Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 15 : Truyền Thụ Võ Công (c71-c75)
❮ sautiếp ❯Chương 71: Truyền Thụ Võ Công
Miễn cưỡng đem những suy nghĩ phiền toái đó khu trừ ra khỏi đầu, Lăng Thiên nhìn mọi người trước mắt hỏi một vấn đề khác: “Quân đội của Vương Quốc khi nào bắt đầu chinh đinh?”
(@Chinh đinh: Cuộc diễn quân hàng năm.)
Mọi người sửng sốt.
Phùng Mặc nói: “Chinh đinh? Chinh đinh gì?”
Lăng Thiên ngẩn người nói: “Quân đội không lẽ không có chinh đinh sao?”
Mọi người lắc đầu, Phùng Mặc nói: “Lúc này Vương Quốc rất thái bình thì chinh binh làm gì?”
(@Chinh binh: Tuyển quân lính mới thay cho những lính già yếu hoặc hết hạn quân sự trong quân đội.
Hiện đang ở lính gọi là thường bị binh, hết hạn ba năm về nhà ; có việc lại ra là tục bị binh ; lại đang hạn ba năm nữa rồi về là hậu bị binh, lại hết bốn năm cho về hưu hẳn, lại như dân thường.)
Ách!
Lăng Thiên trợn mắt há mồm: “Thiên hạ thái bình thì không chinh đinh?”
Mọi người khẳng định nói: “Chính đinh thường tổ chức định kỳ năm năm một lần, năm ngoái quân đội mới vừa tổ chức chinh đinh xong.
Bây giờ không có thiếu người nên không cần phải chinh đinh.
Trừ khi có chiến tranh hoặc là người già yếu trong quân đội nhiều mới bắt đầu chinh đinh bổ xung một bộ phận vào.”
Phùng Mặc cũng nói: “Ta trong quân đội mấy chục năm cũng mới chinh thấy hai lần tân đinh mà thôi.”
@Tân đinh: Tuyển tráng hán vào quân đội.
Không có chiến tranh thì không chinh binh? Năm năm một lần chinh binh? Lăng Thiên không biết phải nói gì nữa.
Trách không được triều đại trên thế giới này lại thay đổi thường xuyên như vậy.
Trách không được trên đại lục này lại có đến bảy quốc gia cùng.
Quản lý quân đội như vậy thì quốc gia tồn tại lâu dài mới là chuyện lạ đó.
Các quân vương và các đại thần của các quân gia này để làm gì để ăn? Dĩ nhiên lại đi đánh hạ một mảnh đất nhỏ để an cư lạc nghiệp? Gối cao đầu để ngủ? Dĩ nhiên không có nửa điểm phòng ngừa hoạn loạn nào? Lăng Thiên cảm giác được lối suy nghĩ của chính mình không theo kịp điều này.
Vốn Lăng Thiên nghĩ rằng: Nhân cơ hội vương quốc tổ chức chinh đinh, lấy sự hùng mạnh của Lăng Phủ thần không biết quỷ không hay lưu lại một nhóm.
Sau đó mình sẽ thao luyện cho bọn họ trở thành tư binh của gia tộc.
Hiện tại kế hoạch này hoàn toàn phá sản! Năm năm một lần? Lăng Thiên có thể chờ đợi được sao? Không thể không thay đổi kế hoạch được.
Nhìn về phía đám người Phùng Mặc, Lăng Thiên nói: “Lăng Phủ biệt viện còn ba tháng nữa sẽ hoàn thành.
Bên trong đó ta có sếp đặt một thao luyện trường có thể chứa được ít nhất vạn người.
Vương quốc không chinh đinh thì những bộ phận này các ngươi sẽ đi chiêu mộ.
Yêu cầu người trên mười lăm tuổi và dưới hai lăm tuổi.
Có thể chiêu mộ được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.
Đây là nhiệm vụ thứ nhất của các ngươi.
Phùng Mặc, tự bản thân ngươi an bày chuyện này đi.
Hành động như thế nào đều do ngươi toàn quyền phụ trách.
Nhưng sau khi chiêu mộ xong phải vô thanh vô tức đưa vào trong biệt viện, không được tiết lộ ra ngoài chút nào.” Suy nghĩ thêm một chút Lăng Thiên nói tiếp: “Một lần không được chiêu mộ quá nhiều người nên có thể chia làm nhiều lần.
Điều này ngươi cũng cần phải nắm chặt.”
Phùng Mặc đứng thẳng lên ôm quyền đáp: “Rõ! Cẩn tuân theo phân phó của công tử!”
Lăng Thiên lại suy nghĩ thêm một chút mới trầm ngâm nói: “Phùng Mặc, ngươi lại cử ra hai người đi tiếp nhận Cuồng Phong Bang.
Trong vòng ba năm phải đem tất cả các thế lực trên trời dưới đất trong kinh thành biến thành thiên hạ của chúng ta.
Các huynh đệ khác tùy thời hiệp trợ.
Có chuyện gì thì các ngươi cứ làm chủ, không nên hỏi ta.
Ồ, không nên đụng vào Huyết Hoa Đường.
Cái đó lưu lại cho Lăng Kiếm.”
Lăng Kiếm kích động đứng lên: “Ta tạ công tử.”
Lăng Thiên gật đầu đứng lên nói: “Ở trong phòng lâu như vậy rồi, chúng ta ra ngoài hoạt động một chút đi.”
Mọi người không nhịn được vui vẻ, tất cả đều biết Lăng Thiên bắt đầu truyền thụ võ công cho họ.
Tất cả như ong vỡ tổ chạy ào ra ngoài.
Tuyết rơi trên nền đất trắng ngần, ánh trăng nhu hòa như nước.
Lăng Thiên đứng thản nhiên trong viện, tray tay cầm một thanh đao nói: “Võ công của các ngươi không có nửa điểm chiêu thức nào.
Bất quá đều được ma luyện nhiều lần trên chiến trường mà tự nhiên hợp thành một bộ của bản thân.
Bất quả chỉ bằng một bộ này xa xa không đủ tung hoành trên trận chiến, bảo vệ tính mạng của bản thân.
Tất cả nhìn kỹ!”
Lăng Thiên xoay đao một vòng rồi chỉ xéo lên trời.
Cả người nhất thời tản mát ra một cổ khí thế lẫm liệt khiến cho mọi người đang vây xem hô hấp đình trệ.
Đơn đao bổ xuống, một động tác này hoàn toàn thể hiện tinh túy của đao pháp.
Nhất thời khiến cho hàn lãng quay cuồng, đao khí đầy không gian; Mặc dù đối diện chỉ có một người một đao nhưng trong cảm giác của ba mươi sáu Thiết Huyết Vệ như đang ở trên chiến trường.
Cảm nhận được như vạn mã cùng chạy, sát khí lẫm liệt của ngàn quân.
Một đao xuất ra đoạt hồn mọi người!
Rất nhanh, Lăng Thiên thu đao đứng nhìn thần sắc mê hoặc của mọi người cười nói: “Đao pháp này gọi là ‘Thiên Quân Trảm’! Tinh túy từ chém giết trong chiến trận, rất thích hợp luyện tập trong quan đội.
Sau này ta sẽ dạy các ngươi đao pháp này cùng với một bộ tâm pháp phối hợp với nó cũng sẽ được truyền thụ cho các ngươi.”
Thần sắc mọi người đều mừng như điên! Tất cả đồng thời bái tạ.
Đao pháp uy mãnh bực này nếu học thành thì lực lượng của họ không phải chỉ tăng lên nửa điểm.
Huống hồ công tử còn nói có một bộ tâm pháp chuyên môn phối hợp.
Tất cả dều biết đó tâm pháp đó chính là bí pháp tu luyện.
Một khi nghĩ đến mình cũng có thể trở thành cường giả trong truyền thuyết khiến cho nhiệt huyết bọn họ sôi trào.
Phất tay cho mọi người tán đi, nhìn đôi mắt đầy trông chờ của Lăng Kiếm và Lăng Thần khiến cho Lăng Thiên không nhịn được nở nụ cười: “Nhìn ta làm chi? Ha ha, đừng gấp.
Các ngươi có chổ tốt không ít đâu.
Đi theo ta nào!”
Chờ đến khi Lăng Thiên truyền khẩu quyết của Kinh Long Thần Công cho Lăng Kiếm và Hàn Băng Thần Công cho Lăng Thần.
Sau đó Lăng Thiên dùng nội lực dẫn đạo hai người v trong cơ thể một lần thì sắc trời cũng đã sáng rồi.
Ba người nhìn thấy vậy đều không nhịn được nở nụ cười.
Một đêm không ngủ nhưng tinh thần cả ba đều rất tràn trề, không một chút mệt mỏi nào.
Khẽ xoa xoa thắt lưng, Lăng Thiên chậm rãi đi ra khỏi phòng híp mắt nhìn mặt trời đang dần mọc ở phương đông.
Trên mặt lộ ra một nụ cười rạng rỡ.
Vạn đạo kim quang của ánh nắng ban mai rọi lên thân thể nhỏ bé của Lăng Thiên.
Lăng Kiếm và Lăng Thần ở phía sau nhìn Lăng Thiên đang tắm rửa dưới ánh mặt trời mà trong mắt tràn đầy sùng bái.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 72: Tình Thế Nghiêm Trọng
Đảo mắt đã trôi qua mười năm.
Trong mười năm này mỗi nước trên đại lục đều có chiến sự nhưng đều tiến triển rất chậm.
Người sáng suốt liền thấy được mỗi một quân chủ của quốc gia đều không cam lòng tịch mịch.
Chỉ chờ thời cơ chín mùi thôi, sợ rằng khi đó thiên hạ đều nổi khói lửa khắp bốn phương.
Tới tình trạng này rồi đã không phải là mỗi quốc gia chỉ tập trung lực lượng để đơn thuần tự bảo vệ bản thân mình.
Cho dù là tự bảo vệ mình đi nữa cũng muốn phấn khởi gia nhập vào trong trò chơi thiên hạ này.
Thừa Thiên Vương Quốc gần đây chiến sự không ngừng.
Thân ở giữa gọng kìm của mấy quốc gia nên sẽ trở thành đối thủ luyện binh cho mỗi quốc gia láng giềng kia, hơn nữa đây cũng là một khối thịt to béo! May mà Thừa Thiên Vương Quốc có đại thống soái Lăng Khiếu chống đỡ.
Còn nữa, mỗi nước không dám cử binh xâm phạm chút nào.
E sợ “Bọ ngựa bắt ve, không ngờ chim sẻ rình sau”.
Bị người khác lợi dụng thành quả mà bản thân khổ cực làm nên.
Điều này khiến cho Thừa Thiên Vương Quốc kinh hãi không ngừng nhưng cũng không bị thương cân động cốt.
Quốc dân đều kiên trì tin tưởng chỉ cần có Lăng đại tướng quân thì những quốc gia khác muốn xâm lược cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Tình thế quốc nội hiện tại có chút khẩn trương thế nhưng vẫn còn yên tĩnh cực kỳ.
Đại doanh tây tuyến.
So trướng…
Lăng Khiếu cau mày nhìn bản đồ quân sự, trong mắt mơ hồ có chút lo âu.
Phía sau hắn, một loạt tướng sĩ đứng chỉnh tề nhìn nguyên soái không chớp mắt, chờ mong Lăng Khiếu đưa ra mệnh lệnh tác chiến mới nhất.
Lăng Khiếu thở dài một tiếng, nhìn bản đồ nói: “Các ngươi đến xem địa phương này.
Hai núi tạo thành một gọng kìm, chính giữa là một hạp cốc dài năm sáu dặm.
Nơi hẹp nhất chỉ rộng hơn mười trượng.
Đó là con đường nhất định quân ta tiến thối khi đối địch.
Nếu tại nơi này Tây Hàn tổ chức phục binh chờ khi quân ta đi qua lấy cây gỗ, đá công kích hoặc dùng hỏa công thì quân ta sẽ tử thương thảm trọng! Cho dù có thông qua thì chiến lực cũng không còn đủ để sẵn sàng chống đỡ quân địch trên hạp cốc đó.
Hết lần này đến lần khác, hạp cốc này chính là con đường tiến quân duy nhất.
Không còn con đường nào để dùng được cả.”
Chúng tướng quân đi đến phía sau Lăng Khiếu đều ngưng mắt mà nhìn.
Mọi người đối với loại tình huống này hiểu rất rõ trong lòng.
Tây Hàn cùng với Thừa Thiên Vương Quốc chinh chiến không ngừng trong mười năm qua.
Hạp cốc đó là nơi hiểm yếu vô cùng.
Nơi đó đã mai táng ít nhất hơn vạn nhân mã của Thừa Thiên Vương Quốc.
Trong quân được gọi là ‘Khấp Hồn Cốc’, hai tòa núi kia gọi là ‘Tang Hồn Sơn’! Những trận chiến trước đây của Thừa Thiên Quân đều đi đến hạp cốc này liền lui lại, không có ý định đi đến chút nào.
Một gã Thiên tướng ngẩng đầu nhìn Lăng Khiếu hỏi thăm dò: “Nguyên soái.
Những trận chiến trong mấy năm qua đều đến đó là dừng lại.
Vì sao không chiếm lấy Khấp Hồn Cốc này? Quân ta ở bên đó đều lấy sự hiểm trở để phòng thủ.
Suy cho cùng cũng không có ảnh hưởng chút nào a!”
Mọi người trong trướng đều gật đầu nói: “Đúng vậy đúng vậy!”
Lăng Khiếu phẩn nộ quát: “Hồ đồ! Hôm nay không còn giống như trước kia nữa.
Thiên hạ bắt đầu đại loạn rồi.
Thừa Thiên ta nếu nhất cử đoạt lấy Khấp Hồn Cốc thì phía tây vạn nhất thất thủ, đương nhiên cấp trên nhất định sẽ điều động quân đội đi hỗ trợ phòng thủ rồi.
Một khi đại loạn chúng ta có được Khấp Hồn Cốc trong tay, tiến vào có thể công lui có thể thủ.
Quyền chủ động nằm trên quân ta.
Sao có thể nói giống nhau được.”
Dừng một chút mới hỏi: “Thám tử đã hồi báo tin tức
Một gã tướng quân trẻ tuổi tiến lên một bước, chắp tay nói: “Bẩm tướng quân.
Chưa có hồi báo!” Vừa nói, trên mặt hiện ra một vẻ lo lắng.
Từ lúc khai chiến đến nay đã phái không ít thám tử đi đến Tang Hồn Sơn nhưng không một ai có thể trở về được.
Điều này có thể thấy quân địch phòng thủ nghiêm mật bao nhiêu.
Bạn đang đọc truyện tại –
Trên mặt Lăng Khiếu lo lắng càng nhiều: “Tướng lãnh cầm binh của Tây Hàn là Hàn Thế Trạch tinh thông binh pháp đã đóng tại Tang Hồn Sơn nhiều năm.
Như vậy cũng đã tạo ra quân doanh như một pháo đài sắt.
Đáng hận! Quân ta không thể không chiếm Tang Hồn Sơn này.
Bằng không khi đại loạn thì nước ta sẽ phải thụ địch hai mặt.
Nguy cơ mất nước ngay trước mắt.”
Nhíu nhíu mày nói: “Nhóm thám tử gần đây đã đi dò xét được mấy ngày rồi?”
Tướng quân đó trả lời: “Đã hơn năm ngày rồi!”
Lăng Khiếu thở dài một tiếng: “Dữ nhiều lành ít.” Dừng một chút mới nói: “Tiếp tục dò xét.”
Chúng tướng quân yên lặng không nói.
Tất cả đều biết Nguyên soái nhất định phải đoạt lấy Tang Hồn Sơn này rồi.
Nếu là ngày xưa Nguyên soái đã hạ lệnh thối lui ra ngoài cốc rồi.
Lần này Nguyên soái đối với Tang Hồn Sơn coi trọng như vậy khiến cho tất cả mọi người đềm cảm thấy sự kiện không tầm thường chút nào.
Chẳng lẽ thiên hạ bắt đầu đại loạn rồi sao?
Lăng Khiếu nhìn ánh mắt mọi người biết bọn họ khó hiểu liền phất tay cho hạ nhân mang bản đồ bỏ xuống thay một tấm mới lên.
Mọi người vừa nhìn liền biết đó chính là bản đồ đại khái của vương quốc.
Lăng Khiếu chỉ một điểm nói: “Quân bộ mới có truyền báo Bắc Ngụy đang tập kết mười lăm vạn đại quân.
Bất kỳ lúc nào cũng có thể công chiếm phòng ngự phương bắc của chúng ta.
Nhiều nhất chỉ có ba tháng liền bắt đầu.
Hơn nữa nơi đó Bắc Ngụy đóng tám vạn quân, toàn bộ binh lực khoảng hai ba mươi vạn.”
Chúng tướng đều hít một ngụm lương khí.
Lăng Khiếu tiếp tục chỉ vào mặt đông nói: “Phương đông nước ta có Nguyệt Thần Quốc Đại Triệu Quốc đang duy trì giao chiến liên tục.
Trước mắt hai phương đang chiến đấu nhưng vô luận là nước nào chiến thắng thì nước ta đều phải đứng mũi chịu sào.
Phía nam có Ngô Quốc và Nam Trịnh.
Tuy nhiên hiện tại vẫn án binh bất động.
Nhưng vẫn không kiêng nể gì chiêu binh mãi mã liên tục.
Hiển nhiên đang ngo ngoe muốn động rồi.
Thừa Thiên Vương Quốc ta ở vị trí trung tâm đại lục, tứ phía đều là chiến tuyến, một mặt trước mắt vẫn chưa ổn.
Nếu đại loạn nhất định sẽ bị tứ phương xâm lấn, tứ phân ngũ liệt.”
Lăng Khiếu xoay người lại nhìn chúng tướng nói như chém sắt: “Cho nên vô luận phải trả giá bao nhiêu cũng phải nắm giữ trong thời gian ngắn nhất chiếm lấy Tang Hồn Sơn để cho phía tây hoàn toàn yên ổn.
Đến lúc đó quân ta đóng ở phía tây mười vạn người.
Điều động sáu vạn người khác đi đối phó ba mặt chiến tuyến khác mới đảm bảo an toàn!”
Chúng tướng trợn mắt há mồn.
Có nằm mơ cũng không ngờ đến tình thế hiện tại đã nghiêm trọng đến mức độ này.
Một gã lão tướng quân bốn năm mươi tuổi khó hiểu nói: “Những năm gần đây Thừa Thiên chúng ta luôn quan hệ thân thiện với các chư quốc.
Cùng với Ngô Quốc, Nam Trịnh và Bắc Ngụy có nhi nữ thân gia.
Luôn luôn hữu hảo nhưng như thế nào lại…”
Lăng Khiếu đưa mắt một cái không nói gì.
Trong lòng mắng to: Lão hồ đồ! Lão hổn đản! Trách không được ngươi nhập ngũ ba mươi năm cũng chỉ là một tướng quân.
Chính trị hôn nhân sao quan trọng bằng thiên hạ phách nghiệp được? Dưới tình huống này thì có quốc vương nào đi ngu ngốc quan tâm điều này?
Cục diện trước mắt đều nằm ở cuộc tranh giành Tang Hồn Cốc của Thừa Thiên và Tây Hàn.
Nếu Thừa Thiên thắng thì thiên hạ này còn có thể duy trì thái bình mấy năm liên tục.
Nếu Thừa Thiên Thất bại thì sóng gió sẽ nổi lên khắp đại lục! Không cách nào có thể vãn hồi được.
Không có bất cứ một quốc gia nào bỏ qua cho Tây Hàn cắn nuốt Thừa Thiên một mình.
Tất nhiên đều phải điều quân đi phân chia ‘cái bánh’ béo bở này.
Một trận chiến của hai quốc gia mặc dù không có đến hai mươi vạn người cùng giằng co nhưng lại là sự tình quan hệ đến thiên hạ đại cục.
Lăng Khiếu đi dến Tây tuyến đã hơn nửa năm.
Nửa năm trôi qua hai bên giao phong có thắng có bại nhưng thống soái Hàn Thế Trạch của Tây Hàn là một gã tướng quân có kinh nghiệm chiến trận luôn phá ý đồ của Lăng Khiếu.
Chỉ cố thủ Tang Hồn Sơn mà không dám liều lĩnh Lăng Khiếu vô kế khả thi.
Nếu thời gian cứ tiếp tục kéo dài như vậy thì đối với Thừa Thiên bất lợi vô cùng.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 73: Chiến Sự Quỷ Dị
“Báo!”
Một tiếng kêu vui mừng lẫn sợ hãi vang lên từ xa.
“Tướng quân.
Thám tử đã trở về!” Một gã thiên tướng vừa nhìn thấy liền nói.
Lăng Khiếu vội vàng xoay người, ánh mắt sáng lên nói: “Mau truyền!”
Sáu gã thám tử tiến vào trong soái trướng, quỳ một chân xuống đất nói: “Khởi bẩm đại soái.
Ngàn vạn điều vui!”
Lăng Khiếu tỉnh táo nói: “Vui gì?”
Một gã thám tử đáp lời: “Sáu người chúng ta sau lần điều tra này không hề thấy tung tích của địch nhân cho nên đã đi lên đỉnh tang Hồn Sơn liền nhìn thấy hai ngàn binh mã của địch đã chết toàn bộ.
Trên núi như bị phóng hỏa vậy, không còn chút cây cỏ nào.”
Một tên thám tử khác cũng vui vẻ nói: “Phía nam Tang Hồn Sơn cũng như vậy.
Hai ngàn quân địch không còn một ai.
Trên núi cũng có dấu vết bị hỏa thiêu!”
Lăng Khiếu mở to hai mắt: “Lời ấy có thật sao?”
Sáu gã thám tử đồng thời quỳ xuống: “Thuộc hạ nguyện lập quân lệnh trạng!”
@Quân lệnh trạng: Giấy bảo đảm thực hiện quân lệnh.
Một tên thám tử khác lớn tiếng nói: “Thuộc hạ lên đến đỉnh núi liền nhìn thấy trong quân doanh của Tây Hàn dường như đang hỗn loạn, không biết vì sao?”
Lăng Khiếu bổng nhiên đứng lên quát: “Truyền lệnh tam quân: Toàn quân xuất động.
Vương Phương Chí!
“Có mạt tướng!”
“Ngươi mang theo một vạn quân mã ra hạp cốc trực kích Tây Hàn.
Đem quân mã Tây Hàn ngăn chặn lại.
Lập tức lên đường!”
“Mạt tướng tuân lệnh!”
“Lý Minh Dương! Chương Mạnh Kỳ! Hai người các ngươi mang theo năm ngàn bộ binh phân ra chiếm nam bắc Tang Hồn Sơn!”
“Mạt tướng tuân lệnh!”
“Những người còn lại đi theo bổn soái.
Cùng Hàn Thế Trạch quyết chiến!”
“Rõ!”
Lăng Khiếu giục ngựa mà tiến, vừa đi trên đường vừa đánh giá.
Đối với sự kiện li kỳ này khiến trong lòng hắn nghi hoặc không thôi.
Hai sườn đỉnh núi đã phóng ra tín hiệu biểu thị bổn quân đã thành công chiếm lĩnh đỉnh núi.
Lăng Khiếu lại càng thêm buồn bực.
Hắn cố ý ra dẫn đại đội di chuyển như thế này nhằm phòng ngừa gian kế của địch thì nào biết được hai nhánh quân kia lại không gặp một điểm phản kháng nào đã thuận lợi chiến lĩnh đỉnh núi.
Đỉnh núi một khi bị Thừa Thiên quân chiến được thì có âm mưu quỷ kế cũng không cách nào dùng được.
Chẳng lẽ có đội nhân mã khác đang âm thầm hỗ trợ? Nhưng tại sao ta lại không hề biết?
Chúng tướng đều biết Lăng Khiếu dụng binh như thần, tất cả đều cho rằng Tang Hồn Sơn là do Lăng Khiếu âm thầm phái người đi thu thập cho nên vui vẻ cực kỳ.
Lăng Khiếu cũng không thể phủ nhận nên đành hàm hồ đồng ý.
Đại quân gia tăng nhanh tốc độ, không quá một khắc đã xuyên qua hạp cốc.
Cảnh tưởng đập vào mắt đã nằm ngoài suy đoán của tất cả mọi người.
Lăng Khiếu nhíu mày! Việc này rất rõ ràng là có người đang âm thầm tương trợ chính mình.
Nhưng không thể hiểu nỗi người hỗ trợ mình là thế lực nào? Nếu giúp mình lớn như vậy thì tại sao lại không hiện thân ra gặp mặt?
Vương Phương Chí giục ngựa lại, vẻ mặt trần đầy nghi hoặc: “Nguyên soái.
Khi quân ta đến thì binh mã Tây Hàn đã rút ra hơn mười dặm rồi.
Một người cũng không nhìn thấy.
Điều này quả thực rất kỳ quái!” Vừa nói vừa gãi đầu, vẻ mặt buồn bực cực kỳ.
Hắn vốn định lần này cố gắng lập công lớn để hãnh diện quay về soái trướng nhưng nào biết được chưa hề xuất ra một đạo thì quân địch đã bỏ chạy thật xa.
Lăng Khiếu lặng yên suy nghĩ không nói gì.
Hồi tưởng lại mấy năm gần đây khi mình tác chiến mỗi lần gặp phải thời khắc mấu chốt thì mình thủ thắng một cách vô cùng kỳ diệu.
Có mấy chủ tướng của quân địch đều bệnh chết một cách rất khó hiểu.
Cùng với sự kiện hôm nay nên Lăng Khiếu có thể xác định đang có một lực lượng thần bí âm thầm trợ giúp mình.
Nợ ân huệ người ta lớn như vậy nhưng mà ngay cả mặt mũi họ ra sao cũng không nhìn thấy.
Lăng Khiếu thở dài một tiếng.
Bất quá người thần bí này không có địch ý với mình, hơn nữa là vì trợ giúp mình mà đến.
Nhưng hết lần này đến lần khác mình lại hoàn toàn không biết chút gì cả.
Thật là quỷ bí vô cùng.
Từ xưa đến nay đã không có biết bao nhiêu trận thắng mạc danh kỳ diệu như vậy.
Mấy năm trôi qua, mỗi lần Lăng Khiếu xuất binh thì mỗi lần đều chiến thắng.
Hắn trở thành một nhân vật mà quân đội các nước sợ hãi.
Mặc kệ như thế nào thì Tang Hồn Cốc đã lọt vào trong tay Thừa Thiên Quân rồi.
Từ này về sau, một địa phương này đã trở thành Khấp Hồn Cốc của quân đội Tây Hàn.
Lăng Khiếu bực mình khoát tay nói: “Chỉnh tu phòng ngự.
Toàn diện chiếm lĩnh Tang Hồn Sơn.
Cần phải đem Tang Hồn Sơn trở thành quân doanh của chúng ta.
Nữa tháng sau hồi triều!”
Nói xong cũng không đợi chúng tướng trả lời liền giục ngựa trở về.
Nhìn bóng lưng của Lăng Khiếu mà mọi người không hiểu chút nào.
Rõ ràng là đại thắng nhưng tại sao Nguyên Soái lại rầu rĩ?
Kinh thành.
Lăng Phủ…
Lăng Thiên đang nằm trên một cái ghế dựa thật lớn bên dưới một góc cây bồ.
Đôi mắt có chút híp lại.
Sau lưng hắn có một thiếu nữ bận quần áo tuyết trắng xinh đẹp tuyệt trần đang vươn nhẹ ngọc thủ xoa bóp trên vai Lăng Thiên.
Một đôi mắt long lanh như nước lộ ra thỏa mãn cực kỳ.
Dường như cứ ở bên cạnh Lăng Thiên, xoa bóp cho hắn là hạnh phúc lớn nhất của nàng.
Xoát! Một âm thanh nhỏ cơ hồ không thể nghe được vang lên.
Một hắc y nhân vượt tường mà vào.
Lăng Thiên vẫn híp mắt như cũ, thần sắc không động chút nào nhưng đôi mắt của bạch y thiếu nữ sau lưng hắn bỗng nhiên tăng thêm vài phần lạnh lùng.
Nụ cười động lòng người trên mặt thoáng chốc biến mất.
Thay vào đó là hàn ý lạnh như băng.
Ánh mắt như đao hướng đến thân ảnh hắc y nhân kia quét tới.
Hắc y nhân kia nhất thời cảm thấy lạnh cả người.
Vội vàng đi đến trước người Lăng Thiên quỳ xuống một chân nói: “Thuộc hạ Lăng Cửu bái kiến công tử!”
Trong miệng Lăng Thiên nhẹ ‘Ồ’ một tiếng.
Tỏ vẻ đã biết rồi.
Hắc y nhân đứng dậy cung cẩn ôm quyền hành lễ với bạch y thiếu nữ: “Thần cô nương hảo!”
Hàn băng trên mặt bạch y thiếu nữ không tiêu tan chút nào.
Ánh mắt không nhìn lên một cái mà vẫn tiếp tục xoa bóp bả vai cho Lăng Thiên.
Nhưng ánh mắt lạnh như băng khi nãy hoàn toàn tiêu tan.
Hắc y nhân Lăng Cửu nhất thời cảm thấy cả người buông lỏng như được đại xá vội vàng lấy một phong thư trong lòng ra hai tay dâng lên.
Bạch y thiếu nữ nhẹ nhàng phất tay một cái khiến cho phong thư vốn nằm trong tay Hắc y nhân không biết khi nào đã nằm trong tay nàng.
Hắc y nhân dường như nhìn nhiều thành quen nên không cảm thấy kỳ quái chút nào: “Cuộc chiến ở Tây tuyến Tang Hồn Sơn lần này Phùng Mặc cùng Tôn Thiết đái lĩnh một ngàn người phân là hai đội tiến vào.
Lăng Trì ở trong đại quân Tây Hàn thành công ám sát Hàn Thế Trạch.
Toàn thân trở ra.
Trước mắt quân đội của Lăng nguyên soái đã toàn diện tiếp quản Tang Hồn Sơn và Khấp Hồn Cốc.”
Trong miệng Lăng Thiên lại phát ra một tiếng ‘Ưm’.
Dường như đối với kết quả này đã biết trước.
Thản nhiên nói: “Ô! Là Lăng Trì đi sao? Thương vong của các huynh đệ như thế nào rồi?”
Lăng Cửu”Chết trận năm mươi ba người.
Trọng thương bốn mươi mốt người.
Bị thương nhẹ khoảng một trăm ba mươi người.
Tôn Thiết đại ca bị thương vai phải.”
Thân thể Lăng Thiên chấn động: “Tổn thất to như vậy? Ngay cả Tôn Thiết cũng bị thương? Lần này là từ quân đội của ai cử đi?”
Thân thể Lăng Cửu run lên nói: “Lấy năm trăm người trong ba nghìn thủ hạ của Nhạc Siêu tấn công Nam Sơn, Lý Hàn lấy năm trăm người tấn công Bắc Sơn…” Hắn âm thầm cầu khẩn công tử không nên hỏi chuyện này nhưng lúc này nghe công tử lên tiếng liền biết được hai người kia xui xẻo rồi.
Lăng Thiên thẳng người lên, hung hăng trừng mắt hắn một cái nói: “Nói hết một lần cho ta.
Giấu diếm làm gì? Còn chờ ta hỏi thêm nữa sao?”
Mồ hôi lạnh đổ ướt cả người Lăng Cửu.
Hắn không dám lau mà vội vàng thẳng người nói: “Thủ hạ Nhạc Siêu năm trăm người chết bốn mươi ba người trọng thương mười tên, bị thương nhẹ chín mươi người; Thủ hạ Lý Hàn năm trăm người chết trận mười người trọng thương ba mươi mốt người, bị thương nhẹ bốn mươi người.”
Lăng Thiên nhíu mày, âm thanh có chút tức giận: “Nhạc Siêu làm ăn cái gì thế không biết? Thương vong nhiều như vậy! Nói cho Phùng Mặc đội ngũ của Nhạc Siêu cần phải gia tăng huấn luyện lên.
Bản thân Nhạc Siêu lĩnh hai mươi quân côn, các đội trưởng dưới trướng hắn đều lĩnh hai mươi côn! Về Lý Hàn thì để cho Phòng Mặc tự thưởng cho đi!”
Lăng Cửu cuối cùng cũng có thời gian lau mồ hôi lạnh, trong lòng thầm nghĩ: “Lấy năm trăm người diệt sạch hai ngàn người mà chỉ có hơn ba mươi người chết trận.
Vô luận là chiến tích này phóng ra nơi đâu cũng là huy hoàng cực kỳ.
Chỉ có công tử nói rằng vô công mà thôi.
Còn phải chịu phạt đánh quân côn nữa? Bất quá tên Lý Hàn kia cũng quá mức biến thái đi.”
Lăng Thiên nằm xuống lần nữa, nhắm hai mắt lại.
Lăng Thần ở phía sau hướng đến Lăng Cửu phất tay nói: “Ngươi có thể rời đi.
Có tình huống gì thì phải báo lại lập tức.”
Lăng Cửu như được đại xá vội vàng cúi người hành lễ.
Sau đó thân thể nhẹ nhàng như một chiếc lá khô, đảo mắt liền bay khỏi tường biến mất không thấy.
Vừa đến vừa đi nhưng trong Lăng Phủ không một người nào phát hiện ra
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 74: Thế Lực Bành Trướng
“Báo!”
Lăng Thần nhìn Lăng Cửu hoảng sợ bỏ đi mà khuôn mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ như sự băng lãnh vừa rồi chưa từng xuất hiện vậy: “Công tử.
Hôm nay người dọa hắn không ít!”
Lăng Thiên cười hắc hắc, đột nhiên ngồi dậy vươn tay ôm thân thể xinh đẹp mềm mại của Lăng Thần vào lòng cười nói: “Ta đâu có hù dọa hắn.
Ta xem ra là Thần Nhi của ta muốn đông lạnh tiểu tử kia đó chứ?”
Lăng Thần đỏ mặt lên nhưng lại ngoan ngoãn chui vào lòng Lăng Thiên.
Thân thể không giãy dụa mà bĩu môi nói: “Công tử lại cười nhân gia rồi!”
Lăng Thiên ha ha cười to, nói nhỏ bên tai Lăng thần: “Thần Nhi vẫn còn nhớ chuyện kiểm tra thân thể năm đó không? Nàng hại lão phụ thân của ta đánh ta một trận khiến vài ngày không thể xuống giường được.
Khổ quá à!”
Lăng Thần nghe thấy hắn nhắc lại chuyện này liền không nhịn được bật cười khanh khách.
Từ trong lòng hắn đứng lên dậm chân sẵng giọng nói: “Công tử nói quá.
Chỉ có hai ngày không xuống giường mà thôi.
Điều đó là do công tử giả bộ nữa mà!”
Lăng Thiên cười hắc hắc: “Hừ.
Thì ra nha đầu vẫn còn nhớ rõ sao.
Ngươi làm hại công tử bị đánh vào mông thê thảm như vậy thì có phải hay không nên bồi thường một chút?”
Lăng Thần nghe thế cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Công tử.
Người nghĩ lại đi, mấy năm nay ta đi theo người trợ giúp bao nhiêu chuyện? Đã bồi thường bao nhiêu rồi? Làm sao mà khoản nợ này Thần Nhi trả một lần rồi lại một lần vn chưa hết hả?”
“Ách!” Lăng Thiên bị kiềm hãm, đảo mắt lại tiếp tục cười hi hi nói: “Nếu như vậy thì Thần Nhi ngươi lại cho ta kiểm tra thân thể lại.
Xem thử ngươi có thích hợp luyện thần công nào khác không?”
Lăng Thần nhất thời hoa dung thất sắc giãy dụa chạy đi chổ khác.
Từ xa xa nhìn lại vừa xấu hổ vừa ngại ngùng nói: “Công tử chỉ biết nghĩ đến chủ ý hư hỏng đó thôi.
Thần Nhi sẽ không đến nữa đâu.”
Lăng Thiên xoa xoa tay, miệng nhiễu nước miếng nhưng mặt lại nghiêm túc nói: “Hảo Thần Nhi.
Một lần, một lần có được hay không?”
Lăng Thần dậm chân một cái, cái mũi khéo léo vểnh lên hừ một tiếng: “Công tử.
Câu này người đã nói ít nhất hai mươi lần rồi!”
Lăng Thiên cười ha ha, đứng lên hỏi: “Thần Nhi, Hàn Băng Thần Công của ngươi luyện đến tầng mấy rồi?”
Lăng Thần nghe hắn đổi đề tài nhưng lại nhìn thấy hắn vẻ mặt nghiêm chỉnh của hắn nên rốt cục chậm rãi trở về bên cạnh người Lăng Thiên ngồi xuống nói: “Mới vào tầng thứ năm.
Thần Nhi thật sự là ngu ngốc mà.
Luyện lâu như thế mà mới được vậy?”
Lăng Thiên cười nói: “Ngươi còn cảm thấy không đủ? Có người luyện thần công này cả đời cũng không đột phá tầng thứ năm đó.
Ngươi mới bao nhiêu tuổi?”
Lăng Thần cũng nở nụ cười, đảo mắt nói: “Nhưng lần trước tên Lăng Kiếm kia trở về lại có thể đánh ngang tay với ta.
Tức chết nhân gia mà!”
Lăng Thiên lại cười nói: “Lăng Kiếm sao? Nếu chính thức đánh sinh tử thì ngươi không phải là đối thủ của hắn.
Bất quá mấy kẻ dưới tay hắn, kể cả Lăng Trì cũng không phải là đối thủ của ngươi rồi!”
Lăng Thần không phục nói: “Ta biết Lăng Kiếm không xuất toàn lực nhưng ta cũng không vận Hàn Băng Thần Công tầng thứ năm mà.
Công tử sao lại nói ta không phải là đối thủ của hắn?”
Lăng Thiên suy nghĩ một chút liền nói: “Lăng Kiếm tu luyện võ công không thích hợp cho đánh nhau trực diện cũng không thích hợp cho luận bàn; hắn tu luyện chính là võ công giết người.
Vô luận bây giờ là phản ứng hay là chiêu thức nội lực đều ngang bằng Lăng Kiếm nhưng nếu sanh tử chiến cho dù ngươi võ công cao hơn hắn cũng khó tránh khỏi chết dưới kiếm hắn!”
Lăng Thần trề môi nói: “Không tin!”
Lăng Thiên nhìn nàng, đột nhiên nghiêm túc nói: “Thần Nhi, ta biếtphục Lăng Kiếm nhưng ngươi có biết người chết dưới tay hắn ít nhất cũng hơn một ngàn mạng rồi.
Còn ngươi lại chưa từng giết qua kẻ nào.
Nếu hai người sanh tử chiến thì với sát khí của Lăng Kiếm thôi ngươi đã không chịu được rồi!”
Lăng Thần thấy Lăng Thiên nghiêm túc như vậy không nhịn được cúi đầu khẽ ừ một tiếng.
Lăng Thiên thấy thần sắc nàng có chút mất mát không nhịn được ôm nàng vào lòng ngực khẽ cười nói: “Bất quá.
Thần Nhi, ta phát hiện khi Hàn Băng Thần Công tiến vào tầng thứ năm thì ngươi dường như đã đổi thành một người khác vậy?”
Sắc mặt Lăng Thần hồng lên nói: “Thay đổi nơi nào? Không thay đổi mà?”
Lăng Thiên cười dài nhìn nàng nhưng lại không nói tiếng nào.
Lăng Thần bị hắn nhìn mà xấu hổ vô cùng, khuôn mặt xinh xắn chôn sâu trong lòng ngực hắn mà không dám ngẩn lên nữa.
Sử dụng thanh âm nhỏ nhẹ nói: “Ta cũng không biết vì sao sau khi tu luyện Hàn Băng Thần Công này thì cảm thấy chán ghét mấy nam tử khác từ tận đáy lòng.
Ngay cả Lăng Trì và Lăng Kiếm cũng như vậy.
Chỉ có…Chỉ có…” Nói đến đây thanh âm nhỏ không thể nghe được.
Ngay cả thính lực của Lăng Thiên cũng không thể nghe rõ ràng.
Lăng Thiên cười ha hả nói: “Có phải hay không chỉ có công tử ta mới……”
Lăng Thần khẽ xoay xoay đầu trong lòng hắn, thân thể nhỏ bé lắc lắc nói: “Công tử lại khi dễ người ta!”
Mười năm trôi qua, thế lực của Lăng Thiên âm thầm bành trướng rất nhanh.
Tư quân tại Lăng Phủ biệt viện đã đạt được hai vạn người.
Lăng Thiên cố ý hạ lệnh duy trì hiện trạng trước mắt, không hề bổ sung nhân thủ nữa.
Với hai vạn người này đều do ba mươi sáu Thiết Huyết Vệ mệt muốn chết, chiêu thu mười mấy lần.
Mỗi lần đều bị Lăng Thiên loại trừ đi số lượng lớn.
Hai vạn tư quân này đã là tinh nhuệ trong tinh nhuệ.
Về phần Cuồng Phong Bang được Lăng Thiên âm thầm khống chế đã trở thành thiên hạ đệ nhất bang phái trong kinh thành.
Ở trong kinh thành vô luận xảy ra chuyện gì đều truyền đến Lăng Phủ biệt viện đầu tiên.
Điều này đối với Lăng Thiên nắm giữ tình hình trong kinh thành cực kỳ có lợi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Ba năm trước Thiên Tinh đại lục đột nhiên quật khởi lên một tổ chức sát thủ thần bí – Đệ Nhất Lâu – Hễ là nhiệm vụ được Đệ Nhất Lâu tiếp nhận ám sát ai thì mục tiêu đó sẽ biến mất trong vòng nửa tháng sau.
Bất luận là võ lâm hào kiệt hay là đại thành viên của bất kỳ nước nào đều không có ngoại lệ.
Người trong thiên hạ đều đã tìm kiếm Đệ Nhất Lâu ở đâu nhưng không một ai có thể tìm ra một chút đầu mối nào.
Đệ Nhất Lâu trờ thành một tồn tại kinh khủng nhất đại lục.
Đương nhiên giá ám sát cũng theo nước lên thuyền dâng.
Giá ám sát cao nhất đã lên đến một con số không thể tưởng tượng nỗi.
Nhưng vô luận là nhiệm vụ gì một khi được Đệ Nhất Lâu tiếp nhận chưa từng thất bại.
Từng có Phí gia ở Nam Trịnh quốc đặt bẫy, ở đó mai phục hơn trăm cao thủ muốn bắt một tên tra hỏi Đệ Nhất Lâu đặt nơi đâu để diệt trừ.
Nhưng kết quả là Phí gia hùng bá Nam Trịnh gần trăm năm chỉ trong một đêm đã hôi yên phi diệt.
Cả gia tộc hơn hai ngàn người nhưng không một ai chạy thoát.
Việc này vừa xảy ra khiến thiên hạ khiếp sợ không thôi.
Phàm là những gia tộc ngo ngoe muốn động đến Đệ Nhất Lâu đều yên tĩnh trở lại.
Không dám làm ra một quyết định sai lầm nào.
Cùng ‘nổi tiếng’ với việc này chính là đại danh đại công tử ăn chơi của Lăng Thiên càng nổi tiếng.
Không chỉ có trong Thừa Thiên Vương Quốc mà ngay cả bảy quốc gia khác cũng biết đến danh tiếng Lăng Thiên.
Trong danh tiếng của tam đại công tử ở Thừa Thiên thì Lăng Thiên giữ ngôi vị lâu nhất.
Không một ai có thể rung chuyển ‘mỹ danh’ của hắn được.
Đại nho Khổng Trí Thư đương thời từng gặp hắn không khỏi cảm thán một câu: “Khỗng mỗ đã từng gặp qua nhiều công tử ăn chơi nhưng người như Lăng thiếu gia đây trên đời chưa từng có một ai.
Trước giờ không có, sau này cũng không có!”
Lời vừa nói liền truyền khắp thiên hạ.
Lăng đại công tử thanh danh viễn dương.
Có một không hai.
Nhất là câu nói “Trước giờ không có, sau này cũng không có” của Khổng Trí Thư tiên sinh trở thành câu nói cửa miệng được lưu truyền đến mai sau.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 75: Cơ Hội Tới
Tang Hồn Sơn đại thắng!
Tin tức này như được đeo cánh, chỉ trong vài ngày đã truyền khắp Thừa Thiên Vương Qu
Tang Hồn Sơn, Khấp Hồn Cốc là cái hào phân biệt giữa Tây Hàn và Thừa Thiên.
Nhưng bây giờ cái hào đó đã rơi vào trong tay Thừa Thiên.
Từ nay về sau Thừa Thiên Vương Quốc đối với Tây Hàn ở phương tây này không còn lo lắng nữa.
Tiến vào có thể công lùi có thể thủ.
Thật sự rất tiện lợi.
Vì thế, với đại thắng này Thừa Thiên Vương Quốc tuy ở trung tâm đại lục nhưng cũng tạo nên một lực chấn nhiếp mạnh mẽ với mỗi nước láng giềng xung quanh.
Trận chiến của Thừa Thiên và Tây Hàn ở Tang Hồn Sơn được Thừa Thiên chiếm giữ thành công thì binh mã các nước đóng tại biên giới đã ít lại càng thêm ít.
Thừa Thiên Vương Quốc thở dài một hơi.
Mà lần này công trạng lớn nhất đương nhiên thuộc về Lăng Khiếu đại nguyên soái đánh đâu thắng đó! Một chiến công thành, uy danh của Lăng Khiếu tại Thừa Thiên đã tăng lên một trình độ trước nay chưa từng có.
Thậm chí không ít nhà lập bài vị Lăng Khiếu.
Cũng không ít người cảm thán: Lăng đại tướng quân anh hùng cái thế, chiến công hiển hách.
Điều gì cũng tốt nhưng điều không được hoàn mỹ duy nhất chính là có một đứa con không ra gì.
Hổ phụ khuyển tử.
Thật sự là đáng tiếc cực kỳ.
Nhưng không ai có thể hoàn thiện tất cả được.
Hoa cũng không nở trăm ngày mà.
Ngẫu nhiên có người nói ra liền bị mọi người đả kích: Chiến công như thế của Lăng đại nguyên soái, vì quốc gia và dân chúng xuất sanh nhập tử, làm nhiều chuyn tốt như vậy thì thời gian quản giáo con sẽ ít đi nhiều.
Lại nói Lăng đại tướng quân với thanh danh như vậy thì con hắn là đại hoàn khố thì như thế nào? Chỉ cần cẩn thận một điểm, người nào có con gái trong nhà thì phải che giấu kỹ một chút.
Đừng để cho hắn nhìn thấy là được rồi.
Kết quả Lăng Thiên cũng theo ánh sáng của phụ thân mà lên thẳng trên trời.
Lăng đại công tử ai mà không biết? Nhưng có ai biết được những chiến công của Lăng đại tướng quân được họ kính ngưỡng trong lòng kia có bao nhiêu công lao của Đại hoàn khố này trong mắt họ? Người nào biết nếu không có đứa con không ra gì này thì có những chiến công hiển hách kia sao? Thậm chí bảo mệnh cũng khó mà nói được.
Chưa một ai biết được.
Ngay cả Lăng đại tướng quân cũng không biết mình đang nuôi dưỡng một đứa con có tiền đồ như thế.
Đương nhiên Lăng đại công tử sẽ không để những điều này trong lòng.
Lúc này, vị hoàn khố đang nằm dưới gốc cây bồ đào hưởng thụ những quả bồ đào được bàn tay ngọc ngà của mỹ nhân đưa đến, thoải mái cực kỳ.
Nếu có người nhìn thấy tình cảnh này chắc chắn sẽ ngẩn mặt lên trời thở dài: Cô nương tốt thật a.
Đáng tiếc rơi vào miệng hổ rồi…
Bên ngoài sân có người nhẹ nhàng gõ cửa, một âm thanh vang lên: “Bẩm báo công tử.
Vương công tử đến chơi.”
Lăng Thiên ‘ưm’ một tiếng nói: “Mời hắn vào đây!”
“Oa ha ha ha, Lăng Thiên huynh đệ.
Vi huynh nhớ ngươi muốn chết!” Theo một tiếng cười như vịt kêu vang lên.
Một tên công tử đầu đội mũ, áo mở rộng.
Khi cười lộ ra hàm răng đều đặn nhưng lại thiếu mất hai cái răng cửa.
Xem bộ dáng như bị đánh không ít.
Khi tiếng cười vang lên thì Lăng Thần nhanh như tia chớp trốn vào trong phòng.
Nhìn thấy vị công tử của Vương Thái Phó gia – Một trong tam đại công tử hoàn khố ở Thừa Thiên – khiến cho Lăng Thần không thoải mái chút nào.
Có một ý nghĩ muốn nhổ nước bọt lên mặt hắn mãnh liệt.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Vương Thái Phó Gia mặc dù không giống Lăng Gia, Dương gia tài hùng thế đại nhưng ở trong kinh thành cũng có vài chục năm căn cơ.
Nếu như có bài danh thì cũng liệt vào nhóm năm đại gia tộc.
Lăng Thiên cười ha hả, đồng dạng đứng lên: “Ách… Vương huynh đại giá quang lâm thật là vẻ vang cho kẻ hèn này.”
Vương đại công tử tên là Vương Bác, có ý tứ là học rộng tài cao nhưng sau khi vị công tử này lớn lên mặc dù không có học vấn phong phú nhưng có rất nhiều điều giỏi khác.
Nhất là ăn uống hát hò quả thực là ‘vô sự tự thông’.
Lại càng thường biểu hiện đa tài của bản thân ra ngoài.
Nhẹ nhàng vuốt một đám lông đen vừa mới mọc ra trên nốt ruồi đen ở mặt, Vương Bác cười ha ha nói: “Lăng công tử.
Nơi ở này của ngươi nhỏ bé quá vậy.
Địa điểm như thế này thì nhà tiểu huynh ta dùng để nuôi gia súc đó chứ.”
Lăng Thiên ha ha cười, vừa mới đứng lên được một chút lại đặt mông ngồi uống: “Không biết Vương huynh đến đây có gì quan trọng?”
Vương Bác cười nói: “Ha ha.
Nhìn ngươi kìa.
Nếu không có việc gì thì tiểu huynh sẽ không được đến thăm tiểu đệ sao?”
Lăng Thiên cười cười nói: “Nhưng mà mỗi lần Vương huynh đến đều có chuyện mà?”
Vương Bác thụt cổ lại cười hắc hắc đầy dâm tiện.
Lúc này mới thần bí muốn đến gần Lăng Thiên nói chuyện thì đột nhiên cái mũi hít hít vài hơi kinh ngạc nói: “Mùi hương nữ nhi thật thơm.
Lăng công tử.
Mới vừa rồi có hồng nhan tri kỷ ở đây sao? Vi huynh đến thật mạo muội rồi.
Đã quấy rầy sự tình tốt của Lăng công tử.”
Lăng Thiên kinh ngạc.
Người này không làm được gì nhưng lại có thể nghe được mùi hương của mỹ nhân? Hắn cười ha ha nói: “Trong nhà có một cái nha hoàn thôi!”
Thấy Lăng Thiên không muốn tiếp tục nói chuyện này với mình thì Vương Bác cũng thức thời hơn.
Tiếp tục thần bí nói: “Tiểu huynh đến đây là để báo cho huynh đệ ngươi một tin mừng.
Đây là cơ hội thật tốt cho huynh đệ chúng ta đó.”
Nhìn thấy bộ dáng t*ng trùng lên não của tên này Lăng Thiên mạnh mẽ đè nén ý nghĩ muốn đá hắn một cái ra ngoài.
Giả bộ có hứng thú nói: “Cơ hội gì?”
Vương Bác cười hắc hắc nói: “Lăng huynh cũng biết phụ thân ngươi – Lăng đại tướng quân sắp hồi triều?”
Khuôn mặt Lăng Thiên nhất thời khổ sở nói: “Đó là cơ hội gì? Cơ hội bị đánh sao?”
“Không phải vậy!” Vương Bác hết sức hăng hái nói: “Ta nghe lão gia tử nói đại thắng lần này của lệnh tôn khiến cho hoàng thượng cao hứng đến nỗi không ngủ được.
Hoàng thượng hạ lệnh sau khi lệnh tôn hồi triều thì cả nước đại khánh ba ngày.
Hoàng thượng sẽ tại Võ Đức Điện tổ chức tiệc rượu cho quần thần.
Hơn nữa công chúa hoàng tử cũng sẽ tham gia.
Hoàng thượng sợ rằng chỉ có mấy vị công chúa hoàng tử thì có chút khó nhìn cho nên đã tổ chức một bữa tiệc khác ở Trường Nhạc Cung.
Đến ngày đó mọi người có thể tham gia.
Nghe nói mỗi vị công chúa tiểu thư đều muốn lấy văn, lấy thơ và tranh kết bạn.
Hắc hắc.
Lăng Thiên huynh đệ.
Ta vừa nghe chuyện này liền vội vàng chạy đến báo cho ngươi biết.
Thế nào? Có hứng thú không? Đây không phải là cơ hội sao?”
Vừa nói vị Vương Bác công tử này vừa đắc ý vỗ vỗ vai Lăng Thiên.
Bộ dáng “Ngươi là tri kỷ của ta.
Hai ta đều là con quỷ đói sắc
Lăng Thiên gạt tay hắn.
Trong lòng buồn bực.
Tiểu tử ngươi là quỷ đói sắc thì cơ hội này tốt với ngươi rồi.
Còn cơ hội này đối với ta mà nói thì quả thực là một việc hành hạ mà.
Vương Bác nhìn Lăng Thiên một hồi lâu không nói nhưng lại hiểu nhầm ý tứ của hắn.
Tiếp tục lấy cái lưỡi ba tấc nát vụn của mình nói: “Đến lúc đó lệnh tôn sẽ ở Võ Đức Diện.
Lăng huynh không cần phải cố kỵ gặp mặt lệnh tôn đâu.
Ha ha!”
Lăng Thiên thở dài một hơi, không chút hứng thú nói: “Chỉ là một buổi tiệc dung tục mà thôi.
Không chút hứng thú nào.”
Vương Bác trừng mắt, trên mặt phấn khích: “Lăng huynh sao nói vậy.
Không nói đến mấy vị công chúa đều là quốc sắc thiên hương.
Chính là tiểu thư của Lý thái sư, hai vị tiểu thư của Dương gia đều là nhân tài tuyệt sắc của kinh thành, là tuyệt sắc giai nhân đó.”
“Phốc!” Lăng Thiên giật mình nuốt trọn quả bồ đào vào miệng khiến hắn phải ho sặc sụa.
Trừ tiểu thư của Lý thái sư ra thì mấy tiểu thư khác hắn chưa từng thấy qua.
Từ khi lớn lên đến hiện tại, biểu hiện cao ngạo của bản thân ở bên ngoài giống y đúc tính cách của hắn.
Nữ nhân tài ba? Sợ rằng trong mắt vị huynh đài này thôi.
“Ôi.
Lăng huynh không nên kích động.
Đến lúc đó ta sẽ đến tìm ngươi, chúng ta cùng đi.
Hắc hắc, nói không chừng nhân duyên cả đời của tiểu huynh đều ở chổ này.
Ha ha.
Thật chờ mong.” Vương Bác vừa vỗ vỗ vai Lăng Thiên vùa nói.
Trong lời nói tràn đầy sự mong chờ.
Quyển 2: Lăng Thiên Công Tử
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tu La Vũ Thần [Dịch] Tu La Vũ Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Tu-La-Vu-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Audio] Thần Tiêu Hiệp Lữ Thần Tiêu Đại Hiêp [Audio] Thần Tiêu Hiệp Lữ Thần Tiêu Đại Hiêp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Than-Tieu-Hiep-Lu-Than-Tieu-Dai-Hiep.jpg)



