[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 84 : Bắt heo (c416-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 416: Bắt heo
Điều làm La Chinh bất ngờ chính là tay nghề tên đầu bếp của quán rượu nhỏ này vô cùng ngon.
Mấy món ăn tuy đơn giản nhưng sắc, hương, vị đều tuyệt cả, La Chinh không nghĩ nhiều liền ăn lấy ăn để.
Trên mặt mấy tên sai vặt chớp chớp ý cười lạnh lẽo, trong ý cười này còn có một tia sát ý.
La Chinh từng đến Sát Lục Kiếm Sơn nên rất nhạy cảm với sát ý.
Làm sao lại không nhìn ra sát ý mà tên sai vặt phóng ra?
Có điều La Chinh cũng lười để ý, tất cả cứ đợi ăn no rồi tính.
Chỉ là cùng với việc ăn không ngừng nghỉ của La Chinh, ý cười trên mặt mấy tên sai vặt đó cũng dần dần biến mất, thay vào đó là bộ mặt hoài nghi không hiểu.
Trong La Chinh ăn như hổ đói, dọn sạch một bàn thức ăn, đột nhiên ngẩng đầu cười hắc hắc với tên sai vặt: “Các người đang hoài nghi điều gì?”
Tên sai vặt đầu để bím tóc kia vẻ mặt xấu hổ, lấp la lấp liếm nói: “Không, không có gì…”
“Có phải muốn hỏi, vì sao độc trong thức ăn không có tác dụng không?” La Chinh lại hỏi.
Nghe thấy lời của La Chinh, sắc mặt mấy tên sai vặt lập tức thay đổi.
Chưởng quầy ở cách đó không xa đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Hành động!”
Mấy tên sai vặt xung quanh thi nhau rút ra một cơ quan nhỏ, cuối cơ quan là một sợi dây thừng màu vàng sậm, sau khi đám sai vặt móc cơ quan ra thì thi nhau nhắm chuẩn xông về phía La Chinh.
“Vù vù vù…”
Bảy tám sợi dây thừng bổ về phía đầu La Chinh.
Gần như trong nháy mắt, La Chinh đã bị dây thừng quấn chặt, có thể nhìn ra đây không phải là lần đầu tiên đám sai vặt làm việc này, phối hợp vô cùng ăn ý.
Thực ra La Chinh có đủ thời gian để tránh khỏi những sợi dây thừng này, nhưng hắn không hề lựa chọn né tránh mà để mặc cho chúng trói chặt.
Trên mặt chưởng quầy lộ ý cười, dương dương đắc ý đi tới cười nói: “Không trúng độc quả thực cũng khiến cho người khác thấy rất kì lạ.
Có điều ngươi biết rõ trong thức ăn có độc mà vẫn bình tĩnh như vậy, nhưng lại không biết trong dây thừng của bọn ta có cấm chế, có thể khiến chân nguyên của ngươi không cách nào vận chuyển được! Không tồi, hôm nay lại bắt được một con heo, dẫn xuống dưới trước đi!”
Nghe được lời của chưởng quầy, mặt La Chinh không hề hoảng loạn.
Nếu hắn là một Tiên Thiên Cảnh bình thường, bị những sợi dây thừng này trói chặt sẽ không thể dùng được chân nguyên thì có khả năng thực sự rơi vào hoàn cảnh khó khăn! Nhưng cơ thể La Chinh cường hãn, cho dù bị lớp lớp dây thừng trói chặt nhưng muốn thoát ra cũng rất dễ dàng.
“Bắt heo? Các ngươi bắt ta làm gì?” La Chinh tò mò hỏi, sắc mặt không có chút gì hoảng loạn mà là biểu cảm bình tĩnh tự nhiên.
Không biết vì sao chưởng quầy nhìn thấy vẻ mặt của La Chinh thì trong lòng vô cùng khó chịu.
Những tên võ giả bị hắn bắt được trước nay có tên nào không kinh hoảng biến sắc? Tên nhóc này bình tĩnh như vậy là có ý gì? Chưởng quầy cười lạnh một tiếng: “Chết đến nơi rồi còn hỏi nhiều làm gì?” Sau đó nói với tên sai vặt: “Đưa hắn xuống dưới cho ta!”
Mấy tên sai vặt khiêng La Chinh đi về phía hậu viện của quán rượu.
Sau khi La Chinh bị đưa tới hậu viện thì bất ngờ phát hiện ở hậu viện lại có 12 võ giả!
Người Tây Vực hai mắt lõm, trang phục cũng khác với người Trung Vực.
Những võ giả này rõ ràng đều là võ giả Trung Vực, nhưng phần lớn đều là Tiên Thiên Cảnh, chỉ có một vị là võ giả Chiếu Thần Cảnh.
Dây thừng trói trên người vị võ giả Chiếu Thần Cảnh này cũng nhiều gấp đôi người khác.
“Phịch” một tiếng, La Chinh bị mấy tên sai vặt ném mạnh xuống đất.
Mấy tên sai vặt này cũng không quay đầu lại, rời khỏi hậu viện, hình như căn bản cũng không lo La Chinh có thể cởi dây trốn thoát.
La Chinh vừa nằm trên đất giãy giụa ngồi dậy liền nghe thấy bên cạnh có một võ giả nhỏ giọng nói: “Lại một con heo bị bắt nữa, haiz…”
La Chinh khẽ nhăn mày hỏi: “Những lời này có ý gì?”
Chưởng quầy vừa rồi cũng nói bắt heo, coi người là heo, thế là sao?
“Không biết tiểu huynh đệ đây là võ giả của tông môn nào?” Võ giả kia hình như đang chế giễu sự thiếu hiểu biết của La Chinh, cười cười hỏi.
La Chinh chớp mắt một cái, lập tức nói: “Vân Điện.”
Nghe thấy La Chinh báo ra cái tên Vân Điện, sắc mặt mấy võ giả bị nhốt xung quanh lập tức thay đổi, sau đó thay thế bằng một vẻ mặt không tin.
Trong Trung Vực có vô số các thế lực tông môn lớn nhỏ, đặc biệt là thế lực tông môn nhị phẩm thì đủ loại, sợ là không dưới 100 cái.
Mà thế lực tông môn tam phẩm thì càng nhiều hơn, nhưng số lượng tông môn tứ phẩm thì không nhiều nữa, huống hồ Vân Điện là sự tồn tại đỉnh cao của thế lực tông môn tứ phẩm.
Vì vậy, địa vị của Vân Điện trong mắt hàng tỉ vạn võ giả của Trung Vực rất cao, cơ bản ngang với địa vị của Thanh Vân Tông trong phần đông võ giả Đông Vực.
Rất rõ ràng những võ giả này không tin lời La Chinh.
Nói đùa sao? Đệ tử có thể vào Vân Điện đều là tinh anh được chọn ra từ trong hàng ngàn vạn võ giả, một tên Tiên Thiên Cảnh ngươi đến từ Vân Điện, thế còn không phải lừa gạt?
La Chinh đã nhìn ra điểm này, có điều hắn cũng lười so đo, thích tin hay không thì tùy.
Hắn chỉ hỏi lại: “Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết bắt heo là hàm ý gì nữa!”
“Chính là mỗi chúng ta đều là một con heo để bón cho yêu thú ăn, có thể đừng hỏi nữa được không!” Võ giả đó không nhẫn nại nói.
Phần lớn võ giả nghe xong lời này thì sắc mặt lập tức ảm đạm.
Biết rõ bản thân không lâu sau sẽ chết, nên chẳng ai có hứng thú giải thích với La Chinh.
“Nói với ta vì sao, ta có thể cứu các ngươi.” La Chinh nhàn nhạt nói.
Võ giả đó cười giễu cợt một tiếng, nghiêng đầu nói: “Ngươi? Tiên Thiên Tứ Trọng! Tu vi còn thấp hơn ta, vậy mà cứu ta? Ha ha!” Võ giả đó có thực lực Tiên Thiên Thất Trọng dĩ nhiên là khinh thường La Chinh còn ở Tiên Thiên Tứ Trọng.
Hắc điếm này chuyên bắt Tiên Thiên Cảnh, trong những dây thừng này có thêm vào từng sợi Canh Kim Ti, bên trên còn có cấm chế chân nguyên.
Nếu chân nguyên của võ giả bị hạn chế thì căn bản không cách nào thoát ra được! Trong viện này còn có một võ giả Chiếu Thần Cảnh bị trói chặt nữa kia!
Ai ngờ võ giả đó vừa cười xong thì trên người La Chinh đột nhiên phát ra một âm thanh, không ngờ một sợi dây thừng trong đó lại bị La Chinh kéo căng tới mức đứt luôn…
Dây thừng đặc chế này tuy kiên cố, nhưng lại không ngăn được sức mạnh vảy rồng của La Chinh.
Chẳng qua La Chinh chỉ dùng năng lượng của một trăm cái vảy rồng đã trực tiếp kéo đứt một sợi!
Có đến mấy võ giả nhìn thấy cảnh này lập tức ngây người.
Sức mạnh cơ thể của tên nhóc này khủng bố đến thế? Không dùng chân nguyên cũng có thể phá nát sợi dây thừng!
Ngoài sự kinh ngạc thì bọn họ đều thấy hy vọng được cứu sống.
Những võ giả này cũng hiểu, giờ không được reo hò ồn ào, liền nhỏ tiếng nói với La Chinh: “Ngươi có thể phá được dây thừng, vậy cũng giúp bọn ta thoát ra đi!”
Ai ngờ La Chinh lại không hề gấp gáp mà nói: “Nói cho ta biết trước, làm heo cho thú ăn là ý gì?”
Lúc này, mấy võ giả đều nhao nhao cướp lời.
Một võ giả trong đó vội vàng đáp: “Thông tin Cực Âm Sơn xuất hiện Tử Lôi Trúc ngươi biết chứ?”
“Ừ!” La Chinh gật đầu, hắn cũng vì vậy mà tới.
“Cực Âm Sơn vô cùng nguy hiểm, có vô số ác thú bên trong.
Vì để lấy được Tử Lôi Trúc, một số võ giả thuê người bản địa bắt chúng ta đi trước để dò đường.
Nếu gặp phải ác thú lợi hại thì đương nhiên chúng ta sẽ trở thành heo cho ác thú ăn!” Võ giả đó bất đắc dĩ nói.
Cực Âm Sơn có nhiều Tử Lôi Trúc.
Môi trường sinh trưởng của Tử Lôi Trúc vô cùng đặc biệt, chúng thường sinh trưởng trong lòng đất chục năm thậm chí là vài chục năm.
Lúc còn trong lòng đất sinh trưởng vô cùng chậm chạp, mấy chục năm có thể chỉ lớn độ vài thước, nhưng một khi đã chui khỏi mặt đất, mọc lên thì chỉ trong thời gian vài tuần đã lớn đến độ cao vài mét, thậm chí là hơn mười mét.
Có một số Tử Lôi Trúc thậm chí còn sinh trưởng trong lòng đất cả trăm năm, thậm chí là vài ngàn năm.
Loại Tử Lôi Trúc này một khi chui ra khỏi đất liền nhanh chóng sinh trưởng đến độ cao vài chục mét! Một khi loại Tử Lôi Trúc ngàn năm này ra đời thì trên bầu trời sẽ có sấm sét vang dội, xuất hiện dị tượng trời đất!
Mục đích của những võ giả Tiên Thiên Cảnh không phải là Tử Lôi Trúc vài ngàn năm, đối với họ, nếu có thể lấy được Tử Lôi Trúc vài chục năm đã vô cùng mãn nguyện rồi.
Vì vậy cho dù Cực Âm Sơn vô cùng nguy hiểm thì vẫn có không ít võ giả đi loanh quanh dưới chân Cực Âm Sơn, hy vọng có thể lấy được Tử Lôi Trúc.
Mà trước đó không lâu, trên bầu trời đã xuất hiện một tia chớp hình rồng màu tím vừa vặn chiếu sáng nửa bầu trời, vì vậy không ít võ giả quen thuộc với Cực Âm Sơn đều đoán chắc chắn trên đó đã sản sinh ra một cây Tử Lôi Trúc ít nhất là ngàn năm! Dựa theo uy lực của tia chớp hình rồng trên bầu trời thì thậm chí có khả năng là Tử Lôi Trúc vạn năm!
Vì sự xuất hiện ngang trời của Tử Lôi Trúc, có người liền nghĩ ra cách độc ác, bắt một bộ phận võ giả lại để bọ họ đi trước dò đường, nếu gặp phải ác thú thì trực tiếp bón những võ giả thông thường này cho ác thú ăn.
“Thì ra là vậy…” Lúc này La Chinh mới hiểu ra ý nghĩa tồn tại của hắc điếm này.
Một số người vì lợi ích của bản thân, thủ đoạn quá mức độc ác.
Hắn lắc lắc đầu, sau đó khởi động sức mạnh vảy rồng, hai tay hất ra ngoài.
“Bựt bựt bựt…!”
Tất cả những sợi dây thừng trói trên người La Chinh cùng lúc bị đứt hết, phát ra từng đợt âm thanh, sau đó thanh phi đao nát yên lặng nhảy lên tay hắn, cắt về phía những sợi dây thừng màu vàng sậm trên người những võ giả này.
Rất nhanh, dây thừng trên người hơn mười hai võ giả trong viện này đều được cởi ra.
Một chút động tĩnh đã kinh động đến đám người trên quán rượu, sau đó liền nghe thấy một tiếng hét: “Đám võ giả ở hậu viện bỏ trốn rồi!”
“Trốn?” Vị võ giả Chiếu Thần Cảnh duy nhất cười lạnh một tiếng.
Chân nguyên trong người cuồn cuộn dâng lên hóa thành từng đường kiếm sắc lao về phía quán rượu! Đám Tiên Thiên Cảnh khác cũng thi nhau ra tay!
Thực lực của những tên sai vặt và chưởng quầy trong quán rượu này vốn dĩ không xuất chúng, chẳng qua cũng chỉ là Tiên Thiên Cảnh mà thôi.
Chỉ là chúng dựa vào thuốc độc, sau đó giở thủ đoạn mới bắt được nhiều Tiên Thiên Cảnh như vậy.
Nhưng bọn chúng không ngờ được La Chinh lại không sợ thuốc độc, thậm chí dây thừng cấm chế chân nguyên cũng càng không có tác dụng với La Chinh.
“Ầm ầm!”
Dưới sự liên thủ của những Tiên Thiên Cảnh này, cả một quán rượu ầm ầm sụp đổ.
“Mẹ nó! Ông đây nhất thời sơ ý, không ngờ lại bị đám phế vật này khống chế! Thật quá mất mặt!”
“Giết chúng đi! Thân là võ giả lại dùng thủ đoạn hạ lưu này!”
Ngay lúc này, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện vài bóng dáng, trong đó một người “Ồ” một tiếng: “Sao đám heo này lại chạy hết rồi? Lý Nham, đám thủ hạ phế vật của ngươi làm ăn kiểu gì vậy?”
Một người khác hừ lạnh một tiếng: “Yên tâm, một tên cũng chạy không thoát đâu!”
Đám đông võ giả trong hậu viện ngẩng đầu nhìn, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.
Trong không trung có ba vị cường giả Thần Đan Cảnh đang đứng!
Võ giả Chiếu Thần Cảnh duy nhất trong hậu viện là người đầu tiên phản ứng nhanh nhất, lớn tiếng hét: “Mọi người chia nhau ra chạy!” Nói xong liền nhảy một bước, muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Nhưng võ giả Chiếu Thần Cảnh đó vừa nhảy lên thì một vị võ giả Thần Đan Cảnh trong đó đã vung tay một cái, trong không trung xuất hiện một chưởng ấn khổng lồ, hung hăng đập xuống võ giả Chiếu Thần Cảnh đó.
“Ầm!”
Võ giả Chiếu Thần Cảnh này bị chưởng ấn đánh thành một đám sương mù máu!
Chưởng ấn đánh xuống, đám đông Tiên Thiên Cảnh bao gồm cả La Chinh đều đứng yên trên mặt đất, động cũng không dám động!
Chương 417: Ứng long
Trước mặt ba vị cường giả Thần Đan Cảnh, lúc này có ai dám nhúc nhích?
Chỉ e số phận sẽ chẳng khác mấy với vị võ giả Chiếu Thần Cảnh vừa rồi kia, bị đập thành một đám máu tươi!
Cho dù là La Chinh thì cũng chẳng thể chạy thoát trước mặt ba người này! Giờ khắc này, sắc mặt La Chinh không hề thay đổi, nhưng hàng mày thì nhíu lại.
Chuyện này không xong rồi.
“Các ngươi, đứng nguyên tại chỗ, đừng có cử động, nếu không sẽ chết!” Một vị cường giả Thần Đan Cảnh thản nhiên nhìn chằm chằm mọi người, ánh mắt kia làm cho lòng người sợ hãi.
Chỉ chốc lát sau, trên con đường bên trong trấn nhỏ kia lại lục tục xuất hiện một đám người, phải tới hơn một ngàn người! Tu vi những võ giả đó đại đa số đều là Tiên Thiên Cảnh, quần áo mặc trên người khác nhau, nhưng chẳng qua có một đặc điểm lớn nhất chính là bọn họ đều bị dây thừng màu vàng nhạt trói chặt, hơn nữa người trước còn nối với người sau, trói chặt với nhau thế này thì có muốn trốn cũng không thoát được!
Không ngờ bọn họ lại bắt nhiều người như vậy! Đây mới thật là lên Cực Âm Sơn chặt Tử Lôi Trúc?
Chờ sau khi cả đám người kia chậm rãi đi tới, hai bên đường cũng có không ít võ giả xuất hiện, hơn hai mươi người cầm dây thừng màu vàng tiến về phía đám La Chinh.
Trước mặt ba vị cường giả Thần Đan Cảnh, có ai dám phản kháng?
La Chinh cũng ngoan ngoãn để bị trói, sau đó bị người ta đuổi vào gộp cùng với đội ngũ to lớn.
Trong lòng La Chinh cũng vô cùng hoang mang, cho dù là muốn lên núi chặt Tử Lôi Trúc cần có võ giả chịu chết để dò đường thì cũng không cần nhiều người như vậy chứ? Mấy vị cường giả Thần Đan Cảnh này là muốn làm gì?
Đúng lúc này, một chàng trai quần áo toàn thân đều màu tím đi tới.
Thanh niên mặc đồ tím này khoảng 28 – 29 tuổi, thế mà cũng là cường giả Thần Đan Cảnh, hơn nữa còn là Thần Đan Cảnh hậu kỳ!
Ba cường giả Thần Đan Cảnh kia hành lễ với anh chàng: “Thuộc hạ tham kiến thiếu chủ!”
Thanh niên đồ tím vuốt cằm gật đầu: “Gom đủ người rồi chứ?”
“Thiếu chủ, tổng cộng là 1036 người!” Cường giả Thần Đan Cảnh kia trả lời.
“Ừm, không tồi.
Trong khoảng thời gian ngắn mà tìm được nhiều người như vậy, trở về tông môn ta sẽ ghi công lớn cho ngươi!” Anh chàng thản nhiên cười nói.
“Đa tạ thiếu chủ!” Trên mặt vị cường giả Thần Đan Cảnh kia lộ ra vẻ vui mừng.
Còn hai cường giả Thần Đan Cảnh khác thì chỉ huy đám võ giả phía dưới, duy trì đội hình của hơn một nghìn võ giả bị cho là “lợn” này rảo bước về phía trước.
Cũng trong đội ngũ lúc này, chân mày La Chinh đã nhíu chặt lại.
Trong hai vị Thần Đan Cảnh lúc đầu có một người là cường giả Thần Đan trung kỳ, mà người được gọi là thiếu chủ kia lại là cường giả Thần Đan hậu kỳ! Bọn họ dẫn nhiều người như vậy lên Cực Âm Sơn rốt cuộc muốn làm gì? Mà dù có làm gì thì chắc chắn cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp.
Mình trốn thế nào đây? Cho dù hắn rõ ràng có bản lĩnh thoát khỏi sợi dây thừng màu vàng này, nhưng sau đó thì sao? Thực lực của hắn lúc này căn bản không thể chạy trốn trước mặt cường giả Thần Đan Cảnh!
Đội ngũ hơn một ngàn người bị trói chặt lại với nhau nên tốc độ đi cũng không nhanh.
Đi được khoảng nửa ngày, rốt cuộc cũng nhìn thấy phía xa có một ngọn núi đen tuyền, nhìn qua trông như một con voi đang ngủ say, đây chính là Cực Âm Sơn.
Sau khi đến chân Cực Âm Sơn, chàng trai áo tím kia bỗng nhiên lấy ra một miếng ngọc bội Long Hành, giơ cao lên, xoay một vòng về phía Cực Âm Sơn, sau đó tìm đúng được một hướng thì vội vàng đi về phía hướng đó.
La Chinh không biết miếng ngọc bội Long Hành kia, nhưng lúc này trong đầu hắn bỗng nhiên truyền đến một trận chấn rung kịch liệt.
“Hả? Xảy ra chuyện gì?” La Chinh cảm nhận được luồng chấn động kia là đến từ nơi sâu trong đầu mình, chẳng lẽ là Thanh Long? Hắn hỏi trong đầu: “Làm sao vậy?”
Chốc lát sau, Thanh Long mới cười “khà khà” một tiếng.
La Chinh buồn bực nói: “Gặp phiền phức lớn như vậy mà ngươi còn cười được!” Nếu như không thể chạy trốn được thì chỉ sợ lần này sẽ phải chôn thân ở đây.
“Phiền phức lớn? Ta thấy không phải, hẳn phải coi là cơ duyên lớn đi!” Thanh Long thản nhiên cười.
Cơ duyên? La Chinh không hiểu lắm.
Cứ cho là có cơ duyên gì thật thì làm sao hắn có thể lấy đi trước mặt bao nhiêu cường giả Thần Đan Cảnh thế này? Vì vậy La Chinh nói: “Ngươi nói cho rõ ràng!”
La Chinh rất hiểu tầm mắt của Thanh Long.
Vốn dĩ Thanh Long cũng chẳng thèm coi nơi hắn đang ở này ra gì! Giống như không gì có thể lọt vào mắt nó.
Trong mắt Thanh Long, dù là bút pháp hoàn mỹ hay kiếm ý viên mãn mà La Chinh lĩnh ngộ, thậm chí là các loại bảo vật hắn đoạt được kia thì cũng chỉ như rác rưởi.
Vậy nếu ngay cả Thanh Long cũng nói là cơ duyên lớn thì cơ duyên này làm sao nhỏ được?
“Hắc hắc.
Cũng có thể nói cơ duyên này có chút liên quan tới với ta! Ngươi đừng nghĩ tới việc chạy trốn, nếu tên kia thật sự tìm được chỗ đó, ta chắc chắn giúp ngươi trực tiếp đột phá Chiếu Thần Cảnh!” Thanh Long thản nhiên nói: “Đại khái ta hiểu tên kia muốn làm gì.”
Đột phá Chiếu Thần Cảnh! Nghe Thanh Long nói như vậy La Chinh lại càng tò mò.
Tình cảnh trước mắt này hắn không hiểu, rốt cuộc vị thiếu chủ kia tiến vào Cực Âm Sơn là muốn làm gì?
Khác với tưởng tượng của La Chinh, mấy vị cường giả Thần Đan Cảnh kia căn bản không định để cho những Tiên Thiên Cảnh này dò đường mà bọn họ trực tiếp mở đường ở phía trước, gặp một vài mãnh thú thì trực tiếp đánh chết, như vậy đội ngũ hơn một ngàn người sẽ không bị quấy nhiễu.
Mãnh thú trên Cực Âm Sơn này thật mạnh, chẳng qua mãnh thú ở chân núi và sườn núi căn bản không đáng nhắc tới trước mặt cường giả Thần Đan Cảnh.
Mà vị thiếu chủ kia cứ đi được một đoạn lại lấy ngọc bội Long Hành trong tay ra xem một lần, chỉ huy toàn bộ đội ngũ đi về phía đó.
Nhìn theo phương hướng đó, mục tiêu của hắn căn bản không phải đỉnh Cực Âm Sơn!
“Thanh Long, điểm đến rốt cuộc là gì? Ngươi nói cho ta biết trước!” La Chinh lại hỏi.
Thanh Long lại cười mà không đáp, chỉ nói: “Đợi ngươi đến rồi sẽ biết! Ta nói này, nếu ngươi thật sự có duyên vào được chỗ đó, ta bảo là ngươi có thể đột phá Chiếu Thần Cảnh, nhưng không chỉ như thế, còn có lợi ích lớn khác!”
Nếu Thanh Long đã không muốn nói rõ, La Chinh cũng không hỏi lại, Thanh Long này và tám con rồng khác, còn có lò luyện thần bí trong đầu hắn kia đều là một với hắn, nên hắn tin nó sẽ không hại mình.
Đi theo con đường quanh co khúc khuỷu tốn mất hơn một canh giờ, đúng lúc này, trước mặt mọi người bỗng nhiên xuất hiện một cái khe núi lõm xuống, còn ở giữa khe núi lại có một tòa tháp với ánh sáng huyền ảo.
Tháp cao chừng mười trượng, cả tòa tháp bị ánh sáng bao phủ, còn ở trên đó thì có một con quái vật lớn, đó là một con Ứng Long!
Ứng Long này có hai cánh, răng nanh sắc nhọn, trán nhô ra, tứ chi cường tráng, giương nanh múa vuốt chiếm cứ trên tòa tháp kia.
“Cuối cùng cũng tìm được.
Ngày đó người bên ngoài nhìn thấy dị tượng thì cứ tưởng là Tử Lôi Trúc xuất thế, nhưng thực tế lại là một Thăng Long Đài! Giờ đây chắc chắn ta có thể được như ý nguyện! Ha ha ha!” Trong mắt anh chàng áo tím kia lóe ra ánh sáng kì dị.
Mấy vị cường giả Thần Đan Cảnh kia cũng chúc mừng theo: “Chúc mừng thiếu chủ, có thể tìm được Thăng Long Đài!”
Có vẻ như nghe được tiếng cười phóng túng của anh chàng áo tím kia, Ứng Long rướn cổ lên, phát ra một tiếng gầm gừ về phía này!
“Gào!”
Nghe thấy gầm thật lớn kia, hơn một ngàn Tiên Thiên Cảnh dường như đều sợ tới mức quỳ xuống, sắc mặt xanh mét.
“Đuổi bọn họ xuống! Đi lấp đầy bụng Ứng Long!” Anh chàng áo tím phất tay hạ lệnh.
Những võ giả xung quanh vừa quơ cây roi trong tay vừa quát mắng, xua đuổi La Chinh, nhưng đội ngũ hơn một ngàn người lúc này vẫn không nhúc nhích!
Dù sao đều là chết, ai muốn chủ động chết trong miệng rồng?
Có vài võ giả Tiên Thiên Cảnh cứng rắn mắng: “Có bản lĩnh thì cứ giết ta đi, ông đây có chết cũng sẽ không đi lấp đầy cái bụng của súc sinh kia!”
“Chết thì chết đi, còn hơn là cho các ngươi được lợi!”
Giờ đây hai vị võ giả Thần Đan lúc đầu cũng đã ra tay, bọn họ đi thẳng về đây, bắt lấy vài tên võ giả ném xuống phía dưới khe núi giống như ném bao tải.
Một đường trượt thẳng xuống khe núi, nhưng còn chưa ngã sấp xuống đã thấy Ứng Long ngẩng cái cổ thật dài lên, một hơi liền cắn xuống những võ giả ở đây, mấy tên võ giả còn không kịp kêu lên thảm thiết thì đã bị Ứng Long nuốt hết.
Thấy cảnh này, sắc mặt những người khác đã trắng bệch! Trước đó bọn họ còn hy vọng Ứng Long này không ăn thịt người, nhưng không ngờ nó còn ăn đến mức quá sạch sẽ, lưu loát như vậy!
Đám Tiên Thiên Cảnh đang đừng bên khe núi bị hai vị cường giả Thần Đan Cảnh sơ kỳ kia lần lượt ném xuống, còn con Ứng Long mang bộ mặt dữ tợn kia cũng không từ chối, chỉ cần là võ giả bị ném xuống thì không một ai thoát!
La Chinh đứng ở vị trí tương đối gần, lúc này phía trước hắn cũng chỉ còn bảy tám người nữa, sắc mặt hắn cũng vô cùng khó coi, lúc này mới hỏi: “Đã đến nước này, ngươi nói cho ta biết phải làm gì đi chứ? Chắc không phải cứ trợn mắt lên nhìn ta đi lấp đầy bụng Ứng Long đâu nhỉ?”
Chương 418: Thế giới băng
“Nhảy xuống, sau đó xông về phía cửa lớn của Thăng Long Đài, những chuyện khác để ta làm.” Thanh Long hờ hững nói.
Nghe Thanh Long nói vậy, trong lòng La Chinh mới bình tĩnh một chút.
Thanh Long cũng là thần thú siêu cấp, sẽ không làm chuyện mà bản thân nó không hề chắc chắn.
Đám võ giả Tiên Thiên Cảnh cứ từng người từng người bị ném xuống, rất nhanh đã đến lượt La Chinh.
Hai vị cường giả Thần Đan Cảnh kia kéo chặt La Chinh, tùy tay ném xuống khe núi.
Theo khe núi sườn dốc La Chinh một đường trượt xuống, Ứng Long chiếm cứ trên Thăng Long kia không ngừng phóng đại trong mắt La Chinh, nó rướn cổ lên muốn cắn về phía La Chinh!
“Thanh Long!”
La Chinh nháy mắt đã gỡ bỏ mớ dây thừng trên người, tuy hắn biết rõ mình không phải là đối thủ của Ứng Long, lúc này còn cần dựa vào Thanh Long, nhưng trong lòng vẫn có đề phòng!
“Hả?”
Vị thiếu chủ đang đứng trên đỉnh xem diễn kia, nhìn thấy La Chinh chỉ dựa vào sức mạnh thân thể, làm đứt dây thừng, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bị nụ cười thản nhiên thay thế, xem ra, La Chinh cũng chỉ là một con châu chấu nhảy nhót mà thôi, cuối cùng vẫn là trốn không thoát khỏi việc trở thành đồ ăn của Ứng Long.
Trong nháy mắt lúc Ứng Long cái mở miệng rộng ra hướng về phía La Chinh thì trong đầu La Chinh chợt bộc phát ra tiềng rồng ngâm mãnh liệt của Thanh Long!
“Grào!”
Tiếng gầm đến từ Chân Long quanh quẩn khắp khe núi!
Trước mặt La Chinh là bộ mặt dữ tợn của Ứng Long, nó giống như một con thỏ bị chấn kinh vội vàng rụt đầu về rút đầu về, chiếm cứ trên Thăng Long Đài, một đôi mắt rồng thật lớn nhìn chằm chằm La Chinh không rời, trong đôi mắt đó tràn đầy vẻ kinh ngạc và nghi ngờ.
Ứng Long là loài được tiến hóa từ Giao Long mà thành, không được coi là thần thú, còn Thanh Long lại thuộc tộc Chân Long, là thần thú siêu cấp! Ứng Long trời sinh đã sợ Thanh Long, loại sợ hãi này đến từ chính huyết mạch của nó.
Sắc mặt mấy vị cường giả Thần Đan Cảnh trên đỉnh khe núi kia lập tức thay đổi! Đặc biệt là vị thiếu chủ kia, thân hình hắn nhoáng lên một cái trông như đang lao xuống từ đỉnh chóp khe núi, thế nhưng nhìn thấy Ứng Long trên Thanh Long Đài nên cuối cùng bỏ ý tưởng này!
Ứng Long không phải là thứ cường giả Thần Đan Cảnh có thể đối phó.
“Tên nhóc này… tại sao lại phát ra tiếng rồng ngâm mạnh mẽ như thế? Trong thân thể của hắn rốt cuộc có bí mật gì?” Vị thiếu chủ kia dùng ánh mắt phức tạp nhìn La Chinh: “Cho dù tránh được công kích của Ứng Long, nhưng ngươi có bản lĩnh tiến vào Thăng Long Đài?” Theo bản năng, hắn nắm chặt miếng ngọc bội Long Hành trong tay, đây chính là vật quý báu nhất trong tộc hắn, cất giữ trong nhà nhiều năm như vậy chính là vì chờ đợi Thăng Long Đài xuất thế, không có ngọc bội Long Hành này thì căn bản không cách nào mở được cửa lớn của Thăng Long Đài!
La Chinh rơi xuống với tốc độ cực nhanh, lúc rơi xuống còn không ngừng đạp vào vách núi, gần như là trong nháy mắt đã rơi xuống đáy, hai chân đáp xuống đất! Vừa mới rơi xuống đất, cả người liền bắn về phía Thăng Long Đài kia.
Tuy một tiếng rồng ngâm của Thanh Long có thể dọa được Ứng Long nhưng dù sao Thanh Long cũng không có thực thể, nếu như Ứng Long phản ứng kịp thời thì chỉ sợ hắn vẫn có thể gặp xui xẻo.
“Cửa đóng!” La Chinh vừa nhằm phía cửa lớn của Thăng Long Đài vừa nói với Thanh Long.
“Yên tâm, tới gần!” Thanh Long ngược lại trầm ổn nói.
Ngay trong nháy mắt khi La Chinh tới gần cửa lớn, linh hồn của Thanh Long vươn dài ra, nhập vào vòng tròn được khắc trên cửa.
Trong khoảnh khắc khi linh hồn Thanh Long đụng vào thì chợt nghe một tiếng “kẹt”, cửa lớn liền mở ra!
“Tiến vào!” Thanh Long nói.
Không cần Thanh Long nói, bóng dáng của La Chinh đã vọt vào cửa lớn của Thăng Long Đài chỉ trong nháy mắt, sau đó cửa lớn lại “kẹt” một tiếng rồi đóng lại.
Thấy cảnh đó, vị thiếu chủ và mấy cường giả Thần Đan Cảnh kia lập tức trợn tròn mắt.
“Này, người này dựa vào cái gì… mà có thể đi vào…”
Tên thiếu chủ này dù nghĩ thế nào cũng không thể hiểu được, không có chí bảo của gia tộc hắn, rốt cuộc La Chinh làm thế nào để tiến vào Thăng Long Đài! Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua miếng ngọc bội Long Hành mình vốn cho là bảo bối, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng trào phúng.
Vốn theo kế hoạch đã định thì sau khi cho Ứng Long ăn no, hắn liền chớp thời cơ tiến vào Thăng Long Đài, không ngờ trong những con “heo” bắt được thậm chí còn có một Tiên Thiên Cảnh đi vào trước! Điều này làm cho trong lòng vị thiếu chủ này bỗng nhiên đầy căm phẫn, hắn khẽ cắn môi: “Nhanh lên, ném toàn bộ lũ heo này xuống cho ta!”
Trong nháy mắt khi Thăng Long Đài đóng cửa, La Chinh giống như đi tới một không gian kỳ lạ, xung quanh không gian bên trong này đều lóe ra ánh sáng trắng, còn ở giữa lại có một cái cầu thang.
“Thanh Long.
Đây rõ ràng là một tòa tháp, vì sao lại có tên là Thăng Long Đài?” La Chinh hỏi, giờ hắn đã ở tầng đầu tiên của tòa tháp.
Thanh Long hắc hắc cười nói: “Đi lên trên đi ngươi sẽ biết, chắc chắn không thiếu lợi ích cho ngươi đâu!”
La Chinh không nghĩ nhiều, nếu vô tình xông vào thì lúc này hắn cũng chỉ có thể kiên trì đi lên.
Thông qua bậc thang tầng thứ nhất, La Chinh nhẹ nhàng lên tầng hai.
Cảnh sắc hoàn toàn khác với tầng đầu tiên, trên vách tường tầng hai của Thăng Long Đài được chạm khắc một hình rồng, hình rồng này giương nanh múa vuốt, trông rất sống động.
La Chinh nhìn chằm chằm hình ảnh rồng được chạm khắc đó, bỗng nhiên cảm thấy cảnh sắc xung quanh rõ ràng thay đổi.
Lúc này cứ như La Chinh đang đứng trong một khối băng thật lớn, hắn cúi đầu, thậm chí còn có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên mặt băng, xung quanh hàn khí bức người, tất cả đều có vẻ rất chân thật.
“Ảo trận?” La Chinh nhíu mày.
“Xông qua đi.
Ngươi chắc chắn phải leo lên đỉnh Thăng Long Đài này! Nếu thất bại sẽ bị bắn ra!” Thanh Long nghiêm túc nói, giống như vô cùng coi trọng hành trình của La Chinh ở Thăng Long Đài.
Nếu thật sự bị bắn ra, La Chinh sẽ phải đối mặt với Ứng Long cường đại kia hoặc là mấy vị cường giả Thần Đan Cảnh, dù tình huống nào thì cũng rất gay go.
Đúng lúc La Chinh gật gật đầu thì tầng băng rộng lớn bỗng nhiên vỡ vụn thành từng khối, giống như có một con quái vật rất lớn đánh lên từ dưới tầng băng, rất nhanh phía trên tầng băng liền xuất hiện một vết nứt!
“Ầm, ầm, ầm…”
Sau khi những vết nứt kia hiện ra, chợt có cái gì đó từ dưới tầng băng kia nhảy lên.
Đó là những con quái vật lớn, mỗi con đều cao tới ba bốn trượng, khóe miệng còn có hai răng nanh sắc nhọn.
“Mãnh thú địa cực.” Thấy những con quái vật lớn này, sắc mặt La Chinh trầm xuống, nhưng rất nhanh đã được ánh mắt trầm ổn thay thế.
Sau khi mấy con quái vật xông lên khỏi mặt băng, một con lộ ánh mắt hung dữ nhìn về phía La Chinh!
“Xoẹt!”
Huyết Ẩm Kiếm của La Chinh được rút ra khỏi vỏ, nghênh đón đám mãnh thú địa cực này.
Bọn mãnh thú này có sức mạnh vô cùng lớn, nhưng thân hình có vẻ hơi chậm chạp, bóng dáng La Chinh di chuyển như thoi đưa, hắn nhắm ngay một con mãnh thú, lập tức cầm Huyết Ẩm Kiếm ra tay.
“Thích Kiếm!”
“Ầm!”
Trường kiếm nhập thể, bóng dáng La Chinh không hề dừng lại, nháy mắt đã xử đẹp mấy con mãnh thú địa cực, bổ cho bọn chúng lòi ruột, sau đó liền tiến về con mãnh thú địa cực khác.
“Hả? Xảy ra chuyện gì…”
La Chinh vốn tưởng rằng sau khi bị mình chém chết thì mấy con mãnh thú địa cực này sẽ hóa thành ánh sáng mà biến mất, nhưng không ngờ chúng chỉ không ngừng chảy máu, sau khi tru lên vài tiếng thì nằm trên mặt đất, thi thể không hề biến mất!
“Đây không phải là ảo trận! Nơi này là thế giới thật?” Trên mặt La Chinh đầy vẻ kinh ngạc.
Hắn vốn tưởng rằng đây là ảo trận dùng cho tu luyện, vừa rồi hắn còn ở trong Thăng Long Đài, vậy nếu không phải ảo trận thì đây là chỗ nào?
“Hắc hắc, cũng có thể nói như vậy.
Đây là thần văn trận, không phải thứ ngươi có thể hiểu được, ngươi chỉ cần giết rồi tiếp tục đi lên là đến nơi!” Thanh Long cười nói.
Sau khi những mãnh thú địa cực kia ngã xuống, một luồng sát khí từ trong cơ thể chúng thoát ra, bay về phía La Chinh.
Sát khí này là đến từ sự nguyền rủa của các sinh linh, vậy nên La Chinh càng khẳng định đây là một thế giới thật!
Ngay lúc luồng sát khí đó bay lại đây thì có một đốm sáng màu vàng chui ra khỏi người mấy con mãnh thú đó rồi cũng bay về phía La Chinh, nháy mắt liền đánh vào trong đan điền của hắn.
“Đây là cái gì?” Nhìn đốm sáng màu vàng ày, trên mặt La Chinh đầy nghi hoặc, nhưng rõ ràng lúc này không có thời gian cho La Chinh nghi ngờ gì hết, bên cạnh lại có thêm ba mãnh thú địa cực nữa đuổi giết hắn.
La Chinh không ngừng đánh nhau với chúng, mỗi lần giao đấu, Huyết Ẩm Kiếm trong tay liền được uống máu, kiếm ý mãnh liệt cắt mãnh thú địa cực thành các loại hình dạng.
Rất nhanh, xác đám mãnh thú địa cực đã chồng chất lên như một ngọn núi phía trên tầng băng.
Mà khi La Chinh đang không ngừng tàn sát mãnh thú địa cực, từng đường sát khí cũng bay về phía thân thể hắn, các đốm sáng vàng thì không ngừng đánh vào đan điền.
Khi những đốm sáng đó tích tới một trình độ nhất định, La Chinh liền cảm thấy đan điền của mình có một cảm giác đầy ắp, đây là có chuyện gì? La Chinh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Chương 419: Phu nhân độc huyết
Khi xuất hiện cảm giác tràn đầy đó, La Chinh chợt cảm thấy chân nguyên trong đan điền không ngừng cuồn cuộn, rồi liên tục khuếch tán ra ngoài, căn bản không chịu sự khống chế của La Chinh!
“Đây là!” Trên mặt La Chinh vui vẻ, thế mà hắn lại đột phá Tiên Thiên Ngũ Trọng.
Đây là do những đốm màu vàng kia ư?
“Hắc hắc, hiểu chưa? Nhóc con.” Giọng khó chịu của Thanh Long đồng thời vang lên: “Đây là ánh sáng tạo hóa của tộc Chân Long ta, rất có hiệu quả với cảnh giới của võ giả.”
Hiện tại việc La Chinh cần nhất chính là tăng tu vi, mặc dù tốc độ tu luyện của hắn trong Vân Điện không tính là chậm, nhưng đối với La Chinh mà nói thì vẫn là quá chậm!
Cho tới nay, thậm chí hắn còn không có tin tức của La Yên! Đối mặt với thực lực sâu không lường được của Đông Tà Vương, điều này khiến La Chinh làm sao không nóng lòng cho được? Tăng tu vi và thực lực lên là nhu cầu bức thiết nhất của hắn lúc này.
Tuy hắn thu hoạch tương đối nhiều ở Thử Luyện Giả Chi Lộ, nhưng tu vi cũng không tăng bao nhiêu!
“Ánh sáng tạo hóa này thế mà lại nghịch thiên như thế! Gã Thần Đan Cảnh hậu kỳ kia tiến vào chắc hẳn là muốn đột phá qua Thần Đan Cảnh?” La Chinh hỏi.
Thanh Long hừ lạnh một tiếng: “Nằm mơ! Ánh sáng tạo hóa này chỉ có hiệu quả với Thần Đan Cảnh trở xuống, đối với cường giả Thần Đan Cảnh không có hiệu quả! Hơn nữa nguyên nhân lớn nhất là Thăng Long Đài vừa mới xuất thế, tích lũy mấy ngàn năm rồi nên số lượng ánh sáng tạo hóa rất nhiều, sau khi bị ngươi cướp sạch thì người tới sau cũng chẳng còn bao nhiêu!”
Mỗi lần sử dụng Thăng Long Đài đều phải được tích lũy một khoảng thời gian dài thì mới có thể sinh ra ánh sáng tạo hóa mới, nhưng lúc này đã bị La Chinh cướp sạch.
Nếu võ giả nào vào sau thì có lên tầng hai chắc cũng chỉ được hai ba điểm ánh sáng tạo hóa thôi, nào thu vào được nhiều ánh sáng tạo hóa giống như La Chinh?
Không thể ngờ lúc này La Chinh lại có được một cơ duyên lớn bằng trời, đó cũng là nguyên nhân Thanh Long kiên trì bắt La Chinh không được chạy trốn.
“Ta hiểu rồi!” Trên mặt La Chinh rạng rỡ.
Nếu hắn đi thẳng một mạch lên đến đỉnh của Thăng Long Đài này thì thật sự có khả năng đột phá Chiếu Thần Cảnh! Tốc độ tu luyện như thế, quả thật còn chưa từng nghe qua, thật sự là quá dọa người!
Theo nhịp xoay tròn của đan điền La Chinh, thần văn trận cũng chậm rãi tiêu tán, tầng thứ hai cứ như vậy mà thông qua.
La Chinh không dừng lại, đi nhanh về phía cầu thang lên tầng thứ ba.
Ngay lúc La Chinh mới vừa đi tới cầu thang tầng thứ ba thì chợt nghe phía dưới truyền đến tiếng cửa lớn mở ra!
“Nguy rồi, có người tiến vào!” Sắc mặt La Chinh biến đổi, khả năng lớn nhất là vị thiếu chủ kia đã cho Ứng Long ăn no rồi nên tiến vào Thăng Long Đài.
“Không vội, ngươi cứ theo tốc độ của ngươi mà trèo lên trên là được.” Thanh Long ngược lại có vẻ rất bình tĩnh.
La Chinh bước nhanh trên bậc thang tầng thứ ba, đồng thời lại hỏi: “Nhưng tốc độ ta trèo lên có lẽ cũng không nhanh bằng hắn.”
La Chinh giết những mãnh thú địa cực đó tốn mất một nén nhang, nhưng nếu là cường giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ thì có lẽ chỉ cần vài nhịp thở đã giết sạch sẽ đám mãnh thú địa cực ấy rồi đuổi kịp La Chinh.
“Ha ha! Thần văn trận trong Thăng Long Đài dựa theo thực lực người trèo lên mà chế ra, hắn là Thần Đan Cảnh hậu kỳ, như vậy khi gặp phải mãnh thú còn không biết gặp phải loại mạnh hơn ngươi bao nhiêu lần, cho nên không cần lo chuyện hắn sẽ nhanh hơn ngươi!” Thanh Long cười nói.
Nghe xong La Chinh mới an tâm, chẳng qua lúc trèo lên hắn còn hơi nghi ngờ một chút nên mới hỏi: “Nếu ánh sáng tạo hóa trong Thăng Long Đài này không thể tăng tu vi của hắn, vì sao hắn còn muốn vào đây?”
“Lên đến đỉnh Thăng Long Đài ngươi sẽ biết!” Thanh Long lại khơi dậy một nút thắt nữa.
Bước vào tầng thứ ba của Thăng Long Đài, hoàn cảnh xung quanh liền trở nên mông lung, thay trời đổi đất, lúc này La Chinh lại xuất hiện trong một cánh rừng, trong đó có một con trăn to màu vàng đang nằm trên một cây cổ thụ lớn.
Nó vừa phát hiện ra La Chinh liền nhào về phía hắn!
Mặt La Chinh mang ý cười, múa may Huyết Ẩm Kiếm.
Con trăn to màu vàng này trong mắt La Chinh chính là ánh sáng tạo hóa, là từng đường sát khí!
Đúng lúc La Chinh đang đánh nhau với con trăn to màu vàng thì ở ngoài Thăng Long Đài đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ở ngoài Thăng Long Đài, Ứng Long kia ăn no thì lười biếng chiếm cứ đỉnh tháp, lạnh lùng nhìn chăm chú vào ba vị cường giả Thần Đan Cảnh cách đó không xa.
Ba cường giả Thần Đan Cảnh này sau khi đưa thiếu chủ nhà mình vào tháp liền nghiêm túc đứng chờ bên ngoài.
Chẳng qua đối mặt với một con Ứng Long dữ tợn thì cho dù là ba người họ cũng cảm thấy hơi lo lắng, cho nên bọn họ duy trì một khoảng cách nhất định với Ứng Long kia.
Đúng lúc này, trên không trung bỗng nhiên xuất hiện một vệt ánh sao rực rỡ, gần như chiếu sáng nửa bầu trời, mấy vị cường giả Thần Đan Cảnh ngẩng đầu nhìn lên, trên không trung thì thậm chí còn thấy có mấy con ngựa đang kéo một cỗ xe ngựa chạy xuống phía này!
Mà khi chiếc xe ngựa đi qua bầu trời đã để lại vệt ánh sáng lấp lánh, giống như chiếc xe ngựa này chạy trên vệt sáng đó vậy.
Mấy cường giả Thần Đan Cảnh nhìn thấy chiếc xe ngựa chạy trên bầu trời kia thì sắc mặt lập tức đại biến.
“Không xong! Những người khác cũng phát hiện ra Thăng Long Đài!”
“Xe ngựa này… Là phu nhân Độc Huyết của Huyết Mộc Nhai.
Sao giờ? Không ngờ bà ta lại tới!”
“Còn làm gì được? Lão quái vật Hư Kiếp Cảnh thì còn cách nào được? May là thiếu chủ đã vào trong, nếu không lợi ích của Thăng Long Đài này chỉ sợ một chút thôi thiếu chủ cũng không có được!”
Chỉ chốc lát sau, chiếc xe ngựa kia đã tới trên khe núi, dừng lại giữa không trung.
Một người phụ nữ xinh đẹp, thân thể uyển chuyển đi ra khỏi chiếc xe ngựa kia.
Nhìn qua thì người này vô cùng yêu dã, giơ tay nhấc chân đều quyến rũ, giống như quả táo chín.
Người phụ nữ này chính là phu nhân Độc Huyết của Huyết Mộc Nhai, là sự tồn tại vượt qua cả Thần Đan Cảnh, là cường giả đứng đầu Trung Vực này!
Phu nhân Độc Huyết thản nhiên nhìn thoáng qua Thăng Long Đài kia, dùng giọng điệu mềm mại cười nói: “Thú vị! Ta nói trời Tây Vực có dị tượng, không thể chỉ đơn giản là xuất hiện Tử Lôi Trúc, không ngờ tự mình đi một chuyến mà lại gặp được Thăng Long Đài xuất thế!”
Sau khi nói xong, ánh mắt phu nhân Độc Huyết quét về phía ba vị cường giả Thần Đan Cảnh kia, ngoắc ngoắc tay: “Ba người các ngươi, lại đây cho ta.”
Ba vị cường giả Thần Đan Cảnh kia nghe phu nhân Độc Huyết nói vậy, da đầu nhất thời tê rần, trong lòng vô cùng không tình nguyện.
Phu nhân Độc Huyết bề ngoài nhìn xinh đẹp là vậy nhưng thủ đoạn tàn nhẫn làm người ta giận sôi, bọn họ nào dám không đến?
“Các ngươi là người của Quỷ Vương – Tiết gia?” Phu nhân Độc Huyết dịu dàng hỏi.
“Hồi bẩm phu nhân, đúng ạ!” Một vị cường giả Thần Đan Cảnh trong đó nói.
Quỷ Vương – Tiết gia chính là thế lực tam phẩm, tuy giữa tam phẩm và tứ phẩm chỉ cách nhau một phẩm cấp, nhưng chênh lệch trong đó lớn biết bao!
Phu nhân Độc Huyết gật gật đầu, cười mỉm nói: “Xem ra thiếu chủ gia tộc các ngươi đã đi vào? Từ lâu đã nghe nói Quỷ Vương – Tiết gia các ngươi có được huyết mạch Long tộc, giờ này thì chắc lời đồn kia không phải là giả rồi!”
“Thiếu chủ nhà ta đúng là đã tiến vào Thăng Long Đài.” Một võ giả Thần Đan Cảnh trong đó nói: “Thăng Long Đài này được dùng ngọc bội Long Hành của thiếu chủ nhà ta mở ra, cho nên Thăng Long Đài này là của Quỷ Vương – Tiết gia chúng ta…”
Võ giả Thần Đan Cảnh này còn chưa dứt lời, phu nhân Độc Huyết đã vươn tay ra nhẹ nhàng lật một cái, trong tay có thêm một cái ngọc bội Long Hành: “Ngươi nói ngọc bội Long Hành này sao? Ta cũng có đây! Xem ra Thăng Long Đài này phải là của Huyết Mộc Nhai ta mới đúng!”
Nói xong, phu nhân Độc Huyết thản nhiên nhìn Ứng Long, ứng phó với Ứng Long mặc dù có chỗ phiền toái, nhưng phu nhân Độc Huyết muốn đuổi nó đi thì cũng không phải việc gì khó.
“Phu nhân Độc Huyết…” Tên võ giả Thần Đan trung kỳ kia có chút không cam lòng, nhưng phu nhân Độc Huyết thản nhiên nhìn hắn một cái, hắn liền ngoan ngoãn câm miệng.
Thế giới võ giả là thế, có thực lực thì nói lý, không có thực lực thì đến rắm cũng chẳng bằng!
Thăng Long Đài dù đối với tông môn hay đối với gia tộc cũng đều bảo vật vô cùng hữu dụng! Bởi vì cách một khoảng thời gian tháp này liền sinh ra ánh sáng tạo hóa, rất có lợi cho đệ tử trong môn! Tuy La Chinh nhanh chân đến trước nên lấy lượng lớn ánh sáng tạo hóa, nhưng chỉ cần một khoảng thời gian nhất định thì ánh sáng tạo hóa trong đó liền tái sinh!
Lúc này Ứng Long bò trên Thăng Long Đài, một đôi mắt rồng nhìn chằm chằm phu nhân Độc Huyết, đây là lần đầu tiên nó cảm nhận được uy hiếp khi xuất hiện cùng Thăng Long Đài từ trước tới nay.
Nhưng ngay lúc phu nhân Độc Huyết tự hỏi xem nên làm thế nào để lấy được Thăng Long Đài thì giữa không trung bỗng nhiên truyền đến từng đợt tiếng quạ kêu, thậm chí trên trời có cả một đàn quạ đen lớn che lấp mặt trời mà bay qua đây.
Nhìn thấy đàn quạ đen lớn này, sắc mặt phu nhân Độc Huyết lập tức trầm xuống, dùng chất giọng âm u nói: “Lão già Hắc Nha này, lần nào cũng phải đến góp vui!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










