[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 93 : Đấu giá (c461-c465)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Đấu giá
Vẻ mặt bọn họ đều ngưng đọng lại giống như huyền băng nghìn năm, có người là vẻ kinh ngạc, khiếp sợ, không tưởng tượng nổi, cũng có người là vẻ không chấp nhận được!
Tháp nhỏ của La Chinh mạnh hơn những người khác, trong lòng đám võ giả kia cũng vô cùng rõ ràng chuyện này, mặc dù bọn hắn không rõ vì sao La Chinh làm được như vậy.
Nhưng mạnh như thế thì thật sự bất thường…
Những võ giả có thể vượt qua mười đợt công kích, chính là những người nổi bật trong đám người thi vòng loại này, trong bốn trăm võ giả bây giờ chỉ còn lại hai mươi mấy người mà thôi.
Đặc biệt là những người vượt qua đợt ngao biển cỡ lớn, không có thực lực mạnh mẽ và tính nhẫn nại thì hoàn toàn không chịu đựng được sự chèn ép của ba con ngao biển cỡ lớn to như ba ngọn núi nhỏ kia đâu.
Bọn hắn dùng hết sức lực của mình, thậm chí còn sử dụng vài bí pháp, thủ đoạn thiêu đốt tinh huyết của mình, cuối cùng cũng vượt qua được ngao biển cỡ lớn, cẩn thận nâng tháp nhỏ của mình lên cấp mười, bây giờ chỉ còn vài bước nữa thôi! Chém giết trong giai đoạn hai để giành một suất vào vòng trong cho bản thân!
Kết quả lại bất ngờ gặp phải chuyện này…
Sau khi kinh ngạc, khiếp sợ, và không thể tưởng tượng nổi thì trên mặt bọn họ toát ra vẻ phẫn nộ.
Sao lại có chuyện không công bằng như vậy? Thằng nhóc Chiếu Thần Tam Trọng kia dựa vào cái gì mà có được toà tháp mạnh mẽ như thế chứ? Đây không phải là ăn gian à?
Nếu như lúc này là ở ngoài đời thực, có lẽ bọn họ sẽ kiềm chế sự phẫn nộ, dù sao thì mạng cũng chỉ có một cái, đối mặt với toà tháp nhỏ mạnh mẽ hung hãn như thế của La Chinh, bọn hắn chỉ có thể chạy tứ tán mà thôi.
Thế nhưng trong ảo trận thì sẽ không chết thật, mà đang tức giận đến cực điểm, đầu bốc hỏa nên có tới hơn mười vị võ giả xông về phía La Chinh!
“Giết hắn đi!”
“Mọi người cùng xông lên! Một mình hắn không thể nào chống lại nhiều người như chúng ta được!”
“Hơn phân nửa là do Thiên Hạ Thương Minh giúp hắn ăn gian, vậy thì cũng ức hiếp người khác quá rồi đó!”
Hơn mười võ giả xông về phía La Chinh cùng lúc, cung thủ trên tháp nhỏ cấp mười dưới chân bọn họ cũng ào ào giơ chiếc cung dài trong tay lên, bắn ra từng mũi tên Huyền Băng!
“Vút vút vút…”
Trên mỗi toà tháp nhỏ cấp mười, đều có mười vị cung thủ, hơn mười võ giả là hơn mười toà tháp nhỏ, vì vậy giờ phút này tổng cộng có hơn một trăm tên cung thủ đang công kích La Chinh!
Cung thủ trên tháp nhỏ cấp mười, mỗi mũi tên được bắn ra tương đương với một đòn toàn lực của một võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ, nói cách khác thì chỉ trong nháy mắt này đã có hơn một trăm vị võ giả Thần Đan Cảnh cùng phát động tấn công La Chinh!
Mưa tên dày đặc bay tới che phủ La Chinh, uy lực của mỗi mũi tên trong đó đều vô cùng mạnh mẽ.
Cảnh này gần như có thể khiến người ta khó mà hít thở nổi.
Trên mặt La Chinh cũng xuất hiện vẻ ngưng trọng.
Mặc dù hắn có được toà tháp nhỏ cấp mười hai, nhưng cũng không dám kiên cường chống lại đợt mưa tên công kích này.
“Tránh đi!”
Dưới sự điều khiển của La Chinh, trong nháy mắt tháp nhỏ dưới chân đã di chuyển được mấy trăm trượng, tránh được đợt mưa tên tấn công này.
Lúc tránh đi, đồng thời La Chinh cũng tiến hành phản kích.
Mười hai người tương đương với cường giả Hư Kiếp Cảnh lại giơ tay lên một lần nữa!
Trong ảo trận này, cường giả Hư Kiếp Cảnh cũng đủ để nghiền ép hết tất cả mọi người rồi, dù sao người mạnh nhất trong đám võ giả này cũng không quá Thần Đan Cảnh trung kỳ, huống chi bên cạnh La Chinh có đến mười hai vị cung thủ Hư Kiếp Cảnh!
“Vút vút vút…”
Mười hai mũi tên sáng chói nhanh chóng được bắn ra, uy lực của mười hai mũi tên này mạnh mẽ hơn một trăm mũi tên kia rất nhiều, tốc độ lại càng nhanh đến mức khó tránh.
“Đùng đùng đùng đùng đùng…”
Theo mười hai luồng ánh sáng nổ tung, là mười hai vị võ giả cả người lẫn tháp đều bị chôn vùi trong đó, dù là người hay tháp đều bị nổ cho nát bấy.
“Lại có mười hai người bị loại…” Sắc mặt mỗi võ giả còn lại lập tức u ám.
Bọn họ hoàn toàn không có cách nào để chống lại La Chinh cả.
Theo quy tắc của giai đoạn hai thì phá huỷ được tháp nhỏ của đối phương là lấy được điểm tích luỹ của họ, La Chinh thoáng kiểm tra tháp nhỏ của mình, điểm tích luỹ phía trên đang tăng lên nhanh chóng.
Chỉ một mình La Chinh đã xử lý hết mười mấy toà tháp nhỏ rồi, mà tổng số võ giả trong không gian này cũng chỉ có hai mươi hai người mà thôi…
Nói cách khác, chỉ cần La Chinh thích, hắn hoàn toàn có thể giết hết tất cả những võ giả ở đây, một mình cầm về ba suất.
Có điều hắn có lấy cả ba suất thì cũng vô dụng thôi.
“Anh bạn, ta đến từ tông môn tam phẩm đứng đầu, Tử Hoa Tông! Nếu như ngươi dám loại bỏ ta, chính là muốn làm kẻ thù của Tử Hoa Tông chúng ta!” Một võ giả mặc đạo bào màu tím quát lên với La Chinh.
Nhưng mà võ giả mặc đạo bào màu tím này chỉ vừa mới dứt lời, đã có một mũi tên lóng lánh bắn tới, lập tức nổ cho hắn thịt nát xương tan!
Không ít võ giả còn lại ở đây, phần lớn đều đến từ những tông môn tam phẩm.
Có điều tông môn tam phẩm hoàn toàn không có tư cách được Thiên Hạ Thương Minh đặc cách, vì vậy võ giả trong tông môn bọn họ chỉ có thể lấy thân phận võ giả độc lập để tham gia đại hội võ đạo mà thôi.
Vì vậy nghe thấy tên võ giả đến từ Tử Hoa Tông kia uy hiếp La Chinh, từng người trong bọn hắn cũng chuẩn bị bắt chước làm theo! Không ngờ kết cục của tên võ giả Tử Hoa Tông kia lại thảm đến vậy, mà La Chinh cũng không thèm kiêng nể cái gì hết! Dường như hoàn toàn không coi Tử Hoa Tông ra gì.
Dù gì thì Tử Hoa Tông cũng là tông môn tam phẩm đứng đầu, chỉ thiếu một chút là có thể bước vào hàng ngũ tông môn tứ phẩm, tên tuổi ngang hàng với Huyết Mộc Nhai, Huyền Âm Quán và những tông môn tứ phẩm khác!
“Uy hiếp ta cũng vô dụng.” La Chinh lạnh lùng nói: “Hai suất còn lại để ta quyết định, các ngươi ra giá đi!”
“Cái gì?”
“Ngươi muốn lấy suất vào vòng trong ra để bán à?”
“Vậy hơi quá đáng rồi đó!”
Sắc mặt đám võ giả còn lại ngày càng u ám hơn.
Vốn bọn họ còn muốn bàn bạc với La Chinh một chút.
Bởi vì La Chinh một hơi giết hết hơn mười võ giả và tháp nhỏ, nhất định có thể giành được một suất trong số đó, hắn hoàn toàn có thể đứng ở ngoài quan sát, hai suất còn lại để bọn họ tranh đoạt với nhau là được rồi.
Không ngờ La Chinh lại rao giá ngay tại chỗ, đứng ở đây bán suất vào vòng trong của Thiên Hạ Thương Minh…
Trong đây không có chút nội tình đen tối nào à? Đánh chết bọn hắn cũng không tin nổi.
Vì vậy vào lúc này người đám bọn họ mắng thầm trong bụng không phải La Chinh mà là Thiên Hạ Thương Minh.
Quả nhiên Thiên Hạ Thương Minh chính là gian thương lớn nhất Trung Vực mà…
Tang Dương thấy cảnh này trong Tín Khuê thì tức đến nỗi phồng cả mũi.
Hắn từng gặp người quá đáng, những vẫn chưa thấy ai quá đáng đến thế, cho rằng Thiên Hạ Thương Minh hắn là cái gì thế hả? Thằng nhóc này cũng biết cách đầu cơ trục lợi quá đấy.
Mặc Nhạc Chương lại cười khổ hỏi Ninh Vũ Điệp: “Tên đệ tử này của Vân Điện các ngươi rốt cuộc là nghèo tới mức nào, mà cái này cũng dám bán thế?”
Trên mặt Ninh Vũ Điệp treo một nụ cười thản nhiên.
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của La Chinh, nàng cũng không trả lời câu hỏi của Mặc Nhạc Chương.
Có điều trong lòng lại muốn nói, nếu như thật sự lấy giá trị con người của La Chinh ra để nói, chỉ sợ sẽ hù chết Mặc Nhạc Chương luôn mất!
Dù nói Ninh Vũ Điệp không rõ rốt cuộc trên người La Chinh có bao nhiều thứ tốt, thế nhưng một giọt máu Chân Long mà có thể tuỳ tuỳ tiện tiện lấy ra tặng cho mình, vậy cũng có thể nghĩ được rồi!
“Ngại quá đáng thì có thể không mua, mà nếu đã không muốn thì ta sẽ ra tay.” La Chinh tiếp tục nói.
Chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng, tất cả những võ giả ở đây đều sẽ bị tiêu diệt hết.
Đứng cách La Chinh không xa là hai vị võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ đang liên tục dùng chân nguyên truyền âm, kết nối với nhau.
Lúc La Chinh vừa mới tiến vào cung điện, hai vị võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ này đã chú ý đến La Chinh rồi.
Nhưng hai người tuyệt đối không ngờ, cuối cùng vận mệnh của bọn hắn lại bị tên Chiếu Thần Tam Trọng La Chinh này khống chế.
“Làm sao bây giờ? Đại ca, có muốn dùng thủ đoạn mạnh giết chết hắn luôn không? Hai người chúng ta hợp lực đánh một đòn, nhất định được!” Một võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ trong đó nói.
Một võ giả khác lắc nhẹ đầu: “Tu vi của đám cung thủ bên cạnh hắn tương đương với cường giả Hư Kiếp Cảnh, cho dù chúng ta có dồn hết lực vào một đòn thì cùng lắm cũng chỉ nắm chắc được hai phần mà thôi, có khi còn chưa tới hai phần nữa kìa.
Xác suất này quá nhỏ, không đáng!”
“Thằng nhóc này sát phạt quyết đoán, không nể mặt Tử Hoa Tông chút nào, cho dù chúng ta có mang tông môn ra uy hiếp hắn thì cũng vô dụng! Vậy bây giờ phải làm sao đây?”
“Thoả hiệp với hắn chứ sao.
Loại người thế này, nhất định tương lai không phải là vật trong ao, nếu như có gặp ở vòng trong, nhất định phải bóp chết hắn trước!”
Trên mặt hai võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ đều loé lên vẻ dữ tợn, sau đó một trong hai tên võ giả ấy chắp tay nói với La Chinh: “Đợi một chút!”
La Chinh nghe thấy võ giả kia lên tiếng, trên mặt lộ ra một chút cười nhạt: “Thế nào? Ngươi định ra giá sao?”
Võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ kia nói: “Hai người chúng ta đến từ Ngô Đồng Tông, mỗi người chúng ta một suất, mỗi suất năm mươi viên đá chân nguyên cực phẩm.
Ngươi thấy thế nào?”
La Chinh cũng không úp mở chút nào, ánh mắt quét qua một vòng rồi nói: “Năm mươi viên đá chân nguyên cực phẩm một suất, còn ai ra giá cao hơn nữa không?”
Một viên đá chân nguyên cực phẩm tương đương với một triệu viên đá chân nguyên hạ phẩm, cho dù với đám võ giả Thần Đan Cảnh này thì đó cũng là một khoản tiền rất lớn.
Nghe thấy giá tiền này, trên mặt rất nhiều võ giả đều toát ra một chút đau lòng.
Trong cung điện, giờ phút này Tang Dương đã tức điên lên rồi: “Thằng nhóc này, thằng nhóc này còn dám đấu giá à!”
Ninh Vũ Điệp mím môi mỉm cười: “Đấu giá, không phải rất hay sao?”
Chương 462: Chạy trốn
Ngô Đồng Tông cũng là một tông môn tam phẩm đứng đầu, quan trọng hơn chính là Ngô Đồng Tông tiếp giáp với một mỏ đá chân nguyên, vì vậy Ngô Đồng Tông cũng giàu có hơn những tông môn tam phẩm khác rất nhiều.
Hai võ giả của Ngô Đồng Tông này mở miệng đã ra giá năm mươi viên đá chân nguyên cực phẩm cũng là muốn lấy giá này để giành suất vào vòng trong, tránh cho những võ giả khác đến đấu giá thêm.
Thật ra sau trận đồ sát vừa rồi của La Chinh, ở đây cũng chỉ còn bảy võ giả mà thôi.
Ngoài La Chinh và hai vị võ giả của Ngô Đồng Tông này thì còn lại bốn võ giả nữa.
Trong ảo trận trống rỗng, mọi người lập tức trầm mặc một hồi.
Bỗng nhiên có người đứng trên tháp nhỏ của mình ra giá tiếp: “Ta ra giá tám mươi viên đá chân nguyên cực phẩm.”
Người nói chuyện chính là Ngao Tường cũng là võ giả Chiếu Thần Chung Cực duy nhất trong vòng loại ngày hôm nay, ngoài La Chinh ra.
Lúc này Ngao Tường một bụng ưu sầu.
Vốn lấy thực lực của hắn, thông qua khảo hạch của vòng loại, giành được một suất để vào vòng trong thi đấu cũng là chuyện chắc chắn, không ngờ cuối cùng lại nhảy ra một tên thế này.
Thật ra Ngao Tường cảm thấy mình nắm chắc ba phần giết được La Chinh.
Vừa rồi lúc La Chinh phản kích, Ngao Tường cũng muốn ra tay, vài đường đao gió không ngừng xoay tròn trong tay hắn rồi nhẹ nhàng bao quanh.
Nhưng cuối cùng Ngao Tường lại từ bỏ chuyện tấn công.
Nắm chắc ba phần, quá thấp.
Huống chi thực lực bản thân La Chinh vượt xa biểu hiện bình thường bên ngoài như vậy, mặc dù nhìn bên ngoài thì thực lực hắn chỉ mới tới Chiếu Thần Tam Trọng vậy thôi.
Nếu như có thể dùng đá chân nguyên cực phẩm để giải quyết vấn đề này, vậy thì không còn gì tốt hơn.
Ngao Tường hắn cái gì cũng không nhiều, chỉ có đá chân nguyên cực phẩm là nhiều thôi…
Quanh năm hắn rèn luyện trên thảo nguyên Hô Luân, đã từng tiến vào một huyệt động trong thảo nguyên, vô tình lại phát hiện được một kho báu khổng lồ.
Kho báu này hẳn là từng của một tông môn nào đó, có điều tông môn này đã bị diệt vào sáu trăm năm trước rồi, vì vậy kho báu này trở thành đồ của Ngao Tường luôn.
Ngao Tường là một võ giả độc lập, còn giàu có hơn hai vị võ giả kia của Ngô Đồng Tông.
Nghe thấy Ngao Tường ra giá, sắc mặt hai vị võ giả của Ngô Đồng Tông lập tức lập tức trầm xuống, có người đấu giá tiếp thì phiền phức lắm.
“Một trăm viên đá chân nguyên cực phẩm.” Một vị võ giả của Ngô Đồng Tông cắn răng kêu.
Thu nhập bình thường của đệ tử tông môn cũng không quá cao, cho dù có hoàn thành nhiệm vụ do tông môn phân công thì tông môn cũng chỉ phát một phần thưởng bình thường thôi.
Một trăm viên đá chân nguyên cực phẩm, đã đến giới hạn của bọn hắn rồi.
“Một trăm năm mươi viên!” Ngao Tường bình tĩnh hô ra giá tiền của mình.
Hai vị đệ tử của Ngô Đồng Tông liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó dùng chân nguyên truyền âm thương lượng một hồi.
Một võ giả trong đó lắc đầu nói: “Ta từ bỏ!”
Hai đệ tử của Ngô Đồng Tông một người từ bỏ, một người khác thì dùng một trăm viên đá chân nguyên cực phẩm để đổi lấy danh ngạch.
La Chinh cười nhạt một tiếng, gật đầu nói: “Hai suất thành giao.
Phiền các ngươi lấy tâm võ đạo của mình ra thề! Sau khi rời khỏi ảo trận thì giao đá chân nguyên cực phẩm cho ta là được rồi.”
Gật đầu thì người nào cũng biết, có điều bây giờ chỉ nói thôi thì không có gì để bảo đảm, sau khi ra khỏi ảo trận lại trở mặt không nhận thì La Chinh cũng đành chịu.
“Có chút đá chân nguyên cực phẩm thôi mà, có cần phải thế không…” Tên đệ tử của Ngô Đồng Tông kia nói.
“Không lấy tâm võ đạo ra thề thì thôi khỏi nói đi.” La Chinh vẻ mặt thản nhiên nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sát khí dày đặc.
Cuối cùng Ngao Tường và đệ tử kia của Ngô Đồng Tông cũng khẽ cắn môi, lấy tâm võ đạo ra thề.
Đợi sau khi bọn hắn thề xong, ánh mắt La Chinh loé sáng lên, mười hai cung thủ Hư Kiếp Cảnh bên người cũng giơ cung dài lên cùng lúc!
“Vút vút vút…”
Tất nhiên những võ giả còn lại cũng không ngồi chờ chết, chỉ là dưới mũi tên của những cung thủ Hư Kiếp Cảnh kia thì cho dù bọn hắn có chạy trốn, giãy giụa thế nào đi nữa thì cũng không được, cuối cùng vẫn trốn không thoát số phận bị cung tên bắn chết.
Sau đợt bắn này, trong ảo trận cũng chỉ còn ba võ giả, La Chinh, Ngao Tường và đệ tử kia của Ngô Đồng Tông.
Ninh Vũ Điệp nhìn vòng cuối cùng của khảo hạch vòng loại hôm nay, loại cảm giác kỳ quái mà phức tạp trong lòng lại càng mãnh liệt hơn.
Mặc dù hôm nay nàng vốn đặc biệt đến đây để xem biểu hiện của La Chinh, nhưng đột nhiên bây giờ nàng lại không muốn để La Chinh nhìn thấy bản thân mình, thậm chí còn không muốn để La Chinh biết mình đã tới…
Vì vậy Ninh Vũ Điệp treo lên vẻ tươi cười, nói với Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu: “Nếu như khảo hạch đã xong, vậy ta cũng nên cáo từ thôi.
Có điều vẫn còn một việc cần nhờ các vị trưởng lão, đừng nói với La Chinh hôm nay ta đã đến.”
Nghe thấy Ninh Vũ Điệp nói ra yêu cầu kỳ quái này, trên khuôn mặt già nua của Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu đều lộ ra vẻ kỳ quái.
Đây đường đường là Điện chủ Vân Điện, sao lại phải trốn tránh cơ chứ, sợ đệ tử Vân Điện biết mình đã tới?
Bị Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu nhìn chằm chằm, khuôn mặt trắng nõn của Ninh Vũ Điệp không hiểu sao lại đỏ ửng lên.
Nhìn thấy nét mặt của Ninh Vũ Điệp, Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu lại càng kinh ngạc hơn, đây là xảy ra chuyện gì thế?
Ninh Vũ Điệp miễn cưỡng cười cười, chỉ nói: “Ta đi trước nhé.” Vừa nói xong đã vội vã quay đầu ra khỏi cung điện.
Thấy những hành động quái dị này, đám Mặc Nhạc Chương lão Tiêu và Tang Dương nghĩ mãi không ra.(1)
(1)Nguyên văn là: 丈二和尚摸不着头脑 (Trượng nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não), nghĩa đen là không sờ tới được đầu của hòa thượng do hắn cao một trượng hai tấc, hơn độ cao mà một người bình thường với tay tới được, nghĩa bóng là không nắm bắt được suy nghĩ của người khác.
Chỉ một lát sau, những võ giả tiến vào ảo trận hôm nay đã ào ào đi ra, tiến vào trong cung điện.
Trong bốn trăm võ giả, chỉ có ba người có thể tiến vào vòng trong, tỉ lệ bị loại cao đến kinh người.
Phần lớn võ giả trong số đó bị chính ảo trận loại bỏ, chỉ có gần hai mươi võ giả là bị tháp nhỏ của La Chinh loại mà thôi.
Mà gần hai mươi võ giả bị La Chinh loại này, hầu như đều dùng ánh mắt đầy thù hận nhìn chằm chằm vào La Chinh! Nếu như không phải vì trong cung điện còn có trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh, chỉ sợ bọn họ đã sớm nhào lên cùng một loạt, xé La Chinh ra thành từng mảnh nhỏ rồi.
Bị nhiều ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm vào như vậy, nhưng vẻ mặt La Chinh vẫn đầy lạnh nhạt, thậm chí còn nở một nụ cười thản nhiên nữa chứ.
Còn Ngao Tường thì lại đi đến trước mặt La Chinh, ném một cái túi đầy đá chân nguyên cực phẩm cho La Chinh, tên đệ tử kia của Ngô Đồng Tông cũng làm vậy.
Dù sao cũng lấy cái tâm võ đạo ra thề rồi, nếu như chỉ vì chút đá chân nguyên ấy mà sinh ra tâm ma thì chẳng có lợi gì với võ giả hết.
Phần lớn võ giả đều không rõ chuyện gì đang xảy ra, dù sao bọn họ cũng không biết rõ những chuyện đã xảy ra trong giai đoạn hai của khảo hạch…
Tang Dương thì lại thấy đau đầu khi nhìn cảnh này, hắn cố tình muốn huỷ tên La Chinh, nhưng nhớ tới chuyện Ninh Vũ Điệp bao che khuyết điểm như thế, nếu như hắn huỷ bỏ, nhất định Ninh Vũ Điệp sẽ tới gây sự ngay! Mà quan trọng hơn chính là, trong chuyện này bản thân Tang Dương cũng không có được đạo lý.
Nếu như Ninh Vũ Điệp thật sự tìm Thiên Hạ Thương Minh để phân rõ phải trái thì người gặp phiền toái cũng vẫn là bản thân hắn chứ ai.
Vì vậy cho dù Tang Dương vô cùng, vô cùng khó chịu với những hành động của La Chinh thì cuối cùng cũng chỉ có thể để mặc mà thôi.
“Ba người thông qua khảo hạch vòng loại hôm nay theo thứ tự chính là La Chinh, Ngao Tường, Phó Cao Trác! Ba người này có được tư cách tham gia thi đấu vòng trong.
Những võ giả độc lập khác có thể nhận một phần thưởng của Thiên Hạ Thương Minh…”
Trong đám võ giả độc lập cũng có một số thiên tài, đại hội võ đạo chính là cơ hội để Thiên Hạ Thương Minh lôi kéo những thiên tài này.
Dù sao Thiên Hạ Thương Minh cũng không giống như Vân Điện, Hư Linh Tông, thành lập tông môn để bồi dưỡng đệ tử tông môn thuộc về mình, nhưng cách làm của bọn họ lại càng thu hút đông đảo những võ giả độc lập.
Sau khi nhận được tư cách vào vòng trong thi đấu, lòng La Chinh thoáng ổn định một chút.
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc cử hành vòng trong, nhưng La Chinh cũng không nhàn rỗi chút nào, chọn mua một chút nhu yếu phẩm và vật liệu trong thành Thiên Khải, sau đó hắn lại thuê một chỗ yên tĩnh chứ không quay lại chỗ của Vân Điện làm gì.
Thời gian mấy ngày này, ngoại trừ tu luyện ra thì La Chinh cũng chỉ vẽ thần văn.
Để đánh chết Tư Diệu Linh, hắn phải chuẩn bị trước từ sớm.
Mặc dù hắn vẫn chưa gặp Tư Diệu Linh bao giờ, thế nhưng tu vi của Tư Diệu Linh đã đến Thần Đan Cảnh trung kỳ, vốn là một khiêu chiến rất lớn đối với La Chinh!
Huống chi Tư Diệu Linh còn có Âm Thể Tử Cực, là loại thể chất đặc biệt.
Quan trọng hơn, Tư Diệu Linh chính là võ giả mà người đứng đầu Trung Vực – Thôi Tà dạy dỗ ra.
Bọn họ có phải là quan hệ thầy trò hay không thì La Chinh không biết rõ lắm, nhưng chắc hẳn Tư Diệu Linh đã được Thôi Tà chỉ bảo rất nhiều.
Dưới thách thức khó khăn thế này, La Chinh không dám xem thường chút nào, hắn cần phải dốc hết sức để ứng phó!
La Chinh mất cả một ngày để vẽ hai bức thần văn.
Hai bức thần văn này đều được vẽ theo yêu cầu của Thanh Long, cuối cùng thần văn được khắc lên hai cánh tay La Chinh.
Sau khi hào quang của hai tấm thần văn này tản hết đi thì biến thành những đường vân đen như mực.
Trước khi thần văn bị kích hoạt, hai tấm thần văn này cũng giống như những hình xăm bình thường, dán chặt lên cánh tay của La Chinh mà thôi.
Sau khi vẽ xong thần văn, La Chinh cũng bắt đầu tu luyện.
Hai ngày sau đó, từ Chiếu Thần Cảnh Tam Trọng La Chinh đã bước chân vào cảnh giới Tứ Trọng, tăng tu vi lên vẫn luôn là chuyện La Chinh vội vàng nhất.
Ngay vào lúc hắn vừa mới tăng thêm một cảnh giới nhỏ thì bỗng nhiên Thanh Long lại nói: “La Chinh, ta chuẩn bị đánh thức thất ca…”
Chương 463: Hồng Mông Thiên Cương
“Thất ca” trong lời Thanh Long chính là một trong chín con Chân Long kia.
Trong thành trì ở Chân Long giới, sau khi Thanh Long nuốt mất tà linh kiêu thú thì bặt tin suốt một thời gian.
Theo lời Thanh Long nói, tà linh của kiêu thú được chia làm ba phần, trong đó một phần dùng để chữa trị cho bản thân Thanh Long, một phần khác thì dùng để đánh thức “thất ca”, phần còn lại thì dùng để giúp La Chinh chế tạo “hồn chủng”.
Sau khi đợi lâu như vậy, cuối cùng lúc này Thanh Long cũng truyền tin rằng muốn đánh thức “thất ca”.
La Chinh chậm rãi nhắm mắt lại, sau khi ngồi vào chỗ của mình, lập tức tiến vào trạng thái định thần, linh hồn của hắn cũng đắm chìm sâu trong đầu.
Trên lò luyện thần bí cực lớn, đôi mắt Thanh Long tản ra Long uy rào rạt.
Có điều khi nó nhìn thấy linh hồn La Chinh đến gần thì trong mắt lại toát ra một chút hiền hoà.
Trong cái miệng khổng lồ của Thanh Long có kẹp thêm một viên ngọc đen.
Lúc trước La Chinh cũng không chú ý đến viên ngọc đen này, hắn lập tức hỏi: “Viên ngọc đen này là dùng tà linh kiêu thú để luyện chế ra à?”
“Ừ.” Đầu rồng của Thanh Long gật nhẹ một cái, rõ ràng là sau khi hấp thu tà linh kiêu thú, bản thể của Thanh Long đã mạnh hơn không ít: “Hy vọng có thể mượn cái này để đánh thức thất ca…”
Sau đó Thanh Long hơi phun, viên ngọc đen kia lập tức bay qua chỗ có khắc hình rồng bên trên lò luyện thần bí, chui thẳng vào trong miệng một con rồng.
Lúc viên ngọc đen kia tiếp xúc với miệng rồng thì biến thành một loại vật chất màu đen, hơi giống với tinh hoa linh hồn, nhưng vật chất màu đen này làm cho người ta cảm thấy còn tinh thuần hơn tinh hoa linh hồn được luyện chế ra từ Ma Yểm Tinh Hoa không biết bao nhiêu lần.
Đợi sau khi toàn bộ vật chất màu đen kia tiến vào trong miệng thì tất cả lại chìm vào yên tĩnh.
Lúc trước La Chinh đánh liều việc linh hồn bị phá huỷ để giúp đỡ Thanh Long đi thu phục tà linh kiêu thú, có một nguyên nhân rất lớn chính là “thất ca” của Thanh Long thức dậy, có thể truyền thụ cho La Chinh thuật luyện thể.
Thuật luyện thể cũng không quá phổ biến ở Trung Vực, tất cả những tông môn và võ giả đều lấy công pháp của hệ thống chân nguyên làm chủ, chỉ có một vài người tu thuật luyện thể, nhưng chủ yếu cũng không có công pháp luyện thể nào quá tốt cả.
Nếu như có thể nhận truyền thừa thuật luyện thể của “thất ca”, chỉ sợ lực chiến của La Chinh sẽ tăng lên không nhỏ đâu!
La Chinh và Thanh Long đều lẳng lặng nhìn bức điêu khắc hình rồng kia, trong mắt đều có vẻ đang mong đợi.
Một nhịp thở…
Hai nhịp thở…
Ba nhịp thở…
Mười nhịp thở…
Thời gian dần qua, vẻ mong đợi trên mặt La Chinh và Thanh Long cũng dần mất đi, dần dần bị vẻ thất vọng thay thế.
Xem ra viên ngọc đen được luyện chế từ tà linh kiêu thú cũng không cách nào đánh thức con Chân Long này dậy được.
Ở đây một người một rồng còn đang thất vọng thì bức điêu khắc hình rồng kia bỗng nhiên rung động một cái.
Trong mắt Thanh Long bỗng nhiên sáng ngời: “Thất ca…”
La Chinh nhìn thấy từng sợi màu đỏ bắt đầu tản ra như đang nhuộm, nhiễm vào trên con Chân Long này, đây là một con Xích Long!
“Ha ha ha…”
Sau khi màu sắc bên ngoài con Xích Long này khôi phục hoàn toàn thì cái đầu rồng của nó mới hơi ngẩng lên, trong đôi mắt cực lớn toát ra vẻ hoang mang, một giọng nói nặng trĩu đầy già nua truyền ra.
“Ta, đang ở đâu vậy?” Xích Long hỏi.
“Thất ca, là ta.” Thanh Long uốn quanh bên dưới lò luyện thần bí cất tiếng.
“Cửu đệ… là đệ đánh thức ta dậy sao?” Vẻ hoang mang trong đôi mắt của con Xích Long kia càng ngày càng ít, ký ức bị đông cứng không biết bao nhiêu năm đang nhanh chóng khôi phục lại.
“Đúng vậy.
Bây giờ thực lực ta có hạn, vì vậy chỉ có thể đánh thức ca trước…” Thanh Long nói, bỗng nhiên trong miệng lại bật ra một chuỗi tiếng rồng phức tạp.
La Chinh nghe không hiểu ngôn ngữ đặc biệt của tộc Chân Long, huống chi cho dù hắn nghe hiểu được thì cũng không thể nói ra những âm tiết phức tạp như thế.
Có lẽ Thanh Long đang kể lại cho Xích Long nghe những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này.
Lúc Thanh Long đang nói, thì mắt Xích Long vẫn không nhịn được dò xét La Chinh vài lần.
Sau khi Thanh Long và Xích Long trao đổi với nhau một lúc lâu, bỗng nhiên Xích Long cười ha ha hai tiếng: “Thằng nhóc loài người kia, ngươi thật sự tự luyện bản thân thành linh khí sao? Thú vị, thú vị…”
La Chinh gật đầu, nhưng lại không biết rốt cuộc Xích Long đang muốn nói cái gì.
“Trong mười vạn Đại Thế Giới, nghìn tỷ triệu triệu sinh linh, chỉ sợ cũng không tìm ra được người thứ hai có thể chất giống như ngươi… Có điều, cơ thể của ngươi rèn luyện như thế, sinh ra Hồng Mông Thiên Cương mà lại chỉ dùng để tẩy rửa đan điền, đúng là lãng phí quá…” Xích Long thì thào nói.
“Hồng Mông Thiên Cương?” Nghe thấy cụm từ này, trên mặt La Chinh lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Lão cửu không nói với ngươi sao? Cơ thể của ngươi thật ra là hình thức ban đầu của một món linh bảo Hồng Mông!” Xích Long thản nhiên nói: “Đáng tiếc ngươi hoàn toàn không biết sử dụng Hồng Mông Thiên Cương như thế nào nên chỉ dùng nó để tẩy rửa thân thể.
Sau khi bước vào Tiên Thiên Cảnh, ngươi tu luyện công pháp của hệ thống chân nguyên, vì vậy những Hồng Mông Thiên Cương này đều bị ngươi lãng phí hết cả.
Ngươi không biết thứ Hồng Mông Thiên Cương này quý đến mức nào đâu… Nó quý đến độ ngươi hoàn toàn không cách nào tưởng tượng nổi.”
Nghe lời Xích Long nói, La Chinh cũng ngạc nhiên lắm.
Cho dù là Thanh Long hay là Xích Long thì sự tồn tại cũng tựa như chúa tể trong Đại Thế Giới vậy!
Nếu không phải bị lưu lạc đến tình cảnh như bây giờ, chỉ sợ chúng giơ tay nhấc chân cũng có thể tiêu diệt toàn bộ Đại Thế Giới.
Không phải chỉ diệt mỗi Trung Vực, mà là cả Đại Thế Giới này!
Đến Xích Long cũng cảm thấy thứ này vô cùng quý.
Lúc trước La Chinh chỉ dùng nó để tẩy rửa thân thể, hơn nữa sau khi tiến vào Tiên Thiên Cảnh rồi, La Chinh cũng không tu luyện thuật luyện thể nữa, vì vậy đám Hồng Mông Thiên Cương này đều bị lấy ra để tẩy rửa đan điền hết rồi.
Đáng tiếc là hiệu quả cũng không tốt lắm.
La Chinh cũng hơi cạn lời với bản thân.
“Theo ta được biết từ chỗ lão cửu, để đánh thức ta, ngươi cũng phải trả cái giá rất lớn.
Để báo đáp lại, ta sẽ truyền thuật luyện thể cho ngươi.
Thuật luyện thể của nhân loại các ngươi, ta vẫn luôn xem thường, có điều thể chất của ngươi lại vô cùng đặc biệt, không lấy ra để luyện thể thì lãng phí quá.
Ngươi… có thể kiên trì được không?” Xích Long thản nhiên hỏi.
Nhân loại ở Chân Long giới cũng không ít, có điều phần lớn nhân loại đều thuộc về Nhân tộc Long mạch, có được huyết mạch của Chân Long.
Chủng tộc giống như Nhân tộc Long mạch này có chứa máu Chân Long trong cơ thể, vì thế trên phương diện luyện thể cũng mạnh hơn nhân loại bình thường rất nhiều.
Có lẽ nhân loại trời sinh vốn hợp với tu luyện chân nguyên, thích ứng với cách thức tu luyện của hệ thống chân nguyên hơn.
Cho nên tuy người luyện thể không ít, nhưng người lợi hại thật sự thì vẫn dựa vào hệ thống chân nguyên như trước.
Linh hồn La Chinh nhìn chằm chằm vào Xích Long, trong đôi mắt tràn đầy vẻ kiên định: “Cho dù có khó khăn đi nữa, ta cũng sẽ kiên trì tới cùng.”
Cho dù là nhìn từ phương diện nào, La Chinh cũng không có lý do để không kiên trì.
Đầu tiên, mục tiêu gần nhất của La Chinh chính là cứu muội muội của mình ra! Mặc dù hắn từng làm được, thế nhưng cũng chỉ được một lúc, La Yên lại bị mang đi lần nữa.
Tiếp đó La Chinh còn có một tấm lòng muốn theo đuổi đỉnh cao của võ đạo.
Chỉ có không ngừng mạnh mẽ hơn mới có thể giúp những bước chân của mình bước càng xa, càng cao hơn, mãi đến khi leo lên tới đỉnh!
“Ừ.
Tâm tính không tệ, thứ này vô cùng hiếm thấy.
Đã như vậy, trước hết ngươi nên chuẩn bị một chút đi, ta sẽ giúp ngươi rèn thân thể!” Xích Long nói tiếp.
“Rèn thân thể?” La Chinh lại hỏi: “Không phải là ta đã từng rèn thân thể để tiến vào Tiên Thiên Cảnh rồi sao?”
Trước khi vào Tiên Thiên Cảnh, võ giả cũng cần phải luyện thể, rèn luyện hết tạp chất trong cơ thể ra ngoài.
Vốn là Luyện Bì Cảnh, đến Luyện Nhục Cảnh, Luyện Cốt Cảnh, Luyện Tạng Cảnh rồi tới Luyện Tuỷ Cảnh.
Lúc trước La Chinh đã dựa vào Hồng Mông Thiên Cương này để ép những tạp chất trong cơ thể ra ngoài.
“Sau khi tiến vào Tiên Thiên Cảnh, Hồng Mông Thiên Cương sinh ra trong cơ thể ngươi hoàn toàn không phát huy được tác dụng, một phần nhỏ trong số đó đã bị trôi đi mất, phần lớn còn lại thì chìm khắp nơi trên cơ thể ngươi.
Bởi vì ngươi thường xuyên dùng Hồng Mông Thiên Cương để cọ rửa đan điền, vì thế xung quanh đan điền có nhiều Hồng Mông Thiên Cương nhất.
Đầu tiên ta muốn lợi dụng những Hồng Mông Thiên Cương này để giúp ngươi rèn thân thể lại một lần nữa! Về phần rèn thân thể mà ngươi nói… Ha ha.” Ngụ ý là, hình như Xích Long hoàn toàn không thèm ngó tới phương pháp rèn thân thể La Chinh từng tu ở Đông Vực, thậm chí còn lười lên tiếng bình luận.
Chẳng thèm ngó tới cũng là chuyện bình thường… Tất nhiên La Chinh cũng biết rõ, Tử Đàn Quyền hắn tu luyện ban đầu chẳng khác gì thứ đồ bỏ trong mắt Xích Long.
Sau khi tiến vào Tiên Thiên Cảnh, những “luồng khí nóng” sinh ra sau khi bị đánh cũng chính là Hồng Mông Thiên Cương.
La Chinh không biết sử dụng nó nên dần dà, số lượng Hồng Mông Thiên Cương lắng đọng được cũng chỉ còn tương đối.
Vậy nên Xích Long mới định lợi dụng những Hồng Mông Thiên Cương này để rèn thân thể lại cho hắn.
“Quá trình rèn thân thể sẽ vô cùng đau đớn, phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Trước khi La Chinh rời khỏi trạng thái định thần, Xích Long dặn dò.
La Chinh mở hai mắt ra, nhẹ nhàng ừ một tiếng, sau đó đứng ở sân viện bên ngoài.
Mặc dù vì đại hội võ đạo nên tiền thuê tiểu viện yên tĩnh này cũng đắt đỏ hẳn lên, có điều đối với người có mấy trăm viên đá chân nguyên cực phẩm như La Chinh mà nói thì đây vẫn còn rất rẻ.
Vì vậy La Chinh dứt khoát thuê trọn cả một viện nhỏ luôn, trong nhà này ngoài La Chinh ra thì không còn người nào khác cả.
“Được rồi, ta bắt đầu dùng Hồng Mông Thiên Cương để giúp ngươi rèn thân thể đây.” Sau khi giọng nói của Xích Long truyền đến thì La Chinh lập tức cảm thấy thân thể của mình bỗng dưng cứng ngắc lại.
Chương 464: Đại thế chi tranh
Trước đây La Chinh cũng không biết rõ luồng khí nóng trong cơ thể được gọi là Hồng Mông Thiên Cương, bởi vì mỗi khi bị người khác đánh, Hồng Mông Thiên Cương này liền chậm rãi di chuyển trong cơ thể hắn, giúp hắn thoái mái, dễ chịu vô cùng, có cảm giác rất ấm áp, vì vậy La Chinh vẫn luôn gọi nó là “luồng khí nóng”.
Sau khi bắt đầu rèn thân thể, La Chinh mới hiểu được, vì sao luồng khí nóng này lại được gọi là Hồng Mông Thiên Cương!
Dưới sự triệu tập của Xích Long, Hồng Mông Thiên Cương trong cơ thể La Chinh bắt đầu di chuyển qua tất cả xương cốt trong tứ chi, tản ra đồng đều trong từng bộ phận trên cơ thể hắn, tay, chân, móng tay, cổ, xương sống, nội tạng…
Sau khi tản ra xong hết thì trong nháy mắt những Hồng Mông Thiên Cương này bắt đầu trở nên cuồng loạn hẳn lên.
Luồng khí nóng khiến cho người ta thoải mái dễ chịu vô cùng này dường như đã biến thành từng giọt từng giọt a-xít vậy…
“A…”
Trời sinh La Chinh tính tình bền bỉ, huống chi còn làm bia thịt lâu như vậy, năng lực nhịn đau của hắn tuyệt đối là hạng nhất! Nhưng mà vào lúc Hồng Mông Thiên Cương bị kích hoạt, La Chinh vẫn không nhịn được mà rống lên.
Loại đau đớn này tuyệt đối không phải là thứ con người có thể chịu đựng được.
Viện nhỏ mà La Chinh thuê chính là nhà của một người bình thường trong thành Thiên Khải.
Bởi vì viện này để đó không dùng đã lâu, bây giờ lại thấy đại hội võ đạo ở thành Thiên Khải sắp được tổ chức, có thể cho thuê được với cái giá tốt, nên tất nhiên là phải lấy ra cho thuê rồi.
Gia quyến của gia đình này đều ở bên cạnh, có một cửa hàng bán ngọc ngoài mặt phố.
Sau khi cho thuê viện này xong thì gia chủ này đã dặn dò gia quyến nhà mình rằng, người thuê viện nhỏ của bọn họ chính là một “võ giả”, hơn nữa còn là một “võ giả” vô cùng lợi hại, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không được quấy rầy hắn.
Đối với những người cần cù chăm chỉ bình thường mà nói, loại người có thể lên trời xuống đất như võ giả cũng không khác gì so với thần tiên hết, vì vậy mấy ngày nay gia quyến của nhà đó vẫn luôn không dám đến gần viện này trong vòng ba thước.
Bỗng nhiên, La Chinh đứng trong sân phát ra một tiếng gào thét dữ dội khiến vách tường trong viện nhỏ cũng thoáng lung lay theo, hai khối gạch xanh cũng từ trên lăn xuống…
Một thiếu nữ mặc áo xanh chui ra từ sau cửa hàng ngọc kia, nhặt hai khối gạch xanh bị rơi xuống ấy, kê dưới chân mình rồi nhìn vào trong, liền thấy một thiếu niên trạc tuổi mình đang liên tục đập trên mặt đất.
“Có lẽ đây là vị võ giả kia?” Thiếu nữ lặng lẽ núp ở bên tường, nhìn La Chinh không ngừng lăn qua lăn lại vì đau đớn.
Phần lớn thành Thiên Khải đều là người bình thường, cuộc sống cũng vô cùng bình thường, ngoại trừ ngẩng đầu vô tình có thể thấy phi thiên liễn bay vùn vụt qua và vài võ giả ngự không phi hành thì bọn họ và những võ giả có thể lên trời xuống đất kia không liên quan gì đến nhau.
Vì vậy thiếu nữ này mới hơi tò mò, ngược lại nàng muốn đến xem, người giống như thần tiên có dáng vẻ như thế nào.
Không ngờ chỉ nhìn thoáng qua đã khiến nàng hoảng sợ.
Hoá ra làm một võ giả phải chịu đựng đau đớn như thế sao?
Đau đớn mà Hồng Mông Thiên Cương mang lại để rèn thân thể, vượt qua bất kỳ cơn đau nào mà La Chinh từng gặp phải.
Loại đau đớn này hầu như đến từ từng bộ phận trên cơ thể, dù là ngón tay hay phần lưng, dạ dày cho tới trái tim, nơi nào cũng bị Hồng Mông Thiên Cương dày vò!
La Chinh giống như một con cá nhảy ra khỏi dòng sông, liên tục giãy đành đạch trên mặt đất, hy vọng dùng cách này có thể giảm bớt nỗi đau đớn của bản thân.
“Ồ! Thằng nhóc này còn kiên trì lâu hơn ta nghĩ…” Xích Long kinh ngạc nói.
Thanh Long lập tức nói: “Linh hồn của hắn đã bước vào Chiến Hồn Cảnh rồi, không dễ ngất đi như vậy đâu.”
“Thì là ra thế… Thật ra ngất đi cũng tốt, loại đau đớn này thật sự không phải là thứ hắn có thể chịu đựng nổi.” Xích Long lắc lắc cái đầu rồng: “Có điều muốn đạt được thứ gì thì cũng phải trả giá, thằng nhóc này cần chuẩn bị sẵn tâm lý đó mới được!”
“Ầm!”
“Ầm ầm!”
“Đùng!”
Những viên gạch đá màu nâu lát nền đều bị thân thể La Chinh nghiền ép cho nát bấy, lại đánh sụp thêm một cột đá trong tiểu viện, cả người đâm thẳng vào trong một gian phòng.
Trong khoảnh khắc ấy, ba gian phòng kế nhau trong viện cũng theo đà bị đụng sập mất.
Gia chủ gia đình này tập hợp tất cả gia quyến lại, trốn trong cửa hàng ngọc, hắn kia lập tức hạ lệnh: “Có gì phải sợ, đây là võ giả đại nhân đang luyện công thôi! Cho dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được đi xem!”
“Tất Xuân, Tất Xuân đâu rồi?” Có người hỏi.
Gia chủ kia nhìn xung quanh, đúng là không nhìn thấy con gái Tất Xuân của hắn đâu nữa!
Tất Xuân thì đang ghé vào bên bức tường, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào viện! Nàng mới mười bốn tuổi, đúng độ tuổi lòng đầy tò mò: “Thằng nhóc này thật sự là mình đồng da sát sao? Đụng nát cả tường mà đầu cũng không bị vỡ? Một chút máu cũng không chảy ra! Võ giả đều lợi hại như vậy à?”
“Ầm!”
La Chinh va tới va lui trong gian phòng kia, cuối cùng cũng quay về trong sân, lộc cộc đâm vào bên Tất Xuân.
Với sức lực bây giờ của La Chinh, chỉ cần đụng nhẹ một cái, chỉ sợ cũng có thể đụng chết người bình thường luôn rồi! Chứ nói chi đến loại thiếu nữ yếu đuối như Tất Xuân chứ.
“Ầm ầm…”
Tường rào của tiểu viện bị La Chinh đụng phải, đúng là chỗ Tất Xuân đang ẩn núp.
Vào lúc này, Tất Xuân che hai tai của mình lại, nhìn La Chinh bổ nhào vào đám bụi đất, đôi mắt to linh động của nàng nháy lên một cái.
“Cuối cùng cũng ngất rồi à?” Tất Xuân nhìn chằm chằm vào mặt La Chinh.
Sau khi ngất đi, khuôn mặt vốn vì đau đớn mà trở nên dữ tợn của La Chinh cũng trở về như ban đầu.
Tất Xuân cẩn thận đánh giá vài lần, thầm nghĩ, mặt mũi của võ giả này cũng đẹp trai thật.
Nhìn khuôn mặt bẩn của hắn, Tất Xuân nhướng mày.
Người trời sinh tính thích sạch sẽ như Tất Xuân hơi khó chấp nhận, vì vậy nàng bất ngờ chạy ra sau phòng.
“Tất Xuân, Tất Xuân.
Quay về đây cho ta! Mặc kệ chuyện của hắn!” Gia chủ đứng trong cửa hàng ngọc vẫy tay với nàng.
Bình thường, đám thường dân như bọn hắn không nên có bất cứ liên quan gì đến võ giả.
Có điều Tất Xuân lại giả vờ không nghe thấy, đi thẳng ra sau phòng mang một chậu nước trong đến, thêm mấy miếng vải trắng, sau đó nàng lại cúi người giúp La Chinh lau cho sạch…
Hai con Chân Long trong đầu, không hề phản ứng với hành động của thiếu nữ loài người ở bên ngoài này, chúng còn đang thảo luận về một vấn đề khác.
“Lão cửu, đệ khẳng định suy đoán của đệ là đúng à?” Vẻ mặt Xích Long vô cùng cẩn thận.
Thanh Long gật đầu nói: “Đúng, thiếu niên này đúng là có số tranh đoạt đại thế! Cho dù là thiên phú hay số mệnh đều có khí thế không thể ngăn cản… Vì vậy cứ dốc lòng bồi dưỡng hắn đi, đối với chúng ta mà nói chỉ có lợi mà thôi, không có hại gì cả.”
Vẻ mặt Xích Long lại càng nặng nề hơn: “Số tranh đoạt đại thế, không chỉ nhìn vào thiên phú và số mệnh được.
Đại ca từng nói, số tranh đoạt đại thế cần ba thứ thiên phú, số mệnh và vận mệnh dẫn dắt được hợp nhất với nhau! Đúng là thiên phú của tên này không tệ, còn về số mệnh… cũng giống như lời lão cửu đệ nói, số mệnh của hắn vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng ta lại không nhìn thấy ‘vận mệnh dẫn dắt’ đâu!”
Thanh Long mỉm cười: “Vậy là ca không hiểu rồi, vận mệnh dẫn dắt của La Chinh, không phải nằm trên người hắn.”
“Hả?” Xích Long toát ra vẻ dò hỏi, Thanh Long thức tỉnh sớm hơn nó không ít, có rất nhiều chuyện Xích Long còn chưa biết.
“La Chinh có một muội muội tên là La Yên, ta cảm thấy vận mệnh dẫn dắt của La Chinh chính là La Yên!” Thanh Long nói ra phán đoán, sau đó Thanh Long nói ra chuyện La Chinh vì muốn cứu La Yên, phân tích hết một lượt.
Từ bước đầu tiên của La Chinh, mục tiêu của hắn vẫn luôn được xác định là ở trên người La Yên rồi, mà sau khi tôi luyện, cuối cùng cũng có thể vươn tay bắt lấy La Yên, nhưng vì lý do Âm Thể Tử Cực nên lại bị Thôi Tà mang đi.
Vì vậy Thanh Long cảm thấy La Yên chính là vận mệnh dẫn dắt của La Chinh!
“Lão cửu, đệ nói như vậy, ta cũng cảm thấy rất giống! Có điều bây giờ vẫn không thể xác định được… Nếu đúng như những gì lão cửu đệ đoán, với tư cách là vận mệnh dẫn dắt của La Chinh thì La Yên sẽ không chỉ dẫn dắt La Chinh trong cái Trung Vực tí teo, trong cái Đại Thế Giới nhỏ bé này như vậy đâu.” Xích Long phán đoán.
Thanh Long cũng gật đầu: “Đây cũng là lý do ta không dám kết luận thật.
Phải xem La Chinh có thể cứu La Yên ra hay không đã.
Nếu La Chinh thật sự làm được thì với tư cách là vận mệnh dẫn dắt của La Chinh, rất có thể La Yên sẽ bị người ta bắt đi một lần nữa…”
“Chỉ tiếc, không cách nào đánh thức đại ca được cả.
Nếu không, với sức tính toán của đại ca, chắc chắn có thể nhìn ra La Chinh có số tranh đoạt đại thế hay không!” Xích Long không cam lòng nói.
Cái thứ vận mệnh này vốn đã vô cùng mơ hồ, cho dù là tộc Chân Long cũng không thể nhìn thấu.
Phải nói người nhìn ra điều này sớm nhất chính là Thạch Kinh Thiên, có điều Thạch Kinh Thiên lại không biết cái gì là số tranh đoạt đại thế.
Hắn chỉ thấy đơn giản là, dường như La Yên vẫn luôn hướng dẫn La Chinh tiến về phía trước mà thôi…
Giờ phút này La Chinh đã ngất đi, nhưng lại không biết rõ sau khi hắn ngất, hai con Chân Long trong đầu đã có một cuộc nói chuyện như vậy.
Không biết đã qua bao lâu, hắn mới yếu ớt tỉnh lại, khi mắt mở mắt ra chính là mùi thơm thoang thoảng của một thiếu nữ xông vào mũi, hắn lại phát hiện hình như bản thân mình đang ngủ trên một cái giường tinh xảo.
Chương 465: Rèn luyện huyệt khiếu
Cho dù La Chinh đã chuẩn bị tốt tâm lý để đón nhận nỗi thống khổ khi rèn thể, thế nhưng hắn không ngờ loại thống khổ này thật khó mà chịu được.
Linh hồn của hắn đã bước vào Chiến Hồn Cảnh, ý chí cũng mạnh hơn rất nhiều, vậy mà vẫn không thể chịu đựng được loại tra tấn không phải dành cho con người này, thế nên liền hôn mê bất tỉnh.
Tiếng bước chân vang lên, một cô gái mặc áo màu xanh lá bưng một bình trà nóng đi đến.
Cô gái này có đường nhân trung rất dài, cái trán rộng như biển, ánh mắt trong trẻo, bước chân nhẹ nhàng.
“Ngươi tỉnh rồi?” Cô gái nhìn thấy La Chinh tỉnh lại thì liền rót một cốc trà nóng, đưa cho hắn.
Cô gái này là người bình thường, không có tu vi gì.
Ánh mắt La Chinh quét qua, sự cảnh giác trong lòng cũng hoàn toàn thả lỏng.
Hắn gật gật đầu, tiếp nhận chén trà nóng, uống một ngụm.
“Ta vừa thấy ngươi hết sức đau đớn, có muốn ta giúp ngươi mời một đại phu tới xem không?” Tuy Tất Xuân biết rõ thân thể võ giả khác phàm nhân bọn họ, thế nhưng vừa rồi La Chinh đau đớn như vậy, cũng nên tìm một đại phu xem qua xem thế nào…
La Chinh cười nhàn nhạt, lắc đầu nói: “Không cần, chuyện này đại phu xem cũng không ra.”
“Biết đâu được.
Ta biết một đại phu rất lợi hại, lại ở ngay góc đường nhà ta, hắn họ Vương, là lão đại phu vài chục năm rồi, từng…” Tất Xuân nghiêm túc nói.
Cô gái nhỏ cứ luôn miệng nói không ngừng, giọng nói trong trẻo, nhưng lại không làm cho người ta chán ghét.
Khi cô nói những lời này, trên mặt La Chinh vẫn luôn mang theo ý cười nhàn nhạt, không hề ngăn cản mà tùy ý để nàng nói tiếp.
Chẳng qua Tất Xuân cũng khá tinh tế, nói được một nửa thấy La Chinh cũng không có phản ứng gì, nàng cũng biết hắn không nghe nội dung mình nói, vì vậy nàng dừng lại, trừng mắt nhìn hắn: “Hơn nữa, ngươi thuê sân viện của cha ta, đụng hư mất mấy gian nhà và sàn nhà bên trong, nên là phải bồi thường đấy!”
La Chinh lăn qua lăn lại trong sân viện cả nửa ngày trời, Tất gia không ai dám ra đây, ngược lại chỉ có Tất Xuân không hề sợ hãi, giúp La Chinh dọn dẹp một phen.
Cha Tất Xuân nói, rất nhiều võ giả đều hoành hành ngang ngược, vừa ý cô nương nhà ai thì cũng sẽ không nói đạo lý3gì hết.
Thế nhưng Tất Xuân có một loại trực giác, La Chinh trong viện không phải loại người như vậy.
Giờ này cha Tất Xuân nhìn thấy phần lớn viện đều bị hủy cả, nhưng ngoài đau lòng ra thì không dám tới thương thảo vấn đề bồi thường với La Chinh.
Cuối cùng vẫn là Tất Xuân mở miệng.
La Chinh lúc này mới nhớ, hắn vừa mới đụng hỏng mất mấy gian nhà người ta.
Vì vậy La Chinh lấy ra khoảng mười viên đá chân nguyên hạ phẩm trong nhẫn tu di, đưa cho Tất Xuân: “Nhiêu đây đủ chưa?”
Những viên đá chân nguyên hạ phẩm này là còn lại từ lúc La Chinh mua vật liệu.
Nhìn thấy hơn mười viên đá chân nguyên hạ phẩm trước mặt, con mắt Tất Xuân thoáng chớp một cái, sau đó lắc đầu: “Không cần nhiều như vậy.”
Phàm nhân khó có thể hào phóng như võ giả, loại gia đình nhỏ như Tất gia này cũng được coi là nhà giàu có trong thành Thiên Khải rồi.
Chi phí ăn mặc một năm của tất cả con cái trong nhà được tính bằng hoàng kim, tính ra thì cũng chỉ tương đương với hai viên đá chân nguyên hạ phẩm mà thôi.
Chữa mấy cái phòng kia, có lẽ cũng chỉ cần không đến nửa viên đá chân nguyên hạ phẩm.
Hơn mười viên đá chân nguyên hạ phẩm… đối với nhà Tất Xuân mà nói thì là quá nhiều tiền.
Nếu cha Tất Xuân biết rõ nàng từ chối như vậy thì có lẽ tức đến mức không ngủ nổi.
Chẳng qua cuối cùng La Chinh vẫn nhét vào trong tay Tất Xuân.
Tuy Tất Xuân muốn từ chối, nhưng nghĩ lại thấy có lẽ cha nàng sẽ rất vui nên cuối cùng cũng vui vẻ nhận lấy, lúc gần đi nàng chỉ nói với La Chinh rằng tối nàng sẽ đưa cơm tối cho hắn.
Đợi đến khi Tất Xuân đi ra ngoài, La Chinh lập tức nhảy khỏi giường.
Nhưng không ngờ vừa nhảy lên, đầu hắn đã trực tiếp đâm vào trần nhà.
Trần nhà bằng gỗ bị đầu La Chinh đụng phải tạo thành một cái lỗ, phát ra một tiếng động lớn.
Tất Xuân nghe được tiếng vang thì quay lại, thò cái đầu nhỏ vào cửa, ánh mắt tràn đầy vẻ kỳ quái.
La Chinh xấu hổ gãi gãi đầu cười nói: “Đụng hỏng đồ, ta sẽ bồi thường theo giá…”
Trước đây La Chinh vẫn cho là luồng khí nóng này chỉ có thể giúp mình rèn luyện tạp chất trong thân thể ra.
Bước đầu tiên trước khi tiến vào Tiên Thiên Cảnh chính là loại bỏ tạp chất của thân thể, để cho thân thể sạch sẽ tột độ.
Còn sau khi tiến vào Tiên Thiên Cảnh, hiệu quả của luồng khí nóng này đối với hắn không đủ lớn.
Đến hôm nay La Chinh mới hiểu phương pháp sử dụng chính thức của Hồng Mông Thiên Cương, đây cũng là bước đầu tiên của thuật luyện thể mà La Chinh tập.
Bởi vì dùng Hồng Mông Thiên Cương để rèn thể nên thân thể La Chinh cũng có biến đổi kỳ diệu.
Ban nãy hắn vừa nhảy lên, liền cảm thấy trong thân thể mình tràn đầy một luồng sức mạnh kỳ dị.
Loại sức mạnh này cũng không giống với chân nguyên, hắn chỉ có thể cảm thấy được sự tồn tại của nó, nhưng không cách nào vận dụng.
Cho nên không kịp đề phòng mà vừa nhảy lên liền đâm vào trần nhà.
“Lần đầu tiên rèn thể mà đã tạo được cương nguyên của mình, không hổ là Hồng Mông Thiên Cương.
Ha ha…” Giọng Xích Long lúc này vang lên.
“Cương nguyên?” Ánh mắt La Chinh hơi giật.
“Đúng! Đây là con đường luyện thể…” Xích Long giải thích.
Hệ thống luyện thể và hệ thống chân nguyên là hai con đường luyện võ hoàn toàn khác nhau.
Trước hết thì ai cũng cần rèn luyện thân thể, sau khi vượt qua năm tầng của luyện thể thì mới bắt đầu chia làm hai đường.
Cho nên võ giả theo hệ thống chân nguyên bắt đầu tu luyện từ Tiên Thiên Cảnh, sau đó là Chiếu Thần Cảnh, Thần Đan Cảnh, Hư Kiếp Cảnh thậm chí là cấp độ rất cao…
Nhưng đối với hệ thống luyện thể, sau khi vượt qua năm tầng luyện thể ban đầu thì lập tức bắt đầu rèn luyện huyệt đạo! Sau khi rèn luyện 108 huyệt đạo toàn thân, tu thành Vô Lậu Chân Thân, sau đó là Đạo Đài Bát Trọng, và Thần Đài Cửu Tinh!
“Hệ thống luyện thể cũng là một hệ thống tu luyện khổng lồ, thậm chí còn hoàn thiện hơn hệ thống chân nguyên nhiều.
Muốn pháp thể song tu thì nhất định phải cố gắng nhiều hơn, nhiều mồ hôi hơn các võ giả khác, vậy mới có thể đạt được thành tựu.
Sau khi rèn thể, chắc hẳn ngươi đã hiểu con đường này khó khăn thế nào rồi!” Xích Long nhẹ nhàng nói ra.
“Ừ! Ta hiểu.” La Chinh vẫn hờ hững như trước mà nói.
Hắn đã lựa chọn con đường của mình, nên dù là quỳ hay đứng thì cũng sẽ đi không chút do dự.
Nhìn thấy vẻ mặt La Chinh vẫn như thường, Xích Long tán thưởng nói: “Rất tốt.
Trước kia ta còn lo tâm tính ngươi không đủ kiên định, nếu như ngươi thật sự có thể tu được pháp thể song tu, ngày sau chắc chắn sẽ trở thành bá chủ một phương, thành tựu không thể đong đếm được.
Với những cường giả ta đã gặp qua, chỉ cần có thể song tu thì thực lực đều hơn hẳn những võ giả khác.
Nếu… ngươi đã chuẩn bị kỹ càng, vậy chúng ta cứ tiếp tục đi! Ha ha!”
“Tiếp tục?” Nghe thấy lời Xích Long nói, mí mắt La Chinh giật giật.
“Vừa rồi mới chỉ là rèn thể thôi, giống như chuyển hóa chân khí trở thành chân nguyên khi tu luyện hệ thống chân nguyên mà thôi.
Giờ phải bắt đầu rèn luyện huyệt khiếu… Thông thường rèn huyệt khiếu sẽ dùng lực lôi hỏa, nhưng ngươi không tu luyện công pháp hệ Lôi và hệ Hỏa.
Cũng may ngươi đã trải qua lễ tẩy trần quy tắc nên cũng lĩnh ngộ được tầng thứ nhất của quy tắc hệ Hỏa và quy tắc hệ Lôi, dùng lôi hỏa tinh thuần để rèn luyện huyệt khiếu thì không gì tốt hơn.” Xích Long nói.
La Chinh coi như đã hiểu.
Hắn hiện giờ là Luyện Thể Nhất Trọng, tương đương với tu luyện chân khí, vừa bước vào Tiên Thiên Cảnh.
Vì vậy La Chinh lại bước ra sân nhỏ, khoanh chân mà ngồi.
Một đám lửa xuất hiện trước mặt La Chinh, ngọn lửa kia rất nhỏ, uy lực trên đó cũng không lớn, nhưng lại cực kỳ tinh thuần, phảng phất như một tinh linh lửa đang nhảy múa!
Cùng lúc đó, lại có một luồng lôi điện cũng ra hiện trước mặt hắn.
Lôi điện lóe ra ánh sáng xanh, như thứ màu xanh tỏa ra từ một viên ngọc bích không chút tì vết nào.
Lôi điện nho nhỏ cũng như đang nhảy nhót.
Dưới dấu tay của Xích Long, một đám lửa và lôi điện trước mặt La Chinh bỗng nhiên đan vào nhau, xông về phía mi tâm của hắn.
Nơi đó là đại huyệt đầu tiên trên cơ thể, Bách Hội!
Sau khi ngọn lửa và lôi điện đi vào huyệt Bách Hội, thân thể La Chinh lập tức run lên, sau đó liền đổ mồ hôi, từng giọt chảy xuống trán như hạt đậu.
Nỗi đau khổ khi rèn huyệt khiếu so ra cũng không nhẹ nhàng hơn rèn thể, chẳng qua rèn thể thì từng bộ phận trên cơ thể từ trên xuống dưới đều đau đớn kịch liệt, còn nỗi đau khi rèn huyệt khiếu thì chỉ tập trung ở một chỗ.
Hắn cảm thấy mi tâm của mình giống như muốn nổ tung, ngọn lửa và lôi điện tinh thuần không ngừng khuếch tán nơi đó.
Đây là một thử thách tương đối lớn với ý chí của La Chinh.
Cho dù ngọn lửa và lôi điện này chính là sức mạnh mà hắn đã lĩnh ngộ được, nhưng giờ phút này cả hai đều rèn luyện trong mi tâm của hắn nên vẫn phải cẩn thận.
Nếu hơi không chú ý một chút mà lại để cho ngọn lửa và lôi điện này xuyên vào trong óc kia thì phiền phức lắm.
Cho nên hắn cũng không thể phân tâm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![Hệ Thống Bắt Quỷ [Kẻ Không Sợ Ma] Hệ Thống Bắt Quỷ [Kẻ Không Sợ Ma]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/He-Thong-Bat-Quy-Ke-Khong-So-Ma-Truyen-Audio-Hay.jpg)



![[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Luc-Dia-Kien-Tien-Audio-Truyen.jpg)
