[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 83 : Khó xử (c411-c415)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Khó xử
Tông Duệ là một phù văn sư, giá trị bản thân có thể coi là vô cùng giàu có, bất luận là những nghề như phù văn sư hay là luyện khí sư thì thời kì đầu khi bồi dưỡng quả thực có vẻ đốt tiền, nhưng sau khi bồi dưỡng ra thì liền thành một cỗ máy kiếm tiền, vì vậy mười viên đá chân nguyên cực phẩm cắn răng vẫn là có thể lấy ra.
Mà của cải của Thương Lỗi có thể dùng tuy nhiều hơn Tông Duệ rất nhiều nhưng phù văn định thần vốn không dùng cho chiến đấu, mà dùng để “định thần” khi võ giả tu luyện, giá trị của nó cũng không tính là quá cao.
Vấn đề lớn nhất là Tông Duệ không biết La Chinh lấy bức phù văn này ở đâu ra.
Những phù văn mất đi hiệu quả của Phong Quan Ngọc – Phù Văn Chi Tử kia vì sao vẫn có thể bán ra với giá trên trời? Bởi vì đó là tuyệt bút của Phong Quan Ngọc! Từ sau khi Phong Quan Ngọc chết đi, trong Trung Vực không còn ai có được phút pháp hoàn mỹ, vì vậy những phù văn kia của Phong Quan Ngọc cho dù đã mất hiệu quả nhưng vẫn có giá trị sưu tầm rất lớn.
Bức phù văn trước mắt này còn có thể kích phát, vậy thì người vẽ phù văn chắc chắn là người còn sống, sau này tác phẩm của người này dần dần lưu truyền ra thì sẽ không còn giá trị sưu tầm lớn như vậy nữa, thậm chí vì sự tồn tại của người này mà đến cả giá trị sưu tầm của những bức phù văn mà Phương Quan Ngọc để lại cũng sẽ giảm giá mạnh, e là đột ngột sụt giá.
Trừ phi người vẽ bức phù văn này đã chết, bức phù văn định thần trước mắt trở thành tuyệt bút thì giá trị mới có thể tăng vọt.
Nhưng phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ… đặt ở trong bất kì một tông môn nào cũng đều là sự tồn tại sánh ngang với quốc bảo, muốn một phù văn sư đột nhiên mà chết, há có chuyện dễ dàng như vậy?
Cuối cùng Thương Lỗi lựa chọn từ bỏ.
“Được! Mười viên đá chân nguyên cực phẩm, giao dịch thành công!” La Chinh khẽ cười nói.
Tông Duệ lấy mười viên đá chân nguyên cực phẩm từ trong nhẫn tu di ra ném qua.
Nhìn mười viên đá chứa đầy chân nguyên thuần khiết, trong lòng La Chinh cười tươi như hoa nở.
Mười viên đá chân nguyên cực phẩm đó! Nếu đổi ra Phương Tinh thì là 1.000 vạn viên! Đây còn tính bằng tỉ lệ hối đoái(1), nếu đổi theo giá thị trường thì có thể đổi được 2.000 vạn viên Phương Tinh!
(1)Hối đoái: tỉ giá trao đổi ngoại tệ, là tỉ giá khi trao đổi một đồng tiền này sang một đồng tiền khác.
Lúc trước La Chinh cảm thấy luyện hóa Thiên Diễn Tinh Hoa đã có thể kiếm được rất nhiều tiền, nếu cho hắn đủ thời gian, quả thực có thể kiếm được không ít.
Có điều, đó là chỉ so trong Đông Vực, nếu đặt ở Trung Vực này thì cũng không đáng là gì.
Sau khi Tông Duệ đưa đá chân nguyên cực phẩm ra thì vô cùng cẩn thận lấy bức thần văn định thần về tay, dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ giống như bế một đứa trẻ con, trong ánh mắt đầy vẻ say mê.
Có thể tưởng tượng một chút rung động khi ông ta từng tận mắt chứng kiến bút pháp hoàn mỹ trong đại trận hộ tông của Hư Linh Tông! Hiện giờ ông ta lại tự mình có được một tác phẩm của bút pháp hoàn mỹ, mặc dù tác phẩm này chỉ là một bức phù văn định thần mà thôi, nhưng mỗi nét vẽ bên trên đều khiến hắn yêu thích vô cùng.
Thương Lỗi chỉ có thể giương mắt nhìn Tông Duệ lấy được bức phù văn định thần.
Là một thương nhân nên đầu óc phải bình tĩnh hơn Tông Duệ rất nhiều, Thương Lỗi cũng có sở thích sưu tầm, thậm chí đã từng giám định qua bút tích thật của Phong Quan Ngọc, nếu nói không thích tác phẩm này thì chắc chắn là giả, nhưng mười viên đá chân nguyên cực phẩm khiến ông ta thực sự có chút đau lòng.
Lúc này Thương Lỗi đột nhiên nhìn La Chinh, căn bản không tin bức phù văn định thần này do La Chinh vẽ.
Có điều nếu La Chinh đã có thể có được bức phù văn định thần này thì chắc chắn biết tin tức của vị phù văn sư kia.
Thế nên sắc mặt Thương Lỗi lại cười ân cần nói: “La thiếu hiệp, xin hỏi bức phù văn định thần này của ngươi từ đâu mà có?”
La Chinh cũng đắm chìm trong niềm vui sướng khi có mười viên đá chân nguyên cực phẩm trong tay, căn bản không quan tâm Thương Lỗi có tin mình hay không, chỉ cười nói: “Ta đã nói với các người mấy lần rồi, đây là do ta tự vẽ, hôm qua ta còn mua vật liệu ở chỗ ngươi, ngươi quên rồi sao?”
“La thiếu hiệp đừng nói đùa nữa.” Nghe La Chinh nói vậy, Thương Lỗi càng cho rằng La Chinh căn bản không chịu nói ra sự thật, thế nên chỉ có thể thay đổi sách lược hỏi: “La thiếu hiệp, nếu huynh quen với vị phù văn sư này thì mong huynh giới thiệu một chút, ta có thể thu mua số lượng lớn tác phẩm của vị phù văn sư này.”
“Được! Chỗ ta vẫn còn bảy bức phù văn nữa, nếu ngươi muốn mua thì ta sẽ bán cho ngươi” La Chinh cười hì hì nói, sau đó lấy bảy bức thần văn định thần còn lại trong nhẫn tu di ra, tùy ý ném lên bàn.
Tông Duệ vốn đang cẩn thận tỉ mỉ quan sát bức phù văn định thần như bảo bối của hắn, lúc này ngẩng đầu lên nhìn cả người lập tức ngây ngốc.
Làm sao, sao lại vẫn còn nhiều như vậy…
Khi Thương Lỗi nhìn thấy bảy tấm thần văn định thần này, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.
Gừng càng già càng cay, Thương Lỗi có thể kiên định không tranh giành bức thần văn định thần thứ nhất tuyệt đối là một quyết định sáng suốt nhất.
Bất cứ thứ gì trên thế gian này đều như vậy, một khi trở thành thứ độc nhất vô nhị thì giá trị sẽ tăng vọt, số lượng vừa nhiều lên thì không đáng giá nữa.
Vừa rồi Thương Lỗi đúng là đã ôm suy nghĩ mạo hiểm này.
“Những phù văn này đều có thể kích hoạt sao?” Thương Lỗi nhìn bảy bức thần văn định thần, hỏi.
La Chinh không nói thêm lần thứ hai, trong tay hắn phát ra bảy luồng chân nguyên tràn vào trong bảy bức thần văn định thần, khiến chúng đồng thời sáng lên cùng một lúc, lấp lánh ánh sáng rực rỡ, nhất thời trong cửa tiệm tràn đầy ánh sáng màu xanh.
Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng màu xanh, cặp mắt của Thương Lỗi cũng phát sáng: “Không tồi! Bảy bức phù văn này ta lấy hết, nhưng còn về giá tiền…” Thương Lỗi chắc chắn sẽ không lấy giá mười viên đá chân nguyên cực phẩm ra mua, vì vậy lúc này ông đang ước định theo giá thông thường.
“Tác dụng của phù văn định thần có hạn, nhưng thứ cấu thành phù văn của ngươi hình như hoàn toàn là loại mới, hơn nữa vì bút pháp hoàn mỹ nên công hiệu so với phù văn định thần thông thường tăng lên hơn 30%, bảy bức phù văn định thần này ta lấy giá năm viên đá chân nguyên cực phẩm ra mua, ngươi thấy thế nào?” Thương Lỗi cười hắc hắc nói.
Cái giá mà Thương Lỗi đưa ra cũng coi là có lý.
Những thần văn này dù gì cũng không phải thần văn loại tấn công, hơn nữa chỉ là tác phẩm luyện bút của La Chinh, cho dù hiệu quả định thần của thần văn này tốt hơn so với phù văn định thần của Trung Vực nhưng cũng không thể bán ra với giá cao.
Mà cho dù Thương Lỗi có đưa ra cái giá này thì cũng là vì suy nghĩ tới việc, hoa văn dùng để vẽ phù văn này rất có giá trị nghiên cứu này, bởi vì đây là một loại hoa văn hoàn toàn mới, lúc trước căn bản chưa từng xuất hiện ở Trung Vực.
Bức phù văn đầu tiên có thể bán được mười viên đá chân nguyên cực phẩm, là kết quả từ sự kích động của Tông Duệ, vì vậy khi Thương Lỗi tăng giá đến năm viên đá chân nguyên cực phẩm thì đã quả quyết từ bỏ, không ngờ Tông Duệ vừa mở mồm đã hét lên mười viên…
La Chinh cười tủm tỉm gật đầu: “Giao dịch thành công!”
“Không được!” Lúc này Tông Duệ đã gấp lắm rồi, đùa kiểu gì vậy! Vừa nãy ông ta tốn mười viên đá chân nguyên cực phẩm mới mua được một bức phù văn định thần, còn chưa qua được một tuần nhang La Chinh đã bán cho Thương Lỗi với giá một nửa là thế nào? Chuyện này đổi lại là ai cũng không cách nào chấp nhận được.
“Sao lại không được?” La Chinh thản nhiên nhìn Tông Duệ.
Vừa rồi ông ta cố ý đả kích La Chinh, tuy hắn không phải một người thù dai nhưng lời của Tông Duệ này cứ rõ ràng vang lên bên tai hắn.
“Ngươi bán cho ta với giá mười viên đá chân nguyên cực phẩm, vậy mà bán cho lão ta chỉ năm viên, hơn nữa còn là bảy bức, giá tiền của ngươi cũng chênh lệch quá lớn rồi!” Mặt Tông Duệ cay đắng, cảm giác hạnh phúc khi có được một bức phù văn bút pháp hoàn mỹ cũng biến mất không còn dấu vết.
Giờ ông ta chỉ cảm thấy bản thân đã bị La Chinh chơi xỏ! Mười viên đá chân nguyên cực phẩm đó! Cho dù Tông Duệ là một phù văn sư, kiếm tiền rất dễ, nhưng mười viên đá chân nguyên cực phẩm đối với ông ta cũng tuyệt đối không phải số tiền nhỏ!
“Giá cả chênh lệch quá lớn?” La Chinh nhìn chằm chằm Tông Duệ cười lạnh nói: “Vừa rồi ta có ép ông mua không?”
“Không!” Tông Duệ lắc đầu: “Nhưng…”
“Vậy chẳng phải được rồi sao?” La Chinh cười lạnh lẽo, tìm một chiếc ghế rồi ngồi xuống, chẳng thèm nhìn Tông Duệ lấy một cái, nói với Thương Lỗi: “Ông chủ Thương, thanh toán và chuẩn bị thêm cho ta chút vật liệu, danh sách đây!”
Trên mặt Thương Lỗi thì đầy vẻ tươi cười đắc ý, vừa cẩn thận sắp xếp bảy bức phù văn vừa dặn dò tiểu nhị đi lấy vật liệu theo danh sách.
Sắc mặt Tông Duệ lúc này vô cùng khó coi, nhìn bức phù văn tốn mười viên đá chân nguyên cực phẩm để mua trên tay, chỉ có thể nói với bản thân rằng kích động chính là ma quỷ…
Ông ta có ý muốn uy hiếp La Chinh để lấy lại mười viên đá chân nguyên cực phẩm, nhưng lúc này Tông Duệ mới nhớ ra sứ mệnh của mình, Điện chủ phái mình tới để đả kích La Chinh, sao lại quên mất chuyện này cơ chứ?
Đợi đã, vừa rồi tên nhóc này luôn miệng nói những phù văn định thần này là do hắn tự vẽ, lẽ nào thật sự có khả năng này? Nếu không trên người tên nhóc này sao lại có tám bức phù văn giống hệt nhau? Phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ thì tối thiểu cũng có thể đạt đến cấp bậc đại sư! Nhân vật như vậy cho dù là ẩn sĩ vô danh thì làm sao lại có thể giao tác phẩm của mình cho một tên nhóc?
Tông Duệ bị phán đoán của bản thân làm giật mình, nhìn La Chinh hỏi: “Những phù văn này thực sự là ngươi tự vẽ?”
La Chinh tùy tiện gật đầu: “Muốn ta nói lại trăm lần nữa không?”
“Nhưng, nhưng mà…” Tông Duệ đột nhiên đập vào đầu mình một cái, lấy một chiếc bút phù văn ra khỏi nhẫn tu di của mình, sau đó lại lấy một trang giấy dùng để vẽ phù văn ra bày lên bàn, lại phối mực xong xuôi rồi bày ra, “Ngươi vẽ một chút cho ta xem, một nét vẽ là được! Chứng minh cho ta xem!”
Nhìn thấy bút phù văn chuyển đến trước mặt mình, La Chinh chớp chớp mắt hai cái: “Tại sao ta phải chứng minh cho ông xem?”
“Hãy chứng minh một chút đi! Ngươi nói là phù văn của ngươi vẽ, nói mà không có bằng chứng sao ta có thể tin được ngươi!” Tông Duệ vội vàng nói.
Ông ta là phù văn sư cấp cao nhất của Vân Điện, cường giả Thần Đan Cảnh, đứng trước mặt La Chinh lại không hề có chút mặt mũi nào.
“Không có hứng!” La Chinh nhận đá chân nguyên cực phẩm và một lô vật liệu từ tay Thương Lỗi rồi quay đầu chuẩn bị rời đi.
Tông Duệ đi lên trước một bước chặn trước mặt La Chinh, vẻ mặt van xin nói: “Cầu xin người vẫn không được sao?”
Thương Lỗi nghe thấy lời Tông Duệ nói cũng lắc đầu, địa vị của Tông Duệ ở Vân Điện cũng quan trọng như trưởng lão bình thường, ai có thể tưởng tượng người như ông ta lại có thể hạ giọng đi cầu xin một hậu bối…
La Chinh dừng bước, nhìn bút phù văn màu xanh trong tay Tông Duệ, đột nhiên khẽ cười: “Được, nhưng có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Tông Duệ giương mắt nhìn La Chinh hỏi.
“Nếu ta chứng minh được bức phù văn này là do ta vẽ thì bút phù văn này của ông thuộc về ta, được không?” La Chinh cười hắc hắc.
Lúc này Tông Duệ lại lộ ra vẻ khó xử, nguồn gốc cái bút phù văn của ông ta không phải là bình thường!
Chương 412: Tiểu điệp buồn bực
Đừng thấy đây là một cây bút phù văn nho nhỏ mà lầm, huyền cơ bên trong rất nhiều.
Bút phù văn La Chinh mua ở chỗ Thương Lỗi tạo thành từ Xích Thiết Kim, thực ra bút phù văn dùng cho học đồ điển hình.
Mặc dù thực sự có thể khiến linh hồn xuyên thấu qua một cách tinh tế hơn, nhưng trọng lượng không nhẹ, trọng tâm của cả cán bút cũng không tốt.
Vẽ phù văn cơ bản nhất mà đơn giản nhất thì cũng không sao, cho dù đôi lúc sai một nét cũng chỉ là hủy đi một bức phù văn nho nhỏ.
Nhưng trận pháp phù văn có quy mô lớn được tạo thành từ vài trăm cái, thậm chí vài nghìn cái phù văn.
Ví dụ như đại trận hộ tông của tông môn lục phẩm mà Tiểu Điệp giao cho Tông Duệ lần này, Tông Duệ liệt kê ra có hơn một vạn ba ngàn cái phù văn! Đại trận hộ tông to lớn như vậy, trong đó không thể có bất cứ sai sót nào, mặc dù trong đại trận hộ tông nếu vẽ sai một cái phù văn thì có thể thay thế, nhưng cái phù văn quan trọng nhất ở trung tâm là do mấy nghìn nét vẽ tạo thành, nếu vẽ sai một nét thôi thì cả cái hộ tông đại trận sẽ bị hủy bỏ.
Chính vì như vậy nên một cái bút phù văn tốt là vô cùng quan trọng.
Bút phù văn này của Tông Duệ được chế tạo từ một ngọn búp của Hỏa Vân Trúc ngàn năm, búp trúc này có thể duy trì đặc tính mềm mại trong một trăm năm, lực linh hồn đưa vào trong thậm chí có thể được búp trúc này tẩm bổ.
Ngoài ra, vỏ ngoài của cán bút và cả ngòi bút có thứ nào là không chế tạo bằng vật liệu cao cấp? Trọng lượng và cảm giác tay vừa phải, ngòi bút cũng vô cùng trầm ổn.
Giá trị của cây bút này thị trường ít nhất cũng là ba viên đá chân nguyên cực phẩm.
Tông Duệ thân là phù văn đại sư của Vân Điện, đương nhiên trong tay không chỉ có một cây bút phù văn, có điều đây là cây bút phù văn ông ta thích nhất cho nên mới luôn mang theo bên người.
“Không đồng ý thì thôi vậy, ta còn có việc.” La Chinh cũng lười lải nhải, đang muốn bước qua Tông Duệ thì cuối cùng ông ta vẫn nghiến răng nói: “Được! Nếu ngươi có thể thể hiện được bút pháp hoàn mỹ thì cây bút phù văn này chính là của ngươi!”
La Chinh cười hắc hắc, có một cây bút phù văn miễn phí thì đương nhiên hắn rất vui vẻ.
Có điều khi hắn nhìn thấy Tông Duệ phối mực phù văn thì lông mày nhăn lại hỏi: “Đây là mực vẽ gì?”
“Cấp ba, phù văn Dương Viêm!” Tông Duệ nói.
Loại phù văn này trong Vân Điện cần rất nhiều, không ít người nhờ Tông Duệ chế tạo giúp, vì vậy ông ta liền phối nhiều mực một chút mang theo bên mình.
La Chinh lại lắc đầu nói: “Cái này ta không quen, ta vừa mới học được phù văn, chỉ biết vẽ phù văn cấp một thôi.” Chính xác mà nói, La Chinh chỉ hiểu vẽ thần văn định thần cấp một.
Mặc dù Tông Duệ không bắt La Chinh vẽ phù văn Dương Viêm cấp ba mà chỉ muốn để La Chinh vẽ một vài nét chứng minh bút pháp hoàn mỹ của hắn là đủ rồi, nhưng đặc tính trong vật liệu phối mực của phù văn Dương Viêm và cách sắp xếp đều khác với thần văn định thần cấp một.
Vậy nên La Chinh lấy mực do mình tự phối ra.
“Vừa mới học vẽ phù văn, chỉ biết vẽ phù văn cấp một… đã có thể dùng bút pháp hoàn mỹ?” Câu nói đó của La Chinh nghe kiểu gì cũng khiến Tông Duệ vô cùng khó chịu, học đồ vừa học phù văn thì đến bút phù văn cũng cầm không vững chứ nói gì đến chuyện hiểu được bút pháp hoàn mỹ? Đây căn bản là sự tồn tại vô cùng mâu thuẫn.
Nhưng nhìn La Chinh nói chắc như đinh đóng cột, ông ta liền cảm thấy hôm nay đã gặp phải chuyện vô cùng hoang đường, giống như một đứa trẻ vừa được sinh ra đã mở miệng đọc một bài thất ngôn tứ tuyệt.
Quả thực thì chính là hoang đường!
Tiếp tục xem đi, ông ta thật không tin La Chinh có thể vẽ ra bút pháp hoàn mỹ.
Nếu như hắn thực sự làm được thì cây bút này của ta coi như tặng cho hắn.
Cầm cây bút phù văn đen xì xì của Tông Duệ trong tay, trong lòng lập tức lay động.
Bút phù văn của ông ta thực sự không tồi, rất phù hợp với ngón tay của mình, cảm giác tay rất tốt, mà sau khi tách nhỏ từng chút linh hồn của mình ra rót vào trong cây bút lại không hề có cảm giác lạnh căm căm mà cảm nhận được tia linh hồn chìm đắm trong dòng nước ấm, rất ấm áp, vô cùng thích thú.
Cây bút phù văn này, ta lấy chắc rồi!
La Chinh cười hắc hắc, cầm bút phù văn chấm vào mực đã phối ngày hôm qua, vẽ xoẹt lên trang giấy.
Lúc này, ánh mắt của Tông Duệ và Thương Lỗi, thậm chí là mấy tiểu nhị ở tiệm của Thương Lỗi đều tập trung ở đầu bút, trong lòng bọn họ đều không tin, nhưng cuối cùng vẫn muốn xem xem La Chinh rốt cuộc diễn tiếp thế nào.
Khi đầu bút tiếp xúc với trang giấy, La chinh đã phân rõ tất cả vật liệu trong mực thành từng lớp, hôm qua vẽ liên tiếp tám bức phù văn, hắn đã vô cùng quen với đặc tính của vật liệu làm nên phù văn định thần.
Một luồng ánh sáng màu xanh đột nhiên sáng lên, vẽ ra giấy những đường nét hoàn hảo.
“Không thể tưởng tượng nổi, thật không thể tưởng tượng nổi…” Ánh sáng màu xanh đó không ngừng lấp lánh, phản chiếu ra khuôn mặt kinh ngạc tột độ của Tông Duệ.
Sắc mặt của Thương Lỗi cũng có thay đổi lớn, ông ta là người của Thương Minh Thiên Hạ, khứu giác nhạy cảm tới cỡ nào? Gần như trong chớp mắt liền ý thức được giá trị của La Chinh! Tương lai của hắn trên phương diện phù văn e rằng đã không kém hơn Phong Quan Ngọc năm đó từ lâu, Thương Minh Thiên Hạ cho dù phải tốn cái giá nào cũng phải lôi kéo La Chinh cho bằng được! Ông ta buộc phải nhanh chóng báo chuyện này về cho tổng Minh!
Một nét đầy đặn chầm chậm kéo dài trên trang giấy, bút pháp hoàn mỹ hoàn toàn giải phóng năng lượng trong mực, sau đó đầu bút rời khỏi trang giấy.
La Chinh khẽ cười với Tông Duệ: “Cây bút này, từ giờ là của ta rồi?”
Tông Duệ im lặng gật đầu, ánh mắt nhìn La Chinh chứa vẻ kì lạ, giống như ông ta đang nhìn thấy một báu vật vô giá.
Lúc này trong lòng Tông Duệ đã bội phục Điện chủ…
Thân là phù văn đại sư của Vân Điện, ông ta và những trưởng lão khác dĩ nhiên cũng đều đã nghe chuyện của La Chinh, bọn họ cũng biết chuyện La Chinh khiêu chiến Tinh Anh Đường làm xôn xao một hồi kia chính là do một mình Điện chủ chủ đạo.
Vì Điện chủ quá trẻ nên không ít người lén lút chỉ trích Điện chủ, hoàn toàn là nói bừa! Điện chủ chẳng khác gì lấy Tinh Anh Đường ra làm thứ để bồi luyện cho La Chinh! Cho dù thiên phú của La Chinh có cao đi nữa thì có đáng để Điện chủ bồi dưỡng như vậy không?
Chỉ có điều tính tình của Điện chủ không tốt, cho dù phần lớn trưởng lão đều không đồng ý thì cũng chỉ là lén lút nói mà thôi, không có ai dám chỉ trích trước mặt Điện chủ.
Mặc dù nguyên nhân là vì Điện chủ tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh nên thực lực hiện giờ vẫn dừng lại ở Chiếu Thần Cảnh, có điều phía sau nàng còn có một lão quái vật của Vân Điện làm chủ nữa!
Về chuyện này Tông Duệ cũng sâu sắc chấp nhận, thậm chí lần này Điện chủ giao cho ông ta nhiệm vụ đi trấn áp La Chinh, khiến La Chinh từ bỏ thuật phù văn cũng khiến trong lòng Tông Duệ có chút mâu thuẫn.
Điện chủ làm như vậy không khỏi quá ích kỉ, chỉ vì bồi dưỡng một tiểu bối mà dùng nhiều người như vậy, Vân Điện cũng không phải quê nhà của La Chinh!
Hiện giờ, coi như Tông Duệ phục rồi.
Đừng nói Điện chủ chỉ dùng sự giúp đỡ của một Tinh Anh Đường và một Đại Mộng chân nhân, cho dù là sức của cả Vân Điện để bồi dưỡng La Chinh cũng xứng đáng!
La Chinh mãn nguyện nhét bút phù văn vào trong nhẫn tu di.
Hôm nay đi chợ một chuyến, không chỉ bán được một món hời từ những bức thần văn vẽ thử hôm qua, còn bất ngờ có được một cây bút phù văn không tồi, chuyện này sao có thể khiến La Chinh không hài lòng?
“Cảm ơn hai vị tiền bối.” La Chinh cười mỉm chào hỏi, ung dung rời đi.
Tông Duệ và Thương Lỗi trao đổi ánh mắt sâu sắc, hai người đều rõ giá trị của La Chinh.
Có điều Thương Lỗi thì theo hướng giá trị làm ăn buôn bán của La Chinh, còn Tông Duệ thì hiểu rõ giá trị của La Chinh với Vân Điện!
Xung đột giữa hai bên không lớn nhưng chung quy vẫn có chút, có điều Thương Minh Thiên Hạ được xưng là vị vua không ngai, mặc dù La Chinh là đệ tử Vân Điện nhưng sau này khó tránh được sẽ tham gia một chân vào, Vân Điện ngược lại cũng không ngăn cản.
Tông Duệ vội vã rời khỏi cửa tiệm của ông chủ Thương, một phát bay lên, biến thành một luồng ánh sáng nhanh chóng đi về phía Băng Cung của Vân Điện.
Băng Cung nằm ở tầng cao nhất của Vân Điện, lúc này đã hoàn toàn bao trong một lớp băng, con băng phượng nho nhỏ đang canh giữ ở cửa Băng Cung, đây là thời gian tu luyện của Tiểu Điệp.
Độ khó khi tu luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh vô cùng lớn, cần phải liên tiếp phân tán tu vi của bản thân chín lần, mỗi một lần đều phải bắt đầu lại từ Tiên Thiên Cảnh, tu luyện lên từng tầng từng tầng, sau khi phá vỡ Thần Đan Cảnh lại lần nữa phân tán tu vi, lặp lại như vậy chín lần.
Điều này đồng nghĩa với người khác tu luyện một lần thì Tiểu Điệp phải tu luyện chín lần, cuối cùng mới có thể đạt được thần công đại thành.
Có những võ giả không đủ thiên phú, tốn cả trăm năm, thậm chí cả đời cũng không cách nào đột phá Thần Đan Cảnh, cho dù miễn cưỡng đột phá cũng rất có khả năng cả đời cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới này, muốn tiến thêm một bước nữa còn khó hơn lên trời.
Nhưng với thiên phú của Tiểu Điệp, hoàn thành tất cả không hề khó, huống hồ sau lần luyện Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh đầu tiên khi đã vượt qua Thần Đan Cảnh, những ràng buộc trong cơ thể sẽ hoàn toàn được đả thông, cho nên sau mỗi lần tán công, thời gian Tiểu Điệp tăng lại tu vi chỉ cần hơn nửa năm.
Lần tán công cuối cùng tốc độ tu luyện hình như đặc biệt nhanh, khi ở trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, Tiểu Điệp mới chỉ là Chiếu Thần Nhất Trọng, vậy mà giờ chưa tới một tháng đã bước vào Chiếu Thần Thất Trọng, tiếp theo chính là Thần Đan Cảnh và cảnh giới cao hơn nữa…
Tiểu Điệp ngồi trong Băng Cung, mi mắt khép lại, từng tầng chân nguyên hóa thành hàn khí, hình thành nên từng vòng băng sáng lấp lánh như kim cương, chuyển động vòng quanh nàng…
“Vèo vèo…”
Một phù truyền âm đột nhiên xông vào trong Băng Cung, bốc cháy bên tai Tiểu Điệp.
Lông mày Tiểu Điệp khẽ nhăn lại, người trong Vân Điện đểu hiểu rất rõ bây giờ là thời gian tu luyện của nàng, thông thường nếu không có chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không đến làm phiền.
Có điều đợi sau khi phù truyền âm kia cháy hết, Tiểu Điệp mới mở mắt, hàn sương trong hai mắt nàng ngưng kết thành hai đoạn băng tinh nhỏ rồi lập tức dung hòa trong đồng tử màu xanh đen.
Nàng khẽ vung tay, băng sương trong cả Băng Cung liền bị đảo loạn, từ từ lan rộng ra xung quanh rồi chìm xuống, hóa thành từng chút băng tinh và băng vụn trên mặt đất.
“Vào đi!” Giọng nói lạnh lẽo của Tiểu Điệp truyền ra ngoài, đồng thời trên mặt cũng có chút vẻ nghi hoặc.
Tông Duệ này rốt cuộc muốn nói gì? Rõ ràng biết giờ là thời gian tu luyện của mình còn vội vàng đốt phù truyền âm nói muốn cầu kiến.
Chẳng qua mình chỉ phái hắn đi ép La Chinh mà thôi, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì?
Sau khi bắt đầu tu luyện, đương nhiên Tiểu Điệp không có thời gian theo dõi Tín Khuê để đi quan sát động tĩnh của La Chinh, vậy nên nàng không rõ chuyện xảy ra trong cửa tiệm của Thương Lỗi.
Chương 413: Tông duệ đen đủi
Tông Duệ vội vàng đi vào, vì bước chân quá nhanh mà nền nhà của Băng Cung lại quá trơn nên suýt chút nữa bị ngã!
Loại chuyện đi đường bị ngã mà xảy ra ở một võ giả Thần Đan Cảnh thì quả thực chính là một chuyện khó có thể tưởng tượng.
“Tông Duệ, có chuyện gì lại vội vàng như vậy? Là vì chuyện đại trận hộ tông sao?” Tiểu Điệp nhíu mày hỏi.
Nàng chỉ thấy lạ là sao Tông Duệ lại hoảng loạn như vậy, giống như bị mất đi linh hồn, chắc không phải vì chuyện của La Chinh mới tới chứ?
“Không, không phải! Là chuyện của La Chinh.” Tông Duệ vội vàng nói: “À.
Đúng rồi, thuộc hạ tham kiến Điện chủ!” nói xong Tông Duệ mới nhớ hành lễ.
“La Chinh? Ồ…” Tiểu Điệp gật đầu: “Chỉ vì chuyện này?”
Nếu là vì chuyện của La Chinh mà làm phiền nàng tu luyện, chuyện này có chút không nói nổi.
Tông Duệ hoàn toàn có thể đợi đến ngày mai, vì vậy Tiểu Điệp càng thấy lạ hơn.
Theo Tiểu Điệp thấy, để Tông Duệ ra tay cơ bản có thể khiến La Chinh vô cùng xấu hổ, khiến hắn từ bỏ việc học thuật phù văn gì gì đó mà yên tâm tu luyên võ đạo, đây mới là con đường chính xác.
“Chính vì chuyện này! Điện chủ!” Tông Duệ gật đầu.
“Làm sao? Có phải La Chinh đã mất đi lòng tự tin hay không?” Tiểu Điệp cười nhàn nhạt.
Tông Duệ là phù văn sư hàng đầu trong Vân Điện nàng, coi như là sự tồn tại đỉnh cao về trình độ phù văn ở Trung Vực, đối mặt với một La Chinh mới học e là chỉ cần ba câu đôi điều đã có thể khiến hắn không thể nhặt dũng khí học phù văn lên được nữa…
Thực ra mới đầu Tông Duệ cũng nghĩ như vậy, sau khi ông ta biết được La Chinh có tác phẩm thì thậm chí còn muốn xoi mói tác phẩm của La Chinh một phen, dù gì tác phẩm của người mới học cũng rất vụng về, sơ hở và sai sót nhiều cỡ nào? Cho dù là phù văn sư có thực lực không tồi ở trước mặt phù văn đại sư như Tông Duệ thì cũng không ngẩng đầu nổi chứ huống gì là một La Chinh?
Kết quả bức phù văn kia của La Chinh, đến thấy ông ta còn chưa từng thấy qua thì có thể xoi mói được gì? Đợi sau khi bức phù văn được thắp sáng, nhìn thấy những bút pháp hoàn mỹ đó thì ông ta lại càng không có quyền bình luận.
Đến bút pháp hoàn mỹ còn không nắm được, ông ta căn bản không có tư cách để đả kích La Chinh!
“Không phải.” Tông Duệ lắc đầu.
Mặt Tiểu Điệp hơi kinh ngạc: “Làm sao? Nhìn sắc mặt ngươi có chút không bình thường, xảy ra chuyện gì rồi?”
Tông Duệ lại chắp tay với Điện chủ nói: “Điện chủ, La Chinh là kì tài trong đạo phù văn, ta cảm thấy không cần thiết phải cấm hắn tu luyện phù văn, sau này tạo nghệ của hắn trong thuật phù văn e là sẽ vượt qua cả Phù Văn Chi Tử Phong Quan Ngọc kia!”
“Phong Quan Ngọc?” Tiểu Điệp mặc dù không hiểu phù văn nhưng Phong Quan Ngọc – Phù Văn Chi Tử lại vô cùng nổi tiếng, dĩ nhiên nàng cũng từng nghe qua, trong Vân Điện cũng lưu giữ hai bút tích thật của Phong Quan Ngọc.
Có điều Tiểu Điệp ngày càng nghe không hiểu, Phong Quan Ngọc là đệ nhất phù văn sư ở Trung Vực, tay nghề của người này trên thuật phù văn có thể gọi là trước nay chưa từng có, sau này cũng không có ai.
Vượt qua ông ta? Có phải đầu Tông Duệ bị hỏng chỗ nào rồi không? Hay là rảnh rỗi cố ý tìm việc, ở đây lải nhải làm loạn?
Sắc mặt Tiểu Điệp trầm xuống, quát lớn: “Tông Duệ, ngươi đang nói vớ vẩn gì vậy? Chẳng lẽ lấy Điện chủ ta ra đùa?”
Tiểu Điệp lấy thân phận trẻ như vậy đảm nhiệm ngôi vị Điện chủ vốn dĩ đã có chút không đủ thuyết phục mọi người, dù gì ngồi trên vị trí Điện chủ Vân Điện không chỉ cần thực lực, thiên phú mà còn cần sự từng trải! Tiểu Điệp tuổi đời trẻ, chưa đủ từng trải, vì vậy nhiều khi hơi khó để ràng buộc đám trưởng lão này cho nên Tiểu Điệp mới nói như vậy.
“Thuộc hạ tuyệt đối không dám.
La Chinh này thực sự là một thiên tài phù văn, còn lợi hại hơn cả thiên phú võ đạo của hắn, hắn vừa mới học thuật phù văn đã lĩnh ngộ được bút pháp hoàn mỹ, mà Phong Quan Ngọc trong truyền thuyết đó cũng đến năm 40 tuổi mới dần dần lĩnh ngộ ra!” Tông Duệ vội vàng nói.
Thực ra Tông Duệ vẫn nhìn được một điểm khác của La Chinh là đường lối phù văn của hắn! Bức phù văn định thần của La Chinh vẽ rõ ràng đã thoát ly khỏi phong cách Nam phái và Bắc phái của Trung Vực, hoàn toàn tự tạo thành một phái, nét vẽ hoàn toàn khác với những bức phù văn định thần mà ông ta từng thấy!
Đây hình như là do La Chinh tự tạo ra! Người có thể tự tạo phù văn rất ít, đặc biệt là phù văn đã phát triển nhiều năm nay nhưng có rất ít ý tưởng mới về cách đi nét.
Chỉ là điểm này đã khó ngang với bút pháp hoàn mỹ, bởi vì năm đó cho dù là Phong Quan Ngọc cũng chỉ phát minh ra ba loại phù văn kiểu mới.
Tông Duệ dĩ nhiên không thể biết được phù văn của La Chinh căn bản không thể gọi là phù văn mà là thần văn! Vì bức thần văn đầu tiên La Chinh vẽ là một bức thần văn định thần, mà thần văn này chẳng qua chỉ có tác dụng định thần.
Mặc dù Tông Duệ cảm nhận được mức độ định thần của thần văn này hình như mạnh hơn phù văn định thần bình thường một chút, nhưng thứ này vốn là một loại cảm nhận nên không cách nào định lượng được, không cách nào so sánh.
Nếu sau này La Chinh tạo ra thần văn có tính công kích, Tông Duệ liền có thể cảm nhận được thần văn mà La Chinh vẽ có bản chất khác biệt với phù văn mà ông ta vẽ!
Nghe được lời của Tông Duệ Tiểu Điệp khẽ cười: “Tông Duệ, có lợi hại như ngươi nói không?”
“Có! Dạ có…” Tông Duệ gật đầu, nhưng ông ta vừa nói được một nửa cơ thể liền đột nhiên nhảy lên, bởi vì có một cột nhũ băng cực lớn đang bổ tới trước mặt! Ông ta nhảy một cái mới tránh được, hiểm lại càng hiểm.
Chỉ nhìn thấy gương mặt tươi cười của Tiểu Điệp lạnh băng, băng quang lấp lánh trên ngón tay thon dài, rõ ràng nhũ băng vừa rồi là do nàng đánh ra.
Mặc dù hiện giờ tu vi của Tiểu Điệp không cao như Tông Duệ nhưng Tông Duệ dù gì cũng là phù văn sư, cho dù đã bước vào Thần Đan Cảnh nhưng ông ta không có sở trường đánh trực diện, vì thế Tông Duệ lúc này mặt đầy đau khổ nói: “Điện chủ, ta thực sự không nói đùa với người!”
“Vậy sao? Ta cũng không đùa với ngươi!” Nói xong, Tiểu Điệp vung tay lại có vô số nhũ băng dài cả thước phi về phía Tông Duệ.
Tông Duệ vô cùng chật vật tránh khỏi nhũ băng của Tiểu Điệp, trong lúc cấp bách linh quang trong đầu ông ta sáng lên, giơ tay ném bức phù văn định thần tiêu tốn mười viên đá chân nguyên cực phẩm của mình ra!
“Điện chủ, những gì ta nói đều là sự thật, không tin người xem đi!” Tông Duệ lăn một vòng trên mặt đất trơn ướt, sau đó lại đánh một luồng chân nguyên về phía bức phù văn: “Đây chính là tác phẩm của La Chinh!” Câu nói cuối cùng ông ta gần như là hét lên, lúc này Tông Duệ vô cùng chật vật, trong lòng cũng vô cùng buồn bực! Đúng thật là gặp phải ma rồi…
Hết cách! Nếu không phải Tông Duệ tận mắt chứng kiến thì đến bản thân ông ta còn chẳng tin những lời mình nói ấy chứ.
Cái gì gọi là vượt qua Phong Quan Ngọc? Phù Văn Chi Tử lại dễ dàng vượt qua như vậy?
Sau khi chân nguyên của Tông Duệ đánh vào bức thần văn định thần, trong chớp mắt ánh sáng đột nhiên phóng ra, ánh sáng màu xanh bên trên chiếu vào tầm mắt của Tiểu Điệp, nhìn thấy những ánh sáng màu xanh đó Tiểu Điệp “ồ” lên một tiếng, giơ tay cuốn một cái, bức phù văn định thần đó liền bay vào trong tay nàng.
Tiểu Điệp không phải là phù văn sư, nhưng những thứ “đẹp” vốn rất thịnh hành trên thế giới, nàng không hiểu phù văn nhưng không có nghĩa là không có thẩm mỹ quan của chính mình.
Bút ý mượt mà trên bức thần văn này đâu đâu cũng lộ ra khí tức gần như hoàn mỹ.
“Đây… Đây thực sự là do La Chinh vẽ?” Tiểu Điệp nhìn chằm chằm Tông Duệ hỏi, băng sương trong mắt lại bắt đầu xoay chuyển, hình như có hai đường băng tinh sắp ngưng kết ở bên trong, giọng điệu hờ hững lại khiến Tông Duệ nghiêm nghị trong lòng.
“Bẩm Điện chủ, ngàn thật vạn thật.
Đây thực sự là do La Chinh vẽ, mặc dù ta cũng không rõ làm sao hắn lĩnh ngộ được bút pháp hoàn mỹ.” Tông Duệ cười khổ nói.
“Thì ra là vậy… Đây cũng là lý do vì sao ngươi lại đến tìm ta vào lúc này.” Tiểu Điệp gật đầu.
“Đúng, chính vì lý do này, vì vậy nhiệm vụ Điện chủ giao cho ta e là ta không cách nào hoàn thành được, nói không chừng sau này bố trí đại trận hộ tông kia còn cần La Chinh giúp một tay nữa!” Tông Duệ lại nói: “Đại trận hộ tông đó của Hư Linh Tông là dùng bút pháp hoàn mỹ tạo nên, nếu La Chinh thực sự vận dụng được thành thạo, lại thêm đại trận hộ tông của tông môn lục phẩm thì sau này đại trận hộ tông của Vân Điện chúng ta ở trong Trung Vực e là không ai có thể địch được!”
Tiểu Điệp im lặng không nói gì, nàng không ngờ đột nhiên lại xảy ra chuyện này, Tông Duệ không chỉ không thể đả kích được La Chinh mà ngược lại còn bị La Chinh làm khuất phục.
Tên nhóc này thực sự có thể làm được đến mức này? Tiểu Điệp ngẩn người một lúc lại phát hiện Tông Duệ vẫn còn ở trong Băng Cung thì phất phất tay nói: “Ta biết rồi, ngươi lui ra trước đi, chuyện này để ta suy nghĩ đã.”
Tông Duệ lúc này mới thở phào một hơi, lui ra khỏi Băng Cung.
Tiểu Điệp nghĩ một lúc lâu, sau đó trở về vị trí của mình, màn sương băng dày đặc lại bao vây lấy nàng, trước khi dung nhan tuyệt thế của nàng biến mất trong lớp sương băng đã lộ ra nụ cười mỉm.
“Mặc kệ đi, xem tên nhóc này có thể làm đến trình độ nào.” Trước khi bước vào tu luyện, trong lòng Tiểu Điệp nghĩ như vậy.
Chương 414: Minh chủ phân minh
Thần văn cấp một là thứ cơ bản nhất trong thần văn.
Trong thuật thần văn của Thanh Long có một số thần văn mạnh mẽ không theo lý lẽ thông thường! Ví dụ có loại thần văn cấp bảy chỉ to bằng khoảng một bàn tay nhưng lại có thể hủy diệt một đại lục lớn! Có thể khiến cả Trung Vực tan thành mây khói, loại thần văn đến từ Thượng Giới này có uy lực lớn không thể ngờ được.
Với năng lực hiện giờ của La Chinh thì vẫn còn cách rất xa thần văn cấp bảy, cho dù là Thanh Long thì cũng vì linh hồn suy kiệt mà không cách nào vẽ được nữa, huống hồ cho dù Thanh Long có bản lĩnh vẽ ra, thì La Chinh cũng không thể tìm được vật liệu của thần văn cấp bảy này.
Có điều La Chinh rất có hứng thú với bức thần văn cấp bốn, bức thần văn đó gọi là linh hồn hô hấp, có công hiệu vô cùng đặc biệt, có thể tăng gấp đôi công suất tu luyện của võ giả, hơn nữa sẽ không sinh ra bất kì tác dụng phụ nào.
Sau khi vào Trung Vực, vấn đề lớn nhất của La Chinh chính là tu vi quá thấp! Nếu có thể có được bức thần văn linh hồn hô hấp này thì tốc độ nâng cao tu vi sẽ tăng lên, nghĩ thôi cũng biết hiệu quả đối với La Chinh tới mức nào.
La Chinh 18 tuổi đã bước vào Tiên Thiên Tứ Trọng, coi như là vô cùng ưu tú ở quận Sùng Dương! Đặt ở Thanh Vân Tông thì là bình thường, còn ở trong Trung Vực thì thuộc loại kém cỏi! Mặc dù căn cơ của La Chinh vững chắc, có thể khiêu chiến với cường giả Chiếu Thần Cảnh, nhưng nếu gặp phải Chiếu Thần Chung Cực hay thậm chí là Thần Đan Cảnh thì đến cơ hội bỏ chạy cũng không có.
Nâng cao tu vi trở thành vấn đề cấp thiết nhất của La Chinh.
Tiểu Điệp sắp xếp đệ tử của Tinh Anh Đường đối luyện với mình chắc là cũng đã nhìn ra vấn đề nằm ở đâu, La Chinh lại sâu sắc hiểu rằng điều mà võ giả luôn cần là tôi luyện trong sinh tử, như vậy mới có thể đột phá hạn độ lớn nhất!
Huống hồ đám đệ tử đó của Tinh Anh Đường cũng không phải kẻ ngốc, trong bọn họ có không ít người thuộc cao tầng của Vân Điện, dĩ nhiên có người nhìn ra việc La Chinh khiêu khích Tinh Anh Đường chẳng qua là một thế cục do Tiểu Điệp sắp xếp, mọi người chỉ là bồi luyện cho La Chinh mà thôi, lúc đánh được thì La Chinh đánh, không đánh được thì La Chinh chạy, chẳng ai bắt nổi hắn, thế thì chơi thế nào? Huống hồ đệ tử của Tinh Anh Đường cũng cần nhận nhiệm vụ của Vân Điện là ra ngoài tôi luyện.
Thế nên mấy ngày sau, khi La Chinh tiếp tục đi khiêu chiến đệ tử Tinh Anh Đường thì hoặc là không có một ai, hoặc là chỉ có hai vị cường giả Chiếu Thần Chung Cực đứng ở đó…
Tiểu Điệp nhận ra cách này không chơi được nữa nên cuối cùng cũng từ bỏ, còn La Chinh sau khi chuẩn bị một phen cũng lựa chọn rời khỏi Vân Điện đi thu thập vật liệu của thần văn linh hồn hô hấp.
Một sáng sớm, trời vẫn tờ mờ sáng, tầng mây dày đặc khó tan bao quanh Vân Điện từ từ chuyển động, La Chinh đứng ở bên mép Vân Điện hít sâu một hơi, sau đó thả người nhảy xuống.
Mặc dù trong Vân Điện có phi thiên liễn có thể mượn dùng nhưng La Chinh lại muốn thử nghiệm một chút thần văn phong vũ vừa mới làm.
Loại thần văn cấp một này chuyên để cho đệ tử dưới Chiếu Thần Cảnh trở xuống dùng.
Sau khi lắp phong vũ La Chinh có thể cảm nhận được ý cảnh của gió nhàn nhạt, có thể tùy ý bay lượn.
Cũng chính là nói, cho dù hắn không đạt đến Chiếu Thần Cảnh thì cũng có thể mượn gió để bay!
“Vù vù…”
Nhảy xuống từ độ cao ngàn mét, La Chinh kết hợp với năng lượng của tinh thạch Phượng Tường khiến hắn giống như một chiếc lá cây bay lượn theo gió.
Mượn thế gió, La Chinh nhắm chuẩn một mục tiêu rồi nhẹ nhàng nghiêng trong không trung, thế rơi xuống giảm mạnh sau đó lơ lửng dần đáp xuống trên mặt đất.
Cách này hơi giống với thân pháp mượn lực hai lần trên không trung của Bách Lý Hồng Phong.
Cảnh này khiến hai võ giả chuẩn bị vào thành nhìn đến ngây người.
Hai võ giả này đều là Tiên Thiên Cảnh, bọn họ phát hiện La Chinh chỉ là Tiên Thiên Cảnh mà lại từ trên trời rơi xuống, ai nấy đều nhìn đến ngây ngốc.
Thân là võ giả của thành Vân Hải, bọn họ cũng hiểu rõ trên không trung cao ngàn mét này có một thế lực tông môn tứ phẩm – Vân Điện.
Nhìn tên nhóc con này thì khả năng lớn là từ trên Vân Điện xuống.
Trong mắt võ giả thông thường có lẽ Vân Điện cao không với tới, nhưng đệ tử Tiên Thiên Cảnh của Vân Điện có thể bay? Điều này đã hơi vượt quá nhận thức và thường thức của họ.
La Chinh không để ý tới hai Tiên Thiên Cảnh này mà theo đường lớn chạy như bay về phía thành Vân Hải.
Lúc ở Vân Điện, La Chinh đã nghe ngóng được ở chỗ Thương Lỗi, phân nhánh của Thương Minh Thiên Hạ ở ngay trong thành Vân Hải
Sau khi vào thành Vân Hải, La Chinh không thể không cảm thán một chút về sự khác biệt giữa Trung Vực và Đông Vực.
Bởi vì Vân Điện và Vân Tông tọa lạc ở đây nên thành Vân Hải coi như là chủ thành đứng đầu danh sách trong Trung Vực, nhưng cũng không phải là thành lớn nhất.
Có điều nếu so sánh với Đế Đô Phần Thiên của Đông Vực thì chính là một trời một đất, không gì có thể so sánh được.
Ngay như thế lực gia tộc trong Đế Đô Phần Thiên có bảy đại sĩ tộc và hoàng tộc, còn có một Thanh Vân Tông.
Thanh Vân Tông chỉ là thế lực tông môn nhị phẩm, hoàng tộc nơi Tô Linh Vận ở miễn cưỡng có thể coi là thế lực tông môn nhị phẩm, bảy đại sĩ tộc thì chẳng thể tính là phẩm cấp gì…
Nhưng trong thành Vân Hải, chỉ là riêng thế lực tông môn tam phẩm đã có bảy tám gia tộc, đây là còn chưa bao gồm Vân Tông, bởi vì Vân Tông thuộc một phần của Vân Điện, cả hai thuộc cùng một hệ.
Trên con đường trong thành Vân Hải, đâu đâu cũng đều có thể gặp được võ giả Chiếu Thần Cảnh, thậm chí còn có một số ít võ giả Thần Đan Cảnh.
Những võ giả này phần lớn đều đi theo nhóm nhỏ từ ba đến năm người, rõ ràng là đến thành Vân Hải tiếp viện.
Tu vi của La Chinh hình như cũng không có gì thu hút sự chú ý của người khác.
Theo chỉ dẫn của Thương Lỗi, La Chinh rất nhanh liền tìm thấy phân nhánh của Thương Minh Thiên Hạ.
Với sự hiểu biết của La Chinh với thế lực Thương Minh Thiên Hạ này, thì mặc dù nó không có phẩm cấp, nhưng thế lực ẩn giấu phía sau vô cùng kinh người, thậm chí còn lớn mạnh hơn Vân Điện, gần như ngang cơ với Hư Linh Tông – tông môn mạnh nhất trong Trung Vực.
Kết quả phân nhánh của Thương Minh Thiên Hạ này lại vô cùng khiêm tốn, ẩn náu trong một khu dân cư, không hề có chút cảm giác khí phái nào.
Chỉ có điều, ở trước cửa có hai võ giả Chiếu Thần Cảnh canh giữ mới khiến người ta cảm thấy nơi này không phải là nơi người bình thường có thể vào.
La Chinh vừa đến gần thì một võ giả Chiếu Thần Cảnh liền đưa tay ra dấu với La Chinh, lạnh giọng nói: “Đứng lại! Đây là phân nhánh của Thiên Hạ Thương Minh, người không liên quan mau chóng rời đi!”
Cửa hàng của Thương Minh Thiên Hạ phân bố khắp Trung Vực, các phân minh bình thường không buôn bán làm ăn, mà chỉ có võ giả thương thảo việc quan trọng hoặc là giao dịch với tông môn lớn mới vào trong phân minh.
Thông thường võ giả như vậy ít nhất đều là Chiếu Thần Chung Cực hoặc là Thần Đan Cảnh, thậm chí là sự tồn tại mạnh hơn cả Thần Đan Cảnh.
Một Tiên Thiên Cảnh nhỏ bé như La Chinh đứng ở cửa một lát, hai võ giả Chiếu Thần Cảnh dĩ nhiên bắt đầu xua đuổi, nơi này không phải là nơi La Chinh có thể tới: “Anh bạn này, chỗ nào vui thì đến chỗ đó chơi, đừng tìm xui xẻo cho mình!”
Nghe thấy lời hai người nói La Chinh nhăn mày, Thương Minh Thiên Hạ này cũng quá đề cao bản thân rồi, nếu không phải vì nhận được tin tức thì ai lại tới đây? Sau đó La Chinh lấy một tấm thiệp ra khỏi lồng ngực, ném qua đánh “vù” một tiếng: “Đây là thiệp mời của Thương Minh Thiên Hạ các người!”
Kết quả một võ giả Chiếu Thần Cảnh trong đó nhận lấy xem qua, sau khi nhìn thấy hai chữ Thương Lỗi trên tấm thiệp, sắc mặt lập tức sáng lên.
Thương Lỗi ở tổng minh chỉ có thể coi là một chấp sự bình thường nhưng ở trong phân minh này thì tuyệt đối được coi ngang với nhân vật số một, chỉ là hai võ giả canh cửa vô cùng tò mò, sao Thương Lỗi lại đưa thiệp mời cho tên Tiên Thiên Cảnh này?
Đến cường giả Chiếu Thần Cảnh như bọn họ cũng chỉ làm người canh cửa trong Thương Minh, một tên Tiên Thiên Cảnh nhỏ bé dựa vào cái gì lại được Thương Minh tiếp đãi? Có phải là người quen thân thích nào đó của Thương Lỗi, giới thiệu một công việc nào đó đến Thương Minh hay không?
Trong lòng hai võ giả đều đang suy đoán, kết quả ngay lúc này hai võ giả nghe thấy phía sau truyền tới một trận tiếng cười, một ông già đi về phía La Chinh, trên mặt mang theo nụ cười khách khí nói: “Ha ha! Là anh bạn nhỏ La Chinh đến thăm đấy à? Không tiếp đón từ xa! Không tiếp đón từ xa!”
Hai võ giả Chiếu Thần Cảnh quay đầu nhìn, tròng mắt xém chút nữa rơi ra, hai người vội vàng cung kính hành lễ với ông già kia, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Đây chính là Minh chủ của phân minh bọn họ, Mặc Nhạc Chương!
Chuyện gì thế này? Tên nhóc này là nhân vật thế nào mà lại có thể khiến Mặc Nhạc Chương đích thân nghênh đón? Đầu óc của hai võ giả Chiếu Thần Cảnh cảm thấy khó hiểu.
Kết quả chỉ một câu nói của La Chinh liền khiến hai võ giả Chiếu Thần Cảnh suýt chút nữa ngã ngửa trên mặt đất, chỉ nhìn thấy La Chinh gật đầu, hỏi: “Xin hỏi, ông là…?”
Thằng nhóc này đến Minh chủ Mặc Nhạc Chương của phân minh Thiên Hạ Thương Minh ở thành Vân Hải cũng không biết, nhưng Mặc Nhạc Chương vẫn khách khí như vậy! Thiếu niên trước mắt này… Nghĩ tới thái độ vừa rồi của mình với thiếu niên này, trong lòng hai võ giả Chiếu Thần Cảnh lập tức lo sợ, nếu thiếu niên này tùy tiện nói một câu trước mặt Mặc Nhạc Chương thì hai người bọn họ thảm rồi.
“Lão đây là Mặc Nhạc Chương, La thiếu hiệp, mời vào trong trước đã, chúng ta uống trà nói chuyện.” Mặc Nhạc Chương cười ha ha nói, cứ như La Chinh trước mặt này là nhân vật cùng vai vế với ông ta vậy.
La Chinh lạnh nhạt nhìn hai võ giả Chiếu Thần Cảnh một cái, sau đó đi theo Mặc Nhạc Chương vào trong.
Lúc này hai võ giả này mới thở phào, buông lỏng tinh thần.
Cũng may, xem ra thiếu niên này không ghi thù, có lẽ sẽ không tố cáo họ với Minh chủ.
Có điều bọn họ vẫn không hiểu, thiếu niên này dựa vào cái gì mà khiến cho Minh chủ đối đãi khách khí như vậy?
Chương 415: Tây vực
La Chinh đi theo Mặc Nhạc Chương vào trong phân minh mới phát hiện bên ngoài tất cả chỉ là giả mà thôi.
Bước vào nội bộ phân minh, cảm giác xa hoa đập vào mặt, gần như nơi nào cũng vô cùng cầu kỳ.
Thiên Hạ Thương Minh là một tổ chức làm ăn buôn bán tồn tại đã nhiều năm, hiểu được một đạo lý tuy thịnh mà suy, làm việc hiệu quả cao, nhưng khiêm tốn làm người mới là vương đạo.
La Chinh được tôn là thượng khách, khiến Mặc Nhạc Chương phải đích thân nghênh đón nên đương nhiên là đã tỏ rõ thân phận của La Chinh.
Thương Lỗi đã giao bảy bức phù văn của La Chinh lên, đến tổng minh cũng đều chấn động.
Người của Thiên Hạ Thương Minh hiểu rất rõ giá trị của phù văn sư có bút pháp hoàn mỹ, vì vậy đã hạ lệnh dù phải phải bỏ ra cái giá bao nhiêu cũng phải lôi kéo được La Chinh!
Mặc dù La Chinh là người của Vân Điện nhưng bình thường Thiên Hạ Thương Minh sẽ không tham gia vào tranh đấu giữa các tông phái, La Chinh với thân phận phù văn sư thì giữa bọn họ đều có không gian hợp tác rất lớn.
Sau khi La Chinh ngồi xuống, Mặc Nhạc Chương vỗ vỗ tay liền có hai thị nữ xinh đẹp như hoa đi lên dâng trà.
“La thiếu hiệp, lần này tới là muốn mua vật liệu hay là bán phù văn?” Mặc Nhạc Chương vào thẳng vấn đề.
“Phù văn ta cũng sẽ bán, có điều mục đích chính là muốn mua vật liệu và một chút thông tin.” La Chinh nói.
Mặc Nhạc Chương gật đầu, từ trong tay móc ra một lệnh bài hình vuông.
Cả cái lệnh bài này được dùng vàng và ngọc thạch khảm thành, ở giữa có khắc hai chữ “La Chinh” nhìn có vẻ vô cùng tinh mỹ: “La thiếu hiệp, phân minh chúng ta đã làm tấm lệnh bài này cho ngươi.
Có tấm lệnh bài này thì trong bất kì cửa hàng Thiên Hạ Thương Minh nào ngươi cũng đều được ưu đãi, là khách hàng chúng ta kính trọng nhất, tất cả vật liệu bán ra đều giảm cho ngươi 20%! Còn giá thu mua phù văn ngươi bán ra thì chắc chắn sẽ cao hơn giá thị trường một chút.”
Nhận lệnh bài tinh xảo từ trong tay Mặc Nhạc Chương, La Chinh cũng cười ha ha.
Thiên Hạ Thương Minh quả nhiên có chiêu này, lệnh bài này rõ ràng là để tạo ấn tượng trước.
Người của Thiên Hạ Thương Minh làm việc quả nhiên hào phóng, cho mình ưu đãi lớn như vậy nhưng lại không đề cập bất cứ điều kiện gì!
Thiên Hạ Thương Minh không phải là bọn ngốc, thương nhân sẽ không chịu làm ăn lỗ vốn, tất nhiên là muốn hợp tác với mình.
Chỉ có điều, cách làm hiện giờ của bọn họ càng khiến người khác yêu thích.
Qua lại với người thông minh sẽ khiến người ta vui vẻ, huống hồ bản thân La Chinh cũng cần một con đường để bán thần văn.
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, Thiên Hạ Thương Minh chính là sự lựa chọn tốt nhất.
Sau đó La Chinh liền giao mấy bức thần văn do mình tự vẽ cho Mặc Nhạc Chương.
“Mấy bức này đều là phù văn cấp một, có điều hiệu quả sau khi kích phát có thể sánh ngang với phù văn cấp hai thông thường…” La Chinh lập tức nói.
Mặc Nhạc Chương nhận về mấy bức phù văn trong tay La Chinh, nhìn thấy những đường đi khác hẳn thông thường thì bất giác gật đầu.
Từ khi Mặc Nhạc Chương nhìn thấy bức phù văn định thần của La Chinh, ông đã đoán rằng có khi La Chinh được kế thừa phù văn của một trường phái khác.
Nếu không thì cho dù thiên tư của La Chinh có cao đi nữa, cũng không thể vẽ ra phù văn có đường đi hoàn toàn khác biệt như vậy.
Hiện giờ Mặc Nhạc Chương coi như đã kiểm chứng được cách nghĩ của mình.
Chỉ là Mặc Nhạc Chương không ngờ phù văn trong tay của La Chinh không phải là phù văn mà là thần văn!
Mặc Nhạc Chương tùy ý phóng chút chân nguyên ra.
Sau khi thắp sáng mấy bức phù văn, nhìn thấy bút ý mượt mà tràn đầy thì trên mặt đã lộ ra nụ cười.
Chỉ đường lối mới và bút pháp hoàn mỹ thôi đã đủ để bán được một cái giá tốt, vì thế ông ta đưa cho hạ nhân ở bên cạnh để bọn họ định giá.
Thực tế Mặc Nhạc Chương vốn không để ý tới phù văn cấp một, cấp hai, nhưng theo sự phát triển của La Chinh, sau này khi vẽ ra phù văn cấp bốn, cấp năm thậm chí là cấp sáu thì sẽ rất khủng bố!
“La thiếu hiệp, ngoài việc bán phù văn ra thì còn muốn mua vật liệu gì?” Mặc Nhạc Chương tùy ý hỏi.
Mặc Nhạc Chương vô cùng chắc chắn rằng, trong Trung Vực chưa có vật liệu nào mà ông ta không lấy được.
Huống hồ với tu vi của La Chinh, vật liệu cần hiện giờ có lẽ sẽ không quá cao siêu.
Mặc Nhạc Chương còn nghĩ, nếu vật liệu cần thiết mà La Chinh mở miệng lần đầu tiên không quá quý hiếm thì ông ta có thể lựa chọn tặng cho hắn một ít.
La Chinh gật đầu rồi lập tức nói: “Ta cần hai phần Thiên Khung Linh Dịch, một cây Tử Lôi Trúc từ năm vạn năm trở lên, và còn một cây Địa Khô Sâm ngàn năm, thêm…”
Nghe thấy lời của La Chinh, Mặc Nhạc Chương suýt chút nữa ngã khỏi ghế…
Tất cả những thứ mà La Chinh nói làm gì có cái nào không phải vật liệu cấp cao? Dù là Thiên Khung Linh Dịch hay là Tử Lôi Trúc năm ngàn năm, những thứ này đều có thể xưng là vật quý hiếm có, vài năm hoặc thậm chí là vài chục năm thi thoảng mới xuất hiện một lần.
Hơn nữa cho dù Thiên Hạ Thương Minh có được cũng sẽ nhanh chóng bán qua tay, bởi vì nhu cầu đối với những vật này thực sự quá kinh khủng, những lão già ở Trung Vực đều giương mắt lên nhìn chằm chằm đó!
“La thiếu hiệp, không phải Thương Minh ta không chịu bán mà những thứ này thực sự quá quý báu, cho dù là mười năm cũng khó gặp một lần.
Ta chỉ có thể đảm bảo, nếu có tin tức liên quan ta sẽ thông báo cho ngươi đầu tiên.” Mặc Nhạc Chương cười nói.
La Chinh gật đầu.
Hắn sớm đã biết những thứ này quá quý hiếm, không thể tùy ý thu thập được, vì vậy lần này chủ yếu là nhắm vào tin tức để tới.
Mặc Nhạc Chương lập tức lại nói: “Có điều thông tin liên quan đến Tử Lôi Trúc thời gian trước vừa đúng lúc có người báo về.”
“Giá trị của thông tin này thế nào?” La Chinh hỏi.
Mặc Nhạc Chương cười khà khà: “La thiếu hiệp, thông tin này không coi là quá bí mật, giá trị không lớn.
Cứ coi như là kết giao bạn bè, là cá nhân ta tặng cho ngươi.” Nói xong, Mặc Nhạc Chương đốt một phù truyền âm.
Một lát sau có người đưa đến một tấm bản đồ, Mặc Nhạc Chương nhận tấm bản đồ rồi đưa cho La Chinh, đồng thời lại nói: “Có điều, ta không đề nghị La thiếu hiệp đích thân đi tìm Tử Lôi Trúc cho lắm.”
Vật quý hiếm có như vậy xuất hiện chắc chắn sẽ dẫn tới phần đông võ giả chen chúc tới, hơn nữa Tử Lôi Trúc lại ở Cực Âm Sơn, chính là một vùng đất dữ…
Trong mắt Mặc Nhạc Chương, La Chinh có bút pháp hoàn mỹ, thiên phú về phù văn không ai sánh bằng, nhưng nếu luận thực lực thì tu vi Tiên Thiên Cảnh của La Chinh vẫn mãi không đủ tư cách.
Có điều đôi chân là trên người La Chinh, Mặc Nhạc Chương có thiện ý nhắc nhở một phen nhưng ông ta không thể ngăn cản La Chinh được.
Sau khi La Chinh rời đi, Mặc Nhạc Chương mới nhăn mày thì thào lẩm bẩm: “Người của Vân Điện chẳng lẽ bị ngu? Lại có thể để mặc La Chinh tự mình ra ngoài lưu lạc…”
Nếu tông môn khác phát hiện trình độ phù văn sư này của La Chinh thì e là sẽ nhốt nuôi như thần thú, sợ có gì sơ xuất.
Nhưng Vân Điện lại để mặc La Chinh mạo hiểm như vậy, đây chính là điểm mà Mặc Nhạc Chương không lý giải được.
Một tháng sau, năm ngàn dặm phía Tây Nam thành Vân Hải, đi qua khu vực ải Tây Sơn được người đời gọi là Tây Vực, phong thổ trong Tây Vực và phong tục tập quán đều có biến hóa rất lớn so với Trung Vực.
Bóng dáng La Chinh bay nhanh dọc theo đường chính của Tây Vực tiến về phía trước.
Không phải hắn muốn dùng đôi chân chạy điên cuồng như vậy, chẳng qua nửa tháng trước, phi thiên liễn của hắn đã bị rơi hỏng rồi, trong Tây Vực lại rất khó mua được một con ngựa giống như Truy Điện Câu, còn không bằng dựa vào chân mình điên cuồng mà chạy.
Một đường hướng về phía Tây, gió bụi vù vù.
Trong Tây Vực đất rộng người thưa, thông thường hơn trăm dặm không gặp nổi một người, hiện giờ trước mắt La Chinh xuất hiện một trấn nhỏ, bên cạnh đường đi có cắm một biển hiệu, bên trên là ba chữ Châu Mục Trấn.
Sau khi vào trấn nhỏ này, La Chinh bước vào một quán rượu.
Trong quán rượu, một tên sai vặt đầu để bím tóc, giọng nói trầm nặng, mang theo ý cười nồng đậm chào đón: “Khách quan, mời vào trong!”
La Chinh gật đầu đi theo tên sai vặt lên lầu.
Đúng lúc La Chinh vừa lên đến lầu hai thì cảm thấy có gì đó không đúng.
Lầu hai gần như không có khách, hắn vừa lên tới nơi liền cảm thấy mấy tên sai vặt và cả chưởng quầy đều dùng ánh mắt không thiện cảm gì nhìn mình chằm chằm.
Những người này muốn làm gì? Trong lòng La Chinh lóe lên một tia nghi hoặc.
Có điều sau khi thăm dò thực lực của những người này, hắn vẫn tùy tiện ngồi vào vị trí.
Tên sai vặt đầu để bím tóc mang thực đơn lên cười nói: “Khách quan, trên đây là những món đặc biệt của quán chúng tôi.
Ngài có muốn chọn một phần?”
La Chinh tùy tiện quét qua thực đơn một lượt, gật đầu: “Có món gì đặc biệt mang hết lên đi!” Ra ngoài La Chinh không hề kén chọn cơm canh rượu thịt.
Tên sai vặt vâng một tiếng rồi quay đầu làm thế tay với chưởng quầy, sau đó mấy tên sai vặt đều mắt đi mày lại không biết đang trao đổi cái gì.
La Chinh ngồi im như núi, cũng không vạch trần hành vi của những người này.
Có điều chỉ sợ là bữa cơm này ăn không ngon rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










