- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 11 : Nan Đề Của Diệp Gia (2) (c101-c110)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 11 : Nan Đề Của Diệp Gia (2) (c101-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Nan Đề Của Diệp Gia (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 102: So Kiêu Ngạo (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 103: So Kiêu Ngạo (2)
– Chậc chậc, ta có phải phế vật hay không thì tạm thời không nói tới, bất quá ta thật sự bội phục tấm lòng của Vương gia, một ả nữ nhân dâm đãng, lộ thân thể trước mặt bao nhiêu giáo sư và học viên, ở cùng với một đám nam nhân loã thể mà Vương gia vẫn nguyện ý tiếp nhận thì Diệp Huyền ta thật sự bội phục, chẳng trách khẩu vị của Vương Việt lại đặc biệt như vậy, hoá ra người Vương gia các ngươi cũng như vậy.
Trong lời nói của Diệp Huyền mang theo gai, đám người Vương Điền lập tức biến sắc.
– Súc sinh, ngươi dám sỉ nhục Vương gia ta.
Vương Điền đứng lên, tức giận mắng Diệp Huyền.
– Tiểu tử, đừng có ngông cuồng, hôm nay là ngày chết của ngươi.
Lý Hạo Nhiên cũng giận tím mặt.
Bị Diệp Huyền nói như vậy, sắc mặt của bọn họ đỏ lên, một cỗ sát khí nồng đậm tràn ngập trong đại sảnh Diệp gia.
– Làm càn, phế vật, ngươi dám bất kính với mấy người Vương Điền, còn không mau xin lỗi cho ta.
Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Diệp Triển Đường lập tức biến đổi, vội vàng đứng dậy, chỉ trích Diệp Huyền.
– Buồn cười, người khác ở Diệp gia nhục mạ đệ tử Diệp gia ta, lại có người đứng ra bênh vực bọn chúng, ta lại muốn hỏi một chút, nhị bá, ngươi là người của Diệp gia ta hay là chó của Vương gia!
Diệp Huyền cười lạnh, lời nói lạnh lùng giống như mũi đao sắc bén, hung hăng đâm vào trong lòng Diệp Triển Đường, nhưng vẫn có lý lẽ đường hoàng không thể bắt bẻ.
– Nói rất hay, nhị ca, ngươi nhiều lần tức giận mắng con ta, rốt cuộc là có ý gì, Diệp Triển Đường, ngươi còn mang họ Diệp sao?
Sắc mặt Diệp Triển Vân rất khó coi, Diệp Triển Đường năm lần bảy lượt mắng con y là phế vật, sao có thể khiến y không giận.
– Đủ rồi, đều là huynh đệ nhà mình, ở trước mặt người ngoài thế này, quả thực là khiến Diệp gia ta mất hết mặt mũi.
Gia chủ Diệp Triển Hùng rốt cuộc cũng mở miệng, sau đó lạnh lùng nhìn đám người Vương Điền.
– Các vị, yêu cầu của các ngươi, thứ cho Diệp gia ta không thể đáp ứng, xin trở về cho.
– Diệp gia chủ, ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Diệp gia các ngươi gần một tháng nay đã mất đi một nửa sản nghiệp, nếu còn tiếp tục kéo dài thì ta sợ Diệp gia các ngươi ngay cả chỗ chôn cũng không còn đâu.
Sắc mặt Vương Điền âm trầm, trong giọng nói rõ ràng mang theo uy hiếp.
– Vương Điền, ngươi đang uy hiếp ta sao?
Diệp Triển Hùng đứng lên, uy áp của địa võ sư nhất trọng bỗng nhiên trấn áp lên người Vương Điền.
– Diệp Triển Hùng ngươi muốn làm gì?
Gia chủ Lý gia Lý Hạo Nhiên và gia chủ Lưu gia Lưu Thiên Kiệt đều đứng dậy, khí tức địa võ sư nhất trọng tản ra, bảo vệ Vương Điền, sợ Diệp Triển Hùng động thủ.
– Ha ha ha.
Vương Điền chỉ là một tên võ sư nhất trọng, bị khí tức của Diệp Triển Hùng áp chế, sắc mặt lập tức tái đi, gã lạnh lùng đẩy Lý Hạo Nhiên và Lưu Thiên Kiệt ra, một mình đi tới trong đại sảnh, cười lạnh nói:
– Diệp gia chủ, chút thực lực đó ngươi cũng đừng lấy ra thể hiện, địa võ sư nhất trọng Vương gia ta vẫn còn nhiều, ta dám cam đoan, nếu hôm nay ngươi dám động tới một sợi lông của ta, không tới ba ngày, phủ đệ của Diệp gia các ngươi cũng sẽ bị Vương gia ta san thành bình địa, một mảnh ngói vụn cũng không còn, ngươi tin không?
Ánh mắt Vương Điền âm độc, thần sắc ngạo nghễ, đây chính là dũng khí của gã, là chỗ dựa để một kẻ thân là võ sư nhất trọng như gã dám bước vào phủ đệ Diệp gia ngông cuồng.
Sắc mặt của đại bá Diệp Huyền thay đổi mấy lần, lát sau vẫn cắn răng bất đắc dĩ thu liễm khí tức, trên mặt lộ ra vẻ chán nản.
Không chỉ gã, trên mặt những người khác của Diệp gia cũng lộ ra vẻ ảm đạm.
Đây là uy nghiêm của tam đại gia tộc, chỉ là một tên võ sư huyền võ cảnh nho nhỏ tới đây, bọn họ lại không dám động thủ, quả thực là mất mặt.
– Ha ha, Diệp gia cũng chỉ có vậy mà thôi.
Vương Điền ngạo khí ngập trời, cười lạnh:
– Ta đứng ở đây, cho người Diệp gia các ngươi động thủ với ta, Diệp gia các ngươi dám không? Một lũ phế vật, hèn nhát.
Tất cả mọi người trong Diệp gia siết chặt nắm tay, trong mắt bốc lên lửa giận, bọn họ đều hận không thể đánh cho tên Vương Điền đó một trận, nhưng lại không dám gánh hậu quả về sau.
– Điền thúc không hổ là cao thủ Vương gia, quả nhiên hào khí ngất trời, đơn độc một mình lại có thể chấn nhiếp cho cả Diệp gia không dám vọng động.
Lý Nguyệt đứng dậy nịnh nọt, ra sức châm chọc Diệp gia.
Nhưng nàng còn chưa dứt lời thì chợt nghe ——
– Bốp!
Một tiếng tát tai giòn giã đột nhiên vang vọng trong đại sảnh, mọi người chỉ thấy một đạo chưởng ảnh vang lên, sau đó đánh thẳng lên mặt Vương Điền, đánh cho gã ngã ra đất như một cái bao tải rách, còn lăn thêm hai vòng.
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Diệp Huyền nhẹ nhàng thu tay phải lại, vẻ mặt vô tội nói:
– Ha ha, đầu năm nay chỗ nào cũng có, chó sủa đặc biệt nhiều, lần đầu tiên ta nhìn thấy có kẻ chủ động kêu người ta đánh hắn, quả nhiên là khẩu vị của người Vương gia đều tương đối đặc biệt.
Âm thanh trong trẻo quanh quẩn trong đại sảnh, tất cả mọi người đều choáng váng, sợ ngây người.
Diệp Huyền cư nhiên thật sự động thủ đánh Vương Điền!
Bọn họ dùng sức dụi mắt, hy vọng đây chỉ là ảo giác, đáng tiếc kêt quả không phải!
Đây….
Nhất thời Lý Nguyệt sợ ngây người, đám người Diệp Hiên, Diệp Vân, Diệp Phỉ đều sợ ngây người, nhị đại cường giả của Diệp gia là Diệp Triển Đường, Diệp Triển Hùng cũng sợ ngây người, hai đại gia tộc Lưu Thiên Kiệt và Lý Hạo Nhiên cũng sợ ngây người, ngay cả Diệp Triển Vân cha của Diệp Huyền cũng sợ ngây người.
Trong đầu của tất cả mọi người chỉ có duy nhất một suy nghĩ: sao hắn dám?!
– To gan.
– Tiểu tử muốn chết.
Lý Hạo Nhiên và Lưu Thiên Kiệt là người đầu tiên hồi phục tinh thần, đột nhiên gầm lên một tiếng, hai người vội vàng đỡ tên Vương Điền đang ngã chổng vó kia dậy, vẻ mặt tức giận.
Một tát này của Diệp Huyền đánh vừa vang vừa giòn, phát huy huyền khí võ sĩ nhất trọng của hắn rất tinh tế, dù Vương Điền một thân tu vi võ sư cũng bị đánh cho đầu óc choáng váng, miệng ứa máu tươi, nửa bên mặt nhanh chóng sưng vù lên giống như cái đầu heo, răng cũng văng mất vài cái.
– Vương Điền đại nhân, ngươi không sao chứ?
Hai người Lý Hạo Nhiên sợ hãi quan tâm hỏi han.
– Ngươi dám đánh ta, ngươi dám đánh ta…
Vương Điền không để ý tới sự quan tâm của hai người kia, run rẩy giơ tay chỉ về phía Diệp Huyền, tức giận tới mức cả người run run, đầu óc choáng váng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 104: Cái Gọi Là Vì Gia Tộc (1)
Gã không dám tin tên Diệp Huyền kia thật sự dám động thủ với mình, nếu không phải lúc ấy gã không có nửa điểm phòng bị thì thân là võ sư nhất trọng như gã cũng sẽ không bị đánh thảm như vậy, tới bây giờ ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.
Trong mắt của gã loé ra quang mang oán độc, ánh mắt kia giống như ác lang, bén nhọn như lệ quỷ, tràn đầy bạo ngược và ác độc, hận không thể ăn tươi nuốt sống Diệp Huyền.
– Diệp Huyền, ngươi dám ra tay đánh Vương Điền quản sự.
– Làm càn, ai cho ngươi động thủ.
Trên bàn của Diệp gia cũng vang lên một tiếng quát tức giận, là vài tên trưởng lão của Diệp gia và Diệp Triển Đường, sắc mặt bọn họ đỏ lên, trong mắt có vẻ sợ hãi, sợ hãi vì hành động của Diệp Huyền, sợ phải rước lấy lửa giận của Vương gia.
Vương gia dễ chọc như vậy sao? Diệp Huyền đây là muốn đẩy Diệp gia vào hố lửa.
Nửa ngày sau, Vương Điền rốt cuộc cũng hồi thần.
– Tiểu súc sinh, ngươi tiêu rồi, ngươi biết không, ngươi tiêu rồi, chẳng những ngươi, Diệp gia các ngươi đều tiêu rồi, tiêu chắc rồi, ta muốn Diệp gia các ngươi chết không tử tế.
Vương Điền thở hồng hộc, nói năng lộn xộn.
Sỉ nhục, bị tát một cái ngay trước mặt mọi người như vậy, trong lòng Vương Điền ngoại trừ oán độc ra thì còn hận không thể tìm một cái hố chui vào, gã đường đường là quản sự của Vương gia, lớn tới như vậy còn chưa từng mất mặt như vậy lần nào, quả thực là một lần khiến cho tôn nghiêm mấy chục năm của gã đều mất hết.
– Bớt giận, kính xin Vương Điền quản sự bớt giận.
– Hiểu lầm, trong chuyện này nhất định có chút hiểu lầm gì đó.
– Tiểu hài tử không hiểu chuyện, kính mong Vương Điền quản sự đừng trách.
Một vài trưởng lão của Diệp gia vội vàng mở miệng giải thích, thần sắc kinh hoàng, trong đó mấy người Diệp Triển Đường thì trực tiếp quay sang trách mắng Diệp Huyền.
– Súc sinh, còn không mau quỳ xuống cho ta.
– Mau quỳ xuống xin lỗi cho ta, ngươi có biết mình đã làm gì không?
Mấy người liên tục gầm lên, không ngừng cười làm lành với Vương Điền, trong lòng càng không ngừng mắng mỏ.
– Tên phế vật Diệp Huyền điên rồi sao, dám to gan động thủ với Vương Điền.
– Bây giờ ta thật sự tin là tên phế vật này làm xằng làm bậy ở Tinh Huyền học viện rồi, to gan lớn mật, quả là to gan lớn mật.
– Phế vật này chọc ai không chọc lại đi chọc tới Vương gia!
– Thật là gia tộc quá bất hạnh, sinh ra tên phế vật thích gây hoạ như vậy.
Diệp Huyền thản nhiên quét mặt nhìn mọi người, những kẻ mở miệng này có nhị bá Diệp gia Diệp Triển Đường, có nhị cô Diệp Triển Linh của hắn, cũng có vài vị trưởng lão trong tộc.
Hắn cười lạnh, ánh mắt bình tĩnh:
– Đây là thứ gọi là gia tộc đây sao? Vừa rồi là tên ngu ngốc này kêu Diệp gia chúng ta động thủ, ta chỉ thoả mãn tâm nguyện của hắn mà thôi, chẳng lẽ sai sao? Cả đám các ngươi kinh hoàng như vậy, là do đang sợ hãi sao? Chỉ là một tên hạ nhân của Vương gia mà đã doạ cho các ngươi sợ mất hồn như vậy rồi sao? Tôn nghiêm của gia tộc các ngươi ném đi đâu hết rồi?
Diệp Huyền hỏi liền mấy câu, thanh âm ngày càng lạnh lẽo, giống như một tiếng trống, hung hăng đánh vào trong lòng mọi người, khiến nội tâm chấn động.
– Càn quấy, Diệp Huyền, ngươi nhiều lần mang nguy cơ tới cho gia tộc là có dụng ý gì, hôm nay không bắt ngươi lại thì mặt mũi của Diệp gia ta biết để ở đâu, quỳ xuống cho ta.
Diệp Triển Đường đứng bật dậy, đi về phía Diệp Huyền, toàn thân phát ra sát khí bén nhọn, khí tức của địa võ sư nhất trọng khiến cho người ta sợ hãi giống như một ngọn núi lớn, hung hăng đè nặng lên Diệp Huyền.
Bị nói thẳng cõi lòng khiến cho Diệp Triển Đường thẹn quá hoá giận.
Ở Diệp gia, trong những đại nhân vật đời thứ hai thì Diệp Triển Đường là người duy nhất có tu vi địa võ sư nhất trọng ngang với gia chủ Diệp Triển Hùng, ngoài ra, Diệp gia cũng chỉ có một vị trưởng lão khác là địa võ sư nhất trọng.
– Phụ thân, đều tại kẻ này, hại gia tộc gặp phải nguy cơ, nếu như không phải hắn thì Diệp gia ta sao có thể rơi vào tình cảnh thế này.
– Nhị cữu, Diệp Vân nói không sai, nếu như không phải Diệp Huyền ở Tinh Huyền học viện ngang ngược càn rỡ, chọc giận Vương Việt thì Vương gia sao lại đối phó với Diệp gia ta.
– Hơn nữa hắn chẳng những đắc tội Vương Việt mà còn đánh gãy hai chân của Chu Ngạn của Chu gia, may mà Chu gia không động thủ với chúng ta, người như vậy, ở lại gia tộc cũng sẽ gieo hoạ mà thôi.
Trong hàng tiểu bối, Diệp Vân và Diệp Phỉ cũng đứng dậy lớn tiếng chỉ trích.
– Diệp Triển Đường, ngươi muốn làm gì?
Diệp Triển Vân vội vàng đứng chắn trước mặt Diệp Huyền, nghiêm giọng quát lên.
– Tam đệ, ngươi tránh ra cho ta, phế vật này lãng phí quá nhiều tài nguyên của gia tộc, lại còn mang tới nhiều phiền toái cho gia tộc, không trừng trị hắn thì Diệp gia ta sẽ bị đẩy vào vực sâu, nếu như ngươi không tránh ra thì đừng trách nhị ca ta vô tình.
– Diệp Triển Đường, muốn đụng tới con ta thì trừ phi ngươi vượt qua xác của ta.
Diệp Triển Vân lạnh giọng quát lên, thân hình không tính cao lớn gắt gao chắn trước mặt Diệp Huyền, giống như có thể chống được cả bầu trời.
– Tam đệ, đây là ngươi tự rước lấy.
Trong mắt Diệp Triển Đường lộ ra hàn quang, tay phải loé lên huyền khí doạ người:
– Ngươi cho rằng ngươi vẫn là đệ nhất thiên tài của Diệp gia khi xưa sao? Không, ngươi cũng giống như con trai ngươi, chỉ là phế nhân, cút ra cho ta.
Huyền khí cường hãn tuôn ra ào ạt như nước, điên cuồng đánh tới chỗ Diệp Triển Vân và Diệp Huyền.
– Dừng tay cho ta.
Đúng lúc này, gia chủ Diệp Triển Hùng đột nhiên gầm lên một tiếng, lao vào giữa hai bên, chặn lại đòn tấn công của Diệp Triển Đường.
Sắc mặt Diệp Triển Đường trầm xuống:
– Đại ca, ngươi làm gì vậy, chẳng lẽ ngươi muốn bao che cho hai tên phế vật mang tới phiền toái cho gia tộc hay sao!
– Ta làm gì sao? Ta đang muốn hỏi ngươi muốn làm gì mới đúng?
Diệp Triển Hùng nổi giận đùng đùng.
– Ha ha, hay cho một bức huynh đệ tình thâm.
Thanh âm âm trầm của Vương Điền vang lên, tràn ngập oán độc:
– Diệp Triển Hùng, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao Diệp Huyền ra thì chuyện ngày hôm nay ra sẽ cân nhắc bỏ qua chuyện cũ, bằng không, Diệp gia các ngươi đợi tới ngày võ giả Vương gia ta đạp nát cửa chính nhà các ngươi đi.
Sắc mặt của tất cả người trong Diệp gia đều trầm xuống.
Vương gia thế lực mạnh mẽ, bằng vào Diệp gia quả thực không thể đắc tội nổi.
– Tên phế vật Diệp Huyền này, sớm biết con thỏ đế chết tiệt này sẽ gây ra chuyện như vậy thì để hắn chết sớm cho rồi.
Có người của Diệp gia âm thầm chửi mắng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 105: Cái Gọi Là Vì Gia Tộc (2)
Nhưng có người vẻ mặt bất khuất, hai tay siết chặt, mặt nghẹn đỏ lên, tên Vương Điền này nhiều lần sỉ nhục, thân là đệ tử Diệp gia bọn họ đều nghẹn lửa giận trong lòng, hận không thể đánh cho gã một quyền.
Sắc mặt Diệp Triển Hùng liên tục đổi màu, cuối cùng tức giận nói:
– Vương Điền quản sự, lúc trước hẳn là có chút hiểu lầm, tiểu hài tử khó tránh khỏi có chút không hiểu chuyện, kính xin Vương Điền quản sự đại nhân lượng thứ, đừng chấp nhặt với hắn làm gì.
– Hiểu lầm? Không hiểu chuyện?
Vương Điền cười lạnh:
– Nói vậy là Diệp gia chủ ngươi rốt cuộc vẫn quyết định bảo vệ tên tiểu tử này sao?
Ánh mắt của gã đầy vẻ oán độc, dù là ai cũng không thể nghi ngờ hận ý của gã đối với Diệp gia.
Lý Hạo Nhiên và Lưu Thiên Kiệt đứng một bên trông thấy thì trong lòng càng vui hơn, mấy ngày nay hai nhà Lý, Lưu được Vương gia ủng hộ, dù có cố gắng tới mấy cũng chỉ mới thâu tóm được một nửa sản nghiệp của Diệp gia, một nửa còn lại có làm cách mấy cũng không đoạt được, đấy là bởi vì Vương gia một mực không dốc hết toàn lực để giúp, hôm nay Diệp gia đã hoàn toàn đắc tội Vương Điền, xem ra ngày tàn của Diệp gia cũng không còn xa rồi.
Một khi Diệp gia triệt để sụp đổ thì tới lúc đó Thanh Sơn Trấn sẽ trở thành thiên hạ của hai nhà bọn họ.
– Điền thúc nói không sai.
Lý Nguyệt ngoan độc đi lên, trong ánh mắt mang theo vẻ khinh thường:
– Diệp gia chủ, giao Diệp Huyền ra thì Diệp gia các ngươi vẫn còn đường sống, bằng không thì sẽ chết chắc.
– Đại ca, nên bỏ thì bỏ, chẳng lẽ ngươi muốn vì một tên phế vật mà liên luỵ cho cả Diệp gia hay sao?
Diệp Triển Đường cũng lạnh giọng quát.
Sắc mặt Diệp Triển Hùng rối rắm, quay đầu nhìn Diệp Huyền.
Vừa nhìn một cái, gã liền khẽ giật mình.
Chỉ thấy người khởi xướng sự tình là Diệp Huyền thì hồn nhiên một bộ không sai thì không sợ hãi, gương mặt bình tĩnh ung dung, khoé miệng ẩn ẩn mang theo chút ý cười như có như không, lạnh lùng nhìn hết thảy mọi chuyện xảy ra trong đại sảnh, vẻ mặt này giống như đang xem một lũ khỉ diễn trò tấu hài vậy.
Còn đôi mắt của hắn thì trong suốt sáng ngời, hồn hậu thâm trầm, thâm thuý như cả bầu trời đêm, khiến cho Diệp Triển Hùng có cảm giác thâm sâu khó dò, không thể nào đoán dò.
Thân thể của gã đột nhiên chấn động, trong nháy mắt liền nghĩ tới rất nhiều chuyện.
Diệp Huyền không phải chỉ có thể đả khai nhất mạch huyền đạo sao? Lúc trước một mực xếp chót ở Tinh Huyền học viện, tại sao hôm nay lại có thể hô phong hoán vũ, đánh cho Vương Việt của Vương gia một trận tơi tả, lại còn khiến cho gã bị Tinh Huyền học viện đuổi học, thậm chí từ miệng con trai Diệp Hiên của gã còn nghe được tin Diệp Huyền còn đánh cho Chu Ngạn của Chu gia một trận nữa.
Nhiều ngày không gặp, lẽ nào trên người hắn đã xảy ra chuyện gì rồi?
Bất quá, đã đắc tội Vương Việt của Vương gia, còn đắc tội với Chu Ngạn của Chu gia, một mình Vương gia đã khiến cho Diệp gia muốn suy tàn, nếu như thêm Chu gia ra tay thì chỉ sợ Diệp gia thật sự không xong rồi.
Vì một đệ tử mà liên luỵ toàn bộ gia tộc, có đáng không?
Nhưng Diệp Huyền dù sao cũng là đệ tử Diệp gia, nếu giao hắn cho người ngoài thì gia chủ như gã còn để làm gì nữa, nói gia tộc nhưng như vậy căn bản cũng là một sỉ nhục.
Trong lòng Diệp Triển Hùng rất băn khoăn, gã là gia chủ, có rất nhiều chuyện cần cân nhắc, trong nhất thời, gã liền do dự.
– Sao hả? Diệp gia chủ vẫn còn do dự sao? Vì một tên phế vật mà liên luỵ cả gia tộc, không đáng đâu.
Vương Điền âm lãnh mở miệng, mặc kệ Diệp Triển Hùng có giao Diệp Huyền ra hay không, gã cũng sẽ không bỏ qua cho Diệp gia, nhưng nếu như có thể bắt Diệp Huyền mang về Vương gia thì chắc hẳn tộc trưởng và Vương Việt nhất định sẽ rất hưng phấn.
Hơn nữa nhờ vậy thì gã càng có thể đả kích khí thế của Diệp gia, từ nội tâm của bọn họ, cho bọn họ một kích.
– Đại ca, ngươi là gia chủ, chẳng lẽ muốn để Diệp gia chúng ta vì một tên phế vật mà khiến cả gia tộc bị liên luỵ sao?
Diệp Triển Đường lạnh lùng mở miệng.
Nửa ngày sau, Diệp Triển Hùng thở dài, vẻ mặt giãy dụa:
– Vương Điền quản sự, giao Diệp Huyền cho các ngươi, Vương gia các ngươi có thể đảm bảo không lấy mạng của hắn không?
– Không được.
Ngữ khí của Vương Điền lạnh như băng, nói với vẻ chắc nịch:
– Hắn phá huỷ thanh danh của Vương gia ta, sỉ nhục uy nghiêm của Vương gia ta, lại còn động thủ đánh ta, há có thể dễ dàng tha thứ cho hắn?
– Đại ca!
Ánh mắt của Diệp Triển Vân lạnh như băng, siết chặt hai tay, dám động tới con trai của y thì phải qua ải của y trước.
Tràng diện nhất thời căng thẳng.
– Ta xem ai dám động tới cháu của ta!
Đúng lúc này, một đạo thanh âm hùng hậu vang vọng như sấm sét truyền tới, đánh vỡ bầu không khí căng cứng này.
Ầm ầm như sấm rền, chấn cho tất cả mọi người ù tai biến sắc.
– Là phụ thân!
Diệp Triển Vân nhướng mày, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
– Gia gia!
Gương mặt mang theo nụ cười lạnh của Diệp Huyền cũng hơi giãn ra, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp.
Sự uy hiếp của Vương gia hắn căn bản không để trong lòng, lúc trước sở dĩ hắn không nói lời nào chính là muốn để xem thử bộ mặt thật của thứ được gọi là gia tộc này, không ngờ ngoại trừ phụ thân ra còn có một lão nhân, chỉ nói một câu thôi đã có thể khiến trong lòng hắn sinh ra cảm giác ấm áp.
– Ai dám động tới cháu ta!
Chỉ một câu vô cùng đơn giản lại trực tiếp nói rõ lập trường của người này, không chút dao động.
– Diệp lão gia tử!
Thân hình của người Lưu gia và Lý gia cũng chấn động, đều quay đầu nhìn về phía bên trong đại sảnh.
Đã thấy bên trong đại sảnh có một lão nhân mặc võ bào cất bước đi tới, khí thế như thái sơn, từng bước từng bước đi tới, có một loại cảm giác sừng sững không thể rung chuyển, đôi mắt như điện, ánh mắt sắc bén mang theo áp bách cực hạn, khiến cho không khí trong đại sảnh đều bị khuấy đảo, giống như mưa gió kéo tới.
Lão nhân có râu dài màu hoa râm, thân hình cao ngất khôi ngô, lão vừa xuất hiện ở đại sảnh thì lập tức khiến cho người ta có một loại cảm giác như lực vãn cuồng lan, đỉnh thiên lập địa, mang tới áp lực vô cùng nặng nề cho tâm linh của người khác.
Lão nhân này chính là gia chủ đời trước của Diệp gia, gia gia của Diệp Huyền, Diệp Phách Thiên!
Ở phía sau lưng lão nhân còn có một thiếu niên tuổi chừng bảy tám tuổi, nháy mắt với Diệp Huyền.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 106: Lão Gia Tử Ra Tay (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 107: Lão Gia Tử Ra Tay (2)
– Đương nhiên là không cần giữ ngươi lại, bất quá Vương Điền ngươi tới Diệp gia diễu võ giương oai, nếu như không dạy cho ngươi một bài học thì người khác sẽ cho rằng Diệp gia ta dễ bắt nạt.
– Ha ha ha.
Vương Điền nhịn không được mà phá lên cười, tiếng cười bén nhọn chói tay:
– Chỉ bằng ngươi cũng dám nói muốn dạy cho ta một bài học, ta chỉ nói một câu, nếu bất cứ kẻ nào trong Diệp gia các ngươi dám động tới ta một cái, thì Vương gia ta quyết sẽ sống chết với Diệp gia các ngươi.
Lúc trước gã bị Diệp Huyền đánh là do gã ngu ngốc, nhưng nếu lần này Diệp gia lại dám động tới gã thì chính là công khai khiêu khích.
– Nói giống như hai nhà chúng ta thân thiết lắm không bằng.
Diệp Huyền cười nhạt một tiếng, lạnh lùng quay ra đại sảnh mở miệng.
– Người đâu, bắt tên Vương Điền này lại đánh một trận thật mạnh cho ta, sau đó vứt ra khỏi phủ đệ Diệp gia.
Ngay tại lúc tất cả người của Diệp gia đều ngớ ra không hiểu gì thì chợt nghe bên ngoài đại sảnh vang lên vài tiếng hô lớn:
– Vâng, Huyền thiếu!
Rầm!
Cửa đại sảnh đột nhiên mở toang, chỉ thấy bên ngoài có vài người cao lớn thân mặc khôi giáp hùng hổ xông vào, mấy người kia thân hình cao lớn, lao thẳng tới chỗ Vương Điền, động tác nhanh nhẹn, vô cùng hung mãnh.
– Các ngươi là ai? Diệp Phách Thiên, Diệp gia các ngươi thật sự không muốn sống rồi đúng không?
Lý Hạo Nhiên và Lưu Thiên Kiệt đột nhiên biến sắc, quát lớn lên, hai người đồng loạt đứng ngăn trước mặt Vương Điền, gặp phải chuyện thế này, bọn họ nhất định phải bảo vệ Vương Điền.
Đám người Diệp Phách Thiên cũng ngây ra, mấy người vừa mới xông vào này bọn họ hoàn toàn không quen biết, căn bản không phải người Diệp gia, nhưng xem khí thế này, mấy người kia ai cũng đã đạt tới võ sư tam trọng, tuyệt đối không phải người bình thường.
Rầm rầm rầm!
Tình huống xảy ra bất ngờ, khiến cho trong đại sảnh nhất thời loạn cào cào, Lý Hạo Nhiên và Lưu Thiên Kiệt nhào lên đón đầu, muốn cản ba người này lại, nhưng đúng lúc này, một bóng người đột nhiên lao ra từ sau lưng ba người kia, một đôi chân như mộng như huyễn, cư nhiên lấy sức một người ngăn hai đại gia chủ lại.
Chỉ sơ sẩy một giây, lại khiến cho ba người Kỷ Linh tìm được cơ hội, nhanh chóng lao tới trước mặt Vương Điền.
Chưởng 61: Đánh cho một trận
Trên mặt Vương Điền mang theo vẻ hoảng sợ, liên tục lùi lại phía sau, miệng vẫn cậy mạnh hét lớn.
– Các ngươi dám động thủ với ta, có biết ta là ai không?
– Ngu ngốc!
Kỷ Linh cười lạnh, trực tiếp tát một cái thật mạnh lên bên mặt còn lại của Vương Điền, khiến cho bên mặt còn lại của gã cũng sưng lên, giống như hai cái bánh bao.
– Ta là quản sự Vương Điền của Vương gia, dám đánh ta thì ta giết cả nhà ngươi.
Vương Điền trừng mắt, phun một bụm máu, lọng ngọng nói.
– Ha ha, Vương gia? Vương gia là cái thá gì, đánh cho ta!
Ba người Kỷ Linh không hề cố kị điều chi, ra sức mà đánh thật mạnh, mãi cho tới khi đánh cho Vương Điền bò lăn ra đất, miệng toàn máu tươi, quần áo trên người không còn chỗ nào lành lặn.
– Dừng tay!
Lý Hạo Nhiên rốt cuộc cũng tìm được cơ hội thoát khỏi La Chiến, giơ song quyền lên đánh lùi đám người Kỷ Linh.
– Gia chủ Lý gia, ngươi dám động thủ với ta, có biết phạm tội gì không?
Kỷ Linh nhíu mày.
Lý Hạo Nhiên vốn còn muốn động thủ, nhưng nhìn thấy khí thế bức người của Kỷ Linh thì không nhịn được mà thoáng do dự, chỉ đành phải đỡ Vương Điền dậy trước.
Chỉ thấy Vương Điền bị ba người Kỷ Linh đánh cho một trận, gần như không nhìn ra bộ dạng ban đầu, hai con mắt bị đánh sưng húp chỉ còn lại một khe mỏng, hai hàm răng rớt mất mười bảy mười tám cái.
– Đủ rồi, La giáo quan, được rồi, để cho bọn chúng cút đi.
Diệp Huyền thản nhiên nói.
Lúc này bóng người đang hoàn toàn áp chế đánh cho Lưu Thiên Kiệt không thể đánh trả mới dừng tay, nhảy sang một bên.
– Diệp Huyền, ta sẽ nhớ kỹ chuyện này.
Vương Điền thở hồng hộc, trong giọng nói tràn đầy oán độc, miệng vẫn phun máu tươi, chỉ vào mấy người Kỷ Linh, gằn từng chữ:
– Còn các ngươi nữa, có gan thì xưng tên đi, nếu không giết cả nhà các ngươi thì ta không mang họ Vương.
– Ha ha.
Kỷ Linh cười lạnh, cao giọng nói:
– Vậy thì nghe cho kỹ đây, lão tử đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, đại đội trưởng của đại đội thứ nhất thành vệ quân Kỷ Linh, nếu như Vương Điền ngươi muốn trả thù thì cứ việc tới Lam Nguyệt thành tìm ta, lão tử đợi ngươi đại giá quang lâm.
– Ha ha, ta cũng vậy, đại đội trưởng đại đội thứ hai của thành vệ quân Trần Phong.
– Đại đội trưởng của đại đội thứ ba thành vệ quân Lãnh Đao, cứ tới đi, chỉ sợ ngươi không có gan này thôi.
Ba người cười lạnh mở miệng, đồng loạt lấy lệnh bài đại đội trưởng của thành vệ quân ra, lệnh bài bằng bạc sáng loáng tới mức khiến cho gia chủ Lý gia Lý Hạo Nhiên run lẩy bẩy, người mà mình đánh lúc này cư nhiên lại là đại đội trưởng thành vệ quân của Lam Nguyệt thành.
– Ngươi…
Vương Điền cũng giật thót.
Kỷ Linh cười lạnh:
– Lão tử đánh ngươi vài bạt tay chính là để mắt tới ngươi, ngay cả nhị gia Vương Tuyên của Vương gia các ngươi cũng bị thống lình nhà ta tống vào đại lao, ngươi chỉ là một tên quản sự mà cũng dám ngông cuồng trước mặt Huyền thiếu.
– Huyền thiếu ở Tinh Huyền học viện phế đi thiên tài Vương Phi của Vương gia các ngươi, và thiên tài Chu Huyên của Chu gia, Vương gia và Chu gia các ngươi đều không làm gì được Huyền thiếu, ngươi chỉ là một tên quản sự mà cũng dám ở đây huênh hoang ra vẻ.
– Nếu như không phải Huyền thiếu ngăn lại thì dù hôm nay bọn ta có đánh chết ngươi thì Vương gia của các ngươi cũng không dám nói nửa câu.
– Còn không mau cút đi cho ta, chẳng lẽ các ngươi còn muốn chúng ta mời đám các người trở về thành vệ sở uống trà sao?
Nghe mấy người Kỷ Linh liên tục quát hỏi thì sắc mặt của đám người Vương Điền lập tức tái mét, tức giận tới mức nửa ngày không nói được gì, chật vật đi ra khỏi đại sảnh Diệp gia.
– Diệp Huyền, bọn họ là?
Diệp Phách Thiên lẳng lặng nhìn tất cả mọi việc, trên gương mặt chẳng những không có vẻ gì là vui mừng, mà ngược lại còn hơi nhíu mày.
– Gia gia, vị này chính là La Chiến lão sư của Tinh Huyền học viện, ba vị này là đại đội trưởng thành vệ quân, là tuỳ tùng của ta, chuyên môn hộ tống ta về nhà, La giáo quan, Kỷ Linh, các người lui xuống trước một lúc đi, lát nữa ta sẽ nhờ gia gia an bài chỗ nghỉ ngơi cho các ngươi.
La Chiến cười nhạt một cái:
– Diệp Huyền, có việc gì thì cứ gọi ta.
Còn ba người Kỷ Linh thì trực tiếp đồng thanh hét lớn:
– Vâng, Huyền thiếu.
Sau đó cung kính lui ra ngoài.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 108: Lão Gia Tử Ra Tay (3)
Đám người Diệp Hiên thấy thế thì trợn mắt há mồm:
– Cư nhiên là giáo quan mặt lạnh, cùng về chung với Diệp Huyền, trời ạ.
– Diệp Huyền, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao đại đội trưởng thành vệ quân lại trở thành tuỳ tùng của ngươi, tại sao lão sư của học viện lại theo ngươi trở về?
Đợi sau khi đám người La Chiến đi rồi, Diệp Phách Thiên mở miệng hỏi, ngữ khí của lão rất ngưng trọng, chân mày nhíu chặt, mang theo vẻ lo lắng.
Tất cả người của Diệp gia có mặt trong đại sảnh đều đưa mắt nhìn về phía Diệp Huyền.
Diệp Huyền cười khẽ một tiếng:
– Gia gia không cần lo lắng, ta biết rõ ngươi đang nghĩ gì, ngươi sợ ta bị kẻ khác lợi dụng, những gì ta làm đều là kẻ khác sắp đặt.
Thật ra thì mấy người đó chính là hộ vệ của ta mà thôi, còn La Chiến lão sư theo ta về cũng là vì muốn bảo vệ ta mà thôi, ta không bị ai khống chế, cũng không bị bất cứ kẻ nào lợi dụng, xảy ra xung đột với Vương gia cũng là do hành vi cá nhân của ta.
Diệp Huyền vừa dứt lời thì thân hình của Diệp Phách Thiên cũng chấn động, kinh ngạc nhìn về đứa cháu trai này của mình.
Vì như lời Diệp Huyền đã nói, trong nháy mắt khi nhìn thấy đám người Kỷ Linh, lão chẳng những không hề hưng phấn, vui sướng mà ngược lại còn cảm thấy lo lắng và sợ hãi, sợ Diệp Huyền trở thành quân cờ của kẻ khác, lợi dụng Diệp gia bọn họ đối kháng với Vương gia.
Không ngờ mình còn chưa mở miệng hỏi thì Diệp Huyền đã tự nói ra, tư duy nhanh nhạy như vậy.
– Hừ, ngươi nói ngươi không bị ai khống chế thì ai mà tin được, đại đội trưởng thành vệ quân là nhân vật thế nào? Mấy người kia sẽ nghe theo lệnh của ngươi sao, ngươi nghĩ ngươi là ai? Diệp Huyền, nói mau đi, những người này lợi dụng ngươi với mục đích gì?
Diệp Triển Đường liên tục chất vấn, không chút lưu tình:
– Phụ thân, trong chuyện này nhất định có điều cổ quái.
– Những chuyện này không cần ngươi quản.
Diệp Huyền lạnh lùng nhìn gã một cái, sau đó nói với Diệp Phách Thiên:
– Gia gia, nguyên nhân cụ thể vì sao bọn họ lại nghe theo lệnh của ta thì nói ra rất phức tạp, bất quá bọn họ sẽ không gây bất lợi cho Diệp gia ta.
– Ngươi nói không có thì không có, còn có vị lão sư của Tinh Huyền học viện kia, đường đường là cường giả địa võ sư nhất trọng, tại sao lại theo ngươi về đây, đám ngươi kia nhất định có âm mưu gì đó, phụ thân, ngươi nhất định phải minh xét.
Tất cả mọi người đều chấn động, nhìn về phía Diệp Huyền với vẻ ngờ vực.
Quả thật rất kỳ quái, lúc nãy La Chiến có thể dùng lực lượng một người mà ngăn được sự liên thủ của hai đại cường giả địa võ sư nhất trọng là Lý Hạo Nhiên và Lưu Thiên Kiệt, thực lực như vậy tuyệt đối đã tới trình độ hơn hẳn gia chủ Diệp Triển Hùng, trong số cường giả địa võ sư nhất trọng thì cũng thuộc hàng đỉnh tiêm, người như vậy sao có thể đi theo Diệp Huyền, bảo vệ sự an toàn cho hắn đây, chỉ nghĩ tới thôi cũng đã khiến người ta không dám tin rồi.
Một cường giả cường đại ngang ngửa với gia chủ Diệp Triển Hùng mà lại bảo vệ một tên đệ tử phế vật của Diệp gia, thật chẳng khác nào hoàng đế đi bảo vệ một tên ăn mày cả, nói không có điều chi khuất tất mới là lạ.
– Diệp Hiên, Diệp Vân, Diệp Phỉ, ba người các ngươi học tập ở Tinh Huyền học viện, có biết gì về La Chiến này không, kể hết cho ta biết.
– Vâng, gia gia.
Diệp Hiên cau mày, mặc dù gã không ưa Diệp Huyền, nhưng vẫn thành thực trả lời:
– La Chiến quả thực là lão sư của Tinh Huyền học viện ta, là giáo quan dạy khoá vũ kỹ, hắn gia nhập Tinh Huyền học viện từ sáu năm trước, là viện trưởng Trử Vĩ Thần tự mình đưa về từ vương thành, trước khi làm lão sư hình như hắn là giáo uý của kim sư quân đoàn của vương quốc, sau đó vì bị thương trong một chiến dịch cho nên mới phải xuất ngũ, chấp nhận lời mời của viện trưởng, vào học viện dạy học.
– Cái gì, giáo uý của kim sư quân đoàn?
– Chẳng trách trên người hắn lại có khí tức quân nhân.
– Chiêu thức mà hắn thi triển ban nãy đúng là có phong cách quân lữ.
Trong đại sảnh Diệp gia liên tục vang lên tiếng kêu kinh ngạc.
Kim sư quân đoàn là quân đoàn vương bài cường đại nhất của Lưu Vân Quốc, giáo uý của nó tuyệt đối là tướng lĩnh trung tầng, địa vị quả thực cao tới mức khó mà tưởng tượng được, người bình thường căn bản không thể tiếp xúc được, cho dù đã xuất ngũ thì lực ảnh hưởng vẫn vô cùng đáng sợ.
Một giáo uý của kim sư quân đoàn, ba đại đội trưởng của Lam Nguyệt thành, lại làm hộ vệ cho một đệ tử của Diệp gia mình, chuyện này mà truyền ra thì căn bản không ai dám tin, chẳng khác nào vớt trăng nói đáy nước.
Tộc nhân của Diệp gia đều trợn mắt há mồm
Ngay cả Diệp Phách Thiên cũng ngây ngẩn cả người, cười khổ một cái, lúc này lão đã tin Diệp Huyền hoàn toàn không bị ai khống chế, đối phương có thể có ý đồ gì được đây.
Diệp gia chỉ là hào cường một phương ở Thanh Sơn Trấn, nếu như thật sự có người đứng sau lưng bày ra mọi việc thì thế lực có thể điều động được những nhân vật tầm cỡ này thì căn bản không cần phải phức tạp hoá mọi việc như thế này lên làm gì, chỉ cần nói một câu thôi e là cũng đủ để tiêu diệt Diệp gia rồi.
– Đúng rồi.
Diệp Phách Thiên lại nhíu mày:
– Vừa rồi đại đội trưởng của thành vệ quân có nói ngươi phế đi Chu Huyên của Chu gia và Vương Phi của Vương gia, rốt cuộc là có chuyện gì?
Chuyện này đã xảy ra mấy ngày trước, Vương gia và Chu gia vội vàng đi giải quyết với bên phủ thành chủ, cho nên không có tin tức gì truyền về đây cũng là bình thường.
Diệp Huyền lúc này liền kể giản lược chuyện đã xảy ra.
Mọi người nghe xong đều ngẩn người.
– Ngươi…. ngươi đây là muốn kéo gia tộc vào vực sâu, không được, phụ thân, nhất định phải giao Diệp Huyền ra, nếu như không giao thì Diệp gia ta sẽ bị huỷ vào tay hắn.
Diệp Triển Đường tiếp tục nhịn không được mà sợ hãi kêu lớn.
Những tộc nhân khác hai mặt nhìn nhau, trong lòng cảm thấy tuyệt vọng.
Trời ạ, Diệp Huyền khiến cho đệ tử của Vương gia bị đuổi học còn không đủ, cư nhiên lại phế đi cả hai thiên tài của Chu gia và Vương gia, hắn sợ thù hằn chưa đủ sâu hay sao.
Một Vương gia thôi đã đủ khiến cho Diệp gia nguy cơ tứ phía, gần như bị huỷ, lại thêm một Chu gia, căn bản không cần phải kháng cự nữa, dưới sự chèn ép của hai đại gia tộc, cho dù Diệp gia có phản kháng thế nào đi nữa cũng không trốn thoát hậu quả diệt vong.
Cái tên gây hoạ này, quả thực biết gây chuyện.
– Không thể nào.
Đúng lúc này, ba người Diệp Hiên đột nhiên kêu lên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 109: Mặt Ủ Mày Chau (1)
– Diệp Huyền, rốt cuộc ngươi nói bậy nói bạ là có mục đích gì, theo ta được biết thì trước khi chúng ta rời khỏi học viện thì Vương Phi đã đột phá tới võ sĩ linh võ cảnh rồi, lấy thực lực của ngươi sao có thể đánh bại hắn trên lôi đài được.
– Đúng, thiên phú của Chu Huyên cũng không thua gì Vương Phi, ngay cả ba người bọn ta cũng không phải đối thủ, ngươi sao có thể đánh bại bọn họ được.
Mấy người Diệp Phách Thiên cũng cảm thấy nghi ngờ, đúng vậy, thực lực của Diệp Huyền bọn họ biết rất rõ, mấy năm nay luôn ở cảnh giới nhất mạch, sao có thể làm ra nhiều chuyện như vậy ở Tinh Huyền học viện? Một lần đánh bại hai thiên tài của hai đại gia tộc, chuyện này căn bản không thể nào.
Diệp Huyền cười lạnh, nói với vẻ khinh thường:
– Bất quá là hai tên phế vật mà thôi, có gì mà không thể, các ngươi kém bọn chúng, không có nghĩa là ta cũng kém bọn chúng, xem bộ dạng kinh ngạc của các ngươi kìa.
– Ngươi…
Trên mặt Diệp Vân lộ ra vẻ trào phúng.
– Bất quá chỉ là hai tên phế vật mà thôi? Ngươi nói mà không biết mắc cỡ, ngay cả ta cũng chỉ là lục mạch võ giả, Vương Phi và Chu Huyên đã là võ sĩ linh võ cảnh rồi, chỉ bằng ngươi mà cũng có thể đánh bại hắn? Ngươi bịa ra cả một câu chuyện hoang đường như vậy để gạt gia gia và mọi người rốt cuộc là có dụng ý gì, mau nói thật đi.
Không thể không nói, Diệp Vân thân là con của Diệp Triển Đường nên luôn đứng về phía cha của gã.
– Gạt? Ta cần phải gạt ai sao, võ sĩ linh võ cảnh mà thôi, trợn mắt chó của ngươi lên mà xem, đây là cái gì?
Diệp Huyền cũng không nói nhiều, trực tiếp thúc giục huyền khí, một cỗ huyền khí chi quang nồng đậm đột nhiên phóng ra từ trên người của hắn, khiến cho toàn trường chấn kinh.
– Đây là, là huyền khí chi quang, Huyền nhi, ngươi đột phá linh võ cảnh rồi?
Diệp Triển Vân là người đầu tiên phản ứng lại, kích động nắm lấy hai vai của Diệp Huyền, toàn thân run run, lệ nóng doanh tròng.
– Huyền nhi, ngươi…
Diệp Phách Thiên lão gia tử cũng sợ ngây người.
– Gia gia, phụ thân, hài nhi bất tài, vừa mới đột phá linh võ cảnh.
Lấy tính cách của Diệp Huyền, chuyện này hắn căn bản không muốn nói ra làm gì, nhưng vì để cho mấy người lão gia tử yên tâm thì chỉ có thể làm vậy.
– Huyền nhi, dùng huyền khí trùng kích!
Nghe vậy, Diệp Phách Thiên vẻ mặt kích động, vội nắm lấy cổ tay của Diệp Huyền bắt đầu thử khí tức của hắn, muốn xác định việc này.
Diệp Huyền hết lời để nói, nhưng đành phải làm theo ý muốn của lão gia tử đánh ra một cổ huyền khí.
Cảm nhận được kình lực mà thiếu niên vừa đánh ra, sắc mặt của Diệp lão gia tử bắt đầu thay đổi, nụ cười ngày càng lan rộng.
– Ha ha, quả nhiên đã đột phá rồi, cháu trai của ta quả nhiên đột phá, thật sự là ông trời phù hộ, ông trời phù hộ!
Cuối cùng Diệp lão gia tử cũng nhịn không được mà ngửa mặt lên trời cuồng tiếu, cười tới mức mặt cũng nở hoa:
– Huyền nhi, ta nhớ năm nay ngươi mới mười bốn tuổi đúng không, nói vậy thì sang năm chẳng phải là có thể tiến vào Huyền Linh học viện của vương quốc đúng không?
Diệp Huyền sờ lên mũi:
– Hẳn là không thành vấn đề.
– Ha ha ha, tốt quá, quả thực là quá tốt rồi, bây giờ còn ai dám nói cháu trai của ta là phế vật nữa, ngươi, ngươi, cũng là do ngươi, hừ, cả một đám nông cạn, còn đòi giao cháu trai của ta ra, sống bấy nhiêu tuổi cũng uổng phí hết rồi.
Huyền Linh học viện của vương quốc chính là thánh địa võ học của cả vương quốc, những thiên tài tốt nghiệp từ đó ra hầu hết đều có thể trở thành trụ cột của vương quốc, nếu như may mắn thì thậm chí còn có thể được sắc phong quý tộc, tới lúc đó Diệp gia sẽ không còn là hào cường của Thanh Sơn Trấn, mà còn có thể trở thành những quý tộc không thua kém gì tam đại gia tộc.
Lão gia tử dựng râu trừng mắt, hưng phấn tột đỉnh.
Những tộc nhân khác trong gia tộc cũng kích động hẳn lên.
Ngược lại với lão gia tử, Diệp Hiên và những tên vãn bối Diệp gia khác đứng một bên lúc này đều ngây ra, vẻ mặt không dám tin.
Tên Diệp Huyền lúc trước bị bọn họ gọi là phế vật, ức hiếp, hôm nay nhoáng một cái đã đột phá tới linh võ cảnh, nghịch chuyển lớn như vậy hung hăng dánh mạnh vào tim của mấy tên thiếu niên.
Lúc này thì bọn họ đều mê mang.
Ngay cả Diệp Huyền cũng đã đột phá tới linh võ cảnh rồi, chẳng lẽ nhưng kẻ được gọi là thiên tài gia tộc như bọn họ mới thực sự là phế vật?
Đúng lúc này, Diệp Triển Đường lại tạt thêm một chậu nước lạnh lên, mỉa mai:
– Phụ thân, người đừng mừng vội, Diệp Huyền quả thực đã đột phá linh võ cảnh, nhưng võ hồn của hắn lại là tử võ hồn, người như vậy cho dù có vào Huyền Linh học viện thì cũng không thể tốt nghiệp, thành tựu tương lai cũng chỉ có hạn thôi.
Nghe xong lời này, vẻ hưng phấn trên mặt của một số tộc nhân lập tức ảm đạm xuống.
Đúng vậy, võ hồn của Diệp Huyền chỉ là một tử võ hồn, cho dù có đột phá linh võ cảnh, có thể vào được Huyền Linh học viện, nhưng thành tựu tương lai vẫn có hạn như xưa thôi.
Võ hồn đối với một võ giả thật sự quá quan trọng.
– Đúng rồi.
Trong lúc mọi người đang cảm thấy tiếc nuối, thì Diệp Huyền đột nhiên sờ sờ mũi, mở miệng lần nữa:
– Gia gia, phụ thân, quên nói cho mọi người biết, ta chẳng những đột phá lên linh võ cảnh, còn thức tỉnh đại địa võ hồn nữa, hoá ra trước kia ta có song võ hồn, võ hồn lúc trước là một võ hồn khác.
Nói xong, Diệp Huyền trực tiếp thôi động đại địa võ hồn, quang mang màu vàng mờ ảo nháy mắt liền bao phủ toàn thân của hắn.
Đã nói với bọn họ chuyện đột phá rồi, vậy thì tiếp tục cho bọn họ hưng phấn thêm chút nữa đi.
Toàn trường thoáng chốc liền im bặt….
Trải qua đủ thứ chuyện, trò khôi hài trong đại sảnh rốt cuộc cũng kết thúc.
Diệp lão gia tử trực tiếp xử phạt thật nặng Diệp Triển Đường ngay tại chỗ, tước đi quyền nói chuyện của gã ở Diệp gia một năm, giao ra toàn bộ những mối làm ăn do gã quản lý, hội nghị gia tộc chỉ có thể ngồi nghe.
Nếu như không phải thực lực địa võ sư nhất trọng của Diệp Triển Đường vẫn còn có tác dụng quan trọng trong lúc hỗn loạn này thì gã phạm sai lầm lớn như vậy, phỏng chừng sẽ bị lão gia tử trực tiếp đá ra khỏi cao tầng của Diệp gia.
Mặc dù Vương Điền đã đi, nhưng sóng gió của Diệp gia cũng không vì vậy mà ngừng, lúc đêm khuya, lão gia tử triệu tập cao tầng trong gia tộc, mở hội nghị gia tộc.
Nội dung chủ yếu trong hội nghị chính là phải ứng phó với những đòn tấn công sắp tới của Vương gia như thế nào.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 110: Mặt Ủ Mày Chau (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










