[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 12 : Lật Trời (1) (c111-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Lật Trời (1)
Nhưng sáng sớm hôm nay mấy cửa hàng lớn này cũng đã phái người mang tin tới, báo rằng từ nay về sau sẽ chấm dứt quan hệ hợp tác cùng Diệp gia, cho nên mới khiến cho Diệp gia lo lắng, một khi kết thúc hợp tác với những cửa hàng này thì dược thảo chất đống trong kho của Diệp gia không thể nào bán được, đây quả thật là một hồi tai hoạ lớn đối với Diệp gia.
– Ai, hôm nay những cửa hàng thu mua dược liệu của Diệp gia ta ngày càng ít, không bán được dược liệu thì Diệp gia chúng ta sẽ thật sự xong đời.
– Bản thân Vương gia chính là buôn bán dược tề, không ít dược liệu ở Lam Nguyệt thành đều là do cửa hàng của Vương gia bán ra, chúng ta đối kháng với bọn họ thực là rất khó.
– Bằng không chúng ta thử xem có thể hoà giải với Vương gia được không?
– Hoà giải, ngươi cảm thấy có thể sao?
Không đợi Diệp Huyền mở miệng, rất nhiều tộc nhân than thở, những người này cũng vì chuyện của gia tộc mà bôn ba đến sức cùng lực kiệt.
– Hoà giải với Vương gia là không thể nào, theo ta thì giữa chúng ta và Vương gia chỉ có một bên có thể sống, không phải hắn chết thì chính là ta vong.
Diệp Huyền thản nhiên nói, trong mắt hiện lên một tia ngoan lệ.
Diệp Phách Thiên cười khổ một tiếng:
– Ta chưa từng nghĩ tới việc khiến cho Vương gia vong, Vương gia chính là tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, lúc này Diệp gia chúng ta có thể kiên trì tới như vậy đã là không tệ rồi.
Diệp Huyền không nói gì về việc này, chỉ nói tiếp:
– Gia gia, theo như ngươi nói thì mấy cửa tiệm đó trước kia lúc Vương gia động thủ với chúng ta thì vẫn không hề đổi hướng, sao đột nhiên liền quay sang đối phó với Diệp gia của chúng ta?
Diệp Phách Thiên cau mày:
– Đây cũng là điểm khiến ta nghi hoặc, mấy cửa tiệm này từ xưa tới nay đều có quan hệ tốt đẹp với Diệp gia chúng ta, tuy rằng lúc này Lý gia và Lưu gia liên thủ với nhau, nhưng dược liệu của Diệp gia chúng ta vẫn là tốt nhất ở Thanh Sơn Trấn, theo đạo lý thì bọn họ không nên cự tuyệt chúng ta mới đúng.
– Phụ thân, chuyện này còn phải nói sao, nhất định là do Vương gia nhúng tay vào.
Diệp Triển Hùng cắn răng nói.
– Ta biết là do Vương gia gây khó dễ, hơn nữa nhất định là do Vương Điền làm ra sau việc ngày hôm qua, nhưng khiến ta nghi hoặc chính là mấy cửa tiệm này cung ứng thuốc cho hiệp hội luyện dược sư của Lam Nguyệt thành, trừ phi Vương gia cũng mua chuộc được cả hiệp hội luyện dược sư, bằng không mấy cửa tiệm này chắc chắn sẽ không liên thủ hành động đâu.
Diệp Phách Thiên thở dài.
– Lão gia tử, quan hệ của Diệp gia ta và phân bộ của hiệp hội luyện dược sư ở Thanh Sơn Trấn cũng không tệ, bằng không ta lại phái người sang đó nói chuyện?
Diệp Phách Thiên cười khổ một cái.
– Sau khi nhận được tin này ta đã tự mình đi tới phân bộ của hiệp hội luyện dược sư rồi, đáng tiếc là chẳng những không gặp được người phụ trách mà thậm chí ngay cả cửa chính của phân bộ hiệp hội luyện dược sư ta cũng không được vào, theo ta thấy thì hiệp hội luyện dược sư đã quyết tâm liên thủ cùng Vương gia rồi.
– Cái gì?
– Vậy thì phải làm sao đây?
– Hiệp hội luyện dược sư là nơi duy nhất chiếm nhiều phân nghạch dược tề hơn cả Vương gia, nếu như cả hai bên đều phong sát Diệp gia ta thì Diệp gia ở Lam Nguyệt thành quả thực là nửa bước cũng khó đi.
Người trong Diệp gia nghe được tin tức này thì trong lòng đều hoảng loạn, nếu quả thật như lời lão gia tử nói thì Diệp gia căn bản không cần phải tiếp tục cố gắng nữa làm gì, trực tiếp nhận thua cho rồi.
Vương gia và hiệp hội luyện dược sư chiếm cứ khoảng tám mươi phần trăm phân ngạch ở Lam Nguyệt thành, hai bên mà liên thủ thì Diệp gia căn bản không thể đối kháng.
– Mọi người không cần lo lắng như vậy, theo ta được biết thì quan hệ của hiệp hội luyện dược sư và Vương gia gần đây cũng không được tốt, bằng không thì hai bên đã sớm thống nhất thị trường dược tề ở Lam Nguyệt thành rồi, ta đoán, đây là do cá phân hội hiệp hội luyện dược sư ở Thanh Sơn Trấn tự mình quyết định, ta chuẩn bị phái người đi tới hiệp hội luyện dược sư của Lam Nguyệt thành để thăm dò một chút, chỉ cần có thể qua được ải ở đó thì Diệp gia chúng ta chưa chắc sẽ ngã xuống đâu.
– Lão gia tử, vậy thì cũng phải đợi người của chúng ta đi tới Lam Nguyệt thành mới được, hiện tại là thời kỳ cao điểm để bán dược liệu, Diệp gia chúng ta không thể đợi được.
– Đúng vậy, tới Lam Nguyệt thành một chuyến đi về cũng phải tốn bốn năm ngày, cho dù tới lúc đó hiệp hội luyện dược sư ở Lam Nguyệt thành đồng ý mua hàng thì Diệp gia chúng ta cũng đã tổn thất một số phân ngạch rồi.
Người trong Diệp gia nghị luận liên tục, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng nan giải.
Diệp lão gia tử thở dài, chuyện các tộc nhân nói sao lão lại không rõ cho được, nhưng hiện tại chỉ có cách này mà thôi.
– Vậy đi, Triển Hùng, ngươi tự mình dẫn người tới Lam Nguyệt thành, nhất định phải nghĩ hết biện pháp để tạo quan hệ với hiệp hội luyện dược sư ở Lam Nguyệt thành, về phần nơi này, ta sẽ tự mình tới phân bộ bàn bạc, hy vọng Lương lão có thể nể tình chúng ta hợp tác đã nhiều năm mà đừng đuổi tận giết tuyệt.
Lão gia tử nghiêm giọng nói, quyết định cực nhanh.
Đúng lúc này, đột nhiên có đệ tử Diệp gia chạy vào, vội vã bẩm báo:
– Lão gia tử, không xong rồi, Lý gia và Lưu gia ở quảng trường của thị trấn công khai thu mua dược liệu, tuyên bố rằng hiệp hội luyện dược sư đã huỷ bỏ hợp tác cùng chúng ta, chuyển sang hợp tác với bọn họ, đệ tử nhìn thấy Hứa chấp sự của phân bộ hiệp hội luyện dược sư cũng có mặt ở đó, rất nhiều dược nông đang hợp tác cùng chúng ta hình như cũng có ý muốn bán dược tài cho bọn họ rồi.
– Cái gì?
– Vương gia đây là chuẩn bị đuổi tận giết tuyệt mà.
– Chết tiệt.
Rất nhiều tộc nhân đều nổi giận đùng đùng.
– Hiệp hội luyện dược sư? Đúng là trùng hợp!
Diệp Huyền sờ sờ lên mũi, trên mặt nở một nụ cười, tự tin nói:
– Gia gia, ta có cách khiến cho hiệp hội luyện dược sư hợp tác cùng Diệp gia chúng ta.
– Ngươi? Ngươi có cách gì?
Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong đại sảnh đều quay mặt nhìn về phía Diệp Huyền, vẻ mặt nghi hoặc và không dám tin.
Bọn họ không tin, một thiếu niên mới mười mấy tuổi như Diệp Huyền có thể có cách nào.
– Gia gia, người cứ yên tâm tin tưởng ta đi, đại sự liên quan tới gia tộc, ta lừa ngươi làm gì.
Bây giờ mọi người cứ tới quảng trường trước, trấn an dược nông trước đi, ta và phụ thân sẽ tới phân bộ hiệp hội luyện dược sư một chuyến, sau khi thuyết phục người phụ trách xong thì lập tức tới tụ hợp cùng các ngươi.
Diệp Huyền phân phó rõ ràng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 112: Lật Trời (2)
Lão gia tử nhìn thấy Diệp Huyền tự tin như vậy thì trong lòng không khỏi rung động, chẳng lẽ tiểu tử này thật sự có cách thuyết phục được hiệp hội luyện dược sư sao?
Tuy rằng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng hiện tại sự tình gấp rút không cho phép lão có thời gian lo lắng quá nhiều, sau khi phân phó xong thì lập tức dẫn người đi thẳng tới quảng trường.
Đúng như lời Diệp Huyền nói, chuyện tới mức này rồi thì điều lão cần phải làm ngay chính là đi trấn an những dược nông đang yếu lòng kia, chuyện khác chỉ có thể đợi sau này lại nói.
Còn Diệp Huyền và phụ thân của hắn thì đi tới phân bộ của hiệp hội luyện dược sư Thanh Sơn Trấn.
Hiệp hội luyện dược sư là thế lực cao cấp nhất ở Lam Nguyệt thành, ở Thanh Sơn Trấn cũng vậy, kiến trúc phân bộ của nó cũng là phong cảnh đẹp nhất ở Thanh Sơn Trấn.
Trước kia Diệp Triển Vân đã tới rất nhiều lần, cho nên quen đường, đi lên cầu thang của phân bộ hiệp hội luyện dược sư, Diệp Triển Vân căn dặn Diệp Huyền, lát nữa đừng nên mở miệng nói bừa, thái độ cũng phải cẩn thận một chút.
Người phụ trách cao nhất ở phân bộ hiệp hội luyện dược sư Thanh Sơn Trấn là một vị nhất phẩm luyện dược sư gọi là Lương lão, nhưng người này phần lớn thời gian đều ở trong phòng thí nghiệm nghiên cứu chế tạo dược tề, cho nên phần lớn sự vụ hằng ngày đều giao cho Hứa chấp sự của phân bộ xử lý.
Hôm nay Hứa chấp sự tới quảng trường cùng với người của Lý gia, vậy thì người có thể thay đổi quyết định chỉ có mình Lương lão.
Đúng lúc hai người Diệp Huyền đang đi lên cầu thang, tên tiểu nhị đứng ở quầy thuốc từ xa đã nhìn thấy mấy người Diệp Huyền.
– Này, các ngươi làm gì đó, đi ra chỗ khác cho ta, đây không phải nơi các ngươi nên tới.
Tên tiểu nhị này một mức công tác ở quầy thuốc của phân bộ hiệp hội luyện dược sư, sao có thể không quen biết phụ thân Diệp Triển Vân của Diệp Huyền đực, trước kia gã còn nghênh đón qua rất nhiều lần, là đối tượng gã nịnh bợ nhiều lần.
Nhưng bây giờ chuyện đã khác xưa, hiệp hội luyện dược sư đã đổi chiều, Diệp gia không phải là người gã cần phải nịnh bợ nữa, việc làm ăn của phân bộ hiệp hội luyện dược sư cũng đã chuyển qua cho hai nhà Lý, Lưu rồi, nói cách khác, Diệp gia tuy rằng vẫn là đệ nhất hào cường của Thanh Sơn Trấn, nhưng chỉ là một nhân vật đời thứ hai của Diệp gia thì gã cũng không cần nể mặt nhiều.
– Ha ha ha, vị tiểu ca này, tại hạ Diệp Triển Vân, muốn gặp Lương lão của phân bộ các ngươi, kính xin thông báo giùm một tiếng.
Không đợi Diệp Huyền mở miệng thì Diệp Triển Vân đã mỉm cười nói.
– A, hoá ra là người của Diệp gia sao, đi đi đi, ta còn tưởng là ai, nói cho ngươi biết, Lương lão của chúng ta không rảnh, ngươi từ đâu tới thì trở về chỗ đó đi, đừng có đứng trước cửa tiệm của ta.
Tiểu nhị nói với giọng điệu âm dương quái khí, không kiên nhẫn xua xua tay, giống như đang đuổi ruồi bọ vậy.
– Đây là chút tâm ý, kính xin tiểu ca thông báo giùm một tiếng.
Diệp Triển Vân lấy ra một tờ huyền phiếu, đưa tới.
– A, vừa ra tay đã đưa ngay năm trăm huyền tệ, Diệp gia các ngươi còn tiền sao?
Tiểu nhị cười lạnh, đẩy tay của Diệp Triển Vân ra, sắc mặt trầm xuống.
– Ngươi xem ta có giống loại người sẽ nhận tiền của ngươi sao.
– Gặp Lương lão? Ngươi có biết Lương lão của hiệp hội luyện dược sư chúng ta bận rộn tới mức nào không? Ngươi muốn gặp thì có thể gặp sao?
– Nói cho ngươi biết, chỉ cần có ta ở đây thì ngươi sẽ không gặp được ai hết.
– Còn đứng ngây ra đó làm gì, đừng có cản trở việc buôn bán của chúng ta, ra cửa quẹo phải, đi đi không tiễn.
Tiểu nhị phất phất tay, vẻ mặt không kiên nhẫn, nước bọt đều sắp phun lên mặt của phụ thân Diệp Huyền, một bộ tiểu nhân đắc chí.
Thật ra thì gã rất muốn nhận năm trăm huyền tệ này, nhưng Hứa chấp sự của bọn họ bây giờ đã hợp tác với Vương gia của Lam Nguyệt thành, từ sớm đã căn dặn qua, gã sẽ không vì chút tiền này mà chọc giận Hứa chấp sự.
Diệp Huyền đứng bên cạnh một mực không chen được câu nào nhìn thấy vậy thì nhíu mày.
Nhìn thấy Diệp Huyền nhíu mày, mấy người Kỷ Linh đi theo bên cạnh hắn từ đầu chí cuối vốn đang nén cơn giận rốt cuộc cũng bạo phát….
– Bốp!
Gã trực tiếp cho tên tiểu nhị kia một cái tát.
– Mở to mắt chó của ngươi lên mà nhìn cho rõ, xem ngươi đang nói chuyện với ai!
– Người phụ trách của ngươi bận rộn như vậy, vậy ngươi có biết thiếu gia ta bận tới mức nào hay không?
– Ngươi chỉ là một tên tiểu nhị mà còn kiêu ngạo như vậy, cha mẹ của ngươi có biết không? Người lãnh đạo của các ngươi có biết không?
– Thứ mắt chó nhà ngươi dám ngông cuồng như vậy, ngươi có tin lão tử có thể cho ngươi đi gặp diêm vương ngay lập tức không?
Tiểu nhị bị Kỷ Linh tát cho một cái nổ đom đóm mắt, cả người ngây ra, ôm mặt, vẻ mặt không dám tin.
Nơi này chính là phân bộ của hiệp hội luyện dược sư, nơi cao quý nhất ở Thanh Sơn Trấn.
Xưa nay ai nhìn thấy gã mà không mỉm cười ngon ngọt với gã.
Nhưng hôm nay mình lại bị đánh!
Người đánh mình lại là Diệp gia đã sắp tiêu tới nơi kia.
Đây quả đúng là muốn lật trời mà.
Một màn này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây đều tròn mắt kinh ngạc.
Tình huống gì thế này, Lương đại sư từ khi nào lại dễ nói chuyện như vậy? Vừa rồi còn nói muốn tiêu diệt Diệp gia kia mà, sao mới đảo mắt đã quay ngoắt đi thế này? Cho dù là lão gia tử Diệp Phách Thiên của Diệp gia tới chỉ sợ cũng không thể khiến cho lão cười một cái được.
Diệp Huyền mặt không thay đổi, thản nhiên nói:
– Tìm chỗ nói chuyện đi.
– Vâng.
Lương đại sư mỉm cười, sau đó trừng mắt nhìn hộ vệ bên cạnh:
– Còn đứng sững sờ ở đây làm gì, còn không mau dọn dẹp nơi này, quăng tên rác rưởi này ra cho ta.
– Hà chấp sự, lấy lá trà ngon nhất của lão phu ra đây, ta muốn chiêu đãi các vị khách quý.
Rất nhanh, mấy người Diệp Huyền đã được mời vào trong, Lương đại sư tự mình tiếp đón.
Diệp Triển Vân tới phân bộ của hiệp hội luyện dược sư này rất nhiều lần rồi, trước kia cùng lắm cũng chỉ là Hà chấp sự và Hứa chấp sự tiếp khách, hơn nữa thái độ đều rất ngạo mạn, về phần Lương đại sư thì tuy rằng đã gặp lướt qua mấy lần, nhưng ngay cả cơ hội nói một lời cũng không có.
Nhưng hôm nay người phụ trách của phân bộ hiệp hội luyện dược sư là Lương đại sư lại tự mình đón tiếp, hơn nữa còn coi y là khách quý, tự mình dâng trà, đây cũng là lần đầu tiên.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 113: Lão Gia Tử Bạo Phát (1)
Diệp Triển Vân bị con trai Diệp Huyền của mình làm cho kinh ngạc thêm lần nữa, tiểu tử này, mới mấy tháng không gặp đã khiến người ta phải lau mắt mà nhìn.
Tự mình dâng trà ngon lên, Lương đại sư thấp thỏm trong lòng, chẳng màn khách sáo nữa, trực tiếp cười nói:
– Vị thiếu hiệp này có được khách khanh lệnh do hội trưởng tự mình ban phát, thấy lệnh bài như thấy hội trưởng, không biết thiếu hiệp tới phân bộ hiệp hội luyện dược sư Thanh Sơn Trấn ta có chỉ thị gì?
Khách khanh lệnh? Thấy lệnh bài như thấy hội trưởng?
Diệp Triển Vân đang uống trà bị cả kinh suýt chút nữa phỏng lưỡi, Hà chấp sự đứng một bên chờ lệnh cũng nhũn hai chân, thiếu chút nữa đặt mông ngã bịch xuống đất.
Có thể được Lương đại sư gọi là hội trưởng, cả hiệp hội luyện dược sư này chỉ có một người, đó chính là đại Boss của tất cả luyện dược sư ở Lam Nguyệt thành, hội trưởng Hoa La Huyên.
Bây giờ thì tất cả mọi người có mặt ở đây đều hiểu ra vì sao Lương đại sư lại khách khí như vậy.
Diệp Huyền không quên chính sự, lạnh lùng nói:
– Không biết tại sao phân bộ hiệp hội luyện dược sư Thanh Sơn Trấn các ngươi lại huỷ bỏ hợp tác mua bán dược liệu cùng Diệp gia ta.
– Huỷ bỏ hợp tác mua bán dược liệu cùng Diệp gia các ngươi?
Lương đại phu cảm thấy nghi hoặc, vẻ mặt này không giống như đang giả bộ, lão nhìn về phía Hà chấp sự:
– Đây là có chuyện gì?
– Lương đại sư, chuyện là thế này, là do đêm qua Hứa chấp sự và Vương gia của Lam Nguyệt thành đã bàn bạc, mấy hôm nay ngươi đều bận rộn luyện đan, việc làm ăn bình thường ngươi cũng không hỏi tới, cho nên Hứa chấp sự và ta cũng không vội bẩm báo với ngươi.
Sắc mặt Lương đại sư sa sầm xuống.
– Hai người các ngươi thật to gan, chuyện lớn như vậy ai cho các ngươi quyền tự mình làm chủ? Các ngươi có xem người phụ trách như ta ra gì hay không? Diệp gia và hiệp hội luyện dược sư ta đã hợp tác lâu như vậy rồi, luôn luôn cẩn trọng không hề sơ sót, ai cho các ngươi huỷ, đúng là to gan làm loạn.
Hà chấp sự đứng một bên bị chửi xối xả, chỉ có thể không ngừng gật đầu, nhưng trong lòng cũng hết lời để nói, thầm nghĩ: Bình thường chuyện làm ăn ngươi có quan tâm hỏi han gì tới đâu, nói cho ngươi biết ngươi còn ngại quấy rầy ngươi luyện đan, bây giờ xảy ra chuyện lại trách chúng ta không nói cho ngươi biết.
– Đúng rồi, Hứa chấp sự đâu rồi? Mau bảo hắn lăn tới đây gặp ta.
Sau khi giáo huấn một trận thì Lương đại sư cười làm lành nói với Diệp Huyền:
– Diệp thiếu hiệp ngươi cũng nghe rồi đó, chuyện này tại hạ cũng không hay biết gì, bằng không tại hạ tuyệt đối sẽ không để cho thủ hạ làm xằng làm bậy như vậy.
Lão còn tưởng rằng trong việc hợp tác với Diệp gia có bóng dáng của hội trưởng, cho nên liên tục giải thích, hơn nữa còn vỗ ngực đảm bảo nói:
– Ngươi cứ yên tâm đi, ta nhất định sẽ dốc hết sức mình, sau này sẽ tiếp tục hợp tác với Diệp gia lần nữa, không biết ý thiếu hiệp thế nào?
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Không phải sau này mà là hiện tại, ta cảm thấy các hạ cần phải tới quảng trưởng xem một chuyến.
– Quảng trường?
Lương đại sư ngẩn ra.
Hà chấp sự đứng kế bên thấp giọng nhắc nhở:
– Lương đại sư, hiện tại Hứa chấp sự đang ở quảng trường của Thanh Sơn Trấn, tuyên bố chuyện chúng ta hợp tác với Vương gia, chuẩn bị chèn ép Diệp gia, chiếm hoàn toàn thị trường dược tài của Thanh Sơn Trấn.
– Cái gì?
Lương đại sư nghe nói như vậy thì lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt tức giận, quát lên:
– Hắn quả là to gan lớn mật, ai cho hắn quyền quyết định như vậy!
Lúc này thì Lương đại sư thật sự nổi giận rồi, trước kia tức giận chẳng qua chỉ là để hạ lửa giận của đám người Diệp Huyền mà thôi, nhưng bây giờ lão rõ ràng đã thật sự nổi giận rồi.
Hứa chấp sự chọn hợp tác với bất kỳ người nào cũng là quyền tự do của hiệp hội luyện dược sư bọn họ, người ngoài không có tư cách nói gì, nếu như không phải Diệp Huyền cầm khách khanh lệnh tới thì lão cũng không cảm thấy Hứa chấp sự làm sai điều gì.
Nhưng hợp tác thì hợp tác, Hứa chấp sự dám giống trống khua chiêng công khai hợp tác hai bên giữa ban ngày ban mặt như vậy, chuyện này không chỉ đại biểu cho hai nhà hợp tác làm ăn với nhau, mà còn có chút khuynh hướng chính trị.
Vương gia và hiệp hội luyện dược sư là hai thế lực dược tề lớn nhất Lam Nguyệt thành, hành động này thậm chí có thể khiến cho những thế lực khác ở Lam Nguyệt thành có suy đoán khác, liệu có phải Vương gia và hiệp hội luyện dược sư đang chuẩn bị lũng đoạn thị trường dược tề hay không.
Như vậy thì ngay cả hiệp hội luyện dược sư ở Lam Nguyệt thành cũng sẽ gặp rắc rối.
Một khi hội trưởng biết rõ chuyện này thì sẽ xem đây là sai lầm lớn đặc biệt nghiêm trọng của lão, nghĩ lão không làm tròn chức trách.
– Diệp thiếu hiệp, hiện tại chúng ta lập tức tới quảng trường, ta muốn nhìn xem, Hứa chấp sự này rốt cuộc muốn làm trò quỷ gì.
Thanh Sơn Trấn là nơi cung ứng dược liệu lớn nhất ở xung quanh Lam Nguyệt thành, Lương Phương có thể làm người phụ trách của phân bộ hiệp hội luyện dược sư Thanh Sơn Trấn, chứng tỏ địa vị của lão ở hiệp hội luyện dược sư cũng không thấp, nơi này bổng lộc cao, khí hậu tốt, hơn nữa còn nắm được mạch môn của cả hiệp hội luyện dược sư, dược liệu nơi này cung ứng thoải mái, mấy năm qua lão sống ở đây vô cùng thuận lợi.
Nhưng nơi tốt thế này, những luyện dược sư khác ở hiệp hội luyện dược sư cũng một mực dòm ngó.
Nếu như bởi vì chuyện lần này mà khiến cho lão mất sự tín nhiệm của hội trưởng, bị điều đi nơi khác thì chắc là lão sẽ khóc không ra nước mắt.
Lương đại sư lập tức cho gọi nhân mã, hộ tống đám người Diệp Huyền cùng nhau đi tới quảng trường Thanh Sơn Trấn.
Trên quảng trường lúc này.
Một đám dân chúng đang xúm lại một chỗ, đám người chen lấn vây quanh quảng trường kín mít, nước cũng không lọt.
Quảng trường Thanh Sơn Trấn là nơi rộng lớn nhất trong Thanh Sơn Trấn này, bởi vậy cho nên nơi đây cũng thành chỗ giao dịch của một số tiểu thương và dược nông, mỗi ngày đều có rất nhiều dược nông và tiểu thương tới đây thu mua buôn bán dược tài, có thể nói, nơi này chính là khu vực giao dịch quan trọng nhất của cả Thanh Sơn Trấn.
– Chư vị, mọi người cũng thấy rồi đấy, từ hôm nay trở đi, Lưu gia, Lý gia ta sẽ hợp tác với Vương gia Lam Nguyệt thành, cùng với hiệp hội luyện dược sư, thu mua dược liệu số lượng lớn, Lý gia chúng ta rất có thành ý, chỉ cần là dược nông của Thanh Sơn Trấn ta, bất luận ít hay nhiều, chúng ta đều mua hết.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 114: Lão Gia Tử Bạo Phát (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 115: Đồ Chết Giẫm (1)
– Hay, hay cho lời khuyên của ngươi, Hứa Thành, lời này của ngươi tự mãn quá mức rồi.
– Ta nói cho các ngươi biết, Diệp Phách Thiên ta khi xưa tới Thanh Sơn Trấn, dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, có khó khăn gì mà ta chưa từng gặp, nhưng chưa từng để ai khinh khi!
– Muốn ta bán trang viên, giao đệ tử Diệp gia ra, ngoan ngoãn rời đi quả là nằm mơ, Diệp Phách Thiên ta một thân thiết cốt hiên ngang, không làm được những việc nhục nhã tôn nghiêm thế này!
– Hứa chấp sự ngươi muốn phong sát ta sao? Vương gia muốn phong sát ta đúng không? Không sao hết, các ngươi cứ thoải mái phong sát, Diệp Phách Thiên ta không tin, các ngươi có thể một tay che trời hết Thanh Sơn Trấn!
– Cho dù các ngươi có thể một tay che trời thì Diệp gia ta cũng có thể mang dược liệu tới Lam Nguyệt thành bán, bán ở quanh thành cũng được, dược liệu của Diệp gia ta là đứng đầu ở mấy dặm quanh đây, không sợ không có ai biết nhìn hàng!
Diệp Phách Thiên bạo phát, thanh âm nương theo huyền khí cường hãn, chấn cho cả quãng trường ầm ầm nổ vang, khiến cho đám người đứng nhìn đột nhiên biến sắc.
Cả quảng trường vốn đang ồn ào náo động, sau một tiếng rống giận của lão thì lập tức im phăng phắc.
Tất cả mọi người ngây người nhìn Diệp lão gia tử.
Khí phách, quá khích phách.
Uy nghiêm của lão gia tử thật sự là không hề thua năm đó, những thế hệ trước của Thanh Sơn Trấn này đều biết rõ, Diệp lão gia tử năm đó làm cách nào để thân cô thế cô một mình tạo nên cơ nghiệp như ngày nay ở Thanh Sơn Trấn.
Hôm nay bảo đao vẫn không già.
Diệp lão gia tử đứng sừng sững ở đó, uy nghiêm cuồng phách kia, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, giống như trở về những năm tháng oai hùng xưa kia.
– Hay cho một câu không tin của ngươi.
Hứa chấp sự đột nhiên đứng lên, mặt đanh lại, nheo mắt.
– Diệp lão gia tử, ta tốt bụng cho ngươi lời khuyên, ngươi đã không lĩnh tình mà còn coi lòng tốt của ta thành lòng lang dạ thú thì ta chờ xem, dưới thế lực của hiệp hội luyện dược sư ta, ngươi sẽ bán dược liệu kiểu gì.
– Ta nói rõ ở đây, hiệp hội luyện dược sư ta từ hôm nay trở đi sẽ toàn lực phong sát Diệp gia, bất luận những mối làm ăn gì có liên quan tới Diệp gia ta đều sẽ từ chối không nhận, chỉ cần bất kỳ kẻ nào làm ăn với Diệp gia thì chính là kẻ thù của hiệp hội luyện dược sư ta.
Lời này vừa ra thì toàn trường liền ồ lên.
Hứa chấp sự làm vậy là muốn ép chết Diệp gia, hiệp hội luyện dược sư là tổ chức thế nào? Đây chính là một trong những quái vật khổng lồ đáng sợ nhất Lam Nguyệt thành, có những lời này của Hứa chấp sự thì còn ai dám hợp tác với Diệp gia nữa?
Diệp gia muốn đem dược liệu tới Lam Nguyệt thành, không sao hết, nhưng xe ngựa thì sao? Hậu cần thì thế nào? Không có mã hành và thương hội chịu hợp tác với Diệp gia thì dược liệu của Diệp gia cũng chỉ có thể để nát trong kho hàng của mình mà thôi.
Xem ra lần này Diệp gia thật sự đã không còn khả năng xoay người rồi.
Ngay sau đó liền có một tiếng rống giận dữ chói tai đột nhiên vang lên trên quảng trường.
– Hứa Thành tên chết giẫm nhà ngươi, ai cho ngươi cái quyền đại diện cho hiệp hội luyện dược sư hả.
Tiếng quát này vang lên khiến cho đám người ở quảng trường nhao nhao lên, sau đó đám người phía ngoài chợt tản ra, một đám người nổi giận đùng đùng đi vào.
– Lương đại sư!
Nhìn thấy người dẫn đầu là ai, Hứa chấp sự mới ban nãy còn cuồng vọng không ai bằng lập tức sợ ngây người.
– Bốp!
Một cái bạt tai giáng thẳng lên mặt của Hứa chấp sự, đánh cho gã văng ra xa vài mét.
– Thứ chết tiệt, dám diễu võ giương oai ở đây, phong sát Diệp gia, ngươi đã được sự cho phép của ta chưa?
– Chỉ là một tên chấp sự mà thôi, mẹ nó ngươi có quyền gì mà đòi phong sát Diệp gia?
– Không ngoan ngoãn làm cho tốt chức chấp sự của ngươi, lại đi làm chó cho Vương gia, ngươi có còn là chấp sự của hiệp hội luyện dược sư ta hay không?
– Là ai cho ngươi lá gan đòi phong sát Diệp gia? Còn làm kẻ thù của hiệp hội luyện dược sư ta? Ta nhổ vào, ngươi cũng xứng sao! Bây giờ ta nói rõ cho ngươi biết, Hứa Thành ngươi bị Lương Phương ta trục xuất khỏi hiệp hội luyện dược sư.
– Kể từ bây giờ, ngươi không còn là chấp sự của hiệp hội luyện dược sư ta nữa, ngươi không còn quyền đại diện cho hiệp hội luyện dược sư ta để đưa ra bất kỳ quyết định nào nữa!
– Cút!
Lương đại sư bộc phát, giống như sơn băng địa liệt, biển gầm gió xoáy, khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây trợn mắt há mồm, trong nháy mắt đều loạn cào cào, hoàn toàn không hiểu đang xảy ra chuyện gì.
Hứa chấp sự lúc nãy còn uy phong lẫm lẫm bây giờ lại quỳ rạp trên mặt đất như một con chó, gã ôm mặt, cũng sợ tới mức ngây ra.
Người của Vương gia, Lý gia và Lưu gia cũng choáng váng.
Lương Phương, Lương đại sư, là người phụ trách của hiệp hội luyện dược sư ở Thanh Sơn Trấn, chuyện này người dân trong Thanh Sơn Trấn không ai không biết.
Nhưng mọi người cũng đều biết, Lương đại sư luôn ở mãi trong phòng tu luyện, bình thường ở hiệp hội luyện dược sư có chuyện gì đều do Hứa chấp sự và Hà chấp sự ra mặt xử lý.
Hôm nay Hứa chấp sự vừa mới tuyên bố phong sát Diệp gia xong thì Lương đại sư lại đi ra, điều này đại biểu cho cái gì? Đại biểu cho nội bộ hiệp hội luyện dược sư không thống nhất ý kiến.
Địa vị của Hứa chấp sự ở hiệp hội luyện dược sư không hề thấp, nhưng cũng chỉ là một chấp sự, so với người phụ trách, thân là luyện dược sư nhất phẩm như Lương đại sư thì vẫn kém quá xa.
– Bốp bốp bốp!
Đúng lúc này, một tiếng vỗ tay vang lên vọng khắp quảng trường.
Diệp Huyền ung dung bước ra từ trong đám người.
– Đánh rất hay, Lương đại sư không hổ là người phụ trách của hiệp hội luyện dược sư Thanh Sơn Trấn ta, quả nhiên căm thù cái ác, chúng ta bội phục, một tên chấp sự nho nhỏ mà cũng dám đứng ra đòi đại diện cho hiệp hội luyện dược sư, không sợ người ta cười rụng răng.
– Lương đại sư, vừa rồi tên Hứa chấp sự này đã tuyên bố muốn phong sát Diệp gia ta, không biết Lương đại sư thấy thế nào?
– Ha ha, Huyền thiếu nói đùa.
Trên đường đi tới đây Lương đại sư cũng đã biết tên của Diệp Huyền, lão khinh khỉnh nhìn về phía Hứa chấp sự, khinh thường nói.
– Hứa Thành là cái thá gì, lời hắn nói căn bản không đáng một xu, dược liệu của Diệp gia luôn là dược liệu tốt nhất ở Thanh Sơn Trấn.
Hiệp hội luyện dược sư ta nguyện ý tăng lên năm phần trăm, không, mười phần trăm, không không, hai mươi phần trăm thì được hơn, tăng giá lên hai mươi phần trăm mỗi năm, ký hợp đồng thu mua mười năm với Diệp gia.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 116: Đồ Chết Giẫm (2)
– Ngoài ra, ngoại trừ dược liệu của Diệp gia ra thì tất cả dược liệu từ các nơi khác hiệp hội luyện dược sư đều không thu.
Cái gì?
Tất cả mọi người đều cho rằng lỗ tai của mình nghe lầm, Lương đại sư cư nhiên đại diện cho hiệp hội luyện dược sư, nguyện ý tăng giá lên hai mươi phần trăm mỗi năm để ký hợp đồng thu mua dược liệu mười năm với Diệp gia, đây quả thực là tát mặt Hứa chấp sự.
Chẳng những tát vào mặt Hứa chấp sự mà còn mặt của liên minh Lý gia, Lưu gia và Vương gia, tất cả đều bị Lương đại sư đánh cho một cú thật mạnh.
Thế cục chuyển biến cũng nhanh quá rồi.
Lý gia và Lưu gia thì tạm thời không nói, nhưng người Vương gia thì sao? Ai mà không biết đây chính là một trong tam đại gia tộc của Lam Nguyệt thành, đây tuyệt đối là bá chủ một phương của Lam Nguyệt thành.
Trong trường hợp thế này, Lương đại sư còn ra quyết định như vậy, không chỉ hợp tác với Diệp gia, mà còn công nhiên khiêu khích Vương gia, làm chỗ dựa cho Diệp gia.
Đây là muốn khiêu chiến một trận với Vương gia.
Diệp gia khi nào thì bắt được quan hệ với Lương đại sư này, lại còn thân thiết như vậy?
Ngay cả mấy người Diệp lão gia cũng ngây người choáng váng, quan hệ giữa Diệp gia và hiệp hội luyện dược sư ra sao, bọn họ là người biết rõ nhất, tuy rằng đã hợp tác rất nhiều năm, nhưng cũng chỉ là quan hệ buôn bán mà thôi, nói tới giao tình thì thì khẳng định là có, nhưng tuyệt đối không sâu tới như vậy.
Nhưng hành động của Lương đại sư bây giờ lại hoàn toàn vượt khỏi trình độ giao tình, chỉ có minh hữu thân thiết mới có thể làm ra chuyện thế này, vừa khiến cho bọn họ thụ sủng nhược kinh vừa cảm thấy ù ù cạc cạc, có chút sợ hãi.
Vương Điền của Vương gia lập tức biến sắc:
– Lương đại sư, các ngươi làm như vậy hình như không ổn lắm đâu? Hôm qua Hứa chấp sự đã đại biểu cho hiệp hội luyện dược sư ký hợp đồng của chúng ta rồi, bây giờ ngươi công nhiên huỷ bỏ như vậy, vi phạm lời hứa như vậy chỉ sợ hiệp hội luyện dược sư của các ngươi không gánh nổi hậu quả đâu.
Lương đại sư cũng không trả lời, mắt nheo lại, khinh thường nói:
– Ngươi là cái gì?
– Ta chính là quản sự Vương Điền của Vương gia.
Sắc mặt của Vương Điền không hề dễ coi, nhưng vẫn lạnh giọng nói.
– A, hoá ra chỉ là một tên nô tài của Vương gia.
Lời nói của Lương đại sư suýt chút nữa khiến cho Vương Điền tức giận tới mức phun ra một búng máu:
– Lương mỗ ta làm việc còn chưa tới lượt một tên nô tài như ngươi tới dạy đời, người ký hiệp nghị với các ngươi là Hứa Thành, nếu phải gánh hậu quả gì thì ngươi cứ đi tìm hắn đi.
Còn nếu như Vương gia các ngươi không phục thì cho gia chủ Vương gia các ngươi tới hiệp hội luyện dược sư tìm hội trưởng Hoa La Huyên mà nói chuyện, một tên nô tài cũng dám đứng trước mặt ta diễu võ giương oai, tưởng mình là ai chứ.
– Ngươi… ngươi…
Thấy Lương đại sư nói như vậy, Vương Điền hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải, đành phải hung ác gằng giọng nói:
– Ngươi nhất định sẽ phải hối hận.
– Sao hả?
Sắc mặt Lương đại sư đột nhiên sa sầm xuống.
– Ngươi uy hiếp ta? Ngươi dám uy hiếp một luyện dược sư nhất phẩm của vương quốc? Có ngon thì ngươi lặp lại lần nữa, chỉ bằng những lời ngươi vừa nói, ngươi có tin ta sẽ khiến cho ngươi rơi đầu hay không?
Lương đại sư càng tức giận hơn, sắc mặt của Vương Điền biến đổi mấy lần, hận không thể tự tát cho mình vài bạt tai.
Miệng thúi, chỉ giỏi nói bậy, luyện dược sư và luyện hồn sư đều là một lũ điên, mình gây sự với bọn họ làm gì, đây không phải đang yên đang ổn tự tìm mắng sao.
Chuyện đã tới nước này rồi thì Vương Điền còn có thể nói gì được đây? Chuyện này không phải một cái quản sự nho nhỏ như gã có thể quyết định được, cho nên gã lập tức lấy cớ, ảo não rời khỏi quảng trường.
Gã phải bẩm báo chuyện này lại với gia tộc rồi chờ định đoạt tiếp.
– Ha ha, Diệp Phách Thiên Diệp lão gia tử, đã lâu không gặp…
Đám người Vương Điền vừa ảo não chạy đi thì vẻ tức giận trên mặt Lương đại sư lập tức biến mất, chỉ thấy lão bước nhanh lên phía trước, nắm chặt hai tay của lão gia tử, dùng sức vung vẩy.
– Ha ha, lão gia tử quả nhiên là càng già càng dẻo dai, uy phong không giảm so với năm xưa.
Nhớ năm đó Lương Phương ta vừa mới tới Thanh Sơn Trấn, cũng đã nghe hết sự tích của lão gia tử, mỗi lần nhớ tới đều cảm thấy vô cùng bội phục, vạn phần kính ngưỡng, hôm nay được gặp, quả đúng như vậy.
Diệp Phách Thiên lão gia tử bị Lương Phương lay lay, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đây rốt cuộc là chuyện gì thế này? Vạn phần kính ngưỡng? Nói đùa cái gì đây!
Lương đại sư ngươi tới Thanh Sơn Trấn này cũng không phải mới ngày một ngày hai, tuy rằng chúng ta không trao đổi nhiều lắm, nhưng cũng gặp qua mấy lần, mỗi lần đều không nói được mấy câu, khi nào thì Lương lão ngươi nhiệt tình được như vậy?
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của lão gia tử, Lương đại sư cũng không để tâm, liên tục nói:
– Ai, Diệp huynh, ta tới Thanh Sơn Trấn lâu như vậy, giữa chúng ta cũng không trao đổi bao nhiêu, sau này chúng ta phải giao lưu nhiều hơn, để hiểu nhau hơn.
– Vị Triển Vân huynh này, là người của Diệp gia các ngươi sao? Từ nay về sau, toàn bộ việc làm ăn của hiệp hội luyện dược sư ta đều giao hết cho hắn, Diệp gia các ngươi cứ lập tức đưa hết dược liệu trong kho hàng tới đi, hiệp hội luyện dược sư chúng ta đang cần dược liệu để luyện chế.
– Huyền thiếu.
Cuối cùng, Lương đại sư đi tới trước mặt Diệp Huyền:
– Tên Hứa Thành này dám lén lút ký hiệp nghị với Vương gia, tạo thành ảnh hưởng rất lớn với hiệp hội luyện dược sư chúng ta, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy đâu, ta cần phải xử lý vài chuyện, nếu cần gì thì Huyền thiếu cứ phái người tới hiệp hội luyện dược sư, nếu như Lương Phương ta có thể làm được thì tuyệt đối không từ nan, hôm nay không thể ở lại lâu.
Sau khi nói hết mọi chuyện thì Lương đại sư liền dẫn theo người của hiệp hội luyện dược sư rời đi.
Quần chúng đứng vây xem cũng lũ lượt giải tán.
Chuyện hôm nay vốn là liên minh Lý gia đứng trước mặt mọi người huênh hoang khoe khoang, chèn ép Diệp gia,
Nhưng lại không ngờ tới sự xuất hiện của Lương đại sư, hiện tại biến thành Diệp gia tát vào mặt liên minh Lý gia.
Cái tát này vừa mạnh vừa vang, liên minh Lý gia cơ hồ chẳng còn chút thể diện nào nữa.
Trong chuyện này nhìn thế nào cũng lộ ra đầy điểm kỳ quái.
Mặc kệ thế nào, cục diện yên bình của Thanh Sơn Trấn đã bị phá huỷ hoàn toàn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 117: Hành Động Các Bên (1)
Một bên là liên minh do Vương gia và Lý gia, Lưu gia tạo thành, một bên là liên minh Diệp gia và hiệp hội luyện dược sư tạo thành.
Không ai tin hai bên cứ vậy mà kết thúc, tiếp theo chắc chắn sẽ còn trò hay để xem.
Tới lúc đó, chờ xem rốt cuộc là ai mới có thế chính thức chiếm lấy Thanh Sơn Trấn.
Trên đường trở về phủ đệ Diệp gia, đám người lão gia tử vốn không hiểu chuyện gì liền ‘thẩm vấn’ Diệp Huyền liên tục.
Thật sự là chuyện ngày hôm nay đã vượt qua suy đoán của bọn họ, lúc sáng khi vừa mới xảy ra chuyện, Diệp gia lão gia tử tự mình chạy tới phân bộ hiệp hội luyện dược sư một chuyến, kết quả đến mặt của Lương đại sư cũng không nhìn thấy được.
Đám người Diệp Huyền vừa đi thì chẳng những gặp được người mà còn mời được Lương đại sư chạy tới nơi, thế này chẳng phải đang nói mặt mũi của tên tiểu tử Diệp Huyền này còn lớn hơn lão nhân như lão sao?
Bất quá dựa theo biểu hiện của Lương đại sư lúc ở quảng trường, thì lão gia tử không thể không thừa nhận, mặt mũi của Diệp Huyền đúng là lớn hơn cái mặt mo của lão một chút.
Đối mặt với mấy câu hỏi của lão gia tử, Diệp Huyền không đáp lời nào, chính là Diệp Triển Vân không chịu nổi lão gia tử thẩm vấn cho nên kể sơ lại chuyện đã xảy ra ở phân bộ hiệp hội luyện dược sư cho lão gia tử nghe.
Lão gia tử lập tức nắm được trọng điểm:
– Huyền nhi, ngươi là luyện dược sư nhị phẩm?
– Trước kia thì phải, bây giờ không phải, bất quá cũng có thể tạm coi là vậy.
Lời nói của Diệp Huyền khiến cho lão gia tử chóng mặt, sao mà lộn xộn như vậy.
Diệp Huyền cũng không nói dối, trước kia hắn căn bản không xem luyện dược sư nhị phẩm ra gì, nhưng hiện tại ấy à, luận tu vi thì đúng là vẫn chưa đạt tới trình dộ luyện dược sư nhị phẩm, nhưng nếu dốc hết thủ đoạn thì cũng không phải là không thể luyện chế ra đan dược nhị phẩm.
– Vậy khách khanh lệnh của ngươi rốt cuộc là ai? Cư nhiên có thể khiến cho thái độ của Lương đại sư thay đổi lớn như vậy.
– Hơn nữa, khách khanh lệnh này rốt cuộc có tác dụng thế này, hiệp hội luyện dược sư có trụ được dưới áp lực của Chu gia và Vương gia hay không?
Lão gia tử cũng không hỏi chuyện huy chương luyện dược sư nhị phẩm của Diệp Huyền nữa, tiếp tục hỏi thăm trọng điểm.
Nỗi lo lắng của lão còn nhiều hơn so với những người khác, lão phải sớm chuẩn bị cho xong, nếu như tới lúc đó hiệp hội luyện dược sư không chịu được áp lực của hai đại gia tộc mà cắt đứt hợp tác với Diệp gia bọn họ thì bọn họ xem như xong đời.
Diệp Huyền sờ sờ mũi.
– Khách khanh lệnh này là lệnh bài chỉ có hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư mới có thể ban phát được, đại biểu cho thân phận khách khanh của hiệp hội luyện dược sư, thấy lệnh bài như thấy hội trưởng.
Chính là nói một khi lấy lệnh bài kia ra thì tương đương với Hoa La Huyên lão đầu tử đang đứng trước mặt của hắn, thái độ của Lương Phương có thể không tốt được sao!
Cái gì?
Lão gia tử và mọi người đều ngây ra, chỉ một khối lệnh bài đen thui này cũng giống như hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư tự mình tới?
Sắc mặt của Diệp Phách Thiên nháy mắt liền ngưng trọng hẳn lên.
– Huyền nhi, lệnh bài kia ngươi có được từ đâu? Thật hay giả? Không phải là trộm được hay làm giả đấy chứ? Nếu như vậy thì nhất định phải đi tới hiệp hội luyện dược sư nói rõ ràng với ta.
Lão không thể không hoài nghi lai lịch của khách khanh lệnh mà Diệp Huyền có, nếu như dựa theo lời của Diệp Huyền thì địa vị của khách khanh lệnh này thật sự quá lớn.
Diệp Huyền chỉ là một học viên, cho dù thiên phú cao tới đâu đi nữa thì vẫn không thể nào có tư cách có được khối lệnh bài như vậy.
Còn một khi khách khanh lệnh này của Diệp Huyền là giả thì Diệp Huyền quả thực đã gây hoạ lớn rồi.
Hội trưởng hiệp hội luyện dược sư là ai chứ? Đây chính là một trong những người đứng đầu ở Lam Nguyệt thành, nghe nói lão cũng là một luyện dược sư cung đình của vương quốc.
Đắc tội Vương gia thì còn có thể nói là tranh chấp của hai đại gia tộc, nhưng đắc tội với hội trưởng của hiệp hội luyện dược sư Lam Nguyệt thành thì người ta chỉ cần nói một câu thôi là nhà buôn bán dược liệu như Diệp gia có thể đóng cửa luôn rồi.
– Gia gia, ngươi cứ yên tâm đi, khách khanh lệnh này là thật, hơn nữa hiệp hội luyện dược sư nhất định cũng sẽ đứng về phía chúng ta.
Ánh mắt của Diệp Huyền sáng lên, khoé miệng lộ ra nụ cười lãnh lệ:
– Gia gia, chuyện ngươi cần phải suy nghĩ bây giờ không phải Diệp gia chúng ta làm sao mới có thể ngăn chặn thế công của Vương gia và Chu gia, mà là Diệp gia chúng ta phải làm sao mới có thể đánh bại Vương gia và Chu gia, trở thành cự đầu của Lam Nguyệt thành.
Diệp Phách Thiên nghe vậy thì thân hình chấn động, ánh mắt đột nhiên ngời sáng:
– Huyền nhi, cự đầu của Lam Nguyệt thành, tuy nói chỉ là cự đầu của một thành, nhưng đối với Diệp gia dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng của chúng ta mà nói thì cũng như một ngọn núi cao khó leo, huống hồ Vương gia kinh doanh ở Lam Nguyệt thành lâu năm như vậy, đã thâm căn cố đế, Diệp gia chúng ta có thể đạp đổ được thế gia khổng lồ như vậy sao?
Không chỉ lão gia tử, đám người Diệp Triển Hùng và tộc nhân của Diệp gia cũng cảm thấy có chút hoài nghi.
Đánh bại Vương gia và Chu gia, trở thành cự đầu của Lam Nguyệt thành, chuyện này có thể được không?
– Thế gia khổng lồ?
Diệp Huyền thản nhiên nói:
– Gia gia, các ngươi đánh giá Vương gia quá cao rồi, có câu ‘vương hầu tương tương, trữ hữu chủng hồ’ đấy sao, huống hồ gì Vương gia còn không phải vương hầu tương tương gì hết, chỉ là một gia tộc nhỏ mà thôi, nói diệt thì diệt thôi.
Lúc nói ra những lời này, trong giọng nói của Diệp Huyền phát ra một loại khí phách khiến người ta không thể hoài nghi.
Ánh mắt bễ nghễ thiên hạ kia, khiến cho trong lòng Diệp Phách Thiên sinh ra một loại cảm giác hoàn toàn không thể nhìn thấu đứa cháu trai này của mình.
Trở lại phủ đệ Diệp gia, quả nhiên, đám chưởng quỹ của mấy cửa tiệm mới sáng nay vừa xé bỏ hiệp nghị, không chịu mua dược liệu của Diệp gia đã sớm đứng ở cửa Diệp gia, chờ được bái kiến.
Sau đó từng chiếc từng chiếc xe ngựa đi vào trong kho hàng của Diệp gia, bắt đầu lấy hàng.
Diệp gia lại bắt đầu phồn vinh như cũ.
Còn trong phủ đệ Lý gia thì Vương Điền lại nghẹn một bụng lửa giận.
Từ khi gã bị gia tộc phái tới Thanh Sơn Trấn này, trong khoảng thời gian ngắn liên thủ với Lý gia, Lưu gia, cướp được không ít sản nghiệp của Diệp gia, coi như thuận buồm xuôi gió.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 118: Hành Động Các Bên (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 119: Bản Mệnh Hồn Ấn (1)
– Vậy nên có thể thấy, mặc kệ người này có phải luyện dược sư nhị phẩm hay không, ở trong mắt Hoa hội trưởng, trên phương diện luyện dược học Diệp Huyền nhất định có thiên phú vượt xa bản thân lão.
– Thiên tài như vậy, dù ta có vì hắn mà đắc tội với Vương gia thì đã sao, kéo hiệp hội luyện dược sư vào vòng nước xoáy thì đã sao, sau này một khi hắn trưởng thành rồi thì tất cả những chuyện này đều đáng giá.
– Huống hồ gì, ngươi cảm thấy Hoa hội trưởng sẽ sợ Vương gia khiêu khích sao!
Mỗi câu Lương đại sư nói ra đều khiến vẻ mặt của Hà chấp sự càng thêm ngưng trọng, thứ gã nghĩ chỉ là những việc trước mắt, chứ không nhìn xa trông rộng được như Lương đại sư.
– Lương đại sư quả nhiên không hổ là đại sư, thuộc hạ lĩnh giáo.
Hà chấp sự xem như triệt để an lòng tin phục, đừng xem bộ dạng ăn nói thô lỗ, làm việc lại lỗ lãng của Lương đại sư hôm nay trên quảng trường, đây chẳng qua là làm bộ bề ngoài thôi, kì thực lòng dạ lão rất tinh tế, hơn nữa ánh mắt sắc bén, tầm nhìn của phi thường cao minh.
Lương đại sư cười một tiếng:
– Được rồi, chuyện hôm nay ta đã truyền tin về Lam Nguyệt thành rồi, mặc kệ tổng bộ trả lời như thế nào, chuyện chúng ta cần làm nhất bây giờ chính là gầy dựng quan hệ tốt với Diệp gia, xem nguy cơ của Diệp gia giống như nguy cơ của chúng ta.
– Thuộc hạ đã hiểu.
Những ngày kế tiếp, Thanh Sơn Trấn coi như cũng từ từ khôi phục sự yên bình, nhưng mạch nước ngầm bên dưới lại ngày càng mãnh liệt hơn.
Vương Điền đã bẩm báo hết những chuyện xảy ra ở đây về cho Lam Nguyệt thành, lập tức khiến cho Vương gia chấn động.
Vốn bọn họ cho rằng, lấy thực lực của Vương gia bọn họ, muốn tiêu diệt một cái Diệp gia nho nhỏ chỉ là chuyện cỏn con mà thôi.
Nhưng nào ngờ, trải qua hơn nửa tháng chèn ép, Diệp gia đúng là đã tổn thất rất nhiều sản nghiệp, tới lúc sắp sửa bị diệt sạch thì đột nhiên lại kéo thêm hiệp hội luyện dược sư vào.
Mà những lời ngày hôm đó Lương Phương nói ở quãng trường lại càng khiến cho Vương gia tức giận hơn nữa.
Luyện dược sư quả thực rất cao quý, nhưng Vương gia chuyên môn buôn bán dược tề và đan dược, dưới trướng cũng có không ít luyện dược sư nhất phẩm.
Lương Phương cũng chỉ là một tên luyện dược sư, lại không xem Vương gia ra gì, nếu để người ngoài biết được thì chẳng khác gì cho Vương gia bọn họ một cái tát thật mạnh.
Kết quả chính là sau khi gia chủ Vương gia nhận được tin tức thì lập tức phái người cầm hiệp nghị do Hứa chấp sự kí tên, xông thẳng vào hiệp hội luyện dược sư, muốn tìm hội trưởng Hoa La Huyên hỏi chuyện.
Nào ngờ hội trưởng Hoa La Huyên vừa nhìn thấy hiệp nghị kia, không nói hai lời liền xoèn xoẹt kéo mấy chục cái, một đống hiệp nghị liền biến thành giấy vụn bay đầy đất, sau đó còn trực tiếp tống cổ người của Vương gia ra khỏi hiệp hội luyện dược sư.
Sau khi đuổi ra ngoài còn tuyên bố:
– Chuyện của hiệp hội luyện dược sư còn không tới lượt Vương gia xen vào, bắt chó đi cày thích quản chuyện thiên hạ, không có gì lại đi kiếm chuyện.
Khiến cho gia chủ Vương gia tức giận tới mức quăng bể vài cái ly trong nhà, còn la ó muốn tới phù thành chủ tố cáo hiệp hội luyện dược sư nuốt lời.
Hội trưởng Hoa La Huyên lập tức trả lại cho một câu:
– Tố cáo đi, Vương gia ngươi đi tố cáo thoải mái, đừng nói là tới phủ thành chủ, cho dù có lên tới vương thành để tố cáo thì Hoa La Huyên ta cũng không sợ, một gia tộc nho nhỏ mà thôi, làm được trò trống gì.
Lời này khiến cho Vương Hải tức giận thiếu chút nữa tắt thở.
Vương gia vốn muốn kéo thêm Chu gia cùng làm lớn chuyện này lên, bất quá mấy chuyện như đối kháng với hiệp hội luyện dược sư, Chu gia đương nhiên sẽ không dây vào làm gì.
Sau khi trải qua mấy phen thương nghị thì Vương gia chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ngẫm lại cũng phải thôi, hiệp hội luyện dược sư là tổ chức thế nào, cho dù Vương gia có làm lớn chuyện hơn nữa thì đã sao? Chẳng lẽ có thể khiến cho phủ thành chủ trừng phạt hiệp hội luyện dược sư được sao? Nghĩ thôi cũng biết là không được.
Bất quá, ân oán với hiệp hội luyện dược sư tạm thời cứ để đó, Vương gia lại trút hết lửa giận của mình lên Diệp gia.
Nếu Diệp gia đã không muốn giao trang viên trong tay ra thì cũng được thôi, đã không muốn bán vậy thì ta cướp, cướp không được thì ta cũng có thể huỷ nó.
Đương nhiên, Vương gia và Chu gia không thể nào tự mình ra tay động thủ trực tiếp được, một khi lộ ra thì sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn tới thanh danh của hai nhà, bất quá nếu như âm thầm mời một vài ác nhân thì không phải là không được.
Dù cho người khác có biết là do Vương gia và Chu gia hạ thủ thì đã sao, không có chứng cứ thì cũng không thể làm được gì.
Nghĩ là làm, rất nhanh, Vương gia và Chu gia đều lén lút có hành động.
Diệp Huyền đương nhiên không hề hay biết gì về âm mưu của hai nhà Chu, Vương, mấy ngày này hắn một mực ở trong phủ đệ của mình để tu luyện.
Xuy xuy xuy!
Trong phòng Diệp Huyền, từng đạo linh hồn chi lực quỷ dị không ngừng ngưng kết ở giữa không trung, giống như một cây bút vô hình, nhanh chóng phác ra những đồ án quỷ dị.
Những đồ án này vô cùng phức tạp, sau khi trải qua hồn lực cấu trúc thì giống như cùng cộng minh với đất trời, khiến cho cả gian phòng đều lâm vào cảnh giới vô cùng huyền diệu, giống như không tồn tại trên thế giới này.
Nếu như để cho một luyện hồn sư cao cấp nhìn thấy một màn này thì y nhất định sẽ chấn kinh.
Tuy rằng hồn lực của luyện hồn sư luôn vượt xa võ giả bình thường, nhưng nếu muốn làm tới mức có thể điều khiển tự nhiên cũng là một chuyện cực kỳ khó khăn.
Luyện hồn sư nhất phẩm bình thường nhiều nhất chỉ có thể tiến hành kéo dài, mở rộng hồn lực của mình hoặc là tiến hành ngưng luyện, dò thám, trị liệu các loại đơn giản một chút.
Nhưng nếu muốn làm tới mức dùng hồn lực để tạo nên hồn trận hồn ấn thì chỉ có những kẻ có tu vi tam phẩm, tứ phẩm mới có thể làm được, nhưng Diệp Huyền chỉ mới là một võ giả linh võ cảnh mà đã có thể làm được, đây quả thực là phá vỡ hạn chế của luyện hồn sư.
Hồn lực đồ án ngập trời không ngừng lập loè, dường như sinh ra sự cộng hưởng nào đó với nhau, cuối cùng, những hồn lực trận ấn này đột nhiên co rút lại, chui vào mi tâm của Diệp Huyền.
– Hô!
Diệp Huyền mở mắt ra, thở hắt ra một hơi.
– Trải qua hơn nửa tháng tu luyện, bản mệnh hồn ấn của ta rốt cuộc cũng ngưng luyện thành công rồi, chỉ tiếc là cái bản mệnh hồn ấn này còn hơi đơn giản một chút, chỉ có thể khiến hồn lực của ta tăng lên gấp đôi, được rồi, tạm thời dùng đỡ đi vậy.
Diệp Huyền mở miệng thì thào, trong giọng nói chỉ toàn vẻ bất mãn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 120: Bản Mệnh Hồn Ấn (2)
Bên trong não hải của hắn có một cái hồn ấn phức tạp hiện ra, toả ra quầng sáng mờ ảo.
Nếu như để cho luyện hồn sư khác nghe thấy lời hắn nói thì nhất định sẽ tức tới mức phun máu ba thước, sau đó đánh cho hắn một trận nhớ đời máu văng ba thước.
Bản mệnh hồn ấn chính là ấn ký mà một vị luyện hồn sư cường đại cần phải trang bị, nó cũng giống như khắc một cái trận pháp luyện hồn trong não hải của luyện hồn sư, thông quá trận pháp luyện hồn này có thể phóng đại lực lượng hồn lực của luyện hồn sư một cách tối đa nhất, mạnh mẽ nhất.
Bất kỳ phương pháp nào có thể ngưng luyện ra bản mệnh hồn ấn đều trở thành báu vật vô giá, ngàn vạn khó kiếm ở luyện hồn sư giới.
Bản mệnh hồn ấn đơn giản nhất chỉ có thể giúp gia tăng hồn lực của luyện hồn sư lên một phần, tốt hơn một chút thì tăng lên năm phần, sáu phần hoặc bảy phần, còn loại bản mệnh hồn ấn của Diệp Huyền cư nhiên có thể tăng lên gấp đôi, đã thuộc hàng cực phẩm trong số bản mệnh hồn ấn rồi.
Quan trọng nhất chính là quá trình ngưng luyện bản mệnh hồn ấn vô cùng khó khăn, bình thường ít nhất cũng phải lên tới luyện hồn sư nhị phẩm mới có thể thử tạo nên bản mệnh hồn ấn đơn giản nhất.
Diệp Huyền chỉ là một võ sĩ linh võ cảnh nho nhỏ mà đã có thể ngưng luyện ra được bản mệnh hồn ấn giúp tăng hồn lực lên gấp đôi, đã vậy còn chê là đơn giản quá, nếu như chuyện này truyền ra thì quả thực chẳng khác nào sấm giữa trời quang, khiến người ta đố kỵ.
– Thừa dịp ngưng luyện thành công bản mệnh hồn ấn, đả thông luôn đạo huyền mạch thứ tám và thứ chín luôn, đạo huyền mạch thứ mười trong truyền thuyết này, ta rốt cuộc cũng có thể thử định vị nó rồi.
Sau khi nghỉ ngơi một chút, Diệp Huyền hít sâu một hơi, trong não hải lại chìm vào một mảng không minh lần nữa.
Võ giả bình thường sau khi đả thông thất đạo huyền mạch, bước vào võ sĩ linh võ cảnh sẽ tiếp tục tu luyện thêm một ít công pháp và vũ kỹ, cố gắng đạt tới võ sĩ nhị trọng.
Nhưng Diệp Huyền kiếp trước thân là bát giai hồn hoàng cho nên hắn biết rõ, huyền mạch bên trong cơ thể con người cũng không chỉ có bảy, thất đạo huyền mạch chẳng qua chỉ là những huyền mạch cơ bản nhất mà thôi.
Ngoại trừ bảy đạo huyền mạch căn bản nhất này ra thì còn có đạo thứ tám là tâm mạch và đạo thứ chín là mệnh mạch.
Hai đạo huyền mạch này bị ẩn giấu rất kỹ, ẩn ở những nơi kín đáo nhất trong cơ thể, võ giả bình thường căn bản khó mà định vị ra được nó chứ nói gì tới đả thông, cho nên chín phần mười võ giả trên đời này đều chỉ tu luyện có thất mạch.
Nhưng có một vài gia tộc lớn và tông môn thì lại biết được sự tồn tại của tâm mạch và mệnh mạch, vậy nên những đệ tử thiên tài trong các thế gia, tông môn hàng đầu thật sự ở Thiên Huyền đại lực này sau khi đột phá tới linh võ cảnh thì trưởng bối trong gia tộc và tông môn cũng sẽ không vội vã để cho họ đột phá tiếp mà là lợi dụng công pháp đặc biệt để tìm ra sự tồn tại của tâm mạch và mệnh mạch, sau đó thử đả thông.
Căn cứ lý luận huyền mạch thì ở trên cơ sở của thất mạch, mỗi khi đả thông một đạo huyền mạch thì huyền khí có thể dung nạp trong cơ thể võ giả sẽ tăng lên gấp đôi.
Bởi vậy ở trong những thế gia và tông môn đỉnh tiêm nhất, chỉ có những người có thể đả thông được tâm mạch và mệnh mạch mới có thể thực sự xem như thiên tài.
Diệp Huyền kiếp trước cũng chỉ có thể đả thông thất đạo huyền mạch, sau đó liên tục đột phá lên, đợi sau này biết rõ sự tồn tại của đạo huyền mạch thứ tám và thứ chín xong thì trụ cột đã định, có muốn quay lại cũng đã muộn.
Kiếp này hắn đương nhiên sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa, cho nên trong nửa tháng này hắn tốn rất nhiều công phu, liên tiếp đả thông tâm mạch và mệnh mạch.
Dựa theo đạo lý này Diệp Huyền đáng lẽ đã có thể tiếp tục tu luyện đột phá rồi, nhưng hắn không có.
Bởi vì ở bên trong Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết của Diệp Huyền có ghi lại, ngoại trừ tâm mạch và mệnh mạch ra, trong cơ thể con người vẫn còn tồn tại đạo huyền mạch thứ mười.
Đây quả thực là ghi chép khiến Diệp Huyền không dám tin.
Kiếp trước bất luận là ở lý luận huyền mạch hay những ghi chép về bí mật ẩn tàng trong cơ thể con người đều chỉ nói chín mạch là cực hạn.
Như gọi hoàng đế là cửu ngũ chí tôn chẳng hạn, chín, cũng đại biểu cho thứ cao nhất, không có mười.
Chín là cực hạn, một là trời.
Một này, đại biểu cho thượng thiên, đại biểu cho nghịch thiên, cũng có thể đại biểu cho hư vô, cũng chính là không tồn tại.
Kiếp trước thân là bát phẩm hồn hoàng, cửu phẩm luyện dược sư, có công pháp gì mà hắn chưa từng thấy.
Cho dù là công pháp vương phẩm mạnh nhất của phàm, địa, thiên, huyền, vương, đều chỉ ghi lại có cửu đạo huyền mạch, chưa từng có cái nào nói gì tới thập đạo huyền mạch.
Huống hồ gì Diệp Huyền đã đả thông cửu đạo huyền mạch cảm giác được cửu đạo huyền mạch này đã quán xuyên qua những bộ vị trong cơ thể, không sót chỗ nào.
Nói cách khác, trong cơ thể con người đã không còn vị trí nào để chứa đạo huyền mạch thứ mười này nữa.
Chính là, trong Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết lại nhắc tới đạo huyền mạch thứ mười, chỉ là, đạo huyền mạch thứ mười này ở chỗ nào thì lại không thấy ghi rõ ra.
Bên trên chỉ nói: thế phàm có cửu mạch, nhưng thánh giả có thập mạch, trên mệnh mạch chính là thiên mạch, thiên mạch bất tồn, nếu mở được thì siêu phàm nhập thánh, nếu đóng thì vẫn chỉ là con kiến hôi.
Điều này khiến cho Diệp Huyền không khỏi hoài nghi, đạo huyền mạch thứ mười này thật sự có tồn tại hay sao? Hay chỉ là một loại mong mỏi?
Trong lòng hoài nghi thì hoài nghi, nhưng Diệp Huyền vẫn quyết định thử một phen xem sao, Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết là công pháp cường đại nhất mà hắn từng gặp, là công pháp thánh phẩm vượt xa vương phẩm, nói không chừng đạo huyền mạch thứ mười này thật sự có tồn tại.
Hô!
Trong thân thể của Diệp Huyền, huyền khí nồng đậm theo Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết vận chuyển nhanh dần lên, từng đạo huyền mạch bị quán thông triệt để, huyền khí hùng hậu chảy qua từng bộ vị trong cơ thể của Diệp Huyền.
Bản mệnh hồn ấn của hắn đột nhiên phát sáng, từng đạo hồn lực nhanh chóng kết hợp làm một với huyền khí, dung nhập vào từng bộ vị trong cơ thể.
Một lần, lại một lần, Diệp Huyền dựa theo tâm pháp trên Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết, bắt đầu định vị mạch huyệt.
Sau thất mạch, muốn đả thông tâm mạch và mệnh mạch thì phải định vị mạch huyệt, bởi vì hai đạo huyền mạch sau này đều ẩn hình, chỉ có định vị được mạch huyệt thì mới có thể biết được vị trí cụ thể.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Nội Tuyến [Dịch] Nội Tuyến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Noi-Tuyen-Audio-Truyen.jpg)






