Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 14 : Huấn Luyện Tàn Khốc (c66-c70)
❮ sautiếp ❯Chương 66: Huấn Luyện Tàn Khốc
Nghe được Lăng Thiên nói khiến bọn họ ngây dại cả ra.
Mười người về đầu không nhịn được cúi đầu xấu hổ.
Tên đại hán đứng ra hỏi liền quỳ xuống lớn tiếng nói: “Khởi bẩm công tử.
Chúng ta sai lầm rồi.
Chúng ta tình nguyện tiếp nhận trừng phạt của công tử! Không một câu oán giận!”
Lăng Thiên hừ một tiếng: “Các ngươi phải nhớ kỹ, các ngươi là một tập thể, là các huynh đệ sinh tử.
Khi đánh nhau trên chiến trường thì những huynh đệ này sẽ hộ vệ sau lưng các ngươi.
Không có bọn họ thì các ngươi có tồn tại cũng không có ý nghĩa gì.
Loại hành vi hôm nay của các ngươi nếu như trên chiến trường chỉ lo cho bản thân thì so với hạng người hèn hạ vứt bỏ huynh đệ có gì khác nhau? Còn có hắn nữa.
Là một chạy về sau cùng phải cõng một tiểu hài tử mà các ngươi lại làm như không nhìn thấy gì? Lương tâm đâu? Tình huynh đệ ở đâu? Nếu như hắn hôm nay vì mệt mà chết thì trong lòng các ngươi có cảm giác gì? Có cảm giác áy náy không?”
“Ta muốn không phải là lực lượng của một cá nhân mà là lực lượng của tập thể.
Thân ở loạn thế, nam nhi khó tránh khỏi phải chinh chiến nơi xa trường.
Nếu nhưu hành tẩu trong giang hồ thì có võ là được.
Nhưng trên chiến trường nếu không hiểu phối hợp, không biết chiếu cố huynh đệ thì chỉ có một kết quả: Bản thân sẽ trở thành một khối tử thi lạnh như băng.
Tại nơi đây, các ngươi nói là khảo nghiệm cũng được, là huấn luyện cũng tốt.
Tất cả đều phải được áp dụng trên thực chiến.
Các ngươi phải nhận định rằng nơi đây chính là chiến trường! Có thể bỏ mạng bất kỳ lúc nào, không được phép sai lầm.
Có thể ta nói hơi quá nhưng cũng hy vọng các ngươi hiểu rõ.
Âm thanh nghiêm khắc tràn ngập khắp đình viện.
Tuy là trời đang đông như mọi người đều đổ mồ hôi đầm đìa.
Chỉ biết cúi đầu nghe Lăng Thiên nói mà không dám ngẩn đầu lên.
Lăng Thiên chưa nói dứt lời thì đám người bọn họ đều cảm giác được hành vi của mình có chút không thích hợp.
Càng nghĩ càng cảm giác xấu hổ vô cùng.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Lăng Thiên quay đầu nhìn mười tên về sau cùng nói cũng rất lạnh lùng: “Về các ngươi, chỉ vì yếu kém gây ảnh hưởng khiến cho huynh đệ phải chịu phạt.
Nếu trên chiến sợ rằng sẽ liên hệ với tính mạng của các huynh đệ mình.
Bây giờ ta quyết định các ngươi sẽ phải chịu phạt cùng với mười tên kia.
Các ngươi có phục không?”
Mười người này vừa nghe liền quỳ xuống đất đồng thanh nói: “Tiểu nhân tâm phục khẩu phục”.
Âm thanh Lăng Thiên hòa hoãn hơn một chút: “Phải nhớ kỹ: Sinh mạng của huynh đệ cũng chính là sinh mạng của bản thân.
Là một tập thể chỉ có thể đoàn kết mới phát triển được lực lượng chiến đấu lớn nhất.
Nếu các ngươi chỉ biết chạy trối chết thì cho dù mỗi người các ngươi đều là những cao thủ nhất lưu cũng không tránh khỏi toàn quân bị tiêu diệt”.
Lăng Thiên mang theo Lăng Kiếm và Lăng Thần quay vào trong phòng.
Đám người Thiết Huyết Vệ vẫn ngơ ngác đứng tại chổ suy nghĩ những lời Lăng Thiên nói.
Càng nghĩ càng cảm giác rất có đạo lý.
Trên chiến trường làm gì có luật lệ nào? Tất cả đều nghĩ nếu lấy phương pháp này huấn luyện thành mấy vạn đại quân thì sau này còn ai có thể ngăn cản? Thiết quân như vậy có thể nghiền nát bất kỳ quân đội nào của bất cứ quốc gia nào.
Trong lúc nhất người không khỏi ‘hùng tâm vạn trượng’.
Càng cho rằng với tài trí của công tử thì bỏ sức ra huấn luyện bọn mình chỉ để vui đùa sao? Tất nhiên là có mưu đồ cho đại sự.
Một ngày sau, Lăng Thiên chỉ huy cho ba mươi sáu tên kia một hồi ngồi chồm hổm bình tấn, một hồi nhảy ếch, một hồi thay đổi thành tử bộ, mồ hồi nửa nằm nửa ngồi, một hồi lại ra lệnh cho moi người ‘đoan phúc’ (Tác giả: Đoan phúc chính là phương pháp huấn luyện hạng nhất của cá quân đội bây giờ.
Toàn thân nằm thẳng, hai tay duỗi xuống dưới, mũi chân hợp lại, hai chân dùng sức bật thân thể về phía trước hình thành bộ dáng bốn mươi lăm độ.
Kiên trì luyện tập có đặc hiệu rèn cơ bụng rất tốt) Nói tóm lại là Lăng Thiên dùng tất cả phương pháp huấn luyện quân đội ở kiếp trước áp dụng lên các Thiết Huyết Vệ này.
Lăng Thiên cau mày, trong tay nắm một roi ngựa học bộ dáng nguyên soái huấn luyện binh lính trong TV ở kiếp trước.
Bất quá nghiêm khắc hơn rất nhiều, không ngừng đi tới đi lui giám sát bọn họ.
Nhìn thấy ai vi phạm liền nhẹ nhàng đánh ra một roi.
Mặc dù không đau đớn gì nhưng sẽ khiến cho những người còn lại mở miệng cười lớn.
Mà tên bị đánh sẽ xấu hổ đỏ cả mặt liều mạng tập trung huấn luyện…
Những động tác này của Lăng Thiên lúc đầu trong mắt các Thiết Huyết Vệ đều là những hình thù kỳ lạ, mỗi một động tác đều được duy trì tập luyện liên tục khiến cho bọn họ kêu khổ cả ngày.
Đám Thiết Huyết Vệ lúc đầu tập luyện rất lơ đểnh, hơn nữa đều âm thầm oán giận.
Không biết vị tiểu công tử này sao có thể nghĩ ra phương pháp hành hạ người như thế? Biện pháp cổ quái này có lợi ích gì? Tốt hơn hết là cho mọi người ôm đá huấn luyện thể lực đi.
Nhưng thời gian luyện tập dần kéo dài thì bọn họ đều kinh ngạc phát hiện mỗi một động tác cổ quái kia đều rèn luyện mỗi bộ phận của cơ thể.
Mà tư thế huấn luyện này chính là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy.
Tất cả đều thầm nghĩ cứ tiếp tục huấn luyện như thế này thì sợ rằng chiến lực sẽ đề cao gấp đôi gấp ba cũng không phải là chuyện không thể.
Trong lúc nhất thời, những tên Thiết Huyết Vệ này đối với vị tiểu công tử này tuy còn nhỏ nhưng rất thần bí.
Khi mọi người có phát hiện này thì đến khi luyện tập không cần Lăng Thiên giám sát nữa mà hoàn toàn tự giác.
Nhìn thấy đám Thiết Huyết Vệ có khí lực như vậy Lăng Thiên âm thầm gật đầu.
Mỗi ngày đều như vậy thì sau khi nữa tháng sẽ hoàn thành sơ bộ thể chất huấn luyện, cũng có thể tiếp nhận được cường độ huấn luyện của bản thân mình.
Khi đó mới bắt đầu huấn luyện chính thức.
Một ngày trôi qua, ba mươi sáu Thiết Huyết Vệ đều cảm giác được thân thể đang được cải thiện nhưng mỗi người đều mệt mỏi vô cùng.
Sau khi ăn cơm tối xong, Lăng Thiên lệnh cho bọn họ thực hiện lại các động tác hôm nay một lần mới tuyên bố buổi huấn luyện hôm nay kết thúc.
Mọi người thở dài một hơi nằm trên mặt đất.
Cho dù là thể lực tốt như Phùng Mặc cũng không thèm để ý đến hình tượng nữa mà nằm trên đất thờ phì phò.
Hắn cảm giác mỗi bộ phận trên thân thể vừa ê vừa đau.
Phùng Mặc thở hổn hển nói đùa: “Trải qua ngày huấn luyện này của thiếu gia ta có cảm giác như vừa đi đến Diêm Vương điện, trải qua mười tám tầng địa ngục một lần”.
Mọi người nghe xong liền hữu khí vô lực gật đầu đồng ý!
Bây giờ ánh mắt mọi người nhìn Lăng Thiên không còn khinh thường khi vừa mới đến nữa, lặng yên biến thành kính trọng từ tận đáy lòng! Không chỉ có uy lực một chưởng kia của Lăng Thiên, cũng không phải phương pháp huấn luyện của Lăng Thiên mà là những câu nói của Lăng Thiên nói về tình huynh đệ.
Loại thuyết pháp này với hiện tại là lần đầu bọn họ nghe được nhưng càng nghĩ càng thấy những câu nói trên đều là ‘kim khoa ngọc luật’.
Không có chỗ nào sai lầm.
Lăng Thiên nhìn bộ dáng chật vật của bọn họ không khỏi lạnh nhạt nói: “Bây giờ đã cảm giác được như đang ở mười tám tầng địa ngục sao? Ta nói cho các ngươi, muốn mạnh mẽ thì bây giờ chỉ là bắt đầu mà thôi.
Tất cả chỉ là những động tác trụ cột đơn giản nhất thôi.
Sau này các ngươi sẽ biết được cái gì mới gọi là ‘địa ngục’! Hắc hắc hắc…”
Tất cả mọi người đều hít một ngụm không khí.
Như thế này mà mới bắt đầu? Mọi người cảm giác được thân thể vô lực.
Bây giờ chỉ hít thở thôi cũng khiến cho thân thể đau đớn mà chỉ mới bắt đầu thôi sao?
Lăng Thiên cười ha ha đi ra cửa, trước khi rời khỏi để lại một câu nói: “Ngày mai tiếp tục.
Tất cả đều chiếu theo hôm nay mà làm”.
“Hí…” Bên trong phòng, những hán tử cho dù nhìn thấy máu chảy đầy chiến trường, dù cánh tay bị đao chặt nát cũng không chớp mắt một cái thế mà giờ lại than ngắn thở dài.
Rồi lại lay động thân thể khiến cho một trận hít thở đau đớn vang lên nữa…
1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 67: Yêu Cầu Của Lăng Thần
Nửa tháng trôi qua rất nhanh.
Chỉ trong một thoáng mà thân thể của ba mươi sáu Thiết Huyết Vệ cường tráng thấy rõ.
Ngay cả Lăng Kiếm vốn thân thể đơn bạc nhờ chạy bộ với mọi người nên giờ cũng cường tráng hẳn ra.
Mà biểu hiện của Lăng Kiếm trong mấy ngày này cũng làm các vị Thiết huyết vệ phải sáng mắt ra.
Với thể chất Lăng Kiếm đừng nói là tám mươi dặm đường dù là bốn mươi cũng là phi thường miễn cưỡng.
Ngày huấn luyện đầu tiên, Lăng Kiếm chưa chạy được một nửa đoạn đường đã thoát lực ngất đi.
Một Thiết Huyết Vệ ném hắn lên lưng chạy một đoạn đường.
Lăng Kiếm vừa tỉnh dậy còn nói cái gì cũng muốn tự mình chạy, thậm chí vừa đá vừa cắn.
Kết quả không bao lâu lại ngã xuống đất ngất đi.
Liên tục nửa tháng các Thiết huyết vệ cũng không biết Lăng Kiếm té xỉu bao nhiêu lần.
Nhưng thiếu niên này tinh thần như là sắt thép tạo thành, một mực kiên trì, không nói tiếng nào đã ngất đi, sau đó vừa tỉnh lại cũng không nói tiếng nào tiếp tục chạy.
Bạn đang đọc truyện tại –
Ba mươi sáu Thiết huyết vệ do hàng năm chinh chiến hành quân nên luyện ra thiết cước, chỉ cần đủ thể lực thì chân cũng không có vấn đề.
Nhưng Lăng Kiếm thì khác, hắn dù sao cũng chỉ là một tiểu hài tám chín tuổi, da thịt mềm mại, ngày đầu tiên chạy bộ chân bị trầy xước vết thương chằng chịt huyết nhục mơ hồ.
Ngay cả tên Thiết Huyết Vệ giúp hắn xử lý khi chứng kiến vết thương cũng nhịn không được da đầu một trận tê dại.
Nhưng thiếu niên này quả thật rất quật cường, đến ngày thứ hai vẫn như cũ gia nhập đội ngũ, sau đó vừa lại té xỉu, rồi lại nhận thêm các vết thương mới nhưng vẫn chạy binh thường…..
Ngay từ đầu, các Thiết huyết vệ đối với việc một tiểu hài tử yếu đuối mà Lăng Thiên được đưa vào đội ngũ thì trong lòng đã rất bất mãn, rõ ràng đó là một của nợ.
Nhưng tới sau này, khinh thị lại biến thành bội phục từ đáy lòng!
Lăng Kiếm từ đầu đến cuối, cho dù té xỉu, cho dù trên chân huyết nhục đầm đìa, nhưng hắn chưa từng rên một tiếng nào cả! Không khóc một lần nào! Mỗi lần đều là yên lặng đuổi theo bộ mọi người, không chịu thua chút nào.
Về sau liền xuất hiện một tình huống kỳ lạ, một khi có Thiết Huyết Vệ hết thể lực muốn lười biếng, chỉ cần nhìn thấy Lăng Kiếm thân ảnh gầy yếu, liền cảm thấy xấu hổ từ đáy lòng, dĩ nhiên đề cao tốc độ huấn luyện mọi người!
Sáng sớm, sắc trời còn chạng vạng, Lăng Thiên một mình lẳng lặng ngồi ở trước bàn đá như bàn giáo viên của mình, hai bàn tay đan vào nhau, yên lặng suy nghĩ.
Ba mươi sáu Thiết huyết vệ, người trẻ nhất cũng đã hơn hai mươi tuổi, sớm đã qua thời kì tốt nhất để luyện võ.
Muốn cho bọn họ luyện tập nội gia công lực không thể nghi ngờ chẳng thể tiến bộ tốt.
Lăng Thiên suy nghĩ một lúc lâu, mới từ trong trí nhớ tìm ra một loại ngoại gia ngạnh công cùng loại Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam chuẩn bị truyền thụ cho các Thiết huyết vệ.
Nếu sau này họ muốn đi theo chính mình thì thực lực không thể vẫn như cũ được.
Về vũ kỹ, Lăng Thiên cảm thấy rất đau đầu.
Bây giờ bọn họ trụ cột cơ bản không có, toàn bộ là bản năng chiến đấu lĩnh ngộ trên chiến trường.
Lăng Thiên nghĩ nếu là chỉ dạy cho bọn họ vũ kỹ thích hợp tại trên chiến trường thì nếu như trong chốn giang hồ cùng người đơn đả độc đấu, tất nhiên bị thua thiệt.
Nếu đồng thời truyền thụ hai loại võ học, có trời mới biết mấy tên đầu gỗ này học thành bộ dáng gì nữa!
Trong lúc đang suy tư, sau lưng hắn truyền đến tiếng bước chân, sau đó liền có một cái áo khoác dày khoác lên người hắn.
Một âm thanh nhẹ nhàng tinh tế nhưng cũng mang theo một chút lo âu quan tâm vang lên: “Công tử, cẩn thận kẻo bị cảm.”
Lăng Thiên ôn hòa mỉm cười quay đầu lại.
Hiện ra trước mắt hắn chính là một tiểu cô nương mi thanh mục tú, đôi môi xinh xắn đỏ mọng, một chiếc mũi thật thẳng, hai mắt thật to như hai hồ nước trong veo, sâu thẳm.Từ đôi mắt ấy hắn có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình như một tấm gương, không có chút tạp chất nào.
Đúng là tiểu cô nương Lăng Thần được Lăng Thiên mang về phủ, ăn uống đầy đủ nên khuôn mặt nhỏ nhắn đã có vẻ hồng nhuận, thân thể cũng khỏe lên trông thấy.
Lăng Thiên ha hả cười, không nhịn được vươn tay nắm bàn tay nhỏ bé của Lăng Thần, nói:”Thần nhi, thế nào lại dậy sớm như vậy? Thân thể nàng còn chưa khôi phục, phải nghỉ ngơi thêm nhiều.”
Lăng Thần ngượng ngùng nhìn xuống đất, nhìn bàn tay đang cầm bàn tay nhỏ bé của mình, thanh âm vẫn như cũ mang theo một tia lo lắng:”Thần nhi biết công tử một mình ở chỗ này, trời rất
Lăng Thiên nhẹ nhàng vén tóc rối trên trán nàng lên, nhẹ nhàng nói: “Thân thể ta rất tốt, không có việc gì đâu, nàng nhanh về phòng ngủ một lát đi, trời còn rất sớm.”
Kỳ thật bây giờ Lăng Thiên còn nhỏ hơn Lăng Thần một hai tuổi, nhưng không biết vì sao, mỗi lần hắn nhìn thấy tiểu cô nương đáng thương này lại luôn luôn có một loại cảm giác muốn lấy thân phận trưởng bối để an ủi, yêu thương nàng.
Lăng Thần cắn môi, tựa hồ do dự thật lâu, mới mở miệng nói:”Công tử, sau này có thể cho Thần nhi đi theo mấy người Lăng Kiếm huấn luyện được không?”
Lăng Thiên không khỏi ngẩn ra, nói:”Nàng như thế nào lại nghĩ như vậy?”
Lăng Thần cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Thần Nhi biết công tử huấn luyện bọn họ là vì tương lai bọn họ có thể vì công tử xuất lực làm đại sự.
Thần nhi cũng muốn giúp công tử, xin công tử đáp ứng Thần nhi?”
Lăng Thiên ha hả cười, nói:”Thần nhi, luyện võ rất khổ cực, ta sợ nàng chịu không nổi.”
Lăng Thần quật cường ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy kiên định địa thần sắc: “Mấy người Lăng Kiếm cũng có thể chịu được, Thần nhi nhất định có thể chịu được.
Thần nhi không sợ khổ, nếu có thể giúp được công tử, Thần nhi nguyện ý làm bất cứ chuyện gì. “
Lăng Thiên ha hả cười, vuốt mặt nàng mà nói:”Tốt lắm, ta phá lệ cho Thần nhi của ta một lần.
Ừm, đợi ta suy nghĩ xem dạy cho Thần nhi công phu nào mới tốt đây?”
Lăng Thần mừng rỡ, ngẩn khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nói: “Công tử tốt nhất dạy cho Thần nhi công phu lợi hại nhất, Thần nhi muốn đem Lăng Kiếm kia đánh bại mới được.”
Lăng Thiên bật cười: “Tốt, ta sẽ cho nàng so với Lăng Kiếm còn mạnh hơn nhiều.
Bất quá, Thần nhi, nếu là đi theo công tử một khi bắt đầu là không có đường rút lui đâu.
À, ta là không thích những người không có cố gắng, bỏ dở nữa chừng.”
Lăng Thần kiên định nói: “Công tử yên tâm, Thần nhi nhất định so với Lăng Kiếm còn
Lăng Thiên cười khẽ, nhưng trong đầu nhanh chóng chuyển động, dạy cho Lăng Thần võ công nào mới tốt? Chính mình luyện Kinh Long Thần Công không thích hợp với nữ tử, khẳng định là không được; về phần Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam lại càng vô vọng, làm gì có nữ hài tử luyện mấy loại võ công này? Như vậy, còn lại chỉ có một loại có thể thích hợp nữ tử tu luyện, đó là kiếp trước Lăng Tuyết Nhi luyện Hàn Băng thần công.
Vừa nghĩ đến Lăng Tuyết Nhi, Lăng Thiên tâm thần một trận hoảng hốt, trong lòng lại một trận đau đớn.
Một hồi lâu mới mở miệng nói: “Thần nhi, ngươi lại đây, ta kiểm tra thân thể cho ngươi.”
Lăng Thần ân một tiếng, thân thể nhỏ nhắn liền tiến đến người Lăng Thiên.
Cái gọi là “Kiểm tra thân thể” là thủ tục cần thiết để thu đồ đệ của các môn phái Trung Hoa, cũng là kiểm tra tư chất của các đệ tử có thích hợp tu luyện võ công của môn phái hay không.
Nói một cách khác, có một số người thân thể không thích hợp, cho dù có thể dễ dàng làm ra các động tác, nhưng vô luận như thế nào cũng không thể có thanh tựu, cho dù chăm chỉ khổ luyện cũng không thể bù đắp, đây là vấn đề tư chất mỗi người.
Giống như nền thể dục thể thao hiện giờ của Trung Quốc, trong môn thể dục dụng cụ, chỉ cần là người có thân thể linh hoạt, đa số có thể đạt huy chương vàng, nhưng toàn bộ là địa vận động viên đến từ phía nam, mà người phương bắc rất khó có thể đem môn thể thao này luyện đến đỉnh cao.
Cũng không phải là nói người phương bắc không cố gắng, cũng không phải nói người phương bắc không bằng người phương nam, mà là thuộc về vấn đề tư chất trời sinh.
Vấn đề ở đây là tính bản địa.
Một người sinh ra và lớn lên liên quan rất lớn đến hoàn cảnh sống.
Phía nam khí hậu ướt át, phía bắc địa không khí lạnh khô, cho dù là nhìn từ ngoài vào, người phương nam, phương bắc cũng có thể rõ ràng phân biệt.
Người phương nam thân thể so với người phương bắc cân đối hơn, da tay cũng nhẵn nhụi hơn nhiều; nhưng người phương bắc thân thể tráng kiện hơn.
Ở một số môn, chế độ ăn uống mang tính chất quyết định cho nên một số môn thể thao hao phí thể lực khá lớn, người phương bắc lại chiếm ưu thế.
Ha ha, đi quá xa, trở về chánh truyện.
Lăng Thiên hai mắt khép hờ, hai tay di chuyển trên người Lăng Thần, nội lực theo bàn tay dò xét tình hình phân bố của bộ xương của Lăng Thần.
Sau một phen dò xét, Lăng Thiên ngoài ý muốn phát hiện tiểu cô nương này thiên tư so với chính mình dự liệu tốt hơn rất nhiều, thậm chí không kém Lăng Kiếm, nếu Lăng Thiên hết lòng dạy dỗ, sợ rằng tại tương lai không xa lại xuất hiện một nhân vật kinh khủng.
Trong lòng nghĩ tới việc này, Lăng Thiên không khỏi có chút xuất thần, dĩ nhiên ngay cả tiếng bước chân trước cửa cũng không nghe thấy.
“A! ” Một tiếng hét chói tai không hề báo hiệu địa vang lên trước sân! Trong thanh âm tràn đầy kinh ngạc không thể tin!
Lăng Thiên thất kinh, vội vàng quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy trước tiểu viện có vài người đang đứng.
Phu thê Lăng Khiếu, phụ tử Lăng Không, bên cạnh dĩ nhiên là quý phi cô cô Lăng Nhiên, một tay che môi đỏ mọng, kinh ngạc nhìn đám người mình vẻ mặt đều trợn mắt há mồm địa nhìn hai tiểu hài tử.
Giờ phút này, tư thế Lăng Thiên và Lăng Thần, lại còn động tác của Lăng Thiên, người ngoài nhìn qua thấy mập mờ đến cực điểm.
Lăng Thiên gắt gao đem Lăng Thần ôm vào trong ngực, đôi tay di chuyển trên người Lăng Thần, hai tròng mắt có chút híp híp, bộ dáng tựa hồ rất chi là say mê.
Mà Lăng Thần vẻ mặt ửng đỏ, gắt gao tựa vào trong lòng Lăng Thiên…
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 68: Sự Kiện Kiểm Tra Thân Thể
“Nghiệt chướng! ngươi đang làm cái gì vậy?” Một tiếng rống rung trời vang lên.
Lăng Khiếu vẻ mặt tối sầm, hai mắt chuyển màu đồng, hận không thể đem Lăng Thiên nuốt vào bụng.
Tình cảnh này nếu là thiếu niên thiếu nữ mười lăm sáu tuổi tạo thành mọi người cho dù kinh ngạc thì đến nỗi không nói nên lời.
Tuổi mới lớn có chút cảm giác ngây thơ cũng có thể lý giải.
Nhưng việc này lại phát sinh trên người một đôi tiểu hài tử sáu bảy tuổi, như vậy quả thật là hết nói nổi.
Trong đôi mắt xin đẹp của Sở Đình Nhi tràn đầy khiếp sợ, nàng không thể nào tin nhìn đứa con trai tốt con của nàng hồi lâu cũng không thể
Thời gian Quý phi Lăng Nhiên thét chói tai trôi qua, nàng là người thứ nhất khôi phục lại.
Ánh mắt nhìn về phía Lăng Thiên mang theo vẻ vừa bực mình vừa buồn cười, thiếu chút nữa không nhịn được phì cười.
Lăng Không phụ tử há to miệng.
Phía sau Lăng Nhiên hai cung nữ nhìn hai tiểu hài tử, trong mắt tràn đầy ý cười mỉa mai.
Lăng phủ hoàn khố Tiểu công tử danh chấn tứ phương, nghe nói trong ngày thôi nôi chọn gì không chọn lại chọn túi thơm.
Người nào cũng nghĩ sau khi lớn lên có thể hay không trở thành hoa hoa công tử.
Ai mà nghĩ đến tiểu gia hỏa này còn chưa có lớn lên, mới năm tuổi đã bắt đầu đại nghiệp phong lưu! Hai mắt lặng lẽ liếc về phía hai người Lăng Khiếu, trong lòng thầm khen phu phụ Đại tướng quân thật sự là dạy con thật là hay.
Lăng Nhiên rốt cục cũng có phản ứng, cười đến run rẩy cả người, châm chọc nhìn ca ca tẩu tẩu.
Ý tứ rất rõ ràng: nếu như không phải hai người có một số việc không cẩn thận bị tiểu gia hỏa này chứng kiến, lấy tuổi của hắn, như thế nào làm ra loại chuyện này?
Trong lòng mọi người đều có cùng suy nghĩ, không tự chủ được trêu chọc nhìn về Lăng Khiếu cùng Sở Đình Nhi.
Sở Đình Nhi giật mình, nãy giờ chả suy nghĩ được gì.
Đến khi có phản ứng lại thấy ánh mắt mọi người dồn về phía mình.
Tâm niệm vừa chuyển nhất thời rõ ràng ý tứ mọi người, khuôn mặt bạch ngọc xinh xắn, cái cổ cao cao không hẹn cùng lúc hồng lên.
Xấu hổ, thẹn, giận,… trút lên người trượng phu, tay nàng “sờ nhẹ” tấm lưng Lăng Khiếu.
Lăng Khiếu như một cơn lốc xông lên, không nói một lời, nắm mắt cá chân Lăng Thiên, bắt hắn nằm xuống, và thế là cái mông Lăng Thiên lại được Lăng Khiếu “đánh trống”.
“Chát chát chát chát…”, Bàn tay tiếp xúc cái mông tạo ra âm thanh rất lớn, nhưng cũng kém nhiều so với tiếng mắng của Lăng Khiếu: “Ta đánh chết tiểu súc sanh ngươi! Đúng là bại hoại gia phong, nghiệt chướng!”
Lăng Thần lúc này mới giật mình tỉnh lại, vội vàng quỳ xuống cầu xin:”Lão gia, công tử hắn là đang kiểm tra cơ thể cho ta, lão gia xin đừng đánh công tử.” Lăng Thần tuổi còn nhỏ, làm sao biết tại sao Lăng Thiên lại bị đánh, hắn đâu có làm gì sai?
“Kiểm… kiểm tra thân thể??!” Vừa nghe lời này,ai mắt một mồm lần nữa biến thành chữ “O”.
Kiểm tra thân thể? Tiểu công tử đùa giỡn thị nữ cũng là có lý do a, đúng là ngoài dự đoán của mọi người! Lăng Khiếu tức giận, âm thanh “chát chát” lại to thêm vài phần.
Lăng Thiên kêu to:”Ba ba, ngươi nghe ta giải thích!”
Lăng Khiếu nghiến răng nghiến lợi, quát:”Giải thích cái rắm!” Tay như trước không ngừng vỗ xuống mông,”chát chát….”, tiếng nghe thật to.
Lăng Thiên không dám dùng nội lực chống đở, sợ phụ thân bị thương, cái mông đã đau lắm rồi, giờ lại nghe Lăng Khiếu nói những lời này, nhất thời giận dữ, lớn tiếng nói: “Lão đầu, chẳng lẽ không thể không giảng đạo lý?”
“Lão…đầu???” Lăng Khiếu tức giận thanh âm cũng run rẩy, ” Nghịch tử! nghiệt chướng! súc sanh! ta###*** ngươi!” Trong cơn giận dữ, đem Tam Tự kinh ra mắng, lưu loát dị thường.
Sở Đình Nhi cùng Lăng Nhiên tiến đến khuyên can, lại bị Lăng Khiếu nổi giận một tay một người đẩy sang một bên, Sở Đình Nhi nhìn cài mông con mình béo mập mà lại có vết máu dần dần xuất hiện, trong lòng đau đớn không thôi, không nhịn được trong mắt nước mắt cuồn cuộn rơi xuống.
Đang ở lúc cao trào, ngoài cửa có tiếng động, mấy tráng hán cao lớn chạy vào, đều là cả người bừng bừng nhiệt khí, mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt mệt mỏi.
Sở Đình Nhi vừa thấy đầu lĩnh đúng là Phùng Mặc, nhất thời như gặp cứu tinh, vội vàng hô to:”Phùng mặc, mau tách phụ tử họ ra”
Đám người Phùng Mặc vừa chạy về đến, mệt mỏi không chịu nổi, cũng không nghĩ tới vừa vào cửa liền gặp sự kiện đặc sắc như thế, trong lúc nhất thời dĩ nhiên cố tranh thủ đứng thở, ở một bên xem địa chuyện hay.
Các Thiết Huyết Vệ cùng Phùng Mặc một mực như nhau, mỗi người hai tay ôm ngực nhìn Lăng Thiên bị đánh vào mông cười đùa thoải mái, tuyệt đối không nghe phu nhân nói gì.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Lăng Thiên nửa tháng nay cơ hồ mỗi ngày đều gia tăng cường độ huấn luyện, mọi người phải thao luyện địa chết đi sống lại,… ngay cả lúc nghỉ ngơi trên giường ngủ cũng bị khó khăn, trong lòng bọn họ sớm đã kêu khổ suốt ngày.
Giờ phút này nhìn thấy tiểu ma tinh nàu bị phụ thân đánh, bộ dáng chật vật cực kỳ khiến họ đều là cảm giác được trong lòngnỗi vui sướng giống tột độ.
Mệt mỏi suốt nửa tháng nay trong nháy mắt mất hết! Trong lòng mỗi người thầm nghĩ: Công tử một chưởng ngay cả đá tảng cũng có thể đánh nát, Nguyên soái như vầy chỉ là gãi ngứa mà thôi, thấm tháp vào đấu? Đánh vài cái, quả thật không có việc gì, nhưng thật ra loại chuyện khó gặp này xuất hiện thì còn không nhân cơ hội xem cho đã nghiền.
Người về tới càng ngày càng nhiều, đã hơn hai mươi người.
Tên nào cũng có bộ dáng hả hê, đứng một bên nhìn Lăng Thiên chịu phạt.
Có mấy người thậm chí vỗ tay ủng hộ, kêu loạn lên:”Nguyên soái, dùng sức! oa ha ha ha “
Lăng Thiên giận dữ, bất chấp thân thể còn bị đang nằm trong tay phụ thân, ngẩng đầu lên hét lớn: “…Sáng sớm ngày mai, một trăm sáu mươi dặm…”
Thiết Huyết Vệ lạnh run, không chờ Lăng Thiên nói xong, mọi người như ong vỡ tổ địa đi lên, đem phụ tử hai người tách ra.
Những Thiết Huyết Vệ đến Lăng Phủ, là dưới trướng Lăng Khiếu, tất cả mọi người biết vị Đại nguyên soái này một khi có việc quân là cực kỳ nghiêm khắc, quân pháp vô tình; nhưng nếu là lúc rảnh rỗi không có việc gì thì rất thoải mái, xem quân sĩ như huynh đệ, nên cũng không sợ chọc giận hắn, ba chân bốn cẳng địa liền đem Lăng Thiên cứu ra.
Cũng không biết cái tên cứu Lăng Thiên là cố tình hay là cố ý, đột nhiên buông tay, thân thể Lăng Thiên rơi xuống, mông hôn nhẹ lên mặt đất!
“A!… ta##&&*** một tiếng chửi long trời lở vang lên, mang ra một chuỗi dài Tam Tự kinh.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 69: Mình Làm Mình Chịu
Lăng Khiếu thở hổn hển, trong lúc vô ý cúi đầu hắn nhìn thấy bàn tay mình có dấu vết màu đỏ nhạt, dĩ nhiên là vết máu từ mông Lăng Thiên, tâm trạng bấn loạn, tự trách chính mình: sao lại nặng tay với chính con của mình như thế?
Sở Đình Nhi cùng Lăng Nhiên hai mắt sớm đã rưng rưng, đồng thời đi tới, cẩn trọng ôm Lăng Thiên vào lòng, tâm trạng cả hai rối bời.
Nhìn cảnh mông Lăng Thiên đẫm máu khiến hai nàng không cầm được sự đau xót, rơi lệ.
Cả hai cùng quay đầu trợn mắt nhìn Lăng Khiếu
Lăng Nhiên càng không khách khí, cất giọng trách cứ: “Đại ca không màng đạo lý gì cả.
Thiên nhi chỉ là một tiểu hài tử, có đáng nặng tay như vậy không? Chuyện lớn như thế một đứa trẻ có thể hiểu sao? Cái này coi như cũng do đại ca bất chấp lý lẽ giam cầm hài tử, đại ca tức giận cái nỗi gì?” Nghĩ đến mình thật vất vả có cơ hội viếng thăm phụ mẫu, chạy vội tới gặp mặt đứa cháu trai xa cách đã lâu, đến nơi đã mệt mỏi lại còn thấy cháu bị một trận đòn tơi bời.
Sở Đình Nhi nghe những lời này, mặt đỏ bừng, bất chấp nỗi thẹn thùng ôm con đi vào phòng trong, vừa đi vừa kêu gia nhân mang thuốc trị thương, khăn vải để rửa vết thương đến.
Lăng Khiếu ngượng ngùng quay đi, trong lòng đã hối hận nhưng không muốn muối mặt thừa nhận sai lầm.
Huống chi Lăng Khiếu thực sự tức giận, nếu không phải con hắn đùa giỡn với nha hoàn, một đứa trẻ như vậy sao có thể làm được gì chứ? Cái này có phải là tai nạn không? Người làm Lăng Khiếu thực sự tức giận chính là hành động vô sỉ của con mình đã bị nhiều người chứng kiến.
Xem ra việc này muốn che giấu cũng không có khả năng.
Lăng Khiếu có thể tưởng tượng việc này trong vài ngày tới sẽ lan truyền khắp thành, bản thân ông ta trong triều e rằng cũng trở thành trò cười.
Sau lần này tên tuổi Lăng công tử phóng đãng e rằng sẽ lan truyền khắp thiên hạ.
Lăng Không phụ tử ánh mắt hả hê, nói vài câu an ủi Lăng Khiếu, cả hai rời đi với tâm trạng vui sướng.
Thời điểm này không còn phù hợp cho bọn họ lưu lại nơi đây.
Lăng Khiếu nghiêm mặt, quay người đối diện với vẻ mặt cười cợt của đám Thiết Huyết Vệ.
Hắn cùng với những người này hằng năm nay đồng cam cộng khổ, sớm đã coi nhau là huynh đệ, không phân biệt cao thấp, giờ phút này nhìn dáng vẻ của mọi người trong hoàn cảnh này, hắn không khỏi cau mày, hỏi: “Các ngươi nghĩ đây là cái gì? Các ngươi sao lại chật vật như vậy?”
Vẻ mặt mọi người lập tức nghiêm lại, ai cũng nhớ Lăng Thiên nói như đinh đóng cột rằng: “Không cho phép bất cứ ai tiết lộ tin tức gì về hắn.”
Một lúc sau, thấy nét mặt Lăng Khiếu càng u tối, mắt hắn đã thấy bão táp sắp nổ ra, đám thuộc hạ này ngay cả câu hỏi hắn đặt ra cũng không trả lời?
tình hình không tốt, luôn mồm nói: “Cái này… cái đó…”
Lăng Khiếu cả giận quát: “Cái này, cái kia, sao? Nói mau.”
Phùng Mặc thầm niệm phật nói: “Tiểu công tử bắt bọn tiểu nhân chạy bộ.” Hắn thầm nghĩ cái này không tính là tiết lộ bí mật.
Dù sao mọi người cũng đã biết.
“Chạy bộ?” Lăng Khiếu nghi hoặc “Chay bộ là sao?”
“Cái này” Phùng Mặc xấu hổ gãi đầu: “Công tử nói chúng tiểu nhân chạy bộ chơi đùa rất vui.” Phùng Mặc xấu hổ cả người, lần đầu tiên từ lúc chào đời nói dối, xấu hổ đến đỏ bừng mặt.
” Chơi đùa?” Lăng Khiếu nhảy dựng lên, phẫn nộ nhảy lên gào thét: “Lão tử ta một tay huấn luyện Thiết Huyết Vệ, trải qua trăm trận, là dũng sĩ của vương quốc, là anh hùng nơi chiến địa.
Cái tên súc sanh đó thoải mái chơi đùa, bắt anh em chạy bộ? Thật là, đồ súc sinh”.
Nhìn các Thiết Huyết Vệ, Lăng Khiếu áy náy nói: “Các huynh đệ, là ta hại các ngươi, đều do ta.
Các anh em ở đây đã mệt mỏi, bị tên tiểu súc sanh ngược đãi, các huynh đệ yên tâm, ta sẽ cố nghĩ ra biện pháp để cho các anh em trở lại phục vụ trong quân doanh.
Mọi người yên lặng nhìn nhau, không ai nói gì.
Trong lúc Lăng Khiếu trọng tình nghĩa mà cảm động, mọi người cũng không nhịn được lo lắng, nếu Lăng Khiếu thật sự có thể thuyết phục để mọi người trở lại quân doanh thì làm sao bây giờ? Trong nửa tháng qua, ba mươi sáu Thiết Huyết Vệ đã cảm nhận rõ ràng bản thân họ về thể lực hay tinh thần liên tục tăng tiến so với trước kia, không ai có thể tin sự tiến bộ đó chỉ diễn ra trong vòng có nửa tháng mà thôi, hơn nữa công tử đã nói đây mới chỉ là khảo nghiệm ban đầu, con đường dẫn tới sự thay đổi mạnh mẽ vẫn còn chưa bắt đầu.
Gặp được cơ hội cùng một chủ nhân tốt như thế.
Người nào lại nguyện ý quay lại những ngày đen tối, không có ánh sáng, cả đời cũng không ngẩng đầu được trong quân doanh sao? Trừ phi người đó đã bị lừa đá vào đầu, mọi người đều trợn mắt nhìn Phùng Mặc, nếu bởi vì hai câu nói của hắn, mọi người bị tước đi cái cơ hội hiếm có như vậy, họ chắc chắn sẽ lột da hắn.
Cảm nhận được ánh mắt sắc nhọn của mọi người chung quanh, trán Phùng Mặc đổ mồ hôi lạnh, hắn cứng cỏi cười nói: “Nguyên soái, không cần lo lắng, tiểu nhân và mọi người đang vui vẻ chơi ở đây”
Lăng Khiếu thở dài, mắt rớm lệ, vỗ vỗ vào vai Phùng Mặc, trầm giọng nói: “Huynh đệ, ta biết các ngươi không muốn làm khó ta, cái này không cần nói nữa, các huynh đệ cứ chờ tin tốt của ta.” Nói xong, Lăng Khiếu xoay người bước đi, khuôn mặt nghiêm lạnh, bước chân nặng nề mà kiên định.
Mọi người sau lưng nhất thời ngây người, nhìn bóng dáng Lăng Khiếu xa dần, đám Thiết Huyết Vệ nghiến răng nghiến lợi, tiến sát Phùng Mặc, tất cả thấy chân tay ngứa ngáy, tiếng bẻ tay kêu rắc rắc.
Phùng Mặc thấy tình hình không ổn, từ từ lui về phía sau, cười gượng, nói: “Các vị huynh đệ, chuyện đó nói ra cũng tốt mà, ta chỉ là vạn bất đắc dĩ”
” Đánh hắn!” không biết ai hô lên một tiếng, đám đông vây kín Phùng Mặc, hắn xoay người muốn chạy, nhưng đã quá muộn, một trận kêu la thảm thiết lại nổi lên, so với của Lăng Thiên lúc trước chỉ có hơn chứ không kém.
Trong phòng, Lăng thiên vận công để nghe mọi người nói chuyện, khuôn mặt hắn lộ vẻ hài lòng, hắn biết đám Thiết huyết vệ này đã bắt đầu biết dựa vào nhau.
Một bóng người nhỏ bé từ trong phòng Lăng Thiên đi ra, đó là Lăng Kiếm.
Lúc trước Lăng Kiếm quay lại phủ, nghe tin công tử chịu phạt, lòng như lửa đốt, ngay cả mặt cũng không rửa vội vàng chạy vào.
Mọi người thấy Lăng Kiếm đi ra, vây quanh hắn để tìm hiểu tin tức, bỏ mặc Phùng Mặc dở sống dở chết nằm trên mặt đất.
” Này, Lăng Kiếm, công tử sao rồi?”
” Hây, hây, Kiếm Kiếm, công tử nói sao?”
“Nữa tháng rồi, công tử có nói đủ tư cách không?”
“…”
Lăng Kiếm nhìn mọi người, mắt ánh lên vẻ thương xót, nhưng chợt lóe rồi biến mất, vẻ mặt kỳ quái, tựa hồ có chút tươi cười, lại như có chút muốn khóc, nhìn mọi người mộ lúc lâu, yên lặng không nói gì.
Mọi người không khỏi nóng ruột, hận không htể xông vào túm cổ tên tiểu tử bắt hắn nói nhanh ra.
” Khụ, khụ” Lăng Kiếm hắng giọng, ra vẻ bắt đầu nói, mọi người vội nín thở, tĩnh khí, vểnh tai.
Lăng Kiếm sau khi ho xong, bả vai lại run rẩy, hắn nhíu mày nói:” Bả vai nhức quá.”
” Đau à? Để ta bóp vai cho ngươi” Một gã thiết huyết vệ hai mắt như muốn bốc lửa đi tới cạnh hắn.
” Khụ, khụ, đùi đau quá.”
” Ta xoa bóp cho ngươi.”
” Khu, khụ, khụ, cánh tay nhức quá, cả hai tay đều nhức.”
” Ta bóp cho ngươi.”
Rốt cục Lăng Kiếm thỏa mãn, xoay cổ một vòng, nói:” Công tử nhân lúc phu nhân và quý phi không ở đó, lén nói với ta hai câu, công tử muốn ta ra ngoài nói cho mọi người biết.”
Mọi người nhất thời khẩn trương, hai mắt không chớp nhìn môi Lăng Kiếm, chỉ sợ bỏ sót câu nào.
Lăng Kiếm lại ho một tiếng nói: “Công tử nói rằng…” Hắn vừa nói vừa nhìn mọi người cười hì hì, cũng không nói gì thêm nữa.
Mọi người bừng bừng tức giận, tay chân ngứa ngáy muốn giáo huấn tên tiểu tử này.
Lăng Kiếm thấy tình hình bất ổn, rụt cổ lại, bắt chước giọng Lăng Thiên nói: “A, vốn các ngươi đã đủ tư cách, nhưng các ngươi hôm nay nhìn công tử bị đánh, không có chút động tâm, tất cả hả hê đứng nhìn.
Cho nên bổn công tử quyết định: các ngươi bây giờ còn chưa đủ tư cách” Lăng Kiếm cười, mắt nhấp nháy.
Mọi người đồng loạt thở dài, ý chí suy giảm.
Lăng Kiếm tiếp tục: “Đừng nóng vội, ta còn chưa nói xong.
Nghe xong, mọi người lập tức lấy lại tinh thần.
“Ta nghĩ, ta nên cho các ngươi một cơ hội”
“Ha, ha, ha công tử vạn tuế” Âm thanh reo mừng nổi lên như điên.
Lăng Kiếm thờ ơ, lạnh nhạt nhìn đám người đang hò reo, công tử có thấy náo nhiệt không? Không phải mất gì mà cũng đựợc xem trò đấy sao? Cái đó thật là buồn cười quá.
Hắn thong thả nói: “Vì vậy ngày mai là ngày khảo nghiệm, ai qua được thì sẽ được ở lại”
” Ha, ha, ha, cuối cùng ngày khảo ngiệm, dễ thôi, dễ thôi” Mọi người mừng rỡ reo hò như điên.
Lăng Kiếm lạnh lùng tuyên bố:” Nội dung khảo nghiệm ngày mai: Mỗi người đeo một khối đá trên lưng, đi từ cửa phủ tới biệt viện, hành trình hai lần, tổng cộng một trăm sáu mươi dặm, tất cả phải quay về trước bữa ăn trưa” Ở thời đó, mỗi khối đá phải nặng đủ mười cân, vừa dày vừa nặng.
” Ôi?” Tiếng kêu tuyệt vọng vang lên, sắc mặt ba sáu đại hán đồng thời hiện lên nỗi thống khổ, mặt cắt không còn giọt máu.
Một người nhìn vẻ mặt đắc ý, tươi cười của Lăng Kiếm, không nhịn được sự đả kích của hắn nói: “Chúng ta tất cả đều phải kiên trì, Tiểu Kiếm, chẳng lẽ ngươi sẽ tránh được sao? He, he, ngươi hãy đi cầu xin công tử đi.”
Đó cũng là suy nghĩ của mọi người.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Lăng Kiếm cười hắc hắc nói:” Thật ngượng quá, ta đã đã cầu xin công tử, công tử cũng phá lệ khai ân, cuộc khảo nghiệm ngày mai ta không cần phải tham gia, ha, ha….”
Mọi người tất thảy đều giật mình ngã ngửa.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 70: Ngã Dục Lăng Thiên
* Ngã Dục Lăng Thiên ( Ta Muốn Lên Trời)
Sau khi tới thế giới này thì đây là hội nghị đầu tiên mà Lăng Thiên triệu tập.
Nhân vật tham gia là lực lượng thủ hạ mà Lăng Thiên hiện có trước mắt: ba mươi sáu Thiết Huyết Vệ, Lăng Kiếm, Lăng Thần.
Địa điểm là gian phòng lớn nhất trong tiểu viện mà Lăng Thiên đang ở hiện tại.
Thời gian là vào lúc đêm khuya.
Đối với nội dung hội nghị lần này, Lăng Thiên nghiêm cấm bất cứ ai được tiết lộ ra ngoài dù chỉ một chút.
Trước mắt mà nói, có thể sỡ hữu được một lực lượng như vậy Lăng Thiên cảm thấy cũng không tệ.
Còn nếu muốn khuếch trương lực lượng, điều này cũng không phải khó nhưng như vậy sẽ khiến không ít người có tâm chú ý, được còn không bằng mất.
Trong mắt của Lăng Thiên lúc này, những người này sau này đều sẽ trở thành những nhân vật chủ chốt trong đoàn thể của hắn, cũng có thể nói là thuộc về tầng lớp lãnh đạo.
Lăng Thiên đương nhiên nắm trong tay tất cả những chi tiết quan trọng về bối cảnh của từng nhân vật trong số họ.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Sau khi bị Lăng Khiếu đánh, Lăng Thiên cơ hồ cũng không xảy ra chuyện gì cả.
Tuy nhiên hắn vẫn phải nằm trên giường tĩnh dưỡng hai ngày, cũng bởi vì mẫu thân của hắn – Sở Đình Nhi nước mắt lưng tròng ép hắn nghỉ ngơi.
Lăng Khiếu sau vài ba lần sai người đến gặp nhưng không thành, rốt cục lão cũng tự thân đến trước cửa để gặp thê tử.
Đó là lần đầu tiên Lăng Thiên chứng kiến sự cường hãn phẫn nộ của mẫu thân hắn.
Sở Đình Nhi lồng lên cứ như sư tử mẹ đang bảo vệ an toàn cho sư tử con, xem bộ dáng như còn muốn cắn xé Lăng Khiếu thành từng mảnh nhỏ.
Lăng lão phu nhân sau khi nghe qua chuyện bèn gọi Lăng Khiếu tới trước mặt rồi chửi lão như hắt nước vào mặt.
Chuyện Lăng Khiếu muốn điều trở về đám Thiết Huyết Vệ, lão mới chỉ mở mồm ra còn chưa thốt ra được câu nào, liền bị Lăng lão phu nhân hung hăng quát tháo bác bỏ ngay tức khắc, lão cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Điều này vô hình đã tạo nên một kết quả vô cùng có lợi cho Lăng Thiên: Đại nguyên soái Lăng Khiếu cảm thấy không còn mặt mũi đối diện với ba mươi sáu thân huynh đệ Thiết Huyết Vệ, từ đó về sau lão luôn có thái độ kính nhi viễn chi (chỉ dám nhìn từ xa) với khu tiểu viện của Lăng Thiên, thậm chí còn xếp nó vào nơi tuyệt đối không bao giờ dám bén mảng tới.
Nhìn ba mươi tám người ở trước mặt, thần sắc Lăng Thiên vô cùng lạnh lùng, gương mặt trở nên nghiêm túc chưa từng có.
Tinh thần mọi người không tự chủ mà trở nên căng thẳng khẩn trương, vẻ mặt còn có vẻ ngưng đọng chăm chú
“Hôm nay, là ngày 11 tháng 12 năm 3179 theo lịch của Thiên Tinh đại lục, hay còn là ngày 11 tháng 12 năm 45 theo lịch Thừa Thiên.
Các vị, ta yêu cầu mọi người phải ghi nhớ ngày hôm nay.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, mỗi người trong chúng ta đang ngồi ở đây chính thức trở thành thành viên của một đại gia đình, thành viên của một tập thể lớn.
Bắt đầu từ thời khắc khi ta nói lời này thì các ngươi chính thức là người của Lăng Thiên ta!”
Tiếng hít thở của người cũng trở nên nặng nề dồn dập hơn
“Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta từng bước hoàn thiện lực lượng bản thân, khuếch trương thế lực của chính mình.
Nhưng tất cả đều phải tiến hành trong bí mật.
Bởi vì đối thủ mà chúng ta phải đối mặt là cả thế giới này, tất cả các thế lực cường đại, những nhân vật cường đại.”
” Còn hơn ba tháng nữa thôi, Lăng phủ biệt viện sẽ hoàn thành.
Đến lúc đó, nơi đây sẽ là bàn đạp để các người chính thức trở nên mạnh hơn! Ta bây giờ tuy mới chỉ năm tuổi, thời gian trước mắt tuy còn rất dài nhưng kỳ thật những dòng ám lưu ở các vương quốc đã bắt đầu bạo phát, đại chiến chẳng biết khi nào nổ ra.
Một khi chiến sự bắt đầu thì cả đại lục sẽ bị cuốn vào vòng chiến hỏa.
Cho nên, khi ta chính thức đưa các người tiến vào sau cánh cửa này, tất cả đều phải dựa vào bản thân các ngươi! Nếu muốn tương lai có thể sống sót,đi theo ta hưởng thụ vinh hoa phú quý, vậy hãy cố gắng hết sức đề cao thực lực của bản thân, đừng để mình chết trong chiến trận!”
Nhịp hô hấp của mọi người trở nên nặng nề ngưng trọng hơn, hai mắt trợn tròn, trên trán từng giọt mồ hôi không ngừng tứa ra.
Đã nói đến mức này, nếu còn không lĩnh ngộ được ý tứ của Lăng Thiên, khẳng định kẻ đó chỉ có thể là một người ngu ngốc.
Lăng Thiên đã nói trắng ra dã tâm lớn nhất của hắn, chỉ là chưa nói thẳng ra hắn muốn làm hoàng đế mà thôi.
Mọi người cho tới bây giờ khi tới Lăng phủ, liền phát giác ra hắn còn đang ẩn nhẫn chờ đợi một điều gì đó.
Chỉ là mọi người vẫn chưa biết với thực lực hùng hậu mạnh mẽ như Lăng gia, hắn làm sao vẫn phải cẩn thận từng li từng tí như vậy? Bây giờ mọi người mới vỡ lẽ, nguyên lai tiểu hài tử trước mặt này không ngờ lại ôm trong lòng chí lớn kinh người như vậy!
Có thể ẩn nhẫn như vậy, dã tâm đương nhiên phải rất lớn!
Trên khuôn mặt Lăng Thiên xuất hiện chút tiếu ý đầy vẻ cuồng ngạo, hắn quát khẻ: ” Ta tên Lăng Thiên, uy lăng thiên hạ! Chư quân, ai dám theo ta lăng thiên hạ?!”
Ba mươi tám người đồng thời quỳ xuống đồng thanh đáp: “Chúng thuộc hạ nguyện phò tá công tử, uy lăng thiên hạ!”
Lăng Thiên cười ha ha, khoát khoát tay nói: “Chỉ là một nguyện vọng nho nhỏ thôi, các vị cũng không cần quá coi trọng.
Đặt trong lòng là được rồi, nếu truyền ra ngoài, nói một hoàn khố công tử chẳng làm được chuyện gì tốt như ta lại ôm chí hướng như vậy, chỉ sợ khiến họ cười rớt cả quai hàm.”
Tâm tình mọi người buông lỏng đôi chút, cũng nở nụ cười.
Chuyện Lăng Thiên “đùa giỡn” thị nữ không cần tuyên truyền sớm đã lan truyền khắp các ngõ ngách của kinh thành! Mới năm tuổi đầu đã biết trêu chọc thị nữ rồi! Lăng Thiên sớm đã bị người ta gắn cho cái danh hiệu ”Siêu cấp hoàn khố”, trước mắt danh tiếng của Lăng Thiên trong kinh thành phải nói là có một không hai, trở thành đề tài hay được bàn tán nhất trong Thừa Thiên thành.
Sau khi kết thúc vấn đề chính, Lăng Thiên bắt đầu hỏi sang vấn đề vướng mắc trong lòng đã khiến hắn trăn trở bấy lâu vẫn chưa tìm ra được câu trả lời: “Các ngươi xuất thân từ trong quân ngũ, vậy có từng nghe nói qua trên thế giới này có người sở hữu siêu cường lực lượng, có thể đi lại trên sườn núi như trên đất bằng,dùng bàn tay bằng xương bằng thịt mà đập đá thành bột chưa?”
Nghi vấn này, vốn đã tồn tại trong lòng Lăng Thiên bấy lâu nay, Lăng Thiên khi tiếp xúc với ai đó, đôi lúc vô tình hoặc cố ý đều cố gắng dò hỏi tin tức nhưng không ai có thể trả lời rõ ràng.
Thậm chí rất nhiều người còn lập tức khẳng định là không có! Điều này khiến cho Lăng Thiên nảy sinh ảo giác, rằng võ công vốn không hề tồn tại trong thế giới này.
Về phần ma pháp, lại càng không hề tồn tại.
Điều này hoàn toàn phủ định những lý giải của Lăng Thiên về xuyên việt.
Mãi cho tới khi Lăng Thiên trông thấy Tiêu Phong Hàn trong lúc phẫn nộ, không ngờ một chưởng đập nát cái bàn uống trà chắc chắn kiên cố thì Lăng Thiên mới đột ngột phát hiện ra trên thế giới này vẫn tồn tại võ công và nội lực.
Chỉ bất quá chẳng biết vì sao, những người sở hữu lực lượng như vậy vô cùng ít.
Hơn nữa họ cũng không dễ dàng bộc lộ ra.
Cao thủ thần bí đứng đằng sau Tiêu Phong Hàn khiến Lăng Thiên vô cùng cảnh giác, người nọ rõ ràng là một cao thủ khiêm tu nội ngoại công hơn nữa còn am hiểu thuật ẩn dấu tung tích.
Lăng Thiên cũng cảm thấy kỳ quặc, như vậy tồn tại, tại sao không một ai hay? Thêm vào đó trên thế giới này liệu có bao nhiêu nhân vật như vậy? Cấp bậc võ công trên thế giới này phân chia thế nào? Những võ lâm cao thủ trong thế giới này rốt cục mạnh đến mức độ nào? Họ đang ẩn thân ở đâu?
Vô số nghi vấn tràn ngập trong lòng Lăng Thiên.
Bây giờ Lăng Thiên đại khái có thể điều tra ra, chính là tồn tại của những nhân vật như vậy là 1 bí mật! Tất nhiên cũng có một số người biết chuyện này.
Với xuất thân của Lăng Gia hiển nhiên còn chưa biết bí mật này, đến tư cách được biết còn chưa có!
Lăng gia vốn chỉ là một gia tộc giàu có, mãi đến khi Lăng Chiến đi theo Khai Quốc hoàng đế đánh thiên hạ, từ không có gì trong tay đến phong quang vạn trượng như bây giờ.
Nhìn thì có vẻ vinh diệu vô cùng nhưng căn cơ vẫn còn rất cạn! Một số ít thế gia lớn có nguồn gốc lâu đời, truyền thừa tới nay đã được khoảng trên dưới mười đời vẫn còn chưa để Lăng gia trong mắt.
Bởi vì Lăng gia, bất luận so sánh về quyền thế hay tài lực, so với mấy gia tộc lâu đời này, đúng là vẫn còn thiếu đi một phần lớn căn cơ từ xưa truyền lại! Người đời có câu, tam đại nhi quý (sau ba đời mới giàu được)! Còn Lăng gia, cho tới Lăng Thiên hiện tại, cũng bất quá mới được ba đời mà thôi.
Mọi người nhìn lẫn nhau, ai nấy cũng có vẻ mờ mịt.
Hiển nhiên tất cả mọi người ngoại trừ Lăng Thiên đã từng trông thấy qua loại lực lượng kinh người này ra thì những người khác căn bản chưa từng trông thấy.
Lăng Thiên khe khẽ thở dài.
Xem ra chuyện này cuối cùng phải dựa vào bản thân từng chút từng chút tìm hiểu mới được.
Ý chí trong lòng Lăng Thiên bừng lên mạnh mẽ, hắn tin tưởng, chỉ cần nếu có nhân vật như vậy tồn tại, vậy nhất định phải lưu lại chút dấu vết; với thực lực của bản thân đang từ từ tăng lên thì những người này sớm muộn gì cũng xuất hiện trong mắt mình.
Mặt khác, Lăng Thiên mơ hồ hiểu được những thế gia lớn đều là đời đời truyền thừa lại.
Lâu nhất cũng đã được truyền thừa đến cả ngàn năm nên những gia tộc này dám chắc đã tiếp xúc với những nhân vật như vậy! Thậm chí, bản thân những gia tộc này biết về những nhân vật đó.
Ít nhất trong gia tộc đó hẳn cũng có.
Nhất là gia tộc cổ xưa nhất trên Thiên Tinh địa lục: Ngọc gia – gia tộc đã có lịch sử truyền thừa cả nghìn năm nếu nói không có nhân vật như vậy tồn tại dù có chặt đầu Lăng Thiên hắn cũng không tin! Nếu như không có nguyên nhân đặc thù thì nào có gia tộc nào có thể truyền thừa nghìn năm đây? Biết bao phong sương thăng trầm, thay triều đổi đại trong nghìn năm như vậy, liệu có một gia tộc bình thường có thể chống đỡ được đây?
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










