- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 37 : Kinh Thiên Cổ Vang Rền (2) (c361-c370)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 37 : Kinh Thiên Cổ Vang Rền (2) (c361-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 361: Kinh Thiên Cổ Vang Rền (2)
Triệu Kính cũng mang theo vẻ khiếp sợ nhìn về phía ngoài cung, sắc mặt khó coi:
– Người đâu, mau đi xem xem, rốt là ai dám gõ vang kinh thiên cổ giữa đêm thế này.
Một thị tùng nhanh chóng rời đi, sau một lát, người này quay lại đại điện, quỳ xuống:
– Hồi bẩm bệ hạ, người gõ vang kinh thiên cổ này là lão sư Vân Ngạo Tuyết của Huyền Linh học viện, nói rằng muốn kêu oan cho học viên Diệp Huyền của học viện!
Diệp Huyền!
Lại là Diệp Huyền!
Rốt cuộc Diệp Huyền này có lai lịch thế nào đây?
Tất cả vương công đại thần nghe thấy cái tên này đều cảm thấy đau đầu, trong lòng vô cùng kinh hãi.
Đồng thời bọn họ cũng cảm khái, Diệp Huyền này đúng là có bản lĩnh, thân là học viên, có thể khiến cho lão sư của học viện ra mặt, không tiếc gõ vang kinh thiên cổ.
Chẳng lẽ lão sư kia không biết rằng nàng dám gõ vang kinh thiên cổ, cho dù giải oan thành công đi nữa thì cũng phải bệ hạ trách phạt hay sao?
– Vân Ngạo Tuyết?
Triệu Kính khẽ chau mày, lẩm bẩm:
– Tên này sao nghe hơi quen.
– Bệ hạ, Vân Ngạo Tuyết này chính là con gái của viện trưởng Vân Phá Thiên đại nhân của Huyền Linh học viện!
Một tên thị tùng thấp giọng nói bên tai Triệu Kính.
– Là nàng sao!
Triệu Kính trừng mắt, chuyện này ngày càng phức tạp rồi.
– Tuyên nàng lên điện!
– Bệ hạ tuyên Vân Ngạo Tuyết lên điện.
Một nữ tử có dung mạo kinh thế mặc áo lão sư của Huyền Linh học viện, đi theo một thị tùng vào.
– Vân Ngạo Tuyết, tham kiến bệ hạ.
– Mau đứng dậy đi.
Nhìn bốn người trước mặt, sự tức giận đối với trị an sở và thiết huyết vệ trong lòng Triệu Kính đã triệt để chết lặng, thay vào đó là vô cùng hiếu kỳ đối với Diệp Huyền này.
Rốt cuộc hắn là ai, có ma lực thế nào, có thể khiến cho bốn người là phó hội trưởng hồn sư tháp Khô Trần đại sư, phó hội trưởng luyện dược sư cung đình Hoa La Huyên đại sư, tướng quân La Chiến của kim sư quân đoàn, Vân Ngạo Tuyết con gái của viện trưởng Huyền Linh học viện tới đây xin giải oan cầu tình cho hắn.
– Ai có thể nói cho ta biết, đây rốt cuộc là có chuyện gì?
Nếu như lúc đầu Triệu Kính chỉ muốn cứu Diệp Huyền ra để mấy người nợ mình một cái nhân tình, thì bây giờ, suy nghĩ trong lòng gã đã thay đổi.
Trước mặt nhiều vương tử đại thần như vậy, lại nháo ra chuyện lớn cỡ này, nếu như gã giải quyết chuyện này một cách qua loa thì không thể nghi ngờ là cách làm tệ nhất.
Cho dù có cứu Diệp Huyền ra thì hai vị đại sư cũng sẽ không cảm kích gã.
Chỉ có tìm hiểu rõ ràng xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tới cùng là ai đúng ai sai, gã mới có thể cho ra quyết định cuối cùng được.
La Chiến và Vân Ngạo Tuyết vội vàng kể từ đầu chí cuối chuyện của Diệp Huyền ra.
Bọn họ đều là nghe được tin tức từ chỗ Phượng Nhu Y và Trần Tinh, có nhiều chỗ nói lập lờ nước đôi, nhưng ý tứ thì đều như nhau, chính là Diệp Huyền này là phòng vệ chính đáng, người ra tay trước tiên là hai tiểu hầu gia kia.
– Chuyện này, các ngươi có ai tận mắt nhìn thấy hay không?
Thái độ của Triệu Kính trở nên vô cùng thận trọng.
Mấy người Vân Ngạo Tuyết đều lắc đầu.
– Phong Nhi.
Ánh mắt sắc bén của Triệu Kính đột nhiên nhìn về phía đại vương tử Triệu Phong:
– Theo như lời bọn họ nói thì người đưa Diệp Huyền đi chính là một tên đội trưởng tên là Vương Đạo của đội nam vệ thiết huyết vệ, ngươi thân là người phụ trách nam vệ, rốt cuộc có biết chân tướng sự tình là gì hay không?
Triệu Phong vội vàng bước ra khỏi hàng, quỳ xuống:
– Phụ vương, tuy rằng ta là người phụ trách nam vệ, nhưng công việc cụ thể đều giao cho thủ hạ dưới trướng xử lý, vậy cho nên chuyện liên quan tới Diệp Huyền, nhi thần cũng không biết rõ lắm, bây giờ nhi thần lập tức trở về, tra rõ chân tướng vụ việc, lại bẩm báo với phụ vương!
– Đại ca, Vương Đạo này này là người của Thái Tử Minh của ngươi ở Huyền Linh học viện, cũng là thủ hạ do chính ngươi đưa tới thiết huyết vệ, sao ngươi có thể không biết rõ được chứ?
Đúng lúc này bát vương tử Triệu Duy đột nhiên cười lạnh, đi ra từ trong đám người, cũng quỳ xuống.
– Phụ vương, chuyện của Diệp Huyền, nhi thần cũng biết được phần nào, Diệp Huyền là bằng hữu của nhi thần ở Huyền Linh học viện, cho nên chuyện của hắn, nhi thần cũng vô cùng quan tâm, nhi thần dám khẳng định với phụ vương, Diệp Huyền quả thật là bị công tử của Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu gia tập sát ở trên đường, bị ép bất đắc dĩ phải đánh trả, lúc việc này xảy ra, trên đường cái có hơn một trăm dân chúng tận mắt nhìn thấy, nhi thần không dám nói dối.
– Vì cứu Diệp Huyền, nhi thần đã từng nghĩ cách cố gắng để cho trị an sở công chính xử án, chỉ là gặp phải rất nhiều lực cản, sau này Diệp Huyền bị thiết huyết vệ mang đi, chuyện sau này nhi thần cũng không biết gì nữa, dù sao thì thiết huyết vệ cũng là cấm quân vương thất, Vương Đạo đưa Diệp Huyền đi cũng là thân tín của đại ca, nơi đó nhi thần cũng không dám nhúng tay vào.
Triệu Duy trước kia một mực ôn văn nhĩ nhã, chưa bao giờ tranh chấp với bất kỳ vương tử nào khác, cũng không quan tâm tới quyền lực lắm.
Chỉ là sau khi trải qua chuyện ở Thanh Huyền Sơn và hôm nay, gã liền hiểu rõ tầm quan trọng của quyền lực.
Nếu như gã có đủ quyền lực, sẽ không tới mức dù dốc hết mọi cách cũng không thể cứu Diệp Huyền ra khỏi trị an sở.
– Tốt lắm, Duy Nhi, ngươi làm rất tốt.
Triệu Kính tán thưởng gật đầu, nhìn về phía mọi người trong đại điện, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
– Chư vị cũng nghe rõ rồi, Lưu Vân Quốc ta, y pháp trị quốc, nhất định sẽ không bởi vì một câu nói của người nào mà tùy ý định án, vụ án này, trẫm muốn đính thân thẩm lí và phán quyết, Sở Vân Phi!
Gã đột nhiên lạnh giọng hô.
Một đạo nhân ảnh nháy mắt liền xuất hiện bên cạnh Triệu Kính.
– Thần có mặt.
Người này một thân trường bào, phong độ phiên phiên, mày kiếm mắt sáng, vô cùng tiêu sái, chính là Sở Vân Phi đệ nhất cao thủ của vương quốc.
– Ngươi là đại tổng quản cấm vệ quân của vương quốc, thiết huyết vệ là đội ngũ dưới trướng của ngươi, ngươi đi một chuyến cùng với trẫm.
– Còn có mấy người Khô Trần đại sư, Hoa La Huyên đại sư, tướng quân La Chiến, Phong Nhi, Duy Nhi, các ngươi cũng đi theo ta tới đó.
– Vâng, bệ hạ!
Một vụ án đơn giản cư nhiên lại liên quan tới vô số thế lực của vương quốc như hồn sư tháp, hiệp hội luyện dược sư, Huyền Linh học viện, thành vệ quân và thiết huyết vệ, Triệu Kính cũng không dám xem thường nữa.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 362: Lôi Đình Tức Giận (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 363: Lôi Đình Tức Giận (2)
– Diệp Huyền, chắc là ngươi còn cho rằng sẽ có người tới cứu ngươi đúng không? Ngươi thôi đừng có mơ mộng hão huyền nữa, nơi này là thiết huyết vệ, là địa bàn của đại vương tử, tứ vương tử còn không xen vào được, chỉ cần bước vào đây thì ngươi đã trở thành một người chết rồi, có trách thì trách ngươi cứ nhất định phải đối nghịch cùng với đại vương tử.
Keng!
Vương Đạo rút chiến đao bên hông ra, phóng thích sát khí.
Đồng tử của Diệp Huyền đột nhiên co lại, huyền khí bên trong cơ thể chậm rãi lưu chuyển.
Kỳ thật, tử lao này căn bản không nhốt được hắn.
Sở dĩ hắn kiên trì tới bây giờ chính là vì chờ đợi cứu viện, chỉ là bây giờ xem ra cứu viện không tới kịp rồi.
Mặc dù Diệp Huyền rất không muốn phá vòng vây, nhưng nếu như Vương Đạo thật sự động thủ thì hắn cũng không còn cách nào khác.
Ánh mắt của hắn tập trung trên ba người Long thống lĩnh, Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu, luận thực lực, thì ở đây thực lực của ba người này là mạnh nhất, nếu như muốn đột phá vòng vây thì như vậy phải cẩn thận chú ý ba người này nhất.
Vương Đạo nắm chiến đao, vẻ mặt âm lãnh chậm rãi bước tới gần, cười lạnh:
– Diệp Huyền, ngươi đừng khẩn trương, không có mệnh lệnh của đại vương tử thì ta sẽ không giết ngươi, bất quá trước tiên chặt đứt hai tay hai chân của ngươi cũng không sao hết.
Bá!
Chiến đao trong tay Vương Đạo nháy mắt liền biến thành một đạo huyễn ảnh, chém mạnh xuống.
Thấy tình hình này, huyền khí trong cơ thể Diệp Huyền liền dâng lên, muốn thoát khỏi khóa sắt trên người.
– Dừng tay!
Ngay tại lúc ngàn cân treo sợi tóc này, bên ngoài tử lao đột nhiên truyền tới một tiếng gầm giận dữ như lôi đình chấn nộ:
– Lùi lại hết cho ta, hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống đất.
Tiếng rống giận này như sấm đánh giữa trời quang, nổ vang ầm ầm bên trong tử lao, chấn cho tên võ sư tam trọng như Vương Đạo toàn thân nhũn ra, chiến đao trong tay không thể nào chém xuống được nữa.
Trong lòng gã đột nhiên cảm thấy tức giận, quay sang chỗ phát ra thanh âm kia quát lạnh:
– Là tên chết tiệt nào dám ngăn cản thiết huyết vệ ta làm việc, cút ra đây cho ta.
Có đại vương tử làm chỗ dựa, gã căn bản không sợ bất kỳ ai.
Không chỉ có gã, ngay cả mấy người Long thống lĩnh, Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu, trên mặt đều lộ ra vẻ tức giận.
Chỉ là nháy mắt sau khi nhìn thấy người tới là ai xong thì vẻ tức giận trên mặt bọn họ phút chốc liền cứng lại, sắc mặt ba một cái liền biến thành trắng bệch, trán tứa mồ hôi.
Chỉ thấy một đoàn người, dưới sự dẫn dắt của một vị nam tử trung niên tràn ngập uy nghiêm, tiến vào bên trong tử lao, nam tử dẫn đầu, bộ dạng cũng không uy vũ gì nhiều, nhưng có một loại khí tức bá đạo liền triển lộ hoàn toàn.
Bá!
Một đạo nhân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt Vương Đạo, nhanh tới mức hắn căn bản không kịp phản ứng tới.
Người này hung hăng tát thẳng lên mặt Vương Đạo một cái, khiến cho gã phun ra một búng máu tươi, bay ra đập lên vách tường, đầu óc quay cuồng.
– Đồ hỗn trướng, dám nhục mạ đương kim bệ hạ, còn không quỳ xuống cho ta.
Trong đầu óc đang quay cuồng ông ông của gã mơ hồ vang lên những lời này.
Thanh âm này hết sức quen thuộc, chính là thanh âm của đại vương tử.
Đương kim bệ hạ?
Tại sao bệ hạ và đại vương tử lại tới nơi này làm gì!
Bịch bịch bịch bịch!
Chỉ thấy đám người Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu nháy mắt liền quỳ xuống.
– Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Trong lòng của bọn họ đột nhiên cũng cảm thấy kinh hãi, không biết bệ hạ tại sao đột nhiên lại tới nơi này.
Còn Long thống lĩnh thì sợ tới mức toàn thân run lên, đầu cúi sát rạt, không dám nhìn bộ dạng của người trước mặt.
Lấy thân phận và địa vị của gã, dĩ vãng căn bản không có cơ hội diện thánh, mơ ước lớn nhất trong lòng gã chính là được bệ hạ triệu kiến, nhưng thật không thể ngờ, đời này lần đầu tiên gặp được bệ hạ cư nhiên lại là ở trường hợp như thế này, hơn nữa lại còn ở tình huống như thế này.
Trong lòng Long thống lĩnh đột nhiên tràn ngập sợ hãi.
Triệu Kính vội vã chạy tới đây, căn bản không để ý tới mấy người kia, ánh mắt lập tức bắn vào trong lao.
Chỉ thấy một thiếu niên bị xích ở trên hình giá, đối mặt với một đám người đột nhiên xuất hiện, ánh mắt bình tĩnh, không có kinh hỉ, cũng không có sợ hãi, có một loại cảm giác vân đạm phong khinh, từ trên người của hắn phát ra thần thái siêu nhiên vật ngoại.
Người này không đơn giản!
Trong đầu Triệu Kính nháy mắt liền xuất hiện một ý niệm như vậy.
– Huyền thiếu!
Nhìn thấy Diệp Huyền bị treo lên, trái tim căng thẳng như bị bót nghẹt của Hoa La Huyên rốt cuộc cũng nhẹ nhõm hơn, vội vàng muốn bước lên.
Chỉ thấy Triệu Kính cư nhiên còn nhanh hơn lão một bước, nhanh chóng vọt vào, trong ánh mắt kinh hãi của bao nhiêu người, Triệu Kính tự mình tháo xích sắt mở trói cho Diệp Huyền:
– Đại sư chịu khổ rồi, trẫm thân là quốc quân của Lưu Vân Quốc, không thể tới kịp lúc, đúng là có lỗi.
Hành động của Triệu Kính khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc tới mức trợn mắt há mồm.
Đường đường là quốc quân, lại tự mình cởi trói cho một thiếu niên, thậm chí còn xin lỗi nữa.
Hí!
Tất cả mọi người hít một ngụm lãnh khí, không phải là bọn họ hoa mắt đấy chứ?
Còn những lời Triệu Kính vừa nói ra thì khiến cho đám người Thiên Khải hầu đang quỳ rạp dưới đất càng cảm thấy trong lòng lạnh lẽo.
Thái độ kia, ngữ khí kia đại biểu cho cái gì?
Đại biểu cho hướng gió đã thay đổi rồi, đại biểu cho đối phương có địa vị rất lớn, thậm chí ngay cả bệ hạ còn đích thân tới đây, tiểu tử này rốt cuộc có thân phận gì đây? Là nhân vật thế nào chứ?
Trong lòng của bọn họ bàng hoàng không yên, thân thể không thể nhịn được mà run lên từng hồi.
– Mấy người các ngươi thật to gan, đổi trắng thay đen, vu hãm trung lương, đây còn là thiết huyết vệ của trẫm hay sao?
Triệu Kính đỡ Diệp Huyền, nhìn về phía đám thiết huyết vệ đang quỳ dưới đất, vô cùng tức giận.
Sở Vân Phi lúc này cũng đi vào, nhướng mi, quay sang một đám thiết huyết vệ quát lên:
– Các ngươi thiên vị việc riêng, hãm hại người này thế nào, mau khai rõ chi tiết, bằng không thì đừng trách vương pháp vô tình.
Thân là đệ nhất cao thủ của vương quốc, tuy rằng Sở Vân Phi nắm chức đại tổng quản thống lĩnh cấm vệ quân, nhưng cơ bản tất cả cấm vệ quân đều là do thân tín của gã nắm quyền, bản thân gã rất ít khi hỏi tới công việc cụ thể của cấm vệ quân.
Còn nam vệ thiết huyết vệ, mấy năm gân đây lại do đại vương tử khống chế, càng khiến cho uy danh của gã ở bên trong nam vệ thiết huyết vệ cũng không được bao nhiêu.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 364: Chân Tướng Rõ Ràng (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 365: Chân Tướng Rõ Ràng (2)
Triệu Kính ân uy cùng ban, nửa trấn an, nửa uy hiếp.
– Có nghe hay không, bệ hạ muốn chính là chân tướng.
Bịch một tiếng, mấy tên thành vệ quân này không chịu nổi áp lực cho nên nhất tề quỳ xuống, cuống quít dập đầu, khóc lóc nói:
– Bệ hạ, chuyện này ra trên đường bên ngoài phòng đấu giá của Thiên Đỉnh thương hội, lúc đó…
Tiểu đội trưởng liền kể hết những gì xảy ra lúc đó lại một lượt.
Bao gồm chuyện sau này Long thống lĩnh cường thế chen vào, hai đại hầu gia tạo áp lực, yêu cầu bọn họ khai gian, hơn nữa còn tìm vài người đi đường làm giả lời khai, còn Phiền thống lĩnh cố gắng tranh giành lý lẽ, tới sau cùng thiết huyết vệ không dựa theo thủ tục bình thường, cưỡng chế tiến hành dẫn người đi, từ đầu chí cuối kể ra không sót chuyện nào.
Kỳ thật lúc mấy người bọn họ chạy tới thì xung đột của mấy người Diệp Huyền, Trần Minh và Tần Thiên đã xong hết rồi, chỉ là dựa theo phản ứng của người dân bên đường bọn họ đều có thể đoán được, giữa hai bên, rốt cuộc là ai động thủ muốn giết người trước.
Dưới ánh nhìn của Triệu Kính và nhiều cường giả như vậy, những thành vệ quân này căn bản không dám nói dối, cũng không dám giấu giếm chút nào.
Vài tên thành vệ quân này vừa mới nói xong thì toàn trường liền yên lặng, lúc này cho dù có ngu ngốc thì cũng biết ngay chuyện này rốt cuộc là ai đúng ai sai.
– Được lắm, hay cho một cái thành vệ quân, hay cho một cái trị an sở, hay cho một cái thiết huyết vệ, thật sự là tra án giỏi lắm, lời khai này, quá trình này, làm đúng là không chê vào đâu được, không khác gì sự thật cả.
Trong tay Triệu Kính cầm lời khai giả của trị an sở, tức giận tới mức nở nụ cười.
Nếu như lúc đầu gã là vì Hoa La Huyên và Khô Trần, La Chiến thỉnh cầu cho nên mới tới cứu viện Diệp Huyền thì lúc này, trong lòng của gã thật sự phẫn nộ.
Giỏi lắm, làm giỏi lắm, gã không dám tưởng tượng, vương thành dưới trướng của gã cư nhiên có thể rối loạn thành cái dạng này, như vậy thì những nơi khác của vương quốc không biết còn loạn thành cái dạng gì nữa.
Đây chính là vương quốc của Triệu gia bọn họ.
Thấy bộ dạng của Triệu Kính như vậy, Triệu Phong liền hơi nhíu mày.
Thân là con lớn nhất của Triệu Kính, Triệu Phong đã vô cùng hiểu rõ phụ thân của mình.
Bộ dạng này của Triệu Kính, rõ ràng là cho thấy gã đã tức giận rồi.
– Đồ khốn kiếp, hóa ra là các ngươi tự ý điều động thiết huyết vệ, quan báo tư thù, nếu không phải phụ vương minh giám, ngay cả ta cũng không hay biết gì, dưới trướng của Triệu Phong ta cư nhiên có loại người tổn hại vương pháp như các ngươi, quả thực là bản vương bị mù rồi.
Triệu Phong đột nhiên bước tới trước mặt Vương Đạo, hung hăng đá gã một cái, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, Vương Đạo phun ra một búng máu tươi, uể oải nằm trên đất.
Sau đó gã lại quỳ xuống:
– Phụ vương, việc này mặc dù nhi thần không biết rõ, nhưng mấy người kia dù sao cũng là thủ hạ dưới trướng nhi thần, cho nên bọn họ phạm phải sai lầm, nhi thần khó tránh khỏi tội, kính xin phụ vương trách phạt.
Triệu Phong cắn răng, một bộ như tức giận bất bình, nghiến răng nghiến lợi, giống như gã thật sự không hay biết gì hết, sau khi biết rõ chân tướng thì hiên ngang lẫm liệt, thỉnh cầu trách phạt.
Triệu Kính thấy vậy thì thầm thở dài.
Vốn rằng trong số các vị vương tử, gã vô cùng coi trọng đại vương tử Triệu Phong, bởi vì thủ đoạn của Triệu Phong quyết đoán, làm việc dứt khoát, rất có khí chất của một vị quân chi nhân.
Hơn nữa còn có thiên phú xuất chúng, cho nên tới nay Triệu Kính cũng có tính toán rèn luyện Triệu Phong như người nối nghiệp, cho nên lúc đầu khi tin tức Triệu Phong thành lập một tổ chức tên gọi Thái Tử Minh ở Huyền Linh học viện rơi vào trong tai gã, gã cũng chỉ là cười một cái, mặc dù không đồng ý, nhưng cũng không phản đối.
Nhưng biểu hiện của Triệu Phong trong chuyện này cũng khiến cho gã vô cùng thất vọng.
Triệu Kính thật không ngờ, chuyện tới nước này rồi, gã cư nhiên còn trốn tránh trách nhiệm, làm bộ như chính mình không biết gì hết.
Chẳng lẽ gã thật sự cho rằng quốc quân như mình bị mù hay sao?
Không có mệnh lệnh của đại vương tử gã, một tiểu đội trưởng của thiết huyết vệ thật sự dám coi trời bằng vung như vậy? không thèm đếm xỉa tới chấp sự của hồn sư tháp, còn ngang ngược làm càn?
Lần đầu tiên, lòng chờ mong của Triệu Kính đối với Triệu Phong nháy mắt liền rơi xuống đáy cốc.
Gã căn bản cũng không để ý tới lời thỉnh tội của Triệu Phong, ánh mắt nhìn về phía Diệp Huyền đứng bên cạnh, thái độ thành khẩn nói:
– Vị đại sư này, bây giờ chân tướng đã rõ ràng, hôm nay khiến ngươi chịu ủy khuất rồi, trẫm thân là quốc quân của Lưu Vân Quốc, ở chuyện này, trẫm cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.
Lời xin lỗi trẫm cũng không nói nữa, nói nhiều cũng chỉ là nói suông mà thôi, trẫm chỉ có một hứa hẹn, chuyện này, trẫm nhất định sẽ cho ngươi một cái công đạo thỏa đáng.
Diệp Huyền thật không ngờ, quốc quân như Triệu Kính cư nhiên sẽ đích thân tới đây, hơn nữa lại còn xin lỗi mình.
Tuy rằng hắn vẫn chờ đợi cứu viện, chính là chỉ chờ Hoa La Huyên hoặc Khô Trần trưởng lão tới mà thôi, nhưng thật không ngờ hắn không chỉ đợi được hai người bọn họ tới, mà còn có cả mấy người quốc quân của Lưu Vân Quốc, đội hình này không thể không nói là vô cùng cường đại.
Một vị quốc quân có thể làm được tới mức này, Diệp Huyền cũng có chút kính nể, huống hồ gì, tuy rằng giằng co một phen trong đại lao, nhưng thực tế thì hắn cũng không chịu khổ gì hết.
– Bệ hạ, cánh rừng lớn thì loại chim nào cũng có.
Thiết huyết vệ chưởng quản hình phạt của vương thành, trong tay nắm trọng quyền, xuất hiện vài tên bại hoại cũng là chuyện khó tránh khỏi, hơn nữa may nhờ có Phiền thống lĩnh của trị an sở lo liệu, ta cũng không chịu khổ gì hết.
– Bất quá ta vẫn muốn nói, lần này, ta cũng là nhờ vào may mắn, được bệ hạ ngài giải cứu, chính là ai dám cam đoan, trong vương thành này, những vụ án từ phòng vệ chính đáng bị bẻ thành giết người chỉ có một mình vụ của ta?
– Không chỉ như vậy, vừa rồi hai người Trần Minh và Tần Thiên này còn nói, chẳng những muốn lấy mạng của ta, mà còn muốn bán bằng hữu của ta sang quốc gia khác, khiến cho gia tộc của ta triệt để bị tiêu diệt, còn Long thống lĩnh của trị an sở và nhiều người của thiết huyết vệ chẳng những không phản bác, mà còn hò hét trợ uy cho bọn họ, ta rất muốn hỏi, thành vệ quân, thiết huyết vệ bọn họ rốt cuộc là người chấp hành luật pháp của vương quốc, hay là một đám thổ phỉ cường đạo đây?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 366: Mặc Ngươi Xử Trí (1)
– Thiết huyết vệ thân là một trong những thành phần mạnh nhất của cấm vệ quân, chính là bộ mặt của chính bệ hạ ngài, những gì bọn họ nói và làm, càng đại biểu cho hình tượng của cả vương quốc, những gì bọn họ làm, không chỉ đại diện cho chính hình tượng của bọn họ, càng đại biểu cho bệ hạ ngài, cũng đại biểu cho hình tượng của cả Lưu Vân Quốc này.
– Thân là người chấp pháp của vương quốc, một khi bên trong xuất hiện những kẻ bại hoại, thì thứ hắn gây nguy hại, không chỉ là những thứ khác, mà cũng sẽ gây tổn hại lớn tới danh dự của bệ hạ ngài và vương quốc, nếu như không nghiêm trị, chỉ sợ cứ tiếp tục như vậy, quốc gia không còn là quốc gia nữa.
Câu nói cuối cùng của Diệp Huyền nói rất nặng, trong nháy mắt liền khiến mọi người trợn mắt há mồm, vẻ mặt hoảng sợ.
Thậm chí ngay cả mấy người Hoa La Huyên và Khô Trần trưởng lão cũng không ngờ tới Diệp Huyền cư nhiên sẽ nói ra những lời như vậy ở trước mặt quốc quân.
Triệu Kính hơi run lên, sắc mặt cũng có chút mất tự nhiên.
Lời nói của Diệp Huyền đã nói sâu vào trong tâm khảm của gã.
Mà những người chung quanh thấy biểu lộ của Triệu Kính thì không khỏi đổ mồ hôi lạnh, cho rằng những lời Diệp Huyền nói ra đã đắc tội với Triệu Kính bệ hạ, khiến cho gã tức giận.
Trong lòng đám người đại vương tử không khỏi mừng thầm:
– Cái tên Diệp Huyền này đúng là không biết trời cao đất dày là gì, cho rằng phụ vương tự mình tới cứu viện cho hắn thì có thể mặc sức kiêu ngạo, hắn cũng không nhìn thử xem, sở dĩ phụ vương làm như vậy hoàn toàn là vì nể mặt Hoa La Huyên cùng với Khô Trần trưởng lão, Diệp Huyền hắn là cái thá gì, cũng dám nói ra câu quốc gia không còn là quốc gia, đúng thật là muốn tìm chết mà.
Mọi người ở đây đều nghĩ như vậy, trước mắt bao người, chỉ thấy Triệu Kính làm ra một hành động khiến cho tất cả mọi người đều khiếp sợ không thôi.
Chỉ thấy Triệu Kính cúi người bái một cái thật sâu với Diệp Huyền:
– Vị đại sư này nói rất đúng, đây chính là sơ sót của trẫm!
Đường đường là một vị quốc quân, cư nhiên ba lần bảy lượt xin lỗi với Diệp Huyền, làm cho mấy người Sở Vân Phi cũng không khỏi nghi hoặc, bệ hạ hôm nay rốt cuộc là bị sao thế này?
– Đúng rồi bệ hạ, những người này nên xử trí thế nào?
Đám người Thiên Khải hầu gia đang quỳ mọp dưới đất trong lòng nhảy dựng lên, tâm thần run rẩy.
Lại nghe Triệu Kính lạnh lùng nói:
– Bây giờ chân tướng đã rõ ràng, nếu như những kẻ này dám vu hãm cho Diệp Huyền đại sư thì xin giao cho Diệp Huyền đại sư xử trí đi, mặc kệ đại sư chuẩn bị xử trí bọn họ thế nào, trẫm cũng sẽ không có bất kỳ ý kiến gì, không biết Diệp Huyền đại sư cảm thấy thế nào?
Trong lòng đám người Vương Đạo nháy mắt liền như rơi vào hầm băng, để cho Diệp Huyền xử trí bọn họ, còn không bằng trực tiếp để bọn họ chết đi cho rồi.
Diệp Huyền gật gật đầu, trực tiếp đi tới trước mặt hai người Trần Minh và Tần Thiên:
– Vừa rồi lúc hai người các ngươi kêu gào trước mặt ta, ta đã nói qua, chỉ cần để cho ta đi ra thì ta nhất định sẽ tự mình kết thúc mạng sống của các ngươi.
– Tha mạng, xin tha mạng!
Trần Minh và Tần Thiên nghe xong thì hồn phi phách tán, liên tục kêu lên.
Bụp!
Ngay sau đó, tiếng kêu la xin tha của bọn họ đột nhiên ngưng bặt, chỉ thấy Diệp Huyền đánh ra một chưởng, trực tiếp đánh nát đầu của hai người đó, động tác quyết đoán khiến cho trong lòng của tất cả mọi người cảm thấy kinh hoàng.
Ngay sau đó, Diệp Huyền lại đi tới trước mặt Vương Đạo, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lãnh khốc.
– Không, ngươi không thể giết ta được.
Vương Đạo thoáng cái liền trở nên luống cuống, vội vã bò về phía đại vương tử:
– Đại vương tử, cứu ta, cứu ta, ta chỉ nghe theo mệnh lệnh của ngươi làm việc, ta luôn trung thành và tận tâm với người, đại vương tử…
Trong mắt Triệu Phong hiện lên một đạo hàn quang, đột nhiên một chưởng đánh nát tâm mạch của Vương Đạo, lạnh giọng nói:
– Người này tự ý điều động thiết huyết vệ, vu hãm người khác, tội đáng muôn chết, bản vương lúc trước bị hắn lừa gạt, để cho hắn gia nhập thiết huyết vệ, hôm nay liền để ta tự tay giải quyết hắn xem như răn đe.
Diệp Huyền cười lạnh, cũng không phản bác, xoay người đi về phía Triệu Kính:
– Bệ hạ, mấy người còn lại xin tùy bệ hạ xử trí.
– Được, người đâu, giải hết tất cả bọn chúng vào đại lao, chờ xử lý.
– Dạ!
Một đám thị vệ cung đình đều tiến lên, giải đám người Thiên Khải hầu gia mặt mày tái nhợt, vẻ mặt bi thống phẫn nộ đi.
– Diệp Huyền đại sư, hôm nay gặp phải nhiều chuyện như vậy, ta nghĩ là ngươi cũng mệt rồi, trẫm sẽ không quấy rầy ngươi nữa, chờ mấy ngày nữa, kính xin đại sư tới hoàng cung một chuyện, trẫm có chuyện quan trọng cần thương thượng.
– Đa tạ bệ hạ đã chủ trì công đạo.
Diệp Huyền gật đầu, xoay người rời đi.
– Vậy ta cũng xin cáo từ.
– Bệ hạ, lão phu cũng cáo từ.
Mấy người Hoa La Huyên, Khô Trần trưởng lão, La Chiến, Vân Ngạo Tuyết đều chủ động rời đi.
– Phong Nhi, Duy Nhi, hai người các ngươi cũng trở về đi.
Triệu Kính nhìn đại vương tử và bát vương tử, chủ động mở miệng.
– Nhi thần cáo lui.
Hai đại vương tử thản nhiên liếc nhìn nhau một cái, đều tự động xoay người rời đi.
Trước khi đại vương tử Triệu Phong rời đi, nghe thấy thanh âm bình thản của Triệu Kính truyền tới:
– Phong Nhi, thiết huyết vệ hôm nay chướng khí mù mịt, cần phải hảo hảo quản lý một phen, từ hôm nay trở đi, thân phận thống lĩnh nam vệ thiết huyết vệ của ngươi liền tạm thời đình chỉ, đợi ít ngày nữa Sở Vân Phi chỉnh đốn thiết huyết vệ xong thì lại định đoạt sau.
– Phụ vương, ta…
Triệu Phong dừng bước, quay đầu vội vàng nói.
– Được rồi, không cần nói nữa, lui ra đi.
Ánh mắt của Triệu Kính hững hờ, lạnh lùng nhìn gã một cái.
– Dạ.
Triệu Phong chỉ đành phải nuốt lại những lời đang định nói, xoay người rời đi.
Trong đại lao lập tức chỉ còn lại Triệu Kính và mấy người Sở Vân Phi.
– Bệ hạ, Thiên Khải hầu gia, Trấn Quân hầu gia cùng với Hứa thống lĩnh và Long thống lĩnh vừa mới áp giải xuống kia nên xử trí bọn họ thế nào đây?
– Ngươi lập tức phái vài đội cấm vệ quân, tịch biên phủ đệ của bọn họ, về phần bản thân bọn họ, giữa trưa ngày mai lôi ra xử trảm trước mặt mọi người ở hành hình trường của vương quốc.
– Bệ hạ, thế này….
Sở Vân Phi khẽ giật mình, chợt ngẩng đầu lên, trong mắt có rung động.
– Có phải là ngươi cảm thấy trẫm đang chuyện bé xé ra to hay không?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 367: Mặc Ngươi Xử Trí (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 368: Chấn Động Vương Thành (1)
– Nào chỉ như vậy, đấu giá hội của Thiên Đỉnh thương hội tổ chức ngày hôm qua, người này còn từng đại náo phòng đấu giá, công khai khiêu chiến với lục vương tử điện hạ nữa.
– Lưu Vân Quốc chúng ta từ khi nào lại có nhân vật bật này chứ?
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, toàn bộ vương thành đều nhắc tới tên của Diệp Huyền, từ cụ già tám mươi tới nhi đồng ba tuổi, không ai là không biết tên của Diệp Huyền.
Tất cả mọi người đều cảm thấy hiếu kỳ, Diệp Huyền rốt cuộc là nhân vật thế nào, có thể khiến cho bệ hạ vì hắn mà xử trảm nhiều đại nhân vật tới như vậy.
Trong vương cung.
Loảng xoảng loảng xoảng, đại vương tử Triệu Phong hung hăng đập nát mớ ấm chén trước mặt, huyền lực toàn thân đều dâng lên.
– Không ngờ Diệp Huyền này cư nhiên lại thâm tàng bất lộ như vậy, có thể khiến cho mấy người Khô Trần trưởng lão cầu tình cho hắn, lại còn hại ta để lại ấn tượng xấu trong lòng phụ vương như vậy, ngay cả chức thống lĩnh nam vệ thiết huyết vệ cũng bị phụ vương hủy bỏ.
Lúc này, trong lòng Triệu Phong cảm thấy hối hận vô cùng.
Gã thật không thể ngờ, một học viên của Huyền Linh học viện như Diệp Huyền, cư nhiên lại có bối cảnh như vậy, nếu như gã sớm biết sẽ có hậu quả thế này thì mặc kệ thế nào đi nữa, gã cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện này.
Vốn tất cả chuyện này chỉ là xung đột giữa lục đệ và Diệp Huyền, thế nhưng gã lại cứ nhúng tay vào, rốt cuộc lại dẫn tới hậu quả thế này.
Chỉ tiếc là bây giờ có hối hận thế nào đi nữa, thì cũng không cách nào thay đổi được nữa rồi.
– Lão bát, thật không ngờ ngươi lại có bản lĩnh như vậy, nhưng mặc kệ ngươi làm gì đi nữa, chức vị quốc quân của Lưu Vân Quốc này nhất định sẽ là của ta.
Trong mắt của đại vương tử lóe lên một đạo bén nhọn, vẻ mặt hung tợn.
Cùng lúc đó, lục vương tử đã biết rõ kết quả cũng đang vô lực ngồi bệt trong tẩm cung của mình.
Đêm qua Triệu Kính cũng đã hủy hết tất cả chức vụ của gã, ra lệnh cưỡng chế gã cấm túc ba tháng trong hoàng cung, trong vòng ba tháng này, không được rời khỏi hoàng cung nửa bước.
Một số đại thần vốn luôn nịnh bợ gã, sau khi biết được tin này thì cũng xa cách gã.
Tất cả mọi người đều sâu sắc cảm giác ra, bệ hạ đã triệt để thất vọng đối với lục vương tử rồi, đã hoàn toàn từ bỏ gã.
– Diệp Huyền chết tiệt, tất cả những chuyện này đều là do ngươi tạo nên.
Lục vương tử cắn răng gào lên, móng tay cắm sâu vào trong lòng bàn tay.
Mà lúc này, sợ hãi nhiều nhất cũng chính là Thiên Đỉnh thương hội.
Hôm nay tin tức vừa ra thì toàn bộ cao tầng của Thiên Đỉnh thương hội liền triệt để chấn động.
Ngày hôm qua Diệp Huyền đại náo phòng đấu giá, khiến cho thái độ của bọn họ đối với Diệp Huyền rất không tốt lành gì, chuyện lục vương tử lén bỏ đi theo Diệp Huyền, bọn họ cũng biết rõ, đều chuẩn bị xem Diệp Huyền đẹp mặt ra sao.
Nào ngờ kết quả lại ngoài dự đoán, Diệp Huyền vẫn bình yên vô sự, còn hai tiểu hầu gia xung đột với Diệp Huyền, bao gồm cả hậu trường của bọn họ, thậm chí ngay cả bản thân lục vương tử cũng đều bị bệ hạ trách phạt nặng nề.
Tin tức này vừa ra thì cao tầng của Thiên Đỉnh thương hội liền triệt để ngây người mơ màng, cảm thấy hoảng.
Đặc biệt là khi cao tầng của Thiên Đỉnh thương hội được xưng là đệ nhất thương hội của Lưu Vân Quốc biết được chuyện xảy ra trên yến tịch của bệ hạ tối ngày hôm qua, thì bọn họ lại càng thêm chấn động.
Phó hội trưởng của hồn sư tháp, phó hội trưởng luyện dược sư cung đình, tướng quân La Chiến của kim sư quân đoàn, những người này, có ai mà không phải người vô cùng quan trọng của Lưu Vân Quốc, nhưng những người này, cư nhiên đều liều mình cầu tình cho Diệp Huyền.
Nếu như bọn họ biết được thái độ của phòng đấu giá của mình đối với Diệp Huyền, từ đó chuyên môn nhằm vào Thiên Đỉnh thương hội của bọn họ thì đối với Thiên Đỉnh thương hội mà nói, tuyệt đối sẽ dẫn tới một trận rung chuyển dữ dội.
Trong lúc nhất thời, Thiên Đỉnh thương hội lòng người bàng hoàng, cố gắng nghĩ cách vãn hồi mặt mũi, còn mấy cao tầng của phòng đấu giá thì trực tiếp bị cách chức, gánh chịu trách phạt nặng nề.
Còn người trong cuộc Diệp Huyền lúc này thì vô cùng bình tĩnh.
Đêm hôm qua, sau khi trở về Huyền Linh học viện, hắn cảm tạ mấy người Khô Trần trưởng lão một phen, sau đó trong ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, đi thẳng tới tu luyện tháp của học viện để bế quan.
Mọi người thật không hiểu nổi, Diệp Huyền vừa mới trải qua một phen sinh tử như vậy, sao lại còn bình tĩnh bế quan nổi như vậy chứ, dù cho thần kinh của hắn có thô hơn nữa thì cũng không tới mức đó chứ?
Bọn họ nào biết đâu rằng, ở trong mắt người khác, Diệp Huyền chịu đủ loại đắng cay, nhưng theo như hắn tự thấy thì căn bản không là gì hết.
Những thứ hắn gặp phải, chỉ có thể coi như là một ngày thăm quan trị an sở và thiết huyết vệ không lấy gì làm vui vẻ mà thôi.
Mà Diệp Huyền đã sớm chuẩn bị tu luyện thần linh đồng thị, từ sau khi lấy được tâm mâu thạch ở phòng đấu giá xong, càng không thể chờ đợi được nữa, toàn tâm vùi đầu vào tu luyện thần linh đồng thị.
Hắn trước tiên tốn năm ngày, điều chỉnh khí tức toàn thân tới một loại tình trạng huyền diệu khó mà giải thích nổi.
Sau đó, hắn lại tốn thêm năm ngày, mài hết tâm mâu thạch đấu giá được ở đấu giá hội của Thiên Đỉnh thương hội, trộn vào bên trong linh dược, cùng với hồn tinh, điều phối ra một loại dược thủy.
Sau khi nhỏ loại dược thủy này vào hai mắt xong, Diệp Huyền nhắm mắt dưỡng thần, toàn lực điều động huyền khí và hồn lực bên trong, dựa theo bí pháp tu luyện thần linh đồng thị, chậm rãi tu luyện.
Thần linh đồng thị, tu luyện là hồn lực, huyền thức cùng với nhãn đồng chi lực, kết hợp ba loại này thành một, tiếp tục lợi dụng các loại tài liệu, khiến cho đồng tử phát sinh quá trình lột xác thần bí nào đó, phóng xuất ra có thể quấy nhiễu huyền thức của võ giả khác cùng với hồn thức của người khác.
Trong suốt cả quá trinh, khó nhất chính là để cho nhãn đồng phát sinh dị biến, sinh ra đồng quang.
Đây là bước đầu tiên, cũng là bước khó nhất, cũng chính là, cho dù thiên phú không đủ, thì dù có lấy đủ tài liệu, có được công pháp, trong một ngàn cái luyện hồn sư cũng khó có được một cái có thể luyện thành.
Nhưng đối với người kiếp trước đã từng tu luyện thần linh đồng thị như Diệp Huyền mà nói thì lại không có gì khó khăn hết.
Hết thảy dựa theo công pháp của thần linh đồng thị chậm rãi tiến hành.
Nửa tháng sau, đôi mắt vốn đang khép chặt của Diệp Huyền đột nhiên tản mát ra một loại thành quang nhàn nhạt.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 369: Chấn Động Vương Thành (2)
Thanh quang này giống như một quang vựng mờ ảo, lưu chuyển trên mí mắt của hắn, nhìn kỹ lại thì giống như một cỗ khí lưu linh hoạt, mờ ảo, vô cùng thần kỳ.
Theo Diệp Huyền tu luyện, cỗ thanh quang này càng ngày càng sáng hơn, dần dần, mí mắt của Diệp Huyền hoàn toàn biến thành một màu xanh.
Thời gian trôi qua.
Một tháng sau, Diệp Huyền đột nhiên mở mắt ra.
Bá!
Đồng tử đen sẫm kia không biết từ khi nào đã biến thành một màu xanh, bên trong đôi mắt màu xanh yêu dị kia giống như có ngàn vạn ngôi sao đang lưu chuyển, một đạo đồng quang yêu dị đột nhiên lan ra.
Ở dưới mục quang của Diệp Huyền, trận văn trên vách tường trong tu luyện tháp này đột nhiên trở nên vô cùng rõ ràng, phẩm chất của mỗi một đạo linh văn đều hiện ra rõ ràng, bất kỳ một chút tỳ vết nào cũng không hề bỏ sót, giống như đồng tử tự động phóng đại những linh văn cực nhỏ kia phóng đại lên vậy.
– Trong quá trình hội chế linh văn của phòng tu luyện này, trận pháp sư kia dừng lại năm lần, lần thứ nhất là để thay đổi linh văn bút, tiến hành điều phối qua ba lượt linh văn dịch, phân biệt ở mười ba chỗ có tì vết rất nhỏ….
Chỉ nhìn qua một cái, Diệp Huyền liền thu hết tất cả linh văn trong phòng tu luyện vào trong mắt, hoàn toàn phân tích ra toàn bộ quá trình luyện chế lúc trước.
– Giai đoạn thứ nhất của thần linh đồng thị rốt cuộc cũng luyện thành rồi.
Diệp Huyền thu hồi mâu quang, một đôi mắt màu xanh yêu dị lặng lẽ khôi phục màu đen, thâm thúy.
Trước khi tu luyện thần linh đồng thị, tuy rằng Diệp Huyền cũng có thể phân tích ra tình huống của linh văn trong phòng tu luyện, nhưng ít ra cũng cần phải quan sát một lúc, nhưng sau khi tu luyện thần linh đồng thị xong, dù chỉ là giai đoạn đầu tiên mà thôi, hắn chỉ cần nhìn một cái liền có thể phân tích ra tất cả.
Đây chính là uy lực cường đại của thần linh đồng thị.
Mà khiến cho Diệp Huyền kinh hỉ chính là, trong hơn một tháng tu luyện này, huyền khí trong đạo thiên mạch thứ mười của hắn cư nhiên bất tri bất giác liền tràn đầy một nửa rồi.
Thu hoạch này đúng là bất ngờ.
Đối với Diệp Huyền mà nói, chỉ cần huyền khí bên trong đạo thiên mạch thứ mười này đạt tới đỉnh phong thì hắn liền có thể trùng kích địa võ sư tam giai, tới lúc đó, chắc chắn sẽ trở thành địa võ sư trẻ tuổi nhất của Lưu Vân Quốc.
Hô!
Thở phào một hơi, Diệp Huyền đứng lên.
Bế quan lâu như vậy, cũng nên đi ra ngoài một chút.
Nhưng mà, hắn vừa đứng dậy, bên trong cảm tri của hồn thức đột nhiên sinh ra một tia dị động.
Nơi phát ra tia dị động này, chính là trong trữ vật giới chỉ trên ngón tay của hắn, bên trong dường như có thứ gì đó đang cử động.
Trong lòng Diệp Huyền giật mình, lực chú ý vội vàng thẩm thấu vào bên trữ vật giới chỉ.
Bên trong trữ vật giới chỉ của hắn, tất cả đều là một ít tài liệu và nguyên thạch mà hắn tìm được, căn bản không có vật còn sống nào, tại sao lại có thứ gì đó cử động được chứ?
Huống hồ gì, trữ vật giới chỉ cũng không phải túi sủng vật, nếu như có vật sống ở trong đó, không tới ba khắc thì tuyệt đối là tắt thở mà chết.
Huyền thức tiến vào bên trong không gian giới chỉ, Diệp Huyền phát hiện một đống hồn tinh có chút rung động, một khối hồn tinh lớn cỡ một nắm tay cư nhiên bị cắn mất một nửa rồi.
Thứ gây nên là một sinh vật có hình dạng như một con chồn tím, toàn thân lông xù, hình như là mới sinh ra, chỉ lớn cỡ một lòng bàn tay, có một đôi mắt như bảo thạch màu tím, quay tròn linh hoạt.
Con chồn tím nho nhỏ này, xếp bằng trong một đống hồn tinh, một tay cầm lấy một khối hồn tinh to sắp xỉ nó, răng nhỏ nhẹ nhàng cắn một cái, hồn tinh lập tức bị cắn xuống một khối, bị nó nhai rôm rốp nuốt vào trong bụng.
Vẻ mặt giống như vô cùng hưởng thụ.
Con chồn tím nhỏ kia hình như đã nhận ra sự tồn tại của Diệp Huyền, động tác gặm cắn hồn tinh bị khựng lại.
Diệp Huyền đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó chợt phát hiện đống hồn tinh kia cư nhiên thiếu mất hơn mười viên.
Không chỉ như vậy, một ít linh dược hắn mua được ở phòng đấu giá mấy ngày trước cũng bị ăn hết rất nhiều, cơ bản còn sót lại không bao nhiêu.
Thậm chí ngay cả bình sứ đựng đan dược hắn để trong trữ vật giới chỉ cũng bị nó mở ra, trên mỗi viên đều có dấu răng, dấu cắn, dấu nhai, các loại đan dược bị gặm nham nhở vương vãi khắp nơi.
– Tặc chồn tới từ nơi nào, cư nhiên dám ăn nhiều linh dược của ta như vậy.
Diệp Huyền giận tím mặt.
Những linh tài quý hiếm này, đều là do Diệp Huyền tìm được từ khắp nơi, bây giờ thoáng cái cư nhiên liền bị thiếu đi phân nửa, cho dù luôn luôn lãnh tĩnh như Diệp Huyền thì cũng nhịn không được mà tức giận.
Rốp rốp! Rốp rốp!
Con chồn tím kia lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, lại cầm một khối huyền thạch hạ phẩm lên, gặm nhai ra chiều hưởng thụ lắm,
Những huyền thạch hạ phẩm này đều là Diệp Huyền lấy được từ chỗ bát vương tử, tổng cộng có một trăm hai mươi viên, trong mấy ngày hắn bế quan này, bất tri bất giác cư nhiên đã bị ăn hơn một nửa rồi.
Diệp Huyền thật sự vô cùng tức giận mà.
Bất quá dù sao hắn cũng thấy quen rồi, tuy rằng tức giận, chỉ là trong nháy mắt, rất nhanh liền cảm thấy không đúng.
– Không đúng, tiểu tử điêu này rốt cuộc là từ chỗ nào tới? Ta rõ ràng chưa từng nuôi qua con sủng vật nào như vậy, huống hồ gì, con chồn này tiến vào trong trữ vật giới chỉ của ta bằng cách nào chứ, hơn nữa còn có thể ở trong đó mà không chết?
Trong lòng Diệp Huyền cảm thấy nghi hoặc, đột nhiên, thần sắc của hắn ngây ra, giống như nghĩ tới điều gì.
Ánh mắt liếc nhìn về một góc của trữ vật giới chỉ, nơi vốn đặt tảng đá thần khí kia, nay chỉ còn lại một ít vỏ đá bị nứt vỡ.
– Chẳng lẽ tiểu tử điêu này thật sự đúng là chui ra từ trong tảng đá thần bí kia hay sao?
Diệp Huyền trợn mắt há hốc mồm, kiếp trước hắn thân là hồn hoàng bát phẩm, nhưng chưa từng nghe nói qua chuyện có loại yêu thú hoặc là huyền thú dạng chồn nào chui ra từ trong đá hết.
Chẳng lẽ thứ mình đấu giá thắng được ở phòng đấu giá cũng không phải tài liệu thần bí gì, mà là một quả trứng sủng vật hay sao?
Bất quá, cho dù là trứng sủng vật đi nữa, Diệp Huyền cũng chưa từng gặp qua trứng sủng vật nào có hình dạng như tảng đá thế này bao giờ.
Càng không thể tin nổi chính là tiểu tử điêu này vừa mới ra đời liền có được trí tuệ siêu phàm, vẻ mặt rất linh hoạt, hoàn toàn giống như một lão hồ ly.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 370: Con Chồn Tím
Đang nghĩ tới đây, tiểu tử điêu kia đã ăn sạch sẽ khối huyền thạch hạ phẩm, vỗ vỗ bụng, có vẻ vẫn còn thèm thuồng lắm.
Viên huyền thạch có kích thước to gần bằng nó, bị nó ăn vào trong bụng, cư nhiên không hề căng phình lên, bụng nhỏ chỉ nhô lên có một chút mà thôi.
– Con chồn này thật thần kỳ.
Diệp Huyền âm thầm tặc lưỡi.
Hắn tận mắt nhìn thấy tiểu tử điêu này nuốt nửa khối hồn tinh và nguyên một viên huyền thạch vào trong bụng, chưa nói tới kích thước to hay nhỏ, chỉ riêng hồn lực ẩn chứa bên trong hồn tinh cùng với huyền khí ẩn chứa bên trong huyền thạch thôi, cũng không phải yêu thú và huyền thú bình thường có thể tiêu hóa nổi, chỉ là hai thứ này tiến vào trong bụng của tiểu tử điêu này xong thì tên nhóc này cư nhiên không bị gì hết, chỉ ợ một cái mà thôi.
Diệp Huyền thoáng cái liền cảm thấy vô cùng tò mò.
Thiểm điện điêu? Lôi quang điêu? Thiên yêu điêu hay là độn không điêu?
Diệp Huyền cố gắng moi hết những tư liệu của yêu thú và huyền thú có liên quan tới chồn ra, không có loại nào phù hợp với tiểu tử điêu này hết.
– Mặc kệ, trước tiên bắt nó lại rồi lại nói.
Diệp Huyền biết rõ, nếu như tiếp tục để cho tiểu tử điêu này tiếp tục phá hoại nữa thì đồ trong trữ vật giới chỉ của hắn sẽ triệt để bị hủy hết.
Ý niệm vừa động, tiểu tử điêu kia trong nháy mắt liền xuất hiện trước người của Diệp Huyền.
Phát hiện mình bị kéo ra khỏi trữ vật giới chỉ, trên mặt của tiểu tử điêu kia lập tức lộ ra vẻ tức giận.
Bá!
Chỉ thấy nó khẽ vươn tay, trong móng vuốt be bé đột nhiên xuất hiện nửa khối hồn tinh, chính là khối hồn tinh lúc nãy bị nó gặm một nửa.
Đây cũng được sao!
Nhìn thấy bên trong trữ vật giới chỉ biến mất nửa khối hồn tinh, Diệp Huyền không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Lấy được đồ rồi, trong mắt của tiểu tử điêu kia xuất hiện một tia giảo hoạt, xoẹt một tiếng, thân thể hóa thành một đạo lôi quang, muốn chạy thoát khỏi Diệp Huyền.
– Muốn chạy sao?
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng tụ, tốc độ của tiểu tử điêu này vô cùng nhanh, lấy tu vi võ sư tam trọng của hắn cư nhiên còn chưa chắc ngăn được nó.
Chỉ là ở bên trong phòng tu luyện bị phong bế này, Diệp Huyền cũng không sợ, tay phải đột nhiên ném ra một khối trận bàn.
Oong!
Trận bàn khởi động, một cỗ ba động vô hình lập tức bao phủ tiểu tử điêu này, đây đúng là thập phương thủ hồn trận.
Thập phương thủ hồn trận này chính là trận pháp viễn cổ lúc trước Diệp Huyền thay Khô Trần trưởng lão nghiên cứu ra, có thể đề thăng hồn lực của luyện hồn sư, đồng thời cũng có tác dụng đặc thù đối với bắt huyền thú.
Bên trong thập phương thủ hồn trận này, một cỗ ba động vô hình liền tạo nên một cái lưới lớn, bao vây tiểu tử điêu này vào trong, mặc cho nó có giãy giụa như thế nào, cũng không thể thoát được.
– Lần này để xem ngươi chạy kiểu gì.
Diệp Huyền mỉm cười, nhưng nháy mắt, vẻ mặt của hắn khựng lại.
Chỉ thấy tiểu tử điêu kia lộ ra ánh mắt khinh thường, giống như muốn nói: chỉ với thứ này mà cũng muốn vây khốn ta à? Sau đó thân hình của nó ba một cái lóe lên, đánh ra như điện hồ, thoáng cái liền xuất hiện ở bên ngoài thập phương thủ hồn trận.
– Năng lực thật đặc biệt, lợi dụng nguyên lý hồ xạ điện quang, lại còn ẩn chứa một tia không gian ba động, điều này sao có thể….
Diệp Huyền vô cùng khiếp sợ, nếu như không phải đã tu luyện thành công giai đoạn thứ nhất của thần linh đồng thị thì hắn thậm chí còn không thể nhìn ra tiểu tử điêu này chạy thoát kiểu gì.
Chỉ là, một con huyền thú vừa mới ra đời làm sao có thể khống chế không gian được chứ?
Ở trong võ giả nhân loại, đây là lĩnh vực mà ít nhất cũng phải là võ vương thất giai trở lên mới có thể thử chạm tới.
Chit chit!
Sau khi chạy ra khỏi thập phương thủ hồn trận, tiểu tử điêu này cầm lấy hồn tinh, đôi mắt như bảo thạch tím quay tròn, nhìn Diệp Huyền đầy vẻ khinh bỉ.
Hắn cư nhiên bị một con chồn cười nhạo.
– Cho là ta không bắt được ngươi hay sao?
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, hắn cũng đã nhìn ra tiểu tử điêu này có trí tuệ phi phàm, một đôi đồng tử đột nhiên biến thành màu xanh.
Thần linh đồng thị.
Mâu quang vô hình tản ra, bao phủ tiểu tử điêu kia.
Tất cả mọi cử động của tiểu tử điêu kia ở trong quan sát của Diệp Huyền, đều trở nên vô cùng chậm chạp.
Bá!
Giơ tay phải ra, Diệp Huyền chộp về phía tiểu tử điêu kia, động tác của hắn nhìn như bình thường, nhưng thực tế ẩn chứa võ đạo chí ý của kiếp trước, phong tỏa khắp bốn phương tám hướng, khiến tiểu tử điêu này cũng không thể tránh được.
Tiểu tử điêu dường như cũng đã nhận ra nguy hiểm, thân hình lóe lên một cái, muốn trốn đi lần nữa.
– Muốn chạy à, ngươi chạy thoát sao?
– Vô tướng hồn quyết —— phong!
Diệp Huyền mạnh mẽ thôi động hồn ấn trong đầu, hồn lực tam phẩm của hắn đột nhiên lan ra, tạo thành một không gian hồn lực giam cầm xung quanh tiểu tử điêu kia, không gian giam cầm này so với thập phương thủ hồn trận thì nghiêm mật hơn rất nhiều, căn bản không có một khe hở để đào thoát.
Chit chit!
Tròng mắt màu tím như bảo thạch của tiểu tử điêu này nháy mắt liền trở nên ngưng trọng, giống như biết rõ rất lợi hại, ba một tiếng, đột nhiên hóa thành một đạo lôi quang, không lùi mà còn tiến tới, hung hăng vọt tới cánh tay phải của Diệp Huyền.
Bùm!
Xèo xèo…
Từng đạo điện hồ lập lòe, Diệp Huyền cảm giác tay phải của mình truyền tới từng trận tê dại, một cỗ điện lưu đánh tới, cả người bịch bịch bịch lùi lại, lòng bàn tay phải xuất hiện một vết cháy đen, mất đi tri giác.
Tiểu tử điêu kia rơi xuống đất, nhe răng trợn mắt, một bộ chế giễu.
Diệp Huyền trợn mắt há hốc mồm.
Lực trùng kích thật mạnh, nếu như không phải hắn tu luyện cửu chuyển thánh thể, cường độ thân thể vượt xa võ giả bình thường, đổi lại là bất kỳ võ sư tam trọng nào khác, chỉ sợ là đều phải trọng thương hoặc mất mạng dưới một kích này.
– Tên nhóc này rốt cuộc có lai lịch thế nào đây, vừa mới sinh ra không bao lâu đã có chiến lực như vậy rồi, thế này có khoa trương quá hay không?
Vứt bỏ lòng khinh thường, hai con ngươi của Diệp Huyền lưu chuyển thanh quang, lại trảo về phía tiểu tử điêu kia.
Đùng đùng!
Tiểu tử điêu kia hóa thành một đạo điện quang, lần này liền bắn về phía đầu của Diệp Huyền.
– Tiểu gia hỏa này đúng là hạ thủ độc ác.
Sắc mặt Diệp Huyền không thay đổi, đại địa võ hồn nhị tinh đột nhiên phóng thích ra, một cỗ quang vựng màu vàng mờ mịt nhanh chóng bao phủ toàn thân thể của hắn, khiến cho phòng ngự của hắn nháy mắt tăng lên rất nhiều.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










