Đại Mộng Chủ
Tập 13 : Không Hiểu Được (c61-c65)
❮ sautiếp ❯Chương 61: Không Hiểu Được
Lúc Thẩm Lạc trở về Tùng Phiên huyện thành, còn khuya hơn so với một ngày trước, cửa thành lại một lần nữa đã đóng.
“Xem ra ta và Tùng Phiên huyện thành này, thật đúng là không có duyên.” Thẩm Lạc tự giễu cười một tiếng, quay đầu ngựa, đi đến tiểu trấn phụ cận.
Bởi vì do một ngày trước hôn mê, tiểu nhị những khách sạn trên trấn tự nhiên còn nhớ rõ Thẩm Lạc, từng người né hắn như gặp Ôn Thần, chớ nói chi là mời chào làm ăn.
Thẩm Lạc cũng không thèm để ý chuyện này, ngược lại trong lòng buông lỏng.
Xem ra Lưu Bách Xuyên và Hầu chưởng quỹ không nói ra thân phận của ta.
Chuyến này dù sao cũng là giấu diếm tất cả mọi người, bây giờ mình tìm được cơ duyên, quá phô trương, vậy khó đảm bảo sẽ không lưu truyền về Xuân Hoa huyện, có thể đến cả Xuân Thu quan, đưa tới phiền toái không cần thiết.
Thẩm Lạc giục ngựa đi vào khách sạn nhỏ trước đó, đón khách trước cửa vẫn là Tiểu Tam Tử kia.
“Thẩm công tử, lại tới tiểu điếm tìm nơi ngủ trọ à, hoan nghênh hoan nghênh!” Tiểu Tam Tử nhìn thấy Thẩm Lạc, ánh mắt sáng lên, ân cần tiến lên dắt cương ngựa.
Thẩm Lạc gật gật đầu, tung người xuống ngựa, giao dây cương cho Tiểu Tam Tử, đi vào khách sạn.
Sinh ý trong khách sạn vẫn vô cùng quạnh quẽ, trong đại đường ngồi khá ít người.
“Thẩm công tử, đại giá quang lâm, tiểu điếm thật sự là bồng tất sinh huy (nhà tranh toả sáng)!” Chưởng quỹ họ Hầu đang tính toán sổ sách trong tiệm, nhìn thấy Thẩm Lạc, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ khó cưỡng, lập tức vứt xuống sổ sách nghênh đón hắn.
“Hầu chưởng quỹ khách khí, an bài cho ta một gian phòng khách an tĩnh nha.” Thẩm Lạc bình tĩnh nói.
“Không vấn đề, công tử đi theo ta.
Tiểu Tam Tử, ngươi coi nơi này một chút.” Chưởng quỹ họ Hầu đáp ứng một tiếng, tự mình đi trước dẫn đường, để mấy khách nhân trong hành lang kia cảm thấy kinh ngạc, châu đầu kề tai suy đoán thân phận Thẩm Lạc.
Hai người đi xuyên qua một hành lang đến hậu đường khách sạn, đi vào một gian phòng cuối cùng.
Trước gian phòng này có một gốc cây gừa tươi tốt, nằm phía cửa sổ.
Cây gừa cây cao lá to, toả xuống mảng lớn bóng râm, bao phủ toàn bộ gian phòng vào bên trong, cho người ta cảm giác mấy phần u tĩnh.
“Gian phòng này cách ngoài đường rất xa, phi thường an tĩnh, nội thất bên trong cũng là tốt nhất của tiểu điếm, công tử nhìn xem được không?” Chưởng quỹ họ Hầu đẩy cửa phòng ra, mời Thẩm Lạc vào trong.
Đồ dùng trong phòng bài trí đều là gỗ lim, điêu long họa phượng, cổ kính, so với gian phòng trước xác thực sang trọng hơn rất nhiều.
“Không sai, chính là gian này.” Thẩm Lạc ngược lại không để ý bài trí bên trong, thấy nơi đây xác thực vắng vẻ an tĩnh, gật gật đầu.
“Lần này công tử ở lại tiểu điếm mấy ngày?” Chưởng quỹ họ Hầu thấy Thẩm Lạc hài lòng, có chút mừng rỡ xoa xoa đôi bàn tay, hỏi.
“Có thể ở hai ba ngày gì đó, bình thường không có ta phân phó, không cần để tiểu nhị tới hầu hạ.
Còn nữa, thân phận của ta, và tin tức của ta, xin đừng nói cho những người khác, bao gồm cả Lưu Bách Xuyên kia.” Thẩm Lạc nghĩ nghĩ lại bổ sung.
“Công tử yên tâm, tại hạ bản sự khác không có, nhưng tuyệt đối đủ kín miệng.
Mà Lưu đại phu đã ra ngoài khám bệnh, đoán chừng phải mấy ngày nữa mới trở về.” Chưởng quỹ nghe vậy, lập tức vỗ ngực bảo đảm.
“Vậy là tốt rồi.” Thẩm Lạc nói.
“Công tử dáng vẻ phong trần mệt mỏi, chắc hẳn đã mệt rồi, vậy nghỉ ngơi trước một chút, sau đó ta sẽ bảo tiểu nhị đưa phần cơm tối tới.” Chưởng quỹ họ Hầu nói thêm.
“Cơm tối không cần đưa nữa, ta muốn nghỉ sớm một chút.” Thẩm Lạc khoát tay nói.
Hôm nay Tiểu Hóa Dương Công của hắn viên mãn, thể nội dương cương chi lực dồi dào, cả người tinh thần sảng khoái, tuyệt không cảm thấy khốn đói, chỉ là điểm này, đương nhiên sẽ không nói cho người ngoài biết.
“Tốt, vậy công tử nghỉ ngơi sớm đi, tại hạ không quấy rầy nữa.” Chưởng quỹ họ Hầu cười gật đầu, cáo từ rời đi, thuận tay đóng cửa phòng lại.
Thẩm Lạc thấy chưởng quỹ họ Hầu nhiệt tình, trong lòng cảm thấy kỳ quái.
Nhưng nghĩ kỹ cũng không cảm thấy có gì không ổn, có thể do mình tại Xuân Hoa huyện có chút danh khí, nên cũng không nghĩ nhiều nữa.
Đợi tiếng bước chân đối phương đi xa, hắn lập tức khóa trái cửa lại, cửa sổ cũng khoá từ bên trong, cam đoan sẽ không có người đi vào được.
Lúc này hắn mới ngồi trở lại trên giường, không kịp chờ đợi lấy hộp đá kia ra, mở lấy quyển sách bằng da kia ra.
Kết quả hắn vừa nâng cuốn sách lên, trong miệng đột nhiên khẽ di một tiếng, xoay chuyển thư quyển, nhìn về phía trang cuối cùng.
Một trang cuối cùng phía sau, rõ ràng có vết tích bị xé.
Trước đó hắn chỉ lo lật xem chữ cổ triện văn trong sách, ngược lại cũng không chú ý tới điểm này.
“Hẳn quyển sách này chỉ là nửa bộ?” Thẩm Lạc khẽ nhíu mày.
Bất quá hắn không xoắn xuýt ở điểm này, nửa bộ thì nửa bộ.
Nếu mình chỉ tìm được nửa bộ này, vậy theo Vu Diễm nói người lái đò cuối cùng trở thành “Vu Thiên Sư” kia, hẳn là chỉ lấy được nửa bộ này.
Thẩm Lạc lấy lại bình tĩnh, bắt đầu lật xem từ trang đầu, đọc từng chữ từng chữ trên quyển sách bằng da, muốn tìm hiểu nội dung bên trong.
Thời gian trôi qua từng chút, trong nháy mắt đã qua nửa canh giờ.
Đôi mi Thẩm Lạc nhíu chặt từ trên sách ngẩng đầu lên, đột nhiên thở dài, quăng thư quyển ra giường, thân thể chổng vó nằm ngửa trên giường.
Mặc dù hắn phi thường muốn đọc hiểu văn tự trong quyển sách bằng da, nhưng hắn biết chữ cổ triện văn thực sự quá ít, trên một trang giấy nhiều nhất chỉ nhận ra bốn năm chữ.
Theo hắn biết, loại cổ triện văn này thập phần cổ lão, phi thường thâm thuý, hắn cũng chỉ biết một chút tạp ký lẻ tẻ ghi chép mà thôi, không nhận biết chữ, căn bản không có khả năng dựa vào tưởng tượng để giải đọc.
Lấy trình độ của hắn, muốn hiểu huyền bí trong thư quyển, không khác gì người si nói mộng.
“Chẳng lẽ trước phải đi học cổ triện văn?” Thẩm Lạc thầm nghĩ.
Chỉ là trong thời gian ngắn đi đâu học đây? Tối thiểu tại Xuân Hoa huyện, hắn chưa từng nghe nói trong thành có vị đại nho nào, có thể thông hiểu cổ triện văn.
Dù có thể tìm ra người biết được loại văn tự này, nội dung trong sách cũng không thể tiết lộ ra ngoài.
Dù sao loại đồ tốt có thể tu hành đắc đạo này, cá nhân nào gặp phải đều khó tránh khỏi sẽ sinh tâm tư.
Càng nghĩ, hắn càng không tìm ra một biện pháp nào ổn thỏa.
“Không biết năm đó vị ‘Vu Thiên Sư’ kia giải quyết vấn đề này thế nào? Hắn vốn là lái đò trên sông, cũng không hiểu cổ triện văn mới đúng.”
“Được rồi, cùng lắm thì tốn một năm nửa năm nghĩ cách trước học được chữ cổ triện văn này đã.
Dù sao hiện tại Tiểu Hóa Dương Công ta đã viên mãn, chừng ấy thời gian vẫn có thể chậm trễ được. . .” Thẩm Lạc xoay người ngồi dậy, cầm quyển sách bằng da kia lên, nhưng động tác trong tay ngừng lại, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
Chương 62: Thì Ra Là Thế
Thẩm Lạc nhanh chóng đặt quyển sách trong tay lên giường, lặng yên đi tới cửa, mở khóa cửa, thoáng mở ra một khe hở nhỏ, nhìn xung quanh thêm vài lần.
Hành lang hẹp dài vẫn yên tĩnh, không có người đi lại.
Hắn gãi gãi đầu, tiếp tục khoá cửa lại, đi tới bệ cửa sổ trước mở cửa sổ ra.
Cây gừa xanh ngắt kia lập tức đập vào mi mắt.
Trừ nó ra, cũng không có người.
“Rốt cuộc có chuyện gì, vừa rồi rõ ràng ta nghe có người nói chuyện . . .” Thẩm Lạc đóng cửa sổ lại, tự lẩm bẩm.
Ngay vừa rồi, bên tai hắn nghe được một thanh âm vang dội, tựa hồ đang niệm cái gì “Uổng tắc trực”, như hồng chuông đại lữ quanh quẩn trong đầu, khiến cho tinh thần có một sát na hoảng hốt.
“Hẳn là mấy ngày nay quá mệt mỏi, nghe nhầm rồi?” Thẩm Lạc vuốt vuốt mi tâm của mình, về lại bên giường, lần nữa đưa tay cầm nửa cuốn sách trên giường kia lên.
Kết quả là vào lúc này, bên tai lần nữa vang lên một thanh âm:
“Khúc tắc toàn. . .”
Thanh âm vẫn như cũ vang dội rõ ràng, đinh tai nhức óc.
Thẩm Lạc cảm thấy đầu óc ông ông một hồi, hai cánh tay theo bản năng bưng kín lỗ tai, quyển sách trên tay cũng theo đó tuột tay rơi xuống mặt đất.
Hắn vẫn duy trì tư thế này, đứng tại chỗ không nhúc nhích, một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm nửa cuốn sách trên mặt đất.
Nửa ngày, Thẩm Lạc nuốt khô một miếng nước bọt, ngồi xổm xuống, cẩn thận từng li từng tí đưa ngón trỏ ra, chọt chọt trên quyển sách bằng da kia.
Quyển sách bằng da không có bất kỳ biến hóa nào, bên tai cũng không xuất hiện thanh âm gì.
“Kỳ quái. . .
Chẳng lẽ không phải đến từ trong sách này?” Khoé miệng Thẩm Lạc co giật một chút.
Đang cân nhắc, hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy bìa quyển sách bằng da, nhấc quyển sách lên, đưa đến trước mặt dò xét.
Quyển sách này ngoại trừ bên trong chứa những cổ triện văn màu bạc cơ hồ không cách nào phân biệt kia, cũng không có gì khác biệt với sách bình thường.
“Sẽ không phải là quỷ vật kia bỗng nhiên xuất hiện, bám vào trong sách này chứ?” Thẩm Lạc nhớ ra cái gì đó, trong lòng run lên, tay trái vô thức sờ lên cánh tay phải mình.
Bất quá, sau khi hắn hôn mê một trận, Tiểu Hóa Dương Công mơ mơ hồ hồ đạt đến viên mãn, tựa hồ có quan hệ với quỷ đầu này.
Mà chính mình ngoại trừ sau khi tỉnh lại có chút khô nóng bên ngoài, đến nay cũng không cảm thấy thân thể có gì không ổn.
Thẩm Lạc nghĩ tới đây, trong lòng an tâm hơn một chút, hai ngón tay kẹp lấy thư quyển nâng ở tay trái, tay phải tính phủi đi bụi trên trang sách.
Kết quả khi mấy ngón tay hắn đảo qua sách, trong đầu lần nữa vang lên thanh âm “Bất tự phạt, cố hữu công. . .
Ngôn tự nhiên. . .”
Con ngươi hắn bỗng nhiên co rụt lại, tay phải dừng lại, nhìn chằm chằm vào chỗ ba ngón tay phải tiếp xúc, rõ ràng là ba chữ cổ triện văn màu bạc.
“Chẳng lẽ là . . .”
Trong đầu Thẩm Lạc xuất hiện một ý niệm, hít sâu một hơi, ba ngón tay phải rời trang sách xuống một tấc.
“Ngôn tự nhiên “
Lần này, thần sắc trên mặt Thẩm Lạc không còn bất định nữa, mà là mừng rỡ.
“Thì ra là thế, thì ra là thế! Ta đã biết, khó trách, khó trách. . .” Khoé miệng Thẩm Lạc không khỏi lộ ra một tia ý cười giật mình.
Nguyên lai Vô Danh Thiên Thư này, lại có thể thông qua chạm để đọc, trách không được “Vu Thiên Sư” là lái đò bình thường như thế, cũng có thể vô sự tự thông, bởi vì căn bản không cần phải hiểu cổ triện văn gì cả, chỉ cần sờ là được rồi.
Tìm hiểu được biện pháp đọc sách, Thẩm Lạc lập tức không kịp chờ đợi nhìn lên phía đầu, ngón tay đặt trên chữ thứ nhất.
Cổ triện văn này hắn nhận biết số lượng văn tự không nhiều, chính là một chữ “Phu”, ngón tay của hắn vừa mới chạm đến, bên tai liền vang lên một chữ “Phu”.
Thẩm Lạc khẽ vuốt cằm, ngón tay lập tức di động, đọc chữ thứ hai. . .
Kết quả ngón tay hắn vừa dời qua mười mấy chữ, trong lúc bất chợt đầu váng mắt hoa một trận, nhưng thân thể cũng không bị lung lay.
Hắn lắc đầu, cho là mình mệt mỏi, muốn tiếp tục chạm đến chữ kế tiếp, kết quả vừa sờ chữ này, liền cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, hai mắt biến thành màu đen.
Thẩm Lạc vội chụp lấy mép giường, lúc này mới không bị té ngã.
Lần này, không nghe thanh âm gì, nhưng trong đầu ngược lại một trận nhói nhói.
Thẩm Lạc không dám chủ quan, vội vàng đặt Thiên Thư ở đầu giường, nhắm mắt ngồi xếp bằng.
Hắn tinh thông Y Đạo, suy nghĩ một phen, liền biết triệu chứng vừa rồi, là tinh thần chi lực hao tổn quá độ gây nên.
Dựa theo Vu Diễm nói, nhân thể tinh khí thần vốn là một thể, hai bên hỗ trợ lẫn nhau.
Bây giờ tinh thần lực hắn hao tổn rất lớn, thôi động Tiểu Hóa Dương Công hẳn là có thể tăng tốc khôi phục tinh thần lực.
Rất nhanh toàn thân Thẩm Lạc nóng bỏng, như ngâm mình trong nước nóng, khí huyết lưu thông cũng theo đó tăng tốc, trên mặt nổi lên một tầng hồng quang.
Quả nhiên, hắn vừa vận công, cảm giác đâm nhói trong đầu lập tức gíme bớt không ít.
Hắn nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục vận chuyển công pháp.
“Xem ra dùng loại phương thức này đọc mặc dù không tệ, chỉ là quá hao phí tinh thần.” Một khắc đồng hồ sau, Thẩm Lạc mở hai mắt ra, tự nhủ.
Tuy vậy, hắn không chần chờ chút nào, lại cầm quyển sách lên, thông qua ngón tay di động trên trang sách, đọc mười mấy chữ, cho đến khi choáng đầu hoa mắt, mới dừng lại ngồi xuống điều tức.
“Phu thiên đạo giả, vật vô hình vậy.
Thiên Đạo vô hình, phân chia âm Dương, sau đó sinh dưỡng vạn vật, thế nhân nếu cầu Trường Sinh Đạo, cần luyện âm dương, luyện phàm thành thánh, mới có thể dần vào chân đạo. . .”
Đây chính là Thẩm Lạc ngồi xuống lặp đi lặp lại ba lần, mới hiểu một đoạn văn tự ngắn ban đầu này.
Từ đoạn chữ viết ghi lại trên quyển sách bằng da này, có thể là một môn pháp quyết tu luyện.
Đến lúc này, Thẩm Lạc đã có thể hoàn toàn xác định, quyển sách này chính là Vô Danh Thiên Thư trong miệng Vu Diễm, tuyệt không thể sai!
Thẩm Lạc hít sâu một hơi, phun ra một hơi, ánh mắt đã khôi phục bình tĩnh.
Bây giờ không phải lúc hưng phấn, giải đọc nửa bộ Vô Danh Thiên Thư này mới là đứng đắn.
Bất quá đây sẽ là một quá trình vô cùng lâu dài.
Nhưng vào lúc này, khóe mắt hắn liếc qua bên cạnh hộp đá, một vòng xanh biếc ánh vào trong mắt của hắn.
Chính là ống trúc xanh biếc vỡ ra khe hở kia.
Hộp đá này và quyển sách bằng da đều là vật thần kỳ, ống trúc xanh biếc đặt chung một chỗ với chúng, nói không chừng cũng là một kiện bảo vật?
Vừa nghĩ đến đây, Thẩm Lạc đưa tay lấy ống trúc ra, cẩn thận quan sát một phen, lại ước lượng trọng lượng, phát hiện không khác biệt gì với ống trúc bình thường.
Hắn đứng dậy cầm qua cái kéo cạnh ngọn đèn bên giường, vạch một cái nhẹ trên ống trúc.
“Xoẹt” một tiếng, trên ống trúc lập tức bị vạch ra một vết tích.
Hắn vội vàng dừng tay, lông mày nhăn lại.
Ống trúc xanh biếc này vậy mà yếu ớt như thế, hẳn chỉ là một vật bình thường?
Chương 63: Khô Lâu Màu Đen
Thẩm Lạc suy nghĩ một chút, rồi đứng dậy đi tới trước bàn, lấy ống trúc xanh biếc đưa lại gần ngọn đèn dầu.
Ngọn lửa mờ nhạt bao quanh lấy ống trúc, chỗ tiếp xúc nhanh chóng chuyển sang màu vàng.
Tròng mắt của hắn hơi híp lại, không lập tức lấy ống trúc ra, mà tiếp tục dùng ngọn đèn dầu để thiêu đốt.
Màu vàng quanh thân trúc nhanh chóng biến thành màu đen, bên trong đã xuất hiện các đóm lửa nhỏ, và một ít khói bốc lên, giống như sắp sửa muốn cháy.
Thẩm Lạc thấy vậy liền lấy ống trúc ra, thổi tắt những đóm lửa nhỏ ở trên đó, mặt lộ vẻ thất vọng.
Xem ra ống trúc xanh biếc này, cũng chỉ là vật tầm thường.
Hắn lập tức tự cười chính mình.
Lần này hắn ra ngoài, không chỉ được như ý nguyện tìm được vô danh Thiên Thư, còn vô tình lấy được bảo hộp có khả năng thu nhỏ đồ vật, Tiểu Hóa Dương Công thì đạt đến viên mãn.
Nay bản thân mình lại muốn có thêm bảo vật khác nữa, không khỏi quá mức tham lam rồi.
Trong lòng thẩm Lạc âm thầm khuyên bảo bản thân một phen, nhưng vẫn có chút không cam lòng mang ống trúc vứt bỏ, chỉ đành bỏ nó vào trong hộp đá.
Sau đó hắn trở lại trên giường khoanh chân ngồi xuống, cầm lấy vô danh Thiên Thư, bắt đầu tiếp tục “Vuốt ve”…
Trong mấy ngày kế tiếp, Thẩm Lạc đóng cửa cả ngày không ra, để nghiên cứu vô danh Thiên Thư, dịch tại bạch ngọc sách khi thi tinh thần mỏi mệt liền ngồi xuống dưỡng thần, sau khi khôi phục lại cứ tiếp tục đọc sách.
Thỉnh thoảng, hắn lại gọi Tiểu Tam Tử đưa một chút thức ăn, để lấp đầy bụng rồi lại tiếp tục.
Dưới sự nỗ lực không ngủ không nghĩ cảu hắn, rốt cuộc tại giữa trưa ngày thứ năm, đã đọc xong nội dung của nửa bộ vô danh Thiên Thư.
Một ngày nọ, Thẩm Lạc ngồi xếp bằng trên giường, tuy trên mặt râu ria xồm xàm, tràn đầy vẻ mỏi mệt, nhưng đôi mắt hết sức sáng tỏ, hưng phấn dị thường.
Đúng như lúc trước hắn đã đoán, trong vô danh Thiên Thư ghi chép lại một môn pháp quyết tu luyện, so với Tiểu Hóa Dương Công tinh thâm huyền diệu hơn không biết gấp bao nhiêu lần.
Nó chính là một môn Tiên gia công pháp đúng nghĩa.
Phương pháp tu luyện của bí quyết này lại không có tên, căn cứ quy tắc chung thứ nhất kể lại, thì tổng cộng có mười tám tầng, có thể tu luyện từ Luyện Khí kỳ một mạch đến Độ Kiếp thành Tiên.
Ngoài ra cũng nhờ đó, hắn mới biết rõ tất cả các cấp độ tu Tiên trước khi Độ Kiếp thành Tiên.
Nó theo thứ tự là Luyện Khí kỳ, Tích Cốc kỳ, ngưng hồn thời kỳ, Xuất Khiếu kỳ, Đại Thừa kỳ và Chân Tiên kỳ.
Bên trong Vô danh thiên thư cũng không giải thích cặn kẽ về sáu cảnh giới này của bạch ngọc sách, chỉ nói một ít chuyện đơn giản.
Như khi một người tu luyện đến chỗ tinh thâm, không chỉ có thọ nguyên lâu dài, còn sở hữu đại thần thông mạnh mẽ, thậm chí muốn hô phong hoán vũ hay di sơn đảo hải cũng không phải không được.
Nếu ai may mắn đạt đến tầng cuối cùng là Chân Tiên kỳ, thì có thể chân chính phi thăng thành Tiên, cùng nhật nguyệt đồng huy, thiên địa đồng thọ.
*nhật nguyệt đồng huy, thiên địa đồng thọ: ý là trường tồn cùng trời đất, mãi sáng như mặt trời và mặt trăng
Tuy rằng trên sách chỉ có rải rác vài câu, nhưng Thẩm Lạc vẫn cảm giác được nhiệt huyết sôi trào.
Những năm này hắn không chỉ một lần đọc được những lời miêu tả về “Tiên Nhân” trong kì ván dị chí, nhất là chuyện xưa kể về những người hàng yêu trừ ma, thay trời hành đạo, làm bản thân mê mẩn không thôi.
Nhưng tiếc là bản thân mình lúc trước gầy yếu, không làm gì được, muốn sống như người bình thường cũng là hy vọng xa vời, nên việc tu Tiên chỉ là si tâm vọng tưởng.
Thế nhưng hôm nay lại khác, Tiểu Hóa Dương Công ngoài ý muốn viên mãn, khiến thể chất hắn thay đổi thật lớn, tuy rằng trước đây bị âm khí phụ thể làm cho Nguyên Khí hao tổn không cách nào hoàn toàn bù đắp, nhưng ích ra đã có tư cách tu luyện công pháp của Tiên gia.
Nhưng điều đáng tiếc là, quyển sách này đã bị xé đi một nửa ở đằng sau, phía trước chỉ ghi lại có chín tầng khẩu quyết của công pháp, nếu có tu luyện toàn bộ cũng chỉ đạt đến ngưng hồn kỳ.
Đối với việc này, Thẩm Lạc cũng không cảm thấy thất vọng.
Vì căn cứ vào lời kể trong sách, dịch tại bạch ngọc sách kết hợp với tin tức mà lúc trước hắn cùng Bạch Tiểu Thiên nói chuyện, thì tu Tiên chính là việc nghịch thiên.
Nên mỗi tầng tu luyện đều khó khăn dị thường, gỉa sử tư chất không tốt hoặc là ngộ tính không đủ, dù chỉ là trụ cột căn bản nhất Luyện Khí kỳ cũng không đạt được.
Như Xuân Thu Quân có khoảng một trăm người đệ tử, cũng chỉ có ba người chính thức bước vào cảnh giới này, đạt được Pháp lực đấy.
Mặc dù Thẩm Lạc khát vọng với cảnh giới cao thâm ghi lại trong vô danh trên thiên thư, nhưng cũng không mơ tưởng cho rằng mình có thể dễ dàng đạt tới.
Hắn có thể đạt tới Luyện Khí kỳ, gia tăng thêm sáu mươi năm thọ nguyên, đã đủ hài lòng.
Còn nếu vận khí không tệ, có thể đạt đến cao hơn cảnh giới, cũng rất tốt.
Hơn nữa hắn trải qua lần tầm bảo này, đối với những việc phát sinh trong mộng cảnh mà gối ngọc mang lại, đã không còn nghi ngờ.
Vậy thì ngàn năm sau đó tương lai thế giới!
Nói cách khác, chỉ còn mấy trăm năm, ma kiếp sẽ phủ xuống…
Thẩm Lạc suy nghĩ môth chút, rồi thở dài.
Mọi thứ về tương lai đều còn rất xa xôi, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.
Hiện giờ mình tốt nhất vẫn nên tu luyện bộ vô danh Thiên Thư đã, mấy việc khác sẽ tính sau .
Sau khi Thẩm Lạc tính toán xong, bèn lấy quyển sách bỏ lại hộp đá, lại mang hộp đá giấu ở dưới gối đầu, rồi mới nằm lên trên giường ngáy o..o…
Không biết qua bao lâu, thẩm Lạc từ trong ngủ mơ chậm rãi tỉnh dậy, mệt nhọc suốt mấy ngày đã hết sạch, chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực.
Thẩm Lạc xuống giường hoạt động tay chân, mở cửa sổ ra.
Bên ngoài trời là một mảnh đen kịt, xuyên thấu qua cây cối và cành lá tươi tốt, mơ hồ có thể nhìn thấy một vòng trăng tròn đang hạ xuống phía Tây.
Ngoài cửa sổ trong sân, ngoại trừ ngẫu nhiên có âm thanh của côn trùng kêu, thì hầu như mọi thứ đều yên tĩnh, có lẽ lúc này đã là nửa đêm.
“Chẳng lẽ ta đã ngủ trọn vẹn một ngày rưỡi?” Thẩm Lạc thầm nghĩ, quay người đi tới bên giường.
Giờ phút này đêm dài vắng người, đúng là thời điểm tu luyện tốt nhất.
Thẩm Lạc thò tay vào dưới gối lấy ra hộp đá, nhét vào trong ngực, rồi sau đó nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài.
Nghĩ lại thì phương thức tu luyện của vô danh pháp quyết có chút kỳ lạ,vừa mới bắt đầu liền cần ngồi xuống tại hồ nước, hoặc là dòng suối nhỏ để tu luyện.
Nhưng đây cũng không phải là việc khó gì đối với hắn, cách bên ngoài trấn không xa có một dòng suối nhỏ, lúc trước từng đi ngang qua.
Thẩm Lạc đi dọc theo hành lang rồi ngoặc vào, đến chỗ bờ tường viện.
Hắn nhẹ nhàng nhảy lên, thân thể dường như không có sức nặng.
Cả người nhảy cao hơn một trượng, tay phải tại trên tường khẽ chống, liền nhẹ nhàng rơi vào một cái trong hẻm nhỏ ở bên ngoài.
Đây đúng là địa phương mà mấy ngày trước đây, hắn thí nghiệm Phù Lục vào buổi tối.
Thẩm Lạc quay đầu lại, nhìn bức tường, khóe miệng hơi nhếch lên.
Từ khi Tiểu Hóa Dương Công viên mãn, khả năng nhảy lên của hắn cũng tăng lên đáng kể.
Nhưng đáng tiếc mình chưa từng học qua bất cứ loại khinh thân chi thuật nào, nếu không vượt qua tường viện nho nhỏ này cũng không cần dùng tay.
Hắn phân biệt phương hướng một chút, rồi nhanh chóng nhằm hướng một hẻm nhỏ lao đi, sau một lát liền ra khỏi thị trấn nhỏ, đi khoảng ba bốn dặm đã đến chỗ phụ cận của dòng suối nhỏ.
Dòng suối nhỏ này từ bên ngoài trấn lượn quanh qua đây, chỉ rộng có ba bốn trượng, nước có chút thanh tịnh, bên trong có nhiều rong và bèo.
Thẩm Lạc bước xuống dòng suối tìm một khu vực vắng vẻ, bỏ đi quần áo, chỉ mặc mỗi chiếc quần cộc.
Hắn đang muốn xuống nước, nhưng khi mắt tình cờ liếc qua bả vai, thì trợn trừng lên nhìn chăm chú không chớp.
Chỗ dấu răng màu đỏ sậm trước kia, đã không thấy tung tích, thay vào đó là một hình xăm khô lâu màu đen!
Chương 64: âm Dương Giao Thái
Thẩm Lạc nhìn qua đồ án khô lâu trên đầu vai chỉ thấy lạnh buốt sống lưng.
Cái đầu lâu màu đen này trông rất thật, nhìn thoáng qua tựa như chính là cái đầu lâu đã cắn vai hắn khi trước.
Trông nó cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể bay ra ngoài, mặt khác, dấu răng khi trước giờ đã biến mất không chút vết dấu.
Hắn trước đây đã liên tiếp gặp những sự việc ly kỳ nên năng lực tiếp nhận tự nhiên đã mạnh lên không ít, nhưng trong đêm tối lại chợt thấy cảnh này, trong lòng vẫn không khỏi run lên.
Thẩm Lạc hít sâu một hơi, đợi tâm cảnh hồi phục lại mới bắt đầu tỉ mỉ quan sát đồ án này.
Những đường cong tạo nên đồ án này trông rất giống phù văn của phù lục, tạo chút cảm giác thần bí khó giải thích.
Ngoài bộ dáng dọa người ra, đồ án này không đau cũng chẳng ngứa, hoàn toàn không cho cảm giác gì, nếu không phải trùng hợp khi cởi áo hắn nhìn qua vai thì đoán chừng hắn cũng sẽ không phát hiện ra.
“Chẳng lẽ nó có liên quan tới cái đầu lâu màu trắng lúc trước? Chẳng lẽ hình xăm đầu lâu này chính là do đầu lâu màu trắng biến thành?” Thẩm Lạc rờ rờ cắm, thầm suy đoán.
Hắn đưa tay sờ sờ đồ án, phát hiện da chỗ đó so với xung quanh không khác gì nhau, không lồi lên lõm xuống, tựa như nó thực sự chỉ là một hình xăm mà thôi.
Hắn lại dùng móng tay ra sức cào cậy mấy cái, kết quả ngoài việc thấy hơi đau ra thì đồ án kia chẳng chịu ảnh hưởng gì, y như nó và phần da nơi đó từ trước tới giờ vốn là nhất thể.
Thẩm Lạc hơi trầm ngâm, xong liền khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Tiểu Hóa Dương Công, đưa Dương cương chi khí từ đan điền lên bả vai.
Chỉ sau chốc lát, toàn bộ phần bả vai hắn bị bao phủ bởi một tầng ánh sáng màu đỏ dịu mắt.
Làn da cũng lờ mờ thấy tỏa ánh sáng màu đỏ, nhưng hình đầu lâu trên bả vai, ngoài những chỗ “rỗng” như hốc mắt, lỗ mũi hơi ửng đỏ, những chỗ khác vẫn đen sì như cũ, không có chút gì khác thường.
“Tiểu Hóa Dương Công của mình giờ đã viên mãn, Dương cương chi khí sinh ra theo đó cũng vượt xa khi trước, nếu là vật âm tà thì không thể tĩnh lặng như thế mới phải.”
Thẩm Lạc không dừng lại mà tiếp tục thử nhiều cách nữa, hết quyền đấm chưởng vỗ tới răng cắn, nước xối hòng xóa đi hình đầu lâu này nhưng cái nào cũng như nhau, kết quả đều là thất bại.
“Được rồi, xem ra nhất thời không có gì đáng ngại, cứ tạm vậy đã.
Nói gì nói, nếu không có kỳ ngộ lần này, Tiểu Hóa Dương Công với mình đúng là khó hơn lên trời.
Hy vọng Vô Danh pháp quyết sẽ không khó khăn vậy nữa.” Thẩm Lạc không tiếp tục suy tính mấy chuyện vụn vặt nữa mà một lần nữa suy nghĩ về Vô Danh pháp quyết.
Dựa theo lời của Phong Dương chân nhân và La sư từng nói, nếu Tiểu Hóa Dương Công đại thành thì thọ nguyên có thể tăng thêm khoảng hai, ba năm, có điều chút thời gian này có thể giúp hắn đạt được như ý nguyện hay không lại là một chuyện khác.
Nhưng bất luận thế nào, đã đi tới bước này rồi, hắn tuyệt đối không thể lùi bước.
Thẩm Lạc thầm suy nghĩ như thế, đồng thời đứng dậy vung vẩy cánh tay, cất bước lội xuống dòng suối nhỏ, tới chỗ nước nông liền khoanh chân ngồi xuống, căn mặt nước vừa vặn cao qua ngực nhưng chưa tới cổ.
Kế đó, hắn tập trung tinh thần suy nghĩ, nhớ lại thật kỹ càng khẩu quyết tu luyện tầng thứ nhất của Vô Danh pháp quyết, sau khi xác nhận không sai gì mới dựa theo nội dung pháp quyết mà bắt đầu hô hấp thổ nạp.
Không giống như Tiểu Hóa Dương Công, Vô Danh pháp quyết này đặc biệt chút trọng liên hệ với trời đất bên ngoài, trong quá trình hô hấp thổ nạp cũng phải ngưng thần để cảm ứng thiên địa ngoại giới(1).
Thẩm Lạc lúc bắt đầu còn chưa quen lắm, hít thở chập chờn mất một lúc rồi mới từ từ tiến nhập trạng thái.
Dương cương chi lực trong đan điền theo sự dẫn dắt của pháp quyết công pháp bắt đầu từ từ vận chuyển, sau khi vận hành được một chu thiên, khi trở lại đan điền mơ hồ thấy có chút ấm áp.
Cùng lúc đó, khí tức lạnh giá từ trong dòng nước suối xung quanh cũng thẩm thấu vào, tích tụ trong tứ chi của hắn chứ chưa khuếch tán về phía ngực, bụng.
Căn cứ vào ghi chép trên Vô Danh Thiên Thư, những thứ khí tức lạnh giá kia chính là Thủy linh chi khí.
Thẩm Lạc tiếp tục vận chuyển Vô Danh pháp quyết, một lần nối tiếp một lần, chẳng mấy chốc đã vận chuyển được ba mươi sáu chu thiên.
Mỗi khi vận chuyển một lần pháp quyết, Dương cương chi khí trong đan điền lại nóng thêm một chút, cứ vậy sau ba mươi sáu chu thiên, nơi đan điền như có một đám lửa đang bừng bừng thiêu đốt.
Mà tứ chi hắn dưới sự thẩm thấu liên tục của Thủy linh chi khí dần trở nên lạnh buốt, y như bị đặt trong một khối băng, hầu như mất hết tri giác.
Cứ một nóng một lạnh như thế khiến cả người Thẩm Lạc như nằm giữa băng hỏa lưỡng trọng thiên(2), cực kỳ thống khổ, cũng may hắn có định lực vô cùng lớn nên nghiến răng chịu đựng.
Muốn bước vào Luyện khí kỳ, từ một kẻ phàm tục trở thành một tên tu sĩ chân chính, thứ quan trọng nhất chính là phải thông pháp tính, nói ngược lại chính là, chỉ có thông pháp tính rồi thì mới xem là chính thức bước vào Tiên đồ.
Căn cứ theo lời kể của Bạch Tiêu Thiên, tu luyện mỗi một môn pháp quyết, kỳ thực đều có phương pháp để làm thông pháp tính riêng.
Phương pháp trong Vô Danh pháp quyết chính là điều động nền móng Dương cương chi khí, đồng thời dẫn dắt Thủy linh chi khí vào trong cơ thể, vận chuyển công pháp ba mươi sáu chu thiên, làm cho bản thân ở vào trạng thái như nằm trong ranh giới giữa hai vòng băng hỏa.
Sau khi ở vào trạng thái này rồi, nếu có thể thông qua việc không ngừng thử nghiệm và cảm ngộ mà thành công dẫn nhị khí hợp nhất, đạt tới một loại tuần hoàn vi diệu của âm Dương giao thái(3) thì mới có thể giúp thân thể dung nhập vào trong trời đất, tức thì tinh thần có thể tập trung cao độ, mượn cơ hội chuyển biến này để hiểu rõ(4) pháp tính.
Cái gọi là cảm ngộ vốn đã có phần hư vô mờ mịt, tựa như hoa trong gương trăng trong nước, thấy được mà chưa hẳn đã chạm được, thậm chí cảm ngộ của mỗi người cũng lại khác nhau, nhưng nếu không ngừng thử nghiệm, tựu chung vẫn có thể tăng khả năng thành công.
Có điều có một số người vì tư chất hoặc ngộ tính có hạn nên dù có khắc khổ tu hành thì kết quả cả đời cũng không cách nào chạm tới điểm mấu chốt kia.
Thẩm Lạc lúc này vừa lại lặng yên đọc lại một lượt phương pháp được Vô Danh pháp quyết ghi chép lại, đồng thời bắt đầu vận chuyển Dương cương chi khí trong đan điền và Thủy linh chi khi tích lũy ở tứ chi.
Hai luồng khí tức một nóng một lạnh đan xen va chạm trong cơ thể khiến sắc mặt hắn lúc xanh, lúc đỏ luân phiên.
Tình cảnh nóng lạnh đan xen này lúc đầu còn ở thế giằng co, sau một lúc thì thấy Thủy linh chi khí lạnh giá kia rõ ràng yếu thế hơn nhiều so với Dương cương chi khí, dưới sự tiêu trừ của đối phương, Thủy linh chi khí bắt đầu tan rã một cách nhanh chóng.
Thẩm Lạc âm thầm thở dài.
Hắn biết mình đã thất bại.
Xem ra Vô Danh pháp quyết này với Tiểu Hóa Dương Công cũng giống nhau, đều không dễ tu luyện, hoặc cũng có thể nói là tư chất của hắn không được tốt lắm.
Có điều đây vốn chỉ là lần thử đầu tiên, hắn chỉ muốn thể nghiệm quá trình tu luyện Vô Danh pháp quyết chứ vốn không ôm kỳ vọng gì quá lớn, vậy nên hiện tại cũng chưa thể nói tới thất vọng gì.
Nhưng chính vào lúc này, dị biến phát sinh.
Thẩm Lạc chỉ cảm thấy bên vai phải hơi mát lạnh, kế đó một cỗ hàn khí khổng lồ từ trong đó tuôn ra, rót vào trong cơ thể hắn.
Thân thể hắn cứng đơ, mặt ngoài cơ thể một lần nửa nổi lên một tầng băng lạnh nhỏ mịn màu trắng, trong thoang chốc đã lan tỏa trùm khắp cơ thể.
Khác với lúc trước, cỗ hàn khi này không tạo ra bất kỳ ảnh hưởng gì với môi trường xung quanh, dòng nước vẫn chảy xuôi như cũ, nhiệt độ nước cũng không giảm đi chút nào.
Khí tức âm hàn vừa tiến vào trong cơ thể Thẩm Lạc liền lập tức chạy về phía đan điền, nơi Dương cương chi khí phóng ra.
Cả hai hung hăng đụng vào nhau.
Ùmmm!
Một hồi âm thanh trầm đục từ trong cơ thể hắn truyền ra, đồng thời lục phủ ngũ tạng toàn thân chấn động một cái.
Kinh mạch khắp người Thẩm Lạc đau đớn.
Hắn muốn động đậy một chút cũng không thể làm được, càng không cách nào khống chế hai luồng lực lượng này va chạm, chỉ có thể để mặc cho chúng hung hăng va chạm trong người mình.
Cũng may hai luồng khí tức cường đại này không xung đột quá lâu, chỉ một chốc đã đan xen vào nhau, theo đó chúng từ trùng kích lẫn nhau biến thành dung hợp hỗ trợ.
Giờ khắc này, Thẩm Lạc bắt đầu cảm giác như mình đẩy ra một cánh cửa thần bì, trong người dâng lên một cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng khó tả, tâm hồn không nhịn được mà đắm chìm trong đó.
Hắn lúc này có thể cảm nhận được Thủy linh chi khí ở tứ chi đang không ngừng dũng mãnh đi vào thân thể, Dương cương chi khí ở đan điền cũng theo đó không ngừng chạy tới giao hòa.
Loại quá trình này nhẹ nhàng tự nhiên, hoàn toàn không cần bản thân hắn phải tiến hành can thiệp.
Thực sự giống như hết thảy chuyện này, vốn phải bình thường như thế.
Chú giải:
1.
Thiên địa ngoại giới: Vẫn là trời đất bên ngoài thôi nhưng câu này nguyên gốc tác giả bị lặp từ, đọc khá khó chịu nên mình phải thay.
2.
Lưỡng trọng thiên: Hai vùng trời nặng? Hì, thực ra nên hiểu là hai vùng sát nhau có tính chất hơi khắc nghiệt và thường là đối lập.
Cụm từ này bạn nào đọc nhiều truyện Tiên Hiệp thì rõ rồi, mình chú giải cho các mới đọc nhé.
3. âm Dương giao thái: âm Dương thì đã rõ, giao ở đây là giao thoa, đan xen.
Thái ở đây là yên ổn, an bình, ổn định.
4.
Nguyên gốc là Thông Đạt Pháp Tính, tương đương hiểu rõ Pháp tính, ngắn hơn thì chính là cái cụm Thông pháp tính = hiểu tính, chất chất của pháp (có thể là phương pháp, pháp thuật, pháp lực).
Chương 65: Thông Pháp Tính
Không biết qua bao lâu, ý thức Thẩm Lạc mới dần dần khôi phục thanh tỉnh.
Hắn mở mắt ra, phát hiện dưới cổ mình vẫn như cũ ngâm trong nước suối, đầu tiên là giật mình, tiếp đó khẽ giật mình.
Mặc dù đã vào hạ, nhưng sáng sớm nước suối vẫn lạnh thấu xương, nếu ngâm mình ở trong đó cả đêm, cho dù là người thân thể cường tráng cũng bị đông lạnh nguy hiểm đến tính mạng, huống chi thể cốt mình như bây giờ.
Chỉ là chính mình vì sao không cảm giác nước suối lạnh buốt, ngược lại cả người ngâm trong đó có chút dễ chịu.
Thẩm Lạc hơi nghi hoặc một chút, từ trong nước chậm rãi đứng lên.
Giờ phút này sắc trời đã sáng rõ, triều dương chiếu xuống ánh sáng màu vàng óng.
Chỉ là trong mắt hắn, thời khắc này thế giới tựa hồ hoàn toàn khác biệt trước đó, phảng phất trước đó chưa sáng tỏ, trước nay cũng chưa rõ ràng.
Thẩm Lạc tựa hồ nghĩ tới điều gì, ánh mắt quét qua bốn phía, kết quả ngạc nhiên phát hiện, nhãn lực của mình lại đề cao không biết bao nhiêu lần!
Hắn có thể tuỳ tiện thấy rõ mỗi một vệt hoa văn trên lá cây cách đó vài chục trượng, thậm chí ngay cả con kiến nhúc nhích trên cành cây vừa đi vừa về, còn có thân thể sâu ăn lá co rụt lại trốn ở trong lá cây tươi tốt, cũng chạy không khỏi ánh mắt của hắn.
Hắn lấy lại bình tĩnh, nhìn ra nơi xa hơn.
Thôn trấn cách đó vài dặm lập tức rõ ràng ánh vào trong mắt của hắn, con đường đá xanh quanh co, hai bên căn phòng bốc lên khói bếp, sáng sớm đám lái buôn bắt đầu loay hoay hàng hóa của mình, còn có bọn nhỏ chơi đùa trước cửa nhà mình . . .
Không chỉ như vậy, lỗ tai hắn cũng biến thành linh mẫn trước nay chưa từng có: Chung quanh côn trùng kêu vang, tiếng chim kêu thì không cần phải nói, không ít thanh âm xa lạ cũng truyền vào trong tai hắn.
Trong đồng ruộng cách đó không xa, một con chuột oạch chạy qua dòng suối nhỏ bên bờ; trong bụi hoa hai con hồ điệp đang vỗ cánh; trong động quật bên dòng suối, một con cua đang đào đất, trong miệng phun ra bong bóng, rung động phốc phốc . . .
Khứu giác của hắn cũng tăng mạnh, mùi tanh bùn đất, mùi hoa cỏ thơm ngát, mùi lá rụng hư thối, còn có hơn hai ba mươi mùi khác, cùng tràn vào mũi của hắn.
“Mùi vị gì khó ngửi như vậy?” Thẩm Lạc đưa tay bưng kín lỗ mũi, thì thào nói.
Ngay vừa rồi, hắn ngửi được một mùi hôi thối tràn vào trong mũi, phảng phất đang ở trước mắt, lúc trước ngược lại không chú ý tới.
Kết quả ngay lúc tay trắng nõn nà của hắn mò trúng một lớp đồ vật gì đó, hắn đưa bàn tay đến trước mặt xem xét, phát hiện là một vật đen sì, phảng phất là bùn bẩn.
Mà cỗ mùi thối trước đây, chính là đến từ đây.
Thẩm Lạc vội vàng dùng hai cánh tay lau mặt một cái, phát hiện cả khuôn mặt mình, bao gồm cả cổ, đều bám vào một tầng bùn bẩn màu đen như thế, đành phải dùng nước suối cọ rửa một phen.
Rửa đi lớp bẩn trên mặt, Thẩm Lạc cảm thấy một trận thần thanh khí sảng, trong lòng càng mừng rỡ không thôi.
Ngũ giác mình trong bất tri bất giác giống như biến hoá thoát thai hoán cốt, loại cảm giác này xa xa không phải Tiểu Hóa Dương Công viên mãn có thể so sánh, là một loại tăng về chất!
Lúc này, hắn đột nhiên nhớ lại chuyện phát sinh tối hôm qua, tựa hồ chính mình thử tu luyện công pháp ghi trên Vô Danh Thiên Thư, về sau trong bất tri bất giác, tựa hồ đã mất đi ý thức.
“Tựa hồ ta chỉ dựa vào trình tự trên đó, vận hành ba mươi sáu chu thiên, chẳng lẽ công pháp này thần kỳ như vậy, vừa mới bắt đầu tu tập, đã làm cho ngũ giác tăng lên lớn như thế? Trước không cần quan tâm nhiều, tóm lại không phải chuyện xấu.”
Thẩm Lạc hít sâu một hơi, bình phục tâm tình một chút, từ trong suối nước từng bước một lội lên bờ.
Kết quả đi đến một nửa, bước chân hắn đột nhiên dừng lại, một cái chân phải nhấc ở giữa không trung, cả người cứ như vậy không nhúc nhích đứng tại nơi đó.
Bởi vì ngay vừa rồi, hắn phát hiện chính mình ngoại trừ ngũ giác tăng lên, còn nhiều thêm một loại cảm giác huyền diệu, tựa hồ mình có thể cảm giác được một loại mờ mịt trước kia không phát giác được.
Loại vật mờ mịt này tồn tại ở không khí chung quanh, đại địa, dòng nước, cỏ cây, các loại sự vật giữa thiên địa, hoặc nhiều hoặc ít, hình thái không đồng nhất. . .
Ngay cả trong thân thể hắn cũng có, tồn tại ở trong đan điền.
Thẩm Lạc không dám tùy tiện động đậy, sợ phá hủy loại cảm giác huyền diệu này.
Hắn chậm rãi nhắm hai mắt, tĩnh tâm cảm thụ loại “vật mờ mịt” trong đan điền này.
Đây tựa hồ là một sợi khí lưu yếu ớt, băng lạnh buốt mát, lưu chuyển tuần hoàn trong đan điền, tản mát ra một cỗ ba động nhàn nhạt, mà dương cương chi lực vốn dư thừa vừa tiếp xúc cỗ khí lưu này, lập tức lui bước né tránh.
“Đây. . .
Đây là pháp lực! Ta đã Thông pháp tính!” Thẩm Lạc mở ra hai mắt, chân phải bỗng nhiên rơi xuống, giẫm trong nước suối, văng lên một mảng lớn bọt nước.
Cỗ khí lưu lạnh buốt này tản ra ba động, tương tự với bạch khí trong nguyên thạch, còn có ba động khí tức do các tiên sư Vu Diễm tản ra, có thể xác định chính là pháp lực.
Từ khi tiếp xúc đến chuyện tu luyện, biết được thế giới này thật sự tồn tại pháp lực thần thông, hắn không giờ khắc nào không khát vọng có thể phóng ra một bước này, đạt tới cảnh giới này.
Chỉ là một bước này đối với tuyệt đại đa số người đều là xa xa không thể chạm, với hắn càng là si tâm vọng tưởng.
Có lẽ bởi vì áp lực thọ nguyên, hoặc là trong lòng kiên trì chấp niệm, hắn không hề từ bỏ, nên không biết bỏ ra bao nhiêu.
Chỉ là hắn vạn lần không ngờ, bỏ ra những thứ này, nhanh như vậy đã có hồi báo!
Hắn lại mơ mơ hồ hồ thông pháp tính, đã luyện thành pháp lực, chân chính bước vào thế giới tu luyện!
Hai tay Thẩm Lạc bất tri bất giác nắm chặt thành quyền, móng tay đâm thật sâu vào trong thịt, nhưng không cảm thấy đau chút nào.
Một hồi lâu sau, hắn mới ép buộc chính mình tỉnh táo lại, hồi tưởng lại cả sự kiện, đột nhiên lại cảm giác có chút không thích hợp.
Dựa theo Bạch Tiêu Thiên nói, Thông Pháp Tính là cửa ải trọng yếu bước vào con đường tu tiên, cực kỳ khó đột phá, không biết bao nhiêu người thiên tư thượng giai, sớm đặt nền móng công pháp tu luyện viên mãn, lại thêm linh đan diệu dược phụ trợ, vẫn từ đầu đến cuối không cách nào bước ra một bước này, ví dụ như, trong Xuân Thu quan có không ít.
Hắn bỏ ra ròng rã thời gian hai năm mới tu luyện Tiểu Hóa Dương Công nhập môn, tư chất tuyệt không thể nói tốt, thậm chí là tệ, chuẩn bị mấy năm còn thừa đầu nhập vào trong đó, để cầu thông qua cửa ải này.
Kết quả hôm qua lần đầu thử công pháp vô danh này, liền thông pháp tính, thực sự không thể tưởng tượng nổi.
Dù công pháp này tinh diệu hơn so với Thuần Dương Kiếm Quyết của Xuân Thu Quan, tác dụng đối với Thông Pháp Tính càng tốt hơn, cũng không nên dễ dàng đột phá như thế mới đúng.
Đây quả thực giống như trời trợ giúp vậy.
“Trời trợ giúp. . .”
Thẩm Lạc vừa nghĩ đến đây, đột nhiên hồi tưởng lại cỗ hàn lưu đêm qua đột nhiên xuất hiện kia.
Lúc ấy hắn hấp thu thủy linh khí từ trong suối nước đã tán loạn, tựa hồ cỗ hàn lưu này đột nhiên xuất hiện, khiến cho hắn lâm vào cảnh giới thần ngã lưỡng vong.
“Ta nhớ dòng hàn lưu kia là từ vai phải truyền đến, hẳn là có quan hệ cùng nó?” Thẩm Lạc đang cân nhắc, vô thức nhìn về phía hình xăm đầu lâu trên vai phải.
Bức hình xăm kia vẫn như cũ sinh động như thật, không biến hóa chút nào so với trước.
Chẳng biết tại sao, đồ án hình xăm vốn nhìn có chút làm người ta sợ hãi, giờ phút này nhìn cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.
“Có lẽ, đây chính là cơ duyên tạo hóa!” Thẩm Lạc gãi đầu một cái, không khỏi thầm nghĩ như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Ta Nguyên Thần Có Thể Ký Thác Thiên Đạo [Dịch] Ta Nguyên Thần Có Thể Ký Thác Thiên Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Ta-Nguyen-Than-Co-The-Ky-Thac-Thien-Dao-Audio-Truyen.jpg)




