- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 36 : Người Của Thiết Huyết Vệ Tới (1) (c351-c360)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 36 : Người Của Thiết Huyết Vệ Tới (1) (c351-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 351: Người Của Thiết Huyết Vệ Tới (1)
Khô Trần trưởng lão đứng dậy, đi tới trước mặt tiểu đội trưởng kia:
– Ngươi đứng lên nói cho ta biết, chuyện này có liên quan gì tới Diệp Huyền, nếu như ngươi không nói rõ ràng căn nguyên thì có tin ta để cho ngươi có vào mà không có ra hay không.
Đây cũng không phải là đe dọa, lừa gạt hội trưởng và trưởng lão của hồn sư pháp thì chính là tội lớn, đừng nói phó thống lĩnh trị an sở, cho dù là tổng thống lĩnh thành vệ quân cũng không cứu nổi gã.
Tiểu đội trưởng này bị Khô Trần dọa như vậy thì thiếu chút nữa bĩnh cả ra quần, nhưng gã cũng biết, mũi tên bắn đi thì không cách nào thu hồi được, run rẩy lấy ra một phong thư trên người, cắn răng nói:
– Phong thư này là Phiền thống lĩnh giao cho thuộc hạ, là do Diệp Huyền đích thân viết, để ta đưa cho Khô Trần trưởng lão ngài.
– Thư?
Khô Trần trưởng lão mở thư ra, nhìn kỹ, lập tức gật đầu:
– Không sai, chữ viết này quả thật là của Diệp Huyền tiểu hữu….
Nói xong, ánh mắt của lão đột nhiên trầm xuống, gương mặt âm trầm, chân mày bất tri bất giác cũng nhíu lại thành một chữ xuyên, khiến cho người ta cảm thấy như sắp có giông tố kéo tới.
Đột nhiên, lão túm lấy tiểu đội trưởng thành vệ quân kia, trên mặt lộ ra vẻ tức giận:
– Trong thư Diệp Huyền tiểu hữu có nói, bị trị an sở các ngươi bắt đi, hơn nữa còn bị người hãm hại, nói mau, đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Hành động bất ngờ này khiến cho tiểu đội trưởng kia càng thêm hoảng sợ, cho rằng Khô Trần trưởng lão muốn giết gã.
Chỉ là nghe xong những lời lão nói ra, tiểu đội trưởng này mới bình tĩnh lại, lúc này mới loáng thoáng đoán ra, Diệp Huyền kia hình như thật sự có chút quan hệ với vị Khô Trần trưởng lão này.
Khô Trần trưởng lão dường như cũng ý thức được hành động của mình có lẽ đã dọa đối phương hoảng sợ, cho nên lập tức đặt đối phương xuống, trầm giọng nói:
– Mau thành thật kể hết chuyện đã xảy ra cho ta biết.
– Dạ, là như vầy..
Tiểu đội trưởng lấy lại bình tĩnh, lúc này mới kể tỉ mỉ lại chuyện tại sao Diệp Huyền lại bị nhốt vào trong lao, không sót chữ nào.
– Cư nhiên công khai giết hộ vệ của hai vị hầu gia Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu trên đường, còn đánh hai tên chết tiệt kia, ha ha, Diệp Huyền tiểu hữu, thật đúng là có hưng trí, bất quá hắn cũng không khỏi quá mức nhân từ, nếu như là ta, người khác kiếm chuyện trên đường thì lão phu cũng giết luôn cả hai tên nhãi nhép kia luôn rồi.
Khô Trần trưởng lão nói.
Tiểu đội trưởng thành vệ quân nghe xong lập tức đổ mồ hôi lạnh.
Trưởng lão hồn sư tháp này đúng là không biết sợ là gì, đây cũng là lão nói, nếu như người bình thường dám nói như vậy thì đã bị hai đại hầu gia giết chết từ đời nào rồi.
– Bất quá, chuyện này Diệp Huyền tiểu hữu rõ ràng là phản kích tự vệ thôi, thành vệ quân các ngươi sao còn không thả người, còn để Diệp Huyền tiểu hữu phải viết thư tới đây nữa? Có phải là hai tên Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu kia giở trò hay không? Đám hầu gia của vương quốc này quả thực là càng ngày càng thối nát.
Khô Trần trưởng lão nhướng mày, hừ lạnh nói:
– Được rồi, chuyện này ta đã biết, Đông Phương hội trưởng ngươi cũng nghe rồi đó, ta phải tới trị an sở một chuyến, ta lại muốn xem xem trị an sở này phá án kiểu gì, Diệp Huyền tiểu hữu của ta rõ ràng là phòng vệ chính đáng, sao lại một mực nhốt hắn lại không chịu thả hắn ra.
Đông Phương Ngôn Ngữ cười khổ một tiếng, đang chuẩn bị lên tiếng thì đột nhiên bên ngoài truyền tới một tràng tiếng bước chân vội vàng, sau đó một tùy tùng chạy vào.
– Hội trưởng đại nhân, vương cung phái người tới.
Tùy tùng kia còn chưa nói xong thì một người trong cung liền mỉm cười đi tới.
– Đông Phương Ngôn Ngữ hội trưởng, Khô Trần trưởng lão, bệ hạ biết được tin tức trưởng lão vừa tấn cấp, vô cùng vui mừng, cho nên phái tiểu nhân tới đây lập tức dẫn hai vị đại sư vào cung yết kiến.
Thái độ của cung nhân này vô cùng thân thiết, không hề làm cao.
Khô Trần trưởng lão liền trầm tư, lão vốn còn đang chuẩn bị tới trị an sở đón Diệp Huyền ra, bây giờ xem ra là không được rồi, suy tư một lát, ánh mắt của lão lập tức nhìn về phía Lưu Chí Văn đứng một bên.
– Lưu Chí Văn.
– Có thuộc hạ.
– Ngươi lập tức đi theo vị đội trưởng thành vệ quân này đi tới trị an sở, nói cho bọn họ biết, lập tức thả Diệp Huyền tiểu hữu ra cho ta, chuyện này ta liền giao lại cho ngươi.
Đường đường là trưởng lão của hồn sư tháp, ở Lưu Vân Quốc này, có thể xem như đại nhân vật hiếm có, huống hồ gì lão vừa mới trở thành luyện hồn sư tứ phẩm thứ hai của Lưu Vân Quốc, sắp sửa trở thành phó hội trưởng hồn sư tháp.
Thân phận như vậy, cho dù là ở trong vương cung, cũng đủ cho Khô Trần gặp quốc quân cũng không cần quỳ, nói một câu, tới trị an sở dắt người đi chỉ là chuyện vặt mà thôi.
– Dạ, thuộc hạ lĩnh mệnh.
Lưu Chí Văn lập tức cúi người nói, trong lòng càng vui mừng, Khô Trần trưởng lão giao việc này cho gã đó chính là vì tin tưởng gã.
Hơn nữa có chuyện này, cũng có thể khiến cho Diệp Huyền đại sư càng có thêm hảo cảm với gã, cơ hội tốt như vậy, nếu như gã không nắm chắc thì đừng lăn lộn ở hồn sư tháp nữa.
– Đi, đưa ta tới trị an sở của các ngươi.
Ra khỏi hồn sư tháp, Lưu Chí Văn thản nhiên mở miệng nói với tiểu đội trưởng kia, hai người liền sóng vai nhau đi tới trị an sở.
Khu giam giữ trị an sở.
Diệp Huyền khoanh chân ngồi ở trong một gian phòng, nhắm mắt dưỡng thần.
Còn Phiền Hách chính là trực tiếp đứng chờ ở bên ngoài, dựa tường mà đứng.
Đột nhiên, một trận thanh âm ầm ĩ truyền tới từ bên ngoài, tiếp theo đó liền có một đám người bước vào.
Chỉ thấy người dẫn đầu không phải Long thống lĩnh, không phải hai đại hầu gia, mà là một thiếu niên trẻ tuổi chưa tới hai mươi, vẻ mặt lạnh lùng âm hiểm nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền.
Gã mặc một kiện khôi giáp màu đỏ, sát khí lẫm nhiên, sau lưng gã còn có vài tên nam tử mặc khôi giáp màu đỏ y hệt như vậy, khí tức trên người mỗi tên đều vô cùng sắc bén, ánh mắt hung hãn.
– Diệp Huyền, chỉ sợ ngươi căn bản không ngờ tới bản thân mình sẽ có ngày này đúng không?
Thiếu niên kia đi tới trước mặt Diệp Huyền, khóe môi lộ ra nụ cười lãnh khốc, đôi mắt âm lãnh nhìn chằm chằm vào Diệp Huyền.
– Là ngươi, Vương Đạo?
Đôi mắt Diệp Huyền đột nhiên mở ra.
Thiếu niên này rõ ràng chính là Vương Đạo, người đứng đầu phong vân bảng của Huyền Linh học viện trước kia.
– Lập tức mở cửa lao ra, từ giờ trở đi, người này sẽ bị chúng ta tiếp quản.
Vương Đạo quay sang Phiền Hách cười lạnh nói.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 352: Người Của Thiết Huyết Vệ Tới (2)
– Ngươi là ai? Dựa vào cái gì mà giao Diệp Huyền cho các ngươi?
Nhìn khôi giáp trên người bọn họ, đồng tử của Phiền Hách đột nhiên co rụt lại, nhưng vẫn cố hừ lạnh nói.
– To gan!
– Làm càn!
– Dám ăn nói như vậy với Vương đội trưởng!
Mấy nam tử huyết giáp sau lưng Vương Đạo đều quát lạnh, vẻ mặt hung hãn.
Luận thực lực, bọn họ đều không bằng Phiền Hách, chính là luận kiêu ngạo, ánh mắt của mấy người kia căn bản không xem Phiền Hách ra gì, quát lên y hệt như đang la thuộc hạ của mình.
– Phiền Hách, giao người này cho thiết huyết vệ đi, chuyện này sẽ do cấm vệ quân thiết huyết vệ bọn họ tiếp quản.
Ngay tại lúc này, một thanh âm trầm ổn vang lên, một nam tử khí thế bất phàm đi tới từ phía sau đội ngũ, cùng đi tới với gã còn có Long thống lĩnh và hai đại hầu gia.
– Hứa đại nhân.
Phiền Hách thấy đối phương thì lập tức biến sắc.
Người này đúng là Hứa Thượng đại thống lĩnh của trị an sở thuộc thành vệ quân, đồng thời cũng là cấp trên của gã và Long thống lĩnh.
– Phiền Hách, ngươi còn không mau mở cửa lao ra, giao phạm nhân cho thiết huyết vệ, chẳng lẽ lời của Hứa thống lĩnh nói ngươi cũng không nghe hay sao?
Long thống lĩnh cười lạnh.
Phiền Hách nhìn về phía Hứa thống lĩnh:
– Hứa đại nhân, vụ án này vẫn là do trị an sở chúng ta quản hạt, dựa vào cái gì mà giao cho thiết huyết vệ.
– Làm càn!
– Hứa thống lĩnh, thủ hạ này của ngươi đúng là vô pháp vô thiên, thực sự cho rằng thành vệ quân là của hắn hay sao? Ngay cả thiết huyết vệ ta cũng không để vào mắt.
Ánh mắt của Vương Đạo trở nên lạnh lẽo, trào phúng nhìn Phiền Hách.
Thiết huyết vệ là một phần của cấm vệ quân vương cung của vương thành, chuyên môn chấp chưởng án kiện hình phạt của vương thành, trên có vương công đại thần, dưới có bình dân bách tính, đều có thể bắt nhốt chém giết, quyền thế ngập trời.
Mà trị an sở thành vệ quân chỉ có thể quản lý những án kiện hình phạt bình thường, so địa vị, thành vệ quân và cấm vệ quân căn bản không thể so bì.
Bởi vậy cho nên Vương Đạo làm đội trưởng thiết huyết vệ này, căn bản có thể không để phó thống lĩnh trị an sở như Phiền Hách vào trong mắt.
– Hứa thống lĩnh, đây là thủ hạ của trị an sở các ngươi sao? Vô pháp vô thiên như vậy, không biết tôn ti, người như vậy, cư nhiên còn có thể đảm nhiệm chức phó thống lĩnh ở trị an sở các ngươi sao.
– Đúng đó Hứa thống lĩnh, xem ra trị an sở các ngươi tàng ô nạp cấu, loại người nào cũng có, người như vậy nếu là ở trong quân của ta thì đã sớm bị ta lôi ra chém đầu rồi.
Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu cũng cười lạnh lên tiếng.
– Các vị nói rất đúng.
Trong mắt Hứa thống lĩnh lóe ra một đạo tinh quang, thản nhiên nói:
– Phiền Hách, từ nay về sau, ngươi không còn là phó thống lĩnh trị an sở nữa, cởi khôi giáp phó thống lĩnh của ngươi ra rồi giơ tay chịu trói đi.
Phiền Hách biến sắc, cao giọng nói:
– Hứa thống lĩnh, chẳng lẽ ngươi có thể để mặc cho những người này làm xằng làm bậy ở trị an sở hay sao?
– Phiền Hách, trợn to mắt chó của ngươi lên mà nhìn cho rõ, đây là Hứa thống lĩnh, chẳng lẽ ngay cả lời Hứa thống lĩnh nói ngươi cũng không nghe, người đâu, bắt hắn lại cho ta.
Một đám thành vệ quân lập tức bao vây Phiền Hách.
Có Hứa thống lĩnh ở đây, trong mắt Phiền Hách lộ ra một tia bi ai, lập tức bị bắt lại, đồng thời, chìa khóa phòng giam kia cũng rơi vào trong tay đối phương.
– Vương đội trưởng, Diệp Huyền này liền giao cho thiết huyết vệ các ngươi.
Hứa Thượng cười nhạt một tiếng, gã là người của đại vương tử, tự nhiên biết rõ mục đích của Vương Đạo này khi tới đây là gì.
– Đi thôi.
Vương Đạo sai hai tên thiết huyết vệ áp giải Diệp Huyền, cười lạnh:
– Diệp Huyền, ngươi bên đường mưu sát con của hầu gia, xem như phản quốc, mưu nghịch, căn cứ luật pháp, hiện tại do thiết huyết vệ của ta tới bắt đi, ngươi cứ yên tâm đi, ta sẽ không để cho ngươi chết đi một cách dễ dàng đâu.
Vương Đạo nhếch môi cười lạnh:
– Đúng rồi, Hứa thống lĩnh, ta muốn điều một người của Long thống lĩnh lúc trước chưởng quản vụ án này, biết nhiều về vụ án này, để cho hắn theo ta tới thiết huyết vệ, cùng thiết huyết vệ ta phá án, chắc là không thành vấn đề đấy chứ?
– Lời Vương đội trưởng nói đương nhiên không có vấn đề.
– Đạ tạ Vương đội trưởng tín nhiệm, Vương đội trưởng, việc ác mà tên này đã làm, trị an sở chúng ta đã điều tra rõ ràng rồi, chỉ là người này ngoan cố chống cự, thủy chung không chịu nhận tội.
– Yên tâm đi, tới thiết huyết vệ thì hắn nhất định sẽ nhận.
Vương Đạo cười lạnh.
Trong lòng mọi người ở đây đều phát lạnh, thiết huyết vệ thẩm vấn đều là một ít vụ án phản quốc, mưu nghịch, thậm chí là gián điệp của địch quốc, sau khi bị bắt lại cũng sẽ do thiết huyết vệ thẩm vấn.
Bởi vậy cho nên luận thủ đoạn, thiết huyết vệ so với trị an sở thì đáng sợ hơn nhiều lắm, một người bình thường đi vào, sau đó lại phát điên đi ra cũng là chuyện thường.
Còn đa số thì đều là thi cốt vô tồn, biến mất khỏi nhân gian.
Ngay tại lúc một đám người chuẩn bị rời đi thì bên ngoài đột nhiên có một người vội vàng đi vào, sau lưng của gã còn dẫn theo một người, chính là Lưu Chí Văn.
– Hứa thống lĩnh, người này là Lưu chấp sự của hồn sư tháp, nói là có chuyện muốn gặp ngươi.
– Chấp sự của hồn sư tháp?
Mọi người đều quay đầu nhìn lại, Hứa Thượng lập tức mở miệng:
– Các hạ muốn gặp ta? Có chuyện gì sao?
– Tại hạ là chấp sự của hồn sư tháp Lưu Chí Văn, phụng mệnh của Khô Trần trưởng lão, tới đây đòi người.
Lưu Chí Văn ở trước mặt của Khô Trần trưởng lão thì căn bản là cúi đầu thấp tới mức không thể thấp hơn, nhưng ở trước mặt đám người Hứa thống lĩnh thì lại cao cao ngẩng dầu, lớn tiếng nói chuyện.
Hồn sư tháp, đây tuyệt đối là một cái tổ chức vượt xa bên ngoài vương quốc, bất kỳ chấp sự nào ở trong đó đi ra đều là nhân vật không sợ tầng thứ thống lĩnh trị an sở.
– Đòi người?
Hứa thống lĩnh sững sờ, chợt hỏi:
– Không biết người ngươi muốn nói tới là ai?
– Đương nhiên chính là Diệp Huyền đại sư bị trị an sở các ngươi bắt về.
Lưu Chí Văn ngạo nghễ nói.
– Diệp Huyền đại sư?
Trong lòng Hứa thống lĩnh run lên, đột nhiên nhìn về phía Diệp Huyền ở đằng sau, gã thật không ngờ, Diệp Huyền cư nhiên lại có quan hệ với hồn sư tháp, nếu thật sự là như vậy thì chuyện này phiền toái rồi.
Chẳng những là gã, ngay cả đám người Thiên Khải hầu, Trấn Quân hầu cũng ngây ra, một trưởng lão của hồn sư tháp phái chấp sự tới đòi Diệp Huyền, không ngờ Diệp Huyền này cư nhiên có địa vị như vậy.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 353: Không Nể Mặt (1)
– Diệp Huyền đại sư, ngươi thế nào rồi?
Theo ánh mắt của tất cả mọi người, Lưu Chí Văn cũng phát hiện ra Diệp Huyền bị thiết huyết vệ áp giải, vội vàng bước tới định hỏi thăm.
Chỉ là gã còn chưa kịp tới gần thì đã bị hai tên đội trưởng thiết huyết vệ ngăn lại.
– Người này là trọng phạm của vương quốc, người không liên quan không thể tới gần.
Lưu Chí Văn nhướng mày, lạnh giọng nói:
– Sao hả, ta đường đường là chấp sự của hồn sư tháp, muốn gặp đại sư của hồn sư tháp chúng ta chẳng lẽ cũng không được hay sao.
– Đại sư.
Vương Đạo cười nhạo một tiếng:
– Các hạ, mặc dù ngươi là chấp sự của hồn sư tháp, nhưng không thể trợn mắt nối dối bịa đặt ra chuyện như vậy được, Diệp Huyền này chính là học viên của Huyền Linh học viện, vừa mới gia nhập học viện được có một năm, sao có thể trở thành đại sư của hồn sư tháp các ngươi được?
– Hừ, Diệp Huyền đại sư chính là luyện hồn sư nhất phẩm của hồn sư tháp chúng ta, chuyện này, hồn sư tháp chúng ta cần phải báo cáo với ngươi hay sao?
– Hóa ra tên tiểu tử này là luyện hồn sư nhất phẩm, chẳng trách lại kinh động tới hồn sư tháp, đúng là dọa ta nhảy dựng.
Nghe nói Diệp Huyền là luyện hồn sư nhất phẩm, đám người Vương Đạo nhất thời liền bớt lo lắng.
Học viên của Huyền Linh học viện đều là thiên tài tới từ khắp nơi, cho nên thể hiện ra thiên phú kinh người ở các phương diện cũng là chuyện bình thường.
Theo công tác thống kê không hoàn toàn thì cả Huyền Linh học viện, ít nhất có hơn một nửa học viên là có được thành tựu kinh người ở những chức nghiệp khác, như bát vương tử Triệu Duy vậy, gã cũng là một luyện hồn sư nhất phẩm.
Vốn bọn họ còn tưởng rằng Diệp Huyền có chỗ dựa gì đó ở hồn sư tháp, cho nên mới kinh động tới hồn sư tháp, bây giờ xem ra bất quá cũng chỉ là một thành viên của hồn sư tháp mà thôi.
Thậm chí còn cái trưởng lão gì gì kia chắc cũng là do bát vương tử dày công mời tới, chứ hoàn toàn không có quan hệ gì với Diệp Huyền hết.
Nghĩ tới đây, tên Vương Đạo này không khỏi âm thầm gật đầu, cảm thấy đây là lời giải thích hợp lý nhất.
Nhất thời, trong lòng gã liền vững vàng, lạnh lùng nói:
– Lưu chấp sự đúng không, bây giờ ta nói rõ cho người biết, Diệp Huyền này là trọng phạm của thiết huyết vệ chúng ta, liên quan tới an toàn của vương quốc, xin ngươi trở về báo cho Khô Diệp hay Khô Trần trưởng lão gì đó của ngươi biết, xin lão nhân gia hắn có thể thông cảm, thiết huyết vệ chúng ta phá án, mặc kệ người nào tới cầu tình cũng vô dụng mà thôi.
– Làm càn, ngươi dám nói Khô Trần trưởng lão của chúng ta như vậy.
Lưu Chí Văn nghe xong thì giận tím mặt.
– Các hạ uy phong thật đấy.
Vương Đạo cười lạnh:
– Trưởng lão của hồn sư tháp ta cũng nghe tên vài người Khô Trần trưởng lão này là cái thá gì, các ngươi có nghe qua lần nào chưa?
Đám người Hứa thống lĩnh, Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu liếc nhìn nhau, đều lắc đầu.
Nói thật, bọn họ cũng không biết hồn sư tháp có vị Khô Trần trưởng lão này.
Vương Đạo cười lạnh, sở dĩ gã dám làm càn như vậy cũng là vì gã căn bản không hề nghe qua danh hào của Khô Trần trưởng lão.
Thân là thiết huyết vệ, đối với những nhân vật quan trọng của vương thành, gã đương nhiên biết rõ, mấy vị trưởng lão tay cầm thực quyền ở hồn sư tháp gã cũng không phải không biết.
Chỉ là Khô Trần này trước kia gã căn bản chưa từng nghe qua, chỉ cho là vị trưởng lão bình thường nào đó, hoặc là trưởng lão vừa mới tấn cấp mà thôi.
Nếu như là vụ án bình thường, Vương Đạo cho đối phương chút mặt mũi là được rồi.
Nhưng đối với Diệp Huyền này, là đại vương tử tự mình hạ lệnh, nhất định phải bắt lại, để răn đe bát vương tử.
Huống hồ gì chuyện này còn có mấy người lục vương tử, cùng với hai vị hầu gia Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu, một trưởng lão không có quyền lực của hồn sư tháp, tùy tiện phái một tên chấp sự tới đã muốn dẫn người đi thì đúng là nực cười.
Ở trong lòng Vương Đạo cảm thấy, kỳ thực Khô Trần trưởng lão nầy chưa chắc đã quen thân gì với Diệp Huyền, chỉ là nghe nói tới vụ án này cho nên tùy tiện phái một người tới mà thôi.
– Tốt, tốt lắm, như vậy xem ra các ngươi là nhất định không để cho ta mang Diệp Huyền đại sư đi? Các hạ chẳng những không nể mặt ta, không nể mặt Khô Trần trưởng lão, thậm chí ngay cả mặt mũi của hồn sư tháp chúng ta các ngươi cũng không cho đúng không?
Lưu Chí Văn thật không ngờ, đối phương cư nhiên cuồng vọng tới như vậy, không xem gã ra gì thì cũng thôi đi, ngay cả Khô Trần trưởng lão mà cũng dám chế nhạo.
– Ha ha.
Vương Đạo nghe xong thì nhịn không được cười giễu:
– Ngươi là một cái chấp sự nho nhỏ, đừng có ở đây châm ngòi ly gián, ta chưa từng nói là không nể mặt hồn sư tháp các ngươi, chỉ là Diệp Huyền chính là trọng phạm của thiết huyết vệ ta, nghiêm trọng nguy hại tới an toàn của vương quốc, ngươi và trưởng lão kia của ngươi không dọa được ta đâu, mau đi đi, đừng có can thiệp vào thiết huyết vệ chúng ta phá án.
– Lớn mật!
Lưu Chí Văn bị lời này của gã chọc giận, tức giận nói:
– Ta phụng mệnh của Khô Trần trưởng lão, nhất định phải mang Diệp Huyền đại sư về, nếu không thì đừng trách ta không khách khí.
– Ái chà chà, Vương Đạo ta muốn xem xem ngươi dám không khách khí với ta kiểu gì, người đâu.
Vương Đạo khoát tay:
– Nơi này là trọng địa của trị an sở, người không liên quan mau đuổi ra cho ta.
– Dạ.
Vài tên thiết huyết vệ xông lên như lang như hổ, xách Lưu Chí Văn lên trực tiếp mang ra ngoài.
Lưu Chí Văn tức giận công tâm:
– Hứa thống lĩnh, ta chính là chấp sự của hồn sư tháp, chẳng lẽ lời ta nói không có tác dụng gì hay sao.
Hứa thống lĩnh thản nhiên nói:
– Vụ án này trị an sở chúng ta đã giao cho thiết huyết vệ rồi, thứ cho ta không thể làm được gì.
– Ngươi, cả đám các ngươi, ta nhớ kỹ rồi, tốt, tốt lắm, giỏi cho một cái trị an sở, giỏi cho một cái thiết huyết vệ, các ngươi cho rằng Lưu Vân Quốc này chính là một cái thống lĩnh, một cái đội trưởng như các ngươi có thể che trời được hay sao.
Lưu Chí Văn chửi ầm lên.
Gã còn chưa nói xong thì đã bị người xách ra ngoài.
Vương Đạo cười lạnh, mang theo vài phần mỉa mai nhìn Diệp Huyền ở phía sau một cái:
– Tiểu tử, thật không ngờ ngươi mới tới vương thành có một năm thôi mà cư nhiên đã trèo lên quan hệ với cao tầng của hồn sư tháp, chẳng trách bình thường ngươi kiêu ngạo như vậy, đáng tiếc ta phải nói rõ cho ngươi biết, vụ án này, mặc kệ thủ đoạn của ngươi thông thiên cỡ nào, cũng không thể trở mình được nữa, đừng nói là một tên chấp sự, cho dù là tên trưởng lão kia đích thân tới cũng đừng hòng cứu được ngươi ra.
Tiểu tử ngươi bỏ cuộc đi.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 354: Không Nể Mặt (2)
Diệp Huyền ngoảnh mặt làm ngơ, giống như hoàn toàn không thèm để ý tới lời Vương Đạo nói.
– Tiểu tử, ngươi cứ ra vẻ đi, chỗ dựa sau lưng của ngươi nhiều nhất cũng chỉ có thể nháo tới đây mà thôi, tới thiết huyết vệ, mặc kệ hắn là vương tử hay thân vương cũng vô dụng mà thôi, tới lúc đó, ta xem ngươi còn có thể bình tĩnh được như bây giờ hay không.
Lời nói của Vương Đạo hiển nhiên là quy kết sự xuất hiện của Lưu chấp sự kia thành do bát vương tử sai khiến.
– Vương đội trưởng khí phách, đổi lại là ta, nói không chừng đã giao tên tiểu tử này ra rồi.
Long thống lĩnh tìm đúng cơ hội, lập tức nịnh nọt Vương Đạo.
Đây cũng là do địa vị của thiết huyết vệ rất cao, đổi lại là một phó thống lĩnh trị an sở như gã, thì một chấp sự của hồn sư tháp tới đòi người, gã cũng không dám ngông cuồng khí phách như vậy.
– Chúng ta đi thôi.
Mang theo Diệp Huyền, đám người Vương Đạo kiêu ngạo rời đi.
Phiền thống lĩnh bị tước vũ khí thấy tới đây thì trong lòng không khỏi than thở cho Diệp Huyền.
Gã biết rõ vị trưởng lão của hồn sư tháp này cũng không phải là do bát vương tử mời tới mà là có quan hệ với Diệp Huyền.
Chỉ là không ngờ tới, chuyện này thiết huyết vệ cư nhiên tự mình nhúng tay vào, ngay cả trưởng lão của hồn sư tháp tới thỉnh cầu cũng không thể cứu được Diệp Huyền ra.
Như vậy xem ra đại vương tử và lục vương tử là quyết tâm muốn biến vụ án này của Diệp Huyền thành thiết án.
Quyết tâm muốn giết chết Diệp Huyền để đả kích bát vương tử.
Huyền Linh học viện.
Hai người Trần Tinh và Phượng Nhu Y đợi một ngày, cũng không đợi được tin tức Diệp Huyền trở về.
– Sao Diệp Huyền hắn còn chưa trở về nữa? Sẽ không phải là đã xảy ra chuyện gì đấy chứ?
Trên mặt Phượng Nhu Y xuất hiện vẻ lo lắng.
– Đúng đó.
Trần Tinh cũng nhíu mày lại:
– Lấy thân phận của bát vương tử, muốn cứu một người hình như rất dễ mà? Không tới mức cả ngày rồi mà Huyền thiếu còn chưa trở lại chứ.
Đúng lúc này, Lãnh Dĩnh Oánh đi vào từ bên ngoài.
– Không xong rồi.
Nàng vừa bước vào, sắc mặt vô cùng khó coi.
– Lãnh Dĩnh Oánh, ngươi tìm hiểu thế nào rồi?
– Ta nghĩ hết cách mới thăm dò ra tin tức, Diệp Huyền bây giờ đã không ở trị an sở nữa, mà đã bị thiết huyết vệ tiếp quản rồi.
– Thiết huyết vệ là cái gì?
Lãnh Dĩnh Oánh nói với vẻ ngưng trọng:
– Thiết huyết vệ là một chi cơ cấu dưới trướng cấm vệ quân, chuyên môn xử lý những vụ án quan trọng ở vương thành, bao gồm những vụ án như phản quốc, mưu nghịch, đều do bọn họ xử lý.
– Cái gì? Sao Diệp Huyền lại bị đưa tới nơi đó?
Trần Tinh và Phượng Nhu Y đều vô cùng khiếp sợ.
– Ta nghe nói thiết huyết vệ có một nửa là do đại vương tử Triệu Phong khống chế, cho nên ta hoài nghi Diệp Huyền bị chuyển tới thiết huyết vệ là do đại vương tử giở trò.
Sắc mặt của Trần Tinh và Phượng Nhu Y nháy mắt liền trở nên vô cùng khó coi.
Bọn họ đều biết rõ ân oán giữa đại vương tử và Diệp Huyền, Diệp Huyền ở học viện khiến cho Thái Tử Minh của đại vương tử thành lập bị mất mặt, lần này Diệp Huyền bị thiết huyết vệ bắt đi, giống như bước vào đầm rồng hang hổ, cửu tử nhất sinh.
– Không được, chúng ta không thể cứ ngồi chờ như vậy được.
Sắc mặt của ba người Trần Tinh đều vô cùng ngưng trọng.
– Vậy đi, Lãnh Dĩnh Oánh, ngươi hiểu rõ vương thành này hơn, cũng có quan hệ nhất định, ngươi xem xem có thể nghĩ cách gì vào vương cung tìm được Hoa La Huyên hay không.
– Phượng Nhu Y, ngươi tới phủ đệ Lý gia tìm La Chiến lão sư thử đi, trước kia La Chiến lão sư là giáo úy của kim sư quân đoàn, bây giờ thực lực đã khôi phục, trở về Lý gia, hẳn là cũng sẽ nhậm chức ở vương thành, Lý gia thân là gia tộc đệ nhất võ huân của vương quốc, có lẽ hắn sẽ có cách gì đó.
– Còn ta thì sẽ đi tìm Vân Ngạo Tuyết lão sư, Huyền thiếu hắn bản thân là học viên của Huyền Linh học viện, nếu như lão sư của học viện có thể ra mặt thì chắc là cũng sẽ có cơ hội.
Tuy rằng bình thường Trần Tinh luôn là một bộ cà lơ phất phơ, nhưng tới lúc quan trọng lập tức liền lộ ra một mặt sắc bén của mình.
– Được, tất cả mọi người phải cẩn thận đó.
Ba người lập tức rách ra, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Đại điện vương cung.
Bây giờ đã là ban đêm, nhưng trong đại điện lại là một mảnh đèn đuốc sáng trưng, vô cùng náo nhiệt.
Hiển nhiên là đang tổ chức yến hội.
Cung nữ mặc lăng la tơ lụa, tay bưng rượu ngon, nhẹ nhàng nhảy múa.
Các vị vương công đại thần mặc cẩm vào thì bưng chén rượu, tụ tập từng nhóm, trao đổi cùng nhau.
– Sao lúc này bệ hạ lại tổ chức yến hội chứ?
– Không biết nữa, ta cũng là lúc đó nhận được tin tức cho nên mới vào cung.
– Ể, ta cũng vậy, chẳng lẽ vương quốc xảy ra chuyện vui gì?
Không ít vương công đại thần đều bàn tán cùng nhau.
Bọn họ cũng là lâm thời nhận được thông báo nhập cung, lúc này mới tới đây để tham gia yến hội, đối với nguyên nhân vì sao bệ hạ lại tổ chức yến hội thì bọn họ cũng không rõ lắm.
Mà một góc khác, vài vị vương tử và công chúa đều đứng một bên, trò chuyện với người thân cận của mình.
– Đại ca, nghe nói ngươi đưa Diệp Huyền tới thiết huyết vệ của các ngươi rồi?
Triệu Duy cầm chén rượu trong tay, đi tới trước mặt đại vương tử Triệu Phong.
– Hóa ra là bát đệ, trước đó không lâu bát đệ dùng thành tích đứng đầu phong vân bảng tốt nghiệp, chấp chưởng đại quyền bộ phận tài chính của vương quốc, khiến ca ca cảm thấy vui mừng thay cho ngươi.
Đại vương tử Triệu Phong cười nhạt một tiếng, cũng không trả lời vấn đề của Triệu Duy.
– Đại ca, ta biết rõ là ngươi bất mãn với ta, chuyện giữa ta và ngươi không liên quan gì tới Diệp Huyền, hy vọng ngươi đừng khó dễ hắn.
Triệu Duy thấp giọng nói, trong thanh âm mang theo chút thỉnh cầu.
Trong thời gian này, gã đã không ngừng tìm kiếm quan hệ, chính là sau khi nghe thấy tin tức Diệp Huyền bị thiết huyết vệ mang di, thì gã liền biết, mặc kệ mình có tìm quan hệ cỡ nào đi nữa thì cũng vô dụng mà thôi.
Lục vương tử thì gã không sợ, nhưng đại ca Triệu Phong thì lại có thanh danh cao hơn, hơn nữa trong tay gã nắm đại quyền một phần thiết huyết vệ, cơ hồ là người có hy vọng trở thành thái tử nhất trong số vương tử của vương quốc.
Triệu Duy không cho rằng mình vừa mới tốt nghiệp học viện liền có thể đấu lại gã.
Cho nên gã lựa chọn nhượng bộ, bỏ xuống mặt mũi, tự mình trao đổi với đại ca Triệu Phong của mình.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 355: Khắp Nơi Chấn Động (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 356: Khắp Nơi Chấn Động (2)
– Bệ hạ long vận hưng thịnh, thiên thu vạn đại.
Đại thần đứng bên dưới tất cả đều quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng chúc mừng.
– Nghe nói thiên tướng La Chiến này bởi vì bị thương trong trận chiến cho nên đang trên đường trở lại vương thành, sớm nhất là đêm nay, chậm nhất là ngày mai sẽ tới vương thành, tới lúc đó ta sẽ thiết yến quần thần, ủy vấn anh hùng trong quân.
– Bệ hạ anh minh.
Không khí trong yến hội, sau khi trải qua tin tức này thì lập tức trở nên vô cùng náo nhiệt, mọi người đều quay sang kính rượu cho Hoa La Huyên và Khô Trần, hy vọng có thể làm thân với bọn họ.
Lúc này, ở bên ngoài phủ đệ Lý gia.
La Chiến mà Triệu Kính vừa mới tán thưởng qua kia, trải qua chặng đường bôn ba, rốt cuộc về tới vương thành.
Chính là gã vừa mới trở về vương thành liền bị Phượng Nhu Y vội vàng ngăn lại.
– Cái gì? Ngươi nói cái gì? Huyền thiếu bị trị an sở bắt lại, sau đó lại bị thiết huyết vệ mang đi?
– Ngươi đừng gấp, từ từ kể lại chuyện đã xảy ra cho ta nghe!
– Giết hộ vệ của Thiên Khải hầu và Trấn Quân hầu ở trên đường, đả thương công tử của hai đại hầu gia?
– Cái gì? Chuyện này còn liên quan tới bát vương tử Triệu Duy, đại vương tử Triệu Phong và lục vương tử Triệu Cương?
– Đáng chết, nếu như ta nhớ không lầm thì hình như thiết huyết vệ có chút liên quan tới đại vương tử Triệu Phong, Huyền thiếu bị thiết huyết vệ mang đi thì chẳng phải là lành ít dữ nhiều hay sao.
La Chiến nghe xong thì vừa kinh sợ vừa tức giận.
Lúc trước sau khi gã tới vương thành cùng với mấy người Diệp Huyền thì trở về Lý gia, Lý gia thấy thực lực của gã chẳng những đã khôi phục, hơn nữa lại càng mạnh hơn, lập tức để gã khôi phục chức vị cũ, phái gã tới Thiên Thủy thành của Kim Sư Quân Đoàn.
Chẳng qua là lúc đó thế cục phức tạp, cho nên gã chưa kịp chào hỏi mấy người Diệp Huyền liền vội vàng đi tới Thiên Thủy thành.
Ở Thiên Thủy thành, gã lập được một chút công lao, cho nên thăng chức lên thành thiên tướng, mang binh trú ở tử nha quan.
Trước đó không lâu mười vạn đại quân của Hỏa Ô Quốc xâm nhập tử nha quan, gã dùng binh lực một vạn người vây khốn đại quân mười vạn của đối phương, ở dưới tình huống không có viện quân, dốc sức chiến đấu, tiêu diệt mười vạn đại quân kia.
Tuy rằng lập được đại công, chỉ là trận chiến này, bản thân gã cũng bị trọng thương, cho nên bị phái trở về vương thành tĩnh dưỡng.
Trên đường đi, thương thế của gã cũng đã khỏi được bảy tám phần, nhưng không ngờ tới, vừa mới trở về vương thành liền nghe thấy tin tức Diệp Huyền bị bắt.
– Chết tiệt, mặc kệ là ai, muốn thương tổn Huyền thiếu thì ta đều sẽ không cho phép.
Nếu như không nhờ có Diệp Huyền trị khỏi thương thế của gã thì có lẽ bây giờ gã vẫn còn ở lại Lam Nguyệt thành, vẫn là một phế nhân như cũ.
Bởi vậy sau khi nghe thấy Phượng Nhu Y kể xong, thì La Chiến liền nổi giận.
– Đừng vội, ta lập tức tới hoàng cung yết kiến bệ hạ, mặc kệ dùng cách gì đi nữa, ta tuyệt đối cũng sẽ không để cho Huyền thiếu bị chút thương tổn nào.
Huyền Linh học viện.
– Trần Tinh, chuyện quan trọng như vậy sao bây giờ ngươi mới nói cho ta biết?
Trong văn phòng, Vân Ngạo Tuyết tức giận nói.
– Ta cho rằng Huyền thiếu là phòng vệ chính đáng, hơn nữa có bát vương tử giúp đỡ, Huyền thiếu chắc là có thể an toàn ra khỏi đó, ai mà biết chẳng những không ra được, cư nhiên còn bị đưa tới thiết huyết vệ….
Trên mặt Trần Tinh cũng có chút tự trách, nếu như gã biết rõ chuyện này nghiêm trọng tới như vậy thì tuyệt đối sẽ nói sớm cho Vân Ngạo Tuyết biết để còn nghĩ cách.
– Đại vương tử Triệu Phong này rất thù dai, ta đã nói với Diệp Huyền rồi, chớ có để cho đối phương có cơ hội bắt được, bây giờ hắn bị mang tới thiết huyết vệ, thiết huyết vệ chính là địa bàn của đại vương tử, Diệp Huyền tới đó thì tuyệt đối là lành ít dữ nhiều.
Vân Ngạo Tuyết mở miệng, trên mặt mang theo vẻ lo lắng.
– Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?
– Hôm nay Diệp Huyền đã bị mang tới thiết huyết vệ, nếu như đại vương tử chuẩn bị ra tay với hắn thì chúng ta phải nhanh chóng cứu viện, không thể ra tay từ đường khác nữa rồi, phải lôi đình nhất kích.
Vừa dứt lời, Vân Ngạo Tuyết đã đi ra khỏi văn phòng.
– Vân lão sư, ngươi đi đâu vậy?
– Ta muốn tới vương cung cáo ngự trạng.
Thanh âm thản nhiên của Vân Ngạo Tuyết truyền tới từ trong đêm đen.
Trong vương cung.
Yến hội đang diễn ra náo nhiệt.
Giữa bữa tiệc, một người hầu đột nhiên đi tới bên cạnh Khô Trần trưởng lão:
– Khô Trần trưởng lão, có một vị chấp sự tên Lưu Chí Văn của hồn sư tháp để cho tiểu nhân báo với đại sư một tiếng, nói hắn có chuyện quan trọng cần cầu kiến.
– Lưu Chí Văn? Bây giờ hắn đang ở đâu?
Khô Trần trưởng lão nhướng mày.
– Tiểu nhân an bài cho hắn chờ ở thiên điện kế bên.
– Đi, dẫn ta qua đó.
Cùng lúc đó, một vị nam tử mặc hoa phục đi tới bên cạnh Hoa La Huyên:
– Hoa La Huyên đại sư, tại hạ Nam Lăng Hầu Lãnh Mạc, tham kiến đại sư.
Hoa La Huyên gật gật đầu với gã.
Trên mặt Nam Lăng Hầu mang theo vẻ do dự một chút, chợt cắn răng nói:
– Đại sư, tại hạ có một vị cháu gái nhờ báo cho đại sư, nói rằng nàng có việc khẩn cấp muốn bẩm báo cùng đại sư…
– Nam Lăng Hầu, Hoa La Huyên đại sư rất bận rộn, sao mà rảnh rỗi đi gặp cháu gái của ngươi được.
Một tên nam tử bên cạnh đi tới, sau khi nghe thấy vậy thì xì cười, chợt nịnh nọt nói:
– Hoa La Huyên đại sư, tại hạ là Bình Thân Vương, ngưỡng mộ đại sư đã lâu, không biết đại sư có thể dành chút thời gian cho tại hạ, cùng trao đổi một phen hay không?
Nam Lăng Hầu chính là một vị hầu gia có địa vị khá thấp ở vương thành, bị Bình thân vương nói vậy thì trong lòng cũng không yên, nhưng nghĩ tới lời khẩn cầu của cháu gái, vẫn cắn răng nói:
– Hoa La Huyên đại sư, cháu gái của ta tên gọi là Lãnh Dĩnh Oánh, nàng nói là chuyện này có liên quan tới một người bằng hữu của nàng tên gọi Diệp Huyền…
– Đi đi, đi đi, cái gì mà cháu gái với chả bằng hữu chứ, Nam Lăng Hầu, ngươi coi Hoa La Huyên đại sư là gì chứ, đại sư bận rộn ngàn việc, nào có thời gian rãnh rỗi để quản chuyện nhà của ngươi chứ.
Bình Thân Vương nói với vẻ khinh thường.
Chỉ là gã còn chưa nói xong thì đã thấy Hoa La Huyên nháy mắt liền trợn tròn hai mắt, nhào lên túm cổ áo của Nam Lăng Hầu:
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 357: Sự Tình Nháo Lớn (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 358: Sự Tình Nháo Lớn (2)
Nam Lăng Hầu cảm giác như mình đã bị cuốn vào một tràng thị phi không nên xen vào rồi.
– Hay cho một cái Thiên Khải hầu, Trấn Quân hầu, hay cho một cái lục vương tử, đại vương tử, mặc kệ địa vị là gì, chỉ cần Huyền thiếu mất một cọng tóc, Hoa La Huyên ta nhất định cũng sẽ không tha cho kẻ đó.
Cắn răng nói ra một câu như vậy, Hoa La Huyên nhìn về phía Lãnh Dĩnh Oánh:
– Bây giờ ngươi chờ ở đây, chuyện này ta sẽ lập tức bẩm báo với bệ hạ, tin rằng bệ hạ nhất định sẽ làm chủ cho Huyền thiếu.
Vung tay lên, Hoa La Huyên vội vàng đi vào đại sảnh yến hội.
Nơi như thiết huyết vệ, lão không phải là không có nghe qua, biết rằng mình càng kéo lâu thì khả năng Diệp Huyền gặp nguy hiểm sẽ càng cao.
Cơ hồ là cùng lúc đó, Hoa La Huyên và Khô Trần trưởng lão cùng đi vào trong đại điện.
Hai người vội vàng, trực tiếp đi về phía quốc quân Triệu Kính.
Hành động quỷ dị này, lại thêm hai vị này đều là nhân vật chính của yến hội, nhất thời khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc trông sang.
Chỉ là vừa xem qua một cái, tất cả khách khứa ở đây không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, trong lòng cũng phát lạnh.
Chỉ thấy hai vị đại sư lúc nãy vẫn còn tươi cười đầy mặt cùng chuyện trò với mọi người, lúc này sắc mặt lại trở nên âm trầm giống như hàn băng vạn năm, trong mắt để lộ ra sự phẫn nộ vô tận.
– Xảy ra chuyện gì vậy? Sao hai vị đại sư vừa mới đi ra một cái thì sắc mặt lại trở khó coi như vậy?
– Chẳng lẽ là xảy ra đại sự gì?
Không khí toàn trường nhất thời liền trở nên quỷ dị, ngay cả Triệu Kính ngồi trên long ỷ cũng cảm thấy khó hiểu, vẻ mặt nghi hoặc.
– Hai vị đại sư, sao sắc mặt lại khó xem như vậy, có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Triệu Kính nghi hoặc hỏi.
Chỉ là thanh âm của gã còn chưa dứt.
– Bệ hạ, mong bệ hạ làm chủ cho thần.
– Bệ hạ, xin bệ hạ làm chủ cho lão thần.
Hai vị đại sư cư nhiên đồng loạt quỳ xuống, trăm miệng một lời.
Một màn này, khiến cho toàn trường nháy mắt liền ồ lên.
– Hai vị đại sư mau đứng lên đi.
Hành động của hai người cũng khiến cho Triệu Kính sợ hãi lên tiếng.
Vô luận là Hoa La Huyên hay Khô Trần trưởng lão, đều là người nổi bật trong luyện dược sư và luyện hồn sư của vương quốc, thân phận của bọn họ vô cùng cao quý, địa vị cao thượng, nhìn thấy quốc quân chỉ cần hành lễ, căn bản không cần quỳ xuống.
Mà hai người sau khi trải qua phong thưởng thì một người là phó hội trưởng của hồn sư tháp, một người khác thì là phó hội trưởng luyện dược sư cung đình, lại còn được gia phong tam đẳng công, thậm chí không cần hành lễ cũng được, ngược lại Triệu Kính còn phải tôn xưng một tiếng đại sư với bọn họ.
Mà nay hai người này lại đồng thời quỳ xuống, lập tức khiến cho quốc quân như Triệu Kính cũng sợ ngây người.
Mà Hoa La Huyên và Khô Trần trưởng lão nhìn thấy động tác của đối phương cũng không khỏi giật mình, nhưng đều không để ý, lại đồng thời mở miệng lần nữa:
– Bệ hạ….
Hai người trăm miệng một lời, đồng thời nhíu mày một cái.
– Hoa La Huyên đại sư, ta có chuyện khẩn cấp cần báo cáo với bệ hạ, kính xin đại sư để cho ta được nói trước, tại hạ nhất định khắc ghi trong lòng.
Khô Trần nhíu mày nói.
– Khô Trần đại sư, không phải là ta không muốn nhường cho ngươi, nhưng ta cũng có chuyện hết sức khẩn cấp, chuyện này vô cùng quan trọng, cũng liên quan tới sống chết của một vị tiểu hữu của ta, hy vọng Khô Trần đại sư có thể nể mặt ta một phen, để cho ta nói trước.
Hoa La Huyên không hề nhượng bộ chút nào, lão biết rõ thời gian kéo dài càng lâu thì Diệp Huyền lại càng nguy hiểm.
– Hoa La Huyên đại sư, chuyện này của ta cũng liên quan tới sống chết của một vị tiểu hữu của ta.
Sắc mặt của Khô Trần trưởng lão vô cùng khó coi, ánh mắt nhìn về phía Hoa La Huyên mang theo một tia không hờn giận.
Hoa La Huyên lắc đầu, rõ ràng là không có chỗ thỏa hiệp.
Nếu như là chuyện bình thường thì Hoa La Huyên tất nhiên sẽ không so đo với Khô Trần trưởng lão, chỉ là chuyện này liên quan tới an nguy sống chết của Diệp Huyền, lão không thể nắm chặc thời gian.
Trong lúc nhất thời, không khí ở giữa hai vị đại sư nháy mắt liền trở nên vô cùng nặng nề.
Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, không ngờ hai vị đại sư còn chưa nói ra chuyện khiến bọn họ tức giận thì đã tranh phong cùng với nhau rồi.
Hơn nữa, theo như nội dung mà hai người đã nói, đều là có liên quan tới sống chết của một nhân vật quan trọng nào đó, chẳng lẽ là con cháu gì đó của hai người gặp phải nguy hiểm gì hay sao?
Trong lòng của tất cả khách khứa ở đây đều cảm thấy vô cùng hiếu kỳ.
– Xin hai vị đại sư từ từ nói, không cần gấp gáp, cứ yên tâm đi, chỉ cần trẫm có thể làm được thì nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Đúng lúc này, quốc quân Triệu Kính vội vàng tiến lên muốn giảng hòa:
– Không biết tiểu hữu mà hai vị nói rốt cuộc là ai? Lại gặp phải chuyện gì mà cần trẫm làm chủ cho các ngươi?
– Bệ hạ, tiểu hữu của ta tên là Diệp Huyền.
– Bệ hạ, hắn tên là Diệp Huyền!
Khô Trần và Hoa La Huyên đồng thời mở miệng nói.
Vừa mới nói xong thì toàn trường lại ngạc nhiên lần nữa.
Ngay cả Triệu Kính cũng ngây ra.
– Ha ha ha.
Sau đó gã lập tức phá lên cười:
– Hai vị đại sư, ta nói các ngươi cứ từ từ nói đi, chẳng lẽ người các ngươi nói là cùng một người sao? Không biết Diệp Huyền kia gặp phải phiền toái gì, kể rõ ràng đi, trẫm chắc chắn sẽ làm chủ cho hắn.
Thanh âm của Triệu Kính vang lên trên đại điện, trong lòng không khỏi sinh ra chút tò mò đối với Diệp Huyền trong miệng hai người.
Có thể khiến cho hai vị đại sư cùng tới cầu tình, xem ra Diệp Huyền này có thân phận không tầm thường.
Hơn nữa có thể khiến cho hai vị đại sư cũng không cách nào giải quyết được, phải tới thỉnh cầu mình, nói rõ Diệp Huyền này chắc là đã gây ra tai họa ngập trời gì đó.
Hơn nữa rất có thể chuyện này có liên quan tới vương thất.
Dù sao thì với thân phận của hai người bọn họ, nếu là phiền toái bình thường, căn bản không cần tìm nhất quốc chi quân như gã ra mặt.
Nghĩ tới đây, trong lòng Triệu Kính liền hạ chủ ý.
Mặc kệ Diệp Huyền này gây ra họa gì, gã đều quyết định sẽ làm chủ cho Diệp Huyền.
Trogn lòng của gã cảm thấy, họa lớn ngập trời, so ra đều không quan trọng bằng hai vị đại sư như Hoa La Huyên và Khô Trần trưởng lão.
Không giống với rất nhiều vương công quý tộc trong đại điện chỉ đầy nghi hoặc và chấn kinh, trong đại điện có ba người, khi nghe tới tên Diệp Huyền xong thì vẻ mặt nháy mắt liền đại biến, vô cùng chấn động.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 359: Đều Là Diệp Huyền
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 360: Kinh Thiên Cổ Vang Rền (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Bích Huyết Kiếm [Audio] Bích Huyết Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Bich-Huyet-Kiem-Truyen-Audio.jpg)



