Đại Mộng Chủ
Tập 12 : Hộp Đá Thần Bí (c56-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 56: Hộp Đá Thần Bí
Dưới đáy sông ánh sáng có chút mờ, dòng nước lại chảy xiết nên Thẩm Lạc cũng không thấy rõ đồ vật mình đang nắm là thứ gì.
Hắn chỉ có thể hình dung ra, đây là một vật nhỏ dài.
Do hắn mải nhìn đồ vật trong tay, dưới chân lại không tìm chỗ đứng vững chắc, nên khi một dòng nước chảy xiết cuốn tới làm cả người lảo đảo, suýt chút nữa thì bị cuốn theo.
“Lấy được rồi!”
Hắn thầm hô một tiếng, rồi vội nhét đồ vật đó vào trong ngực, sau đó ra bơi lên mặt nước.
Nhưng Thẩm Lạc còn chưa kịp ngoi lên, thì một bóng đen đã hiện ra ở trước mặt, thì ra đó là một tảng đá lớn dưới đáy sông.
“Binh” một tiếng, do hắn tránh không kịp, thân thể lại bị dòng nước xiết cuốn theo nên va đập vào mọi thứ xung quanh.
Thẩm Lạc kêu lên một tiếng đau đớn, nửa người cực kỳ đau nhức.
Càng xui xẻo hơn là đầu hắn đập vào tảng đá một cái, làm cả người choáng váng, tạm thời mất đi năng lực hành động.
Trong miệng liên tiếp phun ra chuỗi dài bong bóng khí, thân thể lại bị dòng nước cuốn đi.
Nhưng ngay lúc này, dây thừng trên lưng Thẩm Lạc bỗng nhiên thẳng băng, do chiều đài đã đến cực hạn nên mới kéo thân thể hắn lại.
Dòng nước chảy quá xiết, làm bên hông hắn bị một cỗ sức lực to lớn ghìm chặt, khiến xương sườn trở nên đau nhức kịch liệt, nhưng cũng nhờ vậy mà ý thức còn đang mơ hồ đã được thanh tỉnh lại.
Sau đó hắn bèn dùng cả hai tay và chân cố sức bơi lên mặt sông.
Thẩm Lạc liên tiếp nuốt mấy ngụm lớn nước sông, nhưng cuối cùng tại lúc trước khi kiệt sức đã nổi lên được mặt nước.
Miệng hắn mở lớn thở dốc, trong lòng nghĩ lại mà sợ hãi không ngừng.
Vừa rồi hắn chỉ cần tỉnh lại chậm một chút, thì giờ đã chết đuối trong sông rồi.
Thẩm Lạc hít vào thật sâu, cố gắng tích cóp từng chút sức lực, giữ chặt dây thừng dùng hết sức bơi về phía chiếc thuyền ở bên cạnh.
Sau đó, hắn dùng cả tay và chân để bò lên thuyền nhỏ, một chút sức lực cuối cùng của cơ thể cũng hao sạch sẽ, bèn nằm ngửa tại khoang thuyền, thở ra hổn hển.
Qua một lúc lâu, sức lực trong cơ thể của Thẩm Lạc mới dần được khôi phục một ít.
Hắn lập tức ngồi dậy, tay tìm tòi trong ngực, khuôn mặt vốn căng thẳng mới từ từ buông lỏng.
Vật kia vẫn còn, may mà không bị rơi ra.
Thẩm Lạc bèn lấy nó ra.
Vật đó là một hộp đá màu trắng, rộng chừng bàn tay, dài khoảng ba xích, bên trên còn dính không ít bùn lầy.
Hộp đá nhìn có vẻ không nhỏ, nhưng cầm trong tay lại có chút nhẹ.
Thẩm Lạc cầm lên ước chừng, lại đặt bên tay lắc lắc, mơ hồ nghe được bên trong có chút tiếng động.
Lúc này mưa càng ngày càng lớn, nước sông không ngừng ập vào, kéo thuyền nhỏ trôi theo.
May mà chiếc thuyền này Vu Đại Đảm làm có chút kiên cố, hơn nữa lúc trước hắn mới gia cố thêm dây thừng nên mới không bị cuốn đi.
Thế nhưng tạm thời, hắn cũng không thể nào trở về được.
Thẩm Lạc lau đi giọt nước trên mặt và cả bùn đất trên hộp đá, rồi để trước chiếc bàn vuông thấp kia, cẩn thận quan sát.
Màu sắc của hộp đá cùng phẩm chất đều giống như ngọc thạch, nhưng hoa văn phía trên lại khác xa các loại ngọc mà trước đây Thẩm Lạc đã từng thấy qua.
Hơn nữa trên hộp cũng không có các loại cơ quan để khóa lại, hoa văn được khắc trên đó cũng không rõ ràng, giống như là do tự nhiên hình thành.
Chỉ có nơi nối nhau giữa nắp hộp và thân mơ hồ có một đường vân nhỏ.
Thẩm Lạc có hơi chần chờ, lại dùng móng tay đâm vào trên đường vân kia, dùng sức tách ra.
“Két” một tiếng vang nhỏ truyền tới, móng tay từ nắp hộp xước ra, một cảm giác đau đớn dữ dội truyền đến, làm cho hắn nhịn không được hít một hơi khí lạnh.
Hắn một bên giũ giũ bàn tay để giảm bớt đâu đớn, bên này lại đem hộp đá lật qua, muốn thử xem có thể từ bên kia mở ra hay không.
Nhưng kết quả cũng y như vậy, căn bản không thể mở nó ra được.
Đạo văn bên trên hộp đá lộ ra, dường như thực sự chỉ là một đạo hoa văn, cũng không phải là chỗ nối của năp hộp.
Thế nên, Thẩm Lạc lại lật qua lật lại, mang hộp đá xem xét kỹ càng, cong dùng ngón tay dọc sờ từng góc cạnh của hộp đá, xem có giấu giếm cơ quan gì hay không.
Nhưng mặc hắn tìm kiếm như thế nào, cuối cùng đều không tìm thấy bất kỳ chỗ dị thường nào.
“Việc này có chút khó à. . .” Thẩm Lạc nhìn chằm chằm vào hộp đá, vô kế khả thi.
Hắn do dự một chút, sau đó ánh mắt đột nhiên ngưng tụ, giống như đã quyết định điều gì đó.
Hắn quay người tại trong khoang thuyền tìm kiếm một hồi, “Bá” một chút, từ trong một đống lưới đánh cá bên cạnh rút ra chuôi búa sắt hài hơn một xích, rồi nắm trong tay.
Búa này là Vu Đại Đảm thường ngày dùng để chẻ củi, bởi vì trong khoang thuyền ẩm ướt, nên trên búa có nhiều rỉ sét, nhưng chỉ là một tầng mỏng.
Sau đó nó được Thẩm Lạc dùng khăn lau nhẹ nhàng một vòng, thì tất cả đều mất rồi.
Hắn lại dùng một tay nắm chặt cán búa, đưa lưỡi búa tới gần bên trên hộp đá, không dám sử dụng quá lớn sức lực, chỉ nhẹ nhàng chọc mấy cái.
Nhưng hắn nhìn mải không thấy hộp đá có dấu hiệu mở ra, cũng không tổn hại, lúc này mới từ từ tăng lớn sức lực lên.
“Leng keng. . .”
Thẩm Lạc một búa đánh xuống, một âm thanh chạm nhau của sắt và đá từ chỗ hộp đá bất ngờ vang lên.
Trong khoang thuyền bàn thấp chấn động mạnh một cái, hộp đá trên bàn rung lên, đột nhiên nhảy dựng, thiếu chút nữa thì bay đi.
Thẩm Lạc thấy vậy vội vàng bỏ qua búa, bắt lấy hộp đá, cẩn thận xem xét.
Kết quả, phía trên hộp đá ́ngay cả nửa điểm dấu vết cũng không lưu lại, ngược lại chính giữa bàn thấp, bị đập xuống một vết sâu.
“Quả nhiên là bảo bối, cùng gối ngọc kia một dạng.” Thẩm Lạc bổ không ra hộp đá, cũng không quá bất ngờ, ngược lại ra vẻ đoán trước nên là như vậy.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng tại hộp đá vuốt ve, bống nhiên trong lòng hiện lên một cái ý niệm.
Nếu như nó là vật của Tiên gia thì dùng phương pháp phàm tục mở tất nhiên không ra, vậy sao không dùng phù lục thử một chút, không chừng một đạo “Tiểu Lôi phù” có thể bổ ra nó ra thì sao?
Trong lòng Thẩm Lạc vừa hiện ra ý này, liền có chút do dự.
Tiểu Lôi phù uy lực không tầm thường, lỡ như không cẩn thận, làm đồ vật bên trong hủy đi thì sao? Đây chẳng phải là lợi bất cập hại?
Nhưng trong lúc nhất thời cũng không có biện pháp khác, với sự chắc chắn của hộp đá này thì , tám chín phần mười là vô sự đấy.
Thẩm Lạc nghĩ thế, bèn từ trong lòng ngực lấy một tờ Tiểu Lôi phù cuối cùng ra, đặt ở phía trên hộp đá, lại mang Nguyên Thạch đặt ở trên Tiểu Lôi phù.
Hắn chuẩn bị từ bên trong Tiểu Lôi phù dẫn xuất ra một chút xíu lực lượng lôi điẹn, để thử một chút.
Kết quả còn chưa chờ hắn vận chuyển Dương Cương chi khí dẫn dắt, bên trong Nguyên Thạch một đám màu trắng thể khí, liền bắt đầu tự mình kịch liệt quay cuồng, sau đó một luồng ánh sáng trắng xuất hiện.
Hai mắt của Thẩm Lạc trợn tròn, kinh ngạc nhìn nó, dưới sự chiếu rọi của ánh sáng trắng, bên trên hộp đá vốn trơn nhẵn không tỳ vết , lại xuất hiện từng đạo ánh sáng vết tích, giăng khắp nơi, như dây leo bện lại.
Chỉ là ở giữa “Dây leo”, có một nơi như lõm xuống ở chỗ nối tiếp, chỉ lớn khoảng đầu ngón tay, bên trong hào quang ảm đạm, không sáng ngời như xung quanh.
Chương 57: Dấu Răng
Thẩm Lạc nhìn chỗ lõm trên hộp đá, trong lòng hơi động, nhô ra một ngón tay, đầu tiên là vươn vào trong phạm vi bạch quang thăm dò.
Hắn cảm giác có một cỗ khí tức lành lạnh quanh quẩn trên ngón tay của hắn, thật giống như đưa vào trong nước sông, cũng không có cảm giác gì khó chịu cả.
Thế là, hắn lại thò ngón tay sâu vào phía dưới một chút, càng gần thêm hộp đá, cỗ cảm giác mát lạnh kia càng rõ ràng hơn một chút, tựa hồ chính là từ trên hộp đá phát ra.
Trong lòng Thẩm Lạc rất là kiêng kị đối với khí âm hàn, lập tức có chút do dự.
Nhưng mà, năng lượng khối nguyên thạch kia tựa hồ chẳng mấy chốc sẽ hao hết, trên đó phát ra bạch quang cũng bắt đầu co vào, từng chút từng chút phai nhạt xuống.
Thẩm Lạc cắn răng một cái, trong một cái chớp mắt trước khi quang mang biến mất, ngón trỏ hắn đột nhiên đâm xuống, điểm ngay chính giữa chỗ “Lõm” kia.
Bạch quang vốn sắp tiêu thất, trong nháy mắt hắn điểm xuống, tựa như đọng lại, lơ lửng bất động.
Giờ khắc này, Thẩm Lạc cũng giống như cứng ở nguyên địa, hô hấp và nhịp tim cũng như đột nhiên dừng lại.
Trong âm thanh mưa to ồn ào, “Két” một tiếng vang nhẹ yếu ớt truyền vào trong tai của hắn, phảng phất có cơ quan mở ra.
Dưới chỉ của Thẩm Lạc, nắp hộp bỗng nhiên bắn lên trên, trong một trận tiếng ma sát rất nhỏ, trượt ra phía trước.
“Được rồi!”
Thẩm Lạc mừng rỡ, nhìn gấp lại phía trong hộp.
Nhưng dị biến phát sinh!
Trong hộp đá, bỗng nhiên có một đạo khói đen phun ra, đánh tới Thẩm Lạc đối diện.
Thẩm Lạc kinh hãi, bỗng nhiên đẩy bàn thấp trước người, thân thể ngã về phía sau, đâm thẳng vào khoang thuyền ô bồng.
Khói đen không phun trúng Thẩm Lạc, nhưng cũng không tiêu tán, ngược lại càng tụ càng dày đặc, từ đó hiển hóa ra một hư ảnh quỷ đầu to như xa luân, trên đỉnh ô bồng, dưới chống khoang thuyền.
Quỷ đầu một mảnh xanh đen, trên đầu tóc tai loạn phát xoã tung, hai mắt to như chuông đồng, lóe ra hàn quang thăm thẳm, một cái miệng máu với răng nanh không đều, bộ dạng muốn thôn phệ người khác.
Thẩm Lạc căn bản không kịp biết chuyện gì xảy ra, chỉ có thể cố gắng để cho mình trấn định, thân hình nhoáng một cái nhanh chóng nhào về phía trước, hai cánh tay phân biệt bắt lấy Tiểu Lôi Phù và nguyên thạch trên cái bàn thấp.
“Khặc khặc. . .”
Động tác Thẩm Lạc tựa hồ chọc giận hư ảnh quỷ đầu này, trong miệng nó phát ra liên tục tiếng cười quái dị, liền vọt tới phía hắn.
Khoang thuyền chật hẹp, Thẩm Lạc căn bản không thể tránh được, chỉ có thể một tay nắm chặt nguyên thạch, thúc giục dương cương chi khí trong thể nội tụ hợp vào trong đó, hướng phía Tiểu Lôi Phù trên tay đánh ra.
Hư ảnh quỷ đầu lóe lên, lại như thuấn di trước một bước bay đến trước mặt hắn, một cái miệng máu phun ra một đạo khí tức xanh đen.
Thẩm Lạc cảm thấy một cỗ mùi tanh nồng đậm đập vào mặt, đầu óc giống như bị người ta đập một ám côn, trước mắt hư ảnh trùng điệp, thân thể mềm nhũn, tê liệt ngã xuống một bên.
“Ha ha ha. . .” Tiếng cười của quỷ đầu khiếp người, không ngừng quanh quẩn trong khoang thuyền nho nhỏ.
Ánh mắt Thẩm Lạc càng ngày càng trở nên mơ hồ, trong lúc mơ màng chỉ nhìn thấy, hư ảnh quỷ đầu kia đột nhiên bắt đầu co vào từng chút một, cuối cùng biến thành một đầu lâu bạch cốt lớn chừng quả đấm.
Đầu lâu bạch cốt trắng muốt dị thường, mặt ngoài thậm chí hiện ra một ít quang trạch, trực tiếp bổ nhào vào đầu vai hắn, cắn một cái.
“A. . .”
Thẩm Lạc phát ra một tiếng rên thống khổ, thân thể đột nhiên thẳng băng, cảm thấy một cỗ hàn lưu mãnh liệt từ chỗ bị cắn lan tràn ra, trong nháy mắt chảy khắp mỗi góc toàn thân.
Một tầng hàn băng tinh mịn màu trắng, kết lấy sương hoa cũng từ trên đầu vai của hắn nhanh chóng lan tràn ra, chỉ một lát đã bao phủ toàn thân hắn.
Lúc này hai mắt Thẩm Lạc tối đen, đã triệt để ngất đi.
Nhưng mà, có chút kỳ quái là, băng sương màu trắng cũng chỉ đông lại trên thân Thẩm Lạc, rõ ràng hàn khí đại thịnh, nhưng lại không xâm nhiễm những vật chung quanh.
Thân hắn ở dưới khoang thuyền, nhưng khoang thuyền cũng không xuất hiện nửa điểm dị dạng.
Cũng không biết qua bao lâu, bầu trời đã trong, bóng mặt trời ngã về tây.
Một tia nắng dán trên đỉnh thuyền ô bồng, từ ngoài thuyền lọt vào, chiếu lên mặt Thẩm Lạc.
Tầng băng sương kết ở trên người hắn kia, chẳng biết đã tan rã từ lúc nào.
Lúc này, lông mi Thẩm Lạc khẽ run lên, chậm rãi mở mí mắt.
Ánh sáng sáng tỏ mạnh mẽ kích thích, khiến cho hắn nhịn không được nheo hai mắt lại.
Một hồi sau, hắn mới lấy một tay ngăn cản ánh sáng, một tay chống đỡ thân thể, chậm rãi ngồi dậy.
Thẩm Lạc cảm thấy toàn thân bủn rủn, quần áo như hồ dính vào trên thân, cảm giác không giống như là nước sông chưa khô, mà giống như là mới ra một trận mồ hôi ướt đẫm.
“Khục. . .”
Thẩm Lạc vội ho một tiếng, cảm thấy trong cổ như lửa cháy, trên thân giống như hồ bị một cỗ cảm giác khô nóng bao phủ, nhịn không được giật vạt áo trước ngực ra, muốn phát tán chút nhiệt lượng ra ngoài.
Hắn liếm liếm môi khô ráo, nhìn lại bên cạnh, phát hiện cái hũ đựng nước trên thuyền, không biết đã đổ từ lúc nào, nước còn lại bên trong cũng đã chảy sạch sẽ.
Hầu kết Thẩm Lạc giật giật, xoay người bò tới phía đuôi thuyền, lại chỉ cảm thấy đầu óc vẫn như cũ hôn mê dị thường, thật vất vả ngã trái ngã phải kéo thân thể bò từ cạnh thuyền ra ngoài, lại bị cái bóng của mình trong nước làm giật nảy cả mình.
Chỉ thấy thời khắc này, chính mình đầu tóc rối tung, cả khuôn mặt đỏ bừng, thái dương còn nổi gân xanh, nhìn có mấy phần dữ tợn.
Thẩm Lạc nhịn không được rụt về phía sau một chút, sau đó mới duỗi ra hai tay đỏ bừng, câu một bụm nước trong Loan Thuỷ Hà, vỗ lên trên mặt mình.
Hai tay và trên mặt dính nước sông thấm mát, Thẩm Lạc lập tức cảm thấy một trận sảng khoái, đầu óc hôn mê cũng theo đó tỉnh táo lại một chút.
Thân thể hắn trượt tới phía trước, hai tay nắm lấy xuôi theo mạn thuyền, nhúng toàn bộ đầu vào trong nước sông, cũng không lo được có sạch sẽ hay không, liên tiếp uống mấy ngụm lớn nước sông.
Rốt cuộc loại cảm giác trong cổ như lửa cháy mới dịu bớt, khô nóng trên người cũng giảm đi mấy phần.
Thẩm Lạc thở phào một cái, cảm thấy y phục trên người thực sự dính dớp đến khó chịu, dứt khoát thân thể lộn một vòng, đã rơi thẳng vào lòng sông, làm toàn thân hắn đều ngâm ở trong nước.
Theo nước sông lạnh buốt không ngừng cọ rửa trên người hắn, rốt cuộc Thẩm Lạc cảm thấy khô nóng trên người không còn khó nhịn nữa, thế nhưng toàn thân kinh mạch các nơi lại ẩn ẩn có cảm giác nhói nhói truyền đến.
Loại đau đớn kia cũng không liên tục, chỉ là thỉnh thoảng như bị kim nhọn đâm tới, mỗi một lần vị trí cũng khác nhau, cũng may đau đớn không quá mãnh liệt, Thẩm Lạc vẫn có thể chịu đựng.
Đến lúc này, cảm giác hôn mê trong đầu hắn rốt cuộc mới biến mất.
Đột nhiên hắn nhớ tới lúc trước mở ra hộp đá nhìn thấy quỷ đầu kia, không khỏi toàn thân rùng mình một cái.
Thẩm Lạc vội vàng giật xuống áo bên vai phải, liền thấy phía trên đó, thình lình có một dấu răng màu đỏ sậm!
(Yêu nhau lắm cắn nhau đau ������)
Chương 58: Nhảy Cao Hơn Trượng
Thẩm Lạc vội vàng dựng thẳng người giữa dòng nước, đưa mắt quét một vòng xung quanh rồi quan sát kỹ càng phía trong thuyền cả nửa ngày trời mới trầm người xuống, sắc mặt có phần âm trầm.
Hắn hình như không cẩn thận gây họa, thả ra thứ không nên thả rồi.
Thẩm Lạc nhíu mày, đưa tay nhẹ nhàng xoa dấu răng trên vai phải, lại phát hiện không hề có cảm giác đau đơn, hơn nữa chỗ đó da cũng không rách không chảy máu, tựa như vết răng đó chỉ là vẽ lên mà thôi.
Nhưng hắn vẫn nhớ rất rõ, bản thân trước khi hôn mê, phần vai phải quả thực đã bị con quỷ hình đầu lâu kia cắn, thậm chí cảm giác lạnh buốt khi hàm răng kia chạm vào da thịt vẫn còn nguyên trong đầu.
Thẩm Lạc suy nghĩ một chút rồi vốc ít nước sông lên đổ vào chỗ dấu răng rồi thoáng dùng sức kỳ cọ.
Kết quả là cũng chỉ khiến mảng da xung quanh hơi đỏ lên chứ không thấy biến hóa gì khác.
Dấu răng trên da màu đỏ sậm như tụ máu, cũng không biết sau một thời gian nữa có tan đi không.
Thẩm Lạc lo trái nghĩ phải cả buổi cũng không nghĩ ra manh mối, chỉ đành tạm gác nó qua một bên.
Cảm giác khô nóng trên người đã dần bớt đi quá nửa, Thẩm Lạc liền đưa hai tay bám lấy rìa đuôi thuyền rồi gồng vai vận sức nhấn mạnh hai bàn tay xuống toan mượn lực bò lên lại thuyền.
Hắn nào ngờ mình vừa dùng lực, tức thì đuôi thuyền như bị đá lớn đập trúng, chúi mạnh xuống phía dưới, chìm luôn vào trong nước còn đầu kia thuyền thì chổng ngược lên trời.
Trong thuyền, một tràng những tiếng va chạm loảng xoảng vang lên, đủ thứ đồ tạp nham nhao nhao trôi xuống phía hắn.
May mà Thẩm Lạc phản ứng mau lẹ, tức tốc đưa tay xuống nhấc phần đuôi thuyền lên, đầu thuyền phía kia vừa mới chổng lên cao giờ lại đập xuống mặt sông khiến bọt nước bắn tung tóe, từng đợt sóng nước từ đó lan ra.
“Chuyện gì đây?”
Thẩm Lạc nhẹ nhàng vịn vào thân thuyền đang liên tục lắc lư, mắt nhìn hai tay mình, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Ngay sau đó, hắn xoay người, mặt hướng phía mặt sông nước đang chảy xiết, vung một tay lên, vận sức một chút rồi vỗ mạnh một cái xuống mặt nước.
Chỉ nghe mặt sông vang lên một hồi thanh âm trầm đục, nước sông như bị một khối đá lớn nặng mấy trăm cân nện vào, bọt nước bắn tung tóe lên cao, đồng thời mặt nước chấn động mạnh, sóng lớn cuồn cuộn lan ra, phần tỏa ngược hướng dòng nước tạo ra một mảng sóng lẫn đầy bọt nước cao đến hơn một trượng.
Sóng nước tỏa nhanh ra tới phạm vi vài trượng, động năng giảm đi rồi một lần nửa đổ ụp xuống sông.
Còn mặt nước ở nơi mà tay hắn vỗ xuống lại vẫn còn lưu lại một vòng xoáy rất sâu, phải qua thời gian mấy hơi thở mới dần biến mất.
“Sức mình…sao lại trở nên mạnh thế này rồi?” Thẩm Lạc nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, lòng vẫn đầy cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Hắn vòng qua thân thuyền, bò lên bãi loạn thạch xong liền thấy sợi dây thừng ở đầu thuyền lúc trước dùng để neo nó lại giờ đã bị đứt do khi nãy đầu thuyền này bị hất lên cao, để phòng thuyền bị nước cuốn đi mất, hắn vội vàng buộc lại lần nữa.
Thẩm Lạc quay người lại, đưa mắt nhìn bãi ghềnh đá một lướt, phát hiện trên mặt đất có một khối đá khá phẳng lớn bằng đầu người, liền bước tới ngổi xổm bên cạnh.
Chỉ thấy hắn xòe bàn tay ra xong lại khoa chân múa tay một hồi trên khối đá, miệng đột nhiên quát khẽ một tiếng rồi vỗ nhanh xuống.
Đùng, một âm thanh giòn giã vang lên.
Tk nhướng mày, thu nhanh bàn tay có cảm giác hơi đau lại.
Hắn cúi đầu nhìn qua khối đá, xoa đi một lớp bụi dày liền thấy một dấu tay rất rõ, có điều bản thân khối đá lại chẳng có biến hóa gì khác.
Thẩm Lạc xoa xoa tay rồi chậm rãi đứng lên, mặt lộ vẻ vui mừng xen lúng túng.
“Rắc.”
Ngay khi hắn đang định quay người trở lại thuyền, một âm thanh đột nhiên từ bên chân vang lên.
Hắn nhíu mày, cúi xuống đưa tay chạm nhẹ lên trên hòn đá, tức thì hòn đá vốn tưởng còn nguyên vẹn kia giờ lại hiện ra vố số vết nứt như mạng nhện rồi vỡ vụn.
Mắt Thẩm Lạc sáng ngời lên, tay xoa xoa đám vụn đá trên mặt đất, khóe miệng không nhịn nổi khẽ nhếch lên.
Năm đó khi mới vào Xuân Thu quán, Điền Thiết Sinh đã từng biểu diễn Thanh Dương Thủ trước mặt hắn, một chưởng lên bàn đá kia khiến hắn vẫn còn nhớ mãi, giờ lực đạo của bản thân nếu so với chưởng kia tuyệt đối không thua kém.
“Rốt cuộc là vì sao ta? Lúc mình hôn mê đã xảy ra chuyện gì?” Thẩm Lạc càng nghĩ càng hồ đồ.
“Chẳng lẽ là…”
Một suy nghĩ mà trước kia hắn dù muốn cũng không dám nghĩ bỗng hiện lên trong đầu.
Để nghiệm chứng suy đoán này, hắn lập tức khoanh chân ngồi xuống, hai tay giao thành vòng đặt trước người, thầm lẩm nhẩm khẩu quyết Tiểu Hóa Dương Công, tức thì lực lượng Tiểu Hóa Dương Công trong cơ thể cũng theo đó bị điều động, tự hành vận chuyển.
Chỉ thấy hắn vừa mới vận công, một vầng hào quang màu đỏ liền bừng lên chỗ giữa hai tay, ở trong quầng sáng thấy có những tia sáng ngưng thực dài ba tấc nhưng du long xuyên thẳng ra, hình thành một quả cầu lớn.
Từ trong khối cầu màu đỏ tỏa ra từng đợt khí ấm áp, thậm chí có phần hơi nóng bỏng, chỉ thoáng chốc đã khiến toàn bộ nước bám trên người Thẩm Lạc bay hơi sạch sẽ, quần áo cũng bị sức nóng hong khô.
Sau thời gian hơn mười nhịp thở, Thẩm Lạc đột nhiên hít sâu một hơi, theo đó những sợi tơ màu đỏ nhao nhao quay phắt lại, chui vào trong mũi miệng khiến cả khuôn mặt hắn bừng đỏ.
Đợi tới khi ánh sáng màu đỏ biến mất, Thẩm Lạc mới buông hai tay, từ từ mở mắt ra.
Khóe miệng hắn lộ vẻ vui sướng không thể che giấu, đồng thời cả người bật tung lên, không ngờ lại nhảy lên cao tới hơn một trượng, khi đáp xuống đất, một cước giẫm lên khối đá cuội liền kéo một tiếng “phành” trầm đục.
“Lực lượng sung mãn, gân cốt nhẹ nhàng, dương khí tỏa ra ngưng như mặt trời, Cương khí nội liễm nhưng ráng mây đỏ trước mặt, đây là biểu hiện viên mãn.” Thẩm Lạc nắm chặt hai tay, miệng lẩm bẩm đọc một phần nội dung Tiểu Hóa Dương Công.
Tất cả những biến hóa trên người hắn lúc này đều để chứng mình một điều, Tiểu Hóa Dương Công của hắn vậy mà đã viên mãn!
“Viên mãn, viên mãn…Haha, vậy mà đã viên mãn.” Hắn không nhịn được lại tung mình nhảy lên cao, vung tay hô lớn.
Có điều, hắn vừa khẽ động liền cảm thấy kinh mạch khắp nơi trên cơ thể lại bắt đầu nhâm nhẩm đau.
Cảm giác đau đơn này khiến hắn đè nén sự hưng phấn trong lòng lại, bắt đầu tập trung suy nghĩ vì sao qua một đêm Tiểu Hóa Dương Công mới nhập môn của hắn lại tăng vọt lên trạng thái viên mãn.
“Chẳng lẽ là do ảo ảnh quỷ đầu kia?” Thẩm Lạc bất giác đưa mắt nhìn sang dấu răng trên vai.
Hắn đúng là sau khi bị quỷ đầu kia cắn rồi ngất đi, sau khi tỉnh lại liền biến thành như bây giờ, thế nên nguyên do khả dĩ nhất mà hắn có thể nghĩ tới cũng chỉ có việc đó.
Chỉ là vì sao lại như vậy thì hắn lại chẳng có chút manh mối nào.
Có điều, bất kể thế nào thì việc Tiểu Hóa Dương Công đạt tới viên mãn cũng là chuyện vui vô cùng lớn.
Dựa theo suy đoán của Phong Dương chân nhân, điều này tương đương với việc hắn có thể sống thêm vài năm.
Chỉ cần trong thời gian đó, nếu hắn có thể đạt được tư cách tu luyện Thuần Dương kiếm quyết, hoặc là học được thứ gì đó từ trong Vô Danh Thiên Thư thì khả năng lớn là lại kéo dài được thêm tuổi thọ, thậm chí còn có hy vọng chính thức bước lên con đường tu tiên.
Chương 59: Khả Năng Thu Được Vật
“Thiên Thư, Thiên Thư vẫn chưa tìm được!”
Thẩm Lạc bỗng nhiên vỗ đầu một cái, cuối cùng nhớ lại mục đích quan trọng nhất chuyến đi này, vội vàng nhảy trở về trên thuyền ô bồng.
Đồ vật trên thuyền, tất cả đều chồng chất phía sau khoang thuyền, những hũ bình sứ đều bị đụng bể hết, ngay cả bàn vuông chân thấp kia cũng bị đụng gãy mất một cái chân.
Thẩm Lạc dịch chuyển cái bàn ra sau, dưới đống lưới đánh cá, tìm được hộp đá kia.
Hộp đá vẫn duy trì nửa mở như trước kia, Thẩm Lạc cầm lên nhẹ nhàng đẩy ra, nắp hộp liền bị mở lên, bên trong lộ ra một đoạn ống trúc dài hơn một xích và một bản cổ thư ố vàng thật dày.
Ống trúc bất quá to bằng tay cánh tay, hết thảy chỉ có hai đốt trúc, toàn thân xanh tươi ướt át, nhìn tựa như là vừa mới chặt xuống không bao lâu.
Cổ thư thì hơi cuốn thành hình ống, đặt ở phía dưới ống trúc.
“Thiên Thư?”
Hai mắt Thẩm Lạc tỏa sáng, vừa định đưa tay lấy cổ thư, bỗng nhiên nhớ lại lúc trước mình tùy tiện mở ra hộp đá, thả ra quỷ đầu khô lâu kia, vội vàng rụt tay về.
Hắn mở ra bao quần áo của mình, lấy ra mấy tấm phù lục đã sớm vẽ ra trước đó, dán lên trước ngực và trên cánh tay.
Trong những phù lục này có Khu Quỷ Phù, cũng có Tịch Tà Phù, thậm chí còn có hai tấm phù bình an.
Rốt cuộc có tác dụng hay không, hắn cũng không chắc chắn gì, nhưng dán lên dù sao cũng không việc gì.
Bất quá cẩn thận thì cẩn thận, kỳ thật Thẩm Lạc cũng không lo lắng quá mức.
Bởi vì, Vu Thiên Sư là một người phàm phu tục tử, cũng có thể bình an lấy được Vô Danh Thiên Thư này, có thể thấy được trong đó cũng không hung hiểm trí mạng mới đúng.
Chẳng qua lúc đó Vu Diễm nói lên đoạn chuyện cũ này, thực sự quá mức giản lược, cũng không biết là do say rượu bỏ sót, hay là Vu Thiên Sư năm đó cũng không nói cho hậu nhân mọi chuyện cần thiết.
Nên lão căn bản không đề cập đến chuyện khô lâu và ống trúc.
Sau khi dán Khu Quỷ Phù lên mu bàn tay phải, lúc này Thẩm Lạc mới chậm rãi thò tay ra, cẩn thận từng li từng tí bắt lấy bộ cổ thư kia, kéo nó tới.
Lúc hắn nắm chặt cổ thư, thậm chí không dám dùng sức quá mức, sợ cổ thư có niên đại xa xưa này, bị chính mình sơ ý một chút liền bóp thành mảnh vụn.
Bất quá, khi bàn tay hắn tiếp xúc với cổ thư, mới phát hiện nó cũng không phải bằng giấy đóng sách, mà là một bản cứng cỏi rắn chắc bằng da.
Nhưng mà ngay sau đó, một màn kỳ dị xuất hiện.
Thư quyển này vốn dài khoảng hai tấc, vừa rời hộp đá, trong nháy mắt đột nhiên loé lên bạch quang, tăng trưởng gấp đôi.
Trang sách vốn cuốn lên cũng nhao nhao giãn ra, biến thành một quyển sách ngay ngắn dài rộng đến bốn tấc.
Thẩm Lạc thấy thế trong lòng giật mình, trong lúc nhất thời chưa kịp phản ứng xảy ra chuyện gì, tay nâng cổ thư đột nhiên biến lớn kia, nhìn lại hộp đá và quyển sách bằng da kia mấy lần.
“Cái này. . .”
Trong lòng của hắn do dự, liền đặt cổ thư qua một bên, lại cầm lấy ống trúc xanh tươi kia, lấy ra ngoài.
Ống trúc vốn dài hơn thước, vừa rời hộp đá, trong nháy mắt cũng loé lên bạch quang, trực tiếp biến thành gấp ba, dài khoảng ba thước, cầm trong tay khá nặng.
Thẩm Lạc nhẹ nhàng lung lay ống trúc, bên trong rung động “Ùng ục”, mơ hồ có thanh âm chất lỏng chuyển động truyền ra.
Ống trúc trước mắt này, nếu so về thể tích, rõ ràng đã lớn hơn không ít so với hộp đá.
“Lớn như vậy. . .
Làm sao bỏ vào?” Thẩm Lạc nhăn mày lại, âm thầm trầm ngâm nói.
Nói xong, hắn nghi hoặc cầm ống trúc đưa tới gần hộp đá, muốn một lần nữa trả về.
Chỉ thấy ống trúc vừa tiếp cận hộp đá, liền bị một cỗ lực lượng nhu hoà vô hình dẫn dắt, dưới một mảnh bạch quang bao phủ, trực tiếp rút nhỏ gấp ba lần, lại biến thành dài hơn một xích, tiến vào hộp đá.
“Hộp đá này. . .
Chẳng lẽ cũng là một kiện bảo vật?” Trong lòng Thẩm Lạc nóng lên.
Hắn vội đặt ống trúc bên cạnh quyển sách bằng da, quay người túm lấy bàn vuông chân thấp bị gãy kia tới.
Hai tay hắn nắm lấy hai chân bàn vuông, xách ngược tới gần hộp đá, muốn thử một chút xem ngoại trừ hai kiện đồ vật ban đầu trong hộp đá, bàn vuông phổ thông này có thể đặt vào hay không?
Kết quả, một góc nhọn bàn vuông vừa mới tới gần hộp đá, ánh sáng màu trắng lần nữa từ miệng hộp toả ra, cỗ lực lượng nhu hoà vô hình kia cuốn tới, bao lấy cái bàn rời khỏi tay, thu nhập vào trong hộp đá.
Thẩm Lạc vội tiến tới xem xét, liền thấy cái bàn vuông kia đang “Ba cước chỉ lên trời” nằm trong hộp đá, cũng đã co lại rất nhiều lần, trở nên lớn cỡ lòng bàn tay.
Thấy vậy, trong mắt Thẩm Lạc vừa sợ hãi lẫn vui mừng càng tăng lên, hai ba bước nhảy xuống thuyền, từ trên bãi loạn thạch chọn lấy một khối đá tròn to bằng đầu người, ôm trở về bỏ vào trong hộp đá.
Ngay sau đó, hắn lại kéo sào trúc chống thuyền tới, một đầu đưa vào hộp đá, lại cũng bị thu nhỏ chui vào.
Thẩm Lạc lại lấy bình gốm mảnh ngói, lưới đánh cá, lưỡi búa, các loại đồ vụn vặt bên cạnh, tất cả đều thử một lần, đúng là đều không ngoại lệ, tất cả đều bị thu vào trong đó.
“Xem ra bản dịch này đúng là ở Bạchh ngọc sách rồi, lếu lều.
Xem ra đồ vật phổ thông chỉ cần đưa tới gần miệng hộp, đều bị thu nhỏ đưa vào.” Hai tay Thẩm Lạc bưng lấy hộp đá, đặt ở trước mắt xem xét kỹ, trong lòng vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Hộp đá này không những có thể làm vật lớn mấy lần, thậm chí mười mấy lần so với bản thân nó, thu nhỏ lại theo tỷ lệ nhất định vào trong nó, vậy mà bản thân cơ hồ không có bất kỳ biến hóa nào.
Mà Thẩm Lạc thông qua tình huống vật co vào khác nhau so sánh, còn phát hiện tựa hồ đồ vật thể tích càng lớn, tiến vào trong hộp đá thì tỷ lệ thu nhỏ lại càng lớn.
Bất quá cuối cùng hộp đá này có thể chứa đồ vật thể tích lớn cỡ nào, hắn tạm thời không cách nào nghiệm chứng.
“Công dụng thần kỳ như thế, không phải là pháp khí trong truyền thuyết đó chứ?” Trong đầu Thẩm Lạc vừa xuất hiện ý nghĩ này, trước hết tự dọa cho mình nhảy một cái.
Pháp khí? Đây chính là thứ mà quan chủ Phong Dương chân nhân và vị sư tổ thần bí bế quan không ra kia, mới có thể thứ nắm giữ.
Hắn thực sự không nghĩ tới, chuyến đi tìm kiếm Thiên Thư này, vậy mà mang đến cho hắn nhiều niềm vui ngoài ý muốn như vậy!
Bất quá nghĩ lại, nếu không phải ngoài ý muốn nhặt được khối gối ngọc cổ quái kia, mộng nhập ngàn năm sau gặp yêu ma loạn thế, hắn cũng không có khả năng từ nơi Vu Diễm biết được Vô Danh Thiên Thư tồn tại.
Hiện tại chỉ sợ còn đang đau khổ tu luyện trong quan, tranh thủ luyện công bảo mệnh à.
Lần đầu tiên Thẩm Lạc cảm thấy, bị ác mộng gối ngọc kia quấn thân, tựa hồ cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.
Hắn suy nghĩ xuất thần một trận, mới hồi phục tinh thần, lại lấy tạp vật trong hộp đá ra, lúc này mới lần nữa nâng quyển sách bằng da ố vàng kia lên, lật nhìn xem.
Cổ thư này giống như Vu Diễm nói, bề ngoài bìa trống trơn, cũng không viết tên sách, đoán chắc hơn phân nửa cũng vì lý do này, mới bị tiên tổ lão gọi là “Vô Danh Thiên Thư”.
Thẩm Lạc lật bên trong vài tờ, lông mày không nhịn được nhíu lại.
Không phải nội dung trong sách có vấn đề gì, mà là văn tự cổ thư này, tất cả đều là một loại triện văn màu bạc thập phần cổ lão.
Thẩm Lạc đã từng xem qua không ít cổ thư, nhưng căn bản không nhận ra mấy chữ này.
Nhìn một lúc lâu, hắn cũng không thể nhìn ra nửa điểm môn đạo, đành thôi, lại thả cổ thư vào trong hộp đá.
“Đùng. . .”
Lúc này, một tiếng vang rất nhỏ bỗng nhiên từ bên cạnh truyền đến.
Thẩm Lạc vội cúi đầu nhìn lại, phát hiện ống trúc để bên cạnh, bị gió chạng vạng tối trên sông dần dần nổi lên, thổi cho bỗng nhúc nhích một cái, đâm vào trên ván gỗ bên cạnh.
Hắn cúi người nhặt ống trúc lên, đang định cẩn thận nghiên cứu một chút, đột nhiên từ phía trên truyền ra một tiếng giòn vang.
Đỉnh chóp ống trúc tự dưng nứt ra một cái khe, một cỗ chất lỏng màu vàng từ đó phun ra, bay thẳng đến mặt Thẩm Lạc.
Chương 60: “Tiểu Bất Điểm”*
*Tiểu bất điểm: Con vật bé xíu
Thẩm Lạc giật nảy mình, vô ý thức buông ống trúc ra, hai tay vội vàng đưa lên cản lại.
Dòng chất lỏng màu vàng kia tưởng chừng như sẽ phải đánh lên đôi tay hắn, nhưng nó đột nhiên dừng lại, sau đó co cụm thành một vật hình cầu to bằng nắm đấm, bị Thẩm Lạc bắt vào trong lòng bàn tay.
Sau khi bắt được vật đó vào trong lòng bàn tay mình, Thẩm Lạc cảm thấy nó vừa trơn nhẵn lạnh buốt, lại vừa mềm mại lạ thường.
Khi hắn vừa dùng lực bóp nhẹ, vật đó giống như bùn nhão, chen chúc lọt ra từ các khe ngón tay của hắn.
Thẩm Lạc thấy vậy, vội vàng chụm hai bàn tay lại, các ngón tay se khít vào nhau, mới giữ vật đó lại được.
Nhưng ngay sau đó, vật kia lại bộc phát sức lực khá lớn, liên tục tả xung hữu đột giãy dụa không ngừng trong lòng bàn tay hắn.
Lúc này Thẩm Lạc mới phát hiện, thứ này là một vật sống.
Sau khi kinh ngạc sững sờ trong chốc lát, hai tay Thẩm Lạc không có ý định buông nó ra, ngược lại càng khống chế mạnh trong lòng bàn tay.
Con vật kia tựa hồ cũng hiểu được tình huống của mình, cho dù có giãy dụa thế nào đi chăng nữa cũng vô dụng mà thôi, bởi vậy sau một lúc gắng sức, rốt cuộc nó cũng chịu yên tĩnh lại.
Hai tay Thẩm Lạc lúc này mới thoáng buông lỏng một phần, sau đó khẽ tách ra một khe hở, hắn trừng hai mắt của mình, nhìn vào bên trong, hắn muốn xem đó rốt cuộc là vật gì.
Khi hắn thấy được hình dáng của vật kia, hắn mới phát hiện “Tiểu bất điểm” trong tay mình, không giống bất cứ sinh vật sống nào mà hắn từng thấy.
Nó không có chân tay gì cả, người lại tròn vo, phía trên còn có hai con mắt màu đen thật to, nhìn thoáng qua không khác gì cục thịt đang tản ra ánh sáng nhàn nhạt.
Thấy Thẩm Lạc đang đánh giá mình, tiểu gia hỏa kia cũng mở đôi mắt to rưng rưng nước mắt nhìn về phía Thẩm Lạc, cả người co rụt lại, cúi thấp đầu, phối hợp thêm thần sắc nhát gan sợ sệt trên khuôn mặt, khiến người ta vừa nhìn một chút, đều cảm thấy đáng thương.
Mấy con thú cưng thường được người đời khen đáng yêu mà so với nó, quả thực là hổ thẹn.
Thấy Thẩm Lạc có chút sững sờ, tiểu gia hỏa kia lập tức chớp chớp đôi mắt to của mình, bộ dáng vừa ngốc nghếch lại vừa gian xảo.
Đang lúc Thẩm Lạc theo bản năng muốn chấn an con vật nhỏ nhìn như đang kinh hoảng kia một chút, thì nó bỗng nhiên mở miệng nhỏ của mình, phun ra một luồng bạch quang, đập thẳng vào trên mặt của Thẩm Lạc.
Sau đó luồng bạch quang nổ ra, hóa thành vô số điểm sáng màu trắng, bám vào khắp người Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc chỉ cảm thấy toàn thân một hồi mát lạnh, tâm thần hơi căng thẳng.
Mà cùng lúc đó, thân thể tiểu gia hỏa đang bị hắn nắm trong tay bỗng nhiên bành trướng gấp mấy lần, giống như một quả bóng khí lớn màu hồng, cường ngạnh bật ra khỏi hai tay của hắn, sau đó bật lên rơi xuống đuôi thuyền.
Thẩm Lạc vội vàng đuổi theo, nhưng đã trễ mất.
Tiểu gia hỏa kia nhảy vọt lên từ đuôi thuyền lần nữa, lần này nhảy cao được cả mấy trượng, ở giữa không trung xẹt qua tạo thành đường vòng cung, sau đó “rầm” một tiếng, nó lặn vào trong sông, làm nước văng tung tóe.
Chờ tới lúc Thẩm Lạc đuổi tới đuôi thuyền, trên mặt nước chỉ còn lại từng vòng sóng nước dập dờn, bóng dáng của tiểu gia hỏa kia đã hoàn toàn biến mất không thấy đâu nữa.
Hắn nhìn mặt nước những khu vực xung quanh trong chốc lát, nhưng hoàn toàn không thấy nửa điểm động tĩnh gì, nên hắn đành phải từ bỏ, không tìm kiếm nữa.
Thẩm Lạc cúi đầu kiểm tra khắp toàn thân, hắn phát hiện bạch quang mà tiểu gia hỏa kia vừa phun lên người mình, sớm đã biến mất không thấy, bất luận là quần áo hay da dẻ, đều không lưu lại bất cứ dấu vết gì.
“A, không đúng…” Lúc này, thần sắc của Thẩm Lạc bỗng nhiên biến đổi.
Hắn vội vàng ngồi bệt xuống trên đuôi thuyền, đôi mắt khép hờ, hai tay vây quanh, vận chuyển Tiểu Hóa Dương Công.
Chỉ chốc lát trôi qua, hắn lại mở mắt một lần nữa, trên mặt hiện ra vẻ khó tin.
Hắn kinh ngạc phát hiện, cảm giác khô nóng trong cơ thể mình và cơn nhói nhói dị thường lúc ẩn lúc hiện trong kinh mạch đã hoàn toàn biến mất.
Thần kì hơn nữa, đó là cảm giác mệt mỏi kéo dài từ mấy ngày trước tới nay cũng không còn nữa.
Thẩm Lạc lập tức xoay người đứng lên, ở phía đuôi thuyền nắm tay lại, vung quyền đánh vào hư không, ống tay áo khẽ rung động, khí tức trên người dường như cũng mạnh mẽ hơn.
“Không thể tưởng tượng được bạch quang kia lại có công hiệu thần diệu như vậy? Thật sự đáng tiếc…” Hắn thu quyền lại nhìn về phía xa, có chút đau lòng nói.
Thẩm Lạc tự nhiên biết rõ tất cả thay đổi trên người hắn, khẳng định có liên quan tới tiểu gia hỏa đáng yêu kia, chỉ tiếc rằng nó đã chạy trốn, cho dù có tiếc nuối, cũng chẳng thể làm được gì nữa rồi.
Lúc này, mặt trời đã dần khuất sau dãy núi phía xa, chuẩn bị nhường chỗ cho bóng đêm.
Hắn thu hồi ống trúc và quyển Vô Danh Thiên Thư vào trong hộp đá, bỏ vào bao phục, sửa sang sơ qua khoang thuyền một chút, sau đó bắt đầu chèo thuyền nhỏ về bến đò bên kia.
Trời mưa to khiến sông Loan Thủy càng chảy xiết, chèo thuyền ngược dòng lại càng khó khăn hơn.
Nhưng Thẩm Lạc đã không còn là Thẩm Lạc của ngày hôm qua, toàn thân hắn hiện tại tràn đầy lực lượng, chèo thuyền ngược dòng so với xuôi dòng còn thoải mái hơn.
Lúc thuyền đi được nửa đường, Thẩm bắt gặp Vu Đại Đảm đang tìm kiếm hắn dọc theo bờ sông, nên thuận tiện đón gã lên thuyền.
Hỏi ra mới biết được, Vu Đại Đảm thấy trời mưa to gió lớn, Thẩm Lạc lại đi mãi chưa thấy trở về, gã sợ xảy ra điều gì bất trắc, bởi vậy mới đi tìm kiếm Thẩm Lạc.
Hai người trở lại bến đò, vị phu nhân mang thai kia đã chờ ở cửa ra vào ngôi nhà tranh.
“Chàng thanh niên này, lá gan thực sự không nhỏ, mưa lớn như vậy, lỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?” Vị Phu nhân kia tuy miệng thì oán trách, nhưng vẻ mặt lại giống như thở phào nhẹ nhõm.
“Đã để đại tẩu phải lo lắng rồi, thực sự có lỗi quá.” Thẩm Lạc vẻ mặt áy náy, vội vàng nói.
“Nếu là quý nhân, ắt sẽ có trời phù hộ, trở về là tốt rồi.” Vị phu nhân kia thấy thế, hít một tiếng, sau đó quay người vào trong nhà mang ấm nước gừng nóng đang đun trên lò than cho chồng mình và Thẩm Lạc mỗi người một bát.
Sau khi uống xong, Thẩm Lạc mở miệng nói: “Hôm nay dạo chơi, mưa to sóng lớn, trên đường va chạm nhiều chỗ, đồ vật trên thuyền bị phá hỏng khá nhiều, ta chỗ này có chút bạc vụn, coi như bồi thường cho đại tẩu và mọi người.”
Nói xong, Thẩm Lạc lấy ra mấy lượng bạc sớm đã chuẩn bị sẵn, đưa cho vị phu nhân kia.
Vị phu nhân kia thấy vậy, lông mày hơi nhíu lại, có chút bất ngờ, nhưng hơi chút chần chừ.
“Những đồ vật trên thuyền kia, đều là những thứ rách nát, không đáng tiền, không cần phải bồi thường.
Thiếu gia hôm trước đưa mười lượng bạc đã đủ rồi.” Vu Đại Đảm cũng mở miệng chen vào.
“Ngày hôm nay ta muốn rời đi, hai ngày này được mọi người quan tâm, số tiền này mọi người hãy nhận lấy, coi như… Coi như cho đứa trẻ chưa ra đời trong bụng đại tẩu.” Thẩm Lạc liếc nhìn cái bụng tròn vo của vị phu nhân, vừa cười vừa nói.
Vị phu nhân kia nghe vậy, hốc mắt hơi ướt ướt, nàng cùng chồng mình nghèo khó cũng chẳng sao, nhưng thực sự không muốn đứa trẻ trong bụng mình cũng chịu khổ như mình.
“Vậy thì…Ta xin đa tạ tấm lòng của thiếu gia.” Vị phu nhân kia khom người, nhận lấy.
Thẩm Lạc dắt ngựa tới, nói một tiếng cáo từ với hai người, sau đó xoay người leo lên ngựa.
Đang lúc hắn chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên lại nhớ tới một chuyện, lập tức siết dây cương lại, hắn quay đầu nói với hai người: “Sau này nếu lão ca, đại tẩu gặp chuyện gì khó khắn, có thể tới tiệm thuốc Thẩm gia ở huyện Xuân Hoa tìm ta.”
Hai người liên tục gật đầu, vẫy tay từ biệt hắn.
Thẩm Lạc nghênh ngang rời đi, thẳng một mạch tới huyện thành Tùng Phiên.
“Hóa ra trong nhà hắn buôn bán dược liệu, trách không được hắn lại tốt bụng như vậy, ngày sau nhất định sẽ hưởng phúc dài dài, giàu sang phú quý, sống lâu trăm tuổi.” Vị phu nhân kia nắm chặt tiền trong tay, chậm rãi nói ra.
Người đàn ông không nói gì, vẻ mặt chỉ cười ngây ngô gật đầu.
Mặt trời chiều ngả về phía tây, ánh chiều tà rực rỡ chiếu vào trên thân cả hai.
Ở phía sau bến đò Hoàng Vi Đãng, hiện ra khung cảnh hai người đang ôm sát tựa đầu vào nhau hạnh phúc.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










