[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 89 : Ba tên mập (c441-c445)
❮ sautiếp ❯Chương 441: Ba tên mập
Phu nhân Độc Huyết của Huyết Mộc Nhai và Hắc Nha của Hắc Sơn Tông đều dễ đối phó, mặc dù bọn họ cùng là tông môn tứ phẩm như vân Điện, nhưng luận về thực lực thật sự thì vẫn có cách biệt nhất định với vân Điện – tông môn tứ phẩm đứng đầu.
Nhưng Hư Linh Tông thì khác.
Là một tông môn ngũ phẩm chính tông, nếu không tính Thiên Hạ Thương Minh thì Hư Linh Tông có thể nói là thế lực lớn nhất ở Trung Vực.
Hư Linh Thất Tử vừa đến thì phu nhân Độc Huyết và Hắc Nha cũng nở nụ cười.
Thăng Long Đài thuộc về nhà nào là do đại hội võ đạo quyết định, Huyết Mộc Nhai, Hắc Sơn Tông, còn có Huyền Âm Quán, thậm chí là một số võ giả độc lập cũng đều có cơ hội có được.
Nhưng vấn đề mấu chốt lại không phải là Thăng Long Đài.
Bởi vì lúc trước đã điều tra ra rằng phù văn trên Thăng Long Đài từng bị thay đổi, còn La chinh là người duy nhất thông qua Thăng Long Đài để phi thăng! vì vậy tiêu điểm lúc này chuyển từ Thăng Long Đài sang La chinh.
Nêu La Chinh không nói ra bí mật của Thăng Long Đài, vậy thì cho dù những cường giả này có được Thăng Long Đài cùng chẳng có tác dụng.
Mục tiêu lớn nhất của họ chính là phi thăng lên Thượng Giới, còn chuyện dùng công năng của Thăng Long Đài để tu luyện lại là chuyện tiếp theo.
Không ai ngờ tên Tiên Thiên cảnh tiên vào Thăng Long Đài lại là đệ tử Vân Điện, chuyện quan trọng nhất lúc này chính là giữ La Chinh lại!
Huyết Mộc Nhai không có bản lĩnh này, Hắc Sơn Tông cũng không có, nhưng Hư Linh Tông thì có.
Thế giới của võ giả vốn là do kẻ mạnh định đoạt.
Quy tắc gì đó, đạo lý gì đó, chỉ khi nói ra từ miệng cường giả mới có uy lực.
Vì vậy lúc này phu nhân Độc Huyết và Hắc Nha cũng hơi vui sướng trên nồi đau của kẻ khác.
Hư Linh Tông là tông môn ngũ phẩm, mạnh hơn vân Điện rất nhiều, chỉ riêng Hư Linh Thất Tử, Vân Điện đã khó đối phó được rồi! Huống hồ trong Hư Linh Tông vằn còn hai lão quái vật! Thực lực của hai người kia không hề yếu hơn sư phụ của Ninh Vũ Điệp!
Bọn họ chính là muốn xem xem Ninh Vũ Điệp ứng phó thê nào?
Chữ “xuyên” trên trán Ninh Vũ Điệp dần dần giãn ra, đôi mắt nàng giống như biển băng sâu thẳm, hoa tuyết vô tận bay nhảy ở bên trong.
“La Chinh là đệ tử của vân Điện ta, không cần biết hắn có liên quan gì tới Thăng Long Đài, chỉ riêng chuyện hắn là đệ tử vân Điện thì ta đã có nghĩa vụ bảo vệ hắn.
Dù là Huyết Mộc Nhai, Hắc Sơn Tông hay là Hư Linh Tông, muốn mượn thế đè người, ép Ninh Vũ Điệp ta vào khuôn khổ vậy thì vô cùng sai lầm…”
Giọng nói của Ninh Vũ Điệp lúc này lạnh lẽo mà trống rồng, trên khuôn mặt bao phủ một tầng băng sương kia lộ vẻ thản nhiên mà đối chọi.
“Kéc…”
Một tiếng chim phượng từ trên không trung truyền tới.
Con băng phượng xinh xắn bây giờ đã dài hơn một trượng, cơ thể do băng kết thành đang phát ra màu sắc mộng ảo.
Băng phượng vừa xuất hiện liền trực tiếp bay về phía Ninh vũ Điệp!
Ninh Vũ Điệp khẽ ngẩng đầu, sau đó băng phượng liền phóng ra vô số băng quang bao lấy nàng.
Trong băng quang, cơ thể xinh đẹp và săn chắc của Ninh Vũ Điệp lúc ẩn lúc hiện, sau đó từng chút băng tinh bắt đầu không ngừng ngưng kết xung quanh nàng.
Từng khối áo giáp băng tinh không ngừng hình thành, bao quanh cơ thể xinh đẹp của nàng, vừa vặn phác họa ra dáng người gần như hoàn mỹ của nàng, đồng thời lại mang đến cho nàng sự bảo vệ mạnh nhất.
Băng quang không ngừng tan ra, phần đầu, ngực, eo và phần chân của Ninh Vũ Điệp cũng dần dần hiện ra.
Băng quang còn sót lại chạy dọc theo phía sau nàng, khuếch tán thành cái lông phượng hoàng thật dài.
Ninh Vũ Điệp chớp mắt hai cái, trên lông mi dày cũng phủ một tầng băng tinh.
Nàng khẽ giơ tay lên, một thanh Đại Kích Huyền Băng màu xanh xuất hiện trên tay nàng.
Đại Kích Huyền Băng này dài đến chín thước chín tấc, gần như dài gấp đôi cơ thể Ninh Vũ Điệp!
Lông mày La chinh khẽ dựng lên.
Lần trước ở Thử Luyện Giả Chi Lộ chưa từng thấy Ninh Vũ Điệp dùng Đại Kích Huyền Băng.
Hẳn thực không cách nào tưởng tượng được một người con gái có dáng người nhỏ nhắn như vậy, lại có thể dùng loại vũ khí này!
Đây là hình thái chiên đấu thực sự của Ninh Vũ Điệp? La Chinh nhàn nhạt nghĩ.
Trên mặt phu nhân Độc Huyết và Hắc Nha đều lộ ra vẻ nghiêm trọng.
Bọn họ vốn cho rằng Ninh Vũ Điệp gặp phải Hư Linh Thất Tử thì sẽ ngoan ngoãn chịu nghe chi phổi, dù gì thì nếu Vân Điện muốn chổng lại Hư Linh Tông cùng vẫn vô cùng miền cưỡng, vô cùng không sáng suốt!
Nhưng Ninh Vũ Điệp một lời không hợp đã như muốn ra tay! Cô gái này điên rồi hay sao?
Trên mặt Hư Linh Thất Tử không có biểu cảm dư thừa nào, có điều bảy người bọn họ lại bước tới vài bước, ai nấy đều đứng ớ một vị trí đặc biệt, bày ra trận pháp huyền diệu, đồng thời cũng rút trường kiếm trong tay ra.
Trường kiếm của vị đứng đầu Hư Linh Thất Tử khẽ quét ngang: “Ninh Vũ Điệp, ngươi muốn phát động chiến tranh tông môn với Hư Linh Tông sao?”
“Ta không có ý phát động chiến tranh tông môn với bất kì tông môn nào, chỉ có điều La chinh là đệ tử của vân Điện ta, người này ta nhất định phải bảo vệ!” Ninh Vũ Điệp nhàn nhạt nói.
Nghe thấy lời của Ninh Vũ Điệp trong lòng La chinh vô cùng cảm động, đồng thời đã có một kê hoạch nhất định.
Nêu nàng đã nghĩ cho bản thân mình như vậy thì La chinh cũng sẽ không kẻo vân Điện vào vũng bùn chiến tranh tông môn, chuyện này vẫn cần hắn đứng ra giải quyết!
“Tốc độ phát triển của vân Điện những năm này thật kinh người, nêu tiếp tục ẩn náu mười năm thì có lẽ thực sự có thể bước vào hàng tông môn ngũ phẩm.” Người cầm đầu Hư Linh
Thất Tử nói: “Có điều… Ninh Vũ Điệp, ngươi vẫn quá tự tin, hoặc là nói ngươi không hiểu rằng phải giấu tài. chống đối Hư Linh Tông bọn ta, vân Điện sẽ phải trả cái giá kinh người!”
“Vậy thì sao? vân Điện ta có lẽ không phải là kẻ địch của Hư Linh Tông ngươi, nhưng muốn nuổt trôi vân Điện ta, e là bộ răng của Hư Linh Tông ngươi cũng nứt vỡ một nửa.
Thử hỏi, trong Trung Vực không chỉ có hai tông môn chúng ta, không biết những tông môn khác có thừa nước đục thả câu Hư Linh Tông các ngươi hay không?” Ninh Vũ Điệp cười lạnh nói.
Hiện nay Trung Vực duy trì một thê cân bằng vi diệu, bởi vì không ai chắc chắn có thể diệt được đối phương! cho dù Hư Linh Tông thực sự có thể hủy diệt vân Điện, nhưng bản thân e là cũng sẽ chịu tổn thất tương đối lớn.
Đên lúc đó nguyên khí của Hư Linh Tông đã tổn thương lớn, rất có khả năng sẽ trở thành mục tiêu của tông môn tứ phẩm khác, kết quả cuối cùng e là còn thảm hơn vân Điện.
“Ninh Vũ Điệp, ngươi quá xem trọng vân Điện rồi.
Nêu Hư Linh Tông ra tay thì Huyết Mộc Nhai ta làm sao có thể làm chuyện đục nước béo cò?” Phu nhân Độc Huyết nhân cơ hội nói.
Hắc Nha cũng nói: “Nói rất đúng! Hắc Sơn Tông ta cùng sẽ hết sức ủng hộ Hư Linh Tông! Tuyệt đối không đục nước béo cò!”
Lời của hai vị Tông chủ, Hư Linh Thất Tử đương nhiên không tin.
Giữa võ giả chỉ có lợi ích mới có thể liên kết lại với nhau.
Lợi ích to lớn ở trước mắt, lời hứa của phu nhân Độc Huyết và Hắc Nha không hể đáng tin chút nào!
Vì vậy lời của Ninh Vũ Điệp khiến Hư Linh Thất Tử lộ ra chút vẻ kiêng kị.
Bảy người nhanh chóng dùng chân nguyên truyền âm giao tiếp với nhau, sau đó chút vẻ kiêng kị kia cũng biên mất, người cầm đầu bảy người con Hư Linh lắc đầu nói: “Vận mệnh của Hư Linh Tông bọn ta không cần người vân Điện ngươi quan tâm! Không cần biết thằng nhóc này là người của ai, nhưng chắc chắn là không thể đi được!”
Nói xong, dưới chân của Hư Linh Thất Tử xuất hiện một luồng ánh sáng, lập tức liên kết bảy người lại với nhau.
Rõ ràng đó chính là hình dạng bảy ngôi sao Bắc Đẩu, sau đó bảy người cùng lúc giơ tay, động tác giống nhau, hình dáng giống nhau, thần thái giống nhau, cứ như bọn họ không phải là bảy người mà chỉ là một người vậy!
Trận đấu quan trọng này hết sức căng thẳng! Tạm không nói tới thắng bại của trận đấu, một khi ra tay thì có nghĩa là vân Điện và Hư Linh Tông đã phát động chiên tranh tông môn!
Ninh Vũ Điệp cũng không hề lùi bước, Đại Kích Huyền Băng chỉ ra xa xa, từng đường băng quang cùng bắt đầu ngưng tụ lại.
Ngay lúc này có ba tên mập từ phía không xa tiến tới.
Ba tên mập này không hề bay mà chạy tới dọc theo một con đường của thành Thiên Khải, chạy tới mức thở hồng hộc.
Ba người đều vô cùng mập mạp, đầu tròn vo, bụng to to khiến bọn họ trông có vẻ vô cùng buồn cười, cộng thêm trên người mặc áo khoác ngoài có hình đồng tiền, nhìn ra giống như ba tên nhà giàu địa phương.
Đặc điểm chung của ba tên mập này chính là vô cùng béo, nhưng lại không có bất kì ai nhầm lần ba người họ với nhau, bởi vì tướng mạo của họ quá đặc biệt.
Người cầm đầu có dáng vẻ ngây thơ, nhìn qua dường như chính là loại mập vô cùng nhu nhược, da trắng trắng mềm mềm, vô cùng đáng yêu.
Người thứ hai thì da ngăm đen, là một tên mập đen sì sì, khuôn mặt báo phì lại lộ vẻ hung ác, nếu cho hắn một cặp răng nanh e rằng sẽ là một con lợn rừng dữ tợn!
Tên mập thứ ba thì mặt đầy sắc đỏ, vẻ mặt hiền lành, giống như Phật Di Lặc, mang một bộ mặt tươi cười hớn hở.
“Phù, phù…”
Ba tên mập chạy tới trước Thăng Long Đài, ai nấy mệt tới mức ngã trước ngả sau, gần như thịt mỡ trên người chính là thứ vướng víu lớn nhất của họ.
Tên mập có dáng vẻ ngây thơ sau khi thờ hổn hển vài hơi, mới chống eo nói: “Dừng! Dừng tay..
Chương 442: Không cam lòng thỏa hiệp
Sau khi tên mập có dáng vẻ ngây thơ hét “dừng tay” thì không ngờ Hư Linh Thất Tử thật sự dừng tay, trường kiếm nằm ngang, tinh quang trầm xuống, ánh sáng liên kết bảy người bọn họ cũng đứt ra.
Mà Ninh Vũ Điệp cũng gác Đại Kích Huyền Băng ra phía sau, nàng ngồi trên Đại Kích Huyền Băng, đôi chân ngọc ngà khẽ khoanh lại, từng chiếc lông vũ phượng hoàng dài sau lưng rủ xuống, giống như một bức màn đẹp đẽ.
Mặc dù ba tên mập nhìn có vẻ giống người thường, một đường chạy đến đây còn thở hồng hộc, đến võ giả bình thường cũng không bằng, quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng đám Tông chủ ở đây lại không có một ai xem thường bọn họ.
Tên mập dáng vẻ ngây thơ tên là Thạch Khắc Phàm, tên mập mặt mày dữ tợn là Yên Duyệt Sơn, còn tên mặt đầy ánh đỏ thì là Mạc Hải Sơn.
Ba tên mập này chính là ba vị chủ quản của Thiên Hạ Thương Minh!
Thiên Hạ Thương Minh không phải là tông môn, lúc đầu chỉ là một tổ chức do một đám người làm ăn buôn bán hợp tác với nhau, nhưng chính đám người làm ăn như vậy lại khống chê 70% mỏ đá chân nguyên ở Trung Vực, cũng khống chế 80% mạch máu kinh tế của Trung Vực!
Vì vậy dân gian vẫn luôn có lời đồn rằng Thiên Hạ Thương Minh mới là thê lực lớn nhất trong Trung Vực! Nêu thật sự phải xếp một phẩm cấp cho Thicn Hạ Thương Minh vậy thì Thiên Hạ Thương Minh là một đại tông môn có thể sánh ngang với thê lực tông môn lục phẩm! có thể xưng là thánh địa!
Thánh địa, vùng đất võ giả luôn hướng tới.
Trong Đại Thế Giới này, tông môn lục phẩm mới có tư cách xưng là thánh địa!
Truyền thuyết trong dân gian không tin được, nhưng cũng không thể không tin. cho dù Thiên Hạ Thương Minh có thực lực sánh ngang với thánh địa hay không thì sự lớn mạnh của nó là không thể nghi ngờ.
Đồng thời, vừa lớn mạnh lại vô cùng khiêm tốn, khiêm tốn tới mức khiên người ta khó có thê cảnh giác, điều này vô cùng đáng sợ.
Giống như ba tên mập trước mặt, toàn bộ đều là lão quái vật Hư Kiếp cảnh, nhìn có vẻ đã ngu còn yếu, gần như là hạng người mà ai cũng có thể bắt nạt được, không hề cảm nhận được bất kì khí thê nào trên người bọn họ.
Nhưng không một ai dám xem thường họ! Dù là vân Điện, hay là Hư Linh Tông…
Trên thực tế, sau khi Ninh Vũ Điệp xuất hiện, vùng Thăng Long Đài này đã trở thành tiêu điểm của thành Thiên Khải.
Như hai lão quái vật của Hư Linh Tông và sư phụ của Ninh Vũ Điệp, còn có không ít tông môn và đám võ giả độc lập có thực lực cường hãn đều lặng lẽ quan sát nơi này.
Thành Thiên Khải mặc dù vô cùng rộng lớn, nhưng có điều đối với đám lão quái vật chẳng qua cũng chỉ là khoảng cách một cái chớp mắt mà thôi, chỉ là ở giai đoạn hiện tại, bọn họ vẫn chưa xuất hiện.
Thạch Khắc Phàm trắng trắng mập mập chắp tay với Hư Linh Thất Tử, lại chắp tay với Ninh Vũ Điệp, trên gương mặt báo ùng ục tràn đầy nụ cười nịnh nọt: “Các vị từ phương xa tới chính là khách, đến thành Thiên Khải ta còn chém chém giết giết thực sự là không hay, có chuyện gì có thê ngồi xuống thương lượng!”
Ninh Vũ Điệp nhìn Thạch Khắc Phàm lắc đầu, “Thạch minh chủ, La Chinh vổn là đệ tử của vân Điện ta, ta đưa hắn đi vốn dĩ là chuyện đương nhiên.” “Cho dù là đệ tử Vân Điện ngươi thì đã sao? Nêu thằng nhóc này không chịu nói ra bí mật của Thăng Long Đài thì đại hội võ đạo lần này của thành Thiên Khải cũng không còn ý nghĩa gì mà tổ chức nữa! Một Thăng Long Đài không thể phi thăng thì còn tác dụng gì?” Lúc này phu nhân Độc Huyết chen vào nói.
Người cầm đầu trong Hư Linh Thất Tử cũng gật đầu: “Lời của phu nhân Độc Huyết rất đúng.
Theo ta thấy, La chinh không chỉ là đệ tử của Vân Điện, hắn là người duy nhất đã phi thăng thông qua Thăng Long Đài, nắm rõ bí mật của Thăng Long Đài, hắn chính là chìa khóa của Thăng Long Đài!”
Thạch Khắc Phàm cười nói: “Lời này nói cũng đúng, phần lớn các tông môn muốn tranh đoạt Thăng Long Đài, mục đích cũng là dựa vào Thăng Long Đài để phi thăng Thượng Giới.
Nêu không cách nào phá giải bí mật của Thăng Long Đài thì cho dù thắng được nó trên đại hội võ đạo, cũng không có tác dụng!” vừa nói, Thạch Khắc Phàm vừa nhìn La chinh: “Nêu đã như vậy thì La chinh nói ra bí mật của Thăng Long Đài là tất cả có thể vui vẻ rồi.”
Ánh mắt của mọi người lại lần nữa tập trung trên người La Chinh.
Đứng ở lập trường của Thiên Hạ Thương Minh, Thạch Khắc Phàm chọn làm như vậy cũng không có gì đáng trách.
Đại hội võ đạo là do Thiên Hạ Thương Minh tổ chức, Thăng Long Đài là do các vị tông chủ sau khi thương lượng đưa tới, nói từ một mức độ nào đó thì Thiên Hạ Thương Minh quả thực có nghĩa vụ đảm bảo Thăng Long Đài có thể vận chuyển bình thường.
Mắt La Chinh chớp chớp đang chuẩn bị nói, nhưng tính cách bướng bỉnh của Ninh Vũ Điệp lại triệt để phóng ra.
Bóng người nàng nhoáng một cái đã chắn trước mặt La chinh: “La chinh, đừng nói với bọn họ!”
“Nhưng…” Mặc dù La chinh chỉ là một đệ tử nhỏ bá của vân Điện, nhưng cũng hiểu thê cục trước mắt.
Hiện giờ đến cả ba vị chủ quản lớn của Thiên Hạ Thương Minh cũng đã ra mặt.
Mặc dù tên mập dáng vẻ ngây thơ kia nói thì dề nghe, nhưng trên thực tế vẫn là ép bản thân nói ra chân tướng.
La chinh e là không nói cũng không được.
Vân Điện tuy lớn, nhưng chỉ một Hư Linh Tông đã đủ cho vân Điện ăn mệt, lại cộng thêm một Thiên Hạ Thương Minh.
Nêu hôm nay La chinh không nói ra bí mật của Thăng Long Đài, theo tính toán xấu nhất thì cả vân Điện đểu sẽ gặp rắc rối tương đối lớn.
Huống hồ… chân tướng này tàn khốc như vậy, nói ra cũng không có gì ghê gớm.
“Bảo ngươi đừng nói thì đừng có nói, làm gì có nhiều nhưng như thê!” Ninh Vũ Điệp hung hăng quát lớn với La chinh.
“Ninh Vũ Điệp, ngươi thực sự cho rằng một vân Điện có thể đấu với phần đông các tông môn?” Phu nhân Độc Huyết cười lạnh nói.
Hắc Nha cũng uy hiếp: “Đừng cố chấp nữa.
Ngươi muổn vân Điện rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục sao?”
Hiện giờ đến cả Thiên Hạ Thương Minh cũng đứng về phía bọn họ, phu nhân Độc Huyết và Hắc Nha không còn gì kiêng kị gì nữa nên uy hiếp trắng trợn.
Mặt Ninh Vũ Điệp đầy vẻ không cam tâm, hàm răng trắng cắn môi như rất phiền não!
Ngay lúc này, La chinh đột nhiên túm lấy áo của Ninh Vũ Điệp.
Nàng quay đầu nhìn thì thấy trên mặt La chinh lộ ra nụ cười nhàn nhạt, trong ý cười đó còn hiện lên một chút giảo hoạt.
Vẻ giảo hoạt này chỉ xuất hiện trong thời gian rất ngắn nhưng vẫn bị Ninh Vũ Điệp nhạy cảm bắt được.
“Tên nhóc ngươi muốn làm gì?” Ninh vũ Điệp có chút nghi ngờ khó lý giải.
“Đừng bướng bỉnh như vậy nữa, cứ như trẻ con ấy.
Đê’ ta nói chuyện đi…” La chinh lắc lắc đầu.
“Gì mà như trẻ con!” Ninh Vũ Điệp tức giận.
Nàng đường đường là Điện chủ vân Điện! Trên Thử Luyện Giả chi Lộ, nàng che giấu thân phận nên cho dù La chinh có bất kính với mình thì nàng cũng nhịn, nhưng hiện giờ lại dám nói với nàng như vậy trước mặt nhiều người như thế, còn ra thể thống gì nữa?
La Chinh lại không để ý đến biểu cảm của Ninh Vũ Điệp mà nói với mọi người: “Các vị Tông chủ, thực ra nếu mọi người hỏi ta giống như vị Thạch minh chủ này ta dĩ nhiên cũng sẽ nói.
Thực ra… Thăng Long Đài đã khôi phục bình thường.”
“Cái gì? Thăng Long Đài đã có thể phi thăng?” Phu nhân Độc Huyết quay qua nhìn Thăng Long Đài ở đó không xa một cái.
“Rốt cuộc là ý gì? Ngươi nói rõ ràng một chút, vì sao Thăng Long Đài có thể khôi phục bình thường?” Hắc Nha lại chất vấn lần nữa.
Đến cả Ninh Vũ Điệp cũng mở to mắt nhìn La chinh, nàng không hiểu La chinh rổt cuộc muốn làm gì.
Bản thân nàng tổn rất nhiều công sức giúp La chinh chống đỡ áp lực, kết quả quay người một cái, La chinh liền nói ra sự thật, trong hồ lô của hắn rốt cuộc bán thuốc gi?
Với sự hiểu biết của Ninh Vũ Điệp về La chinh thì hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy, trong đó chắc chắn có ẩn tình mà nàng không rõ!
Thạch Khắc Phàm cũng thận trọng nói: “La chinh, ngươi có thể giải thích rõ được không? Thăng Long Đài này lúc trước không thể phi thăng được, vì sao lúc này lại khôi phục bình thường?” “Hôm đó ta bị vị thiếu chủ Thần Đan cảnh truy sát, trong cảnh bị ép vào đường cùng đã sửa phù văn tầng thứ sáu của Thăng Long Đài, vì vậy người phía sau dĩ nhiên là không cách nào phi thăng, chính lúc nãy ta đã sửa xong phù văn ở bên trên rồi.” La chinh cười mỉm nói.
“Sửa phù văn? Hừl Tên nhóc ngươi ăn nói bừa bãi! Phù văn tầng sáu của Thăng Long Đài vô cùng huyền ảo, cho dù là phù văn sư đứng đầu Trung Vực cũng không sửa được, ngươi có thể làm được?” Hắc Nha cười lạnh.
Lúc trước mấy tông môn lớn đã đoán ra vấn đề ở phù văn tầng thứ sáu, vì vậy đã phái phù văn sư đứng đầu Trung Vực lên trên điều tra, cuối cùng lại không có kết quả gì.
Phù văn đó thực sự quá tinh diệu, căn bản không phải là thứ mà phù văn sư ở Trung Vực có thể sửa được!
La Chinh nhún nhún vai nhìn Thạch Khắc Phàm nói: “Ta không biết phân minh thành vân Hải của Thiên Hạ Thương Minh có truyền tin tức của ta đi hay không, nêu đã truyền đi thì Thạch minh chủ chắc biết rõ trình độ phù văn của ta.”
Câu này của La chinh không đầu không đuôi, nhưng ánh mắt của mọi người lại tập trung trên người Thạch Khắc Phàm.
Thạch Khắc Phàm trợn tròn mắt, lắc lắc cái đầu tròn vo, đột nhiên vồ một cái bổp lên đầu mình: “La chinh? La chinh? Sao ta lại quên mất chuyện này!”
Mấy tháng trước, Mặc Nhạc chương – Minh chủ phân minh thành Vân Hải của Thiên Hạ Thương Minh quả thực có báo thông tin này lên.
Phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ tuyệt đối là đối tượng chú ý đặc biệt của Thiên Hạ Thương Minh, nhưng Thạch Khắc Phàm lại không liên kết La chinh ờ trước mắt và vị phù văn sư La chinh kia lại với nhau.
Hiện giờ nghe thấy chính bản thân La chinh nói vậy, Thạch Khắc Phàm làm gì còn đạo lý không nhớ nổi.
Thạch Khắc Phàm cười híp mắt, gật đầu nói với mấy vị cường giả Hư Kiếp cảnh nói: “La chinh nói không sai.
Nêu luận về trình độ phù văn thì ở Trung Vực, e là chỉ có Phong Quan Ngọc có thể sánh ngang với La chinh!”
Lời này vừa nói ra, tất cả đều rất kinh ngạc.
Chương 443: Bí mật ngàn năm
Thật ra ý Thạch Khắc Phàm muốn nói là, nếu La chinh trưởng thành, chỉ sợ đến Phong Quan Ngọc cũng còn lâu mới bằng được hắn.
Dù sao La chinh cũng chỉ mới từng đó tuổi mà đã có bút pháp hoàn mỹ đến thê rồi!
Hơn nữa Thạch Khắc Phàm cũng đã cẩn thận nghiên cứu phù văn mà Mặc Nhạc Chương nộp lên.
Điểm đặc biệt của mấy tấm phù văn định thần kia không chỉ là “bút pháp hoàn mỹ” hạng nhất, mà là kết cấu hoàn toàn mới của chúng khiên người ta chỉ biết nhìn vào rồi than thở!
Đấy hoàn toàn không phải là thứ mà một thiếu niên mới mười mấy tuổi đầu có thể vẽ ra được.
Nhưng Mặc Nhạc chương sẽ không lấy chuyện này ra để đùa cho vui, nên Thạch Khắc Phàm không thể không tin.
“Thạch minh chủ, chẳng lẽ ngươi và La chinh cùng tới đây để gạt chúng ta?” Trên mặt phu nhân Độc Huyết toàn là vẻ không thể tin nổi.
Hắc Nha cũng lắc đầu, nếu không tận mắt nhìn thấy, thì bọn họ rất khó để tin vào đánh giá của Thạch Khắc Phàm, sánh ngang với Phong Quan Ngọc? Đây là khái niệm gì thê?
Trình độ phù văn của Phong Quan Ngọc đã sớm khắc sâu vào trong lòng mỗi người, thuộc về cấp bậc bây giờ chưa có ai bằng, sau này cùng chẳng có ai theo kịp.
Tên La chinh trước mắt này có tài cán gì? Sao có thể đánh đồng với Phong Quan Ngọc được chứ?
“Mắc gì đại ca của ông đây phải lừa gạt các ngươi hả? Thích tin hay không thì tuỳ!” vẻ mặt Yên Duyệt Sơn tràn đầy hung hăng, bất ngờ nhảy ra nói một câu như thế.
Ba người mập mạp này không chỉ có thực lực mạnh mẽ, mà tính cách cũng khác nhau.
Thạch Khắc Phàm từng trải, kháo đưa đẩy, còn tính tình Yên Duyệt Sơn thì lại bộp chộp.
“Nhị đệ, không nên nóng nảy.” Thạch Khắc Phàm lắc đầu nói: “Nêu các vị đã không tin, vậy thì ta có thể đưa phù văn do La Chinh vẽ ra, sau khi các ngươi xem qua là biết ngay ấy mà! Hắn là phù văn sư thứ hai có bút pháp hoàn mỹ trong Trung Vực ta đấy!”
Ngay vào lúc Thạch Khắc Phàm chuẩn bị phái người lấy “kiệt tác” của La chinh đến thì La chinh cũng thấy bó tay luôn, chỉ số thông minh của đám cường giả Hư Kiếp cảnh này đúng là có hơi… Bồng nhiên hắn nói: “Có cần phải phiền như vậy không? Ta đã nói với các ngươi rồi, Thăng Long Đài đã khôi phục như thường, mỗi môn phái các ngươi cứ cử thử một người lên Thăng Long Đài không được sao?”
Lời La Chinh vừa nói ra, cả đám cường giả Hư Kiếp cảnh đều im lặng…
Thật ra tất nhiên mấy cường giả Hư Kiếp cảnh này cũng không ngu ngốc đến vậy. chủ yếu là vì lúc nãy bọn họ hoàn toàn chìm trong nồi khiếp sợ do Thạch Khắc Phàm nói, hắn sánh ngang với phù văn sư Phong Quan Ngọc! Bọn họ thật sự muốn xem tác phẩm của La chinh một chút, nhìn xem có thật sự lợi hại giống như những gì Thạch Khắc Phàm đã nói hay không!
Được La Chinh nhắc nhở, bọn họ mới nhớ tới việc chính của hôm nay!
“Đúng! xếp một người đi phi thăng là có thể chứng minh được lời nói của La chinh rồi! Huyền An, ngươi đi thử một chút đi!” Hắc Nha vượt lên trước một bước mở miệng nói, sau đó nám ngọc bội Long Hành trong tay mình cho một vị võ giả Hắc Sơn Tong.
Vừa đúng Huyền An cũng là một trong những người tham gia vây công La chinh, nghe thấy lời của tông chủ nhà mình, Huyền An gần như hưng phấn đến muốn nhảy dựng lên!
Đổi với Huyền An mà nói, đây tuyệt đối là một cơ hội cực lớn.
Tiên vào Thăng Long Đài, lên Thượng Giới rèn luyện, đừng nói là võ giả Thần Đan cảnh không có cơ hội này, mà ngay cả cường giả Hư Kiếp cảnh cũng không có nổi đâu!
“Vâng, Tông chủ!” Huyền An nói xong cũng nhanh chóng xông vào Thăng Long Đài.
Những người khác nhìn thấy Huyền An tiên vào Thăng Long Đài thì trên mật ai nấy đều toát ra vẻ hâm mộ.
Nêu như lời nói của La Chinh là sự thật, thì đúng là Huyền An lời to rồi.
Huyền An từ tầng thứ nhất, muốn giết thẳng một mạch đến tầng thứ sáu Thăng Long Đài thì còn cần một khoảng thời gian nhất định, mấy võ giả đứng yên tĩnh chờ trước cửa Thăng Long Đài.
Ước chừng qua nửa canh giờ, cuối cùng Huyền An cũng vượt qua được tầng tầng khảo nghiệm của Thăng Long Đài, leo đến tầng cao nhất.
“Uỳnh uỳnh!”
Chỉ một lát sau, trên đình Thăng Long Đài loé lên quầng sáng màu trắng.
Vào lúc này, trong ánh mắt của tất cả những võ giả ở thành Thiên Khải đều tập trung lại đây, cho dù là những lão quái vật không chịu lộ diện kia cũng tập trung tinh thần chú ý đến nơi này!
“Vút!”
Trên đỉnh Thăng Long Đài bắn ra một tia sáng trắng, phóng thắng lên hướng bầu trời rồi biến mất trong chín tầng mây!
“Thành công?”
Trên mặt phần lớn các tông chủ đểu lao nhao toát ra vẻ hưng phấn.
Đúng là sau khi Huyền An tiến vào Thăng Long Đài thì phi thăng, lời La chinh nói không sai.
Thấy cảnh này, vẻ mặt của Ninh Vũ Điệp cũng ngày càng kỳ quái.
Nàng cảm thấy có cái gì đó không đúng, có thật là tên La Chinh này tốt như vậy không? Hắn sẽ thành thành thật thật sửa lại phù văn ở tầng thứ sáu à? chẳng lẽ có cạm bẫy gì ở đây?
Ninh Vũ Điệp có thể nghĩ đến thì không có khả năng những vị tông chủ khác không nghĩ ra được.
Sau khi Huyền An lợi dụng Thăng Long Đài để phi thăng thì trong tay Hắc Nha cũng xuất hiện thêm một tấm ngọc bài: “Đây là ngọc bài bản mệnh của Huyền An, nếu như Huyền An chết, thì tấm ngọc bài bản mệnh này cũng sẽ vờ vụn theo.”
Nói rồi Hắc Nha thuận tay ném đi, tấm ngọc bài này bị lão ném lên đỉnh Thăng Long Đài rồi xoay tròn ở bên trên.
Nêu muốn thử xem Huyền An có an toàn hay không, có lẽ vẫn cần thêm một khoảng thời gian nữa. chỉ có điều đám bọn họ không biết được rằng, lần này cần phải rất lâu, rất lâu, hoặc rất có thể cả đời Huyền An cũng không trở về được.
Nêu chứng minh được Thăng Long Đài đã hoạt động lại như thường, vậy thì phần lớn cường giả Hư Kiếp cảnh cũng không vội nữa, bọn họ có rất nhiều thời gian để kiểm chứng xem Thăng Long Đài này có an toàn hay không.
Thật ra đám cường giả Hư Kiếp cảnh này cũng không vội phi thăng lên Thượng Giới làm gì.
Bọn họ muốn chiếm Thăng Long Đài thành của riêng mình, đều là vì muốn giữ lại một đường lui cho bản thân.
Võ giả có thực lực càng mạnh mẽ thì lại càng sợ cái chết.
Mặc dù tuổi thọ của cường giả Hư Kiếp cảnh có kéo dài, nhưng cuối cùng cũng phải có một điểm cuối.
Thời gian là một con dao vô cùng sắc bán, luôn có thể cho một nhát trí mạng vào đúng những lúc cuối cùng của cuộc đời bọn họ.
Vì vậy vào lúc gần hết tuổi thọ, có rất nhiều cường giả Hư Kiếp Cảnh đi vào một số nơi vô cùng nguy hiểm chỉ để tìm kiêm những món bảo vật có thể kéo dài tuổi thọ, thậm chí còn bằng lòng bất chấp nguy hiểm đến tính mạng để vào rèn luyện ở Thần quốc.
Nếu như sau này tu vi của mình thật sự không thể đột phá tiếp được nữa thì có thể gửi gắm hy vọng vào Thượng Giới, tìm kiếm cơ hội để đột phá! Điều này là suy nghĩ của phần lớn những cường giả Hư Kiếp cảnh.
“Bây giờ, ta có thể đi được chưa?” La chinh hỏi Thạch Khắc Phàm.
Thạch Khắc Phàm gật đầu nói: “Nêu như vấn đề của Thăng Long Đài đã giải quyết xong thì tất nhiên trong thành Thiên Khải sẽ không có ai làm khó ngươi đâu!”
Đám cường giả Hư Kiếp cảnh kia không để ý đến La chinh.
Thật ra lấy thân phận của bọn họ, lại đi làm khó một tiểu bối chỉ mới Chiếu Thần cảnh thì đúng là chuyện không được quang vinh cho lắm. chẳng qua Thăng Long Đài có liên quan rất lớn, bọn họ không thể không làm vậy được.
Ninh Vũ Điệp lạnh lùng trừng mắt nhìn La chinh, hừ một tiêng, sau đó phi thân đi mất.
Trên mặt La chinh lộ ra nụ cười khổ, nhưng rồi cũng đi theo sau.
“Vì sao lại sửa Thăng Long Đài?” Ninh Vũ Điệp dùng chân nguyên truyền âm, truyền giọng nói lạnh lùng vào tai La Chinh, giống như một cơn gió lạnh xông vào vậy.
La Chinh cười hắc hắc, dùng chân nguyên truyền âm nói: “Bởi vì ta muổn dùng nó để lừa người!”
“Lừa người?” Trên mặt Ninh Vũ Điệp hiện lên một chút kinh ngạc.
Nàng hiểu rất rõ tính tình của La chinh, thằng nhóc này nhất định sẽ không làm mấy chuyện hại mình lợi người đâu.
Nhưng cuối cùng thì lừa người thê nào hả? Dù thê nào thì nàng nghĩ mãi vần không rõ được!
La Chinh suy nghĩ một lúc, sau đó nói: “Từ Thăng Long Đài sẽ phi thăng lên biên giới của chân Long giới, đó cũng là nơi tập trung của tộc Long mạch.
Nêu trong cơ thể không có huyết mạch Chân Long thì sẽ bị giam giữ một nghìn năm.”
“Cái gì?” Đôi mắt xinh đẹp của Ninh Vũ Điệp trợn lên, trên mặt đầy vẻ khiếp SỢ: “Còn có chuyện như thê à?”
“ừ.” La Chinh gật đầu.
Giam giữ một nghìn năm…
Cho dù là tuổi thọ của cường giả Hư Kiếp cảnh thì cũng chỉ hơn một nghìn năm mà thôi.
Tựa như Hắc Nha đã sống hơn bốn trăm năm rồi, nếu như Hắc Nha phi thăng lên Thượng Giới, chỉ sợ cái mạng đành phải nộp luôn ở đó!
“Không đúng! vậy sao ngươi có thể quay về từ Thượng Giới được?” Ninh Vũ Điệp nhíu mày hỏi.
La Chinh có thể tránh được chuyện bị giam giữ một nghìn năm, hoàn toàn là nhờ vào Thanh Long, có điều lý do này, La Chinh không thể nào nói cho Ninh Vũ Điệp nghe được.
Nhưng mà hôm nay Ninh vũ Điệp chịu giúp đỡ bản thân mình như thế, cũng khiến La chinh cảm thấy vô cùng cảm động.
La Chinh suy nghĩ một chút rồi sau đó lập tức nói với Ninh Vũ Điệp: “Tìm một nơi an toàn rồi hẵng nói.”
Đại hội võ đạo sắp diền ra; trong thành Thiên Khải tập trung phần lớn những lão quái vật ở Trung Vực, tai mắt hay thần thức của đám lão quái vật này đều vô cùng nhạy cảm.
Ninh Vũ Điệp yên lặng gật đầu rồi nói: “Đi theo ta!”
Sau đó dưới sự dần dắt của Ninh Vũ Điệp, hai người bay thẳng một đường vào một cung điện cực kỳ xa hoa trong thành Thiên Khải.
Rõ ràng cung điện này được Thiên Hạ Thương Minh xây dựng để tiếp đón những vị khách quý, và tất nhiên Ninh Vũ Điệp cũng nằm trong hàng ngũ khách quý đó rồi.
La Chinh vừa tiến vào cung điện kia thì Ninh Vũ Điệp đã vung tay lên, trên mặt đất của cung điện xuất hiện một hoa văn hình bông tuyết cực lớn.
Hoa văn hình bông tuyết này liên tục xoay chuyên, sau đó tạo thành một kết giới huyen băng bao bọc lấy La chinh và nàng bên trong nó.
“Không ai có thể nghe thấy lời nói của chúng ta.
Nói đi, ngươi đã nói võ giả nào phi thăng lên Thượng Giới thì sẽ bị giam giữ một nghìn năm, vậy thì ngươi… làm sao trở về được?” Ninh Vũ Điệp hỏi.
La Chinh cười hắc hắc, lấy một cái bình nhỏ từ trong nhằn tu di ra, sau đó hắn thuận tay ném cái bình nhỏ ấy cho Ninh vũ Điệp: “Dựa theo quy định của Nhân tộc Long mạch, chỉ cần trong cơ thể có được một giọt máu chân Long thì cũng được xem như là tộc nhân của bọn họ, cái này là để tặng cho ngươi!”
Ninh Vũ Điệp nhận lấy cái bình nhỏ của La chinh, ở trong bình rõ ràng đang chứa một giọt máu cứ liên tục nhảy lên.
Cho dù Ninh Vũ Điệp có kiến thức uyên bác cũng không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh: “Cái này là… máu chân Long?”
Chương 444: La Chinh oán hận
Trong Đại Thế Giới nơi La chinh ở từng có truyền thuyết về Chân Long.
Nhân tộc Long mạch phân bố rộng rãi trong các Đại Thê Giới, thậm chí trong một số Đại Thế Giới còn đứng đầu thiên hạ. có điều tại Đại Thê Giới này của La chinh, mặc dù tộc Long mạch cũng có một thời cực thịnh, nhưng cuối cùng củng suy tàn.
Nhưng con hung thú như Giao Long, ứng Long, Giác Long này chính là những linh thú mà Nhân tộc Long mạch từng nuôi dưỡng, chẳng qua sau khi Nhân tộc Long mạch suy tàn thì chúng lại trở thành hung thú vô chủ.
Còn những ghi chép về chân Long thì có lẽ phải quay ngược dòng thời gian để tìm hiểu.
Mười sáu vạn năm trước, ở bờ bên kia của Bạo Loạn Tinh Hải từng xảy ra một cuộc chiến trước nay chưa từng có.
Lúc đó bảy đại Thần quốc liên hợp với nhau phát động một cuộc chiến tranh lớn với Nhân tộc Long mạch!
Mặc dù Nhân tộc Long mạch có được truyền thừa của chân Long tộc, nhưng dưới sự liên thủ của bảy đại Thần quốc, cuối cùng cũng bị đánh bại! Mà bảy đại Thần quốc cũng thừa thê đuổi theo, muốn tiện đường giết sạch Nhân tộc Long mạch.
Lúc Nhân tộc Long mạch bị ép vào bước đường cùng đã phải tê đi tính mạng của trăm vạn tộc nhân, miền cưỡng mở ra một lối đi, triệu ra một con chân Long!
Nghe nói con chân Long đó lớn đến mức không ai có thể tưởng tượng nổi, trong lối đi khổng lồ đó, cũng chỉ xuất hiện một cái đầu rồng thật lớn mà thôi.
Mà cái đầu rồng này cùng chỉ phun một hơi thở của rồng, rồi sau đó lối đi hoàn toàn bị sụp đổ, con Chân Long kia cũng bị chôn vùi trong lối đi đó.
Vì Đại Thê Giới là một vị trí ở cấp thấp nên rất khó để chống đỡ được cho một thần thú siêu cấp mạnh mẽ như thê xuất hiện, cho dù là lối đi được mở bằng cách hiến đi trăm vạn tính mạng tộc nhân đi nữa thì, cũng chỉ đủ cho cái đầu rồng ấy xuất hiện được vài nhịp thở, phun một hơi thở của rồng ra mà thôi.
Cũng bởi vì một hơi thở của rồng này mà bảy đại Thần quốc đã bị diệt mất ba, chỉ còn tứ đại Thần quốc được lưu truyền lại cho hậu thê mà thôi.
Mặc dù cuối cùng Nhân tộc Long mạch cũng bị Thần quốc tiêu diệt, thê nhưng con chân Long phá vỡ không gian để xuất hiện kia cũng để lại ấn tượng sâu sắc cho đám người ở Đại Thê Giới! Qua thời gian mười mấy vạn năm, cho dù là núi cao cũng có thể biến thành sông, biển rộng cũng có thể trở thành ruộng vườn, thê nhưng cái cảnh ấy vẫn mãi được lưu truyền trong thê gian, được ghi lại mãi cho đến ngày nay!
Sự mạnh mẽ của chân Long, đã không còn là trình độ mà người thường có thể tưởng tượng được nữa rồi.
Đây cũng là lý do vì sao Ninh Vũ Điệp lại giật mình như thế.
Ngày đó sau khi La chinh một mình rời khỏi vân Điện, Ninh Vũ Điệp cũng từng tìm kiếm, có điều nàng đã từng xông xáo cùng La Chinh trong Thử luyện Giả chi Lộ nên cũng biết rõ số mệnh của La chinh vô cùng thịnh vượng.
Những người có số mệnh này thường không dề bỏ mạng đến vậy, thậm chí còn có thể tìm được một cơ duyên nào đó rất tốt, sẽ không kém hơn việc ở lại Vân Điện tu luyện.
Và hiển nhiên, Ninh Vũ Điệp cũng chỉ đoán đúng được một nửa.
Cơ duyên mà La chinh gặp được còn vượt xa khỏi sự tưởng tượng của nàng nhiều!
Một giọt máu Chân Long, tuỳ tuỳ tiện tiện lấy ra tặng người! Vậy rốt cuộc cơ duyên này lớn đến mức nào?
Cũng không phải Ninh Vũ Điệp không lấy ra được thứ có thể so ngang với máu chân Long, nhưng nghĩ cũng biết thứ này quan trọng tới mức nào, cho dù thê nào thì nàng cũng không nỡ tặng cho người khác!
Rốt cuộc là vì thằng nhóc này hào phóng? Hay là vì não bị hỏng rồi?
Nhìn thấy mặt Ninh Vũ Điệp đầy vẻ cổ quái, La chinh cười hắc hắc, đưa tay về phía Ninh Vũ Điệp rồi nói: “Không lấy? Không lấy thì trả lại đây cho ta!”
“Bốp!”
Ninh Vũ Điệp đánh một cái, đẩy tay La chinh ra.
Đôi mắt xinh đẹp của nàng hung hăng trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, sau đó cất máu Chân Long vào.
Không biết vì sao, Ninh Vũ Điệp phát hiện ra khi ở trước mặt La Chinh, nàng lại không có một chút kiêu ngạo nào.
Nàng đường đường là Điện chủ vân Điện, cho dù là đám trưởng lão Hư Kiếp Cảnh kia đứng trước mặt nàng cũng không dám lỗ mãng, còn thằng nhóc này chỉ là một tên đệ tử nhỏ bé ớ vân Điện mà thôi!
Nhưng đáng giận hơn chính là, rõ ràng La chinh đã biết thân phận của nàng rồi mà vẫn không hề quan tâm, có phải nên nhắc nhở hắn một chút hay không nhỉ…
“Tiểu Điệp, ta vừa nghe thấy bọn họ đang thảo luận về chuyện của đại hội võ đạo.
Đại hội võ đạo này được tổ chức vì Thăng Long Đài à?” Đột nhiên La chinh lại hỏi.
Ninh Vũ Điệp gật đầu: “ừ, ba tháng trước, sau khi Thăng Long Đài xuất thế, mấy đại tông môn cũng vì nó mà xảy ra tranh chấp.
Cuối cùng Thiên Hạ Thương Minh ra mặt, tổ chức sớm đại hội võ đạo mười năm một lần vào năm nay.
Hơn nữa trong phần thưởng dành cho người đứng đầu có thêm một Thăng Long Đài.
Thê mà không ngờ… thật ra Thăng Long Đài này lại là một con đường chết.
Nêu không có máu chân Long thì cho dù thật sự thắng được Thăng Long Đài đi nữa cũng vô dụng.”
Nói xong Ninh Vũ Điệp cùng lắc đầu theo, rõ ràng vẫn còn đang đắm chìm trong nồi khiếp sợ mà tin tức của La chinh mang đến.
“Người tham gia đại hội võ đạo lần này chỉ có Huyết Mộc Nhai, Hắc Sơn Tông, Hư Linh Tông thôi à?” La chinh lại hỏi.
Nghe thấy vấn đề của La chinh, Ninh Vũ Điệp liếc hắn một cái, thê nhưng vẫn trả lời: “Chắc chắn là không chỉ có vậy, còn có mấy tông môn tứ phẩm như Huyền Âm Quán, thậm chí còn có không ít những đệ tử của các võ giả độc lập, còn có một vài đệ tử ưu tú trong những tông môn tam phẩm cũng tham gia!” “Võ giả độc lập?” La Chinh hỏi lại lần nữa.
“Trên cơ bản thì những võ giả độc lập đều đến đây cả rồi, ví dụ như thánh nhân Nho đạo Liễu Văn xương, tôn giả Nam Hoa – Hướng Thiên Tinh, còn có Đông Tà vương – Thôi Tà.
Bọn hắn đều dẫn theo những đệ tử ruột của mình tới đây.” Ninh Vũ Điệp nói.
Nghe thấy hai từ Thôi Tà, trong mắt La chinh chợt loé ra chút sát khí rồi lập tức biến mất, nhưng có điều vẫn bị Ninh Vũ Điệp nhạy cảm bắt được.
Hình như thằng nhóc này đang hỏi thăm mấy chuyện về Thôi Tà, chẳng lẽ hắn có mâu thuẫn gì với Đông Tà vương ư? Điều này sao có thể chứ?
Một võ giả sinh ra trong một tông môn nhị phẩm ở Đông Vực, dù thê nào cũng khó có khả năng dính dáng đến Thôi Tà được.
Bồng nhiên lúc đó, dường như Ninh Vũ Điệp vừa nghĩ tới điều gì, hai mắt hơi mở to ra!
“Ngươi đoán ra rồi.” La chinh lạnh lùng nói.
Ninh Vũ Điệp gật đầu.
Đoán ra được đáp án này cũng không khó, chính Ninh Vũ Điệp đã phái người giao La Yên cho Thôi Tà mà.
Nàng vần còn ấn tượng với La Yên có Âm Thể Tử Cực.
Mà xuất thân của La Yên lại từ Đông Vực, La chinh cũng có xuất thân tương tự, hơn nữa La chinh còn có sát ý với Thôi Tà.
Với cái đầu thông minh như Ninh Vũ Điệp thì gần như chỉ trong nháy mắt đã hiểu rõ cả rồi.
Nàng thân là Điện chủ vân Điện, chuyện quan trọng nhất cần phải làm là phát triển tông môn, còn La Yên chẳng qua chỉ là một nữ đệ tử thiên tài trong tông môn nhị phẩm thuộc vân Điện mà thôi.
Nêu như chỉ vì La Yên mà nàng chống đối lại Thôi Tà mới đúng là chuyện không sáng suốt, đó là sự vô trách nhiệm đối với toàn bộ vân Điện!
Ninh Vũ Điệp im lặng, nhất thời nàng không biết nên nói cái gì cho phải.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Ninh vũ Điệp, trong lòng La Chinh lại dâng lên một chút tức giận.
Chuyện của La Yên, hắn vần luôn giấu kín trong lòng, sau khi đến Trung vực cũng chưa từng nói với bất cứ ai.
Ngoại trừ Hoa Thiên Mệnh và Bùi Thiên Diệu biết một chút thì bên ngoài không còn ai biết rõ chuyện này nữa.
Chuyện vân Điện giao La Yên cho Thôi Tà, Thạch Kinh Thiên cũng từng giải thích với La chinh rồi.
Thôi Tà thật sự quá mạnh mẽ, vân Điện cũng bị ép đến mức bất đắc dĩ.
Nhưng sâu trong lòng La chinh vần tồn tại một chút oán hận như cũ, một chút oán hận này vẫn luôn bị La chinh chôn thật sâu, nhưng cuối cùng cũng chịu không nổi mà bạo phát ngay tại đây.
“Ngươi không cảm thấy, có lẽ ngươi nên xin lỗi ta sao?” La Chinh nhìn Ninh Vũ Điệp nói: “Nêu như ngươi có thể bảo vệ La Yên giống như đã bảo vệ ta khi nãy, chưa chắc La Yên đã bị Thôi Tà mang đi!” “Ta…” Vẻ mặt Ninh Vũ Điệp không được tự nhiên.
“Là vì cảm thấy giá trị Âm Thể Tử Cực của La Yên không lớn, còn ta lại nắm giữ bí mật của Thăng Long Đài? Nêu không phải ta giữ bí mật của Thăng Long Đài, thì sẽ không đáng để ngươi ra tay!” Ánh mắt La chinh sáng rực, nhìn chằm chằm vào Ninh Vũ Điệp rồi nói.
Tuổi của Ninh Vũ Điệp cũng không lớn, mặc dù lúc ở vị trí Điện chủ Vân Điện thì khí thế phi phàm, nhưng tuổi nội tâm vẫn có sự chênh lệch, trong lòng vẫn rất dễ dao động, đặc biệt là lúc lòng lại mang áy náy với người khác.
Huống chi lúc cùng lang thang trong Thử Luyện Giả chi Lộ với La Chinh, cũng lấy địa vị ngang hàng để kết bạn.
Dưới sự ép hỏi của La chinh, Ninh Vũ Điệp gần như bỏ qua cả thân phận của mình, giống như một đứa bé phạm lồi đứng trước mặt La chinh…
Nếu như bị người ngoài nhìn thấy, đường đường là một cường giả Hư Kiếp Cảnh, Điện chủ vân Điện lại bị một tên võ giả Chiêu Thần cảnh ép hỏi như thế, kinh hoảng như thế, chỉ sợ là sẽ kinh ngạc đến mức trợn lồi cả mắt mất.
Trên khuôn mặt xinh xắn thanh tú của nàng, toàn là vẻ mất tự nhiên, loại khí thê mạnh mẽ mà ngồ nghịch ngày xưa đã bị cuốn sạch.
Giờ phút này nàng giống như một cô gái nhỏ mắc lồi, lặng lẽ cụp hai mắt rồi nói: “Xin lồi…”
La Chinh vốn còn muốn mắng thêm một câu, xin lồi thì làm được cái rắm gi, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Ninh Vũ Điệp, bỗng nhiên hẳn lại hơi mềm lòng.
Nhưng đúng là nàng không còn cách nào khác.
Không phải thê giới võ giả vốn là như thê sao? Mặc dù Thôi Tà không có tông môn, thuộc về loại võ giả độc lập, nhưng dù sao hắn cũng là cường giả đứng đầu Trung Vực! cho dù là Hư Linh Tông cùng không muốn đối đầu với Thôi Tà, vậy thì vân Điện lại càng không muốn!
Với tư cách là Điện chủ vân Điện, nàng làm như vậy thì có sai đâu chứ?
“Bỏ đi.” La Chinh xua tay.
Nhìn thấy vẻ mặt La chinh, Ninh Vũ Điệp lại bĩu môi, không nói gì.
Nhưng bên cạnh lại truyền đến giọng nói của một bà lão: “Đông Tà vương mang muội muội của ngươi đi, có bản lĩnh thì ngươi đi mà nổi điên với hắn ta ấy! Ở đây trách cứ vân Điện của ta, ngươi có quyền gì chứ?”
Nghe nói như thế, trong lòng La chinh cả kinh, sau đó nhìn thấy một bà lão tóc trắng xoá, cái lưng còng xuống, đi xuyên vào kết giới mà Ninh Vũ Điệp bố trí nhưng không bị cản trở chút nào, cứ lững thững mà đi tới.
Ninh Vũ Điệp vội vàng nghênh đón, đỡ cánh tay của bà lão rồi kêu một tiếng: “Sư phụ.”
Chương 445: Tiểu tâm tư
Mặc dù bà lão này có dáng vẻ tuổi già sức yếu, thế nhưng trong đôi mắt lờ mờ kia lại có một loại khí thế thu hút tâm hồn người khác, cho dù bước chân chỉ đang lững thững đi lại thôi cũng ẩn chứa một loại ý cảnh nào đó.
Nghe thấy Ninh vũ Điệp gọi bà lão ấy là sư phụ, La chinh mới biết được thân phận của bà.
Bà chính là lão quái vật chổng lưng cho Vân Điện!
Mặc dù thiên phú của Ninh Vũ Điệp rất cao, đến loại công pháp như Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh cũng cố gắng luyện được, chỉ thiếu chút nữa là có thể đại thành, thế nhưng cuối cùng vì căn cơ còn quá thấp nên có thể làm được vị trí Điện chủ, hoàn toàn là nhờ bà lão này đây.
Bà lão nghe thấy tiếng gọi của Ninh Vũ Điệp cũng không đáp, mà lại nói tiếp với La chinh: “Hơn nữa, ngươi cũng chỉ là một tên đệ tử Tinh Anh Đường của vân Điện mà thôi, ta thật không biết là ai cho ngươi lá gan, dám đứng trước mặt chất vấn Điện chủ!” Nói xong, bà lão lại nói với Ninh Vũ Điệp: “Tiểu Điệp, cả con cũng thế.
Một tên đệ tử Tinh Anh Đường thôi, vậy mà cũng có thể đứng trước mặt chất vấn con sao? vậy Điện chủ như con còn mặt mũi nào mà tồn tại hả? còn uy nghiêm nào mà tồn tại? vậy mà con còn nói xin lồi với hắn ta!”
Miệng Ninh Vũ Điệp hơi giật, nàng vốn định nói với sư phụ, thật ra La chinh không giống thế, thê nhưng lại sợ sư phụ hỏi La Chinh có chỗ nào không giống?
La Chinh không giống ở đâu? vấn đề này nàng thật sự không trả lời được, nhưng thân là Điện chủ vân Điện đúng là nàng không có chút uy nghiêm nào trước mặt La chinh cả. chồ không giống nhau mấu chốt nhất là ở đây… có điều nếu như nàng thật sự dám trả lời như vậy, chỉ sợ sư phụ sẽ mắng chết nàng ngay.
“Thôi Tà muốn bố trí đại trận Thiên Ma HỢp Hoan, đột phá giới hạn sinh tử của hắn nên phải gom đủ ba võ giả Thần Đan cảnh.
Hơn nữa mỗi một võ giả đều phải có Âm Thể Tử Cực vô cùng hiếm gặp.” Bà lão dùng giọng nói khàn khàn giải thích: “Loại thể chất đặc biệt như Âm Thể Tử Cực này, rất hiếm trong thiên hạ.
Nêu muốn tìm đủ ba người thì khó càng thêm khó! Có điều Thôi Tà tìm được hai người rồi, một người là muội muội La Yên của ngươi, một người khác nữa chính là Tư Diệu Linh! Chỉ còn một người nữa thôi là đại trận Thiên Ma HỢp Hoan có thể bày ra được rồi.
Lần này Tư Diệu Linh sẽ lấy thân phận đệ tử của Thôi Tà để tham gia đại hội võ đạo, nếu như ngươi có bản lĩnh thì có thể đánh chết Tư Diệu Linh trong đại hội này!”
Nghe lời bà lão nói, ánh mắt La chinh loé sáng lên!
Hoá ra có một võ giả Âm Thể Tử Cực khác sẽ tham gia đại hội võ đạo sao?
Chuyện tìm Âm Thể Tử Cực thì vô cùng khó khăn, nếu không cũng không có khả năng Thôi Tà đã chuẩn bị nhiều năm như thế, mà vẫn khổ sở đi kiêm người có Âm Thể Tử Cực cuối cùng.
Nêu như mình có thể đánh chết Tư Diệu Linh, chắc chắn sẽ khiến kê hoạch của Thôi Tà bị kéo chậm lại rất nhiều!
Đổi mặt với Thôi Tà, La chinh vẫn luôn không biết phải làm thế nào.
Đối với hắn mà nói, Thôi Tà thật sự quá mạnh, vì vậy từng giây từng phút hắn đều có cảm giác thời gian vô cùng gấp gáp và không biết phải làm thê nào.
Nêu đợi La Chinh tu luyện đến ngưỡng thật sự trờ nên mạnh mẽ, chỉ sợ Thôi Tà đã sớm tìm được người có Âm Thể Tử Cực thứ ba, cũng đã bố trí xong đại trận Thiên Ma HỢp Hoan rồi!
“Đánh chết Tư Diệu Linh? Tư Diệu Linh này có tu vi gì?” La Chinh hỏi.
“Thần Đan cảnh trung kỳ.” Bà lão thản nhiên nói.
Nghe thấy đáp án này, La chinh hơi nhíu mày.
Mặc dù hắn đã lên Thăng Long Đài, thực lực và tu vi cũng đã tiên cảnh, nhưng để giết một võ giả Thần Đan cảnh trung kỳ, trong lòng La Chinh hoàn toàn không chắc chắn.
“Nếu như không dám, vậy thì ngươi cút đi cho ta.
Đừng có giống đàn bà như vậy, hết trách cái này lại trách cái kia, sau đó lại trách lên đầu Tiểu Điệp nhà ta!” Bà lão tức giận nói.
Xem ra bà lão này vẫn canh cánh trong lòng chuyện La chinh ép Ninh Vũ Điệp phải xin lồi.
“Trên đại hội võ đạo, có thể đánh chết đối phương à?” La Chinh lại hỏi.
Bà lão hừ lạnh một tiêng, “Thế ngươi cho rằng đại hội võ đạo này, giống như đại hội toàn phong mà ngươi tham gia ở Thanh vân Tông hả? còn phải chú ý đến điểm thì dừng?”
Thi đấu trong tông môn đúng là phải chú ý đến điểm dừng.
Dù trong trận đấu có nhiều võ giả bị thương, thậm chí còn từng có người chết, nhưng mọi người vẫn lấy so tài là chính, bình thường sẽ không làm tổn thương đến tính mạng đối phương.
Nhưng đại hội võ đạo lại không giống vậy!
Đại hội võ đạo mười năm một lần được tổ chức ở thành Thiên Khải, sổ võ giả bỏ mạng trên đó không biết có bao nhiêu!
Những võ giả này đến từ các tông môn khác nhau, kẻ thua cuộc thì phải xem tâm trạng của đối phương như thê nào.
Tâm trạng tốt còn có thể tha cho ngươi một mạng, nhưng tâm trạng không tốt thì trực tiếp muốn mạng của ngươi ngay.
Hơn nữa cũng sẽ chẳng có ai thương cảm cho ngươi đâu.
Nói trắng ra thì đại hội võ đạo chính là tử đấu! Hơn nữa lúc này vì còn Thăng Long Đài nên độ quan tâm của tất cả những đại tông môn cao hơn trước kia rất nhiều, mong muốn tranh giành danh hiệu đệ nhất cũng nhiệt tình hơn. có thể tưởng tượng đại hội võ đạo lần này dữ dội hơn những lần trước biết bao nhiêu.
Vì vậy có người nói, đại hội võ đạo mà Thiên Hạ Thương Minh tổ chức mười năm một lần thật ra chính là một cuộc chiến tranh tông môn quy mô nhỏ, cùng là nơi để khảo nghiệm thực lực thật sự của tất cả những đại tông môn trong thời kỳ hoà bình này.
“Tham gia đại hội võ đạo, cần có yêu cầu gì?” La chinh lại hỏi.
Nghe thấy La chinh hỏi như vậy, lông mày Ninh Vũ Điệp nhướng lên, giành hỏi trước cả sư phụ: “Ngươi tính tham gia?”
“Tất nhiên.” Ánh mắt La chinh vần nhìn thẳng Ninh Vũ Điệp, gật đầu không hề nhượng bộ.
Lúc đầu La Chinh vốn cũng có ý định tham gia đại hội võ đạo lần này! Nghiêm túc mà nói, hắn cũng đã được xem như một thành viên của Nhân tộc Long mạch, hoặc nên nói là một thành viên của Long Uyên Cung.
Nếu La chinh muốn phi thăng lên chân Long giới thì phải dựa vào Thăng Long Đài, khỏi nói cũng biết Thăng Long Đài đối với hắn quan trọng như thê nào.
“Ngươi có biết tham gia đại hội võ đạo lần này, thực lực của những người khác như thê nào không?” Ninh Vũ Điệp lại hỏi.
La Chinh suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu nói: “Không biết rõ lắm.”
Ninh Vũ Điệp cười lạnh một tiếng, sau đó lắc đầu nói: “Đến thực lực của những võ giả khác còn không biết mà cũng dám tham gia đại hội võ đạo sao? Đại hội võ đạo lần này giới hạn thực lực của võ giả tới Thần Đan cảnh trung kỳ! Hơn nữa những võ giả này đều đến từ những tông môn tứ phẩm, thậm chí còn từ tông môn ngũ phẩm, còn có đám thiên tài do mấy lão quái vật kia chuyên tâm đào tạo ra! Ngươi xác định ngươi có thể chống lại bọn họ được sao? với thực lực chiêu Thầm Tam Trọng của ngươi à!”
“Đừng nói là bọn họ, cho dù là Tông Mạc Tà, Hiên viên Hiểu của Vân Điện ta, ngươi cũng còn lâu mới là đối thủ…”
“Huống chi danh sách năm người của vân Điện cũng đã chốt lại rồi, nếu như muốn tham gia thì phải giống như những võ giả độc lập kia, tự lấy tư cách của bản thân.”
“Nêu như ngươi cứ muốn đi tìm chết, ta cũng sẽ không ngăn cản ngươi!”
Ninh Vũ Điệp liên tiếp bật ra mấy câu, La chinh thì lại liên tục trầm mặc.
Mãi đến khi nàng nói xong, La chinh mới nghiêm mặt nói: “Đại hội võ đạo, ta phải tham gia.
Thăng Long Đài ta cũng phải lấy được.
Tư Diệu Linh cũng nhất định phải chết!”
Nói xong, La chinh lại chọn quay đầu rời đi.
“Ngươi!” Nàng vốn muốn khuyên La chinh không nên tham gia đại hội võ đạo lần này, nêu không rất có thể sẽ chết.
Nhưng La Chinh chỉ nói mẩy câu ngắn gọn lại khiến Ninh Vũ Điệp không nói được lời nào.
Vậy mà trong mắt sư phụ của Ninh Vũ Điệp lại toát ra một chút ý tán thưởng.
Bà là lão quái vật sống đã thành tinh, vốn lúc đầu cũng không tức giận chuyện La chinh chỉ trích Ninh Vũ Điệp.
Nêu như La chinh có tư cách của một võ giả thì nhất định phải có trách nhiệm của bản thân mình!
“Không được đi!” Ninh Vũ Điệp khẽ vươn tay, ánh sáng trước mặt La Chinh ngưng tụ lại thành băng, tầng kết giới này nàng cũng không huỷ bỏ.
Lúc này thực lực của nàng đã khôi phục đến Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, có thể giữ La chinh lại một cách rất dễ dàng.
Nhưng đúng vào lúc này, bóng dáng La chinh lại giống như ma quỷ vậy, lắc lư trước sau một cái liền giống như một bóng người dưới nước đang liên tục lay động, cứ tiếp tục lắc lư như vậy, tầng ánh sáng băng Ninh Vũ Điệp bố trí lại không tạo thành chút trờ ngại nào cho La chinh, bóng dáng của La Chinh cũng xuyên qua một cách dễ dàng.
Thấy cảnh này, trong mắt Ninh Vũ Điệp và sư phụ nàng đều dần hiện lên vẻ không thể tin nổi!
Vào giờ phút này thầy trò hai người đều có cảm giác mình gặp quỷ.
Thực lực của Ninh Vũ Điệp là gì? Hư Kiếp cảnh sơ kỳ đấy!
Hơn nữa tu vi của nàng đã tán đi chín lần, nên thực lực vượt xa những võ giả Hư Kiếp cảnh sơ kỳ khác nhiều! Kêt giới được bố trí từ thực lực của nàng lại bị La chinh xuyên qua một cách thật nhẹ nhàng? Rốt cuộc là tên La chinh này vừa mới làm cái gì thế?
“Nếu như ta không nhìn lầm thì hình như vừa rồi La chinh đã sử dụng lực quy tắc không gian, hơn nữa… lĩnh ngộ quy tắc không gian của hắn đã tương đối thấu đáo rồi. cho dù là Đại Mộng chân nhân của vân Điện ta cũng không làm được tới bước này.” Bà lão lắc đầu nói.
Lĩnh ngộ của Đại Mộng chân nhân về quy tắc không gian cũng được coi là nổi bật trong đám võ giả Trung Vực, nhưng ông ta cũng chỉ có thể sử dụng Huyền Thần Bộ ở những chồ có không gian bị suy yếu mà thôi, còn vừa rồi La chinh lại có thể đi xuyên qua kết giới của Ninh Vũ Điệp, thoạt nhìn thì không thấy có động tác đẹp mắt nào, nhưng lại ẩn chứa sự lý giải vô cùng sâu sắc với quy tắc không gian!
Ánh mắt Ninh Vũ Điệp vô cùng phức tạp, nàng có ý muốn đuổi theo, nhưng sư phụ lại đang đứng bên cạnh nên suy nghĩ một chút rồi nàng cũng nhịn xuống.
“Thằng nhóc này… đúng là có chút thú vị.
Nêu như hắn muốn tham gia đại hội võ đạo, thì cứ tuỳ hắn đi.” Bà lão thản nhiên nói, xong lại nhìn đồ đệ của mình có chút sâu xa hỏi: “Có điều Tiểu Điệp này, vì sao lúc nãy con nhất định phải cản hắn tham gia làm gì?”
Ninh Vũ Điệp nháy mắt một cái, lập tức trả lời: “Tốt xấu gì La Chinh cũng là đệ tử của vân Điện ta, nhìn thấy hắn đi chịu chết, con không đành lòng thôi!”
“A? Nêu như nói vậy, bọn Tông Mặc Tà, Hiên viên Hiểu không phải là đệ tử của Vân Điện chúng ta hay sao? Nêu như sợ chết, vậy thì còn tu luyện võ đạo để làm gì chứ?” Bà lão chất vấn, trong đôi mắt già lờ mờ kia đã có chút ý cười.
“Sư phụ nói gì vậy, học trò nghe không hiểu gì hết.” Ninh Vũ Điệp bắt đầu giả ngu.
Bà lão thở dài một hơi, vẻ mặt lại trờ nên vô cùng phức tạp.
Bà sổng đã nhiều năm như vậy rồi nên ánh mắt cũng rất hiểm.
Ninh Vũ Điệp nói chuyện với La chinh, nào có nửa phần dáng vẻ và tư thái mà Điện chủ nên có? Sao bà lại không nhìn ra chút tâm tư nhỏ bé này của nàng được?
Bà lão biết rõ Ninh Vũ Điệp và La chinh cùng xông pha trong Thử Luyện Giả chi Lộ, nhưng lại không biết chuyện gì đã xảy ra trong đó.
Mà cho dù đã xảy ra chuyện gì thì cũng không quan trọng.
Nêu như sau này La chinh thật sự có phần thực lực như thế, thì bà hoàn toàn bằng lòng gả Ninh Vũ Điệp ra ngoài.
Trong mắt bà lão, La chinh đúng là kỳ tài ngút trời, tiềm lực không hề nhỏ hơn Ninh Vũ Điệp chút nào, cũng vô cùng đáng giá để Vân Điện dốc lòng bồi dường!
Đáng tiếc là bây giờ hắn còn quá nhỏ yêu, không phải thiên tài nào cũng có cơ hội để phát triển một cách khỏe mạnh đâu.
Trước mắt hắn còn muốn đánh chết Tư Diệu Linh, làm kẻ địch với Đông Tà vương, chỉ cửa ải này thôi, còn chưa biết có qua được hay không…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










