[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 38 : Huyết Chi Khế Ước (1) (c371-c380)
❮ sautiếp ❯Chương 371: Huyết Chi Khế Ước (1)
Phanh một tiếng, đúng lúc này, Diệp Huyền lại trực tiếp lùi lại hai bước, nhưng không bị bất kỳ thương tổn gì, đồng thời tay phải lại một phát bắt được thân thể của tiểu tử điêu này.
Bắt được rồi!
Bá!
Chỉ là sau một khắc, tiểu tử điêu này lại đột nhiên lóe lên, biến mất ở trong tay của Diệp Huyền, sau đó xuất hiện ở mặt đất cách đó không xa, nhảy nhót, nhe răng trợn mắt, giống như đang cười nhạo Diệp Huyền không bắt được nó vậy.
– Cư nhiên thật sự là thiên phú không gian.
Diệp Huyền thật sự giật mình rồi, nếu như vừa rồi tiểu tử điêu này chỉ là lợi dụng một tia nguyên lý của không gian ba động, thì lần này nó né tránh rõ ràng là có thiên phú không gian cường đại nào đó, trực tiếp trốn vào hư không, xuất hiện ở một chỗ khác.
Loại năng lực này, Diệp Huyền biết rõ có một loại chồn cường đại có được, đó chính là độn không điêu trong truyền thuyết.
Chỉ là độn không điêu bình thường có lông màu xám trắng, hơn nữa cũng không thể hóa thân thành thiểm điện được, hơn nữa độn không điêu cũng không phải chui ra từ trong đá, hay là nở ra từ trong trứng, mà là một loại động vật có vú.
Chit chit!
Tiểu tử điêu này vừa nhảy vừa kêu, da lông màu tím mượt mà bóng loáng như lụa, có vẻ vô cùng đáng yêu và mê người, cười toét miệng, móng vuốt nhỏ chỉ vào cửa phòng tu luyện, miệng cứ kêu chit chit, giống như đang ra lệnh cho Diệp Huyền mở cửa ra cho nó.
Bộ dạng này của nó, rõ ràng là không xem Diệp Huyền ra gì, coi bản thân mình là chủ nhân.
– Ta không tin, ngay cả một tên nhóc như ngươi ta cũng không bắt được.
Diệp Huyền tức giận rồi, oong, thôn phệ võ hồn trong cơ thế được phóng thích ra, một cỗ khí tức khủng bố đột nhiên lưu chuyển ra từ trong thân thể của hắn.
Thôn phệ võ hồn có thể hấp thu hồn niệm của huyền thú, đối với huyền thú mà nói, tuyệt đối là một đại sát khí.
Tốc độ của tiểu tử điêu này rất nhanh, hơn nữa còn có năng lực không gian, muốn vây khốn được nó rất khó khăn, nhưng ở thôn phệ võ hồn chấn nhiếp, Diệp Huyền tin rằng đây cũng không phải việc khó khăn gì.
Thần linh đồng thị thi triển toàn lực, đồng thời thôn phệ võ lực kèm theo, khí tức cường đại nháy mắt liền trấn áp về phía tiểu tử điêu kia.
Chit chit!
Thân hình linh hoạt nhanh nhẹn của tiểu tử điêu kia đột nhiên cứng đờ, quay đầu nhìn về phía Diệp Huyền, tròng mắt như bảo thạch tím kia lộ ra một tia sợ hãi.
Đôi đồng tử như bảo thạch kia nhìn chằm chằm vào thôn phệ võ hồn như một vực thẫm tối đen trên đỉnh đầu của Diệp Huyền, sự hoảng sợ liền lan ra, thân hình nhỏ nhắn màu tím run lên, trong nháy mắt có cảm giác vô cùng đáng thương.
Giống như là sợ Diệp Huyền ra tay với nó, nó lại hơi cúi người, lộ ra bộ dạng vô cùng khiếp nhược, trong mắt nhỏ màu tím lộ ra vẻ nhận thua.
Hửm?
Diệp Huyền cảm thấy ngoài ý muốn, lấy kiệt ngạo bất tuân của tiểu tử điêu này đáng lẽ nó không nên thần phục nhanh như vậy mới đúng chứ.
Dù sao thì mình bây giờ căn bản còn chưa ra tay nữa mà?
Trực giác nói cho hắn biết, tiểu tử điêu này giống như vô cùng sợ thôn phệ võ hồn của mình.
Chit chit!
Tiểu tử điêu này nhìn chằm chằm đánh giá thôn phệ võ hồn của Diệp Huyền, con ngươi như bảo thạch tím kia quay tròn lưu chuyển, trên dưới trái phải, không ngừng quan sát.
Đồng thời vẻ sợ hãi trên mặt dần biến mất, thay vào đó là một bộ như nịnh nọt.
Sắc mặt Diệp Huyền trở nên cổ quái, thu liễm thôn phệ võ hồn.
Bịch!
Thân hình của tiểu tử điêu nhoáng lên, chủ động nhảy lên vai của Diệp Huyền, trong tay cầm lấy nửa khối hồn tinh còn thừa kia, mắt nhỏ nheo lại, nịnh nọt Diệp Huyền, muốn hắn nhận lấy hồn tinh.
– Đây vốn là đồ của ta có được không!
Diệp Huyền tức giận la lên một tiếng.
Tiểu tử điêu liên tục gật đầu, ánh mắt chớp chớp, mặc dù không nói chuyện, nhưng vẻ mặt này lại vô cùng nhân cách hóa, có vẻ điềm đạm đáng yêu.
Diệp Huyền hết nói nổi, trí tuệ của tiểu tử điêu này không khỏi cũng quá kinh người rồi, cư nhiên còn có thể hoàn toàn nghe hiểu được ý tứ của mình, hơn nữa thông qua động tác, biểu tình và thần sắc để diễn tả suy nghĩ của bản thân nó.
Năng lực này, cho dù là một số huyền thứ tứ giai ngũ giai cũng chưa chắc có được.
Lai lịch của tiểu tử điêu này mang tới cho Diệp Huyền một cảm giác vô cùng huyền bí.
Điều này làm cho trong đầu Diệp Huyền sinh ra suy nghĩ muốn thu phục nó.
– Tiểu gia hỏa nhà ngươi thật là giảo hoạt, vì hạn chế hành vi của ngươi, ta nhất định phải ký khế ước linh sủng với ngươi.
Diệp Huyền mở miệng nói.
Vô luận là yêu thú hay là huyền thú, đều có thể ký kết khế ước linh sủng với nhân loại, một khi ký kết thì linh hồn của cả hai sẽ xuất hiện một tia liên hệ, giao lưu trao đổi với nhau cũng dễ dàng hơn.
Ở Thiên Huyền đại lục này, chuyên môn có chức nghiệp tuần thú sư, dựa vào việc dùng yêu thú để thu hoạch thêm sức chiến đấu từ bên ngoài.
Bởi vì tuần thú sư và luyện hồn sư đều có chỗ giống nhau, đều dựa vào hồn lực cường đại để trao đổi với yêu thú và huyền thú, cho nên đối với việc ký kết khế ước linh sủng, Diệp Huyền cũng biết rất rõ.
Chit chit!
Tiểu tử điêu lộ ra vẻ cầu xin đưa đám, một bộ không tình nguyện, liên tục lắc đầu, nhưng cũng sợ hãi Diệp Huyền, lộ ra bộ dáng vô cùng tội nghiệp.
– Đừng có ở đó mà giả bộ đáng thương, ta không ăn bộ này.
Diệp Huyền cũng không dám xem thường tiểu tử điêu này, tiểu gia hỏa này vô cùng xảo trá tinh quái, vô cùng thông minh.
Chit chit!
Tiểu tử điêu giơ móng vuốt nhỏ, tỏ vẻ bất mãn, hơn nữa trong ánh mắt còn xuất hiện một tia tuyệt nhiên, rõ ràng là đang nói cho Diệp Huyền biết, nếu như hắn nhất định muốn ký kết khế ước linh sủng thì nó nhất định sẽ ngọc thạch câu phần.
Diệp Huyền nhíu mày, hắn có thể nhìn ra, tiểu tử điêu này không phải đang nói đùa.
Tiểu tử điêu phản kháng mạnh như vậy quả thật vượt xa tưởng tượng của hắn.
Diệp Huyền lắc đầu, ký kết khế ước linh sủng phải là hai bên đều đồng ý, nếu không rất dễ thất bại.
Nếu như là huyền thú bình thường, Diệp Huyền hoàn toàn có thể thông qua hồn lực trấn an, để cho đối phương an định lại, tiếp tục lợi dụng thủ pháp thuần thú để thành lập liên hệ.
Chỉ là tiểu tử điêu này quá mức thông tuệ, Diệp Huyền không cần thử cũng biết, cách này của hắn nhất định sẽ không thành công, trừ phi hồn lực của hắn có thể cao hơn tiểu tử điêu này vài giai thì mới có thể cưỡng chế trấn áp được.
– Nếu như ngươi không muốn thì thôi đi, bất quá nếu như ngươi còn dám ăn trộm đồ của ta thì xem ta có nấu ngươi lên để ăn hay không.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 372: Huyết Chi Khế Ước (2)
Thấy tiểu tử điêu này phản đối mãnh liệt như vậy, Diệp Huyền cũng chỉ có thể bỏ đi suy nghĩ này.
Hắn cũng chỉ là hơi hiếu kỳ đối với tiểu tử điêu này mà thôi, không nhất định phải ký kết khế ước linh sủng với đối phương.
Quan trọng nhất chính là Diệp Huyền tin rằng, tiểu tử điêu này nếu như lập tức rời đi thì còn may, nếu như không rời khỏi hắn thì hắn có rất nhiều cách khiến cho tiểu tử điêu này một mực ỷ lại vào hắn.
Chit chit!
Thấy Diệp Huyền không cưỡng ép, tiểu tử điêu liền mềm xuống, ngồi trên vai của Diệp Huyền, bộ lông xù nho nhỏ, vô cùng đáng yêu.
Diệp Huyền cũng không quản nó nữa, thúc giục sinh mệnh võ hồn trong thiên môn, chỉ một thoáng, dây mây xanh biếc trong não hải của Diệp Huyền run run, hư ảnh của sinh mệnh võ hồn xuất hiện trên đỉnh đầu của hắn, một tia sinh mệnh chi lực nồng đậm lưu chuyển đến tay phải của hắn, chính là chỗ lúc nãy bị tiểu tử điêu đánh trúng.
Chỉ một lát sau, vết thương trên tay phải của Diệp Huyền lập tức khôi phục như cũ.
Chit chit!
Tiểu tử điêu vốn đang lười biếng ngồi trên vai của Diệp Huyền thấy sinh mệnh võ hồn trên đỉnh đầu của Diệp Huyền thì trong đôi mắt nhỏ lấp lánh kia đột nhiên phát sáng.
Bá một cái, nó đột nhiên nhảy tới đỉnh đầu của Diệp Huyền, tại khí tức của sinh mệnh võ hồn tràn ngập, da lông màu tím mướt rượt trên người giống như tỏa ra u quang lấp lánh.
Một tia sinh mệnh khí tức bị nó hấp vào trong cơ thể của mình, lung la lung lay giống như say rượu vậy.
Bá!
Sau khi Diệp Huyền trị liệu xong thì lập tức thu hồi sinh mệnh võ hồn của mình.
Chít chit!
Tiểu tử điêu lập tức bất mãn, giương nanh múa vuốt, giống như muốn để Diệp Huyền phóng xuất sinh mệnh võ hồn ra.
Trong lòng Diệp Huyền chợt động, khí tức sinh mệnh võ hồn của mình giống như có tác dụng tẩm bổ rất lớn đối với tiểu tử điêu này.
Hắn cười thầm, cố ý lắc đầu.
Thấy Diệp Huyền không chịu, tiểu tử điêu lập tức nóng nảy, khoa chân múa tay một hồi.
Nhưng mặc kệ cho nó khoa chân múa tay kiểu gì đi nữa, Diệp Huyền đều lắc đầu.
Tiểu tử điêu cúi đầu, suy nghĩ rất lâu, chỉ thấy nó đột nhiên cắn nát một chút da lông, một giọt máu tươi rỉ ra từ vết cắn.
Chợt thấy nó liên tục huy huy móng vuốt nhỏ, một cỗ ba động vô hình lan ra từ trong cơ thể của nó, bao trùm giọt máu kia, móng vuốt nhỏ của tiểu tử điêu nhẹ nhàng bắn ra.
Giọt máu này cũng không rơi xuống trên mặt đất, mà là trôi nổi lên, tạo thành một đồ án quỷ dị trên không trung, tản ra linh hồn ba động mờ mịt.
Diệp Huyền một mực lẳng lặng nhìn tất cả những việc này, mãi cho tới lúc đồ án kia hình thành, hắn mới cảm thấy chấn kinh.
Đây… cư nhiên là huyết khế linh sủng.
Tiểu tử điêu lúc trước còn không đồng ý trở thành sủng vật của Diệp Huyền, bây giờ cư nhiên lại chủ động phóng xuất ra huyết khế linh sủng.
Chit chit!
Tiểu tử điêu vui vẻ hoa tay múa chân, yêu cầu Diệp Huyền lập tức ký huyết khế.
Trong lòng Diệp Huyền thật sự chấn kinh rồi.
Hắn không phải khiếp sợ vì thái độ biến hóa của tiểu tử điêu, mà là khiếp sợ vì hành vi của tiểu tử điêu, một con chồn nhỏ mới sinh ra không bao lâu, cư nhiên lại có thể chủ động khắc họa huyết khế linh sủng?
Phải biết rằng tuy trí tuệ của huyền thú rất cao, nhưng khắc họa huyết khế cũng không phải trí tuệ cao là có thể làm được, điều này cần năng lực phi phàm.
Hơn nữa, huyết khế do tiểu tử điêu khắc họa ra, Diệp Huyền thông qua quan sát liền phát hiện đây là một khế ước bình đẳng.
Nói cách khác, nếu như Diệp Huyền ký kết khế ước này, thì mặc dù trên danh nghĩa tiểu tử điêu là sủng vật của hắn, nhưng địa vị hai bên không phải là nô dịch, mà là bình đẳng.
Cái đó khác với linh sủng bình thường.
Linh sủng do tuần thú sư bình thường thuần hóa, đều là khế ước nô bộc, tuần thú sư yêu cầu sủng vật đi chết thì nó nhất định phải chết, còn huyết khế bình đẳng thì không thể.
– Cư nhiên có thể khắc họa huyết khế linh sủng, xem ra lai lịch của tiểu tử điêu này nhất định không tầm thường, rất có thể là hậu duệ của một loại thánh thú thượng cổ, có được lực lượng huyết mạch cường đại nào đó.
Trong lòng Diệp Huyền chỉ có thể nghĩ ra lời giải thích này.
Khác với võ hồn truyền thừa của nhân loại, truyền thừa của yêu thú và huyền thú chính là huyết mạch.
Một số yêu thú và huyền thú có huyết mạch cường đại, tại thời đại thượng cổ được gọi là thánh thú, như chân long, phượng hoàng và kỳ lân nhất tộc, đều là thánh thú, chúng nó có thể lưu lại một ít truyền thừa trong linh hồn của hậu đại lúc sinh ra, khiến cho chúng nó ở tình huống không có cha mẹ dạy bảo, cũng có thể đạt được lực lượng cường đại.
Mà tiểu tử điêu này, vừa ra đời liền có thể khắc họa ra huyết khế, như vậy chỉ có một khả năng, chính là tiểu tử điêu này có được loại truyền thừa nào đó, cho nên mới có thể thông tuệ như một lão hồ ly như vậy.
Nhìn huyết khế linh sủng do tiểu tử điêu này khắc họa ra, Diệp Huyền vẫn là lắc đầu.
Tiểu tử điêu này lập tức nóng nảy, hoa chân múa tay một phen, móng vuốt nhỏ múa loạn xạ, giống như đang hỏi Diệp Huyền là tại sao.
Diệp Huyền không trả lời nó, mà giơ tay phải ra, hồn lực lưu chuyển, họa thêm vài nét bút trên huyết khế kia.
Huyết khế đồ án kia lập tức sinh ra biến hóa.
Từ huyết khế bình đẳng nháy mắt liền biến thành huyết khế chủ tớ.
Nói cách khác, một khi ký kết huyết khế này thì quan hệ của Diệp Huyền và tiểu tử điêu này chính là quan hệ chủ tớ, loại quan hệ này, tuy rằng trói buộc lớn hơn so với quan hệ bình đẳng, nhưng so với quan hệ nô bộc thì lại tốt hơn rất nhiều.
Đôi mắt như bảo thạch tím của tiểu tử điêu kinh ngạc nhìn Diệp Huyền, giống như không ngờ rằng hắn cư nhiên có thể cải biến huyết khế do nó khắc họa ra.
Nó giống như biết rõ, muốn cải biến huyết khế này, không phải người bình thường có thể làm được.
Suy nghĩ vài giây, tiểu tử điêu nhìn chằm chằm vào huyết khế, cuối cùng cũng gật đầu.
Diệp Huyền mới nặn ra một giọt máu tươi trên đầu ngón tay, bắn vào bên trong huyết khế chủ tớ kia.
Hai loại máu dung hợp với nhau, dần dần biến mất trong không khí, đồng thời một tia ba động thần bí, theo huyết khế biến mất, liền kéo dài tiến vào trong thân thể của hai người.
Rất nhanh , giữa Diệp Huyền và tiểu tử điêu liền sinh ra một loại cảm ứng và liên hệ thần bí.
Loại cảm ứng này, thành lập ở trên linh hồn, mặc kệ hai người cách nhau bao xa, cũng sẽ không biến mất.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, tiểu tử điêu này nhìn như xảo trá, rốt cuộc còn không phải ngoan ngoãn ký kết huyết chi khế ước với mình.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 373: Thỉnh Cầu Của Khô Trần (1)
Khế ước chủ tớ này, lấy Diệp Huyền làm chủ, tiểu tử điêu chính thức trở thành linh sủng của Diệp Huyền, là bên bị chế ước.
Nhìn thấy nụ cười trên mặt Diệp Huyền, tiểu tử điêu cũng lộ ra vẻ mặt giống như tựa tiếu phi tiếu, vô cùng khôn khéo.
– Oa, con chồn nhỏ đáng yêu quá, Diệp Huyền, ngươi nuôi sủng vật đáng yêu như vậy từ khi nào vậy.
Ra khỏi tu luyện tháp, vừa mới trở lại đình viện, Diệp Huyền đúng lúc gặp được hai người Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y, hai người hưng phấn nhìn chồn tím trên vai của Diệp Huyền, hai mắt lộ ra vẻ yêu thích vô cùng.
Tiểu tử điêu lông mướt rượt, giống như tơ lụa, hơn nữa bộ dạng vô cùng đáng yêu, đối với nữ hài tử, đây tuyệt đối là lực sát thương cấp bậc thần khí.
Hai cô nhóc như Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y vừa nhìn thấy nó một cái liền bị đánh bại, hai người nhào tới muốn sờ lông của tiểu tử điêu.
Chỉ thấy nó đột nhiên chạy qua một bên vai khác của Diệp Huyền, mắt nhỏ quay tròn, một bộ không muốn chút nào, hơn nữa, nó cũng vô cùng bất mãn vì hai người dám gọi nó là sủng vật của Diệp Huyền.
– Tiểu gia hỏa này thật đáng yêu.
Thấy tiểu tử điêu không phối hợp, Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y cũng không ảo não, ngược lại càng cảm thấy nó đáng yêu hơn nữa.
– Đúng rồi, Diệp Huyền, chú chồn tím này tên gì?
– Nó gọi là Tiểu Tử.
Diệp Huyền thuận miệng liền đặt một cái tên cho tiểu tử điêu.
Chit chit!
Tiểu tử điêu bất mãn, giương nanh múa vuốt, giơ móng vuốt nhỏ lên, giống như muốn nói cái tên này không khí phách, không hay ho chút nào.
– Ha ha, thật đáng yêu.
Lãnh Dĩnh Oánh và Phượng Nhu Y liền cười đùa.
– Đúng rồi, gần đây có ai tới tìm ta hay không?
– Đương nhiên là có.
Lãnh Dĩnh Oánh gật đầu nói:
– Tới nhiều nhất là người của Thiên Đỉnh thương hội, kế đó là Khô Trần đại sư và Hoa La Huyên đại sư, còn có mấy người La Chiến và bát vương tử cũng từng tới tìm ngươi, thậm chí ngay cả bệ hạ cũng phái người tới học viện.
– Ngoại trừ bọn họ ra thì đương kim đệ nhất cao thủ của Lưu Vân Quốc Sở Vân Phi đại nhân cũng từng tới tìm ngươi.
Sau khi Diệp Huyền được giải cứu ra thì trực tiếp bế quan hơn một tháng, lại không dặn dò gì hết, đương nhiên khiến cho rất nhiều người muốn tìm hắn.
– Hắn tới tìm ta làm gì?
Diệp Huyền lắc lắc đầu, hắn biết rõ vì sao Thiên Đỉnh thương hội lại tìm mình, bất quá hắn cũng lười để ý đối phương, ngược lại nếu như mấy người Khô Trần có việc thì mình không cách nào cự tuyệt được.
Hơn nữa, chuyện ngày hôm đó, mình cũng nên cảm ơn bọn họ một tiếng mới được.
– Xem kìa, người đó chính là Diệp Huyền đó.
– Cái gì, chính là hắn sao? Người nổi tiếng nhất học viên của chúng ta gần đây sao? Thoạt nhìn hình như cũng không có gì đặc biệt hết mà?
– Nghe nói vì hắn, đương kim bệ hạ chém một đống vương hầu thống lĩnh, khiến cho mấy ngày này lòng người bàng hoàng.
– Chậc chậc, đây chính là người vừa mới gia nhập Huyền Linh học viện liền dám khiêu chiến với Thái Tử Minh, vốn có rất nhiều người chờ xem hắn đẹp mặt, bây giờ ngược lại, bản thân mình mới thành trò cười.
– Nghe nói hắn chỉ mới gia nhập học viện có một năm thôi, đã trở thành cường giả võ sư tam trọng rồi, chỉ cần hắn muốn thì bất kỳ lúc nào cũng có thể tốt nghiệp khỏi học viện.
– Ai, nếu như ta có một nửa thiên phú của hắn thì hay rồi.
Trong quá trình Diệp Huyền rời khỏi học viện, những học viên nhìn thấy hắn đều nghị luận một hồi, trên mặt đủ loại biểu lộ như hâm mộ, ghen ghét, kính sợ, không ai mà không nhìn qua.
Diệp Huyền tự nhiên mặc kệ lời bàn tán của người khác, không bao lâu sau, hắn liền đi tới hồn sư tháp.
Nghe tin Diệp Huyền tới, Khô Trần liền nhiệt tình nghênh đón Diệp Huyền đi vào phòng luyện chế của mình.
– Khô Trần đại sư, chuyện ngày đó, xin đa tạ ngài.
– Ôi kìa, nói đa tạ làm gì chứ, nếu như không nhờ có ngươi thì chỉ sợ thập phương thủ hồn trận này của ta cũng không thể luyện chế thành công được, nếu vậy thì tới bây giờ ta vẫn chỉ là một luyện hồn sư tam phẩm mà thôi, người phải cảm tạ là ta mới đúng.
Tuy rằng số lần gặp mặt của hai người không nhiều, nhưng cũng vô cùng quen thuộc.
Sau mấy phen trao đổi, Khô Trần đột nhiên lộ ra vẻ muốn nói lại thôi.
Diệp Huyền mỉm cười:
– Khô Trần đại sư, không biết ngươi có chuyện gì cần ta hỗ trợ thì cứ nói đi.
– Ha ha, tiểu hữu đúng là tiểu hữu, thật là không có chuyện gì qua mắt ngươi được, nói thật thì đúng là ta có một việc cần ngươi giúp đỡ.
– A, nói nghe một chút?
– Là như vầy, ngươi cũng biết đó, bây giờ ta là phó hội trưởng của hồn sư tháp, không biết tiểu hữu có hứng thú đại diện cho hồn sư tháp của Lưu Vân Quốc chúng ta đi tham dự Phù Quang Đại Hội của liên minh thập tam quốc hay không?
– Phù Quang Đại Hội?
Diệp Huyền khẽ ngẩn ra.
– Chẳng lẽ tiểu hữu chưa từng nghe nói qua Phù Quang Đại Hội này hay sao?
Lần này tới phiên Khô Trần giật mình.
Diệp Huyền lắc đầu, hắn đúng thật là chưa từng nghe nói tới Phù Quang Đại Hội này bao giờ.
Khô Trần trợn mắt há hốc mồm, Phù Quang Đại Hội chính là một trường đại hội quan trọng nhất của liên minh thập tam quốc, chuyên môn cử hành cho luyện hồn sư, trên cơ bản, toàn bộ luyện hồn sư trong liên minh thập tam quốc không ai là không biết về nó được.
Còn Diệp Huyền làm một luyện hồn sư, đáng lẽ phải nghe nói qua rồi mới đúng chứ.
Chỉ là nhìn biểu lộ của Diệp Huyền thì lại không giống như đang giả bộ.
Khô Trần chỉ có thể quy kết rằng do tuổi của Diệp Huyền còn nhỏ, có nhiều chuyện không biết cũng thường thôi.
– Kỳ thật Phù Quang Đại Hội này là một trận so tài giữa tất cả luyện hồn sư trong liên minh thập tam quốc.
Khô Trần giải thích:
– Đại hội này mười năm tổ chức một lần, tới lúc tất cả luyện hồn sư trẻ tuổi và lớn tuổi của liên minh thập tam quốc đều sẽ tụ tập về Phù Quang lãnh địa, tiến hành một trận so tài, sau đó xếp thứ tự.
– Hóa ra là thi đấu của luyện hồn sư!
Diệp Huyền nghe xong thì không khỏi lắc đầu, loại so tài tỷ thí này đối với hắn mà nói thật đúng là không hề có chút hấp dẫn nào.
Thấy vẻ mặt của Diệp Huyền, Khô Trần không khỏi mỉm cười:
– Ngươi chớ có xem thường Phù Quang Đại Hội này, vì để chiến thắng, những đại vương quốc trong liên minh thập tam quốc đều dốc hết toàn lực, thậm chí không tiếc bất kỳ cái giá nào.
Bởi vì tuyển thủ có thế giành được chiến thắng ở Phù Quang Đại Hội thì sẽ có cơ hội tiến vào Phù Quang Bí Cảnh trong địa vực của liên minh thập tam quốc để tiến hành thí luyện.
– Phù Quang Bí Cảnh?
Ánh mắt của Diệp Huyền ngưng lại.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 374: Thỉnh Cầu Của Khô Trần (2)
Đối với bí cảnh gì đó, hắn tự nhiên là biết rõ, cái gọi là bí cảnh, trên cơ bản tất cả đều là một ít tiểu không gian lưu lại từ thời viễn cổ hay thượng cổ gì đó, hoặc là một ít cường giả hoặc tông môn nào đó để lại.
Sự hình thành của chúng nó, đối với hiện tại mà nói thì vẫn là bí mật.
Bí cảnh cũng chia ra thành nhiều trình độ, nhưng mặc kệ là bí cảnh trình độ nào đi nữa, trong đó bình thường đều lưu lại đại lượng linh tài quý hiếm, công pháp bảo vật, vì vậy đối với bất kỳ võ giả nào mà nói, đều vô cùng có sức hấp dẫn.
Đương nhiên, bên trong một số bí cảnh cũng vô cùng nguy hiểm, bên trong huyền vực đỉnh tiêm nhất của Thiên Huyền đại lục, có một số bí cảnh, thậm chí ngay cả võ đế cửu thiên đi vào cũng sẽ mất mạng.
Mặc dù như vậy, mỗi cái bí cảnh đều là thứ khiến cho rất nhiều thế lực lớn mong muốn cướp lấy, có đôi khi sẽ vì tranh giành một cái bí cảnh, một số đại tông môn hoặc đế quốc thậm chí sẽ bộc phát chiến tranh, có thể thấy được sức hấp dẫn của nó lớn tới mức nào.
Chỉ là Diệp Huyền biết rõ, liên minh thập tam quốc nằm ở một góc vô cùng hẻo lánh của đại lục, bởi vậy cho nên trình độ của bí cảnh ở nơi này bình thường sẽ rất thấp.
Có lẽ đối với người khác của liên minh thập tam quốc mà nói, tiến vào trong cái gọi Phù Quang Bí Cảnh này có lẽ chính là một chuyện vô cùng đáng ao ước, nhưng đối với Diệp Huyền mà nói, lực hấp dẫn cũng không lớn lắm.
Khô Trần cũng không phát giác ra cảm xúc của Diệp Huyền, tiếp tục nói:
– Phù Quang Bí Cảnh này xuất hiện ở khu vực liên minh thập tam quốc, đã có lịch sử hơn trăm năm rồi, năm đó khi nó xuất hiện liền dẫn phát một hồi kịch động của toàn bộ liên minh thập tam quốc, đại lượng cường giả tiến hành tìm kiếm, về sau phát hiện Phù Quang Bí Cảnh này vô cùng kỳ lạ, chỉ có những luyện hồn sư tu luyện ra hồn lực mới có thể tiến vào trong đó, hơn nữa trình độ hồn lực thấp nhất cũng phải là nhất phẩm.
– Năm đó vì tranh giành quyền sở hữu Phù Quang Bí Cảnh này, các đại vương quốc trong liên minh thập tam quốc giằng co với nhau, đấu đá túi bụi, nghĩ ra rất nhiều cách, cuối cùng vẫn không thể giải quyết được vấn đề sở hữu.
Cho nên, quyền sở hữu Phù Quang Bí Cảnh này liền một mực để ở đó không giải quyết được, nhưng đại lượng tài nguyên bên trong cũng khiến cho các đại vương quốc của liên minh thập tam quốc đều thèm nhỏ dãi.
– Vì tranh đoạt tư nguyên bên trong, mỗi năm khi Phù Quang Bí Cảnh xuất hiện đều dẫn phát một trận chiến tranh giữa các đại vương quốc, tử thương vô số.
Cuối cùng các đại vương quốc đều cảm thấy nếu như cứ tiếp tục như vậy thì không phải cách hay, cho nên ước định với nhau, mỗi mười năm sẽ tổ chức một lần Phù Quang Đại Hội, hợp với thời gian Phù Quang Bí Cảnh mở ra, dựa theo thành tích trong Phù Quang Đại Hội, để phân phối danh ngạch có thể tiến vào Phù Quang Bí Cảnh của các đại vương quốc.
Khô Trần dừng một chút, tiếp tục nói:
– Mà Phù Quang Đại Hội tiếp theo sẽ tổ chức vào nửa năm sau, phân ra hai tổ cường giả và tổ thiên tài, Lưu Vân Quốc chúng ta ở trong liên minh thập tam quốc, thuộc hàng trung bình, cho nên cộng lại có mười danh ngạch tham gia so tài, tổ thiên tài và tổ cường giả mỗi tổ năm vị trí, tổ thiên tài này, yêu cầu phải dưới hai mươi lăm tuổi, cho nên ta mới muốn để cho ngươi tham gia.
Diệp Huyền cười khổ một chút:
– Khô Trần đại sư, ta nhớ là ta chỉ mới là luyện hồn sư nhất phẩm mà thôi, danh ngạch tham gia Phù Quang Đại Hội này ít như vậy, chẳng lẽ không sợ chọc người khác khó chịu hay sao?
Khô Trần mỉm cười:
– Tiểu tử ngươi gạt được người khác nhưng không gạt được ta đâu, tuy rằng đăng ký của ngươi ở hồn sư tháp chúng ta chỉ ghi là luyện hồn sư nhất phẩm, nhưng tạo nghệ của ngươi trên phương diện luyện hồn học tuyệt đối không hề thua kém bất kỳ luyện hồn sư nhị phẩm nào, thậm chí có thể sánh ngang với một số luyện hồn sư tam phẩm, huống hồ gì, tổ thiên tài yêu cầu phải dưới hai mươi lăm tuổi, hồn sư tháp ở Lưu Vân Quốc chúng ta chỉ mới có hai cái luyện hồn sư nhị phẩm dưới hai mươi lăm tuổi, còn luyện hồn sư tam phẩm thì không hề có một ai.
– Lấy thực lực của ngươi, đạt được một cái danh ngạch cũng không phải chuyện gì khó, lại nói, ta thân là phó hội trưởng hồn sư tháp Lưu Vân Quốc, danh ngạch tham gia Phù Quang Đại Hội này vốn chính là do ta và hội trưởng cùng với mấy vị trưởng lão thương định, nếu như ta muốn để cho ngươi một chỗ thì ai cũng đừng hòng nói mát nói mẻ cái gì.
– Ngươi cũng đừng vội cự tuyệt.
Khô Trần khoát tay, lúc này lão cũng nhìn ra Diệp Huyền thật sự không muốn, đành khuyên:
– Ngươi cứ trở về suy nghĩ thật kỹ đi, mặc kệ ngươi có nguyện ý tham gia hay không, danh ngạch này ta đều sẽ giữ lại cho ngươi trước đã.
– Được rồi, ta sẽ suy nghĩ.
Diệp Huyền chỉ có thể gật đầu, sở dĩ hắn không muốn lắm là bởi vì theo như hắn thấy, cấp bậc của Phù Quang Bí Cảnh của liên minh thập tam quốc này chắc là rất thấp, hơn nữa hiện tại hắn căn bản không cần công pháp hay truyền thừa gì hết, cho nên cũng không hứng thú lắm.
Mặc dù bên trong bí cảnh có không ít tư nguyên và tài liệu, chỉ là nếu như cấp bậc quá thấp thì đối với hắn, có nhiều tư nguyên hơn cũng không quan trọng.
Cho nên thời gian đó, còn không bằng ở nhà luyện chế thêm một chút đan dược để đổi lấy tư nguyên còn hơn.
Chỉ có điều Khô Trần cũng đã nói tới nước này rồi, Diệp Huyền cũng không tiện trực tiếp cự tuyệt lão.
Sau khi rời khỏi chỗ của Khô Trần trưởng lão, Diệp Huyền trực tiếp đi tới hiệp hội luyện dược sư.
– Diệp Huyền, ngươi rốt cuộc cũng xuất quan rồi.
Thấy Diệp Huyền tới, Hoa La Huyên vui mừng khỏi nói.
– Đi, ta mang ngươi vào trong cung.
Hơn một tháng trước, sau khi Diệp Huyền ra khỏi thiết huyết vệ thì Hoa La Huyên cũng đã nói với Diệp Huyền, lão đã nói cho bệ hạ biết chuyện trấn linh đan.
Mấy ngày nay, bệ hạ đã nhiều lần phái người đi tìm Hoa La Huyên, căn dặn lão chỉ cần Diệp Huyền xuất quan thì liền cố gắng dẫn Diệp Huyền vào cung một chuyến.
Mệnh lệnh của Triệu Kính, Hoa La Huyên tự nhiên luôn nhớ kỹ.
Diệp Huyền cũng nghe kể chuyện về sau, khi hắn biết được Triệu Kính đã xử trảm tất cả những người có liên quan trong chuyện này như Thiên Khải hầu, Trấn Quân hầu, Hứa thống lĩnh, Long thống lĩnh, chính bản thân Diệp Huyền cũng lấy làm kinh hãi.
Cho nên Diệp Huyền biết rõ nhất định phải gặp Triệu Kính.
– Ha ha, Diệp Huyền đại sư, hoan nghênh đã tới.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 375: Long Văn Kiếm (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 376: Long Văn Kiếm (2)
– Huyền binh tứ cấp!
Diệp Huyền thản nhiên mở miệng.
Ánh mắt của Triệu Kính sáng ngời:
– Diệp Huyền đại sư quả nhiên là hảo nhãn lực, Long Văn Kiếm này chính là thần binh lợi khí do nhất đại luyện khí đại sư Tả Khâu của Lưu Vân Quốc luyện chế ra từ hai trăm năm trước, tuy rằng chỉ có tứ cấp, nhưng một khi giải phong thì lại có thể phóng xuất ra uy lực cực kỳ khủng bố, so với huyền binh ngũ cấp cũng không hề thua kém chút nào, giết chết ngũ giai võ tông cũng không phải là không thể.
Dương An và Sở Vân Phi đứng kế bên cũng trợn to hai mắt, rõ ràng bọn họ cũng không ngờ, Diệp Huyền cư nhiên chỉ nhìn qua thanh huyền binh này một cái liền có thể đoán ra đẳng cấp của nó.
Keng!
Diệp Huyền cầm lấy chuôi của Long Văn Kiếm, rút ra, lập tức có một tiếng rồng ngâm quanh quẩn trong đại điện, bên trên trường kiếm, kiếm quang lân lân, tán mát ra khí tức sâm hàn.
Trên thân kiếm có tuyên khắc huyền văn chằng chịt phức tạp, vừa xem liền biết không phải phàm vật.
– Người luyện chế Long Văn Kiếm này tên là Tả Khâu, chẳng lẽ là tổ tiên của Tả Lưu trong Huyền Linh học viện?
Diệp Huyền đột nhiên mở miệng hỏi.
– Nếu như Tả Lưu mà ngươi nói chính là Tả Lưu ở trên phong vân bảng thì đúng vậy, Tả gia của Tả Lưu chính là gia tộc luyện khí hàng nhất lưu của Lưu Vân Quốc ta.
– Chẳng trách.
Diệp Huyền gật gật đầu, bản thân chính là một luyện khí đại sư, ánh mắt tự nhiên vô cùng siêu quần, lập tức liền nhìn ra công nghệ của Long Văn Kiếm này quả thật là hơn hẳn so với luyện khí đại sư bình thường, hơn nữa công nghệ trên này quả thật có rất nhiều điểm tương đồng với thanh lưu kiếm trong tay Tả Lưu.
Lúc trước ở Thanh Huyền Sơn, Tả Lưu dựa vào thanh lưu kiếm trong tay, ngăn được một kích toàn lực của thiên võ sư Mạc Sâm, đủ để nhìn ra sự cường đại của huyền binh do Tả gia luyện chế ra rồi.
Huống hồ gì thanh lưu kiếm trong tay Tả Lưu lúc đó chỉ là một thanh huyền binh tam cấp, căn bản không cách nào so với Long Văn Kiếm trong tay Diệp Huyền lúc này.
– Không biết Diệp Huyền đại sư cảm thấy Long Văn Kiếm này thế nào?
Triệu Kính mỉm cười nhìn Diệp Huyền.
Diệp Huyền cầm lấy trưởng kiếm, quan sát một phen, mở miệng khen:
– Không tệ, tuy rằng bên trên còn có rất nhiều tì vết, hơn nữa trong quá trình luyện chế xuất hiện sai sót ở khá nhiều phương diện, nhưng bản thân thanh kiếm này đã vượt qua khỏi trình độ công nghệ của luyện khí sư bình thường, Tả Khâu này có thể luyện chế ra huyền binh có phẩm chất thế này cũng có thể xem như đáng quý.
Mấy người Triệu Kính và Dương An đều đầu đầy hắc tuyến, bọn họ còn cho rằng Diệp Huyền nhất định sẽ hết lời khen ngợi một phen, không ngờ hắn cư nhiên nói như vậy.
– Không biết Diệp Huyền đại sư cảm thấy nơi nào có tì vết?
Dương An một mực không nói gì rốt cuộc cũng nhịn không được mà mở miệng, thân là luyện dược sư ngũ phẩm, hội trưởng hiệp hội luyện dược sư cung đình, ở phương diện luyện khí, lão cũng có chút hiểu biết.
Đối với luyện khí đại sư Tả Khâu của Lưu Vân Quốc trước kia, trong lòng Dương An vẫn có chút tôn kính, huyền binh do Tả Khâu luyện chế ra hoàn toàn vượt xa những luyện khí sư khác của Lưu Vân Quốc, được xưng tụng là nhất đại danh tượng.
Bởi vậy cho nên lúc này nghe thấy Diệp Huyền đánh giá như vậy, lão tự nhiên không nhịn được.
Diệp Huyền thấy Dương An có vẻ không phục, khẽ cười nói:
– Tài liệu luyện thành chuôi Long Văn Kiếm này hẳn chính là long huyền tinh thiết tứ cấp, hơn nữa trong quá trình luyện chế lại cho thêm lân giáp và bột phấn yêu hạch của yêu thú ngũ giai địa tâm giáp long, cho nên mới có thể tản mát ra loại long uy nhàn nhạt này.
– Chỉ là đặc tính của long huyền tinh thiết là mềm dẻo, hơn nữa có được hiệu quả phá huyền rất mạnh, mà đặc tính của lân giáp địa tâm giáp long chính là cứng rắn, cho nên kết hợp hai thứ này, chẳng những không thể phát huy được toàn bộ hiệu quả của long huyền tinh thiết, ngược lại còn làm hỏng đặc tính riêng của long huyền tinh thiết, chỉ khiến cho vũ khí mang thêm chút uy áp mạnh hơn mà thôi, mà cỗ uy áp này, lại hoàn toàn không thể sánh bằng với hiệu quả của bản thân long huyền tinh thiết, tuy rằng uy lực sẽ mạnh hơn một chút, nhưng yêu cầu đối với võ giả cũng sẽ cao hơn, hơn nữa vũ khí sẽ càng dễ hư hao hơn.
Hắn nói một phen lập tức khiến cho Dương An kinh hãi ngây người, đại đa số luyện khí sư luôn muốn gia nhập thêm các loại tài liệu trên quý vào bên trong vũ khí, khiến cho uy lực của vũ khí trở nên mạnh hơn, nhưng không hề suy nghĩ tới chuyện dung hợp hai thứ lại có phù hợp hay không.
– Chẳng lẽ ở quá trình luyện chế không cho thêm lân giáp và yêu hạch của địa tâm giáp long, chỉ dùng riêng long huyền tinh thiết mà thôi? Nhưng đặc tính của long huyền tinh thiết là mềm dẻo, cũng nói rõ chất liệu của nó khá mềm, sau khi chế thành vũ khí thì uy lực sợ là sẽ thấp hơn đúng không?
Dương An suy nghĩ một hồi, nhịn không được lại nói.
– Ta cũng không nói là chỉ dùng một loại tài liệu là long huyền tinh thiết để chế tác trường kiếm.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng:
– Tả Khâu kia nghĩ rất đúng, nhưng tiếc là hắn chọn sai tài liệu.
– Nếu như là ta, sẽ đổi lân giáp và yêu hạch của địa tâm giáp long ngũ giai thành thiết thứ và yêu hạch của thiết thứ lôi long tứ giai.
Đặc tính của thiết thứ trên người của thiết thứ lôi long chính là có tính truyền dẫn tốt, tính ngưng cố mạnh, nếu làm như vậy, tính chất mềm dẻo của long huyền tinh thiết sẽ biến mất, hơn nữa sẽ khiến hiệu quả phá huyền của nó càng tốt hơn.
– Ngoài ra, lôi điện thuộc tính bên trong yêu hạch của thiết thứ lôi long cũng sẽ khiến cho huyền binh chế tạo ra có được hiệu quả gây tê.
– Hơn nữa còn một lý do nữa khiến ta nghĩ muốn đổi địa tâm giáp long thành thiết thứ lôi long, đó chính là địa tâm giáp long là yêu thú ngũ giai, đẳng cấp tài liệu trên người nó cao hơn một bậc so với long huyền tinh thiết tứ giai, hai loại tài liệu đó mà dung hợp thì bản thân sẽ không đủ ổn định, nếu như đổi thành thiết thứ lôi long tứ giai thì hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều.
Diệp Huyền vừa nói vừa mỉm cười, một cỗ khí thế tông sư dần dần tản ra, có một loại khí phách chỉ điểm gian san, kích dương văn tự.
– Đây….
Dương An bị nội dung trong lời nói của Diệp Huyền khiến cho triệt để kinh hãi, lão khi thì nhíu mày, khi thì giật mình, khi thì ngưng thần, khi lại cắn răng, trong đầu quanh quẩn lời Diệp Huyền đã nói, có một loại cảm giác như thể hồ quán đỉnh.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 377: Triệt Để Thuyết Phục (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 378: Triệt Để Thuyết Phục (2)
Trong điều tra có ghi, tướng quân La Chiến của kim sư quân đoàn năm đó bởi vì bị thương, bị ép phải xuất ngũ, lúc ấy trong vương thành có rất nhiều luyện dược sư và luyện hồn sư đều bó tay chịu thua, còn bệnh của gã cũng là được Diệp Huyền trị khỏi, lúc này mới trở lại quân đội.
Càng khoa trương hơn chính là một thống lĩnh thành vệ quân ở Lam Nguyệt thành, năm ngoái lúc đang lịch luyện thì võ hồn bị vỡ nát, bị phán định là chắc chắn phải chết, kết quả Diệp Huyền thi triển thủ đoạn thần bí nào đó, khiến cho võ hồn của gã chết mà sống lại.
Tuy rằng Hoa La Huyên đã từng nói với Triệu Kính, trấn linh đan kia là do Diệp Huyền nghiên cứu ra được.
Bất quá khi ở trong đại lao thiết huyết vệ, Triệu Kính nhìn thấy bộ dạng của Diệp Huyền còn trẻ tuổi như vậy, trong lòng vẫn một mực còn chút hoài nghi.
Hôm nay nhìn thấy những tin tức điều tra ra được, trong lòng của gã đột nhiên sinh ra lòng tin cực lớn đối với Diệp Huyền.
Gã quanh năm bị bệnh tật tra tấn, điều gã nghĩ tới trước tiên chính là muốn Diệp Huyền tới điều trị cho mình.
Cho nên gã mới tổ chức lần gặp mặt này.
Mà lúc nãy, sau khi nhìn thấy Diệp Huyền cũng có tạo nghệ cường đại ở phương diện luyện khí thì niềm tin của Triệu Kính dành cho Diệp Huyền bất giác càng thêm nồng đậm.
Gã vốn còn chuẩn bị, qua vài ngày nữa từ từ dò xét ý của Diệp Huyền, lại không ngờ, Diệp Huyền cư nhiên quang minh chính đại hỏi gã, gã thật sự nhịn không được, lúc này mới nói rõ ra.
Dù sao đi nữa, tin tức gã bị bệnh tật tra tấn, ngoại trừ luyện dược sư cung đình trong vương cung ra thì chỉ có vài người Sở Vân Phi biết được, ở bên ngoài hoàn toàn không biết gì hết.
Nói ra bí mật này, đối với gã mà nói, cũng là một khảo nghiệm gian nan đối với bản thân.
Trong lúc nhất thời, vài đôi mắt đều đồng loạt nhìn về phía Diệp Huyền.
– Nếu bệ hạ đã nói như vậy, tại hạ tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn rồi.
Diệp Huyền thản nhiên mỉm cười.
Kỳ thật, hắn sớm đã biết mục đích của Triệu Kính là gì, bất quá, hắn vốn cũng rất có hảo cảm đối với Triệu Kính này, lại thêm những lễ vật mà gã tặng lên, Diệp Huyền tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Dù sao thì trong kế hoạch của hắn, tuy rằng hắn sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi Lưu Vân Quốc, đi tới trung tâm đại lục, nhưng trong thời gian ngắn, gia tộc vẫn sẽ tiếp tục lưu lại Lưu Vân Quốc, cho nên làm thân với Triệu Kính thì cũng có thể tiện bề nhờ vả gã chiếu cố gia tộc của mình một chút.
– Thật tốt quá.
Trên mặt Triệu Kính tràn ngập vẻ vui mừng, đột nhiên đứng lên, đi vài bước tới trước mặt Diệp Huyền.
– Xin bệ hạ bình tĩnh chớ nóng vội.
Diệp Huyền phất tay nói:
– Nếu như ta đoán không lầm thì bệ hạ hẳn là bị một cường giả đả thương trong lúc chiến đấu, khiến cho dị lực xâm nhập cơ thể đúng không.
Triệu Kính giật mình nói:
– Sao ngươi lại biết?
– Việc này rất đơn giản, công hiệu của trấn linh đan chỉ dùng để áp chế huyền lực đặc thù trong cơ thể, bao gồm các loại như võ hồn chi lực, nói chung là chỉ có cường giả tu luyện sai đường, hoặc là người bị dị lực xâm nhập cơ thể thì mới có thể dùng tới, xem bộ dạng của bệ hạ, không giống như bị tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện, như vậy thì cũng chỉ có một khả năng đó chính là bị dị lực xâm nhập mà thôi.
Triệu Kính giật mình, ngồi xuống đối diện với Diệp Huyền.
– Không ngờ, bệ hạ cư nhiên còn là cường giả võ tông ngũ giai.
– Sao ngươi lại biết.
Triệu Kính trừng to mắt, lần này là thật sự bị giật mình.
Thân là nhất quốc chi quân, thiên phú của Triệu Kính kỳ thật cũng hết sức kinh người, chính là cường giả cấp bậc võ tông, chỉ là trên người của gã có mang theo một loại bảo vật che đậy huyền khí, cho nên rất ít người biết được chuyện này.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, nếu như ngay cả tu vi của Triệu Kính cũng không nhìn ra thì kiếp trước thân là hồn hoàng như hắn có thể đi thắt cổ chết đi cho rồi.
Chỉ là hắn cũng không giải thích, thản nhiên nói:
– Kính xin bệ hạ buông lỏng huyền khí phòng ngự, để cho ta thăm dò một phen.
Ánh mắt của mấy người Sở Vân Phi đều ngưng tụ lại.
Buông lỏng huyền khí phòng ngự, nếu như Diệp Huyền đột nhiên xuất thủ thì làm sao bây giờ?
Tuy rằng Triệu Kính là cường giả võ tông, nhưng bởi vì bệnh tật quấn thân, cường độ thân thể cũng không cường đại, một khi không có huyền khí phòng ngự, Diệp Huyền chỉ cần ở trong quá trình thăm dò đột nhiên xuất thủ thì Triệu Kính nháy mắt sẽ gặp nguy hiểm ngay.
Ở khoảng cách ngắn như vậy, mấy người Sở Vân Phi căn bản không thể cứu viện kịp thời được.
Triệu Kính nhìn Diệp Huyền, cũng chỉ mỉm cười, liền buông lỏng huyền khí phòng ngự.
Hồn thức của Diệp Huyền nháy mắt liền tiến nhập vào trong thân thể của Triệu Kính, thăm dò thân thể gã.
Trong lúc nhất thời, không khí liền trở nên căng thẳng, tất cả mọi người nhìn chằm chằm Diệp Huyền không chuyển mắt.
Ngay từ đầu, vẻ mặt Diệp Huyền vẫn rất bình tĩnh, nhưng mà một lát sau, hắn đột nhiên nhíu mày lại, trên mặt toát ra vẻ trầm tư.
– Diệp Huyền đại sư, sao rồi?
Triệu Kính dò hỏi.
– Bệ hạ, ta còn cần quan sát thêm một chút nữa.
Diệp Huyền trầm giọng nói, một đôi đồng tử đột nhiên biến thành màu xanh, hai đạo thanh quang đột nhiên bắn ra, bao trùm trên người Triệu Kính.
Một cỗ uy áp nhàn nhạt đột nhiên tản ra.
Một màn bất ngờ khiến cho tất cả mọi người đều giật mình.
Đây là đồng thuật gì vậy?
Tất cả mọi người đều biến sắc.
– Bệ hạ!
Sở Vân Phi khẽ động, càng muốn tiến lên.
– Bình tĩnh chớ nóng vội, Diệp Huyền đại sư đây là đang chẩn đoán.
Triệu Kính quát khẽ một tiếng, gã có thể cảm nhận được, bên trong đồng quang của Diệp Huyền không hề có ác ý gì.
Sau một lát, Diệp Huyền thu hồi mục quang, đang lúc mọi người đều kinh ngạc, đồng tử lại biến thành màu đen như cũ.
– Diệp Huyền đại sư…
Thấy Diệp Huyền hồi lâu không nói lời nào, Triệu Kính nhịn không được liền trở nên khẩn trương, bèn lên tiếng hỏi, không biết tại sao, lần này trong lòng gã vô cùng khẩn trương.
– Nếu như không gặp được ta, bệ hạ, ngươi trong vòng hai năm nữa sẽ chết bất đắc kỳ tử.
Diệp Huyền đột nhiên nói ra một câu khiến cho tất cả mọi người đều hoảng sợ.
– Không thể nào!
Dương An bật thốt.
Ánh mắt của lão sáng ngời nhìn Diệp Huyền, nhíu mày nói:
– Tuy rằng bệnh tình của bệ hạ rất nghiêm trọng, nhưng có trấn linh đan trị liệu, đã tốt hơn rất nhiều, hơn nữa, bệnh tinh của bệ hạ tuy rằng đã kéo dài không ít năm, nhưng vẫn bị khống chế, tại sao trong vòng hai năm lại có thể chết bất đắc kỳ tử được chứ?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 379: Phệ Tâm Trùng (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 380: Phệ Tâm Trùng (2)
– Phát triển theo công pháp?
Triệu Kính thì thào, mặt xám như tro tàn.
Đau đớn trên người gã kéo dài từ ngực tới hai bên xương sườn, sau đó lại xuống bụng dưới, tứ chi, quả thật nhất trí với lộ tuyến vận hành công pháp mà hắn tu luyện.
Nếu như tới lúc này Triệu Kính còn không biết những gì Diệp Huyền nói là thật thì gã đúng là kẻ ngu rồi.
– Diệp Huyền đại sư, nếu ngươi đã có thể nhìn ra Phệ Tâm Trùng này, vậy thì còn hy vọng trị liệu hay không?
Dương An vội vàng hỏi.
– Đúng vậy, còn có thể trị liệu được hay không?
Triệu Kính cũng khẩn trương, trái tim đập thình thịch.
Vốn gã cũng chỉ ôm tâm tình thử một phen nên mới tìm Diệp Huyền chẩn đoán, thật không ngờ, lại chuẩn đoán ra một cái kết quả thế này, khiến cho trong lòng của gã cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, nhưng cùng lúc đó lại nhịn không được mà sinh ra một chút hy vọng.
Nếu như Diệp Huyền đã có thể chẩn đoán ra bệnh của mình, như vậy thì có lẽ cũng sẽ có cách trị liệu thương thế của mình.
– Cách thì đương nhiên là có, hơn nữa không chỉ có một loại, chỉ là đều rất khó.
– Kính xin đại sư nói ra thử xem!
– Đơn giản nhất chính là dùng thiên hỏa để thiêu cháy, Phệ Tâm Trùng chính là vật chí âm, chỉ cần bất kỳ người nào có được thiên hỏa, quán thâu một đám thiên hỏa tinh khí vào bên trong cơ thể của bệ hạ, thiên hỏa tinh khí kia sẽ tự đốt cháy Phệ Tâm Trùng kia thành hư vô.
Thiên hỏa?
Mấy người Triệu Kính liếc mắt nhìn nhau.
Thiên hỏa chính là hỏa diễm đáng sợ nhất trên Thiên Huyền đại lục, bất kỳ loại thiên hỏa nào cũng đều là bảo vật vô giá, có thể khiến cho vô số cường giả trên đại lục chém giết tranh giành.
Mà nơi hẻo lánh như Lưu Vân Quốc, ngay cả địa hỏa cũng khó mà nhìn thấy, đa số luyện dược sư luyện đan đều là lợi dụng huyền hỏa, một số luyện dược sư cường đại, tối đa cũng chỉ thu thập nội hỏa của một số yêu thú nào đó, làm sao tìm ra thiên hỏa bây giờ?
– Tiếp theo chính là cửu dương chí tôn đan thất phẩm trở lên, dương khí ẩn chứa trong đó cũng có thể diệt sát được Phệ Tâm Trùng.
Triệu Kính cười khổ không thôi.
Lại thêm một cách hoàn toàn không thể nào làm được, đan dược thất phẩm, đây là thứ chỉ là dược vương thất phẩm mới có thể luyện chế ra được, nhân vật cỡ này, đặt tới trung tâm của Thiên Huyền đại lục đều là những người có tiếng tăm lẫy lừng.
Ở liên minh thập tam quốc này, luyện dược sư mạnh nhất bất quá cũng chỉ là tôn cấp luyện dược sư lục phẩm mà thôi.
Về phần người mạnh nhất Lưu Vân Quốc là Dương An và Hà Chân thì cũng chỉ là tông cấp luyện dược sư ngũ phẩm.
– Cách thứ ba chính là để một luyện hồn sư lục phẩm nào đó tới, lợi dụng hồn ấn, phong ấn Phệ Tâm Trùng lại, vậy thì có thể thoải mái dụ nó ra.
– Cách thứ tư,….
Diệp Huyền liên tục nói ra năm sáu cách, chỉ là mỗi khi hắn nói ra một cách thì mấy người Triệu Kính lại càng nhăn nhó buồn rầu.
Những cách mà Diệp Huyền nói đều cần cao thủ cường đại tới xử lý, bọn họ căn bản không thể nào làm được.
Mà bản thân Diệp Huyền cũng bất đắc dĩ thở dài.
Thật sự là trước mắt cấp bậc của hắn quá thấp, hồn lực chỉ có tam phẩm trung kỳ, nếu như có thể đột phá được tứ phẩm, hoặc là tình trạng của Triệu Kính còn chưa tệ tới mức này, thì chính bản thân hắn liền có cách câu Phệ Tâm Trùng ra.
Chỉ là Triệu Kính bây giờ đã tiến vào giai đoạn cuối, Phệ Tâm Trùng đã phát triển rồi, lấy tu vi hồn lực tam phẩm trung kỳ như hắn, không có cách nào đối phó với Phệ Tâm Trùng được hết.
– Chẳng lẽ không còn cách nào hết nữa hay sao?
Trong lòng Triệu Kính có chút không cam lòng.
Diệp Huyền lắc đầu, đột nhiên, giống như nhớ tới điều gì, mở miệng nói:
– Nơi này của ta quả thật còn có một cách nữa, đơn giản hơn so với mấy cách trước một chút, chỉ là mức độ khó khăn cũng không thấp.
– Mong đại sư chỉ điểm.
Triệu Kính mang theo vẻ chờ mong, giống như bắt được sợi rơm cứu mạng cuối cùng.
– Phệ Tâm Trùng là vật chí âm, cho nên những vật có âm tính đều có sức hấp dẫn cực lớn đối với nó, bởi vậy chỉ cần tìm được một loại bảo vật ẩn chứa khí tức chí âm thì có thể dẫn nó ra khỏi tâm huyệt, một khi dẫn nó ra khỏi tâm huyệt, muốn tiêu diệt được nó sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
– Vật chí âm? Không biết những bảo vật chí âm nào thì được?
Hai mắt Triệu Kính tỏa sáng, đây dường như là loại đơn giản nhất trong số những cách mà Diệp Huyền đã kể.
– Vật chí âm đều là chí bảo, nhưng những thứ có thể hấp dẫn được Phệ Tâm Trùng cũng không cần vật chí bảo gì, chỉ cần dùng một số vật thuần âm cũng được.
Diệp Huyền nói xong thì lấy giấy bút, nhanh chóng viết xuống một số loại vật thuần âm thường gặp, không ít hơn mười loại.
Những thứ hắn viết ra đều là một số vật thuần âm xem như dễ tìm thấy trên Thiên Huyền đại lục đại lục, dù sao thì những thứ cấp bậc chí bảo, căn bản không thể nào tìm được.
Chỉ là dù rằng những loại kia cũng xem như thường thấy, nhưng cũng không phải thứ tầm thường, trong đó đẳng cấp thấp nhất cũng là bảo vật lục giai.
Sau khi mấy người Triệu Kính nhìn thấy đẳng cấp của những thứ Diệp Huyền viết ra thì trên mặt liền lộ ra vẻ ảm đạm.
Bảo vật lục giai, dùng nội tình mấy trăm năm của Lưu Vân Quốc bọn họ thì cũng chỉ có vài loại mà thôi, chỉ là thứ Diệp Huyền cần không chỉ là bảo vật lục giai mà phải là vật thuần âm, đối với Lưu Vân Quốc mà nói, quả thật là vô cùng khó khăn.
– Diệp Huyền đại sư, ngoại trừ những thứ này ra thì không còn cách nào khác hay sao?
Triệu Kính trầm giọng hỏi.
Diệp Huyền lắc đầu.
Những cách hắn có thể nghĩ ra cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi, hơn nữa hắn dám khẳng định, cho dù đổi lại là một dược đế cửu phẩm khác tới đây thì cũng không thể nghĩ ra được nhiều cách hơn hắn.
Dương An an ủi nói:
– Bệ hạ, kính xin người đừng nên nản chí, phương pháp cuối cùng này cũng chưa hẳn là không thể thực hiện được, mặc dù Lưu Vân Quốc chúng ta không có những vật thuần âm này, nhưng nếu như tìm hết trong liên minh thập tam quốc thì không chừng có thể tìm ra được một loại.
Triệu Kính gật đầu.
Cách này của Diệp Huyền tốt xấu gì cũng cho gã một đường sinh cơ.
– Lấy cấp bậc của liên minh thập tam quốc chúng ta, vật thuần âm đẳng cấp cao khẳng định rất khó mà tìm thấy, nhưng vật thuần âm lục giai thì chưa chắc là không có.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư [Dịch] Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Mat-The-Chi-Toan-Nang-Dai-Su-Audio-Truyen.jpg)



