[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 92 : Tà Nhãn Võ Hồn (2) (c911-c920)
❮ sautiếp ❯Chương 911: Tà Nhãn Võ Hồn (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 912: Yêu Vương Đến (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 913: Yêu Vương Đến (2)
Một tiếng kêu to khốc liệt vang vọng, trong nháy mắt Lữ Phong đã bị Vô Tận Dung Hỏa thiêu đốt thành tro tàn, chỉ nghe hai tiếng leng keng vang vọng, một kiện khải giáp màu đen cùng với một sợi xích màu đen trong nháy mắt đã rơi xuống dưới đất, quang mang thu liễm lại.
Đùng!
Bình Không Châu trôi nổi ở bầu trời vào lúc này cũng vừa vặn đạt đến cực hạn, triệt để nổ tung, hóa thành bột mịn.
Mất đi Bình Không Châu che đậy, khí tức bên trong lập tức tràn ngập ra núi rừng bên ngoài.
– Không tốt.
Trong lòng Diệp Huyền cả kinh, lập tức thu hồi chiếc nhẫn trữ vật và Ma Thiên Giáp mà Lữ Phong để lại, đồng thời cũng đem trận kỳ tàn tạ bốn phía thu vào bên trong chiếc nhẫn trữ vật.
Sau đó cả người hóa thành một đạo lưu quang, trong nháy mắt đã biến mất ở tại chỗ.
Không có Bình Không Châu che đậy, nhất định các đạo sư của Lam Quang học viện bảo vệ ở gần đây sẽ cảm nhận được khí tức từ nơi này.
Nếu như hắn tiếp tục ở lại chỗ này, sẽ khó tránh khỏi có một chút phiền toái.
Quả nhiên, ngay sau khi Diệp Huyền rời đi không bao lâu thì đã có một đạo lưu quang nhanh chóng thu liễm rồi rơi vào bên trong mảnh rừng núi này.
Chính là một trong hai tên cường giả của nội viện của Lam Quang học viện.
– Ồ? Nơi này dường như đã trải qua một trận đại chiến.
Hắn vừa mới tới nơi này thì lông mày đã lập tức nhíu lại, đồng thời còn không ngừng đánh giá bốn phía.
Chờ sau khi hắn nhìn thấy dấu vết ở chung quanh, trên mặt nhất thời trở nên khiếp sợ không gì sánh nổi.
– Khí tức thật là khủng bố, rốt cuộc là vừa nãy ai chiến đấu ở đây chứ?
Dùng tầm mắt của hắn có thể lập tức phát hiện ra được, hai người chiến đấu lúc trước ở đây đã nắm giữ thực lực tuyệt đối.
Tuyệt đối đã đạt đến cấp bậc Võ Vương thất giai, bằng không căn bản sẽ không có cách nào tạo thành hậu quả kinh khủng như thế.
Núi đá nát tan, cây cối hóa thành bột mịn, ngay cả hắn cũng không dám nói mình nhất định có thể làm được điểm này.
Mà chờ tới khi hắn đi tới vị trí mà Lữ Phong ngã xuống, đôi mắt càng trở nên trợn tròn.
– Khí tức của hỏa diễm này quá khủng bố, tại sao ngay cả ta cũng cảm thấy khiếp đảm từng trận, đây rốt cuộc là hỏa diễm gì chứ?
Sắc mặt của người nọ trong nháy mắt trở nên cực kỳ nghiêm nghị.
Trong tay hắn lập tức xuất hiện một khối ngọc, nhanh chóng đưa vào bên trong vài đạo tin tức.
Làm đạo sư nội viện, hắn biết rõ thực lực của các học viên tới tham gia sát hạch nơi này, dù cho là người mạnh nhất cũng không thể tạo thành cảnh tượng kinh khủng như thế.
Dị dạng như vậy, nhất định hắn phải ngay lập tức thông báo cho đạo sư của hắn.
Sau khi làm xong tất cả những thứ này, hắn nhanh chóng bay lượn lên trên không, huyền thức lan tràn ra, tìm kiếm ở trong rừng núi.
Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, người chiến đấu ở đây lúc trước mới vừa rời đi không bao lâu.
Chỉ là, điều làm cho hắn tiếc nuối chính là, ở bên trong cảm nhận của hắn, căn bản không có phát hiện ra bất kỳ thứ gì khả nghi cả.
Sau một nén nhang.
Sưu sưu!
Hai đạo lưu quang từ hai phương hướng khác nhau đến bên trên bầu trời khu núi rừng này.
– Đằng Triển, ở trong ngọc giản ngươi nói có chuyện lớn xảy ra, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Người đến chính là Vương Phong đạo sư và Dược lão.
– Các ngươi xem.
Sắc mặt Đằng Triển nghiêm túc mang hai người tới vị trí có dấu vết chiến đấu.
– Hừm, đây là?
Sắc mặt Vương Phong và Dược lão trong nháy mắt cũng trở nên nghiêm nghị.
– Giao chiến cấp bậc Võ Vương, tuyệt đối là giao chiến cấp bậc Võ Vương.
Ba người liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt đều cực kỳ nghiêm túc.
Nơi này là vị trí nội viện sát hạch sinh tồn, trước khi bắt đầu sát hạch, thân là đạo sư học viện thì bọn họ đã sớm tiến hành thăm dò đối với mảnh rừng núi này, nơi này tuyệt đối không có bất kỳ tồn tại cấp bậc Võ Vương nào cả.
Mà giờ khắc này cảnh tượng hiện ra ở bên trong núi rừng lại làm bọn họ lập tức trở lên cảnh giác.
– Các ngươi nói xem, hiện trường này có thể là do hai học viên nội viện nào đó chiến đấu để lại hay không?
Dược lão đột nhiên mở miệng.
Đằng Triển lắc đầu một cái:
– Lần này mười tên học sinh cũ mà nội viện chọn lựa ra, người mạnh nhất chính là Lữ Phong và Chiêm Tuấn.
Thế nhưng thực lực của hai người bọn họ cũng chỉ vô hạn tiếp cận Võ Vương thất giai mà thôi.
Mà các ngươi xem dấu vết để lại nơi này, tuyệt đối không giống như là Võ Vương phổ thông có thể để lại được a.
– Quả thực, cảnh tượng kinh khủng như thế coi như là ngươi và ta giao thủ cũng chỉ đến như thế mà thôi.
Vương Phong và Dược lão liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt nghiêm nghị.
Đột nhiên xảy ra một chuyện như vậy, trong lòng mấy người bọn họ đều có chút tâm thần không yên.
Một khi có cường giả Võ Vương có mưu đồ gây rối lẻn vào bên trong mảnh rừng núi này, như vậy sẽ tạo thành uy hiếp cực lớn đối với các học viên đang khảo hạch ở trong mảnh rừng núi này.
– Hiện tại sát hạch đã bắt đầu rồi, tất cả học viên đều phân tán ở bên trong mảnh rừng núi này, cho nên trước mắt chúng ta chỉ có bảo mọi người đều cảnh giác hơn một ít mà thôi.
– Đúng vậy, hiện tại chỉ có thể làm như thế, ta sẽ đem tin tức thông báo cho tất cả đạo sư ở bên trong này.
Để mọi người đều chú ý một chút.
Ba người giao lưu trong chốc lát, rất nhanh đã phân tán ra.
– Phù, nguy hiểm thật.
Ở bên trong một hang núi cách nơi đây hơn trăm dặm, Diệp Huyền thở phào một hơi.
Vừa nãy hắn đã cảm nhận được có một luồng huyền thức đảo qua thân thể của hắn, nếu như không phải đúng lúc hắn đem khí tức thu lại, nói không chừng đã bị phát hiện ra rồi.
May mà năng lực thu lại khí tức của Cửu Huyền ngạo thế quyết vô cùng cường hãn, chỉ cần hắn cẩn thận một ít, dù cho là Võ Vương thất giai cũng đừng hòng có thể dễ dàng phát hiện ra vị trí của hắn lúc này.
Cảm nhận được ba cỗ khí tức cường hãn kia đã rời đi, lúc này Diệp Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm của mình. . .
Giờ khắc này.
Ở vị trí cách Diệp Huyền hơn một ngàn dặm, ở bên trong một mảnh núi rừng.
Ba tên học viên sát hạch tạo thành một tiểu tổ, đang cẩn thận từng chút một tìm kiếm tinh thạch.
Đột ngột …
Sưu sưu! Sưu Sưu!
Hai đạo lưu quang khí thế bàng bạc nhanh chóng áp sát, đến gần khu vực này, tỏa ra uy thế yêu tộc dâng trào.
Hai đầu yêu thú này chính là hai đầu yêu thú Yêu Vương mà địa long huyền thú và huyền thú viên loại sai phái ra ngoài.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 914: Đối Chiến Yêu Vương (1)
Sau mấy tức, hai đạo lưu quang này rất nhanh đã tiến vào vị trí sát hạch sinh tồn của các học viên Lam Quang học viện.
– Thực sự là xúi quẩy, Tạp Lỗ đại nhân lại đang ở thời khắc mấu chốt của kỳ thần, cho nên mới phái ta trở về.
Nếu để cho bản vương biết là ai quấy rối chuyện tốt của ta, nhất định ta sẽ làm cho hắn đẹp mặt.
Một đầu yêu thú bình thường có khuôn mặt dữ tợn, lưng mọc hai cánh, như sư hổ, ầm ầm cả giận nói.
– Đặc Lạp Tư, ngươi vẫn nên im lặng thì tốt hơn.
Dù sao ngươi là thủ hạ dưới trướng Tạp Lỗ, dãy núi này vốn chính là lãnh địa của các ngươi, ta mới là người càng thêm xui xẻo a.
Rõ ràng căn bản không có quan hệ gì với ta.
Thế nhưng Kim Cương đại nhân lại để cho ta tới đây, thực sự là phiền muộn a.
Một đầu huyền thú khác có hai cánh dài đến mười mấy trượng, toàn thân được hắc thiết che kín giống như chim ưng có chút khó chịu nói.
Kỳ thần đại điển là một hạng mục công việc long trọng nhất của yêu tộc trong Vô Tận sơn mạch này, đối với bất kỳ một đầu yêu thú cấp Yêu Vương nào mà nói, đều cực kỳ quan trọng.
Hai bọn chúng ở trong quá trình đại điển lại bị phái ra, tự nhiên tâm tình sẽ rất là khó chịu.
Hai đầu Yêu Vương một mặt bay lượn, một mặt không kiêng dè chút nào thả ra yêu uy khủng bố của mình, không ngừng tìm hiểu ở trong vùng rừng núi này.
– Hả?
– Nhân loại!
Dưới yêu thức mạnh mẽ, hai đầu Yêu Vương này trong nháy mắt đã phát hiện ra ba tên học viên đang tìm kiếm tinh thạch ở trong địa bàn của mình, bên trong ánh mắt đen kịt của bọn nó đột nhiên toát ra một tia sát cơ.
– Đáng chết, không ngờ lại có nhân loại ngang ngược ở trong địa bàn của Đặc Lạp Tư ta, chết!
Sưu sưu.
Hai đám yêu vân đen kịt giống như hai ngọn núi lớn, ầm ầm giáng xuống.
Đối với yêu tộc mà nói, nhân loại là tử địch trời sinh, bởi vậy vừa thấy ba tên học viên này thì hai đầu Yêu Vương này đã không chút do dự lập tức tấn công mãnh liệt.
Ba tên học viên đang đang tìm kiếm tinh thạch ở bên trong núi rừng, trong nháy mắt khi ba đầu Yêu Vương bao phủ xuống dưới thì bọn họ cũng đã phát hiện ra đối phương.
Bên trong từng đôi ắmt nhất thời đều toát ra quang mang sợ hãi.
– Không được, là Yêu Vương.
– Tại sao nơi này lại có thể có Yêu Vương chứ?
– Nhanh, nhanh thông báo cho các đạo sư.
Yêu vân khủng bố kia hầu như ép cho ba người không thở nổi, con ngươi đột nhiên co rút lạ, tản ra tâm ý hoảng sợ nồng đậm.
Không cần phải nói nhiều, ba người đồng thời bóp nát phù chú trên người, sau đó điên cuồng chạy trốn.
Làm tinh anh bên trong ngoại viện của Lam Quang học viện, lại là cường giả Võ Tônlụcgiai, ba tên học viên này biết rõ Yêu Vương thất giai đáng sợ như thế nào.
Đó vốn là tồn tại không ở cùng một cấp bậc với bọn họ.
– Khà khà, giun dế nhân loại, nếu đã đến rồi vậy thì ở lại nơi đây đi!
Yêu Vương thân có hai cánh, như sư hổ thấy thế cười xì một tiếng, cự trảo cực lớn trong nháy mắt đã vồ xuống.
Ầm ầm!
Lợi trảo giống như một ngọn núi nhỏ ầm ầm nghiền ép xuống, hư không chung quanh kịch liệt rung động.
– Chúng ta liều mạng với ngươi.
Ba tên học viên đồng thời nổi giận gầm lên một tiếng, liên tục lấy ra đan dược để dùng.
Từng người đều đem võ hồn thúc dục đến mức tận cùng, đồng thời còn vung vũ khí lên, khuôn mặt dữ tợn, đánh ra một đòn kinh khủng nhất của chính mình.
Ba đạo lưu quang ầm ầm va chạm với cự trảo to lớn kia.
Oanh ầm!
Ba đạo bóng người nhỏ bé lập tức giống như diều đứt dây bay ra ngoài, mỗi người đều miệng phun máu tươi, nặng nề đập xuống rừng núi, va nát một lượng lớn nham thạch và cây cối.
– Ồ, lại còn không chết?
Yêu Vương sư hổ kia kinh ngạc mở miệng.
Thân là Yêu Vương thất giai, nó đã nắm giữ trí tuệ không kém gì người bình thường.
Hắn rất rõ ràng thực lực của ba tên thanh niên nhân loại này, chỉ vẻn vẹn làlụcgiai mà thôi.
Thế nhưng không ngờ lại có thể chặn được một đòn tùy ý của nó, làm cho nó rất là kinh ngạc.
– Xem ra ba người này ở trong nhân tộc hẳn là tồn tại thiên tài a, khà khà, thứ Đặc Lạp Tư ta thích ăn nhất chính là thiên tài nhân loại.
Trong mắt sư hổ Yêu Vương toát ra quang mang khát máu.
Sưu!
Nó đột nhiên mở cái miệng lớn như chậu máu ra, một đạo lực hút khủng bố ở trong thiên địa sinh ra, trong cuồng phong mang theo tiếng gầm rống tức giận.
Trong nháy mắt ba tên học viên đã bị hút lên, bay về phía trong miệng nó.
– Không!
Giữa không trung, trên mặt ba người đều lộ ra vẻ sợ hãi, thân thể liều mạng giãy dụa, thế nhưng cũng không làm nên được chuyện gì, bọn họ bị trọng thương cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn mình tiến vào bên trong cái miệng lớn như chậu máu của đầu sư hổ yêu thú kia mà thôi.
Vào thời khắc mấu chốt này …
– Dừng tay!
Một tiếng gào thét giống như tia chớp tiếng truyền đến, tiếp theo có một đạo lưu quang giống như lưu tinh cắt qua bầu trời đêm, trong phút chốc đã đến trước người sư hổ yêu thú.
Ầm!
Yêu thú ưng cưu ở bên cạnh thấy thế lập tức đem hai cánh đen kịt như như sắt thép ngăn ở trước người sư hổ Yêu Vương, chặn lại công kích giống như lưu tinh này.
Trên cánh chim đen kịt lập tức bị cắt ra một đạo vết thương dài một tấc, thế nhưng lại không có nửa điểm máu tươi nào tràn ra ngoài.
Hả?
Yêu Vương ưng cưu kia lập tức quay đầu nhìn về phía đạo lưu quang đang từ phía xa xa bắn đến, trong con ngươi toát ra quang mang bạo ngược.
Mà sư hổ Yêu Vương kia thì lại ngoảnh mặt làm ngơ, há miệng hút ba tên học viên của Lam Quang học viện vào trong miệng.
Ngay lập tức ba người này bị nó hút vào bên trong cái miệng lớn như chậu máu, sau đó mạnh mẽ cắn xuống.
– Thanh Phong đạo sư, cứu ta!
Ba tên học viên phát ra tiếng hét tuyệt vọng, sau một khắc, răng nhọn trong miệng đã mạnh mẽ xuyên thấu qua thân thể của bọn họ.
– Không!
Đạo lưu quang kia đang nhanh chóng bắn tới đột nhiên dừng lại ở giữa không trung, phát ra tiếng rống to bi thương, Huyền lực hùng hồn giống như sóng biển dâng trào, một đạo kiếm khí thông thiên triệt địa đánh tới.
Thanh Phong cầm lợi kiếm trong tay, con ngươi đỏ đậm, cả người phẫn nộ tới mức run rẩy.
– Súc sinh chết tiệt.
Hắn trầm thấp gào thét, thanh âm tràn ngập phẫn nộ.
– Võ Vương nhân loại!
Sư hổ Yêu Vương kia cót ca cót két nhai, máu từ khóe miệng của nó chậm rãi chảy xuống, nhưng nó nhưng không hề hay biết, trái lại vẫn nhếch miệng nở nụ cười.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 915: Đối Chiến Yêu Vương (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 916: Phong Hồi Lộ Chuyển
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 917: Vị Đại Nhân Này (1)
– Đáng chết, nhân loại, ngươi chọc giận chúng ta, ta muốn xé nát các ngươi và nhấm nháp.
Sư Hổ Yêu Vương và Ưng Cưu Yêu Vương đồng thời nổi giận gầm lên, trong hai mắt bắn ra huyết quang và lao tới chiến đấu với Đông lão và Lý Tuấn.
Oanh!
Màn sáng bao phủ hạn chế hai Yêu Vương trong khu vực nhỏ hẹp, chúng ra sức kháng cự, từng khối kim cương nện lên người chúng, nện chúng máu me đầm đìa.
So với Thanh Phong, thực lực Đông lão mạnh hơn đâu chỉ một bậc, dưới huyền bảo của hắn tấn công, hai đầu Yêu Vương không trụ được liền lui về phái sau.
Tùy tiện một khói kim cương nện xuống cũng làm lục phủ ngủ tạng của chúng quay cuồng, miệng phun máu tươi.
– Đáng giận, nhân loại này là cường giả.
Sau một phen giao thủ, Sư Hổ Yêu Vương và Ưng Cưu Yêu Vương đều khiếp sợ không nói thành lời.
Rống!
Lúc này bản thân chúng không ngừng lui về phía sau, thương thế trên người càng ngày càng nặng, đột nhiên Sư Hổ Yêu Vương nổi giận gầm lên một tiếng, nó há to miệng và hội tụ yêu lực khủng bố sau đó phun ra ngoài.
Cùng lúc đó Ưng Cưu Yêu Vương thét dài, trong miệng nó cugnx bắn ra hào quang màu đỏ, năng lượng cường đại xuyên thấu hư không, vô số cánh chim rậm rạp chằng chịt không ngừng nổ tung trên bầu trời.
Hừ!
Đông lão vung tay lên, Viên Hoàn Huyền Bảo thúc dục thiên mạc ngăn cản hai Yêu Vương tấn coog.
Tiếng nổ mạnh vang lên và truyền ra xa, sóng xung kích khủng bố càn quét chung quanh, những nơi đi qua mọi thứ trên mặt đất hóa thành bột mịn.
Bụi mù tràn ngập, kình khí tung bay.
Sương mù bao phủ chung quanh, thiên mạc không ngừng chấn động nhưng nó vẫn sừng sững bất động.
Hai đại Yêu Vương thấy thế lập tức chấn động, đây là công kích manh nhất của chúng nhưng lại bị Võ Vương nhân loại ngăn cản?
– Đáng giận, Võ Vương nhân loại quá mạnh mẽ, nhanh đi thông báo cho Tạp Lỗ đại nhân.
Hai đầu Yêu Vương sợ hãi không nhỏ, chúng không ngừng vỗ cánh bỏ chạy thục mạng.
– Không thể nhìn chúng rời đi.
Đông lão thấy thế vội vàng hét lớn, hắn lập tức động thủ.
Theo lời hai Yêu Vương nói lúc trước, hiển nhiên nơi này là lãnh địa của Yêu tộc cường đại, nếu như chúng truyền tin tức quay về, tất cả đệ tử thậm chí kể cả bọn họ cũng lâm vào nguy hiểm to lớn.
Đông lão cũng không nhận cho rằng bằng vào mấy Võ Vương bọn họ có thể đối kháng với thế lực Yêu tộc trong vô tận sơn mạch.
Khi Đông lão truy kích, hai đại Yêu Vương không ngừng gào thét tức giận, vết thương trên người không ngừng đổ máu.
– Chúng ta tách nhau ra chạy.
Hai Yêu Vương nhìn nhau, chúng quyết định thật nhanh và bỏ chạy sang hai hướng khác nhau.
Đông lão nhướng mày, hắn đưa ra quyết định thật nhanh.
– Lý Tuấn, ngươi đuổi bắt Ưng Cưu Yêu Vương, ta đi đánh chết Sư Hổ Yêu Vương.
Hắn vừa dứt lời, Đông lão đã lập tức truy kích Sư Hổ Yêu Vương.
Cơ hội tốt.
Ưng Cưu Yêu Vương thấy thế, trong mắt của hắn bắn ra hào quang hưng phấn.
Nó sợ nhất chính là Đông lão truy kích nó, hiện tại phát hiện truy nó là tên Võ Vương khác, trong lòng lập tức hiểu ra, đây là cơ hội duy nhất nó có thể đào tẩu.
Bá!
Nghĩ tới đây Ưng Cưu Yêu Vương tăng tốc độ của mình lên tới mức tận cùng, hóa thành một đạo hào quang màu đen xuyên qua bầu trời.
– Muốn đi?
Lý Tuấn khẽ quát một tiếng, trường thương trong tay tỏa ra hào quang sáng ngời, hắn dùng toàn lực đâm về phía trước.
XÍU…UU!!
Trường thương màu đen hóa thành thiểm điện vạch phá trường không, lập tức đi tới trước mặt Ưng Cưu Yêu Vương.
Lý Tuấn rất rõ ràng, tuyệt đối không thể thả Ưng Cưu Yêu Vương chạy trở về, một khi chạy trở về, khi đó sẽ có tai nạn lớn ập lên bọn họ.
Tốc độ Ưng Cưu Yêu Vương nhanh hơn nữa cũng không nhnah bằng tốc độ công kích của hắn, chỉ cần chặn đường đối phương, chờ đợi các đạo sư khác vừa tới, hoặc là chờ Đông lão quay về, Ưng Cưu Yêu Vương hawnrr phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng làm Lý Tuấn không nghĩ tới là, đối mặt với công kích của hắn nhưng Ưng Cưu Yêu Vương không tránh không né, trên cánh chim màu đen tỏa ra hào quang cầu vồng màu đen, vô số quang cầu hội tụ cùng một chỗ và hóa thành cột sáng màu đen oanh kích Lý Tuấn.
Không ngờ là thủ đoạn đồng quy vu tận.
– Không tốt.
Lý Tuấn dừng lại, huyền nguyên giáp bảo hộ bản thân và điên cuồng ngăn cản cột sáng màu đen bắn tới.
Phanh!
Tiếng nổ lớn vang lên, Lý Tuấn há miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể hắn lui về sau hơn trăm mét mới có thể dừng lại.
Bản thân Ưng Cưu Yêu Vương càng thê thảm, lúc này không có phòng ngự nên cánh của nó bị trường thương xuyên qua, máu tươi bắn tung tóe nhưng nó không quan tâm, thân thể hóa thành hào quang màu đen tiến vào trong núi rừng.
– Đáng giận.
Lý Tuấn đứng lặng giữa không trung, sắc mặt tái nhợt.
Đổi sang bên khác, Sư Hổ Yêu Vương đang bị Đông lão truy sát.
– Đáng chết, Võ Vương nhân loại lại truy kích ta.
Nội tâm Sư Hổ Yêu Vương vô cùng tức giận.
XIU….XIU… XÍU…UU!!
Từng viên kim cương nện lên người nó, miệng vết thương chằng chịt, nó gào thét thảm thiết.
Nó kiệt lực ý đồ phản kích nhưng Đông lão không cho nó cơ hội.
Phốc phốc!
Một đạo kim sắc cầu vồng quang xẹt qua, đem nó cánh phải, chém rụng tiếp theo phiến huyết nhục.
Trốn, trốn, trốn!
Trong nội tâm Sư Hổ Yêu Vương lúc này chỉ có suy nghĩ điên cuồng bỏ chạy thục mạng, yêu vân khủng bố trên người nó bao phủ quanh thân.
Hai cánh không ngừng đập mạnh, trong thân thể bắn ra yêu khí màu đen, bên ngoài có huyết khí cuồn cuộn, trong nháy mắt tốc độ của nó tăng lên ba thành.
– Sư Hổ Yêu Vương đúng là khó chơi.
Đông lão nhíu mày hừ lạnh và theo sát phía sau.
Tuy sức chiến đấu của hắn mạnh hơn Sư Hổ Yêu Vương nhưng yêu thú Yêu Vương đều có được huyết mạch chi lực, một khi huyết mạch chi lực bộc phát, các phương diện của Yêu Vương tăng lên ba thành, tốc độ cũng giống như vậy.
Hết lần này tới lần khác tốc độ không phải là sở trường của Đông lão, cho nên chỉ có thể truy kích như thế mà thôi.
– Khá tốt huyết mạch chi lực của yêu thú bộc phát chỉ có thể duy trì trong thời gian ngắn, nếu không đúng là nhìn nó chạy thoát rồi.
Thời điểm Đông lão không ngừng truy kích.
XÍU…UU!!
Phương xa có một đạo hào quang bay tới còn mang theo huyền nguyên bạo động.
– Đông lão.
Một tiếng thét to vang vọng thiên địa.
Đôi mắt Đông lão sáng ngời.
– Dược lão, ngăn cản gia hỏa này cho ta.
Người tới chính là Dược lão.
– Tốt.
Tuy không rõ xảy ra chuyện gì nhưng Dược lão căn bản không có hỏi thăm, hắn vung tay tạo thành tấm chắn bằng huyền nguyên ngăn cản con đường Sư Hổ Yêu Vương tiến lên.
– Xong đời!
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 918: Vị Đại Nhân Này (2)
Khóe miệng Sư Hổ Yêu Vương nở nụ cười đắng chát, nó biết rõ mình không có khả năng trốn thoát, đôi mắt đen kịt của nó biến thành đỏ thẫm, nó muốn liều chết phản kích.
Nhưng nó đối mặt với Đông lão còn gian nan như vậy, hêện tại có thêm Dược lão thì nó làm sao ngăn cản được chứ?
Cuối cùng nhất…
Rống!
Nó gào thét bi phẫn, Đông lão và Dược lão liên hợp tiến công, toàn thân nó máu tươi đầm đìa và ngã xuống dưới sơn mạch.
Oanh!
Lực lượng đáng sợ của hai người trực tiếp chấn vỡ tâm mạch của nó.
– Tạp Lỗ đại nhân, nhân loại, là nhân loại…
Trước khi chết nó mang di ngôn cuối cùng truyền vào trong hồn niệm của Tạp Lỗ.
– Cuối cùng cũng giết nó.
Đông lão thu hồi thi thể Sư Hổ Yêu Vương, hắn không chút do dự bay về hướng Lý Tuấn.
– Lý Tuấn, như thế nào?
Nhìn thấy Đông lão đến đây, gương mặt Lý Tuấn khổ sở, hắn nói:
– Đông lão, ng Cưu Yêu Vương trốn rồi.
– Cái gì? Vậy thì đại sự không ổn.
Đông lão biến sắc, nội tâm hắn ngưng trọng và vô cùng lo lắng.
– Đông lão, Lý Tuấn, Thanh Phong, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Dược lão khẩn trương hỏi.
Thanh Phong cũng nói tất cả chuyện xảy ra.
– Cái gì? Nói như vậy khu vực học viện đang khảo hạch chính là lãnh địa của Yêu tộc cường đại?
Dược lão cũng phát hiện chuyện không ổn.
– Nếu đúng là như vậy, sau khi Ưng Cưu Yêu Vương trốn đi, không bao lâu sau sẽ có rất nhiều Yêu Vương tới đây…
– Vậy chúng ta nên làm cái gì bây giờ?
Trong lúc nhất thời tất cả mọi người vô cùng lo lắng.
– Việc cấp bách là phải đình chỉ khảo hạch, cũng mang tất cả đệ tử rời khỏi nơi đây.
Đông lão trầm giọng nói.
– Chỉ có biện pháp này.
Đám người Thanh Phong đều gật gật đầu.
Mấy người bọn họ cũng là người quyết đón, sau khi nói chuyện đơn giản liền quyết định.
– Đầu tiên phải báo tin tức này cho các đạo sư chung quanh, bảo bọn họ thông tri tất cả đệ tử, tốc độ của chúng ta phải nhanh, dù sao chúng ta không biết đám Yêu Vương kia tới đây khi nào.
– Tốt!
– Ta lại đi truy tung một chút, nhìn xem ng Cưu Yêu Vương đang trốn đi nơi nào.
Bá bá bá!
Lúc này đám người Đông lão hóa thành hào quang và liên tục rời khỏi nơi này, đi thông tri khẩn cấp.
Hiện tại trên bầu trời cách vị trí của bọn họ hơn ngàn dặm.
Một bóng người màu đen đứng ngạo nghễ trên không trung, hắn mặc áo giáp đen kịt, ngũ quan mơ hồ, toàn thân tỏa ra khí tức đáng sợ.
Trước kia đám người Đông lão chiến đấu tạo thành chấn động ẩn ẩn truyền tới nơi này, cũng truyền vào trong giác quan của người này.
– Uy áp hồn lực hẳn là Đông lão, mà chiến đấu với hắn hình như cũng không phải nhân loại, yêu khí nồng đậm như thế chẳng lẽ là Yêu Vương cường đại?
– Nói như vậy chẳng lẽ Huyền thú Yêu Vương ở nơi này biết rõ ta cướp đoạt quyền khống chế Hắc Nham Độc Chu nên tới báo thù?
Trong một sơn động phía dưới, đôi mắt Diệp Huyền tỏa sáng, hắn thì thào tự nói.
Địa điểm hai đại Yêu Vương chiến đấu với Đông lão cách vị trí Diệp Huyền một đoạn nhưng huyền nguyên chấn động khủng bố như thế vẫn lọt vào cảm nhận Diệp Huyền.
Cho nên đầu tiên hắn phóng thích thôn phệ vũ hồn xem xét tình huống thế nào.
Mà hồn ảnh chiến thần màu đen đứng trên bầu trời chính là thôn phệ vũ hồn của hắn.
Lúc trước song phương giao chiến tạo thành chấn động đều truyền vào trong cảm giác cường đại của thôn phệ vũ hồn.
Tuy không rõ tràng diện chiến đấu như thế nào nhưng căn cứ khí tức mạnh yếu, Diệp Huyền có thể phân biêt rõ, Đông lão đã chiến thắng giao phong lần này, hắn lại đang truy kích đối phương.
Nếu như bởi vì hắn nô dịch Hắc Nham Độc Chu mà làm cho đám người Đông lão lâm vào nguy hiểm, trong nội tâm Diệp Huyền sẽ có chút ít băn khoăn.
Hắn cũng biết cho dù đám Đông lão chiến thắng nhưng phát sinh chuyện này cũng làm khảo hạch sinh tồn kết thúc sớm.
Thời điểm Diệp Huyền đang chuẩn bị thu hồi thôn phệ vũ hồn của mình.
Đột nhiên phát hiện ơ xa xa có một đạo hào quang tới gần, chỉ thấy Ưng Cưu Yêu Vương toàn thân vết thương chồng chất bay tới, lúc phi hành còn chảy máu không ngừng.
– Yêu thú Yêu Vương!
Trong nội tâm Diệp Huyền rùng mình, không hề nghi ngờ đây là yêu thú Yêu Vương vừa dại chiến với Đông lão, không biết tại sao nó lại trốn tới nơi này.
Lúc này Diệp Huyền nhíu mày cân nhắ có nên bóp tín phù thông tri đám đạo sư, ng Cưu Yêu Vương cũng cũng phát hiện bóng người nào đen trên không trung.
– Không tốt, bị nó phát hiện.
Trong nội tâm Diệp Huyền kinh ngạc, hắn vừa định có nên mạo hiểm đánh chết Ưng Cưu Yêu Vương hay không, đã thấy Ưng Cưu Yêu Vương vui mừng bay tới.
– Vị đại nhân này, tiểu yêu Tông Thứu là Yêu Vương dưới trướng Kim Cương đại nhân Lang Hoàng điện, hiện tại đang bị Võ Vương nhân loại đuổi giết, kính xin đại nhân giúp ta một tay.
Toàn thân Ưng Cưu Yêu Vương máu tươi đầm đìa, nó chật vật nói một câu, ánh mắt mang theo chờ mong.
Diệp Huyền sững sờ, hắn nhanh chóng hiểu ra gia hỏa này cho rằng hắn là Huyền thú Yêu Vương.
Trên đời này chỉ có hồn niệm Huyền thú Yêu Vương mới có thể ngưng hình biến hóa, cho nên ban đầu nhìn thấy Diệp Huyền phóng xuất thôn phệ vũ hồn thì cho rằng là Võ Vương nhân loại.
Ngay sau đó nó cảm nhận được khí tức hồn niệm khủng bố của thôn phệ vũ hồn thì lập tức hiểu ra, đây là một cường giả Huyền thú Yêu Vương phóng thích hồn niệm, nó cũng chạy tới cầu cứu.
Tròng mắt Diệp Huyền suýt rơi ra ngoài, sát cơ tăng lên nhanh chóng nhưng biến mất cũng nhanh, nội tâm hắn có một chủ ý.
– Phát sinh chuyện gì?
Diệp Huyền phóng thích một tia hồn niệm thôn phệ vũ hồn phóng truyền vào trong đầu Ưng Cưu Yêu Vương.
– Dại nhân, là như thế này, phiến sơn mạch này là lãnh địa Lang hoàng điện…
Ưng Cưu Yêu Vương vội vàng nói chuyện vừa xảy ra, thời điểm vừa nói liền không nhịn được quay đầu lại trông xem thế nào, sắc mặt lo lắng.
Trải qua Ưng Cưu Yêu Vương giảng thuật, Diệp Huyền cũng hiểu xảy ra chuyện gì.
– Không nghĩ tới khu vực này lại là lãnh địa Yêu tộc, nói như vậy đám đạo sư Lam Quang học viện sẽ gặp nguy hiểm.
Diệp Huyền hiểu rõ sự đáng sợ của thế lực Yêu tộc trong vô tận sơn mạch hơn xa đám người Đông lão.
Trong vô tận sơn mạch, thế lực Yêu tộc trải rộng, nhìn như vô cùng tán loạn nhưng thật ra lại liên hệ chặt chẽ.
Mà Yêu tộc lại là chủng tộc mang thù.
Hôm nay đạo sư Lam Quang học viện kích giết thành viên của chúng, tất nhiên sẽ dẫn tới thế lực Yêu tộc tiến hành trả thù.
May mắn là Yêu tộc phái tới hai gã Yêu Vương.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 919: Giá Hỏa Kẻ Khác (1)
– Đại nhân, Võ Vương nhân loại sắp đuổi giết tới nơi này, kính xin đại nhân giúp ta một tay.
ThấyDiệp Huyền không nói lời nào, Ưng Cưu Yêu Vương lập tức hoảng hốt, nó nhìn về phía sau và lo lắng nói:
– Nếu thế ngươi xuống đây đi.
Diệp Huyền ngẫm lại sau đó nói ra, hắn thúc dục thôn phệ vũ hồn bay về vị trí của mình.
Ưng Cưu Yêu Vương liền theo sát sau lưng Diệp Huyền.
Rất nhanh, thôn phệ vũ hồn liền dẫn Ưng Cưu Yêu Vương tới bên ngoài sơn động Diệp Huyền.
– Ân?
Nhìn thấy trong sơn mạch nhỏ hẹp, Cưu Yêu Vương khẽ giật mình, nó nhanh chóng kịp phản ứng, chỉ thấy huyết nhục ngoài thân nó nhúc nhích sau đó hình thể lớn mười mấy mét thu nhỏ lại.
Trong sơn động, Ưng Cưu Yêu Vương chậm rãi đi về phía trước, nó nhìn thấy Diệp Huyền đang ngồi khoanh chân bên trong, đột nhiên lại có đồng tử màu vàng lọt nhìn nó.
– Nhân loại, tại sao nơi này lại có nhân loại?
Yêu khí trên người nó sôi trào, nó kính sợ thôn phệ vũ hồn nói ra, đồng thời cảnh giác Diệp Huyền trước mặt, chỉ cần có cái cái gì không đúng thì nó lập tức ra tay ngay.
– Nhìn thấy điện hạ, còn không quỳ xuống cho ta.
Đúng lúc này có tiếng quát như lôi đình vang lên bên tai làm nó đau đớn xuất hiện, uy áp cường đại rơi vào người nó,khí tức thượng vị Huyền thú Yêu Vương đáng sợ làm nó sợ hãi suýt hồn phi phách tán.
Nó vội vàng ngẩng đầu lên, đã thấy sau lưng nhân loại kia có thanh niên tóc vàng đứng ngạo nghễ, trong ánh mắt màu vàng tỏa ra hàn quang lãnh khốc, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn no.s
Khí tức Huyền thú Yêu Vương cường đại làm nó không tự chủ quỳ xuống.
– Ta… Điện hạ, này…
Ưng Cưu Yêu Vương nhìn Kim Lân và Diệp Huyền, đầu óc của nó không linh hoạt.
– Hừ, trước mặt ngươi là điện hạ tộc ta, ngươi chính chỉ là tiểu Yêu Vương thất giai còn không quỳ?
Kim Lân hừ lạnh nói.
Vừa rồi nó đang nghỉ ngơi trong túi linh sủng, trực tiếp bị Diệp Huyền kêu ra và phân phó một việc.
Nghe theo Diệp Huyền phân phó, Kim Lân tự nhiên không dám chậm trễ chút nào.
– Điện hạ?
Ưng Cưu Yêu Vương hồ nghi nhìn Diệp Huyền, cho dù nó nhìn thế nào cũng là nhân loại ah, lúc nào nhân loại lại trở thành điện hạ Huyền thú nhất tộc?
Đầu óc của nó trống rỗng.
– Ngươi không cần kinh hoảng, đây là thân thể ta biến ảo ra.
Diệp Huyền mở mắt và lãnh đạm nói ra, hắn vừa dứt lời, đã thấy thôn phệ vũ hồn biến thành bóng người màu đen chui vào đỉnh đầu của hắn và biến mất không thấy gì nữa.
– Này…
Vẻ mặt Ưng Cưu Yêu Vương kinh ngạc, ánh mắt hoảng sợ của nó biến mất.
Nó cẩn thận dò xét Diệp Huyền hồi lâu, lúc này khiếp sợ nói:
– Điện hạ, khí tức trên người của ngài rất giống nhân loại, quả thực quá không thể tưởng tượng nổi, nếu như không phải ngài thi triển hồn niệm, ta tuyệt đối sẽ không tin tưởng ở trước mặt tiểu yêu lại là Huyền thú điện hạ
Biết rõ Diệp Huyền cũng là Huyền thú, Ưng Cưu Yêu Vương thả lỏng gánh nặng trong lòng.
Đồng thời nó dò xét Diệp Huyền và Kim Lân, ý đồ đoán ra lai lịch hai người.
Diệp Huyền âm thầm bật cười, hắn vốn chính là nhân loại, nếu Ưng Cưu Yêu Vương từ khí tức có thể nhìn ra hắn là Huyền thú mới là quái sự.
Thấy Ưng Cưu Yêu Vương khẩn trương, Diệp Huyền cười nhạt nói:
– Ngươi yên tâm đi, chỉ cần có ta ở chỗ này, đám nhân loại kia không phát hiện ra.
Hắn vung tay lên, lúc này huyền lực vô hình bao phủ chung quanh, lập tức ngăn cách khí tức Ưng Cưu Yêu Vương với sơn mạch chung quanh.
– Đa tạ điện hạ xuất thủ tương trợ.
Ưng Cưu Yêu Vương cũng không phải ngu ngốc, cũng biểu dạt cảm kích, nó chợt hỏi:
– Không biết hai vị đai nhân tới từ nơi nào, tại sao ở địa bàn Lang Hoàng điện chúng ta?
– Nơi này là địa bàn Lang Hoàng điện các ngươi?
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng:
– Ta không biết, chúng ta từ Phù Quang sơn mạch đi du lịch thiên hạ, vô tình đi ngang qua nơi này mà thôi.
– Nếu đây là địa bàn Lang Hoàng điện, chủ nhân nhà ngươi bây giờ đang ở ở đâu? Nhanh bảo nó tới đây nghênh đón điện hạ, tại sao một chút lễ nghĩa cũng không biết vậy?
Kim Lân ở bên cạnh lạnh lùng nói ra.
Ưng Cưu Yêu vẫn còn sợ hãi uy thế của Kim Lân, liền giải thích:
– Hai vị đại nhân, đại nhân nhà đang ở tiến hành Lang hoàng tuyển kỳ thần, cấp bậc lễ nghĩa không chu toàn, mong được tha thứ.
– Kỳ thần?
Diệp Huyền không rõ ý nghĩa hai từ này, ánh mắt Kim Lân sáng lên, nói:
– Điện hạ, kỳ thần là một đám Huyền thú lợi dụng hồn niệm tiến hành câu thông với yêu thần thời đại viễn cổ, đó là nghi thức cực kỳ thần bí, nói chung thông qua kỳ thần có thể kích phát huyết mạch yêu thú và Huyền thú, nếu là có thể cảm nhận được yêu thần lực, tu vi của Huyền thú và yêu thú sẽ tăng lên rất lớn.
Kim Lân âm thầm truyền âm nói.
– Yêu thần?
Trong nội tâm Diệp Huyền rùng mình, hắn cũng không quá hiểu việc của Yêu tộc.
Đương nhiên thời điểm này không phải lúc miệt mài theo đuổi.
– Tại sao ngươi ở nơi này?
Diệp Huyền lại hỏi.
Ưng Cưu Yêu Vương liền giải thích:
– Là như thế này, ta cùng Đặc Lạp Tư được Kim Cương đại nhân cùng Tạp Lỗ đại nhân ủy thác mới đi tới nơi đây, khu vực núi rừng này là lãnh địa của Tạp Lỗ đại nhân, bởi vì Hắc Nham Độc Chu dưới trướng Tạp Lỗ đại nhân mất đi quyền khống chế, cho nên Tạp Lỗ đại nhân mới phái chúng ta tới đây điều tra, ai biết gặp phải nhiều Võ Vương nhân loại, may mà có điện hạ ngài xuất thủ tương trợ, nếu không tiểu yêu cũng gặp nguy hiểm.
– Thì ra là như vậy, nếu như ngươi nói con Hắc Nham Độc Chu kia, vậy hẳn nó đã bị luyện hồn sư nhân loại xóa đi hồn niệm rồi.
Trong nội tâm Diệp Huyền mặc niệm, Đông lão, ngươi cũng đừng trách ta.
– Quả nhiên là đám người kia, đáng chết, cũng không biết những người kia tới từ nơi nào, tới nơi này có ý đồ gì, hại ta và Đặc Lạp Tư chật vật trốn đi, hi vọng Đặc Lạp Tư không có việc gì.
Ưng Cưu Yêu Vương nghiến răng nghiến lợi nói.
Kim Lân thương cảm nói:
– Nếu như ngươi nói là đầu Sư Hổ Yêu Vương thì nó chết rồi.
Trên mặt Ưng Cưu Yêu Vương lộ ra thần sắc bí phẫn, nó muốn nói chuyện nhưng Kim Lân bảo nó im lặng.
– Đừng nói chuyện.
Ưng Cưu Yêu Vương khẽ giật mình.
Sau một khắc ——
Hô!
Một đạo uy áp khủng bố bay qua bầu trời, cũng nhanh chóng biến mất không thấy đâu nữa.
– Là luyện hồn sư nhân loại!
Đôi mắt Ưng Cưu Yêu Vương bắn ra hào quang tức giận.
– Đáng chết, nếu như ta không có bị thương thì ta sẽ xông ra giết hắn.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 920: Giá Hỏa Kẻ Khác (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










