[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 93 : Dừng Khảo Hạch (c921-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 921: Dừng Khảo Hạch
Huyền thú Yêu Hoàng bát giai đối với bất cứ thế lực nào cũng là nhân vật thượng tầng.
Lại cởi bỏ hơn chụ đạo chế cũng làm Kim Lân hưng phấn tột đỉnh, sau khi cảm nhận thực lực của mình thì hắn liền không hưng phấn nữa..
– Điện hạ, ngươi cũng quá keo kiệt a, mới mở ra có một chút như vậy, ngươi cũng nghe rồi đấy, Lang Hoàng điện có Huyền thú Yêu Hoàng đấy, ta một Huyền thú Yêu Vương thất giai muốn phát triển thế lực trong vô tận sơn mạch thì thực lực như vậy vẫn còn hơi yếu.
Vẻ mặt Kim Lân đầy chờ mong, nói:
– Như vậy điện hạ cởi thêm vài đạo đi!
– Muốn cởi thêm cũng không phải là không thể được, chờ ngươi có thành tích rồi nói sau.
Không phải Diệp Huyền không muốn mở cấm chế cho Kim Lân, mà là thực lực của hắn hiện tại chỉ có thể làm được bao nhiêu đó.
Gương mặt Kim Lân buồn bả, nói:
– Điện hạ…
– Nếu như ngươi không hài lòng thì ta không ngại phong ấn lại lần nữa.
Diệp Huyền trực tiếp cắt lời của Kim Lân, nhàn nhạt nói ra.
– Khục khục, thoả mãn, ta có cái gì không hài lòng chứ?
Vẻ mặt Kim Lân thay đổi hoàn toàn, nó nói:
– Điện hạ đã cởi bỏ cấm chế đủ nhiều rồi, không phải chỉ là Yêu Hoàng sao, nhớ ngày đó Kim Lân ta tung hoành thiên hạ…
Kim Lân lại bắt đầu nói chuyện quá khứ.
Diệp Huyền quả thực im lặng, dáng vẻ Kim Lân còn vô lại hơn cả nhân loại, chỉ hơn không kém.
Sau khi định ra phương thức liên lạc với nhau, Kim Lân đạt được mệnh lệnh Diệp Huyền thì hưng phấn lao ra khỏi sơn động và biến mất trong thiên địa.
Nhìn thân ảnh Kim Lân biến mất, Diệp Huyền lắc đầu, cũng không biết Kim Lân sẽ có thành quả gì.
Diệp Huyền cũng chẳng muốn đi quản, hắn tiếp tục khoanh chân ngồi tại chỗ, bắt đầu luyện hóa Ma Thiên giáp và Tù Ma Tỏa Liên.
Sau khi đánh chết Lữ Phong, Diệp Huyền đạt được không ít bảo vật, trong đó làm hắn động tâm nhất chính là Ma Thiên giáp và Tù Ma Tỏa Liên.
Hai kiện vật phẩm này đều là bảo vật thất giai, thuộc về luyện kim huyền binh, cả hai kết hợp với nhau uy lực vô cùng.
Chỉ cần luyện hóa hai loại bảo vật này, thực lực của Diệp Huyền tuyệt đối tăng lên một mảng lớn.
Không nói cái khác, chỉ cần Ma Thiên giáp kết hợp Cửu Chuyển Thánh Thể và đại địa vũ hồn, như vậy cho dù Diệp Huyền còn là Võ Tông ngũ giai sẽ có lực phòng ngự không kém gì Võ Vương thất giai, hơn nữa còn có thể mạnh hơn một phần.
Về phần Tù Ma Tỏa Liên là vũ khí giam cầm, kết hợp Trấn Nguyên Thạch và Độc Tài Chi Kiếm cũng có thể giúp lực công kích của Diệp Huyền tăng lên rất lớn.
Hai kiện bảo vật này chính là luyện kim huyền binh nên dộ khó khi luyện hóa cũng lớn hơn không ít.
Sau khi luyện hóa nửa canh giờ, Diệp Huyền mới luyện hóa xong hai loại vũ khí này.
Hô!
Ma Thiên giáp kiếu dáng dữ tợn bao phủ bản thân, bản thân hắn không khác gì ma thần.
Tâm thần khẽ động, Ma Thiên giáp nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể và biến mất không thấy gì nữa.
– Tất cả đệ tử nghe lệnh, bởi vì có chút nguyên nhân đặc thù, khảo hạch sinh tồn sẽ kết thúc, thỉnh tất cả đệ tử bóp nát phù lục trên người, lập tức sẽ có đạo sư tới đón.
Đúng lúc này trên bầu trời có tiếng nói vang vọng thiên địa, nó từ xa tới gần.
– Xem ra khảo hạch đã kết thúc.
Diệp Huyền đã sớm đoán được cho nên lập tức bóp nát phù lục trên người.
Qua chừng một phút sau, một khung luyện kim phi chu xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Huyền.
Không chờ đạo sư xuống đưa đón, Lăng Hư Chi Vũ sau lưng Diệp Huyền mở ra và hắn bay vào trong phi chu.
Trong luyện kim phu chu đã tụ tập không ít đệ tử, ước chừng có hai mươi, bọn họ đang bàn tán với nhau.
– Phát sinh chuyện gì?
– Tại sao khảo hạch kết thúc?
– Đã xảy ra chuyện gì?
Mỗi đệ tử chỉ có ngạc nhiên và ngạc nhiên, hiện tại không ngừng nói chuyện với nhau.
– Vừa rồi ta cảm nhận được có Yêu Vương cường đại xuất hiện và chiến đấu với đạo sư.
– Ta cũng cảm nhận được, có lẽ chính là nguyên nhân này.
– Hiện tại khảo hạch tính toán như thế nào? Hiện tại ta không tìm được một khối tinh thạch, còn chuẩn bị phát lực vào hậu kỳ, hiện tại náo như vậy, thật sự là…
Có đệ tử nhìn thấy đạo sư đại chiến với Yêu Vương cũng mang việc này ra nói với mọi người.
Không ít đệ tử không đạt được tinh thạch nên tâm thần bất định.
– Huyền Diệp, ngươi không sao chớ?
Diệp Huyền không có tham dự vào trong thảo luận, đang chuẩn bị tìm vị trí ngồi xuống, chợt nghe có giọng nói ân cần vang lên, là Đông Phương Tử Ti.
– Ta không sao.
Diệp Huyền cười cười, ng Phương Tử Ti ngồi xuống bên người và hai người nói chuyện với nhau.
Luyện kim phi chu bay đi lần nữa, Diệp Huyền gia nhập cũng không có làm các học viên chú ý, bởi vì tất cả mọi người, đều chú ý khảo hạch sẽ tính như thế nào?
Chỉ có một học viên nhìn thấy Diệp Huyền liền trợn mắt há hốc mồm.
– Huyền Diệp, hắn… Tại sao hắn không chết? Không có khả năng, Lữ Phong sư huynh có huyết thạch truy tung, thời gian dài như vậ khẳng định tìm được Huyền Diệp, nhưng Huyền Diệp còn sống…
Người này chínhlà thủ hạ Lữ Phong, Trần Kim.
Hôm nay Diệp Huyền không có việc gì, khảo hạch sinh tồn kết thúc, điều này hiển nhiên nói rõ nhiệm vụ của bọn họ thất bại, nếu như trong tông biết rõ thì hắn chắc chắn không may.
– Đáng chết, tại sao có thể như vậy.
Trần Kim xiết chặt hai dấm, hắn cắn răng nói một câu.
Hắn cũng chỉ là người truyền tin tức, chính thức đánh chết Diệp Huyền chính là nhiệm vụ của Lữ Phong, cho nên hắn cũng chỉ có thể lo lắng suông mà không có biện pháp khác.
– Ân?
Diệp Huyền đang nói chuyện với Đông Phương Tử Ti nhưng lại cảm giác được có chấn động ở phía sau, hắn quay đầu nhìn lại và chạm mắt với Trần Kim.
Trần Kim lập tức giật mình, không tốt, nội tâm hắn vô cùng bối rối nhưng sau đó lại giả vờ trấn định cười với Diệp Huyền, nhưng nụ cười của hắn vẫn mang theo bối rối.
Diệp Huyền cũng chỉ cười và gật đầu với hắn sau đó quay đầu đi, trong mắt của hắn lại bắn ra hàn quang lạnh buốt.
– Xem ra Huyền Cơ Tông có không ít ám tử gài vào trong Lam Quang học viện.
Một tia sát cơ xuất hiện trong mắt Diệp Huyền.
Trần Kim bối rối bị Diệp Huyền nhìn rõ vào trong mắt, trong nháy mắt hắn đoán được thân phận của Trần KIm.
Diệp Huyền không thể hành động vào lúc này.
– Diệp Huyền, ngươi như thế nào?
Đông Phương Tử Ti bên cạnh khó hiểu hỏi thăm.
– Không có việc gì.
Diệp Huyền cười cười, lại tiếp tục nói huyện với Đông Phương Tử Ti.
Nơi hẻo lánh tại luyện kim phi chu, Trần Kim cũng không có bình tĩnh như Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 922: Yêu Tộc Nổi Giận (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 923: Yêu Tộc Nổi Giận (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 924: Gia Nhập Nội Viện
– Về phần khảo hạch nội viện, Lam Quang học viện chúng ta sẽ không tiến hành lần nữa, nếu khảo hạch tiến hành một nửa, như vậy tổng kết môt nửa kết quả đi.
Cát Phác Tử phó viện trưởng nói ra lời này làm nhiều người sững sốt, ngay sau đó có không ít đệ tử kích động.
– Cát phó viện trưởng, như vậy có quá bất công hay không?
– Đúng thế, lúc trước rõ ràng đã nói thời gian khảo hahcj sinh tồn là nửa tháng, bởi vậy chúng ta không ít người nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ thời gian cuối cùng sẽ tìm tòi, hiện tại đột nhiên chấm dứt có ngoài ý muốn?
– Chúng ta còn không tìm được một khối tinh thạch nào đấy.
Không ít đệ tử kích động nói ra, sắc mặt đỏ lên.
Chuyện này quan hê tới việc bọn họ có vào nội viện hay không, bọn họ không thể không tranh thủ.
Cát Phác Tử nhàn nhạt nhìn bọn họ.
– Đúng thế, chúng ta trước kia thấy thời gian khảo hạch là nửa tháng nhưng các ngươi cũng thấy rồi, hiện tại khảo hạch xảy ra ngoài ý muốn, kết thúc giữa đường là bất đắc dĩ.
– Nhưng có thể tổ chức lần nữa a.
Một học viên không cam lòng.
Cát Phác Tử lạnh lùng nhìn hắn, nói:
– Võ giả tu hành nghịch thiên, gặp được ngoài ý muốn là chuyện bình thường, chẳng lẽ trên đời này bất cứ chuyện gì cũng phải tới nơi tới chốn hay sao? Huống chi khảo hạch này dừng lại ưửa đường nhưng cũng đã tiến hành, thời gian dài như vậy, các ngươi không tìm được khối tinh thạch nào còn có thể trách người khác? Hẳn các ngươi cho rằng ta không biết các ngươi muốn làm gì?
Ánh mắt Cát Phác Tử như xuyên thấu nội tâm mọi người, làm cho học viên kia cúi đầu xuống.
Đúng như Cát Phác Tử nói, sở dĩ bọn họ không có được viên tinh thạch nào, rất nhiều người ý định chờ tới vài ngày cuối cùng sẽ đi ra tiến hành cướp đoạt.
Ai biết khảo hạch tiến hành đến một nửa lại đột nhiên chấm dứt, từ đó kế hoạch của bọn họ ngâm nước nóng.
– Hiện tại tất cả đệ tử có tinh thạch đứng ra.
Cát Phác Tử nhàn nhạt nói ra.
– Hừ, khảo hạch mới tiến hành một nửa, ta cũng không tin các ngươi không có tinh thạch, nếu như một người cũng không có, Cát Phác Tử phó viện trưởng sẽ mất mật.
Tên đệ tử cố gắng nói lý lúc trước, hiện tại trong nội tâm của hắn có suy nghĩ hả hê, không chỉ có hắn, những đệ tử không có tinh thạch cũng nghĩ như vậy.
Làm cho hắn không nghĩ tới, Cát Phác Tử viện trưởng vừa dứt lời thì trong đội ngũ ba mươi hai người có mười bốn người đứng ra.
Làm bọn họ không nghĩ tới là, có tới chín đệ tử ngoại viện đứng ra.
– Tại sao có nhiều người đạt được tinh thạch như thế?
Những người kia đều há hốc mồm.
Bọn họ cũng không biết, thực bởi vì khảo hạch mới tiến hành một nửa cho nên số lượng đệ tử có được tinh thạch tương đối khá, nếu như chờ tới khảo hạch tiến tới giai đoạn cuối cùng, đệ tử sẽ điên cuồng tranh đoạt lẫn nhau, đại đa số tinh thạch đều chảy vào trong tay đệ tử thực lực mạnh, lúc này nhân số mới ít như thế.
Trong chín đệ tử ngoại viện không thể nghi ngờ dùng Diệp Huyền và Đông Phương Tử Ti hấp dẫn người ta nhất.
– Huyền Diệp và Đông Phương Tử Ti mới ngũ giai tam trọng đã có thể gia nhập nội viện?
Nội tâm không ít người thì thào tự nói
Sau đó mỗi người bắt đầu nộp tinh thạch lên, bởi vì tinh thạch trừ có tác dụng làm tin ra, càng có thể đổi bảo vật trong nội viện nên bọn họ không thể không chú ý.
Đám người Đông Phương Tử Ti đại đa số chỉ có một viên tinh thạch, ngẫu nhiên sẽ xuất hiện hai ba khối, mà lão sinh có không ít có hai viên trở lên, người nhiều nhất có tới năm viên.
Nhưng lúc Diệp Huyền xuất ra mười một viên tinh thạch đã triệt để làm mọi người kinh ngạc.
Ngay cả Cát Phác Tử viện trưởng cũng ngẩng đầu nhìn Diệp Huyền, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Trong cả khảo hạch tổng cộng mới chỉ có năm mươi viên tinh thạch, Diệp Huyền một người có mười một khối, việc này cũng quá khoa trương.
Cuối cùng trải qua tính toán, năm mươi viên tinh thạch tìm ra bốn mười hai viên, con số này làm mọi người giật mình không nhỏ.
– Hừ, bây giờ còn có người cảm thấy không công bình sao? Tổng cộng năm mươi viên tinh thạch, bị tìm được bốn mười hai viên, Huyền Diệp nhiều nhất, thậm chí một người có tới mười một viên, vi cái gì các ngươi không tìm được tinh thạch, các ngươi tìm không thấy?
Cát Phác Tử lạnh lùng nói ra.
Đám người có vẻ mặ không cam lòng lúc này vô cùng xấu hổ, cũng cúi đầu xuống không nói gì.
Kế tiếp, Diệp Huyền và chín tên đệ tử ngoại viện được đưa vào một gian phòng.
Chín người biết rõ xảy ra chuyện gì, trên mặt ẩn ẩn mang theo vui mừng.
Ánh mắt Cát Phác Tử phó viện trưởng nhìn sang mọi người.
– Các vị.
Hắn nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, lại giống như mang theo lực lượng nhìn thấu tất cả.
– Trải qua khảo hạch lần này, chín người các ngươi trổ hết tài năng từ ngoại viện trở thành đệ tử có tư cách gia nhập nội viện, ta cảm thấy khiêu ngạo vì chín người các ngươi.
– Nhưng trước khi các ngươi gia nhập nội viện, ta có vài chuyện cần nói rõ một chút.
– Tuy lý lịch các ngươi từ khi nhập học cũng đã có đăng ký, nhưng ta rất rõ ràng tư liệu vài người trong các ngươi có sửa đổi.
Cát Phác Tử dùng ánh mắt lăng lệ nhìn đám người.
Hắn biết rõ trong đệ tử gia nhập Lam Quang học viện có rất nhiều người kỳ thật đến từ thế lực đỉnh cấp trong Mộng Cảnh bình nguyên.
Không ít người trong chín người bị ánh mắt Cát Phác Tử phó viện trưởng nhìn và nội tâm chấn động.
= Nhưng…
Cát Phác Tử phó viện trưởng thản nhiên nói:
– Không quản các ngươi tới từ thế lực nào, Cát Phác Tử ta sẽ không miệt mài theo đuổi, tôn chỉ Lam Quang học viện chính là bồi dưỡng cường giả đỉnh cấp cho Mộng Cảnh bình nguyên, thậm chí là cường giả đỉnh cấp trên đại lục.
– NHưng có một việc ta phải nói rõ, không quản các ngươi tới tự thế lực nào, gia nhập Lam Quang học viện mục là cái gì, chúng ta không quản, sau khi trở thành đệ tử nội viện, kiếp này các ngươi không được tổn thương lợi ích
Lam Quang học viện, không quản các ngươi tới từ thế lực nào, có bối cảnh gì, Lam Quang học viện sẽ không bỏ qua, cho dù các ngươi trốn tới nơi nào cũng sẽ đuổi giết…
Cát Phác Tử phó viện trưởng vô cùng nghiêm túc:
– Đương nhiên, nếu như các ngươi làm không được thì không cần gia nhập nội viện, Lam Quang học viện chúng ta không miễn cưỡng, hiện tại các ngươi nguyện ý trở thành đệ tử nội viện Lam Quang học viện hay không?
Cát Phác Tử viện trưởng và rất nhiều đạo sư dùng ánh mắt sắc bén nhìn mọi người.
– Ta nguyện ý!
Chín người nơi này hét lên, không có ai cự tuyệt.
Trong trường hợp này chỉ có ngu ngốc mới nói không muốn.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 925: Tru Sát Trần Kim (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 926: Tru Sát Trần Kim (2)
Lần này nhiệm vụ đánh chết Huyền Diệp trong khảo hạch nội viện dùng Lữ Phong làm chủ đạo, hắn chỉ là phụ thuộc.
Vốn tưởng rằng có Lữ Phong sư huynh ra tay sẽ không có sơ sót, ai biết Huyền Diệp chẳng những không chết, Lữ Phong sư huynh không rõ tung tích nơi nào, có thể tưởng tượng phó tông chủ tức giận cỡ nào khi nhận được tin tức này..
– Tại sao Lữ Phong sư huynh lại mất tích? Chẳng lẽ hắn đã bị Huyền Diệp giết chết? Có lẽ không có khả năng, Huyền Diệp mới ngũ giai tam trọng, hắn làm sao có thể đánh chết Lữ Phong sư huynh, Lữ Phong sư huynh nhất định gặp phải Yêu Vương cho nên bất hạnh vẫn lạc.
Trần Kim thì thào lẩm bẩm.
Đến thời điểm này hắn vẫn không dám hoài nghi Lữ Phong là bị Diệp Huyền đánh chết.
– Giết chết Lữ Phong sư huynh của ngươi là ta!
Đột nhiên trong gian phòng có giọng nói vang lên.
– Người nào?
Trần Kim quá sợ hãi.
Phốc phốc!
Mật thất tu luyện dùng huyền thiết chế tạo thành, thập phần cứng rắn, lúc này có một bóng đen xuất hiện, vách tường mật thất bị cắt ra như đậu hủ.
Bá!
Một đạo nhân ảnh tiến đến.
– Huyền Diệp!
Trần Kim nhìn rõ bóng người, ánh mắt vô cùng kinh hãi..
– Không thể ngờ ngươi là người Huyền Cơ Tông, mỗi ngày đều cấp tin tức cho Huyền Cơ Tông.
Diệp Huyền nhìn trận bàn kỳ dị và nói một câu.
– Hừ, ngươi nói sai rồi.
Trần Kim phục hồi tinh thần lại, phẫn nộ nói ra,
– Nơi này là ký túc xá của ta, đệ tử xông loạn vào ký túc xá ngươi phải bị tội gì, Huyền Diệp, ngươi cho rằng ngươi gia nhập nội viện là muốn làm gì thì làm sao, còn không cút ra ngoài cho ta, nếu không ta sẽ báo đạo sư học viện.
Ký túc xá của đệ tử là nơi riêng tư của bọn họ, bất cứ đệ tử nào cũng bị nghiêm cấm xâm nhập ký túc xá trái phép, trong Lam Quang học viện có rất nhiều quy củ nhưng đây là quy củ nghiêm khắc nhất.
Một khi xuất hiện việc đệ tử xông loạn vào ký túc xá, nhẹ thì bị khu trục ra khỏi Lam Quang học viện, nặng thì đánh chết tại chỗ.
– Ngươi là gian tế Huyền Cơ Tông cũng dám nói đạo sư?
Diệp Huyền xùy cười một tiếng.
– Ngươi có chứng cớ gì.
Diệp Huyền vừa muốn nói chuyện, hắn nhìn thấy trận bàn có hàng chữ sáng lên.
– Trần Kim, trong khảo hạch nội viện đã xảy ra chuyện gì, vì cái gì Huyền Diệp không chết, Lữ Phong không rõ tung tích? Nói!
Nhìn thấy tin tức xuất hiện, Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Hiện tại còn cần chứng cớ sao?
Bỗng nhiên ánh mắt Trần Kim như tro tàn gióng như buông tha chống cự,, sau một khắc hắn ngẩng đầu lên, đột nhiên hắn đánh một quyền vào trận bàn với tốc độ cực nhanh, quả thực làm người ta không kịp phản ứng.
Nhưng Diệp Huyền là ai, hắn đã sớm chú ý tới hành động của Trần Kim, bỗng nhiên thân ảnh hắn xuất hiện trước mặt Trần Kim và ngăn cản nắm đấm của hắn.
– Ngươi cũng muốn đùa nghịch thủ đoạn trước mặt ta sao?
Bỗng nhiên đồng tử Diệp Huyền biến hóa, trong mắt bắn ra hào quang mơ hồ.
– Thần linh đồng thị —— huyễn cấm chi nhãn!
Trần Kim cảm giác mình như lâm vào bóng tối, cảm giác sợ hãi không tên xuất hiện, cũng sinh ra trong nội tâm hắn, trong bóng tối hắn đang bị giam trong cái lồng, mà Huyền Diệp trước mặt chính là ma quỷ dùng roi da không ngừng quật lên người hắn.
Cảm giác thống khổ từ linh hồn làm gương mặt Trần Kim vặn vẹo, hắn giãy dụa thống khổ.
– Nói cho ta biết ngươi làm sao lợi dụng trận bàn liên hệ với Đoạn Thiên Lang.
Diệp Huyền dùng ngữ khí lạnh lẽo hỏi Trần Kim.
– Ngươi mơ tưởng biết được tin tức trong miệng ta.
Trần Kim cắn răng, vẻ mặt đầy dữ tợn.
– Hừ, gian ngoan mất linh.
Diệp Huyền hừ lạnh một tiếng, hồn lực lục phẩm kết hợp huyễn cấm chi nhãn công kích vào tinh thần Trần Kim.
Oanh!
Trùng kích tinh thần khủng bố làm cho Trần Kim lập tức mất đi ý thức.
Chờ thời điểm hắn tỉnh táo lại, hắn phát hiện Diệp Huyền đã thông qua trận bàn nói gì với người bên kia.
– Ngươi không phải hắn!
Đột nhiên trận bàn xuất hiện ánh sáng và nổ tung, phù văn phía trên trận bàn lúc này đã nứt vỡ không còn tồn tại nữa.
– Cả trận bàn bị hủy trong chốc lát.
– Ha ha, cho dù ngươi đạt được phương pháp sử dụng trận bàn cũng đừng mơ tưởng dạt được chút tin tức nào từ Đoạn phó tông chủ.
Trần Kim dữ tợn cười nói.
Diệp Huyền lạnh lùng nhìn hắn một cái.
Oanh!
Ảo ảnh hiện lên, Diệp Huyền đánh một chưởng vào đầu Trần Kim, đầu Trần Kim nổ tung và máu tươi bắn tung tóe
Trước khi chết Trần Kim dùng ánh mắt khó tin nhìn Diệp Huyền, hiển nhiên hắn không dám tin Diệp Huyền sẽ tru sát hắn.
Diệp Huyền cười cười lạnh lùng, hắn không có chút thương cảm nào với người Huyền Cơ Tông.
Hơn nữa hắn biết rõ, cho dù nói tin tức Trần Kim là gian tế cho đám người Thanh Phong đạo sư biết cũng không có kết quả gì, ngược lại sẽ bại lộ chính mình, nếu đã như vậy còn không bằng giết đi cho thỏa đáng.
– Ngược lại không nghĩ tới, đám người Đoạn Thiên Lang cảnh giác như vậy.
Nhìn trận bàn vứt bỏ trên mặt đất, Diệp Huyền lắc đầu.
Hắn vừa rồi dùng huyễn cấm chi nhãn đạt được phương thức liên lạc giữa Trần Kim và Đoạn Thiên Lang, lập tức giả mạo giọng điệu Trần Kim hỏi tin tức của đám người Đoạn Thiên Lang.
Hắn không ngờ đám người Đoạn Thiên Lang cảnh giác như vậy, còn không có trao đổi vài câu đã nhạy cảm và nhìn thấu mưu kế của hắn.
Thông qua trao đổi vừa rồi Diệp Huyền cũng không phải không thu hoạch được gì, hắn có thể biết rõ đám người Đoạn Thiên Lang tập kích Lam Quang học viện vào nửa tháng trước không có đi xa, mà là tiềm phục ở gần đó và mưu đồ Lam Quang học viện.
– Huyền Cơ Tông muốn đạt được cái gì trong Lam Quang học viện hay sao?
Diệp Huyền thì thào nói nhỏ, thu hồi trận bàn vứt đi, ngay sau đó hắn rời khỏi ký túc xá Trần Kim, thân ảnh của hắn giống như quỷ mị và biến mất trong bóng đêm.
Giờ phút này, tại khoảng cách Lam Quang học viện bên trên vạn dặm bên ngoài một tòa thành trì trong.
– Xem ra Lữ Phong và Trần Kim lúc này dữ nhiều lành ít.
Oanh phanh!
Một cái bàn dài trước người Đoạn Thiên Lang bị đánh nát.
– Đoạn phó tông chủ, tại sao có thể như vậy?
Đám người Cuồng Chiến đứng đối diện khó tin nói một câu.
Huyền Cơ Tông bọn họ có nhãn tuyến khác là việc bọn họ mới biết cách đây không lâu, lúc này mới kết thúc khảo hạch sinh tồn mà thôi.
Đồng thời bọn họ cũng nhận được tin tức, lúc này Lữ Phong tham gia khảo hạch sinh tồn cũng không trở về, mất tích thần bí.
Việc này làm bọn họ không dám tin tưởng.
Vì đánh chết Huyền Diệp, bọn họ âm thầm cung cấp cho Lữ Phong rất nhiều bảo vật.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 927: Lam Quang Bí Cảnh
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 928: Lão Sinh Phản Kích (1)
– Về phần ta hiện tại phải trở về, cũng chỉ đưa các ngươi tới nơi này, trước khi đi ta có một lời khuyên với các ngươi…
Nói đến đây ánh mắt Lỗ Tuấn biến thành nghiêm túc.
– Nội viện là địa bàn thuộc về cường giả, cạnh tranh với nhau vượt qua các ngươi tưởng tượng, thậm chí là tàn khốc, nếu như các ngươi không đủ mạnh, như vậy gia nhập nội viện chưa chắc là chuyện tốt với các ngươi.
– Đương nhiên ta càng hi vọng mỗi người các ngươi qua mấy năm, thậm chí mấy chục năm sau sẽ trở thành nhân vật tinh anh trong Mộng Cảnh bình nguyên.
Vừa mới dứt lời, Lỗ Tuấn quay người rời khỏi nơi này, chỉ còn lại học viên mà thôi.
Mất đi Lỗ Tuấn, nội tâm mấy người ở đây trống rỗng giống như mất đi người tâm phúc.
Bọn họ nhìn nhau, ánh mắt tuyệt đại đa số người đều nhìn lên người Lâm Nguyên.
Trong những người ở đây tu vi Lâm Nguyên cao nhất, danh khí cũng càng lớn, trong tình huống mới vào nội viện chưa quen cuộc sống nơi này, nội tâm rất nhiều người không tự chủ lấy hắn làm chủ.
Nhưng làm mọi người không nghĩ tới là, Lâm Nguyên lại đưa mắt nhìn sang Diệp Huyền.
– Đi thôi.
Bá!
Diệp Huyền không nói nhảm, hắn lập tức tiến sâu vào trong rừng.
Một đám người theo sát phía sau.
Quả nhiên bay đi gần một phút thì phía trước đã có kiến trúc cao lớn xuất hiện.
Nội viện, rốt cục đến sao?
Mọi người kích động bay về hướng kiến trúc cao lớn kia.
Trong rất nhiều kiến trúc, có một kiến trúc là dễ thấy nhất, thập phần to lớn, trên kiến trúc có tấm bản viết hai chữ “Hạch tâm”, là nơi tân tấn học giao tín vật và học viên cũ trao đổi giao dịch tại đây.
Trong nội viện căn bản không có người thủ vệ, cũng không có ai chỉ dẫn, thậm chí trong kiến trúc không có mấy người, dường như nó là tòa thành không.
Chờ đám người Diệp Huyền đi vào hạch tâm điện mới nhìn thấy một ít đệ tử lẻ tẻ đang lên xuống trong hạch tâm điện, những người này yếu nhất cũng là Võ Tôn lục giai, sau lưng mỗi người đều có cánh chim.
Hoặc là linh bảo phi hành, hoặc là phi hành linh kỹ, gần như không có đệ tử không biết bay.
– Nội viện quả nhiên là nội viện.
Mọi người vô cùng rung động.
Hơn nữa những học viên này thần sắc vô cùng ngạo nghễ, ánh mắt sắc bén, giơ tay nhấc chân mang theo khí chất đặc biệt, mặc dù chỉ là Võ Tôn lục giai nhưng ánh mắt còn cuồng ngạo giống như Võ Vương thất giai.
Thời điểm mọi người đang quan sát.
– Lý Huân, ngươi cái tên này cũng tới, ta đã chờ ngươi rất lâu, lần trước ngươi đả thương một tay của ta, hại ta nửa tháng không thể tu luyện, lúc này ta muốn ngươi nằm trên giường một tháng.
Xa xa, đột nhiên có tiếng gầm thét vang lên, lúc này có huyền lực kinh người bộc phát.
Diệp Huyền lúc này nhìn sang quảng trường cách đó không xa có hai học viên gặp nhau, một người trong đó gào thét sau đó ngang nhiên động thủ.
Trong tay của học viên kia tỏa ra hào quang màu lam yếu ớt, trực tiếp hóa thành một dòng nước lũ phóng thẳng tới tên đệ tử cách đó không xa.
Oanh oanh!
Huyền lực kinh người bộc phát, một tên đệ tử nội viện mặc trường bào màu đỏ cũng bạo phát thực lực bản thân, trên bàn tay hắn xuất hiện một đáo hỏa diễm ngăn cản huyền lực công kích như thủy triều.
– Hạ Minh Vũ, đừng nói mạnh miệng, lần trước là ta hạ thủ lưu tình mới tổn thương một cánh tay của ngươi, không nghĩ tới ngươi còn không lĩnh tình, còn dám tìm ta, lúc này ngươi không có vận khí tốt như vậy đâu.
Tên nam tử áo đỏ cười lớn, hỏa diễm trên tay bạo phát và huyễn hóa ra từng đồ án khác nhau sau đó đại chiến với tên đệ tử áo lam.
Oanh!
Hai người điên cuồng giao thủ sinh ra tiếng nổ rất lớn không ngừng quanh quẩn trong quảng trường, kình khí cường liệt hình thành gió lốc quét qua toàn bộ quảng trường.
Khí tức của hai người đều là lục giai nhị trọng, uy áp bọn họ bộc phát còn đáng sợ hơn cường giả lục giai đỉnh phong ở bên ngoài.
Trong tiếng nổ kinh người, một ít học viên gần đó thối lui ra xa, cũng lưu khu vực cho hai người giao thủ, có một ít người vây quanh hào hứng bừng bừng quan sát hai người chiến đấu, còn có một ít người làm việc của mình, cũng không quan tâm chiến đấu, điểm giống nhau duy nhất là sau khi nhìn thấy hai người đột nhiên ra tay nhưng không có vẻ kinh ngạc gì.
– Xảy. . .
Xảy ra chuyện gì?
Đám người Diệp Huyền đi tới trước đại điện đã bị cảnh tượng này làm giật mình.
Hai người công nhiên động thủ trên quảng trường, hơn nữa nhìn biểu hiện của mọi người giống như đây là chuyện rất bình thường, từ đó mọi người có cảm giác không tốt.
Thời điểm này mọi người mới hiểu được vì sao Lỗ Tuấn đạo sư lại nói những lời kia, hai gã đệ tử vì ân oán mà công nhiên động thủ trên quảng trường nhưng không có người cảm thấy kỳ quái, có thể thấy được chuyện như thế xảy ra thường xuyên.
Nói như vậy nội viện này cạnh tranh vô cùng tàn khốc.
Tất cả bọn họ giật mình nhưng đám người Diệp Huyền nhanh chóng không quan tâm, lúc này cầm lệnh bài trong tay đi vào hạch tâm điện, việc trọng yếu nhất của bọn họ hiện tại chính là đăng ký.
– Ồ, đám người kia tới từ nơi nào, tại sao ta chưa từng gặp qua?
– Nghe nói cách đây không lâu ngoại viện có tổ chức khảo hạch, chẳng lẽ là đám đệ tử mới gia nhập nội viện?
– Rất có thể, xem tu vi của bọn chúng cao nhất mới là lục giai nhị trọng, còn lại đại đa số đều là lục giai nhất trọng, cái gì. . .
Đột nhiên một người như nhìn thấy đại lục mới, hắn mở to mắt và nói:
– Không ngờ còn có hai Võ Tông ngũ giai tam trọng.
Giọng nói của người này lớn giống như sấm sét, lập tức hấp dẫn không ít người chú ý.
– Không ngờ lại có hai tên Võ Tông ngũ giai tam trọng.
– Tại sao đệ tử nội viện lần này lại kém như thế? Lúc nào Võ Tông ngũ giai tam trọng có thể gia nhập nội viện rồi?
Một gã đệ tử nội viện trợn mắt há hốc mồm, khó có thể tin nói ra.
Trong lịch sử Lam Quang học viện, đệ tử gia nhập nội viện yếu nhất đều là Võ Tôn lục giai nhất trọng, chưa từng có Võ Tông ngũ giai tam trọng gia nhập nội viện.
Hôm nay không chỉ xuất hiện, hơn nữa còn là hai người xuất hiện cho nên làm cho tất cả mọi người vô cùng ngạc nhiên.
Đồng thời ánh mắt bọn họ nhìn đám người Diệp Huyền cũng khác biệt.
Với tư cách đệ tử nội viện Lam Quang học viện, bọn họ tràn ngập kiêu ngạo với thân phận của mình, hôm nay có Võ Tông ngũ giai tam trọng gia nhập hàng ngũ của bọn họ, lập tức làm bọn họ cảm thấy khó chịu.
– Mấy người các ngươi tới đây làm gì?
Một tên lão sinh đang xem cuộc vui thấy thế hừ lạnh một tiếng, lúc này đứng cản trước đám người Diệp Huyền, bộ dạng khó chịu.
Hắn đã quyết định phải giáo huấn đám nhân vật mới này một lần.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 929: Lão Sinh Phản Kích (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 930: Diệp Huyền Chỉ Điểm (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










