[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 9 : Cường Thế (2) (c81-c90)
❮ sautiếp ❯Chương 81: Cường Thế (2)
Vu Văn lau đi máu tươi ở khoé miệng, trong mắt loé lên vẻ oán độc, phẫn nộ quát:
– La Chiến lão sư, ngươi có biết ngươi đang làm gì không? Nếu như Vương Phi có chuyện gì, một lão sư như ngươi há có thể gánh nổi lửa giận của Vương gia.
La Chiến cười lạnh:
– Gánh nổi hay không cũng không cần ngươi phải lo.
Diệp Huyền cảm thấy kinh ngạc vì La Chiến lại ra mặt giúp mình, trong lòng không khỏi dâng lên một chút cảm kích.
Nhìn thấy Vu Văn lão sư bị ngăn lại, trên mặt Vương Phi rốt cuộc hiện lên vẻ hoảng sợ gấp gáp.
Rầm!
Diệp Huyền đột nhiên đá một cước thật mạnh vào hạ bộ của gã!
– A!
Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, toàn thân Vương Phi run rẩy không thôi, đôi mắt trợn trừng, run rẩy, hạ thân chậm rãi có máu tươi chảy ra, một màn này khiến cho tất cả nam học viên ở dưới đều run rẩy, bên dưới thân lạnh lẽo.
Nhưng tất cả mọi chuyện vẫn chưa xong, Diệp Huyền lại giơ chân phải lên lần nữa.
Viện trưởng Trử Vĩ Thần đứng ở cổng luyện võ tràng lúc nãy đang đắm chìm bên trong cổ uy thế thiên địa của Diệp Huyền lúc này rốt cuộc cũng phản ứng lại, quát to:
– Dừng tay!
Ầm ầm vang vọng khắp luyện võ trường, chấn cho tất cả học viên ở đây tâm thần rung động!
– Trử viện trưởng, cứu ta.
Nhìn thấy Trử Vĩ Thần xuất hiện, Vương Phi giống như gặp được cứu tinh, sợ hãi kêu lên.
Diệp Huyền đang muốn một cước giẫm lên đan điền của gã, nhìn thấy có người ngăn cản, hắn không hề động đậy, mắt loé tinh quang, cười lạnh nói:
– Đừng có si tâm vọng tưởng nữa, hôm nay ta muốn phế ngươi, không ai có thể cứu được ngươi đâu!
Kinh mạch của Vương Phi đã đứt đoạn, không thể cử động, trơ mắt nhìn chân của Diệp Huyền đạp xuống, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi và hối hận không thôi.
Tên điên, đây là một tên điên! Ngay cả lời nói của viện trưởng hắn cũng để ngoài tai, chẳng lẽ hắn không sợ chết hay sao? Cớ sao ta lại đi trêu vào hắn làm gì, không, ta vẫn còn tương lai sáng lạng, ta còn muốn tới Huyền Linh học viện, cứu ta, mau, ai đó mau tới cứu ta!
– Rầm!
Một cước giẫm xuống bụng dưới của Vương Phi, một cỗ huyền khí giống như mũi nhọn đâm thật mạnh vào đan điền của Vương Phi, bụp một tiếng, giống như một quả khí cầu căng cứng đột nhiên bị phá, một cỗ huyền khí nồng đậm điên cuồng phun ra từ đan điền của Vương Phi.
– Ha ha, cỗ huyền khí này không sai, cố mà hấp thu thôi.
Diệp Huyền tâm thần vừa động, lặng lẽ vận chuyển Bắc Minh Huyền Công, không ai phát hiện, cỗ huyền khí tinh thuần nhất trong đan điền của Vương Phi cư nhiên lại theo chân trái của Diệp Huyền bị hút vào trong cơ thể hắn.
– Phụt!
Vương Phi phun ra một ngụm máu, cả người gã nháy mắt liền xìu xuống, xụi lơ như một vũng bùn nhão, ánh mắt đục ngầu, không còn chút ánh sáng.
Diệp Huyền lại một cước đá Vương Phi lăn đến giữa đài tỷ thí, tiếng xương cốt vỡ vụn giòn giã như rang đậu truyền vào tai của mọi người, xương cốt toàn thân của Vương Phi không biết đã gãy bao cây.
– Thủ đoạn thật độc ác!
Học viên toàn trường đều kinh hồn táng đảm, Diệp Huyền thật quá độc ác, chẳng những phế đan điền của Vương Phi, còn phế cả tứ chi của gã, trừ phi Vương gia có được đan dược nghịch thiên ngoài lục phẩm, bằng không sau này Vương Phi sẽ trở thành một phế nhân, một phế nhân hoàn toàn.
Từ một thiên tài được mọi người dõi theo ngưỡng mộ, đột nhiên lại trở thành một phế nhân mất hết công lực, đan điền bị huỷ, nháy mắt đã thay đổi một trời một vực, mọi người chỉ nghĩ tới thôi đã cảm thấy sởn tóc gáy.
Trử Vĩ Thần cũng cảm thấy sợ ngây người, lão thật không ngờ mình đã lên tiếng rồi mà Diệp Huyền vẫn dám động thủ.
Thân hình lão nhoáng lên một cái, đi tới trước đài tỷ thí, uy áp vô hình phóng thích ra từ trên người lão, lão phẫn nộ quát:
– Vừa rồi ta bảo ngươi dừng tay, ngươi không nghe thấy sao?
– Ngươi là ai, muốn ta dừng thì ta phải dừng sao, đây là quyết đấu sinh tử, sống chết đều do ta quyết, cút sang một bên đi.
Cút sang một bên?
Tất cả lão sư ở đây đều trợn mắt há mồm ra nhìn, trong cổ phát ra tiếng cạc cạc như gà mái bị bóp cổ, tiểu tử này điên rồi, điên thật rồi, dám ăn nói như vậy với viện trưởng của học viện, hắn chán sống rồi chắc.
Vân Ngạo Tuyết vội vàng bước tới bên cạnh đài tỷ thí, lo lắng nói:
– Viện trưởng, đừng nên vọng động, Diệp Huyền, vị này là viện trưởng Trử Vĩ Thần của học viện chúng ta, còn không mau hành lễ.
– Ha ha, hoá ra là Vân sư phụ, mấy ngày không gặp, lão sư ngày càng xinh đẹp hơn rồi.
Gương mặt đang lạnh như băng của Diệp Huyền nháy mắt liền biến thành gió xuân phơi phới, biến hoá cực nhanh khiến cho người ta không dám tin, hắn liếc nhìn Trử Vĩ Thần một cái, thản nhiên nói:
– A, hoá ra là Trử viện trưởng, đệ tử Diệp Huyền, hữu lễ, bởi vì đang quyết đấu sinh tử cho nên không thể tự mình xuống chào, ta nghĩ có lẽ Trử viện trưởng cũng sẽ không so đo với một học viên nho nhỏ như ta đâu.
Hắn nói là chào hỏi, nhưng giọng điệu ngả ngớn, nào có nửa điểm như đang chào hỏi, khiến cho đám lão sư ở đây nghe được đều đổ mồ hôi hột.
Vân Ngạo Tuyết cũng không biết nói sao, tên tiểu tử này, vừa mở miệng cư nhiên đã trêu ghẹo nàng, chẳng lẽ hắn thật sự không sợ đắc tội với viện trưởng sẽ có hậu quả thế nào hay sao.
Trử Vĩ Thần cố nén lửa giận trong lòng, quay sang quát lên với mấy vị lão sư có mặt ở đây:
– Hôm nay là ngày thi học kỳ, ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là ở đây đã xảy ra chuyện gì hay không?
– Viện trưởng đại nhân, ngươi nhất định phải làm chủ cho Vương Phi…
Vu Văn là người đầu tiên nhảy dựng lên, liếng thoắng kể xấu Diệp Huyền, nói hắn nào là trong mắt không có tôn trưởng thế nào, nói hắn tàn hại học viên ra sao, ngang ngược càn rỡ thế nào, nói tới cuối cùng, quả thực giống như nếu không giết Diệp Huyền thì không còn thiên lý, sau này học viện sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.
Diệp Huyền cũng không giải thích gì, chỉ cười lạnh.
– Viện trưởng đại nhân, chuyện không phải như vậy…
La giáo quan cũng đứng dậy, kể hết tiền căn hậu quả mọi chuyện ra:
– Diệp Huyền và Vương Phi là quyết đấu sinh tử công bằng, những gì hắn làm đều có lý do chính đáng.
– Đúng vậy, Trử viện trưởng, những gì La Chiến giáo quan nói đều là thật.
– Quả thật là do Vương Phi chủ động tìm Diệp Huyền đòi quyết đấu sinh tử.
– Ha ha, Vương Phi tài không bằng người, hiện tại bị phế cũng là do hắn tự chuốc lấy.
Ba người Lãnh Dĩnh Oánh, Phượng Nhu Y và Trần Tinh cũng liên tiếp mở miệng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 82: Đột Phá Linh Vũ Cảnh (1)
– Lão sư, Diệp Huyền chính là học viên mà ta đã từng nói với ngươi trước kia, tạo nghệ của hắn ở luyện dược học có thể nói là vô cùng kinh người, hắn và Vương gia đúng là cũng có chút ân oán.
Vân Ngạo Tuyết cũng nói khẽ bên tai Trử Vĩ Thần.
– Chính là hắn sao?
Trử Vĩ Thần là người thế nào, đương nhiên lập tức hiểu rõ mọi chuyện, lão hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói:
– Học viện thi đấu tất cả đều là tự nguyện, ngươi đả thương Vương Phi ta cũng không có gì để nói, nhưng quy định của học viện ta là không thể giết người, nếu như ngươi dám hạ sát chiêu với Vương Phi thì đừng trách ta đây không khách khí.
– Đây…
Tất cả học viên và lão sư có mặt ở đây đều sợ ngây người, từ khi nào thì viện trưởng đại nhân lại dễ tính tới vậy.
– A, loại phế vật này giết hắn còn ngại bẩn tay ta.
Diệp Huyền cười lạnh, đi về phía Chu Huyên, nheo mắt cười nói:
– Nhìn lâu như vậy rồi, hiện tại tới phiên ngươi.
Đồng tử của học viên toàn trường đều co rụt lại, Diệp Huyền đã triệt để phế đi Vương Phi, như vậy thì Chu Huyên sẽ có kết quả thế nào đây?
Sắc mặt Chu Huyên trắng bệch, nhưng không có vẻ sợ hãi như Vương Phi, thản nhiên nói:
– Diệp Huyền học viên, là ta nhìn lầm, ta thừa nhận thực lực của ngươi vượt xa ta, lần luận bàn này ta nhận thua, sau này Chu Huyên ta sẽ không đối địch với ngươi nữa.
Không thể không nói, Chu Huyên thông minh hơn Vương Phi.
– Ha ha, ngươi có đối địch với ta hay không thì liên quan gì tới ta, bởi vì từ này về sau ngươi cũng không có cơ hội đối địch với ta.
Diệp Huyền ngữ khí bình thản, nhưng hàn ý ẩn chứa bên trong lại khiến thân thể Chu Huyên run lên, nàng ngẩng đầu, để lộ ra gương mặt xinh đẹp, ánh mắt lấp lánh.
– Diệp Huyền, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, ngươi khiến cho Vương Việt bị đuổi học, phế bỏ Vương Phi, hiện tại đã triệt để kết thù với Vương gia.
Sợ là ngươi không biết, Vương gia vì những việc đó nên đã sớm ra tay với sản nghiệp của Diệp gia ngươi, Diệp gia các ngươi hiện tại đang lâm nguy, nếu như lại đắc tội Chu gia ta thì ta dám cam đoan, Diệp gia các ngươi sống không quá mùa đông này.
– Nhưng nếu ngươi không đụng tới ta thì ta có thể cam đoan, Chu gia ta chẳng những không động thủ mà còn có thể bảo vệ Diệp gia các ngươi chống lại Vương gia.
Ngữ khí của Chu Huyên rất thành khẩn, nhưng sâu trong lòng nàng ta thì vô cùng dữ tợn, tràn ngập oán độc, lần này quả thực nàng đã thất sách, không ngờ thực lực của Diệp Huyền lại đáng sợ tới như vậy, làm cho thiên chi kiêu nữ như nàng lại bị mất mặt như thế trước mặt tất cả học viên, chỉ cần nàng còn sống trở lại Chu gia thì nàng muốn để cho Diệp Huyền không thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai.
Ngẩng đầu, Chu Huyên dùng ánh mắt vô tội nhìn Diệp Huyền, lông mi cong vuốt, đôi mắt điềm đạm đáng thương tựa như biết nói, cái mũi ngọc trắng nõn, đôi môi đỏ mọng kiểu diễm, đều tràn đầy vẻ mị hoặc động lòng người.
– Diệp Huyền, hôm nay ta tới tìm ngươi chỉ vì muốn trả thù cho đệ đệ Chu Ngạn của ta, ta thật sự không ngờ hoá ra ngươi lại ưu tú như vậy, lấy thực lực của ngươi, tương lai nhất định có thể tiến vào Huyền Linh học viện, tới lúc đó, chúng ta đều tới từ Lam Nguyệt thành, biết đâu có thể tạo nên thanh danh tại vương thành.
Chu Huyên cố gắng hết sức bày ra mặt có mị lực nhất của nữ nhân.
– Ha ha, diễn không tệ, đáng tiếc, vẻ mặt diễn quá lố, còn có dáng vẻ kệch cỡm quá, ta nhìn mà muốn nôn.
Diệp Huyền cười nhạo một tiếng, lời vừa dứt thì chân phải lập tức hạ xuống, một tiếng hét thảm lập tức vang vọng khắp trong luyện võ trường, chỉ thấy bụng của Chu Huyên bị Diệp Huyền đạp xuống, giống như Vương Phi, đan điền tẫn phế.
– Đủ độc ác, đủ quyết đoán!
Đám người bên dưới đều run lên, Chu Huyên chính là một trong tam đại nữ thần của học viện, nữ nhân xinh đẹp như thế mà Diệp Huyền vẫn có thể hung ác ra tay cho được, người này quả là đáng sợ.
Ngay cả mấy người La Chiến và Vân Ngạo Tuyết cũng khiếp sợ ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt đầy vẻ không dám tin, trong lòng của họ lại có đánh giá mới về tâm tính của Diệp Huyền.
Phun ra một ngụm máu tươi, lúc này Chu Huyên đã không còn vẻ ung dung bình tĩnh lúc đầu nữa, nàng hơi cúi đầu, khoé miệng đầy máu, quần áo rách nát, giống như một kẻ điên, trong ánh mắt mang theo vẻ tuyệt vọng điên cuồng.
– Diệp Huyền, ngươi dám phế đan điền của ta, ngươi nhất định sẽ chết không toàn thây, Chu gia ta sẽ không tha cho ngươi, không chỉ ngươi, người nhà của ngươi, người thân của ngươi cũng đều phải chết.
Chu Huyên điên cuồng thét lên, nàng thật không dám tin Diệp Huyền lại thật sự hạ thủ, ở trong học viện này, chỉ cần nàng nói ngọt vài câu thì không có bất kỳ nam nhân nào không bị nàng mê hoặc đùa bỡn, nhưng khi dùng với Diệp Huyền thì nàng lại thất bại.
Kết quả chính là nàng bị phế đi, triệt để trở thành một phế nhân.
Nhìn thấy đôi mắt sung huyết tràn ngập thù hận của đối phương, Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Đừng có nhìn ta như vậy, vừa rồi là tự ngươi nói muốn phế tứ chi của ta, không chỉ tứ chi, ngay cả tu vi của ta cũng phế, những việc ta làm cũng giống như những gì ngươi nghĩ mà thôi, nếu như trong lòng của ngươi nhân từ một chút thì ta cũng không tới mức đi phế tu vi của ngươi làm gì, cho nên, muốn hận thì phải hận chính bản thân ngươi ti tiện và tàn nhẫn trước đi.
– Còn nữa, kỹ nữ chính là kỹ nữ, bày đặt giả làm nữ thần cái gì!
Diệp Huyền cười nhạo một tiếng, một cước đá bay Chu Huyên, tiếng xương vỡ vụn truyền tới, tứ chi của nàng cũng bị phế.
– Còn Chu gia của các ngươi, muốn tới thì cứ tới, nếu như ngươi có thể về tới gia tộc thì giúp ta chuyển cáo cho Chu gia gia chủ của các ngươi, nếu thức thời thì đừng gây chuyện với ta, bằng không thì ta sẽ cho Chu gia các ngươi biến mất khỏi Lam Nguyệt thành.
– Hí!
Tất cả mọi người ở đây đều hít một ngụm khí lạnh.
Cuồng vọng, quá cuồng vọng rồi.
– Thật ngông cuồng.
Lúc này, không ai có thể bình tĩnh được nữa, cho dù là viện trưởng Trử Vĩ Thần cũng vậy, trở thành viện trưởng của Tinh Huyền học viện bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên lão nhìn thấy một học viên dám nói như vậy, hắn là một thất mạch võ giả, đệ tử Diệp gia, lại có gan dám nói như vậy với một trong tam đại gia tộc là Chu gia, cho dù có là gia chủ Diệp gia cũng không có tư cách này.
Người này, dũng khí của hắn rốt cuộc là từ đâu mà có, là cuồng vọng tự đại, mục vô thiên địa, hay là hắn thật sự có tự tin?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 83: Đột Phá Linh Vũ Cảnh (2)
Đúng lúc mọi người đang kinh ngạc thì Diệp Huyền đột nhiên biến sắc, cư nhiên khoanh chân ngồi xuống trước mặt bao nhiêu người.
– Có chuyện gì vậy?
Mọi người còn đang nghi hoặc không hiểu gì thì đột nhiên có một đạo quang mang hiện lên xung quanh người Diệp Huyền, tạo thành từng đường văn lộ phù hiện trên người hắn, thiên địa huyền khí ở xung quanh đột nhiên ùn ùn kéo tới, điên cuồng nhập vào trong thân thể hắn, theo thiên địa huyền khí dũng mãnh kéo vào, quang mang trên người Diệp Huyền càng lúc càng sáng, khí tức cũng ngày càng trở nên khủng bố, rốt cuộc giống như có một thứ gì đó nứt ra, một cỗ khí tức mênh mông cuồn cuộn bắn ra từ trong cơ thể của Diệp Huyền.
– Đột phá? Diệp Huyền cư nhiên đột phá nhất giai võ sĩ linh vũ cảnh rồi
Toàn trường ngây ra, lặng ngắt như tờ, sau đó vỡ oà lên, sau khi liên tiếp đánh bại hai tên cường giả nhất giai linh vũ cảnh xong Diệp Huyền cư nhiên cũng đột phá tới võ sĩ linh vũ cảnh, phải biết rằng hắn năm nay chỉ mới có mười bốn tuổi mà thôi, ở trong học viện bốn năm, tu vi của tên này chỉ luôn giữ nguyên ở cảnh giới nhất mạch, không ngờ chỉ mấy tháng ngắn ngủn lại từ nhất mạch trực tiếp đột phá lên tới linh vũ cảnh, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với hắn đây?
Mọi người vô cùng kinh hãi, mắt trừng lớn.
Dưới tiếng nổ vang kịch liệt, trong lòng Diệp Huyền thoáng động, bởi vì hắn phát hiện, sau khi đột phá linh vũ cảnh thì hắc sắc võ hồn ở đan điền của hắn đột nhiên từ nhỏ như một hạt đậu nành đột nhiên biến lớn lên như một quả bóng, sau đó một cỗ hấp lực nồng đậm đột nhiên xuất, càng ra sức hút hết sạch huyền khí võ hồn phát ra từ vùng đan điền bị tổn hại của Chu Huyên và Vương Phi, sau đó truyền vào bên trong cơ thể của Diệp Huyền.
– Võ hồn có thể thôn phệ được võ hồn chi lực của người khác.
Thân hình của Diệp Huyền hơi run lên, khiếp sợ không hiểu.
Hắn đột nhiên mở to mắt, không tiếp tục nghiên cứu nữa, lúc này đang ở trước mặt bao nhiêu người, bí mật này tuyệt đối không thể để lộ được.
– Trử viện trưởng, ta đã làm theo ý của ngươi, không giết bất kỳ kẻ nào.
Cười khẽ một tiếng, Diệp Huyền nhảy xuống đài tỷ thí, xoay người rời khỏi luyện võ trường.
Cả luyện võ trường sau một loạt kinh ngạc liên miên như vậy lập tức cao giọng ồn ào nghị luận cùng nhau, trên mặt để lộ đủ loại biểu tình.
Trử Vĩ Thần khó mà che giấu vẻ kinh ngạc trên mặt, xoay người nhanh chóng rời đi, ngay sau đó, có các lão sư của học viện chỉ đạo, tất cả mọi người dần dần giải tán, nhân viên hộ lý của phòng y vụ của học viện cũng chạy tới, vội vàng xử lý cho hai người toàn thân bị thương không có lấy một chỗ lành lặn là Vương Phi và Chu Huyên.
– Diệp Huyền, La Chiến, hai người các ngươi chờ đó.
Ánh mắt của Vu Văn oán độc, mắt nhìn Vương Phi và Chu Huyên đã bị đánh không ra hình người, thân hình gã nhoáng lên một cái liền biến mất trong luyện võ trường.
Lúc ở luyện võ trường của Tinh Huyền học viện phát sinh chuyện kinh thiên động địa như vậy, thì ở hiệp hội luyện dược sư, phòng tu luyện của Chu Hoa Dung, đột nhiên truyền ra một cỗ huyền khí ba động nồng đậm.
– Ha ha ha.
Cửa phòng tu luyện mở ra, Lâm Hùng vẻ mặt cuồng hỉ bước ra, trên người gã phát ra huyền khí ba động nồng đậm, tản mát ra khí thế khiến cho người khác sợ hãi.
– Lâm phó thống lĩnh, ngươi đã đột phá võ sư nhị trọng rồi, chúc mừng ngươi.
Chu Hoa Dung nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy ra, sau khi cảm giác được khí tức trên người Lâm Hùng thì lập tức chúc mừng, vẻ mặt rung động.
Chớ xem nhẹ cảnh giới nhất trọng nho nhỏ giữa nhất trọng và nhị trọng, võ giả đẳng giai càng cao thì đột phá cũng càng khó.
Cường giả võ sư tam trọng ở khắp Lam Nguyệt thành này tuyệt đối không vượt quá mười người, nói cách khác là thực lực của Lâm Hùng hiện tại đã có thể xếp vào hàng thập đại cường giả của Lam Nguyệt thành rồi.
– Ha ha ha, đa tạ Chu quản sự, đúng rồi, Huyền thiếu đâu?
Lâm Hùng không thể chờ được muốn chia sẻ tin vui này với Diệp Huyền, nếu không phải nhờ có Diệp Huyền ra tay giúp đỡ thì gã có thể đã sớm trở thành một phế nhân, lại càng đừng nói tới chuyện võ hồn đạt tới nhị tinh, thực lực đột phá địa võ sư nhị trọng.
– Ha ha, sáng sớm hôm nay Diệp Huyền đại sư đã rời khỏi hiệp hội luyện dược sư rồi, nghe nói hôm nay là thi cuối học kỳ của Tinh Huyền học viện, có thể hắn đã về đó thi rồi, đúng rồi, hắn có nói, nếu như Lâm phó thống lĩnh mà xuất quan thì cứ làm việc của mình đi, nếu có gì cần phân phó thì hắn sẽ tự mình tới tổng bộ thành vệ quân tìm ngươi.
Nghe nói Diệp Huyền đã đi rồi, trên mặt Lâm Hùng lộ ra vẻ thất vọng, gã lập tức cáo từ Chu Hoa Dung, hưng phấn rời khỏi hiệp hội luyện dược sư.
Gã nóng lòng muốn trở về nhà, đã mười ngày chưa về nhà, trong lòng của gã cũng rất nhớ người nhà của mình.
Lâm Hùng làm phó thống lĩnh thành vệ quân, cũng coi như quan lại quyền quý ở Lam Nguyệt thành, nhà của gã nằm ở đường lớn Hương Tạ Lệ phồn hoa bậc nhất ở Lam Nguyệt thành, chính là nơi quý tộc tụ tập, trang viên hiển hách, mỗi một tấc đất ở nơi này đều giá ngàn vàng, vô cùng sang quý.
Nhà của Lâm Hùng ở một đầu của con đường này, cũng không tính xa hoa, nhưng lại bố trí gọn gang ngăn nắp.
Nhưng khi Lâm Hùng vừa về tới nhà thì gã lập tức trợn mắt ra nhìn, lộ ra vẻ bối rối.
Ở cửa vào vốn là một hoa viên nhỏ trồng chút ít rau quả và hoa cỏ, hôm nay lại thành một đống lộn xộn, một ít hoa sơn trà mà thê tử gã thích nhất cũng bị ngã đổ khắp nơi, héo úa tơi tả, giống như bị rất nhiều người giẫm lên.
Trong lòng Lâm Hùng cảm thấy lạnh lẽo, mấy ngày nay mình không ở nhà, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì?
Gã hoang mang vội vàng đẩy cửa ra, cư nhiên cửa không khoá, hơn nữa trong nhà có chút bừa bộn, một ít gia cụ đáng giá trong nhà cũng không thấy đâu.
– Là đến đòi nợ sao, những thứ đáng giá trong nhà đều ở đây, muốn lấy thì tự mình lấy đi, muốn thêm nữa thì không còn đâu.
Một thanh âm mệt mỏi truyền tới từ trên lầu, giống như đã chán ghét thế giới này không còn lưu luyến gì nữa.
Thân thể Lâm Hùng run lên, thanh âm này chính là của thê tử gã.
– Âm nhi.
Lâm Hùng xông lên, chỉ thấy thê tử của mình đang ôm đứa con lớn mới mấy tuổi ngồi trên giường, chỉ mới nửa tháng không gặp, vợ gã giống như già đi mấy tuổi, vẻ mặt mệt mỏi, còn trong mắt đứa con thì cũng mang theo vẻ hoảng sợ không sao xoá bỏ được.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 84: Lửa Giận Ngút Trời (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 85: Lửa Giận Ngút Trời (2)
– Ha ha ha.
Hai người uống mỹ tửu, sau đó cùng cười ha hả.
Bàn bên dưới, vài tên thanh niên khí vũ hiên ngang nhìn thấy Cổ Phương và Cẩu quản gia nói cười vui vẻ như vậy cũng cảm thấy khó chịu, rượu thịt trước mắt căn bản không hề động tới.
Qua ba tuần rượu, đột nhiên có một thanh niên đứng dậy, chắp tay nói:
– Cổ phó thống lĩnh, hiện tại là giữa trưa, là thời điểm quan trọng để phòng thành, tại hạ còn có việc, xin được cáo từ trước.
Mấy người khác cũng đều đứng lên:
– Cổ phó thống lĩnh, chúng ta còn phải tuần tra, không thể uống quá nhiều rượu, cho nên xin cáo lui.
Đại sảnh đang ồn ào náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh lại.
Trên bàn chính, sắc mặt Cổ Phương chậm rãi sa sầm xuống, nhắm mắt lại.
Đối diện có thuộc hạ thấy thế thì lập tức vỗ bàn, phẫn nộ quát lớn:
– Đại Đảm, Kỷ Linh, Vương Vân, hôm nay Cẩu quản gia phủ thành chủ tới đây thị sát, Cổ thống lĩnh thiết yến khoản đãi, mấy người các ngươi bỏ đi giữa chừng như vậy thì còn ra thể thống gì, có biết cái gì gọi là tôn ti, chừng mực hay không?
– Đúng vậy, ban ngày ban mặt, Lam Nguyệt thành ta quốc thái dân an, ai ai cũng biết, cần gì các ngươi đi tuần tra như vậy, có phải trong lòng các ngươi ôm tâm bất chính hay không?
– Hắc hắc, nghe nói mấy người bọn họ mấy ngày nay một mực ở trong nhà của Lâm phó thống lĩnh, hôm nay Lâm phó thống lĩnh không biết đang ở đâu, trong nhà hắn chỉ còn có kiểu thê và con nhỏ, mấy tên đại nam nhân ở đó không biết làm cái gì đây.
– Ha ha ha.
Một đám thủ hạ dưới trướng của Cổ Phương đều phá lên cười ha hả, trong tiếng cười tràn đầy ác ý.
Đám người Kỷ Linh tức giận tới mức sắc mặt đỏ bừng, mắt trừng muốn nứt ra, một chưởng đập nát cái bàn, chén rượu văng đầy đất, tức giận hét lên:
– Vương Hạc ngươi nói cái gì?
Vương Hạc cười lạnh, trong mắt lộ ra vẻ âm độc:
– Sao hả, dám làm mà không dám nhận, chẳng lẽ các ngươi dám nói mấy ngày nay các ngươi không ở trong nhà của Lâm phó thống lĩnh? Nghe nói võ hồn của Lâm phó thống lĩnh đã bị huỷ, tu vi mất hết, hôm nay còn đắc tội với hồn sư tháp, sống chết không rõ, có phải mấy người các ngươi mang lòng cầm thú, ra tay với thê tử của Lâm phó thống lĩnh hay không, quả là không bằng súc sinh.
– Vương Hạc, ngươi đừng có nói năng xằng bậy.
Đám người Kỷ Linh tức giận gầm lên, người bọn họ kính trọng nhất chính là Lâm phó thống lĩnh, sao có thể nhịn được mấy lời vu oan của Vương Hạc, toàn thân mấy người tán mát ra khí thế khiến cho người ta sợ hãi.
– Sao hả? Ở trước mặt Cổ thống lĩnh các ngươi còn muốn động thủ hay sao.
Vương Hạc hét lớn một tiếng, rút chiến đao bên hông ra, xoẹt một tiếng liền chém ra.
Keng một tiếng, đám người Kỷ Linh liền rút đao ra đỡ, chặn đao mang lại.
– Hay lắm, quả nhiên đã rút vũ khí ra, mấy người các ngươi muốn tạo phản đúng không.
Vương Hạc âm lãnh quát, gã vừa dứt lời thì có không ít quan quân đều rút vũ khí bên hông ra chỉ về phía đám người Kỷ Linh.
– Vương Hạc, ngươi ngậm máu phun người.
Đám người Kỷ Linh biến sắc, lúc này cũng cảm giác được có điểm bất thường.
– Làm càn.
Cổ thống lĩnh luôn im lặng không nói gì lúc này rốt cuộc cũng mở miệng, gã vỗ xuống bàn, đột nhiên đứng bật dậy, trong mắt loé lên vẻ giận dữ, sát khí dâng lên, ánh mắt sắc bén quét qua đám người Kỷ Linh, quát lên:
– Kỷ Linh, hôm nay Cẩu quản gia của phủ thành chủ đích thân tới đây, các ngươi tự tiện rời đi, là xem thường Cẩu quản gia sao? Còn rút vũ khí ra như vầy là chuẩn bị tạo phản sao?
– Cổ thống lĩnh, đội trưởng của phủ thành chủ các ngươi đúng là có uy phong thật đấy.
Cẩu quản gia gằng giọng:
– Lão phu là quản gia của đại công tử, tuy rằng địa vị không cao, nhưng cũng từng tham gia không ít yến hội, nhưng là lần đầu tiên thấy có người dám động đao động thương ở yến hội như đội trưởng thành vệ quân của ngươi đó.
Cổ Phương âm trầm nói:
– Cẩu quản gia, khiến cho ngài sợ hãi rồi, mấy người kia vẫn luôn do Lâm phó thống lĩnh chưởng quản, bình thường căn bản không xem tại hạ ra gì, quấy rầy Cẩu quản gia, mong ngài tha thứ.
– Đủ rồi, đừng nói nữa.
Cổ Phương khoát tay, quát lên:
– Đám người Kỷ Linh làm trái quân kỷ, trong mắt không có pháp kỷ, lại công nhiên tạo phản, người đâu, mau bắt bọn họ lại lôi ra chém cho ta.
Cổ Phương vừa dứt lời thì nghe rầm rầm một tiếng, hơn mười tên quan quân thủ vệ cầm vũ khí nháy mắt đã bao vây xung quanh mấy người Kỷ Linh.
Mọi người đều kinh hãi đứng bật dậy, vẻ mặt không rõ tại sao, nhưng cũng có không ít quan quân ánh mắt loé lên, rõ ràng Lâm Hùng phó thống lĩnh mất tích không rõ tin tức gần nửa tháng, Cổ Phương thống lĩnh liền muốn ra tay với những thủ hạ thân tín của Lâm Hùng phó thống lĩnh, một khi nhân mạch của Lâm Hùng phó thống lĩnh mất hết, chính thống lĩnh Hắc Trác lại bỏ mặc không quản thành vệ quân, tới lúc đó cả thành vệ quân sẽ trở thành thiên hạ của Cổ Phương thống lĩnh.
Trong hơn trăm quan quân ở đây, kỳ thật cũng có không ít người thân thiết với Lâm Hùng thống lĩnh, nhưng trong tình hình thế này, bọn họ căn bản không dám xuất đầu, nếu như xuất đầu thì căn bản chính là cầm chắc cái chết.
Trong đại sảnh, sát khí ngập tràn nồng đậm, hơn mười tên quan quân cấp bậc võ sư nhị giai đang vây kín đám người Kỷ Linh, không khí ngưng trọng tới mức khiến cho người khác không thở nổi.
Đám người Kỷ Linh cũng đã hiểu ra mọi việc, trên mặt không còn ý cầu xin tha thứ gì nữa, nếu có thì cũng chỉ có sát khí lăng lệ muốn xả thân đánh một trận.
Cổ Phương cao cao tại thượng, trong mắt lộ ra vẻ ngoan độc, vung tay lên, quát lớn:
– Động thủ, giết hết bọn phản tặc này cho ta.
– Vâng!
Hơn mười tên quan quân hét lớn một tiếng, vũ khí loé lên, lập tức chuẩn bị ra tay.
Đúng lúc này——
– Ha, ta lại muốn xem kẻ nào dám động thủ?
Đột nhiên một tiếng gầm lớn như lôi đình vang lên, chấn cho đại sảnh ầm ầm nổ vang, tiếng hét phẫn nộ vừa dứt thì một nam tử thân hình khôi ngô bước vào, ánh mắt của gã như điện, long hành hổ bộ, bước đi uy vũ sinh phong, khoé miệng mang theo nụ cười lạnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm đám người Cổ Phương, gương mặt cương nghị không giận mà tự uy.
Đám người trong đại sảnh lập tức xôn xao.
Người tới chính là Lâm Hùng.
Ánh mắt của Cổ Phương khựng lại, chợt cười lạnh đứng dậy:
– Ha ha ha, ta còn tưởng là ai, hoá ra là Lâm phó thống lĩnh, sao hả, gần đây không gặp, thân thể của Lâm phó thống lĩnh đã không sao rồi chứ?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 86: Lửa Giận Ngút Trời (3)
– Cổ phó thống lĩnh phí tâm lòng.
Lâm Hùng mặt không biểu tình, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đám quan quân đang bao vây đám người Kỷ Linh, ngưng giọng quát lớn:
– Các ngươi đang làm gì? Còn không mau lui xuống cho ta.
Ánh mắt của hơn mười tên quan quân loé lên, vẻ mặt do dự, nhìn về phía Cổ Phương, lại không ai dám có hành động nào.
– Mấy người các ngươi còn để phó thống lĩnh như ta vào mắt hay không?
Lâm Hùng lạnh lùng mở miệng, trên mặt nhìn không ra chút tâm tình nào.
Cổ Phương cười lạnh:
– Lâm phó thống lĩnh, ngươi vừa tới liền uy phong lẫm lẫm, la lối om sòm, ngươi có để Cẩu quản gia và phó thống lĩnh như ta vào mắt hay không? Hiện tại mấy người Kỷ Linh làm trái quân kỷ, ta chuẩn bị bắt bọn họ lại, sao hả, ngươi có ý kiến gì sao?
Cổ Phương nheo mắt, trong mắt loé ra quang mang âm lãnh như độc xà, khoé miệng nhếch lên cười như có như không.
– Cẩu quản gia, là Cẩu quản gia nào?
– Là ta.
Cẩu quản gia đứng lên, sắc mặt lãnh lệ, ngồi phía trên rất nhiều thành vệ quân, tự giác cảm thấy bản thân uy phong lắm lắm.
Lâm Hùng nhíu mày, lạnh lùng nói:
– A, hoá ra là Cẩu tử quản gia, không biết Cẩu tử quản gia tới thành vệ sở ta có điều chi chỉ giáo?
Cẩu quản gia vốn gọi là Cẩu Sử, đọc lên giống hệt như Cẩu tử, bất quá kể từ khi lão trở thành quản gia của phủ thành chủ thì rất ít có ai dám gọi lão như vậy, mấy năm trước lão trở thành quản gia tuỳ thân của đại công tử, những kẻ nhìn thấy lão nếu không gọi là Cẩu quản gia thì cũng gọi là Cẩu đại nhân, hai chữ Cẩu tử này đã sớm biến mất trong từ điển của lão, không ngờ hôm nay lại bị Lâm Hùng lôi ra lần nữa.
Sắc mặt của lão nháy mắt liền trắng bệch, sau đó biến thành xanh, sau đó thành đen, màu sắc biến hoá liên tục, giống như có thể nhỏ ra máu, cất giọng the thé:
– Lâm Hùng, ngươi thật to gan, đám người kia làm trái pháp kỷ, tạo phản trước mặt mọi người, ta đang chuẩn bị bẩm báo với đại công tử để điều tra thành vệ quân.
Cổ thống lĩnh bắt bọn họ là làm theo luật pháp, nghe nói đám người kia là thuộc hạ của ngươi, ngươi dám công khai ngăn cản khiến cho ta hoài nghi ngươi thông đồng làm bậy cùng bọn họ, có ý đồ mưu quản, còn không mau mau bó tay chịu trói, đợi đại công tử xử trí.
Trong lòng Cẩu Sử vô cùng tức giận, sắc mặt khó coi cực kỳ, Lâm Hùng dám nói ra tên cấm của lão, quả thực là đã chạm vào nghịch lân trong lòng lão.
– Ha ha, Cẩu tử quản gia đúng là uy phong.
Lâm Hùng cười lạnh, cố ý nhấn thật mạnh hai chữ Cẩu tử.
– Ta lại thấy kỳ quái, thành vệ quân ta luôn được Hắc Trác thống lĩnh chưởng quản, do thành chủ nắm quyền, cho dù là đại công tử cũng không có quyền nhúng tay vào chuyện này, huống hồ gì chỉ là một con chó bên cạnh đại công tử như ngươi.
Thân là quản gia của phủ thành chủ ngươi lại tới thành vệ quân của ta giương oai, còn công nhiên nhúng tay quản chuyện của thành vệ quân ta, cướp đoạt binh quyền, ta cảm thấy rất tò mò, đây rốt cuộc là hành vi cá nhân của một mình ngươi hay là còn có người đứng sau lưng bày mưu tính kế.
Việc này ta cần phải báo lại cho thành chủ và Hắc Trác thống lĩnh, để xem rốt cuộc có đúng là có người âm thầm cấu kết với nhau, âm mưu cướp đoạt binh quyền của thành vệ quân ta để tạo phản hay không.
Lời này vừa ra thì sắc mặt của Cẩu quản gia nháy mắt liền xám ngoét, hét lớn:
– Lâm Hùng, ngươi nói bậy nói bạ cái gì đó!
Thành chủ của Lam Nguyệt thành có tiếng là nghiêm khắc công chính, kiêng kỵ nhất chính là người bên cạnh mình nhúng tay vào quân quyền, nếu như việc này đưa tới phủ thành chủ thì có lẽ đại công tử còn có thể giữ mình được, nhưng một quản gia nho nhỏ như lão nhất định sẽ bị đá ra làm kẻ chịu tội thay, tới lúc đó lão nhất định sẽ có kết cục vô cùng thê thảm.
Lão quay sang nhìn Cổ Phương mong tìm sự giúp đỡ.
Cổ Phương nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Hùng, bốp bốp bốp, gã vỗ tay, cười to tán thưởng nói:
– Ha ha ha, Lâm phó thống lĩnh, ta và ngươi làm đồng sự nhiều năm như vậy thật không ngờ miệng lưỡi của ngươi cũng thật lợi hại, bất quá thật đáng tiếc, thế giới này có những chuyện phải lấy thực lực ra để nói chuyện.
Ngươi chỉ là một phế vật đã bị phế võ hồn, mất hết tu vi cư nhiên cũng có gan về đây, xem ra chuyện trong nhà của ngươi vẫn chưa đủ để cho ngươi khôn ra rồi.
Ánh mắt của Lâm Hùng đột nhiên trầm xuống, nhiệt độ bốn phía nháy mắt giống như giảm xuống, gã nheo mắt lạnh giọng nói:
– Cổ Phương, việc xảy ra trong nhà ta là do ngươi làm?
– Không không không.
Cổ Phương liên tục khoát tay, cười tủm tỉm nói:
– Lâm Hùng, ngươi không biết dạy dỗ thủ hạ, lợi dụng chức quyền để kiếm tiền riêng, đám thương nhân này bất quá chỉ là muốn đòi lại công đạo cho bản thân mà thôi, ta thân là phó thống lĩnh thành vệ quân, đối với những sâu mọt trong thành vệ quân như ngươi đương nhiên là không thể dễ dàng dung tha.
Nói tới đây, thanh âm của gã đột nhiên trở nên lạnh như băng, trên mặt mang theo nụ cười lạnh:
– Người đâu, mau bắt Lâm Hùng lại luôn cho ta, sau đó tống vào đại lao của thành vệ quân, tìm ra chứng cứ tham ô của hắn thì tiếp tục giao cho phủ thành chủ định đoạt.
– Vâng!
Xoạt một tiếng, lại có thêm hơn mười người chạy ra, hợp cùng với đám người lúc trước vây quanh đám người Lâm Hùng và Kỷ Linh.
Lửa giận trong lòng Lâm Hùng bốc lên hừng hực, lão rùa rụt đầu này, chẳng những động tới người nhà của ta lại còn muốn chém tận giết tuyệt! Đồng thời trong lòng cũng kinh hoàng đổ một thân mồ hôi lạnh, may mắn nhờ có Huyền thiếu chữa khỏi cho võ hồn của ta, nếu không hôm nay thật sự phải bị bắt vào ngục chịu tội oan, vạn kiếp bất phục rồi!
Trong nháy mắt, lòng cảm kích của gã đối với Diệp Huyền lại tuôn trào như suối.
Keng!
Gã rút chiến đao bên hông ra, lạnh lùng nhìn đám quan quân chung quang.
– Ta lại muốn xem xem hôm nay các ngươi ai dám động thủ với ta.
– Giả vờ giả vịt, nửa tháng trôi qua, không biết tu vi của Lâm phó thống lĩnh hiện tại còn thừa lại mấy thành đây?
Cổ Phương cười lạnh, sau đó đột nhiên quát lên:
– Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau động thủ bắt lấy hắn cho ta.
– Vâng!
Lời vừa dứt thì mười tên quan quân đứng gần Lâm Hùng nhất liền hét lớn một tiếng, đồng loạt nhào lên.
Có thể tham gia yến tiệc này đều là những quan quân cao cấp nhất trong thành vệ quân, trong đó người yếu nhất cũng là võ sư nhị giai nhất trọng, mạnh nhất là võ sư tam trọng, hơn mười người cùng nhau ra tay, nhất thời huyền khí giăng đầy trời, như biển dậy sóng gầm, cuồn cuộn bành trướng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 87: Khí Thế Hùng Hổ (1)
– Thống lĩnh!
Đám người Kỷ Linh bị vây quanh liền lo lắng kinh hô thành tiếng.
Đám người Cổ Phương thì vẫn ung dung, không hề sợ hãi, liên tục cười lạnh, dưới một kích này Lâm Hùng cũng sẽ bị trọng thương, ngoan ngoãn chịu trói.
Chỉ thấy huyền khí kịch liệt giăng kín trong đại sảnh, giống như mãnh hổ xuống núi, giao long ra khỏi đầm, ầm ầm đổ về phía Lâm Hùng.
Chuyện xảy ra tiếp theo nháy mắt liền khiến tất cả mọi người chấn kinh.
Ầm!
Chỉ thấy bên trong huyền khí ngập trời cuồn cuộn kia, có một đao quang sáng chói nháy mắt loé lên như kinh hồng nhất hiện, chiếu sáng cả đại sảnh này.
Ngay sau đó ——
Huyền khí vô biên bị chia năm xẻ bảy, hơn mười đạo nhân ảnh đánh về phía Lâm Hùng, trước kia tới như thế nào thì bây giờ bị đẩy về như thế đó, cả đám người phun máu ngã lăn ra đất, vũ khí trong tay đều rơi xuống đất, cực kỳ chật vật.
Trên người của mỗi tên đều có một vết máu hiện lên rõ mồn một, chém xuyên qua khôi giáp của bọn họ, máu tươi bắn ra tung toé, khung cảnh huyết tinh như diêm la địa ngục.
Sao có thể?
Thoáng chốc, tất cả mọi người đều sợ ngây người, bao gồm của Cổ Phương.
Một kích liên thủ của hơn mười vị võ sư, cho dù là địa võ sư nhất trọng như gã cũng phải cẩn thận đối đãi, sao có thể bị kẻ võ hồn đã huỷ như Lâm Hùng dùng một cách đánh bại?
Lâm Hùng ngạo nghễ đứng trong đại sảnh, ngạo nghễ nhìn về phía Cổ Phương, lạnh lùng nói:
– Cổ Phương, ngươi thân là phó thống lĩnh thành vệ quân, trong thời gian công vụ lại tụ tập rượu chè, làm trái quân quy, mưu hại đồng liêu, còn thông đồng với Cẩu quản gia của phủ thành chủ, cướp đoạt quân quyền, bây giờ ta hoài nghi ngươi cố ý mưu phản, mau bó tay chịu trói cho ta.
– Ngươi nói nhảm!
Trong tay Cổ Phương đột nhiên xuất hiện một thanh trường côn bằng thép, khí thế võ sư nhất trọng tuôn ra ồ ạt:
– Lâm Hùng, tên phế vật nhà ngươi cũng muốn trị tội ta, muốn chết!
Lời vừa dứt thì Cổ Phương đột nhiên đánh ra một côn, ầm ầm một tiếng, kình khí bắn ra bốn phía, huyền khí khủng bố tạo thành một vết nứt thật lớn trên sàn nhà bằng đá hoa cương cứng rắn, vết nứt lan dài, nhanh chóng tới gần Lâm Hùng, muốn một côn đập gã nát thành tương.
– Ha ha.
Lâm Hùng cười lạnh, chiến đao trong tay đột nhiên rời tay.
Keng!
Tiếng binh khí giao nhau vang vọng trong đại sảnh, ngay sau đó Cổ Phương chật vật bắn ngược ra sau, hổ khẩu nứt ra, trường côn trong tay văng lên giữa không trung, gã phun máu tươi, trong mắt mang theo vẻ không dám tin, thân thể đụng mạnh lên vách tường phía sau tạo thành một lỗ lớn, chật vật ngã ra đất trong màn bụi mù.
– Ngươi… ngươi đã đột phá địa võ sư nhị trọng rồi.. sao có thể?
Trong miệng gã phun ra từng mảnh nội tạng nhỏ vụn, hai mắt trợn trừng, trong lòng không dám tin nổi.
Tại sao, tại sao một tên Lâm Hùng ngay cả hồn sư tháp đều đã nói không thể nào chữa được, chỉ có thể sống mười ngày nay chẳng những có thể sinh long hoạt hổ đứng ở đây, lại còn đột phá địa võ sư nhị trọng, tại sao?
Lâm Hùng cười lạnh, trong ánh mắt sợ hãi của tất cả mọi người, gã hạ một cước xuống đạp nát đan điền của Cổ Phương, bụp một tiếng, huyền khí bốc lên, Cổ Phương phó thống lĩnh thành vệ quân, địa võ sư nhất trọng, công lực tẫn phế, triệt để biến thành một phế nhân.
– Cổ Phương, ngươi thân là phó thống lĩnh thành vệ quân, ta không có quyền giết ngươi, nhưng ngươi làm xằng làm bậy, ta liền huỷ tu vi của ngươi trước, đợi xử lý hết mọi việc ở nơi này thì sẽ giao cho phủ thành chủ định đoạt tội danh của ngươi.
Ánh mắt của Lâm Hùng lạnh lùng, sau khi đột phá địa võ sư nhị trọng, gã có đủ dũng khí để làm những việc này, đây là thế giới lấy thực lực làm đầu, chỉ bằng thực lực địa võ sư nhị trọng của gã thì dù có phế bỏ Cổ Phương cũng không ai dám nói gì.
Đây cũng là lý do trước đây Cổ Phương dám ra tay với Lâm Hùng, nếu như Lâm Hùng thật sự trở thành một phế nhân thì dù Cổ Phương có giết gã đi nữa, phủ thành chủ cũng sẽ không nói gì, chút trách phạt nho nhỏ không đáng phải lo.
– Phụt!
Cẩu quản gia đứng bên cạnh đã sớm sợ tới mức đặt mông ngồi bịch xuống đất, ánh mắt nhìn Lâm Hùng đầy vẻ hoảng sợ.
Lâm Hùng chán ghét nhìn gã một cái:
– Người đâu, bắt tên Cẩu tử này lại cho ta, đợi sau khi mọi chuyện kết thúc thì giao lại cho phủ thành chủ chờ xử lý sau.
– Còn có, mau bắt đám người Vương Hạc lại, mưu hại đồng liêu, tội không thể tha, giải xuống cho ta, nghiêm hình bức cung, tra cho ra chủ mưu đứng sau là ai.
– Vâng!
Hiện tại thế cục đã rõ, hơn trăm vị quan quân có mặt ở đây nếu còn không rõ thì quá ngu dốt rồi, lập tức cả đám người đứng dậy bắt đám người Vương Hạc giải xuống.
– Không…
Tên Vương Hạc lúc trước vẫn còn uy phong lẫm lẫm lúc này hoảng sợ hét lớn, thân là quan quân của thành vệ quân, bọn họ sao có thể không biết cái gọi là nghiêm hình bức cung đó, quả thực chính là sống không bằng chết.
Lâm Hùng lạnh giọng nói:
– Vương Hạc, ta khuyên các ngươi nên suy nghĩ cho kỹ càng, chỉ cần khai hết tội lỗi của Cổ Phương ra thì có lẽ còn giữ được một con đường sống, còn bằng không, trong lúc nghiêm hình bức cung có chết đi vài kẻ cũng chỉ là chuyện bình thường mà thôi.
Lâm Hùng trước kia căn bản là một người hiền lành, nhưng trải qua những ngày này, gã rốt cuộc cũng hiểu rõ một đạo lý, ở thế giới này, nếu muốn không bị người ta ăn thịt, chỉ có thực lực không thì không đủ, mà còn phải hung ác, chỉ có như vậy người khác mới sợ ngươi, sẽ không ra tay với người thân của ngươi.
Từng đạo mệnh lệnh được hạ xuống rất nhanh, dưới sự sắp xếp của Lâm Hùng, tình hình nhanh chóng được xử lý.
Ngay sau khi Lâm Hùng đã sắp xếp xong mọi việc….
– Báo!
Đột nhiên, một tiểu đội trưởng thành vệ quân chạy vào trong đại sảnh, nhìn thấy cảnh tượng trong đại sảnh thì y khẽ giật mình, sau đó quỳ một chân xuống đất, cao giọng báo:
– Bẩm báo Lâm thống lĩnh, có đội tuần tra phát hiện Vương gia và Chu gia đang gấp rút triệu tập đại lượng võ giả, có khả năng gây nguy hại nghiêm trọng cho trị an trong thành.
– Vương gia và Chu gia đang triệu tập đại lượng võ giả? Có biết rõ là chuyện gì hay không?
– Hồi bẩm Lâm thống lĩnh, theo điều tra thì hình như là do hai đệ tử dòng chính của Chu gia và Vương gia lúc tham dự kỳ thi cuối kỳ ở Tinh Huyền học viện, phát sinh xung đột với một học viên tên Diệp Huyền, hai người kia công lực bị phế, gia chủ Vương gia và Chu gia sau khi nhận được tin báo thì rất tức giận, đang chuẩn bị điều động võ giả tới Tinh Huyền học viện đòi lại công đạo.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 88: Khí Thế Hùng Hổ (2)
– Cái gì? Diệp Huyền?
Lâm Hùng đột nhiên đứng bật dậy:
– Giỏi cho Chu gia và Vương gia, dám tìm ân nhân của ta kiếm chuyện.
– Người đâu!
– Có!
– Điều động tất cả quân sĩ của thành vệ quân, lập tức tập hợp, theo ta tới Tinh Huyền học viện.
– Vâng!
Ra lệnh một tiếng, tất cả thành vệ quân nhanh chóng tập hợp, tất cả mạch nước ngầm ở Lam Nguyệt thành bắt đầu khởi động, có thể bùng phát bất kỳ lúc nào.
Lúc này, phủ đệ Vương gia, gia chủ Vương Hải và rất nhiều trưởng lão lúc này chính là nhìn về phía Vương Phi đã bị băng bó kín mít, gần như chỉ còn lại một hơi tàn, trên mặt để lộ ra vẻ giận dữ cùng cực.
– Càn rỡ, quá càn rỡ, Diệp Huyền của Diệp gia này có lá gan chó thật lớn, nếu không giết hắn thì mặt mũi của Vương gia ta biết để vào đâu? Tôn nghiêm của Vương gia ở đâu?
Vương Tuyên ôm lấy con trai Vương Phi của mình, đôi mắt đỏ ngầu, thần sắc phẫn nộ như một con sư tử.
Vương Tuyên chỉ có một đứa con này, từ nhỏ đã để lộ ra thiên phú kinh người, mười sáu tuổi đã đột phá tới linh vũ cảnh nhất giai, sang năm đã có thể tới Huyền Linh học viện ở vương thành, là thiên tài đứng đầu của gia tộc, sau khi đứa con của Vương Hải là Vương Việt bị đuổi khỏi học viện thì Vương Phi chính là người có khả năng kế thừa vị trí gia chủ của Vương gia nhất trong số con cháu đời này, nhưng hôm nay tất cả đã bị huỷ hết rồi.
– Tiểu tử đáng chết kia, ta muốn thiên đao vạn quả hắn, chỉ như vậy mới có thể giải mối hận trong lòng ta.
Vương Tuyên ngửa mặt lên trời gào lên, gương mặt dữ tợn.
– Nhị đệ, bớt đau buồn đi, tuy rằng Phi Nhi đã mất hết công lực, nhưng may là người vẫn còn.
Vương Hải thở dài lên tiếng, vỗ vai của Vương Tuyên.
Trên mặt gã lộ ra vẻ đau lòng và tức giận nhưng thực ra trong lòng đang vui mừng phơi phới, tên tiểu tử Diệp Huyền này rất đáng khen, cư nhiên phế Vương Phi ngay lập tức, sau này con trai Vương Việt của ta lại càng thêm nhiều cơ hội giành chức gia chủ, từ hai ba phần trực tiếp tăng lên thành bảy tám phần rồi, ha ha ha.
Trước kia Diệp Huyền khiến cho Vương Việt bị học viện khai trừ khiến cho trong lòng Vương Hải vô cùng tức giận, nhưng hôm nay nhìn thấy Vương Phi bị phế thì trong lòng gã lập tức cảm thấy vui vẻ hẳn lên.
Lúc này lại có đệ tử Vương gia chạy vào báo:
– Khởi bẩm gia chủ, đội ngũ của Vương gia đã tập kết xong, chờ xin chỉ thị.
– Gia chủ, lần này nhất định phải để cho ta dẫn đội, ta nhất định phải cho tên tiểu tử kia đẹp mặt.
Vương Tuyên gằn giọng mở miệng, ánh mắt dữ tợn.
Vương Hải nhướng mày:
– Nhị đệ, ta biết là trong lòng ngươi rất tức giận, nhưng Tinh Huyền học viện khác với những nơi khác, ta sợ ngươi không kiềm được cơn nóng giận, tới lúc đó khiến Vương gia ta xảy ra chuyện gì thì e là không ổn đâu…
Vương Tuyên ngẩng đầu, phẫn nộ quát:
– Vương Hải, ngươi nói vậy là có ý gì? Hừ, con trai của ngươi vừa bị đuổi khỏi học viện thì ngươi lập tức điều động lực lượng gia tộc tiến hành chèn ép sinh ý của Diệp gia, thu hết quyền lớn tài chính của gia tộc, ngươi cho là ta không biết chắc? Bây giờ con trai ta bị phế, ngươi lại kêu ta ở lại trong nhà là có ý gì?
Sắc mặt của Vương Hải trầm xuống:
– Nhị đệ, ta cũng là vì nghĩ cho gia tộc.
– Cút cái gia tộc gì đó của ngươi đi, ngươi đừng có giả mù sa mưa vờ vịt diễn trò trước mặt ta, ta cho ngươi biết, nếu như hôm nay không để cho thiên đao vạn quả tên Diệp Huyền kia thì ta sẽ dốc hết khả năng, khiến cho ngươi không thể làm gia chủ được nữa.
Thân thể Vương Tuyên run run, phóng thích địa vũ cảnh nhị trọng ra, chấn cho đại sảnh nghị sự của Vương gia ẩn ẩn rung chuyển.
– Làm càn!
Ánh mắt của Vương Hải lạnh lẽo, một cỗ khí thế còn mạnh mẽ hơn phóng thích ra từ trong cơ thể gã, Vương Hải có thể đảm nhiệm vị trí gia chủ không phải vì gã khôn khéo ra sao, mà bởi vì gã là địa võ sư tam trọng duy nhất trong Vương gia, là cường giả mạnh nhất trong gia tộc.
– Được rồi, hai người các ngươi đều là trụ cột của gia tộc, đều là vì gia tộc, cần gì phải làm vậy.
Trưởng lão đoàn đứng một bên mở miệng.
– Vương Tuyên, ngươi là người cầm quyền đứng thứ hai trong gia tộc chỉ thua mỗi Vương Hải, ta biết rõ trong lòng ngươi đang phẫn nộ, nhưng ngươi không thể để lửa giận lấn át lý trí.
– Vương Hải, ngươi thân là gia chủ, cũng phải chiếu cố tất cả mọi người trong gia tộc.
– Chuyện này, đối phương là Tinh Huyền học viện, Vương gia chúng ta không tiện ra mặt quá nhiều, nhưng con trưởng của gia tộc bị phế, nếu như không làm gì hết thì sau này mặt mũi của Vương gia ta còn biết để ở đâu nữa? Tôn nghiêm của tam đại gia tộc còn đâu?
– Theo ta thấy, Vương Tuyên là cha của người bị hại, nhất định phải ra mặt, ngoài ra, Vương Thông luôn luôn cẩn thận, thế thì để hắn đi cùng với Vương Tuyên, bấy nhiêu hẳn là đủ rồi, Vương Hải, ngươi thân là gia chủ, ngươi cảm thấy thế nào?
Trong đại sảnh nghị sự, bảy tám vị trưởng lão gia tộc đều mở miệng, ở Vương gia, không phân tuổi tác, không tính bối phận, chỉ cần đạt tới địa võ sư nhất trọng thì đều được phong làm trưởng lão, chưởng quản quyền gia chủ, tất cả đều lấy vũ lực làm đầu.
– Nếu các vị trưởng lão đã nói như vậy, Vương Hải đương nhiên không có dị nghị, nếu đã vậy thì cứ để Vương Tuyên và Vương Thông đi.
Vương Thông, ngươi phải nhớ kỹ, mục đích của chuyến đi lần này chính là vì đòi lại công đạo cho Vương gia, chứ không phải chỉ vì tên tiểu tử tên gọi Diệp Huyền kia mà đối địch với Tinh Huyền học viện, đã rõ chưa?
– Gia chủ yên tâm, Vương Thông đã rõ.
– Hừ.
Vương Tuyên hừ lạnh một tiếng, đi ra khỏi đại sảnh.
Một lát sau, đội ngũ võ giả của Vương gia dưới sự dẫn dắt của Vương Tuyên và Vương Thông, nhanh chóng đi về phía Tinh Huyền học viện.
Cùng lúc đó, ở Chu gia cũng diễn ra một màn giống hệt như vậy, hai gã cường giả của Chu gia cũng dẫn theo rất nhiều võ giả dưới trướng của Chu gia, đi được nửa đường thì tụ tập cùng một chỗ với đội ngũ của Vương gia, cùng nhau đi tới Tinh Huyền học viện.
Không tới nửa canh giờ, đội ngũ của hai nhà đã bao vây Tinh Huyền học viện.
Tinh Huyền học viện, nằm ở một khu vực tương đối phồn hoa của Lam Nguyệt thành, lưu lượng người qua lại rất đông.
Mấy trăm võ giả của Vương gia và Chu gia ùa tới, lập tức vây kín mít Tinh Huyền học viện, lại còn hấp dẫn rất nhiều người qua đường kéo tới, cả đám đứng tụ tập ở phía xa, kiển chân dòm ngó, cuối cùng người tụ tập ngày càng nhiều, trực tiếp khiến cho khu vực này bị kẹt cứng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 89: Ép Buộc Giao Người (1)
– Các ngươi làm gì ở đây? Nơi này là Tinh Huyền học viện, mau đi đi.
Lúc đầu lính gác ở cửa của Tinh Huyền học viện còn không để ý lắm, nhưng sau khi thấy người tụ tập ngày càng đông thì lập tức bước lên quát lớn đuổi người.
– Hừ, làm gì sao?
Sắc mặt Vương Tuyên âm trầm, nhịn không được rống to:
– Vương Phi con ta học tập ở Tinh Huyền học viện của các ngươi, một thân thiên phú hơn người, tại sao hôm nay trở về liền trở thành một phế nhân bị huỷ đan điền, hôm nay Tinh Huyền học viện các ngươi phải cho chúng ta một lời giải thích rõ ràng.
Lửa giận trong lòng Vương Tuyên ngút trời, mặc dù gã đã nhiều lần nhắc nhở bản thân mình phải kiềm chế nhưng khi đi tới cửa học viện thì lửa giận trong lòng gã lại bốc lên khó mà ngăn nổi.
– Tinh Huyền học viện các ngươi được tôn xưng là học phủ cao đẳng của Lam Nguyệt thành, là nơi thiên tài tụ tập, nhưng tại sao con trai ta là một thiên tài sống sờ sờ ra đó đi vào, khi ra ngoài lại thành một phế nhân, ngươi có thể cho ta biết rốt cuộc là thế nào hay không?
Bịch bịch bịch!
Vương Tuyên gầm lên, không hề che giấu khí tức địa võ sư nhị trọng của mình, sát khí và lửa giận ngút trời giống như thuỷ triều, khiến cho mấy tên lính gác chỉ mới là võ sư nhị giai liên tiếp lùi lại, trực tiếp khó chịu phun ra một búng máu tươi.
– Vương gia ta dẫu gì cũng là một trong tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, hôm nay, nếu như Tinh Huyền học viện của ngươi không cho chúng ta một cái công đạo Vương gia ta không phải dễ đối phó như vậy đâu.
Vương Tuyên hùng hổ bức người, bước lên hai bước, khí thế khiến cho người ta sợ hãi, trực tiếp khiến hai gã lính canh tiếp tục lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch, còn cước bộ của Vương Tuyên thì chỉ còn cách Tinh Huyền học viện chỉ có nửa bước.
– To gan.
Thủ lĩnh lính canh lúc này đành cắn răng ngừng bước, cắn răng chống đỡ khí thế của Vương Tuyên dồn ép, gầm lên:
– Nơi này là Tinh Huyền học viện, không phải là nơi Vương gia ngươi có thể giương oai, nếu ngươi còn dám bước lên nữa thì đừng trách chúng ta không khách khí.
– Ha ha ha, một võ sư nho nhỏ mà cũng dám nói câu không khách khí với ta, ngươi cứ thử xem.
Vương Tuyên híp mắt, ngông nghênh cười lớn, sát khí toàn thân dâng trào, huyền khí nồng đậm đại biểu cho võ sư mạnh tới mức khiến cho mấy tên lính canh gần như không thở nổi.
– Nhị ca, trở lại đi.
Lúc này Vương Thông đột nhiên mở miệng, y quát lên một tiếng, kéo Vương Tuyên trở lại, nếu như vừa rồi Vương Tuyên bước lên thêm một bước nữa thì chính là thật sự đã đối địch với Tinh Huyền học viện.
Vẻ mắt của y trầm tĩnh, nhìn về phía đám lính canh nói:
– Ta chính là Vương Thông của Vương gia, Vương Phi cháu ta là học viên của Tinh Huyền học viện ngươi, trước đó không lâu đã đột phát võ sĩ linh vũ cảnh nhất giai, sang năm sắp sửa đi tới Huyền Linh học viện ở vương thành, nhưng hôm nay sau khi kết thúc kỳ thi, Tinh Huyền học viện các ngươi đưa hắn trở về, lại trở thành một phế nhân bị huỷ đan điền, tứ chi đứt đoạn, chẳng những đệ tử Vương gia ta, mà đệ tử Chu Huyên của Chu gia cũng bị người ta phế đi, thủ đoạn tàn nhẫn, nhân thần cộng phẫn.
– Nghe nói, cháu trai Vương Phi của ta và Chu Huyên của Chu gia đều bị một học viên tên Diệp Huyền của học viện các ngươi gây đả thương, Vương gia ta và Chu gia thân là tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, không phải hạng người không phân đúng sai, nhưng cũng không phải quả hồng mềm mặc cho người nắn bóp.
Tinh Huyền học viện là nơi dạy dỗ học viện, không phải nơi giết hại, hôm nay, Tinh Huyền học viện phải cho hai nhà chúng ta một cái công đạo, giao hung thủ ra, bằng không thì hai nhà Vương, Chu ta quyết không bỏ qua.
– Hai vị huynh đệ Chu Trùng, Chu Tiền, ý của Chu gia các ngươi thế nào?
Cửa lớn, trong đội ngũ Chu gia, hai nam tử trung niên khẽ giật mình, địa vị của Tinh Huyền học viện ở Lam Nguyệt thành rất cao, mục đích của bọn họ chẳng qua chỉ vì muốn trị tội hung thủ, cũng không muốn đắc tội Tinh Huyền học viện, lúc trước nhìn thấy Vương Tuyên tức giận như vậy, có ý muốn để cho Vương gia đi trước ra mặt, nào ngờ Vương Thông lại khôn khéo hơn người, kéo cả Chu gia của họ vào.
Thế nhưng chuyện của Chu Huyên quả thật cũng đã chọc giận Chu gia, nếu như không tỏ vẻ gì thì dân chúng Lam Nguyệt thành sẽ coi Chu gia ra gì nữa, huống hồ gì lúc trước nửa đường gặp nhau, hai nhà bọn họ cũng đã thương lượng xong xuôi sách lược cùng tiến cùng lùi rồi, lúc này Vương Thông đã nhắc tới bọn họ thì đương nhiên không thể đứng im một bên mà nhìn được.
Lúc này Chu Trùng bước lên trước, quát lạnh nói:
– Vương Thông huynh nói không sai, Chu Huyên của nhà ta năm nay mới mười lăm, đã đột phá nhất giai linh vũ cảnh, là đệ nhất thiên tài của Chu gia ta mấy chục năm nay, nào ngờ lại bị người ta phế mất ở ngay trong Tinh Huyền học viện của các ngươi, nếu hôm nay Tinh Huyền học viện không giao hung thủ Diệp Huyền ra thì Chu gia ta quyết không bỏ qua.
– Quyết không bỏ qua!
Trước cửa Tinh Huyền học viện, mấy trăm võ giả của hai nhà cùng hét lớn, tiếng như sét gầm, vang vọng đất trời.
– Việc này phải đợi chúng ta hồi báo lại cho viện trưởng đại nhân xong lại nói, nhưng nếu như các ngươi dám tự tiện tiến vào Tinh Huyền học viện của chúng ta thì đừng trách chúng ta không khách khí.
Vài tên lính canh thấy tình huống thế này liền tự biết là mình không thể nắm giữ thế cục được, lúc này liền phái người đi báo lại cho viện trưởng, đồng thời mấy người cũng nghiêm người đứng thủ ở trước cửa học viện, không hề lùi lại nửa bước.
– Được, chúng ta sẽ ở đây, đợi Trử viện trưởng của Tinh Huyền học viện cho chúng ta một cái công đạo.
Đám người Vương Thông đứng ở cửa ra vào, mỗi võ giả đứng thẳng tăm tắp như trường thương, khí thế lăng vân khiến người ta sợ hãi, khiến mọi người kinh sợ.
– Cái gì, Vương Phi của Vương gia và Chu Huyên của Chu gia đều bị một người tên Diệp Huyền phế đi rồi?
– Trong tộc của ta cũng có người ở Tinh Huyền học viện, nghe nói Vương Phi và Chu Huyên là đệ tử ưu tú nhất của Chu gia và Vương gia, là người nổi bậc nhất trong những người trẻ tuổi, hôm nay đã đột phá võ sĩ cảnh, dư sức tiến vào Huyền Linh học viện của vương quốc.
– Chẳng trách Vương gia và Chu gia lại tức giận như vậy, thiên tài cỡ này chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, lại nói, Diệp Huyền này rốt cuộc là nhân vật phường nào?
– Chẳng lẽ là tên phế vật Diệp Huyền của Diệp gia ở Thanh Sơn trấn kia sao?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 90: Ép Buộc Giao Người (2)
– Nói đùa cái gì chứ, Diệp Huyền của Diệp gia thân mang tử võ hồn, phế mạch, ngay cả tu luyện cũng không thể tu luyện, sao có thể phế được Vương Phi và Chu Huyên chứ?
– Mọi người cứ chờ ở đây xem xem, lát nữa tất sẽ biết rõ, cũng không biết Tinh Huyền học viện có tỏ vẻ gì về việc này hay không, tuy rằng Tinh Huyền học viện có địa vị cao ở Lam Nguyệt thành, viện trưởng Trử Vĩ Thần là cao thủ đứng đầu của Lam Nguyệt thành, nhưng Vương gia và Chu gia thân là tam đại gia tộc, địa vị không phải đùa, hai nhà liên thủ kéo tới chỉ sợ Tinh Huyền học viện cũng không thể áp xuống được.
– Cái tên Diệp Huyền này đủ xui xẻo, đắc tội ai không đắc tội, lại đi đắc tội tam đại gia tộc, hắn chết là cái chắc.
Chỉ là một hồi nói chuyện mà cũng khiến cho quần chúng vây xem biết được phần nào ngọn nguồn, nhất thời tiếng xi xào bàn tán nổi lên khắp nơi, nghị luận không ngừng, cả đám kiểng chân chờ đợi xem náo nhiệt.
Ký túc xá của Tinh Huyền học viện, Diệp Huyền hiển nhiên vẫn chưa biết tất cả những chuyện xảy ra ở cửa học viện, từ sáng nay sau khi trở về thu thập xong xuôi, hắn liền bắt đầu nghiên cứu võ hồn của mình.
Sau khi đột phá nhất giai linh vũ cảnh xong, thuộc tính của tam đại võ hồn của hắn rốt cuộc có thể triển lộ ra rõ ràng.
Căn cứ theo phân loại võ hồn thì hắn phân chia sơ tam đại võ hồn ra một chút, đại địa võ hồn hẳn là võ hồn thuộc hề tự nhiên hệ, võ hồn hệ tự nhiên bình thường chính là chỉ những võ hồn xuất hiện với hình thái thiên nhiên, như lửa, băng, đại địa, gió, các thứ đều thuộc về loại này.
Loại võ hồn này có một ưu thế tương đối đặc biệt thì chính là tiền kỳ ưu thế không đủ rõ ràng, đến hậu kỳ, một khi đã cường đại lên thì sẽ sinh ra uy lực vô cùng khủng bố.
– Ha ha, nói ra thì đại địa võ hồn này của ta hẳn là cùng một loại với thạch hoá võ hồn của Chu gia, đều có thể gia tăng lực lượng và phòng ngự của võ giả, nếu bàn về phẩm giai thì đại địa võ hồn hẳn là còn cao hơn thạch hoá võ hồn một bậc, bất quá ở Lam Nguyệt thành này, Diệp gia ta lại đứng dưới Chu gia, đúng là kỳ quái.
Võ hồn có ưu thế thuyết minh chuyện gì? Ở giới võ giả, có rất nhiều thứ có thể ảnh hưởng tới sức chiến đấu của võ giả, như võ hồn, vũ kỹ, công pháp, binh khí, đều có chút ảnh hưởng, nhưng thứ quan trọng nhất trong đó chính là võ hồn, bình thường mà nói thì một vị võ sư nhị giai nhất trọng có được đại địa võ hồn, chống lại một võ sư nhị giai nhất trọng có được thạch hoá võ hồn, chỉ cần không phải bên phía thạch hoá võ hồn có được công pháp quá nghịch thiên, vũ kỹ quá đáng sợ thì bình thường đều là người có được đại địa võ hồn thắng.
Hôm nay Chu gia cư nhiên xếp trên Diệp gia, Diệp Huyền cũng cảm thấy lạ, nhưng cũng không quan tâm lắm, một gia tộc có cường đại hay không, không chỉ xem võ hồn, mà nội tình, tài lực và nhân tài cũng chiếm nhân tố rất lớn.
Còn sinh mệnh võ hồn thì hẳn là thuộc về võ hồn hệ thực vật, chồi non trong não hải của mình đã dài tới ba tấc, mọc ra được vài chiếc lá, lay lay, tản mắt ra sinh mệnh khí tức mênh mông.
Khiến cho Diệp Huyền để ý nhất vẫn là thôn phệ võ hồn ở đàn điền, đặc biệt là lúc sáng lại có thể thôn phệ võ hồn khí tức trên người của Vương Phi và Chu Huyên, khiến cho hắn vô cùng rung động.
Đề thăng võ hồn, phần lớn đều là lợi dụng huyền hồn của huyền thú, hoặc là hồn tinh sau khi chết đi, như loại võ hồn có thể thôn phệ khí tức của võ hồn khác như thế này, đây là lần đầu tiên Diệp Huyền nhìn thấy.
– Rầm!
Ngay tại lúc Diệp Huyền đang cẩn thận nghiên cứu thì cửa ký túc xá đột nhiên bị tông ra.
– Huyền thiếu, không xong rồi, ngươi đả thương Chu Huyên và Vương Phi, bây giờ cao thủ Chu gia và Vương gia đều chặn trước cửa học viện, chuẩn bị tìm ngươi tính sổ kìa.
Trần Tinh lo lắng vọt vào hô lớn.
– A? Vương gia và Chu gia đang ở cửa học viện muốn tìm ta?
Diệp Huyền đứng dậy, trong mắt loé tinh quang, khẽ mỉm cười:
– Hay lắm.
Trần Tinh vội la lên:
– Huyền thiếu, đừng có mà hay lắm gì nữa, ngươi mau chạy trốn đi, bằng không chờ tới lúc bị bọn họ tìm tới đây thì ngươi sẽ gặp phiền phức lớn rồi, nghe nói lần này người dẫn đầu của đám người Vương gia chính là người có địa vị thứ hai của Vương gia Vương Tuyên, người này là phụ thân của Vương Phi, thực lực đã đạt tới võ sư nhị trọng, Trần gia chúng ta cũng chỉ có gia chủ và một hai người nữa là mạnh hơn hắn mà thôi.
Diệp Huyền cười lạnh nói:
– Trốn? Tại sao phải trốn?
Trên gương mặt Trần Tinh đầy vẻ lo lắng:
– Huyền thiếu, không phải ngươi cho rằng Tinh Huyền học viện của chúng ta có địa vị đặc biệt ở Lam Nguyệt thành cho nên mới không thèm sợ đấy chứ, Vương gia và Chu gia là một trong đại gia tộc, hai nhà bọn họ liên thủ với nhau thì dù là viện trưởng Trử Vĩ Thần cũng chưa chắc có thể chống lại được, huống hồ gì lúc ở luyện võ trường ngươi đã từng đắc tội với hắn, nếu như viện trưởng đồng ý giao ngươi ra thì sẽ tiêu đó.
– Hừ, ta và Vương Phi, Chu Huyên là quyết đấu sinh tử đường đường chính chính, Chu gia và Vương gia dựa vào cái gì mà tới tìm ta, đi, chúng ta ra xem kịch vui đi.
Trần Tinh vỗ trán, hai mắt trợn trắng:
– Trời ạ, chuyện tới nước này rồi mà Huyền thiếu ngươi vẫn làm như không có gì to tát vậy, ta thật phục ngươi.
Một bên bất lực than thở, Trần Tinh liền vội xông ra ngoài đuổi theo Diệp Huyền.
Gã không biết rằng mấy chuyện thế này dù có trốn cũng không được, cho dù Diệp Huyền vĩnh viễn ở trong ký túc xá không ra khỏi cửa cũng vậy mà thôi.
Văn phòng viện trưởng của Tinh Huyền học viện, viện trưởng Trử Vĩ Thần đang đau đổ suy tư về chiêu thức có thể dung hợp khí thế thiên địa gọi là Côn Chưởng Bắc Minh Thần Công mà Diệp Huyền thi triển ra lúc sáng, lão không ngừng nhớ lại, mỗi lần nhớ lại, trong lòng đều cảm thấy rung động sâu sắc.
Ngay lúc lão nghĩ tới điểm mấu chốt thì lại bị thủ lĩnh lính canh chạy tới báo cáo quấy rầy.
Sau khi nghe thấy Vương gia và Chu gia đứng chặn ở cửa Tinh Huyền học viện, Trử Vĩ Thần nhướng mày, lão đang nghĩ tới điểm mấu chốt của Côn Chưởng lại bị quấy rầy liền nhịn không được hừ lạnh một tiếng, lạnh giọng nói:
– Vương gia và Chu gia cũng thật to gan, cư nhiên dám bao vây trước cửa Tinh Huyền học viện ta, chuyện này, ngươi đi tìm Vân Ngạo Tuyết lão sư, để cho nàng và những lão sư khác trong học viện xử lý đi, mấy chuyện nhỏ nhặt này không cần phải tới quấy rầy ta nữa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










