[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 10 : Xem Náo Nhiệt (1) (c91-c100)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Xem Náo Nhiệt (1)
Thủ lĩnh lính canh cung kính lui ra ngoài, hai đại gia tộc dẫn quân tới trước cửa rồi mà trong mắt Trử Vĩ Thần viện trưởng lại chỉ là chuyện nhỏ, thủ lĩnh lính cảnh cũng cảm thấy không biết nói gì.
Y không biết là Trử Vĩ Thần lúc này đã hoàn toàn đắm chìm vào trong việc cảm ngộ cách dẫn động thiên địa chi thế của Diệp Huyền, chỉ cần có thể lĩnh ngộ thấu đáo chiêu này của Diệp Huyền thì rất có thể giúp lão trùng phá được tứ giai mà lão vẫn luôn không thể nào làm được, tiến vào cảnh giới thiên võ sư.
Trước sức hấp dẫn của việc này thì đừng nói là Vương gia và Chu gia kéo quân tới trước cửa, cho dù là trời có sập xuống thì lão cũng chưa chắc chịu dời mông.
Cửa Tinh Huyền học viện.
Không ít học viên trong học viện đều chạy ra, tò mò nhìn đám võ giả đằng đằng sát khí đang bao vây cửa chính ngoài học viện, líu ríu nghị luận bàn tán đủ thứ.
Hôm nay là kỳ thi cuối kỳ, kỳ thi kết thúc thì chính là kỳ nghỉ hai tháng, phần lớn học viên có nhà ở Lam Nguyệt thành thì lúc này cũng đã chuẩn bị để về nhà, nghe nói xảy ra việc như vậy thì bọn họ lập tức tò mò ùa ra cửa học viện, bàn tán xôn xao.
– Nghe nói đây là cha của Vương Phi, Vương Tuyên của Vương gia, hắn cũng là cao thủ địa võ sư nhị trọng, có hắn ở đây thì lần này Diệp Huyền thảm rồi.
– Người ngươi nói là ai? Mau chỉ một cái cho ta xem.
– Chính là người kia kìa, thấy chưa, đứng ở trước đội ngũ của Vương gia, vẻ mặt sát khí đằng đằng đó.
– Là hắn sao, sao mặt đen như đáy nồi vậy, xấu như vậy cũng có thể thành cao thủ sao?
– Ngươi ngu quá, con của hắn bị đánh thành phế vật rồi, mặt hắn có thể không đen được sao?
– Chậc chậc, vậy ai là cha của Chu Huyên?
– Chu Huyên là con gái của tam gia Chu gia, người tới là ngũ gia và lục gia của Chu gia, Chu tam gia nghe nói đang buôn bán bên ngoài, phòng chừng không thể về ngay được.
Vương Tuyên trầm mặt, nhìn một đám học viên đang nghị luận hưng phấn bừng bừng không ngớt lời khiến cho lửa giận trong lòng gã ngày càng lớn, nếu như không phải Diệp Huyền thì con của gã sẽ là người nổi bật nhất, chói mắt nhất trong nhóm người này, nhưng hiện tại Vương Phi chỉ có thể nằm ở trên giường, dù cho có dưỡng thương lành hẳn thì sau này cũng không thể tiếp tục tập võ được nữa.
Tất cả những chuyện này đều là do tên Diệp Huyền kia.
– Nếu như hôm nay Tinh Huyền học viện không cho ta một cái công đạo thì ta sẽ khiến cho trời long đất lở.
Trong lòng Vương Tuyên âm thầm rống giận.
Gã biết rõ địa vị của Tinh Huyền học viện rất cao, thuộc những nơi có địa vị cao quý nhất ở Lam Nguyệt thành ngang ngửa với hiệp hội luyện dược sư và hồn sư tháp, bọn họ không kinh doanh thế lực như tam đại gia tộc, nhưng chưa từng có người dám xem thường bọn họ.
Nhưng lần này thì khác, con trai của mình bị thê thảm như vậy, nếu như mình không đòi lại một cái công đạo cho con thì cuộc đời mình vất vả tu luyện còn có ý nghĩa gì nữa.
Tinh Huyền học viện rất cường đại, nhưng không tới mức không gì địch nổi, có Vương gia và Chu gia cùng liên thủ, căn bản không có gì đáng sợ.
– Lão sư tới rồi.
Đúng lúc này người ở bên trong đột nhiên ồn ào xôn xao, một đoàn lão sư do Vân Ngạo Tuyết dẫn dắt đi ra cửa học viện.
– Các vị, ta chính là lão sư Vân Ngạo Tuyết của Tinh Huyền học viện, những gì các ngươi nói ta đã biết, chuyện của Vương Phi và Chu Huyên, là kết quả của việc bọn họ và Diệp Huyền quyết đấu sinh tử công bằng tạo thành, chúng ta cũng rất lấy làm tiếc, nhưng căn cứ theo quy định của Huyền Điện, quyết đấu sinh tử, sống chết do trời định, cho nên mong hai nhà các ngươi có thể thứ lỗi, việc này Tinh Huyền học viện chúng ta cũng không muốn nhìn thấy.
Vân Ngạo Tuyết vừa ra, lời nào cũng có đạo lý, công bằng công chính, không hề thiên vị, cũng không hề trốn tránh gì, trong giọng nói cũng mang theo một chút tiếc hận.
Nhưng lời dù có thành khẩn tới đâu nhưng lọt vào tai của Vương gia và Chu gia lại có vẻ vô cùng chói tai.
Lão không tới, hai nhà bọn họ đã kéo nhiều nhân mã tới đây như vậy mà viện trưởng Vương Tuyên của Tinh Huyền học viện cư nhiên không ra mặt? Chỉ để cho một lão sư đi ra giải thích! Lại còn là một nữ lão sư.
Chuyện này rơi vào trong mắt của hai đại gia tộc lập tức biến thành xem thường trắng trợn.
Tinh Huyền học viện các ngươi quả thực rất lợi hại, nhưng Vương gia và Chu gia ta cũng là một trong tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, hiện tại đệ tử của chúng ta bị người ta đánh trọng thương trong học viện của ngươi, viện trưởng của các ngươi đầu tiên là không giao hung thủ ra, hai là không chịu ra mặt giải thích, chỉ để một người ra truyền lời, hy vọng có thể thứ lỗi, chỉ vậy thôi sao?
Có giết heo tốt xấu gì cũng phải la lên hai tiếng chứ.
Vương Tuyên lập tức nổi giận:
– Ha ha, hay cho một cái quyết đấu sinh tử, sống chết do trời, Tinh Huyền học viện chính là nơi dạy dỗ người, sao lại biến thành nơi diễn ra thi đấu sống mái với nhau rồi? Lại còn các ngươi cũng không muốn như vậy, theo ta được biết trước khi con trai ta bị phế thì đã thua rồi, các ngươi hoàn toàn có cơ hội ngăn cản kết thúc việc này, không cho hắn ra tay, huống hồ gì ta còn nghe nói học viện các ngươi có lão sư công nhiên ngăn không cho những người khác cứu viện, hành vi độc ác như vậy, rốt cuộc là có dụng ý gì?
– Đúng vậy, ta nghe nói trước khi Huyên Nhi của ta bị phế thì đã nhận thua rồi, vì sao Diệp Huyền còn hạ sát chiêu, kẻ tâm ngoan thủ lạt thế này, tiếp tục sống trên đời này căn bản chính là tai hoạ.
Người của Chu gia cũng quát lạnh.
– Giao hung thủ ra đây thì chúng ta sẽ lập tức rút lui, bằng không, hai nhà chúng ta sẽ không để yên cho Tinh Huyền học viện các ngươi đâu.
Người của Vương gia và Chu gia lại càng tức giận hơn.
– Quyết đấu sinh tử, sống chết do trời định, dựa theo quy định nghiêm khắc của Tinh Huyền học viện ta, đã chừa lại một mạng cho hai người bọn họ, về phần Diệp Huyền, thi đấu công bằng, không hề làm sai, kính xin chư vị mau rời đi, đừng để ảnh hưởng tới trật tự của học viện ta.
Vân Ngạo Tuyết cau mày nói.
– Ha ha ha, hay cho một câu quyết đấu công bằng, không hề làm sai.
Vương Tuyên điên cuồng cười phá lên, ánh mắt ngoan độc và dữ tợn:
– Hôm nay, nếu như Tinh Huyền học viện các ngươi không cho chúng ta một cái công đạo thì đừng hòng chúng ta rời đi, mau giao Diệp Huyền ra đây.
– Đúng, giao ra đây.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 92: Xem Náo Nhiệt (2)
– Nếu không giao ra thì đừng trách hai đại gia tộc chúng ta giết xông vào Tinh Huyền học viện của các ngươi.
– Hừ, ức hiếp thiếu gia của Vương gia ta, thiếu gia Vương gia ta và tiểu thư Chu gia đều là học viên của học viện các ngươi, hôm nay lại tàn phế trở về, cái học viện rác rưởi các ngươi còn có mặt mũi tiếp tục mở ở Lam Nguyệt thành sao.
Cường giả của hai đại gia tộc đều phẫn nộ hét lên, có nhiều lời mấy người Vương Tuyên và Chu Trùng không tiện mở miệng, võ giả dưới trướng thì không cần phải cố kỵ gì.
– Làm càn.
Vân Ngạo Tuyết trừng mắt, lộ ra một tia lãnh ý sắc bén:
– Các hạ, mọi chuyện đã rõ ràng, cho dù có bẩm báo lên phủ thành chủ thì Tinh Huyền học viện cũng không sợ gì, ta hạn cho các ngươi trong vòng nửa canh giờ phải rời đi, bằng không chính là khiêu khích Tinh Huyền học viện chúng ta, hậu quả tự gánh lấy.
Vân Ngạo Tuyết cũng nổi giận, cái thứ gọi là tam đại gia tộc này nàng há lại không biết rõ, đệ tử Vương gia và Chu gia ỷ vào gia thế hùng hậu mà từng làm không biết bao nhiêu chuyện bỉ ổi vô sỉ trong học viện, làm to bụng nữ học viên, đánh gãy chân người khác, cướp tiền, phế tu vi người khác, việc gì cũng có, phần lớn học viên không dám đắc tội những gia tộc này, chỉ có thể cố nén giận, người nào nghiêm trọng hơn thì tạm thời nghỉ học, học viện không tìm thấy chứng cớ cho nên cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt cho qua.
Hôm nay đệ tử Chu gia và Vương gia bị phế thì lại hùng hùng hổ hổ kéo ra yêu cầu phải giao ra hung thủ, chẳng lẽ họ cho rằng Tinh Huyền học viện nàng dễ bắt nạt sao?
Vương Tuyên cười lạnh, ra vẻ thành khẩn nói với Vân Ngạo Tuyết:
– Các vị lão sư, chuyện này không phải các ngươi có thể định đoạt, ta khuyên các ngươi nên tranh thủ thời gian báo lại cho viện trưởng Trử Vĩ Thần của các ngươi thì hơn, đừng tự rước phiền toái vào người.
Ngữ khí của gã nhìn thì như thành khẩn, nhưng ánh mắt, vẻ mặt lại giống như đang nói với Vân Ngạo Tuyết, địa vị của ngươi quá thấp, hai đại gia tộc bọn ta không thèm để vào mắt, mau mau gọi đại nhân của ngươi ra đây, bằng không chính là tự tìm phiền toái đó.
Ánh mắt Vân Ngạo Tuyết thoáng chốc liền trầm xuống.
– Hừ.
Đúng lúc này một đạo thanh âm lạnh lùng vang lên, chính là La Chiến đi ra cùng với Vân Ngạo Tuyết, chỉ thấy gã lạnh lùng nói:
– Các vị, Vân Ngạo Tuyết lão sư là do viện trưởng chúng ta khâm điểm, lời của nàng chính là lời của viện trưởng ta, các ngươi nhiều lần chống đối nàng chính là muốn chống đối Tinh Huyền học viện chúng ta, các hạ đừng quá càn rỡ.
– La Chiến, nơi này còn chưa tới phiên ngươi lên tiếng.
Lúc này Vu Văn đột nhiên bước ra, gã cười gằn, lòng đầy căm phẫn nói:
– Nếu như không phải ngươi ngăn ta lại thì Diệp Huyền sao có thể phế Vương Phi và Chu Huyên được, hiện tại hai đại gia tộc cũng sẽ không tới đây đòi người, tất cả những chuyện này đều có phần do lỗi của ngươi.
– Vu Văn, không được nói nữa.
Vân Ngạo Tuyết quát lạnh.
– Hoá ra là ngươi chính là tên La Chiến đã để cho Diệp Huyền kia phế con ta.
Vương Tuyên nghe xong thì hai mắt đỏ ngầu, nhìn chòng chọc vào La Chiến, lộ ra sát ý kinh người.
La Chiến cười lạnh, phong độ nhẹ nhàng, gã cũng lười giải thích, gã đi ra từ trong biển máu, chuyện gì mà chưa từng thấy, chút sát khí của Vương Tuyên đã là gì.
Vu Văn ngẩng đầu lên,
– Vân lão sư, theo ta thấy không bằng học viện chúng ta cứ giao Diệp Huyền ra đi, ta cũng là vì muốn tốt cho học viện, học viên làm bại hoại thanh danh của học viện ta, còn chọc ra đại địch như Diệp Huyền, giữ lại cũng chỉ mang hoạ mà thôi.
– Ngươi câm miệng.
Ánh mắt Vân Ngạo Tuyết trầm xuống:
– Tinh Huyền học viện chúng ta tuyệt đối không vứt bỏ bất kỳ học viên nào, huống hồ gì Diệp Huyền căn bản không làm gì sai.
Lời này vừa ra thì rất nhiều học viên đều cảm thấy vô cùng cảm động.
– Ha ha, quả nhiên vẫn là Vân Ngạo Tuyết lão sư quan tâm học viện.
Một thanh âm trong trẻo lạnh lùng đột nhiên truyền tới từ phía xa, mọi người quay đầu lại nhìn đều cảm thấy khiếp sợ không thôi, cư nhiên là Diệp Huyền.
Chỉ thấy hắn mỉm cười đi tới, Trần Tinh thì đi theo bên cạnh, đi xuyên qua đám người, thảnh thơi nhàn nhã như đi tới như đang dạo chơi vậy.
– Diệp Huyền, sao ngươi lại tới đây?
Sắc mặt của Vân Ngạo Tuyết trầm xuống, quát lên hỏi, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng, lẽ nào Diệp Huyền vẫn chưa biết đang xảy ra chuyện gì hay sao, cư nhiên còn dám đi ra đây, lần này hai đại gia tộc kéo nhiều cao thủ tới như vậy, nếu như bọn họ thật sự muốn xông vào thì ngay cả nàng cũng không dám đảm bảo có thể bảo vệ được Diệp Huyền.
Diệp Huyền cười khẽ một tiếng:
– Nghe nói có một đám người tới trước cửa học viên chúng ta gây sự, ta ở ký túc xá rảnh rỗi không có việc gì làm nên ra đây xem náo nhiệt.
Ra xem nào nhiệt?
Mặc kệ là quần chúng tụ tập vây xem ở bên ngoài hay là học viên bên trong học viện đều trừng to mắt lên nhìn, suýt chút là té xỉu.
Chẳng lẽ tiểu tử nhà ngươi không biết mấy trăm võ giả sát khí đằng đằng đứng ngoài này chính là tới muốn giết ngươi hay sao? Còn ngây ngô chạy ra đây xem náo nhiệt? Thần kinh bất thường cũng vừa vừa phải phải thôi chứ.
– Ngươi chính là Diệp Huyền, là tên Diệp Huyền đã phế con trai?
Vương Tuyên lạnh lùng nhìn Diệp Huyền, sát khí phóng thích ra không hề che giấu, uy áp đại biểu cho địa võ sư nhị trọng giống như núi lớn lăng không hung hăng đè lên người Diệp Huyền.
Gã rất muốn xem, khi Diệp Huyền bị sát khí của mình doạ sợ thì sợ hãi và hối hận trong lòng của hắn sẽ mãnh liệt cỡ nào.
Nhưng rất nhanh gã liền thất vọng…
Diệp Huyền giống như hoàn toàn không có việc gì, ngẩng đầu hỏi vẻ vô tội:
– Con của ngươi là ai?
– Ngươi!
Vương Tuyên giận tím mặt, tức tới mức suýt chút nữa đã trực tiếp phun máu ra rồi, gã cơ hồ nghiến răng nghiến lợi nói:
– Con ta là Vương Phi.
– A? Là hắn sao, nhớ ra rồi, đúng rồi, ngươi tìm ta có chuyện gì?
– Tiểu súc sinh, đừng có ngông cuồng, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này.
Vương Tuyên rốt cuộc cũng không thể giữ được bình tình nữa, nổi giận chửi lớn đứng bật dậy!
– Ha ha, quả nhiên là cha nào con nấy, con trai miệng phun đầy phân, thích khoác lác, cha cũng vậy mà thôi, quả nhiên thứ này có thể di truyền.
– A!
Vương Tuyên gần như sắp tức phát điên rồi, gã không ngờ tới tên Diệp Huyền này đứng trước mặt mình mà vẫn dám kiêu ngạo như vậy, khiến gã tức giận tới mức suýt nữa lên cơn nhồi máu cơ tim, tức giận nói:
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 93: Bắt Hết Tất Cả Lại (1)
– Tiểu súc sinh, có gan thì ngươi đi ra đây đấu với ta.
– Có phải ngươi bị ngu hay không, để cho ta ra đấu với một ông già bốn mươi mấy năm mươi tuổi như ngươi, đầu óc của ngươi bị lừa đá sao?
– Ngươi…
Vương Tuyên tức giận tới mức mặt mày trắng bệch, chỉ vào Diệp Huyền, nửa ngày không nói nên lời.
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều kinh ngạc không thôi, mồm miệng của tên Diệp Huyền quả thực quá độc, đường đường là nhân vật đứng thứ hai của Vương gia trong tam đại gia tộc cư nhiên lại bị nói tới mức chịu không nổi này, quả là hiếm có.
Trong lòng cường giả của Chu gia tuy rằng cũng rất tức giận, nhưng lúc này lại cố giữ tỉnh táo, một mực im lặng không lên tiếng, nếu như Vương gia đã tình nguyện đi trước dẫn đầu thì bọn họ cần gì phải ra mặt.
Thực ra thì trong lòng bọn họ đều biết rõ, đắc tội hai nhà bọn họ thì tên Diệp Huyền này chết là cái chắc, Tinh Huyền học viện có bảo vệ hắn hay không cũng vậy, chẳng qua là bọn họ muốn nhân việc này bày ra cường thế của hai đại gia tộc bọn họ ở trước mặt dân chúng Lam Nguyệt thành.
– Các hạ, ta hỏi lại lần cuối cùng, rốt cuộc là Tinh Huyền học viện các ngươi có giao tên Diệp Huyền này ra hay không?
Vương Thông nhìn chằm chằm vào Vân Ngạo Tuyết lạnh lùng nói.
– Xin các vị quay về đi, Diệp Huyền là học viên của học viện chúng ta, học viện chúng ta đương nhiên bảo vệ hắn an toàn.
– Tốt lắm.
Vương Thông cười lạnh,
– Nếu đã như vậy thì ta cũng muốn xem Tinh Huyền học viện các ngươi có thể bảo vệ được hắn bao lâu? Đệ tử Vương gia nghe đây, canh giữ ở cửa Tinh Huyền học viện, nếu như Diệp Huyền ra khỏi cửa thì giết không cần hỏi.
Vương Thông nghiêm giọng quát.
– Vâng!
Đám người kia đáp lời.
Chu Trùng và Chu Tiền đưa mắt nhìn nhau, cũng đứng dậy quát lạnh:
– Đệ tử Chu gia nghe đây, canh giữ trước cửa Tinh Huyền học viện, một khi Diệp Huyền bước ra nửa bước thì giết ngay tại chỗ.
– Vâng!
Võ giả Chu gia đáp lời.
Sắc mặt Vân Ngạo Tuyết trầm xuống:
– Các ngươi làm vậy chính là khiêu khích Tinh Huyền học viện ta, mau rời khỏi đây cho ta.
– Lời này của các hạ sai rồi.
Vương Thông cười lạnh nói:
– Tất cả dân chúng ở đây đều tận mắt nhìn thấy, vì học viện của các ngươi không đồng ý cho nên hai đại gia tộc chúng ta chưa từng bước vào học viện của các ngươi nửa bước, đây đã là cho Tinh Huyền học viện các ngươi mặt mũi lắm rồi.
Nhưng con đường bên ngoài học viện các ngươi là lãnh địa của Lam Nguyệt thành, chúng ta đứng ở đây cũng không hề ảnh hưởng chút nào tới Tinh Huyền học viện các ngươi đúng không? Hay là nói cả Lam Nguyệt thành này đều là phạm vi của Tinh Huyền học viện các ngươi, chúng ta không được đứng ở đây?
– Ha ha ha, Diệp Huyền, có gan thì ngươi tiếp tục ở lại trong học viện, vĩnh viễn đừng ra, một khi ngươi bước ra thì đó cũng là giờ chết của ngươi.
Vương Tuyên cười ha hả:
– Quên nói cho ngươi biết, bời vì việc ác ngươi gây ra, Diệp gia của các ngươi chắc là cũng lung lay sắp sụp đổ rồi, ha ha ha.
Sắc mặt Vân Ngạo Tuyết trở nên vô cùng khó coi, trong mắt Diệp Huyền loé ra một đạo hàn quang, hai đại gia tộc này quả thực là muốn chết rồi.
– Thủ đoạn của hai đại gia tộc này thật độc ác.
– Nếu như vậy thì Diệp Huyền chết cũng không thể rời khỏi học viện rồi, vậy thì may ra mới còn đường sống.
– Vậy thì chưa chắc, bị hai đại gia tộc bao vây như vậy, Tinh Huyền học viện mất hết mặt mũi, nói không chừng sẽ giao Diệp Huyền ra.
– Thật là đáng thương.
Đám người vây xem đều bàn tán không ngớt, thở dài tiếc hận.
Đúng lúc này lại có tiếng vó ngựa ầm ầm truyền tới, cả con đường đột nhiên rung chuyển bụi mù.
Mọi người cảm thấy nghi hoặc trong lòng, chỉ nghe từ xa vang tới tiếng quát tháo xua đuổi không ngừng, một đoàn quân sĩ thành vệ quân thân mặc khôi giáp cưỡi ngựa đi tới, tay cầm vũ khí xua đám người ra đi thẳng tới cửa Tinh Huyền học viện.
– Người đâu, mau bắt hết đám người tụ tập gây sự này lại, giải vào đại lao.
Người dẫn đầu khí vũ hiên ngang, đi vào bên trong, chiến đao trong tay chỉ về phía hai đại gia tộc, mở miệng quát lớn, thanh âm vang vọng chói tay, nháy mắt liền truyền vào tai của tất cả mọi người đang đứng ở con đường này.
– Vâng!
Theo tiếng quát chói tai vang lên thì hàng trăm ngàn thành vệ quân nháy mắt liền chia quân ra như rồng rắn bao vây võ giả của hai đại gia tộc lại, đao quang loé sáng thẳng tắp giống như một mảnh rừng đao thép.
Đội ngũ của hai đại gia tộc lập tức rối loạn lên, tất cả dân chúng và học viện của Tinh Huyền học viện cũng kinh ngạc không hiểu.
– Chuyện gì thế này?
– Xảy ra chuyện gì vậy?
– Tại sao thành vệ quân đột nhiên lại tới đây bắt người?
Đám người líu ríu bàn tán, hoàn toàn không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Vương gia và Chu gia là tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, là một trong những thế lực đáng sợ nhất của Lam Nguyệt thành, có trăm ngàn mối quan hệ với thành vệ quân, bình thường thì hai đại gia tộc có hành động gì thì căn bản thành vệ quân cũng sẽ không xuất động làm gì, cho dù có xuất động thì cũng chỉ có một hai tiểu đội tới làm cho có hình thức, nhưng lần này thành vệ quân vừa tới đã đòi bắt người, khiến cho mọi người cảm thấy hoang mang khó hiểu.
Mà võ giả của Chu gia và Vương gia đối diện với lệnh bắt người của thành vệ quân thì chẳng những không giơ tay chịu trói mà còn chống cự lại, ẩn ẩn dây dưa ra khói lửa.
– Đợi đã.
Vương Thông vội vàng chạy lên phía trước, vừa chắp tay mỉm cười nói:
– Hoá ra là Lâm thống lĩnh, đã lâu không gặp, biệt lai vô dạng.
– Hừ.
Lâm Hùng hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, ánh mắt giao nhau với Diệp Huyền, khẽ gật đầu một cái.
Đối mặt với vẻ ngạo nghễ của Lâm Hùng, trong lòng của Vương Thông cũng dậy lửa giận, nhưng không biểu hiện ra ngoài chút nào, chỉ mỉm cười nói:
– Lâm thống lĩnh, không biết Vương gia và Chu gia ta đã phạm phải chuyện gì, khiến cho thành vệ quân các ngươi vừa tới liền nóng nảy, muốn bắt chúng ta tống vào đại lao, Vương gia và Chu gia ta luôn tuân thủ pháp luật, trong chuyện này có phải là có hiểu lầm gì hay không?
– Hiểu lầm?
Lâm Hùng cười lạnh hai tiếng:
– Ta nhận được tin báo Vương gia và Chu gia các ngươi tụ tập gây chuyện, nhiễu loạn trị an, phá hỏng tình đoàn kết của Lam Nguyệt thành, không được phản kháng, ngoan ngoãn trở về thành vệ quân nói rõ ràng cho ta, nếu không thì đừng trách Lâm Hùng ta không nể mặt.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 94: Bắt Hết Tất Cả Lại (2)
Sắc mặt của Vương Thông trầm xuống, không nể mặt? Cái tên Lâm Hùng này vừa tới, không nói không rằng đã trực tiếp bắt người, đã cho hai nhà bọn họ chút mặt mũi nào đâu.
– Lâm thống lĩnh, trong chuyện này có phải là có hiểu lầm gì hay không?
Vương Thông cố nén lửa giận không nổi cơn thịnh nộ:
– Lần này Vương gia và Chu gia ta tới Tinh Huyền học viện chính là vì muốn đòi lại một cái công đạo cho đệ tử của hai gia tộc chúng ta, Vương Phi của Vương gia ta và Chu Huyên của Chu gia bị đệ tử Diệp Huyền của Tinh Huyền học viện đánh thành phế nhân trước mặt mọi người, tới bây giờ còn chưa rõ sống chết, chúng ta tới chỉ là vì muốn đòi lại một cái công đạo, tuyệt đối không phải tụ tập gây chuyện, kính xin Lâm thống lĩnh minh xét.
– Đúng vậy, Chu Trùng ta cũng có chút quen biết với Cổ thống lĩnh của thành vệ quân các ngươi, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm.
– Ha ha, nói không sai, ở Lam Nguyệt thành ai mà không biết hai nhà Chu, Vương ta đều là những công dân tốt tuân thủ pháp luật, tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện như tụ tập gây sự.
Đám người Chu Trùng cũng mỉm cười bước lên giải thích.
– Thật sao, chậc chậc, có những kẻ đúng là không biết xấu hổ là gì.
Diệp Huyền đột nhiên cười lạnh.
– Các ngươi bao vây Tinh Huyền học viện, mắng chửi nơi dạy học, đây không phải là tụ tập gây sự thì là gì? Vừa rồi ta còn nghe thấy kẻ nào đó uy hiếp ta, nói nếu như ta bước ra khỏi cửa học viện nửa bước thì sẽ giết chết ngay tại chỗ, đây cũng xem như uy hiếp và đe doạ trắng trợn đúng không? Lâm thống lĩnh, hiện tại ta muốn kiện Vương gia và Chu gia đe doạ ta trước mặt nhiều người, mong rằng Lâm thống lĩnh xem xét, làm chủ cho tiểu dân.
Diệp Huyền quát lớn.
Trần Tinh cũng vội vàng bước ra, vừa lau nước mắt vừa lau nước mũi la lên:
– Đúng rồi, Lâm thống lĩnh, ta chính là Trần Tinh đệ tử Trần gia, vừa rồi ta cũng nghe thấy trưởng lão của Chu gia và Vương gia đe doạ Huyền thiếu, nói muốn giết chết hắn tại chỗ, trong mắt bọn họ không có luật pháp vương quốc, hai lỗ tai của ta nghe rõ ràng, rành mạch, kính xin Lâm thống lĩnh làm chủ cho Huyền thiếu của chúng ta, chúng ta thân là học viên của Tinh Huyền học viện, một lòng học tập, bình thường ngay cả một cọng cỏ cũng không nỡ giẫm đạp, không ngờ lại bị người ta đe doạ như vậy, cầu thống lĩnh đại nhân chủ trì công đạo.
Dân chúng ở đây suýt nữa choáng váng đầu óc, Diệp Huyền và Trần Tinh quả thực là nghĩ gì nói đó, thật giống như cho rằng Lâm thống lĩnh sẽ chủ trì công đạo cho bọn họ không bằng.
Lần này Lâm thống lĩnh tới quả thật có chút là lạ, nhưng chuyện này tất có ẩn tình bên trong, há có thể quan tâm tới sống chết của một học viên nho nhỏ như ngươi.
Mọi người còn đang nghĩ ngợi chưa xong thì đã nhìn thấy một việc khiến cho tất cả mọi người khiếp sợ không thôi.
– Cái gì? Còn có chuyện như vậy?
Chỉ thấy lời Diệp Huyền và Trần Tinh còn chưa dứt thì Lâm Hùng cư nhiên gầm lên một tiếng, sắc mặt gã sa sầm, giận tím mặt nói:
– Quả thật là coi trời bằng vung, tội không thể tha, ban ngày ban mặt, ngay trong Lam Nguyệt thành ta lại xảy ra chuyện khinh thường pháp kỷ thế này, Lâm Hùng ta thân là thống lĩnh thành vệ quân, cảm thấy tiếc thương sâu sắc, người đâu, mau bắt trưởng lão Vương gia và Chu gia lại, một tên cũng không tha.
Mọi người triệt để choáng váng, hai người này rốt cuộc muốn làm gì đây? Hình như đi sai hướng rồi.
– Lâm thống lĩnh, từ từ đã, trong chuyện này tất có hiểu lầm, chuyện gì cũng phải từ từ nói, chuyện gì cũng phải từ từ nói.
Chu Trùng vội vàng bước lên nói.
– Hừ, có lời gì thì các ngươi cứ giữ lại đó đợi về thành vệ sở hãy nói, có phải là tụ tập gây chuyện hay không, bản thống lĩnh tự có định đoạt, không cần các ngươi dạy cho ta, bắt tất cả lại cho ta, không được bỏ sót tên nào.
Lâm Hùng vừa dứt lời thì một đoàn thành vệ quân đã bước lên.
Soàn soạt một tiếng, dân chúng xung quanh lập tức sợ hãi vội vàng lùi lại sau vài bước, sợ bị vạ lây.
– Lâm phó thống lĩnh, xem ra ngươi không muốn cho Vương gia chúng ta mặt mũi rồi đúng không?
Sắc mặt Vương Thông lập tức trầm xuống, y đã lựa lời mà nói, không ngờ Lâm Hùng lại không hề nể mặt, nếu như tiếp tục nhịn xuống thì mặt mũi của Vương gia sẽ mất hết.
– Ha ha, mặt mũi, mặt mũi của Vương gia các ngươi đáng giá bao nhiêu tiền?
Lâm Hùng cười nhạo một tiếng.
– Ngươi… chỉ là một phó thống lĩnh mà thôi, cũng dám ở đây diễu võ giương oai, gọi ngươi một tiếng thống lĩnh thì ngươi thật sự tự dát vàng lên mặt mình rồi sao, ta lại muốn nhìn xem thành vệ quân các ngươi ai dám bắt ta.
Trong lòng Vương Thông vốn đang vô cùng phẫn nộ, bị Lâm Hùng làm như vậy thì càng thêm tức giận, y cười lạnh, mắt lộ ra sát khí, lực lượng địa võ sư nhị trọng cường đại nháy mắt liền bùng phát bên ngoài thân thể y, hình thành một cỗ gió xoáy mãnh liệt, giống như một pho tượng chiến thần.
– Quả nhiên là coi trời bằng vung, ngay cả thành vệ quân cũng không để vào mắt.
Lâm Hùng nheo mắt, cười lạnh nói:
– Hôm nay Lâm Hùng ta muốn bắt ngươi, có gan thì ngươi cứ thử phản kháng đi, bắt lại hết cho ta.
Tiếng hét phẫn nộ của Lâm Hùng vừa dứt thì một đám thành vệ quân liền bắt đầu ra tay bắt người.
– Keng!
Vương gia và Chu gia chính là tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, là bá chủ một phương của Lam Nguyệt thành, khi nào thì thành vệ quân cũng dám động thủ với bọn họ? Đối mặt với thành vệ quân vây bắt, bọn họ đều rút vũ khí ra, giằng co với nhau, đồng thời đưa mắt nhìn về phía đám người Vương Thông, rõ ràng chỉ cần chủ tử mở miệng thì bọn họ sẽ ra tay phản kích ngay.
Ánh mắt Vương Tuyên như bắn ra lửa, huyền khí ngoài thân chấn động một cái, lập tức đánh cho thành vệ quân đứng gần gã bắn ngược ra ngoài, đồng thời sải bước đi về phía Lâm Hùng, trên người tản ra khí tức khiến cho người ta sợ hãi, sát khí nồng đậm giống như thực chất quanh quẩn trong không trung.
– Làm càn.
Lâm Hùng thấy thế thì giận tím mạnh, quát lớn:
– Kỷ Linh.
– Có thuộc hạ.
– Bắt tất cả lại hết cho ta, nếu như ai dám phản kháng thì giết không cần hỏi.
Quả là coi trời bằng vung, Lam Nguyệt thành dưới trướng vương quốc, Vương gia và Chu gia các ngươi ai cũng cho rằng đây là thiên hạ của các ngươi chắc.
– Vâng!
Mệnh lệnh vừa hạ xuống thì tình trạng xô đẩy giằng co trước kia lập tức thay đổi, một đám thành vệ quân như lang như hổ, chỉ mấy giây đã có nơi đổ máu, tràng diện mơ hồ phát triển về hướng hỗ loạn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 95: Bạo Khởi Nhi Kích (1)
Ánh mắt của Vương Tuyên hung ác, sát khí bắn ra bốn phía, cả ngươi sắp bạo phát.
Đúng lúc này ——
– Dừng tay.
Vương Thông đột nhiên rống to một tiếng, y hít sâu mấy cái, ánh mắt lạnh lùng nói:
– Tất cả người của Vương gia không được phép phản kháng, đều tới thành vệ sở, ta lại muốn nhìn xem Lâm phó thống lĩnh sẽ lấy tội danh gì để định tội chúng ta.
– Tứ đệ.
Vương Tuyên lập tức nổi nóng, nếu vậy thì mục đích bắt giết Diệp Huyền của bọn họ sẽ thất bại rồi.
– Nhị ca, thành vệ quân đại biểu cho phủ thành chủ, Vương gia chúng ta không thể chống lại nổi.
Vương Thông cắn răng nói:
– Nhưng ngươi cứ yên tâm đi, Diệp Huyền chỉ là một tên tiểu tử, trốn không thoát được, hơn nữa thành vệ quân cũng không phải thiên hạ của Lâm Hùng, ta và Cổ Phương thống lĩnh cũng có chút giao tình, chờ tới thành vệ sở, làm rõ tình hình, chúng ta lập tức có thể thoát thân được rồi.
Vương Thông cũng đã mở miệng, võ giả Vương gia lập tức ngừng phản kháng, cả đám ngoan ngoãn đưa tay chịu trói, Chu gia thấy thế thì cũng đành phải ngừng tay không phản kháng nữa.
– Lâm phó thống lĩnh, thành vệ quân này cũng không phải thiên hạ của ngươi, chuyện hôm nay ta sẽ không để yên đâu.
Vương Thông lạnh lùng nói, nếu như đã vạch mặt thì y cũng không cần phải ăn nói nhỏ nhẹ làm gì nữa, chỉ là chuyện hơn mấy trăm võ giả của Vương gia bị bắt về thành vệ sở thế này cũng đủ làm cho Vương gia mất hết mặt mũi ở Lam Nguyệt thành.
– Ta có thể xem những lời này của ngươi là đang đe doạ mệnh quan triều đình hay không?
Lâm Hùng cười lạnh, vung tay lên.
– Đưa đi hết.
Mấy đội trưởng Kỷ Linh lập tức đi tới trước mặt đám người Vương Thông.
Mắt thấy Vương Tuyên sẽ bị bắt đi, trong mắt của gã đột nhiên bắn ra một đoàn lửa giận.
– Chết đi!
Gã đột nhiên tức giận gầm lên, cả người vọt lên nhanh như chớp, xông thằng vào Tinh Huyền học viện, đánh một chưởng về phía đầu của Diệp Huyền, lửa giận trong lòng gã lúc này bùng phát hừng hực như núi lửa phun trào, không giết chết được Diệp Huyền thì không thể nào dập tắt được.
Nhanh quá, động tác của Vương Tuyên quá nhanh, không ai ngờ gã lại đột nhiên vọt vào bên trong Tinh Huyền học viện, động thủ với Diệp Huyền, đợi mọi người phản ứng lại thì Vương Tuyên cư nhiên đã vọt tới trước mặt Diệp Huyền.
– Không xong!
Đám người Vân Ngạo Tuyết, La Chiến và Lâm Hùng lập tức kinh hô, vọt lên trước.
Trong đó có Vân Ngạo Tuyết là ở gần Diệp Huyền nhất, chỉ thấy nàng đột nhiên rút một thanh trường kiếm từ bên hông ra, trường kiếm lạnh như băng, rét lạnh như sương, hoá thành kiếm quang sắc bén loé lên, nhanh chóng chém về phía trước ngực của Vương Tuyên.
– Cút!
Vương Tuyên hét lớn, đánh ra một chưởng, thực lực cường đại của địa võ sư nhị trọng xuất ra không hề cố kỵ, trực tiếp đánh cho Vân Ngạo Tuyết chỉ mới là võ sư tam trọng bay ra ngoài.
Có Vân Ngạo Tuyết ngăn lại, La Chiến bên kia cũng kịp chạy tới.
– Thiết thoái vô tình, Phá!
Hai chân La Chiến đá ra, lập tức có tiếng xé gió ồ ồ mãnh liệt như quỷ khóc thần gào vang lên, nương theo thoái ảnh khủng bố đánh về phía Vương Tuyên.
– Tên què chết tiệt, cút ra cho ra!
Ánh mắt Vương Tuyên trầm xuống, đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một con hắc xà khủng bố dài gần một trượng, hắc xà ánh mắt lạnh lẽo, theo tay phải của gã đánh mạnh lên hai chân của La Chiến, rầm một tiếng, La Chiến phun máu tươi bay ra ngoài.
– Tiểu súc sinh, hiện tại xem ai có thể cứu được ngươi.
Vương Tuyên cười lớn đầy dữ tợn, vẻ mặt hung ác đáng sợ, gã rống to một tiếng đập một chưởng lên đỉnh đầu của Diệp Huyền, chỉ nháy mắt nữa thôi thì Diệp Huyền sẽ đầu mình hai nơi.
– Ầm!
Trong mắt Diệp Huyền đột nhiên bắn ra một đạo thần quang.
– Vô tương hồn quyết —— Tật!
Một đạo hồn lực hư vô mờ ảo, giống như một mũi tên đột nhiên từ trong mắt của Diệp Huyền bắn vào trong cơ thể của Vương Tuyên, khiến vẻ mặt của gã lập tức khựng lại.
Nhưng cũng chỉ khựng lại một chút mà thôi, tuy hồn lực của Diệp Huyền rất mạnh, nhưng cũng chỉ mới là nhất giai cao đẳng mà thôi, chỉ có thể ngăn cản đối phương lại một chút, nháy mắt, một chưởng của Vương Tuyên lại đánh xuống lần nữa.
Vèo!
Nhưng một thoáng đó lại khiến cho Lâm Hùng chạy tới kịp lúc, một cổ đao mang xông thẳng lên trời, giống như cột trời từ trên cao giáng xuống, hung hăng đánh về phía Vương Tuyên.
Cảm giác nguy cơ mãnh liệt dâng lên trong lòng Vương Tuyên, gã có thể cám giác được nếu một chưởng của mình đánh xuống, tuy Diệp Huyền sẽ chết nhưng bản thân mình cũng sẽ chết dưới một đao kia của Lâm Hùng.
Ngay thời khắc mấu chốt, Vương Tuyên từ bỏ việc giết Diệp Huyền, xoay người đánh ra một chưởng toàn lực.
– Lâm Hùng, ngươi muốn chết, cút ra cho ta!
Vẻ mặt Vương Tuyên vô cùng dữ tợn, hắc xà võ hồn kết hợp với Đại La Thiên Chưởng đánh ra.
Giọng điệu của Lâm Hùng khi nãy khiến cho lòng gã tức giận khó nén, chỉ là một phó thống lĩnh địa võ sư nhất trọng mà dám ăn nói như vậy với gã, không dạy cho Lâm Hùng một bài học thì khó mà giải được mối hận trong lòng gã.
Một chưởng này, Vương Tuyên không chỉ muốn đánh lui mà còn muốn đánh Lâm Hùng trọng thương.
Ầm!
Chưởng ảnh mờ mịt, hắc xà võ hồn kết hợp với Đại La Thiên Chưởng, trên không trung giống như có một chưởng ấn màu đen dần dần xuất hiện, mang theo huyền mang âm lãnh trấn áp hết thảy.
Sau cùng, chưởng và đao va nhau giữa không trung, huyền khí kịch liệt như lốc xoáy cuốn phăng mọi thứ, thổi quét khắp nơi.
Một màn khiến cho tất cả mọi người khiếp sợ nhất đã xảy ra, đao quang do Lâm Hùng chém ra, vô kiên bất tồi, hung hăng chém nát chưởng ấn mà Vương Tuyên đánh ra, sau đó bổ lên lồng ngực của hắn.
Phụt!
Vương Tuyên chật vật lui ra ngoài, hai mắt trừng lớn đầy kinh ngạc, trong miệng phun ra một búng máu tươi.
– Vương Tuyên, ngươi dám động thủ trước mặt ta!
Lâm Hùng nổi giận, lần này gã thật sự nổi giận, vừa rồi nếu như không phải có Vân Ngạo Tuyết và La Chiến ngăn cản lại một chút thì Diệp Huyền chắc đã bị Vương Tuyên đánh chết rồi, cảnh tượng vừa rồi Lâm Hùng chỉ ngẫm thôi đã cảm run sợ và tràn đầy phẫn nộ.
Diệp Huyền là ân nhân của gã, cũng giống như phụ mẫu tái sinh của gã, nếu như không nhờ có Diệp Huyền thì chỉ sợ gã đã sớm trở thành một phế nhân, Vương Tuyên dám ra tay với Diệp Huyền thì còn nghiêm trọng hơn động thủ với gã.
Nghĩ tới đây, trong lòng Lâm Hùng lại càng thêm tức giận, gã liên tục rống giận, đao mang đánh ra liên tục như nước chảy, tựa hồ như không cần mạng.
Phập phập phập!
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 96: Bạo Khởi Nhi Kích (2)
Vương Tuyên đối diện đã hoàn toàn bị đánh cho choáng váng rồi, chỉ có thể liên tục lùi lại, nếu như không phải vì gã thân cũng là cường giả địa võ sư nhị trọng, hơn nữa còn có thêm hắc xà võ hồn công được thủ được của gã thì sợ là gã cũng đã sớm chết dưới đao của Lâm Hùng rồi, nhưng dù như vậy đi nữa, toàn thân Vương Tuyên lúc này cũng toàn là máu, trên người không có chỗ nào lành lặn.
Chẳng những Vương Tuyên choáng váng mà tất cả võ giả có mặt ở đây cũng bị chấn nhiếp, cả đám đứng ngây ra như phỗng, không dám tin vào chuyện trước mắt mình.
Vương Tuyên chính là nhân vật đứng thứ hai của Vương gia, là cao thủ địa võ sư nhị trọng, còn Lâm Hùng chỉ là một phó thống lĩnh địa võ sư nhất trọng mà thôi, nghe nói mấy ngày trước võ hồn của gã còn bị thương, gần như đã sắp trở thành một phế nhân.
Theo đạo lý thì Lâm Hùng vốn không phải là đối thủ của Vương Tuyên mới đúng, nhưng kết quả lại là Lâm Hùng áp chế Vương Tuyên đánh liên hồi, tràng cảnh khó mà ngờ tới này khiến cho tất cả mọi người đều khiếp sợ trong lòng,
– Lâm thống lĩnh, dừng tay!
Lúc này Vương Thông cũng không thể không xông lên, bằng không cứ tiếp tục như vậy thì Vương Tuyên sẽ bị đánh chết, đây là việc y tuyệt đối không thể nhìn thấy.
Trước khi ra tay, Vương Thông còn ra dấu cho Chu Tiền và Chu Trùng, bằng vào một mình y, căn bản không thể ngăn cản Lâm Hùng được.
Vèo vèo vèo!
Chỉ một thoáng, vài cường giả địa võ sư của Vương gia và Chu gia đều lao nhanh tới, ba người liên thủ với Vương Tuyên, lúc này khó khăn lắm mới có thể ngăn Lâm Hùng lại được.
– Lâm thống lĩnh, dù cho nhị ca của ta có phạm sai lầm lớn hơn nữa cũng phải do phủ thành chủ định đoạt, ngươi chỉ là một phó thống lĩnh thành vệ quân, chẳng lẽ còn muốn giết người tại chỗ hay sao?
Vương Thông tức giận nói.
– Hừ.
Lâm Hùng không để ý tới y, chỉ đuổi cho tên Vương Tuyên kia chạy loạn khắp nơi như chó nhà có tang.
– Tất cả đệ tử Vương gia nghe rõ, mau ngăn kẻ này lại cho ta.
Rốt cuộc Vương Thông cũng không thể quản nhiều nữa, Lâm Hùng quả thực là phó thống lĩnh thành vệ quân, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn gã giết nhị ca của mình được, Vương gia đã cắm rễ sâu ở Lam Nguyệt thành, xảy ra chuyện, dù có lên tới phủ thành chủ cũng có thể xoay chuyển được tình hình, nhưng quyết không thể để nhị ca chết ở nơi này được.
Vương Thông vừa hạ lệnh xuống thì đám võ giả Vương gia vốn đang giơ tay chịu trói đều phản ứng lại, lửa giận mà bọn họ cố nén nãy giờ rốt cuộc cũng bùng phát, rống giận phản kháng.
– Chú ý bảo vệ học viện.
Vân Ngạo Tuyết lo lắng quay sang nói với những lão sư khác.
Tất cả dân chúng có mặt ở đây đều trợn tròn mắt ra nhìn.
Không ai có thể ngờ được cục diện đang an an ổn ổn lại vì Vương Tuyên đột nhiên lên cơn mà biến thành một tràng hỗn loạn lớn thế này, nếu cứ kéo dài thế này thì nếu không chết vài chục một trăm thì căn bản không thể ngừng được.
Còn Vương gia dám công nhiên đối kháng với thành vệ quân, đây là hành vi tương đương với bạo loạn, tội này giáng xuống thì dù Vương gia tổn thất thảm trọng đi nữa, nhưng Lâm Hùng thân là phó thống lĩnh, tới lúc đó cũng khó tránh khỏi bị trách phạt.
Ngay tại lúc cục diện trước mắt gần như không thể vãn hồi được thì ——
– Đủ rồi, các ngươi còn muốn ồn ào tới khi nào nữa, lão phu ta đang chuẩn bị cảm ngộ một phen, tu luyện một lát, các ngươi lại ồn ào lâu như vậy, Vương Tuyên ngươi cũng dám vào Tinh Huyền học viện ta giết học viên của ta, là cho rằng Tinh Huyền học viện ta dễ bắt nạt hay sao.
Một tiếng rống tức giận đột nhiên truyền tới từ bên trong học viện, thanh âm này ẩn chứa một loại âm ba công pháp nào đó, chấn cho tất cả võ giả có mặt ở đây đầu óc ong ong, một ít võ giả cấp thấp thì đầu choáng mắt hoa, yết hầu ngứa ngứa, thiếu chút nữa đã ngất đi.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo nhân ảnh bạch sắc theo tiếng hô lướt nhanh tới, tốc độ cực nhanh, khiến cho người ta gần như không thấy rõ bộ dạng.
– Viện trưởng.
Vân Ngạo Tuyết mừng rỡ lên tiếng.
Chỉ thấy bóng người màu trắng này nhanh chóng nhảy vào giữa đám người đang đánh nhau, ầm ầm ầm tiếng đánh nhau vang lên liên tiếp, tứ đại địa võ sư nhất trọng là Vương Tuyên và Vương Thông của Vương gia, Chu Trùng, Chu Tiền của Chu gia bị đánh bay ra như một đống bao tải rách, chật vật ngã lăn quay ngay trước cổng của học viện.
Sau khi bóng người nọ làm xong hết thảy thì lại một tiếng rít gào vang lên, nhảy vào giữa đám võ giả Vương gia và thành vệ quân đang giằng co với nhau, đinh đinh đang đang, bóng người nọ vọt tới đâu thì đám người hai bên liền chật vật tách ra, cả đám ngã nhào ra đất, đầu óc vẫn choáng váng không thôi.
Chỉ hơn mười giây, lão giả liền trở về đứng bên cạnh đám người Vân Ngạo Tuyết, lúc này mọi người mới có thể nhìn rõ ràng bộ dạng của người nọ, không phải viện trưởng Trử Vĩ Thần thì còn có thể là ai?
Quần chúng vây xem đều trợn mắt há mồm, ngây ra nhìn.
Viện trưởng Trử Vĩ Thần của Tinh Huyền học viện là một trong số rất ít cường giả địa võ sư tam trọng hiếm hoi của Lam Nguyệt thành, luôn vô cùng an phận, người thường rất ít khi có thể nhìn thấy lão ra tay, không ngờ khi lão nổi giận lại trở nên đáng sợ tới như vậy, đám người Vương Thông đều là cường giả địa võ sư nhất trọng, đứng trước mặt lão thì chỉ như một con gà con, căn bản không có sức đánh trả.
Trử Vĩ Thần lạnh lùng quét mắt nhìn về phía đống lộn xộn trước cửa, tức giận quát:
– Hạn cho các ngươi mười phút, mau cút ra khỏi phạm vi một dặm của Tinh Huyền học viện cho ta, nếu không mặc kệ địa vị của các ngươi là gì, bằng không đừng trách lão phu tâm ngoan thủ lạt, còn nữa, Diệp Huyền là học viên của Tinh Huyền học viện ta, Vương Tuyên ngươi dám bước vào Tinh Huyền học viện ta ra tay, niệm tình ngươi chưa thành công, lão phu chỉ phế hai tay của ngươi coi như trừng phạt, kể từ nay về sau, tất cả đệ tử Vương gia không được vào Tinh Huyền học viện của ta nữa.
– Hí!
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều hít vào một hơi thật mạnh, lời này nói ra liền có nghĩa viện trưởng Trử Vĩ Thần muốn vạch mặt với Vương gia.
– Còn nữa, nếu để ta biết các gia tộc nào dám mai phục đệ tử nào của Tinh Huyền học viện ta ở bên ngoài thì đừng trách lão phu không nể mặt, không khách khí với các ngươi, hiện tại đều cút con mẹ nó hết đi cho ta.
Trử Vĩ Thần nói xong thì thân hình loé lên, cả người lập tức biến mất ở cửa học viện, không thể chờ đợi được muốn trở về phòng tu luyện của mình, tiếp tục tìm kiếm cảm ngộ mờ ảo kia.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 97: La Chiến Kích Động
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 98: Xuất Phát Về Tộc (1)
Chuyện này, trừ gã và vị luyện hồn sư kia ra thì không có bất kỳ người nào biết được, hôm nay Diệp Huyền chỉ liếc mắt nhìn một cái liền nhìn ra, như vậy chẳng phải đại biểu cho lời Diệp Huyền nói rất có thể là thật.
Vừa nghĩ tới chuyện chân của mình có thể chữa khỏi, La Chiến kích động tới mức cả người run lên, không thốt nên lời, mắt hổ lệ nóng doanh tròng.
Bảy tám năm nay, ban đầu không lúc nào gã không mong rằng có thể chữa khỏi chân mình, nhưng sau mấy năm, gã gần như đã bỏ đi suy nghĩ này, cũng bởi vì tật ở chân cho nên tám năm nay, tu vi của gã cũng một mực không hề tăng tiến chút nào, luôn ở cảnh giới địa võ sư nhất trọng.
Hôm nay nghe nói chân của mình có thể chữa khỏi, mang tới kích thích như sét gầm biển động cho La Chiến.
Cầm lấy đơn thuốc, La Chiến chạy như bay ra khỏi học viện, đi lấy dược liệu ghi trên giấy.
– Diệp Huyền.
La Chiến vừa rời khỏi thì thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Vân Ngạo Tuyết đột nhiên lại vang lên, chỉ thấy nàng cười như không cười nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền:
– Cấm hồn pháp, kim châm thứ huyệt, huyền khí khẩu quyết, những thứ này hình như không chỉ có tri thức của luyện đan sư mà còn có cả lĩnh vực của luyện hồn sư nữa, đừng nói với ta là những thứ này cũng là ngươi đọc được trên sách đấy chứ?
Diệp Huyền giả bộ ho khan hai tiếng.
– Gì kia, Vân lão sư, quả thực là ta đọc được trên sách đó.
Vân Ngạo Tuyết phát hiện ở cùng với tên tiểu tử này thì sớm muộn gì trái tim của nàng cũng không chịu nổi, những thứ mà ban nãy hắn nói với La Chiến, ngay cả nhất phẩm luyện hồn sĩ như nàng cũng không hiểu được, dù có đọc được trên sách thì căn bản cũng không hiểu được, lập tức giận dỗi nói:
– Bớt giả vờ giả vịt với ta đi, những thứ này dù có đọc sách thì cũng không thể hiểu nghĩa và học được.
– Có thể là do ta quá thiên tài đấy.
Diệp Huyền cười hì hì nói.
– Lúc trước ngươi thi triển hồn lực trùng kích với Vương Tuyên, đừng có nói với ta đó cũng là nhờ đọc được trên sách.
Vân Ngạo Tuyết thân là nhất phẩm luyện hồn sĩ, lúc trước cũng là người đứng gần Diệp Huyền nhất, chỉ có mỗi mình nàng nhìn ra Diệp Huyền đã dùng một loại hồn lực trùng kích nào đó để giam cầm hành động của Vương Tuyên.
– Hồn lực trùng kích gì? Ta không biết!
Diệp Huyền giả ngây giả dại.
Vân Ngạo Tuyết hết biết nói gì với hắn, nàng nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, phát hiện tên đệ tử bị gọi là phế vật trước kia chưa từng khiến người khác chú ý này, ngày càng khiến nàng nhìn không thấu, nếu như chỉ là một vài bí mật nho nhỏ thì nàng đương nhiên sẽ dùng đủ mọi cách để hỏi cho ra, nhưng những bí mật có liên quan tới luyện đan sư và luyện hồn sư thế này, nếu như Diệp Huyền đã phủ nhận thì nàng cũng không tiện hỏi han thêm nhiều.
– Ngươi không nói thì thôi, bất quá ta nhắc nhở ngươi, mặc dù học viện đã cảnh báo trước, nhưng Chu gia và Vương gia bị một vố lớn như vậy, chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ, sau này những lúc không ở học viện thì tự ngươi phải cẩn thận một chút.
Thanh âm Vân Ngạo Tuyết dịu xuống, nhắc nhở:
– Còn nữa, ta biết rõ ngươi nhất định gặp được kỳ ngộ gì đó, nhưng tu luyện võ đạo, quý ở từng bước từng bước, không thể vì nóng vội mà dùng những đan dược có tác dụng phụ quá lớn được, nếu không sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ.
Vân Ngạo Tuyết cảm thấy Diệp Huyền trong thời gian hai tháng ngắn ngủi, có thể đột nhiên từ nhất mạch đột phá thẳng tới nhất giai linh võ cảnh, bởi vì tăng quá nhanh cho nên hiểu lầm rằng Diệp Huyền đã dùng nhiều đan dược để đề thăng thực lực, lúc này mới cố ý nhắc nhở.
Trong lòng Diệp Huyền cảm thấy ấm áp, biết rõ Vân Ngạo Tuyết lão sư thật sự quan tâm mình, cho nên nghiêm túc trả lời:
– Lão sư yên tâm, ta tuyệt đối không dùng đan dược gì hết, tương lai ta còn muốn trở thành võ đế cửu giai, quân lâm thiên hạ, sao có thể dùng đan dược để phá hư trụ cột của mình được.
Vân Ngạo Tuyết thấy bộ dạng thành thực của hắn, thì phì cười một cái như bách hoa đua nở, kiều diễm vô cùng:
– Ba hoa, còn quân lâm thiên hạ nữa chứ, cửu giai võ đế là đại nhân vật chân chính của Thiên Huyền đại lục chúng ta, lại dễ dàng đạt được như vậy sao, Lưu Vân quốc chúng ta hơn trăm ngàn năm qua thậm chí ngay cả thất giai võ vương cũng không có một ai.
Diệp Huyền cười, cũng không giải thích.
Ngay lúc Diệp Huyền nhàn nhã thoải mái thì hai đại gia tộc là Chu gia và Vương gia lại vô cùng hỗn loạn.
Sau khi Lâm Hùng bắt hết đám người Vương Tuyên trở về thành vệ sở xong cũng không hề thẩm vấn mà trực tiếp giam lại hết, nhét đầy đại lao của thành vệ sở.
Tin tức truyền về tới hai đại gia tộc, cũng khiến cho tộc trưởng của cả hai đại gia tộc trợn mắt kinh ngạc, bọn họ thật không ngờ lần đi đòi lại công đạo này lại có kết quả như vậy, trong lòng vừa sợ vừa giận, sau khi biết rõ những chuyện đã xảy ra thì bọn họ lập tức vừa phái người đi tới thành vệ sở tìm đòi người, vừa chạy tìm quan hệ tới phủ thành chủ.
Nhưng ý tứ truyền về từ phủ thành chủ cũng khiến cho hai đại gia tộc bị doạ đổ một thân mồ hôi lạnh.
Đối với chuyện này, thành chủ đại nhân tự mình lên tiếng, khen ngợi hành vi của Lâm phó thống lĩnh làm rất đúng, còn ám chỉ trị an của Lam Nguyệt thành quả thực là ngày càng hỗn loạn, có vài gia tộc không biết thu liễm gì, quả thực là không xem pháp kỷ ra gì.
Tin này rõ ràng có nghĩa là thành chủ đại nhân cảm thấy khó chịu với hai đại gia tộc.
Thực ra thì toàn bộ chuyện này, mặc kệ ai đúng ai sai, võ giả của hai đại gia tộc dám công nhiên phản kháng chống lại thành vệ quân chấp pháp ngay trên đường cái thế này, vốn là một chuyện liên quan tới chính trị vô cùng nghiêm trọng.
Thành vệ quân là do phủ thành chủ quản lý, hai đại gia tộc dám phản kháng thành vệ quân như vậy còn không phải là không xem phủ thành chủ ra gì hay sao? Hôm nay bọn họ dám phản kháng thành vệ quân, ngày mai có phải sẽ dám phản kháng lại vệ sĩ của phủ thành chủ hay không? Tới ngày mốt phải chăng là dám đánh vào tận phủ thành chủ rồi không?
Quả thực là quá mức càn quấy.
Cho dù ở chuyện này Lâm Hùng làm sai đi nữa thì lúc này phủ thành chủ cũng sẽ không nói Lâm Hùng nửa câu, huống hồ gì ngoại trừ việc ban đầu gã xử lý có hơi vội vàng xúc động thì toàn bộ chuyện này, đứng ở góc độ của phủ thành chủ mà xem thì gã thật sự chẳng sai ở đâu cả.
Sai chính là hai đại gia tộc quá kiêu ngạo.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 99: Xuất Phát Về Tộc (2)
Phủ thành chủ vừa nói vậy thì hai đại gia tộc lập tức vội vàng tìm quan hệ nhờ vả giải thích với phủ thành chủ, cho nên không rảnh quan tâm tới Diệp Huyền.
Còn tin tức Lâm Hùng phó thống lĩnh thành vệ quân đột phá địa võ sư nhị trọng cũng theo đó truyền ra ngoài.
Tin tức này vừa ra ngay cả hồn sư tháp cũng kinh động, Tưởng Huân rung động nhìn chằm chằm vào tình báo trong tay, vẻ mặt kinh ngạc lẩm bẩm:
– Diệp Huyền cư nhiên thật sự chữa khỏi cho võ hồn của Lâm Hùng? Chuyện này… thật sự có thể sao?
Trong nhất thời, trong lòng của gã cảm thấy rung động không thôi, vừa nhanh chóng huỷ bỏ hành động chuẩn bị đối phó với Lâm Hùng vì gã đã bất kính với hồn sư tháp lúc trước, vừa bắt đầu âm thầm điều tra Diệp Huyền.
Vừa điều tra xong cũng khiến gã thoáng kinh hãi.
Bởi vì trong nửa tháng Lâm Hùng mất tích này, Diệp Huyền và Lâm Hùng lại ở cùng một chỗ với hội trưởng Hoa La Huyên của hiệp hội luyện dược sư.
– Chẳng lẽ Diệp Huyền này là người của hội trưởng Hoa La Huyên?
Tưởng Huân nhíu chặt mày, thân là hội trưởng của hồn sư tháp Lam Nguyệt thành, địa vị của gã cũng không thấp hơn so với hội trưởng Hoa La Huyên của hiệp hội luyện dược sư, hai người cũng coi như bạn tốt, nhưng chưa từng nghe nói tới chuyện Hoa La Huyên và Diệp Huyền của Diệp gia này có quan hệ gì.
Hơn nữa gã biết rõ, mặc dù Hoa La Huyên cũng có tạo nghệ cao thâm ở phương diện luyện dược, nhưng nếu nói lão có thể trị khỏi cho võ hồn của Lâm Hùng thì nhất định là không thể nào.
Cho nên gã cố gắng moi chút tin tức từ chỗ của lão bằng hữu.
Không ngờ đối với chuyện này hội trưởng Hoa La Huyên lại ngậm chặt miệng không nói nửa lời, chỉ luôn miệng nói rằng không thể nói, không thể nói.
Khiến cho Tưởng Huân hội trưởng cảm thấy càng mơ hồ, cuối cùng gã chỉ có thể quyết định, sau này phải tìm cơ hội gặp Diệp Huyền, tiếp tục tìm hiểu xem võ hồn của Lâm Hùng rốt cuộc là được trị khỏi như thế nào.
Thủ đoạn có thể trị khỏi võ hồn đã bị đánh vỡ như thế này, ngay cả hội trưởng hồn sư tháp như gã cũng mong muốn và hiếu kỳ không thôi.
Đã quyết định rồi nên Tưởng Huân hội trưởng cười tủm tỉm xem màn hài kịch này, trong tất cả những nhân vật cao tầng của Lam Nguyệt thành nghe ngóng tin tức về việc lần này thì gã xem như là một trong những người hiểu rõ hành vi của Lâm Hùng nhất.
Sáng sớm hôm sau, hai đại gia tộc còn chưa xử lý xong việc này, thì người khơi dậy mọi chuyện là Diệp Huyền đã thu xếp xong đồ đạc chuẩn bị lên đường về nhà.
Hắn vừa mới đi tới cửa học viện thì Lâm Hùng không biết từ nơi nào đi ra.
– Huyền thiếu, nghe nói ngươi muốn về Thanh Sơn trấn sao?
Diệp Huyền nhìn gã một cái.
– Sao hả, chuyện của Chu gia và Vương gia đã xử lý xong chưa?
– Ha ha, xử lý gì đâu.
Lâm Hùng khoát tay, rất có uy thế của thống lĩnh:
– Mấy tên khốn kiếp Vương Tuyên đó bị ta tống thẳng vào đại lao thành vệ sở, dù sao thì thân là thống lĩnh thành vệ quân, ta có quyền được giam bọn họ một ngày, bất quá, ta cũng chỉ có thể làm được như vậy thôi, phỏng chừng khuya hôm nay phải thả hết bọn họ ra.
Trên mặt Lâm Hùng mang theo vẻ xấu hổ, giống như cảm thấy như rất hổ thẹn với Diệp Huyền vì không thể giải quyết chuyện này cho tốt.
– Đúng rồi, Huyền thiếu, ta nghe nói, tình hình của Diệp gia các ngươi ở Thanh Sơn trấn gần đây hình như không được tốt lắm, hình như là do Vương gia cấu kết với Lý gia ở Thanh Sơn trấn, mấy bên còn xảy ra không ít xung đột, ta hiện tại không thể đi được, nên gọi vài tên thân tín tới, để bọn họ hộ tống ngươi trở về.
Lâm Hùng nói với vẻ ngưng trọng:
– Chuyện này Chu gia và Vương gia sẽ không bỏ qua đâu, vài thân tín của ta tuy rằng chỉ có thực lực võ sư nhị giai tam trọng, nhưng đều giữ chức đại đội trưởng trong thành vệ quân, có bọn họ hộ tống thì Vương gia và Chu gia cũng không dám quang minh chính đại ra tay.
Lâm Hùng giơ tay lên, trong góc tường lập tức có mấy hộ vệ khí vũ hiên ngang, thân mặc khôi giáp đi ra, cúi người hành lễ:
– Thuộc hạ ra mắt Huyền thiếu.
Mấy người chính là ba người Kỷ Linh thân tín của Lâm Hùng, rõ ràng Lâm Hùng đã nói gì đó với ba người bọn họ, ba người bọn họ vừa nhìn thấy Diệp Huyền thì đều cung kính, vẻ mặt không có vẻ gì là khó chịu.
– Huyền thiếu, tuy rằng thực lực của mấy người Kỷ Linh chỉ bình thường thôi, nhưng bọn họ thân là đại đội trưởng của thành vệ quân, còn có thân phận nhất định, hơn nữa, có bọn họ thì cũng có người giúp ngươi chạy việc vặt, ta thật sự không thể đi được, bằng không thì ta nhất định sẽ tự mình hộ tống Huyền thiếu.
Lâm Hùng sợ Diệp Huyền hiểu lầm nên giải thích.
Diệp Huyền khoát tay nói:
– Ngươi có lòng như vậy là được rồi, ừ, ba người bọn họ ta rất hài lòng, ta sẽ dạy dỗ giúp ngươi một chút.
Cho dù Lâm Hùng muốn đi theo Diệp Huyền thì Diệp Huyền cũng sẽ không để gã theo cùng, dù sao bây giờ là thời kỳ mẫn cảm, Lâm Hùng thân là thống lĩnh thành vệ quân, ở lại Lam Nguyệt thành mới có thể phát huy tác dụng, theo hắn trở về thì thật sự quá lãng phí rồi, thật sự có việc gì thì ở nơi như Thanh Sơn Trấn, có mấy đại đội trưởng thành vệ quân như đám người Kỷ Linh thì đã đủ để hù doạ kẻ khác rồi.
Sau khi căn dặn một phen, Diệp Huyền chuẩn bị lên đường.
Đúng lúc này ——
– Đợi một chút!
Một tiếng quát vang lên, chỉ thấy La Chiến giáo quan vội vàng chạy ra khỏi học viện, trên lưng còn mang theo một túi đồ.
Nhìn thấy mấy người Lâm Hùng, La Chiến đầu tiên là giật mình, sau đó nghiêm túc nói:
– Diệp Huyền, ngày hôm qua ngươi đắc tội Chu gia và Vương gia, bây giờ ngươi trở về nhất định sẽ có nguy hiểm, ta thân là lão sư, đương nhiên không thể trơ mắt nhìn ngươi gặp nguy hiểm, vậy đi, dù sao mấy ngày nghỉ này ta cũng không có việc gì, ta cùng ngươi về Thanh Sơn Trấn.
La Chiến nói lời lẽ chính nghĩa, kỳ thực trong lòng gã kích động không thôi.
Ngày hôm qua gã không thể chờ được mà chạy tới hiệp hội luyện dược sư điều chế dược dịch, giờ tý hôm qua, gã dựa theo lời dặn của Diệp Huyền, thoa dược dịch lên chỗ bị thương trên chân, hơn nữa vận chuyển huyền khí mấy chu thiên, không ngờ chân phải lúc trước cứ nửa đêm sẽ đau đớn không thôi nay lại truyền tới từng trận cảm giác tê dại, hơn nữa qua một đêm, huyền khí vận hành trên chân phải của gã lại thông thuận hơn rất nhiều so với trước kia.
Tình hình thế này lập tức khiến cho La Chiến mừng rỡ như điên, cả đêm không ngủ được.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 100: Nan Đề Của Diệp Gia (1)
Mặc dù Diệp Huyền đã nói nửa tháng sau sẽ giúp gã dùng kim châm đâm huyệt, nhưng đường xá từ Lam Nguyệt thành tới Thanh Sơn Trấn cũng không tính gần, hơn nữa Vương gia và Chu gia luôn nhìn chằm chằm Diệp Huyền, hơn nữa gã nghe nói địa vị của Diệp Huyền ở Diệp gia không cao, tình hình của Diệp gia hiện tại hình như cũng có chút nguy hiểm.
Đau đớn bảy tám năm, cuối cùng cũng thấy được hy vọng chữa khỏi cho chân phải, La Chiến đương nhiên không thể để Diệp Huyền xảy ra chuyện gì được.
Cuối cùng, trằn trọc cả đêm, gã liền quyết định là hôm nay phải đi theo Diệp Huyền trở về để bảo vệ sự an toàn cho Diệp Huyền.
Diệp Huyền sao có thể không nhìn ra tâm tư của La Chiến giáo quan, cười thầm trong lòng, cũng không dây dưa mà trực tiếp đồng ý.
Vậy cũng đỡ tốn công tới lúc đó lại phải trở về tìm La Chiến.
Lăn qua lộn lại một phen, Diệp Huyền không phải người thích rề rà, mang theo bốn người Kỷ Linh, La Chiến, nên lập tức thuê xe ngựa, sau nửa canh giờ đã đi tới cửa thành Lam Nguyệt thành.
Tuy rằng vì chuyện của phủ thành chủ mà Vương gia và Chu gia đều bận sứt đầu mẻ trán, nhưng bọn họ thật sự có mai phục thám tử ở cửa thành Lam Nguyệt thành, chỉ cần đợi Diệp Huyền vừa rời khỏi Lam Nguyệt thành thì sẽ âm thầm ra tay.
Nhưng đợi tới lúc thám tử của hai đại gia tộc đang mai phục ở cửa thành nhìn thấy đội ngũ của Diệp Huyền thì trực tiếp choáng váng, sau đó tranh thủ truyền tin lại cho hai đại gia tộc.
Sau khi nghe tin tức do thám tử truyền về thì người chưởng quản của hai đại gia tộc trợn mắt.
Một tên võ sư La Chiến địa võ sư nhất trọng của Tinh Huyền học viện, ba tên đại đội trưởng võ sư tam trọng của thành vệ quân, nếu như thật sự muốn giết Diệp Huyền thì ít nhất bọn họ cũng phải phái ra hai ba vị cường giả cấp bậc trưởng lão mới được.
Nhưng trưởng lão là nhân vật cao tầng của hai đại gia tộc, sao có thể dễ dàng xuất động như vậy được.
Mà quan trọng nhất chính là hiện tại hai đại gia tộc đang ở trong cơn giận dữ của phủ thành chủ, bản thân còn lo không xuể, nếu tiếp tục phái cao thủ ra, dám công nhiên giết người trước mặt một vị giáo quan của Tinh Huyền học viện cùng với ba tên đại đội trưởng của thành vệ quân, chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, triệt để trở mặt cùng Tinh Huyền học viện và phủ thành chủ.
Tới lúc đó, cơ nghiệp của hai đại gia tộc đều có thể gặp nguy hiểm.
Cho nên ở tình hình mẫn cảm thế này, cho dù hai đại gia tộc vẫn rất muốn lấy mạng Diệp Huyền, nhưng không cách nào động tới hắn được.
– Thôi đi, để cho con chuột đó sống thêm vài ngày, chờ vài ngày nữa phủ thành chủ nguôi giận thì diệt gọn Diệp gia, tới chừng đó còn không phải muốn xử tên tiểu tử này thế nào thì xử như thế ấy sao?
Vậy cho nên bọn họ tạm thời bỏ đi suy nghĩ ám sát Diệp Huyền, dù sao thì hai đại gia tộc cũng đã bố trí xong hết rồi, Diệp gia dưới cơn giận của hai đại gia tộc, căn bản không sống quá mùa đông này.
Giơ roi thúc ngựa, ba ngày sau, ba đám người Diệp Huyền thuận lợi về tới Thanh Sơn Trấn.
Thanh Sơn Trấn là một trong những thành trấn lớn dưới quyền hạt của Lam Nguyệt thành, nhưng cảnh sắc phong tình lại hoàn toàn khác hẳn Lam Nguyệt thành, đưa mắt nhìn qua, xa xa có núi rừng, mặc dù không phồn hoa bằng Lam Nguyệt thành nhưng lại có một phong vị khác.
Đặc biệt là ven đường, một chuyến đi này Diệp Huyền có thể nhìn thấy người nông dân đang trồng ruộng thuốc ở khắp nơi, cảnh tượng vô cùng bận rộn.
Nghe nói Thanh Sơn Trấn là nơi trồng thuốc chủ yếu ở phụ cận Lam Nguyệt thành, khí hậu nơi này hợp lòng người, hoàn cảnh xinh đẹp, cực kỳ thích hợp để trồng rất nhiều loại thảo dược, tất cả nguyên liệu dược thảo của các thành trấn dưới quyền Lam Nguyệt thành phần lớn đều tới từ Thanh Sơn Trấn.
Diệp Huyền có thể tìm thấy rất nhiều ký ức có liên quan tới Thanh Sơn Trấn từ ký ức còn sót lại trước kia.
Ít nhất, liên quan tới Diệp gia, hắn vẫn rất rõ ràng.
Đi vào trong trấn, cảnh sắc bốn phía lập tức trở nên phồn hoa, các loại chợ nhỏ, cửa hàng đều đủ hết, tiếng rao hàng vang lên không dứt, mặc dù không có những kiến trúc to lớn đặc biệt xa hoa gì, nhưng cảnh tượng ngựa xe như nước này cũng không thua kém thị trường giao dịch của Lam Nguyệt thành là bao.
Diệp gia là hào cường đứng đầu của Thanh Sơn Trấn, vị trí phủ đệ của Diệp gia đương nhiên cũng nằm ở chỗ trung tâm của Thanh Sơn Trấn.
Xe ngựa của năm người Diệp Huyền chậm rãi đi về phía phủ đệ của Diệp gia.
– Ai, ngươi nghe gì chưa, gần đây hình như Diệp gia có chuyện rồi, Lý gia và Lưu gia liên hợp với nhau nuốt mất không ít sinh ý của Diệp gia.
– Thật không ngờ, đường đường là Diệp gia, lại bị Lý gia và Lưu gia ép tới mức này, thật không dám nghĩ tới mà.
– Đúng đó, luận thị trường, trước kia là một mình Diệp gia độc đại, chiếm cứ phần lớn phân ngạch của Thanh Sơn Trấn, lại bị Lý gia và Lưu gia liên thủ ép cho không xoay sở được, thật là không ngờ.
– Ha ha, các ngươi thì biết gì, chỉ bằng Lý gia và Lưu gia có thể đánh ngã Diệp gia được chắc? hai nhà này có liên thủ với nhau bất quá cũng chỉ chiếm được ba phần phân ngạch của Thanh Sơn Trấn mà thôi, căn bản không thể so được với sáu phần của Diệp gia, trong chuyện này thật ra có bóng dáng của Vương gia Lam Nguyệt thành.
– Chẳng lẽ là Vương gia của tam đại gia tộc trong Lam Nguyệt thành sao?
– Chẳng trách, ta đã nói tại sao gần đây những tiệm dược tề luôn mua thảo dược của Diệp gia lại không chịu mua nữa, hoá ra là vì vậy.
– Vương gia chính là một trong tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, chuyên làm dược tề, chuyên buôn bán về phương diện đan dược và dược tề, có bọn họ đứng sau chống lưng cho Lý gia và Lưu gia, xem ra Diệp gia thật sự sắp không xong rồi.
Trên đường đi, lúc đi qua khu mậu dịch của Thanh Sơn Trấn, Diệp Huyền nghe được không ít tin tức liên quan tới Diệp gia, không khỏi nhíu chặt mày, ngay cả khu buôn bán dược thảo của Thanh Sơn Trấn cũng đang nghị luận chuyện Diệp gia bị đả kích, xem ra tình hình của Diệp gia đúng là không mấy lạc quan.
Không tới nửa canh giờ, xe ngựa liền đi tới phủ đệ Diệp gia.
Cửa chính của phủ đệ Diệp gia đang mở rộng nhưng ở cửa lại không có nửa bóng người.
Diệp Huyền nhướng mày, không đợi hắn kịp xuống xe ngựa thì bên trong có hai hộ vệ chạy ra, quát ầm lên:
– Người từ đâu tới, nơi này không được phép dừng xe ngựa, mau đi ra chỗ khác đi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










