[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 92 : Đại hận ma công (c456-c460)
❮ sautiếp ❯Chương 456: Đại hận ma công
“Ầm!”
La Chinh vừa tới gần người đá Huyền Vũ liền xuất ra một Băng Kiếm chỉ trong nháy mắt.
“Băng Kiếm!”
Huyết Ẩm Kiếm ẩn chứa uy thế lớn lao, xuyên qua đầu người đá Huyền Vũ trước mắt.
Kiếm ý viên mãn lan từ trong ra ngoài, cắt phần bên trong người đá thành bột mịn, dần dần mặt ngoài liền hình thành từng đường vân như mạng nhện.
Sau đó La Chinh nhẹ nhàng rút kiếm ra, người đá trước mắt này nứt vô số mảnh nhỏ rồi ầm ầm sụp đổ.
“Băng Kiếm!”
La Chinh không hề dừng lại chút nào, gần như chỉ trong nháy mắt đã đập vỡ ba người đá Huyền Vũ.
Cho đến lúc này võ giả mặt trắng mới kịp phản ứng!
Đương nhiên gã cũng rõ quy tắc trong ảo trận.
Điểm tích lũy mỗi đợt chém giết yêu thú đạt được vừa vặn đủ để nâng cấp tòa tháp lên một bậc.
Ví dụ như trong đợt chém giết đám quạ kia thì đạt được một vạn điểm tích lũy, vừa vặn có thể đem nâng cấp tòa tháp lần thứ tư.
Đến một vạn lẻ một điểm tích lũy thôi cũng không có, phải dùng hết toàn bộ số điểm tích lũy, ít đi một điểm thôi cũng không thể nâng cấp tòa tháp được.
Đợt người đá tấn công này tổng cộng có khoảng 200 người, chém một người thì được khoảng 175 điểm tích lũy.
Sau khi chém hết toàn bộ thì được 15.000 điểm tích lũy.
Nói cách khác thì lần nâng cấp tiếp theo sẽ cần 15.000 điểm tích lũy.
Hiện tại chỉ trong nháy mắt La Chinh đã chém chết ba người đá Huyền Vũ, như vậy hắn đã đoạt được hơn 500 điểm tích lũy… Như vậy, sau đợt tiến công thứ năm, gã không thể nâng cấp tòa tháp của mình bởi vì không đủ điểm tích lũy.
Điều này làm sao gã không giận cho được?
Gã còn chưa chủ động đi gây sự với La Chinh, kết quả tên nhóc này còn tự tìm phiền phức cho mình! “Không cần biết ngươi là ai, dù thế nào ta cũng muốn ngươi chết! Trong ảo trận ta giết chết, ra khỏi ảo trận ta cũng sẽ ở trong thành Thiên Khải giết chết ngươi!” Võ giả mặt trắng nghiến răng nghiến lợi giận dữ nói, từng đường sắc đỏ lạ thường khiến cho gương mặt vốn trắng nõn của gã trông như màu gan lợn.
Chỉ trong nháy mắt La Chinh đã chém giết hết ba người đá Huyền Vũ, Huyết Ẩm Kiếm để ngang ngực, ánh mắt lóe lên, trên mặt toát ra vẻ bất ngờ: “Thì ra là ngươi.
Vậy thì không còn gì tốt hơn rồi.
Ha ha!
Vốn dĩ chạy đến lãnh địa của người ta chém giết yêu thú nên La Chinh còn một chút áy náy trong lòng.
Hắn hiểu rất rõ quy tắc, chỉ cần chém giết một yêu thú thì người kia sẽ không thể gom đủ điểm tích lũy cho đợt tấn công tiếp theo, như vậy cũng không thể nâng cấp tòa tháp được.
Sau này tòa tháp hẳn là sẽ được nâng cấp đến mức vô cùng kinh khủng, nhưng bởi vì giai đoạn đầu bị thiếu điểm tích lũy nên tháp sẽ kém hơn một bậc, ảnh hưởng về sau vô cùng lớn!
Thế nhưng nhìn thấy võ giả mặt trắng này, những áy náy trong lòng La Chinh liền tan thành mây khói.
Bóng dáng hơi nhoáng lên một cái, tránh ra phía sau người đá Huyền Vũ rồi thong thả mà nện mạnh lên.
Hắn giẫm lên cánh tay người đá vừa thô vừa to rồi nhảy lên, lần thứ hai đâm Băng Kiếm vào trong đầu người đá Huyền Vũ.
“Còn dám đoạt người đá của ta!”
Từng đường ánh sáng đen tinh tế như những con giun nhỏ chiếm cứ trên mặt võ giả mặt trắng, trong con mắt gã cũng tràn đầy khí tức màu đen.
Võ giả mặt trắng không hiểu về công kích vật lý nhưng không có nghĩa là hắn không mạnh!
Nếu không gã cũng không thể chỉ dựa vào thực lực của mình mà diệt cả một tông môn nhị phẩm.
Cho dù thực lực tông môn nhị phẩm kia so với Thanh Vân Tông có hơi yếu hơn một bậc, nhưng chung quy lại thì cũng là tông môn nhị phẩm hàng thật giá thật.
Thực lực mấy vị trưởng lão trong đó cũng không tầm thường, còn Tông chủ thì lại có tu vi là Thần Đan Cảnh trung kỳ.
Đại Hận Ma Công của võ giả mặt trắng có sở trường là công kích linh hồn, mà trong Trung Vực, tuyệt đại đa số võ giả cũng không am hiểu về phương diện tấn công và phòng ngự linh hồn!
Đây cũng là lý do thực sự giúp gã – một Thần Đan Cảnh sơ kỳ có thể tắm máu một tông môn nhị phẩm!
“Ta sẽ cho ngươi nếm thử, cảm giác linh hồn bị bóp nát từng chút, từng chút một.
Cứ cho là trong ảo trận ta không thể giết chết ngươi, thế nhưng loại thống khổ này sẽ khiến ngươi khắc ghi trọn đời! Không… Ngươi cũng chẳng nhớ được bao lâu ấy chứ.
Sau khi kết thúc đấu vòng loại, ngươi cũng sẽ chết, ha ha…”
Võ giả mặt trắng rất tự tin, số võ giả chết dưới Đại Hận Ma Công của gã không được một vạn thì cũng có tám nghìn.
Tình trạng trước khi chết của mỗi người đều vô cùng thê thảm, gã còn nhớ rất rõ.
Tà thuật Đại Hận Ma Công này khủng bố ở điểm nào thì gã vô cùng rõ ràng.
Trong cung điện, đám Mặc Nhạc Chương, lão Tiêu và võ giả trung niên chăm chú nhìn hai người va chạm.
“Võ giả kia tên là Triệu Hắc Nham, hình như sử dụng một loại công pháp tà thuật.
Mà sao nhìn tà thuật này quen thế nhỉ?” Võ giả trung niên nhìn chằm chằm vào Tín Khuê nói.
Mặc Nhạc Chương cười nhạt một tiếng: “Thoạt nhìn quen là đúng rồi.
Ba mươi năm trước ‘Ma Công lão nhân’ dùng Đại Hận Ma Công mà!”
Lão Tiêu cũng gật gật đầu: “Ta cũng đã nhìn ra.
Đây đúng là Đại Hận Ma Công.
Không ngờ trong Trung Vực lại có người nhận được truyền thừa của Ma Công lão nhân.”
Ba mươi năm trước, bởi vì Ma Công lão nhân tu luyện tà thuật nên nổi điên, lạm sát kẻ vô tội.
Lúc đó Hư Linh Tông, Vân Điện và Thiên Hạ Thương Minh cùng liên hợp truy nã hắn, bị nhiều võ giả truy kích như vậy nên đã đánh chết thân thể Ma Công lão nhân!
Chính là bởi vì Ma Công lão nhân tu luyện tà thuật linh hồn có thể làm linh hồn bay đi trốn, cho nên tuy thân thể đã bị đánh chết nhưng linh hồn lại bỏ chạy mất.
Chẳng qua linh hồn mất đi thể xác cũng giống như đèn cạn dầu, không thể tồn tại lâu dài ở thế gian.
Cơ bản có thể nói Ma Công lão nhân đã chết chắc rồi.
Không ngờ ba mươi năm sau, võ giả tên Triệu Hắc Nham này lại nhận được truyền thừa của Ma Công lão nhân.
Trong Trung Vực có không ít tà thuật, chỉ cần ngươi không dùng tà thuật để lạm sát người vô tội, không có tình người thì những đại tông môn tứ phẩm, ngũ phẩm cũng sẽ không để ý.
Dù sao thì trong các tông môn tứ phẩm, ngũ phẩm này cũng không thiếu tà thuật.
“Chỉ sợ La Chinh gặp phiền phức rồi.
Ta quan sát hắn lâu như vậy, kiếm linh của hắn quả thật rất lợi hại, nhưng bây giờ không mang theo bên người.
Bản thân hắn dường như có thần lực trời sinh, kiếm pháp cũng cực kì tinh diệu, lĩnh ngộ cả kiếm ý viên mãn… Nhưng đối mặt với Đại Hận Ma Công thì… La Chinh căn bản không có cách nào đánh trả.” Võ giả trung niên một lòng tin tưởng suy đoán của mình.
Ai ngờ Mặc Nhạc Chương lại cười ha ha nói: “Sao ngươi lại khẳng định La Chinh kém cỏi trên phương diện linh hồn vậy?”
Linh hồn ẩn ở nơi sâu nhất trong đầu, bình thường người ta khó phát hiện ra là mạnh hay yếu, trừ phi La Chinh chủ động biểu hiện ra, nếu không thì căn bản người ngoài sẽ không nhìn ra được.
Võ giả trung niên lắc đầu: “Mặc trưởng lão, tên nhóc này thân là một kiếm khách, cho dù từ nhỏ đã bắt đầu luyện kiếm thì tu luyện đến trình độ như hiện tại cũng đã thuộc hàng ngũ thiên tài cấp thánh rồi! Nếu kiếm thuật của hắn lợi hại như vậy rồi mà còn luyện được cho linh hồn cũng trở nên cường đại thì ta thật sự không hiểu sao… thiên hạ lại có người như thế.”
“Ha ha.” Mặc Nhạc Chương lại cười cười: “Ngươi quên rồi à? La Chinh là một phù văn sư, hơn nữa còn là một phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ.
Tương lai thành tựu về mặt phù văn chắc chắn không kém gì Phong Quan Ngọc.”
Những lời này của Mặc Nhạc Chương khiến võ giả trung niên ngây cả người, sau ba nhịp thở mới kịp phản ứng.
Phù văn sư! Linh hồn của phù văn sư vốn cũng không yếu, chỉ cần không ngừng vẽ phù văn thì tự nhiên linh hồn của mình sẽ ngày càng lớn mạnh!
Bởi vì khi kiếm linh đặc biệt của La Chinh xuất hiện, võ giả trung niên đã hoàn toàn quên mất thân phận của La Chinh, cho nên khi Mặc Nhạc Chương nói như vậy, hắn mới bỗng nhiên phản ứng lại.
“Nhưng cho dù La Chinh có là một phù văn sư thì chỉ sợ cũng khó ứng phó được với Đại Hận Ma Công của Triệu Hắc Nham.
Thủ đoạn công kích của tà thuật này không bình thường.” Lão Tiêu bỗng nhiên nói.
Mặc Nhạc Chương cũng gật đầu: “Chính xác.
Hiện tại La Chinh chỉ có thể vẽ phù văn cấp một và phù văn cấp hai, linh hồn của hắn còn chưa đủ mạnh, chung quy lại thì khả năng vẫn không đánh được Đại Hận Ma Công.
Thử xem La Chinh còn có thể xoay sở hay không…”
Trong ảo trận, khuôn mặt ốm yếu của Triệu Hắc Nham lúc này đã hoàn toàn bị đường vân màu đen bao bọc, một cánh tay màu đen chui ra khỏi đỉnh đầu gã.
Cánh tay màu đen này chính là do linh hồn Triệu Hắc Nham biến thành, tuy chiêu này không phải chiêu mạnh nhất trong Đại Hận Ma Công, nhưng lại là một chiêu âm độc nhất, có thể xâm nhập vào trong óc người khác, bóp nát linh hồn đối phương.
“Cho linh hồn ngươi vỡ nát! Thiên Linh Quỷ Trảo!”
Bàn tay đen sì kia bay về phía đầu La Chinh, trên đường bay liền phát ra tiếng “ô ô” như tiếng quỷ khóc.
Chỉ trong nháy mắt, Quỷ Trảo liền đi tới đầu La Chinh, năm móng vuốt bén nhọn mà dài nhỏ trực tiếp chui vào đầu hắn!
Thấy La Chinh không hề ngăn cản, khuôn mặt đen xì của Triệu Hắc Nham nở nụ cười âm lãnh: “Gào lên đi, dùng tiếng gào thét của ngươi thể hiện hàm nghĩa thống khổ thực sự đi!”
Chương 457: Thăng liền hai cấp
“La Chinh thảm rồi.
Bị Thiên Linh Quỷ Trảo nhắm thẳng vào giữa đỉnh đầu, thì thậm chí hắn còn chẳng có cơ hội mà tránh.” Lão Tiêu lắc đầu.
Trong mắt Mặc Nhạc Chương hiện lên sắc thái nghi ngờ.
Ông ta không nghĩ ra tại sao La Chinh lại khinh địch như vậy, để mặc Triệu Hắc Nham công kích tinh thần mình, thậm chí còn không có ý muốn tránh!
Dù sao thì tình thế hiện tại của La Chinh cũng khá ổn.
Nếu hắn lợi dụng kiếm linh để bảo vệ tòa tháp, giúp bản thân có thể lấy đi điểm tích lũy của các võ giả khác thì cấp bậc của tòa tháp sẽ cao hơn các võ giả không ít, kết quả cuối cùng sẽ rất có lợi cho La Chinh.
“Khinh địch! Nếu bị đánh chết thì hắn sẽ nhanh chóng bị đá ra khỏi ảo trận.” Mặc Nhạc Chương cũng nhịn không được mà thở dài một hơi.
Võ giả trung niên kia ngược lại không nói gì.
Theo hắn thấy, La Chinh lợi dụng thủ đoạn gian dối, có bị đá ra thì ít nhất cũng không ảnh hưởng tới cân bằng của ảo trận.
Trong khi mấy vị trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh đang nhìn chăm chú thì cuối cùng cũng có người tru lên một tiếng cực kỳ thảm thiết.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là đây không phải tiếng của La Chinh mà là của Triệu Hắc Nham.
Giờ phút này, những đường vân màu đen trên gương mặt Triệu Hắc Nham dần dần tan đi, mặt trắng bệch, cắt không còn một giọt máu nào, thậm chí còn trắng hơn cả mấy tờ giấy trắng.
Gương mặt ẩn vẻ nhu hòa bởi vì tức giận mà biến đổi đến mức cực kỳ đáng sợ.
La Chinh lại như người không bị ảnh hưởng gì, gần như nhún người nhảy lên, tiếp tục dùng Băng Kiếm chém giết người đá Huyền Vũ.
“Này… Người này rốt cuộc đã làm cái gì?” Mặc Nhạc Chương há hốc mồm nhìn bóng dáng La Chinh lên lên xuống xuống.
Mỗi lần xuất ra Băng Kiếm liền có một người đá Huyền Vũ vỡ trước mặt hắn.
Nhìn bóng dáng phiêu dật của La Chinh – tên tiểu bối Chiếu Thần Tam Trọng này, Mặc Nhạc Chương lại càng cảm thấy sâu không lường được.
Sắc mặt lão Tiêu và võ giả trung niên cũng rất mất tự nhiên.
Dù là ai nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này thì sắc mặt cũng không thể còn tự nhiên được nữa.
Căn bản bọn họ không tưởng tượng ra được, rốt cuộc La Chinh đã dùng cái gì mà khiến Triệu Hắc Nham thê thảm như thế.
“A a a…”
Tiếng Triệu Hắc Nham kêu lên thảm thiết kéo dài đã lâu.
Nói cho cùng thì Thiên Linh Quỷ Trảo vẫn là do linh hồn Triệu Hắc Nham biến thành, là Hóa Hồn Vi Trảo trong Đại Hận Ma Công.
Đây là một cách công kích linh hồn tương tự như Hóa Hồn Vi Thứ của La Chinh.
Nếu Triệu Hắc Nham sử dụng Thiên Linh Quỷ Trảo để đối phó với những võ giả khác thì sẽ có kết quả vượt ngoài mong đợi, nhưng gã lại cố tình dùng để đối phó với La Chinh – người đã bước chân vào Chiến Hồn Cảnh!
Linh hồn La Chinh đã bước vào Chiến Hồn Cảnh thì cường đại tới mức nào?
Thiên Linh Quỷ Trảo của Triệu Hắc Nham còn yếu hơn Thư Nguyệt Cuồng – Nhân tộc Long mạch không biết bao nhiêu lần.
Khi La Chinh chưa bước vào Chiến Hồn Cảnh, công kích linh hồn của Thư Nguyệt Cuồng khiến hắn phải chịu chết.
Nhưng hiện giờ, La Chinh đã thành công bước vào Chiến Hồn Cảnh, linh hồn đã cứng cỏi vô cùng.
Cho dù Thư Nguyệt Cuồng sử dụng võ kỹ linh hồn cũng không thể mảy may lay động đến linh hồn hắn chút nào!
Về phần Thiên Linh Quỷ Trảo của Triệu Hắc Nham… Đừng nói là công kích linh hồn, chi bằng nói là gãi ngứa cho La Chinh thì đúng hơn.
Khi Thiên Linh Quỷ Trảo tiến vào trong óc La Chinh thì lập tức bị hắn chặt đứt.
Chặt đứt Thiên Linh Quỷ Trảo của Triệu Hắc Nham cũng tương đương với việc chặt đứt linh hồn gã.
Phần đau đớn dữ dội này khó chịu đến mức nào? Cho dù là linh hồn La Chinh lúc trước đã bị nung đốt thì cũng đau đến chết đi sống lại.
Đối với tiếng kêu thảm thiết của Triệu Hắc Nham, La Chinh căn bản làm như không thấy, một lòng một dạ đi chém giết người đá Huyền Vũ.
Hắn đến lãnh địa của Triệu Hắc Nham không phải là muốn đánh nhau, mà là đến để đoạt lấy điểm tích lũy.
Mới vừa rồi La Chinh vẫn còn nương tay, chứ nếu linh hồn hắn thuận thế công kích lại thì đã có thể trực tiếp giết chết linh hồn Triệu Hắc Nham rồi.
Tuy trong ảo trận sẽ không bị chết thật, nhưng Triệu Hắc Nham sẽ bị đá ra khỏi ảo trận ngay lập tức.
“Rầm! Rầm! Rầm…”
Từng người đá Huyền Vũ bị La Chinh đập vỡ, điểm tích lũy của hắn cũng điên cuồng tăng lên.
Bởi vì Yêu Dạ chém giết người đá Huyền Vũ trong chính lãnh địa của La Chinh, còn La Chinh lại chém giết người đá trên lãnh địa của Triệu Hắc Nham, vậy nên điểm tích lũy của La Chinh tăng lên gấp đôi so với các võ giả khác.
Chờ nỗi đau khi linh hồn bị xé rách biến mất, Triệu Hắc Nham thấy cảnh như vậy thì hai mắt lập tức tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngất xỉu đi, những người đá Huyền Vũ đã bị La Chinh dọn dẹp không còn một mảnh.
“Người này… Rốt cuộc là cái gì…?” Bây giờ Triệu Hắc Nham mới ý thức được rằng hôm nay gã đã đụng phải sát tinh của mình.
Gã nghĩ lại lúc trước khi tu Đại Hận Ma Công tới đại thành, thoải mái giải quyết ân oán, huyết tẩy chính tông môn nhị phẩm từng đuổi giết bản thân nhưng cũng chẳng thấy thoải mái lắm.
Nhất thời gã cảm thấy khắp thiên hạ này, trong lớp võ giả cùng giai gã không hề có địch thủ! Gã tu luyện công kích linh hồn, cho dù là các võ giả cường đại hơn cũng khó lòng chống đỡ.
Nhưng tên nhóc vẻ mặt chẳng có gì nổi bật trước mắt này lại dễ dàng xé rách linh hồn mình, còn bản thân hắn thì lại không hề hấn gì!
Rốt cuộc sao hắn lại làm được vậy?
Không riêng gì Triệu Hắc Nham muốn hỏi câu này, Mặc Nhạc Chương, võ giả trung niên kia và cả lão Tiêu cũng muốn hỏi.
Sau khi La Chinh thanh lý hoàn toàn đám người đá Huyền Vũ, liền quay qua nói với Triệu Hắc Nham hai tiếng: “Bắt đầu đợt tiếp theo, ta lại qua!”
Nghe thấy lời La Chinh nói, hai mắt Triệu Hắc Nham lập tức tối sầm lại…
Hiện tại đám người kia không thể trêu vào, ngay cả trốn cũng không trốn được.
Triệu Hắc Nham suy xét, đấu vòng loại hôm nay có lẽ gã đã không thể qua được rồi.
Triệu Hắc Nham có thể thông qua hay không, không liên quan tới La Chinh.
Hiện tại vất vả lắm mới tìm được một người coi tiền như rác, La Chinh đương nhiên sẽ vô cùng quý trọng.
Hắn sẽ không dễ dàng đá Triệu Hắc Nham ra khỏi ảo trận.
Nếu đá ra rồi sau đó La Chinh có đi tìm một đối tượng mới để đoạt lấy điểm tích lũy thì lúc đó cũng khó tránh khỏi phải tranh đấu một phen.
Cho nên hôm nay, coi như La Chinh nhất định phải ăn Triệu Hắc Nham.
Chờ đến khi La Chinh trở lại lãnh địa của mình thì ở giữa thảo nguyên, Yêu Dạ đang dựa vào cự kiếm, đôi đồng tử xinh đẹp tuyệt trần lộ ra một tia sát khí màu đỏ, ngơ ngác nhìn chăm chú vào không trung.
Nhìn thấy động tác này của Yêu Dạ, trên mặt La Chinh lộ ra vẻ nghi ngờ.
Yêu Dạ chính là kiếm linh của La Chinh, về mặt lý thuyết thì nàng không có sinh mệnh, bản thân cũng không có năng lực suy nghĩ.
Thế nhưng kiếm linh này tương đối đặc biệt, lại còn nhớ rõ Kiếm Vũ của chủ nhân trước đây.
Từ góc độ đó mà suy đoán thì hẳn là Yêu Dạ cũng có ký ức.
Nhưng ngoài ký ức về Kiếm Vũ ra, ở những phương diện khác, Yêu Dạ cũng không có bất cứ biểu hiện gì, hoàn toàn bị La Chinh thao túng.
Vậy nên bí ẩn trong đó La Chinh mãi vẫn chưa lý giải được.
Dù sao cũng là thứ ngay cả Thanh Long còn chẳng rõ thì với kiến thức của La Chinh lại càng không thể hiểu nổi.
Tâm hắn vừa động đã triệu hồi Yêu Dạ về bên cạnh mình, đi về tòa tháp nhỏ của chính mình.
Trong lượt này, hắn đã phá kỷ lục, lấy được gấp đôi điểm tích lũy, xem như gặt hái thành công tốt đẹp.
La Chinh chú ý đến điểm tích lũy của mình nên không để ý, nếu giờ phút này hắn liếc mắt quay lại một cái là có thể nhìn thấy đôi con ngươi của Yêu Dạ nhẹ nhàng rung lên một chút.
Ánh mắt Yêu Dạ dần dần thoát khỏi trạng thái hoang mang, trong đôi con ngươi màu đỏ kia là bóng dáng La Chinh bước đi, một gương mặt vẫn luôn không biểu lộ gì mà nay lại hiện lên một vẻ tươi cười thản nhiên.
Quá trình này gần như chỉ duy trì trong thời gian một cái chớp mắt, thế nhưng La Chinh cũng cảm nhận được phía sau lưng có hai ánh mắt như đang nhìn trộm, chăm chú nhìn vào bản thân.
La Chinh đột nhiên quay đầu lại, thế nhưng phía sau vẫn là gương mặt tuyệt mỹ của Yêu Dạ, ngoài ra trên người Yêu Dạ cũng không có biến hóa gì, sắc mặt trắng nõn như được tạc từ gỗ mà ra, không có biểu cảm gì.
“Là ta suy nghĩ nhiều? Rõ ràng vừa rồi ta cảm thấy có ánh mắt ai đó cứ nhìn chằm chằm vào mình.” La Chinh vỗ vỗ cái đầu của mình, không nghĩ nhiều nữa mà bước về phía tòa tháp nhỏ của mình.
“Có thêm ba vạn sáu nghìn điểm tích lũy!” Nhìn thấy điểm tích lũy trên tòa tháp nhỏ, La Chinh khẽ cười cười.
“Nâng cấp!”
La Chinh nhập hết số điểm tích lũy vào trong đó, cuối cùng bị khấu trừ hết ba vạn ba nghìn điểm!
Tòa tháp nhỏ của La Chinh bị một đường ánh sáng đỏ bao phủ, sau đó ánh sáng đỏ vừa tan đi thì lại là một mảng màu đỏ khác bao phủ lại!
Liên tiếp nâng tháp nhỏ lên hai cấp!
Như vậy tòa tháp nhỏ của La Chinh cao hơn một bậc so với tháp của các võ giả khác!
Tòa tháp nhỏ của La Chinh được nâng lên hai cấp, lúc này thoạt nhìn thô to hơn rất nhiều.
Bên ngoài tháp còn có thêm một vòng bảo hộ màu bạc trắng, góc phía trên còn có một lá cờ bốn góc được treo ở phía trên, chẳng qua lá cờ này lại là dấu hiệu thuộc về Thiên Hạ Thương Minh.
Phía trên tòa pháp nhỏ có sáu cung thủ.
Trong tay những cung thủ này đều nắm cung, lưng đeo mũi tên, lúc này cũng đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Một cây cung dài giờ đây lại giống như ngọn lửa, tản ra khí tức lửa đốt, còn trên mũi tên thì được khắc một phù văn hình ngọn lửa, khiến cho La Chinh cảm thấy uy thế lớn lao.
Thực lực mấy cung thủ kia đã ngông nghênh giống các cường giả Chiếu Thần Cảnh! Nếu tiếp tục nâng cấp tòa tháp nhỏ này lên, không biết có thể cường hóa đến mức độ nào?
Yêu thú tấn công lượt thứ năm, các võ giả bị loại bắt đầu nhiều hơn.
Khi ở lượt thứ ba cũng chỉ có vài võ giả lẻ tẻ bị loại, lượt thứ tư liền loại hơn 20 người, còn đợt thứ năm thì loại mất 40 người.
Cũng không biết yêu thú tấn công lượt thứ sáu thì sẽ loại hết bao nhiêu?
Chương 458: Vui mừng
Sau khi La Chinh nâng cấp tòa tháp nhỏ thì căn bản cũng không dừng lại mà tiến thẳng về lãnh địa của Triệu Hắc Nham.
Tuy đợt yêu thú thứ sáu sẽ mạnh mẽ hơn đợt thứ năm rất nhiều, nhưng dù sao nơi này cũng đã có Yêu Dạ bảo vệ, hơn nữa tòa tháp của hắn cũng hơn hẳn những võ giả khác một bậc.
Ngay khi La Chinh vừa rời khỏi thì vô số con rết màu tím ngọc dài cả một trượng uốn lượn bò tới trên mặt đất, mấy nghìn cái chân bò nhanh như bay.
Sáu cung thủ trên tòa tháp của La Chinh bỗng nhiên giơ trường cung trong tay lên, bắn ra sáu mũi tên nhọn trên không trung.
“Viu, viu, viu, viu, viu, viu”
Sáu mũi tên cắt về phía chân trời, mang theo một chuỗi ánh lửa cắm vào giữa đám rết kia.
“Ầm, ầm…”
Lập tức, sáu chuỗi ánh lửa kia nổ tung.
Trong khoảnh khắc ấy, hai nghìn con rết rõ ràng đã bị bắn chết mất một hai trăm con.
Mà đây mới chỉ là lượt bắn tên đầu tiên thôi.
Thấy cảnh ấy, võ giả trung niên thật sự không thể nào nhịn nổi, buồn bực nói: “Ta phải nói là La Chinh làm như vậy, chắc chắn sẽ phá vỡ thế cân bằng!”
Trên mặt Mặc Nhạc Chương cũng nở ra nụ cười khổ.
Nói như vậy, muốn phòng thủ đám rết màu tím ngọc ở đợt thứ sáu này thì phải dùng tháp nhỏ cấp năm.
Tháp cấp sáu thì được dùng để phòng thủ yêu thú tiến công mạnh mẽ hơn ở đợt thứ bảy.
Kết quả, La Chinh dùng nhiều điểm tích lũy hơn mức quy định, tăng tòa tháp nhỏ kia lên tới cấp sáu trước, như vậy thì uy lực của tháp quá lớn, đám rết kia căn bản không thể ngăn cản được hỏa tiễn nổ của tháp nhỏ cấp sáu.
Lão Tiêu râu cá trê ngẩng lên: “Người ta đã làm vậy rồi, giờ ngươi muốn thế nào?”
Võ giả trung nhiên nhìn quy tắc của ảo trận thật lâu, La Chinh làm như vậy thực sự đã vi phạm nội quy quá đáng.
Sau khi nghĩ ngợi một lát, hắn lập tức nói: “Hay là đá La Chinh ra khỏi ảo trận đi?”
Lão Tiêu và Mặc Nhạc Chương liếc nhìn nhau một cái, đồng thời lắc đầu.
Mặc Nhạc Chương nói: “Ta cảm thấy không ổn.
Thế nhưng ảo trận này do chính ngươi chủ trì, ngươi tự mình quyết định vẫn là tốt nhất.”
Võ giả trung niên nhìn chằm chằm La Chinh trên Tín Khuê, La Chinh đang chạy trên lãnh địa của Triệu Hắc Nham, cướp giết rết của Triệu Hắc Nham.
Chỉ chốc lát sau, cuối cùng võ giả trung niên cũng hạ quyết tâm“Ta vẫn quyết định đá La Chinh ra!”
Nói xong, võ giả trung niên sai người đem bàn ảo trận tới.
Cái ảo trận khổng lồ này dùng một bàn ảo trận cũng thật lớn để khống chế.
Mấy người hầu vừa nhận được mệnh lệnh liền đem cái bàn ảo trận lại.
Võ giả trung niên đứng trên bàn ảo trận, tìm kiếm qua những ký hiệu phức tạp trên đó.
Giải trừ La Chinh ra khỏi ảo trận là chuyện cực kỳ đơn giản, hơn nữa thân ở trong ảo trận, La Chinh căn bản không có năng lực chống cự.
Ngay lúc võ giả trung niên chuẩn bị giải trừ ảo trận của La Chinh thì cửa lớn lại có một người tới.
Người này mặc một bộ váy băng liền màu xanh lam, làn váy thật dài kéo lê trên mặt đất, phát ra ánh sáng óng ánh.
Đám võ giả trung niên và Mặc Nhạc Chương nhìn đến người nọ, trên mặt lập tức nở nụ cười, chắp tay bái nàng một cái, đồng thời cũng nói: “Thì ra là Điện chủ Vân Điện đích thân tới!”
Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng nện bước, tao nhã mà khéo léo đi lên phía trước.
Thoạt nhìn từ xa, trông nàng giống như tinh linh được sinh ra từ huyền băng vậy.
Xung quanh thân thể nàng, chỗ nào cũng đều nổi lên từng điểm hàn khí, chỉ cần nàng thoáng tới gần thì luồng khí tức lạnh lẽo kia lập tức đập vào mặt, nhất thời khiến tinh thần người ta rung lên.
“Mặc minh chủ, Tiêu trưởng lão, và cả…” Ninh Vũ Điệp liếc mắt một cái đánh giá võ giả trung niên kia.
Nàng biết lão Tiêu và Mặc Nhạc Chương, nhưng lại không biết vị võ giả trung niên này là ai.
Võ giả trung niên nào dám chậm trễ, vội vàng tự giới thiệu: “Ta tên Tang Dương, là người chủ trì ảo trận này!”
Ninh Vũ Điệp thản nhiên ừ một tiếng, nhìn hòn Tín Khuê thật lớn trên bức tường kia, ánh mắt hơi kinh hãi.
Trên Tín Khuê vừa vặn hiện lên hình ảnh của La Chinh.
Nhìn thấy Ninh Vũ Điệp nhìn chăm chú vào La Chinh trên Tín Khuê, Mặc Nhạc Chương cười ha ha nói: “Ninh điện chủ, thiếu niên này là người Vân Điện các ngươi nhỉ?”
Về địa vị của La Chinh trong Vân Điện, Mặc Nhạc Chương vẫn luôn không nghĩ ra.
Lần đầu tiên gặp gỡ La Chinh ở thành Vân Hải, ông ta đã không rõ, vì sao Vân Điện lại để mặc một phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ chạy loạn khắp nơi?
Cho nên Mặc Nhạc Chương đoán, có lẽ Vân Điện cũng không biết rõ việc này rồi.
Vì thế ông ta còn đặc biệt hỏi qua Thương Lỗi, kết quả Thương Lỗi nói cho ông ta biết rằng không thể có chuyện đó, bởi vì phù văn sư đứng đầu Vân Điện rất rõ năng lực của La Chinh.
Thế nhưng rõ ràng có thiên phú về phù văn mạnh mẽ như vậy mà dường như Vân Điện còn không quản, không hỏi La Chinh gì cả?
Ngay cả tham gia đại hội võ đạo lần này, dường như Vân Điện cũng không bằng lòng cho La Chinh một suất, ngược lại còn muốn La Chinh tự đi thi vòng loại, tự tranh suất vào vòng trong.
Chuyện này thật sự rất kỳ quái.
Ninh Vũ Điệp gật gật đầu: “Đúng.
La Chinh là đệ tử Tinh Anh Đường của Vân Điện ta.
Biểu hiện của hắn thế nào?”
“Chuyện này… Biểu hiện cũng coi như không tồi, còn vấn đề trong đó ngươi có thể hỏi Tang Dương, hắn là người chủ trì ảo trận này.” Mặc Nhạc Chương cười ha ha hai tiếng, ánh mắt cũng hướng về phía Tang Dương.
Người này vừa rồi còn muốn đuổi La Chinh ra khỏi ảo trận, để xem giờ ngươi định làm thế nào?
Ninh Vũ Điệp cũng nhìn Tang Dương, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ dò hỏi.
Trước khi đại hội võ đạo bắt đầu thì còn cần phải tổ chức cuộc thi vòng loại cho những người tham dự tự do, các suất vào vòng trong của tông môn cũng đã định xong rồi nên đã nhiều ngày, ngoài việc tu luyện thì Ninh Vũ Điệp cũng khá nhàn nhã.
Hôm nay tu luyện rất nhiều, nhưng thỉnh thoảng nàng vẫn luôn như người mất hồn, trong lòng cũng chỉ nghĩ tới La Chinh.
Vân Điện không cho La Chinh cơ hội được vào vòng trong, nếu muốn tham gia đấu vòng trong La Chinh phải tự mình thông qua đấu vòng loại, từng bước, từng bước tiến lên.
Cuối cùng nàng vẫn không nhịn được mà đến đây xem.
Thi đấu vòng loại còn diễn ra trong vài ngày nữa, mỗi ngày đều có ba suất vào vòng trong.
Ninh Vũ Điệp cũng không biết hôm nay La Chinh thi đấu, không ngờ vừa đến đã thấy được La Chinh, dường như hắn còn bị vài trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh chú ý.
Mặc Nhạc Chương ném lại vấn đề cho Tang Dương… Tang Dương đành cười gượng.
Tính hắn vốn bướng bỉnh, võ giả tập kiếm thường đều như vậy, tương đối chính phái, không hợp nói dối.
Vì thế Tang Dương nói: “Thực không dám giấu.
Ninh điện chủ, vừa rồi ta đang định đá La Chinh ra khỏi ảo trận.”
“Vì sao?” Đôi con ngươi trong mặt Ninh Vũ Điệp chợt lóe lên một đường lạnh lẽo, giữa cái trán xuất hiện một chữ “xuyên” đáng yêu.
Thấy bộ dạng Ninh Vũ Điệp chú ý như thế, trong lòng Mặc Nhạc Chương thở dài một hơi.
Xem ra mình đoán sai rồi, ai nói Vân Điện không quan tâm La Chinh? Điện chủ ngược lại còn thực sự quan tâm, nhưng không biết nàng quan tâm La Chinh như vậy mà tại sao lại không cho La Chinh một suất vào vòng trong nhỉ? Đáp án cho vấn đề này, Mặc Nhạc Chương đoán không ra.
Tang Dương cảm thấy mình có căn có cứ nên cũng không nhìn sắc mặt Ninh Vũ Điệp mà quay về phía Tín Khuê rồi nói: “Ninh điện chủ, ngươi xem qua sẽ biết ngay!”
Hình ảnh trên Tín Khuê chính là hình ảnh La Chinh không ngừng vung kiếm giết chết đám rết màu tím ngọc.
Ninh Vũ Điệp liếc mắt một cái rồi nói: “Đây không phải rất bình thường sao?
Tang Dương cười khổ một tiếng: “Điện chủ Vân Điện, ngươi có biết rõ ảo trận này của chúng ta không?”
Ninh Vũ Điệp gật đầu: “Ta vẫn rất rõ nội dung của trận đấu vòng loại.”
Tang Dương điều chỉnh một chút hình ảnh trên Tín Khuê, chỉ vào hình ảnh Triệu Hắc Nham trong đó rồi nói: “La Chinh đúng là chém chết mấy con rết, nhưng đó không phải là rết trên lãnh địa của hắn.”
“Ừ?” Ninh Vũ Điệp hơi không hiểu.
Vì thế Tang Dương lại cắt hình ảnh đến lãnh địa của La Chinh: “Ngươi xem, La Chinh sử dụng kiếm linh để bảo vệ lãnh địa của mình, còn bản thân lại chạy đến lãnh địa của người khác để đoạt điểm tích lũy.
Kết quả, tòa tháp nhỏ trên lãnh địa của hắn cao hơn người khác một bậc.
Cứ như vậy mà tình thì để giữ vững đến đợt thứ mười cơ bản không hề khó!”
Chỉ cần La Chinh duy trì tòa tháp nhỏ của mình lúc nào cũng cao hơn các võ giả khác một bậc thì uy lực của nó có thể khắc chế hết cả một đợt yêu thú.
Kể từ đó, trận đấu vòng loại thứ nhất này đối với La Chinh căn bản không hề khó.
Ninh Vũ Điệp sửng sốt mất vài nhịp thở, chữ “xuyên” nho nhỏ trên trán dần dần giãn ra, đôi mắt đẹp lúc này chậm rãi cong lên, biến thành hai mảnh trăng lưỡi liềm cong cong.
Thế nhưng nàng thân là Điện chủ Vân Điện, trước mặt người khác cũng cần giữ vững trang nghiêm của mình, chú ý hình tượng của bản thân nên không thể thả lỏng như trước mặt La Chinh rồi thậm chí gào gào thét thét được.
Trong lòng Ninh Vũ Điệp thật sự rất vui.
Tên La Chinh này dường như lúc nào cũng có thể làm ra những chuyện khác người.
Những lo nghĩ trong lòng nàng được chia làm hai phe mâu thuẫn với nhau.
Nàng vừa hy vọng La Chinh không thông qua thi đấu vòng loại, bởi mặc dù vòng trong là đại hội võ đạo, nhưng trên thực tế là một hồi chém giết thảm thiết.
Tu vi của La Chinh rất thấp, nếu hắn đã có thiên phú cấp Thánh thì nên giấu tài, chờ tới khi bản thân thực sự trưởng thành cái đã.
Nhưng mặt khác, nàng lại biết quyết tâm của La Chinh rất lớn, một khi là chuyện hắn đã quyết thì căn bản không có khả năng thay đổi, chỉ sợ hắn nhất định phải thông qua được vòng loại này.
Vậy nên Tiểu Điệp lại âm thầm hy vọng La Chinh có thể thông qua.
Vì hai loại mâu thuẫn này cứ đan xen với nhau nên mới khiến Ninh Vũ Điệp hơi mất hồn, quyết định tự mình đến xem biểu hiện của La Chinh ở vòng loại.
Không ngờ nàng vừa đến đã thấy được cảnh này.
Chương 459: Hải ngao Cự Nhân
Nhìn thấy Ninh Vũ Điệp tràn đầy vui vẻ, cũng không nói thêm điều gì nên Tang Dương hơi do dự.
Chuyện này đúng là hơi phiền phức thật.
Rốt cuộc hắn có nên đá ra La Chinh khỏi ảo trận hay không đây?
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Tang Dương cũng nói với Ninh Vũ Điệp: “Ta cảm thấy nếu La Chinh làm vậy, sẽ ảnh hưởng tới sự cân bằng của vòng loại, hẳn là nên huỷ bỏ tư cách thi của hắn.
Không biết ý của Ninh điện chủ như thế nào?”
Hai người Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu liếc mắt nhìn nhau, trong lòng thầm mắng Tang Dương là thằng ngu.
Có điều vấn đề này cũng không liên quan gì mấy tới bọn họ, vì vậy bọn họ cứ thể hiện ra tư thái cao ngạo thôi.
Trên mặt Ninh Vũ Điệp vốn mang theo nét cười nhẹ nhàng khi thấy La Chinh liên tục giết chết đám rết ngọc màu tím trong Tín Khuê.
Đột nhiên lại nghe thấy những lời Tang Dương nói, sắc mặt nàng lập tức lạnh xuống, nhiệt độ không khí xung quanh bỗng nhiên giảm đi không ít, khắp cung điện giống như được đặt trong hầm băng, ngay cả hộ vệ đang đứng ở cửa cung điện cũng nhịn không được mà xoa đôi bàn tay, không hiểu tại sao lại đột nhiên lạnh như vậy?
“Có ý gì? Thiên Hạ Thương Minh các ngươi có quy định này à?” Ninh Vũ Điệp nhìn chằm chằm vào Tang Dương hỏi.
Tang Dương lắc đầu nói: “Thật ra thì không có quy định này.
Nhưng nếu La Chinh làm như vậy, thì có khác gì ăn gian đâu.
Như vậy làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự cân bằng.
Cứ theo đà này, có thể hắn sẽ vượt qua giai đoạn đầu, hơn nữa ở giai đoạn thứ hai, những võ giả khác cũng khó chống lại La Chinh.”
“Vậy à?” Ninh Vũ Điệp nở một nụ cười lạnh lùng, nàng dùng giọng nói lạnh lùng trả lời: “Không biết ngươi có từng nghe qua câu này chưa?”
“Câu gì?” Mặc dù địa vị, thực lực của Tang Dương chênh lệch khá xa với Ninh Vũ Điệp, nhưng hắn lại không hề nịnh nọt, cứ kiên trì với nhận định của mình.
Vì vậy dù biết rõ Ninh Vũ Điệp mất hứng, nhưng Tang Dương vẫn giữ vững những ý kiến của bản thân.
“Câu nói luật không cấm thì được phép làm.” Ninh Vũ Điệp lạnh lùng nói: “Vì trước đó ngươi không nhắc gì tới quy định này nên La Chinh mới lợi dụng lỗ hổng đó, còn người sai chính là ngươi! La Chinh có tội gì mà muốn đá hắn ra khỏi ảo trận? Mặc dù ngươi nói đây là suy xét vì toàn cục, nhưng La Chinh phá vỡ cân bằng là vì những sai lầm và sơ suất của ngươi.
Sao có thể bắt người ta chịu tội thay cho ngươi được? Cái ‘suy xét’ này của ngươi cũng quá ích kỷ rồi!”
Ninh Vũ Điệp nhanh mồm nhanh miệng, nói một tràng khiến Tang Dương á khẩu không trả lời được…
Luật không cấm thì được phép làm, ý chính là chuyện gì mà pháp luật không cấm thì có thể làm.
Tang Dương không quy định trong ảo trận không được phép làm như vậy, nên trên lý thuyết La Chinh được phép làm! Cái này đơn giản chỉ là do sai sót trong việc đặt ra quy định ảo trận của Tang Dương mà thôi.
Hai người Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu cũng âm thầm gật đầu.
Mặc Nhạc Chương từng quen biết với Ninh Vũ Điệp nên ông ta cũng biết rõ tính cách nàng thế nào.
Mặc dù nàng thân là Điện chủ Vân Điện, nhưng thật ra cũng có bảy phần nóng nảy của một cô bé, cực kỳ bênh vực người mình.
Đừng nói đến chuyện hôm nay nàng còn có đạo lý, cho dù nàng không có lý đi chăng nữa thì cũng không chịu theo đống đạo lý mà Tang Dương nói đâu!
Vì vậy lúc Ninh Vũ Điệp nói câu đầu tiên với Tang Dương, Mặc Nhạc Chương cũng biết trước kết quả như thế nào rồi.
Tang Dương thật sự biết tính toán thì không nên đá La Chinh ra khỏi ảo trận, nếu không chỉ sợ trong cung điện này sẽ đánh nhau một trận mất…
Kết quả cuối cùng cũng không cần nói nữa, chắc chắn là Tang Dương sẽ phải chịu thiệt! Có điều tính cách của Tang Dương cương trực quá, để hắn thiệt một chút cũng tốt.
Dù sao thì Thiên Hạ Thương Minh cũng lấy việc buôn bán là chính, với loại tính cách thế này thì sao lăn lộn nổi trong Thiên Hạ Thương Minh chứ?
Cuối cùng vẫn phải để lão Tiêu đứng ra giảng hoà.
Lão vỗ bả vai Tang Dương rồi nói: “Ninh điện chủ nói có lý lắm.
Cho dù La Chinh thật sự phá huỷ sự cân bằng đi nữa thì đó cũng là do sai sót của ngươi.
Hôm nay thì thôi bỏ qua, vào lượt đấu vòng loại ngày mai, ngươi nên nói điều này trước…”
Trên mặt Tang Dương lộ ra vẻ do dự, nhưng nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Ninh Vũ Điệp và khuôn mặt tỏ ra vẻ chuyện không liên quan đến mình của Mặc Nhạc Chương, thì cuối cùng hắn cũng chọn thoả hiệp.
Vào giờ phút này, ánh mắt Triệu Hắc Nham gần như dại đi.
Không phải gã không nghĩ tới chuyện phản kháng, hy vọng lấy tốc độ nhanh hơn để giết mấy con rết màu tím kia.
Chỉ có điều, thứ bản thân gã am hiểu là công kích linh hồn, hiệu suất còn lâu mới so được với La Chinh.
Đánh cũng không nổi mà đoạt cũng không lại được với La Chinh nên bây giờ Triệu Hắc Nham cũng không còn cách nào nữa.
Mặc dù có La Chinh ở đây chém giết yêu thú giúp nên gã mới nhẹ nhàng vượt qua được giai đoạn đầu, nhưng mà sang đến vòng thứ hai các võ giả bắt đầu tranh đoạt lẫn nhau thì tòa tháp nhỏ của Triệu Hắc Nham không thể thăng cấp được nữa.
Nếu vậy thì lấy cái gì để đấu với những võ giả khác đây?
Vòng loại này, chỉ sợ gã không thể thông qua được.
Triệu Hắc Nham tính toán rất tốt, gã vốn tính sau khi thuận lợi vượt qua vòng loại thì giành lấy một thứ hạng cao ở vòng trong.
Thăng Long Đài trong truyền thuyết gã không cần, gã cũng tự hiểu rõ, cho dù gã thật sự lấy được hạng nhất đi nữa, lấy được Thăng Long Đài đi nữa thì cũng như đâm đầu vào chỗ chết mà thôi!
Vì vậy mục tiêu của Triệu Hắc Nham là hạng hai, hạng ba…
Mười thứ hạng đầu tiên Thiên Hạ Thương Minh đều tặng cho một phần thưởng rất lớn, một số phần thưởng trong đó lại vô cùng quan trọng đối với Triệu Hắc Nham.
Lợi dụng Đại Hận Ma Công, Triệu Hắc Nham cảm thấy mình cũng có thể tiến vào mười hạng đầu tiên!
Lý tưởng thì rất nhiều, nhưng sự thật lại tàn khốc.
Bây giờ Triệu Hắc Nham phát hiện mình đang đứng trước thực tế, so với những gì mình tưởng tượng thì tàn khốc hơn rất nhiều.
Đừng nói là mười hạng đầu tiên, chỉ sợ cho dù là vòng loại gã còn chẳng qua nổi! Ai bảo gã đụng phải một tên khủng bố như thế làm gì?
La Chinh vội tới vội lui trong lãnh địa của Triệu Hắc Nham, dùng một tốc độ khiến người ta chỉ biết nghẹn họng nhìn trân trối để xử lý đám rết, sau đó cũng nhanh chóng rời khỏi.
Triệu Hắc Nham mở mắt ra, chú ý đến hướng La Chinh bay đi.
Đây không phải là đường tới lãnh địa của La Chinh.
E rằng thằng nhóc này lại có ý định đi cướp thêm của mấy võ giả khác nữa…
Trong đợt thứ sáu, trừ phần điểm tích luỹ trên lãnh địa của mình và một phần điểm tích luỹ trên lãnh địa của Triệu Hắc Nham ra, La Chinh còn cướp được thêm một nửa số điểm tích luỹ của vài võ giả khác bởi thời gian còn khá nhiều.
Mặc dù những võ giả đó cũng chống cự, nhưng La Chinh lại sử dụng loại thân pháp gần như vô lại, phối hợp với những lĩnh ngộ của hắn với quy tắc không gian nên cướp được gần một nửa số điểm tích luỹ.
Vì vậy tốc độ thăng cấp tòa tháp của La Chinh cũng rất nhanh.
Đối mặt với sự công kích của yêu thú trong đợt tiến công thứ bảy, tòa tháp của La Chinh đã thăng tới cấp tám, lúc đối mặt với đợt tiến công của làn sóng yêu thú thứ tám, tòa tháp của La Chinh đã nâng tới cấp mười.
Lúc đợt sóng yêu thú thứ chín tấn công thì tháp nhỏ của La Chinh đã lên tới cấp mười một.
Trước đợt tấn công thứ mười của yêu thú, tháp nhỏ của La Chinh đã lên cấp mười hai rồi.
Vào lúc này thì tòa tháp của những võ giả khác chỉ mới thăng cấp được chín lần, chỉ mới tới cấp chín thôi!
“Rốt cuộc cũng đến đợt cuối cùng!”
La Chinh đứng trên đỉnh “tháp nhỏ” của mình, nhìn ra xa, trong lòng hắn cũng tò mò, rốt cuộc đợt yêu thú cuối cùng là loài gì?
Nói thật ra vào giờ phút này, tháp nhỏ của La Chinh đã không thể coi là tháp nhỏ được nữa rồi, mà là một toà thành luỹ cỡ nhỏ! Trên đỉnh một toà thành lớn như vậy, có mười hai tên cung thủ được trang bị đầy đủ đang đứng ở đấy.
Trong tay mỗi người cầm một cây cung loé ra chút ánh sáng màu xanh trong suốt, hơn nữa mũi tên của những cung thủ này cũng được khắc rất nhiều hoa văn phức tạp khó hiểu.
Có thể đoán ra được, uy lực của những mũi tên này vô cùng kinh khủng.
Theo phán đoán của La Chinh, một mũi tên này bắn ra có khi còn mạnh hơn một đòn toàn lực của Thần Đan Cảnh hậu kỳ!
Đúng là phán đoán của La Chinh không hề sai.
Lúc mới đầu thiết kế ảo trận này, kế hoạch đã được đặt ra như vậy.
Cung thủ trên tháp nhỏ cấp mười tương đương với một đòn toàn lực của võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ, còn cung thủ trên tháp nhỏ cấp mười một thì tương đương với một đòn toàn lực của võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, cung thủ trên tháp nhỏ cấp mười hai thì tương đương với một đòn toàn lực của Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ…
Nói như vậy, chỉ sau khi đánh bại đợt yêu thú cuối cùng thì tháp nhỏ mới có thể đạt tới cấp mười, sau đó tiến vào giai đoạn thứ hai.
Mà bây giờ La Chinh còn chưa đánh bại đợt yêu thú cuối cùng, nhưng tháp nhỏ đã nâng tới cấp mười hai rồi.
Chuyện Tang Dương lo lắng cũng không phải không có lý, La Chinh làm như vậy, trong ảo trận có hơi mạnh mẽ bất thường đấy!
“Đùng, đùng, đùng…”
Mặt đất bất ngờ rung chuyển, ở phía xa La Chinh thấy xuất hiện ba bóng người thật lớn.
“Đến rồi!” Lông mày La Chinh nhướng lên.
Đó là ba con ngao biển cỡ lớn!
Loài ngao biển cỡ lớn này sống sâu dưới biển, mỗi con ngao biển cỡ lớn đều cao tới hai mươi trượng, nhìn qua giống hệt một ngọn núi nhỏ! Mỗi bước của bọn chúng cách nhau đến mười trượng, sức lực vô cùng lớn!
Nghe nói trên lý thuyết thì ngao biển cỡ lớn có thể cao lớn vô tận, chỉ cần cho bọn chúng đầy đủ tài nguyên thì những con ngao biển cỡ lớn này có thể lớn tới trăm trượng, nghìn trượng thậm chí là vạn trượng! Một chân có thể đạp nát cả dãy núi, hoàn toàn có thể dời núi lấp biển! Có điều trong Đại Thế Giới này của La Chinh vẫn chưa nghe nói qua có con ngao biển cỡ lớn nào khổng lồ đến thế!
Sau khi ba con ngao biển cỡ lớn này xuất hiện, thì lập tức chạy băng băng về phía La Chinh.
Chương 460: Bắt nạt người
Đợi sau khi ba con ngao biển cỡ lớn này chạy vào phạm vi công kích của tháp nhỏ chỗ La Chinh, thì mười hai vị cung thủ bắt đầu kéo dây cung, cùng một lúc bắn tên lên không trung!
Những cung thủ này vốn được hoá ra từ ảo trận, nên động tác ai nấy đều giống nhau như đúc!
“Vút vút vút…”
Mười hai mũi tên đợt thứ nhất kéo theo mười hai tia sáng giống như cầu vồng, bắn vào người con ngao biển cỡ lớn đứng đầu tiên.
Sau khi những mũi tên ấy ghim vào, người nó lập tức phát ra những tiếng nổ đùng đùng giòn vang.
“Đùng đùng đùng đùng…”
Cho dù những mũi tên này không bắn vào người La Chinh, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được uy lực chứa trong những trận nổ ấy.
Mười hai mũi tên tương đương với một đòn toàn lực của mười hai vị võ giả Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ.
Loại uy lực thế này kinh người đến mức nào chứ?
Con ngao biển cỡ lớn đứng đầu chỉ kịp tru lên một tiếng, sau đó ngã cái ầm xuống mặt đất, đến La Chinh đang đứng yên trên tháp nhỏ cũng bị lắc lư kịch liệt một lúc theo.
“Bắn một đợt đã hạ được một con ngao biển cỡ lớn.” Thấy cảnh này, La Chinh cũng bó tay.
Tòa tháp nhỏ cấp mười hai này mạnh hơn tháp nhỏ cấp mười một không chỉ một chút thôi đâu.
Bản thân hắn đang ở trong ảo trận, nhưng lại không biết rõ ngay từ lúc ảo trận này mới được thiết kế đã xuất hiện một lỗ hổng như thế, vậy mà lỗ hổng này còn bị hắn chui hết lần này tới lần khác, cho nên mới thấy đơn giản như vậy…
So sánh ra thì những võ giả khác lại không dễ chịu được như thế.
Ngao biển cỡ lớn vô cùng mạnh mẽ, “mũi tên Huyền Băng” của tháp nhỏ cấp chín bắn lên người ngao biển cỡ lớn chỉ có thể kéo dài hời gian di chuyển của nó mà thôi, không cách nào làm nó bị thương được.
Nếu muốn đánh bại ngao biển cỡ lớn thì chỉ còn cách dựa vào chính bản thân mình.
Có điều bắt đầu từ đợt yêu thú tiến công thứ sáu, khó khăn cũng được tăng lên từng chút từng chút, số lượng võ giả bị loại cũng càng ngày càng nhiều.
Trong bốn trăm võ giả thì đến đợt thứ mười này chỉ còn chưa đến năm mươi người chịu đựng được, ít nhất thì năm mươi người này cũng được xem như tinh anh trong đám võ giả.
Lúc này cả đám võ giả ấy đang lấy ra hết tất cả những vốn liếng của bản thân, cố gắng chống đỡ.
Dù sao khoảng cách để thông qua giai đoạn thứ nhất cũng chỉ còn một bước ngắn nữa thôi, sang giai đoạn thứ hai là đối đầu với nhau thì tỷ lệ giành được một suất đi tiếp vào vòng trong cũng không nhỏ!
Chỉ có La Chinh thong dong bình tĩnh đứng nhìn mười hai tên cung thủ bên cạnh.
Sau khi bắn xong ba vòng, ba con ngao biển cỡ lớn kia đã nằm trên mặt đất, hoá thành những chùm sáng rồi biến mất trên không trung.
Bởi vì tháp nhỏ này giết quá nhanh khiến La Chinh và Yêu Dạ bắt đầu rảnh rỗi.
Vì thấy nhàm chán, nên La Chinh đi dạo một vòng xung quanh chỗ của mình, kết quả võ giả trên những lãnh địa xung quanh hắn gần như bị loại bỏ hết cả rồi, đến một mống cũng không còn…
Nhìn thấy dáng vẻ rảnh rỗi của La Chinh, trong cung điện, Ninh Vũ Điệp nhịn không được bật cười.
Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu cũng vô cùng yên lặng, Tang Dương lại vô cùng lo lắng.
Đây là đợt tiến công thứ mười đấy, là đợt yêu thú tiến công khó khăn nhất đấy.
Mấy con ngao biển cỡ lớn kia là do Tang Dương dày công thiết kế, chỉ cần võ giả liên tục hấp dẫn sự chú ý của ngao biển cỡ lớn, sau đó dần giết chết trong khi tháp nhỏ làm giảm tốc độ của chúng.
Nhưng cũng vì sự xuất hiện tháp có mũi tên cấp mười hai, nên ngao biển cỡ lớn mạnh mẽ là thế vừa xuất hiện đã bị bắn chết tươi rồi.
Cái này mà còn là khảo hạch cái rắm gì?
Ngày mai, trước khảo hạch ngày mai nhất định hắn phải tuyên bố thật rõ cái quy định này mới được! Võ giả nào tự tiện vào lãnh địa của người khác sẽ bị loại bỏ ngay lập tức!
Thật ra chuyện mà Tang Dương lo lắng cũng có lý, La Chinh có thể chui lỗ hổng này là dựa vào thực lực của chính mình, một số võ giả khác cũng có thể phân thân ra bằng mấy thứ như hoá thân chân nguyên chẳng hạn, nó cũng giống như kiếm linh của La Chinh.
Chỉ là phân thân của bọn họ không đủ mạnh nên không cách nào ngăn được sự tiến công của yêu thú, thế nên tất nhiên bản thân cũng không dám bay ra ngoài cướp điểm tích luỹ của những người khác.
Vì vậy từ lúc ảo trận này được thiết lập cho đến nay, trên cơ bản thì chưa có võ giả nào từng làm chuyện như thế cả.
La Chinh chính là người đầu tiên làm như vậy, cũng không biết có phải là người cuối cùng hay không.
Thật lâu sau đó, đợt tiến công cuối cùng trong ảo trận cũng kết thúc.
Sau đợt thứ mười, từ chưa đến năm mươi người đã loại bỏ chỉ còn lại hai mươi hai người.
Nói cách khác thì ba người cuối cùng sẽ xuất hiện trong hai mươi hai người này.
Tang Dương nhìn những biến hoá trong ảo trận, lập tức nói: “Mở giai đoạn khảo hạch thứ hai!” Sau khi nói xong, hắn bắt đầu điều khiển bàn ảo trận.
Ánh mắt Ninh Vũ Điệp dừng lại trên Tín Khuê.
Nàng cũng biết rất rõ, giai đoạn quan trọng của vòng loại đã tới rồi.
La Chinh có thể lấy được tư cách tiến vào vòng trong thi đấu hay không thì phải xem vòng khảo hạch này thế nào đã! Có điều La Chinh đã nâng tháp nhỏ kia đến cấp mười hai rồi, điểm tích luỹ từ việc giết ngao biển cỡ lớn của những người khác cũng chỉ có thể giúp tháp nhỏ tăng lên đến cấp mười thôi… Thực lực của những cung thủ trên tháp nhỏ cấp mười hai kia, cho dù là Ninh Vũ Điệp cũng không thể coi thường được.
Dù sao cũng là một đòn toàn lực của mười hai cường giả Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ!
Có lẽ La Chinh vượt qua giai đoạn khảo hạch thứ hai cũng sẽ không khó khăn mấy.
Bỗng nhiên La Chinh cảm thấy ánh sáng tối đi, hắn ngẩng đầu lên nhìn, bầu trời trong ảo trận này đang từ từ biến thành màu đen, cho dù bầu trời, hay là thảo nguyên, đều dần dần tan biến trong mắt La Chinh.
“Giai đoạn hai bắt đầu rồi.” La Chinh thản nhiên nói.
Mọi thứ xung quanh nhanh chóng biến mất, nhưng chỉ duy nhất tháp nhỏ của La Chinh thì không, nó lẳng lặng lơ lửng trong hư không vô tận ở đây.
Rất nhanh, cách đó không xa cũng có từng toà từng toà tháp nhỏ xuất hiện, giữa mỗi tòa tháp đều cách nhau một khoảng nhất định.
La Chinh quét mắt nhìn mấy toà tháp nhỏ này một vòng, ước chừng một chút, tính cả hắn trong đây thì có tổng cộng hai mươi hai toà tháp nhỏ! Đều là những võ giả may mắn còn sống sót, đang đứng trên toà tháp của chính mình.
“Có chuyện gì xảy ra với tên kia vậy? Tháp của hắn… sao lại lớn như thế?”
“Không thể nào, thằng nhóc này ăn gian à? Tháp nhỏ của chúng ta chỉ mới cấp mười, sao tháp nhỏ của tên kia lại lớn gấp đôi chúng ta được chứ?”
“Trừ khi tháp nhỏ kia đã đạt tới cấp mười một, thậm chí là cấp mười hai! Nhưng mà trong ảo trận này hoàn toàn không có cách nào để kiếm thêm điểm tích luỹ! Rốt cuộc hắn đã làm cách nào để nâng tháp nhỏ lên cấp mười hai được thế?”
Ánh mắt phần lớn võ giả cũng không kém hơn La Chinh nên bắt đầu bàn tán.
Bởi vì nhìn thấy toà tháp nhỏ giống như một thành luỹ kia của La Chinh, lại nhìn tháp nhỏ mà bản thân phải liều cả cái mạng mới thăng lên tới cấp mười…
Trong lòng mỗi người đều khó cân bằng ngay nổi.
“Thằng nhóc này… rốt cuộc đã làm thế nào?” Ngao Tường đứng trên tháp nhỏ cấp mười, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái.
Với tư cách là võ giả Chiếu Thần Chung Cực, Ngao Tường có thể thông qua khảo nghiệm đợt tiến công của yêu thú đã là một chuyện rất đáng để kiêu ngạo rồi.
Có điều Ngao Tường cũng không vì vậy mà kiêu ngạo chút nào, bởi vì hắn tới từ thảo nguyên Hô Luân, mục tiêu chính là vòng trong.
Về phần vòng đấu loại, hắn cảm thấy đây cũng chỉ là một quá trình mà bản thân phải trải qua mà thôi, hắn nhất định có thể lấy được suất vào vòng trong!
Nói đúng ra, sau khi tiến vào giai đoạn hai, mỗi người đều có một toà tháp nhỏ cấp mười, kết quả lại thấy La Chinh đứng trên toà tháp nhỏ có đẳng cấp cao hơn, Ngao Tường không khó chịu mới là chuyện lạ đấy!
Hơn nữa thằng nhóc này lại còn là thằng nhóc Chiếu Thần Tam Trọng từng gặp lúc trước, điều này càng khiến Ngao Tường hơi khó chấp nhận!
“Thiên Hạ Thương Minh cố tình quan tâm đến thằng nhóc kia?” Trong lòng Ngao Tường sinh ra loại suy nghĩ này.
Dù sao toà tháp nhỏ này của La Chinh đúng là quá… nổi bật.
Người có suy nghĩ này cũng không chỉ mình Ngao Tường, rất nhiều võ giả cũng cho là như vậy.
“Vốn cho là Thiên Hạ Thương Minh rất công bằng, không ngờ rằng lại dùng loại thủ đoạn như thế này!”
“Thắng chẳng vẻ vang gì, khảo hạch vòng loại này thật ra chỉ là để làm cảnh thôi, chẳng phải là muốn cho ai vào vòng trong thì vào à?”
“Giết thằng nhóc đó, đoạt tháp nhỏ của nó!”
Nếu cân nhắc dựa theo tình huống bình thường thì vào lúc này sẽ không có ai đi chọc phá La Chinh làm gì.
Nhưng La Chinh chỉ mới là Chiếu Thần Tam Trọng, nếu có thể cướp được tháp nhỏ này của La Chinh thì tin rằng có thể hạ hết những võ giả khác!
Có điều vào lúc này, trận hỗn chiến của giai đoạn hai vẫn chưa bắt đầu.
Xung quanh hai mươi hai toà tháp nhỏ này còn có một tầng năng lượng mờ nhạt đang ngăn cách.
Có điều mục tiêu của đám người kia cũng rất rõ ràng, mặc dù La Chinh không trêu chọc gì tới bọn hắn, nhưng bởi vì toà tháp nhỏ dưới chân hắn nên đã vô tình thành công kéo thù hận của tất cả mọi người lên trên người mình.
Nhìn thấy dáng vẻ nhốn nháo của đám người này, La Chinh cũng đành cười khổ.
Sớm biết vậy thì mình đã không thăng tháp nhỏ lên cấp mười hai rồi, thế này lại kéo nhiều thù hận quá!
“Hỗn chiến giai đoạn hai, bắt đầu!”
Giọng nói của Tang Dương vang lên trong ảo trận, ba bốn tên võ giả gần La Chinh nhất lập tức xông về phía hắn.
Nhìn thấy những võ giả này, La Chinh nhướng mày, Yêu Dạ cầm cự kiếm trong tay chắn trước mặt La Chinh, cùng lúc đó hắn vung tay lên, mười hai vị cung thủ đã nâng cung tên lên!
Một cường giả Hư Kiếp Cảnh là có thể quét ngang mấy võ giả Thần Đan Cảnh rồi đấy! Huống chi cung thủ trên tháp nhỏ cấp mười cũng chỉ là võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ mà thôi, chênh lệch rất lớn với tháp nhỏ cấp mười hai của La Chinh!
“Vút vút vút…”
Trong nháy mắt mười hai mũi tên vô cùng uy lực đã bắn ra ngoài!
Mũi tên mà những cung thủ đứng cạnh La Chinh bắn ra vô cùng uy lực, chỉ mới bắn một đợt mà ba bốn tên võ giả xông lại kia đã bị tiêu diệt cả người lẫn tháp rồi.
Không ít võ giả trong ảo trận này đều có suy nghĩ muốn cướp tháp nhỏ của La Chinh, nhưng vào giờ phút này lại lập tức yên tĩnh…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










