[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 97 : Lăn Ra Đây Cho Ta (2) (c961-c970)
❮ sautiếp ❯Chương 961: Lăn Ra Đây Cho Ta (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 962: Lẫn Nhau Giao Chiến (1)
Chu Kinh Nghĩa giật nảy cả mình, hắn làm sao cũng không ngờ tới, Cửu Trần sẽ ngông cuồng như thế, nói động thủ liền động thủ.
Vội vàng không kịp chuẩn bị, hắn vung hai tay nằm ngang ở trước ngực, chỉ nghe phịch một tiếng, một nguồn lực lượng truyền đến, cả người Chu Kinh Nghĩa như diều đứt dây đập xuống đất.
Một tiếng vang ầm ầm, đống kiến trúc kia trong nháy mắt bị đập ra một cái hố to lớn, bụi mù tràn ngập.
– Động thủ.
Một quyền đánh bay Chu Kinh Nghĩa, Cửu Trần lạnh lùng quát khẽ một tiếng, trước tiên nhằm về phía phủ đệ.
Tên đã bắn ra không thể thu lại, Cửu Trần rất rõ ràng, chuyện đến nước này, những cái khác hết thảy đều không còn quan trọng nữa, trọng yếu duy nhất, chính là bắt đám người Đoạn Thiên Lang.
– Các ngươi không ra, vậy ta liền đuổi bọn ngươi ra.
Ầm ầm!
Một chưởng ảnh to lớn màu đen, đột nhiên xuất hiện ở trong thiên địa, chưởng ảnh mông lung, hóa thành một ngọn núi lớn, ầm ầm đập xuống phủ đệ phía dưới.
Toàn bộ phủ đệ, ở trong khoảnh khắc nổ tung ra, hóa thành gạch vụn đầy đất, bụi mù tràn ngập, năm bóng người cường hãn, từ trong phế tích lướt ầm ầm ra.
Xèo xèo xèo. . .
Năm bóng người vừa xuất hiện, trong thiên địa liền bị Huyền Nguyên mông lung bao phủ, đám người Cửu Trần khí tức cường hãn, cùng khí tức của năm người Đoạn Thiên Lang, ở trên bầu trời điên cuồng va chạm, hình thành một luồng Huyền Nguyên gió xoáy to lớn.
– Các ngươi cuối cùng cũng coi như biết đi ra? Ta còn tưởng rằng, các ngươi làm con rùa đen rút đầu phải làm đến cùng chứ.
Cửu Trần cao cao trôi nổi ở trong trời đất, lạnh lùng nói.
– Hanh.
Đoạn Thiên Lang hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn đám người Cửu Trần giữa bầu trời, giữa hai lông mày có sát khí lạnh lẽo âm trầm phân tán.
– Lam Quang học viện các ngươi, vẫn đúng là để mắt Đoàn mỗ ta, lại phát động nhiều người như vậy, có điều, tựa hồ trong này có bảy cái vẫn là học viên, ngay cả Võ Vương cũng không đạt đến a, chẳng lẽ các ngươi cho rằng chỉ bằng mấy người các ngươi, liền có thể ngăn cản chúng ta?
Khóe miệng của Đoạn Thiên Lang mang theo cười gằn, giữa hai lông mày tràn ngập trào phúng cùng xem thường.
– Có thể ngăn cản hay không, chiến qua mới biết.
Cửu Trần cười lạnh một tiếng:
– Huyền Cơ Tông ngươi, thương tổn đệ tử Lam Quang học viện ta, ở Lam Quang học viện ta làm xằng làm bậy, hôm nay, ta liền cùng các ngươi nợ máu trả bằng máu.
Dứt tiếng, Cửu Trần trực tiếp bạo lướt về phía Đoạn Thiên Lang.
– Đi!
Bàn tay của hắn nhẹ nhàng nâng lên, một chưởng ảnh mông lung, ở trước mặt hắn xuất hiện, trên chưởng ảnh này, ánh sáng lưu chuyển, đạo đạo khí tức mông lung bốc lên, phía trên vân tay rõ ràng, cuối cùng như hóa thành thân thể máu thịt chân chính, vô cùng uy mãnh.
– Hừ, U Mộng Chi Linh, phá cho ta.
Keng!
Trường kiếm sau lưng Đoạn Thiên Lang đột nhiên ra khỏi vỏ, một chiêu kiếm bổ ra, vô số cánh hoa theo gió bao phủ, bổ vào trên thủ chưởng, trong tiếng nổ kịch liệt, một luồng lực lượng đáng sợ lấy hai người làm trung tâm bao phủ ra.
Lực lượng vô hình, bao phủ ở phía dưới, rất nhiều võ giả ở Thánh Phỉ Thành, đều bị chèn ép đến cả người đau nhức, thất khiếu chảy máu.
– Không tốt.
– Lùi!
– Mau lui lại.
Thanh âm hoảng sợ vang dội, vô số võ giả điên cuồng rút lui, mắt lộ ra kinh hãi.
Đoạn Thiên Lang cùng Cửu Trần giao chiến quá mức đáng sợ, vẻn vẹn là tản mát ra khí tức, liền làm không ít Võ Tôn ở đây cũng khó có thể chịu đựng, bọn họ không thể tin được, ở trung tâm song phương giao thủ uy lực đến tột cùng có bao nhiêu đáng sợ?
E là Võ Tôn căn bản kiên trì không được một chớp mắt, sẽ biến thành tro bụi.
Rầm rầm rầm!
Nổ vang không ngừng vang vọng, trong giao chiến, trường kiếm màu tím của Đoạn Thiên Lang bao phủ Anh Hoa, từng đoá từng đoá tung bay, ở dưới chưởng ấn màu đen nghiền ép, không ngừng nổ tung.
– Hừm, làm sao có thể?
Đoạn Thiên Lang thấy thế, giật nảy cả mình, người đội đấu bồng đối diện này mạnh mẽ, vượt qua sự tưởng tượng của hắn, so với Cát viện phó trước đó hắn giao thủ, chắc chắn mạnh hơn rất nhiều.
Ầm!
Ở dưới chưởng ấn của đối phương nghiền ép, Đoạn Thiên Lang không ngừng lùi lại.
– Đáng chết.
Ánh mắt của Đoạn Thiên Lang ngưng lại, biết tiếp tục như thế là không xong, tâm thần đột nhiên động một cái, tiếp theo một đại ấn màu vàng đất, trong nháy mắt xuất hiện ở trước người hắn.
Oanh ầm.
Đại ấn cùng chưởng ấn màu đen đụng vào nhau, khí tức mông lung hỗn độn tung bay, đại ấn màu vàng đất nhẹ nhàng chấn động, ngay lập tức đập vỡ tan chưởng ấn của Cửu Trần.
Tiếp theo đại ấn mang theo uy lực không gì sánh kịp, nghiền ép về phía Cửu Trần.
Đại ấn này lớn lên theo gió, trong xoay tròn không ngừng lớn lên, chớp mắt liền biến thành mười mấy trượng, như một ngọn núi nhỏ, trôi nổi ở trong thiên địa.
Phía trên hào quang lưu chuyển, các loại bùa chú không ngừng lóng lánh, phảng phất như có Chân Long bay lên, hoàng khí cuồn cuộn.
Từng tia từng tia hỗn độn khí rủ xuống, phía dưới vô số võ giả, đều ở dưới luồng khí tức này không tự kìm hãm được quỳ lạy, tâm thần chịu đến áp bức to lớn.
– Đây chính là Hoàng Binh cấp tám của Đoạn Thiên Lang sao? Quả nhiên đáng sợ, Võ Hoàng, ta đến tột cùng phải như thế nào, mới có thể bước vào cảnh giới này?
Ánh mắt Cửu Trần ngưng lại, hắn đã sớm biết tin tức Đoạn Thiên Lang nắm giữ Hoàng Binh, tự nhiên đã sớm chuẩn bị, lẩm bẩm, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh chủy thủ màu đen, trên chủy thủ hàn quang tỏa ra, hư không xung quanh dĩ nhiên mơ hồ xuất hiện từng tia vết nứt.
Nhìn thấy chủy thủ màu đen này, trong lòng Đoạn Thiên Lang nhất thời chìm xuống, người mang đấu bồng màu đen lại cũng nắm giữ Hoàng Binh, hiển nhiên là đã sớm chuẩn bị, lần này, sợ là sẽ nguy hiểm.
Hắn đưa mắt nhìn lại, cách đó không xa, bốn tên Thái Thượng trưởng lão Chu Triển Luân, đang cùng đám người Dược lão lạnh lùng đối lập.
– Muốn thắng được một chút hi vọng sống, nhất định phải từ trên thân người đội đấu bồng này đột phá.
Trong lòng Đoạn Thiên Lang quyết tâm, hắn biết rõ, trận chiến của hắn cùng người đội đấu bồng, mới là chỗ mấu chốt nhất trên toàn bộ chiến trường, hắn thắng, như vậy mấy người còn có một chút hi vọng sống, nếu hắn thua, tất nhiên sẽ lành ít dữ nhiều.
– Giết!
Nghĩ tới đây, ánh mắt của Đoạn Thiên Lang đột nhiên trở nên hung tàn, mạnh mẽ giết về phía Cửu Trần.
Cùng lúc đó, một chỗ khác, mấy người Dược lão cũng dồn dập ra tay.
Trong đó Dược lão đối đầu, chính là Chu Triển Luân lần trước cùng hắn giao chiến.
– Lần trước ngươi và ta trong lúc đó không có phân ra thắng bại, lần này, liền để chúng ta phân cái cao thấp đi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 963: Lẫn Nhau Giao Chiến (2)
Chu Triển Luân đứng thẳng ở trên người Khôi Địa Thú, cả người tỏa ra khí thế ác liệt.
– Phân cao thấp? Giờ khắc này ngươi có tư cách sao?
Dược lão trào phúng nở nụ cười, không nói nhảm, trực tiếp hung hãn ra tay.
Cùng lúc đó, Đông lão thì nhìn chằm chằm Tà Sát.
Khí tức trên người Tà Sát tà ác, thuộc về loại ám sát, là trong tứ đại Thái Thượng trưởng lão, một người quỷ dị nhất, Đông lão vì phòng ngừa các học viên chịu đến bất ngờ gì, vì lẽ đó nhìn chằm chằm đối phương.
– Hô!
Hắn căn bản không có nương tay, kim cương huyền bảo đầy trời cấp tốc hóa thành một mảnh thiên la địa võng, bao phủ về phía Tà Sát.
– Hê hê, Đông Bác Sâm, ngươi lại nhìn chằm chằm ta, ta có phải là nên rất vinh hạnh không.
Tà Sát cười khằng khặc quái dị, ánh mắt nghiêm nghị, Đông lão chính là Võ Vương tầng hai, kết hợp thân phận Luyện Hồn Sư, thực lực có thể so với một ít Võ Vương tầng ba, để Tà Sát cực kỳ nghiêm nghị.
– Khà khà, nhìn dáng dấp bảy người chúng ta, chỉ có thể đối phó hai người này, thực sự là vô vị a.
Thấy đám người Đông lão cấp tốc tìm được đối tượng, đám người Thiên Luân nhìn Cuồng Chiến cùng Lãnh Vô Tẫn, đều có chút không nói gì.
Bọn họ bảy người, đối phó hai tên Võ Vương, lấy bọn họ tâm cao khí ngạo, nếu như không phải bởi vì chấp hành nhiệm vụ, căn bản chẳng muốn động thủ a.
– Như vậy đi, bảy chúng ta chia làm hai nhóm. . .
Thiên Luân liếc nhìn Diệp Huyền cùng Cổ Thanh Huyền, bắt đầu thương nghị.
– Không cần, Cuồng Chiến này liền giao cho ta đi.
Diệp Huyền trực tiếp đứng ra, lạnh giọng nói.
Cuồng Chiến truy sát hắn lâu như vậy, nếu không hắn tự tay đánh giết, sao có thể hả giận?
Lại bị cướp một cái.
Đám người Thiên Luân trực tiếp không nói gì.
Có điều, Diệp Huyền cùng Cuồng Chiến ân oán, bọn họ cũng rất rõ ràng, đương nhiên sẽ không ở trên chuyện này, hết sức đi cùng Diệp Huyền tranh giành.
– Vậy sáu chúng ta, chẳng phải là đối phó một cái này?
Đám người Mộ Dung Vân Vũ quệt miệng, trên mặt hứng thú không cao.
Lãnh Vô Tẫn cùng Cuồng Chiến nhìn thấy đám người Diệp Huyền như thương lượng mua hàng, thương lượng ai tới đối phó bọn họ, đều lộ ra thần sắc tức giận.
– Ta nói mấy thằng nhóc các ngươi, không khỏi cũng quá khinh thường chúng ta đi?
Lãnh Vô Tẫn lạnh lẽo lên tiếng, hắn tay cầm chiến đao, hàn khí lạnh lẽo phóng thích, từng mảnh từng mảnh hoa tuyết ở trong thiên địa tung bay.
– Ồ, hàn băng áo nghĩa, có chút ý nghĩa.
Ánh mắt mấy người Thiên Luân đều sáng.
– Trước tiên để cho ta tới gặp gỡ Huyền Cơ Tông Thái Thượng trưởng lão này một chút.
– Không được, Lãnh Vô Tẫn này, giang hồ bí danh Hàn Băng đao, cũng coi như là nhân vật có tiếng tăm, so với lần trước chúng ta đánh giết Huyền Cơ Tông Võ Vương Lỗ Nam, tiếng tăm lớn hơn nhiều, lần trước Lỗ Nam kia, ta cũng không có động thủ, Lãnh Vô Tẫn này, nhất định phải cho cho ta.
– Ngươi được sao?
– Ta không được lẽ nào ngươi được?
Đám người Thiên Luân tranh luận dồn dập.
– Đáng chết.
Sắc mặt của Lãnh Vô Tẫn vốn trắng như tuyết, giờ khắc này càng thêm trắng xám, tức giận nói:
– Không muốn cãi, mấy người các ngươi đều phải chết.
Xèo!
Dứt tiếng, hắn một đao chém ra, Huyền Nguyên hàn băng nồng nặc, ở trong thiên địa hình thành một luồng hơi lạnh bão táp, hóa thành một mảnh mưa đá gió xoáy, bao phủ về phía đám người Thiên Luân.
– Ha ha, hắn là ra tay với ta, để ta tới.
Hàn khí bão táp, trước tiên đến trước người Lưu Văn Đào, hắn mừng rỡ như điên, một đao mạnh mẽ bổ ra.
Oanh ầm!
Một luồng lực lượng hàn băng khủng bố thẩm thấu mà ra, trong nháy mắt tràn vào trong thân thể Lưu Văn Đào, bên ngoài thân hắn, lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, trong nháy mắt tràn ngập lên tầng một băng cứng mỏng manh, cả người bay ngược ra.
Răng rắc!
Trong quá trình bay ngược, hàn băng phá nát, sắc mặt Lưu Văn Đào tái nhợt, môi phát tím, tay phải nắm chiến đao mơ hồ run rẩy.
– Thật mạnh, lực lượng hàn băng thật đáng sợ.
Lưu Văn Đào âm thầm hoảng sợ, Võ Vương tầng một, hắn không phải là không có giao thủ qua, thế nhưng đáng sợ như Lãnh Vô Tẫn, vẫn là lần thứ nhất, chỉ một chiêu, thân thể của hắn liền chịu đến thương tích không nhẹ.
Không chỉ hắn, Lãnh Vô Tẫn công kích, chính là phạm vi công kích quần thể, trong sáu người, Thạch Triển Tân cùng Mộ Dung Vân Vũ, tương tự bay ngược ra ngoài, trên tóc kết một tầng băng tiết.
Mà Thiên Luân, Cổ Thanh Huyền, Hoa Tú Hồng so với ba người Lưu Văn Đào, thì tốt hơn rất nhiều, vẻn vẹn chỉ rút lui một bước, trong đó Thiên Luân, thân hình thậm chí bất động, không bị ảnh hưởng.
Lãnh Vô Tẫn cau mày, sáu tên học viên này, thực lực xác thực vượt qua tưởng tượng của hắn.
Thế nhưng này lại đã làm sao? Chỉ là mấy thằng nhóc, cũng muốn giết hắn? Quả thực buồn cười.
Hôm nay, liền để bọn họ biết, thiên tài cùng cường giả trong lúc đó, đến tột cùng có bao nhiêu chênh lệch.
Ầm ầm!
Một đao bổ ra, Lãnh Vô Tẫn lướt ầm ầm, cùng đám người Thiên Luân chiến thành một đoàn.
Một bên khác.
Cuồng Chiến cùng Diệp Huyền lẫn nhau đứng ngạo nghễ trên bầu trời, lạnh lùng đối diện.
– Tiểu tử thúi, ngươi lại muốn một người đối chiến ta, không cảm thấy mình quá ngông cuồng sao?
Hai con mắt của Cuồng Chiến âm lạnh, giống như rắn độc, nhìn chòng chọc vào Diệp Huyền.
Diệp Huyền trào phúng nở nụ cười:
– Cuồng Chiến, ngươi không phải vẫn muốn giết ta sao? Năm đó từ Vô Không Lĩnh bắt đầu, ngươi vẫn truy sát ta, truy sát đến đế đô của Hạo Thiên đế quốc, cuối cùng lại giết tới Lam Quang học viện, hiện tại, ta đứng ở trước mặt ngươi, cho ngươi cơ hội này.
Năm đó thời điểm trong cơ thể Diệp Huyền có mang Minh Tâm chủng, một đường bị Cuồng Chiến truy sát, qua tháng ngày đông bôn tây trốn thì đến hôm nay, tất cả những thứ này, cũng là thời điểm nên trả lại.
– Giết chết con trai Cuồng Phong của ta, quả nhiên là ngươi.
Con ngươi của Cuồng Chiến, trong nháy mắt trở nên đỏ ngầu, trên mặt cũng bắt đầu vặn vẹo, ánh mắt thù hận kia, phảng phất như dốc hết Ngũ Hồ chi thủy, cũng không cách nào tưới tắt.
– Tiểu tử thúi, ngươi cho rằng có cường giả Lam Quang học viện nhiều ở bên cạnh, ngươi liền có thể giết ta sao? Cuồng Chiến ta ngang dọc giang hồ mấy chục năm, võ giả chết ở trên tay ta, vô số kể, mà ngươi, cuối cùng cũng chỉ là một cái trong đó mà thôi.
– Bất Diệt Quang Luân, đi!
Giữa chân mày Cuồng Chiến, đột nhiên phóng ra một đạo hào quang màu vàng, đạo hào quang này trong nháy mắt hóa thành một quang luân, bổ ra không khí, chém về phía Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 964: Ai Nấy Dùng Thủ Đoạn
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 965: Độn Không Châu (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 966: Độn Không Châu (2)
– Hừ, tên này triển khai đến tột cùng là huyền bảo gì, lại có thể ngăn cản một đòn Hậu Thổ Ấn của lão phu, đáng tiếc, nếu như không có huyền bảo kia chống đối, Diệp Huyền kia sợ là sớm đã hóa thành thịt nát, biến thành tro bụi, nhưng hiện tại cũng gần như rồi, ở dưới Hậu Thổ Ấn trùng kích, Diệp Huyền kia chắc chắn phải chết, chỉ là để lại cái toàn thây mà thôi.
Không kịp động thủ nữa, Đoạn Thiên Lang khoát tay, cấp tốc thu lại Hậu Thổ Ấn.
– Không được, bọn họ muốn chạy trốn, không để để cho bọn họ có cơ hội.
Cửu Trần tức giận không thôi, vội vàng hét lớn một tiếng, trong nháy mắt vọt lên.
Huyền Nguyên vô hình, ở trong thiên địa hình thành một mảnh bình phong, bao phủ lại đám người Đoạn Thiên Lang.
– Ha ha ha, chỉ bằng mấy người các ngươi, cũng muốn ngăn cản chúng ta? Chuyện hôm nay, Đoàn mỗ ta nhớ kỹ, lần sau tất báo lại.
Đoạn Thiên Lang dữ tợn hét lớn một tiếng, thu hồi Thổ Hoàng Ấn, trên mặt hắn lộ ra một tia đau lòng, trong tay đột nhiên xuất hiện một hạt châu hư vô.
Hạt châu kia vừa xuất hiện, lập tức tỏa ra một đạo ánh sáng mông lung, bao phủ năm người Huyền Cơ Tông ở bên trong.
– Không tốt.
Nhìn thấy hạt châu kia, Đông lão cùng Dược lão lập tức kinh ngạc thốt lên một tiếng, bọn họ còn nhớ rõ, lúc trước ở Lam Quang học viện, năm người Đoạn Thiên Lang chính là dựa vào hạt châu này, phá tan đại trận của học viện vây nhốt, trong nháy mắt rời đi.
Hô!
Hạt châu hư vô, tỏa ra ánh sáng mông lung, bao bọc năm người Đoạn Thiên Lang, trong nháy mắt phóng lên trời, Cửu Trần cung phụng triển khai ra Huyền Nguyên bình phong, căn bản không có một chút tác dụng, phảng phất như không tồn tại.
– Ha ha, chúng ta sau này còn gặp lại.
Giữa bầu trời, thanh âm phách lối của Đoạn Thiên Lang truyền xuống, Độn Không Châu này của hắn, chính là vị đại nhân trong tông kia cho hắn, thuộc về bảo vật cấp tám, tổng cộng chỉ có thể sử dụng ba lần, một khi sử dụng xong tất, thì sẽ triệt để báo hỏng.
Này kỳ thực đã là một lần cuối cùng, vì lẽ đó Đoạn Thiên Lang mới sẽ thịt đau như vậy, nhưng so với đánh giết Huyền Diệp, ở trong Lam Quang học viện vây giết bình yên rời đi mà nói, một cơ hội duy nhất lại không tính là gì.
– Lẽ nào để cho bọn họ đi như vậy sao?
Đám người Đông lão trơ mắt nhìn đám người Đoạn Thiên Lang xông lên chân trời, nhưng lại bất lực ngăn cản.
Dân chúng Thánh Phỉ Thành ở phía dưới, cũng đều ngạc nhiên nhìn tình cảnh này, hiển nhiên không nghĩ tới, sự tình sẽ phát triển thành như vậy.
Lam Quang học viện mười đại cường giả, khí thế hùng hổ, lời thề son sắt mà đến, đến đây vây giết đám người Huyền Cơ Tông phó tông chủ, ai biết cuối cùng không những một cái không lưu lại, trái lại Lam Quang học viện ngã xuống một thiên tài, một khi truyền đi, e là thanh thế của Lam Quang học viện, từ đây sẽ xuống dốc không phanh.
Mà ngay thời điểm đám người Đoạn Thiên Lang sắp xông lên chân trời, biến mất không còn tăm hơi. . .
– Các ngươi muốn đi? Có hỏi qua ta chưa?
Một thanh âm lạnh như băng, đột nhiên vang vọng lên.
Trong phế tích, một bóng người đột nhiên bốc lên, trong tay hắn, xuất hiện từng viên từng viên trận bàn, hóa thành từng đạo lưu quang, cấp tốc rơi vào trong tay đám người Cửu Trần, Dược lão, Đông lão, Thiên Luân.
Chính là Huyền Diệp lúc trước bị kích xuống lòng đất.
Đám người Đông lão đều vui vẻ nói:
– Huyền Diệp, ngươi không có chuyện gì. . .
Diệp Huyền khoát tay chặn lại, liền nói:
– Đông lão, trước tiên cái gì cũng đừng nói, phải lưu lại đám người Đoạn Thiên Lang, nhanh thôi thúc trận bàn.
Đám người Đông lão ngẩn ra, tuy không hiểu Diệp Huyền muốn làm gì, nhưng xuất phát từ tin tưởng hắn, vẫn cấp tốc thúc động trận bàn.
Coong coong coong coong vù. . .
Chín đạo cầu vồng cấp tốc từ trên trận bàn trong tay bọn họ phóng lên trời, kết hợp cầu vồng trong tay Diệp Huyền, mười đạo lưu quang ở trên vòm trời đột nhiên tụ hợp lại, một luồng bình phong vô hình, hình thành ở trong thiên địa này, dưới thế ngàn cân treo sợi tóc, bao phủ lại đám người Đoạn Thiên Lang đang phóng lên trời.
– Tiểu tử này dĩ nhiên không chết?
Trong lồng ánh sáng hạt châu hình thành, đám người Đoạn Thiên Lang giật mình nhìn Huyền Diệp phía dưới, đồng thời cũng nhìn thấy một đạo bình phong vô hình, bao phủ lại phương hướng bọn họ rời đi.
– Hừ, thử qua bao nhiêu lần, chẳng lẽ còn không cam lòng từ bỏ sao? Chỉ bằng trận pháp này, cũng muốn ngăn cản chúng ta?
Đoạn Thiên Lang xì cười một tiếng, toàn lực thôi thúc hạt châu hư vô, năm người biến thành lưu quang, trong nháy mắt cùng bình phong trên đỉnh đầu đụng vào nhau.
Hắn đối với hạt châu trong tay mình, là tràn ngập tự tin, căn cứ vị đại nhân cho hắn kia nói, hạt châu này, nắm giữ năng lực qua lại hư không, cho dù là đại trận cấp tám, bình thường cũng không cách nào cản bọn họ, mà Diệp Huyền triển khai đại trận, thấy thế nào cũng không thể đạt đến cấp tám a.
Nhưng mà một màn sau đó, khiến đám người Đoạn Thiên Lang dại ra, sau khi chạm tới bình phong, năm người bọn họ biến thành lưu quang, dĩ nhiên trong nháy mắt ngừng lại, phảng phất như bị một tầng bình chướng vô hình ngăn cản.
Không thể, trong lòng hắn lập tức kinh ngạc thốt lên, liền toàn lực thúc động hạt châu trong tay.
Từng đạo từng đạo ánh sáng mông lung từ trong hạt châu bốc lên, nhưng mà mặc cho hắn làm sao thôi thúc, bọn họ vẫn không cách nào phá tan bình phong vô hình này.
– Huyền Diệp, đây là. . .
Mà phía dưới, đám người Đông lão kinh ngạc đến ngây người, chợt từng cái từng cái lộ ra vẻ mừng rỡ như điên.
Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, hắn là cái nhãn lực gì, lúc trước ở Lam Quang học viện nhìn thấy hạt châu trong tay Đoạn Thiên Lang, liền biết là Độn Không Châu bát phẩm.
Độn Không Châu, là Võ Hoàng nắm giữ xuyên qua không gian, đem lĩnh ngộ đối với vực giới của mình, hòa vào trong huyền bảo, có thể ở một mức độ nào đó qua lại hư không.
Hộ viện đại trận của Lam Quang học viện cùng với Huyền Nguyên bình phong của Cửu Trần cung phụng, sở dĩ không cách nào ngăn cản đối phương, cũng là bởi vì không thể phong tỏa không gian.
Mà Diệp Huyền luyện chế trận bàn này, kỳ thực cũng không cách nào phong tỏa hư không, chân chính muốn phong tỏa hư không, vậy chỉ có trận pháp cấp tám đỉnh cấp mới có thể làm được, cái trận bàn này của hắn, kỳ thực là lợi dụng một loại nguyên nhân đặc thù nào đó, tiến hành phá hoại hư không, tạo thành hư không hỗn loạn.
Độn Không Châu, dù sao chỉ là bảo vật do Võ Hoàng luyện chế thành, chỉ có thể đơn giản tiến hành qua lại hư không, mà không cách nào như Vũ
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 967: Bạo Huyết Hóa Ma Đan (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 968: Bạo Huyết Hóa Ma Đan (2)
Hai người vẻn vẹn chỉ giằng co chốc lát, huyết quang trên Hậu Thổ Ấn đột nhiên đại thịnh, Cửu Trần rên lên một tiếng, lần thứ hai bay ra ngoài, khóe miệng tràn ra máu tươi.
Từng tia ánh sáng đỏ ngòm quanh quẩn ở trên người hắn, chỉ nghe thanh âm xì xì ăn mòn truyền đến, da trên người Cửu Trần dĩ nhiên bốc lên từng tia khói xanh.
Không được, trong lòng hắn giật nảy cả mình, liền thôi thúc Huyền Nguyên, nỗ lực ngăn cản huyết quang ăn mòn, thế nhưng làm hắn ngơ ngác chính là, huyết quang này dĩ nhiên thẩm thấu đến trong Huyền Nguyên của hắn, ngay cả huyền mạch của hắn cũng bắt đầu ăn mòn.
Từng tia ánh sáng màu đỏ ngòm, ở trên mặt Cửu Trần nổi lên, trên mặt của hắn lộ ra vẻ thống khổ.
– Ha ha, không cần chống lại vô vị, ngày hôm nay chết là các ngươi.
Đoạn Thiên Lang dữ tợn cười to, toàn thân bốc lên huyết quang.
– Cửu Trần cung phụng.
Đông lão cùng Dược lão thấy thế, đều giật nảy cả mình.
Trong lòng Cửu Trần vừa giận vừa sợ, một bên áp chế ăn mòn trong cơ thể, một bên tức giận nói:
– Đông Bác Sâm, Dược Thành, Đoạn Thiên Lang này dùng đến tột cùng là đan dược gì, vì sao thực lực lại đột nhiên tăng lên nhiều như vậy? Còn có lực lượng huyết quang ăn mòn này, rốt cuộc là thứ gì?
Giờ khắc này thực lực của Đoạn Thiên Lang, so với trước lại tăng lên gần gấp đôi.
Nếu như vẻn vẹn là thực lực tăng lên, vậy còn thôi, Cửu Trần cũng chưa chắc sẽ sợ hắn, then chốt là trong cơ thể Đoạn Thiên Lang có lực lượng ăn mòn, để hắn cực kỳ đau đầu.
Nếu như không giải quyết cái này, đúng là sẽ như Đoạn Thiên Lang nói, lần này lành ít dữ nhiều chính là bọn họ.
Giờ khắc này, Đoạn Thiên Lang một người đứng ngạo nghễ phía trước, bảo vệ đám người Chu Triển Luân ở phía sau, đám người Đông lão cũng không cách nào ra tay với bọn họ, từng cái từng cái tất cả đều vây ở phía sau Cửu Trần trưởng lão.
Nghe được Cửu Trần trưởng lão nghi vấn, Đông Bác Sâm cùng Dược Thành liếc mắt nhìn nhau, chau mày, tình cờ thương lượng cái gì, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu nói:
– Cửu Trần cung phụng, chúng ta cũng không biết a.
Đông Bác Sâm thân là Luyện Hồn Sư lục phẩm đỉnh cao, nhưng hắn chưa từng nghe nói, có biện pháp gì, có thể làm cho Võ Hồn phá nát, dung hợp bản thân, tăng cao thực lực.
Mà Dược Thành đối với Đoạn Thiên Lang dùng đan dược, cũng không biết gì cả.
Không làm rõ được trạng thái trên người Đoạn Thiên Lang, không cách nào mở ra tinh lực ăn mòn, đám người Cửu Trần đều vẻ mặt khổ sở, lẽ nào đến trình độ này, không chỉ dã tràng xe cát, trái lại còn liên lụy mình hay sao?
Trong lòng mấy người đều nghiêm nghị đến cực điểm.
Tuy Đoạn Thiên Lang giống như điên cuồng, nhưng thần trí chưa mất, giờ khắc này cũng cười nhạo kêu quái dị lên:
– Chỉ bằng mấy tên phế vật các ngươi, cũng muốn nhìn ra trạng thái trên người ta, nằm mơ đi, chỉ sợ các ngươi không nghĩ tới a, hôm nay đến giết ta, cuối cùng chết lại là các ngươi, ha ha ha, yên tâm, ngày hôm nay mấy người các ngươi, một cái cũng không sống nổi, trên đường xuống Hoàng tuyền có nhiều đồng bọn như vậy, các ngươi cũng phải cảm ơn ta a.
Đoạn Thiên Lang một bên quát chói tai, một bên cất bước đi về phía trước, từng mảng từng mảng khí lưu màu đỏ ngòm, ở quanh thân hắn quanh quẩn, càng lúc càng nồng, phảng phất như hóa thành một đại dương tinh lực.
Đúng lúc này, một thanh âm cười nhạo đột nhiên vang lên.
– Chỉ là Hồn Cấm thuật thêm vào Bạo Huyết Hóa Ma Đan thất phẩm mà thôi, cần phải đắc ý như thế sao? Để mình biến thành người không người quỷ không ra quỷ, rất tự hào a!
Mọi người tất cả đều quay đầu nhìn người nói chuyện, trên khuôn mặt Đông lão cùng Dược lão nhất thời lộ ra vẻ vui mừng:
– Diệp thiếu, ngươi biết Đoạn Thiên Lang dùng cái gì?
Nhìn thấy người nói chuyện là Diệp Huyền, hai người tất cả đều vỗ đầu, Diệp thiếu ở chỗ này, bọn họ làm sao quên mất, lấy trình độ của Diệp thiếu, sao lại đối với trạng thái của Đoạn Thiên Lang không biết?
Đông lão vội vàng hỏi:
– Diệp thiếu, tinh lực này, có phương pháp gì phá giải không?
Diệp Huyền bình thản nói:
– Phương pháp phá giải, tự nhiên là có, Cửu Trần cung phụng, ta trước tiên truyền cho ngươi một bộ tâm pháp, đối với tinh lực này, có tác dụng áp chế nhất định.
Còn Đoạn Thiên Lang này, không cần sợ hãi, Bạo Huyết Hóa Ma Đan, là một loại đan dược kích phát tinh lực, dung hợp Võ Hồn, quá độ đào móc tiềm lực võ giả, tác dụng phụ vô cùng lớn, mấu chốt nhất chính là, công hiệu của nó, chỉ có nửa canh giờ, sau nửa canh giờ, chúng ta không cần động thủ, Đoạn Thiên Lang này sẽ tự mình trở thành một rác rưởi, không đáng sợ.
Diệp Huyền vừa nói, một bên truyền âm cho Cửu Trần cung phụng một bộ tâm pháp.
Tuy ngữ khí của hắn bình thản, nhưng lông mày lại lặng yên trói chặt, Bạo Huyết Hóa Ma Đan, bởi vì tính đặc thù, sớm đã bị Huyền Vực liệt vào cấm dược, đan phương càng xứng là tuyệt mật, hiện nay Luyện Dược Sư trên đời có thể luyện chế, vô cùng ít ỏi, chí ít Mộng Cảnh Bình Nguyên này là tuyệt đối không thể có, vậy Bạo Huyết Hóa Ma Đan trong tay Đoạn Thiên Lang, đến tột cùng từ đâu tới?
Ở hắn trầm tư chốc lát, một bên Cửu Trần thì cấp tốc tu luyện tâm pháp mà Diệp Huyền truyền thụ, vẻn vẹn chốc lát, tinh lực vốn không ngừng lan tràn ăn mòn, liền bị áp chế lại, huyết quang trên mặt cũng dần dần biến mất.
Điều này làm cho hắn kinh hỉ, âm thầm liếc nhìn Diệp Huyền, trong lòng cực kỳ chấn động.
Đoạn Thiên Lang triển khai thủ pháp, ngay cả Dược Thành cùng Đông Bác Sâm cũng không hiểu, lại bị Diệp Huyền phá giải, cho hắn chấn động vô cùng to lớn.
– Tiểu tử này…
Sắc mặt của Đoạn Thiên Lang cũng không ngừng biến hóa, cực kỳ dữ tợn, nói thật, đối với đan dược mình dùng, chính hắn cũng không rõ lai lịch, nhưng hiệu quả chính như Diệp Huyền nói, vẻn vẹn chỉ có thể duy trì nửa canh giờ.
Hắn không hiểu, Diệp Huyền là làm sao biết được.
Trong lòng Đoạn Thiên Lang lướt qua một tia không ổn, tròng mắt thật vất vả tỉnh táo một ít, lần thứ hai đỏ đậm lên, dữ tợn nói:
– Chỉ có thể duy trì nửa canh giờ thì đã làm sao, đối phó các ngươi, nửa canh giờ đã đủ.
– Hống!
Nói xong lời này, hắn phát sinh rít gào giống như dã thú, lần thứ hai vọt lên.
Công hiệu của Bạo Huyết Hóa Ma Đan chỉ có thể duy trì nửa canh giờ, hắn nhất định phải ở trong nửa canh giờ, giải quyết đám người Cửu Trần.
Cửu Trần xì cười một tiếng:
– Nửa canh giờ giải quyết chúng ta, Đoạn Thiên Lang, ngươi cả nghĩ quá rồi?
Trong tiếng nổi giận, hai người điên cuồng chiến đấu cùng nhau.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 969: Hỏa Diễm Oai
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 970: Sau Lưng Đánh Lén (1)
Diệp Huyền lắc đầu, cười khổ nói:
– Dược lão, hỏa diễm của ngươi quá yếu, thực lực của Đoạn Thiên Lang chính là cấp bảy tầng ba, kết hợp Bạo Huyết Hóa Ma Đan, lực lượng huyết quang của hắn, đã vô hạn tiếp cận cấp tám, trừ khi là hỏa diễm cấp tám, bằng không rất khó đối với hắn tạo thành bao lớn ảnh hưởng.
Sắc mặt đám người Dược lão đều tro nguội.
– Đáng chết, các ngươi đều đáng chết, ngày hôm nay, các ngươi đều phải chết, một cái cũng không sống nổi.
Toàn thân Đoạn Thiên Lang bị tinh lực nồng nặc quanh quẩn, cả người phảng phất như hóa thành một Huyết Ma, phẫn nộ rít gào.
Chính như Diệp Huyền nói, Bạo Huyết Hóa Ma Đan của hắn có tác dụng phụ to lớn, một khi dùng, sau nửa canh giờ, Võ Hồn sẽ trực tiếp rút lui một cấp bậc, đồng thời lần sau thăng cấp, độ khó sẽ vô hạn tăng lên.
Không chỉ như vậy, Bạo Huyết Hóa Ma Đan vẫn có thể từ trên bản nguyên hư hao huyền mạch của võ giả, nhẹ thì huyền mạch tổn thương, nặng thì trở thành phế nhân.
Vốn Đoạn Thiên Lang vẫn áp chế dược tính của Bạo Huyết Hóa Ma Đan, nỗ lực yếu bớt tác dụng phụ của Bạo Huyết Hóa Ma Đan, nhưng lúc trước cử động của Dược lão, lại bức bách hắn bất đắc dĩ triệt để phóng thích dược tính của Bạo Huyết Hóa Ma Đan ra.
Điều này cũng dẫn đến huyền mạch trong cơ thể hắn chịu đến thương tích cực kỳ nghiêm trọng, Đoạn Thiên Lang có thể đoán trước, một khi công hiệu của Bạo Huyết Hóa Ma Đan tản đi, tu vi của hắn không chỉ sẽ trong nháy mắt rơi xuống một đẳng cấp, đồng thời đời này rất khó bước vào Võ Hoàng.
Nghĩ tới đây, trong lòng Đoạn Thiên Lang cực kỳ phẫn nộ.
– A a a a, các ngươi đều phải chết.
Phẫn nộ gào thét, huyết quang ngập trời, lan tràn về phía đám người Diệp Huyền.
Trên mặt Cửu Trần lướt qua một tia kiên quyết, cản đám người Diệp Huyền ở phía sau, xóa đi một tia máu tươi ở khóe miệng, ánh mắt ngưng trọng nói:
– Các ngươi đều trốn ở phía sau ta, nhất định phải cẩn thận.
Đọa Lạc Chi Nhận trong tay hắn, quang hồng lóng lánh, hiển nhiên là muốn thề sống chết bảo vệ đám người Diệp Huyền.
Trong mắt Diệp Huyền loé ra một vẻ bất đắc dĩ, lặng yên lan truyền một đạo tin tức, tiến vào trong tai Cửu Trần.
Cửu Trần ngẩn ra, ngơ ngác quay đầu lại nói:
– Ngươi… Ngươi nói cái gì?
Vẻ mặt Diệp Huyền bất biến, trong con ngươi đột nhiên tuôn ra một đoàn tinh mang, ở trong nháy mắt huyết quang giáng lâm quát lên:
– Chính là hiện tại.
Dứt tiếng, trong mi tâm hắn nứt ra một cái khe, một ngọn lửa màu đỏ thắm hư vô, từ bên trong bắn mạnh ra.
Hô!
Ngọn lửa này vừa xuất hiện, huyết quang ở xung quanh ngay lập tức bị đánh ra một đường nối hẹp dài, lộ ra một khu vực chân không.
Cửu Trần không lo được khiếp sợ, liền nắm lấy cơ hội, chủy thủ trong tay bắn ra ngoài, mục tiêu chính là Đoạn Thiên Lang, Đoạn Thiên Lang đang tức giận không thôi thấy thế giật nảy cả mình, chỉ kịp lấy Hậu Thổ Ấn chặn ở trước người, liền bị Đọa Lạc Chi Nhận bổ trúng, tại chỗ máu tươi phun mạnh, bay ngược ra ngoài.
– Đây là hỏa diễm gì. . .
Trong bay ngược, Đoạn Thiên Lang kinh nộ nhìn Diệp Huyền, vừa nãy một đòn của Cửu Trần, tuy không có trực tiếp bắn trúng hắn, nhưng cũng mang đến cho hắn thương tích to lớn, hầu như đập vỡ phế phủ của hắn.
Tất cả những thứ này, đều bởi vì Diệp Huyền đột nhiên thả ra hỏa diễm, ngọn lửa kia, hầu như trong nháy mắt phá tan toàn bộ tinh lực phòng ngự của hắn.
Trong này, Dược lão là đối với hỏa diễm quen thuộc nhất, giờ khắc này khiếp sợ nhìn Diệp Huyền, vẻ mặt hoảng sợ:
– Thiên. . .
Thiên. . .
Ngọn lửa này là. . .
Trong mi tâm Diệp Huyền xạ ra hỏa diễm hư vô, tuy chỉ trong nháy mắt, nhưng Huyền Hỏa trong thân thể Dược lão, lại như thần tử nhìn thấy quân vương, lộ ra khí tức sợ hãi.
Loại hiện tượng này, chỉ có Thiên Hỏa trong truyền thuyết, mới có thể làm được, bằng không cho dù là Địa Hỏa, cũng không thể để cho hắn tự mình tu luyện ra hỏa diễm Vương cấp, có tình huống khác thường như thế.
– Kia đến tột cùng là hỏa diễm gì, khí tức này, thật đáng sợ.
– Có thể phá tan huyết quang, chẳng lẽ là Địa Hỏa?
– Diệp Huyền kia mới Võ Tôn, lấy tu vi của hắn, cho dù là Địa Hỏa, cũng không cách nào phá tan huyết quang của Đoạn phó tông chủ a.
Bất kể là một phương Lam Quang học viện, hay một phương Huyền Cơ Tông, đều chấn kinh rồi.
Dưới đáy, vô số võ giả của Thánh Phỉ Thành cũng đều trợn mắt ngoác mồm, bao quát Thánh Phỉ Thành thành chủ Chu Kinh Nghĩa cũng như thế.
Lúc trước Đoạn Thiên Lang uy phong lẫm lẫm, một người đại chiến đám người Cửu Trần, thể hiện ra sức chiến đấu không gì sánh kịp, làm cho tất cả mọi người cảm khái, Huyền Cơ Tông phó tông chủ đáng sợ.
Thậm chí không ít người đều cho rằng, lần này Lam Quang học viện vây quét Huyền Cơ Tông, không những tay trắng trở về, trái lại còn bồi mình vào.
Nhưng ai biết, thời khắc sống còn, lại là một thiếu niên đứng ra, trong nháy mắt phá tan huyết quang của Đoạn Thiên Lang, cho cường giả bên Lam Quang học viện tìm tới thời cơ đối phó Đoạn Thiên Lang.
Hỏa diễm kia trong nháy mắt bổ ra huyết quang, sâu sắc khắc ở trong lòng mỗi người, khiến cho bọn họ cả đời khó mà quên được, chấn động không tên.
Đồng thời lẫn nhau trong lúc đó cũng dồn dập suy đoán, Diệp Huyền lúc trước triển khai ra, đến tột cùng là hỏa diễm gì.
Nghe xung quanh khiếp sợ nghị luận, Diệp Huyền vừa sử dụng tới Vô Tận Dung Hỏa, sắc mặt tái nhợt, liền điều tức lên, đồng thời hắn cũng cười khổ một cái, sở dĩ hắn không có ngay lập tức triển khai Vô Tận Dung Hỏa, cũng là bởi vì nguyên nhân này.
Thiên Hỏa thực sự là quá mức quý hiếm, một khi truyền đi, tất nhiên sẽ đưa tới lượng lớn cường giả mơ ước.
Trên đời này, không có một Luyện Dược Sư cùng Luyện Khí Sư nào, không muốn nắm giữ một hỏa diễm tốt, không chỉ là cường giả ở Mộng Cảnh Bình Nguyên, dù cho là trong Huyền Vực, cường giả nắm giữ hỏa diễm phổ thông chỗ nào cũng có, nếu để cho bọn họ biết rõ bản thân mình nắm giữ Thiên Hỏa, khó tránh khỏi sẽ đưa tới một chút phiền toái.
Có điều tình huống vừa rồi, hắn cũng không cố kỵ nhiều như vậy, không phá ra huyết quang của Đoạn Thiên Lang, nguy hiểm khẳng định là bọn họ.
Trên người Đoạn Thiên Lang, quang hồng không ngừng bốc lên, sắc mặt của hắn lúc sáng lúc tối, ánh mắt dữ tợn, hiển nhiên trạng thái không phải hết sức tốt, khí tức trên người, nhiều nhất chỉ có tám phần mười lúc trước.
– Huyền Diệp, không nghĩ tới ngươi còn nắm giữ một tay như thế, được, quả thực quá tốt rồi.
Cửu Trần vừa mừng vừa sợ, bây giờ Đoạn Thiên Lang chịu trọng thương, coi như không có hỏa diễm của Diệp Huyền hỗ trợ, hắn cũng đủ để tranh tài với đối phương.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Núp Lùm Trăm Năm Khi Ra Ngoài Đã Vô Địch [Dịch] Núp Lùm Trăm Năm Khi Ra Ngoài Đã Vô Địch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Nup-Lum-Tram-Nam-Khi-Ra-Ngoai-Da-Vo-Dich-SE-Audio-Truyen.jpg)






