[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 90 : Thi vòng loại (c446-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 446: Thi vòng loại
Quán rượu, quán trà, quán trọ trong thành Thiên Khải đã kín người, hết chồ từ lâu.
Đại hội võ đạo lần này thu hút gần một nửa số võ giả trong Trung Vực.
Mặc dù 99% số võ giả trong đó hoàn toàn không có tư cách tham gia đại hội võ đạo, thê nhưng lúc còn sống có thể quan sát một trận đấu giữa những cường giả ở các tông môn kia thì cũng coi như không uổng.
Huống chi có vài võ giả còn cho rằng mình có thể đốn ngộ được gì đó trong lúc quan sát, khiến bản thân hiểu ra.
Mặc dù khả năng này không lớn, nhưng vần luôn có một chút!
Sau vài lần nghe ngóng, cuổi cùng La chinh cũng tìm được chồ ghi danh của đại hội võ đạo lần này.
Mặc dù đại hội võ đạo mở cửa cho tất cả võ giả ở Trung Vực, có điều cũng không phải con mèo con chó nào cũng có thể báo danh tham gia.
Dù sao số võ giả ở Trung Vực cũng rất nhiều, vì vậy đại hội võ đạo lần này cũng chia ra thành thi đấu vòng loại và vòng trong.
Cái gọi là thi vòng loại, chính là tiến hành một cuộc khảo hạch toàn diện.
Bất cứ võ giả nào từ chiếu Thần cảnh trở lên đều có thể tham gia thi vòng loại, sau khi qua được vòng loại thi sẽ có tư cách tiến vào thi đấu vòng trong, mà thi đấu vòng trong chính là đại hội võ đạo chân chính.
Thi vòng loại thật ra là chuẩn bị cho đám võ giả của rất nhiều tông môn nhỏ trong thiên hạ, còn như vân Điện, Huyết Mộc Nhai, Hư Linh Tông và một vài cường giả độc lập thì đều được cử từ ba đến mười đệ tử khác nhau đi thẳng vào vòng trong.
Vân Điện vốn có năm người, hơn nữa đã báo cho bên tổ chức đại hội võ đạo là Thiên Hạ Thương Minh.
La Chinh không có cơ hội này, tất nhiên hắn chỉ có thể chọn cách tham gia thi vòng loại thôi.
Lúc hắn tìm được chồ ghi danh thì nơi này đã bị đông đảo võ giả vây quanh chật như nêm.
Đám võ giả nhốn nháo tạo thành một vách tường kín không kẽ hở, thỉnh thoảng còn truyền ra một đợt reo hò khen hay từ trong “vách tường”.
La Chinh cũng phải tốn không ít sức mới chen nổi vào trong đám người.
Hắn chen chúc trong đám người quan sát, sau đó phát hiện một vị lớn tuổi để râu cá trê đang ngồi trong đó, bên cạnh lão có bốn người cao to đang đứng, thân trên để trần, khí thê kinh người.
Bốn người này đều là chiếu Thần chung Cực.
Sau khi tiên vào, La chinh phát hiện ra có rất nhiều võ giả đang xem náo nhiệt, nhưng hình như số võ giả đi báo danh lại không nhiều mấy.
Đúng vào lúc đang cảm thấy kỳ quái thì nhìn thấy một võ giả đi đến trước mặt lão râu cá trê kia hô: “Ta muốn báo danh!” Sau đó võ giả ấy liền móc ra một viên đá chân nguyên cực phẩm rồi ném lên trên mặt bàn của lão già.
Lão già kia chỉ vào một tảng đá bên cạnh rồi nói: “Thử đi. cứ đánh một quyền vào tảng đá kia, nhớ dùng thực lực mạnh nhất của ngươi nhé!”
Bên cạnh lão có đặt một tảng đá màu xanh nhạt, tảng đá đó cao cờ một người, hình dạng vuông vức, chỉ nhìn bề ngoài thì không thấy bất cứ chồ nào kỳ lạ.
Mà La Chinh thì lại đang lẳng lặng dùng thần thức linh hồn của mình quét qua bên trong tảng đá kia, trên mặt toát ra vẻ kỳ quái.
Tảng đá kia vậy mà hoàn toàn ngăn cản được linh hồn của hẳn ở bên ngoài, đúng là một tảng đá hết sức kỳ lạ.
Võ giả kia cũng không nói hai lời, đi đến trước mặt tảng đá, hô lên một câu với những võ giả đang đứng xung quanh: “Nhường đường chút nào í”
Đám võ giả lập tức nhốn nháo tránh ra chừa lại một không gian, sau đó võ giả kia lui về sau hai bước, chân nguyên toàn thân bắt đầu nổi lên điên cuồng.
Xem ra hắn tu luyện một loại công pháp cực kỳ mạnh mẽ, khí thê thả ra cũng vô cùng dày đặc, bá đạo.
“Ya!”
Sau khi võ giả kia hát to một tiếng, bước chân giống như đang rẽ nước, đồng thời nắm đấm lớn cỡ cái bát cũng đánh về hướng tảng đá màu xanh kia.
Võ giả kia Chiếu Thần Bát Trọng, nếu như là núi đá bình thường thì chỉ sợ dưới một quyền này đã bị đánh thành bụi phấn.
Thê nhưng sau khi võ giả đánh một quyền này xuống tảng đá màu xanh thì nó lại không hề sứt mẻ một chút nào, thậm chí đến rung thoáng lên một cái cũng không có, chẳng qua chỉ phát ra một tiếng vang hơi khó chịu mà thôi.
“Phù!”
Lão già râu cá trê thản nhiên nhìn thoáng qua tảng đá xanh, lập tức nói một câu: “Không đạt, người tiếp theo!”
Nghe thấy giọng nói của lão, trên mặt võ giả kia toát ra vẻ phiền muộn, sau đó lắc đầu, ủ rũ ròi khỏi đám người.
“Chỉ như vậy mà đã lấy một viên đá chân nguyên cực phẩm rồi à?” Thấy cảnh này, La chinh cũng cảm thán.
Thiên Hạ Thương Minh cũng biết cách vơ vét của cải quá.
Khó trách số người báo danh cũng không nhiều lắm.
Đá chân nguyên cực phẩm không hề rẻ chút nào, một viên đá chân nguyên cực phẩm tương đương với hơn một triệu viên đá chân nguyên hạ phẩm đấy.
Giá trị con người của phần lớn võ giả Chiếu Thần cảnh cũng không cao đến vậy.
Có điều Trung Vực lớn như vậy, tông môn nhị phẩm, tông môn tam phẩm, và những đại gia tộc trong đó nhiều vô số kể.
Đổi với họ, tiêu một viên đá chân nguyên cực phẩm cùng không phải chuyện gì lớn. cho dù không qua được khảo hạch thì thuận tiện đến để mả mang tầm mắt cũng tốt.
Sau khi võ giả kia thất bại thì lại có thêm một người đi vào.
Trên lưng người này đeo một thanh loan đao màu xanh đen, để đầu đinh, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, chỉ thấy hắn vừa đi vào đă tiện tay ném một viên đá chân nguyên cực phẩm lên trên bàn, sau đó thì đi về phía tảng đá màu xanh bên cạnh.
“Không biết người này có thể thành công hay không?”
“Hắn là Chiếu Thần chung Cực, chắc là có thể khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu được!” “Vậy cũng chưa chắc.
Không phải lúc trước cũng có hai người là Chiếu Thần chung Cực thất bại rồi sao?”
Trong đám người truyền ra một đợt tiêng xì xào bàn tán, cũng giúp La Chinh nắm thêm được chút tin tức.
Hoá ra tảng đá xanh dùng để khảo hạch này được gọi là đá Nguyên Từ Thần, chỉ là ngay cả võ giả chiêu Thần chung Cực cũng không thể thông qua được đợt khảo hạch này.
Vị võ giả đeo loan đao trên lưng từ từ đi về phía tảng đá màu xanh, tư thái của hắn như không để ý chút nào, cũng không có bất cứ sự chuẩn bị gi, chẳng qua chỉ nghênh ngang thuận tay đánh một cú về phía tảng đá Nguyên Từ Thần mà thôi!
“Vù vù!”
Chỉ trong nháy mắt, một chường phong đã đánh lên đá Nguyên Từ Thần.
“Áp lực gió lợi hại thật! Trong đó còn ẩn chứa một chút quy tắc hệ Phong.” Lông mày La chinh khẽ nhướng.
Người này cũng chưa tới Thần Đan cảnh, chỉ mới là chiếu Thần chung Cực mà đã có thực lực như thế, đủ để trở thành mục tiêu mà La chinh coi trọng.
“Đùng!”
Đường chưởng phong thuận tay đánh ra kia đụng vào đá Nguyên Từ Thần, tảng đá này cũng vần không lắc lư chút nào, nhưng màu sắc bên ngoài lại thay đổi; chuyên từ màu xanh sang màu đỏ.
Có điều thời gian thay đổi màu sắc của đá Nguyên Từ Thần cũng rất ngắn, chỉ kẻo dài trong khoảng ba nhịp thở, sau đó lại nhanh chóng trở về màu xanh vốn có.
“Lại một người nữa thông qua! Hơn nữa đây còn là thuận tay đánh một cái thôi! Người này lợi hại thật đấy!”
“Tu vi Chiếu Thần chung Cực, võ giả có thể làm được như vậy, chỉ sợ trong mấy đại tông môn tứ phẩm kia cũng chẳng có mấy ai nhỉ?”
“Đúng thê! Khiến cho đá Nguyên Từ Thần thay đổi màu sắc trong thời gian ba nhịp thở, trong đám võ giả chiếu Thần Chung Cực cũng khó tìm ra người thứ hai có thành tích như thê này.”
“Thông qua.
Ngươi tên gì.” Lão già râu cá trê thản nhiên liếc nhìn võ giả đeo loan đao kia, trên mặt lộ ra một chút ý cười tán thường, đang giơ một tấm Minh bài và cây bút lông trong tay lên.
“Ngao Tường.” Võ giả đeo loan đao báo tên của mình.
Nghe thấy cái tên này, xung quanh có không ít võ giả bồng nhiên thát to lên: “Hoá ra là hắn, là Ngao Tường trên thảo nguyên Hô Luân, chỉ dựa vào sức mình mà chém giết ba nghìn con Lang vương bóng tối!”
“Cái gì? Một mình chém giết ba nghìn con Lang vương bóng tối? Sao ta chưa nghe nói qua chuyện này nhỉ?”
“Trong Trung Vực, thảo nguyên Hô Luân là một nơi cực kỳ xa xôi, đám võ giả Trung Vực các ngươi chưa từng nghe thấy cũng là chuyện bình thường.”
Dường như Ngao Tường hoàn toàn không để tâm tới những lời bàn tán của đám võ giả xung quanh, sau khi nhận Minh bài từ tay lão già râu cá trê thì nhờ sự dẫn dắt của Thiên Hạ Thương Minh, đã rời khỏi chồ ghi danh.
Chỉ có thông qua cuộc khảo hạch này mới coi như là đã báo danh thành công, có điều cho dù có thông qua hay không thì cũng không thể lấy đá chân nguyên cực phẩm về được nữa.
Mãi sau khi Ngao Tường rời khỏi đó, mấy võ giả vẫn còn đang thảo luận về hắn.
Đúng lúc đó, La chinh cũng đi về phía lão già râu cá trê, lấy một viên đá chân nguyên cực phẩm ra khỏi nhẫn tu di, đặt lên bàn của lão giả râu cá trê.
“Chiêu Thần Tam Trọng? có phải mắt ta nhìn nhầm rồi không!”
“Hắc hắc! Hắn cũng có thể lấy ra một viên đá chân nguyên cực phẩm? Đúng là có tiền thật đấy!”
“Có lẽ là công tử của thê lực gia tộc tam phẩm nào đó; chạy ra đây chơi một tí? Một viên đá chân nguyên cực phẩm mà cũng tuỳ tiện quăng ra ngoài như thế, không thấy đau lòng hay sao?”
“Lãng phí quá.
Đê’ hắn đưa cho Thương Minh, còn không bằng đưa cho ta đây này!”
Có lẽ là vì tu vi của La chinh quá thấp nên lập tức khiên đám võ giả đang vây xem bàn tán, hơn nữa còn kịch liệt hơn cả lúc bàn tán về Ngao Tường lúc nãy.
Mặc dù trong quy định của vòng loại, võ giả chiêu Thần cảnh trở lên là có thể tham gia, nhưng ở cửa báo danh này, phần lớn võ giả đều không thể thông qua được, chỉ một tảng đá Nguyên Từ Thần kia mà không biết đã ngăn cản bao nhiêu võ giả Chiêu Thần cảnh rồi!
Phần lớn những võ giả báo danh thành công đều có thực lực cơ bản ở Chiếu Thần chung Cực, thậm chí là Thần Đan cảnh.
Còn những võ giả dưới chiếu Thần chung Cực báo danh thành công, tính đến bây giờ vẫn chưa quá mười người! Hơn nữa phần lớn đều là những võ giả có trình độ chiếu Thần Cảnh Bát Trọng, cửu Trọng, tu vi của bọn hắn đều đã rất gần với Chiếu Thần chung Cực.
Nhưng mọi người không ngờ lúc này lại có một võ giả chiếu Thần Tam Trọng bất ngờ nhảy ra. vốn mọi người ở đây là để xem náo nhiệt, thực lực quá mạnh mẽ hoặc quá yếu mới xem như là có chuyện để coi. vào lúc này tất nhiên là mọi người sẽ không ngừng bàn tán, muốn nhìn thử xem tên chiếu Thần Tam Trọng này sẽ gây ra trò cười gi đây.
Chương 447: Thông qua
La Chinh không để ý đến mấy lời thảo luận này, thong thả đi về phía đá Nguyên Từ Thần ở bên cạnh, đánh giá vài lần.
Trong mắt La chinh, tảng đá Nguyên Từ Thần này vô cùng kỳ lạ, trong đó chất chứa quy luật vô cùng đặc biệt.
Với tư cách là thứ cơ bản nhất cấu thành thế giới này, quy tắc căn bản gần như có ở khắp mọi nơi. ví dụ như trong núi lớn, đá tảng sẽ ẩn chứa quy tắc hệ Thổ, trong các loại lửa kỳ lạ cũng ẩn chứa quy tắc hệ Hoả, còn trong không gian rộng lớn này thì không có chồ nào không có quy tắc không gian.
Chỉ có điều người bình thường hoàn toàn không thể nào cảm nhận được, cũng không cách nào nắm giữ được chúng mà thôi.
Nhưng mà trong tảng đá Nguyên Từ Thần này lại ẩn chứa đến bảy loại lực quy tắc căn bản, Kim – Mộc – Thuỷ – Hoả – Thổ –
Phong – Lôi.
Bảy loại quy tắc căn bản lại đan xen vào cùng một chồ vô cùng đều, vì thê mới khiên La chinh sinh ra một loại cảm giác vô cùng kỳ quái.
Tên võ giả Ngao Tường lúc nãy, sử dụng lực quy tắc hệ Phong trong quy tắc căn bản để kích phát quy tắc hệ Phong trong tảng đá Nguyên Từ Thần này, vì thế mới khiến màu sắc của đá Nguyên Từ Thần xảy ra thay đổi.
“Sử dụng lực lượng của một loại quy tắc căn bản có thể khiến đá Nguyên Từ Thần này biến đổi, vậy nếu như dung hợp bảy loại quy tắc căn bản lại cùng nhau thì sao nhỉ?” chẳng biết tại sao, trong lòng La chinh bồng dưng lại nảy ra một suy nghĩ như thê.
Nhưng La chinh lại không biết, người có suy nghĩ như thê này, cũng không chỉ có mình La chinh.
Đá Nguyên Từ Thần vốn là một loại đá vô cùng kỳ lạ, không phải bằng vàng cũng chẳng phải sắt, nhưng lại đao thương bất nhập.
Mặc dù chỉ là một tảng đá Nguyên Từ Thần nhỏ thê này thôi, nhưng cho dù là một đòn toàn lực của cường giả Hư Kiếp cảnh thì cũng không cách nào phá hư được nó.
Tảng đá Nguyên Từ Thần này được khai quật từ trên núi Nguyên Từ Thần ở nơi cực sâu của Bạo Loạn Tinh Hải.
Nghe nói thật ra tảng đá này không phải được võ giả ra tay khai quật, mà là do núi Nguyên Từ Thần trải qua hàng triệu năm biến hoá tự nhiên, sau khi đỉnh núi bị phong hoá thì có một tảng rơi xuống.
Đã từng có võ giả suy đoán rằng, nêu muốn gia công, hoặc tách ngọn núi Nguyên Từ Thần này ra thì nhất định phải tinh thông bảy loại lực quy tắc căn bản chất chứa bên trong núi!
Điều này, đối với võ giả Trung Vực mà nói hoàn toàn là chuyện không thể hoàn thành được.
“Dung hợp bảy loại quy tắc vào cùng nhau? Hắc hắc.
Nhóc con, ngươi đúng là can đảm thật đấy.”Tiếng nói của Thanh Long bất ngờ quanh quẩn trong đầu La chinh.
Từ khi cắn nuốt tà linh kiêu thú kia xong, mấy ngày nay Thanh Long cũng ít nói chuyện hơn hẳn, hình như đang bận hấp thu lực linh hồn chứa trong kiêu thú.
Lúc mới cắn nuốt tà linh kiêu thú xong, Thanh Long vẫn vô cùng suy yếu, nhưng hiện tại dường như đã khôi phục không ít rồi.
“Có ý gi? Dung hợp bảy loại lực quy tắc này lại khó lắm sao?” La Chinh hỏi.
“Đúng là rất khó, vô cùng khó.
Hơn nữa lai lịch của tảng đá Nguyên Từ Thần trước mặt ngươi cũng không tầm thường chút nào… Nêu như sau này ngươi thật sự đạt được trình độ như thế, có lẽ thật sự có thể thu hết cả núi Nguyên Từ Thần vào, đó là một bảo vật vô cùng quý giá.
Nhưng cỡ như ngươi bây giờ thì vẫn không nên suy nghĩ nhiều chuyện như vậy làm gì!” Thanh Long thản nhiên nói.
Thứ có thể khiến Thanh Long nhận định là lai lịch không tầm thường thì trong lòng La chinh cũng đập “thịch” một tiếng.
Tầm mắt Thanh Long cao cỡ nào cơ chứ? Thứ quý giá như máu Chân Long, đối nó còn chỉ là thứ tầm thường mà thôi, bởi bản thân nó đã là một con chân Long, chỉ sợ số lượng máu cũng vô cùng kinh người.
Đã có đánh giá là ‘Tai lịch không tầm thường” của Thanh Long, La chinh cũng thận trọng dò xét lại tảng đá trước mặt một lần nữa.
Núi Nguyên Từ Thần, truyền thuyết về Nhân tộc Long mạch… lò luyện thần bí, chín con chân Long, cuối cùng giữa bọn chúng có mối liên hệ gì? Bồng nhiên La chinh ý thức được bên trong Đại Thế Giới này nhất định đã xảy ra một vài chuyện lớn khó có thể tưởng tượng được, chỉ tiếc rằng hình như Thanh Long cũng chẳng có ý định nhắc đến nó.
“Thằng nhóc này đứng ngẩn người trước đá Nguyên Từ Thần! Hắn đang suy nghĩ cái gì thế?”
“Thực lực quá yếu thì đừng lãng phí thời gian nữa, cứ đánh lẹ một cú cho xong việc đi! Nêu đã sợ mất mặt thì tới đây làm gì?”
“Này! Đằng sau vần còn người đang chờ khảo hạch đấy.
Nêu ngươi cứ không đánh thì xem như bỏ cuộc!”
Phần lớn võ giả đứng xung quanh La chinh đều kêu la.
Nghe thấy tiếng thúc giục của mọi người, La chinh cũng lắc đầu.
Hình như bản thân đã nghĩ nhiều rồi, cỡ thực lực và tầm nhìn của hắn bây giờ thì cùng chỉ giới hạn trong Trung vực mà thôi, kia cũng không phải chuyện hắn nên suy nghĩ lúc này.
Vì vậy trong tiếng thúc giục, La chinh từ từ giơ nắm đấm lên.
Muốn tảng đá Nguyên Từ Thần này thay đổi màu sắc thì chỉ cần kích phát một loại lực quy tắc trong đó là đủ rồi.
Lĩnh ngộ của đám võ giả chiếu Thần chung Cực kia đối với lực quy tắc không đủ sâu. ví dụ như công pháp có quy tắc hệ Phong mà Ngao Tường tu luyện cũng chỉ là dựa vào nền tảng quy tắc hệ Phong trong công pháp nên mới có tác dụng, chứ trên thực tê thì bản thân hắn cũng chưa lĩnh ngộ được quy tắc hệ Phong!
Dù sao thì lực quy tắc cũng không dề lĩnh ngộ đến vậy, cho dù là cường giả như Đại Mộng chân nhân mà cũng chỉ mới lĩnh ngộ được chút da lông của quy tắc không gian đấy thôi! có điều cũng là bởi quy tắc không gian hơi khó lĩnh ngộ hơn những loại quy tắc khác.
“Bây giờ ta không có cách nào để dung hợp hai loại lực quy tắc, vậy thì… sử dụng một loại duy nhất thôi.
Quy tắc hệ Lôi!” Trong tay La chinh loé lên một tia lôi điện màu xanh vô cùng nhỏ, nhìn qua thì có vẻ uy lực cùng không lớn mấy.
Đây là vì La chinh không tu luyện bất cứ công pháp nào có hệ LÔI.
“Lôi điện nhỏ như vậy, thằng nhóc này sắp chọc ta cười chết rồi!”
“Đây là thực lực của chiếu Thần cảnh? Ta cũng được mở mang tầm mắt rồi đẩy…”
“Chỉ sợ uy lực của tia lôi điện này cũng không bằng Tiên Thiên cảnh bình thường nữa?”
Đám võ giả kia nhìn thấy tia lôi điện nhỏ bé trong tay La Chinh, lập tức cười nhạo một tiếng thật to.
Cho dù là La chinh cũng phải tự thừa nhận, uy lực của tia lôi điện nhỏ bé trong tay hắn đúng là không lớn mấy, thậm chí còn thua xa công pháp lôi điện mà một số người có tu vi Tiên Thiên cảnh tu luyện, càng còn lâu mới bì nổi với lôi điện chất chứa trong kiếm ý Cực Lôi của Hoa Thiên Mệnh.
Có điều… vị lão già râu cá trê ngồi bàn bên cạnh nhìn thấy tia lôi điện nhỏ bé này, trong đôi mắt bồng nhiên loé sáng, đồng thời trên mặt cũng toát ra vẻ nghi hoặc.
“Lực lôi điện tinh thuần quá!”
Lão già râu cá trê âm thầm tán thưởng một câu, nhưng trong lòng cũng vô cùng hoang mang.
Rõ ràng thằng nhóc này có được lực lôi điện tinh thuần như thế, vậy thì tại sao uy lực lại nhỏ yếu đến vậy? cảnh này có hơi trái với những điều thông thường mà lão biết.
Sau một lát, những tia lôi điện nhỏ kia ngưng tụ lại, La chinh liền bất ngờ đánh một đòn này về phía tảng đá Nguyên Từ Thần.
“Binh!”
Một quyền này đánh lên đá Nguyên Từ Thần, phát ra một tiếng nổ khe khẽ.
La Chinh lập tức lui về sau một bước, nhìn xem biến hoá của tảng đá Nguyên Từ Thần này.
Các võ giả cũng nhìn chằm chằm vào đá, trong lòng phần lớn đều xem thường, chút lực nhỏ như vậy, làm sao có thể khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu được chứ? Bọn hắn chú ý như vậy, đơn giản chỉ là vì muốn xem trò cười mà thôi.
Nhưng sau đó trước mắt bao người, màu sắc bên ngoài tảng đá xanh bắt đầu biến đổi, trong nháy mắt này toàn bộ tảng đá xanh, bắt đầu chuyển từ màu xanh sang màu đỏ.
“Đổi… đổi màu rồi!”
“Sao được chứ? Rõ ràng một đòn kia của hắn chẳng có tí uy lực nào! Sao lại khiên đá Nguyên Từ Thần đổi màu được?” “Không phải đá Nguyên Từ Thần xảy ra vấn đề gì rồi chứ?”
Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, ánh mắt cứ nhìn chăm chú vào đá Nguyên Từ Thần, dường như những ánh mắt kia đều muốn khoét một cái lồ trên tảng đá đó để xem thử rốt cuộc nó đã xảy ra vấn đề gì!
Một nhịp thở…
Hai nhịp thở…
Mười nhịp thở…
Thời gian dần trôi qua, đá Nguyên Từ Thần vẫn giữ nguyên một màu đỏ chứ không đổi vể màu xanh như cũ.
Dựa theo quy định mà lão già râu cá trê đặt ra, chỉ cần đá Nguyên Từ Thần chuyên thành màu đò thì xem như đã được thông qua, có thể thuận lợi báo danh.
Một số võ giả có thực lực mạnh mẽ như mấy võ giả độc lập Thần Đan cảnh, có thể khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu kéo dài khoảng bảy tám nhịp thở! Đấy là đã vô cùng lợi hại rồi.
Mà một số võ giả có thực lực yêu hơn một chút, ví dụ như võ giả Chiếu Thần chung Cực thì cũng chỉ khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu trong nháy mắt mà thôi, có điều, như thê cũng được tính là đã qua.
Giống như vị võ giả Ngao Tường đến từ thảo nguyên Hô Luân đến trước La chinh, dựa vào thực lực chiếu Thần chung Cực đã khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu trong khoảng ba nhịp thở, đó đã là vô cùng giỏi giang rồi.
Nhưng mà lúc này…
Tên võ giả Chiếu Thần cảnh Tam Trọng này lại có thể kéo dài thời gian đổi màu của đá Nguyên Từ Thần quá mười nhịp thở!
Lúc đá Nguyên Từ Thần đổi màu đã có không ít võ giả bắt đầu tin rằng nhất định tảng đá này đã xảy ra vấn đề, mà bây giờ đã qua được mười nhịp thớ, đá Nguyên Từ Thần vần giữ nguyên màu đỏ như trước, cũng không thấy dấu hiệu sắp đổi về lại màu xanh nên càng khiến đám võ giả ấy càng tin vào điều họ đang nghĩ!
Hai mươi nhịp thở trôi qua…
Ba mươi nhịp thở trôi qua…
Đá Nguyên Từ Thần vẫn đỏ rực cả tảng như cũ, không có chút dấu hiệu nào cho thấy muốn biến về lại màu xanh cả.
“Không ngờ rằng đá Nguyên Từ Thần cũng xảy ra vấn đề đấy!”
“Có lẽ là vì lúc trước bị đánh quá nhiều, nhất định là đá Nguyên Từ Thần bị đánh hư mất rồi!” “Bị đánh hư? Lời nói này của ngươi cũng buồn cười thật đấy.
Tảng đá Nguyên Từ Thần này chính là một tảng đá rớt từ trên đỉnh núi Nguyên Từ Thần xuống, sao có thể bị hư được cơ chứ?”
Mãi sau khi hết một nén nhang, cuối cùng màu đỏ trên đá Nguyên Từ Thần cũng dần dần nhạt đi, sau đó khôi phục lại màu xanh vốn có của nó.
La Chinh hơi gật đầu, sau đó đi về phía lão già râu cá trê kia rồi nói: “Vậy xem như là ta qua rồi đúng không?”
Lúc này lão già râu cá trê cùng nhìn đá Nguyên Từ Thần đến phát ngốc.
Lấy thực lực sâu không lường được của lão mà nói, thứ lão có thể thấy cũng nhiểu hơn những võ giả khác nhiều, đương nhiên cũng không thể nào nghĩ giống như đám võ giả kia rằng tảng đá Nguyên Từ Thần này bị đánh đến mức hư luôn.
Nghe thấy câu hỏi của La chinh, lão hơi sững sờ nói: “Qua.
Được tính là qua chứ!”
Chương 448: Những cường giả vòng đấu loại
“Cái gì? Vậy mà cũng tính là qua được sao!”
“Rõ ràng là do đá Nguyên Từ Thần hư rồi, vậy mà cũng được tính là thông qua, Thiên Hạ Thương Minh cũng có phần mất uy tín quá rồi đấy!”
“Mắc cười thật? Vậy ta cũng đi thử xem! Nói không chừng cũng qua được ấy chứ.”
Nghe thấy câu trả lời của lão già râu cá trê, phần lớn võ giả đang đứng vây xem lập tức bùng nổ, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ không phục.
Đại đa sổ võ giả ở đây đều là võ giả chiếu Thần cảnh, hơn nữa hầu như là đều là chiếu Thần Thất Trọng đến chiếu Thần cửu Trọng.
Nhưng bọn họ cơ bản đều đứng xem cho vui thôi.
Đương nhiên cũng muốn xem thử thực lực của những võ giả khác một chút, rồi so sánh với thực lực của bản thân, suy đoán và đánh giá xem mình có chút khả năng lấy được tư cách để báo danh hay không.
Kêt quả không nhìn còn đỡ, mà càng nhìn lại càng hoảng sợ, đừng nói là đám võ giả có thực lực chiếu Thần cảnh Bát Trọng, Cửu Trọng như bọn hắn, cho dù là võ giả chiếu Thần Chung Cực thì tỉ lệ thông qua cũng thấp tới đáng thương.
Không phải tất cả võ giả đều được sinh ra từ những đại gia tộc, rất nhiều võ giả độc lập, hoặc là võ giả trong những tông môn nhỏ nên cũng không có được bao nhiêu tiền.
Mặc dù cũng có một nhóm người trong bọn họ thật sự có khoảng một viên đá chân nguyên cực phẩm, nhưng mà dù có nóng đầu đi nữa thì cũng không nỡ nám cho lão giả râu cá trê kia đâu.
Dù sao xác suất thông qua cũng quá thấp, tuỳ tiện ném ra rất có thể sẽ như nước đổ lá khoai.
Đâu phải ai cũng có thể kiếm tiền như nước.
Đối với võ giả chiêu Thần cảnh mà nói, kiêm được một viên đá chân nguyên cực phẩm là điều không dề chút nào.
Nhưng tuyệt đối không ngờ rằng, một thằng nhóc chiếu Thần Cảnh Tam Trọng không biết chui từ đâu ra, dùng một đòn không có tí thu hút nào, mà lực lôi điện chứa trong một quyền ấy cũng vô cùng ít, yếu ớt đến đáng thương mà lại khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu trong thời gian tận một nén nhang!
Loại chuyện này dù là ai cũng đều cảm thấy khó có thể tin nổi.
Vậy nên bọn họ chỉ có thể cho rằng đây là vì đá Nguyên Từ Thần hư mất rồi!
Thật ra La chinh có qua hay không cũng không liên quan quái gì tới đám võ giả này, chẳng qua là nghe thấy lão râu cá trê tuyên bố La chinh được thông qua thì trong lòng bọn họ cảm thấy vô cùng không công bằng, vậy nên từng người một hét lên: “Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà tên này được tính là thông qua hả?”
“Đến loại người thế này mà cũng có thể thông qua được, vậy thì chúng ta cũng có thể thông qua!”
“Đây là danh dự của Thiên Hạ Thương Minh sao? Ăn gian thì cứ nói thẳng đi!”
“Thật không hiểu Thiên Hạ Thương Minh đang nghĩ cái gì.
Thực lực Chiếu Thần cảnh Tam Trọng thì cho dù có báo danh cũng không có khả năng thông qua vòng loại được, để hắn tham gia đại hội võ đạo là muốn đi tìm chết à?”
Vào lúc phần lớn võ giả đang láo nháo, thì lão già râu cá trê nhướng mày, vẻ mặt lạnh lẽo, bất ngờ quát to một tiêng: “Câm miệng hết cho ông!”
Sau tiếng hét to này của lão ta, lồ tai của đám võ giả chiếu Thần cảnh này lập tức rung lên ong ong.
Nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của lão, ai nấy lập tức khép chặt miệng lại theo bản năng.
Lão già râu cá trê nhìn đám võ giả này, trong hai mắt tràn đầy vẻ châm chọc, nghĩ thầm: cái đám ngu ngốc như các ngươi thì biết cái mọe gi! Lúc nãy lực lôi điện trong tay thiếu niên này đúng là rất yếu, nhưng nó lại vô cùng tinh thuần, giổng như đang ẩn chứa quy tắc hệ Lôi vô cùng mãnh liệt!
“Ta nói hắn thông qua thì chính là thông qua, nếu các ngươi có thể làm được thì tất nhiên cũng có thể giao tiền ra thử!” Lão già râu cá trê không giải thích với đám võ giả này làm gì, chỉ cứng rắn ném ra một câu, quay mặt đi lại lộ ra vẻ ôn hoà nói chuyện với La chinh: “Ngươi tên là gì?”
“La Chinh.” La chinh thản nhiên nói.
“ừ.” Lão già râu cá trê nhớ kỹ cái tên này, cầm bút lông viết hai từ La Chinh xuống Minh bài, sau đó đưa lại cho hắn,.
La Chinh cũng không ở lại lâu làm gì.
Nêu như đã báo danh xong rồi, thì sau đó hắn phải đối mặt với thi vòng loại.
Sau khi cất Minh bài xong, La chinh cũng nhanh chóng rời đi.
Đợi sau khi La chinh rời khỏi đó, có không ít võ giả lao về phía lão già râu cá trê, lao nhao móc đá chân nguyên cực phẩm trong tay mình ra! Mấy viên đá chân nguyên cực phẩm này được cất trong túi áo bọn họ đã lâu, bọn họ đoán vừa rồi hoặc là Thiên Hạ Thương Minh động tay động chân, hoặc là đá Nguyên Từ Thần đã xảy ra vấn đề gì đó.
Có điều vẫn có vài võ giả cảm thấy khả năng đá Nguyên Từ Thần xảy ra vấn đề lớn hơn một chút.
Bởi vì nếu Thiên Hạ Thương Minh có động tay động chân thì cũng không cần khoa trương dữ vậy làm gì, để thời gian đổi màu của đá Nguyên Từ Thần kéo dài trọn một nén nhang.
Động tay động chân như thê cũng quá giả.
Vào lúc này ngay cả lão già râu cá trê cũng không ngờ rằng bởi vì cuộc khảo hạch của La chinh thôi mà doanh thu của chồ ghi danh lập tức tăng mạnh!
Đám võ giả ném đá chân nguyên cực phẩm tới đây giống như không muốn sống nữa, hy vọng có thể thông qua cuộc khảo hạch báo danh.
Những võ giả này cứ đứng đây do dự mãi, chẳng qua là vi chưa đủ tự tin vào thực lực của chính mình.
Bản thân còn không tin vào thực lực của mình thì làm sao mà thông qua khảo hạch được chứ? Vì vậy mới không có ai trong đám bọn họ thông qua khảo hạch được!
Ngược lại, lão già râu cá trê rất vui vẻ.
Thân là trưởng lão của Thiên Hạ Thương Minh mà lại bị phái tới chồ ghi danh này nên lão vốn đã ghim một bụng tức giận rồi. có điều lão cũng có tư cách được chia lợi nhuận từ doanh thu ở đây, mà bây giờ nhìn lại thì có vẻ thu nhập cũng không ít, lại nói lão cũng nên cảm ơn La chinh mới phải…
Sau khi báo danh thành công, La chinh đi xuyên qua thành Thiên Khải, chỉ một lát sau đã tìm được nơi tổ chức thi vòng loại ở trong thành.
Đây là một toà cung điện to lớn, cung điện này được xây dựng hơi đặc sắc, nạm vàng treo ngọc khắp nơi, biểu hiện rõ tài lực hùng hậu của Thiên Hạ Thương Minh.
Trong toà cung điện này, có khoảng ba bốn trăm võ giả đang rộn ràng tập hợp.
Những võ giả này chia thành tổp ba, tốp năm, phân bố rải rác trong đại sảnh.
Cuộc thi vòng loại này đã tổ chức được mười ngày rồi, đổi với nội dung khảo hạch, trong lòng phần lớn võ giả cũng có nắm chắc một chút.
Bọn họ biết rất rõ, trong vòng khảo hạch tiếp theo đều có thể trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau.
Mấy trăm người này đều thông qua khảo hạch của đá Nguyên Từ Thần nên thực lực so với nhau cùng sẽ không quá yếu, vì vậy đều lộ ra một chút cảnh giác đối với những người khác.
Lúc gặp một số VÖ giả độc lập đặc biệt mạnh mẽ thì còn phải hết sức cẩn thận.
Sau khi La chinh đưa Minh bài của bản thân ra cho thủ vệ ờ cửa cung điện xem, thì cất bước đi vào trong.
Lúc La Chinh vừa mới bước vào cung điện, trong số ba bốn trăm võ giả ngược lại có hơn phân nửa số người, đặt ánh mắt lên người La chinh.
Trên mặt phần lớn võ giả đó đều toát ra vẻ bất ngờ.
Vị võ giả tên Ngao Tường thông qua khảo hạch lúc trước nay đã ở trong cung điện, sau khi hắn kinh ngạc liếc mắt đánh giá La Chinh vài lần, mới xác định tu vi của La chinh thật sự chỉ mới đến Chiêu Thần cảnh Tam Trọng.
Ngao Tường là một trong số ít võ giả lấy tu vi chiếu Thần chung Cực để thông qua khảo hạch báo danh, điều này đủ khiến hắn cảm thấy kiêu ngạo rồi.
Dù sao phần lớn võ giả chiếu Thần chung Cực, hoàn toàn không có cách nào làm đá Nguyên Từ Thần đổi màu được, mà Ngao Tường hắn không chỉ làm được, thậm chí còn khiến đá Nguyên Từ Thần đổi sang màu đỏ trong thời gian ba nhịp hô hấp lận đấy.
Thành tích như thê này, đã vượt qua không ít võ giả Thần Đan cảnh rồi.
Thê nhưng Ngao Tường lại không ngờ, thậm chí còn có võ giả Chiêu Thần cảnh Tam Trọng cũng thông qua được khảo hạch báo danh!
“Thằng nhóc này, có chút đặc biệt.” Ngao Tường cúi thấp đầu, hờ hững nói.
Nhưng Ngao Tường lại không biết, La chinh không chỉ khiến đá Nguyên Từ Thần đổi màu, mà hơn nữa lại còn khiên thời gian đổi màu của nó kéo dài tới tận một nán nhang.
Trong những võ giả tham dự thi vòng loại, vẫn chưa có ai làm được điều đó!
cảm thấy hứng thú với La chinh, nhất định không chỉ riêng mình Ngao Tường.
Trong những võ giả tiến vào cung điện này, thực lực yếu nhất thì cũng là Chiếu Thần chung Cực, còn tu vi của phần lớn võ giả ở đây đều là Thần Đan cảnh sơ kỳ, còn một phần nhỏ khác là Thần Đan cảnh trung kỳ!
Đây đều là những người nổi bật trong đám võ giả độc lập.
Không mượn dùng tài nguyên của đại tông môn mà có thể tu luyện đến trình độ như thê thì cấp bậc thiên phú ít nhất cũng được xem như thiên tài cấp Địa.
Hai vị võ giả Thần Đan cảnh trung kỳ nhắm mắt lại, dựa vào vách tường cung điện dưỡng thần, từ đầu tới cuối hai người này cũng không mở mắt ra nhìn qua, có điều bọn hắn cũng phát hiện ra sự tồn tại của La chinh.
“Đúng là kỳ lạ quá, thậm chí còn có một thằng nhóc chiếu Thần Tam Trọng vào đây được.” Một vị võ giả trong đó nói khè.
Một vị võ giả khác cũng mở to mắt, liếc nhìn đánh giá La Chinh, sau đó nhắm mắt lại không thèm đếm xỉa tới nữa:
“Đúng là Chiếu Thần Tam Trọng, hình như có chút thiên phú đặc biệt, có lẽ là có lĩnh ngộ rất sâu đổi với một loại lực quy tắc nào đó.”
“Đợi sau khi bắt đầu thi vòng loại, đi đùa bỡn hắn một chút không?” Rõ ràng vị võ giả kia có chút hứng thú với La chinh.
“Đừng buôn nừa.
Mục tiêu của chúng ta là vào vòng trong, đừng gây rắc rối.” Một vị võ giả khác thản nhiên nói.
Cho dù đối mặt với nhiều cường giả Thần Đan cảnh như vậy, nhưng vẻ mặt của La chinh cũng không thay đổi chút nào.
Hắn là một võ giả, nhưng cũng là một con người có máu có thịt sống sờ sờ, thỉnh thoảng trong lòng cũng sẽ thấy chấn động, trong cái tâm võ đạo cũng có chồ lỏng lẻo nhất định.
Nhưng khi hắn đã xác định được mục tiêu của bản thân thì lòng sẽ cứng như tảng đá!
Hắn muốn giết chết Tư Diệu Linh thì nhất định phải vượt qua được cuộc thi vòng loại trước mắt này!
Chương 449: Ảo trận đặc biệt
Sau khi tiến vào cung điện, La chinh vừa mới bước về phía trước hai bước thì đã có một tên võ giả sắc mặt trắng bệch chắn trước mặt hắn, hai cánh tay khoanh trước ngực, không kiêng nể gì đứng đánh giá La chinh.
“ơ, Chiếu Thần Tam Trọng! Ta rất muốn biết làm sao ngươi báo danh được thế?” Tên võ giả mặt trắng kia chặn trước mặt La Chinh cười hắc hắc nói.
La Chinh liếc mắt đánh giá người này, theo dao động chân nguyên truyền ra thì thực lực hẳn là Thần Đan cảnh sơ kỳ.
“Tránh ra.” La chinh lạnh lùng nói.
Hắn tới đây là để tham gia thi đấu vòng loại, không muốn gây chuyện sinh sự làm gì.
Huống chi nơi này còn là địa bàn của Thiên Hạ Thương Minh, ra tay ở chồ này thì không lý nào Thiên Hạ Thương Minh lại bỏ qua được.
“Chậc chậc.” Võ giả mặt trắng lắc đầu: “Bản lĩnh không lớn, nhưng khẩu khí cũng không nhỏ.
Nói cho ta biết, làm sao mà ngươi thông qua được khảo hạch của đá Nguyên Từ Thần thế?”
Trán La chinh hơi nhăn lại một chút, trong mắt toát ra một chút bất đắc dĩ, đi tới đâu cũng có người gây sự với mình.
Sau khi suy nghĩ một chút thì trên mặt hắn hiện ra một nụ cười nhạt: “Ngươi muôn biết lắm à?”
“Ta đã nói là ta muốn biết rồi, ngươi không có lồ tai à?” võ giả mặt trắng nhướng mày lên.
La Chinh lạnh nhạt liếc nhìn người này một cái, nhả từng chữ một nói: “Ngươi tò mò là chuyện của ngươi, còn ta thông qua khảo hạch đá Nguyên Từ Thần thế nào thì có liên quan gì tới ngươi không?”
Nghe La chinh nói như thế, đám võ giả xung quanh cất lên một trận cười vang.
Một võ giả Thần Đan cảnh bị một võ giả Chiếu Thần cảnh đùa bỡn như thế, đúng là một trò cười lớn.
Có điều với tư cách là người bị đùa bỡn, tất nhiên tên võ giả mặt trắng kia cười không nổi.
Gã vốn có dáng vẻ ốm yếu, sắc mặt trắng bệch, nhưng giờ trong tiếng cười vang của phần lớn võ giả, trên mặt gã hiện lên một tầng ửng hồng khác thường.
“Ngươi…” Hai hàm răng của gã rung lên lập cập, ngay sau đó đã muốn ra tay.
Nhưng vẻ mặt của La chinh lại vần như thường, thản nhiên nhìn chằm chằm vào mặt gã ta giống như một con cá sấu đang ẩn núp dưới đầm sâu.
Lúc ở Thượng Giới, La chinh không chỉ lĩnh ngộ chín loại lực quy tắc căn bản mà còn khiên linh hồn của mình bước chân vào Chiên Hồn cảnh.
Quan trọng hơn cả là vào gần hai tháng cuối cùng, hắn mượn dừng mật thất tu luyện của Nhân tộc Long mạch, cắn nuốt một giọt tinh huyết chân Long và mười giọt máu Chân Long, nên ngoài việc tu vi bất ngờ tăng mạnh thì thực lực cũng theo đó tiến bộ hơn rất nhiều.
Đặc biệt là công pháp thánh giai như Vạn sát sinh Tử Luân đã được La Chinh tu luyện đến tầng thứ ba rồi.
Lúc trước khi La chinh tu luyện tầng thứ nhất đã có thể nhẹ nhàng đánh bại Trác Bất Phàm, hơn nữa khi đó La chinh chỉ mới là Tiên Thiên cảnh.
Bây giờ La chinh đã bước vào chiếu Thần Tam Trọng, thực lực lại càng tăng mạnh vượt bậc.
Từ lúc hắn xuất hiện trong Thăng Long Đài, đến lúc ra tay với Khương Vân Phi của Huyết Mộc Nhai, dựa vào những lý giải của mình đối với quy tắc không gian, La chinh chỉ dùng một quyền đã đánh cho Khương vân Phi bị thương nặng rồi.
Nếu như võ giả mặt trắng trước mặt này muốn ra tay, thì ngược lại hắn có thể nắm lấy cơ hội này, kiểm tra lại thực lực của chính mình.
vì vậy sắc mặt La chinh bình tĩnh nhìn chằm chằm vào gã võ giả ấy, từng bộ phận trên cơ thể đã lặng lẽ kéo căng ra, vận sức chờ phát động, chỉ còn chờ tên trước mặt này ra tay mà thôi.
Đáng tiếc trong nháy mắt tên võ giả mặt trắng này muốn ra tay thì một vị chấp sự của Thiên Hạ Thương Minh đi ra, đen mặt cảnh cáo: “Ra tay ở đây, lập tức huỷ bỏ tư cách thi vòng loại! Trục xuất khỏi thành Thiên Khải!”
Nghe thấy lời cảnh cáo của chấp sự, vẻ mặt tên kia lập tức thay đổi.
Đã có được tư cách thi vòng loại thì tất nhiên hắn sẽ không muốn bị trục xuất như vậy, chỉ có thể nhịn trước thôi!
Gã chỉ vào chóp mũi La chinh nghiên răng nghiên lợi nói: “Ngươi chờ đó cho ta! Lúc thi đấu vòng loại, ta sẽ làm cho ngươi vô cùng thê thảm.”
“Hy vọng được như thê.” La chinh cũng lạnh lùng nói.
Cho dù là thi vòng loại, hay là thi đấu vòng trong, La chinh đều muốn dùng trạng thái tốt nhất để nghênh đón, vì vậy hôm nay hắn mới không kiêng dè chút nào, hắn muốn điều tiết ý chí chiến đấu của mình đến trạng thái cao nhất!
Nhìn thấy La chinh không hề lùi bước, hơn nữa dáng vẻ còn vô cùng tự tin, đám võ giả đang xem náo nhiệt khác cũng hơi bất ngờ.
Chẳng lẽ thằng nhóc chiêu Thần Tam Trọng này thật sự nắm chắc trận chiến với Thần Đan cảnh sơ kỳ sao? Hay là hắn đang che giấu thứ gì đó?
Trung Vực lớn như vậy, số người trong đó được tính bằng mấy trăm tỉ, số võ giả ước tính cũng tới hàng chục tỉ. có cái gọi là trong rừng lớn chim gì cũng có, vậy nên trong hơn mấy chục tỉ võ giả xuất hiện vài người có thể chất đặc biệt, hoặc là có thiên phú kỳ lạ cũng là điều bình thường.
Có điều cùng chỉ có vài người đoán như vậy thôi, phần lớn sổ còn lại thì không thèm ngó tới La chinh làm gì.
Phần lớn võ giả đều cho rằng La chinh cũng chỉ là một thằng nhóc chiếu Thần cảnh, kiêu ngạo như thế chỉ khiến mình chết nhanh hơn chứ được cái gì đâu.
Thằng nhóc này hoàn toàn không thể nào vượt qua thi vòng loại được, hơn nữa sau khi bị loại còn phải đối mặt với những phiền phức của tên võ giả mặt trắng kia, căn bản là hắn đang tìm đường chết cho nhanh thôi.
Đúng vào lúc này, phía trước cung điện có một vị võ giả trung niên mặc áo khoác ngoài màu nâu đi tới, mọi người cùng rõ có lẽ thi vòng loại cũng sắp bắt đầu rồi, vậy nên sự chú ý cũng rời khỏi người La chinh.
Vị võ giả trung niên kia nói với giọng điệu hùng hồn: “Các vị không ngại ngàn dặm xa xôi đến đây để tham gia đại hội võ đạo do Thiên Hạ Thương Minh tổ chức, ta thay mặt Thiên Hạ Thương Minh cảm thấy vô cùng vinh hạnh.”
Thiên Hạ Thương Minh này không hổ là biết làm ăn buôn bán, chỉ tổ chức đại hội võ đạo thôi mà nói chuyện cũng dề nghe như vậy.
Mà cũng bởi vì thế, Thiên Hạ Thương Minh mới lôi kéo được không ít những võ giả độc lập có thực lực mạnh mẽ; trong đó thực lực của một số võ giả độc lập thậm chí còn sánh ngang với tông chủ tông môn tứ phẩm!
“Chúc mừng mọi người đã báo danh thành công, tiếp theo là tới giai đoạn thi vòng loại.
Trong giai đoạn này, cuối cùng chúng ta sẽ chọn ra ba người để tiến vào vòng trong thi đấu.” Võ giả trung niên tuyên bổ.
“Chỉ có ba người tiến vào vòng trong thi đấu? Hơi phiền phức rồi đấy…”
“Mấy trăm người tranh giành ba suất, xác suất này cũng nhỏ quá rồi đó!”
“Hắc hắc, một suất chắc chắn là của ta.”
Mọi người nghe thấy chỉ có ba suất vào vòng trong thì lập tức đều xôn xao.
Từ trong vài lời thảo luận ở đây cũng có thể nhìn ra tâm tính của những võ giả này, cái tâm võ đạo của họ cùng có thể phân chia cao thấp được ngay.
Có người lo lắng vì suất vào vòng trong quá ít, mà bản thân lại khó nổi bật xuất chúng trong đám mấy trăm võ giả này, nhưng có người lại tràn đầy tự tin, cứ cho rằng mình chính là một trong ba người đó.
Cũng có người tâm tư thâm trầm, đi tính xác suất bản thân mình giành được một suất vào vòng trong!
Trên mặt mồi người đều lộ một vẻ khác nhau, có chờ mong, có dè dặt, có cẩn thận, có lo lắng.
Nêu như vào lúc này có người đặt ánh mắt lên trên mặt La Chinh, sẽ phát hiện trong đôi mắt của La chinh đã bị một loại niềm tin cố chấp chiếm lấy, cái này là niềm tin tất thắng.
Vòng đấu loại diễn ra trước khi vòng trong khai mạc, mồi ngày đều được mở ra, vì vậy mồi ngày đều có ba người có tư cách tiến vào vòng trong.
Nêu như đến vị trí đứng đầu trong thi vòng loại mà La chinh cũng không lấy được, vậy thì hắn hoàn toàn không cần phải tham gia thi đấu vòng trong làm gi nữa.
Dù sao hắn cũng muốn giết Tư Diệu Linh! Tư Diệu Linh là Thần Đan cảnh trung kỳ, hơn nữa còn có Âm Thể Tử Cực giống La Yên, lại là người được Thôi Tà bồi dường, vậy thì nghĩ thôi cũng biết khó giải quyết tới mức nào.
Vì vậy một bước trước mắt này cùng chỉ là bước đầu tiên mà thôi.
“Ta sẽ nói thật kỹ quy tắc thi vòng loại này cho mọi người…” Sau đó võ giả trung niên kia dùng giọng nói vang dội, bắt đầu giải thích quy tắc của thi vòng loại.
Giọng nói của hắn rõ ràng, tổc độ nói cũng vừa phải, bốn trăm võ giả cũng yên lặng lại, cẩn thận lắng nghe.
Trong thi vòng loại có một từ “thi” nên thật ra nó cũng là một đợt khảo hạch, cũng không chỉ là một trận đấu đơn thuần mà hơn nữa còn một cuộc khảo hạch được Thiên Hạ Thương Minh bố trí một ảo trận khổng lồ.
Ảo trận khổng lồ này vượt xa những ảo trận mà La chinh đã từng nhìn thấy.
So ra thì ảo trận đã từng nhìn thấy ở Thanh Vân Tông thật sự chỉ là món đồ chơi con nít thôi.
Võ giả trung niên mất nửa nén nhang mới giải thích quy tắc hết một lần, sau đó bước sang bên cạnh một bước, khẽ vươn tay kéo tấm màn treo trên vách tường cung điện xuống.
“Quy tắc cũng đã giải thích rõ ràng rồi.
Các vị có thể tiến vào trong ảo trận được rồi!” Võ giả trung niên mỉm cười, lại bổ sung thêm một câu: “Chúc các vị may mắn!”
Sau tấm màn treo ở đằng kia chính là lối vào của ảo trận khổng lồ này.
Lối vào hoàn toàn tối đen, không có bất kỳ tia sáng nào.
Phần lớn võ giả tham gia thi vòng loại nối đuôi nhau đi vào, bóng từng người, từng người biến mất ở chồ lối vào.
La Chinh vào sau cùng, vốn cũng được xếp đứng ở vị trí cuối cùng.
Trước khi đi vào, võ giả trung niên kia mới chú ý đến La Chinh, sau đó cũng nhận ra tu vi của La chinh nên trên mặt hiện lên đầy vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó đã cười nói với La Chinh: “Chúc ngươi may mắn.”
“ừm, cảm ơn.” La chinh điềm tĩnh đáp lời, sau đó chui vào trong ảo trận.
Lúc này võ giả trung niên mới sờ mũi mình, nghĩ thầm đúng là gặp quỷ rồi. cử hành thi vòng loại nhiều ngày như vậy, cho dù là võ giả Chiếu Thần chung Cực cũng vô cùng hiếm thấy, sao lại bất ngờ nhảy ra một tên chiêu Thần Tam Trọng thê này? Hơn nữa võ giả trung niên này cảm nhận được sự tự tin rõ ràng của La chinh! chẳng lẽ hắn còn có ý định tăng tu vi trong lúc thi sao?
Sau khi La chinh tiến vào trong ảo trận thì phát hiện bản thân đang ở trong một không gian trắng xoá, hình dáng phong cảnh xung quanh cũng từ từ lộ rõ ra.
Xung quanh là một thảo nguyên xanh bát ngát, xuất hiện cùng với thảo nguyên chính là một toà tháp nhỏ cao cờ ba người.
Phía trên toà tháp nhỏ này có ghi hai từ “La chinh”, mà đứng phía trên toà tháp nhỏ ấy là một vị cung thủ đang cầm cây cung dài trong tay!
“Ảo trận này, thiết kế cũng thú vị thật.” Trên mặt La chinh hiên ra môt nu cười.
Chương 450: Thủ tháp
Lúc trước vị võ giả trung niên kia đã giải thích quy tắc rất rõ ràng, cuộc thi đấu vòng loại này được chia làm hai giai đoạn.
Giai đoạn thứ nhất có nhiệm vụ là bảo vệ tòa tháp nhỏ của mình, đạt một số điểm tích lũy nhất định.
Số điểm tích lũy này là trọng tâm của cuộc thi, chỉ ba võ giả có số điểm tích lũy đứng đầu mới có tư cách tham gia vòng trong.
Điểm tích lũy được hiện ở sườn tòa tháp của La Chinh vẫn là một số không tròn trĩnh.
Ngoài số điểm tích lũy ra, trên đó còn có một quả cầu thủy tinh hình vòng cung ghi chép số lần tháp bị tấn công.
Trong lúc La Chinh đang quan sát thì bất chợt có một hồi chuông lanh lảnh vang vọng giữa không trung.
“Leng keng!”
Khi tiếng chuông lắng xuống, trên thảo nguyên đột ngột xuất hiện những chấm đen6chi chít dày đặc.
“Tới rồi!”
Ánh mắt La Chinh lóe sáng, nhìn về phía chân trời xa xôi.
Những chấm đen nhỏ xíu này là một đàn nhện lúc nhúc, trên đầu chúng có ba con mắt, tản ra ánh đỏ rợn người.
Lực công kích của loài nhện ba mắt này không mạnh, nhưng số lượng vô cùng khủng bố.
Theo phán đoán của La Chinh, đám nhện này sẽ tấn công hắn và tòa tháp bên cạnh hắn.
Nếu tòa tháp bị tấn công quá hai mươi lần thì sẽ bị phá hủy, như vậy La Chinh sẽ bị loại.
Cho nên hắn phải dốc sức tiêu diệt lũ nhện, tuyệt đối không để chúng tới gần tòa tháp.
“Xoẹt… Phập!”
Khi đám nhện tới một phạm vi nhất định, vị cung thủ trên tháp đột nhiên kéo cung, bắn một mũi tên về phía xa.
Khả năng bắn cung của người nọ cực kỳ chuẩn xác, nơi mũi tên ghim xuống là xác một con nhện ba mắt đã lật người.
Ngọn tháp có thể giúp La Chinh tấn công, có điều mặc dù tài bắn cung của vị cung thủ kia tuyệt diệu, mỗi mũi tên bắn ra sẽ có một con nhện ba mắt bỏ mạng, nhưng mỗi lần bắn tên chỉ có thể giết một con, so với đám nhện ba mắt lúc nhúc như đại dương kia thì chẳng khác nào muối bỏ biển, quan trọng vẫn cần La Chinh ra tay.
“Giết!”
La Chinh không hề do dự, đợi lũ nhện tới một phạm vi nhất định liền mạnh mẽ lao lên.
Tính thử thách của biển nhện ba mắt trong cửa ải thứ nhất này không quá khó khăn, chẳng qua số lượng rất nhiều, đám nhện tầng tầng lớp lớp từ bốn phương tám hướng tràn đến, e là có đến hơn nghìn con, phải dùng thủ đoạn cực nhanh để giết hết chúng.
Chỉ cần bỏ sót vài chục con nhện ba mắt thì tòa tháp sẽ gặp nguy hiểm, cuối cùng người bảo vệ sẽ bị loại.
“Phập phập phập…”
La Chinh vung một nhát kiếm, mười mấy con nhện ba mắt lập tức bị chém chết, hóa thành đốm sáng li ti rồi tan biến.
Bóng dáng La Chinh di chuyển thoăn thoắt trên thảo nguyên, những nơi hắn đi qua, từng đám nhện ba mắt đều lật ngửa, hóa thành vô số đốm sáng ngũ sắc tan biến trong không trung.
Lại thêm sự trợ giúp của vị cung thủ trên tháp, hơn nửa đám nhện ba mắt đã bị tiêu diệt trong chớp mắt.
“Đợt tấn công thứ nhất không quá dữ dội, ta chưa sử dụng thủ đoạn công kích trên diện rộng nên tốc độ cũng không tính là nhanh!” Nhìn số lượng nhện ba mắt ngày càng ít, bóng dáng La Chinh hóa thành một vệt nhỏ lao vút tới, chém giết toàn bộ.
Nếu sơ suất bỏ sót dù chỉ một con nhện thì cũng không thể bù đắp được tổn thất, dù sao tòa tháp cũng chỉ có thể chịu được hai mươi lần công kích.
La Chinh đoán không sai, so với những võ giả trong ảo trận khổng lồ này, tốc độ của hắn vẫn còn khá chậm.
Ví dụ như một vị võ giả tên Ngao Tường đứng trên đỉnh tháp, rút loan đao sau lưng tạo thành từng luồng gió lốc màu xanh lá quay cuồng, sau đó Ngao Tường nhẹ nhàng vung đao về phía biển nhện ba mắt đông nghìn nghịt.
“Lưỡi Đao Gió Lốc!”
Vô số ngọn gió lốc quanh thân Ngao Tường lập tức cuốn tới, lấy hắn làm trung tâm rồi tản ra bốn phía.
Chúng biến thành từng lưỡi đao hình bán nguyệt sắc lẻm, quét về phía đám nhện ba mắt.
Những lưỡi đao này quét tới đâu thì tất cả lũ nhện đều bị cắt thành mảnh nhỏ!
Hay như vị võ giả mặt trắng kia, nhìn có vẻ ốm yếu suy nhược, nhưng lúc này lại hệt như ma quỷ.
Đợi đến khi đám nhện chỉ còn cách tòa tháp vẻn vẹn mười trượng, trên mặt gã mới lộ ra một nụ cười u ám.
“Vô Cực Quỷ Thủ!”
Chỉ thấy bóng dáng võ giả mặt trắng đó đung đưa không ngừng, từ trong cơ thể gã bỗng xuất hiện vô số bàn tay quỷ, nhiều kinh khủng, đồng loạt xông về phía đám nhện ba mắt kia.
Những bàn tay này vừa vung nhẹ một cái thì con nhện đã tan xác thành mảnh nhỏ, hóa thành đốm sáng tan biến trong ảo trận.
Trong cung điện bên ngoài ảo trận, trừ vị võ giả trung niên từng thông báo quy tắc của ảo trận ra thì còn ba vị trưởng lão khác.
Một vị trong số đó là người La Chinh từng gặp một lần, Mặc Nhạc Chương – Minh chủ phân minh của Thiên Hạ Thương Minh.
Lần đại hội võ đạo này chính là sự kiện lớn nhất của Thiên Hạ Thương Minh, cho nên Mặc Nhạc Chương cũng bị gọi từ thành Vân Hải về.
“Thực lực của bốn trăm võ giả trong khảo hạch hôm nay mạnh hơn hôm qua, võ giả có thành tích tốt nhất lần này chỉ dùng hết thời gian là ba nhịp thở, người chậm nhất cũng chưa hết một nén nhang.” Võ giả trung niên chăm chú nhìn hòn Tín Khuê.
Hòn Tín Khuê mà Thiên Hạ Thương Minh sử dụng rất lớn, gần như che khuất một vách tường trong cung điện.
Hòn Tín Khuê này không chỉ hiển thị hình ảnh võ giả trong ảo trận mà còn ghi chép trạng thái của bốn trăm người đó.
Sau đợt khảo hạch biển nhện ba mắt thứ nhất, không có tòa tháp của võ giả nào bị tấn công, cho nên toàn bộ đều biểu hiện là hai mươi lần.
Mặc Nhạc Chương gật đầu: “Đúng vậy, có vẻ trận chiến giành ba vị trí đứng đầu hôm nay sẽ càng kịch liệt.” Vừa nói ông ta vừa dời mắt sang mấy vị võ giả có tốc độ chém giết chậm nhất.
Khi nhìn thấy cái tên La Chinh trên hòn Tín Khuê, lông mày ông ta đột nhiên nhướng lên, sau đó nói với võ giả trung niên kia: “Mở hình ảnh của võ giả này ra.”
Võ giả trung niên cảm thấy hơi kỳ quái, vì sao Mặc Nhạc Chương lại chú ý tới thiếu niên tên La Chinh này đến vậy? Hắn vừa điều khiển hòn Tín Khuê vừa nói: “Vị võ giả này rất kỳ quái, thực lực rõ ràng chỉ là Chiếu Thần Tam Trọng, vậy mà lại có thể thành công tham gia khảo hạch.
Có điều thực lực của hắn có vẻ không quá xuất chúng, trong đợt thứ nhất tốc độ của hắn xếp cuối bảng.”
“Quả nhiên là hắn!”
Sau khi hòn Tín Khuê hiển thị rõ ràng hình ảnh của La Chinh, sắc mặt Mặc Nhạc Chương lập tức toát ra vẻ vui sướng bất ngờ.
“Hắn là ai?” Võ giả trung niên kinh ngạc hỏi.
Mặc dù La Chinh trở về từ Thăng Long Đài nhưng không có quá nhiều người biết chuyện này, chỉ có tông chủ của mấy đại tông môn và nhóm cao tầng Thiên Hạ Thương Minh mới nắm rõ, còn võ giả trung niên kia hoàn toàn không biết chuyện.
“Thằng nhóc này… chính là phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ.
Hắn là người của Vân Điện.” Mặc Nhạc Chương cười nói.
“Phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ? Người của Vân Điện? Mặc trưởng lão không nhận lầm chứ?” Võ giả trung niên lập tức biến sắc.
Thân là người của Thương Minh, hắn biết rõ giá trị của bút pháp hoàn mỹ, nhưng một người như vậy tại sao lại chạy tới tham gia đại hội võ đạo? Quan trọng hơn là, hắn còn là người của Vân Điện.
Vân Điện thân là tông môn tứ phẩm đứng đầu, đã có sẵn chỉ tiêu tham gia vòng trong, thường thì đệ tử dưới trướng sẽ không đăng ký tham gia vòng loại, tranh giành vị trí với những tông môn tam phẩm và võ giả độc lập.
Huống hồ thằng nhóc này còn là một phù văn sư, căn bản không am hiểu chiến đấu mới đúng, sao lại tới tham gia đấu vòng loại?
“Ta biết hắn.
Tuyệt đối không sai.” Mặc Nhạc Chương lắc đầu. “Nhưng nguyên nhân hắn muốn tham gia đại hội võ đạo thì cũng chịu.”
Võ giả trung niên lắc đầu: “Khó trách hắn vượt qua đợt thứ nhất của khảo hạch chậm như vậy, tốn mất thời gian một nén nhang mới giết sạch nhện ba mắt.
Chắc hắn khó lòng vượt qua năm đợt.”
“Năm đợt?” Mặc Nhạc Chương lắc đầu, cười nói: “Có thể chống đỡ được khoảng mười đợt chăng?”
Một vị trưởng lão đứng bên cười khà khà: “Mặc trưởng lão quá đề cao thằng nhóc này rồi, đợt thứ bảy trong ảo trận này sẽ gặp phải làn sóng toàn những con thú lớn, ta đoán cực hạn của hắn là đợt thứ sáu hoặc thứ bảy gì đó.
Có khi ngay cả đợt thứ sáu cũng không được.”
Những trưởng lão này hiểu rất rõ ảo trận.
Bảo vệ tòa tháp không phải chuyện đơn giản, thú dữ trong đó đợt sau lại càng hung tàn hơn đợt trước.
Năm đợt đầu còn được, đến đợt thứ sáu trở đi thì độ khó sẽ tăng theo cấp số nhân.
Mặc dù mấy vị trưởng lão kết luận không thống nhất, nhưng không ai cho rằng La Chinh có thể vượt qua.
Lực chiến đấu của phù văn sư vốn không quá mạnh, huống chi La Chinh mới dừng chân ở cảnh giới Chiếu Thần Tam Trọng mà thôi.
Lúc trước đúng là có khoảng mười võ giả Chiếu Thần Chung Cực đăng ký tham gia, nhưng thực lực những võ giả có thể thuận lợi vượt qua khảo hạch mấy ngày qua đều là Thần Đan Cảnh, ngay cả một người ở Chiếu Thần Chung Cực cũng không có!
Lấy tu vi của La Chinh, làm sao có thể vượt qua?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia [Dịch] Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Su-Thuong-Toi-Nguu-Pho-Ma-Gia-Audio-Truyen.jpg)






