[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 82 : Vẽ thần văn (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Vẽ thần văn
La Chinh hoàn toàn không ngờ, Thanh Long dịch giúp một đoạn chữ Phượng tộc cổ mà vấn đề này đã được giải quyết êm đẹp.
Không chỉ thái độ ông ta quay ngoắt 180 độ mà còn đồng ý bán cho hắn đống vật liệu kia với giá chiết khấu tới ba phần.
Ông ta đã có thành ý như thế, La Chinh cũng dịch hết phần chữ trên khối ngọc kia.
Ông ta nghe rất nghiêm túc, rõ ràng là muốn nhớ kỹ từng câu, từng chữ.
Đợi đến lúc La Chinh đọc xong, hai mắt ông ta sáng rỡ hỏi: “Thiếu hiệp, xin hỏi ngươi học chữ Phượng tộc thượng cổ ở đâu vậy?”
Căn cứ hiểu biết ông ta, trong Đại Thế Giới cũng đã từng có người Phượng tộc thời thượng cổ, thế nhưng cũng đã bị diệt vong lâu lắm rồi, đến giờ thì không thể tìm được hậu duệ của Phượng tộc thời thượng cổ nữa nên chữ Phượng tộc cũng bị thất truyền.
Đương nhiên La Chinh sẽ không nói ra sự thật, hắn chỉ cười hắc hắc nói: “Cái này ta không thể nói, nhưng nếu ông gặp được chữ nào không biết hay có gì cần dịch thì cũng có thể tới tìm ta, ta nghĩ ta có thể dịch được cả.”
Nghe La Chinh nói như vậy, Thanh Long lập tức không vui: “La Chinh, ta chỉ giúp ngươi dịch mấy chữ này thôi, hơn nữa tuy ta hiểu được nhiều ngôn ngữ, nhưng cũng không phải ngôn ngữ nào cũng biết…”
Lúc đó, sắc mặt ông lão lập tức thay đổi.
Nếu như trước khi La Chinh dịch chữ trên ngọc cổ mà nói ra lời này, thì ông ta sẽ cởi giày rồi lấy đế mà đánh lên mặt hắn.
Các loại chữ viết có hình thù kỳ quái trên thế gian này nhiều sao kể xiết? Có nhiều chủng tộc sau khi để lại chữ viết thì cả tộc đều bị tiêu diệt, còn có ai có thể hiểu được chữ viết bọn họ?
Nghe vẻ tên nhóc này chẳng những mặt dày mà chém gió còn kinh người nữa!
Nhưng là La Chinh vừa dễ dàng dịch chữ của Phượng tộc thời thượng cổ nên ông ta cũng không dám phản bác trước mặt hắn.
Ông ta đoán La Chinh thực sự có khả năng tinh thông một vài loại chữ và ngôn ngữ đặc biệt, biết đâu sau này còn có lúc cần nhờ hắn.
Cho nên tuy ông ta không cho là La Chinh đúng nhưng vẫn ra vẻ cung kính nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.
Ngươi là đệ tử Vân Điện à? Xem tuổi thì hẳn là đệ tử Tinh Anh Đường, không biết ngươi tên gì? Sau này sợ là lão hủ còn có việc phải phiền thiếu hiệp ngươi.”
La Chinh mỉm cười, nói tên của mình cho ông ta rồi lại bảo: “Được! Ông đem những vật liệu kia ra đi.”
Ông ta gật gật đầu, sau đó gọi vào trong cửa hàng một câu, đằng sau liền có hai tiểu nhị đi ra.
Ông ta nhận lấy danh sách vật liệu từ trong tay La Chinh rồi ném qua cho hai tiểu nhị: “Đi, chuẩn bị hết những vật liệu này cho ta.” Sau đó ông ta quay mặt lại hỏi La Chinh: “La thiếu hiệp, nếu muốn học vẽ phù văn thì đương nhiên phải có một cây bút phù văn rồi.
Ta đây vừa vặn có mấy cây, tuy rằng không phải đồ đặc biệt tốt gì, nhưng cũng coi như là tinh phẩm, dùng để luyện vẽ phù văn cũng là không thể tốt hơn.”
Nói xong, ông ta liền mở một cái ngăn kéo ra, bưng lên một cái giá bút trong đó, trên kệ đang có mấy cây bút phù văn thẳng tắp được cố định ở phía trên.
Kiểu dáng những cây bút phù văn này đều khác nhau, vật liệu cũng không giống, có cái dùng ngọc thạch để tạo thân bút, cũng có cái dùng xương thú tạo thành: “Nếu là người mới học, ta đề cử một cái này.” Lão giả giới thiệu: “Cây bút phù văn này được ghép lại từ những miếng ngọc vỡ, khi vẽ phù văn, lực linh hồn có thể bám vào khe hở giữa những miếng ngọc vỡ này rồi thẩm thấu đến ngòi bút, cho nên dùng khá thoải mái.”
Nghe ông ta giới thiệu, La Chinh cũng hơi động, dù sao thì hắn cũng là một người mới học, nếu dùng bút phù văn thoải mái một chút thì vẽ phù văn cũng đơn giản hơn một chút.
La Chinh vừa mới định ra quyết định thì nghe thấy tiếng Thanh Long: “Đừng chọn cây bút này, chọn cây bên cạnh kia kìa.”
Ánh mắt La Chinh chuyển một cái rồi rơi vào cây bút phù văn bên cạnh, đó là cây bút được chế tạo từ kim loại, La Chinh lại hỏi: “Cây bút phù văn này thế nào?”
“La thiếu hiệp, ngươi cũng thực biết chọn.
Nhưng cây bút ta nghĩ ngươi không nên dùng.
Cây bút phù văn này được dùng Xích Huyền Kim để chế tạo nên nặng gấp ba lần so với bút phù văn bình thường, để cầm lên cũng phải cố hết sức, hơn nữa lực linh hồn muốn xuyên thấu qua Xích Huyền Kim cũng vô cùng khó khăn.
Vậy nên ta không đề xuất ngươi dùng cái này.” Ông ta cười nói: “Phải là phù văn sư có thâm niên mới chọn loại bút phù văn này.”
La Chinh cũng hơi do dự, nhưng Thanh Long lập tức nói thêm: “Để ngươi vẽ phù văn là một chuyện, chuyện khác là còn muốn rèn luyện linh hồn của ngươi, lựa chọn bút phù văn được làm từ ngọc vỡ thì còn làm ăn gì? Nghe ta, mua cây này đi!”
Dù sao thì Thanh Long cũng được coi như thầy giáo dạy phù văn của hắn, nên La Chinh cũng chỉ còn cách lựa chọn bút phù văn cán kim loại này.
Tuy trong lòng ông già kia cũng không đồng ý cho La Chinh sử dụng bút phù văn được chế tạo từ kim loại, nhưng ngoài miệng ông ta sẽ không đắc tội với La Chinh, chỉ là trong lòng cảm thán một tiếng là không biết lượng sức, sau đó lấy cây bút đó ra đưa cho La Chinh.
Nhận cây bút phù văn này từ trong tay ông lão, La Chinh lập tức cảm nhận được sức nặng trong tay.
Tuy chút sức nặng ấy đối với La Chinh cũng chẳng đáng gì, nhưng để vẽ phù văn thì sẽ ảnh hưởng rất lớn.
Dù sao mỗi đường phù văn đều vô cùng tinh vi, nếu như cẩm bút phù văn mà không ổn định thì nhẹ nhàng vẽ một cái có khi làm hỏng luôn cả cái phù văn đó.
Chỉ chốc lát sau, hai tiểu nhị cũng đem vật liệu đã sắp xếp đi ra.
Do vẽ thần văn ở cấp cơ bản nhất nên những vật liệu này tuy hiếm nhưng cũng không khó tìm lắm, La Chinh kiểm lại vật liệu một chút rồi sau đó lập tức hỏi: “Tổng cộng chỗ này bao nhiêu tiền?”
Ông già nhanh chóng bấm đốt ngón tay sau đó nói với La Chinh: “Tổng cộng là 800 viên đá chân nguyên trung phẩm, lấy ngươi 70% thì còn 560 viên đá chân nguyên trung phẩm.”
“560 viên đá chân nguyên trung phẩm…” Tuy cái giá tiền này vẫn trong phạm vi La Chinh có thể trả được, nhưng hắn vẫn không nhìn được mà cảm thán một câu: thực đắt.
Đại khái La Chinh đã hiểu rõ rằng tiền trong Trung Vực sử dụng cơ bản là đá chân nguyên hạ phẩm, đổi ra thì một viên chân nguyên hạ phẩm tương đương một Phương Tinh, thế nhưng một viên đá chân nguyên trung phẩm lại đổi ra tới 100 viên đá chân nguyên hạ phẩm.
Nói cách khác, 560 viên đá chân nguyên trung phẩm thì tương đương 5 vạn 6 nghìn viên Phương Tinh.
“Dùng Phương Tinh trả tiền được không?” La Chinh hỏi.
Lúc trước khi rời khỏi Đông Vực, La Chinh đã đem một phần Thiên Diễn Tinh Hoa giao cho Chương Vô Huyền, đồng thời cũng mang theo không ít Phương Tinh phòng thân.
“Phương Tinh?” Ông lão hơi sững sờ.
Ông ta đoán La Chinh có thể là đệ tử trong đại gia tộc nào đó, thậm chí có khả năng là một vị trưởng lão đời sau của Vân Điện, thế nhưng khi nghe thấy Phương Tinh thì chẳng khác nào phủ định hết suy đoán trước đây của ông ta, bởi vì Phương Tinh chính là tiền trong Đông Vực, nói cách khác La Chinh hẳn là sinh ra ở địa phương nhỏ bé nơi Đông Vực kia.
Loại tiền ở nơi nhỏ bé này không phải là không dùng được, chỉ là phải đổi thành đá chân nguyên thường dùng làm tiền ở đây mà thôi.
Vì vậy ông nói: “Phương Tinh cũng được, nhưng một viên Phương Tinh chỉ có thể đổi được nửa viên “
Nghe thấy ông ta nói vậy, La Chinh lập tức buồn bực.
Nói cách khác, chỗ vật liệu này hắn nhất định phải tốn mất 11 vạn viên Phương Tinh mới có thể mua được.
Chuyện này cũng quá đen.
Ông ta cười ha ha nói: “Đành chịu thôi.
Ngươi có thể đi nghe ngóng mà xem, tiền của Đông Vực ở Trung Vực chúng ta thực sự chẳng đáng tiền!”
Cũng may số lượng Phương Tinh dự phòng La Chinh cũng không ít, cuối cùng vẫn là không so đo với ông ta nữa, trong lòng thầm tính toán, lần sau ông ta mà muốn nhờ mình cái gì thì nhất định phải thịt lại một phát!
Giao 11 vạn viên Phương Tinh cho ông ta xong, La Chinh liền mang theo vật liệu vừa mua được đi ra ngoài.
Còn ông già kia vẫn dùng vẻ mặt phức tạp nhìn La Chinh.
Trong lòng ông ta cảm thán đây là vị thiếu niên thật kỳ lạ, vậy mà lại muốn lãng phí đám vật liệu này, 11 vạn viên Phương Tinh cũng không phải số lượng nhỏ.
Bây giờ người trẻ tuổi thật là khiến người ta chẳng thể nào hiểu được
Về tới chỗ ở của mình, La Chinh liền bắt đầu chuẩn bị vẽ thần văn.
Những vật liệu này cũng không phải chỉ cầm lên là có thể sử dụng.
Vẽ linh văn vốn là một môn mang tính kỹ thuật, tuy La Chinh dốt đặc cán mai, nhưng dù sao có Thanh Long làm sư phụ của mình, cứ theo chỉ dẫn của Thanh Long, La Chinh không ngừng xử lý đống vật liệu kia.
Ví như Liệt Tính Cát Căn cần phải được nghiền nát thành bột mịn.
Còn như Hàn Âm Thảo thì phải chặt đứt rễ cây, sau đó vò cho nát vụn rồi trộn cùng với Vân Khôi.
Có điều thời gian phân loại và xử lý chúng cũng mất khoảng nửa canh giờ, hơn nữa trình tự còn không được làm sai, một khi sai thì chỉ có ném bỏ rồi làm lại lần nữa.
Sau nửa canh giờ, cuối cùng cũng xử lý xong đống vật liệu.
La Chinh thò tay cầm cây bút phù văn lên, sau đó hít một hơi thật sâu.
Mặc dù có Thanh Long ở bên cạnh chỉ dẫn, nhưng là lần đầu vẽ thần văn nên La Chinh vẫn hơi hồi hộp.
Hắn giơ bút phù văn lên, nhắm mắt lại, suy tưởng một lát, từ trong mi tâm của hắn bỗng xuất hiện một đường linh hồn màu vàng nhạt.
Thế nhưng không giống như khi sử dụng Kinh Thần Thứ, Kinh Thần Thứ hóa thành hồn châm là để công kích đối phương, cho nên tốc độ cực nhanh lại vô cùng ác độc, còn lúc này là muốn dẫn lực linh hồn vào trong ngòi bút để vẽ thần văn! Rõ ràng là càng chậm càng tốt!
Sau khi dẫn lực linh hồn vào bút phù văn, ngòi bút liền vẽ ra đường đầu tiên trên giấy.
Chương 407: Bút pháp hoàn mỹ
Bức thần văn đầu tiên mà Thanh Long truyền thụ cho hắn gọi là thần văn định thần, tương ứng với phù văn định thần.
Loại phù văn này thường được bố trí trong mật thất tu luyện, thậm chí còn có thể được dùng trên lư hương.
Kích phát hiệu quả của loại phù văn này có thể khiến cho người ta nhanh chóng tiến vào trạng thái minh tưởng.
Võ giả trong khi tu luyện, hay luyện đan sư khi luyện đan, luyện khí sư khi luyện khí đều cần tập trung tinh thần hết sức, tác dụng của phù văn định thần là an thần, có thể áp chế loạn khí trong lòng người.
Theo lời Thanh Long giải thích thì đây là thần văn cấp một cơ bản nhất, độ khó cũng không lớn.
Nhưng cái gọi là độ khó không lớn của Thanh Long thì chắc chỉ là đối với nó mà thôi…
Sau khi La Chinh vẽ ra đường đầu tiên trên giấy thì nhìn thấy nó cứ như một vệt than cháy đen, giống như đám vật liệu hỗn hợp kia, căn bản không có tác dụng gì.
“Hắc hắc, nét đầu tiên coi như bỏ đi.” Thanh Long cười nói.
La Chinh nhếch miệng.
Hắn cũng không nghĩ mới viết nét đầu tiên đã thành công.
Trên bản “Nguyên tắc chung của thần văn” mà Thanh Long truyền thụ cho hắn có ghi lại, sau khi lực linh hồn được rót vào đòi hỏi phải cảm nhận cực kỳ tinh tế, để phân biệt các loại vật liệu trong mực nước, sau đó sắp xếp chúng theo quy tắc nhất định.
Như vậy, nét vẽ ra sẽ không đen xì thế này mà tỏa ra đủ loại ánh sáng.
Đổi một tờ giấy khác, tay cầm bút phù văn lên chuẩn bị một hồi lâu.
Cho dù hắn đã có thể làm được Hóa Hồn Vi Thứ, hơn nữa đạt đến cảnh giới Vong Ngã, nhưng về mặt cảm nhận tinh tế thì lại không hề thành thạo chút nào.
Dù sao thi triển Kinh Thần Thứ thì chỉ cần đâm trúng linh hồn đối phương là được, không yêu cầu phải quá tỉ mẩn nên La Chinh cũng không luyện tập phương diện này.
Chuẩn bị một hồi lâu, La Chinh lại hạ bút lần nữa, thời điểm tiếp xúc đến trang giấy, trên ngòi bút liền tách ra một đám màu xanh chói lọi!
“Thành!”
Trong lòng La Chinh kích động, vừa mới vẽ ra chưa được một tấc, màu xanh rực rỡ lại lập tức biến mất, một nửa đầu còn tản ra màu xanh, thế nhưng mà phần sau lại là một nét đen xì.
“Haha…”
Không ngoài dự đoán, Thanh Long trong đầu lại vô tình cười nhạo.
La Chinh buồn bực nói với Thanh Long: “Hay ngươi đi thử xem?”
“Ta vẽ một thần văn cấp một? A…” Trên mặt Thanh Long toát ra vẻ khinh thường, rõ ràng chuyện vẽ một thần văn cấp một là sự sỉ nhục lớn lao đối với nó.
Trên thực tế, điều khiến con Thanh Long này kiêu ngạo nhất không phải là sức mạnh của nó.
Trên đỉnh lò huyền bí này có chín con Chân Long, thực lực của nó đứng đầu từ dưới đếm lên, chẳng qua thành tựu lớn nhất của nó chính là chế tạo thần văn! Ngay cả Đại Thiên Trân Lung Trận bảo vệ Long tộc cũng là do một tay Thanh Long bố trí!
Thần văn cấp một, chuyện này chẳng khác nào để một vị đầu bếp đẳng cấp đi nấu một bát cháo loãng, quả thực là sỉ nhục.
Thế nhưng Thanh Long đã đồng ý dạy La Chinh vẽ thần văn, chuyện làm mẫu chắc chắn nó vẫn sẽ làm.
Thanh Long không có bản thể nhưng lại có thể phóng ra lực linh hồn, nó nói: “Giơ bút phù văn của ngươi lên!”
Sau khi La Chinh giơ bút phù văn lên thì có một đường linh hồn cực kì nhỏ chui ra! Đây chỉ là một cái phân thân nho nhỏ của linh hồn Thanh Long khổng lồ mà thôi.
Nhìn qua đó chính là một con Thanh Long nhỏ bé vô cùng mê người.
Con Thanh Long nhỏ này lập tức chui vào trong cây bút phù văn của La Chinh, sau đó Thanh Long liền nói: “Được rồi, ngươi có thể hạ bút!”
Tay La Chinh cầm bút phù văn, nhẹ nhàng kéo một phát trên giấy, một nét màu xanh thẳng tắp xuất hiện trên trang giấy.
Một đường cong này chắc nịch mượt mà, giống như phát huy đến cực hạn những đặc tính của đám vật liệu kia.
Sau khi vẽ ra một nét, La Chinh liền ngừng lại, kinh ngạc nhìn đường nét mảnh dẻ vẫn lóe ra ánh sáng màu xanh đó, không nói một lời.
“Haha, nhóc con, thế nào?” Thanh Long trong đầu thản nhiên cười nói.
“Mạnh thật…” La Chinh cảm thán nói.
“Tất nhiên.
Chẳng qua ngươi cũng không cần sốt ruột, thật ra ban nãy mới lần đặt bút thứ hai ngươi đã nắm giữ được bí quyết rồi, chẳng qua ta không nói thôi.
Mấy phù văn sư có thiên phú kém một chút cũng phải mất tới mấy tháng, thậm chí nửa năm luyện tập mới có thể làm được.”
Thanh Long châm biếm thì châm biếm thế thôi, chứ thật ra trong lòng rất kinh ngạc với tốc độ của La Chinh, vẽ thần văn cứ như là năng lực trời sinh của hắn!
“Nửa năm?” Bởi vì nét Thanh Long vẽ ra quá chênh lệch với mình nên La Chinh hơi uể oải, nghe xong lời này mới thấy, dường như hắn còn tốt chán.
Con người chính là như thế, thường thì càng am hiểu thứ gì liền càng có hứng thú lớn với thứ đó.
Khóe miệng La Chinh cong lên, giơ tay đổi một tờ giấy mới, bút phù văn trong tay lại một lần nữa hạ xuống trang giấy!
“Linh hồn phải thật tinh tế, phải cảm nhận vật liệu một cách tỉ mỉ!”
“Để chế ra được mực nước đen này có bốn loại vật liệu tất cả, trong đó mấy cái hạt thô thô chính là Liệt Tính Cát Căn, Hàn Âm Thảo thì vô cùng nhẵn mịn, khi hạ bút phải để Hàn Âm Thảo lắng đọng ở tầng dưới cùng để làm chỗ dựa, chỉ có như vậy mới có thể phát huy được hiệu lực và tác dụng của Liệt Tính Cát Căn…”
“Loại vật liệu Liệt Tính Cát Căn này vốn có màu xanh, vừa rồi nét mà Thanh Long vẽ ra cũng có ánh sáng màu xanh rực rỡ, thần văn đó có lẽ lấy Liệt Tính Cát Căn làm chủ, chính phụ rõ ràng…”
“Hạ bút!”
Linh hồn La Chinh lúc này đã được rót vào ngòi bút, lúc ngòi bút tiếp xúc với trang giấy thì bỗng nhiên bộc phát ra ánh sáng màu xanh cực kỳ mãnh liệt!
“Tia sáng này…” Thanh Long cũng sợ tới ngây người, chẳng qua nó nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, trên mặt dần hiện ra một tia ý vị sâu xa: “Vẫn là xem thường tên nhóc này rồi…”
Trong nháy mắt này, La Chinh gần như đã phát huy hết đặc tính của hỗn hợp các vật liệu này!
Trong phù văn sư, nếu có ai có thể phát huy hoàn toàn đặc tính của vật liệu thì sẽ được gọi là “bút pháp hoàn mỹ”!
Với thực lực của Thanh Long, chuyện vẽ một thần văn cơ bản nhất, phát huy ra bút pháp hoàn mỹ là một chuyện rất đơn giản, thế nhưng La Chinh mới chỉ là bút thứ ba trong cuộc đời lại có thể vẽ ra bút pháp hoàn mỹ, Thanh Long cũng không biết nói gì hơn, chỉ có thể nói thằng nhóc này trời sinh đã hợp để vẽ thần văn.
Loại chuyện này trong mắt Thanh Long cũng được coi là giỏi lắm rồi, thế nên nếu mấy phù văn sư trong Trung Vực mà biết thì chỉ sợ cả đám sẽ trực tiếp ngất đi.
Dù sao thì những nhân vật và tầng lớp Thanh Long tiếp xúc đều vượt xa thế giới của La Chinh rất nhiều, hai bên căn bản không thể so sánh.
Cho dù La Chinh có thể phát huy ra bút pháp hoàn mỹ ở ngay bút thứ ba thì đối với Thanh Long cũng không phải chuyện không thể tiếp nhận.
Nhưng đối với phù văn sư trong Trung Vực mà nói, bút pháp hoàn mỹ này cũng giống như kiếm ý viên mãn, chỉ có thể gặp chứ không cầu được.
Rất nhiều phù văn sư vẽ phù văn tới vài chục năm cũng chưa từng vẽ ra được một nét bút pháp hoàn mỹ, nhiều nhất thì cũng chỉ có thể phát huy được khoảng bảy tám phần uy lực trong vật liệu mà thôi.
Người có thể phát huy được đến chín phần thì cơ bản cũng đều là nhân vật cấp đại sư rồi.
Thế nhưng La Chinh mới chỉ vỏn vẹn vẽ ra bút thứ ba đã thi triển ra được bút pháp hoàn mỹ, chuyện này tương đương với điều gì?
Cũng giống như võ giả luyện kiếm, đến lần thứ ba vung kiếm liền lĩnh ngộ ra kiếm ý viên mãn, trong mắt phù văn sư ở Trung Vực thì chỉ có thể là điều không bao giờ tưởng tượng nổi.
Vẽ phù văn, quan trọng nhất chính là năng lực khống chế vật liệu trong mực nước, La Chinh đã đạt được bước đầu tiên, độ khó đằng sau sẽ không quá lớn, chỉ cần chú ý giữa bút pháp và tiếp điểm.. vv….
Đường thần văn cấp một cơ bản nhất cũng không phức tạp lắm, theo lời Thanh Long hướng dẫn, từng đường cong dài hẹp lóe ra màu xanh rực rỡ được hiện ra trên giấy, không ngừng kéo dài, nối liền.
Chỉ chốc lát sau, một bức thần văn rõ ràng hiện lên trên giấy được tạo thành từ 24 nét.
Sau khi nét bút cuối cùng của La Chinh được nối liền với nét đầu tiên thì những màu xanh trên nét vẽ liền dần dần tối đi theo thời gian.
“Thành!” La Chinh nhìn những nét sắc bén tạo thành thần văn, trên mặt toát ra vẻ hưng phấn.
Thanh Long yên lặng, chăm chú lên tác phẩm thần văn cấp một của La Chinh.
Tuy rằng chỉ là thần văn cấp một, nhưng bởi vì La Chinh thi triển ra được bút pháp hoàn mỹ, phát huy được hết uy lực của vật liệu trong mực nước cho nên bức thần văn cấp một này hẳn là còn có thể so với thần văn định thần cấp hai.
Sau một lúc lâu, Thanh Long mới lên tiếng: “Rất tốt! Dù là ta thì vẽ bức thần văn định thần cấp một này, có lẽ cũng chỉ tốt hơn ngươi một chút thôi…”
Nghiêm khắc mà nói thì La Chinh như là đã vẽ ra được bút pháp hoàn mỹ, Thanh Long cũng là bút pháp hoàn mỹ, hiệu quả của thần văn định thần cấp một thực tế cũng giống nhau.
Chẳng qua Thanh Long muốn vớt vát lại chút mặt mũi nên mới nói ra một câu như vậy.
Dù sao thì vừa này nó còn cười nhạo La Chinh kia mà.
Trừ phi vẽ thần văn cao cấp hơn thì Thanh Long mới có thể chiếm được ưu thế.
Cấp bậc của thần văn tăng lên như thần văn cấp ba, cấp bốn thì càng cần nhiều vật liệu hơn, càng ngày càng phức tạp hơn, muốn tạo ra được hỗn hợp các vật liệu này một cách hoàn mỹ thì độ khó sẽ tăng lên theo cấp số nhân, muốn phát huy ra bút pháp hoàn mỹ cũng khó hơn, dùng lực linh hồn của La Chinh hiện tại thì không thể nào làm được.
“Bức thần văn định thần này sử dụng thế nào?” La Chinh giơ tay cầm tấm thần văn lên, vừa tỉ mỉ xem xét vừa nói.
Thanh Long nói: “Thông thường phù văn sẽ sử dụng kết hợp với ảo trận, thế nhưng bây giờ ngươi không cần bố trí ảo trận, có thể trực tiếp dùng chân nguyên của mình kích phát.”
Trong Đông Vực, ảo trận sư cũng chính là phù văn sư, giống như đệ tử Hắc Minh của Hắc Nham Phong La Chinh đã từng giao thủ, hắn cũng là một vị ảo trận sư.
Thế nhưng phù văn của hắn được vẽ lên trên cờ trận, thông qua bàn ảo trận trong tay để kích phát.
Hơn nữa năng lượng bình thường ảo trận tiêu hao là năng lượng của Phương Tinh, còn trong Trung vực thì là năng lượng của đá chân nguyên.
La Chinh gật đầu, dán thần văn lên trên vách tường, sau đó rút ra một phần chân nguyên, rót vào trong thần văn.
Đúng lúc La Chinh rót chân nguyên vào thì đường thần văn định thần bỗng nhiên lại tản ra màu xanh rực rỡ.
Dưới ánh sáng màu xanh rực rỡ ấy, La Chinh lập tức có một loại cảm giác sảng khoái tinh thần, giống như hắn vừa mới tỉnh dậy vẫn còn buồn ngủ, bỗng nhiên kéo rèm ra thì đập vào mặt hắn là cảnh sắc khiến tinh thần phấn chấn, tất cả mệt mỏi trong người lập tức biến mất!
“Công hiệu của thần văn định thần cấp một này quả nhiên thật xuất sắc, nhưng không biết liệu bán được bao nhiêu tiền nhỉ?” La Chinh thầm tính toán trong lòng.
Vốn La Chinh còn cho rằng mình là đại phú ông, ai ngờ 10 vạn viên Phương Tinh căn bản cũng chẳng đủ dùng, chỉ một viên đá chân nguyên cực phẩm cũng khiến La Chinh hắn phải phấn đấu thật lâu.
Ngày mai hắn phải thử cầm bức thần văn này đi hỏi giá một chút xem thế nào mới được.
Chương 408: Chèn ép
Vẽ được bức thần văn định thần cấp một rồi nhưng La Chinh cũng không dừng lại.
Vốn hắn mua những vật liệu này để luyện tập, cho nên đã chuẩn bị rất nhiều.
Mà đã còn nhiều vật liệu như vậy thì đương nhiên La Chinh sẽ không lãng phí, tay cầm bút phù văn bắt đầu vẽ thần văn định thần tiếp theo.
Cho dù là phù văn sư cũng không thể liên tục vẽ phù văn mãi được, bởi vì trong quá trình vẽ, lực linh hồn sẽ không ngừng tiêu hao, khi lực linh hồn tiêu hao đến một mức nhất định thì con người ta sẽ cảm thấy mỏi mệt, tinh thần khó mà tập trung được.
Với lực linh hồn hiện tại của La Chinh, vẽ bảy tám thần văn là đã đến cực hạn rồi.
Khi vẽ thần văn thứ tám hắn đã miễn cưỡng lắm rồi.
Đến lúc chuẩn bị bắt đầu vẽ cái thứ chín thì lập tức cảm thấy không thích ứng được, đầu khó chịu như muốn nổ tung, không cách nào tập trung lực chú ý được, đồng thời bút phù văn nhẹ nhàng vạch một cái, thế nhưng lại vẽ sai.
Vẽ phù văn không thể qua loa được, chỉ cần hơi xuất hiện một chút sai lầm thôi thì cả cái phù văn coi như hỏng.
“Lần đầu tiên vẽ thần văn thì không thể tiêu hao quá nhiều lực linh hồn.
Nếu bởi vậy mà bị linh hồn bị tổn thương thì sẽ mất nhiều hơn được.” Giọng nói của Thanh Long vang lên, một luồng cảm giác lạnh buốt thấm vào trong óc La Chinh, lập tức khiến cho hắn dễ chịu hơn rất nhiều.
Bởi vì cắn nuốt tinh phách và uống máu Giao Long nên trong khoảng thời gian này Thanh Long cũng sôi nổi hơn rất nhiều, quả thực cũng có một chút sức để giúp La Chinh.
Nghe thấy Thanh Long cảnh cáo, La Chinh thầm rùng mình, hắn cũng cảm nhận được mình quá vội vàng, chuyện gì cũng thế, không thể giải quyết được ngay trong chốc lát, vậy nên hôm nay tạm dừng ở đây thôi.
Thời gian còn lại La Chinh tiếp tục chuyên tâm tu luyện, ngoài việc muốn học thần văn ra, theo thường lệ hắn còn phải đối mặt với nhóm đệ tử Tinh Anh Đường kia…
Khiêu chiến Tinh Anh Đường gần như trở thành bộ môn bắt buộc mỗi một ngày của La Chinh, dù sao thì cứ đến sáng sớm là thân thể hắn lại bị Đại Mộng chân nhân khống chế, sau đó ném vào trong tòa nhà màu xám kia để luận bàn với đám đệ tử Tinh Anh Đường.
Để đánh bại đám đệ tử Tinh Anh Đường, La Chinh cũng dùng hết các thủ đoạn.
Ban đầu hắn dựa vào thân thể mạnh mẽ và sức mạnh vảy rồng là có thể ứng phó được, thế nhưng người khiêu chiến hắn ngày càng nhiều, bọn họ cũng bắt đầu nhằm vào những điểm đó mà áp chế được La Chinh, cuối cùng La Chinh không thể không sử dụng Kinh Hồn Thứ, thậm chí còn phải để cho Yêu Dạ xuất chiến…
Phần lớn đệ tử Tinh Anh Đường cũng kinh ngạc phát hiện ra La Chinh ngoan cường như con gián đập mãi không chết.
Thực lực các đệ tử mỗi lần xuất chiến đều cường đại hơn người trước đó, nhưng La Chinh vẫn luôn có cách đánh bại bọn hắn.
Hôm nay vị đệ tử xuất chiến cuối cùng từ Tinh Anh Đường tên là Mộc Nhiễm, cảnh giới Chiếu Thần Lục Trọng.
Tuy Mộc Nhiễm cũng không phải người đặc biệt mạnh trong đám cùng cảnh giới Chiếu Thần Lục Trọng, thế nhưng chênh lệch giữa mỗi tầng tu vi trong Chiếu Thần Cảnh là vô cùng lớn, vậy mà cuối cùng Mộc Nhiễm vẫn bại dưới tay La Chinh.
Ứng phó hết ba cuộc chiến hôm nay, La Chinh nhẹ nhàng đi ra, vội vàng chạy về phía chợ Vân Điện.
Hôm qua hắn tốn mất rất nhiều tiền để mua vật liệu về vẽ thần văn, hôm nay ngược lại hắn muốn ra chợ nghe ngóng xem có thể bán thần văn lấy tiền hay không.
Trên đường đến chợ, La Chinh vẫn hơi thấp thỏm không yên, dù sao những thần văn định thần chính là do La Chinh luyện viết ra, nhưng mà hôm qua La Chinh đã giúp ông lão trong Thiên Hạ Thương Minh giải quyết được một chuyện lớn như vậy, nên cho dù cái thần văn này không bán được thì chắc cũng không bị đuổi ra ngoài đâu nhỉ?
Tiểu Điệp trong Băng Cung lúc này lại thấy không hài lòng cho lắm, nàng hơi nhíu mày lại, chằm chằm vào La Chinh trong Tín Khuê.
“Đang yên đang lành tại sao hắn lại phải học vẽ phù văn? Thời gian tu luyện còn không đủ, lấy đâu ra tinh lực mà vẽ?” Tiểu Điệp vô cùng bất mãn.
Sở dĩ nàng bồi dưỡng La Chinh là vì một kế hoạch ngầm trong lòng, chỉ là tu vi của hắn hiện tại quá thấp, thấp đến mức đáng thương cho nên mới phải dùng đệ tử Tinh Anh Đường thay nhau tôi luyện.
Đến thời gian tu luyện còn không có, vậy mà còn phí công phí sức vào cái thuật phù văn kia.
Theo Tiểu Điệp, La Chinh rõ ràng đang lãng phí thời gian.
Dù sao thuật phù văn cũng quá mức uyên thâm, rất nhiều phù văn sư, ảo trận sư gần như hao phí tâm huyết cả đời mới có được một chút thành tựu.
Lúc trước La Chinh cũng không có bất kỳ kiến thức cơ bản nào về phù văn, bây giờ lại nhất thời nảy sinh lòng tham muốn học vẽ phù văn thế này, thì lúc nào nói chẳng dễ hơn làm?
Đại Mộng chân nhân lại cười nói: “Điện chủ, người trẻ tuổi thì phải thử vài điều mới mẻ mới không thấy tiếc.
Đến lúc hắn gặp phải khó khăn trong thuật phù văn thì tự nhiên sẽ biết khó mà lui, cũng không cần lo lắng.”
“Không được!” Đôi lông mày dài nhỏ của Tiểu Điệp giương lên: “Thời gian không có nhiều, La Chinh nhất định phải bước vào Chiếu Thần Cảnh, về phần tu tập cái thuật phù văn gì gì đó… Ta thấy hắn vẫn nên thôi đi!”
Nghe thấy lời Tiểu Điệp nói, Đại Mộng chân nhân thầm thở dài một hơi, nghĩ thầm có lẽ Điện chủ nên lo lắng cho bản thân hơn mới phải chứ? Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh của Điện chủ đã bước vào giai đoạn cuối cùng, nhanh chóng tăng tu vi của bản thân mới là đúng đắn, dù La Chinh có thiên phú thì cũng chỉ là một tiểu bối mà thôi…
Nhưng dù trong lòng Đại Mộng chân nhân có nghĩ như vậy thì cũng không dám nói ra, Điện chủ tính tình bướng bỉnh, khắp Vân Điện này ai ai cũng biết, muốn thay đổi suy nghĩ của nàng, sợ là khó càng thêm khó.
Sau khi nói xong, Tiểu Điệp liền đốt một cái phù truyền âm: “Tông Duệ, đến chỗ của ta một chuyến!”
Tông Duệ? Đại Mộng chân nhân sững sờ, vẻ mặt đầy kỳ quái hỏi: “Điện chủ, người gọi Tông Duệ tới làm gì? Chẳng lẽ muốn hắn đi dạy La Chinh thuật phù văn?”
Tông Duệ là phù văn đại sư mạnh nhất trong Vân Điện, lúc Tiểu Điệp lấy được đại trận hộ tông trong Thử Luyện Giả Chi Lộ đã giao cho Tông Duệ xem xét.
Đại trận hộ tông của tông môn lục phẩm phức tạp đến mức nào? Muốn bố trí ra đại trận hộ tông thì chỉ sợ phải tốn rất nhiều nhân lực vật lực.
Thế nhưng ngẫm lại thì nếu có thể bố trí ra được đại trận hộ tông của tông môn lục phẩm thì chỉ e Vân Điện có thể ngăn cản được bất cứ thế lực nào tiến công Trung Vực!
Từ điểm này thì thấy, dù có tốn công tốn sức thế nào để bố trí ra đại trận hộ tông thì đều có lợi.
Cho nên trong khoảng thời gian này, Tông Duệ không bước chân ra khỏi cửa, cả ngày lẫn đêm đều nghiên cứu đại trận hộ tông kia.
Lúc này nghe thấy Điện chủ triệu tới, Tông Duệ lập tức hóa thành một vệt sáng, nhanh chóng đi vào Băng Cung, bái chào Tiểu Điệp: “Thuộc hạ tham kiến Điện chủ!”
Tiểu Điệp khẽ gật đầu rồi lập tức hỏi: “Tông Duệ, đại trận hộ tông kia nghiên cứu thế nào rồi?”
“Hồi bẩm Điện chủ, để chế tạo đại trận hộ tông này cần có vật liệu, ta còn đang tính giá, sợ là phải mất một khoảng thời gian nữa mới có thể tính toán chu toàn.” Tông Duệ đáp lời.
“Ừ.
Hôm nay ta còn có một việc tìm ngươi hỗ trợ.” Tiểu Điệp nói.
Đại Mộng chân nhân nhìn Điện chủ, vẻ mặt buồn bực.
Chẳng lẽ Điện chủ thật sự định để cho Tông Duệ đi dạy La Chinh thuật phù văn? Ông đang nghĩ vậy thì nghe thấy Tiểu Điệp nói: “Có một tên không biết tự lượng sức mình, muốn học thuật phù văn, ngươi đi đả kích hắn một phen cho ta.
Tốt nhất là làm suy sụp sự tự tin của hắn, để hắn phải từ bỏ.”
Nghe thấy Tiểu Điệp nói vậy, Đại Mộng chân nhân suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất.
Ông không ngờ Tiểu Điệp lại đặc biệt gọi Tông Duệ tới vì chuyện này.
Chuyện này cũng quá…
Được rồi! Nàng là Điện chủ, chúng ta làm thuộc hạ nên tất cả nàng là đúng nhất.
Đại Mộng chân nhân bất đắc dĩ nghĩ vậy.
Ngược lại Tông Duệ nghe thấy thế, trên mặt dường như sinh ra một nét hứng thú: “Không biết tên nhóc mà Điện chủ nói tới là ai? Có thể vẽ được phù văn cấp mấy?” “Cái tên này chắc hẳn ngươi cũng nghe thấy rồi, hắn tên là La Chinh.
Về phần thuật phù văn, hẳn là vừa mới bắt đầu học.” Tiểu Điệp nhếch môi nói.
Tông Duệ cười hắc hắc: “Thì ra là cái tên có tiếng khiêu chiến toàn bộ Tinh Anh Đường! Thuộc hạ đã rõ! Ta cam đoan sẽ làm suy sụp lòng tự tin của tên nhóc này, để cho hắn đời này cũng không hứng thú gì tới món đồ chơi này nữa!”
“Ừ! Giờ hắn đang ở chợ, ngươi có thể qua đó.” Tiểu Điệp gật gật đầu.
Trình độ về thuật phù văn của Tông Duệ không thể nghi ngờ được, nếu không Tiểu Điệp cũng sẽ không giao đại trận hộ tông cho ông ta.
Nhận được mệnh lệnh của Tiểu Điệp, Tông Duệ bay thẳng ra khỏi Băng Cung, tiến về phía chợ.
Trên đường đi, Tông Duệ tính toán xem nên làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ Điện chủ giao cho này.
Với thành tựu của Tông Duệ trong thuật phù văn, muốn đả kích sự tự tin của một người mới học thật sự rất đơn giản, thậm chí ông ta còn chắc chắn rằng mình chỉ nói một câu thôi cũng có thể khiến La Chinh đời không chạm vào phù văn nữa.
Chỉ chốc lát sau Tông Duệ đã tới chợ, cũng đúng lúc La Chinh đi đến cuối đường, tiến vào cửa tiệm Thiên Hạ Thương Minh.
“Cảnh giới Tiên Thiên Tứ Trọng, có lẽ chính là hắn rồi.” Tông Duệ gật gật đầu.
Trong đám đệ tử của Tinh Anh Đường chẳng có mấy ai là Tiên Thiên Cảnh, cũng chỉ có mình La Chinh là cảnh giới Tiên Thiên Tứ Trọng.
Nghĩ vậy, Tông Duệ cũng đi vào cửa tiệm kia.
Ông lão trong cửa tiệm Thiên Hạ Thương Minh lúc này đang cầm một cây bút trong tay, viết vài chữ lên khối ngọc cổ kia! Ông nhớ rõ ràng những lời La Chinh đã dịch từ chữ của Phượng tộc thượng cổ, nên đang dùng thể chữ khải(1) viết lại từng chữ từng chữ.
(1)Thể chữ khải: Là một loại thể viết của chữ trong tiếng trung.
Thể chữ khải cứng cáp, thường là kiểu chữ in, có thể hiểu nó tương tự như kiểu chữ in hoa của tiếng Việt.
Lúc này La Chinh bỗng nhiên đến cửa cũng khiến ông ta rất bất ngờ, nhưng dù sao ông vẫn cực kỳ khách khí: “La thiếu hiệp! Hôm nay đến nhà, không biết muốn làm gì? Phải chăng lại cần mua thêm vật liệu?”
Nếu như La Chinh thật sự muốn học thuật phù văn, những vật liệu hôm qua mua có lẽ đã đủ để La Chinh dùng trong một khoảng thời gian rồi.
Còn không đợi La Chinh mở miệng, ngoài cửa bỗng nhiên có một giọng nói truyền đến: “Thương lão đầu! Đã lâu không gặp, gần đây buôn bán được chứ?”
Ông lão trong Thiên Hạ Thương Minh này tên là Thương Lỗi, quanh năm suốt tháng làm ăn buôn bán ở chợ Vân Điện, còn Tông Duệ thân là phù văn sư nổi danh nhất Vân Điện nên cũng thường xuyên đến đây chơi, hai người coi như cũng khá quen thân.
Nghe thấy là Tông Duệ nên trên mặt Thương Lỗi hiện lên vẻ tươi cười.
Trên thực tế, không phải đối với ai ông ta cũng xấu tính, nếu không ông ta cũng không thể lên được vị trí chấp sự trong Thiên Hạ Thương Minh.
Loại khách hàng như Tông Duệ này, Thương Lỗi ông tuyệt đối sẽ không đắc tội.
“Làm ăn chán lắm, còn phải mong ông đến thăm nhiều một chút.” Thương Lỗi cười hắc hắc nói, vội vàng mời người tới pha trà.
Tông Duệ vừa vào cửa, ánh mắt lại rơi vào người La Chinh, khẽ mỉm cười nói: “Vị này chính là…”
“Đây là đệ tử Tinh Anh Đường của Vân Điện các ông, gần đây muốn luyện thuật phù văn.
Đúng rồi!” Thương Lỗi cười tủm tỉm nhìn chằm chằm vào La Chinh nói: “Vị này chính là phù văn sư lợi hại nhất Vân Điện các ngươi.
La thiếu hiệp, nếu ngươi thật sự muốn học thuật phù văn, tìm ông ấy thỉnh giáo chắc chắn không sai.”
Chương 409: Cười nhạo
Đã học phương pháp thần văn của Thượng Giới từ Thanh Long thì thuật phù văn nào trong Trung Vực có thể khiến La Chinh để ý?
Chẳng qua nghe Thương lão đầu nói thì người trước mắt này cũng là phù văn sư đứng đầu Vân Điện, đương nhiên La Chinh cũng sẽ không thất lễ.
Hắn cung kính lễ độ như trước, chắp tay nói với Tông Duệ: “Nhưng ta mới chỉ bắt đầu học thuật phù văn, coi như là chơi giấy thử mực mà thôi, e là lĩnh giáo không nổi.
Nếu ngày sau có chỗ nào chưa hiểu, kính xin ngài chỉ điểm một phen.”
Tông Duệ cười hắc hắc không nói tiếp mà híp mắt nhìn La Chinh.
Tông Duệ vô cùng kiêu ngạo về trình độ phù văn của mình, huống chi hôm nay hay ông phụng mệnh Tiểu Điệp đến chèn ép La Chinh, làm sao có thể chỉ điểm cho hắn?
Nhưng dù sao Tông Duệ cũng vẫn hỏi: “Ngươi đã học sơ qua thuật phù văn, ta lại muốn thử xem ngươi có tác phẩm gì?”
La Chinh gật gật đầu.
Vốn dĩ hắn đã định tới đây để đánh giá thần văn định thần hôm qua vừa vẽ xem thế nào.
Tuy là tác phẩm của người mới học nhưng vẫn muốn xem thử xem có giá trị thế nào.
Tốt nhất là có thể đổi lại số tiền mua vật liệu, vì vậy La Chinh lại nói với Thương Lỗi: “Hôm qua sau khi mua vật liệu về thử tay nghề, hai bức thần… Không đúng, là phù văn, phiền ông đánh giá qua giá trị một chút.”
Thứ La Chinh vẽ thực sự không phải phù văn mà là thần văn nên nhất thời suýt chút nữa lỡ lời.
Lời La Chinh vừa thốt ra, trên mặt Tông Duệ và Thương Lỗi đều kinh ngạc vô cùng.
Thế là có ý gì? Hôm qua vừa mới mua vật liệu về, hôm nay đã chế tạo ra phù văn để lại đây đánh giá giá trị?
Đặc biệt Thương Lỗi cảm thấy lạ nhất, hôm qua ông ta đã biết rõ La Chinh căn bản là người mới học, thậm chí còn là chưa nhập môn, mua vật liệu về thì hơn nửa cũng là lãng phí.
Hôm qua ông ta thậm chí còn đau lòng thay cho đám vật liệu kia, cầm vật liệu quý đắt tiền như vậy đi thử tay, thật sự là lãng phí!
Bất kỳ một phù văn sư nào cũng đều đang không ngừng lớn lên trong “lãng phí”, cho nên đào tạo một phù văn sư thậm chí còn đốt tiền hơn đào tạo một võ giả, những gia tộc bình thường căn bản không bồi dưỡng nổi.
Huống chi La Chinh còn cầm vật liệu vẽ phù văn cấp bốn đi để thử tay, không phải lãng phí bình thường.
Cho nên hôm nay khi Thương Lỗi nhìn thấy La Chinh liền hỏi có phải hắn muốn mua thêm vật liệu không, kết quả La Chinh nói hắn cầm phù văn đến để định giá…
La Chinh coi phù văn là cái gì? Cho rằng dùng vật liệu quý vẽ nên hai bút thì đã có được một phù văn? Chuyện này đâu phải như mấy đứa trẻ con vẽ nguệch vẽ ngoạc!
Thương Lỗi cười hắc hắc nhưng cũng không vạch trần mà chỉ hứng thú lặp lại một lần: “La thiếu hiệp hôm qua mới học vẽ phù văn lần đầu thế nào mà hôm nay đã thành công rồi? Ta quả thực rất tò mò.
Nào nào nào, ta giúp ngươi đánh giá một chút!”
Tông Duệ suýt chút nữa cười ra tiếng, đại khái cũng hiểu rõ vì sao La Chinh kiêu ngạo như vậy, dám đi khiêu chiến toàn bộ đệ tử Tinh Anh Đường.
Người này không chỉ là cuồng vọng, mà là đầu óc có vấn đề! Lần đầu tiên vẽ phù văn đã nghĩ là thành công? Có khi phù văn là cái gì ngươi không biết ấy chứ?
“Hắc hắc.
Ta cũng có chút hứng thú, để xem tác phẩm của La thiếu hiệp rốt cuộc có bao nhiêu giá trị.” Tông Duệ cười tà nói.
Điện chủ giao cho ông ta nhiệm vụ này không khỏi quá đơn giản, có lẽ chưa nói mấy câu đã có thể đả kích tên nhóc này đến mức thương tích đầy mình!
La Chinh gật gật đầu, sau đó lấy thần văn định thần ra khỏi nhẫn tu di rồi nói: “Chê cười rồi.
Lần đầu học làm, chỉ là phù văn cấp một thôi, phiền ngươi xem qua.”
Dứt lời, La Chinh liền đem thần văn định thần kia đặt trên mặt bàn.
Ánh mắt Thương Lỗi và Tông Duệ nhìn vào thần văn định thần, ý cười trên mặt càng thêm nồng đậm.
Đây là vẽ cái mọe gì vậy?
Phù văn và thần văn tuy giống nhau, nhưng thần văn đã truyền thừa qua ngàn vạn thế hệ, độ phức tạp trong đó vượt xa tưởng tượng của phù văn sư trong Trung Vực rất nhiều.
Vậy nên hai người này vừa nhìn thì chỉ cảm thấy đường hoa văn trên phù văn không bình thường, không thành hệ thống!
Thương Lỗi vẫn không nói gì, ngược lại Tông Duệ lại mở miệng trước.
Dù sao ông ta cũng còn phải gánh cái nhiệm vụ đả kích niềm tin của La Chinh.
Dựa theo yêu cầu của Điện chủ thì chính cắt đứt cái mong muốn luyện phù văn của hắn.
Nhưng theo Tông Duệ thấy thì có đả kích hay không cũng chẳng quan trọng, tên nhóc này căn bản còn chẳng hiểu phù văn là cái gì, cứ cho rằng cầm bút tùy tiện vẽ vài nét là có hiệu quả!
“Nhóc con, phù văn nói trắng ra là một loại trận pháp nhỏ, phải dựa vào đường nét trong đó để kết nối với nhau, như vậy mới có thể phát huy ra hiệu quả.
Phù văn cấp một quả thực dễ vẽ, nhưng tuyệt đối không phải như tờ này của ngươi.
Ta thấy hay là ngươi đừng đi con đường này nữa là tốt nhất.
Thuật phù văn không phải là thứ loại người như ngươi có thể học!” Tông Duệ thản nhiên nói, trên mặt hiện ra giọng điệu mỉa mai nặng nề.
Trong giây phút này, thậm chí ông ta đã quên lời dặn của Tiểu Điệp, ông ta thật sự cảm thấy La Chinh không có cái thiên phú này.
Nghe Tông Duệ nói vậy, La Chinh cảm thấy ù ù cạc cạc.
Hắn và Tông Duệ không hề quen biết, thế nên mình vẽ tốt hay không thì liên quan quái gì tới ông ta? Kỳ quái thì cứ kỳ quái, La Chinh vẫn nhịn xuống nỗi khó chịu trong lòng, quay đầu nói với Thương Lỗi: “Thương lão bản, phiền ngươi định giá phù văn định thần này một chút.”
Thương Lỗi lại khoát khoát tay nói: “Cái này… Đến Tông tiên sinh cũng nói như vậy rồi, ngươi nói xem ta còn cần đánh giá nữa sao?” Thực tế trong lòng Thương Lỗi thầm cười lạnh.
Định giá cái rắm! Nếu không phải hôm qua ngươi giúp ta dịch chữ Phượng tộc thời thượng cổ thì ông đây đã đuổi ngươi ra ngoài từ lâu rồi.
Nghe nói như thế, La Chinh lập tức rối rắm, chẳng lẽ phù văn mình vẽ tệ như vậy?
“Thanh Long, Thanh Long! Không phải ngươi lừa ta đấy chứ?” La Chinh kết nối nói với Thanh Long trong đầu.
Lúc này Thanh Long cũng đã thấy hết những gì xảy ra bên ngoài, nó truyền thụ cho La Chinh thuật thần văn, La Chinh cũng được coi như là nửa đồ đệ của nó rồi, hơn nữa đến nó còn phải thấy La Chinh cực kỳ có thiên phú về mặt thần văn, bút pháp hoàn mỹ không phải một người nào đó tùy tiện là có được.
Lời Thương Lỗi và Tông Duệ nói được coi là điều sỉ nhục lớn đối với Thanh Long, vì vậy nó cười lạnh nói: “Để ý đến cái đám thích chết này làm gì! Hai lão này không hiểu cái rắm gì hết, chỉ biết nói bừa!” Việc này khiến lão Long đã sống không biết bao nhiêu năm tháng cũng không nhịn được mà phải mắng, phải chửi.
“Vậy làm sao bây giờ?” La Chinh lại hỏi.
“Ra khỏi đây! Hai thằng này căn bản không biết nhìn hàng, để ý đến đám bọn họ làm gì?” Thanh Long cả giận nói.
Tuy Thanh Long bảo hắn rời đi nhưng La Chinh cũng không đi.
Hắn rất rõ Thanh Long bản lĩnh cao cường, tuy cũng tin rằng thần văn này ít nhiều gì cũng phải có chút giá trị, nhưng còn chưa chờ hắn nói thì Tông Duệ lại nói vài lời ý vị sâu xa: “Cái phù văn này hay là ngươi ném đi cho rồi, chuyên tâm tu luyện võ đạo cũng còn có tiền đồ.
Nhóc con, lời này của ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi!”
“Các ngươi không kích hoạt phù văn này thì làm sao biết được nó tốt hay xấu?” La Chinh lạnh lùng nói.
Thương Lỗi cùng Tông Duệ liếc nhau một cái, lập tức lại cười.
Phù văn trong Trung Vực được truyền thừa mấy ngàn năm, lại chia làm hai loại phái Nam và phái Bắc.
Tông Duệ với tư cách phù văn đại sư của Vân Điện, dù là hội pháp phù văn phái Nam đẹp đẽ hay hội pháp phù văn phái Bắc đại khai đại hợp, rồng bay phượng múa ông ta đều tinh thông cả, tờ phù văn xấu như quỷ trong tay La Chinh không thuộc phái Nam cũng chẳng thuộc phái Bắc, ông ta chưa từng gặp qua loại phù văn định thần này.
Vì vậy Tông Duệ nói: “Cái này không cần.
Có phải ngươi cho rằng tùy tiện dùng bút phù văn vẽ một hoa văn là có thể kích hoạt? Thần văn định thần này của ngươi… căn bản không thể kích hoạt.”
Nghe thấy lời này của Tông Duệ, La Chinh mới thở dài ra một hơi, quả nhiên… giống như suy đoán của Thanh Long, hai kẻ ngu ngốc này căn bản không xem được thần văn, xem ra không phải thần văn của hắn không tốt mà là bọn họ căn bản không hiểu.
Đã biết điểm này, La Chinh cũng chẳng buồn đấu võ mồm với bọn họ nữa mà chỉ vung tay lên, một đường chân nguyên đánh vào trong thần văn định thần.
Chân nguyên tỉ mỉ rót vào trong đó, thần văn định thần bỗng nhiên bị đốt sáng lên, từng đường vân tách ra ánh hào quang màu xanh bên trên, đó là dấu hiệu cho thấy Liệt Tính Cát Căn được kích hoạt hoàn toàn.
Cùng lúc đó, một luồng sóng năng lượng dao động vô hình được phát ra từ trong thần văn định thần, đánh về phía ba người trước mặt.
Dưới ánh sáng màu xanh, ba người lập tức cảm nhận được tinh thần sảng khoái một hồi, giống như được thoát ra khỏi một nơi không khí bị đè nén, tiến vào một nơi vắng vẻ, tinh thần cả người lập tức chấn động!
Trong nháy mắt thần văn định thần được thắp sáng lên, trong hai mắt Tông Duệ đã tràn đầy vẻ kinh ngạc!
Thương Lỗi rõ ràng cũng khiếp sợ, nhưng ông ta gần như chỉ hiểu việc xem xét giá trị phù văn chứ bản thân cũng không phải là phù văn sư, chỉ là một thương nhân mà thôi.
Còn Tông Duệ là phù văn sư hàng thật giá thật, người có trình độ phù văn cao hơn ông ta trong Trung Vực cũng không có mấy ai!
Đầu tiên, thứ khiến Tông Duệ cảm thấy khiếp sợ nhất chính là bút pháp trên phù văn trước đó không hề sáng, nhìn qua rất bình thường không có gì lạ, nhưng bây giờ chứng kiến ánh sáng màu xanh hiện ra trên bút pháp, Tông Duệ đã nói không nên lời: “Cái này, cái này, cái này, cái này…” Sau khi nói liên tiếp bốn chữ “cái này”, Tông Duệ nói được hết câu: “Đây là bút pháp hoàn mỹ!”
Chương 410: Nổi giận
Không thể trách vì sao Tông Duệ lại kinh ngạc như thế.
Trong mắt Thanh Long, bút pháp hoàn mỹ cũng không phải chuyện gì quá giỏi.
Thượng Giới quá mức rộng lớn, thiên tài trong mỗi chủng tộc và các loại thế lực xuất hiện nhiều vô kể.
Muốn trở thành một vị thần văn sư xuất sắc, thì bút pháp hoàn mỹ gần như là một năng lực cần thiết.
Chỉ là trong một ngày La Chinh đã nắm giữ được bút pháp hoàn mỹ nên vẫn dọa Thanh Long một trận.
Cũng chính bởi vì như thế nên Thanh Long mới có thể mắng Tông Duệ và Thương Lỗi là hai tên ngu xi, bởi vì bọn hắn căn bản không xứng để đánh giá thần văn.
Thanh Long cảm thấy bút pháp hoàn mỹ không có gì lớn lao nhưng không có nghĩa Tông Duệ cũng cho rằng như vậy.
Bởi vì ngay cả Tông Duệ cũng không nắm giữ được bút pháp hoàn mỹ, không chỉ mình ông ta không nắm giữ được mà tất cả đại sư phù văn còn sống trong khắp Trung Vực này, cũng không ai nắm giữ được!
Trong lịch sử Trung Vực đúng là đã từng xuất hiện bút pháp hoàn mỹ, nhưng hiện tại thì không.
Hai nghìn năm trước có một vị phù văn sư tên là Phong Quan Ngọc từng lĩnh ngộ được bút pháp hoàn mỹ, trong quá trình vẽ phù văn có thể kích phát hoàn toàn đặc tính và năng lượng trong vật liệu! Cho nên vị Phong Quan Ngọc này còn có một biệt hiệu là “Phù Văn Chi Tử”!
Cho dù tới bây giờ thì Phong Quan Ngọc cũng không thiếu tác phẩm được người đời bảo lưu, trong đó tác phẩm nổi danh nhất nằm trong tay một tông môn ngũ phẩm duy nhất ở Trung Vực, đại trận hộ tông của Hư Linh Tông! Đại trận hộ tông kia là tác phẩm hoàn mỹ nhất của Phong Quan Ngọc! Cũng bởi vì có được đại trận hộ tông này nên không biết đã trợ giúp cho Hư Linh Tông vượt qua bao nhiêu kiếp nạn, từ một tông môn tam phẩm nho nhỏ mà phát triển đến đến mức trở thành tông môn mạnh nhất Trung Vực, cũng là tông môn ngũ phẩm duy nhất.
Tuy rằng Hư Linh Tông có thể thăng lên làm tông môn ngũ phẩm cũng bởi người tài trong tông môn bọn họ xuất hiện tầng tầng lớp lớp, thế nhưng đại trận hộ tông này cũng là nhân tố không thể bỏ qua, rất nhiều thời điểm đã bảo hộ Hư Linh Tông tránh được kiếp nạn.
Khi còn sống Phong Quan Ngọc cũng vẽ không ít phù văn, trong đó không phải chỉ có một cái đại trận hộ tông này còn được lưu truyền tới nay, ngoài ra còn rất nhiều phù văn nhỏ lẻ khác, trong đó phần lớn các phù văn đã mất đi hiệu quả vốn có, không thể kích hoạt được nữa.
Nhưng ngay cả như vậy thì cũng bởi vì chúng được chính tay Phong Quan Ngọc vẽ lên nên không ít người thu về làm vật quý.
Ở chợ đen và hội đấu giá, những tác phẩm này nhiều lần đều được ra giá trên trời!
Tông Duệ đã từng may mắn được chứng kiến bút pháp hoàn mỹ một lần, đó là khi Điện chủ mang đưa ông ta tới thăm Hư Linh Tông.
Hư Linh Tông cố ý khoe khoang, kích phát một phần nhỏ đại trận hộ tông của bọn họ, khi đó bút pháp hoàn mỹ của Phong Quan Ngọc đã khiến Tông Duệ rung động thật sâu.
Giờ này nghĩ lại, trong lòng Tông Duệ không còn là ý muốn hâm mộ nữa, người có được bút pháp hoàn mỹ, ông ta chỉ có thể kính trọng, sùng bái mà thôi.
Cho nên lúc này, khi Tông Duệ chứng kiến bút pháp hoàn mỹ, ông ta lập tức quên mất đây là phù văn do La Chinh vẽ ra mà chỉ biết khiếp sợ với bút pháp hoàn mỹ này!
Thời khắc này Thương Lỗi cũng không biết nên nói cái gì cho phải, ông ta và Tông Duệ không nhìn từ cùng một góc độ.
Với tư cách là một thương nhân, làm sao Thương Lỗi lại không nghe qua bút pháp hoàn mỹ chứ? Tuy ông ta cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy, nhưng những phù văn đã mất đi hiệu quả của Phong Quan Ngọc đó có giá trị thế nào ông ta lại cực kỳ rõ ràng.
Đương nhiên, phù văn của Phong Quan Ngọc có được giá trị sưu tầm cao như thế cũng bởi vì danh tiếng của ông ấy, nhưng chính bản thân bút pháp hoàn mỹ đã là một điểm để bán rồi, huống chi hiện tại phù văn này còn có thể được kích phát!
“Ha…”
Thân hình Tông Duệ lóe lên, vẻ mặt kích động túm lấy La Chinh mà hỏi: “Này… Rốt cuộc làm sao vẽ được bức phù văn định thần này? Ngươi có thể nói cho ta biết không?”
Thấy thế thái của Tông Duệ bỗng nhiên như thế, La Chinh lại xem thường.
Đây là phù văn sư mạnh nhất Vân Điện? Ta thấy là có mà giống đại họa hơn.
La Chinh không hề hoang mang nói: “Buông ra được chứ? Buông ra rồi nói!”
“Xin lỗi! Xin lỗi!” Tông Duệ vội vàng buông tay ra.
Ông ta cũng biết mình đã thất thố, thế nhưng lúc này thật sự ông ta chẳng còn quan tâm được gì nữa: “Ngươi có thể nói cho ta biết phù văn định thần này ai vẽ chứ?”
La Chinh bĩu môi, rồi lập tức nói: “Chẳng phải ta vừa nói rồi sao? Chẳng lẽ các ngươi không có lỗ tai à?”
“Là ai?” Tông Duệ và Thương Lỗi đồng thanh hỏi.
La Chinh cảm thấy mình muốn phát điên.
Ý trong lời nói của hắn rõ ràng như thế mà cũng không hiểu.
Kẻ ngu cũng biết hắn đang ám chỉ là mình vẽ, thế mà hai người này cứ ngu ngốc hết lần này đến lần khác, vì vậy La Chinh chỉ đành thở dài một hơi: “Thần văn định thần này là ta vẽ!”
Hai người nhìn chằm chằm vào La Chinh, gần như đồng thời cùng lắc đầu: “Ta không tin!”
“Thích tin hay không thì tùy.
Thương lão bản, định giá phù văn định thần này giúp ta một chút!” La Chinh chẳng muốn dây dưa với Tông Duệ nữa, hắn cũng không có nghĩa vụ phải thỏa mãn tính tò mò của ông ta.
Thương Lỗi híp mắt gật gật đầu.
Ông ta là thương nhân, so ra thì cũng tỉnh táo lại nhanh hơn Tông Duệ, dù sao Thương Lỗi cũng tới đây buôn bán, cho dù biết rõ đây là bút pháp hoàn mỹ thì cũng chỉ chú ý tới giá trị trong đó mà thôi.
“Định giá? Phù văn định thần này không thể bán!” Tông Duệ điên điên khùng khùng ngăn lại.
Nghe nói như thế, Thương Lỗi và La Chinh lập tức mặc kệ.
Thương Lỗi và Tông Duệ quen thì có quen, nhưng buôn bán là buôn bán, đây là hai chuyện khác nhau!
La Chinh đến nơi này chính là để bán thần văn định thần, nên đương nhiên cũng không thèm nghe lời này của Tông Duệ.
“Muốn bán cũng chỉ có thể bán cho ta!” Tông Duệ lại chêm vào.
Lúc này đây La Chinh nhún nhún vai, biểu thị bán cho ai cũng không sao, nhưng Thương Lỗi thì mặc kệ: “Tông Duệ, ngươi đây cũng mặt dày quá nhỉ? La Chinh đến tiệm của ta là để bán phù văn này cho ta đấy, ngươi xông vào tiệm của ta như vậy lại còn muốn đoạt việc buôn bán của ta?”
“Đoạt thì đã sao? Đây là địa bàn Vân Điện ta, Tông Duệ ta không thể đến à?” Tông Duệ thân là phù văn sư của Vân Điện, tuy mới chỉ ở Thần Đan Cảnh trung kỳ nhưng địa vị còn rất cao, thậm chí địa vị chỉ kém Trác đại tiên sinh, Đại Mộng chân nhân, Cửu Giới thiền sư và mấy vị trưởng lão, còn so với những trưởng lão bình thường thì đều không kém.
Thương Lỗi căn bản cũng không muốn nhượng bộ: “Địa bàn của Vân Điện ngươi? Lời này cũng hay lắm! Những cửa hàng trong chợ này rõ ràng là hợp tác với Thiên Hạ Thương Minh chúng ta mới xây dựng lên, ngươi dám nói nơi này là địa bàn của Vân Điện các ngươi trước mặt Minh chủ Thiên Hạ Thương Minh chúng ta? Nếu ngươi nếu dám nói, ta lập tức không nói hai lời, lập tức rời đi!”
Nghe thấy hai người cứ cãi lộn mãi làm mất cả buổi mà thần văn định thần này cũng không bán được nên La Chinh không kiên nhẫn được nữa, liền nói: “Được rồi, các ngươi không cần ầm ĩ nữa, thứ này ta muốn bán cho ai thì bán! Ai ra giá cao hơn ta liền bán cho người đó, như vậy chẳng phải giải quyết được vấn đề rồi sao?”
Hai người sững sờ, giờ mới hiểu được vấn đề trọng tâm không phải ở trên phù văn định thần mà là trên người La Chinh.
“Ra giá? Ý kiến hay!” Thương Lỗi cười hắc hắc.
Thân là người của Thiên Hạ Thương Minh, khả năng của ông ta đương nhiên cao hơn Tông Duệ nhiều.
Tông Duệ cũng khẽ cắn môi, hỏi La Chinh: “Ngươi định bán bao nhiêu tiền? Bao nhiêu ta cũng mua!”
Nghe thấy hai người nói vậy, trên mặt La Chinh mới lộ ra ý cười.
Như vậy mới đúng chứ, đây chính là kết quả hắn muốn.
La Chinh suy nghĩ một lát rồi mới mở miệng nói: “Dựa theo tiền mua vật liệu hôm qua mà tính thì một bức phù văn định thần phải tốn khoảng một vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm, vậy ta liền định giá hai vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm đi!”
“Cái gì?” Giá tiền La Chinh đưa ra kiến Tông Duệ và Thương lỗi đơ cả người.
Hai vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm
Cho dù mua một bức phù văn bình thường thì giá cũng còn hơn thế này rồi, La Chinh đang suy nghĩ gì vậy?
“50 vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm.” Nhưng đang đấu giá cùng người khác, Thương Lỗi lúc này cũng đã tỉnh táo lại, trong hai mắt toát ra vẻ cay độc.
Về trình độ phù văn thì ông ta kém xa Tông Duệ, nhưng bàn về làm ăn thì Tông Duệ còn chẳng xứng để xách giày cho ông.
Nhưng trong mắt Tông Duệ đến xách giày còn không xứng kia lại lộ ra vẻ hung dữ, một mạch hô: “100 vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm! Ta thanh toán bằng một viên đá chân nguyên cực phẩm!”
Một viên đá chân nguyên cực phẩm tương đương với 100 vạn viên đá chân nguyên hạ phẩm.
Khi Thương Lỗi ra giá xong, Tông Duệ lập tức tăng lên gấp đôi.
“Hai viên đá chân nguyên cực phẩm.” Thương Lỗi cũng không chịu yếu thế, tăng lên gấp đôi một lần nữa.
“Bốn viên!” Tông Duệ không chút do dự, tiếp tục tăng gấp đôi.
Lúc này La Chinh đã hơi choáng.
Một viên đá chân nguyên cực phẩm tương đương với 100 vạn viên Phương Tinh! Bốn viên là 400 vạn viên Phương Tinh! Hắn không ngờ vẽ thần văn lại có nhiều tiền như vậy! Một bức thần văn định thần này, sao lại đắt giá như thế?
Nếu thật sự tính toán theo giá trị thì một bức thần văn định thần của La Chinh không thể bán được nhiều tiền như vậy, dù sao công năng của thần văn định thần cũng có hạn, chẳng qua cái Thương Lỗi và Tông Duệ nhìn trúng không phải cái công năng của thần văn định thần mà là bút pháp hoàn mỹ được sử dụng để vẽ thần văn này!
Cũng bởi vì cái bút pháp hoàn mỹ này nên một bức thần văn mới có giá cao như vậy!
“Năm, năm viên…” Lúc này Thương Lỗi đã hơi do dự.
Nếu đã là thương nhân, ông ta cũng hiểu rõ đạo lý làm ăn.
Thần văn định thần này đương nhiên là được vẽ bằng bút pháp hoàn mỹ, nhưng giá trị thực sự mới là thứ thể hiện trong giao dịch, nếu giá cao hơn nữa thì ông ta sợ sẽ lỗ vốn.
Vẻ hung ác trong hai mắt Tông Duệ không hề giảm, cười lạnh nói: “Mười viên! Ta ra mười viên đá chân nguyên cực phẩm!”
Lúc này ông ta đã vứt chuyện Tiểu Điệp dặn dò lên chín tầng mây rồi…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


