[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 8 : Thi Cuối Học Kỳ (1) (c71-c80)
❮ sautiếp ❯Chương 71: Thi Cuối Học Kỳ (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 72: Thi Cuối Học Kỳ (2)
Thời gian thấm thoắt trôi qua, nháy mắt đã mười ngày trôi qua.
Hôm nay chính là ngày thi cuối kỳ mỗi năm tổ chức một lần của Tinh Huyền học viện.
Kết thúc cuộc thi thì chính là kỳ nghỉ kéo dài một tháng, rất nhiều học sinh đều rời học giáo trở về nhà.
Cái gọi là thi cuối kỳ thực ra chính là kiểm nghiệm thành tích của học viên trong một năm qua mà thôi, các học viên đã đột phá sau kỳ thi sẽ vào những ban cấp cao hơn, còn những học viên dậm chân tại chỗ thì cũng không bị trừng phạt gì.
Sáng sớm, cả học viện vô cùng náo nhiệt, từng đám đệ tử tụ lại tụm ba tụm năm đi về phía luyện võ trường.
– Hắc hắc, bế quan hơn hai tháng, rốt cuộc ta cũng đột phá ngũ mạch rồi, xem ra học kỳ sau ta có thể vào trung cấp ban được rồi.
– Ngươi thì sướng rồi, con bà nó, ta vẫn còn ở tại cảnh giới tam mạch, học kỳ này không thể đột phá, chỉ có thể mong tới kỳ nghỉ có thể đề thăng được, nếu không thì đợi khai giảng học kỳ sau ta vẫn phải ở lại đê cấp ban, vậy thì quá mất mặt.
– Ngươi như vậy mà mất mặt cái gì, nghe nói học viện của chúng ta có người ở đê cấp ban liên tục bốn năm liền.
– Ha ha, ngươi nói là tên phế vật Diệp Huyền kia sao, ở học viện bốn năm vẫn chỉ mới đả thông được nhất đạo huyền mạch, quả thực là cười chết người.
– Hai người các ngươi đừng có xem thường Diệp Huyền, cẩn thận để hắn nghe thấy sẽ tìm các ngươi tính sổ đó.
– Hừ, chẳng lẽ ta lại sợ tên phế vật đó hay sao.
– Đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi, gần đây Diệp Huyền rất nổi danh, lúc ở tu luyện khoá hắn trực tiếp đánh Chu Ngạn của Chu gia một trận tơi bời, còn khiến cho Vương Việt của Vương gia trực tiếp bị đuổi học.
– A, ngươi nói thật sao?
– Nói thừa, chẳng lẽ ta lại đi lừa ngươi sao.
– Trời ạ, tên kia khi nào thì trở nên lợi hại như vậy, chẳng trách ta nghe nói mấy ngày trước Vương Phi của cao cấp ban cứ một mức tới ký túc xá nam sinh đi tìm tên phế vật kia, muốn cho hắn đẹp mắt, hoá ra là vì đắc tội Vương gia.
Mấy người trò chuyện với nhau, càng nói càng xa.
– Vương Phi sao? Chẳng lẽ tiểu tử này thật sự muốn báo thù cho Vương Việt sao, tốt nhất là đừng rơi vào tay của ta.
Ở cửa học viện, Diệp Huyền sờ sờ mũi, thần thái khoan thai đi vào trong vườn trường.
Hắn ở hiệp hội luyện dược sư tu luyện gần nửa tháng, sáng sớm hôm nay liền trở về học viện, thi cuối kỳ không phải chuyện lớn gì, chỉ là một cuộc thi để kiểm tra thành tích của học viên mà thôi, bất kể là có tiến bộ hay không, học viện cũng sẽ không quản, nhưng nếu như học viên nào dám vắng mặt vô cớ thì cứ chờ bị đuổi đi.
Không bao lâu sau, một tòa kiến trúc bằng đá khổng lồ liền xuất hiện trước mặt Diệp Huyền, phong cách kiến trúc to lớn vô cùng, bên trong sân trường của Tinh Huyền học viện đều lộ ra bắt mắt cực kỳ.
Toà kiến trúc bằng đá này chính là luyện võ trường tiếng tăm lừng lẫy của Tinh Huyền học viện, tất cả những cuộc thi lớn và kiểm tra học viên của toàn bộ Tinh Huyền học viện bình thường đều tổ chức ở luyện võ trường này.
– Nhìn đi, kia không phải là Diệp Huyền sao?
– A, quả thực chính là hắn, nghe nói Vương Phi ở cao cấp ban luôn tìm hắn đúng không, hắn còn dám xuất hiện?
– Hắc hắc, hôm nay là thi cuối kỳ, nếu hắn dám không tới thì sau này cũng sẽ bị đuổi học, trốn tránh bao nhiêu ngày nay, hôm nay cũng không thoát được.
Không ít học viên vừa nhìn thấy Diệp Huyền liền xì xào bàn tán với nhau.
Thật sự là danh tiếng của Diệp Huyền mấy ngày nay đã truyền khắp học viện rồi, đánh Chu Ngạn, khiến cho Vương Việt bị đuổi học, bị Vương Phi tìm, tất cả những việc này khiến cho Diệp Huyền đã trở thành học viên nổi tiếng nhất năm nay.
Trần Tinh vội bước tới:
– Huyền thiếu, rốt cuộc ngươi cũng xuất hiện rồi.
Diệp Huyền cau mày nói:
– Nghe nói có người tới ký túc xá tìm ta, ngươi không sao chứ?
– Mẹ nó, ngươi nói là tên Vương Phi kia đúng không.
Trên mặt Trần Tinh lập tức hiện lên lửa giận:
– Tên khốn kiếp đó cứ hai ngày ba bận tới ký túc xá tìm ngươi, ta nói ngươi không có ở ký túc xá, tên này còn chửi bới ầm ĩ bảo ngươi lăn ra, đừng làm con rùa đen rụt cổ, con bà nó, nếu như không phải tu vi của ta không bằng hắn thì ta đã sớm đánh cho hắn một trận nhớ đời rồi.
Ánh mắt của Diệp Huyền trầm xuống.
– Kiêu ngạo như vậy sao, xem ra chuyện của Vương Việt, Vương gia bọn họ muốn tính sổ ngay không đợi được, dám chọc tới ta, ha ha, không biết trời cao đất rộng.
Trần Tinh nhắc nhở hắn:
– Diệp Huyền, ngươi cũng nên cẩn thận một chút, ta nghe được tin tức là hình như tên Vương Phi kia đã đột phá tới võ sĩ linh vũ cảnh rồi, học kỳ này hắn sẽ tốt nghiệp, đi tới Huyền Linh học viện ở vương thành.
– Linh vũ cảnh nhất giai mà thôi.
Diệp Huyền nhếch môi cười, hồn nhiên không để trong lòng.
Trần Tinh đã miễn dịch với ‘khí phách’ của Diệp Huyền, tiếp tục nói:
– Đúng rồi, nghe nói Diệp gia các ngươi gần đây dường như xảy ra chút chuyện, Diệp Hiên bọn họ đã sớm xin sau khi kiểm tra xong sẽ trở về sớm rồi, dường như việc làm ăn của Diệp gia các ngươi bị Vương gia đả kích, tổn thất thảm trọng.
– Còn có chuyện này sao?
Diệp Huyền nhìu mày, xem ra Vương gia có thể trở thành một trong tam đại gia tộc, cũng là nhờ có chút thủ đoạn, bất quá chuyện này Diệp gia thông báo cho đám người Diệp Hiên, Diệp Vân và Diệp Phi, lại không thông báo cho mình biết, xem ra địa vị của mình ở Diệp gia thật đúng là ‘đặc biệt’.
Theo các học viên lần lượt kéo tới, người ở luyện võ trường ngày càng đông đúc, học viên các ban tụ tập một chỗ cùng với nhau, sau đó, một vị lão sư tiến hành khảo hạch cũng đi ra từ phía sau luyện võ trường.
– Được rồi, tất cả học viên đê cấp ban đều tới rồi, học kỳ này người kiểm tra các ngươi là do La Chiến ta tiến hành.
Nhìn thấy gương mặt cứng ngắt của giáo quan mặt lạnh khiến cho tất cả học viên đê cấp ban đều kêu than một tiếng, giáo quan mặt lạnh La Chiến là người không dễ nói chuyện nhất trong số các lão sư, tới phiên gã kiểm tra thì tuyệt đối không có nửa điểm chỗ trống để chui.
Rất nhanh, trắc nghiệm đã bắt đầu, tất cả học viên đi tới trước dụng cụ, quán nhập huyền khí trong cơ thể vào bên trong vết lõm ở bên trên, đây chính là máy huyền mạch, đả thông bao nhiêu đạo huyền mạch thì sẽ có bấy nhiêu quang trụ sáng lên, vô cùng chính xác.
– Vương Thần: tam đạo huyền mạch.
– Lưu Phi: tứ đạo huyền mạch.
– Lý Thầm: Tam đạo huyền mạch.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 73: Cùng Tới Khiêu Khích (1)
– Tây Thanh: Ngũ đạo huyền mạch, không tệ, học kỳ sau có thể tiến vào trung cấp ban.
– …
Một đám học viên từng người từng người tiến hành kiểm tra.
– Ha ha ha, rốt cuộc cũng tới Trần Tinh ta, mọi người nhìn đi, hôm nay thiên tài Trần Tinh ta sẽ để sáng mù mắt chó của các ngươi.
Trần Tinh bị gọi tên, lập tức đi ra từ trong đám người, bộ dạng huênh hoang đắc ý, vẻ mặt kia giống như dán hai chữ kiêu ngạo thật lớn trên mặt.
– Đây không phải bạn cùng phòng của Diệp Huyền sao?
– Trần Tinh tam thiếu gia Trần gia, nghe nói hắn dừng lại ở cảnh giới tứ mạch cũng lâu rồi, cùng một loại với Diệp Huyền.
– Chậc chậc, thiếu gia Trần gia, thân phận thế này mà lại ở cùng với Diệp Huyền.
– Xem hắn kiêu ngạo như vậy, không phải là đã tăng lên tới cảnh giới ngũ mạch rồi đấy chứ.
Trước mắt bao nhiêu người, Trần Tinh đánh một quyền lên máy huyền mạch, ầm ầm ầm ầm ầm ầm, sáu cột sáng chói mắt đột nhiên bắn lên phía trên máy huyền mạch, hào quang bắn ra bốn phía, loá mắt người nhìn.
– Sáo đạo, cư nhiên đã đả thông lục đạo mạch huyền.
– Tên Trần Tinh này cư nhiên một lèo đề thăng cảnh giới lên hai mạch, không thể nào.
– Các ngươi mau nhìn quang trụ của đạo huyền mạch thứ sáu của hắn đi, chỉ thăng lên hơn một nửa, chứng tỏ hắn cách cảnh giới thất mạch cũng không xa.
Cả đám học viên đê cấp ban đều khiếp sợ trong lòng.
– Ha ha ha, mắt chó của ngươi đã bị đại gia ta làm chói mù chưa.
Trần Tinh dương dương đắc ý, cười ha hả trước máy huyền mạch.
Đột nhiên có một bàn chân đá lên mông của gã, đạp cho gã kêu lên một tiếng bay ra ngoài, chỉ thấy La Chiến thản nhiên nói:
– Trần Tinh, cảnh giới lục mạch, học kỳ sau tiến vào trung cấp ban, nhớ kỹ, kiểm tra xong thì tranh thủ thời gian đi xuống, đừng có cản trở học viên khác kiểm tra.
Trần Tinh thở phì phì đang chuẩn bị mở miệng mắng hai câu thì nhìn thấy người ra chân chính là giáo quan mặt lạnh kia, lập tức ngậm chặt miệng.
Kiểm tra tiếp tục.
Một phút sau, rốt cuộc tới phiên Diệp Huyền.
– A, tới phiên Diệp Huyền lên sàng rồi, lúc trước thành tích của tên tiểu tử này mỗi kỳ đều chỉ có nhất mạch, lần này không biết có thay đổi gì hay không.
– Ha ha, có thể thay đổi gì chứ, ta dám cam đoan, khẳng định vẫn là cảnh giới nhất mạch mà thôi.
– Không thể nào, nghe nói trước đó không lâu hắn còn đánh bại được cả người có cảnh giới lục mạch là Chu Ngạn mà.
– Gì mà không thể nào, nói cho ngươi biết một bí mật, ta đã nghe nói là Diệp Huyền sở dĩ có thể đánh bại được Chu Ngạn không phải vì hắn đã đả thông được bao nhiêu huyền mạch, mà bởi vì cường độ thân thể của hắn đã đạt tới trình độ nhất giai võ sĩ.
– Cái gì, không phải chứ?
– Ta lừa ngươi làm gì, chúng ta cứ chờ xem kịch vui đi.
Đám người xì xào bàn tán, nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, còn La Chiến và Trần Tinh thì lại lộ ra vẻ thoải mái, bởi vì bọn họ đều biết, thực lực của Diệp Huyền tuyệt đối không phải nhất mạch như trước kia.
– Một tháng không gặp tiểu tử này, không biết tên tiểu tử này đã đột phá tới tứ mạch hay chưa.
La Chiến giáo quan nghĩ thầm trong bụng.
Diệp Huyền đi tới, vẻ mặt hờ hững, đánh nhẹ một quyền lên máy huyền mạch.
Ông, ông, ông, ông, ông, ông, ông!
Thanh âm nổ đùng đùng nháy mắt vang lên liên hồi, từng đạo quang mang lóng lánh, tựa như bảy sắc cầu vòng phóng lên từ máy huyền mạch, mỗi khi một đạo quang trụ sáng lên thì trái tim của tất cả mọi người liền trầm xuống, ngay khi toàn bộ bảy đạo quang trụ đều sáng lên thì ngay cả La giáo quan cũng kinh ngạc tới mức trợn mắt há mồm.
– Thất đạo, cư nhiên đã đả thông toàn đạo thất mạch!
– Không thể nào, hắn không phải là phế vật sao, ở học viện bốn năm, không thể tiến thêm bước nào, học kỳ trước hắn vẫn chỉ mới có nhất đạo huyền mạch thôi mà.
– Chẳng trách hắn có thể đánh bại Chu Ngạn, cư nhiên chỉ cách cảnh giới linh vũ cảnh nhất giai một chút thôi?
Học viên có mặt ở đây đều choáng váng, đối với thành tích của Diệp Huyền bọn họ từng suy đoán rất nhiều, nhất mạch, nhị mạch, tam mạch, thậm chí ngũ mạch cũng có, nhưng không hề có ai nghĩ tới hắn lại đạt tới thất mạch của cao cấp ban.
Dù sao đi nữa, Diệp Huyền nổi danh với tử võ hồn và phế mạch, không thể nào tu luyện, chuyện này năm đó từng gây xôn xao ở Lam Nguyệt thành, tất cả mọi người đều biết.
– Sao đột nhiên hắn lại có thể đả thông nhiều huyền mạch như vậy, ta nhớ lúc trước Diệp gia từng mời vài vị đại sư của hồn sư tháp cũng không thể chữa khỏi được phế mạch của hắn mà!
Không ít học viên đều không dám tin, đặc biệt là đám người đứng chờ xem náo nhiệt, cả đám đều trợn to mắt, giống như lần đầu biết Diệp Huyền vậy.
– Ha ha ha, đã thấy chưa, đây chính là thực lực của ký túc xá chúng ta, tuyệt đại song kiêu, ngạo thị Tinh Huyền.
Sau này các ngươi nhìn thấy ca thì cẩn thận đi đường vòng đi, bằng không ta sợ huyền khí trên người chúng ta sẽ khiến các ngươi bị thương đó, ha ha ha.
Trần Tinh cũng cảm thấy hoảng sợ, nhưng sau đó hưng phấn cười ha hả, giống như người đột phá không phải Diệp Huyền mà là Trần Tinh gã vậy.
– Diệp Huyền ngươi giỏi lắm, cư nhiên che giấu sâu như vậy!
Không chỉ có học viên của đê cấp ban chú ý tới nơi này, hai người Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y lúc nào cũng chú ý tới nơi này, nhìn thấy một màn này thì hai người cũng giật mình, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy mừng cho Diệp Huyền.
– La giáo quan, kiểm tra xong rồi, ta có thể đi được chưa?
Diệp Huyền mỉm cười hỏi.
Khổ tu hơn nửa tháng ở hiệp hội luyện dược sư, hắn lại đả khai thêm hai đạo huyền mạch lần nữa, một bước tiến thẳng tới cảnh giới thất mạch, thực ra nếu như có thể cho hắn thêm mấy ngày nữa thì hắn thậm chí có thể đột phá tới nhất giai võ sĩ.
– Đương nhiên có thể.
Trong lòng La giáo quan cảm thấy vô cùng vui vẻ, mặc dù gã đã sớm biết Diệp Huyền là thiên tài, nhưng hôm nay vẫn bị Diệp Huyền doạ cho hết hồn, dựa theo xu thế này thì sang năm Diệp Huyền nhất định có thể tiến dễ dàng vào Huyền Linh học viện, trong lòng của gã đương nhiên vô cùng vui vẻ.
– Bất quá chỉ là thất đạo huyền mạch mà thôi đã hưng phấn như vậy rồi, ai không biết còn tưởng là ngươi đột phá lên tới võ sĩ linh vũ cảnh rồi kia.
– Ngươi chính là Diệp Huyền?
Đúng lúc này, hai đạo thanh âm không phân trước sau, cư nhiên vang lên cùng một lúc, trong đó có một đạo cao cao tại thượng, mang theo ý mỉa mai rất rõ ràng, đạo còn lại thì lạnh như băng, nghe kỹ lại thì mang đầy hàn ý.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 74: Cùng Tới Khiêu Khích (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 75: Nữ Thần Tề Tụ (1)
Vương Phi không hề sợ hãi, bên ngoài thân thể bỗng nhiên loé lên một đạo huyền khí quang mang mờ ảo, đây là huyền khí chi quang mà những người đột phá võ sĩ mới có thể phóng xuất.
– Cái gì? Vương Phi đã đột phá linh vũ cảnh rồi, chẳng trách hắn không hề sợ hãi.
– Trời ạ, hắn năm nay chỉ mới mười sáu, tư chất như vậy, đúng là có tư cách tiến vào Huyền Linh học viện, đây chính là thánh địa trong suy nghĩ của võ giả thiên tài khắp vương quốc, là nơi sinh ra cường giả.
– Vương gia sinh ra một thiên tài như vậy, ngày sau cá vượt long môn, Vương Phi thân là con trai trưởng của Vương gia xem ra tương lai hắn rất có hy vọng kế thừa cơ nghiệp Vương gia, trở thành gia chủ Vương gia.
– Chẳng trách hắn dám ngông cuồng như vậy, quả nhiên là cũng có chút bản lĩnh.
Cả đám học viên vây quanh xem đều khiếp sợ không thôi, có thể tiến vào Huyền Linh học viện đại biểu cho tiến vào tầm mắt của cao tầng trong vương quốc, tương lai sau khi tốt nghiệp thì sẽ hoá rồng, một bước lên mây.
Thiên tài như vậy, không chỉ là Vương gia, cho dù là Tinh Huyền học viện cũng không nỡ khiến gã bị thương tổn dù chỉ một chút, La Chiến căn bản không thể ra tay được.
– Tốt, tốt lắm.
La Chiến lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Vương Phi.
– Ngươi cho rằng đột phá võ sĩ thì có thể coi trời bằng vung sao? Ta lại muốn xem, hôm nay ta ở đây, ai dám ra tay.
Ánh mắt của Vương Phi ngưng lại, La Chiến này quả thực giống như tảng đá trong nhà xí, vừa hôi lại vừa cứng, có gã ở đây, mình sao có thể dạy dỗ tên Diệp Huyền kia được.
Đúng lúc này, chợt thấy Chu Huyên bước ra, lạnh lùng nói:
– La giáo quan, ta kính ngươi đã từng dạy dỗ ta, nhưng đây là xung đột của riêng học viên chúng ta với nhau, ngươi thân là giáo quan, tuỳ tiện tham gia thế này hình như không thích hợp đâu?
Mọi người trợn mắt há mồm, hôm nay rốt cuộc là tình huống nào, hai đại học viên cung nhau khiêu khích giáo quan mặt lạnh? Vương Phi kiêu ngạo như vậy là do gã có chỗ dựa, dù sao gã cũng là thiên tài sắp sửa chính thức trở thành học viên của Huyền Linh viện, nhưng còn Chu Huyên này…
Đúng lúc rất nhiều học viên đều cảm thấy nghi hoặc trong lòng thì chợt thấy trên người của Chu Huyên đột nhiên loé lên một đạo quang lượng mờ mịt, huyền khí uy áp cường hãn nháy mắt liền phóng ra.
– Huyền khí chi quang, trời ạ, Chu Huyên này cũng đã đột phá tới cảnh giới võ sĩ nhất giai linh vũ cảnh rồi sao!
– Thượng đế ơi, Chu Huyên năm nay mới chỉ mười lăm tuổi, so với Vương Phi còn nhỏ hơn một tuổi, cư nhiên cũng đã đột phá tới nhất giai rồi?
– Ôi trời, chẳng trách nàng ta lại khí thế như vậy, nữ thần quả nhiên là nữ thần, còn thiên tài hơn cả Vương Phi.
– Diệp Huyền chết chắc rồi, lần này hắn chết là cái chắc.
Tất cả xôn xao, không ai có thể giữ bình tĩnh được nữa, học viên đột phá nhất giai linh vũ cảnh cũng chẳng là gì, khó nhất chính là đột phá trước mười sáu tuổi, bởi vì bất kỳ võ sĩ linh vũ cảnh đột phá trước mười sáu tuổi đều sẽ được đưa tới Huyền Linh học viện ở vương thành để tu hành, trở thành một thành viên trong số những thiên chi kiêu tử đó.
Tinh Huyền học viện đã rất nhiều năm không xuất hiện thiên tài như vậy, hôm nay thoáng cái lại xuất hiện hai người, chắc chắn sẽ khiến cả Lam Nguyệt thành rúng động.
Sau này, địa bàn của Vương gia và Chu gia ở Lam Nguyệt thành chắc chắn sẽ lại mở rộng thêm.
Vẻ mặt của La Chiến cũng đanh lại, hai đại thiên tài thế này cùng đến khiến cho lão sư như gã cũng kiêng kị vạn phần.
Ngay tại lúc sắc mặt của gã vô cùng khó coi, không biết nên xứ trí thế nào thì Diệp Huyền đột nhiên chậm rãi bước ra.
Chỉ thấy hắn trực tiếp vươn một ngón tay qua, chỉ về phía Vương Phi và Chu Huyên khinh khỉnh nói:
– Ta còn nói nơi này sao lại sáng như vậy, hoá ra là vì hai người các ngươi đang phát sáng, ha ha, đột phá võ sĩ thì giỏi lắm sao, trên người sáng như vậy, cho mình là ngọn nến sao.
– Ha ha ha.
Trần Tinh đột nhiên cũng phá lên cười:
– Huyền thiếu ngươi đúng là biết nói chuyện cười, nhìn kỹ thì hai người bọn họ giống hai ngọn nến thật, vậy cũng tốt, sau này buổi tối đi nhà xí cũng không cần phải đốt đèn nữa.
– Phì!
Lời này vừa thốt ra, toàn bộ đều phì cười.
– Trần Tinh, ngươi muốn chết.
Vương Phi giận tím mặt, còn Chu Huyên thì mặt đỏ lan xuống tận cổ, hàn khí lạnh lẽo phát ra từ người nàng, trong mắt lộ ra sát khí.
– Các ngươi ai dám động thủ.
La Chiến hừ lạnh một tiếng, như một bức tường sắt kín kẽ.
Diệp Huyền đột nhiên cản La Chiến lại:
– La giáo quan, đây là chuyện giữa học viên bọn ta với nhau, thì cứ để học viên chúng ta giải quyết.
La Chiến cau mày nói:
– Diệp Huyền…
– Ha ha, lẽ nào La giáo quan không tin ta sao?
Diệp Huyền cười khẽ một tiếng, nhìn thấy vẻ mặt tự tin của hắn, La Chiến bất giác dừng bước, lại nghe Diệp Huyền hờ hững nói:
– Nói đi, hai người các ngươi tìm ta rốt cuộc là muốn gì, có chuyện thì mau nói, có rắm thì mau phóng.
Vương Phi cười tàn nhẫn, lạnh lùng nói:
– Con thỏ đế chết tiệt kia, miệng lưỡi cũng ghê gớm lắm, ngươi đắc tội với Vương gia ta, hãm hại đệ đệ của ta, tội không thể tha, nhưng niệm tình mọi người đều là đồng học, ta sẽ cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất chính là quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với ta ở trước mặt mọi người, cầu xin ta tha thứ, khai thật là ngươi âm mưu hãm hại đệ đệ của ta, hơn nữa phải cam đoan sau này nhìn thấy người của Vương gia thì phải đi đường vòng, ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng, thứ hai chính là phải đánh một trận với ta, thân là nam tử hán, đường đường chính chính đấu một trận sinh tử với ta, chỉ cần ngươi có thể cản được mười chiêu của ta mà không thua thì Vương Phi ta cam đoan sau này sẽ không bao giờ khó dễ gì ngươi nữa, các hạ cảm thấy thế nào?
– Oa, tên Vương Phi này đúng là nhân từ, cư nhiên chỉ cần Diệp Huyền có thể đỡ được mười chiêu thì sẽ không làm khó dễ hắn nữa.
– Gì chứ, lựa chọn thứ hai có vẻ cũng không tệ lắm, Vương Phi này muốn làm cái quỷ gì vậy?
– Diệp Huyền còn cần phải lựa chọn sao, chọn điều thứ nhất thì sau này không cần làm người nữa, còn điều thứ hai thì ít nhất cũng còn một đường sống.
– Kỳ lạ, kỳ lạ, Vương Phi này không phải là người dễ nói chuyện như vậy đâý chứ?
Mọi người châu đầu nghị luận.
Vương Phi thầm cười lạnh trong lòng, Diệp Huyền này chắc chắn sẽ không chọn điều thứ nhất, đợi hắn chọn điều thứ hai thì ta sẽ cho hắn biết hậu quả của việc đắc tội với Vương gia ta, giết hắn thì quá nhẹ nhàng cho hắn rồi, ta muốn khiến hắn triệt để trở thành tàn phế, trở thành một phế nhân thực sự.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 76: Nữ Thần Tề Tụ (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 77: Hai Người Cùng Lên
Ba người đều sững sờ, ngây người ra tại chỗ, không rõ tại sao mình lại có cảm giác kỳ quái như vậy.
Vương Phi cũng ngây ra, tuyệt đối không ngờ Diệp Huyền lại có thể đáp ứng dễ dàng như vậy, phục hồi tinh thần lại, lập tức cười lên ha hả, vội vàng nói:
– Đây là tự ngươi nói, chọn ngày không bằng gặp ngày, nhân dịp tất cả mọi người đều ở đây, chúng ta quyết một trận sống mái ở luyện võ trường này đi.
Lời vừa dứt thì Vương Phi lập tức nháy mắt một cái, thuôc hạ của gã đang đứng bên cạnh lập tức đuổi đám đông lùi lại, mở ra một con đường, Vương Phi đi ra từ đám người, nhảy lên đài tỉ thí ở giữa luyện võ trường, quay sang Diệp Huyền hô lớn:
– Tiểu tử, đã đáp ứng rồi thì mau bước lên đây, đừng làm một tên hèn nhát dám nói không dám làm.
– Diệp Huyền…
Mọi người lo lắng đồng loạt mở miệng, ngay cả La giáo quan cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Diệp Huyền cười khẽ một cái, cho mọi người một ánh mắt tự tin như đã có tính toán từ sớm, đi tới trên đài tỷ thí.
Nụ cười trên mặt của hắn dần tán đi, trong hai mắt loé sát khí lên.
Vương gia và hắn lúc trước chẳng có ân oán gì, nhưng đối phương năm lần bảy lượt gây sự với hắn, Diệp Huyền cũng không phải là người tốt tính gì, nếu các ngươi đã ác độc như vậy thì cũng đừng trách ta ra tay độc ác.
– Hảo tiểu tử, đúng là dám đi lên, quả nhiên cũng có chút đảm lượng, chẳng trách đệ đệ không nên thân của ta lại bị ngươi đùa giỡn, chỉ tiếc, gan lớn thì đã sao, sai lầm lớn nhất của ngươi chính là đã đắc tội Vương gia của ta, bất kỳ kẻ nào dám đắc tội với Vương gia của ta đều sẽ không ai có được kết cục tốt đẹp.
Vương Phi lạnh lùng nói, khí thế trên người của gã đột nhiên bộc phát ra, một cỗ huyền khí bành trướng ra, huyền khí đại biểu cho khí tức của nhất giai võ sĩ lưu chuyển điên cuồng trên đại tỷ thí, giống như lốc xoáy, thổi áo bào của gã tung bay lất phất, đám học viên đứng sát xung quanh đều cảm nhận được từng đợt áp lực ùa tới.
– Sao hả? Cảm nhận được áp lực chưa, ha ha ha.
Trên mặt Vương Phi lộ ra nụ cười dữ tợn.
– Ha ha, sức gió không tệ, quạt cho ta cảm thấy mát lắm.
– Ngươi…
Nụ cười trên gương mặt của Vương Phi khựng lại, thiếu chút nữa tức tới phun máu, mặt đỏ lên.
– Tiểu tử, đừng có khua môi múa mép nữa, hôm nay ta sẽ lấy cái mạng của ngươi.
Lời vừa dứt thì Vương Phi đã ra tay.
Diệp Huyền đột nhiên nói:
– Đợi đã!
– Sao hả, ngươi lại muốn làm gì đây, hay là đang chuẩn bị đầu hàng nhận thua? Thật xin lỗi, muộn rồi, vừa rồi ta đã nói, hôm nay ta và ngươi sẽ đấu một trận sinh tử, một khi đã đồng ý sinh tử quyết đấu thì dù ngươi có nhảy xuống đài tỷ thí cũng vô dụng.
Vẻ mặt của Vương Phi trở nên dữ tợn, trong lòng cuồng tiếu, ha ha ha, tên ngu ngốc này, cư nhiên thật sự đồng ý quyết đấu sinh tử với mình, đã lên đài rồi thì mọi chuyện không phải hắn có thể quyết định được nữa.
– Sao lại biến thành quyết đấu sinh tử rồi? Không phải nói là đánh mười chiêu sao?
– Tên Vương Phi này giảo hoạt quá, vừa rồi rõ ràng là hắn nói quyết đấu sinh tử, sau đó mới đổi thành đánh mười chiêu.
– Vậy thì hèn hạ quá, quyết đấu sinh tử không giống học viên luận bàn cùng nhau, dù có nhận thua cũng không được, phải là bên thắng đồng ý thì mới có thể chấm dứt.
– Giáo quy của học viện chúng ta rất nghiêm khác, giết hại học viện thì cho dù trước đó đối phương đã đồng ý cũng không được.
– Ha ha, ngươi quá ngu ngốc quá ngây thơ rồi, Vương Phi căn bản không cần giết Diệp Huyền, chỉ cần để cho hắn sống không bằng chết là được.
Mọi người rối rít bàn tán, vẻ mặt kinh ngạc, xem ra Vương Phi đã sớm có mưu tính, lần này Diệp Huyền thảm rồi.
– Nhận thua? Nói đùa.
Diệp Huyền cười lạnh:
– Ngay cả loại rác rưởi như ngươi cũng xứng để ta nhận thua sao, ta chính là cảm thấy từng người thay nhau lên thì phiền quá, ca ca ta muốn giải quyết một lần cho xong, nữ nhân xấu xí dưới kia cũng cùng lên đi, lão tử giải quyết hai người các ngươi một lần cho xong.
Diệp Huyền chỉ tay về phía Chu Huyên.
Nữ nhân xấu xí, nữ nhân xấu xí, nữ nhân xấu xí….
Thanh âm của Diệp Huyền vang vọng khắp luyện võ trường, tất cả mọi người triệt để ngây ra, tiểu tử này điên rồi, điên thật rồi.
Chẳng những dám mắng một trong tam đại nữ thần là Chu Huyên là nữ nhân xấu xí, mà còn muốn để cho nàng và Vương Phi cũng lên một lúc, hắn cho rằng hắn là ai? Đây là quyết đấu sinh tử, không phải nói chơi.
– Tiểu tử thúi, ta muốn băm ngươi ra làm trăm mảnh…
Chu Huyên tức giận nghiến chặt răng cơ hồ muốn cắn nát, gương mặt trắng nõn xinh đẹp trở nên dữ tợn, gầm lên một tiếng nhảy lên trên đài tỷ thí.
Trong cơn thịnh nộ, nàng vọt lên động thủ trước tiên.
– Chết đi!
Chu Huyên giọng như sấm gầm, thân như ảo ảnh, dưới huyền khí cường đại gia trì đột nhiên lao tới trước mặt Diệp Huyền, thân thể lăng không đá một cước vào Diệp Huyền.
– Toàn phong thoái!
Một thoái này nhanh như thiểm điệm, mạnh như gió lốc, chân phải đá ra thì lập tức có tiếng rít gió kịch liệt vang vọng khắp luyện võ trường, lấy chân phải của Chu Huyên làm trung tâm, tất cả mọi thứ trong vòng hai thước xung quanh đều như bị kình khí dữ dội như lốc xoáy bao trùm, vô cùng đáng sợ.
Mọi người đứng ở dưới đều biến sắc, ngay cả vài vị lão sư có mặt ở đây cũng như vậy, tuy rằng Chu Huyên vừa mới đột phá nhấy giai linh vũ cảnh, nhưng một thoái này đã có được tinh hoa của nhất giai võ sĩ, không hổ là thiên tài đỉnh tiêm trong lịch sử của Tinh Huyền học viện.
– Diệp Huyền này có thể đột phá thất mạch huyền đạo cũng coi như là một thiên tài, nhưng hắn không nên đắc tội Vương gia và Chu gia, đáng tiếc cho một thanh niên tốt, hôm nay lại phải bỏ mạng.
Trong lòng mọi người đều kinh diễm cảm thán, âm thầm lắc đầu.
Mắt thấy một thoái này sắp đá trúng Diệp Huyền, nhưng hắn lại mỉm cười, thân hình trong nháy mắt thoáng lùi lại phía sau, tay phải nâng lên, cư nhiên đưa tay bắt lấy chân phải của Chu Huyên.
– Hừ, muốn bắt chân của ta, toàn phong thoái của ta là dùng huyền khí thôi động, trên chân đều có huyền khí bao phủ, tay của ngươi chạm tới thì có thể dễ dàng chấn vỡ xương tay của ngươi.
Chu Huyên vẫn giữ nguyên thế công, trong lòng loé lên ý nghĩ ngoan độc, khí lực trên chân lại tăng thêm vài phần.
– Hây!
Diệp Huyền đột nhiên khẽ quát một tiếng, cánh tay phải vươn thành trảo liên tục đánh vào hư không, kình phong cuốn lên, trong nháy mắt biến thành một cái miệng hổ, miệng hổ há rộng muốn thôn phệ tất cả.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 78: Tiêu Dao Du (1)
Tất cả mọi người giống như đều sinh ra ảo giác, bên tai mơ hồ truyền tới tiếng hổ gầm!
Đồng tử của Chu Huyên đột nhiên rụt lại, gió xoáy do toàn phong thoái của nàng tạo ra vốn đã bao phủ lấy đối phương, nào ngờ đối phương đột nhiên đánh ra một quyền, lại mang theo oai lực thôn phệ thiên địa, không chỉ hoá giải toàn bộ thoái phong mà mình đánh ra, còn có cái miệng lớn giống như mảnh hổ há miệng như vậy chờ mình tặng thịt lên tới cửa.
– Chuyện gì thế này? Tại sao lại có cảm giác giống như đưa dê vào miệng hổ thế này?
Trong lòng Chu Huyên cả kinh, nhưng lại ổn định lại rất nhanh.
– Mặc kệ chiêu thức của ngươi cổ quái thế nào, ta thế nào cũng là nhất giai võ sĩ, bằng vào huyền khí cũng đủ để ép chết ngươi!
Nghĩ tới đây, Chu Huyên liền thôi động lực chân tới mức mạnh nhất.
– A!
Đột nhiên một trận đau đớn từ chân truyền tới, chỉ thấy tay phải của Diệp Huyền run lên, quấn lên chân của nàng như một con rắn. sau đó mười ngón tay của hắn đột nhiên bấm vào trong bắp chân của nàng, bị mười ngón tay của hắn siết chặt, khí kình bạo phát ra từ chân của nàng nháy mắt liền biến mất không thấy đâu, không thể dùng được nửa điểm sức mạnh!
Càng khiến cho Chu Huyên tức giận hơn nữa chính là bàn tay nóng hổi của Chu Huyên sau khi bắt lấy đùi phai của nàng thì lại còn tuỳ ý sờ soạng hai cái, một loại cảm giác tê dại nháy mắt truyền vào trong đầu của nàng, làm cho sắc mặt của nàng đỏ lên.
– Chết tiệt!
Chu Huyên xấu hổ quát lên một tiếng, thân thể xoay một vòng trên không, chân trái âm tàn đá về phía đầu của Diệp Huyền.
Bốp!
Chỉ thấy Diệp Huyền nhếch mép cười, tay trái đột nhiên vươn ra, năm ngón tay thành trảo, bắt lấy chân trái của Chu Huyên nhanh như chớp.
– Ha ha, còn mang cả tất chân, thật là gợi cảm.
Diệp Huyền cười, ánh mắt lại dò xét dưới váy của Chu Huyên không chút e dè, sau đó nói với vẻ thất vọng:
– Nữ hài tử bây giờ thật là, đã mặc váy ngắn mà bên trong lại đi mặc quần an toàn, sự tin tưởng của người với người ở đâu chứ?
– Ngươi… ta muốn giết chết ngươi.
Gương mặt của Chu Huyên trắng nõn, trong đôi mắt đẹp chỉ toàn sát khí ngập trời, ánh mắt kia hận không thể thiên đao vạn quả Diệp Huyền.
Ban ngày ban mặt, trước mặt bao nhiêu người, Diệp Huyền lại nhìn lén dưới váy của nàng, ánh mắt sắc bén, giống như một lưỡi dao sắc bén, trực tiếp gắn chặt vào hạ thể của nàng, nàng xấu hổ tới mức toàn thân nóng lên, tức giận tới mức phát run.
Chu Huyên nàng là một trong tam đại nữ thần của học viện, đại tiểu thư Chu gia trong Lam Nguyệt thành, đám nam nhân trong học viện nhìn thấy nàng ai mà không cung kính, run run rẩy rẩy, loại hạ lưu vô sỉ như Diệp Huyền nàng mới gặp được lần đầu.
– Trời ạ.
Học viên nam toàn trường đều như bị sét đánh trúng, trừng muốn lồi mắt ra, trong mắt dấy lên lửa giận hận không thể đốt cháy Diệp Huyền.
Đây chính là nữ thần, cảnh tượng dưới váy của nàng cư nhiên bị Diệp Huyền nhìn thấy sạch sẽ, con bà nó, tại sao ta không thể may mắn như vậy, nhìn thấy phong cảnh dưới váy của nữ thần, cho dù có chết ta cũng nguyện ý.
Còn các nữ học viên thì càng kinh ngạc hơn nữa, Phượng Nhu Y cũng xấu hổ đỏ mặt, khẽ mắng một tiếng:
– Cái tên lưu manh này.
– Vương Phi, ngươi còn đứng sững ở đó làm gì?
Chu Huyên vừa thẹn vừa giận, gầm lên một tiếng, bên ngoài chân đột nhiên bắn ra một đạo quang mang màu vàng đất, trên đỉnh đầu của nàng, một khối quang ảnh giống nham thạch xuất hiện, rung động, một cỗ lực lượng hậu trọng truyền ra từ trong cơ thể nàng, chấn lùi Diệp Huyền.
– Thạch hoá võ hồn.
Xoẹt!
Hai tay của Diệp Huyền trực tiếp xé tất chân màu đen của Chu Huyên xuống một nửa, lùi lại rồi nhưng vẫn không quên sờ nhẹ lên bắp đùi của nàng.
– Chậc chậc, trơn mịn bóng loáng, co giãn hữu lực, quả nhiên là chân đẹp.
Chu Huyên cắn răng, mắt phun lửa, gương mặt đỏ bừng tới mang tai, nghiến răng nghiến lợi nói:
– Tên dê xồm chết tiệt, ta muốn ngươi phải chết.
Trong cơn giận dữ, toàn thân Chu Huyên được quang mang màu vàng kia bao phủ, tựa như biến thành một pho tượng đá, một cỗ lực lượng hùng hậu điên cuồng tuôn trào ra từ trong cơ thể của nàng.
– Thạch hoá võ hồn, thạch hoá phụ thể.
Có lão sư nhịn không được khiếp sợ bật thốt, thạch hoá võ hồn của Chu gia, uy danh hiển hách khắp Lam Nguyệt thành, không chỉ có thể đề thăng năng lượng của võ giả, còn có thể tạo thành một tầng thạch hoá mỏng ở bên ngoài võ giả, khiến cho phòng ngự của người đó tăng lên gấp mấy lần.
Tộc trưởng Chu Hoài An của Chu gia nghe nói đã đề thăng cảnh giới của thạch hoá võ hồn lên tới nhị tinh, một khi phóng xuất võ hồn ra thì cho dù có đứng yên cho võ sư huyền vũ cảnh tấn công thì đối phương cũng không thể phá được phòng ngự.
Chu Huyên hôm nay vừa mới đột phá nhất giai linh vũ cảnh đã có thể làm được thạch hoá võ hồn phụ thể, thiên phú bậc này ở trong lịch sử của cả Tinh Huyền học viện và Chu gia cũng đủ để gọi là hào quang sáng chói.
– Phong quyển tàn vân!
Sau khi thạch hoá phụ thể, Chu Huyên khẽ quát một tiếng, cả người phóng lên trời, hai chân luân phiên đá ra như phong xa, kình khí cường hãn, giống như cuồng phong sậu vũ, biến thành một mảnh biển lớn mênh mông bao vây xung quanh Diệp Huyền, sau đó ầm ầm giáng xuống đầu Diệp Huyền.
Còn Vương Phi đứng kế bên sau khi được Chu Huyên nhắc nhở thì cũng đã động thủ.
– Hắc hắc.
Trong mắt của gã hiện lên một tia sát khí hung tợn, trong mắt đột nhiên bắn ra một đạo tà quang.
– Ầm!
Một con yêu xà toàn thân đen nhánh đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu của gã, thân hình của gã và yêu xà kết hợp làm một, lăng không đánh tới phía Diệp Huyền.
– Hắc xà võ hồn, độc nha kích!
Hai tay làm thành dạng nanh, Vương Phi nhào tới, thiên địa huyền khí bốn phía điên cuồng ùa qua, tạo thành một đạo lốc xoáy, một trước một sau từ hai phía khác nhau đánh về phía Diệp Huyền.
– Hắc xà võ hồn, thạch hoá võ hồn, hai người này không hổ là thiên tài có thể đi vào Huyền Linh học viện, một chiêu liên thủ hoàn mỹ vô khuyết!
Cho dù là người cực kỳ bất mãn với hai người bọn họ là La giáo quan lúc này cũng phải nhìn chăm chú, gã không thể không thừa nhận thiên phú của hai người Vương Phi và Chu Huyên quả thật đáng sợ kinh người, dưới một kích liên thủ này, cho dù là một vài võ giả nhị trọng, tam trọng linh vũ cảnh cũng chưa chắc có thể ngăn trở được.
– Không xong!
– Diệp Huyền!
Ba người Phượng Nhu Y, Trần Tinh và Lãnh Dĩnh Oánh đều siết chặt hai tay, trong lòng lo lắng không thôi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 79: Tiêu Dao Du (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 80: Cường Thế (1)
– Không thể nào, chuyện này không thể nào…
Trên đài tỷ thí, Vương Phi và Chu Huyên chật vật ngã nhào trên mặt đất, quần áo trên người bọn họ tan nát, máu tươi đầm đìa, tóc tai tán loạn, đã hoàn toàn mất đi vẻ ung dung và bình tĩnh lúc đầu, một kích mãnh liệt của Diệp Huyền đã đánh cho thân thể của bọn họ thất linh bát lạc, máu tươi phun ra khắp nơi, bên trong bảy đạo huyền mạch đã được đả thông giờ đây một mảnh hỗn loạn, đã không thể dùng được nửa điểm lực lượng.
Đối mặt với ánh mắt không dám tin của hai người kia, Diệp Huyền lạnh lùng bước từng bước lên đi về phía Vương Phi.
– Ngươi… Ngươi muốn làm gì?
Trên mặt Vương Phi chẳng còn vẻ kiêu ngạo trước kia nữa, đồng tử co lại hoảng sợ la lớn.
– Ha ha, muốn làm gì sao, ngươi nói xem?
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, nụ cười kia rơi vào trong mắt Vương Phi lại khủng bố như ma quỷ.
– Vu lão sư, cứu ta!
Vương Phi hoảng sợ quay xuống đám người gọi lớn.
Bá!
Một đạo nhân ảnh đột nhiên lướt lên đài tỷ thí, người nọ mặc võ bào màu xanh, gương mặt gầy gò, mũi ưng mắt nhỏ, chính là Vu Văn lão sư người chủ trì kiểm tra của cao cấp ban.
Chỉ thấy gã thản nhiên nói:
– Diệp Huyền, học viên tỷ thí cùng nhau đánh trúng thì dừng, nếu đã phân thắng bại thì trận tỷ thí này nên kết thúc đi.
Diệp Huyền hờ hững liếc nhìn gã, ánh mắt lạnh lẽo, lạnh giọng nói:
– Ai cho ngươi lên, cút xuống cho ta.
Nụ cười trên mặt Vu Văn chợt thu liễm, nhíu mày lạnh giọng nói:
– Diệp Huyền, ta là lão sư của học viện, có quyền huỷ bỏ luận bàn giữa các ngươi, hiện tại kết quả tỷ thí đã có, nếu như ngươi muốn làm gì bất lợi cho Vương Phi học viên thì đừng trách ta không khách khí.
Vu Văn lạnh lùng quát lên, trên người đột nhiên phóng xuất ra một cỗ khí cơ khủng bố, lực lượng đại biểu cho võ sư huyền vũ cảnh nhị giai, hung hăng trấn áp xuống người Diệp Huyền.
Ánh mắt của Diệp Huyền trầm xuống, thân hình vẫn bất động như sơn dưới khí thế của Vu Văn:
– Giữa ta và Vương Phi là quyết đấu sinh tử, không phải luận bàn bình thường giữa học viên với nhau, ngươi là cái thá gì mà dám quản chuyện của ta, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, lập tức cút đi, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả.
Quyết đấu sinh tử, không phải học viên luận bàn, không cho phép bất kỳ kẻ nào quấy nhiễu, còn nói gì mà có quyền huỷ bỏ, quả là buồn cười.
– Ngươi….
Làm càn!
Trong lòng Vu Văn dâng lên sát khí mãnh liệt, mặc dù gã là lão sư của Tinh Huyền học viện, nhưng lại có quan hệ không tệ cùng Vương gia, cho nên nhất định không có khả năng để Vương Phi bị thương trước mặt gã, trong lòng nghĩ vậy, gã lạnh lùng nói:
– Diệp Huyền, ngươi thân là học viên của học viện, lại không biết tôn ti, không tôn sư trọng đạo, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi biết phải làm ngươi như thế nào.
Lời vừa dứt thì thân hình của Vu Văn đột nhiên chuyển động, lướt nhanh về phía Diệp Huyền, huyền khí nhị giai khủng bố giống như sóng to biển động, ầm ầm ào tới.
– Ha ha, Vu Văn lão sư, Diệp Huyền nói không sai, quyết đấu sinh tử không ai có thể can thiệp vào, hành vi của các hạ có vẻ hơi quá phận rồi.
Đột nhiên một đạo thanh âm lạnh lùng vang lên ở luyện võ trường, thân ảnh của La Chiến đứng trước đài tỷ võ đột nhiên nhoáng lên một cái như quỷ mị, nháy mắt đã ngăn cản Vu Văn, tay phải của gã hoá thành chưởng, hung hăng đánh xuống, bụp một tiếng đã đánh tan sóng huyền khí mà Vu Văn phóng ra.
– La Chiến lão sư, ngươi đang làm gì đây?
Ánh mắt của Vu Văn trầm xuống, bị La Chiến ngăn lại khiến gã không thể không dừng lại.
– Làm gì sao? Ha ha ha, ta lại muốn hỏi xem Vu Văn ngươi chuẩn bị làm gì mới đúng? Quyết đấu sinh tử là hành vi được Huyền Điện bảo vệ, người thắng trận chưa nói chấm dứt thì không có bất kỳ ai có thể tuỳ tiện can thiệp, chúng ta thân là lão sư của học viện cũng vậy mà thôi, Vu Văn lão sư, không bằng chúng ta cùng nhau xuống dưới chờ xem tiếp đi.
– La Chiến, ngươi có biết ngươi đang làm gì không?
Ánh mắt của Vu Văn bén lạnh, bên ngoài thân thể tản ra huyền khí nống đậm.
– Ta chỉ đang giữ gìn uy nghiêm của Huyền Điện mà thôi, sao hả, Vu Văn lão sư, ngươi kích động như vậy lẽ nào là muốn đánh một trận với ta? La Chiến ta tuy rằng thân mang tật nguyền, nhưng thân kinh bách chiến, từ trước tới nay chưa từng sợ ai, bằng không thì ta và ngươi cũng quyết một trận sinh tử đi, sao hả?
Hàn khí trong mắt La Chiến loé ra, vẻ mặt lạnh lùng, chỉ lẳng lặng đứng ở đó, đột nhiên có một cổ áp lực đột nhiên đập vào mặt, ép Vu Văn gần như không thở nổi.
Không giống với những lão sư khác trong học viện, đa số lão sư trong học viện đều là võ sư nhị giai, nhưng La Chiến trước khi xuất ngũ đã là võ sư tam giai nhất trọng, hơn nữa gã cũng là võ giả duy nhất từ chiến trường trở về, thân kinh bách chiến, trải qua máu và lửa tôi luyện, sát khí của gã so với người khác thì càng thêm khủng bố, bị gã nhìn chằm chằm giống như bị một con ác lang dõi theo, cho dù là Vu Văn cũng không muốn dính dáng quá nhiều tới gã.
– Không biết điều.
Vu Văn quát lạnh một tiếng, thân hình nhoáng một cái, đột nhiên lướt qua La Chiến lao nhanh về phía Diệp Huyền, nếu bắt giữ được Diệp Huyền thì mọi chuyện sẽ xong xuôi.
– Cút trở về!
La Chiến đột nhiên quát lớn một tiếng, sát khí trên người dâng lên, gã luôn chú ý vào nhất cử nhất động của Vu Văn, ngay lúc đối phương vừa cử động thì chân trái của gã hung hăng dẫm mạnh lên đài tỷ thí, nhoáng một cái, thân hình đột nhiên xuất hiện trước mặt Vu Văn như quỷ mị, vung khuỷ tay phải đánh mạnh lên ngực của Vu Văn.
Vu Văn sắc mặt đại biến vội vàng lùi lại phía sau, trong khoảng thời gian ngắn đã giao phong mấy lần, nhanh như chớp, mọi người hoa mắt chóng mặt, chỉ nghe bịch một tiếng, Vu Văn lão sư hét thảm một tiếng, sau đó là tiếng xương cốt vỡ vụn, chật vật ngã xuống đài tỷ thí, trong miệng phun ra một cổ máu tươi.
– Quyết đấu sinh tử, không ai có thể ngăn cản, nếu ai không phục thì cứ đi lên, La Chiến ta phụng bồi.
La Chiến nheo mắt, vừa nói vừa bước xuống đài tỷ võ, ánh mắt kiệt ngạo như chim ưng.
– Oa!
Toàn trường ồ lên, tất cả học viên đều đã nghe nói qua sự tích về La Chiến giáo quan, nhưng thật không ngờ, vị lão sư nghiêm khắc bị học viên trong học viện gọi là giáo quan mặt lạnh này, đối mặt với lão sư khác của học viện cũng nghông cuồng, chẳng kiêng nể gì như vậy.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










