[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 91 : Cường hóa Tiểu tháp (c451-c455)
❮ sautiếp ❯Chương 451: Cường hóa Tiểu tháp
Không thể nói đám người Thiên Hạ Thương Minh kia coi thường La Chinh, dù sao ảo trận này vốn không phải chuẩn bị cho loại võ giả Chiếu Thần Cảnh như La Chinh, thậm chí không phải dành cho võ giả Chiếu Thần Chung Cực.
Độ khó kinh người của ảo trận này thật ra nhằm vào võ giả Thần Đan Cảnh, số ít võ giả Chiếu Thần Chung Cực có thể vào trong đó chỉ có thể chống đỡ tối đa đến đợt thứ sáu và thứ bảy thì tòa tháp đã bị hủy diệt.
“Cứ quan sát kỹ trước đã.
Dù có thế nào thì một phù văn sư như hắn lại có thể vượt qua khảo hạch ghi danh, khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu thì coi như cũng giỏi lắm rồi.” Mặc Nhạc Chương lắc đầu.
Mặc dù ông ta rất bội phục La Chinh với tư cách là phù văn sư, nhưng khảo nghiệm ở ảo trận này cũng không phải so tài ở phương diện phù văn, mà là thực lực của võ giả!
“Thật ra ta cũng tò mò, rốt cuộc thằng nhóc này làm sao vượt qua được khảo hạch ghi danh.” Võ giả trung niên cười nói.
Tu vi của La Chinh thật sự quá gây chú ý, bởi vì thấp đến mức thái quá.
Một võ giả Chiếu Thần Tam Trọng đứng giữa một đống võ giả Thần Đan Cảnh, muốn người khác không chú ý cũng không được.
Võ giả trung niên liền nói: “Ta đã phái người tới chỗ lão Tiêu rồi, để lão mang bản ghi chép của cuộc khảo hạch ghi danh tới đây, không biết giờ này lão đã tới chưa.”
Mấy người đang bàn tán rôm rả thì có người bước qua cửa điện.
Đó là vị lão giả râu cá trê ở nơi ghi danh, cũng là lão Tiêu trong lời của võ giả trung niên.
Mặc Nhạc Chương thấy lão Tiêu liền tươi cười gọi: “Lão Tiêu, chúng ta vừa mới tự hỏi xem ngươi đang ở đâu thì người đã tới rồi!”
Lão Tiêu gật đầu, ánh mắt dời sang hòn Tín Khuê khổng lồ, mở miệng hỏi: “Ta muốn biết vị võ giả tên La Chinh đạt thành tích thế nào trong ảo trận?”
Nghe lão Tiêu chỉ mặt gọi tên, muốn xem thành tích của La Chinh, gương mặt Mặc Nhạc Chương và võ giả trung niên đều lộ vẻ kỳ quái.
Sau đó Mặc Nhạc Chương hỏi: “Lão Tiêu, không biết tại sao ngươi lại muốn biết thành tích của hắn?”
Lão Tiêu cười khà khà, lắc đầu không nói lời nào, ánh mắt tập trung trên Tín Khuê.
Trên đó đúng lúc hiển thị hình ảnh của La Chinh, bên cạnh còn có thông tin cụ thể.
“Thời gian vượt qua đợt thứ nhất đứng thứ ba trăm chín mươi hai?” Lão Tiêu hơi ngẩn người. “Sao lại kém như vậy?”
Thành tích hiện tại của La Chinh thật sự ngoài dự đoán của lão.
Thấy vẻ mặt lão Tiêu như vậy, Mặc Nhạc Chương và võ giả trung niên càng kinh ngạc hơn.
Mặc Nhạc Chương lập tức nói: “Sao vậy? Thành tích này của La Chinh rất bình thường mà.
Hắn mới là Chiếu Thần Tam Trọng, hơn nữa còn là một phù văn sư…”
“Phù văn sư?” Lão Tiêu kinh ngạc kêu lên, nhìn chằm chằm Mặc Nhạc Chương.
Mặc Nhạc Chương bật cười: “Lão Tiêu ngươi đúng là mau quên.
Tin này là do ta lấy được từ thành Vân Hải, chẳng phải ta từng nói ở đó có một phù văn sư sao? Tên nhóc này có bút pháp hoàn mỹ, sớm muộn gì cũng trở thành đại sư phù văn.”
Vẻ mặt lão Tiêu như gặp quỷ, cả kinh kêu lên: “Trời ơi!”
“Sao thế?” Mặc Nhạc Chương nhìn bộ dạng điên điên khùng khùng của lão Tiêu, người này bình thường không như vậy.
Lão Tiêu ném cho Mặc Nhạc Chương một bản danh sách: “Ngươi tự nhìn xem!”
Mặc Nhạc Chương kỳ quái nhìn chằm chằm lão Tiêu, sau đó vừa mở bản danh sách kia ra liền thấy một cái tên trên đó, đương nhiên đó là hai chữ “La Chinh”.
Đây là danh sách thành tích của khảo hạch ghi danh, bình thường thì thành tích cao nhất mới có thể đứng ở vị trí đầu tiên, cho nên khi Mặc Nhạc Chương thấy La Chinh xếp hạng nhất, trong lòng càng thêm tò mò, ánh mắt dõi theo kết quả dưới cái tên này, cuối cùng thấy được thành tích của hắn là thời gian một nén nhang!
“Khụ khụ…” Mặc Nhạc Chương mãnh liệt ho khan mấy tiếng. “Thời gian một nén nhang, lão Tiêu, có phải ngươi viết nhầm rồi không?”
Đá Nguyên Từ Thần là cái gì?
Đó là vật được lấy từ núi Nguyên Từ Thần nơi đáy sâu trong Bạo Loạn Tinh Hải, vô cùng cổ quái, không phải vàng hay sắt, vạn vật bất xâm, hơn nữa còn không cách nào luyện hóa hay luyện khí.
Thiên Hạ Thương Minh đã nghiên cứu thứ này mấy chục năm, nhưng các luyện khí sư trong Trung Vực đều bó tay.
Cuối cùng, phát hiện ra nó có thể cảm nhận được lực quy tắc nhất định, vậy nên dùng nó làm đá khảo hạch.
Mặc Nhạc Chương từng thử sức với tảng đá thần kỳ kia, nhưng ngay cả ông ta cũng chỉ có thể khiến đá Nguyên Từ Thần biến hóa trong khoảng mười nhịp thở.
Hơn nữa ông ta còn thấy tận mắt chứng kiến người đứng đầu trong tam đại Minh chủ của Thiên Hạ Thương Minh – Yên Duyệt Sơn dùng Thánh Hỏa Chưởng thâm sâu khôn lường vỗ vào tảng đá kia, nhưng cũng chỉ có thể khiến nó đổi màu trong hai mươi nhịp thở.
Nghe thấy lão Tiêu nói vậy, Mặc Nhạc Chương sao tin được?
Mấy sợi râu cá trê của lão Tiêu rung rung, sắc mặt trầm xuống: “Mặc Nhạc Chương, lời này của ngươi có ý gì? Lão Tiêu ta sao phải làm như vậy? La Chinh có quan hệ gì với ta chứ?”
Lão Tiêu và Mặc Nhạc Chương đều là trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh, song Mặc Nhạc Chương mang tiếng là Minh chủ nên địa vị cao hơn lão Tiêu một chút.
Nhưng dù sao thì lão Tiêu cũng là người ở tổng bộ, mặc dù mấy năm gần đây vị thế có phần suy giảm, nhưng Mặc Nhạc Chương vẫn phải nể mặt lão vài phần.
“Việc này… Việc này…” Mặc Nhạc Chương cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng, liền cười nói: “Chẳng qua ta cảm thấy hơi không dám tin mà thôi, lão Tiêu đừng để bụng.”
Thật ra lão Tiêu cũng không quá để ý, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì lão cũng khó lòng tin nổi.
Lão nhìn chằm chằm hòn Tín Khuê rồi nói: “Ta chưa từng gặp chuyện nào quỷ dị như vậy, dường như hắn không tu luyện công pháp hệ Lôi mà chỉ đơn thuần là dùng lực quy tắc hệ Lôi.
Nhưng ta chưa từng gặp được lực quy luật hệ Lôi nào tinh thuần như vậy…”
Đây chính là điểm lão Tiêu nghĩ mãi không ra.
Một vị võ giả nếu tinh thông lực quy tắc căn bản nào đó, nhất định sẽ tu luyện một vài công pháp liên quan đến lực quy tắc đó.
Tựa như lão Tiêu tinh thông lực quy tắc hệ Phong cho nên đương nhiên lão sẽ tu luyện công pháp hệ Phong.
Cái này gọi là vật dùng đúng chỗ.
Chỉ cần là võ giả có đầu óc bình thường thì nhất định sẽ lựa chọn như vậy!
Nhưng La Chinh đã tinh thông lực quy tắc hệ Lôi như vậy, vì sao không tu luyện công pháp hệ Lôi?
Nghe thấy lời lão Tiêu nói, mấy vị trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh và võ giả trung niên kia đều ngạc nhiên tột độ.
Nếu như vậy thật thì chỉ có thể nói, La Chinh lãng phí của trời.
Song bọn họ lại không ngờ La Chinh không chỉ tinh thông lực quy tắc hệ Lôi mà trên thực tế đã lĩnh ngộ chín loại lực quy tắc căn bản, chẳng qua một chưởng đánh lên đá Nguyên Từ Thần được sử dụng lực quy tắc hệ Lôi mà thôi.
“Kể cả như vậy thì cũng không có nghĩa là hắn có thể vượt qua khảo hạch vòng loại, giành được cơ hội tham gia vòng trong.” Võ giả trung niên lắc đầu nói.
Mặc Nhạc Chương cũng giữ vững ý kiến của mình: “Đúng thế.
Cho dù hắn lĩnh ngộ không ít lực quy tắc hệ Lôi thì tu vi thật sự vẫn chênh lệch quá nhiều.”
Râu cá trê của lão Tiêu nhẹ nhàng vểnh lên: “Bản thân ta cảm thấy La Chinh có tư cách tham gia thi vòng trong! Mặc lão đầu, có muốn đánh cược không?”
Mặc Nhạc Chương cười khà khà nhưng không nói gì.
Rõ ràng ông ta không muốn đánh cược với lão Tiêu.
Khi bọn họ đang nói chuyện thì đợt tấn công thứ hai trong ảo trận đã bắt đầu.
Giờ khắc này, La Chinh đang đứng bên tòa tháp nghiên cứu điểm tích lũy, lòng thầm cảm thán rằng ảo trận này được xây dựng cực kỳ tài tình, nhất là ở chỗ khi giết hết đám nhện ba mắt thì hắn đạt được tổng cộng một nghìn điểm tích lũy.
Trong lúc chém giết đám nhện, hắn cũng không đếm số lượng chúng cẩn thận, bây giờ nhìn lại, số lượng nhện ba mắt vừa đủ một nghìn con, hơn nữa mỗi con nhện lại tương ứng với một điểm tích lũy.
Số điểm này không chỉ giúp hắn đoạt được một suất vào vòng trong mà quan trọng hơn là còn có thể dùng để cường hóa tòa tháp!
Võ giả trung niên trước đây cũng từng nói tới quy tắc này.
Theo từng đợt tấn công, thú dữ trong ảo trận sẽ càng mạnh hơn, đơn thuần dựa vào sức mạnh của võ giả sẽ không chống đỡ nổi, vì vậy không nên keo kiệt mà hãy dùng điểm tích lũy.
Khi cấp bậc của tòa tháp tăng lên, uy lực của nó cũng sẽ ngày càng mạnh, sẽ trở thành cường lực trợ giúp người bảo vệ tháp!
“Một nghìn điểm tích lũy, cường hóa toàn bộ!”
La Chinh không hề do dự, dùng tất cả điểm tích lũy để cường hóa tháp.
Gần như trong nháy mắt, số điểm tích lũy trên bản ghi chép bên cạnh tòa tháp của La Chinh trở về con số không.
Cùng lúc đó, tòa tháp bị bao phủ bởi một vầng hào quang đỏ rực.
Chỉ chốc lát sau, ánh sáng đỏ tan dần, một tòa tháp mới tinh xuất hiện trước mặt La Chinh.
Sau khi được cường hóa, tòa tháp đã cao thêm ba thước, xung quanh cũng được khắc những đường vân ánh vàng, trở nên bề thế uy phong hơn nhiều, đồng thời cung thủ trên tháp cũng tăng thêm một người, tổng cộng là hai vị cung thủ!
Không biết nếu cứ tích thêm điểm tích lũy thì có thể cường hóa tòa tháp đến mức nào.
La Chinh vừa ngẩng đầu nhìn tòa tháp, trong không trung bỗng truyền tới một hồi chuông ngân vang, có vẻ đợt tấn công thứ hai sắp bắt đầu.
Chương 452: Huyền Quy (*)
(1)Rùa đen
La Chinh nhảy lên trên, đứng trên đỉnh tháp, ngẩng đầu nhìn về phương xa.
Nơi chân trời phía cuối thảo nguyên xuất hiện một đoàn người Ma tộc điên cuồng chạy tới! Những người Ma tộc này mặc áo giáp lấp lánh ánh bạc, lộ ra một bên vai cứng cáp dẻo dai, một tay cầm hai cây lao đỏ thẫm ào ạt xông về phía La Chinh.
“Lao? Tấn công từ xa?” La Chinh nhướng mày, không chút do dự nào mà lao tới đám người.
Đám người Ma tộc này có tốc độ chạy cực nhanh, hơn nữa ngọn lao trong tay còn có thể phá hoại tòa tháp từ khoảng cách xa, vì vậy nhất định phải tiêu diệt toàn bộ trước khi bọn chúng kịp tới gần, chỉ cần để sót vài tên thì tòa tháp liền sụp đổ.
“Vút vút…”
Hai vị cung thủ trên đỉnh tháp bắn ra hai mũi tên, cắm thẳng vào bàn tay đang cầm lao của hai tên Ma tộc.
Giờ phút này La Chinh cũng bắt đầu ra tay tàn sát.
Nhưng khi hắn đến gần những tên Ma tộc này, chúng liền lập tức phát ra một tiếng gầm thét!
“Grào!”
Sau khi cả đám người Ma tộc gào thét một hồi, hai mắt chúng trở nên đỏ rực, đồng thời giơ cao tay ném lao về phía La Chinh.
“Hở? Những tên Ma tộc này lại chủ động tấn công chính mình?”
La Chinh vốn cho rằng Ma tộc chỉ tấn công tòa tháp, không ngờ chúng còn nhằm cả vào mình.
Bóng dáng hắn nhoáng một cái lao vào đám đông, liên tục vung Huyết Ẩm Kiếm lên điên cuồng chém giết.
Người Ma tộc mạnh hơn hẳn lũ nhện ba mắt, hơn nữa chúng còn có điểm khác biệt.
Nhện ba mắt sẽ không chủ động tấn công La Chinh mà chỉ tập trung tấn công tòa tháp, còn người Ma tộc không chỉ có tốc độ di chuyển kinh người mà trong lúc chạy sẽ chủ động tấn công hắn!
May mắn ở chỗ số lượng người Ma tộc ít hơn nhện ba mắt.
Đám người Ma tộc trước mắt này chỉ khoảng hơn hai trăm người.
“Giết!”
Xuyên qua những mũi lao, Huyết Ẩm Kiếm không ngừng cắt cổ đám người Ma tộc, mỗi lần vung kiếm thường có thể kết liễu được tính mạng của ba, bốn tên.
Thật ra La Chinh có cách xử lí những tên Ma tộc này nhanh hơn, nhưng trong khoảng thời gian tu luyện trên Thượng Giới, La Chinh đã có sự lĩnh ngộ mới về Cực Giản Chi Đạo! Hắn cảm thấy kiếm pháp căn bản được tinh giản đến mức tận cùng này dường như vẫn còn chỗ có thể tinh giản!
Nếu tiếp tục tinh giản nữa, La Chinh cũng không rõ có thể đơn giản hoá đến mức nào, sẽ xảy ra biến hóa gì, bởi hắn không biết điểm cuối của Cực Giản Chi Đạo là cái gì.
Nhưng sự lĩnh ngộ của La Chinh với Cực Giản Chi Đạo vẫn còn trong giai đoạn mông lung, cần luyện tập nhiều lần mới có thể đột phá, cho nên vẫn phải sử dụng loại kiếm pháp căn bản có hiệu suất cực thấp này để tiêu diệt đám người Ma tộc.
Từng nhát kiếm vung lên, hiệu suất mặc dù khá chậm, nhưng cuối cùng vẫn có thể giúp La Chinh lĩnh ngộ.
Giai đoạn thứ nhất của vòng ngoài, La Chinh không định tung hết toàn lực, huống chi lúc này mới chỉ là đợt tấn công thứ hai, không cần thiết làm như vậy.
Về phần tốc độ chém giết những tên Ma tộc kia, La Chinh lười so sánh với người khác.
Hơn nữa, phần lớn võ giả đều phân bố rải rác ở thảo nguyên rộng lớn mênh mông này, trong giai đoạn đầu cũng không có ai đi gây chuyện, tự tìm phiền toái cho mình.
“Giết giết giết!”
Khi xưa, lúc ở Huyết Sắc Thử Luyện, La Chinh bị một tên Ma tộc đuổi theo ráo riết, nhưng bây giờ đối mặt với cả đám Ma tộc được vũ trang đầy đủ, tay cầm lao thì hắn lại giống như một anh nông dân thu hoạch lúa mì, miệt mài cắt xuống từng mảng, từng mảng, chỉ chốc lát sau đã giết đám người Ma tộc tan tác.
Đến khi bè lũ Ma tộc cầm lao đã bị giết hầu như không còn, La Chinh quay đầu nhìn lại, sắc mặt tức thì tái nhợt, hắn đã bỏ sót hai tên!
Hai tên Ma tộc kia ánh mắt đỏ bừng, quơ hai cây lao nhanh chóng lao về phía tòa tháp.
Hai trăm trượng, một trăm năm mươi trượng, một trăm trượng…
“Nguy rồi!”
Ngọn tháp chỉ có thể chống đỡ hai mươi lần công kích, trong tay hai người Ma tộc này có bốn mũi lao, ít nhất sẽ tấn công ngọn tháp bốn lần!
Thế tiến công trong ảo trận này mới chỉ tiến hành đến đợt thứ hai mà thôi, nhưng nếu lúc này tòa tháp đã bị công kích bốn lần thì e là La Chinh khó có thể đối phó với những đợt tấn công tiếp theo.
Trong lúc đang lo lắng, hắn chợt nghe thấy hai tiếng “vèo vèo”, hai mũi tên nhọn hoắt đã cắm giữa lồng ngực của hai tên Ma tộc, khiến chúng chết cứng trên mặt đất.
“Nguy hiểm thật!”
Vừa rồi quả thật La Chinh có chút khinh địch, một lòng muốn tôi luyện kiếm pháp căn bản, hy vọng Cực Giản Chi Đạo có thể có đột phá mới nên không cẩn thận đã bỏ sót hai tên Ma tộc.
May sao La Chinh đã tiến hành thăng cấp cho tòa tháp, hai vị này cung thủ cũng dễ dàng giải quyết nốt hai gã Ma tộc đó.
Trong cung điện, đám người Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu thấy biểu hiện của La Chinh đều không nhịn được mà lắc đầu.
“Thế tiến công của người Ma tộc trong đợt thứ hai, thực lực không tính là mạnh, tòa tháp của bốn trăm võ giả đều không bị công kích.
Tuy nói tháp của La Chinh vẫn nguyên vẹn như cũ, nhưng vừa rồi hắn đã rơi vào tình thế nguy hiểm.
Biểu hiện như này… vẫn hơi kém một chút.” Mặc Nhạc Chương thản nhiên nói.
Võ giả trung niên cũng đồng ý với nhận định của Mặc Nhạc Chương: “Đúng thế.
Chỉ mới đợt tấn công thứ hai đã cho thấy phải cố sức như vậy, đợt Huyền Quy thứ ba có lực phòng ngự kinh người, có lẽ La Chinh không chống đỡ được rồi.
Cùng lắm hắn chỉ có thể chống đỡ được đợt thứ tư.”
Trong mắt lão Tiêu cũng lóe ra vẻ nghi hoặc, lên tiếng: “Hắn rõ ràng đã lĩnh ngộ lực quy tắc hệ Lôi, vì sao lại chỉ sử dụng kiếm pháp đơn thuần?”
La Chinh không vận dụng bất kỳ thủ đoạn nào, chẳng qua chỉ lợi dụng tốc độ cực nhanh và kiếm pháp căn bản để không ngừng chém giết, so với những võ giả khác thì hiệu suất thế này là quá chậm.
Võ giả khác vừa ra tay liền có thể giết một đám lớn, còn La Chinh lại chỉ có thể chém ra từng kiếm để giết, chênh lệch vô cùng rõ ràng.
Đây chính là điểm lão Tiêu nghi ngờ.
Đương nhiên La Chinh cũng không bận tâm đến suy nghĩ của Lão Tiêu.
Hắn căn bản không biết có người đang quan sát mình qua hòn Tín Khuê.
Chém giết đám người Ma tộc này, La Chinh đạt được ba nghìn điểm tích lũy, gần như không chút do dự dùng toàn bộ để cường hóa ngọn tháp.
Theo sự lý giải của La Chinh với tòa tháp này, muốn vào được ba vị trí đầu thì chỉ có thể tập trung cướp đoạt điểm tích lũy của người khác.
Giai đoạn thứ nhất cần chống đỡ được mười đợt tấn công, nhất định sẽ loại bỏ phần lớn võ giả, nhưng ở giai đoạn thứ hai sẽ phải tấn công những võ giả khác, phá hoại tòa tháp của họ để cướp đoạt điểm tích lũy, đến lúc đó tòa tháp này sẽ phát huy tác dụng mấu chốt.
Cho nên cường hóa ngọn tháp là điều cần thiết.
Một vầng hào quang màu đỏ bừng lên, ngọn tháp được La Chinh tiến hành cường hóa lần thứ hai.
Sau đó, mặt ngoài của tòa tháp bắt đầu xuất hiện từng đường hoa văn màu vàng, cung thủ trên tháp cũng tăng thành ba người, đồng thời cung tên trong tay họ cũng xảy ra biến hóa!
Nhìn cung tên màu xanh thẫm kia, cho dù là La Chinh cũng cảm nhận được sự uy hiếp.
“Quả nhiên sau khi được cường hóa thì tuyệt đối không thể bỏ qua uy lực của tòa tháp này.” La Chinh than thở một câu.
Hắn biết cường hóa tháp, những võ giả khác cũng biết.
Ở giai đoạn thứ hai, khi La Chinh nghĩ cách tấn công những võ giả khác thì cũng phải đề phòng uy lực từ những tòa tháp của họ.
Ảo trận nhanh chóng kích hoạt đợt tấn công thứ ba.
Chứng kiến nơi phương xa dần xuất hiện một đám Huyền Quy, sắc mặt La Chinh lộ vẻ thận trọng.
Huyền Quy có khả năng phòng ngự kinh người, lần này sợ rằng không thể nào sử dụng kiếm pháp căn bản được nữa.
Trong cung điện, Mặc Nhạc Chương không bận tâm đến La Chinh nữa mà nhìn sang tên vị đệ tử có thành tích ưu tú nhất hiển thị trên hòn Tín Khuê.
“Người này tên Ngao Tường, thực lực không tầm thường chút nào.
Hai đợt tấn công trước, thành tích của hắn gần như dẫn đầu, mặc dù chỉ là Chiếu Thần Chung Cực nhưng lại vượt qua phần lớn võ giả Thần Đan Cảnh.” Mặc Nhạc Chương cảm thán.
“Thực lực người này đúng là không tệ, rất có thể sẽ giành được một vị trí.
Nếu vậy hắn sẽ là võ giả Chiếu Thần Chung Cực duy nhất bước vào vòng trong.” Lão Tiêu gật đầu.
“Đợt tấn công thứ ba là Huyền Quy, chắc hẳn Ngao Tường sẽ dễ dàng giải quyết.
Đao gió hắn ngưng tụ ra có lực phá hoại khủng khiếp, Huyền Quy không ngăn được công kích của hắn.” Võ giả trung niên cũng đồng ý.
Dưới cái nhìn chăm chú của họ, Ngao Tường lấy tốc độ cực nhanh để giải quyết những con Huyền Quy kia! Trên lưng Huyền Quy là mai rùa, có thể dùng để luyện chế hộ giáp phòng ngự, luyện khí sư có tài thậm chí có thể đem hộ giáp của Huyền Quy luyện chế thành tiên khí.
Như vậy cũng đủ để chứng minh mai rùa của chúng cứng rắn thế nào!
Số lượng Huyền Quy xung quanh Ngao Tường không ngừng giảm bớt, trong nháy mắt đã ít đi một nửa.
Nhìn dáng vẻ Ngao Tường ứng phó với đợt tấn công thứ ba, tốc độ gần như đứng nhất, Mặc Nhạc Chương đang định cảm thán một câu thì ánh mắt chợt lướt qua hòn Tín Khuê, nơi đó ghi chép tiến độ của những võ giả khác.
Lúc Mặc Nhạc Chương thấy cái tên La Chinh liền sững sờ bất động, kinh ngạc trừng mắt.
Bởi vì hòn Tín Khuê hiển thị La Chinh đã thành công ngăn cản đợt tấn công thứ ba.
“Sao lại thế này?” Mặc Nhạc Chương thảng thốt.
Lão Tiêu và võ giả trung niên liếc nhìn nhau, không biết ông ta có ý gì.
Mặc Nhạc Chương không giải thích, trực tiếp cắt hình ảnh trên hòn Tín Khuê hiển thị hình ảnh La Chinh lần nữa, sau đó ba người đều trợn mắt há mồm.
Chỉ thấy Huyền Quy xung quanh La Chinh đã chém sạch sẽ từ lâu, một con cũng không còn!
Đợt phòng ngự thứ hai vừa rồi, La Chinh suýt nữa đã bị người Ma tộc tấn công tòa tháp, khiến đám người Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu bỏ qua, không quan sát hắn nữa.
Không ngờ họ vừa mở miệng khen Ngao Tường xong, La Chinh đã trực tiếp “dọn dẹp” sạch sẽ Huyền Quy luôn rồi.
Tốc độ chém giết Huyền Quy của Ngao Tường vẫn đứng thứ nhất, nhưng La Chinh đã hoàn thành… Như vậy so ra tốc độ của hắn phải nhanh gấp đôi Ngao Tường!
Đám người Mặc Nhạc Chương chợt ý thức được mình đã bỏ lỡ một màn ngoạn mục.
“Nhìn xem, đây là cái gì?” Võ giả trung niên chỉ vào La Chinh.
Giờ phút này, bên người La Chinh là một thiếu nữ có dung mạo gần như hoàn mỹ, trong tay cầm một thanh cự kiếm dài ba trượng, nhún chân giẫm trên mặt đất.
Sắc mặt Mặc Nhạc Chương toát ra vẻ thận trọng, giọng điệu thậm chí thấp thoáng sự cay đắng: “Ta rút lại lời nói lúc trước.
La Chinh này thật sự quá khủng bố, thiên phú của hắn tuyệt đối không dừng lại ở hạng nhất vẽ phù văn, không thể đối đãi hắn như phù văn sư được! Bên cạnh hắn chính là kiếm linh, hơn nữa còn là kiếm linh đã hóa hình!”
Chương 453: Tuệ Tinh Bàn quật khởi
Từ sau khi thông qua khảo hạch của Thử Luyện Giả Chi Lộ, La Chinh không hề đùng tới kiếm linh của mình.
Trên thực tế, kiếm linh hóa hình cũng không phổ biến lắm, cho dù là cường giả Thần Đan Cảnh thì cũng không nhiều người có được kiếm linh chứ nói gì tới kiếm linh của La Chinh đã hóa hình.
Thực ra đối với kiếm linh của mình, La Chinh cũng không biết nhiều lắm.
Thông thường thì một lần đi vào Sát Lục Kiếm Sơn đúng là có thể hấp thu được một lượng kiếm linh tương đối, nhưng muốn cho kiếm linh hóa hình thì cũng rất khó khăn.
Vậy mà mới chỉ một lần, La Chinh đã khiến kiếm linh hóa hình, vấn đề chắc chắn nằm trên người Yêu Dạ.
Bởi sau khi La Chinh đánh bại cô gái Yêu Dạ tộc này thì mới có kiếm linh hóa hình, hơn nữa còn không cho hắn có cơ hội quán tưởng đã trực tiếp biến hóa.
Nguyên nhân trong đó đến ngay cả La Chinh cũng không hiểu.
Hắn cũng từng hỏi qua Thanh Long, nhưng Thanh Long cũng không nói rõ mà chỉ cho hắn biết rằng Yêu Dạ tộc vô cùng mạnh mẽ, cũng thống trị một “Đại Thế Giới”, thế lực của Yêu Dạ tộc cũng không kém gì so với Chân Long giới! Trong chủng tộc này che giấu bí mật gì thì người ngoài cũng không hề hay biết.
Bí ẩn này, La Chinh tạm thời chưa thể giải đáp được.
Mãi cho đến nay, La Chinh cũng không nhìn thấu giới hạn cao nhất trong thực lực của Yêu Dạ.
Sau khi trang bị cho Yêu Dạ thanh cự kiếm của Huyết Ma Đại Đế, sức chiến đấu của nàng cũng nhanh chóng tăng lên.
Đối mặt với công kích của Huyền Quy trong đợt tấn công thứ ba, La Chinh cũng không ra tay mà chỉ ra một mệnh lệnh cho Yêu Dạ.
Sau đó nàng giống như một dải lụa màu đỏ, cầm thanh cự kiếm của Huyết Ma Đại Đế tiến về phía Huyền Quy.
Mỗi con Huyền Quy này đều dài mười trượng, chỉ riêng mai rùa trên lưng đã dày tới bốn thước, cho dù La Chinh có chém cũng vô cùng lao lực.
Tốc độ di chuyển của Huyền Quy này vô cùng thong thả, nhưng muốn chém giết sạch sẽ trước khi chúng tới gần tòa tháp thì cũng không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng sau khi La Chinh bảo Yêu Dạ ra tay, nàng đối phó với đám Huyền Quy cứ như chém dưa thái rau, mai rùa thật dày của Huyền Quy cũng chỉ giống như tờ giấy trước mặt cự kiếm của Huyết Ma Đại Đế.
Dáng người gần như hoàn mỹ so với nhân loại của nàng múa ra một điệu Kiếm Vũ duyên dáng, tăng thêm sự sắc bén cho cự kiếm.
Chỉ chốc lát đã thanh lý sạch sẽ đám Huyền Quy này.
Yêu Dạ hoàn thành nhiệm vụ, cầm cự kiếm trong tay ngơ ngác đứng tại chỗ, trông giống như rối gỗ, trên khuôn mặt tuyệt mỹ không hề có biểu cảm nào.
Tâm niệm La Chinh đang ngồi trên tòa tháp vừa động thì Yêu Dạ liền hóa thành một bóng dáng màu đỏ, nhanh chóng về bên cạnh tòa tháp.
Võ giả trung niên ngơ ngác nhìn chằm chằm dáng người thon thả của Yêu Dạ, trên mặt toát ra vẻ nghi hoặc: “Kiếm linh của La Chinh này vô cùng đặc biệt!”
“Đặc biệt? Đặc biệt chỗ nào?” Tuy lão Tiêu và Mặc Nhạc Chương cũng là cường giả Hư Kiếp Cảnh, thực lực mạnh hơn so với võ giả trung niên, nhưng bọn hắn đều không phải là kiếm khách nên ngoài việc biết thứ La Chinh triệu hồi ra là kiếm linh thì cũng không nhìn ra cái gì khác.
Võ giả trung niên lấy ra một thanh trường kiếm trong nhẫn tu di, đó là một thanh tiên khí thượng phẩm.
Hắn nhẹ nhàng vung trường kiếm trong tay lên, một bóng dáng vạm vỡ xuất hiện bên cạnh hắn.
Bóng dáng đó đen tuyền, cao hơn võ giả trung niên một chút, trong tay còn cầm theo hai thanh kiếm một đen một trắng.
“Đây là kiếm linh của ta, các ngươi dễ dàng có thể nhận thấy điểm đặc biệt.“ Võ giả trung niên thản nhiên nói.
Mặc Nhạc Chương cẩn thận nhìn kiếm linh của võ giả trung niên, sau đó đột nhiên gật gật đầu: “Đúng là khác thật.”
Võ giả trung niên cười hỏi: “Khác chỗ nào?”
“Kiếm linh của ngươi rất xấu.” Mặc Nhạc Chương bỗng nhiên nói.
“…” Võ giả trung niên nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
Lão Tiêu cười “ha ha” hai tiếng: “Mặc trưởng lão nói không sai, kiếm linh của ngươi thật sự là xấu tới mức xúc phạm người nhìn.”
Kiếm linh của võ giả trung niên đúng là rất xấu, gần như không phân rõ được mắt mũi mà chỉ có thể nhìn ra bóng dáng là một người mà thôi.
Võ giả trung niên dở khóc dở cười nói: “Xấu, đúng là xấu.
Nhưng đó không phải điểm mấu chốt!”
Kiếm linh cần phải không ngừng tích lũy thì mới đủ để có thể hóa hình, mà trong quá trình không ngừng tích lũy ấy, tất nhiên sẽ phải chịu ảnh hưởng của chính chủ nhân kiếm linh, cuối cùng khi hóa hình sẽ huyễn hóa ra một hình dạng nhất định.
Để kiếm linh của mình hóa hình, võ giả trung niên cũng mất khoảng hơn bốn mươi năm.
Trước tiên không nói đến chuyện sao La Chinh còn trẻ như vậy đã có thể làm kiếm linh hóa hình.
Trên thế giới này luôn có vài người yêu nghiệt như vậy.
Nhưng hình dạng biến hóa của kiếm linh này cũng quá cụ thể!
Dù là thần thái hay bộ dạng thậm chí mỗi sợi tóc, thì kiếm linh Yêu Dạ đều rất rõ ràng! Loại kiếm linh hóa hình này, không chỉ cần tới vài chục năm mà là vài trăm năm, thậm chí hơn một ngàn năm mới có khả năng ngưng kết đến tình trạng này.
Võ giả trung niên thừa hơi giải thích một lần cho Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu.
Dù sao võ giả trung niên cũng là kiếm khách đứng đầu Trung Vực, đã từng trải vài chục năm trên con đường kiếm pháp, hơn nữa kiếm ý cũng tu thành viên mãn nên vô cùng rõ chuyện này.
Kiếm linh Yêu Dạ của La Chinh đã từng xuất hiện trước mặt Hoa Thiên Mệnh, Thạch Kinh Thiên và Ninh Vũ Điệp.
Hoa Thiên Mệnh thì khỏi nói, lúc ấy ở Đông Vực hắn không thể có được kiến thức này, cho dù hiện giờ thì hắn cũng chưa có kiếm linh của mình.
Còn Thạch Kinh Thiên và Ninh Vũ Điệp đều không phải là kiếm khách, nên không thể lập tức nhìn ra sự huyền bí trong đó.
Chẳng qua võ giả trung niên này thì khác, cho nên so với Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu, khi hắn nhìn thấy kiếm linh Yêu Dạ thì khiếp sợ hơn rất nhiều.
Dù sao hắn cũng biết rõ kiếm linh trình độ này khó ngưng tụ tới mức nào.
“Mấy trăm tới hơn một nghìn năm? Điều này sao có thể?” Nghe thấy võ giả trung niên nói vậy, vẻ mặt Mặc Nhạc Chương quá kinh ngạc.
Võ giả trung niên gật gật đầu: “Ta chắc chắn.
Không tới mấy trăm năm hay hơn nghìn năm thì căn bản không thể ngưng tụ ra kiếm linh đến tình trạng này.”
Lão Tiêu thở dài một hơi, nói sâu xa: “Tiết Kiếm, đừng khẳng định như vậy… Lúc trước nào ai có thể chắc chắn rằng Thôi Tà sẽ trở thành đệ nhất Trung Vực? Mà hiện giờ hắn cũng chưa đến bốn mươi!”
Nghe lão Tiêu nhắc tới Thôi Tà, mấy người đều trầm mặc.
Đối với võ giả trong Trung Vực, Đông Tà Vương – Thôi Tà gần như là một người đặc biệt.
Trong Trung Vực chia làm hai loại, võ giả tông môn và võ giả độc lập.
Trong đó võ giả tông môn mạnh hơn so võ giả độc lập rất nhiều! Bởi vì nền tảng của các tông môn rất thâm hậu, năng suất đào tạo võ giả rất cao, cho nên võ giả tông môn rất mạnh.
Võ giả độc lập trong Trung Vực cũng là một thế lực không thể xem nhẹ, bởi vì số lượng võ giả trong Trung Vực nhiều lắm, trong đó ít nhất có sáu phần không phải từ tông môn mà ra.
So với võ giả tông môn thì võ giả độc lập rải rác khắp nơi, thực lực quả thực không đáng nhắc tới!
Nhưng số lượng võ giả độc lập quá mức khổng lồ nên trong mấy triệu võ giả độc lập vẫn luôn xuất hiện vài thiên tài tuyệt thế! Võ giả độc lập không có tông môn che chở và bồi dưỡng nên một khi trổ hết tài năng thường sẽ tỏa sáng hơn, thực lực cũng sẽ càng mạnh hơn võ giả tông môn.
Ví dụ như tôn giả Nam Hoa – Hướng Thiên Tinh, Tung Kiếm Hát Vang – Sở Nam Đồ… đều thành danh đã lâu, thực lực của bọn họ không hề thua kém tông chủ của các đại tông môn.
Chẳng qua đám Hướng Thiên Tinh, Sở Nam Đồ đều là lão quái vật đã sống mấy trăm năm, nhưng Thôi Tà thì lại khác.
Hắn gần như lấy tốc độ của sao chổi, vùng lên trở thành cường giả đệ nhất trong Trung Vực! Hiện giờ cho dù là Thiên Hạ Thương Minh và Hư Linh Tông, còn có Vân Điện, các tông môn tứ phẩm thì trước mặt Thôi Tà cũng phải nể mặt hắn bảy phần, không dám đắc tội cường giả đứng đầu Trung Vực.
Nghe nói thời gian trước Thôi Tà cưỡng ép bắt Vân Điện giao ra một vị võ giả nữ có Âm Thể Tử Cực, Vân Điện cũng chỉ có thể nén giận, chắp tay đưa lên.
Người kiệt xuất như vậy, không có dã tâm thì cũng không bình thường.
Cho nên theo truyền thuyết trong Trung Vực, mục tiêu của Thôi Tà là thống nhất toàn bộ Trung Vực, thành lập Thần Quốc!
Nếu Thôi Tà thật sự đạt được mục tiêu này, người đầu tiên gặp họa chính là Thiên Hạ Thương Minh và với Hư Linh Tông.
Đám người như lão Tiêu và Mặc Nhạc Chương đều có tuổi thọ rất dài, rất có thể lúc còn sống vẫn chứng kiến được ngày ấy.
Không biết khi đó trong Trung Vực sẽ nổi lên gió tanh mưa máu lớn tới mức nào, Thiên Hạ Thương Minh của bọn họ sẽ bị rung chuyển ra sao nữa!
Đó cũng là lý do khi lão Tiêu nhắc tới Thôi Tà lại khiến mọi người trầm mặc.
Thôi Tà đã trở thành bóng ma không tan trên đỉnh đầu Thiên Hạ Thương Minh.
Trên thực tế, Thôi Tà không chỉ là bóng ma trên đỉnh đầu Thiên Hạ Thương Minh mà cũng là nỗi phiền phức của tông môn ngũ phẩm – Hư Linh Tông!
“Ý lão Tiêu là La Chinh cũng sẽ quật khởi giống Thôi Tà?” Mặc Nhạc Chương hỏi.
Lão Tiêu cười khà khà lắc đầu: “Cái này không dễ nói.
Trong mấy triệu võ giả mới có thể sinh ra một Thôi Tà, thực lực của La Chinh bây giờ khá mạnh so với người cùng giai, thiên phú cũng yêu nghiệt tới mức thái quá, nhưng chẳng qua muốn có được thành tựu như Thôi Tà thì khả năng này vẫn quá thấp.
Chỉ là ta cảm thấy xác suất của hắn vẫn cao hơn so với võ giả khác vô số lần!”
Mặc Nhạc Chương cười gượng hai tiếng, lập tức nói: “Cứ cho là thế, cũng không liên quan quá nhiều với Thiên Hạ Thương Minh chúng ta.
Tuy La Chinh tới tham gia đấu vòng loại, nhưng dù sao cũng là đệ tử Vân Điện, không phải là người Thiên Hạ Thương Minh ta.
Thế nhưng, vẫn đúng là một đối tượng đáng lôi kéo.”
Chương 454: Ăn gian
Trong khi mấy vị trưởng lão đang bàn luận, võ giả trung niên thì nhìn Tín Khuê rồi nói: “Đợt tiến công thứ tư bắt đầu rồi.”
Nghe thấy lời của võ giả trung niên, Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu lập tức nhìn lên trên Tín Khuê.
Trong đợt phòng thủ thứ ba, La Chinh đã giết Huyền Quy bằng tốc độ không thể tin được liền lên dẫn đầu, cách người đứng thứ hai hơn nửa thời gian.
Khi đó đám Mặc Nhạc Chương đều đang chú ý tới một võ giả Chiếu Thần Chung Cực là “Ngao Tường”, cho nên bỏ lỡ cảnh Yêu Dạ chém giết đám Huyền Quy kia.
Lời của võ giả trung niên cũng khiến Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu tò mò hẳn lên.
Hắn nói kiếm linh của La Chinh thật sự đặc biệt.
Vậy rốt cuộc đặc biệt ở chỗ nào?
Trước đây bọn họ chỉ cảm thấy đặc biệt ở chỗ kiếm linh của La Chinh thật sự là quá đẹp, đẹp tới mức không được tự nhiên, không bình thường.
Hai tại của kiếm linh này khá nhọn, dường như không phải loài người, nhưng không biết là chủng tộc gì mà lại có được thân thể hoàn mỹ và dung mạo như thế.
Từng đợt tiến công trong ảo trận, đợt sau mạnh hơn đợt trước!
Khi đợt nhện ba mắt đầu tiên và đợt Ma tộc thứ hai lao ra thì chưa có võ giả nào bị loại, thậm chí còn không có tòa tháp của ai bị công kích.
Nhưng đến đợt thứ ba thì có bảy tòa tháp của võ giả bị Huyền Quy phá hủy.
Vậy nên số lượng võ giả bị loại ở đợt thứ tư sẽ càng nhiều hơn.
La Chinh nghe thấy tiếng kêu bén nhọn cùng vang lên với tiếng chuông du dương trên bầu trời, ánh mắt hắn tập trung, ngẩng đầu nhìn qua đó.
“Đợt tiến công thứ tư đến từ không trung?”
Phía chân trời đột nhiên xuất hiện thứ gì đó đông nghìn nghịt, giống như mây đen bay về phía La Chinh.
Sau khi đám mây đen kia nhanh chóng tới gần, La Chinh mới phát hiện đám mây đen đó là những con quạ tha!
Loại quạ tha này vốn chuyên ăn xác động vật và xác người để sống.
Bởi vì hàng năm đều ăn xác chết nên trên mỏ chúng đều dính một lớp độc, phía dưới còn có túi trữ độc tố.
Tốc độ của đám quạ này cực nhanh, cũng vô cùng nhớ thù hận, chỉ cần giết một con thôi cũng sẽ phải đối mặt với hơn một nghìn con quạ khác vây công.
Võ giả vô cùng ghét loại yêu thú này.
“Đám quạ tha này bay trên trời nên tốc độ nhanh hơn Ma tộc thật nhiều! Người bị loại ở vòng này hẳn là càng nhiều hơn!”
Đám cung thủ trên tòa tháp phía sau động dây cung, La Chinh và kiếm linh Yêu Dạ gần như xông lên không trung cùng một lúc.
“Chết đi!”
Kiếm ý viên mãn của La Chinh nháy mắt bao bọc hắn, chỉ cần con quạ nào tới gần thì đều bị cắt thành từng mảnh nhỏ chỉ trong nháy mắt.
Hắn hết đâm trái rồi lại đâm phải giữa đàn quạ, lũ quạ không ngừng rơi xuống như những hạt mưa, xác bọn chúng còn chưa kịp rơi xuống mặt đất đã hóa thành những điểm sáng rồi tan biến.
Lúc này La Chinh cũng phát huy thực lực của mình lên tới năm phần.
Dù sao đối mặt với đàn quạ này hắn cũng không dám chậm trễ.
“Kéc, kéc, kéc, kéc!”
Đám quạ tha sẽ không ngồi chờ chết.
Phát hiện La Chinh đang xông tới, chúng liền lấy độc tố trong túi độc ra phun về phía La Chinh.
Con nào con nấy đều phun độc nên đã nhanh chóng hình thành một tảng khói độc thật lớn bao phủ La Chinh.
Đối với các võ giả khác, độc tố đến từ xác chết có lẽ sẽ có ảnh hưởng không nhỏ, nhưng chẳng qua đối với La Chinh thì lại chẳng có tác dụng gì.
Thân thể linh khí của hắn bách độc bất xâm, độc tố chui vào bên trong liền giống như tiến vào chỗ không người.
La Chinh chẳng sợ độc, Yêu Dạ lại càng không.
So với La Chinh, tốc độ chém giết đám quạ này của nàng còn nhanh hơn!
Nàng lơ lửng trên không trung, tự do xuyên qua giống như tiên nữ bay múa trên trời, múa may cự kiếm màu đen tạo thành một đóa hoa tử vong.
Đám quạ rơi xuống từng mảng một, điểm tích lũy của La Chinh trên tòa tháp cũng tăng như điên.
“Hai mươi nhịp hô hấp đã đánh tan đợt tiến công thứ tư!” La Chinh tính toán thời gian một chút, sau đó nhìn về phía xa xa: “Ồ, bên kia…”
Để ứng phó với đám quạ này, La Chinh đã bay lên không trung, vậy nên có thể nhìn thấy nơi xa hơn.
Vùng thảo nguyên được tạo ra từ ảo trận không phải chỗ nào cũng bằng phẳng mà có chỗ cao, chỗ thấp.
Hiện tại La Chinh lại thấy một võ giả đang dốc toàn lực chém giết đám quạ trên một vùng thảo nguyên!
Chẳng qua trông võ giả đó ứng phó vô cùng trầy trật, đối mặt từng mảng độc lớn và cả đàn quạ vây công nên võ giả ấy hơi luống cuống tay chân.
La Chinh nhìn tòa tháp của mình, hắn đã thanh lý xong đám quạ đen, trước khi đến đợt tiến công tiếp theo, có lẽ tòa tháp sẽ không bị tấn công nữa.
Chém càng nhiều quạ thì càng đạt được nhiều điểm tích lũy, vậy chém giết quạ của những người khác thì sao?
La Chinh mỉm cười, vọt sang vùng thảo nguyên khác.
Thấy hành động này của La Chinh, Mặc Nhạc Chương, lão Tiêu và võ giả trung niên kia cũng bó tay.
“Tên nhóc này… muốn làm gì?” Mặc Nhạc Chương nhìn chằm chằm vào Tín Khuê hỏi.
Râu cá trê của lão Tiêu hơi nhếch lên: “Ngươi không nhìn ra à? Hắn muốn giết quạ của những võ giả khác!”
Chân mày võ giả trung niên cau lại: “Cho dù tốc độ chém giết của hắn rất nhanh, nhưng giờ mới là giai đoạn đầu mà.
Theo quy định, các võ giả tranh đoạt và tấn công lẫn nhau là giai đoạn hai của vòng loại, sau khi giữ vững tòa tháp vượt qua mười đợt tấn công của yêu thú mới được tiến hành! Hắn làm vậy là phạm quy rồi?”
Lão Tiêu cười hắc hắc: “Sao lại phạm quy? Ở đây có quy định không cho làm như vậy à?”
“Không có quy định, nhưng đây là làm bừa!” Võ giả trung niên rõ ràng khó tiếp nhận.
Mục đích của giai đoạn thứ nhất là để các võ giả bảo vệ tòa tháp của mình, giai đoạn thứ hai mới là đi cướp tháp của những người khác.
Nhưng từ trước tới nay không có ai chạy tới cướp đoạt yêu thú của người khác ở giai đoạn đầu cả!
Cũng không phải không có võ giả nào nghĩ tới phương pháp này, chẳng qua yêu thú ở trong lãnh địa của mình còn chưa ứng phó xong nên lấy đâu ra thời gian chạy đến lãnh địa của người khác để giết yêu thú của họ nữa chứ? Huống chi bọn họ còn sợ, nhỡ ra khỏi lãnh địa của mình rồi có võ giả ở lãnh địa khác chạy sang công kích tòa tháp của mình nữa! Cho nên dù không ít võ giả nghĩ đến phương pháp này nhưng lại chẳng có một ai chính thức áp dụng.
La Chinh là người đầu tiên đi thử.
“Không có nhưng nhị gì hết.
Đây cũng không phải là ăn gian, ảo trận các ngươi tạo ra có sơ suất, La Chinh có thể bắt được kẽ hở này là nhờ vào thực lực và bản lĩnh của mình, nếu vì thế mà ngươi cho rằng hắn phạm quy thì là ngươi không đúng.
Thử hỏi… những võ giả khác dám làm như La Chinh vậy ư?” Lão Tiêu tiếp tục nói.
Lão thực sự rất mong La Chinh có thể thông qua vòng loại, để xem thiếu niên này có thể đi được bao xa ở vòng trong.
“Được rồi…” Võ giả trung niên cũng hiểu được đạo lý mà lão Tiêu nói, chỉ là lòng hắn không chắc, nếu như La Chinh tiếp tục làm như thế, cuối cùng sẽ xảy ra kết quả gì?
Vị võ giả ở lãnh địa bên cạnh La Chinh đang phải miễn cưỡng ứng phó với đám quạ chết tiệt này.
Hắn tuyệt đối không dám đụng vào chỗ có độc.
Cứ cho là võ giả có thể trạng mạnh mẽ thì khi đụng vào chỗ độc này, da thịt cũng sẽ lập tức bị ăn mòn, thối rữa.
Mặc dù trong ảo trận sẽ không thật sự bị thương, thế nhưng chuyện bị loại thì không thể tránh khỏi.
Vừa tránh độc vừa ngăn cản đám quạ tới gần tòa tháp, hơn nữa còn phải chém giết đám quạ, việc này đúng là hơi miễn cưỡng đối với võ giả Thần Đan Cảnh sơ kỳ này, cho nên hắn đang cắn răng chống đỡ.
Đúng vào lúc này, hắn nhìn thấy một bóng dáng xuất hiện cách đó không xa, trên mặt hắn toát ra vẻ nghi hoặc, nhất thời không kịp phản ứng.
“Có ý gì? Trong đợt công kích thứ tư của yêu thú còn có võ giả tấn công sao?”
Hoang mang chỉ trong nháy mắt, thời điểm võ giả này thấy La Chinh tàn sát đám quạ thì hắn lập tức liền hiểu, tên nhóc này từ bên cạnh chạy sang!
Võ giả tiến vào ảo trận đều hiểu rõ quy tắc, muốn vượt qua ảo trận thì cần dựa vào điểm tích lũy! Cho nên đối với từng võ giả trong ảo trận, điểm tích lũy là vô cùng quan trọng.
Mười đợt tiến công đầu tiên đều phải tự ngăn cản, chỉ cần giết chết toàn bộ yêu thú tiến công thì điểm tích lũy của mọi người cơ bản sẽ giống nhau.
Nhưng bây giờ La Chinh lại đi cướp yêu thú của người khác.
Đối với những võ giả khác mà nói thì đây là một việc vô cùng vô lý!
Tuy võ giả kia nỗ lực chống đỡ, nhưng tuyệt đối không muốn La Chinh đến “hỗ trợ”, vì vậy hắn hét lớn một tiếng: “Cút cho ta!”
Sau khi hét lớn, hắn lao về phía La Chinh, giơ đại đao trong tay lên trước mặt, chém về phía La Chinh.
“Không phải ta đây đang giúp ngươi à…” La Chinh mỉm cười nói, vừa nói vừa tăng tốc độ giết quạ ngày càng nhanh hơn.
Võ giả nổi giận mắng: “Ông đây không cần ngươi giúp! Cút ngay!”
La Chinh cười hắc hắc, cũng không hề nhượng bộ khi đối mặt với võ giả đang phẫn nộ này.
Hắn phải thông qua vòng loại, không dễ gì mà bỏ lỡ.
Đám quạ lớn trước mắt chính là cả đống điểm tích lũy, làm sao hắn có thể buông tha được?
Chương 455: Không nghĩ ra được
Tuy theo quy tắc võ giả trung niên giảng giải thì ở giai đoạn thứ nhất chỉ đơn thuần là bảo vệ tháp, nhưng cũng không nói là không thể tới lãnh địa của võ giả khác để giúp họ bảo vệ tháp.
La Chinh điên cuồng giết đám quạ của võ giả này, lập tức khiến hắn giận gần chết.
Võ giả này cũng không phải đèn cạn dầu, hắn căm phẫn cầm cây đại đao trong tay, một đường đuổi giết La Chinh.
Làm sao La Chinh có thể để võ giả này chém tới? Bóng dáng của hắn cứ như cá bơi trong nước, xuyên khắp bốn phía.
“Ta xem ngươi chạy chỗ nào!” Võ giả này rất nhanh đã dồn La Chinh đến trước một đám độc lớn, hắn tin nếu La Chinh bị đám độc này xâm nhập thì sẽ có kết cục rất thê thảm.
La Chinh không nói hai lời, trực tiếp tiến vào đám độc kia, xuyên qua đám độc mà chẳng bị tổn thương gì dù chỉ là cọng lông, sợi tóc, sau đó tiếp tục chém giết đám quạ đen.
“Này…” Võ giả giơ đại đao trong tay cũng sợ ngây người: “Thằng này không sợ độc?”
La Chinh không hề để ý tới võ giả kia, chỉ hết sức chuyên chú đánh chết đám quạ.
Võ giả này thực sự hết cách với La Chinh, cho dù có đuổi theo thì cũng không thể làm gì được, La Chinh chỉ cần chui vào trong đám độc kia là hắn phải bó tay.
Lúc La Chinh chém giết đám quạ, hắn bỗng nhiên cảm nhận một tia nguy hiểm.
Hắn chợt nghe thấy ba tiếng kéo dây cung rất nhỏ, sau đó có ba mũi tên phá bầu trời bắn về phía mình.
“Là tòa tháp của võ giả này!”
La Chinh lắc mình một cái, tránh được ba mũi tên.
Cũng may giờ mới chỉ là đợt tiến công thứ tư mà thôi, võ giả này cũng mới tăng tòa tháp được ba cấp.
Tuy mũi tên của cung thủ trên tòa tháp bắn ra vô cùng sắc bén, nhưng vẫn không thể uy hiếp được La Chinh.
“Giết tiếp!”
Sau khi đuổi theo mấy lần, võ giả kia phát hiện mình không thể ngăn cản La Chinh đánh chết mấy con quạ kia được nên đành chấp nhận… bản thân cũng vùi đầu vào giết quạ.
Dù sao hắn cũng không thể ngăn cản La Chinh, chỉ có thể tự nhận rằng mình xui xẻo, gặp phải một tên “đặc biệt” thế này.
Hắn giết thêm một con quạ thì chính là đoạt thêm được một điểm tích lũy.
Vậy còn tốt hơn là để cho La Chinh một mình giết hết toàn bộ đám quạ.
Có hai người nên tốc độ xử lý mấy con quạ này bỗng nhiên nhanh hơn rất nhiều, chỉ chốc lát sau đã dọn dẹp hết bảy tám phần.
Cách đó không xa còn có sáu bảy con quạ bay về phía tòa tháp, La Chinh liếc nhìn võ giả kia, cười nói: “Mấy con kia để lại cho ngươi!”
Võ giả nghe thấy nói thế thì quả thực khóc không ra nước mắt.
Thế nhưng ngoài việc chửi bới vài câu thì hắn còn có thể làm gì được nữa? Ai bảo tốc độ của mình không đủ nhanh? Nếu như trước khi tên nhóc kia nhảy vào lãnh địa, mình đã giết chết toàn bộ đám quạ kia thì sẽ không xảy ra chuyện này.
Đợi đã! Tại sao tên nhóc này lại có thể nhanh như vậy? Tu vi của hắn là… Chiếu Thần Cảnh? Tam Trọng?
Võ giả xoa xoa đôi mắt của mình, hắn nghi có khi mình nhìn lầm!
Chỉ là võ giả Chiếu Thần Cảnh Tam Trọng mà tốc độ lại nhanh hơn mình nhiều như vậy? Hơn nữa mình truy sát cả buổi mà còn không kịp nhịp bước của hắn!
Mà mình còn là võ giả Thần Đan Cảnh!
Sau khi chú ý tới tu vi của La Chinh, vị võ giả này bỗng nhiên như bị đả kích rất lớn, toàn thân không còn chút tinh thần nào.
Cũng may cung thủ trên tòa tháp của hắn đã ra tay xử lý mấy con quạ còn sót lại.
Sau khi La Chinh cướp đoạt một hồi ở vùng thảo nguyên bên cạnh thì liền trở về lãnh địa của mình, thoáng dò xét điểm tích lũy của bản thân.
Thông thường, sau khi La Chinh tiêu diệt hết đám quạ công kích mình thì sẽ có được khoảng một vạn điểm tích lũy, nhưng bây giờ trên tòa tháp lại hiện lên một vạn sáu nghìn! Nói cách khác, ít nhất đã có sáu nghìn con quạ ở lãnh địa của võ giả bên cạnh đã bị La Chinh giết chết…
Dường như không hề do dự, một lần nữa hắn nhập tất cả điểm tích lũy mình có vào trong tòa tháp, bắt đầu nâng cấp lần thứ tư.
Sau khi tản ra ánh sáng màu đỏ, toàn bộ tòa tháp đều biến đổi, cao thêm được vài thước, còn trên đỉnh đã có bốn cung thủ đứng vững.
Không chỉ vậy, trang bị của bốn cung thủ này cũng biến đổi, trường cung trong tay cung thủ đổi màu trông như màu ngọc bích, còn mũi tên trong tay bọn họ thì lập tức phát ra ánh sáng màu xanh sẫm.
“Nâng cấp lần thứ tư, vừa vặn sử dụng hết toàn bộ điểm tích lũy có được khi giết đám quạ trong lãnh địa của mình.
Nhưng vẫn còn lại hơn sáu nghìn điểm, đây chính là món hời kiếm được từ lãnh địa bên cạnh.” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, trên mặt nở một cười.
Đây đúng là một biện pháp tốt!
Mười đợt tiến công trong giai đoạn đầu của ảo trận đều được thiết kế tỉ mỉ, mỗi lần nâng cấp tòa tháp lên thì đợt yêu thú tiếp theo tiến công lại càng lợi hại hơn.
Ví như lần đầu tiên nâng cấp tòa tháp thì tương ứng với đợt yêu thú thứ hai, lần thứ hai nâng cấp tòa tháp thì tương ứng với đợt yêu thú thứ ba.
Như vậy không chỉ có thể giúp võ giả chiến đấu mà còn không để cho tòa tháp của họ quá mức lợi hại.
Nếu La Chinh tiến vào lãnh địa của người khác rồi lấy được càng nhiều điểm tích lũy, từ đó có thể nhanh chóng nâng cấp tòa tháp của mình.
Nếu điểm tích lũy đủ nhiều thì còn có thể nâng cấp tòa tháp lên năm lần để ứng phó với đợt công kích thứ năm!
“Xem ra phải cố gắng để vào lãnh địa của những võ giả khác mà lấy điểm tích lũy!”
La Chinh nghĩ như vậy, trên bầu trời lại lần nữa truyền đến một tiếng chuông, đợt tiến công thứ năm đã bắt đầu!
Lúc này từ bốn phương tám hướng trên thảo nguyên bỗng xuất hiện không ít người đá màu đen.
Đây là đợt yêu thú tiến công thứ năm trong ảo trận, những người đá này được làm từ đá Huyền Vũ nên lấy đó làm tên luôn, chúng cứng hơn Huyền Quy một bậc!
“Yêu Dạ!”
Trong lòng La Chinh nảy ra một ý, hắn muốn cho Yêu Dạ đối phó với những người đá Huyền Vũ này, còn mình thì trực tiếp đi ăn cướp ở lãnh địa của những võ giả khác.
Yêu Dạ vung vẩy cự kiếm, xông về phía một người đá Huyền Vũ.
Cự kiếm dài ba trượng đập vào đầu người đá Huyền Vũ.
“Ầm!”
Cự kiếm phối hợp với lực công kích kinh người của Yêu Dạ, trong Trung Vực chỉ sợ rất ít yêu thú có thể ngăn cản được lực chém mạnh như thế.
Người đá Huyền Vũ kia bị Yêu Dạ chém một phát làm đôi, sau đó đổ ầm ầm.
Trước mắt có khoảng 200 người đá, tuy vì lực phòng ngự quá mạnh mẽ nên một lần ra tay Yêu Dạ chỉ có thể tiêu diệt được một con, nhưng chẳng qua tốc độ của người đá Huyền Vũ lại vô cùng chậm chạp, thậm chí còn chậm hơn Huyền Quy.
“Yêu Dạ… có thể đối phó với những người đá Huyền Vũ này, huống chi còn có tòa tháp đã được nâng cấp bốn lần hỗ trợ!”
Nghĩ tới đây, La Chinh cũng không dừng lại mà là bay về phía vùng thảo nguyên ở phía sau…
Chứng kiến hành động khác thường này của La Chinh, vị võ giả trung niên kia rốt cuộc không nhịn được nữa: “Thằng nhóc này thấy có lợi nên trực tiếp chạy tới ăn cướp của những võ giả khác!”
Hai người Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu cười cười, Mặc Nhạc Chương nói: “Hắn tự tin để cho kiếm linh của mình ngăn cản đợt tiến công như vậy thì cũng là bản lĩnh của hắn.”
Lão Tiêu cũng gật đầu cười nói: “Tên nhóc này thật sự rất thú vị, vẫn còn biết dùng cái đầu!”
“Nhưng chỉ sợ những tên võ giả bị ăn cướp kia thì không nghĩ như vậy.” Võ giả trung niên lắc đầu nói: “Huống chi với tình trạng như vậy, điểm tích lũy La Chinh đạt được ở giai đoạn thứ nhất nhiều hơn so với các võ giả khác, rất có thể hắn sẽ nâng tòa tháp lên cấp 11, thậm chí còn có thể là cấp 12!”
Mặc Nhạc Chương chưa quen với ảo trận này nên vô cùng kỳ quái hỏi: “Cấp 11? Cấp 12? Giai đoạn đầu cũng chỉ phòng thủ trong khoảng mười đợt, vậy tháp của tên nhóc này cũng chỉ có thể nâng cấp được mười lần mới đúng chứ!”
Võ giả trung niên giải thích: “Lúc chế tạo ảo trận có cân nhắc tới việc tu luyện lên đẳng cấp cao, cho nên đặt mức cao nhất có thể nâng cấp tháp là cấp 12.
Chẳng qua bình thường không có nhiều điểm tích lũy như vậy để nâng cấp…”
Võ giả trung niên nói rất đúng, công kích của tòa tháp cấp mười một đã tương đương với uy lực của võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, còn công kích của tòa tháp cấp mười hai tương đương với thực lực cường giả Hư Kiếp Cảnh!
“Hắc hắc.
Vậy mới thú vị.
Ta muốn xem lúc tên nhóc này nâng cấp tòa tháp lên tầng 12 thì những võ giả khác trong ảo trận sẽ có vẻ mặt gì.” Lão Tiêu lại không hề lo lắng mà cảm thấy thú vị.
Võ giả trung niên cau mày: “Đây không phải chuyện đùa! Đối với những võ giả khác thì quá bất công.”
“Trên thế giới này vốn cũng chẳng có công bằng tuyệt đối, mà cũng chẳng phải chỉ có mình La Chinh được làm vậy! Những võ giả khác cảm thấy không công bằng thì cũng chỉ có thể tự mình chủ động ra ngoài mà cướp điểm tích lũy của người khác!” Mặc Nhạc Chương nói.
Mặc Nhạc Chương và lão Tiêu không cho rằng hành vi này của La Chinh là ăn gian nên võ giả trung niên cũng chỉ đành yên lặng nhìn Tín Khuê.
Trên Tín Khuê, La Chinh mãnh liệt phóng tới một lãnh địa khác.
Trùng hợp là võ giả ở lãnh địa này đúng là võ giả mặt trắng có xung đột với La Chinh khi ở trong cung điện!
Khi La Chinh chạy sang, võ giả mặt trắng này đang buồn rầu.
Gã là một võ giả độc lập, lúc trước được sinh ra trong một tông môn nhị phẩm tên Không Kinh Truyền trong Trung Vực.
Nhưng bởi xảy ra mâu thuẫn với trưởng lão nên làm loạn, rút ra khỏi tông môn, lại còn bị tông môn nhị phẩm kia đuổi giết.
Trong quá trình bị đuổi giết, võ giả mặt trắng rơi xuống vách núi, phát hiện ra truyền thừa của một vị tiền bối tu luyện tà thuật trong huyệt động.
Nhận được truyền thừa xong, tu vi và thực lực của gã đều đột nhiên tăng mạnh.
Sau đó gã lợi dụng tà thuật trong tu luyện, sau khi tiến vào Thần Đan Cảnh liền khiến cả tông môn nhị phẩm kia phải tắm máu!
Tà thuật mà gã tu luyện tên là Đại Hận Ma Công, sở trường là tấn công linh hồn, còn người đá Huyền Vũ căn bản lại miễn dịch với loại tấn công này.
Bởi vậy, võ giả mặt trắng khá nhức đầu, chỉ có thể dùng Thôi Bi Thủ đánh ra từng chưởng, từng chưởng, đập vỡ người đá.
Tốt xấu gì thì hắn cũng là Thần Đan Cảnh, mặc dù Thôi Bi Thủ chỉ là công pháp địa giai, uy lực cũng coi như không tầm thường, nhưng để phá hủy một người đá Huyền Vũ phải cần đến ba bốn chưởng nên hiệu suất không cao!
“Song tốc độ di chuyển của những người đá Huyền Vũ này cực kỳ chậm chạp, hẳn là có thể phá hủy hết trước khi chúng tới gần tòa tháp!”
Võ giả mặt trắng đang nghĩ như vậy thì thấy phía xa xa trên bầu trời có một bóng dáng lao ra, xông thẳng về phía này.
Gã ngẩng đầu nhìn lên, trên mặt hiện kinh ngạc.
Nhưng khi gã nhìn rõ người tới thì một ánh mắt hung ác nham hiểm hiện lên.
Trong cung điện, võ giả mặt trắng có xung đột với La Chinh, gã thuộc dạng thù dai, nếu không thì sau khi tu luyện thành công, gã cũng không khiến tông môn nhị phẩm kia phải tắm máu.
La Chinh đắc tội với gã, dù đi tới chân trời góc biển gã cũng sẽ không bỏ qua.
Chỉ là võ giả mặt trắng tuyệt đối không ngờ gã không chủ động đi tìm thì thôi, tên nhóc kia lại còn chạy đến lãnh địa của mình.
Không đúng, chẳng lẽ tên nhóc này không cần đối phó với người đá Huyền Vũ tấn công trên lãnh địa của mình? Lúc này hắn còn chạy loạn khắp nơi, không lo lắng tòa tháp của mình bị công kích thì sẽ bị loại sao?
Gã vừa mới suy nghĩ thì thấy La Chinh lao xuống, không nói hai lời, mà bắt đầu chém giết người đá Huyền Vũ vốn nên thuộc về mình!
Chuyện gì xảy ra thế này?
Đầu óc võ giả mặt trắng nhất thời không nghĩ ra được.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ [Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Bat-Dau-Lam-Tong-Chu-Quy-Tac-Cua-Ta-Co-Chut-La-Audio-Truyen.jpg)





