[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 7 : Nhận Ta Làm Chủ (2) (c61-c70)
❮ sautiếp ❯Chương 61: Nhận Ta Làm Chủ (2)
Khiến cho đường đường là một phó thống lĩnh thành vệ quân, địa võ sư nhất trọng xem một thiếu niên chỉ mới mười mấy tuổi làm chủ, chuyện như vậy căn bản thật sự phá vỡ nhận thức của gã, nếu để lộ ra thì tôn nghiêm của gã xem như triệt để mất sạch.
Động tĩnh ở nơi này cũng kinh động không ít người đang đứng đợi trước quầy phục vụ, tuy rằng không biết rõ Diệp Huyền và Lâm Hùng đang nói gì, nhưng bọn họ vẫn cứ xì xào bàn tán, nhìn tới mức vẻ khinh thường và mỉa mai đều lộ hết ra trong mắt họ.
– Ha ha.
Trong lòng Lâm Hùng cười thảm, gã bây giờ còn nói gì tới tôn nghiêm, địa vị nữa, mọi người đều ước gì có thể đi lên đạp thêm cho gã một cước, quả thật như đối phương đã nói, gã còn có quyền lựa chọn hay sao?
– Ta, đồng ý!
Lâm Hùng cắn chặt hàm răng, tựa như phải dốc hết khí lực toàn thân mới có thể nói ra mấy chữ này, tiếp sau đó, gã nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền, ánh mắt tựa như một con ác lang, gắt gao nói:
– Chỉ cần ngươi có thể chữa trị cho võ hồn của ta thì bắt đầu từ bây giờ Lâm Hùng ta sẽ coi ngươi là chủ nhân, nhất ngôn vi đỉnh.
Nhưng nếu như ngươi dám lừa ta, ta sẽ cho ngươi biết Lâm Hùng ta cũng không phải dễ lừa như vậy đâu.
Sau khi nói ra câu này xong thì cả người Lâm Hùng liền buông lòng, trái tim bị đè nén bóp nghẹn bao lâu nay cũng từ mây đen giăng kín tới trời quang mây tạnh, điều này cũng khiến trong lòng gã vô cùng khiếp sợ.
Trong mắt Diệp Huyền rốt cuộc cũng hiện lên ý cười, gật đầu nói:
– Không tệ, coi như xong.
Không bao lâu nữa ngươi sẽ cảm thấy may mắn cỡ nào vì quyết định của ngươi hôm nay.
Lấy giấy bút ra, Diệp Huyền nhanh chóng viết ra một số thứ,
– Đây là tên của một ít thảo dược, ngươi tới hiệp hội luyện dược sư mua mỗi loại mười phần, sau đó nghiền nhỏ, sáng tối một phần, bôi lên vị trí tâm huyệt, chúng có thể tạm thời làm giảm tốc độ vỡ nát của đao võ hồn nằm ở tâm huyệt của ngươi, nhưng đó cũng chỉ là tạm thời kéo dài mà thôi, một vài tài liệu ở phía dưới chính là những thứ dùng để chữa trị võ hồn của ngươi, trong vòng năm ngày phải tìm đủ, sau đó lập tức đến Tinh Huyền học viện báo cho ra biết, đúng rồi, ta tên Diệp Huyền.
– Làm sao ngươi biết võ hồn của ta nằm ở tâm huyệt?
Lâm Hùng nghe xong liền thoáng kinh ngạc, chuyện này ngoại trừ Mục Nhân từng trị liệu cho mình ra thì không có bao nhiêu người biết được.
Diệp Huyền lạnh lùng nhìn gã một cái, bắn phương thuốc ra, nói giọng mỉa mai:
– Nếu như chuyện đó cũng không nhìn ra thì ta dựa vào cái gì để chữa trị võ hồn cho ngươi.
Lâm Hùng nhận lấy tờ giấy, bên trên quả nhiên viết tên không ít loại thảo dược, bên dưới thảo dược thì lại là một ít tài liệu, những tài liệu này đều có chút quý hiếm, nhưng với thân phận và địa vị của gã, trong vòng năm ngày vẫn có thể tìm đủ.
Nhìn thấy những tài liệu quý hiếm mà chỉ có luyện hồn sư mới có thể dùng được này, trong lòng Lâm Hùng lại có chút kích động, nói không chừng đối phương thật sự có khả năng chữa trị được cho gã.
Dằn cơn kích động trong lòng xuống, Lâm Hùng bồn chồn hỏi:
– Chủ… chủ nhân, ngươi nắm chắc có bao nhiêu phần sẽ chữa trị được cho võ hồn của ta?
Gã khó khăn kêu lên hai chữ chủ nhân, trong lòng cảm thấy xấu hổ khôn cùng xen lẫn tức giận và sỉ nhục, nhưng so với tương lai của mình thì chút xấu hổ và giận dữ đó cũng không phải là không thể nhịn được.
Diệp Huyền nhướng mày:
– Cứ trực tiếp gọi ta là Huyền thiếu là được rồi, về phần vấn đề của ngươi, chỉ cần làm theo những gì ta nói, ta có thể nắm chắc mười phần.
– Cái gì? Mười phần!
Lâm Hùng như bị thiên lôi đánh trúng, thất thanh la lên.
Diệp Huyền lạnh lùng nói:
– Nếu như không nắm chắc mười phần thì ta cũng sẽ không mở miệng, nhớ kỹ, đừng bao giờ nghi ngờ lời ta nói, đây là điều đầu tiên khi đi theo ta.
– Vâng, Huyền thiếu.
Lâm Hùng dè dặt gấp đơn thuốc lại, sau đó cẩn thận đặt vào bên trong trữ vật giới chỉ, giống như đây chính là tuyệt thế bảo vật.
Trần Tư Tư đứng bên cạnh tận mắt nhìn thấy cả quá trình thì khiếp sợ tột đỉnh, tuy rằng nàng không rõ lắm cụ thể rốt cuộc Diệp Huyền và Lâm Hùng đang nói về chuyện gì, nhưng có thể thấy được chính là Diệp Huyền dường như có thể chữa được võ hồn của Lâm Hùng, đưa ra vài yêu cầu với Lâm Hùng, cuối cùng Lâm Hùng hình như đã đồng ý.
Chẳng lẽ đây là nói Diệp Huyền thật sự có khả năng chữa trị cho võ hồn của Lâm Hùng?
Phát hiện này làm cho Trần Tư Tư ngây người ra, Lâm Hùng là phó thống lĩnh thành vệ quân, sau khi võ hồn của gã bị tổn thương, mấy ngày này số lần tới hồn sư tháp cũng không ít, Trần Tư Tư đương nhiên biết rõ vì thương tổn của gã, hồn sư tháp thậm chí từng mở một lần giao lưu hội của các đại sư, kết quả cuối cùng chính là: Võ hồn đã bị hao tổn, không thể trị được.
Bây giờ Diệp Huyền lại nói hắn có thể trị được cho Lâm Hùng, chẳng phải là nói hắn còn cường đại hơn tất cả đại sư của hồn sư tháp hay sao?
– Hừ, ai đứng ồn ào trước cửa phòng của ta.
Ngay trong lúc Trần Tư Tư cảm thấy kinh hoảng không thôi thì căn phòng ở cách đó không xa vang lên một tiếng hừ lạnh bất mãn, sau đó Mục Nhân đi ra với vẻ mặt khinh thường:
– A, ta nói là kẻ nào không biết điều như vậy, dám ồn ào ở đây, coi hồn sư tháp của ta như cái chợ vậy, hoá ra là Lâm phó thống lĩnh, xem ra vừa rồi ta kêu ngươi rời đi nhưng ngươi căn bản không thèm nghe đúng không.
Lâm Hùng vẻ mặt không đổi, thản nhiên nói:
– Chúng ta lập tức đi ngay.
Mục Nhân nhíu mày, trên mặt lập tức lộ ra vẻ trào phúng, cười lạnh nói:
– Lâm phó thống lĩnh, ta vốn cũng xem ngươi là đại nhân vật, bây giờ xem ra cũng chỉ có vậy mà thôi, ngay cả lời của một tiểu quỷ mà ngươi cũng tin, nếu như hắn có thể chữa trị được võ hồn của ngươi thì Mục Nhân ta sẽ bái hắn làm thầy, tuỳ tiện viết ra mấy thứ rác rưởi cũng dám gọi là đơn thuốc, hạng người lừa đời lấy tiếng thế này, Mục Nhân ta đã thấy nhiều rồi…
Vừa rồi lúc ở trong phòng Mục Nhân nghe loáng thoáng được cuộc nói chuyện của hai người bọn họ, trong lòng cười lạnh không thôi, vấn đề của Lâm Hùng lúc trước ở giao lưu hội của hồn sư tháp bọn họ cũng từng thảo luận qua, ngay cả hội trưởng cũng đã nói không ai có thể trị được, tên tiểu quỷ trước mắt này lại có thể trị được cái rắm.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 62: Tát Mặt Thật Mạnh (1)
Sắc mặt của Diệp Huyền trầm xuống, đơn thuốc tự mình ghi ra thật sự là báu vật vô giá, kiếp trước dù là đám bát giai hồn hoàng, cửu giai hồn đế khác đều tranh nhau cướp lấy, cư nhiên lại bị một nhất phẩm luyện hồn sư nho nhỏ gọi là rác rưởi, lập tức lạnh giọng nói:
– Ngươi tên là Mục Nhân?
Trên mặt Mục Nhân lộ ra vẻ không vui.
Một tên tiểu quỷ cũng dám gọi thẳng tên của mình, cho dù là những kẻ quyền quý hiển hách trong thành nhìn thấy mình cũng phải cung kính gọi một tiếng ‘Đại sư’.
Khoé miệng của Diệp Huyền nhếch lên cười lạnh:
– Mục Nhân đúng không, thật đáng tiếc báo cho ngươi biết, loại phế vật phải năm sáu mươi tuổi mới lăn lộn lên được được tới nhất phẩm luyện hồn sư như ngươi muốn làm đệ tử của ta ta còn không thèm.
– Ngươi nói gì?
Toàn thân Mục Nhân rung lên, giống như không nghe thấy lời Diệp Huyền nói, trên mặt lộ ra vẻ phẫn nộ.
– Ta nói….
Thanh âm của Diệp Huyền ngày càng lớn, vang dội khắp đại sảnh hồn sư tháp,
– Loại phế vật như ngươi, có muốn làm đệ tử ta, ta cũng không thèm, bây giờ đã nghe rõ chưa? Xem ra ngươi chẳng những phế vật, hơn nữa mắt cũng mờ, tai cũng điếc rồi…
Toàn trường yên tĩnh, tất cả mọi người đều khiếp sợ ngây người.
Trần Tư Tư cũng há hốc mồm, mắt trừng lớn.
– Ngươi… Ngươi… Ngươi…
Mục Nhân tức tới mức thiếu chút nữa không thở được, chỉ vào Diệp Huyền, gương mặt tức giận tới mức cơ thịt đều vặn vẹo, nửa ngày không nói nên lời.
Coi trời bằng vung, thật là coi trời bằng vung.
Một luyện hồn sư nhất phẩm như gã đã bao giờ bị người ta sỉ nhục như vậy, bắt đầu từ khi gã trở thành luyện hồn sư nhất phẩm tới nay, hưởng thụ tất cả sự kính ngưỡng và ánh mắt tôn kính củ tất cả mọi người, dù đi tới nơi nào, đứng trước mặt ai người khác đều phải cung kính gọi gã một tiếng đại nhân, nhưng tất cả những thứ này hôm nay lại bị một thiếu niên phá hỏng.
– Tiểu tử, ngươi có biết ta là ai không, dám nói chuyện với ta như vậy…
Diệp Huyền có loại nào mà chưa thấy qua, khinh thường nói:
– Không phải chỉ là một lão thất phu sao.
– Ngươi!
Mục Nhân giận tím mặt, giận tới mức suýt chút nữa đã phun ra một búng máu, toàn thân run rẩy không dứt, ở hồn sư tháp nào có ai dám nói chuyện với mình như vậy, hơn nữa lại còn ở trước mặt nhiều người như vậy!
– Tiểu tử, ngươi đừng có mà khua môi múa mép, vũ nhục đường đường là luyện hồn sư nhất phẩm như ta, ta mặc kệ ngươi là ai, mặc kệ ngươi từ đâu tới, hôm nay thiên vương lão tử cũng không cứu được ngươi, ngươi chết chắc rồi, ngươi chết chắc rồi, chết chắc rồi…
– Ha ha, lão thất phu ngươi tức giận cũng ra dáng lắm.
Đường đường là luyện hồn sư nhất phẩm? Chỉ với chút hồn lực của ngươi cũng chỉ mới tới nhất phẩm mà thôi, ra vẻ cái gì.
– A…
Mục Nhân sắp phát điên rồi, đời này gã chưa từng gặp qua kẻ nào vô lễ như vậy.
– Mục Nhân đại sư, xin bớt giận, Huyền thiếu, ngươi đừng nên nói nữa.
Trần Tư Tư vội bước lên khuyên can.
– Cút!
Mục Nhân vung tay, trực tiếp hất Trần Tư Tư ngã ra đất, mắt đỏ hoét sắp phun ra lửa, lớn tiếng chửi ầm lên:
– Thứ ăn cây táo rào cây sung, nếu còn tiếp tục nói nhảm thì ta sẽ giết chết ngươi.
Gã đã tức giận lắm rồi, ngay cả Trần Tư Tư dẫn đường cho Diệp Huyền cũng bị gã giận lây.
– Tiểu tử, hôm nay ngươi đừng hòng còn sống ra khỏi đây, chẳng những là ngươi, ngay cả người nhà của ngươi ta cũng sẽ ngũ mã phanh thây hết.
Mục Nhân hét lớn một tiếng, cả người lao tới như mãnh hổ vồ mồi, tu vi võ sĩ nhất giai tam trọng đều thi triển ra hoàn toàn, hung hăng đánh về phía Diệp Huyền.
Lâm Hùng đứng bên cạnh sao có thể để Mục Nhân đả thương Diệp Huyền, một tay đỡ lấy Mục Nhân vừa phóng tới giữa không trung, ném qua một bên, thản nhiên nói:
– Mục Nhân đại sư, cơn giận của ngươi quá lớn rồi.
Sắc mặt của Mục Nhân trương đỏ, gầm lên:
– Lâm Hùng, ngươi dám ngăn ta?!
Trong mắt Diệp Huyền lộ ra hàn quang, lạnh giọng nói:
– Lâm Hùng, cho hắn chút giáo huấn đi.
Trên mặt Lâm Hùng lộ ra vẻ do dự, đánh nhau với một luyện hồn sư nhất phẩm ở hồn sư tháp, cho dù gã có là phó thống lĩnh thành vệ quân đi nữa cũng hoàn toàn không có lá gan này.
– Hửm?
Ánh mắt của Diệp Huyền trầm xuống, đây là một cơ hội tốt để khảo nghiệm Lâm Hùng, nếu như Lâm Hùng ngay cả can đảm động thủ cũng không có vậy thì coi như xong, dù sao này Lâm Hùng có cầu xin hắn đi nữa hắn cũng sẽ không ra tay giúp đỡ nữa, Diệp Huyền cần chính là một chiến sĩ có thể dũng cảm lao lên phía trước, chứ không phải một kẻ yếu đuối sợ hãi rụt đầu suốt ngày do dự.
Người như vậy không xứng để đi theo hắn.
Nhìn thấy ánh mắt Diệp Huyền, trong lòng Lâm Hùng không khỏi phát lạnh.
– Lâm Hùng, ngươi cút ra cho ta, nếu còn tiếp tục cản ta thì ngươi cũng phải chết.
Lão thất phu kia đã tức giận tới mức hoàn toàn đánh mất lý trí.
Ánh mắt của Lâm Hùng đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
– Lão già kia, cho ngươi mặt mũi ngươi lại không biết điều, đắc tội Huyền thiếu, tự tìm đường chết.
– Bốp bốp bốp
Lâm Hùng ra tay, nháy mắt đã tát cho Mục Nhân bảy tám cái toé lửa, đánh tới mức mặt gã sưng lên như bánh bao, ngay cả nói năng cũng khó khăn, xong xuôi mới ném qua một bên, ánh mắt oán độc của Mục Nhân nhìn chằm chằm Lâm Hùng, không dám tin Lâm Hùng lại dám động thủ đánh mình.
Sau khi đánh xong Lâm Hùng lạnh lùng nói:
– Mục Nhân, ngươi thân là luyện hồn sư nhưng lại không xem luật pháp vương quốc ra gì, ở nơi công cộng dám hạ sát thủ với người vị thành niên, Lâm Hùng ta thân là phó thống lĩnh thành vệ quân đương nhiên không thể dễ dàng tha thứ cho hành vi ác độc của ngươi, lần này xem như trừng phạt nho nhỏ, mong ngươi sau này lấy đó làm răn đe, nếu không dù ngươi có là luyện hồn sư cũng khó tránh khỏi lưới pháp luật.
Đánh Mục Nhân xong, Lâm Hùng còn đứng ở góc độ đại nghĩa mắng cho gã một trận, dựa vào thân phận phó thống lĩnh thành vệ quân của gã nói ra những lời này vô cùng phù hợp, hơn nữa lúc trước quả thật là Mục Nhân ra tay trước, dù cho gã có kiện tới phủ thành chủ, Lâm Hùng cũng không sợ.
Đánh xong mấy cái trong lòng của Lâm Hùng cũng cảm thấy vô cùng thoải mái, giống như một viên thuộc hạ vừa hoàn thành xuất sắc việc lớn nào đó, quay sang nhìn về phía Diệp Huyền như chờ mong được khen ngợi.
– Không tệ.
Diệp Huyền khẽ gật đầu, thản nhiên nói:
– Xem ra ta không nhìn nhầm người, chúng ta đi thôi.
Nghe thấy Diệp Huyền khen làm cho Lâm Hùng giống như ăn được nhân sinh quả vậy, trong lòng vô cùng thoải mái, điều này cũng khiến cho bản thân gã cảm thấy chấn kinh vạn phần.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 63: Tát Mặt Thật Mạnh (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 64: Rốt Cuộc Gặp Được Đại Sư (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 65: Rốt Cuộc Gặp Được Đại Sư (2)
Nghĩ nghĩ, Chu Hoa Dung lại nói:
– Đúng rồi, có phải Huyền thiếu ngươi muốn luyện chế loại đan dược gì hay không, thứ khác hiệp hội luyện dược sư chúng ta không có, chỉ có luyện dược sư là không thiếu, nếu như cần hiệp hội luyện dược sư chúng ta hỗ trợ thì xin cứ nói.
Lâm Hùng ngây người ra nhìn, mấy tên điên luyện dược sư từ khi nào thì dễ nói chuyện như vậy? Gã nhớ rõ mình đã từng bỏ số tiền lớn ra để cầu mua một viên đan dược, hơn nữa toàn bộ tài liệu còn là do mình tự chuẩn bị, cuối cùng phải chờ hơn một tháng mới lấy được.
Hôm nay mình chỉ mới đưa đơn thuốc ra thì Chu Hoa Dung lập tức bắt đầu an bài, lại còn chủ động đưa luyện dược sư ra, thậm chí ngay cả những tài liệu luyện hồn không nằm trong phạm vi kinh doanh của hiệp hội luyện dược sư cũng lên tiếng sẽ hỗ trợ chuẩn bị, làm cho Lâm Hùng thiếu chút nữa bị chói mù hai mắt.
Diệp Huyền nhíu mày:
– Chu quản sự, hiệp hội luyện dược sư các ngươi muốn gì đây? Hình như ta và các ngươi cũng không quen thân tới vậy thì phải?
– Ha ha, Huyền thiếu, ngươi có thể làm khách của chúng ta thì đã là vinh hạnh vạn phần cho hiệp hội luyện dược sư chúng ta rồi, chúng ta tới phòng khách quý đợi một lát, tài liệu sẽ lập tức tới ngay.
Lâm Hùng đã không còn biết nói gì.
Ba người vừa mới tới phòng khách quý ngồi một lát, chỗ còn chưa nóng thì ngoài cửa đã vang lên một tiếng kêu to kinh hỉ.
– Ha ha ha, đại sư tới rồi, đang ở đâu?
Thanh âm vừa vang lên, cửa liền rầm một tiếng mở ra, sau đó một lão giả râu tóc lôi thôi kích động vọt vào trong, đôi mắt tinh quang lấp lánh quét mắt nhìn khắp phòng, nhanh chóng nắm chặt lấy hai tay của Diệp Huyền.
– Ha ha, vị này chính là Diệp Huyền đại sư đúng không, tại hạ là hội trưởng Hoa La Huyên của hiệp hội luyện dược sư tại Lam Nguyệt thành, ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay rốt cuộc cũng được gặp mặt, quả nhiên là thiếu niên anh hùng, thiên tư ngút trời.
Lâm Hùng:
– …
Hôm nay đám người của hiệp hội luyện dược sư phát điên tập thể rồi đúng không?
– Hội trưởng hiệp hội luyện dược sư?
Diệp Huyền ngẩng đầu, dò xét đối phương một phen, gật đầu nói:
– Không tệ, huyền lực nồng đậm, huyết thức kín kẽ, mềm mại mà hữu lực, luyện dược sư tam phẩm hậu kỳ, xem ra hiệp hội luyện dược sư của Lam Nguyệt thành này cũng có được một vài nhân vật.
Bộ dạng này rõ ràng là của một lão sư đang khen đệ tử đây mà.
– Quả nhiên là đại sư, một câu trúng đích.
Hoa La Huyên không hề phật lòng mà còn kích động nói:
– Nếu như không phải lần trước nhờ đại sư ngươi chỉ điểm ở Hoán Tỉnh dược tề thì ta đây có thể vẫn còn dừng lại ở tam phẩm trung kỳ mà thôi, sau lần đó ta mới cảm ngộ sâu sắc được, sau đó một bước tiến vào tam phẩm hậu kỳ.
Nói xong, trên mặt Hoa La Huyên còn mang theo vẻ đắc ý.
Diệp Huyền thì lại khinh bỉ:
– Lẽ nào ngươi chính là người xin trợ giúp có kiến thức căn bản cực kỳ nát, ngay cả dược tính của Ám Dạ Thảo có mấy tầng cũng không phân biệt được đó sao.
Hoa La Huyên cười ha hả nói:
– Diệp Huyền đại sư, người ngươi nói chính là tại hạ, chính là tại hạ.
Chu Hoa Dung đứng một bên mặt mũi đã đỏ bừng lên, mất mặt, mất mặt quá đi thôi.
Vừa rồi sở dĩ y nhiệt tình với Diệp Huyền như vậy, ngoại trừ việc Diệp Huyền đã giúp y giải quyết vấn đề lớn ở cầu trợ khu ra, nguyên nhân lớn nhất chính là bởi vì hội trưởng Hoa La Huyên coi trọng, nhưng y thật không ngờ sau khi hội trưởng Hoa La Huyên gặp được Diệp Huyền cư nhiên lại có biểu hiện nhược trí như thế.
Bất quá y cũng biết đây là tác phong của hội trưởng Hoa La Huyên từ trước tới nay, chỉ cần gặp được luyện dược sư có sở trưởng đặc biệt nào đó hơn mình ở phương diện luyện dược học thì lão sẽ như thế, vô cùng cuồng nhiệt.
– Đúng rồi Diệp Huyền đại sư, lần trước trải qua sự chỉ điểm của ngươi, ta cẩn thận xem xét lại quyển « Đặc tính của các loài thảo dược thường gặp trên đại lục» , quả nhiên có được sự dẫn dắt sâu sắc, không ngờ trong quyển sách căn bản như vậy lại có thể ẩn chứa nhiều điều huyền diệu như thế, nhưng cũng vì vậy mà ta phát hiện ra một vấn đề, như trong quá trình luyện chế Hồi Huyền đan, Thiên Trử thảo và Hồng Mai thảo đều có thể trở thành vị thuốc cuối cùng được cho vào, nhưng ở trên quyển thư tịch này, phân tích thuộc tính của hai loại linh dược này lại hoàn toàn khác nhau, đây là đạo lý gì…
Hoa La Huyên cười nịnh nọt, quay sang Diệp Huyền hỏi han, không có vẻ gì là mới gặp lần đầu, tựa như hai lão bằng hữu lâu năm đã thân quen tới mức không thể thân hơn được nữa.
– Điều này chứng tỏ hiểu biết của ngươi về Hồi Huyền đan vẫn còn chưa đủ tường tận, đặc tính của Thiên Trữ thảo và Hồng Mai hoa quả thực là hoàn toàn khác nhau, nhưng đều đầu tiên chúng ta phải hiểu chính là hai loại linh dược này có tác dụng gì trong quá trình chế tạo Hồi Huyền Đan…
Đối với loại học tập cuồng như Hoa La Huyên, trong lòng Diệp Huyền cũng có chút cảm xúc, kiếp trước hắn cũng giống hệt như Hoa La Huyên, chỉ cần gặp phải vấn đề khó hiểu thì nhất định phải tìm hiểu rõ ràng mới thôi, thường xuyên không ngại học hỏi kẻ dưới, nên mới có được thành tựu sau cùng.
Cho nên đối với mấy nghi hoặc của Hoa La Huyên, Diệp Huyền cũng không chút giấu diếm, đều giải thích kỹ càng.
Nhất thời, bên trong phòng khách quý, hai người Lâm Hùng và Chu Hoa Dung hoàn toàn bị ngó lơ, chỉ thấy Diệp Huyền và Hoa La Huyên giống như hai lão bằng hữu lâu ngày không gặp, hồn nhiên thảo luận đủ thứ với nhau.
Ở trước mặt Diệp Huyền, Hoa La Huyên đã hoàn toàn quên chuyện Diệp Huyền chỉ là một thiếu niên mới mười mấy tuổi, cũng không xem Diệp Huyền là một thiếu niên bình thường, mà xem hắn như một vị dược tề đại sư có đủ tư cách cùng mình cùng nhau nghiên cứu dược tề, thậm chí là một vị lão sư có thể chỉ điểm cho mình ở rất nhiều phương diện khác.
Chu Hoa Dung chỉ đứng bên cạnh lắng nghe, lấy tạo nghệ của y ở luyện dược học thì đã hoàn toàn nghe không kịp tiết tấu của hai người kia.
Nhìn qua hội trưởng Hoa La Huyên đang chăm chú tham khảo và khiêm tốn nghe giảng giải, trong lòng Chu Hoa Dung chỉ đành câm nín, vị này thật sự là hội trưởng Hoa La Huyên sao? Tại sao không khác gì với học sinh tiểu học chăm chú nghe lão sư giảng bài thế này.
Còn Lâm Hùng đứng bên kia thì lại càng cả kinh hơn nữa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 66: Thành Tâm Lĩnh Giáo
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 67: Luyện Chế Võ Hồn (1)
Phách phách phách!
Tiếng chưởng kích vang lên liên miên như bạo vũ vang lên liên tiếp, Diệp Huyền hai tay xuất quyết, mỗi lần đánh ra đều không phải mười chiêu như một mà giống như mang theo một loại thần vận nào đó, nhanh chóng biến hoá bộ dáng, theo tay hắn đánh ra linh cao màu đen trên tâm huyệt của Lâm Hùng chậm rãi tiêu tán với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
– Kích dược nhập thể, hoá giải dược lực?
Hoa La Huyên và Chu Hoa Dung đều trợn mắt lên nhìn.
– Đây là thủ pháp gì, tốc độ dung nhập của dược liệu sao lại kinh người thế này?
Diệp Huyền không giải thích, hai tay không ngừng biến hoá ấn quyết, lần lượt đánh ra, khiến cho người ta hoa mắt.
Hai người Hoa La Huyên thì mở to mắt ra nhìn, đến nháy mắt cũng không dám, thủ ấn của Diệp Huyền bọn họ chưa từng thấy qua, nhưng mỗi kích đánh ra, lại có một loại thần vận đặc biệt phóng ra, dường như ẩn chứa một loại đại đạo chi lý nào đó, mờ mịt, mơ hồ, khiến cho bọn họ như ngắm hoa trong sương mù, không biết phải nắm bắt thế nào, nôn nóng tới mức muốn giơ tay cào đầu.
Gần ba mươi giây sau, linh cao màu đen trên ngực của Lâm Hùng đã hoàn toàn biến mất, dược lực đã hoàn toàn dung nhập vào bên trong tâm huyệt của gã, không có nửa điểm hao tổn.
– Xong rồi!
Diệp Huyền đột nhiên thu chưởng mà đứng, phun ra một ngụm trọc khí.
Lâm Hùng đối diện, trước ngực đỏ bừng lên, chỉ thấy trên đỉnh đầu của gã bốc lên khói xanh, đao võ hồn bay phía trên lúc trước vốn đang mơ hồ lúc này lại rõ ràng hơn rất nhiều, rất nhiều vết rạn trên thân đao cũng đã không còn nhiều như trước nữa, dần dần có xu thế khép lại.
Gã kích động mở miệng nói:
– Huyền thiếu, sao ta có cảm giác võ hồn của ta đã tốt hơn rất nhiều rồi, đau đớn ở tâm huyệt cũng đã giảm đi rất nhiều, là võ hồn của ta đang khôi phục sao?
Diệp Huyền cười nói:
– Lâm Hùng, ngươi trước tiên khoan kích động, võ hồn của ngươi vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, ta chỉ làm chậm tốc độ tan vỡ của nó, ổn cố tâm huyệt của ngươi lại một chút thôi, nếu muốn trị hết hoàn toàn thì còn phải dùng cách khác.
Lúc trước khi Diệp Huyền chuẩn bị mời chào Lâm Hùng, chỉ là ôm tâm tính thử một lần mà thôi, dù sao thì mấy ngày nay hắn cũng đắc tội không ít người ở học viện, tuy rằng Diệp Huyền căn bản không thèm để họ vào mắt nhưng bất luận là Chu gia hay Vương gia đều có thế lực rất lớn ở Lam Nguyệt thành này, nếu như bọn họ dùng mấy chiêu nham hiểm, thực lực của hắn dù sao cũng vẫn còn yếu, có một hộ vệ thì sẽ thuận tiện hơn một chút.
Không ngờ trong lúc giao tranh với Mục Nhân, thái độ và thủ đoạn của Lâm Hùng thể hiện khiến hắn có chút thoả mãn.
Nếu đã vậy thì Diệp Huyền cũng không ngại bồi dưỡng gã một chút.
Cho nên mới phải tự mình ra tay, giúp gã hoá giải dược lực.
Cái này gọi là vừa đánh vừa xoa.
Hai người Hoa La Huyên và Chu Hoa Dung đứng một bên cũng mở to hai mắt, đầu óc nháy mắt khựng lại, rất nhiều thủ pháp vừa cố gắng nhớ được khi nãy cũng quăng ra sau đầu, kinh ngạc đứng dậy, lầm bẩm nói:
– Diệp Huyền đại sư, chẳng lẽ linh dược này thật sự có thể trị liệu võ hồn hay sao, vậy thì quá thần kỳ rồi…
Vừa rồi những gì Diệp Huyền thể hiện đã hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của bọn họ, từ xưa tới nay võ hồn là lình vực chỉ có luyện hồn sư mới có thể khống chế, chưa từng nghe nói qua chuyện linh dược cũng có thể trị được võ hồn.
Diệp Huyền mỉm cười giải thích:
– Hai vị, đan dược đúng là không thể nào trị được cho võ hồn, nhưng nguồn sống của võ hồn chính là dựa vào tam đại mật tàng của thân thể, bởi vật mật tàng cực kỳ quan trọng đối với tính ổn định của võ hồn, cao dược mà ta chế ra khi nãy có thể ổn cố phần nào tâm huyệt vốn đã bị thương tổn của Lâm Hùng, võ hồn đương nhiên cũng sẽ ổn định, cũng có thể xem như là chữa trị gián tiếp cho võ hồn từ góc độ khác.
– Còn có thuyết pháp này sao? Quả nhiên là một câu thức tỉnh người trong mộng.
Lời nói của Diệp Huyền tựa như mở ra một cánh cửa mới trong lòng của Hoa La Huyên và Chu Hoa Dung, để cho bọn họ nhìn thấy một thế giới mới, hai người kích động vô cùng, không thể kiềm nổi.
Nói thực thì bọn họ chưa từng thấy qua chuyện luyện dược sư trị liệu võ hồn, thậm chí còn chưa từng nghe qua, nhưng Diệp Huyền lại để bọn họ thấy được cái gì mới là đại sư thật sự.
Lâm Hùng cảm giác được võ hồn của mình thực sự có khả năng khôi phục thì lệ nóng doanh tròng.
Võ hồn vỡ nát khiến cho gã lúc trước như từ thiên đường ngã xuống địa ngục, nhưng lúc này thấy được hy vọng có thể chữa trị được, tôn nghiêm hay địa vị gì đó đều bị gã ném ra sau đầu, từ sâu trong lòng gã sinh ra sự sùng bái và kính ngưỡng đối với Diệp Huyền, chỉ cần có thể khiến cho gã khôi phục lại như trước kia, mặc kệ Diệp Huyền muốn gã làm gì thì gã cũng sẽ không chút do dự.
Dưới sự mời mọc mãnh liệt của Hoa La Huyên, sau khi chữa trị võ hồn cho Lâm Hùng, Diệp Huyền cũng ở lại hiệp hội luyện dược sư.
Hiện tại còn cách lúc thi cuối học kỳ là nửa tháng, trong nửa tháng này học viện sẽ không quản việc nghỉ ngơi của học viên, chỉ chờ tới ngày thi cuối cùng kết thúc thì xem như học kỳ này đã xong.
Vì giữ Diệp Huyền lại, hội trưởng Hoa La Huyên thậm chí còn nhường phòng tu luyện của mình ra.
Mặc dù hiệp hội luyện dược sư không có trung tâm tu luyện như Tinh Huyền học viện nhưng hội trưởng Hoa La Huyên có một phòng tu luyện riêng, mức độ huyền khí nồng đậm bên trong đó cũng không kém gì phòng tu luyện cao cấp trong trung tâm tu luyện của Tinh Huyền học viện.
Mấy ngày sau đó Diệp Huyền vừa tu luyện vừa tiến hành kéo dài quá trình võ hồn tan vỡ của Lâm Hùng, đồng thời thỉnh thoảng cũng thảo luận một chút về phương diện luyện dược học cùng với Hoa La Huyên.
Trải qua chỉ điểm của Diệp Huyền, Chu Hoa Dung và Hoa La Huyên đều có một loại cảm giác được mở rộng tầm mắt ở phương diện luyện dược học, đi tới trình độ của bọn họ bây giờ trước kia con đường trước mắt họ bình thường luôn là một mảnh tối đen, giống như người mù đi đêm, nhưng bây giờ một con đường thênh thang đang hiện rõ ra trước mặt bọn họ, khiến cho bọn họ mừng rõ không thôi đồng thời cũng vô cùng cảm kích Diệp Huyền.
Đến ngày thứ ba, số tài liệu mà hiệp hội luyện dược sư giúp Lâm Hùng chuẩn bị rốt cuộc cũng đã đủ.
Nghe Diệp Huyền gọi tới, thần sắc Lâm Hùng kích động đi về phía phòng luyện chế, hai người Hoa La Huyên và Chu Hoa Dung cũng vội vàng chạy theo.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 68: Luyện Chế Võ Hồn (2)
– Huyền thiếu, ba ngày nay ta cảm giác tình trạng rất tốt, lúc phóng thích võ hồn, tâm huyệt cũng không còn đau nữa, ngược lại còn có cảm giác mát lạnh thoải mái!
Lâm Hùng nói với vẻ hưng phấn, từ sau khi được Diệp Huyền trị liệu, gã cảm thấy tình trạng của mình ngày càng tốt, thậm chí còn hơn hẳn thời kỳ toàn thịnh trước kia.
– Ừm, ngươi kích động cái quỷ gì, ta chỉ đề thăng cường độ tâm huyệt của ngươi một chút thôi, tăng lên tới mức độ mà tam tinh võ hồn có thể thừa nhận được, đao võ hồn vẫn chưa được chữa trị chút nào hết.
– Cái gì? Tới mức tam tinh võ hồn có thể thừa nhận nổi?
Ba người đồng loạt kinh hô thành tiếng, trợn mắt há mồm ra nhìn.
Tâm huyệt giống như một chiếc lọ, võ hồn chính là nước bên trong chiếc lọ đó, lọ càng mạnh thì áp lực nước có thể chứa được càng cao, lúc trước sở dĩ võ hồn của Lâm Hùng bị thương cũng là vì tâm huyệt của gã không chịu nỗi sóng hồn của huyền hồn Hổ Khiếu thú trùng kích nên võ hồn mới tan vỡ, tạo thành kết quả hiện tại, nếu như dùng cường độ tâm huyệt hiện tại đi chống đỡ thì phỏng chừng đã sớm hấp thu huyền hồn của đối phương, đề thăng võ hồn lên tới nhị tinh rồi.
– Chuyện này có gì đâu mà ngạc nhiên tới vậy.
Diệp Huyền trợn mắt lên nhìn.
– Mau tranh thủ phóng xuất võ hồn của ngươi ra đi, ta bận lắm, tranh thủ thời gian trị cho hết rồi mau cút đi, ta không rảnh để nói mấy chuyện lông gà vỏ tỏi với ngươi.
Lâm Hùng nuốt nước bọt một cái, lúc này mới phóng xuất võ hồn ra.
So với ba ngày trước thì võ hồn của Lâm Hùng đã rõ ràng hơn rất nhiều, uy áp phát ra cũng khủng bố dị thường, nếu như không phải thân đao vẫn còn những vết rạn nứt chằn chịt thì rất khó mà tin được võ hồn tản mát ra uy áp mạnh như thế lại là một võ hồn đang dần tan vỡ.
– Được rồi Lâm Hùng, chuyển võ hồn của ngươi vào bên trong luyện chế trận đi.
Diệp Huyền đưa tay chuyển về phía trận pháp bên trong phòng luyện chế của Hoa La Huyên, thản nhiên nói.
Vì lý do an toàn cho nên Hoa La Huyên đã đưa luôn phòng luyện chế chuyên dụng của mình cho Diệp Huyền.
Tuy rằng không rõ Diệp Huyền có dụng ý gì nhưng Lâm Hùng vẫn dùng ý niệm chuyển đao võ hồn vẫn mờ ảo của mình tới bên trên trận pháp luyện chế.
– Được rồi, ngươi đừng động đậy, để cho võ hồn một mực giữ nguyên thế này là được rồi.
Diệp Huyền nhìn về phía Hoa La Huyên:
– Hoa hội trưởng, có một việc cần ngươi giúp, mở trận pháp luyện chế ra, hơn nữa phải duy trì nó ở trạng thái tam cấp.
Căn bản nhất của trận pháp luyện chế chính là hoả lực phân đẳng cấp, cái gọi là trạng thái tam cấp của nó chính là dùng trạng thái luyện chế đan dược tam phẩm, lấy tu vi của Diệp Huyền hiện tại vẫn chưa cách nào thúc giục được.
– Ha? Khai mở trận pháp?
Hoa La Huyên trợn mắt.
– Diệp Huyền, ngươi chắc chắn là ngươi không nói sai? Đây chính là trận pháp để luyện chế đan dược, trận pháp khởi động thì cũng sẽ coi võ hồn của Lâm Hùng trở thành dược liệu mà luyện hoá sạch sẽ đó!
Chân của Lâm Hùng khẽ run, sống lưng đột nhiên lạnh buốt.
– Bảo ngươi mở thì ngươi cứ mở đi, ta chính là muốn luyện chế võ hồn của hắn, thông qua trận pháp, thuận ngưng luyện cho võ hồn của hắn luôn.
Diệp Huyền hờ hững nói.
Dùng trận pháp luyện đan để ngưng luyện võ hồn? Đây không phải đang làm bừa sao, cho dù là thần kinh của Hoa La Huyên có lớn tới mấy đi nữa lúc này cũng cảm thấy không thể nào bình tĩnh nổi, lão chưa từng thấy qua luyện dược sư luyện chế võ hồn theo kiểu dược tài thế này.
Lúc này, Hoa La Huyên thậm chí còn hoài nghi, rốt cuộc là Diệp Huyền có thể trị được cho võ hồn của Lâm Hùng hay không, chắc không phải làm càn ở đâu đấy chứ? Đối với tri thức luyện dược học của Diệp Huyền thì lão vô cùng tin tưởng, nhưng phương diện luyện học thuật này thì lại vô cùng hoài nghi.
Tới lúc đó võ hồn của Lâm Hùng có bị huỷ rồi thì cũng đừng tìm mình liều mạng.
Bất quá, dưới sự hối thúc của Diệp Huyền, Hoa La Huyên rốt cuộc cũng mở trận pháp, hơn nữa còn duy trì trạng thái tam cấp.
Hô!
Một cỗ hoả diễm huyền khí bốc lên từ tay của Diệp Huyền, tựa như một đoá hoa sen, nhẹ nhàng nâng võ hồn của Lâm Hùng, sau đó liền có một cỗ khí tức nóng rực men theo đao võ hồn truyền vào bên trong não hải của Lâm Hùng, trước mắt bao nhiêu người võ hồn của Hoa La Huyên đột nhiên run rẩy kích động, giống như không thể chịu nổi nhiệt độ cao thế này.
Tuy rằng Lâm Hùng rất tin tưởng Diệp Huyền, nhưng lúc này cũng nhịn không nổi mà hai chân bắt đầu run rẩy.
Chính tại lúc ba người kia bắt đầu suy nghĩ lung tung thì Diệp Huyền rốt cuộc cũng động.
Hắn bước lên một bước nhỏ, đi qua đi lại thật nhanh bên cạnh trận pháp, vừa đi hai tay không ngừng bấm ra một đống pháp quyết, sau đó không ngừng đánh vào trận pháp, đồng thời mỗi loại tài liệu trong tay hắn cũng theo pháp quyết ném vào bên trong trận pháp.
Hơn trăm viên huyền thạch xếp xung quanh trận pháp đột nhiên điên cuồng bắn huyền khí ra, sau đó ồ ạt nhập vào bên trong trận pháp, bên dưới trận pháp có khắc linh văn cổ cũng bắt đầu phát sáng lên như đèn nghê hồng, từng đạo từng đạo hoả hoa của trận vân dễ dàng chiết xuất tất cả những tài liệu mà Diệp Huyền bỏ vào, hoá thành một cỗ tinh khí giăng mù mịt bên trong trận pháp.
– Diệp Huyền đại sư, đao võ hồn của Lâm Hùng sắp nát rồi.
Lúc này Hoa La Huyên đột nhiên la lên, chỉ thấy trên không trung phía trên trận pháp, những vết rạn trên đao võ hồn của Lâm Hùng đã triệt để lan ra, võ hồn rung lên, giống như có thể vỡ nát bất kỳ lúc nào, tình huống này làm cho Hoa La Huyên không nhịn được mà thu liễm một chút huyền khí, nếu đao võ hồn thật sự vỡ nát thì đây chẳng phải là xong rồi sao.
– Tên ngu xuẩn này, ai kêu ngươi giảm bớt huyền khí, mau khôi phục trình độ tam cấp đi.
Diệp Huyền thấy thế thì vội vàng mở miệng mắng.
Hoa La Huyên run lên một cái, huyền khí vốn vừa bị giảm xuống nhanh chóng được đẩy lên lại.
Bụp!
Lão vừa tăng lên thì đao võ hồn vốn đã giăng kín vết rạn của Lâm Hùng rốt cuộc cũng đã hoàn toàn nát ra.
Xong rồi, xong rồi, xong thật rồi, võ hồn của Lâm Hùng đã bị phế hoàn toàn rồi, ta quả nhiên không nên tin Diệp Huyền.
Hoa La Huyên giật mình một cái, liên tục cười khổ, trong lòng trầm xuống, lão cảm giác mình đã quá tin Diệp Huyền, rốt cuộc đưa tới hậu quả như vậy, lão cũng là một trong những đồng loã hại võ hồn của Lâm Hùng bị vỡ nát.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 69: Thâm Sâu Khó Dò (1)
Còn Lâm Hùng thì lại càng sợ tới mất hồn mất vía, run rẩy cắn răng, tâm tình mong chờ đột nhiên rớt xuống đáy cốc, một câu sống không bằng chết cũng không đủ để hình dung.
– Một đám ngu ngốc, các ngươi đang làm gì vậy, Lâm Hùng, đừng có dừng thúc giục võ hồn, Hoa hội trưởng, đừng có ngừng phóng xuất huyền khí, các ngươi tập trung một chút cho ta, thật đúng là một đám trư đội hữu.
Diệp Huyền nhịn không được mà mắng thêm lần nữa.
Lời này lọt vào trong tai Lâm Hùng thì lại càng chói tai, con bà nói, võ hồn cũng đã vỡ nát bét hết rồi, ngươi còn kêu ta đừng có ngừng cái rắm.
Gã thậm chí nhịn không được mà muốn mở miệng mắng một tiếng, nhưng không chờ gã mở miệng thì đột nhiên lại ngớ người ra, bởi vì gã phát hiện mặc dù đao võ hồn của mình đã triệt để vỡ nát rồi nhưng cảm giác về sự tồn tại của võ hồn vẫn không biến mất, tựa hồ đao võ hồn vẫn còn ở phía trên trận pháp kia, chỉ là mình không nhìn thấy nó mà thôi.
Chuyện gì thế này, chẳng lẽ võ hồn của mình vẫn chưa thật sự biến mất?
Trong lòng của gã đột nhiên kích động hẳn lên, ông trời ơi, chủ nhân, bất kể là ai, nhất định phải phù hộ cho võ hồn của ta vẫn còn tồn tại.
Ngay trong lúc gã âm thầm cầu xin trong lòng thì Diệp Huyền đột nhiên vung tay lên, tinh khí do một đống lớn tài liệu hoá thành đột nhiên bao trùm một đoàn hư vô trên không, sau đó trong tay Diệp Huyền lại xuất hiện một viên hồn tinh màu đen, tay phải điểm mạnh một cái.
Bụp!
Hồn tinh cứng rắn vô cùng đột nhiên vỡ nát, bột phấn màu đen bị sóng hồn lực nồng đậm tác động hoá thành, dưới sự dẫn dắt của trận pháp nhanh chóng bị kéo dung nhập vào chỗ võ hồn chi lực đang bị tinh khí bao trùm kia.
Bột phấn màu đen và tinh khí của tài liệu cùng với võ hồn chi lực vốn là đao võ hồn kia nhanh chóng dung hợp lại với nhau, tạo thành một viên hồn thể màu đen có hình dạng như giọt nước, hồn thể màu đen này dưới sự luyện chế của trận pháp không ngừng biến ảo hình dạng, tạp chất bên trong cũng nhanh chóng biến mất, ngày càng trở nên thuần tuý, ngày càng trở nên sáng trong.
– Đây là chuyện gì thế này?
Sắc mặt của Hoa La Huyên vốn đang âm trầm nháy mắt liền trở nên dại ra, thì thào lẩm bẩm:
– Sóng hồn lực nồng đậm như vậy, thứ này cư nhiên là võ hồn bản nguyên…
Chuyện gì thế này, võ hồn của Lâm Hùng lúc nãy không phải đã bị vỡ nát hoàn toàn rồi sao, sao vẫn còn có thể dung hợp trở lại?
Chu Hoa Dung cũng ngẩn người hồi lâu mới giật mình, cả kinh nói:
– Một khi võ hồn bị vỡ nát thì sẽ biến thành hồn lực tiêu tán triệt để, tại sao võ hồn của Lâm Hùng giống như vẫn còn đó, hơn nữa dường như còn mạnh mẽ hung hãn hơn trước khi bị vỡ nát rất nhiều như vậy?
– Một đám ngu ngốc, mau ngậm miệng lại nhìn thật kỹ cho ta, đừng có chọc ta nổi giận nữa!
Thanh âm của Diệp Huyền vang lên trong phòng luyện chế:
– Các ngươi thì biết cái gì, cái này gọi là không phá thì không thể xây được, phá rồi lại lập, phẩm giai của đao võ hồn của Lâm Hùng chỉ mới là một sao, kết cấu lỏng lẻo, hồn lực không đều, quả thực là nát như cặn bã.
Ta nhân cơ hội này trước tiên phá vỡ võ hồn của hắn, sau đó lại dùng tinh khí bảo hồn để giữ lại võ hồn bản nguyên, cuối cùng cho thêm hồn tinh chân nguyên, khiến cho võ hồn của hắn phá rồi lại lập, trụ cột nguyên bản lại tăng thêm một bậc, đám các ngươi đừng có như một lũ ngốc đứng đó kinh ngạc tò mò gì nữa.
– Ông trời ơi, cư nhiên là như vậy!
– Không phá thì không thể xây, võ hồn đã bị phá hư thật sự còn có thể tiếp tục dựng lại sao?
– Thần hồ kỳ kỹ mà, chuyện này cũng có thể được?
Sự mất mác thất vọng trong lòng hai người lúc trước nháy mắt đã biến mất, cả đám trợn mắt há mồm, gương mặt đầy vẻ kinh hãi không dám tin, nửa ngày không nói nên lời.
Tuy rằng những việc Diệp Huyền làm bọn họ cũng không hiểu rõ lắm, nhưng sau khi nghe Diệp Huyền nói như vậy hai người lập tức kích động không thôi, toàn thân run rẩy kịch liệt, hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, không muốn bỏ sót bất kỳ thứ gì.
Trong lòng bọn họ có một loại cảm giác là những gì bọn họ nhìn thấy hôm nay có thể xưng là kỳ tích trong lịch sử luyện chế của luyện dược sư và luyện hồn sư.
Có một loại cảm giác được mở rộng tầm mắt hiện lên trong lòng họ, tựa như có một tia sáng mặt trời bừng lên giữa màn đêm tăm tối dẫn lối cho họ đi tới trên con đường luyện dược học.
– Có lẽ các ngươi khó mà tin được võ hồn cũng có thể luyện chế được như đan dược, nhưng nếu tìm hiểu rõ ràng thì thật ra nó rất đơn giản, hạch tâm của võ hồn chính là hồn lực, còn hạch tâm của đan dược chính là huyền khí và dược lực, hai loại này nhìn thì có vẻ như hoàn toàn khác nhau nhưng bản chất đều giống nhau, đều là năng lượng, cho nên nếu dược liệu có thể luyện chế thì võ hồn cũng có thể luyện chế được, chỉ là thủ pháp luyện chế khác nhau mà thôi, chú ý một chút, bây giờ ta muốn ngưng luyện võ hồn của hắn ra lại rồi.
– Lên!
Trong quá trình giảng giải, Diệp Huyền đột nhiên hét lớn một tiếng, trong mắt loé lên tinh quang, một cỗ hồn lực hùng hậu đột nhiên bắn ra từ trong mắt của hắn, oanh, tựa như đã bị kích thích, võ hồn bản nguyên màu đen bị tinh khí bao trùm chậm rãi vươn ra, dưới hồn lực của Diệp Huyền rèn luyện, một thanh đao võ hồn giống hệt như lúc trước dần dần hình thành, sau đó dưới sự luyện chế của trận pháp chậm rãi mài, càng ngày càng tinh xảo, càng ngày càng sáng chói.
– Thần linh ơi!
Dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, võ hồn vốn đã vỡ nát của Lâm Hùng đang thành hình lại một lần nữa với tốc độ kinh người.
– Thu!
Quát khẽ một tiếng, tinh khí ngập trời biến mất, một thanh đao võ hồn tản ra khí tức hùng hậu hiện ra trên đỉnh đầu của Lâm Hùng, giống như đao trung chi vương.
– Võ hồn của ta đã khôi phục rồi, ha ha ha, võ hồn của ta thật sự khôi phục, thật là tốt quá, thật là tốt quá.
Lâm Hùng nhìn thấy võ hồn trên đỉnh đầu của gã thì lập tức kích động cười ha hả, sắc mặt đỏ bừng, cả người run rẩy kịch liệt, hai tay siết chặt, ánh mắt kia, thần thái kia, giống như đang rơi vào điên cuồng.
Từ thiên đường rớt xuống địa ngục, lại từ địa ngục trở lại thiên đường, Lâm Hùng đã trải qua những trắc trở và đau khổ mà người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi, lúc này đây, niềm vui mừng điên cuồng trong lòng gã nháy mắt đã che mắt tất thảy.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 70: Thâm Sâu Khó Dò (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










