Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 156 : Tứ Phương Chiến Hỏa! (c776-c780)
❮ sautiếp ❯Chương 776: Tứ Phương Chiến Hỏa!
Có điều, một khi thế cuộc đã đến thời khắc cuối cùng, Lăng Thiên kể cả là không muốn ngự giá thân trinh cũng không được! Bởi vì Ngọc Mãn Lâu nếu như xuất thủ thì Lăng Thiên bắt buộc phải ứng chiến!
Tuyết vẫn bay đầy trời, vẫn là rơi không ngừng không nghỉ, ông trời dường như là đang phát điên, lượng tuyết tích tụ trên mặt đất đã cao đến nửa thân người, vậy mà trên trời vẫn là mây mù dày đặc, những bông tuyết lững lờ không nhanh không chậm rơi xuống dày đặc!
Trận chiến lần này giữa hai nước, không những trước đó chưa từng có, mà ngay phương thức triển khai, cũng càng là cực kì điên cuồng!
Phía quận Yên, ba binh đoàn lớn 50 vạn quân của Ngọc Gia được toàn bộ huy động đến, khoảnh cách với quân doanh của đế quốc Thần Châu chỉ là vài mũi tên bắn!
Đây là một khoảng cách cực kì nhạy cảm!
Và đương nhiên đó cũng là một khoảng cách vô cùng có học vấn chốn sa trường!
Cho nên đương nhiên cũng trở thành một khoảng cách làm cho quân đội của đế quốc Thần Châu khó chịu nhất! Bắn tên thì không đến, nhưng phi ngựa thì chốc lát là tới.
Nếu như chủ động xuất kích, trong tình trạng thời tiết như thế này, không nghi ngờ gì cả sẽ bị thiệt thòi lớn! Nhưng nếu như chỉ cố thủ, thì kẻ địch lúc nào cũng có thể phát động tấn công, nếu quá bị động thì kẻ địch chỉ cần vài lần hô hấp là có thể đao sắc tương giao!
Công cũng khó mà thủ cũng không xong!
Đương nhiên, tình hình mà quân đội của Ngọc Gia phải đối mặt cũng giống như quân đội của đế quốc Thần Châu! Nhưng chính tình hình này là do Ngọc Gia cố tình muốn như vậy.
Nếu đã làm như vậy, thì cách chắn sẽ có dụng ý! Mục đích của Ngọc Gia lần này trên một mức độ rất lớn là để báo thù, dùng cái giá phải trả bằng máu để báo thù, Ngọc Gia đã hạ quyết tâm lớn nhất để báo thù, chết một số binh lính cấp dưới thì có làm sao, chúng chính là muốn những binh sĩ của đế quốc Thần Châu bồi táng cho con cháu của mình!
Chỉ dựa vào điểm này thôi, cũng đã là điểm đáng lo ngại nhất của tướng soái đế quốc Thần Châu, Ngọc Gia có thể không keo kiệt mà hi sinh binh sĩ của mình, nhưng bên phía Lăng Thiên thì không thể như thế.
Để đối phó với tình hình này, tam đại thống soái của đế quốc Thần Châu chia nhau ra áp dụng các phương pháp khác nhau để ứng phó.
Tướng Diên Hải lão luyện nhất thì lựa chọn cách án binh bất động, tăng cường phòng bị, đồng thời ở trận tuyến đầu của mình, lợi dụng thời gian một ngày, đào vô số những cái bẫy thâm hiểm nhất, sau đó lui quân một dặm, tiếp tục quan sát.
Như vậy thì không những có thời gian để nghỉ ngơi, không cần phải giống như lúc trước lúc nào cũng trợn căng mắt ra, tuy vẫn cảnh giác như trước, nhưng các binh sĩ có thể thay nhau nghỉ ngơi cũng xem là có thể chợp mắt ngủ một giấc được.
Không cần phải lo lắng đang ngủ mà bị mất đầu nữa.
Kể cả là những cạm bẫy ở đây bị Ngọc Gia lấp đầy hết, quá lắm thì chúng ta lại tiếp tục đào, tuy có hơi chút bị động, nhưng cách này không nghi ngờ gì cả chính là cách tốt nhất để đảm bảo cho tính mạng của binh sĩ!
Thẩm Như Hổ cũng là lựa chọn án binh bất động, chia đội cung thủ có lực sát thương mạng nhất làm ba nhóm, xắp xếp ở hai cánh, luân phiên nhau trực ban, đồng thời lợi dụng tuyết tích tụ, biến những cây to thành những đài canh, trận địa canh giữ đến gió mưa không lọt, có thể nói dưới cơn mưa tên dày đặc như thế này, kể cả là một con muỗi cũng chưa chắc đã bay lọt.
Còn Đông Phương Kinh Lôi ở phía Đông thống lĩnh quân đội của nước Đông Triệu cũ, họ không có sự kiên nhẫn tốt như hai vị tướng kia, ngày nào cũng mặt mày sẵn sàng chiến đấu, người đến thì ta lui, đã là không ngừng xuất thủ.
Hoặc là chủ động xuất kích, hoặc là bị động phòng ngự, ngày đêm không ngừng nghỉ.
Ngay đến thời gian nghỉ ngơi, cũng sẽ không ngừng có những âm thanh phát động tấn công và tiếng chiêng trống vang trời dậy đất, điều này làm cho quân đội của Ngọc Gia mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần, do Ngọc Gia chỉ liều mạng không tính toán đến cái giá phải trả, cho nên cũng chiếm được một chút thượng phong, nhưng chút thượng phong này đúng là phải trả một cái giá không tầm thường, ít nhất cũng thương vong nhiều hơn 1 vạn người so với quân của Kinh Lôi.
Chiến tuyến phía Tây, đại quân của Tiêu Phong Dương đối địch với Tây Môn Tạp, hai thống soái một già một trẻ này đã bắt đầu đối địch toàn diện.
Kết cục hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của Tiêu Phong Dương.
Có ví dụ về Lăng Thiên trước đó, Tiêu Phong Dương khá là kiêng nể vị thống soái thiếu niên thiên tài mà trong mắt người đời là sánh ngang với Lăng Thiên này, hắn hoàn toàn không dám có chút khinh thường! Lăng Thiên đã là lợi hại như vậy, Tây Môn Tạp lại là sánh ngang với Lăng Thiên, vậy thì kể cả là không bằng Lăng Thiên, cũng sẽ không thua kém quá xa! Kể cả là Tây Môn Tạp chỉ bằng một nửa Lăng Thiên, cũng đã là không thể xem thường!
Hơn nữa, đây lại là trận chiến đầu tiên mà mình đại biểu cho Tiêu Gia chiến đấu vì đế quốc Thần Châu, trận chiến này bất luận là đối với toàn cục hay đối với gia tộc, đều là vô cùng có ý nghĩa, tuyệt đối không thể thất bại.
Tiêu Phong Dương chịu áp lực tâm lí nặng nề, tâm sự trùng trùng bước lên chiến trường, sau khi bắt đầu tiến hành đấu trí đấu dũng với Tây Môn Tạp, lập tức kinh ngạc đến gần như là lòi cả con ngươi ra.
Bạn đang đọc truyện tại –
Hoàn toàn không phải là vị thiếu niên thiên tài trong truyền thuyết này quá xuất sắc, quá khó đối phó, mà ngược lại chính là quá dễ đối phó!
Dễ dàng đến làm cho người ta phải kinh ngạc, dễ đối phó đến mức làm người ta có cảm giác như có cạm bẫy giăng sẵn!
Trận đánh này, Tiêu Phong Dương cảm giác như là trận đánh thoải mái dễ chịu nhất trong cả cuộc đời mình, hắn nghĩ, Tây Môn Tạp, tên thống soái thiếu niên này đúng là quá ngu xuẩn! Bất luận tính toán kiểu gì, bất luận tính toán như thế nào, đều bị hắn ứng phó được cả, nhìn được ra cả, trong mắt hắn mà nói đúng là trò trẻ con.
Tây Môn Tạp mấy lần phục kích đánh lén đều bị Tiêu Phong Dương bắt bài, không những không phục kích được mà còn bị hao tổn binh lực, lần nào cũng thiệt thòi lớn, lủi trốn như cuột.
Nếu như không phải là Tiêu Phong Dương quá cẩn thận, thì chiến quả có khi không chỉ là như vậy!
Đúng là thùng rỗng kêu to! Tiêu Phong Dương trong lúc đắc ý, không nén được chửi thầm trong bụng, cái loại này mà cũng được xưng là “thiếu niên thiên tài”? Cũng có thể sánh ngang với Lăng Thiên?! Vậy thì cái danh hiệu thống soái thiên tài của hắn đúng là không đáng tiền chút nào? Đúng là chuyện cười muốn làm lão phu rụng cả răng đây mà!
Tiêu Phong Dương hoàn toàn không biết, Tây Môn Tạp làm được như vậy đã là khó khăn biết bao nhiêu! Chất xám mà hắn phải bỏ ra để suy nghĩ ít nhất cũng gấp 10 lần so với Tiêu Phong Dương!
Đầu tiên, đề xuất ra kế hoạch chiến lược, cần phải dựa trên cơ sở xác thực có tính khả thi, xếp quân đội của mình vào danh sách tất bại, còn phải đến tướng lĩnh không nói được gì, không nghi ngờ được gì.
Thứ hai, kế hoạch được đưa ra cần phải suy nghĩ đến việc Tiêu Phong Dương có đoán ra được hay không, nếu như Tiêu Phong Dương mà không đoán ra được thì chả khác nào làm giả mà thành thật?
Mỗi lần, Tây Môn Tạp đều vắt óc suy nghĩ để tạo ra một kết cục thất bại, nhưng mỗi một lần đều phải bại một cách hoàn hảo, mỗi lần đề ra kế hoạch còn phải có được sự nhất trí thông qua của các tướng lĩnh dưới chướng….
Trong cảm giác của Tây Môn Tạp, đánh nhau kiểu này đúng là quá đau khổ.
Thậm chí có một lần Tiêu Phong Dương không đoán ra được ý đồ của hắn, tiến nhầm chỗ, Tây Môn Tạp phát hiện không đúng, giả vờ bộ dạng trông gà hóa cuốc mà lui quân, vừa tức vừa bực, mình đã binh bại như núi sắp đổ rồi, mà hắn vẫn thẫn thờ ở đó không dám truy đuổi….
Bà nội hắn chứ! Thật nghi ngờ cái danh hiệu đại gia binh pháp của hắn có được như thế nào!
Tây Môn Tạp trong lều thống soái của mình vừa nghĩ vừa sẫu não, hết than ngắn lại thở dài; những tướng lĩnh Ngọc Gia dưới chướng hắn từ lâu đã bị sức cuốn hút của vị đại soái bách chiến bách thắng như hắn làm chinh phục, đều ra sức khuyên giải an ủi: “Đại soái, thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, thận trọng càng là trách nhiệm quan trọng của người đứng đầu, ngài quả thực không nên quá để tâm làm gì!”.
Tây Môn Tạp không nói được lời nào!
Ta thật sự là không muốn để tâm đến, nhưng ta không để tâm đến liệu có được không? Nếu như ta giúp đại quân của mình đánh thắng trận, thì những ngày tháng sau này của ta phải sống thế nào? Kể cả là công tử có tha thứ cho ta, nhưng còn có 50 cặp mắt khác lúc nào cũng trợn trừng nhìn ta, ta…ta đúng là khó mà.
Hóa ra muốn bại mà cũng khó thế này sao? Ta chẳng phải là muốn làm Tây Môn cầu bại sao? Đúng là quá khó, Tiêu Phong Dương ngươi tự nhận mình là đại gia binh pháp đương thế, ta khinh!
Từ rất xa lại đang vang lên những tiếng chửi của đại quân dưới chướng của Tiêu Phong Dương: “Tây Môn Tạp, đúng là đồ cặn bã! Không biết dẫn quân không biết đánh trận, cắp đuôi bỏ chạy, đúng là đồ hèn nhát, đúng là đồ cặn bã!….” Nghe mà xem, biến thành bài vè rồi.
Tây Môn Tạp rên lên một tiếng! Ta đã không muốn nói hắn thì thôi mà hắn đã nói ta rồi!
Lại còn dùng câu cửa miệng mà công tử hay nói, đúng là….!
“Đại soái! Mạt tướng thỉnh cầu được lập tức xuất quân! Dạy dỗ giáo huấn bọn Tiêu Phong Dương!”.
Một vị tướng quân không kìm được cơn tức, nộ hỏa xung thiên mà đứng dậy: “Bức ép người quá đáng, quả thật là quá hỗn xược càn quấy!”.
“Đợi ta suy nghĩ cẩn thận đã, thương định kế sách vẹn toàn”.
Tây Môn Tạp xoa xoa đầu, trong lòng hắn đang suy nghĩ, nỗ lực ra sức nghĩ ra một kế sách tất bại vô nghi….
Dưới chướng của Tây Môn Tạp hoàn toàn không có ai nghi ngờ vị thống soái trẻ tuổi này, bởi vì trước đó quả thực đã có quá nhiều niềm vui bất ngờ, họ tin rằng lần này cũng không phải là ngoại lệ!
Còn phía bên Phùng Mặc và Lăng Phong, hiện nay đã đến nước như hỏa như đồ, ngàn cân treo sợi tóc.
Đội quân này của Ngọc Gia, gần như là tập trung tất cả những sự thù hậntrong lòng, đối với Ngọc Gia mà nói, đây mới chính là đội quân chết chóc thật sự của chúng! Đại quân bốn mặt, mỗi một mặt rút ra 2 vạn tinh binh, tiến hành vây quét toàn phương vị.
Trong đó còn có hơn trăm cao thủ của tổng bộ Ngọc Gia! Trong số những cao thủ này, thực lực thấp nhất cũng ở cấp bậc bạch ngọc.
Số cao thủ cấp bậc kim ngọc càng là có mười mấy người, trong đó còn có hai cao thủ trung phẩm kim ngọc, hai người này không ai là không kém hơn so với Lăng Phong và Lăng Vân.
Trước giờ trên chiến trường, Ngọc Gia chưa bao giờ xuất động một đội hình có thể gọi là quá hoành tráng như thế này.
Lăng Phong, Lăng Vân và Phùng Mặc lần này đúng là có thể nói là đã vuốt râu hùm, chọc vào tổ ong bầu.
Tổng cộng có hậu nhân của 37 nhân vật đầu não của Ngọc Gia bị giết chết, làm cho đám lão già này điên tiết lộn ruột, tức đến đỏ mắt.
Đội quân Ngọc Gia vừa mới bước đến dưới núi đã liền lập tức phát động tổng tấn công.
Sự mãnh liệt trong thế tấn công của chúng, làm cho người từng trải sa trường nhiều như Phùng Mặc cũng không kìm được há mồm trợn mắt.
Thế tấn công dồn dập, từng lớp này sang lớp khác không ngừng nghỉ, lượt này bị đánh cho lui lại, lượt sau đã liền tấn công đến, tên nào tên nấy nghiến răng nghiến lợi, phía sau còn có hàng trăm đao phủ, cung thủ giám sát, một khi có tên nào tháo chạy chần chừ không tấn công là lập tức giết ngay!
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 777: Ngàn Dặm Chi Viện!
Thế tấn công điên cuồng như thế này, đúng là kiểu tấn công xem mạng người như cỏ rác, gây tổn thất cực lớn cho quân của đế quốc Thần Châu, số mũi tên vốn dĩ đủ dùng để thủ hơn nửa tháng, mà chỉ trong một ngày rưỡi đã dùng đến gần một nửa! Đó là số mũi tên tịch thu được của tất cả các cung thủ của 3 vạn quân Ngọc Gia ya!
Đội quân thủ ở vách núi vốn dĩ chỉ xắp xếp 2 nghìn người, Phùng Mặc thấy thế bất lợi, liền lập tức bổ sung thêm 1 nghìn người nữa.
Một tốp 300 cung thủ ban đầu, Phùng Mặc cũng cho tăng lên thành 500! Mặc dù vậy nhưng vẫn chỉ là gắng gượng mà phòng thủ, thậm chí là sự nặng nề về thương vong đã vượt qua sức tưởng tượng của hắn!
Con đường nhỏ hẹp như thế này, lại là ở vị trí trên cao, đúng chiếm hết thiên thời địa lợi, nhưng vẫn không thể chống lại được thế tấn công điên cuồng của quân đội Ngọc Gia.
Mới chỉ trong thời gian một ngày rưỡi, cả 1 vạn 5 nghìn người đã phải thay đổi luân phiên nhau một lượt! Nếu không phải là địa thế quá có lợi cho quân cố thủ của đế quốc Thần Châu thì chỉ sợ từ lâu đã bị xuyên thủng đến mười mấy lần!
Cứ như vậy, sự thương vong của quân cố thủ đế quốc Thần Châu cũng là vô cùng nặng nề, trong sơn cốc chỗ nào cũng là thương binh, những người không bị thương đã không còn được mấy ai.
Càng đặc biệt là những cao thủ xen lẫn trong quân đội của Ngọc Gia đó, chúng càng là gây nên thương vong cực lớn cho quân đội của đế quốc Thần Châu.
Lăng Phong, Lăng Vân, Phùng Mặc và 20 người của Thiết Huyết Vệ chia ra làm hai nhóm, hoàn toàn không hề có được chút thời gian nghỉ ngơi nào.
Phùng Mặc cảm thấy may mắn vô cùng, cũng may là không quyết định cố thủ ở chỗ đóng quân trước của quân đội Ngọc Gia, nếu như vậy thì với thế tấn công như này, chỉ sợ trong vòng một ngày chúng có thể tiêu diệt sạch quân mình!
Quả thực là thế tấn công quá điên cuồng! Phùng Mặc tức đến chửi to thành tiếng: Lão tử vừa không có mối thù giết cha với các ngươi, càng không có mối thù cướp vợ, lũ các người có nhất thiết phải thù hận đến mức này không?
Phùng Mặc không biết, chính xác là hắn không có mối thù giết cha hay cướp vợ gì với Ngọc Gia, nhưng lần hành động trước đó của họ, đã làm cho ít nhất mười người trong đội chỉ huy của Ngọc Gia bị tuyệt giống! Mối thù đoạn tử tuyệt tôn, có lúc còn khó có thể chịu đựng hơn là giết cha cướp vợ!
Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại ya!
Cả một vách núi đã bị những xác chết chồng chất tràn ngập, máu nóng chảy ra làm cho từng lớp tuyết dầy chảy thành huyết thủy, sau đó kết thành băng, trở thành những khoảng đất máu trơn trượt!
Sơn khẩu này, vách núi này, đã trở thành một cái cối xay thịt người thật sự!
Đêm đã khuya!
Phùng Mặc, Lăng Phong, Lăng Vân và những người khác ngồi trong một cái lều, ở giữa là một đống lửa, tỏa sức nóng ra xung quanh, kể cả là có nội công thâm hậu đến đâu cũng không thể nào kháng cự lại được thời tiết băng giá này trong thời gian dài, đặc biệt là sau khi vừa đánh trận xong, tinh lực đã tiêu hao không ít.
Xung quanh bốn bề đều là những âm thanh rên rỉ không ngớt, cái cảm giác áp chế một cách miễn cưỡng bản thân, bất kì ai cũng có thể cảm nhận ra được, những người đang rên rỉ đó đang phải chịu sự thống khổ lớn đến mức nào.
Trên người Lăng Phong cũng có 7, 8 chỗ đang quấn cái trắng, kể cả là băng bó rất cẩn thận, nhưng máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra, Phùng Mặc và Lăng Vân ngồi bên cạnh cũng không khá hơn là bao, dưới ánh lửa, sắc mặt của cả ba người đều là rất nặng nề, trong sự nặng nề đó còn có chút gì đó sự tuyệt vọng!
Sự tuyệt vọng này đáng nhẽ ra không nên xuất hiện trên mặt họ, họ là ai, là những sát thủ tinh nhuệ nhất được Lăng Thiên đại đế cẩn thận đào tạo, bồi dưỡng mà ra, không ngờ lại có ý vị của sự tuyệt vọng, tuy chỉ là một chút ít, một tí ti!
Nguyên nhân không là gì khác, lần quyết chiến này quả thực là quá thảm khốc, thảm khốc đến mức làm cho họ gần như suy sụp!
Cái chết, họ không sợ, có thể là ngày mai, cũng có thể là ngày kia, quả thực không có gì đáng nói, nhưng thương binh nằm la liệt, tổng cộng cũng có đến 1 vạn 5 nghìn huynh đệ cùng nhau lên đường, quả thực là….
“Vù” một tiếng, cửa lều được kéo mở ra, một luồng gió lạnh thổi vào, một bóng người bước vội vào trong: “Đại ca!”.
Chính là một Thiết Huyết Vệ.
“Thương vong của các huynh đệ thế nào rồi?” Phùng Mặc ngẩng đầu lên, nhìn hắn có chút gấp gáp, trong mắt là nét mệt mỏi khó diễn tả bằng lời.
Hắn hi vọng nghe được một số thông tin chính diện!
Người đàn ông này lập tức sắc mặt ảm đạm, nói: “Tính đến hiện giờ, các huynh đệ đã tủ chiến 3317 người, trọng thương 70 người, thương nhẹ 9400 người, những người không bị thương ….
Không đến 3000 người”.
Trong lều bỗng tất cả đều im lặng.
Những con số này, bất kì người nào hiểu rõ về chiến trường đều biết nó nói lên điều gì, và tiềm tàng trong đó sự tàn khốc như thế nào! Chỉ có tử chiến và thương nhẹ, trọng thương không có mấy người, chỉ có 70 người! So sánh với số lượng tử vong và thương nhẹ, thì gần như là bằng 0!
Điều này đã nói rõ rằng cả hai bên đều là liều mạng mà chém giết lẫn nhau, phàm là bị trọng thương sẽ tuyệt đối không có cơ hội có thể rút lui! Tất cả đều sẽ tử chiến trên chiến trường.
“Hai nghìn cung thủ, hiện nay vẫn còn 1300 người, số lượng mũi tên….
Nhìn tình hình hiện nay, vẫn còn có thể ứng phó với ba lần tấn công của quân địch, sau ba lần thì….”.
Phùng Mặc thở ra một hơi nặng nề, đây gần như đã là tuyệt cảnh, tuyệt cảnh không hề có chút hi vọng gì! Không có sự áp chế từ xa của các cung thủ, chỉ dựa vào binh lính để liều chiến, bất luận thế nào cũng sẽ không thể thủ được, quân lực của địch gần như là gấp mười lần bên mình, không những thế còn là một bọn hung hãn không sợ chết, chỉ biết liều mình lao về trước!
Ba lần tấn công! Nghe thì thấy ba lần tấn công là không ít, nếu như trên chiến trường bình thường, ba lần tấn công nói thế nào cũng phải mất thời gian hai ngày, thậm chí là lâu hơn.
Nhưng hiện nay cả ba người đều biết, trong tình trạng như thế này, ba lần tấn công căn bản không là gì cả.
Chỉ ngày đầu tiên thôi, quân đội của Ngọc Gia đã phát động 9 lần tấn công! Liên tiếp trong 4 ngày, Ngọc Gia bình quân mỗi ngày đều tấn công ít nhất là hơn 7 lần! Có cung thủ do số lần kéo cung quá nhiều mà bị dây cung ép cho lộ cả xương ngón tay ra!
Cũng tức là nói, lượng mũi tên còn lại hiện giờ, nhiều nhất chỉ có thể cầm cự được một buổi sáng.
Sau buổi sáng mai sẽ là cuộc chiến giáp lá cà hoàn toàn!
Một khi trận chiến đánh giáp lá cà bắt đầu, thì bên mình sẽ không còn chút cơ hội nào, phía bên Ngọc Gia có thể không ngừng tăng binh, không ngừng có viện binh kéo đến công kích, còn phía bên mình thì số người có hạn, thể lực đã tiêu hao nhiều, còn về quân chi viện là quá xa vời, trận chiến này, còn đánh đấm gì đây?
Phản ứng vô cùng mạnh mẽ bất chấp tất cả này của Ngọc Gia quả thật đã vượt ra ngoài quá nhiều ý liệu của Phùng Mặc.
Từ sau khi đánh lén vào quân doanh biên giới của Ngọc Gia, Phùng Mặc đã biết Ngọc Gia chắc chắn sẽ đến báo thù, nhưng hắn không thể ngờ sự báo thù của Ngọc Gia lại đến nhanh như vậy, điên cuồng đến như vậy!
Sự chuẩn bị ban đầu của mình kể cả là đối phó với 5 vạn quân của địch thì cũng có thể chống đỡ được nửa tháng, không ngờ chỉ cầm cự được 4 ngày mà đã thấy hết hi vọng! So sánh với tổn thất bên mình thì bên Ngọc Gia tổn thất gấp mấy lần, nhưng chúng hoàn toàn bất chấp tổn thất, chỉ biết ra sức tấn công, cuối cùng thì cũng gây ra được cụ diện tồi tệ như hiện nay, xét cho cùng thì đây là sân nhà của chúng, có thể không ngừng bổ sung binh lính, còn phía bên mình thì…..
“Phùng lão đại, tình hình hiện tại quả thực rất ác liệt, chúng ta cứ bị động phòng thủ, xét ra thì cũng không phải là biện pháp giải quyết, cho nên, tôi nghĩ…”.
Lăng Phong nghiến chặt răng, nhìn Phùng Mặc, từ tốn nói: “Hay là để ta và Lăng Vân lợi dụng đêm tối lẻn vào doanh trại địch, hành thích quan chỉ huy của Ngọc Gia, hoặc giả còn có cơ hội lợi dụng sự hỗn loạn mà giành phần thắng, ít nhất thì chúng ta cũng giành được thời gian nghỉ ngơi nhất định”.
Vừa nghe thấy Lăng Phong nói vậy, Lăng Vân liền nhẹ nhàng gật gật đầu.
“Không được, tuyệt đối không được! ” Phùng Mặc không suy nghĩ gì lắc đầu từ chối luôn, từ sự công kích của mấy ngày này có thể nhìn ra, người lãnh quân của Ngọc Gia, rõ ràng là cao thủ võ lâm, mà còn là cao thủ nhất đẳng, cứ nhìn mấy người nấp trong đám quân bình thường tấn công đến đã làm cho Lăng Vân Lăng Phong tốn khá nhiều sức lực, thậm chí còn bị thương không nhẹ.
Từ đó có thể thấy những cao thủ trong doanh trại của Ngọc Gia tuyệt đối không phải là yếu, mà số lượng cũng không hề ít, Phùng Mặc sao có thể để Lăng Vân, Lăng Phong mạo hiểm như vậy được? Mà không phải là mạo hiểm, căn bản là đi vào chỗ chết!
“Tại sao lại không được? Những chuyện như này chúng tôi không phải là mới làm một lần hai lần, chẳng nhẽ ông không tin chúng tôi có năng lực này?”.
“Không phải là ta không tin, mà là thử nhất thời bỉ nhất thời!”.
Phùng Mặc nói một cách lo lắng: “Trước đây khi đi hành thích các người đều là nấp ở chỗ tối, làm đối phương không ngờ được, nhất kích tất sát; đương nhiên là được, nhưng chiến cục hiện nay thì sao, hai người ra tay đã không chỉ một lần rồi, có thể nói hai người cơ bản là đã bại lộ chân tướng; kẻ địch chắc chắn sẽ có sự phòng bị đối với hai người.
Hơn nữa trong doanh trại địch các cao thủ là không ít, thậm chí còn có mấy người võ công còn cao hơn hai người, hai người giờ mà đi thì chẳng khác nào đi tìm cái chết mà thôi!”.
“Bọn ta nhất định phải đi, mọi người đều biết rõ, kể cả bọn ta không đi, thì chẳng nhẽ Ngọc Gia sẽ tha cho chúng ta sao? Đây đã là cơ hội cuối cùng rồi!”.
Lăng Vân trợn trợn mắt, lạnh lùng nói: “Nhưng nếu như chúng tôi ngộ nhỡ thành công, thì các huynh đệ còn lại có thể có cơ hội rút lui một cách an toàn! Bọn ta nhất định phải thử một phen!”.
“Hai người nếu như thật sự chết trong doanh trại của Ngọc Gia, chắc chắn sẽ gây ra sự hủy hoại đối với sĩ khí của quân ta, đến lúc đó không cần kẻ địch tấn công, tự chúng ta đã sụp đổ rồi! Kết quả này, hai người đã nghĩ đến chưa? Ta là chủ soái, ta tuyệt đối không để hai người đi mạo hiểm như vậy!”.
Cả ba người mỗi người một ý, cãi nhau ỏm tỏi không dứt.
Trong màn đêm tối tăm, trong một khu rừng mịt mù, hơn hai mươi người giống như là những làn khói xanh vụt lướt qua mặt đất phủ đầy tuyết trắng, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu.
Mặt tuyết mềm mại thậm chí không để lại quá nhiều vết tích, kể cả là người nào đó trong số họ để lại vết chân mờ mờ, thì cũng lập tức bị những bông tuyết bao phủ lên.
Đạp tuyết vô ngấn! (Tức là chân đạp lên tuyết mà không để lại dấu chân) Đó là trình độ khinh công mà chỉ cao thủ tiên thiên mới có thể có được!
Những người này, không ngờ lại đều là các cao thủ cấp bậc tiên thiên! Chỉ ít ỏi hơn 20 người, nhưng sát khí mà họ toát ra, giống như là tử thần ghé thăm nhân gian, mà tuyệt đối không chỉ là một tử thần, bị luồng khí tức này làm cho kinh động, tất cả những động vật trong khu rừng đều không dám cử động, không dám cất tiếng kêu.
Trong đó bao gồm cả những loài dã thú hung dữ như mãnh hổ, sư tử, báo, chó sói….không con vật nào là ngoại lệ….. Chúng dường như đang sợ, chỉ cần hơi có chút cử động, là cái chết sẽ chờ đón chúng, trực giác bẩm sinh của động vật quả thực mạnh hơn con người rất nhiều….. Bạn đang đọc truyện tại –
Phía trước nhất, Lăng Kiếm sắc mặt lạnh băng, thanh trường kiếm cầm chắc trong tay, mỗi khi qua một đoạn đường hoặc một chỗ rẽ, liền chém một kiếm lên thân cây lớn bên cạnh mình, để lại những mảng thân cây trắng trắng, dưới sự chiếu rọi của tuyết, những thân cây đen sì hiện lên những mảng trắng rất rõ ràng.
Nhưng bất kì là động tác gì, đều không thể làm cản trở tốc độ di chuyển của hắn, dù chỉ là một khoảnh khắc.
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 778: Thời Khắc Sinh Tử (1)
Đằng xa, phía sau bọn Lăng Kiếm còn có 7, 8 người đang tiến về phía trước theo hình rẻ quạt, tốc độ cũng vô cùng nhanh, nhưng tính ra thì cũng chỉ được xem là tốc độ rùa bò.
Nhưng công việc của họ lại càng là quan trọng.
Họ đang cẩn thận tỉ mỉ dò đường để cho đại quân, binh mã, vật tư đều có thể đi qua.
Trên con đường núi hiểm trở này, lại có lớp tuyết dày đến nửa người, rơi rơi dày đặc trên bầu trời, tầm nhìn cực kì bị hạn chế.
Công việc dò đường này vô nghi chính là rất nguy hiểm, đối với ai thì cũng là rất lớn lao! Bởi vì chỉ cần hơi có sơ xuất là có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng – cả triệu binh mã rơi xuống vực sâu vạn trượng….
Bạn đang đọc truyện tại –
Trong tay họ đều có một sợi dây thừng dài, chính là dùng để buộc lấy kéo đồng đội của mình lên nếu như họ tìm sai hướng mà rơi xuống vách núi….
Trong số 7, 8 người này, dẫn đầu chính là Lăng Trì, hắn không ngừng than ngắn thở dài, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn phía trước nơi thấp thoáng có những âm thanh hô chém hò giết.
Hắn cằn nhằn mình đen đủi, chắc là cảm giác sai, cách xa đến mấy chục dặm, hắn có thể nghe thấy thì mới thật là lạ! Cự li xa như vậy, kể cả là Lăng Thiên có mặt ở đây cũng chưa chắc có thể nghe thấy.
Hoàn toàn là dựa vào cảm giác dưới chân mình để dò đường phía trước, bản lãnh cao cường như Lăng Trì cũng không dám có chút lơ là, tuyết lớn rơi liên tục mấy ngày liền, gần như là đã lấp bằng tất cả những hốc hách khe rãnh trên núi, từ lâu đã không thể nhìn ra đường đi ở chỗ nào, chỉ cần có chút không cẩn thận thì có thể sẽ là kết cục thịt nát xương tan.
Do vấn đề chức trách, hắn không thể giống như các huynh đệ trước đó trực tiếp thi triển khinh công tuyệt đỉnh đạp tuyết vô ngấn để bay vọt qua….
Đang nghĩ ngợi bỗng bên dưới chân có cảm giác hụt hẫng, Lăng Trì hét lớn một tiếng, chỉ cảm thấy thân người đang rơi xuống dưới.
“Soạt!”.
Một sợi dây thừng dài bay đến, cuộn chặt lấy eo của Lăng Trì, Lăng Trì mượn lực bay lên, nhìn lại chỗ mình vừa rơi xuống, thanh trường kiếm khua mấy đường, lớp tuyết dày 4, 5 trượng đột nhiên tụt xuống, lộ ra một rãnh sâu hoắm, kể cả là người trầm tĩnh như Lăng Trì cũng bất giác cảm thấy rùng mình, cẩn thận đánh cột mốc, mấy người lại tiếp tục dò tìm về phía trước.
Phía sau họ khoảng 100 trượng, một đoàn quân đông nghịt đang bám sát theo con đường mà họ mở ra, gian nan lặn lội trong núi, ngày đêm đến cứu viện.
Những tiếng hét chém hô giết vang dậy trời đất, Ngọc Gia lại tiếp tục tấn công, lao lên một cách hung mãnh.
Lúc này, trời đã gần sáng.
Lăng Phong, Lăng Vân đứng ở một chỗ cao, toàn thân đầy máu, trước mặt và sau lưng họ có khoảng mười mấy cao thủ Ngọc Gia ăn mặc quần áo của binh lính bình thường, đang triển khai sự tấn công điên cuồng đến cực điểm!
Liên tiếp mấy ngày tấn công đã làm cho người của Ngọc Gia biết rằng, lần nào cũng là hai người thiếu niên này giết người là chủ yếu, vô số tướng sĩ của Ngọc Gia không loằng ngoằng đều chết trong tay của hai sát tinh này! Sự tàn độc của hai người thiếu niên này, làm cho tất cả những tướng sĩ của Ngọc Gia nhìn thấy đều cảm thấy lành lạnh trong người, thanh trường kiếm trong tay họ chẳng khác gì thanh đồ đao trong tay tử thần, mỗi một nhát kiếm là một mạng người ra đi!
Nếu như không thể giải quyết hai người này trước, chỉ sợ họ sẽ còn đem đến sự tổn thất càng lớn hơn cho đội quân của Ngọc Gia! Cho nên lần tấn công lần này, mục tiêu chính là hai người đó! Mà phía bên cao thủ Ngọc Gia cũng là một lần xuất động 20 người, hai mươi cao thủ thượng thừa, dùng riêng để đối phó với hai thiếu niên này!
Phùng Mặc gầm lên một tiếng, liều mạng tổ chức người xông về phía Lăng Phong và Lăng Vân, hắn đã nhìn ra được ý đồ của kẻ địch, kể cả là liều cái mạng này của hắn, thì cũng phải tiếp ứng được cho Lăng Phong, Lăng Vân.
Nhưng trước mặt là quân địch đông nghìn nghịt, chúng càng là liều mạng hơn, thậm chí là thà từ bỏ công kích sơn khẩu để ngăn cản sự chi viện của bọn Phùng Mặc đối với hai người đó, trong số những người này, cũng bao gồm mười mấy cao thủ bạch ngọc của Ngọc Gia, hai bên đều là lấy mạng đổi mạng, chiến cục bỗng chốc biến thành càng thảm khốc, càng đẫm máu hơn.
Thấy trước mắt mọi thứ đang mờ dần đi, Lăng Phong biết, đó chính là biểu hiện của việc mất máu quá nhiều và nội lực tiêu hao quá nghiêm trọng, Lăng Vân ở bên cạnh lúc này nhịp chân cũng đã dần dần có biểu hiện loạng choạng, nghĩ ra thì mình cũng không còn mạnh được bao nhiêu, trong lòng thì nghĩ vậy nhưng nét mặt của hai người vẫn là cứ lạnh lùng như vậy, từng nhát kiếm vung lên kiên định vô cùng, trên người mình mỗi bay đi một miếng thịt thì cũng phải có một mạng địch đi theo!
Xa xa trên một sườn núi, có mấy người đang chăm chú theo dõi trận chiến thảm liệt bên này, thần sắc trên mặt biến đổi liên hồi, sự ngoan cường và khó đối phó của hai người Lăng Phong, Lăng Vân quả thực đã vượt ra ngoài dự liệu của tất cả chúng, nhìn vào thương thế của hai người, nếu như là người bình thường, thậm chí là cao thủ bạch ngọc của Ngọc Gia thì có lẽ đã ngã xuống từ lâu rồi! Nhưng hai người thiếu niên này vẫn như rồng như hổ, không hề thấy chút mệt mỏi nào!
Nếu như là cao thủ võ lâm bình thường, trong hoàn cảnh như thế này chỉ sợ từ sớm đã mất đi dũng khí muốn được sống, nhưng sắc mặt của hai người này vẫn là vô cùng cuồng ngạo, dường như chính họ mới là chủ tể nắm giữ quyền sinh sát!
Trong số những người đang vây đánh họ có một cao thủ cấp kim ngọc dẫn theo 20 cao thủ bạch ngọc, lúc này đã chết đến hơn một nửa mới có thể lập được chiến quả như vậy!
Đúng vậy, cái chết!
Chỉ có cái chết, duy hữu tử vong!
Dưới lưỡi kiếm của hai thiếu niên này, hoàn toàn không có kẻ nào sống sót! Nhất kiếm xuất thủ, nhất kiếm tất sát!
Nhưng kể cả là như vậy, sức người cũng có lúc kiệt, chiến đấu đến thời khắc này, họ đã không còn có thể xoay chuyển được cục diện, mãnh hổ cũng có lúc sức tàn lực kiệt, có thể địch được 1 con sói, 10 con sói, nhưng không thể nào địch được 100 con, 1000 con!
Chiến cục trên sườn núi, đã ngày càng trở nên thảm khốc hơn, mà tình hình của hai người Lăng Phong, Lăng Vân càng là vô cùng nguy khốn, động cái là có thể mất mạng, Phùng Mặc lúc này đang bị chặn lại ở phía khác ngẩng đầu nhìn trời gầm lớn một tiếng, ánh mắt phẫn nộ dường như muốn tóe máu tươi, nhưng hắn không thể làm được gì cả.
Bên phía Ngọc Gia, một người đàn ông mặt chữ điền ánh mắt lạnh lùng, hạ lệnh: “3 vạn quân dự bị của bắc quân đoàn toàn quân xuất kích, lập tức công phá sơn khẩu! Giết sạch tàn quân trong đó, không cần bắt tù binh, không để lại một kẻ nào!”.
Phía sau lưng hắn, một lá cờ màu đen được kéo lên bay phấp phới trong không trung.
Trong quân doanh bên dưới núi, những tiếng trống trận ầm ầm vang lên, cùng với những tiếng gào thét vang trời, một đoàn quân lao lên như nước thủy triều, khoảng 1000 con chiến mã đồng thời lao lên trước, những bọt tuyết trắng bắn tung tóe, thế như vũ bão ập đến.
Phùng Mặc thấy thế liền vung mạnh cánh tay gầm lên một cách điên cuồng: “Các huynh đệ, chúng ta liều chết với chúng!”.
“Liều chết với chúng!”.
Trong những tiếng gào thét phẫn nộ, vô số quân lính của đế quốc Thần Châu ào ào lao đến, đại đa số họ trên người đều bị thương, có người thì còn đang treo một cánh tay, có người thì chống nạng, toàn thân máu me be bét, phàm là người nào còn biết đứng dậy, đều cầm chặt lấy binh khí của mình, chặn kín sơn khẩu.
Đã đến thời khắc cuối cùng rồi! Đối diện với quân địch đông gấp mấy lần quân mình, nếu đã là không còn có hi vọng có thể sống được, thì cứ liều mình với chúng, giết thêm được một tên là thêm một phần có lợi cho đất nước.
“Hai người thiếu niên này nhất định là người của Đệ Nhất Lâu! Rất có khả năng còn là nhân vật quan trọng trong Đệ Nhất Lâu!”.
Trong đám người Ngọc Gia, người đàn ông mặt chữ điền vừa hạ lệnh đó than dài một hơi, nhìn về phía Lăng Phong và Lăng Vân: “Trong thời gian mấy ngày này, tướng sĩ quân ta chết trong tay hai người này đã lên đến con số gần hai nghìn người! Bình quân mỗi người giết 1000 tướng sĩ của quân ta, mà trong số những người đó, không hề có người nào bị thương, tất cả đều chết cả! Không những thế, vết thương nếu không là ở cổ họng thì cũng là ở những chỗ yếu hại khác như ngực, nhất kiếm toi mạng, nhất kiếm tất sát, tất cả những người bị trúng kiếm đến thời gian để rên một tiếng cũng không có! Ngoài người của Đệ Nhất Lâu ra, thì trong thiên hạ này không còn có những kẻ đồ phu máu lạnh như vậy!”
“Kể cả là người của Đệ Nhất Lâu, thì chúng cũng sẽ chắc chắn phải chết!”.
Một lão già gầy gò bên cạnh nhìn Lăng Vân và Lăng Phong một cách hung tợn: “Nếu đã lựa chọn con đường giết người, thì chắc chắn sẽ có ngày bị người giết!”
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 779: Thời Khắc Sinh Tử (2)
“Ý của ta không phải là vậy!”.
Trong lòng người đàn ông mặt chữ điền có chút bực bội, trau mày nói: “Lần xuất kích này của chúng ta, cố nhiên là vì chúng đã giết quá nhiều con cháu đời sau của Ngọc Gia ta! Nhưng các ông đã từng nghĩ qua, nếu như lần này chúng ta giết nhân vật quan trọng của Đệ Nhất Lâu, thì người của Đệ Nhất Lâu sẽ báo thù chúng ta như thế nào? Càng đặc biệt là tên thiên hạ đệ nhất sát thủ đó, sẽ có hành động như thế nào.
Đừng quên, sự nguy hiểm của Đệ Nhất Lâu chủ còn là trên cả Giang Sơn Lệnh Chủ Tống Quân Thiên Lí! Tống Quân Thiên Lí tuy là thiên hạ đệ nhất cao thủ, nhưng hắn sẽ không ra tay một cách tùy tiện, chỉ cần chúng ta không chọc tức hắn thì hắn đối với chúng ta là không có ý nghĩa gì! Nhưng còn Đệ Nhất Lâu Chủ thì sao? Hắn đơn thuần chỉ là một sát thần, nếu như hắn có ý định báo thù, chỉ sợ hậu quả sẽ là vô cùng khó lường!”.
Mấy người nghe thế sắc mặt liền có chút sững sờ, sự đáng sợ của Đệ Nhất Lâu, bản thân chúng biết, thậm chí là còn biết rất rõ, tự nhiên là biết lời của người đàn ông mặt chữ điền này hoàn toàn không phải là không có lí.
“Chẳng nhẽ việc đã đến nước này, còn có thể tha cho chúng sao?”.
Một người trên mặt tràn đầy sự phẫn nộ nhìn Lăng Phong, Lăng Vân, trong ánh mắt của hắn là cự căm thù đến tột đỉnh: “Đệ Nhất Lâu thì làm sao? Báo thù thì có thể làm sao? Chính là vì chúng là người của Đệ Nhất Lâu sao, chẳng nhẽ con cháu chúng ta phải chết uổng sao?”.
Hắn cười lạnh lùng một tiếng, ánh mắt khinh nhờn nhìn người đàn ông mặt chữ điền: “Chẳng nhẽ nhị ca sợ Đệ Nhất Lâu báo thù? Huynh đừng quên, Đệ Nhất Lâu hiện nay đã hoàn toàn là của đế quốc Thần Châu, nhân từ với địch chính là tàn nhẫn với bản thân! Câu nói này của huynh mà bị hoàng thượng nghe thấy thì huynh sẽ phiền phức lắm đấy!”.
“Ngươi nói lung tung gì vậy!”.
Người đàn ông mặt chữ điền có chút tức giận, đối diện với những kẻ ngu đần đúng là có chút cảm giác bất lực, nộ khí đùng đùng, nói: “Cũng không nghe ta nói rõ ràng! Ta chẳng nhẽ không biết, Đệ Nhất Lâu hiện nay đứng ở đầu bên kia chiến tuyến với Ngọc Gia ta, hai tên tiểu tử này giết nhiều con cháu Ngọc Gia ta như vậy, nếu như giết chúng như vậy há chẳng phải quá dễ dàng cho chúng! Nếu đã xác định được là người của Đệ Nhất Lâu, vậy thì chúng ta có thể lợi dụng chúng, dù gì thì Đệ Nhất Lâu chắc chắn sẽ báo thù, vậy cứ lên kế hoạch ứng phó trước có phải hay hơn không! Nếu như có thể bắt sống, chỉ cần phế võ công của chúng đi, chẳng nhẽ còn không thể lấy hai người này làm một cạm bẫy chết người? Kể cả là không thể bắt sống, thì cũng có thể lợi dụng thi thể của chúng, bố trí một chút cơ quan để dụ địch? Những điều này các người không nghĩ ra, chỉ biết giết người báo thù, giết được người báo được thù rồi là xong chuyện sao? Không cần phải nghĩ đến những thứ khác sao?!”.
Bạn đang đọc truyện tại –
Cả đám nghẹn họng không nói được lời nào.
“Diệu kế!”.
Lão già gầy gò ánh mắt lấp lánh, ngẩng đầu lên nói: “Đúng là diệu kế! Đệ Nhất Lâu chịu sự quản lí của Lăng Thiên, nhưng trong thời gian dài như vậy, chúng ta trước giờ không có được dấu vết gì của chúng cả, càng không thể tìm được tổng bộ của chúng ở đâu! Tên Đệ Nhất Lâu chủ đó tuy là thiên hạ đệ nhất sát thủ, ra tay tàn độc, võ công cao cường, nhưng lại rất yêu quý thủ hạ của hắn, nếu như có thể giữ được hai người này trong tay, ra sức hành hạ chúng để trút cơn giận, bất luận là người sống hay là người chết thì chúng ta đều có thể dùng chúng để đối phó với Đệ Nhất Lâu!”.
Cả đám đồng thời gật đầu đồng ý.
Cảm thấy kế sách này đúng là hoàn hảo, vừa có thể trút đi sự oán hận trong lòng, vừa có thể lợi dụng chúng để đặt bẫy Đệ Nhất Lâu chủ, đúng là diệu kế nhất cử mấy tiện!
Chính tại lúc này, một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên, kèm trong đó là sự giễu cợt vô cùng vô tận, và cả sự phẫn nộ đã được kìm nén xuống, và còn có cả sát khí sắc nhọn đến cực điểm: “Diệu kế? Có thật là diệu đến mức đó sao?”.
Sự xuất hiện đột ngột của giọng nói này, làm cho tất cả những người có mặt đều đại kinh thất sắc, chúng đều là những cao thủ đương thế, vậy mà không người nào phát giác ra người này đến từ lúc nào, đồng loạt quay người lại nhìn.
Tại nơi cách đám đông khoảng 7, 8 trượng, trước một lùm cây đã bị tuyết bao phủ, một bóng người màu đen đang đứng quay lưng lại phía chúng, áo choàng đen bay lất phất trong gió.
Trong thời tiết tuyết rơi đầy trời này, giống như là một u linh màu đen, chỉ cần liếc nhìn hắn một cái, cũng có thể cảm thấy một luồng khí lạnh như đang thổi đến từ địa ngục!
Tử vong, tử cơ, tử khí nặng nề, tất cả đều là tử ý!
Nhìn cái có thể phát hiện ra, người mặc áo đen này thân người gầy gầy, dáng người không phải là cao lắm, nhưng hắn đứng ở đó, nhìn thì thấy còn cao hơn đám người Ngọc Gia này một khoảng, càng hiện ra sự cuồng ngạo hơn người, dường như là hắn đang nắm giữ trong tay sự sống chết của đám người này vậy!
Người mặc áo đen cảm nhận được ánh mắt của chúng, từ từ quay người lại, bước về trước mấy bước, ánh lắt lạnh băng băng nhìn quanh chúng một vòng, nói: “Chỉ mấy tên các người thôi sao?!”.
“Đạp tuyết vô nhấn!”.
Lão già gầy gò kinh ngạc hét lên, trên mặt lộ ra nét cẩn trọng hiếm thấy, lập tức toàn thân phòng bị.
Đám người nghe thấy lời của hắn, lập tức rùng mình, không tin vào mắt mình nhìn xuống dưới chân người áo đen; đôi giầy đen rõ ràng là như đang nổi trên mặt tuyết, hoàn toàn không có vết tích gì lõm xuống! Dường như thân người hắn còn nhẹ hơn cả lông ngỗng! Kể cả là lông ngỗng rơi xuống mặt tuyết thì cũng sẽ ít nhiều có dấu vết!
Đám cao thủ Ngọc Gia này lập tức co đồng tử mắt ra sức chăm chú nhìn!
Cái được gọi là đạp tuyết vô ngấn, thực chất là một tên gọi trong khinh công, những người có mặt này chỉ là nghe qua, chứ chưa bao giờ được thấy qua! Kể cả là những cao thủ được xưng là có khinh công đạp tuyết vô ngấn, nhiều lắm cũng chỉ là làm cho cơ thể nhẹ hơn một chút, có thể ít bị ngập chân hơn một chút trong tuyết dầy, nhưng bất luận là thế nào thì cũng sẽ để lại vết chân.
Nhưng khi người mặc áo đen này bước vài bước nhẹ nhàng, đám đông nhìn thấy rất rõ ràng, phía sau hắn, không hề có dù chỉ một chút vết chân! Đây mới đúng là đạp tuyết vô ngấn thật sự!
Khinh công như vậy, không khác gì ma quỷ! Phải có nội công thâm hậu như thế nào mới có thể phát huy ra được khinh công xuất quỷ nhập thần này? Khinh công như vậy, đừng nói đến bản thân chúng, đến võ công cái thế như gia chủ Ngọc Gia Ngọc Mãn Lâu liệu có thể làm được?!
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 780: Thần Uy Sát Thủ!
Phía xa, lại có mấy bóng người đột ngột xuất hiện, người tuy không nhiều, nhưng kẻ nào kẻ nấy đều giống như là tử thần xuất hiện vậy, ngay lúc họ vừa xuất hiện, liền lập tức phân tán lao vào các vị trí khác nhau trong đoàn quân của Ngọc Gia! Giống như là những cây cột chống trời, đứng sừng sững trong thế tấn công tức nước vỡ bờ của Ngọc Gia, tiếp đó những ánh kiếm đồng thời lóe lên! Nếu như có mặt trời lúc này, chỉ sợ có lẽ cũng sẽ chịu thua những ánh kiếm sáng rực này!
Bên phía đế quốc Thần Châu lập tức vang lên những tiếng hoan hô ầm trời, còn phía bên Ngọc Gia là sự căng thẳng tột độ!
Chỉ mỗi người xuất một chiêu, mà đã có 7, 8 trăm người đồng thời đứt đầu mất mạng! Sự kinh khủng của nhất kiếm chiêu, làm cho cả trăm vạn binh mã đang giao chiến của Ngọc Gia đồng thời đứng im bất động! Càng có mấy binh lính không cầm được bước chân mình, xông lên vài bước, nhưng liền lập tức hai chân mềm nhũn ngã lăn ra đất! Quá sợ hãi!
Tĩnh lặng! Cả chiến trường một khắc trước còn là biển lớn dậy sóng, khắc sau đã trở lên tĩnh lặng như một vùng đất chết! Hai người áo đen bay vọt lao lên sườn núi, thân kiếm hợp nhất, ánh kiếm cuồn cuộn, choeng choeng vài kiếm đã đánh lui toàn bộ những cao thủ Ngọc Gia đang vây đánh Lăng Vân, Lăng Phong, cứu hai người họ ra. 8 tên cao thủ Ngọc Gia còn lại không tên nào dám chặn lại, trơ mắt nhìn họ được cứu đi, dưới chân như là đã mọc rễ cắm sâu vào lòng đất, đến nhúc nhích cũng không dám! Đối mặt với kiếm khí kinh hồn như vậy, làm liều thì mới đúng là đần độn!
“Các cậu…cuối cùng cũng đến rồi! Tôi biết mà, các cậu nhất định sẽ đến!”.
Trên khuôn mặt đầy máu của Lăng Phong hiện ra một nụ cười, sau đó gục đầu xuống ngất đi.
Khung cảnh đẫm máu trên chiến trường này làm cho tất cả đám đông trên vách núi đều cảm thấy toàn thân kinh hãi, nhưng những kẻ đến mạng còn khó giữ như chúng, lại không thể ngăn cản được điều gì, bóng dáng của tên ma thần trước mặt, trình độ khinh công kinh thiên động địa đó, đã làm cho tâm trí của chúng bị hút hết về phía này, lúc này tất cả đều đã có thể nhận định chắc chắn rằng __ khó giữ được mạng!
Nhìn bóng dáng tĩnh lặng như không tồn tại đó, trong lòng đám đông đều cùng nhau hiện lên một cái tên đáng sợ.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
“Đệ Nhất…Lâu chủ?”.
Lão già gầy gò cảm thấy mồm mình khô ráp, lắp bắp nói.
Người mặc áo đen cười một tiếng lạnh lùng, trong lòng đám đông bỗng cảm thấy rùng mình.
Nụ cười như này, làm cho người ta có cảm giác lạnh lẽo khó diễn tả bằng lời, chỉ nghe thấy hắn khen ngợi nói: “Nhãn lực khá lắm! Xem như phần thưởng, ta cho ngươi tư cách là kẻ lên đường đầu tiên dưới lưỡi kiếm của ta!”.
Đột nhiên một luồng gió mạnh thổi đến, những bông tuyết trên trời, trên mặt đất, trên tán cây, trên thân người…điên cuồng tung trào, lập tức trước mắt đám đông là một màu trắng mịt mờ, không nhìn thấy gì nữa cả, bóng đen đó như là đã hòa vào trong những bông tuyết….
Đám người Ngọc Gia chỉ còn biết nhắm mắt nhắm mũi rút ra binh khí của mình, cấp tốc khua khoắng, giữ được cái mạng đã rồi nói sau.
Đệ Nhất Lâu chủ đã trở thành một cơn các mộng lớn nhất của tất cả mọi người!
Một tiếng hự vang lên, tiếp đó là phụp một tiếng, dường như là có một vật nặng gì đó vừa rơi xuống đất, tiếng gió nghừng lại.
Đám đông mở mắt ra, bên ngoài 5 trượng, người mặc áo đen đó vẫn lặng lẽ đứng đó, đến vị trí đứng và tư thếcũng không hề thay đổi, dường như là chưa hề di chuyển vậy, nhưng phía dưới chân của đám đông, lão già gầy gò vừa nãy còn đang nói đó đã nằm đó một cách yên tĩnh, im lìm, trên cổ hắn, một dòng máu tươi tuôn trào, giống như là quả bóng bay bơm đầy nước bị kim chọc một lỗ vậy, không ngừng tuôn chảy ra ngoài.
Lão già gầy gò này tuổi đã cao, có tư cách khá cao trong Ngọc Gia, tuy tư chất có hạn không được xếp vào danh sách các cao thủ kim ngọc, nhưng cũng được xem là một cao thủ thượng thừa cấp bạch ngọc.
Ai có thể ngờ được hắn lại trong lúc trăm con mắt nhìn vào, trăm người đang vây quanh, bị Đệ Nhất Lâu chủ nhất kiếm tất sát, mà còn hoàn toàn không có dù chỉ một chút sự đánh trả!
Người đàn ông mặt chữ điền sắc mặt trang nghiêm, trong ánh mắt hắn thấp thoáng có sự sợ hãi, hít một hơi thật sâu, mở miệng nói: “Đệ Nhất Lâu chủ? Lăng Công gia?”.
“Chính là bản tọa”.
Lăng Kiếm nhìn hắn một cách lãnh đạm: “10 vạn đại quân, gần 100 cao thủ hạng nhất; chỉ là để vây đánh hai huynh đệ của ta, haha, Ngọc Mãn Lâu đúng là rất chịu chơi!”.
Người đàn ông mặt chữ điền cố gắng kìm nén sự sợ hãi trong lòng, hắn biết, đừng nói là bên mình có mười mấy vạn đại quân trong tay, nhưng tên sát thần này đang ở ngay trước mặt cách chỗ mình không xa, chuyện hôm nay nếu như chỉ cần hơi có chút ứng phó không khéo, thì những người trên sườn núi này, chỉ sợ sẽ không kẻ nào có thể sống sót mà trở về!
Đại quân ở ngay bên ngoài mười mấy trượng, có thể nói là gần trong gang tấc, nhưng đại quân đông nghịt đó lại hoàn toàn không mang đến cho hắn một chút cảm giác an toàn nào!
Ở khoảng cách gần như thế này, tính mạng của mình đã không còn do mình làm chủ nữa rồi!
Đồng thời, Lăng Kiếm lúc này cũng đang cố gắng áp chế hỏa khí và sát tâm của mình, hắn im hơi lặng tiếng đến đây, đối với việc giết chết mấy người này là hoàn toàn có thể nắm chắc tuyệt đối.
Nhưng mục đích chủ yếu của lần này không phải là đến để làm một sát thủ! Mà là đến để đàm phán cứu lấy mấy nghìn huynh đệ may mắn sống sót của mình!
Cần phải dùng tính mạng của những người trước mắt này để đổi lấy sự an toàn của những huynh đệ mình! Nếu như chỉ muốn nhanh nhanh mà giết sạch chúng, làm cho mười mấy vạn quân của đối phương mất lí trí điên cuồng tấn công, bản thân mình có thể an toàn thoát thân, nhưng bọn Phùng Mặc chắc chắn sẽ toàn quân bị tiêu diệt ở đây! Thậm chí còn bao gồm cả Lăng Vân và Lăng Phong lúc này đang bị thương!
Lăng Kiếm không thể mạo hiểm, trong mắt hắn, giá trị của một trăm vạn đại quân của Ngọc Gia không bao giờ có thể sánh bằng bất kì ai trong số huynh đệ của hắn!
Sở dĩ phải vắt óc suy nghĩ, đầu tiên để cho bọn Lăng Lôi dùng cách thức tàn khốc nhất để chấn áp đại quân của Ngọc Gia, sau đó bản thân hắn lặng lẽ ra tay, khống chế những người chỉ đạo đại quân Ngọc Gia này, mục đích chỉ có một, đó chính là vì làm sao để huynh đệ mình có thể an toàn trở về!
Tâm kế như này đối với một kẻ sát thủ như Lăng Kiếm mà nói, quả thực là rất hao tổn tâm huyết, ít nhất thì trước đây không bao giờ có chuyện này!
“Lăng Công gia đã đến đây rồi, chắc không phải chỉ là đến để giết chúng tôi chứ”.
Người đàn ông mặt chữ điền đó tên là Ngọc Học Cung, cũng là một nhân vật cực kì hiểu biết, thấy Lăng Kiếm không tiếp tục ra tay, lập tức hiểu ra ý của Lăng Kiếm: “Nếu đã như vậy, chúng ta có thể nói đàm phán một chút”.
Vẫn là câu nói đó, nhân lực hữu thời cùng (sức người rồi sẽ có lúc cạn), bọn Lăng Kiếm do gấp rút đến đây để cứu viện huynh đệ của mình, thi triển cực hạn khinh công của bản thân, liên tục không ngừng nghỉ mấy ngày mấy đêm liền, lao đi trong bão tuyết ba ngày ba đêm, mới có thể đến đây kịp thời.
Do đó công lực đã bị tiêu hao đi cực nhiều, ngoài Lăng Kiếm ra, những người còn lại do phải thi triển tuyệt chiêu sát thủ của mình để trong một chiêu có thể lấy mạng của cả trăm binh lính Ngọc Gia, cái giá phải trả cũng là không rẻ.
Bọn Lăng Lôi, Lăng Điện lúc này tên nào tên nấy đứng sừng sững hiên ngang, nhìn thì uy vũ cực kì, nhưng thực tế thì ai cũng đã mệt mỏi đến kiệt quệ.
Họ chỉ là đang dùng nghị lực cực lớn của mình để đè nén cảm giác của cơ thể xuống! Nếu như chủ soái bên Ngọc Gia cam tâm chơi bài ngọc nát thì đá cũng tan, chỉ cần hạ mệnh lệnh, chỉ sợ bọn Lăng Kiếm chưa chắc đã có mấy người toàn thân mà trở về!
Nhưng cái giá phải trả của ngọc nát đá tan chính là dẫn động thiên hạ đệ nhất sát thủ, Lăng Kiếm sẽ toàn lực xuất thủ giết sạch mấy người bọn mình! Cái giá đó đương nhiên là có lợi cho việc công, nhưng lại là thiệt thòi quá lớn cho bản thân, những chủ soái có mặt của Ngọc Gia có ai là không hiểu đạo lí này, đương nhiên là muốn đàm phán rồi!
Kể cả là hiểu rõ ý của Lăng Kiếm, nhưng cứ nghĩ đến là mình đang đàm phán với tên cuồng ma sát nhân đáng sợ nhất đương thế này, đặc biệt là tính mạng còn đang treo trong tay hắn, kẻ nào trong lòng cũng co giật liên hồi.
Trên mặt thì có vẻ trấn tĩnh, nhưng trong thời tiết lạnh giá như này, quần áo bên trong đã thấm ướt hết mồ hôi, làm cho từng lớp hơi nước ngùn ngụt bốc lên từ người chúng.
“Không ai bỏ tiền để ta giết ngươi, số ngươi còn may lắm”.
Lăng Kiếm lạnh nhạt nhìn hắn: “Có điều, có đôi lúc ta cũng sẽ giết người miễn phí, nhất là khi nghe thấy có kẻ định dùng huynh đệ của ta để uy hiếp ta.
Hoặc giả trong lúc ta cảm thấy bực tức, cũng sẽ giết vài người để giải sầu”.
Trên mặt Ngọc Học Cung toát ra mồ hôi lạnh, hắn cười một cách ngượng ngạo, nói: “Lăng Công gia tuổi trẻ tài cao, dưới một người mà trên vạn người, trong thiên hạ này làm sao có chuyện gì có thể làm Lăng Công gia cảm thấy không thống khoái được?”.
“Lời thừa bớt nói! Ta có thể không giết các người, nhưng các người phải lập tức ra quân lệnh, đại quân lùi về sau 3 trăm dặm! Sau khi huynh đệ của ta an toàn trở về, các người tự nhiên có thể sống sót, nếu không, hừm….”.
Lăng Kiếm nói một cách không kiên nhẫn, trực tiếp đặt ra điều kiện của mình.
Điều này cũng là do có liên quan đến tính mạng của huynh đệ mình, nếu không với tính cách của Lăng Kiếm thì có lẽ đã trực tiếp rút kiếm chém luôn từ đầu rồi.
“Điều này….”.
Ngọc Học Cung cảm thấy bồn chồn, đàm phán cũng giống như mặc cả kì kèo, anh ra giá cao ngút trời, còn tôi thì mặc cả cho nó rơi xuống đất, có tiến có lui thì mới là đàm phán.
Nhưng vị sát thủ lão gia này lại nói cái như đinh đóng cột luôn, rõ ràng là được cũng phải được, không được cũng phải được.
Điều này…chẳng khác nào ngươi cứ hạ mệnh lệnh là được rồi, không hạ lệnh thì mất mạng, hạ hay không?!
“Nếu đã như vậy, không biết Lăng Công gia có thể đảm bảo sự an toàn của bọn ta như thế nào?”.
Ngọc Học Cung cũng không phải là kẻ ngốc, lần này là do báo thù mới đến đây, nhưng hiện giờ lại rơi vào hoàn cảnh không tiến được mà cũng không lùi được, hoàn toàn là bị người ta dắt mũi bước đi.
Nhiệm vụ không hoàn thành được chưa nói, còn kiếm được cái danh tiếng tham sống sợ chết, quay về chẳng phải là cũng phải chết sao? Nhưng bất luận thế nào thì cũng phải kéo cả đám sau lưng này vào cùng mới được, để tránh sau khi quay về chúng đổ hết trách nhiệm lên đầu mình, như vậy thì sẽ là cực kì gay go, chỉ sợ đến lúc đó hoàng thượng sẽ không cần biết động cơ của mình là gì, trực tiếp lăng trì cả nhà cũng nên!
“Nhưng ta chỉ có thể thả một mình ngươi! Còn những người khác, chẳng nhẽ cũng muốn thoát chết sao?”.
Lăng Kiếm đuôi lông mày khẽ nhếch lên, lạnh lùng nói.
Lúc này đương nhiên là hắn phải phối hợp một chút.
Vừa nghe thấy câu nói này, những người khác lập tức mặt mày xám xịt! Tuy chúng đều là cao thủ, nhưng do thời gian dài sống trong nhung lụa, đã mất sạch nhuệ khí, lúc này đối diện với thời khắc sinh tử, lập tức quên cả mối thù đoạn tử tuyệt tôn, trong lòng chỉ nghĩ làm sao để có thể thoát chết, còn những cái khác đều là không quan tâm.
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Ta Là Võ Học Gia [Dịch] Ta Là Võ Học Gia](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Ta-La-Vo-Hoc-Gia-Truyen-Audio.jpg)



