[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 98 : Sau Lưng Đánh Lén (2) (c971-c980)
❮ sautiếp ❯Chương 971: Sau Lưng Đánh Lén (2)
Một bên Dược Thành cũng cười nói:
– Diệp thiếu, không nghĩ tới ngươi và ta ở trong học viện, vì lần hành động này, chuyên môn luyện chế ra Kỳ Tâm Hư Nguyên Hỏa vẫn đúng là có đất dụng võ, nếu như không phải Kỳ Tâm Hư Nguyên Hỏa này, đúng là bị Đoạn Thiên Lang chiếm cứ thượng phong.
Dược Thành hưng phấn nói, đồng thời đối với Diệp Huyền nháy mắt một cái.
Thân là Luyện Dược Sư, hắn là một cái duy nhất, ngay lập tức liền nhìn ra Diệp Huyền triển khai chính là Thiên Hỏa, hắn rõ ràng giá trị của Thiên Hỏa, ngay lập tức biên ra một lý do, dời đi mọi người suy đoán.
– Nguyên lai ngọn lửa này chính là Kỳ Tâm Hư Nguyên Hỏa trong truyền thuyết?
Quả nhiên rất nhiều Luyện Dược Sư trong Thánh Phỉ Thành, khi nghe được Dược Thành nói, tất cả đều bừng tỉnh.
Kỳ Tâm Hư Nguyên Hỏa, là một loại hỏa diễm hết sức đặc thù, ngọn lửa này, là Luyện Dược Sư cấp bảy trở lên, hòa Huyền Hỏa vào nhiều loại vật liệu quý hiếm, cuối cùng hình thành một loại hỏa diễm.
Khả năng tăng lên lực công kích, lực phá hoại cực lớn, thường thường dùng ở trong chiến đấu của Luyện Dược Sư, ở trong Luyện Dược giới truyền lưu rất rộng, chỉ là người có thể luyện chế, lại cực kỳ ít ỏi.
Nếu như là Kỳ Tâm Hư Nguyên Hỏa, nói không chắc thật có chức năng này.
Diệp Huyền cũng rõ ràng ý tứ của Dược lão, liền cười nói.
– Này vốn là cử chỉ vô ý của chúng ta, không nghĩ tới dĩ nhiên đưa đến kỳ hiệu, xem ra ông trời cũng đứng bên chúng ta a.
Trải qua một phen dằn vặt, Cửu Trần cùng Đoạn Thiên Lang cũng vội vàng dành thời gian chữa trị thương thế.
Vẻn vẹn chỉ chốc lát sau, Cửu Trần liền lao ra.
Rầm rầm rầm!
Hắn liều lĩnh ra tay, cùng Đoạn Thiên Lang lần thứ hai chiến thành một đoàn.
Sau khi trọng thương, thực lực của Đoạn Thiên Lang yếu đi rất nhiều, song phương dĩ nhiên đến cái thế lực ngang nhau.
Dù chỉ là hoà nhau, nhưng trên mặt Cửu Trần lại mừng như điên, cả người chiến ý sôi trào, cười nhạo nói:
– Đoạn Thiên Lang, hiện tại ngươi còn có tài năng gì không.
Đoạn Thiên Lang dùng Bạo Huyết Hóa Ma Đan, chỉ có nửa canh giờ, chỉ cần tiếp tục chiến đấu tiếp, cuối cùng thua trận, chính là Đoạn Thiên Lang.
Sắc mặt của Đoạn Thiên Lang biến ảo không ngừng, trong lòng thầm hận không ngớt, nếu như không phải hỏa diễm của Diệp Huyền phá tan huyết quang của hắn, hắn sao lại bị thương.
– Hừ, Cửu Trần, ngươi đừng vội tùy tiện, không giết được ngươi, lẽ nào ta ngay cả bọn họ cũng giết không được sao?
Con ngươi của Đoạn Thiên Lang đảo một vòng, trong con ngươi đột nhiên lướt qua một tia ánh sáng tối nghĩa, đối mặt Cửu Trần công kích, dĩ nhiên không chống đối, mà khống chế Hậu Thổ Ấn, đột nhiên đánh về phía đám người Diệp Huyền.
– Lão phu trước tiên giết những người đó, lại trở lại cùng ngươi tranh tài.
– Không tốt.
Cửu Trần thấy vậy, giật nảy cả mình, nếu như hắn tiếp tục ra tay, xác thực có thể lần thứ hai trọng thương Đoạn Thiên Lang, nhưng đám người Diệp Huyền, căn bản chống không được Đoạn Thiên Lang, đến thời điểm đó tất sẽ ngã xuống.
Kết quả như thế, không phải Cửu Trần có thể chịu đựng.
Trong nguy cấp, Cửu Trần liền lao đi cứu viện đám người Diệp Huyền.
Ầm!
Thế ngàn cân treo sợi tóc, hắn rốt cục chạy tới, chủy thủ trong tay mạnh mẽ gánh vác lấy đại ấn.
– Các ngươi trước tiên lui ra.
Cửu Trần nhìn đám người Diệp Huyền lớn tiếng quát lên.
Chỉ cần đám người Diệp Huyền tản ra, hắn có thừa biện pháp dây dưa đến chết đám người Đoạn Thiên Lang.
– Vâng.
Đám người Thiên Luân liền dồn dập tản ra.
Nhưng vào lúc này…
Từ trong đám người, đột nhiên bắn mạnh ra một ánh đao sáng như tuyết, một bóng người giống như quỷ mỵ, trong nháy mắt xuất hiện ở phía sau Cửu Trần, chiến đao trong tay như lưỡi hái tử thần, phút chốc bổ về phía đầu lâu của Cửu Trần.
– Chết đi!
Giờ khắc này Cửu Trần đang đem hết toàn lực chống đối Đoạn Thiên Lang tiến công, đối mặt chiến đao ở sau lưng, căn bản không có một chút lực lượng chống đối nào.
– Không tốt.
– Cẩn thận!
– Thạch Triển Tân, ngươi làm gì?
Thanh âm kinh nộ liên tiếp vang lên, mọi người tức giận nhìn đạo nhân ảnh giữa bầu trời kia, dĩ nhiên là Thạch Triển Tân trong bảy tên học viên của Lam Quang học viện.
Tất cả mọi người đều không ngờ, ở lúc mấu chốt này, Thạch Triển Tân sẽ đột nhiên động thủ với Cửu Trần.
– Ha ha ha, chết đi cho ta.
Ở trong nháy mắt Thạch Triển Tân động thủ, Đoạn Thiên Lang đột nhiên điên cuồng cười to, đồng thời đột nhiên thôi thúc Hậu Thổ Ấn, lực lượng kinh khủng mạnh mẽ trấn áp vào trong cơ thể Cửu Trần, để Cửu Trần căn bản không có cách phân tâm.
Chỉ cần Cửu Trần dám phân thần chống đối Thạch Triển Tân tiến công, nhất định sẽ bị Hậu Thổ Ấn đè chết, mà hắn cật lực chống lại Hậu Thổ Ấn, Thạch Triển Tân tiến công, cũng có thể làm hắn thân tử đạo tiêu.
Trong lúc nhất thời, Cửu Trần rơi vào một hoàn cảnh hẳn phải chết.
Ở dưới mọi người kinh nộ, chiến đao của Thạch Triển Tân ầm ầm hạ xuống, trong ánh mắt của hắn, mang theo vẻ điên cuồng.
Không có ai biết, hắn giống như Lữ Phong, kỳ thực cũng là đệ tử của Huyền Cơ Tông.
So với Lữ Phong kiêu căng, Thạch Triển Tân ở trong học viện, vẫn rất biết điều, hắn cùng Lữ Phong trong lúc đó, cũng rất ít có giao lưu, thậm chí lẫn nhau trong lúc đó, còn có xung đột nho nhỏ.
Bởi vậy, sau khi Huyền Cơ Tông cùng Lam Quang học viện bạo phát xung đột, Thạch Triển Tân ngay lập tức trở thành một kẻ nội ứng trong nội viện.
Dựa theo tông môn giao cho nhiệm vụ, cần hắn ẩn núp xuống, đồng thời thu được tín nhiệm của Lam Quang học viện.
Vì đạt đến mục đích này, lúc trước Lam Quang học viện đối với Huyền Cơ Tông càn quét, hắn xuất lực rất lớn, thời điểm quét dọn trú điểm của Huyền Cơ Tông, cũng không chút lưu tình.
Những cử động này của hắn, rốt cục để hắn thu được đám người Thiên Luân tin tưởng, trở thành một thành viên của bọn họ, đồng thời được cơ hội tham dự lần hành động này.
Vốn là, nếu như đám người Đoạn Thiên Lang có thể đào tẩu, Thạch Triển Tân là sẽ không bại lộ mình, thế nhưng mắt thấy Đoạn phó tông chủ đối mặt nguy hiểm, hắn rốt cục động.
Thạch Triển Tân rất rõ ràng, trong mọi người Lam Quang học viện, lấy Cửu Trần dẫn đầu, chỉ cần đánh giết Cửu Trần, đám người Đông lão Dược lão căn bản không đủ thành sự, ở dưới thực lực của Đoạn phó tông chủ, căn bản không có sức lực chống đỡ.
Thời khắc này, Thạch Triển Tân bùng nổ ra lực lượng đáng sợ nhất của mình, tương đương với Võ Vương tầng một đỉnh cao, ầm ầm chém về phía đầu lâu của Cửu Trần.
Giữa bầu trời, tất cả mọi người đều nín hơi, tình cảnh này quá đột nhiên, đột nhiên đến mọi người căn bản phản ứng không kịp nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiến đao của Thạch Triển Tân bổ xuống.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 972: Chiến Cuộc Kết Thúc (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 973: Chiến Cuộc Kết Thúc (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 974: Võ Hồn Tự Bạo
Diệp Huyền chau mày, Huyền Cơ Tông, chỉ là cùng Lam Quang học viện tương đương, luận tiếng tăm, Lam Quang học viện thậm chí mạnh hơn một điểm, sao Cuồng Chiến này tự tin như thế, Huyền Cơ Tông nhất định sẽ thắng lợi?
Trong lòng hơi động, Diệp Huyền híp mắt nói:
– Câu nói này, ta nghe nhiều rồi, lúc trước Cuồng Phong kia chết, cũng đã nói lời nói tương tự, nhưng hiện tại, ta vẫn sống rất tốt, mà Cuồng Phong kia, đã sớm hài cốt không còn, nha, nói không chắc Cuồng Phong kia đã trở thành đồ ăn cho yêu thú nào đó, hóa thành một đống phân a.
Cuồng Chiến đột nhiên kích động lên, điên cuồng chuyển động thân thể, con ngươi đỏ đậm.
– A, đáng ghét, ta muốn giết ngươi, giết ngươi.
– Ta nghĩ ngươi là không có cơ hội này, nếu như ngươi không muốn cùng con trai của ngươi kết cục giống nhau, ta kiến nghị ngươi, tốt nhất phối hợp một chút.
Cuồng Chiến phun ra một ngụm nước miếng:
– Ta nhổ vào, muốn ta phối hợp? Nằm mơ.
Sắc mặt Diệp Huyền tái xanh nói:
– Xem ra không cho ngươi chút màu sắc nhìn một cái, ngươi là sẽ không nói.
Hô!
Trong mi tâm bắn ra một luồng hỏa diễm hư vô, hỏa diễm bao phủ Cuồng Chiến lại, bắt đầu thiêu đốt thân thể của hắn.
Đầu tiên hòa tan, là áo giáp trên người Cuồng Chiến, trận văn phía trên ở dưới Vô Tận Dung Hỏa thiêu đốt, căn bản không có chút sức chống cực, trong nháy mắt liền nhũn ra, từ từ hóa thành chất lỏng.
Mà Huyền Nguyên cấp bảy của Cuồng Chiến, tương tự không có một chút năng lực chống đỡ nào.
– Chuyện này…
Trong ánh mắt của Cuồng Chiến lộ ra một tia kinh sợ, kinh hãi nói:
– Ngọn lửa này của ngươi, Thiên Hỏa, đây là Thiên Hỏa.
Tự mình thể nghiệm đến Vô Tận Dung Hỏa, Cuồng Chiến rốt cục nhìn ra Diệp Huyền triển khai, dĩ nhiên là Thiên Hỏa trong truyền thuyết.
Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Không sai, uy lực của Thiên Hỏa, tin tưởng ngươi rất rõ ràng, nếu như ngươi không nói ra một vài thứ, ta không ngại đưa đốt ngươi thành than cốc.
– A, ngươi cái ma quỷ này, súc sinh, ta muốn giết ngươi, giết ngươi.
Cuồng Chiến thống khổ gào thét, ở dưới Vô Tận Dung Hỏa thiêu đốt, thân thể của hắn bắt đầu hòa tan.
Chỉ là hắn trước sau cắn chặt hàm răng, nửa câu không nói.
Con ngươi của Diệp Huyền lạnh lẽo, hắn không phải một kẻ tàn nhẫn, thế nhưng hắn biết rõ, nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với mình, cử động của Huyền Cơ Tông, quá mức quỷ dị, hắn nhất định phải biết đối phương đến cùng muốn làm gì.
Vô Tận Dung Hỏa không ngừng thiêu đốt, bên ngoài thân Cuồng Chiến đã bắt đầu tiêu hóa.
Cuồng Chiến rốt cục không chịu đựng được, gào thét nói:
– Ta nói, ta nói.
Diệp Huyền thu hồi Vô Tận Dung Hỏa, lạnh lùng nhìn hắn.
– Ta nói…
Trong mắt Cuồng Chiến đột nhiên lướt qua một tia dị mang, trên đỉnh đầu, Võ Hồn trong nháy mắt xuất hiện, Lục Đạo tinh hoàn lẫn nhau vờn quanh, một luồng lực lượng Võ Hồn khủng bố, từ trên người Võ Hồn kịch liệt lan tràn ra.
Diệp Huyền biến sắc, Cuồng Chiến đây là muốn tự bạo Võ Hồn.
– Ha ha ha, chết đi.
Cuồng Chiến dữ tợn cười to, Lục Tinh Võ Hồn, kịch liệt bành trướng, chỉ lát nữa là sẽ nổ tung.
– Phong cho ta!
Ánh mắt Diệp Huyền lạnh lùng, trong tay không ngừng đánh ra từng đạo từng đạo hồn quyết, đi vào trong Võ Hồn của Cuồng Chiến, đồng thời một luồng hồn lực vô hình, bao phủ lại vùng thế giới này.
Võ Hồn của Cuồng Chiến sắp nổ tung, vì đó mà ngừng lại.
– Ngươi dĩ nhiên…
Cuồng Chiến cả kinh, không ngờ Diệp Huyền ngay cả Võ Hồn của mình tự bạo cũng có thể ngăn cản, ánh mắt của hắn điên cuồng nói:
– Vô dụng, ta muốn tự bạo Võ Hồn, ai cũng ngăn không được.
Hồn lực kịch liệt gợn sóng, Lục Tinh Võ Hồn thật vất vả bị ngăn lại, lần thứ hai bạo động lên.
– Thật không?
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lùng, một bóng người hư vô ở trên đỉnh đầu của hắn xuất hiện, chính là Thôn Phệ Võ Hồn, bốn đạo tinh hoàn lóng lánh, sức hút mạnh mẽ bỗng dưng sinh ra, bắt đầu nuốt chửng Võ Hồn của Cuồng Chiến.
Cuồng Chiến lập tức cảm giác được, Võ Hồn của hắn đang bị nuốt chửng, theo lực lượng Võ Hồn trôi qua, đã không cách nào tự bạo.
– Đây là món đồ quỷ quái gì?
Ánh mắt của hắn kinh hãi, dại ra nhìn Thôn Phệ Võ Hồn của Diệp Huyền, cả kinh nói:
– Võ Hồn, song Võ Hồn, ngươi lại là song Võ Hồn.
Cuồng Chiến hầu như không thể tin được con mắt của mình, Thiên Hỏa, song Võ Hồn, tên này đến tột cùng là biến thái nơi nào đến?
Hô!
Vẻn vẹn trong nháy mắt, Lục Tinh Võ Hồn của Cuồng Chiến liền bị Diệp Huyền nuốt chửng không còn một mống, một loại cảm giác thoải mái từ trong Thôn Phệ Võ Hồn truyền ra.
Mắt trần có thể thấy, khí tức trên người Thôn Phệ Võ Hồn càng thêm ngưng tụ, đồng thời bóng mờ cũng càng thêm rõ ràng.
Thu hồi Thôn Phệ Võ Hồn, Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Ngươi còn có thủ đoạn gì nữa, cùng nhau lấy ra đi.
Cuồng Chiến sợ hãi nhìn Diệp Huyền:
– Ngươi đến cùng là ai?
Thiên Hỏa, song Võ Hồn, đây căn bản không phải thiên tài mà Mộng Cảnh Bình Nguyên có thể bồi dưỡng được.
Diệp Huyền cười lạnh:
– Hiện tại ngươi cảm thấy, Huyền Cơ Tông còn có thể giết ta sao?
– Như thế thì lại làm sao?
Cuồng Chiến thu lại khiếp sợ trên mặt, oán độc nói:
– Ta thừa nhận, ngươi để lão phu giật mình, lão phu không thể giết chết ngươi, không oan, có điều, luôn có người có thể giết chết ngươi, chờ một ngày tử vong đến kia, ngươi sẽ hối hận, hối hận đắc tội Huyền Cơ Tông ta, ha ha ha.
Tiếng cười của Cuồng Chiến như ma quỷ, cực kỳ thê thảm.
Ầm!
Trong tiếng cười, thân thể Cuồng Chiến ầm ầm nổ tung lên, đả kích cường liệt bao phủ ra, nham thạch, cây cối xung quanh tất cả đều nát tan, hóa thành bột mịn.
Thân thể Diệp Huyền cũng bị đánh bay ra ngoài, hắn gian nan ổn định thân hình, xóa đi máu tươi ở khóe miệng, sắc mặt khó coi nói:
– Đáng chết, dĩ nhiên tự bạo.
Hắn vốn còn muốn từ trong miệng Cuồng Chiến tìm được một ít tin tức, ai biết, tên này dĩ nhiên tình nguyện tự bạo huyền hải, cũng không muốn nói ra bất luận cái gì.
Đương nhiên, coi như Cuồng Chiến không tự bạo, Diệp Huyền cũng sẽ không để cho hắn sống tiếp.
Trong núi rừng, Diệp Huyền lẳng lặng đứng đó, sắc mặt biến ảo không ngừng.
Võ Hồn tự bạo, huyền hải tự bạo, đều cần bí pháp đi xúc động, mà những bí pháp này, thông thường không phải tông môn phổ thông có thể có được.
Còn có Bạo Huyết Hóa Ma Đan kia, đều tỏ rõ, Huyền Cơ Tông không phải bình thường.
– Không biết đám người Đông lão như thế nào.
Diệp Huyền lắc đầu, phóng lên trời, trong nháy mắt biến mất.
Sau nửa canh giờ, Diệp Huyền ở địa điểm mọi người ước định hội hợp.
Năm người Thiên Luân đã chờ đợi ở kia, bên cạnh bọn hắn, Lãnh Vô Tẫn hôn mê, cả người bị huyền liên khóa chặt.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 975: Bình Nguyên Chấn Động (1)
Thấy rõ Diệp Huyền, đám người Thiên Luân dồn dập tiến lên, dò hỏi:
– Huyền Diệp, Cuồng Chiến đâu?
– Chết rồi.
Diệp Huyền lắc đầu một cái:
– Hắn tự bạo.
Đám người Thiên Luân giật mình.
– Tự bạo, Cuồng Chiến kia có cốt khí như vậy?
Có thể thành cường giả Võ Vương, tất cả đều là người tài ba trong võ giả, muốn đi tới Võ Vương, hoàn toàn là liếm máu trên lưỡi đao, trải qua vô số sinh tử.
Bình thường nhóm cường giả này, rất ít sẽ tự bạo, dù sao sống sót, mới có hi vọng.
– Có lẽ vậy.
Diệp Huyền cười cợt, có điều hắn rõ ràng, sở dĩ Cuồng Chiến tự bạo, hoàn toàn là bởi vì biết ở trên tay mình, hắn tuyệt đối sẽ không tồn tại, cho nên mới lựa chọn được ăn cả ngã về không, nỗ lực thương tổn mình, thậm chí kéo mình xuống nước.
Xèo!
Không lâu lắm, Đông lão cũng quay về, trong tay hắn mang theo Tà Sát, Huyền Cơ Tông Thái Thượng trưởng lão này, giờ khắc này hai tay mất hết, cả người máu me đầm đìa, huyền hải trong cơ thể cũng bị triệt để phong ấn, vận dụng không được chút Huyền Nguyên nào.
Ở tình huống như vậy, khuôn mặt hắn vẫn dữ tợn, cả người tràn ngập tà khí, cười gằn nói:
– Gia hỏa Lam Quang học viện, các ngươi bắt ta về, lại không giết ta, là muốn làm gì? Hê hê kiệt, lẽ nào là muốn từ trong miệng ta được tin tức gì? Hay là nói bắt ta uy hiếp Huyền Cơ Tông? Hê hê kiệt.
Con ngươi hắn chuyển động, quỷ dị lạnh lẽo.
Khi biết tin tức Cuồng Chiến tự bạo, Tà Sát gằn giọng nở nụ cười, nhìn về phía Diệp Huyền khàn giọng nói:
– Cuồng Chiến lão thất phu này, lại lựa chọn tự bạo, lẽ nào hắn không biết chết tử tế không bằng sống sót sao, hay là nói, hắn biết một số bí mật, bị diệt khẩu?
Diệp Huyền lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn:
– Nói nhảm một câu nữa, ta sẽ để ngươi hối hận vì có mồm.
Xèo.
Lại một vệt sáng lướt tới, mọi người ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện là Dược lão, nhưng bên cạnh hắn không có một bóng người, Chu Triển Luân cũng không có.
– Dược lão, ngươi không sao chứ?
– Chu Triển Luân kia đâu?
Mọi người dồn dập dò hỏi.
Dược lão sắc mặt tái xanh nói:
– Bị hắn chạy trốn.
Chạy trốn?
Mọi người có chút ngạc nhiên, mọi người phân tán lần theo, đều là phân tích qua thực lực lẫn nhau, lấy thực lực của Dược lão, tựa hồ không nên bị Chu Triển Luân chạy thoát a.
Dược lão ngưng tiếng nói:
– Thời điểmtTa cùng Chu Triển Luân chiến đấu, đột nhiên bốc lên một Võ Vương khác, người này liên thủ với Chu Triển Luân, lão phu chỉ có thể lực ép, thời khắc sống còn, Chu Triển Luân bỏ qua Khôi Địa Thú, đổi lấy cơ hội cho bọn họ chạy trốn, chờ ta đánh giết Khôi Địa Thú, đã không tìm được tung tích của đám người Chu Triển Luân.
Trong lòng mọi người cả kinh, Chu Triển Luân lại bị người cứu? Vậy Cửu Trần cung phụng sẽ không sẽ xảy ra vấn đề gì chứ?
Nội tâm mọi người đều thấp thỏm.
May mà chính là, chỉ trong chốc lát, Cửu Trần cung phụng trở lại vị trí mọi người ước định.
Ở bên cạnh hắn, Đoạn Thiên Lang cả người máu me đầm đìa, uể oải suy sụp, rơi vào trong hôn mê.
Khí tức trên người hắn chập trùng bất định, huyền mạch trong cơ thể nổ tung, lục phủ ngũ tạng đều chịu đến tổn thương rất lớn, cả người đã suy yếu đến đáy cốc.
– Cửu Trần cung phụng, ngươi thành công?
Bọn người Đông lão kinh hỉ, đám người Lãnh Vô Tẫn, mặc dù là Thái Thượng trưởng lão trong Huyền Cơ Tông, nhưng dù sao không phải nhân vật hạch tâm nhất.
Mà Đoạn Thiên Lang liền không giống, thân là Huyền Cơ Tông phó tông chủ, Võ Vương tầng ba, có thể tính là cao tầng chân chính của Huyền Cơ Tông, nắm lấy hắn, so với nắm lấy mười cái Lãnh Vô Tẫn còn hữu dụng.
Cửu Trần cười nhạt nói:
– Đoạn Thiên Lang này dùng Bạo Huyết Hóa Ma Đan, tác dụng phụ quá lớn, dược hiệu vừa hết, căn bản không cần lão phu động thủ, người này liền thực lực tận phế, hôn mê bất tỉnh, vì không cho hắn vẫn lạc, còn lãng phí một viên đan dược của lão phu, mấy người các ngươi thế nào?
Dứt lời, Cửu Trần nhìn về phía đám người Diệp Huyền.
Sau khi nghe nói Cuồng Chiến tự bạo, sắc mặt Cửu Trần không có thay đổi gì, nhưng chờ hắn nghe được Chu Triển Luân lại bị người cứu, sắc mặt lập tức nghiêm nghị.
Hắn lạnh lùng nói:
– Dược lão, ngươi có nhìn ra, cứu hắn đến tột cùng là người nào không?
Dược lão lắc đầu:
– Người này trên mặt đeo mặt nạ, huyền thức căn bản không có cách thẩm thấu, hơn nữa công pháp trên người cũng hết sức đặc thù, không nhìn ra là người phương nào.
– Đeo mặt nạ?
Cửu Trần nhíu mày:
– Lẽ nào là người của Minh Nguyệt đế quốc?
Hắn trầm tư chốc lát nói:
– Bất kể là ai, chúng ta rời khỏi nơi này đã, lúc trước gây ra gợn sóng quá to lớn, ta xem không bao lâu nữa, sẽ có cường giả chạy tới, hiện tại tình trạng của chúng ta đều không ở đỉnh cao, đừng xảy ra cái gì bất ngờ mới tốt.
Ngay sau đó, đám người Cửu Trần ngồi lên Luyện Kim Phi Chu, cũng không kịp nghĩ lãng phí huyền thạch, toàn lực thôi thúc Luyện Kim Phi Chu, bằng tốc độ kinh người quay về Lam Quang học viện.
Giờ khắc này.
Ở trong núi rừng cách đám người Cửu Trần hơn ngàn dặm.
Thở phì phò!
Hai đạo lưu quang trong nháy mắt rơi xuống.
Đầu lĩnh chính là Chu Triển Luân, hắn biểu hiện phẫn nộ, ánh mắt đỏ như máu, gầm hét lên:
– Lam Quang học viện chết tiệt, lão phu nhọc nhằn khổ sở bồi dưỡng Khôi Địa Thú, dĩ nhiên liền chết như thế.
Khôi Địa Thú kia, tuy vẻn vẹn là cấp sáu đỉnh cao, nhưng nắm giữ sức chiến đấu cấp bậc Võ Vương, đồng thời còn nắm giữ huyết thống viễn cổ, những năm này theo Chu Triển Luân, lập xuống chiến công hiển hách, ai biết lại ở chỗ này ngã xuống, để Chu Triển Luân tâm thương yêu không dứt.
Một Võ Vương khác mang theo mặt nạ đạm mạc nói:
– Triển Luân huynh, đừng ở chỗ này đau lòng, ngươi có thể bảo vệ một mạng, đã xem như phúc lớn mệnh lớn rồi.
Hắn cởi mặt nạ xuống, dĩ nhiên là Thánh Phỉ Thành Chu Kinh Nghĩa thành chủ.
Chu Triển Luân liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói:
– Chu Kinh Nghĩa, mấy người chúng ta ẩn giấu ở Thánh Phỉ Thành các ngươi, chưa từng có lộ diện qua, ngoại trừ tông chủ, vị trí của ta bất luận người nào cũng không biết, Lam Quang học viện kia là làm sao biết được chúng ta ở Thánh Phỉ Thành?
Tuy Chu Triển Luân không có nói rõ, nhưng ý tứ trong lời nói của hắn rất rõ ràng, hiển nhiên là hoài nghi vị trí của mình tiết lộ, cùng Chu Kinh Nghĩa có quan hệ.
Chu Kinh Nghĩa biến sắc, lạnh giọng nói:
– Chu Triển Luân, rắm có thể loạn thả, nhưng lời không thể nói loạn, không phải lão phu, vừa nãy ngươi đã bị người Lam Quang học viện bắt được, lại còn hoài nghi ta.
Nếu như vậy, vậy hiện tại ngươi liền đi đi, có điều nếu bị người của Lam Quang học viện bắt, cái kia cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 976: Bình Nguyên Chấn Động (2)
Chu Triển Luân nhất thời tỉnh táo lại, áp chế tức giận trong lòng, chắp tay nói:
– Chu huynh, vừa nãy ta cũng là quá mức buồn bực, còn xin bỏ qua cho, có điều cường giả của Minh Nguyệt đế quốc các ngươi đến tột cùng lúc nào mới đến? Nếu để cho Đoạn phó tông chủ bị người Lam Quang học viện chộp được, như vậy sẽ không hay.
Chu Kinh Nghĩa lắc đầu nói:
– Tin tức ta ở thời điểm người Lam Quang học viện vừa tới liền truyền đi, thế nhưng các đại nhân lúc nào đến, ta liền không rõ ràng.
– Chúng ta đã đến.
Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng vang lên, vèo vèo, từ giữa bầu trời đột nhiên rơi xuống hai người, hai người này thân mặc đấu bồng màu đen, cả người quanh quẩn khí lưu, làm cho người ta có một loại cảm giác lạnh lẽo, quái dị, nhìn một chút, ngay cả huyết mạch cũng như muốn đông lại.
Chu Kinh Nghĩa khom người nói:
– Chu Kinh Nghĩa bái kiến hai vị đại nhân.
– Ừm.
Một tên trong đó gật gù, lạnh lùng nói:
– Chúng ta nhận được tin tức của ngươi, liền ngay lập tức chạy tới, nói đi, đến tột cùng phát sinh cái gì?
Chu Kinh Nghĩa vội vàng nói ra tình huống trước đó.
– Hai vị đại nhân, mời hỗ trợ cứu Đoạn phó tông chủ, Huyền Cơ Tông ta nhất định cảm kích bất tận.
Chu Triển Luân lo lắng nói.
Hiện tại lãng phí thời gian càng nhiều, cơ hội cứu Đoạn Thiên Lang liền càng nhỏ.
– Cửu Trần?
Hai người đội đấu bồng liếc mắt nhìn nhau, trong con ngươi đều lộ ra một tia tinh mang:
– Chuyện này chúng ta biết rồi, nơi này có một viên Liệu Thương Đan, ngươi nhanh chữa lành thương thế trên người, chúng ta lập tức xuất phát.
Một người trong đó ném cho Chu Triển Luân một viên đan dược tỏa ra mùi thuốc nồng nặc,.
– Đa tạ hai vị đại nhân.
Chu Triển Luân vội vàng dùng đan dược, khoanh chân an dưỡng, nhưng đột nhiên, con mắt của hắn rộng mở, lộ ra vẻ hoảng sợ, từng tia lục mang bò lên trên tròng mắt, có vẻ cực kỳ yêu dị.
– Các ngươi… Tại sao…
Chu Triển Luân ôm yết hầu, thân thể kịch liệt co giật, phát sinh ạch ạch khàn giọng, trong miệng lại tuôn ra máu tươi màu xanh sẫm, hai con mắt nhìn chòng chọc vào hai tên đội đấu bồng.
Một người trong đó cười gằn, hờ hững nói:
– Ngươi hiện tại đã trúng Cửu U Thi độc, nếu như không có thuốc giải, không ra nửa canh giờ, ngươi sẽ bởi vì Thi độc khuếch tán, hóa thành một bãi nước mủ, hiện tại ta cho ngươi một cơ hội sống sót, nói cho ta, Huyền Cơ Tông các ngươi muốn từ Lam Quang học viện được cái gì?
Chu Triển Luân ôm yết hầu, thống khổ nói:
– Ta… Không biết…
Một người đội đấu bồng duỗi ra tay phải, xen vào lồng ngực của Chu Triển Luân, đau đớn kịch liệt, khiến cho cả người Chu Triển Luân co giật, trong tròng mắt tràn đầy hoảng sợ.
Con ngươi hắn lạnh lùng, phảng phất như đang làm một chuyện bé nhỏ không đáng kể, lạnh nhạt nói:
– Vậy ngươi nói cho ta, ngươi biết cái gì?
– Ta… Cái gì… cũng… Không biết…
– A!
Tay phải của người đội đấu bồng kia, ở trong lồng ngực của Chu Triển Luân giảo động lên, khiến cho Chu Triển Luân kêu thảm thiết.
– Ngươi đường đường Huyền Cơ Tông Thái Thượng trưởng lão, sẽ không đến mức một ít đồ cũng không biết chứ? Nếu như không nói, ta tin tưởng ngươi sẽ hối hận.
Người đội đấu bồng liếm đầu lưỡi, ánh mắt tàn nhẫn.
– Ta… Thật sự… Không biết…
Chu Triển Luân thống khổ lên tiếng.
Hắn sắp khóc a, nếu như hắn biết, khẳng định sẽ nói ra, chỉ tiếc, hắn chỉ là một Thái Thượng trưởng lão, căn bản tiếp xúc không tới cơ mật cao cấp nhất, đừng nói hắn, ngay cả Đoạn Thiên Lang phó tông chủ, cũng chưa chắc biết toàn bộ.
Người đội đấu bồng nhíu mày, lạnh giọng nói:
– Đã như vậy, cần ngươi làm gì.
Trong con mắt của hắn lướt qua một tia lệ mang, tay phải dùng sức xoắn một cái, lôi kéo, xì xì, một trái tim còn nóng hầm hập, nhảy lên, bị hắn mạnh mẽ móc ra, sau đó phù một tiếng, nắm đến nổ tung.
– Ạch!
Chu Triển Luân mở to hai mắt, nhìn trái tim của mình bị bóp nát, ánh mắt dần dần ảm đạm, vô lực ngã nhào trên đất.
Ánh mắt của hắn tựa hồ muốn nói, tại sao!
Chu Kinh Nghĩa ngơ ngác nhìn tình cảnh này, nuốt nước miếng.
– Đại nhân, chuyện này… Chúng ta không phải cùng Huyền Cơ Tông là minh hữu sao?
Người đội đấu bồng kia lạnh lẽo xẹt qua người hắn, khiến cho hắn cả người lông tơ dựng thẳng, trong lòng phát lạnh.
Một người trong đó lạnh như băng nói:
– Lo làm Thánh Phỉ Thành thành chủ của ngươi đi, chuyện không nên hỏi thì không nên hỏi, không nên nói thì không cần nói.
– Vâng!
Chu Kinh Nghĩa liền cúi đầu.
Loạch xoạch!
Hai người đội đấu bồng phóng lên trời, trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi.
Lúc này Chu Kinh Nghĩa mới thở phào, sờ sờ mồ hôi trán.
Giữa bầu trời.
Hai người đội đấu bồng xa xa nhìn phương hướng đám người Diệp Huyền rời đi.
Một người trong đó nói:
– Cửu Trần, người này là Lam Quang học viện viện phó, thực lực bây giờ, nên có thể so với cường giả cấp bảy đỉnh phong, hai chúng ta liên thủ, khoảng chừng có năm phần mười tỷ lệ thắng, muốn ra tay hay không?
Một người khác đứng lặng chốc lát, tà tà cười một tiếng nói:
– Đây là sự việc của Huyền Cơ Tông cùng Lam Quang học viện, chúng ta, chỉ cần xem trò vui là được, cần gì phải dính líu vào trong đó, để bọn họ chó cắn chó, chẳng phải là càng tốt hơn sao?
Người kia trầm tư chốc lát, đột nhiên nở nụ cười:
– Nói không sai, lần này Huyền Cơ Tông là muốn cùng Lam Quang học viện làm một vố lớn, hiện nay chúng ta chỉ biết, bọn họ là nhìn chằm chằm bảo vật nào đó trong Lam Quang học viện, đến tột cùng là bảo vật gì, có thể làm cho Huyền Cơ Tông điên cuồng như vậy?
– Chúng ta lẳng lặng nhìn là tốt rồi, ta không tin, Huyền Cơ Tông sẽ không lộ ra chút kẽ hở.
Dứt tiếng, hai bóng người trong nháy mắt biến mất.
Sau hai canh giờ, đám người Diệp Huyền bình yên trở lại Lam Quang học viện.
Thời điểm Luyện Kim Phi Chu xuất hiện ở bầu trời Lam Quang học viện, đồng thời Cửu Trần cung phụng áp giải đám người Đoạn Thiên Lang bay lượn xuống, toàn bộ Lam Quang học viện đều kinh ngạc đến ngây người.
– Này không phải Đoạn Thiên Lang sao, làm sao…
– Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
– Lẽ nào học viện chúng ta phái người tấn công Huyền Cơ Tông?
Rất nhiều đạo sư căn bản không biết chuyện, tất cả đều chấn động mở miệng, từng cái từng cái cực kỳ khiếp sợ.
Mà một màn này, tương tự bị rất nhiều cường giả ẩn núp ở trong Lam Quang Thành quan tâm đến, từng cái từng cái trợn mắt ngoác mồm.
Đoạn Thiên Lang, Tà Sát, Lãnh Vô Tẫn, ba người bọn họ ở trên Mộng Cảnh Bình Nguyên tiếng tăm rất lớn, Võ Vương trong Lam Quang Thành, đều đến từ các thế lực lớn, biết bọn hắn tự nhiên không ít.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 977: Mây Gió Biến Ảo (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 978: Mây Gió Biến Ảo (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 979: Thất Sát Ma Đan (1)
Dược lão cùng đám người Đông lão cũng cảm nhận được khí tức trên người Đoạn Thiên Lang đang thức tỉnh, từng cái từng cái có chút sững sờ, nhưng xuất phát từ tín nhiệm với Diệp Huyền, cũng không có hỏi nhiều.
Trên mặt Diệp Huyền mang theo nụ cười quỷ dị, chủ động giải thích với đám người Dược lão:
– Ta trước để cho hắn khôi phục một ít thực lực, là sợ lát nữa dược hiệu quá mạnh, hắn không chịu nổi chết, vậy coi như thiệt thòi lớn rồi, cái tên này, ta còn có chút tác dụng.
Trong lòng đám người Dược lão không khỏi phát lạnh, thương hại nhìn về phía hãy Đoạn Thiên Lang còn đang đắc ý.
Đoạn Thiên Lang cũng dần dần cảm giác được không đúng, ở dưới đan dược này, thực lực của hắn là khôi phục một chút, nhưng ngoại trừ công hiệu này ra, trong đan dược kia còn có từng luồng từng luồng lực lượng quái lạ, chui vào tứ chi bách hài của hắn, phân tán cực lớn.
– Đây là lực lượng gì?
Trong lòng Đoạn Thiên Lang tê dại, cả người vô cùng không dễ chịu, tức giận nói.
Diệp Huyền khẽ cười nói:
– Đoạn phó tông chủ, không nên gấp gáp, đợi lát nữa ngươi liền biết đây là lực lượng gì.
Đoạn Thiên Lang biến sắc, hắn lập tức cảm nhận được từ toàn thân truyền ra ngoài một loại cảm giác ngứa ngáy, loại ngứa này, đầu tiên là một chút, nhưng sau một lát, như ánh sao liệu nguyên, khắp toàn thân đều ngứa lên.
– A, đây là cái gì, thật ngứa, ngứa a, ngươi tên tiểu tử thúi này, đến cùng cho ta ăn cái gì, đáng chết, thật ngứa a.
Đoạn Thiên Lang thống khổ giãy dụa, kéo động huyền liên leng keng vang vọng, muốn dùng hai tay đi gãi, nhưng làm sao cũng gãi không tới, chỉ cảm thấy trong đầu có vô số con sâu bò, loại cảm giác đó, thống khổ để hắn muốn đập đầu chết.
Hắn chỉ có thể không ngừng khẽ động huyền liên, nỗ lực giảm bớt loại cảm giác ngứa kia.
Nhưng mà vô dụng, ở trước mặt cảm giác ngứa kia, huyền liên trước còn để hắn thống khổ vạn phần, vốn là trò trẻ con.
Ánh mắt Diệp Huyền lạnh lùng, khóe miệng lại cười nói:
– Đoạn phó tông chủ, mới vừa rồi ngươi còn không phải đỉnh thiên lập địa, cái gì cũng không sợ sao, làm sao vào lúc này, như thằng bé con nhảy tưng nhảy như thế, chút ngứa ấy lại tính là gì, chẳng mấy chốc sẽ qua mà thôi.
Quả nhiên, sau khi ngứa xong, trong toàn thân truyền đến một loại cảm giác chua xót, bởi vì trước ngứa ngáy, vừa mới bắt đầu loại đau nhức này, ngược lại cho Đoạn Thiên Lang một loại cảm giác cực kỳ thoải mái, chỉ có điều dần dần loại bành trướng kia càng ngày càng nặng, đến cuối cùng khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều rơi vào một loại đau nhức kinh khủng.
Ở trong cảm giác của Đoạn Thiên Lang, thân thể của mình thống khổ như một khí cầu, cũng sắp muốn nổ tung rồi.
Hắn xanh cả mặt, thống khổ đến cả người đổ mồ hôi lạnh.
– Ngươi, ngươi, ngươi. . .
Ngươi thật ác độc, ngươi thật là ác độc độc a, a a a a.
Đoạn Thiên Lang điên cuồng kêu to, trán nổi gân xanh, ánh mắt đỏ như máu, trong miệng điên cuồng chửi bới, tựa hồ như có thể giảm bớt nổi thống khổ của hắn vậy.
Trên mặt Diệp Huyền bất biến, ánh mắt lạnh lùng:
– Nếu như ngươi nói ra bí mật, ta nói không chắc có thể lo lắng cho ngươi thuốc giải.
Đối với kẻ địch, hắn xưa nay sẽ không nhân từ, Huyền Cơ Tông bắt La Mẫn cùng La Tường lâu như vậy, lấy đức hạnh cccHuyền Cơ Tông, nói không chắc hai người bọn họ ăn biết bao nhiêu thống khổ khó có thể chịu đựng.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Diệp Huyền càng thêm lạnh lẽo.
Ánh mắt của Đoạn Thiên Lang đỏ như máu, mắng:
– Muốn từ trên người ta nhận được tin tức, ngươi đừng hòng, đừng hòng a.
Hắn thống khổ gào thét, cật lực khẽ động thân thể, miệng vết thương bị huyền liên xuyên thấu, bắt đầu thấm ra máu.
Một bên đám người Cửu Trần xem trợn mắt ngoác mồm, dáng dấp của Đoạn Thiên Lang thê thảm, ngay cả trong lòng bọn họ cũng không khỏi phát lạnh.
Diệp Huyền cười nhạt nói:
– Ngươi không nói, không ai sẽ buộc ngươi, có điều ngươi yên tâm, hiện tại mới là món ăn khai vị, trò hay còn ở phía sau.
– Vừa ngứa vừa thống khổ bành trướng. . .
Dược lão kinh ngạc thốt lên một tiếng, trầm tư chốc lát, lúc này mới ngạc nhiên nghi ngờ nói.
– Diệp thiếu, ngươi cho hắn dùng, chẳng lẽ là Thất Sát Ma Đan trong truyền thuyết?
Diệp Huyền cười nói:
– Dược lão không hổ là Luyện Dược Sư cấp bảy, này chính là Thất Sát Ma Đan cùng Bạo Huyết Hóa Ma Đan nổi danh, Đoạn Thiên Lang hắn không phải yêu thích dùng loại đan dược này sao, ta liền thỏa mãn ham muốn của hắn, đáng tiếc, Thất Sát Ma Đan chính thống chí ít cũng là đan dược cấp bảy trở lên, tu vi của ta thiếu chút nữa, chỉ luyện chế ra một loại phiên bản đơn giản hoá, tiện nghi hắn.
Dược lão hít vào một ngụm khí lạnh, hắn chỉ là ở trên một quyển sách cổ từng thấy Thất Sát Ma Đan này miêu tả, viên thuốc này là thời đại viễn cổ một tông môn tên Thất Sát Ma Tông sản xuất, đệ tử tông môn kia tu luyện một loại công pháp gọi Địa Ma Thất Sát Công, lúc tu luyện, nhất định phải lấy loại đan dược này phụ tá.
Sau đó lưu truyền ra, trở thành một loại đan dược chuyên môn dằn vặt người.
Bởi vì quá ác độc, vì lẽ đó ở thời đại viễn cổ, liền thuộc về cấm dược, hiện tại đừng nói luyện chế, ngay cả phương pháp luyện đan cũng tuyệt mật, Diệp thiếu thậm chí ngay cả đan dược này cũng có thể luyện chế ra?
– Nghe nói Thất Sát Ma Đan, tổng cộng cần trải qua bảy loại thống khổ, đồng thời không ngừng tuần hoàn, Đoạn Thiên Lang có thể chống đỡ sao?
Dược lão không thể không hoài nghi, ở dưới đan dược này, Đoạn Thiên Lang có thể đi đời nhà ma hay không.
Diệp Huyền cười nói:
– Yên tâm đi, ta đã sớm tính toán qua dược lượng, vì lẽ đó ở bên trong thêm một chút thuốc chữa thương, ở trước mặt ta, Đoạn Thiên Lang này coi như muốn chết, cũng không chết được.
Đoạn Thiên Lang mắt đầy tơ máu, nghe được Diệp Huyền cùng Dược lão giao lưu, càng cả người co giật, đầy mắt tất cả đều là tuyệt vọng, ở dưới đau khổ, hắn ngay cả khí lực chửi bới cũng không có, chỉ cúi đầu, như cá mắc cạn, mở ra đóng lại thở hổn hển.
Dần dần, loại cảm giác bành trướng từ từ biến mất, một tia lạnh lẽo, ở trong thân thể hắn tràn ngập lên, toàn thân như rơi vào trong hầm băng, loại băng hàn kia càng ngày càng đậm, đông đến Đoạn Thiên Lang xanh cả mặt, cả người run cầm cập.
Diệp Huyền lạnh lùng nói:
– Nói cho ta, Huyền Cơ Tông đến tột cùng muốn làm gì? Ta liền cho ngươi thuốc giải.
– Ngươi đừng hòng.
Đoạn Thiên Lang run cầm cập, trên người thậm chí có hàn băng đông lại, hắn nghiến răng nghiến lợi mở miệng, phun ra từng trận hàn khí, ánh mắt như Ác Lang tàn nhẫn, hận không thể chém Diệp Huyền thành muôn mảnh, tất cả đều là vẻ oán độc.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 980: Thất Sát Ma Đan (2)
Diệp Huyền lắc đầu:
– Ngươi sao khổ như thế chứ, chỉ cần ngươi nói ra, ta tự nhiên sẽ tha cho ngươi một mạng.
Đoạn Thiên Lang cắn răng, hàm răng sắp muốn cắn nát, nhưng còn không nói một lời.
Dần dần, hàn khí biến mất, một loại nóng rực lại lan truyền tới.
Bảy cảm giác thống khổ không đồng nhất, ở trên người hắn từng cái phát tác, sau một nén nhang, Đoạn Thiên Lang như heo chết, ngay cả khí lực giơ ngón tay lên cũng không có, chỉ không ngừng co giật rên rỉ.
Nếu như có thể, hắn tình nguyện mình ngất đi, nhưng dược hiệu của Thất Sát Ma Đan, lại làm cho hắn ý thức đặc biệt rõ ràng, làm sao cũng không thể hôn mê.
– Diệp thiếu, vẫn không được a.
Đám người Dược lão trầm mặt, tiếc nuối nói.
Trong toàn bộ quá trình, đám người Cát viện phó dò hỏi mấy lần, nhưng Đoạn Thiên Lang trước sau cắn răng không nói một lời, ý chí kiên định, để bọn họ cũng rất kinh ngạc.
Thế nhưng, cái gì cũng không hỏi, vẫn là tay trắng trở về.
– Không vội.
Trên mặt Diệp Huyền, vẫn một bộ thong dong, hắn đi lên trước, trong tay lại xuất hiện một viên đan dược màu đen.
Nhìn thấy đan dược màu đen này, coi như cả người không có một tia khí lực, nhưng thân thể của Đoạn Thiên Lang không tự chủ được liền run cầm cập lên, căn bản không bị khống chế.
Mà đám người Dược lão cũng trợn mắt ngoác mồm, ngoại trừ Thất Sát Ma Đan, Diệp thiếu lại còn có đan dược khác, lúc này lại là cấm dược khủng bố gì?
Diệp Huyền cười híp mắt nhìn Đoạn Thiên Lang, vỗ vỗ mặt hắn:
– Yên tâm, lúc này không phải cấm dược gì, mà là thuốc chữa thương, ta sợ ngươi không chịu được nữa chết rồi.
Nói xong, Diệp Huyền bấm tay bắn ra một đạo Huyền lực, mạnh mẽ đưa đan dược vào trong miệng Đoạn Thiên Lang.
Trong mắt Đoạn Thiên Lang tất cả đều là vẻ oán độc, nhìn mặt Diệp Huyền, trong lòng hoảng sợ không ngớt.
Vừa nãy bảy loại thống khổ, để hắn dục sinh dục tử, có loại kích động hận không thể đi chết, bây giờ nhìn đến Diệp Huyền, hắn liền âm thầm sợ hãi, không biết đối phương lại sẽ dùng phương pháp gì dằn vặt hắn.
Nhưng để Đoạn Thiên Lang kinh ngạc chính là, đan dược kia vào bụng, lại không có một tia thống khổ, trái lại có một loại cảm giác ấm áp ở trong thân thể nhộn nhạo, thương thế trên người cũng từ từ chữa trị.
Một loại cảm giác sung sướng đê mê, ở trong đầu Đoạn Thiên Lang bắt đầu bay lên, bởi vì trước đó Thất Sát Ma Đan dằn vặt, hắn trong nháy mắt cảm giác mình như từ Địa ngục đi tới Thiên Đường, chỉ cảm thấy nhân gian là tốt đẹp như thế, không có chút ý nguyện đi chết.
Loại cảm giác khoan khoái kia, để lỗ chân lông toàn thân hắn mở ra, rơi vào một loại hoàn cảnh cực kỳ mờ ảo.
– Đoạn Thiên Lang, xem nơi này!
Đột nhiên, hắn đang sung sướng đê mê, lại nghe được Diệp Huyền quát chói tai, hắn mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một đôi tròng mắt màu xanh, xuất hiện ở trước mắt hắn, một luồng lực lượng kỳ dị nhộn nhạo, khiến cho hắn trong nháy mắt thất thần.
Đám người Dược lão nhìn thấy Diệp Huyền quát to một tiếng, ánh mắt của Đoạn Thiên Lang liền trở nên mờ mịt, con ngươi cũng mất đi tiêu điểm.
Diệp Huyền đứng ở trước mặt Đoạn Thiên Lang, ngưng giọng nói:
– Nói cho ta, vì sao Huyền Cơ Tông các ngươi lại động thủ với Lam Quang học viện?
Trong tiếng nói của hắn, ẩn chứa một loại sóng tinh thần đặc biệt.
Chỉ thấy Đoạn Thiên Lang lẩm bẩm nói:
– Bởi vì Lam Quang học viện có một kiện chí bảo.
Tất cả đám người Dược Lão đều khiếp sợ, Đoạn Thiên Lang lại chịu mở miệng nói ra hay sao? Bọn họ nhìn về phía Đoạn Thiên Lang, chỉ thấy con ngươi của hắn tán loạn, cả người rơi vào trong một loại trạng thái vô ý thức.
Đông lão nhất thời kinh hô:
– Khống chế tinh thần!
Khống chế tinh thần là một loại biện pháp mê hoặc tâm thần võ giả mà luyện hồn sư thường dùng, lúc trước không phải là hắn chưa từng thử qua.
Thế nhưng tất cả đều bị ý chí kiên định của Đoạn Thiên Lang phá tan, không nghĩ tới Diệp Huyền thi triển thì lại thành công.
Bọn họ không biết, Diệp Huyền để cho Đoạn Thiên Lang dùng Thất Sát Ma Đan, kỳ thực hắn đã sớm biết không có cách nào cạy miệng được đối phương một cách dễ dàng như vậy.
Sở dĩ hắn làm như vậy chính là vì muốn làm hao mòn ý chí của đối phương, để hắn ta ở trong thống khổ vô biên rơi vào trong một loại trạng thái vô ý thức.
Sau đó lại một lần nữa thi triển pháp môn khống chế tinh thần, đối phương sẽ mất đi năng lực chống cự.
Trong phòng, đám người Dược Lão không suy nghĩ được nhiều, tất cả đều nín thở ngưng thần mà nghe.
Trong thanh âm của Diệp Huyền tràn ngập vẻ mê hoặc, hắn hỏi:
– Cái chí bảo gì?
Đoạn Thiên Lang mờ mịt nói:
– Ta không biết.
Diệp Huyền trầm giọng nói:
– Vậy ngươi biết cái gì?
– Ta chỉ biết là, cái chí bảo này có người nói là do sáng lập giả của Lam Quang Học Viện để lại ở trong học viện.
Diệp Huyền hơi nhướng mày, hỏi:
– Chẳng lẽ là Thí Luyện Tháp?
Chí bảo mà hắn có thể tưởng tượng đến, đồng thời là thứ do sáng lập giả để lại thì cũng chỉ có Thí Luyện Tháp a.
Đoạn Thiên Lang lắc đầu nói:
– Không phải Thí Luyện Tháp.
Diệp Huyền biết tiếp tục hỏi thăm cũng không phải là biện pháp, hắn thay đổi suy nghĩ hỏi:
– Làm sao các ngươi lại biết Lam Quang Học Viện có chí bảo? Các ngươi muốn chí bảo kia để làm cái gì?
– Lúc trước Huyền Cơ Tông chúng ta cũng không biết các ngươi có một kiện chí bảo như thế, là một vị đại nhân bảo Huyền Cơ Tông chúng ta làm như vậy, vị đại nhân này đến từ. . .
Đoạn Thiên Lang nói tới chỗ này, lông mày đột nhiên cau lên đến, trên mặt lộ ra một tia thống khổ, đồng thời trong đầu truyền ra một tia gợn sóng quỷ dị, ánh mắt rơi vào bên trong một loại giãy dụa nào đó, dường như muốn thoát ly khỏi khống chế của Diệp Huyền.
Diệp Huyền hơi nhướng mày, thanh âm mang theo hương vị dụ dỗ nói:
– Nói đi, vị đại nhân kia đến từ nơi nào?
– Hắn đến từ. . .
– A!
Chỗ mi tâm của Đoạn Thiên Lang đột nhiên tản mát ra một chút quang mang, đồng thời miệng kêu thảm một tiếng, trong miệng phút chốc phun ra một ngụm máu tươi, cả người trong nháy mắt đã hôn mê.
– Hả? Đây là. . .
Diệp Huyền biến sắc, hồn thức lục phẩm trong nháy mắt đã đi vào trong đầu của Đoạn Thiên Lang.
Đoạn Thiên Lang đã hôn mê, căn bản không có năng lực đề phòng.
Cho nên hồn thức của Diệp Huyền xé rách từng lớp sương mù, trong nháy mắt đã tiến vào bên trong tinh thần hải của Đoạn Thiên Lang.
Đột nhiên, hồn thức của hắn bỗng nhiên chấn động, chỉ thấy ở nơi sâu xa nhất của tinh thần hải Đoạn Thiên Lang lại có từng đạo từng đạo Hồn Ấn màu vàng, những Hồn Ấn này kết hợp với nhau tạo thành một kim tỏa khổng lồ, phong ấn lại hồn hải của hắn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










