- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 168 : Không Nể Mặt Mũi (1) (c1671-c1680)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 168 : Không Nể Mặt Mũi (1) (c1671-c1680)
❮ sautiếp ❯Chương 1671: Không Nể Mặt Mũi (1)
– Vâng, Diệp thiếu!
Trong con ngươi Kim Lân lộ ra một nụ cười hưng phấn, kỳ thực hắn sớm xem Trịnh Nguyên Thu này không hợp mắt, chỉ là bị vướng bởi Diệp Huyền yêu cầu, nhẫn nhịn không nhúc nhích mà thôi, hiện tại Diệp Huyền dặn dò, thân hình hắn nhất thời loáng một cái.
Bạch!
Một vệt kim quang lướt qua, tiếng xương cốt vỡ nát cùng tiếng bạt tai lanh lảnh vang lên, Trịnh Nguyên Thu lập tức bay ra ngoài, ngã chổng vó ở trên mặt đất, hàm răng phun ra ngoài, mà bàn tay nguyên bản chỉ vào Diệp Huyền đã biến hình méo mó, máu me đầm đìa.
– A!
Trịnh Nguyên Thu thống khổ gào thét, một bên gào thét, một bên khó có thể tin nhìn chằm chằm Diệp Huyền cùng Kim Lân, gào thét nói:
– Ngươi dám đánh ta, ngươi dám động thủ đánh ta? Ta là người của Y Ba Thương Hội, ngươi lại dám đánh ta, chết chắc rồi, các ngươi chết chắc rồi.
Trịnh Nguyên Thu một bên gào thét, một bên cấp tốc phát sinh một đạo tin tức, hiển nhiên là đang gọi người.
Xung quanh không ít người bị động tĩnh của nơi này quấy nhiễu đến, mới đầu đều tràn đầy phấn khởi nhìn sang, nhưng phát hiện bị thương chính là Trịnh Nguyên Thu, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Diệp Huyền cùng Kim Lân.
– Hai vị tiền bối, các ngươi làm sao. . .
Lúc này trên mặt Tiểu Đông cũng lộ ra thần sắc lo lắng, không lo được nói thêm cái gì, liền lôi kéo hai người nói:
– Hai vị tiền bối, các ngươi đi, đi mau a, tuy Trịnh thúc chỉ là một quản sự của Y Ba Thương Hội, nhưng mà Y Ba Thương Hội là một trong thập đại thương hội của Thiên Hải Thành, các ngươi đánh người của bọn họ, Y Ba Thương Hội nhất định sẽ không bỏ qua.
Diệp Huyền nhìn Tiểu Đông lo lắng, nhưng không hề rời đi, mà nhàn nhạt hỏi:
– Tiểu Đông, tên này là gì của ngươi?
Tiểu Đông thấy Diệp Huyền một chút cũng không hề có ý nghĩ rời đi, trái lại nhàn nhã hỏi mình, không khỏi sửng sốt một chút, chợt cười khổ không ngớt, trên thực tế hắn gọi Diệp Huyền đi cũng chỉ là ý nghĩ dưới tình thế cấp bách, lúc này nhớ tới, ở Thiên Hải Thành đánh người của Y Ba Thương Hội, e là muốn đi cũng đi không được.
Hắn bất đắc dĩ nói:
– Trịnh thúc trước đây là bằng hữu của phụ thân, sau đó phụ thân ta ở một lần ra biển chết rồi, Trịnh thúc liền rất ít cùng nhà ta vãng lai.
Nói tới chỗ này, Tiểu Đông đột nhiên nhỏ giọng, trong con ngươi mang theo một tia cừu hận:
– Lần đó phụ thân ta ra biển, tên này đi cùng phụ thân ta, cũng là cùng đội ngũ của Y Ba Thương Hội, sau đó phụ thân ta chết, tên này lại giao cho Y Ba Thương Hội một viên Thủy Nguyên Châu cấp bảy, trở thành một tiểu quản sự của Y Ba Thương Hội.
– Sau đó ta nghe những người khác nói, viên Thủy Nguyên Châu cấp bảy này là phụ thân ta tìm được trước, kết quả trên đường trở về, phụ thân ta cùng tên này đi ra ngoài một chuyến, ai biết phụ thân ta liền xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tên này nói phụ thân ta là chết ở trên tay hải yêu, nhưng hắn không mất một sợi tóc. . .
Trong quá trình nói, song quyền của Tiểu Đông đã nắm đến trắng bệch, trong mắt cũng lộ ra hào quang cừu hận.
Diệp Huyền ngay lập tức rõ ràng, phụ thân của Tiểu Đông rất có thể là chết ở trên tay Trịnh Nguyên Thu này.
Chẳng trách mặc dù Tiểu Đông đối với đối phương rất khách khí, nhưng trong mắt vẫn mang theo một loại cừu hận ẩn giấu.
– Tiểu Đông, nếu như ở đây giết người sẽ như thế nào?
Trong lòng Diệp Huyền nhìn Trịnh Nguyên Thu đã nổi lên sát cơ.
Tiểu Đông sửng sốt một chút, nói:
– Ở Thiên Hải sân bãi, là không thể tùy tiện giết người, có điều nếu như võ giả cấp thấp mạo phạm võ giả cấp cao, võ giả cấp cao có thể giết không tha, thế nhưng quản sự có thể ở Thiên Hải sân bãi cất bước, rất nhiều đều là có bối cảnh, vì lẽ đó bình thường sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
– Trịnh Nguyên Thu chính là người của Y Ba Thương Hội, Y Ba Thương Hội ở Thiên Hải Thành thuộc về mười đại thương hội, tuy xếp hạng chỉ là thứ mười, nhưng cũng có thể xem như thế lực lớn.
Hiện tại Diệp Huyền cùng Kim Lân tổn thương Trịnh Nguyên Thu, trong lòng Tiểu Đông cũng rất thấp thỏm, dựa theo cá tính của Y Ba Thương Hội, là chắc chắn sẽ không giảng hoà.
Nói xong hắn lo lắng liếc nhìn Trịnh Nguyên Thu đang gào thét, cẩn thận truyền âm cho Diệp Huyền nói:
– Có thể trở thành một trong thập đại thương hội ở Thiên Hải Thành, chí ít cũng cần có Cửu Thiên Vũ Đế tọa trấn, Y Ba Thương Hội hội trưởng này có người nói chính là một tên Vũ Đế nhất trọng, hai vị tiền bối, các ngươi nhất định không thể hành động theo cảm tình…
Diệp Huyền ngẩng đầu lên, hắn đã cảm giác được vài cỗ lực lượng không kém lướt tới.
– Người nào, dám đả thương người của Y Ba Thương Hội ta.
Quả nhiên không ra chốc lát, một tiếng quát lạnh đột nhiên vang lên, chợt mấy bóng người toả ra khí thế khủng bố cấp tốc rơi xuống sân bãi.
Mấy người này trên người đều mặc trường bào tương tự Trịnh Nguyên Thu, có điều điêu khắc từng viền vàng, có vẻ cực kỳ xa hoa đại khí, tu vi của mấy người này đều ở Vũ Hoàng, mạnh nhất là một tên bát giai nhị trọng đỉnh phong.
Mấy người nhìn thấy Trịnh Nguyên Thu bị thương nằm trên đất, trong mắt lập tức lướt qua một tia giận dữ, lạnh lùng nói:
– Trịnh Nguyên Thu, chuyện gì thế này?
Trịnh Nguyên Thu nhìn thấy mấy người này đến, lập tức kích động gào thét lên, oán độc chỉ vào Diệp Huyền nói:
– Mấy vị đại nhân, vừa nãy tên này biết rõ ta là người của Y Ba Thương Hội, dĩ nhiên để ta lăn, trong lòng ta tức không nhịn nổi, vừa mới chuẩn bị cùng bọn họ lý luận, không ngờ tiểu tử tóc vàng kia liền đả thương ta thành dáng dấp như vậy, căn bản không để Y Ba Thương Hội ta ở trong mắt, mấy đại nhân, ngươi phải vì ta làm chủ a.
Trịnh Nguyên Thu gào khóc kêu to, tuy vẻ mặt thống khổ, nhưng tràn ngập oán hận cùng hung hăng, căm tức nhìn Diệp Huyền cùng Kim Lân, trong mắt mang theo mùi vị oán độc.
– Mấy vị đại nhân, sự tình không phải như vậy, vừa nãy là Trịnh Nguyên Thu muốn lôi kéo chúng ta tham gia Y Ba Thương Hội ra biển, căn cứ quy củ của Thiên Hải sân bãi, bất kỳ thương hội nào cũng không được mạnh mẽ mời chào khách hàng, hai vị tiền bối cũng là bị bức ép bất đắc dĩ, mới không cẩn thận tổn thương Trịnh Nguyên Thu quản sự.
Tiểu Đông vội vàng ở bên cạnh giải thích.
– Là như vậy sao?
Vũ Hoàng trung niên lạnh lùng nói.
– Sự tình chính là như vậy, vừa nãy nơi này rất nhiều người đều nhìn thấy.
Tiểu Đông vội vàng nói.
– Chư vị vừa nãy ai nhìn thấy chuyện đã xảy ra đứng ra cho ta, có phải là cùng tên này nói như thế không?
Trung niên Vũ Hoàng ánh mắt lạnh lùng nhìn quét rất nhiều võ giả ở đây, ánh mắt sắc bén, đằng đằng sát khí.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1672: Không Nể Mặt Mũi (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1673: Cửu Diệu Cấm Không (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1674: Cửu Diệu Cấm Không (2)
Vù!
Phi thuyền vẻn vẹn phi hành thời gian uống cạn chén trà, phía trước mặt biển màu xanh thẳm cũng đã xuất hiện, thời điểm phi thuyền tiến vào Vô Tận Hải, trên bầu trời dĩ nhiên xuất hiện một đạo bình phong bảy màu, phong tỏa lại bầu trời hải vực.
Một khí tức kinh khủng giáng lâm, bao vây lấy phi thuyền của Húc Nhật Thương Hội, cái khí tức doạ người kia, bao phủ lại mỗi người trong phi thuyền, khiến cho ánh mắt của Diệp Huyền đột nhiên ngưng lại, dĩ nhiên là Cửu Thiên Vũ Đế.
Cũng may năng lực ẩn nấp của Diệp Huyền cùng Kim Lân đều cực kỳ đáng sợ, đối phương vẫn chưa nhận biết được tu vi chân thực của hai người bọn họ.
– Người nào ra biển?
Nương theo tiếng ầm ầm quát chói tai, một tên cường giả thân mặc trường bào màu đen, đầu mang mặt nạ giáng lâm, nhìn kỹ phi thuyền của Húc Nhật Thương Hội.
Thủ lĩnh mang đội của Húc Nhật Thương Hội lập tức đi tới đầu phi thuyền, lấy ra một chiếc thẻ ngọc, cung kính nói:
– Bái kiến đại nhân, là phi thuyền của Húc Nhật Thương Hội ta, đi tới hải vực tiến hành nửa tháng tầm bảo, trước đã báo cáo lên.
Hắc bào cường giả kia tiếp nhận thẻ ngọc, lạnh lùng cảm nhận, lúc này mới khoát tay nói:
– Các ngươi đi đi.
Theo hắn phất tay, bình phong bảy màu trên bầu trời lặng yên lộ ra một lỗ thủng, dẫn đầu của Húc Nhật Thương Hội liên tục cảm tạ, lùi về phi thuyền, lúc này phi thuyền mới thông qua lỗ thủng, lái vào hải vực vô tận.
– Thiên Hải Thành Thương Minh phong tỏa, dĩ nhiên là Cửu Diệu Cấm Không đại trận.
Thời điểm phi thuyền tiến vào vùng biển vô tận, trên mặt Diệp Huyền đột nhiên toát một tia nghiêm túc.
Làm một Trận Pháp đại sư, hắn trong nháy mắt liền nhìn ra bình phong trước kia phong tỏa hải vực, dĩ nhiên là Cửu Diệu Cấm Không đại trận.
Cửu Diệu Cấm Không đại trận, là một loại trận pháp cửu giai cực kỳ đáng sợ, có thể phong tỏa lại một phương hư không, loại đại trận này phạm vi bao phủ cực lớn, chí ít cũng là vạn dặm, nhưng thành phẩm cùng vật liệu cần thiết bố trí cũng cực cao, căn bản không phải một thế lực bình thường có thể bố trí ra.
Chí ít Diệp Huyền không cho rằng Thiên Hải thành có thể bố trí xuống trận pháp như vậy, trên đời này, có thực lực như vậy, cũng chỉ có Thánh Thành, Thần Đô, Đan Tháp, Khí Thành, ngay cả Hỗn Loạn Chi Thành cũng chưa chắc có năng lực này.
Bởi vì loại Cửu Diệu Cấm Không đại trận này, coi như là một tên Cửu Thiên Vũ Đế, cũng đừng hòng lặng yên không một tiếng động xông qua đại trận, tiến vào vùng biển vô tận.
Mà càng làm cho Diệp Huyền giật mình chính là, ngoại trừ Cửu Diệu Cấm Không đại trận, vẫn còn có Cửu Thiên Vũ Đế ở hải vực tiến hành tuần tra, này vượt qua Diệp Huyền tưởng tượng.
– Lẽ nào thế cuộc của Hải tộc cùng Nhân tộc trong lúc đó, đã căng thẳng đến mức độ này sao? Nhưng vì cái gì ở trong Huyền Vực, lại một chút phong thanh cũng không nghe được? Hơn nữa vừa nãy Vũ Đế kia tuy đầu mang mặt nạ, nhưng khí tức trên người, lại cho ta một loại cảm giác khá quen thuộc, thật giống như trước ở nơi nào từng thấy?
Diệp Huyền không khỏi nghi hoặc.
– Chư vị cũng đều nhìn thấy, vừa nãy chính là Thương Minh phong tỏa, sau khi đội ngũ của chúng ta đến Linh Sa hải vực, chư vị có nửa tháng tự do hoạt động, có điều nửa tháng sau, nhất định phải trở lại phi thuyền của chúng ta, phi thuyền của chúng ta sẽ không chờ thời gian quá lâu, một khi phi thuyền rời đi, người không trở lại trên phi thuyền sẽ bị vây ở trên biển rộng mênh mông, cuối cùng bị Hải tộc giết chết.
Lúc này, đầu lĩnh Vũ Hoàng tam trọng đỉnh phong của Húc Nhật Thương Hội đi tới khoang thuyền, ầm ầm mở miệng.
Sau đó, hắn lại nhìn quét mọi người một hồi, tiếp tục cười lạnh nói:
– Đã từng có một số cường giả, được không ít bảo vật, liền không muốn cùng phi thuyền của thương hội chúng ta trở lại, mà muốn tự mình trở lại, độc chiếm hết thảy bảo vật, hiện tại các ngươi nhìn thấy, có Thương Minh phong tỏa, coi như cường giả Cửu Thiên Vũ Đế, cũng đừng hòng tự mình trở lại Thiên Hải Thành, kết quả cuối cùng của bọn họ, hoặc chính là bị cường giả Hải tộc trong Vô Tận Hải giết chết, hoặc chính là bị Thương Minh phát hiện, tiếp thu trừng phạt càng thêm nghiêm khắc, đến thời điểm đó các ngươi đừng trách lão phu trước không nhắc nhở qua.
Lúc hắn nói chuyện, ánh mắt càng đảo qua trên người Diệp Huyền cùng Kim Lân, hiển nhiên là biết làm việc của hai người ở Thiên Hải sân bãi, cũng biết tu vi của Kim Lân là Vũ Hoàng tam trọng, cố ý ở đây nhắc nhở.
Lúc này Diệp Huyền đột nhiên nói:
– Tại sao Thương Minh muốn phong tỏa hải vực, này đánh đổi cũng lớn quá a? Hơn nữa bình phong kia tựa hồ rất đáng gờm, không biết là vị đại sư nào của Thiên Hải Thành bố trí?
Đầu lĩnh nhìn Diệp Huyền một chút, cao giọng nói:
– Thương Minh làm như thế, cũng là suy nghĩ vì an nguy của mọi người, bây giờ Hắc Long cung cùng Hải tộc cấu kết, không phong tỏa hải vực, đến thời điểm đó cường giả Hải tộc công tới, các ngươi trốn cũng không có địa phương trốn.
– Còn đánh đổi, các ngươi cũng đừng nói thương hội chúng ta chiết khấu tàn nhẫn, thương hội chúng ta mỗi lần ra biển thu hoạch, có hơn phân nửa đều phải giao cho Thương Minh, không có thương hội chúng ta cùng Thương Minh, các ngươi ngay cả tư cách an toàn ra biển cũng không có.
– Mà bố trí bình phong kia, liền không phải các ngươi có thể biết, nói thật, ngay cả ta cũng không biết, các ngươi chỉ cần biết, đây là Thương Minh tiêu hao đại đánh đổi mới bố trí được, vì chính là bảo vệ các ngươi an nguy.
– Hiện tại chư vị an tâm nghỉ ngơi đi, hai ngày sau, chúng ta sẽ đến Linh Sa hải vực.
Vũ Hoàng đầu lĩnh nói xong lời này, trực tiếp trở lại phòng điều khiển.
Mà thời điểm đám người Diệp Huyền ở biển rộng mênh mông tiến về Linh Sa hải vực. . .
– Cái gì? Dĩ nhiên có người dám ở trước mặt mọi người giết quản sự của Y Ba Thương Hội ta?
Một nam tử trung niên tóc khô vàng, trên mặt có một vết đao ánh mắt âm trầm, lớn tiếng quát lên, ở phía dưới hắn, vài tên Vũ Hoàng ở Thiên Hải sân bãi cùng Diệp Huyền giao thủ từng cái từng cái biểu hiện kinh hoảng, thấp thỏm không ngớt.
Người này chính là Y Ba Thương Hội hội trưởng, Y Ba Vũ Đế.
Thủ đoạn của Y Ba Vũ Đế cực kỳ tàn nhẫn, năm đó chính là lấy giết người cướp của làm giàu, tính cách vô cùng bá đạo, vì lẽ đó dẫn đến Y Ba Thương Hội hắn tuy chỉ là Thiên Hải Thành thập đại thương hội xếp hạng cuối cùng, nhưng luận trình độ phách lối, lại là đứng đầu nhất.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1675: Ra Biển Săn Giết (1)
Hơn nữa Y Ba Vũ Đế này còn có một tính cách vô cùng trọng yếu, là trừng mắt tất báo, bất kỳ người nào dám đắc tội hắn, bất luận tu vi cao thấp, thân phận tôn ti, hắn đều nhớ mãi không quên, nghĩ tất cả biện pháp cũng muốn báo thù.
Điều này cũng làm cho ở Thiên Hải Thành, người bình thường đều không muốn cùng Y Ba Thương Hội giao thiệp, tương tự cũng không muốn đắc tội hắn.
Mà cái đặc điểm này của hắn, dĩ nhiên để những thủ hạ của hắn trở nên cực kỳ kiêu ngạo.
– Hai tiểu tử ngoại lai, dám ở Thiên Hải sân bãi giết người của Y Ba Thương Hội ta, hơn nữa còn ở ngay trước mặt các ngươi, cố ý giết người, chuyện này truyền ra ngoài, Y Ba Vũ Đế ta không giết người này, sau đó mặt mũi để vào đâu?
Y Ba Vũ Đế nghe được Diệp Huyền giết người, càng thêm trắng trợn không kiêng dè, còn nói ra “hiện tại mới là không nể mặt mũi”, càng tức giận đến xanh mặt, thân thể phẫn nộ run rẩy.
– Mấy tên rác rưởi các ngươi, tại sao đến hiện tại mới thông báo ta, chuyện này nên ngay lập tức đánh thức lão phu từ trong bế quan, tại chỗ đánh giết hắn, cho hắn biết thủ đoạn của Y Ba Vũ Đế ta.
Phía dưới mấy Vũ Hoàng nơm nớp lo sợ nói:
– Đại nhân, chúng ta không phải sợ quấy rối ngươi tu luyện sao?
– Được rồi, phế thoại không cần nói, hai tiểu tử kia đi nơi nào?
Trong con ngươi Y Ba Vũ Đế bắn ra một đạo sát cơ lạnh lẽo.
Tuy mấy Vũ Hoàng không dám động thủ với Diệp Huyền, nhưng tung tích của Diệp Huyền cùng Kim Lân bọn họ lại hết sức lưu ý, chỉ chốc lát sau, Y Ba Vũ Đế đã đi tới cửa lớn của Húc Nhật Thương Hội.
– Hai tiểu tử giết quản sự của Y Ba Thương Hội ta đâu, để bọn họ lăn ra đây gặp ta.
Y Ba Vũ Đế gầm lên, ở trên sân bãi vang vọng, nhất thời hấp dẫn rất nhiều người vây xem.
– Xem, là Y Ba Vũ Đế.
– Hai tiểu tử giết quản sự của Y Ba Thương Hội muốn xui xẻo rồi, xem điệu bộ này của Y Ba Vũ Đế, là muốn xuống tay ác độc a?
– Chà chà, đắc tội ai không được, lại đắc tội Y Ba Vũ Đế, cái gọi là cường long không ép địa đầu xà, hai tiểu tử kia nhìn dáng dấp cũng là có đại bối cảnh, nhưng ở Thiên Hải Thành, là long thì cuộn lại, là hổ cũng phải nằm úp sấp a.
Quản sự của Húc Nhật Thương Hội nhìn thấy Y Ba Vũ Đế, vội vàng đi lên phía trước, khom người nói:
– Ngọn gió nào thổi Y Ba Vũ Đế ngài tới chỗ chúng ta a? Không biết ngày hôm nay Vũ Đế đại nhân đến đây là vì chuyện gì?
Húc Nhật Thương Hội cũng là một trong thập đại thương hội, hơn nữa xếp hạng thứ bảy, thực lực còn ở trên Y Ba Thương Hội, bởi vậy tuy quản sự kia thấp thỏm trong lòng, nhưng cũng không quá sợ.
– Ít nói nhảm, giao hai tiểu tử ngày hôm qua giết quản sự của Y Ba Thương Hội ta ra đây, bằng không bổn Đế liền vọt vào Húc Nhật Thương Hội bắt người.
– Thực sự xin lỗi, Y Ba Vũ Đế đại nhân, hai người kia đã theo phi thuyền của Húc Nhật Thương Hội chúng ta ra biển rồi.
– Chuyện khi nào?
– Chính là ngày hôm qua.
Y Ba Vũ Đế ngẩn ra, hắn không nghĩ tới Diệp Huyền cùng Kim Lân lại chạy nhanh như vậy, ngày hôm qua mới vừa giết thủ hạ của hắn, dĩ nhiên liền ra biển.
– Hai tiểu tử này cho rằng ra biển liền chạy thoát sao? Hừ, bổn Đế muốn giết bọn họ, căn bản không cần chờ bọn hắn trở về.
Huyền Thức của Y Ba Vũ Đế quét qua Húc Nhật Thương Hội, phát hiện xác thực không có bóng người của Diệp Huyền cùng Kim Lân, căn bản không kiên trì chờ đợi, thân hình hắn loáng một cái, trong nháy mắt liền biến mất ở trên đường chân trời, bạo vút về phía Vô Tận Hải.
– Giết người của Y Ba Thương Hội ta, cho dù đuổi tới chân trời góc biển, bổn Đế cũng phải giết bọn họ.
Ầm ầm gầm lên ở trên bầu trời Thiên Hải Thành, bóng người của Y Ba Vũ Đế đã biến mất ở trước mặt chúng nhân.
– Cái tên điên này.
Giờ khắc này trong các đại thương hội của Thiên Hải Thành, từng cường giả Vũ Đế cũng dồn dập thu hồi ánh mắt, không nói gì lắc đầu.
Còn những dân thường kia, thì thở dài lắc đầu, ở trong lòng bọn họ, hiện tại Diệp Huyền cùng Kim Lân đã là hai người chết.
Hai ngày, thoáng cái liền qua, phi thuyền của Húc Nhật Thương Hội cũng thuận lợi đến Linh Sa hải vực.
– Nơi này chính là Linh Sa hải vực sao?
Từ trong phi thuyền đi ra, Diệp Huyền ngóng nhìn biển rộng dưới chân, sóng biển dâng trào bắn lên hơn mười trượng, ánh mắt mê ly.
Kiếp trước kiếp này, hắn là lần đầu tiên tới Vô Tận Hải, có thể cảm nhận được ở dưới mặt biển vô tận, ẩn giấu lực lượng kinh khủng.
Vô Tận Hải, mênh mông vô ngần, không có ai biết đến tột cùng bao la đến mức nào, chỉ biết đây là một địa vực nguy hiểm, vùng cấm của Nhân tộc.
– Trăm năm trước, Doanh Thai Nguyệt từng tới nơi này sao?
Diệp Huyền đứng lặng phía chân trời, trong lòng lặng lẽ.
Thời khắc này, hắn phảng phất như nhìn thấy một nữ tử tuyệt thế tung bay, như điều khiển Ngũ Thải Tường Vân, ở vùng biển vô tận này bay lượn.
Nàng là tuyệt mỹ như vậy, phảng phất như Thánh Nữ Thiên giới xuống trần, thế gian vạn vật ở trước mặt nàng, đều mất đi màu sắc.
– Chư vị, nơi này chính là Linh Sa hải vực, mục đích của chúng ta chuyến này.
Nơi này xung quanh mấy vạn dặm hải vực, đều từng được cường giả của Húc Nhật Thương Hội ta sưu tầm qua, sẽ không có Hải tộc cùng hải tặc mạnh mẽ qua lại.
Lúc này. . .
Vũ Hoàng đầu lĩnh của Húc Nhật Thương Hội đứng trên tàu, thanh âm truyền tới bên tai mỗi người:
– Các ngươi có nửa tháng thời gian, ở vùng biển này sưu tầm bảo vật, có thể tổ đội, cũng có thể độc hành, nhưng nhớ kỹ, nửa tháng sau nhất định phải ở đây hội hợp, quá hạn không chờ.
Dứt tiếng, người này còn cố ý liếc nhìn Diệp Huyền cùng Kim Lân, hỏi:
– Hai người các ngươi, nhớ không?
– Chúng ta?
Diệp Huyền cười nhạt, không tỏ rõ ý kiến.
Đối phương nguyện ý chờ thì chờ, ngược lại nửa tháng sau, hắn là chắc chắn sẽ không về đây.
Người kia thấy thần thái của Huyền Diệp xem thường, khẽ cau mày, vừa mới chuẩn bị nói.
Đột ngột …
Ầm ầm!
Một luồng uy thế khủng bố đột nhiên giáng lâm xuống, uy thế đáng sợ kia phảng phất như một ngọn núi lớn trong nháy mắt trấn áp ở trên người tất cả mọi người ở đây.
– Hai tiểu tử giết người của Y Ba Thương Hội ta ở nơi nào?
Đồng thời một tiếng hét ầm ầm phẫn nộ từ phía chân trời truyền đến, tiếp theo vèo một cái, một bóng người bá đạo đột nhiên xuất hiện, lấp loé mấy lần, liền xuất hiện ở trước phi thuyền của Húc Nhật Thương Hội, ánh mắt lạnh lẽo bạo ngược, gắt gao nhìn kỹ mọi người ở đây.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1676: Ra Biển Săn Giết (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1677: Kinh Người Chân Tướng
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1678: Phong Giới Đại Trận (1)
Chỉ một chiêu, hơn mười tên thủ hạ của hắn liền trong nháy mắt vẫn lạc, loại thủ đoạn này làm hắn kinh ngạc đến ngây người, thần thức của hắn vội vàng rót vào trong không gian giới chỉ, hiển nhiên là muốn đưa tin.
Nhưng Diệp Huyền sao sẽ cho hắn cơ hội.
Phốc!
Một vệt sáng xẹt qua, trực tiếp chặt đứt cánh tay của hắn, mà không gian giới chỉ trong tay hắn cũng cấp tốc rơi vào trong tay Diệp Huyền, đồng thời một luồng không gian lĩnh vực khủng bố ràng buộc thủ lĩnh Hải tộc này, khiến cho hắn động cũng không được, ngay cả Huyền Nguyên trong cơ thể cũng khó mà điều động.
– Muốn đưa tin?
Diệp Huyền khẽ mỉm cười, đi lên phía trước.
Sắc mặt Hải tộc thủ lĩnh kia tái nhợt, vẻ mặt hoảng sợ, sợ hãi nói:
– Nhân tộc Vũ Đế, các ngươi rốt cuộc là ai? Đến lĩnh vực Hải tộc ta muốn làm gì?
– Muốn làm gì?
Diệp Huyền cười lạnh:
– Chúng ta chính là người của Thiên Hải Thành Thương Minh, muốn sưu tầm vị trí của Hắc Long cung, nói đi, Hắc Long cung ở nơi nào?
Hải tộc kia nghe được Diệp Huyền nói, trên mặt lộ ra một tia cổ quái, phảng phất như người chết chìm tìm tới một nhánh cỏ cứu mạng, nguyên bản sợ hãi lại trong nháy mắt biến mất, vẻ mặt kinh ngạc hỏi:
– Các ngươi là người của Thiên Hải Thành Thương Minh?
– Không sai, bổn Đế Y Ba Thương Hội Y Ba Vũ Đế.
Trong lòng Diệp Huyền cũng lộ ra vẻ ngờ vực, đối phương nghe được hắn đến từ Thương Minh, dĩ nhiên một chút cũng không có sợ hãi, này rõ ràng không đúng a.
– Các hạ lại là người của Thương Minh, còn không mau buông ta ra, ta là dưới trướng của Hải tộc Anh Túc đại nhân, cùng Thương Minh ngươi là quan hệ hợp tác, các ngươi lại giết người Hải tộc ta, lẽ nào Thương Minh các ngươi muốn xé bỏ thỏa thuận cùng Hải tộc chúng ta sao?
Hải tộc này lại vẻ mặt phẫn nộ hét lớn, bởi vì phẫn nộ, con ngươi trợn lên càng thêm tròn vo, phảng phất như hai trứng gà lồi ra.
– Thương Minh cùng Hải tộc là quan hệ hợp tác? Không phải Hắc Long cung cùng Hải tộc cấu kết sao?
Hải tộc này nói, để trong lòng Diệp Huyền đột nhiên trầm xuống, hắn đột nhiên tựa hồ rõ ràng một chân tướng làm hắn cảm thấy kinh sợ.
Lúc này hắn trầm giọng nói:
– Ngươi nói cái gì? Cùng Hải tộc các ngươi liên thủ chính là Thương Minh, không phải Hắc Long cung?
– Ngươi, ngươi không phải người của Thương Minh?
Hải tộc kia lập tức há hốc mồm.
– Không sai, nói, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
Diệp Huyền xách cổ của Hải tộc kia lên, lạnh giọng hỏi.
Trên mặt Hải tộc này lộ ra một chút tức giận.
– Đáng chết, Nhân tộc các ngươi quả thực quá giảo hoạt, muốn từ trên người bổn hoàng nhận được tin tức, quả thực là nằm mơ, Anh Túc đại nhân nhất định sẽ báo thù cho ta.
Hải tộc kia dữ tợn nói, trong cơ thể đột nhiên truyền ra chấn động kịch liệt, dĩ nhiên là muốn tự bạo.
– Muốn chết, hỏi qua ta chưa?
Diệp Huyền không nghĩ tới Hải tộc này cương liệt như vậy, một luồng Huyền Nguyên mạnh mẽ đột nhiên nhảy vào trong cơ thể hắn, Huyền Hải kịch liệt sôi trào trong nháy mắt bị trấn áp xuống.
Đồng thời hồn lực cửu giai phút chốc nhảy vào đầu óc của nó, lập tức tiến vào sâu trong linh hồn của đối phương.
Vô Tương Hồn Quyết vận chuyển, Diệp Huyền phá tan linh hồn của đối phương, bắt đầu tìm tòi ký ức.
Diệp Huyền không có vừa bắt đầu liền làm như thế, là sợ thân thể Hải tộc cùng Nhân tộc cách biệt quá nhiều, Vô Tương Hồn Quyết không có hiệu quả.
Mà khi hồn lực cửu giai của hắn tiến vào linh hồn đối phương, dĩ nhiên một chút cũng không có cảm giác khó chịu, nhục thân của Hải tộc cùng Nhân loại cực kỳ tương tự, ngoại trừ trên hình thái hơi có khác nhau ra, chỗ hạch tâm là hoàn toàn tương tự.
Chỉ chốc lát sau, ký ức của Hải tộc kia đã bị Diệp Huyền tróc ra.
– Cái gì?
Khi thấy một ít bí ẩn trong đó, Diệp Huyền không khỏi khiếp sợ lên tiếng, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.
– Điện hạ, làm sao?
Kim Lân ở một bên hiếu kỳ không ngớt hỏi.
– Hóa ra là dáng dấp như vậy, chân tướng của Thiên Hải Thành hóa ra là dáng dấp như vậy, Thương Minh, được lắm Thương Minh.
Ánh mắt của Diệp Huyền lạnh lùng, trong mắt lộ ra phẫn nộ, hàn mang lạnh lùng nghiêm nghị tràn ra.
Từ trong ký ức Hải tộc này, hắn nhìn thấy rất nhiều thứ.
Nguyên lai chân chính cùng Hải tộc liên thủ, căn bản không phải Hắc Long cung, mà là Thiên Hải Thành Thương Minh.
Mục đích Thương Minh làm như vậy, ngoại trừ bóc lột dân chúng của Thiên Hải Thành ra, cũng là vì cùng Hải tộc liên thủ, công phá Hắc Long cung.
Lúc này Diệp Huyền mới rõ ràng tại sao từ Thiên Hải Thành ra biển, cũng phải thông qua Thương Minh thương hội, hơn nữa mỗi lần theo Thương Minh đi, đều không hội ngộ đến Hải tộc tiến công, trái lại đơn độc ra biển, thì lại sẽ bị Hải tộc tập kích.
Bởi vì Thương Minh đã cùng Hải tộc liên thủ, bọn họ mở ra cái gọi là hải vực an toàn, hoàn toàn chính là Hải tộc khu vực an toàn ngầm thừa nhận, mà một khi võ giả ra biển đi tới hải vực mà Thương Minh cùng Hải tộc không thỏa thuận, sẽ gặp phải Hải tộc công kích.
– Thương Minh dám làm ra chuyện như vậy, chẳng lẽ không sợ trừng phạt sao?
Trong lòng Diệp Huyền vô cùng phẫn nộ, nói thật, hắn không phải người tốt lành gì, cũng không phải chính nhân quân tử, thế nhưng Thương Minh cấu kết Hải tộc, lợi dụng tộc nhân của mình, vẫn khiến Diệp Huyền cực kỳ tức giận.
– Hơn nữa Thương Minh làm sao dám cùng Hải tộc cấu kết, bọn hắn đến cùng nơi nào đến lá gan cùng thực lực?
Hải tộc là một đại chủng tộc không kém Nhân tộc, Thương Minh làm như vậy vốn là tranh ăn với hổ, không cẩn thận sẽ bị Hải tộc triệt để chiếm đoạt, Diệp Huyền không hiểu Thương Minh là làm sao dám như vậy.
Mà ở trong chuyện này, Hắc Long cung lại đưa đến một vai trò như thế nào?
Năm đó Dao Nguyệt Vũ Đế đi tới Vô Tận Hải, đến cùng có biết những thứ này hay không?
Bởi vì Hải tộc này địa vị quá thấp, rất nhiều tin tức Diệp Huyền muốn biết, trong đầu của hắn cũng không có.
– Chà chà, ý nghĩ của Nhân loại thật thần kỳ, dĩ nhiên cùng chủng tộc khác liên hợp, hại tộc nhân của mình, khà khà.
Kim Lân từ trong miệng Diệp Huyền biết được chân tướng, cũng tấm tắc lấy làm kỳ lạ, loại tư duy này của Nhân tộc, hắn là hoàn toàn không lý giải được.
– Đi, ta đã biết Hắc Long cung ở nơi nào rồi.
Diệp Huyền từ trong ký ức Hải tộc, đã biết địa điểm của Hắc Long cung, lúc này mang theo Kim Lân bay lượn ra, rất nhanh biến mất ở phía chân trời.
Lúc này.
Thiên Hải Thành Thương Minh tổng bộ.
Trong mật thất hạch tâm nhất, mấy bóng người thân mặc áo bào đen, không thấy rõ khuôn mặt, trên người toả ra khí thế khủng bố đang tụ tập cùng nhau.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1679: Phong Giới Đại Trận (2)
Mấy người này cứ như thế lẳng lặng ngồi ở trong mật thất, toàn bộ hư không mật thất phảng phất như bị chia làm vài đoạn, có loại cảm giác không gian phá nát sinh ra, khiến cho người vô cùng khó chịu.
– Húc Nhật Thương Hội truyền tin tức đến ta nghĩ mọi người đã biết, có hai tên Cửu Thiên Vũ Đế, ở dưới tình huống chúng ta không biết, đã tiến vào Vô Tận Hải, hơn nữa còn đánh giết Y Ba Thương Hội Y Ba Vũ Đế.
Một thanh âm lạnh như băng, ở trong đại điện này vang lên, ngữ khí của hắn lạnh lẽo, hư không ở dưới tiếng nói của hắn run rẩy không ngừng, ẩn chứa lực lượng đáng sợ.
– Đại nhân, hai người này ta nghe nói qua, hai ngày trước ở trên Thiên Hải sân bãi đánh giết một tên quản sự của Y Ba Thương Hội, Y Ba Vũ Đế vì truy giết bọn họ mới đi Vô Tận Hải, không ngờ ngược lại bị đối phương đánh giết.
Một cường giả Hắc bào mở miệng nói.
– Những tin tức này ta không muốn tiếp tục nghe, ta chỉ muốn biết, hai người này đến tột cùng là lai lịch ra sao, vì sao lại tiến vào Vô Tận Hải?
Cái thanh âm lạnh như băng kia lần thứ hai vang lên.
Trầm mặc.
Không có người trả lời.
– Lẽ nào các ngươi không một người biết?
Thanh âm lạnh như băng mang theo phẫn nộ, làm cho người ta có một loại cảm giác không rét mà run.
– Bản tọa để cho các ngươi tọa trấn Thiên Hải Thành này, mấy người các ngươi chính là tọa trấn như thế sao? Hai Vũ Đế ngoại lai tiến vào Thiên Hải Thành, không chỉ không bị các ngươi phát hiện không nói, trái lại xông qua Cửu Diệu Cấm Không đại trận, mấy người các ngươi tọa trấn Thiên Hải Thành là đang nằm mộng giữa ban ngày sao?
Tiếng quát chói tai khủng bố, truyền vào đầu óc mấy người, khiến cho mấy người này ánh mắt tối tăm, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Có người cẩn thận nói:
– Đại nhân, từ Húc Nhật Thương Hội Hầu Thiên Vũ Hoàng truyền về tin tức đến xem, hai người này một cái ánh mắt liền đánh giết Y Ba Vũ Đế, vô cùng có khả năng là một tên Luyện Hồn Sư, có thể là Thần Đô phái cường giả tới hay không?
– Ta không muốn biết khả năng, cho các ngươi ba ngày, lập tức điều tra ra lai lịch của hai người này, đồng thời biết rõ bọn họ tiến vào Vô Tận Hải mục đích là gì.
Thanh âm lạnh như băng kia tiếp tục nói:
– Ngoài ra, ta lệnh các ngươi phải lập tức xuất phát, lập tức bắt hai người này về, quyết không thể có chút làm lỡ, hiểu không? Nếu để cho hai người kia xông vào phạm vi Hắc Long cung, biết bí mật của chúng ta, chuyện liền phiền phức.
– Đại nhân, vị trí của Hắc Long cung từ năm đó đã bị phong tỏa, bất kỳ cường giả nào cũng không thể tiến vào khu vực này, hơn nữa còn có người của chúng ta, hai người kia hẳn không thể phát hiện bí mật này a?
Một tên cường giả Hắc bào cẩn thận nói.
– Không thể? Hừ!
Tiếng hừ lạnh kia phảng phất như một chiếc búa lớn, mạnh mẽ nện ở trong đầu người nói chuyện kia, khiến cho thân thể hắn không khỏi loáng một cái.
– Kế hoạch của đại nhân chư vị cũng đều biết, có chút tin tức là tuyệt đối không thể truyền đi, cho dù chỉ có một phần vạn khả năng, cũng phải giết từ trong trứng nước, nhớ kỹ, mặc kệ bất luận người nào, dám to gan phá hoại kế hoạch của đại nhân, đều phải chết.
Thanh âm lạnh như băng mang theo ý chí bá đạo vô biên, bao phủ toàn bộ mật thất, lực lượng cuồn cuộn kia khiến cho hư không cũng mơ hồ xuất hiện vết nứt phá nát.
– Vâng, thuộc hạ lập tức đi an bài!
Vài tên cường giả Hắc bào cùng kêu lên, ngữ khí kiên quyết.
Vô Tận Hải.
Sau một canh giờ, Diệp Huyền đi tới vị trí Hắc Long cung ở trong ký ức của Hải tộc kia.
Hắn từ trong ký ức Hải tộc kia đã biết được, hư không đi tới Hắc Long cung bây giờ tựa hồ đã bị phong bế, nhưng chờ hắn thật sự nhìn thấy hư không đi về phía Hắc Long cung, tâm của Diệp Huyền vẫn trầm xuống.
Ong ong ong!
Hiện ra ở trước mặt Diệp Huyền, là một mảnh không gian bão táp cực lớn, phía trước hư không, phảng phất như hóa thành từng mảng từng mảng hư không loạn lưu, vô số mảnh vỡ không gian chặn đứng đường đi của hắn, đem hư không phía trước cùng nơi này triệt để phân cách ra.
Một loại không gian rung động làm người ta sợ hãi không ngừng lan truyền, mang theo khí tức cuồn cuộn, toàn bộ thiên địa đều rơi vào trong gió lốc này.
Mà ở trong không gian loạn lưu kia, từng vết nứt không gian trạng thái như hạt căn bản thiểm diệt, cỗ lực lượng đáng sợ kia, lấy tu vi của Diệp Huyền cũng lòng sinh hoảng sợ.
– Mảnh vỡ không gian cùng vết nứt không gian!
Diệp Huyền không nghĩ tới, phong tỏa lại Hắc Long cung dĩ nhiên sẽ là hai thứ này.
Ở loại trạng thái không gian cuồng bạo này, bất kỳ võ giả nào cũng không thể ngạnh xông qua, thậm chí cho dù là Vũ Đế tam trọng, một khi bị vết nứt không gian cuốn vào, cũng có thể chôn thây ở bên trong.
– Trong vùng biển làm sao sẽ xuất hiện loạn lưu cùng vết nứt không gian lớn như vậy?
Diệp Huyền phóng tầm mắt nhìn tới, toàn bộ tầm mắt đều bị không gian loạn lưu hùng vĩ tràn ngập, bất luận đỉnh đầu, trái phải đều giống nhau, căn bản không có con đường thông qua.
Kim Lân cũng mắt lộ ra kinh sợ, tu vi nó mới khôi phục cửu giai nhất trọng đỉnh phong, loại không gian loạn lưu này cũng tương tự có thể mang đến thương tổn cho hắn.
– Đi những địa phương khác nhìn xem.
Bạch!
Diệp Huyền lao về phía chỗ khác.
Mấy canh giờ sau, sắc mặt Diệp Huyền khó coi trôi nổi ở trên mặt biển, trải qua thời gian dài như vậy bay lượn, lấy tốc độ của hắn ít nhất bay lượn mấy vạn dặm, nhưng dĩ nhiên vẫn không có tìm được phần cuối của mảnh vỡ cùng vết nứt không gian.
Thậm chí bao gồm vạn dặm hư không trên đỉnh đầu, cùng với nơi sâu xa nhất của đáy biển, cũng đều bị không gian loạn lưu này ngăn cản.
Không gian loạn lưu này thật giống như một cái lồng cực lớn, bao phủ khu vực nguyên bản là Hắc Long cung khống chế lại ở trong đó.
– Trong không gian thiên nhiên, tuyệt đối không thể sinh ra một không gian loạn lưu quỷ dị như thế, tuyệt đối là có nguyên nhân gì.
Diệp Huyền tìm tòi tỉ mỉ, rốt cục bị hắn phát hiện một ít quy luật.
– Phong Giới đại trận, dĩ nhiên là Phong Giới đại trận cửu giai đỉnh phong!
Mà sau khi phát hiện chân tướng của không gian loạn lưu, trong lòng Diệp Huyền khiếp sợ so với trước càng sâu.
Không gian loạn lưu kia, căn bản không phải thiên nhiên hình thành, mà là do chín chín tám mươi mốt trụ cột không gian sinh ra, cuối cùng hình thành một Phong Giới đại trận.
Phong Giới đại trận, chính là đại trận cửu giai đỉnh phong trong truyền thuyết, độ khó thiết trí so với Cửu Diệu Cấm Không đại trận còn khó hơn mấy lần, nó có thể cuồn cuộn không ngừng sinh ra từng luồng từng luồng lực lượng không gian khủng bố, dùng để hỗn loạn hư không trong phạm vi nó bao phủ, cuối cùng hình thành một lao ngục không gian đóng chặt.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1680: Chấp Pháp Điện (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










