng theo đó tăng lên rất nhiều, vừa đánh vừa lùi, dần dần áp sát về bộ đội chủ lực, không hề có chút hỗn loạn nào.
Còn Tiêu Phong Hàn lúc này cũng đang ra sức truy kích, nửa bước không rời, hoàn toàn không còn bóng dáng sự cẩn thận của hắn trước đó.
Ra sức dẫn đầu 40 vạn đại quân giống như châu chấu vụ mùa ào ào kéo đến.
Tây Môn Tạp cả quãng đường đều là tháo chạy, tuy thất bại nhưng không hề hoảng loạn, binh sĩ thu nạp trên đường rút quân tuy không ít, nhưng cũng được xem trở thành một đội quân hỗn tạp cực kì hùng hậu.
Cách đại bản doanh Ngọc Gia ở quận Yên đã ngày càng gần, chỉ cần hội hợp được với đại quân chủ lực của Ngọc Gia, thì đội bại binh này có thể hoàn toàn thoát được sự uy hiếp của Tiêu Phong Dương ở phía sau, thậm chí có thể quay ngược lại truy kích đại quân của Tiêu Phong Dương.
Cuối cùng thì cũng chỉ còn cách đại quân Ngọc Gia ở quận Yên khoảng một ngày đường nữa, dường như tất cả mọi người đều thở phào một hơi, trên cả quãng đường bị Tiêu Phong Dương truy sát, cục tức này đúng là họ đã nén quá uất ức, Tiêu Phong Dương cả quãng đường giống như là đỉa bám mông trâu, chốc chốc lại tấn công họ, ai nấy đều là uất hận vô cùng, nhưng lại không làm gì được.
Hiện giờ cũng xem là có thể thở phào nhẹ nhõm rồi, hừm hừm, phía trước chính là trăm vạn đại quân của chúng ta, ngươi còn dám đuổi đến không? Chúng ta rất hoan nghênh các người tiếp tục truy đuổi, đến lúc đó bọn ta liền có thể quay ngược lại truy sát các người.
Thế nhưng chính lúc họ đang cảm thấy rất yên tâm, thậm chí là có chút dương dương tự đắc này, vào thời điểm lúc sáng sớm trong doanh trại của Tây Môn Tạp, đột nhiên xuất hiện một trận hỏa hoạn, trận hỏa hoạn này xuất hiện một cách rất kì lạ và cũng rất đột ngột, dường như là có người từ lâu đã có âm mưu phóng hỏa vậy, không những vậy tốc độ lan rộng của thế lửa là vô cùng nhanh, chỉ trong thời gian cực ngắn, đã lan đến tất cả những nơi dựa trữ lương thảo và quân dụng, những cột khói bốc lên cao đến mấy trượng.
Bạn đang đọc truyện tại –
Dưới sức nóng của trận hỏa hoạn này, đến những vùng tuyết xung quanh đều nhanh chóng bị tan chảy.
Trại doanh chính gần ngay trong gang tấc, các tướng sĩ đang ngủ một cách rất an tâm liền nhanh chóng tỉnh dậy trong cơn mê, hoảng hốt mặc quần áo, lao đến bên cạnh đám cháy, ai nấy đều sắc mặt tái nhợt, trong sự phẫn uất kèm theo một chút sợ hãi.
Ngay phía trước đám cháy, một bóng người đã đứng ở đó, chính là Tây Môn Tạp.
Các tướng lĩnh bước đến bên cạnh, lén nhìn Tây Môn Tạp một cái, thấy Tây Môn Tạp lúc này sắc mặt trắng bệch, khóe miệng thấp thoáng có vệt máu, ánh mắt tuyệt vọng, có thể nhìn ra trận hỏa hoạn này đã đả kích lớn như thế nào đến đại soái.
Ngay thời khắc sắp đến được nơi an toàn này lại xuất hiện vấn đề nghiêm trọng như vậy, đây rõ ràng là trời cũng muốn diệt ta đây mà.
Trên mặt các binh lính xung quanh đều như muốn ứa nước mắt, ra sức dùng tuyết, dùng đất để cố gắng dập tắt ngọn lửa lớn đang cháy ngùn ngụt này, nhưng tất cả đều có thể nhìn ra, bất luận là nỗ lực thế nào, đều là phí công vô ích.
Lương thảo của 20 vạn đại quân, thức ăn của ngựa, tất cả các vật tư quân dụng đều trở thành hư vô trong trận hỏa hoạn này, bọn gian tế đáng chết!
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 785: Một Vùng Hỗn Loạn(2)!
Trong sự im lặng, đột nhiên chủ soái Tây Môn Tạp gầm lớn một tiếng, máu tươi từ trong mồm phun ra xối xả, thân người gầy gầy từ từ ngã ngửa về đằng sau.
“Đại soái”.
“Người đâu, đại soái ngất rồi, nhanh truyền quân y”.
Lập tức tất cả các tướng lĩnh đều hoảng sợ, gào thét lên ầm ĩ, trong những ngày này Tây Môn Tạp đã là trụ cột chính của 20 vạn đại quân này, không những thế hắn còn lãnh đạo những người này vượt qua thời khắc nguy hiểm nhất, lúc này đã sắp đến được nơi an toàn.
Vậy mà trong chính thời khắc then chốt nhất này đại soái lại bị một trận hỏa hoạn do bọn gian tế gây ra làm cho tức giận đến mức cấp nộ công tâm, không còn chịu đựng nổi mà ngã xuống.
Tất cả các tướng lĩnh đều không biết làm thế nào, loạn càng thêm loạn, tiếp theo phải làm thế nào đây?
Đột nhiên những tiếng vó ngựa vang lên chấn động mặt tuyết, những tiếng hô chém hô giết vang đến như núi lở, đại quân của Tiêu Phong Dương toàn quân xuất kích đang đánh đến.
Đây lại là một thời cơ chuẩn xác vừa đúng lúc của Tiêu Phong Dương, nhưng đối với đám tàn binh bại tướng này của Ngọc Gia mà nói, điều đó còn mang tính hủy diệt.
“Dù gì cũng không còn đường sống nữa, liều chết với chúng thôi, liều một trận sống mái”.
Một tướng quân trong mắt như muốn tóe lửa, vung nắm đấm lên hét lớn.
“Đúng, liều chết với chúng”.
Tất cả cùng nhau hét lớn.
Chính ngay lúc này cơ thể gầy gò của Tây Môn Tạp bỗng giật giật mấy cái, trong miệng như đang khẽ rên gì đó, từ từ mở mắt ra.
“Đại soái, ngài không sao chứ?”.
Đám tướng lĩnh vui mừng vây quanh lấy hắn.
“Toàn lực rút quân, nhanh nhất có thể, tiến sát về phía đại quân, đừng làm anh hùng rơm, chỉ 1 ngày đường, nếu như….”.
Ánh mắt của Tây Môn Tạp lờ đờ, nói câu được câu không, mấy chữ cuối cùng vẫn chưa nói xong, đầu nghiêng sang một bên, lại ngất đi.
Chỉ là ý của hắn, tất cả đều đã nghe rất rõ ràng, lúc này không phải là lúc làm anh hùng rơm.
“Đại soái”.
Những tiếng gào xé gan xé ruột, ai nấy mắt đều rơm rớm lệ, tính mạng đại soái đã nguy kịch đến mức này, nhưng trong lòng vẫn quan tâm đến sự sống chết của các huynh đệ, một đại soái tốt như này đi đâu để tìm được người thứ hai.
Khoảng mười tướng lĩnh cùng lúc quỳ xuống, giập đầu mấy cái trước cơ thể đã ngất đi của Tây Môn Tạp, trong mắt họ, đều là nước mắt.
“Toàn quân nghe lệnh, tập tức rút lui”.
Tiền quân của Tiêu Phong Dương đã tiếp cận đến doanh trại của Ngọc Gia.
Dưới sự chiếu rọi của ánh lửa, có thể nhìn thấy rõ vô số kị binh vung đại đao trong tay, ầm ầm lao đến.
Lần rút lui khẩn cấp này của 20 vạn đại quân Ngọc Gia có thể nói là gọn nhẹ lên đường, chạy không thể nhanh hơn, không ai mang theo lương thảo hay quân nhu gì cả, có kẻ còn vứt cả giáp mũ, cả quãng đường giống như là đang chạy lũ, ào ào tiến về phía doanh trại của đại quân Ngọc Gia, chỉ là quãng đường 1 ngày, có thể đến được đó là có thể sống sót.
Mà lúc này ở phía quận Yên, cũng vừa khớp xuất hiện những âm thanh long trời lở đất, ba đại binh đoàn trăm vạn đại quân của đế quốc Thần Châu đột nhiên đồng thời phát động thế tấn công mãnh liệt nhất.
Lần tấn công này, không cần biết sống chết, bất chấp tất cả, không tính toán đến tổn thất, tất cả đều bất chấp hết.
Cuối cùng thì trận quyết chiến cũng bắt đầu?!
Vu Diên Hải, Thẩm Như Hổ, Đông Phương Kinh Lôi cả ba người trong lòng đều đang tồn tại một câu nói, đó là câu mà Lăng Thiên dùng màu mực đỏ như máu viết trong bước thư phi ưng đưa đến: Vô kì công vu nhất dịch, chiến định thiên hạ (đã đến lúc kết thúc trận chiến này).
Trực tiếp tổng cộng 10 vạn tay cung tốp đầu tiên đồng thời lên dây lắp tên, vô số mũi tên trong khoảnh khắc bao trùm lấy cả bầu trời lúc sáng sớm, tiếp ngay sau đó là 15 vạn kị binh phóng như điên như dại vào trong doanh trại của Ngọc Gia, tiếp theo đó là lính trường thương, đoản dao, hoành đao tổng cộng hơn 80 vạn quân ầm ầm kéo đến, thế như tức nước vỡ bờ.
4 phương 8 hướng, chiến thuật biển người.
Trận chiến hoàn toàn không thể hiện ra xu thế một phía.
Gần như nhìn ở góc độ nào đó, thế công kích của đế quốc Thần Châu gặp phải sự kiềm hãm, mà còn là một sự kiềm hãm rất mạnh, dưới sự mai phục và cạm bẫy của đối phương, mất đi mấy vạn binh mã, nhưng quân phía sau như không nhìn thấy điều đó vẫn hét lớn tiến lên ầm ầm, phía trước ngã xuống phía sau lại xông lên, hai bên cuối cùng rơi vào trong cuộc chiến kịch liệt đến cực điểm.
Đâu đâu cũng là những ánh đao ánh kiếm đang vung lên, tiếng vó ngựa sục sôi, đầu người lăn khắp nơi, máu chảy thành sông.
Hai trăm vạn đại quân quấn chặt lấy nhau, những tiếng hô hào chém giết gần như vang xa đến mấy dặm.
Những tiếng ầm ầm đột nhiên vang lên ở phía Tây Bắc, vô số tàn binh bại tướng nét mặt kinh hoàng hãi hùng xuất hiện, sống như một con cự long hoảng loạn đột nhiên lao ra từ trong bóng đêm, điên cuồng lao đến nơi mà nó cho là an toàn.
Tiêu Phong Dương hạ lệnh một tiếng, tốc độ của kị binh lập tức tăng nhanh hơn, những binh sĩ chạy không kịp phía trước liền bị chém nằm chết đầy đường, điều này càng làm cho tinh thần của đại quân Ngọc Gia càng thêm suy sụp, giống như đám vịt đang bị lùa, ra sức lao về phía chiến trường đã đang vô cùng hỗn loạn.
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Mat-The-Vo-Han-Thon-Phe-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh [Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Vi-Phu-Chi-Muon-Lang-Lang-Nhin-Xem-Nguoi-Truong-Sinh-Audio-Truyen.jpg)




