- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 99 : Kim Khuyết Thiên Tỏa Ấn (c981-c990)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 99 : Kim Khuyết Thiên Tỏa Ấn (c981-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 981: Kim Khuyết Thiên Tỏa Ấn
– Cái gì? Đây là Kim Khuyết Thiên Tỏa Ấn!
Tâm thần Diệp Huyền mạnh mẽ chấn động, hồn thức dưới sự khiếp sợ kịch liệt từ bên trong tinh thần hải của Đoạn Thiên Lang vọt ra, trong mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
– Kim Khuyết Thiên Tỏa Ấn là bí mật bất truyền của Vô Lượng Sơn Huyền Vực, hơn nữa người có thể thi triển ra Kim Khuyết Thiên Tỏa Ấn này chỉ có nhân vật trọng yếu bên trong Vô Lượng Sơn, lẽ nào đại nhân mà Đoạn Thiên Lang nói tới là đến từ Vô Lượng Sơn hay sao?
Trong lòng hắn bịt kín một tầng bóng mờ, nếu như đúng là như vậy, đây là chuyện rất nghiêm trọng, Vô Lượng Sơn chính là một trong bảy đại tông môn của đại lục, tổng bộ ở Huyền Vực a.
Bảy đại tông môn này so với Huyền Cơ Tông và Lam Quang Học Viện đâu chỉ mạnh hơn một chút, chính là tồn tại ngang ngược chân chính trên đại lục, cấp độ bá chủ một phương.
Nếu như đúng là Vô Lượng Sơn ở bên trong phá rối, dù cho là kiếp trước hắn cũng phải cẩn thận vạn phần.
– Chỉ là, Vô Lượng Sơn ở Huyền Vực, rất ít đặt chân vào thế sự, vì sao lại cảm thấy hứng thú đối với một tông môn nhỏ bé ở địa phương nhỏ như Mộng Cảnh Bình Nguyên này cơ chứ? Trong này có chí bảo gì mà có thể hấp dẫn bọn hắn như vậy?
Diệp Huyền trầm tư một lát, càng ngày càng cảm thấy mọi chuyện đã trở nên phiền phức.
– Diệp thiếu, bây giờ chúng ta phải làm sao?
Đám Đông lão lo lắng, mỗi một người đều xông tới.
Diệp Huyền đem chuyện mà chính mình suy đoán nói ra, đám người Cửu Trần đều khiếp sợ không gì sánh nổi.
Tuy rằng Lam Quang Học Viện và thế lực hàng đầu Huyền Vực không có liên quan gì tới nhau.
Thế nhưng quái vật khổng lồ bực này như Vô Lượng Sơn, tự nhiên bọn họ đã sớm nghe nói qua.
Nếu như chuyện của Huyền Cơ Tông thật sự có một thế lực lớn như vậy dính líu vào trong đó, vậy Lam Quang Học Viện chính là lấy trứng chọi đá, châu chấu đá xe.
Diệp Huyền trầm giọng nói:
– Có thể là ta nghĩ nhiều a, chỉ là trong đầu của Đoạn Thiên Lang có Kim Khuyết Thiên Tỏa Ấn.
Đây chỉ là một bất ngờ, hơn nữa, coi như là Vô Lượng Sơn thì lại làm sao chứ? Dùng tôn sư của Vô Lượng Sơn, không có cách nào công khai ra tay đối với một ít thế lực nhỏ yếu, bằng không luật pháp của Huyền Vực sẽ đủ để cho bọn hắn ăn đủ.
Bằng không, bọn họ cũng sẽ không mượn Huyền Cơ Tông để động thủ a.
Ánh mắt Diệp Huyền lạnh lùng, bây giờ hắn và Huyền Cơ Tông đã đến mức độ không chết không thôi, đừng nói là Vô Lượng Sơn, dù cho là thế lực đáng sợ hơn thì hắn cũng không thể lùi bước.
Diệp Huyền nhìn về phía đám người Cát Phác Tử:
– Chỉ có điều trước tiên tốt nhất chúng ta nên biết rõ chí bảo mà Huyền Cơ Tông muốn có được rốt cuộc là cái gì.
Cát Phác Tử cười khổ nói:
– Năm đó người sáng lập ra Lam Quang học viện chúng ta, lúc thành lập Học Viện đồ vật để lại cũng không nhiều.
Thứ duy nhất có thể xưng tụng là chí bảo cũng chỉ có Thí Luyện Tháp và ảo cảnh thất, ngoài ra, còn có cấm địa trong truyền thuyết kia.
Nếu như thật sự có chí bảo gì thì cũng chỉ có khả năng ở bên trong cấm địa kia a.
Cát Phác Tử nói tiếp:
– Chỉ là chốn cấm địa này, chỉ có viện trưởng đại nhân mới biết, ngay cả địa điểm chúng ta cũng không rõ ràng a.
Diệp Huyền cau mày nói:
– Vậy thì phiền phức rồi, chúng ta không biết thì làm sao có thể ứng phó được chứ.
Nếu như chuyện này có quan hệ cùng với sáng lập giả của Lam Quang học viện chúng ta, hơn nữa là một cấm địa như vậy.
Có lẽ ở bên trong lịch sử của học viện có đề cập qua a, hay là chúng ta đi thăm dò một chút.
Nói đến đây, dường như Diệp Huyền đã nghĩ tới điều gì, nói:
– Đúng rồi, người sáng lập Học Viện chúng ta tên gọi là gì?
Theo thời gian ở trong học viện càng dài, Diệp Huyền càng ngày càng cảm giác được, người sáng lập ra Lam Quang Học Viện này rất là phi phàm.
Chỉ riêng vị trí phát hiện Thí Luyện Tháp, đem một bí cảnh khai phá thành nội viện, không phải là chuyện mà người thường có thể làm được, nhân vật như vậy tất nhiên sẽ được lưu lại dấu vết ở trong lịch sử a.
Cho nên cái gọi là chí bảo này nói không chừng có thể từ bên trong ghi chép của hắn có biết được a.
Nói ví dụ như bảo vật của Tiêu Dao hồn hoàng hắn kiếp trước, người bình thường nhất định sẽ nghĩ tới là Thiên Vân Toái Tinh toa cửu phẩm đỉnh cao của hắn.
Có lẽ hắn có thể có được một ít nhắc nhở từ bên trong a.
Trên mặt Cát Phác Tử hiện lên vẻ khổ sở:
– Huyền Diệp, tên của người sáng lập ra Lam Quang học viện chúng ta, chúng ta cũng không biết a.
– Cái gì?
Diệp Huyền trợn mắt há hốc mồm, đường đường là một Học Viện truyền thừa ngàn năm, thậm chí ngay cả tên của người sáng lập cũng không biết, thế này thì quá mức rồi a?
Đám người Dược Lão đều cay đắng gật đầu, nói:
– Diệp thiếu, tư liệu có liên quan tới người sáng lập Học Viện chúng ta, vô cùng ít ỏi, chỉ biết là hắn đã từng thành lập Học Viện, để lại Thí Luyện Tháp, ảo cảnh thất cùng với nội viện.
Những cái khác, tất cả đều ở bên trong dòng sông thời gian mà biến mất a.
Diệp Huyền không nói gì, người sáng lập này cũng quá kỳ quái a.
Đúng lúc này, Cửu Trần vẫn không nói gì đột nhiên nói:
– Cái cấm địa kia ta biết ở nơi nào.
Tất cả giật mình mọi người, nhìn về phía hắn đi.
Chỉ thấy trên mặt hắn mang theo vẻ trịnh trọng:
– Cái cấm địa kia, quả thực ta biết ở nơi nào.
Bởi vì năm đó khi ta là Phó viện trưởng Học Viện, vị trí viện trưởng đời tiếp theo vốn là phải giao cho ta, sau đó viện trưởng Hoàng Phủ Tú Minh đột nhiên xuất hiện, ta tự biết không có cách nào so sánh với hắn cho nên tự mình ẩn lui, đi tới trấn thủ Thí Luyện Tháp, bởi vậy đối với bí ẩn của Học Viện, ta thoáng cái biết được một điểm.
– Kỳ thực vị trí cấm địa, mỗi người đã đều đi qua, ở ngay phía sau núi của học viện.
Bây giờ đang trong thời khắc mấu chốt, Cửu Trần cũng không có bất kỳ giấu giếm gì.
Phía sau núi?
Tất cả mọi người cũng không có ngờ tới, cấm địa thần bí như vậy lại ở vị trí sau núi.
Diệp Huyền cũng có chút sững sờ, phía sau núi kia hắn cũng đã đi qua, chính là vị trí sát hạch nhập học lúc trước, Lưu Danh Bi.
Chỗ này căn bản không thuộc về cấm địa, bất kỳ học viên nào cũng có thể tùy ý đi lại a.
– Các ngươi đi theo ta.
Nếu Cửu Trần đã nói ra vị trí cấm địa thì hắn cũng đã không muốn giữ bí mật, mọi người lập tức không ngừng nghỉ, đi tới vị trí phía sau núi của Học Viện.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 982: Chân Long Ấn (1)
Vị trí của cấm địa chân chính là ở bên trong thung lũng phía sau Lưu Danh Bi.
Đây là một mảnh thung lũng khá là hoang vu, ở phía sau Lưu Danh Bi, quanh năm ít dấu chân người, hoang tàn vắng vẻ.
Ở dưới sự dẫn dắt của Cửu Trần, mọi người dọc theo một cái lối nhỏ tiến vào bên trong.
– Chính là ở đây.
Một lát sau, Cửu Trần dừng lại ở trước một cái vách đá, mở miệng nói.
Mọi người ngẩng đầu nhìn qua, thứ hiện ra ở trước mặt mọi người là một vách đá cực kỳ phổ thông, ở hai bên vách đá có hai hàng chữ lớn rồng bay phượng múa, bởi vì thời gian gột rửa cho nên đã có vẻ hơi loang lổ, thê lương.
Một bên viết: **************.
Một bên khác viết là: Hiểu ra phong vân sẽ Hóa Long.
Hai hàng chữ này, hết sức bình thường, nhìn kỹ lại cũng không có nửa phần huyền ảo gì, trái lại giống như là một người bình thường tùy ý vẽ bậy vậy.
Mà ở giữa hai hàng chữ lại là một vách đá khối hết sức bình thường, loang lổ, còn có một cái lỗ.
– Truyền thuyết cấm địa chính là ở bên trong vách đá này.
Mọi người có chút sững sờ, huyền thức của bọn họ đảo qua, vách đá trước phía này vốn chỉ là nham thạch bình thường nhất.
Trên mặt mọc đầy cỏ xỉ rêu màu xanh lục, ngoài ra, không có nửa điểm dấu vết nào cả.
Cát Phác Tử lẩm bẩm nói:
– Nơi này đúng là vị trí cấm địa hay sao?
Cửu Trần cười khổ một cái:
– Ban đầu ta cũng cảm thấy rất là kỳ quái, cho rằng đây chỉ là một khối vách đá phổ thông, có điều chỉ cần các ngươi thử đánh vỡ thì sẽ phát hiện ra, khối vách đá này căn bản không đơn giản.
Cát Phác Tử hít sâu một hơi, đẩy một chưởng tới.
Một đạo thanh âm bình thản không có gì lạ vang lên, giống như người bình thường đánh tới một khối vách đá vậy, căn bản không có nửa điểm động tĩnh nào cả.
Cát Phác Tử ngạc nhiên nghi ngờ kêu lên một tiếng, lại là một chưởng đánh ra, lần này hắn đã dùng mười phần lực, thế nhưng toàn bộ vách đá vẫn không nhúc nhích.
Cát Phác Tử nhất thời lấy làm kinh hãi, dùng tu vi và thực lực của hắn, đừng nói là một khối vách đá, coi như là một gò núi nhỏ thì cũng sẽ bị hắn đánh đi.
Thế nhưng vách đá này không những không nhúc nhích, thậm chí ngay cả dấu vết cũng không thể để lại ở phía trên.
Dược Lão và Đông lão cũng thử nghiệm lại, kết quả cũng tương tự.
Cửu Trần cười khổ nói:
– Không cần phải thử, lúc trước viện trưởng Hoàng Phủ Tú Minh thử nửa ngày, cũng không có hiệu quả, sau đó hắn nói, bí mật của khối vách đá này hẳn là ở bên trong mấy chữ này.
Mọi người quay đầu nhìn lại, đã thấy Diệp Huyền cau mày, đã đứng phía trước mấy chữ lớn này.
Lần đầu tiên nhìn thì hắn đã cảm thấy mấy chữ này cps chỗ không đúng.
Trước tiên không nói chuyện tới nội dung của hai hàng chữ này, chỉ riêng vị trí của hai hàng chữ này cũng đã ẩn chứa một loại ý nhị vô cùng đặc biệt.
Loại ý nhị này không phải là người bình thường có thể cảm ứng được, vị trí mỗi một chữ tọa lạc vô cùng có chú trọng, dường như là hình thành một loại trận văn quỷ dị, đồng thời nhìn kỹ thì lại càng phảng phất có ẩn chứa một loại thiên đạo không tên.
Diệp Huyền cau mày nói:
– Hai hàng chữ này là do người sáng lập Lam Quang học viện chúng ta viết ra đúng không?
– Hẳn là vậy?
Cửu Trần gật gù:
– Chỉ có điều ở bên trong sử sách của học viện ta cũng không có ghi chép lại a.
Vốn hắn nghĩ, nếu cấm địa này mà là do người sáng lập thành lập ra, như vậy chữ trên chốn cấm địa này nhất định cũng là do người sáng lập này viết ra.
Chỉ là, mấy chữ này nhìn qua rất giống như một người bình thường tùy ý viết bậy, lại khiến cho bọn họ khá là hoài nghi.
– Diệp thiếu, có phải ngươi đã nhìn ra cái gì hay không?
Dược lão và Đông lão đi lên phía trước, hỏi.
Diệp Huyền trầm giọng nói:
– Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng nói không sai, then chốt của cấm địa này chính là ở bên trong hai hàng chữ này.
Đám người Dược lão dồn dập nhìn qua, lẩm bẩm thì thầm:
– ** ** ** ** ** ** **, hiểu ra phong vân sẽ Hóa Long.
– Đây là ý gì?
Ý tứ vốn có của câu nói này bọn họ đều rõ ràng, chỉ là đặt ở cửa cấm địa này lại khiến cho bọn họ có chút không quá hiểu rõ.
Cửu Trần nói:
– Kỳ thực các đời viện trưởng đều cho rằng, muốn mở ra cấm địa thì hai hàng chữ này là then chốt, chỉ là trên ngàn năm qua, các đời viện trưởng đều từng đã thử qua.
Thế nhưng thủy chung vẫn không có cách nào nhìn ra cơ duyên trong đó, mở ra cấm địa.
Dược lão nói:
– Nếu chữ là then chốt, như vậy liệu có phải ở bên trong hai câu này ẩn chứa hàm nghĩa gì đó, chỉ cần tìm hiểu ra hàm nghĩa của hai câu này thì sẽ có thể mở ra được cấm địa hay không?
Đông lão gật đầu nói:
– Rất có thể, chỉ có điều cũng có khả năng bản thân kiểu chữ này đã ẩn chứa một loại vô thượng đại đạo nào đó, chỉ có lĩnh ngộ ra hàm nghĩa cuối cùng ở bên trong kiểu chữ này thì mới có thể mở ra được cấm địa.
Cát Phác Tử và Cửu Trần gật gù, trong lòng bọn họ cũng nghĩ như vậy.
Trên thực tế, không chỉ có bọn họ, các đời viện trưởng của Lam Quang học viện đều từng nghĩ tới những thứ này, cũng đã tiến hành thử nghiệm qua.
Đã từng có một Nhâm viện trưởng, ngồi xếp bằng tới mười đêm ở cấm địa, muốn lĩnh ngộ hàm nghĩa trong đó.
Cũng có một Nhâm viện trưởng, tìm đọc sách cổ thiên hạ, muốn giải ra nội dung của hai câu này.
Bất luận là một loại phương pháp nào hắn đều thử, thế nhưng trăm nghìn năm qua cũng không có người nào có thể mở ra được cấm địa.
Trong lúc đám người Cửu Trần đang thương thảo, Diệp Huyền đang không ngừng cân nhắc ở trước mấy chữ này, lông mày nhíu lại càng sâu.
Đột nhiên, vẻ mặt hắn chấn động một chút, dường như đã phát hiện ra cái gì đó.
Một luồng hồn lực đột nhiên lan tràn ra, thẩm thấu vào bên trong hai hàng chữ này.
Cửu Trần cười khổ một cái:
– Diệp thiếu, biện pháp này của ngươi Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng cũng từng đã nếm thử, hắn cảm thấy nội dung then chốt không ở chữ mà là ở bên trong kiểu chữ, chỉ là hắn đã nếm thử mấy lần, cuối cùng vẫn không có thu hoạch được gì, làm như ngươi. . .
– Sưu. . .
Cửu Trần ở một bên khuyên bảo, chỉ là hắn còn chưa kịp nói hết lời thì hai hàng chữ cổ điển như châu ngọc bình thường kia đột nhiên có biến đổi.
Chữ vốn là phổ thông đột nhiên có quang mang vạn trượng, trở nên bàng bạc mạnh mẽ.
Hai hàng chữ này, viết chữ như rồng bay phượng múa, một bút một chữ, có quang mang ngất trời lưu chuyển, chẳng khác nào có thể xuyên thấu qua bầu trời, tản ra khí tức kinh người, chiếu rọi toàn bộ thung lũng rạng ngời rực rỡ.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 983: Chân Long Ấn (2)
Đám người Cửu Trần đều sợ hết hồn, con ngươi trợn ngược lên, nói:
– Có động tĩnh, chẳng lẽ cấm địa muốn mở ra?
Bọn họ dùng ánh mắt khó có thể tin nhìn qua Diệp Huyền, Lam Quang học viện này trăm ngàn năm qua, vô số viện trưởng vắt hết óc cũng không thể mở ra cấm địa này.
Thế nhưng ở dưới Diệp Huyền tùy ý làm bậy lại phóng ra dị tượng như vậy.
Trước vách đá, Diệp Huyền vẫn đang cau mày, không nói một lời, hồn thức hắn tầng tầng lớp lớp thâm nhập vào trong vách đá, càng ngày càng mạnh mẽ, mà quang mang tỏa ra của hai hàng chữ kia cũng càng ngày càng nồng đậm.
Dần dần, trên vách đá trống không kia không ngờ lại hiện ra một tấm đồ án cổ điển, trên đồ án này có vô số hoa văn màu vàng rộng khắp, hình thành một đầu chân long.
Chân Long này ở trong thạch bích ngửa mặt lên trời gào thét, khí thế bàng bạc, đám người Cửu Trần cả kinh, liên tiếp lui về phía sau, không dám nhìn gần.
Trong con ngươi của Diệp Huyền đột nhiên tuôn ra một đoàn tinh mang, miệng hắn gằn từng chữ:
– Chân Long Ấn!
Dứt lời, hắn thu lại hồn thức, vô số kim quang trong nháy mắt thu lại, hai hàng chữ lớn cũng khôi phục lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
– Diệp thiếu, tại sao cấm địa lại không mở ra?
– Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
– Cái gì là Chân Long Ấn?
Mấy người Cửu Trần không thể chờ đợi được nữa mà hỏi ra một đống lớn vấn đề, giờ khắc này trong đầu của bọn họ tràn ngập nghi ngờ.
Diệp thiếu trầm tư chốc lát, trên mặt mang theo vẻ ngưng trọng, nói:
– Chân Long Ấn là một loại ấn pháp vô cùng đặc biệt ở thời điểm viễn cổ, mục đích của nó là phong ấn lại tất cả đồ vật muốn phong ấn, một khi thành hình, nhất định phải dùng chân long khí và máu của Chân long hợp nhất thì mới có thể mở ra được.
– Chân long khí và máu của Chân long?
– Vật này ai có thể có chứ?
Đám người Cửu Trần khiếp sợ không nói thành lời, Chân Long, tương truyền là một loại nhân vật hết sức đáng sợ ở thời đại viễn cổ, sự mạnh mẽ của nó đã vượt qua cảnh giới cửu thiên.
Bây giờ ở trên Thiên Huyền đại lục, từ lâu đã không có Chân Long tồn tại.
Cho nên muốn có được máu của Chân long và chân long khí là chuyện khó như lên trời, căn bản không thể nào làm được, năm đó làm sao sáng lập giả Lam Quang học viện lại có thể bố trí ra được một cấm địa như vậy chứ?
Diệp Huyền lắc đầu một cái, ánh mắt lập lòe nói:
– Kỳ thực cũng không nhất định cần máu của Chân long và chân long khí chân chính thì mới có thể mở ra, chỉ cần máu của kẻ nắm giữ huyết mạch Chân Long là có thể được rồi.
– Huyết mạch Chân Long ở trên đại lục này cũng không có người nắm giữ a?
Đám ngườiCửu Trần liếc mắt nhìn nhau, liên tục lắc đầu không ngớt.
Huyết thống là một loại thiên phú hết sức đặc thù bên trong các võ giả nhân loại, trên toàn bộ đại lục này, người nắm giữ huyết thống rất là ít ỏi.
Tương truyền, ban đầu kẻ nắm giữ huyết mạch là đời sau giữa Nhân tộc và yêu tộc kết hợp với nhau.
Thời đại viễn cổ, Nhân tộc và yêu tộc chỉ là một trong ngàn vạn chủng tộc, đại năng trong đó có thể biến ảo hình thể, bởi vậy có thể thông hôn lẫn nhau cũng là chuyện vô cùng bình thường.
Mà đời sau mà bọn họ sinh ra vừa có hình thái loài người, lại có năng lực yêu tộc, từ đó trở thành võ giả huyết mạch đời thứ nhất.
Chỉ là theo thời gian trôi qua, cùng với tranh đấu giữa Nhân tộc và yêu tộc, số lượng võ giả huyết thống càng ngày càng ít.
Không chỉ bị kỳ thị ở bên trong Nhân tộc, ở bên trong yêu tộc cũng bị coi là kẻ phản bội.
Vì lẽ đó cuối cùng số lượng võ giả huyết thống không ngừng giảm thiểu, đến hiện tại hầu như rất là khó gặp.
Huyết thống võ giả phổ thông cũng đã vô cùng khó tìm, huống chi là huyết mạch Chân Long, bởi vậy đám người Cửu Trần mới cảm thấy khó có thể tin được.
– Có.
Lúc này, Diệp Huyền lại khẳng định vạn phần nói:
– Trên đại lục này có một gia tộc lánh đời gọi là Hạ gia, chính là kẻ nắm giữ huyết mạch Chân Long, ở bên trong cao tầng Thiên Huyền đại lục này, người biết được cũng không nhiều, huyết mạch mà bọn họ nắm giữ chính là huyết mạch Chân Long.
Chỉ là bởi vì bọn họ rất ít cất bước vòa thế gian, cho nên danh tiếng không hiện ra mà thôi.
Kiếp trước Diệp Huyền vì tế luyện một kiện Huyền binh cho nên đã từng nói với Hạ gia muốn máu của Chân long.
Đương nhiên Hạ gia sẽ không đem máu của Chân long, thứ được cho là báu vật của gia tộc ra được.
Cho nên kết quả tan rã trong không vui.
Cuối cùng Diệp Huyền triển khai thủ đoạn lẻn vào Hạ gia, hao phí tâm tư rất lớn mới có được một giọt máu của Chân long, kết quả làm cho Hạ gia tức giận, trắng trợn tập nã hung thủ, gây ra một trường phong ba rất lớn.
– Hạ gia?
Giờ khắc này đám người Cửu Trần trở nên có chút quái dị.
– Làm sao, có vấn đề gì không?
Trong lòng Diệp Huyền nghi hoặc, dùng thân phận của đám người Cửu Trần, hắn là không biết Hạ gia a.
Thế nhưng nhìn vẻ mặt bọn họ, dường như tất cả đều đã từng nghe nói qua.
Cửu Trần cau mày nói:
– Ta nhớ tới mấy chục năm trước, Huyền Vực đã từng đã xảy ra một chuyện kinh thiên động địa, có một gia tộc gọi là Hạ gia, trong một đêm đã bị hủy diệt sạch.
Trường phong ba kia vô cùng kinh người, toàn bộ Thiên Huyền đại lục đều trở nên thần hồn nát thần tính, ngay cả Mộng Cảnh Bình Nguyên chúng ta cũng có cường giả Vũ Đế xuyên không mà tới.
Chẳng lẽ chính là gia tộc mà Huyền Diệp ngươi nói hay sao?
– Cái gì? Hạ gia bị hủy diệt sạch?
Diệp Huyền sợ hết hồn, liên tục lắc đầu, quả quyết nói:
– Tuyệt đối không thể, Hạ gia mà ta nói kia chính là một trong các thế gia lánh đời của Thiên Huyền đại lục, thực lực hùng hậu, kiên quyết không thể bị diệt.
Cửu Trần thấy Diệp Huyền khẳng định, hắn lắc đầu nói:
– Như vậy ta không biết.
Cát phó viện trưởng ở một bên nói:
– Cửu Trần, chuyện mà ngươi nói kia ta cũng đã từng nghe nói qua, lúc đó Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng vừa vặn trở lại một chuyến, hắn cũng rất nghi hoặc, nói cái gì mà đường đường là Đông Lăng Hạ gia lại bị diệt môn. . .
– Đông Lăng Hạ gia?
Diệp Huyền đột nhiên kinh ngạc thốt lên một tiếng, dẫn tới đám người Cát viện phó liên tục nhìn tới.
Cát viện phó gật đầu nói:
– Đúng, gia tộc mà Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng nói tới chính là Đông Lăng Hạ gia.
Vẻ mặt Diệp Huyền tức thì dại ra.
Cái gì mà Đông Lăng Hạ gia, chính là gia tộc mà hắn nói tới kia a.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 984: Cổ Dương Thành (1)
Hắn lắc đầu một cái, trong lòng hầu như không thể tin được, Đông Lăng Hạ gia thuộc về một trong các gia tộc lánh đời của Thiên Huyền đại lục.
Thực lực thực sự rất đáng sợ, tuyệt đối không phải bình thường, trong đó có mấy Đông lão đều là Vũ Đế cảnh cửu trọng thiên, không ngờ lại bị diệt môn?
Có thế lực nào nắm giữ thực lực như vậy chứ? Bảy đại tông môn Huyền Vực? Ba đại gia tộc? Hay là Thánh thành?
Diệp Huyền mơ hồ cảm giác được, Huyền Vực bây giờ so với lúc trước mình ngã xuống đã xảy ra biến hóa kinh thiên động địa.
– Lẽ nào Hạ Thất Tịch chính là người của Đông Lăng Hạ gia?
Lúc này trong đầu Diệp Huyền đột nhiên hiện ra bóng người của Hạ Thất Tịch.
Lúc trước khi còn ở trong phù quang bí cảnh, Hạ Thất Tịch đã từng muốn đưa cho hắn một khối Long Tâm Ngọc, khí tức của Long Tâm Ngọc kia cùng với khí tức của Hạ gia Huyền Vực giống nhau y hệt, hầu như giống như đúc.
Hơn nữa Hạ Thất Tịch còn khiến cho hắn có một loại cảm giác cực kỳ đặc thù, trong cơ thể giống như có lực lượng tiềm tàng nào đó.
Lúc đó hắn cũng không có suy nghĩ nhiều, thế nhưng bây giờ trở về mới nhớ tới, đối phương rất có khả năng chính là người của Đông Lăng Hạ gia.
Chẳng lẽ người sáng lập ra Lam Quang học viện này chẳng lẽ có liên quan gì tới Hạ gia hay sao?
Chí bảo mà Vô Lượng Sơn tìm kiếm lại là cái gì?
Hạ gia diệt môn có phải có quan hệ với chuyện này hay không?
Giờ khắc này Diệp Huyền không thể chờ đợi được nữa mà muốn trở lại bên trong Huyền Vực, hiểu rõ tất cả, thế nhưng lúc này thực lực của hắn còn chưa đủ.
Không có cách nào mở ra cấm địa, rất nhanh đám người Diệp Huyền đã trở lại bên trong học viện.
– Chuyện liên quan tới cấm địa này, chư vị tuyệt đối không nên truyền đi.
Diệp Huyền trịnh trọng nhắc nhở, nói.
Đám người Cửu Trần cũng là người khôn khéo, từ trong tin tức của Diệp Huyền bọn họ cũng đã nhận ra được một vài thứ, cho nên cả đám nghiêm nghị gật đầu.
– Nhưng mà cấm địa này…
Cát viện phó cau mày nói, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.
Diệp Huyền tự tin nói:
– Các ngươi yên tâm đi, Chân Long Ấn này nhất định phải có kẻ nắm giữ huyết mạch Chân Long thì mới có thể mở ra, bằng không dù cho là Vũ Đế cửu trọng thì cũng không có cách nào mạnh mẽ đánh tan.
Hơn nữa, cấm địa huyền diệu, vô cùng bí ẩn, nếu như không phải có người chỉ dẫn, dù cho là luyện hồn sư vương cấp thất phẩm thì cũng không có cách nào phát hiện ra được ảo diệu ở bên trong.
Đám người Cát viện phó có cảm giác, nếu như cấm địa không được thiết kế huyền diệu.
Như vậy cũng không tới mức nhiều năm như vậy, không có một người viện trưởng nào có thể phát hiện ra được ảo diệu bên trong, ngay cả Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng cũng đã thất bại.
Không đúng?
Nhưng mà đột nhiên mọi người đều sững sờ, nếu như ngay cả luyện hồn sư vương cấp thất phẩm cũng không thể phát hiện ra huyền diệu trong đó, như vậy làm sao Diệp thiếu có thể phát hiện ra được chứ?
Mấy người liếc mắt nhìn nhau, chỉ cảm thấy vị đệ tử Huyền Diệp này quả thực quá là tà môn.
Diệp Huyền mang theo tâm sự, cùng với đám người Cửu Trần phân biệt rời đi.
Sau đó lại đi tới ngoại viện một chuyến, cuối cùng trực tiếp tiến vào trong một gian phòng luyện hồn của nội viện.
Liên tiếp mấy canh giờ cũng không có một tiếng động phát ra.
Trong luyện hồn thất, Diệp Huyền hết sức chăm chú nhìn chằm chằm vào một giọt máu tươi trên luyện Hồn Tinh thạch đang được đặt ở trước mặt hắn.
Ở dưới xem xét, máu tươi kia bắn ra bảy màu, có vô số đạo thần vận không tên từ bên trong hiện ra.
Diệp Huyền ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra tinh mang, thấp giọng nói:
– Quả nhiên là máu của Chân long, thuộc về một mạch cùng với Đông Lăng Hạ gia.
Giọt máu này là lúc trước hắn có được từ chỗ của Hạ Thất Tịch.
Kiếp trước hắn đã từng chiếm được máu của Chân long từ Hạ gia, cũng đã tiến hành nghiên cứu.
Cho nên tự nhiên có thể phân biệt ra được, huyết mạch của Hạ Thất Tịch có phải là thuộc về Đông Lăng Hạ gia hay không.
Dù sao thiên địa lớn như vậy, coi như cùng có huyết mạch Chân long, thế nhưng cũng chưa chắc đã thuộc về cùng một mạch.
Thế nhưng hiện tại hắn lại có thể khẳng định, Hạ Thất Tịch, chính là người của Đông Lăng Hạ gia.
– Đường đường là người Hạ gia lại ẩn cư ở liên minh mười ba quốc, chẳng lẽ Đông Lăng Hạ gia đã thật sự bị diệt môn hay sao?
Sắc mặt Diệp Huyền có chút khó coi.
Kiếp trước hắn bất ngờ ngã xuống ở Huyền Vực, nói là bất ngờ, thế nhưng hắn luôn có cảm giác, sau lưng hắn dường như có bàn tay vô hình nào đó đang thúc đẩy.
Không nghĩ tới không bao lâu sau khi hắn ngã xuống, Đông Lăng Hạ gia lại bị diệt môn, tuy rằng giữa hai người cách xa nhau mấy chục năm, thế nhưng từ trong cõi u minh Diệp Huyền lại có một loại cảm giác, giữa hai người này, tựa hồ có liên hệ gì đó.
– Là Vô Lượng Sơn ở trong đó phá rối? Hay là do thế lực gì khác nhúng tay vào. . .
Trong ánh mắt của Diệp Huyền tràn ngập tinh mang lập lòe.
– Sau khi Hạ Thất Tịch dùng Cô Mạnh Lan Đan đã đột phá tới thất giai nhất trọng, chỉ có điều huyết mạch Chân Long trong cơ thể nàng hiện tại vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh.
Cho nên căn bản không có cách nào phá tan Chân Long Ấn, hơn nữa coi như là nàng đột phá đến Võ hoàng thất giai, phỏng chừng cũng rất khó.
Cho nên nếu muốn biết bên trong cấm địa là cái gì, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không có cách nào biết được a.
Chuyện cấm địa này, mặc dù hắn hiếu kỳ, thế nhưng hắn cũng biết, không thể để ở trong lòng, thứ mà hôm nay hắn cần phải quan tâm chính là Huyền Cơ Tông a.
Theo thời gian trôi qua, sau chuyện của Đoạn Thiên Lang, xung đột giữa Huyền Cơ Tông và Lam Quang học viện không ngừng thăng cấp.
Huyền Cơ Tông tức giận, yêu cầu Lam Quang học viện lập tức trao trả lại đám người Đoạn Thiên Lang, đồng thời còn tự mình tới cửa tạ tội, bằng không, chắc chắn sẽ đem Lam Quang học viện san thành bình địa.
Mà Lam Quang học viện lại nói, yêu cầu Huyền Cơ Tông phóng thích đám người La Mẫn, bồi thường tổn thất cho Lam Quang học viện, bằng không học viện nhất định phải đấu tranh đến cùng với Huyền Cơ Tông,.
Song phương cách không kêu gọi, đương nhiên kết quả tất nhiên sẽ không có bất kỳ bên nào đồng ý thỏa hiệp, cho nên giao chiến giữa song phương lại càng trở nên kịch liệt.
Ban đầu cũng chỉ có những địa điểm ở gần trụ ở của hai bên chịu ảnh hưởng, thế nhưng từ sau sự kiện Thánh Phỉ Thành kia, song phương giao chiến đã lan đến gần toàn bộ Mộng Cảnh Bình Nguyên.
Thậm chí còn lan tràn đến cảnh nội của mấy thế lực lớn khác.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 985: Cổ Dương Thành (2)
Rốt cục, mấy thế lực lớn hàng đầu còn lại đều không nhìn nổi, liên tục phái ra cường giả, đến hai tông thuyết phục, để song phương cố gắng ngồi xuống nói chuyện.
Lam Quang học viện nói, trước tiên Huyền Cơ Tông phải thả đám người La Mẫn ra, công khai xin lỗi.
Mà Huyền Cơ Tông thì lại nói, giao ra hung thủ Huyền Diệp, phóng thích đám người Đoạn Thiên Lang.
Kết quả lại là một trậ xung đột, toàn bộ Mộng Cảnh Bình Nguyên đều bị cuốn vào trong đó, đến cuối cùng, không chỉ là Lam Quang học viện và Huyền Cơ Tông tranh đấu với nhau.
Một ít tiểu quốc và thế lực cũng loạn cả lên, phát động chiến tranh với nhau.
Mấy đại thế lực hàng đầu, rốt cục cũng không ngồi được nữa, mà bắt đầu thương thảo suốt đêm.
Bởi vì nếu như tùy ý để cho hai tông tiếp tục giao thủ như thế, toàn bộ Mộng Cảnh Bình Nguyên sẽ trở nên đại loạn.
Một ít trật tự trăm năm qua thật vất vả mới ổn định có lẽ sẽ lại một lần nữa đổ nát.
Cuối cùng, do một thế lực lớn gọi là Cửu Dương Tông trong ba đại thế lực hàng đầu của Mộng Cảnh Bình Nguyên làm người ở giữa, liên hợp Hạo Thiên đế quốc, Thanh Phong đế quốc, Minh Nguyệt đế quốc, Kiếm Tông, Thần Hải Tông, Huyền Âm Cốc cùng Chiến Thần bộ lạc.
Tám đại thế lực hàng đầu liên thủ, mời cường giả của Lam Quang học viện và Huyền Cơ Tông đến, tiến hành trao đổi ở trong một tòa thành trì công lập.
Nếu như nhà nào không đồng ý, như vậy sẽ chính là công địch của toàn bộ Mộng Cảnh Bình Nguyên.
Đối mặt với tám thế lực lớn này liên thủ, Lam Quang học viện và Huyền Cơ Tông cũng không có cách nào bình tĩnh được.
Huyền Cơ Tông vẫn luôn cứng rắn lần này lại biểu thị, đồng ý tiếp thu hoà đàm ở Cổ Dương Thành.
Tin tức truyền về học viện, đám người Cát Phác Tử đều có chút nhiên.
Trong một phòng họp ở nội viện Lam Quang học viện, đám người Cát Phác Tử tụ tập cùng nhau, Diệp Huyền cũng đã bị mời đến nơi này.
– Huyền Cơ Tông giở trò quỷ gì vậy, dĩ nhiên lại đồng ý hoà đàm?
– Chuyện này không thích hợp lắm a, dùng tính khí của Huyền Cơ Tông, có lẽ không được thoải mái như vậy a?
– Lẽ nào là bọn họ muốn giở trò quỷ gì đó?
Trong phòng họp, đám người Dược lão nghị luận sôi nổi, dùng sự hiểu rõ của bọn họ đối với Huyền Cơ Tông, đối phương không phải là người dễ nói chuyện như vậy.
Không thể bởi vì tám thế lực lớn lên tiếng mà lại đưa ra thay đổi như vậy.
Đặc biệt là đám người Cát viện phó hiểu rõ chân tướng hành động lần này của Huyền Cơ Tông lại càng nghi hoặc không thôi, mục đích của Huyền Cơ Tông là vì chí bảo bên trong Lam Quang học viện.
Bây giờ bảo vật không lấy được, bọn họ sẽ dễ dàng buông tha sao?
– Mặc kệ Huyền Cơ Tông kia có mục đích gì, nếu như đối phương đồng ý thì chúng ta sẽ không thể tiếp tục giao chiến được nữa.
Cho nên Cổ Dương Thành này chúng ta cũng phải đi.
Cát viện phó trầm giọng nói.
– Cát viện phó, liệu đây có thể là một cái bẫy của Huyền Cơ Tông hay không?
Có đạo sư lo lắng nói.
– Chuyện này không có khả năng lắm a?
Có đạo sư khác lắc đầu nói:
– Cổ Dương Thành chính là thành trì công lập trên Mộng Cảnh Bình Nguyên chúng ta, không hề liên quan tới Huyền Cơ Tông, huống chi lần này còn có cường giả đỉnh cao của tám thế lực lớn khác đều đến đây.
Huyền Cơ Tông kia sao dám động tay chân ở trước mặt nhiều người như vậy chứ?
Tất cả mọi người đều có chút trầm tư.
Cổ Dương Thành là đế đô của Cổ Dương đế quốc mấy ngàn năm trước trên Mộng Cảnh Bình Nguyên, sau đó theo thời gian trôi qua, Cổ Dương đế quốc bị các thế lực lớn lúc đó làm cho tan rã.
Thế nhưng Cổ Dương Thành lại được giữ lại, trở thành một toà thành trì công lập trên Mộng Cảnh Bình Nguyên.
Cái gọi là thành trì công lập, chính là không bị thập đại thế lực hàng đầu chưởng quản, mà là do một ít thế lực khác cùng nhau khống chế thành trì.
Cổ Dương Thành bởi vì tính đặc thù và vị trí địa lý, là một trong mấy thành trì khổng lồ nhất ở Mộng Cảnh Bình Nguyên, thế lực bên trong rắc rối phức tạp.
Thế nhưng mậu dịch thương mại cũng cực kỳ phồn hoa, là một trong những nơi giao lưu to lớn nhất của các thế lực lớn.
Nếu như đàm phán được cử hành ở Huyền Cơ Tông hoặc là ở chỗ các thế lực hàng đầu khác, có lẽ bọn họ sẽ lo lắng có âm mưu gì đó.
Thế nhưng ở Cổ Dương Thành, sự cảnh giác của mọi người đều nhỏ đi rất nhiều.
– Vậy hãy để cho ta xem một chút, rốt cuộc Huyền Cơ Tông này muốn giở trò quỷ gì.
Cát Phác Tử lạnh lùng nói, bây giờ Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng không rõ tung tích, Lam Quang học viện cũng không hề nắm chắc nếu tiếp tục tranh đấu với Huyền Cơ Tông.
Cho nên lần này hoà đàm cũng là một cơ hội.
Huống chi, mục đích của đám người Diệp Huyền bắt giữ Đoạn Thiên Lang cũng là vì an toàn của đám người La Mẫn.
Rất nhanh, song phương truyền ra tin tức, một tháng sau, do tám thế lực lớn tọa trấn, Lam Quang học viện và Huyền Cơ Tông sẽ tiến hành hoà đàm ở Cổ Dương Thành, trao đổi con tin.
Sau ba ngày, một chiếc Luyện Kim Phi Chu lặng lẽ từ bên trong Lam Quang học viện bay ra, phi vút đi hướng về Cổ Dương Thành.
Bên trong Luyện Kim Phi Chu, đám người Cát viện phó, Dược lão, Đông lão tụ hội, tự nhiên Diệp Huyền cũng ở trong đó, mà hắn cũng là người mà Huyền Cơ Tông chỉ mặt gọi tên muốn gặp.
Ngoài ra, đi theo bọn họ còn có vài tên đạo sư.
Mà Cửu Trần cung phụng thì lại ở lại trong học viện.
Lần này đi tới Cổ Dương Thành chỉ là một lần đàm phán, cũng không phải càng nhiều người thì càng tốt, huống chi bọn họ cũng phải dự phòng Huyền Cơ Tông dùng kế điệu hổ ly sơn, nhân cơ hội phát động tấn công đối với Lam Quang học viện.
Bên trong Luyện Kim Phi Chu, hai mắt của Diệp Huyền đóng chặt, đầu óc ở bên trong Hồn ấn không ngừng lưu chuyển, mơ hồ thu được liên hệ cùng với Kim Lân.
Lần này đàm phán, không biết rốt cuộc Huyền Cơ Tông kia sẽ giở trò quỷ gì.
Thế nhưng mặc kệ như thế nào, Huyền Cơ Tông sẽ phái ra lượng lớn nhân thủ, nếu đã như thế, bản thân Huyền Cơ Tông sẽ là nơi trống vắng.
Đây là một cơ hội tốt nhất để thăm dò thực lực của Huyền Cơ Tông, đương nhiên Diệp Huyền sẽ không từ bỏ.
Ở nơi sâu xa trong Vô Tận sơn mạch.
Kéo dài núi non chập chùng, ở trong dãy núi có một tòa cung điện đơn sơ.
Một đầu yêu thú cả người được che kín bởi lớp vảy màu vàng óng đang nằm ở trên một cái ghế nằm, ăn hoa quả.
Ở bên cạnh nó có hai đầu mẫu tinh tinh thất giai, đang xoa bóp vai cho nó, rất thích ý.
– A a, không sai, dùng thêm sức một điểm.
Kim Lân híp mắt lại, có vẻ cực kỳ thoải mái.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 986: Điều Động Yêu Tộc (1)
Đột nhiên, động tác ăn hoa quả của nó ngừng lại, nó lạnh lùng liếc nhìn hai đầu mẫu tinh tinh, hai đầu mẫu tinh tinh kia không biết mình đã làm sai điều gì, cũng không chịu được uy thế khủng bố cho nên lập tức kinh hoảng lùi ra.
Hồn niệm trong đầu Kim Lân không ngừng xuất hiện gợn sóng, đồng thời còn không ngừng gật đầu, chỉ chốc lát sau nó mới khôi phục lại vẻ bình thường.
– Điện hạ muốn ta dẫn dắt một ít Yêu Vương tấn công Huyền Cơ Tông?
Bên trong ánh mắt của Kim Lân có tinh mang lập lòe, lập tức mở miệng nói:
– Khà khà, rốt cục cũng đã đến lúc Kim Lân ta làm một vố lớn a.
Đúng rồi, thủ hạ Yêu Vương của ta mới có mấy tên, không tốt lắm a, xem ra tốt nhất là để cho Lang Hoàng điện động thủ.
Trong nháy mắt Kim Lân đã hóa thành một vệt kim quang, biến mất ở phía chân trời.
Một lát sau, nó đã đến trước một ngọn núi đen sì, chân thân hạ xuống.
– Là ai, không qua thông báo, tự tiện xông vào Lang Hoàng điện? Dừng lại cho ta.
Một tiếng hét phẫn nộ giống như tia chớp vang lên ở dưới chân ngọn núi.
Kim Lân hừ lạnh một tiếng:
– Là ta.
– A, hóa ra là Kim Lân đại nhân a, ngày hôm nay cơn gió nào đem lão gia ngài thổi tới đây a?
Yêu Vương trấn thủ ngọn núi kia nhìn thấy Kim Lân, vẻ mặt vốn phẫn nộ trong nháy mắt đã cười rạng rỡ lên.
Kim Lân liếc nhìn nó một chút, lạnh nhạt nói:
– Lang Hoàng đại nhân nhà ngươi có ở đây hay không?
– Có, có.
Tên Yêu Vương kia liên tục gật đầu.
– Ha ha ha, Kim Lân huynh đệ đến đây cũng không thông báo cho ta một tiếng a.
Ngay lúc này có một đạo thanh âm vang vọng đất trời, một tên yêu lang cả người toả ra khí thế khủng bố, từ trên đỉnh núi bay lượn đi, yêu uy ngập trời.
Lúc trước, Diệp Huyền để cho Kim Lân phát triển thế lực ở trong Vô Tận sơn mạch.
Mà nơi Kim Lân lựa chọn chính là vị trí của Lang Hoàng điện.
Nó dựa vào hồn niệm mạnh mẽ của chính mình liên tiếp thu phục mấy đầu Yêu Vương thất giai.
Nhưng cùng lúc cũng đã khiến cho Ngân Lang Hoàng của Lang Hoàng điện chú ý.
Có huyền thú Yêu Vương cấp bậc khác biệt ở lãnh địa của mình thu phục yêu thú, đương nhiên Lang Hoàng điện sẽ không cho.
Vì vậy Lang Hoàng điện lập tức phái ra mấy tên cường giả Yêu Vương, đến đây trấn áp.
Ai ngờ, cường giả Yêu Vương mà Ngân Lang Hoàng phái ra không những không có trấn áp được Kim Lân, trái lại lại còn bị bắt.
Yêu thú Yêu Vương trong đó bị Kim Lân dùng hồn niệm của bản thân một lần nữa lạc ấn, trở thành nô tài.
Mà huyền thú cấp bậc Yêu Vương thì lại bị Kim Lân dùng tu vi hồn niệm khủng bố để tiến hành trấn áp.
Sau khi tin tức truyền ra, Ngân Lang Hoàng giận tím mặt, tự mình suất lĩnh đại quân, đến đây để trấn áp Kim Lân.
Kết quả sau khi Ưng Cưu Yêu Vương Tông Thứu nhìn thấy Kim Lân đã lập tức kinh ngạc thốt lên thân phận của Kim Lân.
Lúc này Ngân Lang Hoàng mới biết được, huyền thú cấp bậc Yêu Vương tóc màu vàng này lại chính là người dưới trướng vị điện hạ khủng bố lúc trước đã từng cứu Tông Thứu.
Thân phận của Kim Lân nhất thời khiến cho Ngân Lang Hoàng cảnh giác, thế nhưng Yêu Vương dưới trướng nó bị thu phục, nếu như không có hành động, há có thể đặt chân ở trong Vô Tận sơn mạch a.
Cho nên Ngân Lang Hoàng mới nói, chỉ cần Kim Lân có thể ngăn cản nó mười chiêu thì nó sẽ không kể hiềm khích lúc trước.
Trong suy nghĩ của Ngân Lang Hoàng, nó đường đường có tu vi Yêu Hoàng bát giai, trấn áp một đầu huyền thú cấp bậc Yêu Vương thất giai, nào cần phải dùng tới mười chiêu a.
Ai biết kết quả lại làm cho nó giật nảy cả mình.
Kim Lân có tu vi huyền thú thất giai đỉnh cao, vượt xa bất kỳ một đầu huyền thú cấp bậc Yêu Vương nào dưới trướng của nó.
Đồng thời, khí tức huyết mạch trên người Kim Lân rất mạnh.
Không ngờ còn khiến cho Yêu Hoàng bát giai như nó cũng mơ hồ cảm thấy có một tia kinh hãi và nghẹt thở.
Trong vòng mười chiêu, nó không những không thể đánh bại Kim Lân, trái lại ở dưới công kích hồn niệm khủng bố của Kim Lân, thiếu suýt chút nữa đã bị thu phục.
Điều này làm cho Ngân Lang Hoàng bị doạ ra cho đổ mồ hôi lạnh, đồng thời đối với lai lịch của Kim Lân cũng cảm thấy khiếp sợ vạn phần.
Tuy rằng Huyền thú so với yêu thú có địa vị cao hơn, thế nhưng cũng có cấp bậc áp chế.
Kim Lân chỉ là huyền thú cấp bậc Yêu Vương thất giai, thế nhưng lại suýt chút khiến cho Yêu Hoàng bát giai như nó bị thu phục.
Chuyện này đã triệt để thoát khỏi phạm vi lý giải của Ngân Lang Hoàng.
Bởi vì đã từng có chuyện cứuTông Thứu lúc trước, cho nên Ngân Lang Hoàng lập tức thuận theo, xưng huynh gọi đệ cùng với Kim Lân.
Đối phó với một Yêu Hoàng như Ngân Lang Hoàng, Kim Lân cũng có thủ đoạn.
Sau khi nó thoáng thể hiện một chút thực lực, sau vài lần ở chung, đối với Kim Lân, Ngân Lang Hoàng cũng rất là kính nể.
Đặc biệt là sau khi Kim Lân chỉ điểm Ngân Lang Hoàng tu hành mấy lần, chuyện này càng làm cho Ngân Lang Hoàng phục sát đất đối với Kim Lân.
Bởi vậy tuy rằng thời gian không lâu, thế nhưng Kim Lân ở trong phạm vi của Lang Hoàng điện, hầu như đã tương đương với địa vị hai Đại Vương.
Giờ khắc này, ở dưới sự dẫn dắt của Ngân Lang Hoàng, rất nhanh Kim Lân đã đi tới bên trong một toà cung điện ở bên trong một ngọn núi màu đen.
Tòa cung điện này toàn thân đen kịt, nguy nga cuồn cuộn, có yêu uy nhàn nhạt tản mát ra.
– Kim Lân huynh, ngươi không chuyện không lên điện tam bảo, lần này lại tới đây lẽ nào là có chuyện gì đó?
Ngân Lang Hoàng hóa thành hình người, là một người trung niên mặc trường bào màu bạc rất suất khí.
Giống như một người thư sinh, chỉ là yêu khí nồng đậm toả ra cùng với con mắt tam giác màu vàng óng của nó đã chứng tỏ nó cũng không phải là loài người.
Nó ngồi xếp bằng ở bên trong cung điện, lập tức có rất nhiều tiểu yêu huyền thú bưng lên rất nhiều thịt nướng, món ngon mỹ vị mùi thơm tỏa khắp ở bên trong tòa đại điện này từng trận.
Kim Lân cũng hóa thành hình người, cầm lấy một cái chân dê lớn so với thân thể của hắn còn lớn hơn.
Nó vừa ăn, vừa nói:
– Khà khà, Ngân Lang Huynh, lần này ta đến đây thật sự cũng là có việc, không biết Ngân Lang Huynh còn có nhớ tới đám nhân loại phá hoại Kỳ Thần Đại Điện của ngươi lúc trước hay không?
Trong con ngươi của Ngân Lang Hoàng đột nhiên bắn ra một đạo lệ mang, tỏa ra khí thế tàn nhẫn, trầm giọng nói:
– Kim Lân huynh nói những người kia là võ giả đến từ Huyền Cơ Tông?
– Đúng vậy.
Kim Lân gật gật đầu nói.&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 987: Điều Động Yêu Tộc (2)
Ngân Lang Hoàng đứng lên, cả người đằng đằng sát khí nói:
– Làm sao ta không nhớ tới cơ chứ? Những kia nhân loại thật là đáng chết, phá hoại kỳ thần đại điển của bổn hoàng.
Nếu không phải là bọn họ quấy rối, nói không chừng tu vi của bổn hoàng đã có thể tiến thêm một bước.
Chỉ là những nhân loại này quá mức giảo hoạt, căn bản không phải là thế lực ở gần Thanh Hoa Vực, đến hiện tại bổn hoàng vẫn không thể tìm ra vị trí của bọn họ, chẳng lẽ Kim Lân huynh ngươi biết đám nhân loại kia đến từ nơi nào hay sao?
Nói tới chỗ này, đột nhiên Ngân Lang Hoàng trở nên kích động lên.
Kỳ thần đại điển, trăm năm một lần.
Chuyện lần trước khiến cho nó hận không thể đem đối phương chém thành muôn mảnh, chỉ là nó vẫn không rõ ràng lai lịch của Huyền Cơ Tông này.
Thế nhưng bây giờ Kim Lân nói tới, chẳng lẽ đối phương biết lai lịch của đối phương?
Kim Lân híp mắt nói:
– Tự nhiên ta biết, những nhân loại này đến từ Huyền Cơ Tông của Mộng Cảnh Bình Nguyên, là một tông môn nhân loại khá lớn.
Tông chủ là một tên Võ Vương thất giai tam trọng đỉnh cao tầng ba.
– Mộng Cảnh Bình Nguyên?
Ngân Lang Hoàng cau mày, nó vẫn hoạt động ở bên trong Vô Tận sơn mạch, rất ít khi tiến vào khu vực nhân loại, vì vậy đối với thế lực nhân loại cũng không phải quá là hiểu rõ.
Kim Lân cười lạnh nói:
– Mộng Cảnh Bình Nguyên kia cách Vô Tận sơn mạch khoảng chừng mấy trăm ngàn dặm a.
Ta cũng nhiều lần hỏi thăm mới biết được vị trí cụ thể của Huyền Cơ Tông kia.
Nghe nói hiện tại Huyền Cơ Tông kia đang cùng với một thế lực khác ở trên Mộng Cảnh Bình Nguyên giao chiến, lực lượng tông môn vô cùng yếu, nếu như Ngân Lang Huynh ngươi muốn báo thù, đây sẽ là một cơ hội tốt tuyệt hảo a.
– Có việc này hay sao?
Ngân Lang Hoàng vốn đã kích động giờ khắc này lại đột nhiên tỉnh táo lại, nó liếc mắt nhìn Kim Lân, dường như đang trầm tư cái gì đó vậy.
Nó có thể trở thành một đời Yêu Hoàng, tự nhiên cũng không phải ngu ngốc, tuy rằng nó và Kim Lân xưng huynh gọi đệ, thế nhưng kỳ thực đối với Kim Lân nó vẫn còn có một chút cảnh giác.
Nó không thể không hoài nghi, Kim Lân đem tin tức này nói với mình, rốt cuộc có ý đồ gì khác hay không? Chẳng lẽ đối phương muốn để cho nó và nhân loại lưỡng bại câu thương, cuối cùng xâm chiếm Lang Hoàng điện của nó?
– Kim Lân huynh, tông chủ Huyền Cơ Tông kia thật sự chỉ là một tên Võ Vương thất giai đỉnh phong hay sao?
Trầm tư chốc lát, Ngân Lang Hoàng trầm giọng hỏi.
Kim Lân thông tuệ cỡ nào cơ chứ? Làm sao nó không biết trong lòng Ngân Lang Hoàng đang suy nghĩ như thế nào, hắn cười lạnh nói:
– Ngân Lang Huynh, lẽ nào Kim Lân ta còn có thể gạt ngươi sao.
Ta thật vất vả mới hỏi thăm được tin tức, nếu ngươi không tin, vậy thì coi như thôi đi.
Nói đến đây, Kim Lân thở dài nói:
– Ngươi không biết, bởi vì sự tình lần trước cho nên Lang Hoàng điện chúng ta ở bên trong các thế lực yêu tộc khác ở xung quanh đã trở thành trò cười.
Kỳ thần đại điển trăm năm một lần bị phá hỏng, ta nghe một ít Yêu Vương đang nói, Lang Hoàng điện chúng ta không xứng trở thành một phần tử của yêu tộc.
– Mặc kệ ngươi có đi hay không, Kim Lân ta đã không nhìn nổi rồi.
Cho nên ta đã hỏi thăm thân phận của đối phương, chính là muốn cho bọn họ một bài học.
Ngày hôm nay ta tới nơi này cũng chỉ thông báo cho ngươi một tiếng, ngày mai ta sẽ đi tới Huyền Cơ Tông kia.
Để cho những nhân loại đáng chết kia biết, yêu tộc chúng ta không phải dễ trêu.
Dứt lời, Kim Lân đứng lên, xoay người định rời đi.
– Kim Lân huynh, chậm đã.
Bị Kim Lân một khích tướng, nhiệt huyết trong đầu Ngân Lang Hoàng xộc lên, tròng mắt màu vàng óng trong nháy mắt trở nên đỏ như máu.
– Ngân Lang Hoàng ta ngang dọc trong khu vực này đã từng sợ qua ai chứ? Bổn hoàng sẽ lập tức triệu tập người ở dưới trướng, cũng để cho Huyền Cơ Tông kia biết, đắc tội với Lang Hoàng điện ta sẽ có hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.
Hai ngày sau.
Hống hống!
Tiếng rống giận dữ đinh tai nhức óc ở bên trong ngọn núi màu đen truyền ra, một nhánh đại quân có tới mấy chục đầu Yêu Vương ở dưới sự dẫn dắt của Ngân Lang Hoàng và Kim Lân hăng hái bay đi về phía Mộng Cảnh Bình Nguyên.
Bên trong Luyện Kim Phi Chu.
Diệp Huyền đang khoanh chân tu luyện, sau khi biết được tin tức mà Kim Lân truyền về, khóe miệng đột nhiên hiện lên một tia cười nhạt.
– Kim Lân này, không ngờ tới lại thật sự điều động được đại quân của Lang Hoàng điện a.
Vốn Diệp Huyền chỉ muốn để cho Kim Lân dẫn dắt một ít Yêu Vương đi tới Huyền Cơ Tông quấy rầy một phen.
Thế nhưng hắn lại không nghĩ rằng Kim Lân lại đem toàn bộ Lang Hoàng điện xuất động.
– Xem ra lần này nói không chừng Huyền Cơ Tông sẽ phải ăn một vố rất đau a.
Diệp Huyền mỉm cười không thôi, thực lực của toàn bộ Lang Hoàng điện, Diệp Huyền không cần nghĩ cũng biết, không nói những cái khác, chỉ riêng bản thân Ngân Lang Hoàng một đầu Yêu Hoàng bát giai cũng đã đủ để khiến cho Huyền Cơ Tông luống cuống tay chân.
Sưu!
Luyện Kim Phi Chu toàn lực bay lượn, sau mười ngày, rốt cuộc cũng đã hạ xuống mảnh đất trống trước Cổ Dương Thành.
Mọi người đi ra khỏi Luyện Kim Phi Chu, một toà thành trì nguy nga hùng vĩ hiện ra ở trước mắt bọn hắn.
Tường thành cao tới trăm trượng, cổ điển thê lương, trên mặt che kín dấu vết năm tháng, một vài chỗ thậm chí còn có từng vết rách.
Tương truyền, đó là thứ tạo thành khi đế quốc bị diệt, do cường giả đỉnh cao giao chiến.
– Chúng ta vào thành đi.
Ánh mắt Cát viện phó lóe lên, dẫn dắt mọi người tiến vào trong thành.
Giờ khắc này Cổ Dương Thành toàn diện giới nghiêm, trong thành trì, đâu đâu cũng có võ giả cất bước, mỗi một người đều có khí thế phi phàm.
Còn có thời gian nửa tháng nữa chính là ngày mà thập đại thế lực hàng đầu đàm phán, tự nhiên dẫn tới vô số cường giả của Mộng Cảnh Bình Nguyên chen chúc mà tới.
Đây là thời khắc chứng kiến lịch sử, mấy trăm năm khó gặp, không người nào nguyện ý bỏ qua thịnh hội như vậy.
– Là người của Lam Quang học viện.
– Mau nhìn, đầu lĩnh kia chính là Cát Phác Tử Phó viện trưởng.
Lúc đám người Diệp Huyền xuất hiện ở Cổ Dương Thành lập tức hấp dẫn sự chú ý của không ít võ giả, cả dồn dập xúm lại, giống như xem đại tinh tinh vậy.
Cả đám tràn ngập tò mò và hưng phấn, trong bóng tối nghị luận sôi nổi với nhau.
– Người trên người mặc áo bào luyện dược sư hẳn là chủ nhiệm khoa chế thuốc Dược Thành Lam Quang học viện, luyện dược sư vương cấp thất phẩm a.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 988: Cửu Dương Tông (1)
– Người thanh niên bên cạnh hắn có lẽ chính là Huyền Diệp a có người nói lần này hai đại tông môn đại chiến cũng bởi vì tên tiểu tử này gây ra a.
– Khà khà, nếu như không phải do hắn đánh chết trưởng lão của Cuồng Phong Huyền Cơ Tông thì sao lại gây ra một chuyện lớn như vậy a.
Nếu như ta là Lam Quang học viện thì ta đã sớm đem tiểu tử này trục xuất ra ngoài rồi.
Không ít người nhìn Diệp Huyền, hai mắt như là nhìn một tai tinh vậy.
Cũng có người cười gằn phản bác:
– Ngươi xác định một trưởng lão đã có thể làm cho Huyền Cơ Tông làm to chuyện như vậy sao?
Hiển nhiên cũng có người không phải bạch si, bọn hắn đã nhìn ra Huyền Cơ Tông có chỗ không đúng.
Trên thực tế, những tán tu này thì cũng còn tốt, mười thế lực lớn chân chính kia không có một bên nào tin tưởng hành động của Huyền Cơ Tông thật sự là bởi vì Diệp Huyền mà ra.
Rất nhiều người đều suy đoán, trong này tất nhiên có một ít chuyện không muốn người ta biết a.
– Ha ha, Cát viện phó tâm để thiên hạ, nguyện ý cùng ta đàm luận, trước tiên ta thay mặt dân chúng của Mộng Cảnh Bình Nguyên cảm tạ ngài một tiếng a.
Đúng lúc này có một tiếng nổ vang ầm ầm vang vọng đất trời, saud dó có một đám cường giả từ giữa bầu trời giáng xuống, một người đầu lĩnh, trên người mặc trường bào màu vàng óng, trên trường bào có điêu khắc chín mặt trời, chính là một tên phó tông chủ của Cửu Dương Tông.
Mà sau lưng hắn có bảy, tám tên cường giả đứng thẳng, mỗi một cái người đều là cấp bậc Võ Vương.
Trang phục trên người cũng không giống nhau, thế nhưng trên mặt mỗi người đều ngạo khí phi phàm, khí thế kinh người, hiển nhiên đều là cường giả của mấy đại thế lực hàng đầu khác.
Như người trên ngực có điêu khắc có một vầng trăng chính là cường giả của Minh Nguyệt đế quốc.
Mà một tên cường giả cổ áo có thêu tiểu kiếm lại là người của Kiếm Tông.
Còn có người mặc vũ bào màu xanh lam, bên trên có huy chương sóng gợn, người này chính là cao thủ của Thần Hải Tông.
Hầu như mỗi một thế lực đều có một tên cường giả đến, đương nhiên, ngoại trừ Huyền Cơ Tông.
– Cát viện phó, lão phu Nghiêm Tung Cửu Dương Tông, rất hân hạnh tới đón tiếp mấy vị, kính xin mấy vị đi theo ta.
Phó tông chủ Cửu Dương Tông kia cười rạng rỡ nói, sau đó dẫn dắt đám người Cát viện phó đi tới nơi sâu xa của Cổ Dương Thành.
Cửu Dương Tông làm người khởi xướng hoà đàm lần này, cho nên tất cả mọi chuyện trong Cổ Dương Thành cũng là do bọn họ sắp xếp đầu tiên.
Mà lần này người Cửu Dương Tông điều động chính là tên phó tông chủ Nghiêm Tung này.
Rất nhanh, đám người Diệp Huyền đã được sắp xếp ở bên trong một tòa phủ đệ xa hoa, tòa phủ đệ này, cũng không biết trước kia là do thế lực nào nắm giữ.
Thế nhưng giờ khắc này lại bị quét sạch sẻ, trở thành nơi để chiêu đãi mọi người.
– Cát viện phó, Mộng Cảnh Bình Nguyên chúng ta không dễ có được hòa bình.
Qua nhiều năm như vậy, thế nhưng vẫn bị các địa vực khác chèn ép, đó chính là bởi vì Mộng Cảnh Bình Nguyên chúng ta quanh năm chinh chiến, cường giả không ngừng tổn thất, bây giờ không dễ dàng mới ổn định lại được nhiều năm.
Kết quả lại gây ra chuyện như vậy, kính xin Cát viện phó, cố gắng suy nghĩ sâu sắc a.
Trong đại sảnh, Nghiêm Tung phó tông chủ của Cửu Dương Tông một mặt cảm khái, lại còn nói với Cát viện phó.
Cát viện phó từ tốn nói:
– Nghiêm phó tông chủ nghiêm trọng rồi, Lam Quang học viện ta ở Mộng Cảnh Bình Nguyên cũng không phải chỉ có một năm hai năm, học viện lấy học làm tôn chỉ, chư vị cũng quá rõ ràng rồi còn gì? Qua nhiều năm như vậy, Lam Quang học viện chúng ta cũng chưa từng có chuyện đỏ mắt với thế lực nào cả.
Chuyện lần này hoàn toàn là do Huyền Cơ Tông gây ra, Lam Quang học viện ta cũng chỉ bị ép hoàn thủ, vì lẽ đó.
Nếu như Nghiêm phó tông chủ muốn khuyên giải thì vẫn nên dồn tâm tư cho Huyền Cơ Tông a.
– Ha ha.
Nghiêm Tung nở nụ cười:
– Bên Huyền Cơ Tông ta tự nhiên sẽ đi nói, thế nhưng ở chỗ Cát huynh, ta cũng phải nói a.
Cát viện phó gật đầu, nói:
– Nghiêm huynh, ở đây ta tạm thời không thể hứa hẹn cho ngươi quá nhiều, ta chỉ có thể nói, nếu như Huyền Cơ Tông thật tâm hòa giải.
Như vậy Lam Quang học viện ta cũng không phải là người quấy nhiễu, thế nhưng nếu là Huyền Cơ Tông chỉ lá mặt lá trái, như vậy cũng đừng trách Lam Quang học viện ta không nể mặt chư vị.
Nghiêm Tung cười nói:
– Cát huynh quả nhiên là người sảng khoái. ngươi yên tâm, bên Huyền Cơ Tông kia, lão phu sẽ đi nói, tin rằng Đường Tông chủ kia cũng là một người hiểu lí lẽ.
Dù sao nhiên giữa các ngươi, bản thân cũng không có cừu hận lớn bao nhiêu, hoàn toàn chỉ là một hồi hiểu lầm nho nhỏ.
Nói tới chỗ này, Nghiêm Tung liếc nhìn Diệp Huyền.
Cường giả của các thế lực lớn còn lại, ánh mắt cũng dồn dập rơi vào trên người Diệp Huyền.
Người ở bên ngoài xem ra, Lam Quang học viện và Huyền Cơ Tông xung đột với nhau hoàn toàn chỉ là vì thiếu niên này mà thôi.
Nghiêm Tung cười nói:
– Có lẽ vị này chính là Huyền Diệp mà Huyền Cơ Tông muốn truy nã a.
Nghe nói trước đây không lâu hắn đã xông vào tầng thứ bảy thí luyện tháp của Lam Quang học viện các ngươi.
Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên a.
Lưu Tuần Sát Sứ của Cửu Dương Tông cũng đã từng là đệ tử nội viện của Lam Quang học viện các ngươi.
Lúc trước hắn ở bên trong nội viện, cuối cùng cũng xông lên đến tầng thứ sáu mà thôi.
So với Huyền Diệp này quả thực kém quá xa a.
Cũng khó trách Lam Quang học viện các ngươi lại nghĩ tất cả biện pháp muốn bảo vệ hắn như vậy.
Cát viện phó không hiểu ý tứ của Nghiêm Tung, hắn lắc lắc đầu nói:
– Nghiêm huynh nói sai rồi.
Sở dĩ Lam Quang học viện chúng ta sở dĩ muốn bảo vệ cho Huyền Diệp, cũng không phải là bởi vì thiên phú của hắn.
Đối với cho Lam Quang học viện chúng ta mà nói, bất luận một học viên nào đều là một phần tử của học viện.
Dù cho chỉ là một đệ tử ngoại viện thì tuyệt không cho phép thế lực khác bắt nạt.
Trong lòng Nghiêm Tung nhất thời nổi lòng tôn kính nói:
– Lời Cát huynh nói tại hạ rất là khâm phục, thảo nào Lam Quang học viện lại có được danh tiếng như vậy ở Mộng Cảnh Bình Nguyên chúng ta a.
Cười nói một lúc, sau đó Nghiêm Tung kia lại nhìn Diệp Huyền rồi tiếp tục nói:
– Chỉ có điều người này thiên phú mạnh mẽ như vậy, mấy trăm năm khó gặp.
Sợ rằng có thể so với Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng của quý viện.
Xem ra Mộng Cảnh Bình Nguyên chúng ta mấy chục năm sau sẽ lại có một tên cường giả Võ Hoàng bát giai, tiếu ngạo quần hùng rồi a.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 989: Cửu Dương Tông (2)
Cường giả các thế lực lớn khác liên tục nhìn về phía Diệp Huyền, bởi vì liên quna tới Huyền Cơ Tông cho nên đã làm cho tin tức của Diệp Huyền lan truyền khắp nơi.
Các tông đều biết, trước khi chưa thấy Diệp Huyền, bọn họ đều không có cảm giác gì.
Hôm nay gặp mặt, nhìn thấy Diệp Huyền trẻ tuổi như vậy, khí thế trên người lại bất phàm như vậy, trong lòng mỗi người đều lấy làm kinh hãi, cảm thấy lời nói của Nghiêm Tung không hẳn là sai.
Trong ánh mắt của mỗi một người lộ ra vẻ mặt khác thường.
Diệp Huyền nhíu nhíu mày, Nghiêm Tung này làm sao lại đề tài hướng về trên người mình cơ chứ? Hắn liếc mắt nhìn đối phương một chút, lập tức nói:
– Vị đại nhân này quá khen rồi, tiểu tử có tài cán gì mà có thể được đánh đồng với Hoàng Phủ Tú Minh viện trưởng cơ chứ? Đúng rồi, ta vẫn nghe nói Cửu Dương Tông là đệ nhất đại tông ở trong Mộng Cảnh Bình Nguyên, hôm nay vừa nhìn, quả nhiên có phong độ lãnh tụ, các tông thần phục, thống lĩnh quần hùng.
Nghiêm Tung nở nụ cười, trong mắt có tinh mang lóe lên, nói:
– Cát huynh, đệ tử này của ngươi thật biết nói chuyện a.
Chỉ có điều người trẻ tuổi, mặc dù lần này Cửu Dương Tông ta có thể hiệu triệu chư vị, thế nhưng cũng không phải Cửu Dương Tông ta lợi hại, mà là các tông nhân từ, lòng mang tâm tư với dân chúng Mộng Cảnh Bình Nguyên.
Tất cả đều muốn hóa giải trận phân tranh này, cho nên mới để Cửu Dương Tông ta dẫn đầu.
Diệp Huyền ra vẻ hiểu rõ, lại chợt nói:
– Ồ? Xem ra Cửu Dương Tông không chỉ thực lực cao cường, mà ngay cả uy vọng cũng là số một số hai, ngày sau nếu như Cửu Dương Tông vì tương lai của Mộng Cảnh Bình Nguyên mà chuẩn bị nhất thống Mộng Cảnh Bình Nguyên.
Như vậy ta nghĩ các tông cũng tình nguyện đến cực điểm a.
Sắc mặt Nghiêm Tung nhất thời xanh đi, mà người của các tông, trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ kinh dị.
Nghiêm Tung nhất thời cười ha hả, đem đề tài dẫn tới chỗ khác, không thảo luận chuyện về Diệp Huyền nữa, trong lòng chỉ cảm thấy tên tiểu tử này miệng lưỡi bén nhọn, rất khó có thể đối phó.
Cường giả các tông khác cũng bắt đầu trò chuyện cùng với những người còn lại trong Lam Quang học viện.
– Ha ha, ngươi chính là Huyền Diệp? Lão phu Bành Tường, cung phụng của hoàng thất Hạo Thiên đế quốc, lúc trước khi cồn ử Hạo Thiên đế quốc, ta đã từng nghe tới sự tích về ngươi, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên a.
Trên đường, một tên cường giả hoàng thất của Hạo Thiên đế quốc chủ động đến trước mặt Diệp Huyền, bắt chuyện với Diệp Huyền.
Diệp Huyền liếc mắt nhìn hắn, chắp tay nói:
– Hóa ra là Bành cung phụng, tại hạ nghe nói Hạo Thiên đế quốc là một trong các thế lực hàng đầu của bình nguyên, ta rất ngóng trông a.
Cho nên ta mới ở đế đô đợi một quãng thời gian.
Chỉ là không nghĩ tới đường đường là một trong các tộc trưởng nhà giàu trong đế đô của tam đại đế quốc lại bị cường giả của những thế lực khác bắt ở ngoài đế đô.
Mà đế quốc lại không có bất kỳ hành động gì, quả thật là làm cho ta thất vọng, có tiếng mà không có miếng a.
Diệp Huyền cũng không có để cho đối phương có sắc mặt tốt gì.
Dưới cái nhìn của hắn, nếu như lúc trước Hạo Thiên đế quốc toàn lực ra tay, như vậy đám người La Mẫn căn bản sẽ không thể bị Huyền Cơ Tông bắt đi, xét đến cùng, vẫn là do Hạo Thiên đế quốc không làm việc a.
– Ha ha.
Sắc mặt Bành Tường xám ngắt, chỉ đành lúng túng nở nụ cười.
Sau khi Diệp Huyền cắm một cái đinh vào nơi này, chưa trò truyện được hai câu thì cuối cùng Bành Tường đã ngượng ngùng rời đi.
Trong lòng hắn âm thầm tức giận: thứ không biết điều, lần này tuy rằng Lam Quang học viện và Huyền Cơ Tông hoà đàm.
Thế nhưng kết quả còn không biết như thế nào a, tiểu tử ngươi thân là kẻ dính líu, muốn không chết cũng khó.
Tự nhiên Diệp Huyền không biết ý nghĩ trong lòng của đối phương, chỉ là, coi như hắn biết thì cũng không thèm để ý.
Trong đại sảnh, Cát viện phó cùng cường giả các thế lực lớn trao đổi trong chốc lát, lúc này đối phương mới dắt tay nhau rời đi, chỉ để lại một đám người của Lam Quang học viện ở lại.
– Xem ra lần này quyết tâm muốn ngừng chiến của các thế lực lớn rất lớn a.
Cát Phác Tử lẩm bẩm nói.
Từ trong lúc giao lưu trước đó thì Cát Phác Tử đã biết được, lần này các thế lực lớn đều đã phái ra cường giả cực kỳ mạnh mẽ.
Trong đó, tam đại đế quốc đều phái ra cao thủ trong hoàng tộc, thực lực đều có cấp bậc thất giai tam trọng.
Kiếm Tông, Thần Hải Tông đều có cao thủ cấp bậc phó tông chủ dẫn đầu, mà Huyền Âm Cốc và Chiến Thần bộ lạc thì cũng đều có cường giả thất giai tam trọng đến đây tham dự.
Cho nên lần này bên trong Cổ Dương Thành tụ tập cường giả thất giai tam trọng đều không dưới mười người , còn cao thủ cấp bậc Võ Vương thì lại càng không đếm xuể.
Một đoàn thể có thực lực khủng bố như vậy, mục đích đều là ngăn cản Huyền Cơ Tông và Lam Quang học viện tiếp tục trở mặt, giảm bớt nguy cơ của Mộng Cảnh Bình Nguyên.
– Hiện tại phải xem Huyền Cơ Tông kia có thái độ gì.
Đám người Dược lão cau mày nói.
Bây giờ cách lúc đàm phán chỉ còn có thời gian nửa tháng, mà cao thủ của Huyền Cơ Tông vẫn chưa có đến đây, bởi vậy mọi người cũng không quá rõ ràng mục đích mà Huyền Cơ Tông đột nhiên đồng ý đàm phán là cái gì.
– Đông lão, Dược lão, tòa phủ đệ này kính xin hai vị cẩn thận kiểm tra một phen, tốt nhất là có thể bố trí một ít trận pháp a.
Tiếp theo Cát viện phó lại ra lệnh:
– Còn có chư vị, nếu như có chuyện gì muốn rời khỏi phủ đệ thì tốt nhất nên thông báo một tiếng, để tránh phát sinh ra chuyện gì bất ngờ.
Cho dù có rất nhiều thế lực tụ tập ở đây, thế nhưng vì cẩn thận một chút cho nên Cát viện phó cũng không có bất cẩn một chút nào.
Rất nhanh, tất cả mọi người đã bận bịu đi làm chuyện của mình.
Trong phòng, Diệp Huyền ngồi khoanh chân, khẽ chau mày.
Không biết tại sao, từ sau khi tiến vào Cổ Dương Thành này thì trong lòng của hắn vẫn có một loại cảm giác sợ hết hồn hết vía.
Dường như sẽ có chuyện gì đó không hay sắp sửa phát sinh.
– Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Tại sao ta lại có loại cảm giác này cơ chứ?
Loại trực giác võ giả này Diệp Huyền luôn luôn tin tưởng, vì lẽ đó cho nên hắn cũng đã quan sát kỹ, nhìn xem cảm giác này đến từ nơi nào.
Thế nhưng mặc cho hắn quan sát, nghĩ ngợi thế nào.
Tất cả mọi chuyện ngày hôm nay gặp phải đều rất là bình thường, dường như cũng không có chỗ đặc biệt gì.
Hắn lắc lắc đầu, bắt đầu khoanh chân tu luyện, không nghĩ nhiều nữa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 990: Nghi Ngờ Tầng Tầng (1)
Nếu không nghĩ ra được, tiếp tục suy nghĩ cũng là uổng phí tâm tư, biện pháp tốt nhất để đối diện với nguy cơ chính là nỗ lực làm tăng lên thực lực của mình.
Chỉ có như vậy thì lúc nguy cơ giáng lâm mới có thể chống đỡ tốt hơn a.
Từng viên từng viên đan dược lục phẩm nhanh chóng bị Diệp Huyền quăng vào trong miệng, theo không ngừng luyện hóa, Huyền lực trong cơ thể của hắn cũng đang chậm rãi tăng lên, xuất phát hướng về phíalụcgiai tam trọng.
Giờ khắc này, trong một tòa phủ đệ của Cửu Dương Tông.
Nghiêm Tung đứng trước mặt một lão giả, vẻ mặt rất là cung kính.
Lão giả kia tuổi tác nhìn qua đã bảy tám mươi, trên mặt có vô số nếp nhăn giống như vỏ cây, nhìn như tiều tụy.
Chỉ là đôi mắt vẩn đục kia thỉnh thoảng lại bắn ra kim quang, toát ra quang mang kinh người.
– Nghiêm Tung, người là ngươi đi đón, thực lực lần này Lam Quang học viện mang đến như thế nào?
Lão giả đang ngồi xếp bằng ở trên ghế kia nhàn nhạt hỏi, trong thanh âm ẩn chứa một luồng uy thế không tên.
Chỉ thấy Nghiêm Tung hơi khom người nói:
– Hồi bẩm tông chủ, lần này người mang đội của Lam Quang học viện là Cát Phác Tử, ngoài ra còn có mấy tên Võ Vương cấp bảy nhị trọng và Võ Vương thất giai nhất trọng, thực lực bình thường.
Nghe Nghiêm Tung kia xưng hô, không ngờ người này lại là tông chủ Cửu Dương Tông, Cừu Đoạn Thiên.
Cừu Đoạn Thiên không ngừng gật gù, dò hỏi:
– Mấy người Đoạn Thiên Lang phó tông chủ của Huyền Cơ Tông kia ngươi có từng nhìn thấy hay không?
Nghiêm Tung nhíu nhíu mày nói:
– Thuộc hạ chưa thấy, cũng không biết đám người Đoạn Thiên Lang bị Cát Phác Tử kia dấu ở nơi nào.
Tông chủ có muốn thuộc hạ tiếp tục tìm hiểu hay không?
Huyền Cơ Tông và Lam Quang học viện lần này đến hoà đàm, đồng thời cũng là đến để tiến hành trao đổi con tin.
Cho nên vì lẽ đó nhất định mấy người Đoạn Thiên Lang của Huyền Cơ Tông sẽ bị dẫn theo tới đây.
Cừu Đoạn Thiên lắc đầu nói:
– Không cần, ngươi chỉ cần tiếp tục giám sát động tĩnh của Lam Quang học viện là được rồi.
Sự sống còn của Đoạn Thiên Lang là chuyện của Huyền Cơ Tông, không cần chúng Cửu Dương Tông ta vì hắn vào sinh ra tử.
Nghiêm Tung nhíu mày nói:
– Tông chủ, không phải chúng ta đã liên thủ với Huyền Cơ Tông sao? Nếu như Đường Chiêu kia trách tội. . .
– Ha ha.
Cừu Đoạn Thiên lạnh lùng cười một tiếng, có chút bất mãn liếc mắt nhìn hắn, nói:
– Đúng là chúng ta đã liên thủ với Huyền Cơ Tông, thế nhưng liên thủ cũng không đại biểu chúng ta phải nghe hắn chỉ huy, lần này hoà đàm, Huyền Cơ Tông thần thần bí bí, cũng không biết trong hồ lô của tên Đường Chiêu kia bán thuốc gì.
Tuy rằng hắn nói cho ta biết Hoàng Phủ Tú Minh đã ngã xuống, thế nhưng dù sao tin tức này vẫn không có chứng thực.
Chúng ta chỉ cần hành sự trong bóng tối là được rồi, không cần xuất đầu lộ diện.
Như vậy một khi gặp phải phiền phức thì mới có tiến có thối.
Trên mặt Nghiêm Tung nhất thời lộ ra một tia khâm phục, hắn lập tức nịnh hót, nói:
– Tông chủ anh minh.
Cừu Đoạn Thiên vung tay lên, nói:
– Được rồi, ngươi đi xuống đi, không nên tới chỗ của ta quá nhiều lần, để tránh khỏi bị người ta hoài nghi.
– Vâng.
Nghiêm Tung lập tức cung kính lui xuống.
Sau khi Nghiêm Tung rời đi, chân mày của Cừu Đoạn Thiên hơi nhíu lại, dường như có chuyện gì đó không nghĩ rõ ràng.
Hắn lấy ra một khối la bàn màu trắng, nhanh chóng đánh vào bên trong vài đạo phù văn, trên la bàn màu trắng kia lập tức bắn ra một đạo quang mang màu xanh lam nhạt, không ngừng lập lòe.
Giống như đom đóm trong đêm tối vậy.
Trên mặt Cừu Đoạn Thiên lúc này mới trở nên hòa hoãn, lộ mão ra một tia mỉm cười lòng mang chí lớn, miệng tự tin nói:
– Đường Chiêu, nếu như lời ngươi nói chính là sự thật thì còn tốt, nếu như dám lừa gạt Cừu Đoạn Thiên ta.
Như vậy Cừu Đoạn Thiên ta cũng không phải dễ sống chung như vậy a.
Mấy ngày sau đó, Diệp Huyền vẫn ở lại bên trong tòa phủ đệ của Lam Quang học viện mà tu luyện, không lãng phí một chút thời gian mảy may nào.
Mà đám người Cát Phác Tử cũng như thế, chỉ là tình cờ phái người tới hỏi thăm người của Huyền Cơ Tông khi nào đến mà thôi.
Chỉ có điều liên tiếp mấy ngày trôi qua, trong thành đều không có truyền ra tin tức cường giả Huyền Cơ Tông đến đây.
Điều này làm cho đám người Cát Phác Tử không khỏi nghi hoặc, bây giờ khoảng cách song phương hoà đàm chỉ còn lại một tuần.
Huyền Cơ Tông kia vừa mới bắt đầu đã đồng ý nhanh như vậy, thế nhưng đến hiện tại còn chưa có xuất hiện, cho nên khiến cho đám người Cát Phác Tử đều có chút nghi ngờ.
Bên trong mật thất trong một toà phủ đệ.
Diệp Huyền đang khoanh chân ngồi ở đó, trên người của hắn có từng đạo từng đạo lưu quang lập loè, chiếu rọi toàn bộ lúc sáng lúc tối.
Theo quang mang lập lòe, từng đạo từng đạo Huyền khí thiên địa khủng bố quanh quẩn ở trên người hắn, giống như là hô hấp vậy, không ngừng dũng mãnh tiến vào bên trong thân thể của hắn.
Cũng không biết qua bao lâu.
Đùng!
Bên trong thân thể của Diệp Huyền đột nhiên truyền ra một tiếng nổ nhẹ, tiếp theo có một luồng khí tức Huyền lực kinh khủng hơn lan tràn ra.
Sưu!
Một ngụm trọc khí chậm rãi phun ra, hai con mắt của Diệp Huyền mở ra, óng ánh như đầy sao, toàn bộ mật thất đúng lúc này cũng bắt đầu sáng lên.
– Rốt cục cũng đã đột phá đếnlụcgiai tam trọng.
Lúc trước, sau khi Diệp Huyền dùng Cô Mạnh Lan Đan đột phá đếnlụcgiai nhị trọng, mấy ngày qua, hắn vẫn đang lặng lẽ tu luyện.
Võ giả trong một cấp bậc đồng nhất lúc đột phá, trên căn bản đều là ngưng tụ Huyền lực.
Vì vậy sẽ không có bình cảnh quá lớn, nhiều ngày gian nan tu luyện như vậy, lại dùng một lượng lớn đan dược, rốt cuộc cuối cùng Diệp Huyền cũng từlụcgiai nhị trọng đột phá đến tam trọng.
Màlụcgiai tam trọng đã bước vào Võ Vương thất giai, thuộc về vượt qua đại cảnh giới.
Nếu muốn đạt tới cũng không phải khổ tu một cách đơn giản là có thể làm được.
– Tại sao cái cảm giác sợ hết hồn hết vía kia vẫn còn quanh quẩn cơ chứ?
Diệp Huyền mới vừa từ trong bế quan tỉnh lại, còn chưa kịp vui sướng thì đã cảm giác trong lòng không tự chủ được có chút gợn sóng, đó là một loại cảm giác khá là hoảng hốt, giống như có chuyện gì đó sắp phát sinh.
Huyền thức của hắn lan tràn ra, thế nhưng vẫn không có cảm giác được cái gì không đúng.
Hắn cau mày, lẩm bẩm nói:
– Không được, cái cảm giác này từ lúc ta vào thành đã có rồi.
Mà tới hiện tại vẫn không có bị tiêu trừ, nhất định là có chỗ nào đó có vấn đề.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










