[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 81 : Kiêu ngạo bất đắc dĩ (c401-c405)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Kiêu ngạo bất đắc dĩ
Đám đệ tử tinh anh, bao gồm cả Trác Phi Lăng, lúc này đều cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn.
Không cần biết La Chinh yêu nghiệt tới mức nào, không cần biết thiên phú của hắn cao bao nhiêu, không cần biết làm sao hắn có thể khiêu chiến vượt cấp, hắn vẫn chỉ là một kẻ ở Tiên Thiên Cảnh!
Tiên Thiên Cảnh không thể bay.
Điều này liên quan đến nguyên lý vận chuyển chân nguyên, chỉ sau khi vào Chiếu Thần Cảnh, lợi dụng thiêu đốt chân nguyên mới có thể bay lượn.
Cho dù Tiên Thiên Cảnh có nhảy cao hơn nữa thì cuối cùng vẫn sẽ rơi xuống trên mặt đất.
Từ xưa đến nay, e là không có một Tiên Thiên Cảnh nào có thể phá vỡ hàng rào này.
Nhưng tên La Chinh trước mặt này làm thế nào? Hắn tránh được một thương của Trác Phi Lăng, bay lơ lửng trên không trung một cách ổn định…
Đối diện với chuyện không cách nào lý giải được, vẻ mặt mọi người vô cùng đặc sắc.
La Chinh mang theo ý cười nhàn nhạt, bờ môi khẽ động đậy, truyền âm vào trong lệnh bài nói với Tiểu Điệp: “Thật không ngờ nàng vẫn còn chút lương tâm!”
Có điều Tiểu Điệp nói lại một câu khiến sắc mặt La Chinh trầm xuống.
Nàng cười khanh khách nói: “Nếu ngươi cứ như vậy mà chết thì làm sao mà giải được nỗi hận trong lòng ta chứ? Ta muốn từ từ dày vò ngươi, sau này mỗi ngày ngươi đều phải đến đây dạo một vòng, khiêu chiến với những đệ tử tinh anh của Vân Điện chúng ta!”
Nghe thấy câu này, trên mặt La Chinh lộ ra tia cười khổ.
Mặc dù vào Vân Điện, có được một chỗ dựa thì quả thực không tồi, nhưng cũng không đến mức bị người ta chơi đùa như vậy!
Đáng tiếc La Chinh căn bản không có lựa chọn nào khác.
Tuy vì La Chinh bay lên không trung nên Trác Phi Lăng hơi ngây người một chút, nhưng điều này không có nghĩa là hắn sẽ tha cho La Chinh.
Bay lượn đối với một võ giả Chiếu Thần Cảnh có thể coi là thường như cơm bữa, huống hồ Trác Phi Lăng còn là Chiếu Thần Cửu Trọng.
Thế nên trường thương màu máu trong tay Trác Phi Lăng khẽ chuyển, đuổi thẳng về phía La Chinh!
Nhưng thân hình của La Chinh quả thực quá linh hoạt, bay trái bay phải trên không trung giống như một con chim én, Trác Phi Lăng theo đuôi La Chinh cả quãng đường, quanh quẩn ở một khu vực truy đánh La Chinh.
Đáng tiếc hắn liên tiếp phóng ra mười thương đều không thể chạm đến ống tay áo La Chinh.
Trác Phi Lăng lại không nhìn thấy một sợi ánh sáng nhàn nhạt đã cắt qua không gian, nối tới cơ thể La Chinh, điều này đồng nghĩa với việc La Chinh là con rối của Đại Mộng chân nhân!
Dưới sự điều khiển của Đại Mộng chân nhân thì làm sao Trác Phi Lăng có thể đuổi kịp La Chinh? Đừng nói là Trác Phi Lăng không đuổi kịp, cho dù Trác Phi Lăng có đuổi kịp thì cũng chưa chắc là đối thủ của La Chinh! Dù gì thuật con rối của Đại Mộng chân nhân đã đạt đến Dung Hợp Cảnh trong truyền thuyết, có thể trực tiếp truyền sức mạnh của ông ta sang cơ thể La Chinh.
Tiểu Điệp ngáp một cái, cười nhàn nhạt nói: “Được rồi.
Hôm nay để La Chinh nghỉ ngơi trước đã, để hắn khiêu khích bọn họ lần nữa, tốt nhất để họ tức giận một chút, nếu không ngày mài sẽ không còn gì để chơi nữa!”
Đại Mộng chân nhân gật đầu, ngón tay thô to cử động lại vô cùng linh hoạt, còn La Chinh thì giống như một con rối bị giật dây, hai mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, nhưng miệng thì hét điên cuồng: “Ha ha ha, tinh anh Vân Điện, toàn bộ đều là một lũ phế vật.
Sau này mỗi ngày ta đều sẽ đến đây nhận thử thách của các ngươi, xem xem đám phế vật các ngươi rốt cuộc mạnh thế nào…”
Những đệ tử tinh anh của Vân Điện kia nhìn thấy La Chinh thể hiện ra thực lực như vậy, vốn đều đã dập tắt suy nghĩ muốn khiêu chiến với La Chinh, nhưng nghe thấy La Chinh hét lên như vậy, tất cả đều lập tức trào dâng nỗi căm phẫn.
Đã từng gặp qua người xem thường người khác, nhưng chưa từng gặp qua ai xem thường người khác đến vậy! Đám tinh anh Vân Điện này ai cũng đều tự xưng là thiên tài, cũng là tuổi huyết khí sục sôi, làm sao có thể nuốt được cục tức này? Nhất thời trong tòa nhà màu xám lại vang lên một tràng tiếng mắng chửi!
Nhưng La Chinh lại đẩy cánh cửa lớn của tòa nhà ra bay đi ngay trong tiếng mắng chửi đó…
Bay một vòng trên không trung rồi La Chinh mới vù vù rơi xuống.
Hắn lấy lại được quyền khống chế cơ thể mình, trên mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, thông qua lệnh bài truyền âm nói: “Bà cô ơi, ta gọi nàng là bà cô vẫn không được sao? Nàng đừng trêu đùa ta vậy nữa!”
Nhưng Tiểu Điệp lại không hề nhận tấm lòng này: “Không được! Hôm nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng sớm ngày mai chúng ta tiếp tục!”
Ngoài khuôn mặt nhăn như mướp đắng ra thì hình như La Chinh cũng không có cách khác để phản kháng.
Hắn cảm thấy bản thân giống như một nắm mì mặc ý Tiểu Điệp nhào nặn, muốn thành dẹt thì thành dẹt mà muốn thành vuông thì thành vuông.
Một đêm trôi qua, La Chinh cũng có lĩnh ngộ mới đối với Vạn Sát Sinh Tử Luân khi dùng trong thực chiến, suốt một đêm hắn cũng tranh thủ thời gian tu luyện, nhưng sáng sớm ngày hôm sau, La Chinh liền cảm thấy có từng đợt dao động năng lượng đến gần mình, hắn vẫn chưa kịp né tránh thì cảm thấy cơ thể mình run lên…
Sau đó La Chinh mở cửa, tiếp tục chạy điên cuồng về phía kiến trúc màu xám kia.
“Có cần phải sớm vậy không?” Cũng may hiện giờ Tiểu Điệp vẫn chưa đoạt quyền nói của hắn.
“Ta đã nói rồi, bắt đầu từ ngày hôm qua, mỗi ngày đều đến một lần!” Tiểu Điệp nói hờ hững.
Vì hôm qua La Chinh rất hung hăng dạy dỗ Trác Phi lăng, cộng thêm lúc rời đi còn để lại những lời càn quấy tùy tiện kia, nên chuyện này lập tức đã lan rộng trong phần đông tinh anh Vân Điện.
Thực lực đệ tử của Tinh Anh Đường từ cảnh giới mới gia nhập Chiếu Thần Cảnh đến Chiếu Thần Chung Cực đều có.
Những đệ tử huyết khí sục sôi nghe thấy lời La Chinh nói thì ai nấy đều tức sôi máu, hiện giờ mấy người mới sao lại có thể kiêu ngạo đến thế? Không dạy dỗ một trận thì thật sự coi Tinh Anh Đường này không có người à?
Tòa nhà màu xám kia vốn là để cho đệ tử của Tinh Anh Đường dùng để đấu cọ sát với nhau, kỳ thực bình thường cũng không đông, đa phần các đệ tử bận làm nhiệm vụ ở Vân Điện hoặc là chăm chỉ tu luyện.
Nhưng hôm nay, trong tòa nhà này lại đầy đủ hơn trăm người, hơn nữa phần lớn đều là Chiếu Thần Cảnh trung kỳ, cũng chính là tu vi từ Chiếu Thần Tứ Trọng đến Chiếu Thần Lục Trọng, còn một số nhỏ là cảnh giới Chiếu Thần Thất Trọng tới Chiếu Thần Cửu Trọng.
Đệ tử của Tinh Anh Đường đều được chọn ra từ vài trăm vạn người, thiên tư mỗi người đều không hề kém cỏi, ít nhất cũng là thiên tài cấp Nhân, trong đó còn có không ít thiên tài cấp Địa, thậm chí còn có một số ít thiên tài cấp Thiên!
“Hôm nay ông đây muốn xem xem tên Tiên Thiên Cảnh này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Lớn đến như vậy rồi cũng chưa từng gặp qua thằng nào kiêu ngạo như thế!”
“Đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện, có phải là sợ bị đánh chết không? Không biết hắn có mục đích gì? Đắc tội với cả Tinh Anh Đường của Vân Điện thì hắn có lợi ích gì sao?
“Ai mà biết được chứ? Có một số người mồm thối, chúng ta nhiều người như vậy, có lẽ sẽ đánh cho mồm hắn sưng vều!”
Ngay lúc này lại có một thanh niên mặc đồ vải bình dân màu nâu đi vào, thân hình thanh niên này khôi ngô tương đương với Thạch Kinh Thiên, huyệt thái dương ở hai bên trán phồng lên cao cao, ánh mắt nhạy bén như điện.
“Lý Bố Y! Đến hắn cũng tới rồi!”
“Không phải chứ, đến Chiếu Thần Cảnh Chung Cực cũng bị kinh động rồi? Tên nhóc này chết chắc rồi phải không?”
Có người chào hỏi với Lý Bố Y: “Bố Y đại ca, huynh cũng nghe nói rồi?”
Lý Bố Y gật đầu, đứng ở bên cạnh cười nói: “Ta chỉ đến góp vui, vừa hay hoàn thành xong nhiệm vụ nên rảnh rỗi không có việc gì làm.
Nghe nói Tinh Anh Đường chúng ta có một tên tiểu bối vô cùng kiêu ngạo nên tới xem mà thôi.”
“Bố Y đại ca, hay là huynh ra tay dạy dỗ tên nhóc này! Hắn thật sự ngông cuồng không biên giới rồi.
Tên nhóc đó nhảy ra từ một góc hẻo lánh trong Đông Vực đó, xuất thân từ tông môn nhị phẩm, hoàn toàn không biết sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu thiên(1)!” Có người tức giận nói với Lý Bố Y.
(1)Sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu thiên: Núi cao còn có núi cao hơn, ngoài bầu trời còn có bầu trời khác, ý chỉ người tài thì còn có người tài hơn, chỉ có tốt hơn, không có tốt nhất.
Lý Bố Y lại lắc đầu, thật thà nói: “Con người đều có lúc ngông cuồng, các ngươi nhiều người như vậy cũng sẽ dạy dỗ được hắn rồi.
Một tiểu bối Tiên Thiên Cảnh…” hắn lắc đầu: “Nếu ta thắng hắn cũng chẳng vẻ vang gì.”
“Bố Y đại ca nói phải.
Một tên Tiên Thiên Cảnh, dựa vào đâu để huynh ấy ra tay? Như vậy cũng quá đề cao La Chinh này rồi!” Lại có người bên cạnh nói.
“Đến rồi, đến rồi…”
Cuối cùng La Chinh cũng xuất hiện ở ngoài cửa tòa nhà màu xám, cho dù trăm bề không tình nguyện, nhưng cơ bản hắn không điều khiển được cơ thể mình.
Ánh mắt phần lớn đệ tử của Tinh Anh Đường sáng như đuốc, một mực nhìn chằm chằm vào La Chinh đang đứng ở cửa, phần lớn bọn họ là lần đầu tiên thấy La Chinh.
Lúc trước rất nhiều người trong bọn họ vẫn không tin lắm về chuyện, La Chinh thực sự dựa vào thực lực Tiên Thiên Cảnh đánh bại Trác Bất Phàm, hiện giờ xem ra La Chinh quả thực chỉ có thực lực Tiên Thiên Cảnh, hơn nữa hắn còn không phải Tiên Thiên Đại Viên Mãn, chỉ có cảnh giới Tiên Thiên Tứ Trọng.
Nếu không phải La Chinh kiêu ngạo như vậy thì thực ra phần đông bọn họ đều cảm thán thực lực của hắn.
Tiên Thiên Cảnh đã lợi hại như vậy, đến lúc bước vào Chiếu Thần Cảnh há chẳng phải có thể khiêu chiến với Thần Đan Cảnh?
Nhưng lúc trước La Chinh đã nói ra những lời kiêu ngạo đắc tội với tất cả đệ tử của Tinh Anh Đường này, bọn họ làm gì cho La Chinh thể diện? Thế nên mặt ai nấy đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm La Chinh, giống như muốn dựa vào những ánh mắt đó để hòa tan La Chinh.
Cùng lúc đó, bọn họ cũng nhìn thấy một hiện tượng rất kì lạ, trên mặt La Chinh rõ ràng lộ ra biểu cảm rất bất đắc dĩ nhưng miệng lại nói: “Khà khà.
Xin chào đám phế vật, đã để đợi lâu rồi…” Nói xong câu này, mặt La Chinh liền đen lại, trong lòng lại mắng chửi Tiểu Điệp hàng vạn lần.
Chương 402: Nắm đấm
*Xôn xao*
Câu này của La Chinh giống như một que diêm đốt cháy một kho đầy thuốc nổ, lập tức làm nổ tung bầu không khí của đám võ giả trong tòa nhà này.
“Mẹ nó! Thật giống với những gì được nghe nói.
Thằng nhóc này không phải là ngông cuồng không giới hạn mà căn bản là không biết bản thân họ gì tên gì thì phải?”
“Mọi người dứt khoát cùng nhau xông lên, băm vằm thằng nhóc này thành mảnh vụn là xong!”
“Giết hắn, giết thằng nhóc này đi!”
Nếu ánh mắt có thể giết người thì lúc này e là La Chinh đã chết cả trăm lần, cả nghìn lần rồi.
Đến Lý Bố Y cũng nhăn mày, hắn cẩn thận dò xét La Chinh, không biết vì sao từ lần đầu tiên nhìn thấy La Chinh hắn đã có cảm giác nhìn ra có chút gì đó không hài hòa từ người hắn, nhưng cụ thể là không hài hòa ở đâu thì hắn lại tìm không ra sơ hở trong đó.
Điều này chỉ có thể nói thuật điều khiển con rối của Đại Mộng chân nhân quá cao siêu.
Sau khi bậc thầy điều khiển rối đạt đến Dung Hợp Cảnh thì gần như có thể làm đến mức tùy ý tùy tâm, cho dù Lý Bố Y là cảnh giới Chiếu Thần Chung Cực, muốn nhìn ra sơ hở vẫn có chút miễn cưỡng.
La Chinh bước một bước lớn vào trong sau đó liền cảm thấy sức mạnh của sợi tơ kia đi xa mình, quyền khống chế cơ thể của hắn lại được khôi phục.
Nhưng lúc này La Chinh thà là không lấy lại được quyền khống chế còn hơn! Hiện giờ hắn phải một mình đối mặt với cả đám đệ tử tinh anh tức giận đến mức có thể ăn thịt mình, đây quả thực chính là địa ngục!
“La Chinh, ta đến để khiêu chiến ngươi!” Một vị đệ tử đi lên phía trước, thực lực của đệ tử này là cảnh giới Chiếu Thần Lục Trọng.
La Chinh cười nhàn nhạt, cố hết sức để biểu hiện của mình bình tĩnh một chút, sau đó lắc đầu nói: “Ta… đồng ý chấp nhận khiêu chiến của ngươi, có điều ta muốn lập ra một quy tắc!”
“Làm trò? Ai thèm nghe quy tắc của ngươi? Ngươi kiêu ngạo như vậy mà vẫn cần quy tắc?”
“Chẳng phải ngươi rất ngông cuồng sao? Tất cả bọn ta ở đây cùng xông lên đều không phải là đối thủ của ngươi! Còn cần quy tắc gì? Ngươi lớn lắm đấy phải không?”
“Mọi người nghe hắn nói đi…”
La Chinh vẫn luôn trầm mặc mãi đến khi mọi người đều yên lặng thì mới nói: “Mỗi ngày ta chỉ khiêu chiến ba trận, hơn nữa người khiêu chiến do ta quyết định, ta sẽ lựa chọn đối tượng khiêu chiến.”
Sự sắp xếp này của Tiểu Điệp quả thực quá độc ác, La Chinh không thể không tự nghĩ ra biện pháp, nếu những tinh anh Vân Điện này và Tiểu Điệp đều không chấp nhận, vậy thì hắn nguyện đứng bất động ở đây để mọi người đánh chết cho xong…
“Nói đùa! Chẳng phải ngươi muốn khiêu chiến tất cả đệ tử của Tinh Anh Đường sao? Mỗi một người bọn ta đều có tư cách, dựa vào đâu mà cần ngươi chọn?” Có một đệ tử không vui nói.
“Bỏ đi! Tinh Anh Đường chúng ta có kẻ yếu sao? Cho hắn chọn! Một tên Tiên Thiên Cảnh thì lợi hại tới mức nào?” Cũng có đệ tử chấp nhận đề nghị của La Chinh.
Bọn họ cho rằng cho dù để La Chinh chọn cũng khó có thể tìm ra một đối thủ hắn có thể đánh thắng.
Lại đợi mọi người yên lặng trở lại lần nữa, ánh mắt của La Chinh lặng lẽ quét một vòng, cuối cùng ngón tay dừng ở một đệ tử cảnh giới Chiếu Thần Tứ Trọng.
Hết cách, thực lực của đệ tử Tinh Anh Đường đến đây hôm nay đều không yếu, đệ tử Chiếu Thần Tứ Trọng này e là một trong những người có tu vi yếu nhất.
“Ha ha! Thằng nhóc này coi như là chọn đúng người rồi, hắn lại chọn trúng Thượng Quan Bạch Mộng!”
“Thượng Quan Bạch Mộng, thằng nhóc đó cho rằng ngươi có vẻ dễ bắt nạt!”
Trên mặt Thượng Quan Bạch Mộng lộ ra vẻ châm biếm, khởi động cổ tay một chút, khinh bỉ nhìn La Chinh: “Chắc không phải ngươi nhìn cảnh giới của ta hơi thấp, mới Chiếu Thần Tứ Trọng nên mới chọn ta đấy chứ?”
La Chinh cười hắc hắc, gật đầu.
Hắn quả thực không còn gì để nói, dù La Chinh không phải người thích kiêu ngạo như thế, tất cả chỉ có thể trách Tiểu Điệp đáng chết kia, nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại không cách nào nói chuyện này ra được.
“Rất tốt! Ngươi đúng là có mắt.
Có điều, chắc chắn ngươi sẽ phải hối hận.
Thượng Quan Bạch Mộng ta tuy chỉ ở Chiếu Thần Tứ Trọng, nhưng người có cảnh giới mạnh hơn chết trong tay ta không phải 12 thì cũng có 15 người.
Thực tế hôm nay ta vốn không có hứng đấu với một tên Tiên Thiên Cảnh, đáng tiếc vận khí của ngươi hôm nay không tốt, chọn trúng phải ta.
Hy vọng… ngươi đừng hối hận.” Thượng Quan Bạch Mộng nói xong, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lẽo.
“Vậy thì bắt đầu đi!” trong trường hợp không còn sự lựa chọn nào khác, La Chinh cũng lười nói nhiều.
Dù sao hắn đã nghĩ thông suốt rồi, Tiểu Điệp phần lớn cũng không muốn mình chết, mục đích của nàng cũng không khó đoán, chỉ là muốn thông qua chiến đấu cường độ cao để huấn luyện mình mà thôi.
Nhưng cách này quả thực quá âm hiểm, bôi nhọ hết nhân phẩm của La Chinh.
Hơn trăm vạn đệ tử tinh anh của Vân Điện tránh ra mở đường cho một đấu trường, La Chinh và Thượng Quan Bạch Mộng đứng đối diện với nhau.
Vũ khí của Thượng Quan Bạch Mộng là một đôi bao tay kim loại, là một vũ khí bề ngoài vô cùng bình thường, sau khi hắn đeo xong bao tay thì nhìn chằm chằm La Chinh: “Vũ khí của ngươi đâu?”
La Chinh khua khua nắm đấm của mình nói: “Cái này là đủ rồi!”
“Ha ha…”
“Thằng nhóc này điên rồi à!”
“Thượng Quan Bạch Mộng dùng bao tay bởi vì chiêu thức mạnh nhất của hắn chính là quyền pháp, cho dù người khác tay cầm vũ khí cũng không thể đối phó được với quyền pháp của Thượng Quan Bạch Mộng, thằng nhóc này lại cũng muốn tay không…”
Nghe thấy lời La Chinh nói, xung quanh lập tức nổi lên một trận cười.
Thượng Quan Bạch Mộng cũng cười: “Ta nhắc nhở ngươi một chút, từ khi ta bước lên con đường võ giả thì vẫn luôn dùng bao tay của ta, ta còn có một tên gọi khác nữa là Thiết Thủ, hai nắm đấm này của ta rất cứng, cho dù không dùng bao tay cũng có thể sánh ngang với linh khí!”
La Chinh bĩu môi, hắn thật sự muốn nói cả cơ thể hắn là một món linh khí thượng phẩm, nhưng lúc trước hắn đã quá đắc tội với những người này nên hắn nghĩ vẫn nên thôi.
Hắn chỉ gật đầu: “Ta hiểu!”
Nhìn thấy La Chinh vẫn không có ý định rút kiếm, Thượng Quan Bạch Mộng cũng lười so đo với hắn, nhanh chóng giải quyết tên nhóc này mới là chính đạo.
Thượng Quan Bạch Mộng giơ nắm đấm lên, cơ thể trầm xuống giống như Giao Long bơi lội tiến thẳng về phía La Chinh, trên mặt mang theo một nét cười hung ác nói: “Vẫn phải nhắc nhở ngươi một chút, con người ta một khi bước vào trạng thái chiến đấu thì căn bản sẽ không dừng lại được, cho dù thực lực ngươi quá yếu ta cũng sẽ không nương tay!”
Nói xong, trên đôi quyền sắt kia của Thượng Quan Bạch Mộng đột nhiên xuất hiện một luồng chân nguyên màu đồng cổ, hung hăng xông về La Chinh.
“Thượng Quan Bạch Mộng, một quyền xử đẹp hắn đi!”
“Thượng Quan Bạch Mộng, dùng Thương Lan Quyền của ngươi, một quyền đánh nát hắn đi!”
“Thân thể của tên La Chinh này rất giòn, tranh thủ một đòn giết luôn đi!”
Vẻ mặt La Chinh vẫn rất bình tĩnh, từ sau khi hắn biết rõ thực lực và địa vị thật sự của Thôi Tà, hắn không giờ phút nào là không tự nói với bản thân, nếu hắn muốn đi tiếp trên con đường võ đạo, muốn thực sự cứu muội muội của mình ra thì hắn phải nỗ lực nhiều hơn gấp mười, gấp trăm, gấp ngàn lần người khác!
Tiểu Điệp làm như vậy rõ ràng rất đáng ghét, nhưng nếu đơn thuần nói về mục đích của nàng thì vẫn là hy vọng bóc lột ra được tiềm năng của bản thân mình, để mình trở nên mạnh hơn.
Đối thủ hắn phải đối mặt sau này không chỉ là Chiếu Thần Tứ Trọng, đối thủ trong tương lai của hắn là cường giả Chiếu Thần Chung Cực, Thần Đan Cảnh thậm chí còn mạnh hơn cả Thần Đan Cảnh!
Vậy nên thời gian này La Chinh cũng tu luyện cả ngày lẫn đêm! Mấy ngày trước hắn đã đưa một phần Thiên Diễn Tinh Hoa còn lại vào trong đầu, tiếp tục thắp sáng thêm mấy chục cái vảy rồng, như vậy hắn có thể mượn càng nhiều sức mạnh từ vảy rồng của Thanh Long hơn.
La Chinh không hề thắp sáng quá nhiều vảy rồng, mỗi vảy rồng của Thanh Long đều ẩn chứa sức mạnh lớn, tuy hắn có thân thể linh khí nhưng sức mạnh có thể dung nạp vẫn có hạn, nếu thắp sáng quá nhiều vảy rồng, cơ thể hắn không chịu đựng được sức mạnh ấy thì e rằng sẽ tự vỡ vụn!
Sức mạnh to lớn như vậy lại cộng thêm cơ thể sánh ngang với linh khí thượng phẩm của hắn, tay không đấu với Thượng Quan Bạch Mộng không phải là tự đại!
“Thương Lan Thiên Nguyên Quyền!”
Khi quyền này của Thượng Quan Bạch Mộng đánh ra được một nửa thì đột nhiên tăng tốc, kim quang trên nắm đấm phóng ra, sức mạnh cũng tăng lên không biết bao nhiêu lần.
“Cố lên, đè bẹp hắn!”
“Một quyền đánh vỡ đầu hắn!”
“Đánh cho gân cốt hắn đứt thành từng đoạn, xem hắn còn dám kiêu ngạo như vậy hay không!”
Ngay trong tiếng gào thét của đám đông, 200 chiếc vảy rồng đột nhiên sáng lên, phát ra ánh sáng xanh biếc, cơ bắp toàn thân La Chinh lập tức phồng lên.
Vốn dĩ cơ thể hắn nhìn có vẻ hơi gầy yếu, lúc này lại xảy ra biến đổi lớn, mỗi một thớ cơ bắp đều phình lên đến cực hạn, mỗi một đường kinh mạch đều nổi cao lên giống như con giun, gần như muốn nứt toác ra khỏi lớp da thịt!
Cùng lúc đó, năng lượng trong tinh thạch Phượng Tường ở tay phải cũng tản ra.
Một quyền này, dù là sức mạnh hay tốc độ đều đạt đến cực hạn của cơ thể La Chinh.
“Thiên Ma Thần Quyền!”
“Ầm!”
Hai người đều là đấu lực với lực, chiêu thức lúc này gần như đã không quan trọng, cái quyết định kết quả chính là sức mạnh và tốc độ, còn một điểm mấu chốt chính là khả năng chịu đòn của cơ thể.
Thượng Quan Bạch Mộng và La Chinh đồng thời đánh trúng cơ thể của đối phương nhưng trong nháy mắt bị trúng quyền, trên mặt Thượng Quan Bạch Mộng lộ ra biểu cảm sợ hãi còn La Chinh thì lộ ra ý cười nhàn nhạt.
Thượng Quan Bạch Mộng này tự xưng “Thiết Thủ”, cặp nắm đấm sánh ngang với linh khí, nhưng chỉ là nắm đấm mà thôi, thân thể hắn cũng chỉ mạnh hơn vũ khí khác một chút.
Còn La Chinh thì lại khác, thân thể hắn là linh khí thượng phẩm, lồng ngực có ba đường linh văn! Chỉ cần cơ thể thăng cấp một tầng nữa liền có thể bước vào cấp tiên khí! Thượng Quan Bạch Mộng này làm sao có thể so với hắn?
Vì vậy khi trúng quyền, La Chinh cảm nhận được lực quyền hung hãn của Thượng Cung Bạch Mộng đập vào cơ thể, hắn chỉ lùi về sau vài bước, trong cơ thể lập tức sản sinh ra vô số luồng khí nóng không ngừng gột rửa đan điền khiến hắn thoải mái lạ thường.
Còn Thượng Quan Bạch Mộng bị trúng một quyền ẩn chứa sức mạnh của 200 tấm vảy rồng từ La Chinh thì trực tiếp bắn ra ngoài!
Cơ thể cường tráng của Thượng Quan Bạch Mộng va phải mấy vị đệ tử của Tinh Anh Đường, sau đó lại mạnh mẽ va phải vách tường của tòa nhà, bất động nằm một góc.
Lúc này, cả một đại sảnh im lặng như không một bóng người.
Chương 403: Thần văn
Nếu La Chinh thi triển ra thủ đoạn khác đánh bại Thượng Quan Bạch Mộng thì e là bọn họ đều không kinh ngạc như vậy.
Bởi vì tuy thực lực của Thượng Quan Bạch Mộng mạnh thật, nhưng nếu đánh thực sự thì có lẽ cũng chỉ mạnh hơn Trác Bất Phàm mới gia nhập Chiếu Thần Cảnh một chút chút, thậm chí có thể nói cách biệt thực lực của hai người không hề lớn.
Nếu La Chinh đã đánh bại Trác Bất Phàm dĩ nhiên cũng có khả năng đánh bại Thượng Quan Bạch Mộng, nhưng hiện giờ hắn lại dùng quyền đánh bại Thượng Quan Bạch Mộng!
Đôi thiết thủ của Thượng Quan Bạch Mộng nổi danh trong Tinh Anh Đường thế nào? Võ giả dựa vào sự sắc bén của binh khí, dài một thước mạnh một thước, rất ít võ giả chịu bỏ vũ khí của mình để đơn thuần dùng nắm đấm.
Cho dù rất nhiều võ giả tu luyện quyền pháp cũng là chỉ là bổ sung cho điểm yếu của bản thân.
Nhưng Thượng Quan Bạch Mộng lại lấy song quyền là điểm tựa lớn nhất, điều này đã đủ nói rõ hắn vô cùng tự tin với song quyền của mình! Trên thực tế, mấy năm nay Thượng Quan Bạch Mộng bộc lộ tài năng, thực lực phát huy ra quả thực kinh người, không có bất kì ai dám xem thường cặp thiết quyền này cả.
La Chinh rõ ràng là một kiếm khách, đòn sát thủ lớn nhất của hắn có lẽ là kiếm pháp, vì sao cơ thể hắn lại mạnh đến vậy? Sức mạnh lại lớn như thế?
Đây chính là điểm mà bọn họ nghĩ mãi không ra…
Giống như một cung thủ, tự hào nhất chính là tài bắn tên của mình, có thể bách phát bách trúng, không lệch một ly, kết quả một ngày nào đó cung thủ này đột nhiên vứt bỏ cung tên của mình để đấu kiếm với người ta, hơn nữa còn dùng kiếm pháp đánh bại đối phương!
Loại chênh lệch lớn này mang đến sự đả kích mang tính hủy diệt cho lòng tự tin của con người, La Chinh này có vẻ biết quá nhiều thứ rồi.
Ở trong góc, Hoa Thiên Mệnh cầm kiếm của mình, trên mặt lộ ý cười nhàn nhạt, hắn rất hiểu vì sao những tinh anh Vân Điện này lại kinh ngạc như vậy.
La Chinh là một kẻ toàn tài, gần như trên người hắn không tìm ra được điểm yếu rõ ràng nào, hình như mỗi năng lực đều vô cùng ưu tú, dù là thần lực trời sinh hay cơ thể mạnh mẽ, hay đến cả kiếm pháp ẩn giấu sự đơn giản cực độ kia, mỗi một thứ đều vô cùng xuất chúng!
Bất cứ điều gì trên người hắn, đặt lên trên người khác đều đủ để một mình làm chủ một phương.
Lông mày lưỡi mác thô lỗ của Lý Bố Y khẽ dựng lên, trong ánh mắt trầm ổn lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Là một cường giả Chiếu Thần Chung Cực, Lý Bố Y suy nghĩ tới một số vấn đề khác! Thượng Quan Bạch Mộng dựa vào chân nguyên để cường hóa khí lực của bản thân, nâng cao sức mạnh và quyền pháp của mình, điều này rất bình thường.
Còn La Chinh vừa rồi tuy dùng chân nguyên, nhưng chân nguyên chỉ dồn vào trong nắm đấm của hắn, cơ thể hắn không hề được chân nguyên cường hóa.
Người có thể làm đến mức này không phải là không có, đó chính là người luyện thể.
Trước khi bước vào Tiên Thiên Cảnh, con người đều phải tôi luyện bản thân, thực ra chính là luyện thể, có điều sau khi vào Tiên Thiên Cảnh, đan điền được mở ra, tất cả loài người đều chuyển sang tu luyện công pháp trong hệ thống chân nguyên.
So với luyện thể thì công pháp chân nguyên của loài người mạnh hơn nhiều.
Nhưng như vậy không có nghĩa là con đường luyện thể khó đi, cũng có một số ít người lựa chọn luyện thể, chỉ là trong thuật luyện thể, loài người bẩm sinh đã không bằng những chủng tộc sinh ra đã có khí lực mạnh mẽ như Yêu tộc, Ma tộc.
Điểm quan trọng nhất là Lý Bố Y không hề cảm nhận được cương nguyên của người luyện thể trên người La Chinh.
Cương nguyên tương tự như chân nguyên, nhưng cương nguyên không thể nào tưởng tượng hóa hình.
Nếu nói La Chinh là người luyện thể thì không thể nào trong cơ thể lại không có cương nguyên, nhưng cơ thể hắn lại mạnh mẽ biến thái như vậy, có thể dùng sức mạnh đơn thuần đánh lui Thượng Quan Bạch Mộng, chuyện này vốn đã nói rõ, nếu cơ thể không mạnh đến một mức độ nhất định thì hắn làm sao có thể làm được?
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Lý Bố Y lại kinh ngạc.
Có điều hôm nay hắn đến đây chỉ đơn thuần là xem náo nhiệt, huống hồ cho dù muốn biết đáp án thì La Chinh cũng sẽ không nói với mình, hắn cũng sẽ chỉ đứng yên ở một bên lặng lẽ quan sát, kẻ tên là La Chinh này đúng thật là khác loài!
Đứng ở giữa đại sảnh, La Chinh hoạt động thân thể một chút, lặng lẽ nhìn đám người xung quanh, cười nhạt nói: “Còn ai muốn khiêu chiến không?”
Đám đệ tử của Tinh Anh Đường im lặng một hồi nhưng rất nhanh đã có người đứng ra.
“Ta lên!”
“Ta lên! Ta không tin.
Chẳng qua là Thượng Quan Bạch Mộng nhất thời sơ suất!”
“Quan Nguyệt, lên đi, giết chết tên nhóc đó!”
Nhìn thấy mọi người hăng hái như vậy, La Chinh lập tức cảm thấy đau đầu.
Hắn chọn dùng đòn mạnh nhất để đánh bại Thượng Quan Bạch Mộng, chính vì trong lòng có suy nghĩ muốn khiến bọn họ khiếp sợ.
Đáng tiếc hiện giờ xem ra có vẻ một chút hiệu quả cũng không có.
Đám đệ tử Vân Điện này không phải là võ giả Đông Vực, có thể vào làm đệ tử trong Tinh Anh Đường đều vượt xa cái “vạn dặm chọn một”, là võ giả trổ hết tài năng trong mấy vạn, thậm chí là mấy chục vạn đệ tử, trước khi vào Vân Điện đều là thiên tài trong thiên tài, bọn họ tự đánh giá mình quá cao thì làm sao dễ dàng bị La Chinh làm khiếp sợ?
“Tên nhóc, chọn ta đi! Ta đảm bảo không đánh tay chân ngươi!” Lại có hai vị to con đứng khoanh hai tay trước mặt La Chinh, thân thể to lớn gần như chắn hết tầm nhìn của hắn.
Hai người này đều là cảnh giới Chiếu Thần Lục Trọng, La Chinh không phải thằng ngốc, nếu Tiểu Điệp đã cứ muốn dùng cách này để lột ra tiềm lực của bản thân thì hắn cũng sẽ không tùy tiện dâng lên cho người khác dẫm đạp, vậy nên La Chinh khẽ cười, ánh mắt dừng trên người một người thanh niên mặt gầy ở phía sau hai vị tráng hán, người thanh niên này cũng là cảnh giới Chiếu Thần Tứ Trọng.
“Nhạc Trúc, tên nhóc đó chọn trúng ngươi rồi, hăng hái tranh giành một chút đi!” Có người đứng phía sau thanh niên đó đẩy một cái.
Vị thanh niên tên Nhạc Trúc này chỉ là đến xem náo nhiệt, không ngờ La Chinh lại chọn trúng mình, cộng thêm không có tự tin gì với thực lực của bản thân, một quyền vừa rồi của La Chinh đã dọa hắn rồi, thế nên Nhạc Trúc khoát khoát tay hỏi La Chinh: “Ngươi có thể đổi người khác không? Ta chỉ đến để xem trò vui thôi…”
La Chinh gật đầu, tỏ ý có thể.
Nếu đối phương đã không muốn ứng chiến thì La Chinh cũng sẽ không cưỡng ép.
Có điều tuy La Chinh đồng ý nhưng phần đông đệ tử ở Tinh Anh Đường thì không vui vẻ gì: “Nhạc Trúc, kiếm pháp Tùy Phong của ngươi chẳng phải đã đại thành rồi sao? Sợ cái rắm gì! Hung hăng đập tên nhóc đó một trận, ta tặng ngươi năm viên đá chân nguyên thượng phẩm!”
“Nhạc Trúc, nếu ngươi dám lùi bước ông đây sẽ đánh gãy chân ngươi!”
“Đối mặt với một tên Tiên Thiên Cảnh mà ngươi cũng lùi bước.
Nhạc Trúc, ngươi còn mặt mũi để đối diện với Nhạc gia ngươi sao? Có tin ông đây nói với cha ngươi không?”
Dưới sự cưỡng ép của đệ tử Tinh Anh Đường, Nhạc Trúc dùng ánh mắt vô tội nhìn La Chinh.
Xuất thân của Nhạc Trúc cũng không tệ, hắn là con cháu gia tộc nhị phẩm ở thành Vân Hải, thế lực của Nhạc gia cũng gần tương đương với Thanh Vân Tông, nếu để gia tộc mình biết đối diện với một Tiên Thiên Cảnh hắn cũng lùi bước thì còn mặt mũi nào nữa.
Thế là Nhạc Trúc rút kiếm ra đi về phía La Chinh.
Nhưng Nhạc Trúc chỉ lĩnh ngộ được kiếm ý đại thành làm sao có thể là đối thủ của La Chinh? Cộng thêm bản thân Nhạc Trúc hơi không tình nguyện, một mực áp dụng thế phòng thủ, sau khi giao đấu với La Chinh hơn 20 chiêu, rất nhanh đã bại trận…
Đám đệ tử Tinh Anh Đường cũng la hét một hồi sau đó lại có hơn mười người lên khiêu khích La Chinh.
Những người dám khiêu khích La Chinh đều tự cho là thực lực mạnh, nắm chắc đánh bại La Chinh, còn về những đệ tử thực lực hơi chênh lệch ở một cấp khác thì đều núp trong một góc, lo sợ bị La Chinh chọn trúng.
Cuối cùng, La Chinh lại lần nữa chọn một mục tiêu có thực lực tương đối thấp và nhẹ nhàng đánh bại, sau đó La Chinh cười mỉm nói: “Các vị, hôm nay dừng ở đây thôi, ngày mai tới sớm!”
Nói xong La Chinh quay người muốn rời đi nhưng những người này làm sao chịu để La Chinh đi?
“Như vậy đã muốn đi? Nằm mơ! Đánh với ta một trận rồi hẵng nói!”
“Chặn hắn lại, tên nhóc này đầu cơ trục lợi liền tìm những tên thực lực yếu để đơn đấu, dựa vào cái gì chứ?
“La Chinh! Nếu ngươi muốn đi thì qua ải của ta rồi nói tiếp!”
Đám đệ tử Tinh Anh Đường đồng loạt xông lên, có vẻ sắp ra tay, đột nhiên thân hình La Chinh lay động một trận giống như một cái bóng quỷ dị, từ trong đám người chui ra, sau đó bay lên cao, trốn ra khỏi tòa nhà.
Nhìn thấy thân pháp quỷ dị của La Chinh, lúc này cho dù là trên mặt Lý Bố Y Chiếu Thần Chung Cực cũng lộ ra ánh mắt ngạc nhiên, bởi vì cho dù là Lý Bố Y cũng không chắc chắn có thể bắt được La Chinh!
“Tên nhóc này…” Lý Bố Y cười khổ lắc đầu.
Tiên Thiên Cảnh mà dám khiêu chiến Tinh Anh Đường, thực lực thi triển ra đã vô cùng kinh diễm, Lý Bố Y cảm thấy bản thân đánh giá La Chinh đã đủ cao, nhưng khi nhìn thấy La Chinh thi triển ra thân pháp quỷ dị bay lượn trong không trung, hắn phát hiện bản thân vẫn xem nhẹ La Chinh.
Đương nhiên Lý Bố Y không biết cơ thể La Chinh lúc này bị Đại Mộng chân nhân khống chế, vậy nên hắn là con rối của Đại Mộng chân nhân!
Đại Mộng chân nhân có thực lực thế nào? Cho dù là con rối ông ta điều khiển thì Thần Đan Cảnh thông thường cũng không phải đối thủ, huống hồ Lý Bố Y chỉ là Chiếu Thần Chung Cực.
“Mẹ nó! Hắn thực sự biết bay! Gặp ma rồi!”
“Tiên Thiên Cảnh biết bay, hơn nữa thân pháp và tốc độ… Tên nhóc này thực sự là một tên biến thái!”
“Không đuổi kịp thì thôi, dù sao hắn vẫn còn tới tiếp, chúng ta thảo luận xem nên ứng phó ra sao!”
La Chinh muốn khiêu chiến đệ tử của cả Tinh Anh Đường, nhưng mỗi lần chỉ chọn ba đối thủ, nếu mỗi lần hắn đều chọn những đối thủ có vẻ yếu thì Tinh Anh Đường vẫn thực sự không thể làm gì hắn.
Có điều sau khi La Chinh đi, rất nhanh có người nghĩ ra cách đối phó, những đệ tử thực lực có vẻ yếu lần sau không cần tới nữa, như vậy thì có thể ép La Chinh lựa chọn đệ tử có thực lực mạnh lên chiến đấu!
Tóm lại, đám đệ tử Tinh Anh Đường này mỗi người một ý, nhất định muốn hung hăng dạy cho La Chinh một bài học để hắn hiểu thể nào là trời cao đất dày.
La Chinh dĩ nhiên hiểu rõ hắn đã đắc tội rất thảm với đệ tử của Tinh Anh Đường, đây cũng là một trong những mục đích của Tiểu Điệp, hắn không có sự lựa chọn…
Dù thế nào thì võ giả vẫn phải trưởng thành trong chiến đấu, rất nhiều võ giả đều hiểu rõ đạo lý này, rất nhiều võ giả chết giữa con đường tu luyện này hoặc là trong tay đối thủ, còn La Chinh có thể khiêu chiến không hề kiêng kị, trong thời điểm mấu chốt lại có thể thoải mái rời đi, không phải ai cũng có cơ hội này.
Buổi tối, La Chinh đang tu luyện thì lục tục mở rương báu màu đỏ và màu xanh ra, tinh hoa linh hồn trong hộp ngọc màu đỏ có thể tăng lực linh hồn của La Chinh còn trong hộp xanh là Huyết Phách Cửu Đầu Long có thể tăng mạnh lực khí huyết của hắn.
Hai thứ này đối với bất kì một võ giả nào đều là vật đại bổ, La Chinh cũng hiểu rõ đám đệ tử Tinh Anh Đường kia thể nào cũng sẽ nghĩ ra cách đối phó với mình, bọn họ không thể nào cứ để mình tùy tiện như vậy mãi được, cho nên chuyện vô cùng cần thiết lúc này là nhanh chóng nâng cao thực lực của bản thân.
Sau khi nuốt hết tinh hoa linh hồn trong hộp màu đỏ, La Chinh cảm thấy lực linh hồn của bản thân tăng thêm ba phần.
Nhắm mắt lại, hắn có thể cảm nhận được linh hồn của bản thân không ngừng truyền tới cảm giác thoải mái dễ chịu, sau đó rất lâu La Chinh mới mở mắt ra, nói với Thanh Long: “Ngươi từng nói sẽ truyền thụ cho ta một bộ cách chế tạo phù văn, bây giờ cường độ linh hồn của ta đã đủ tư cách học chưa?”
Một lúc sau, giọng nói lười biếng của Thanh Long mới truyền ra từ nơi sâu thẳm trong đầu La Chinh: “Ta phải đính chính một chút, mặc dù phù văn là thứ phổ biến đối với loài người các ngươi, nhưng cái này đã thoát ra khỏi khái niệm phù văn, bọn ta gọi nó là… thần văn.”
Chương 404: Cười nhạo
Loài người nghiên cứu vô cùng sâu về phù văn bởi vì phạm vi sử dụng quá rộng rãi, trên một mức độ nào đó thì thậm chí còn có vẻ quan trọng hơn cả binh khí, tính mạng của võ giả.
Ví dụ như bí cảnh tu luyện của Thanh Vân Tông, gần như toàn là ảo trận dựa vào phù văn kết hợp với vật liệu dựng thành, còn về những phù văn khắc chữ trên rất nhiều binh khí để gia tăng uy lực thì cũng chẳng hiếm lạ gì.
Lại ví dụ như đại trận hộ tông trong các tông môn, thậm chí là hỏa phù mà luyện đan sư, luyện khí sư dùng để tăng uy lực của lửa, đều do các phù văn sư dùng những vật liệu hiếm vẽ thành mới có thể phát huy tác dụng lớn mạnh.
“Thần văn” mà Thanh Long truyền thụ là truyền thừa phù văn đến từ thế giới rộng lớn hơn, đã vượt qua khái niệm của phù văn, dù nhìn trên mặt câu từ hay là uy lực đều vĩnh viễn không phải là thứ mà truyền thừa phù văn ở Trung Vực có thể so sánh.
“Thần văn? Vậy ta hiện giờ có thể luyện thần văn chưa?” La Chinh hỏi.
Thanh Long cười hắc hắc hai tiếng: “Luyện thì có thể, chỉ có điểu cho dù đã nuốt những tinh hoa linh hồn kia thì lực linh hồn ngươi có vẫn không đủ mạnh, cho dù bây giờ học thuật thần văn thì cũng chỉ có thể vẽ được thần văn đẳng cấp thấp nhất, ngươi chắc chắn muốn bắt đầu học từ bây giờ?”
Ánh mắt La Chinh lấp lánh nói: “Không tích nửa bước không được ngàn dặm, cuộc hành trình ngàn dặm bắt đầu chỉ bằng một bước chân, nếu ta không bước đi bước này thì phải đợi đến khi nào nữa?”
“Ừ! Ngươi nói cũng phải.
Vẽ thần văn này vốn cũng hao tổn lực linh hồn cực độ, đồng thời cũng có thể rèn luyện linh hồn của ngươi, ngươi chọn bây giờ bắt đầu học cũng đúng…” Thanh Long chầm chậm nói: “Có điều, để vẽ thần văn, bước đầu tiên chính là đưa lực linh hồn của bản thân tập trung tại đầu bút.”
“Đầu bút? Bút gì?” La Chinh hỏi.
“Dĩ nhiên là bút vẽ thần văn, hơn nữa vẫn thiếu vật liệu để vẽ thần văn, nếu ngươi muốn học thần văn thì những thứ này buộc phải chuẩn bị chu đáo.” Thanh Long thản nhiên nói: “Có điều ngươi vốn dĩ đã tu luyện Kinh Thần Thứ, đã lĩnh ngộ được cách ‘hòa hồn thành châm’ cho nên việc dẫn lực linh hồn vào đầu bút không phải là chuyện khó.
Những thứ này… ngày mai ngươi có thể chuẩn bị một chút, sau đó ta sẽ dạy ngươi vẽ đường thần văn đầu tiên, xem xem ngươi có cái thiên phú này hay không.”
Sau đó trong đầu La Chinh liền xuất hiện một chuỗi danh sách.
Nhìn thấy chuỗi danh sách đó La Chinh lập tức hơi hoa mắt.
Dù là phù văn sư, luyện khí sư hay là luyện đan sư đều không phải ngày một ngày hai là có thể luyện thành.
Giống như La Chinh lúc trước muốn dựa vào Thiên Diễn Tinh Hoa để luyện khí, nhưng cách thức luyện khí thực sự bám sát theo ghi chép của tông sư luyện khí Xa Đạo Tử lại khó có thể thực hiện, trừ phi có một người thầy dạy, chứ nếu chỉ dựa vào sự lĩnh ngộ của bản thân thì e là khó có được thành tựu.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao những con cháu sĩ tộc và cả những con cháu của các gia tộc lớn trong Vân Điện đều xem thường những kẻ bình dân.
Những người này sinh ra đã ngậm thìa vàng, muốn luyện thứ gì thì đương nhiên gia tộc có thể giúp họ tìm thầy giỏi, trình độ cuối cùng chắc chắn sẽ không kém!
Đây cũng là nguyên nhân vì sao đệ tử bình dân khó có thể ngóc đầu lên được, bởi vì 99% đệ tử bình dân từ khi bắt đầu sinh ra đã thua ngay ở điểm xuất phát.
Hiện giờ La Chinh đã có “người thầy tốt” Thanh Long, đương nhiên hắn sẽ không luyện một môn cấp thấp…
Sáng sớm ngày hôm sau, vừa tới giờ Thìn(1), cơ thể La Chinh run lên một cái, lại bị Đại Mộng chân nhân khống chế, cơ thể không tự chủ bay ra khỏi phòng, lao về phía tòa nhà màu xám.
(1)Giờ Thìn: khoảng từ 7-9 giờ sáng.
Một ngày tiến hành ba trận thách đấu, đối với La Chinh cũng là một gánh nặng không nhỏ.
Hôm qua trong tòa nhà này có hơn 100 người tới, hôm nay La Chinh bước vào nhìn qua suýt bị dọa ngất, vừa tròn nhiều hơn gấp đôi hôm qua.
La Chinh không biết rõ đệ tử của Tinh Anh Đường rốt cuộc có bao nhiêu, nhưng số lượng tuyệt đối sẽ không nhiều! Dù gì võ giả của Vân Tông trực thuộc Vân Điện và ngũ đại tông môn đều phải thông qua lựa chọn từng tầng, từng tầng, lấy ưu tú trong ưu tú, có thể vào Tinh Anh Đường đều là tinh anh hàng thật giá thật.
Không ngờ người đến hôm nay còn nhiều hơn hôm qua, hơn nữa trong đó còn có một vài cường giả Thần Đan Cảnh…
Chẳng phải chỉ cười nhạo đôi câu thôi sao? Có đến mức nhiều người đến vậy không? Những cường giả Thần Đan Cảnh kia chắc không phải là người của Tinh Anh Đường chứ?
Mấy vị cường giả Thần Đan Cảnh này quả thực không phải đệ tử của Tinh Anh Đường, có điều vì La Chinh liên tiếp cười nhạo hai ngày nên chuyện này dần dần đã lan rộng trong Vân Điện.
Đệ tử của cả Tinh Anh Đường đều biết có một người mới của Tinh Anh Đường vô cùng cuồng vọng, hơn nữa nhân tài mới đó còn là một kẻ mới ở Tiên Thiên Cảnh! Vả lại không chỉ là đệ tử của Tinh Anh Đường, đến cả những lão già trong Vân Điện cũng bị kinh động rồi.
Ví dụ như trưởng lão Phí Hàm.
Lúc ở trên Thử Luyện Giả Chi Lộ, Phí Hàm có vẻ quan tâm La Chinh, trong trường hợp đủ khả năng, Phí Hàm còn đồng ý nói đỡ La Chinh một câu, dù gì theo Phí Hàm thấy, La Chinh sau này chắc chắn sẽ tỏa sáng trong Vân Điện, với thiên phú của hắn thì vấn đề còn lại chỉ là thời gian.
Có điều Phí Hàm rõ ràng không hề ngờ tới “sự tỏa sáng” của La Chinh lại đến sớm như vậy, lão không ngờ La Chinh vừa vào Vân Điện đã tuyên bố muốn khiêu chiến với cả Tinh Anh Đường, như vậy có phải hơi nhanh quá không?
Dưới sự tò mò, Phí Hàm cũng lén đến hiện trường để xem một lần, nhưng thân là một vị trưởng lão thì không dễ vứt bỏ thể diện để lộ mặt, vậy nên Phí Hàm liền tàng hình.
La Chinh vừa tới bên cạnh của tòa nhà màu xám, trưởng lão Phí Hàm liền “ố” một tiếng kì lạ.
Với thực lực của lão, đương nhiên có thể nhìn thấu sợi dây mảnh nhỏ trên người La Chinh: “Chuyện gì thế này? Hình như La Chinh bị người khác khống chế?”
Trên mặt Phí Hàm lộ vẻ kỳ quái.
Thuật dùng dây nâng con rối để cướp đi quyền khống chế bản thân của đối phương, nổi tiếng nhất ở Vân Điện đương nhiên là Đại Mộng chân nhân.
Tuy Phí Hàm tuổi đã cao, nhưng là một trưởng lão của Vân Điện thì là người thông minh cỡ nào? Từ đầu đến cuối liền đoán cũng được kha khá sự việc này.
“Coi như ta đã hiểu.” Phí Hàm vốn nghe được những lời đồn đại kia nói La Chinh vô cùng ngông cuồng, xem thường cả Tinh Anh Đường.
Trong ấn tượng của Phí Hàm, La Chinh không phải là người sẽ làm chuyện ngu xuẩn này, cho dù La Chinh thực sự có thực lực này thì cũng sẽ không nhàm chán đến mức đó.
Giờ mới thấy, có lẽ những chuyện này là do Điện chủ làm…
Phí Hàm có thể nhìn thấu, nhưng đám đệ tử Tinh Anh Đường thì không, liên tiếp để La Chinh càn quấy hai ngày cũng đủ rồi.
Hôm nay bọn họ xắn tay áo lên, bày ra tư thế nhất định phải dạy cho La Chinh một bài học cả đời khó quên.
Có điều kết quả hôm nay cũng không lạc quan, La Chinh lần lượt đánh bại ba vị đệ tử Tinh Anh Đường ở cảnh giới Chiếu Thần Ngũ Trọng, sau đó trốn đi mất dạng, chỉ để lại một đám đệ tử Tinh Anh Đường nghiến răng nghiến lợi.
Chọn quả hồng mềm cho dễ bóp, La Chinh sẽ không ngốc đi khiêu chiến với những võ giả thực lực Chiếu Thần Cảnh Thất Trọng, Bát Trọng kia, cứ như vậy bọn họ thực sự không có quá nhiều cách để làm gì được La Chinh.
Sau khi khiêu chiến hôm nay kết thúc, La Chinh liền vội vã đi đến chợ Vân Điện.
Vân Điện cũng có chợ, mục đích xây dựng chợ ở Vân Điện cũng là để tiện cho phần đông đệ tử.
Một số đệ tử Vân Điện cũng có thể đem đồ của mình đến đây buôn bán, hơn nữa trong chợ cũng có không ít thương nhân bên ngoài, thậm chí liên minh thương nghiệp Thiên Hạ Thương Minh lớn nhất Trung Vực cũng có một cửa tiệm mặt tiền trong chợ Vân Điện.
Chợ này đặt ở rìa Vân Điện, men theo đường chợ đi đến điểm cuối cùng, La Chinh thậm chí có thể nhìn thấy biển mây rộng lớn, nếu nhảy từ trên xuống dưới, rơi xuống qua độ cao nghìn mét thì có thể cắm đầu xuống đất.
Ngay ở đây La Chinh tìm thấy một tiệm nguyên vật liệu.
Tiệm nguyên vật liệu này không có biển hiệu, chỉ dùng chữ cổ khắc lên mấy chữ “Thiên Hạ Thương Minh” nho nhỏ ở bên rìa một tấm hoành phi lớn.
Người ngoài cũng sẽ từng nghe tới “Thiên Hạ Thương Minh”.
Trên thực tế, thực lực phía sau tổ chức liên minh thương nghiệp này vô cùng lớn mạnh, thậm chí có tin đồn, tuy Thiên Hạ Thương Minh này không thuộc thế lực tông phái nào nhưng nếu thực sự nói đến thực lực thì thậm chí còn mạnh hơn Vân Điện một phần! Coi như là một thế lực chuẩn ngũ phẩm! Có điều Thiên Hạ Thương Minh chỉ một mực buôn bán, trước giờ chưa từng tham dự vào bất kì cuộc tranh đấu nào giữa các tông môn.
Sau khi vào trong, La Chinh liền nhìn thấy vật liệu ngập đầy mắt trong cửa tiệm.
Vật liệu cổ quái gì cũng có, ví dụ như “sừng tê giác vằn đen”, “Thanh Mộc Lôi Quang Thạch”, thậm chí là một đoạn “Vân Đoạn Mộc” đã mục nát ba vạn năm.
Phù văn là một môn học lớn, đồ cần thiết trong đó vô cùng phong phú, toàn là những thứ do tiền nhân hàng vạn năm trước nghĩ ra.
Trong cửa tiệm này đang có một ông lão cúi đầu cầm một cái kính lưu ly tròn tròn, hình như đang cẩn thận tỉ mỉ quan sát những chữ nhỏ chi chít trên miếng ngọc bội.
Miếng ngọc cổ đó có vẻ rất đặc biệt, đại khái thì niên đại cũng rất lâu rồi, chữ trên ngọc bội có hình dạng kì quái, không biết là viết thứ gì.
“Ông chủ!” La Chinh bước vào gọi một tiếng.
Ông lão đó đang tập trung thì bị La Chinh dọa một trận, ông ngẩng đầu nhìn La Chinh một cái, phát hiện hắn mới là Tiên Thiên Cảnh thì trên mặt lộ ra vẻ kì quái.
Người đến với chợ Vân Điện phần lớn đều là Chiếu Thần Cảnh trở lên, dù gì cũng rất ít người có thể lấy thực lực Tiên Thiên Cảnh gia nhập Vân Điện, mà cho dù là người trong thành Vân Hải đến chợ Vân Điện cũng phải có khả năng bay, không phải Chiếu Thần Cảnh thì sao có thể lên đây?
“Làm gì?” Ông lão thở phì phì nói.
Bị người khác làm phiền vốn là một chuyện chuyện khiến người ta tức giận, huống hồ La Chinh mới là Tiên Thiên Cảnh mà thôi, ông lão lại càng thêm khó tính.
“Ta muốn mua một chút vật liệu, và cả một cây bút dùng để vẽ phù văn.” Ánh mắt La Chinh đánh giá xung quanh.
“Vật liệu và bút? Ngươi muốn làm phù văn? Dựa vào ngươi?” Trên mặt ông lão lộ ra vẻ mỉa mai.
Chương 405: Chiết khấu 30%
Không phải lão già này xem thường La Chinh, mà là hành vi, cử chỉ của La Chinh quá kỳ quái.
Cả đời ông ta đi bán vật liệu, chi nhánh Thiên Hạ Thương Minh ở thành Vân Hải coi như cũng là một thế lực có tiếng nói, các ảo trận sư, phù văn sư thậm chí cả những luyện khí sư, luyện đan sư trong thành Vân Hải, ít nhiều gì ông ta cũng biết.
Thậm chí mấy vị ảo trận sư trong Vân Điện, ông ta cũng quen biết cả.
Trận pháp chính là do phù văn tạo thành, vẽ phù văn đâu phải chuyện muốn học thì học? Bình thường học trò trẻ tuổi muốn học vẽ phù văn phải có sư phụ tự mình truyền dạy, mà thường sư phụ cũng chuẩn bị xong các loại dụng cụ, lấy đâu ra chuyện tự mình chạy tới chọn mua? Cho dù là chọn mua thì cũng là sau khi học đến trình độ nhất định, cần phải thay đổi loại bút phù văn tốt hơn thì mới mua.
Cho nên ông ta cảm thấy La Chinh hoàn toàn là nhất thời cao hứng, cho rằng phù văn chính là cầm bút phù văn tùy tiện vẽ như viết câu đối Tết mà thôi.
Nghĩ quá đơn giản, nhất thời xúc động liền muốn học một tay nghề nào đó, loại người trẻ tuổi xúc động này năm ông chẳng gặp, nhưng chính thức thành công thì đến một người cũng không có, cho nên ông ta mới hơi xem thường La Chinh.
La Chinh không hề để ý tới thái độ của ông ta mà đường đường chính chính gật đầu: “Vâng, ta muốn học chế tác phù văn.
Chỉ là trước tiên phải tập luyện bút nên mua những vật liệu này là được rồi.” Nói xong, La Chinh liền đưa một danh sách ra, vật liệu trên danh sách đều là những thứ theo yêu cầu của Thanh Long.
Theo Thanh Long giải thích thì những vật liệu này chỉ là để vẽ những nét cơ bản của thần văn, nhưng… cho dù chỉ là vật liệu để làm thần văn cấp thấp nhất dường như cũng rất không tầm thường, ít nhất La Chinh cũng đoán giá trị của những vật liệu này đều không rẻ.
Tùy tiện liếc qua một lần những vật liệu La Chinh đã ghi, sắc mặt ông lão lập tức thay đổi, sau đó đã bị vẻ vô cùng phẫn uất thay thế: “Ngươi nói ngươi cần những vật liệu này để luyện viết chữ? Ngươi đến làm cho cười cho ta hả? Đi ra ngoài, đi ra ngoài… Không có gì thì đừng làm mất thời gian của ta!”
Nói xong, ông ta đứng dậy đuổi người.
Chuyện này La Chinh mặc kệ, hắn nói: “Mở cửa nào có đạo lý không bán hàng, ông bán đồ, ta trả tiền, việc gì phải đuổi người?”
Ông lão trầm mặt nói: “Những vật liệu này của ngươi đều là để chế tác phù văn cấp bốn, phù văn sư bình thường còn không dùng được! Ngươi nói ngươi lấy để luyện chữ? Hắc! Ngươi nói xem có phải đến đùa ta hay không?”
Nghe thấy lời ông ta nói, La Chinh lập tức đơ lại, lúc này tiếng Thanh Long vang lên: “Ha ha! Thần văn này của ta tương đối cao cấp… Chắc ở hạ giới các ngươi, yêu cầu của phù văn cấp bốn đại khái cũng không khác với thần văn cấp một lắm.”
Nếu như nói phù văn là kinh nghiệm được phù văn sư ở Đại Thế Giới nơi La Chinh sống đúc kết ra sau nghìn vạn năm, như vậy thần văn chính kết tinh trong hàng tỉ năm của Thượng Giới! Giữa hai thứ đó, dù suy nghĩ hay là truyền thừa thì vốn cũng không phải là cùng một cấp bậc!
Cái này giống như là một đứa trẻ mới ê a học nói và một vị học giả đã đọc đủ loại thi thư, giữa hai người căn bản không thể so sánh!
La Chinh cũng bó tay.
Cao cấp thì cao cấp, ta cứ thích lấy mấy vật liệu cao cấp đó để luyện viết chữ mà không được à?
Vì vậy La Chinh trả lời: “Ta chịu bỏ tiền mua vật liệu của ông, đương nhiên không phải đến chọc ông, cũng không phải không trả tiền! Ông làm kinh doanh mà đến đạo lý này cũng không hiểu?”
“Không bán, không bán! Hôm nay ta cố tình không bán cho ngươi!” Làm kinh doanh bình thường đều chín bỏ làm mười, ôn hòa mới phát tài, nào có ai đuổi khách đi.
Ông lão này dường như cũng là người có tính cách đặc biệt, quyết tâm không muốn bán cho La Chinh, ngồi trở lại vị trí của mình, lại cúi đầu chuyên tâm nghiên cứu khối ngọc cổ trên tay.
La Chinh thật hết chỗ nói, trong một cái chợ to như vậy, hình như chỉ có một cửa hàng này là lớn hơn một chút.
Đúng lúc La Chinh vừa định đi ra ngoài thì lại nghe tiếng Thanh Long nói: “La Chinh, ta có cách khiến ông ta bán cho ngươi.”
“Cách gì?” La Chinh hỏi.
“Trên tay ông ta không phải có một khối ngọc cổ sao? Đó là một khối ngọc cổ của Phượng tộc, chữ ghi trên đó là chữ của Phượng tộc cổ, có lẽ ông ta không biết những chữ này nên còn đang nghiên cứu.
Nếu giờ ngươi nói cho ông ta biết hàm nghĩa của chúng, chắc hẳn ông ta sẽ bán.” Thanh Long nói.
“Nhưng ta không biết những chữ đó!” La Chinh tức giận nói.
Thanh Long cười hắc hắc nói: “Ngươi không biết, ta biết.”
Long tộc sống thọ tới mức khó mà tưởng tượng được, đừng nói chữ Phượng tộc cổ, chữ viết của trăm tộc trong Thượng Giới, Thanh Long cũng biết không ít.
Nghe thấy lời Thanh Long nói, La Chinh lập tức vui vẻ, lúc này đây hắn cũng học cách thông minh rồi.
Ông lão chết tiệt này căn bản không có phản ứng gì, vì vậy La Chinh trực tiếp nói theo lời Thanh Long: “Dùng lửa Thiên Thần, cúng tế trên lá sen, thắp sáng vạn pháp Vĩnh Xương…”
Ông lão vốn đang chuyên tâm nghiên cứu chữ trên miếng ngọc, cho dù La Chinh không rời cửa hàng thì ông ta cũng mặc kệ hắn.
Khối ngọc cổ trên tay ông ta có giá trị sưu tầm rất cao, ngọc cổ Phượng tộc giá trị rất xa xỉ!
Ngoài giá trị sưu tầm của ngọc cổ ra thì điều quan trọng hơn là chữ trên mặt miếng ngọc này! Tương truyền, ngọc cổ Phượng tộc chính là truyền thừa trong Phượng tộc từ thời thượng cổ, nếu có thể giải mã được những chữ đó, đạt được một chút trong truyền thừa thì chính là cơ duyên lớn ngang trời đất!
Nhưng chẳng qua muốn giải mã được những chữ Phượng tộc này thì còn khó hơn lên trời.
Ông ta suốt ngày nghiên cứu chữ viết trên khối ngọc cổ Phượng tộc đã được khoảng một năm rưỡi, hơn nữa còn so qua một vài sách cổ, cuối cùng mới giải mã ra được mấy chữ.
Nghe thấy La Chinh “khoe chữ” trước mặt mình, ông ta nhướn mày, chuẩn bị chửi ầm lên, nhưng nghe xong mấy chữ phía sau, sắc mặt bỗng nhiên đại biến, bởi vì câu nói trong miệng La Chinh kia, vừa vặn giống với những gì ông ta đã giải mã và nghiệm chứng trên chữ Phượng tộc.
Ông lão nói không nên lời, chỉ dùng vẻ khiếp sợ nhìn chằm chằm vào miệng La Chinh, nghiêng tai lắng nghe.
Kết quả La Chinh nói được một nửa thì thôi không nói nữa… chỉ dùng vẻ tươi cười thản nhiên nhìn ông ta.
“Cái này… Thiếu hiệp, có thể dịch hết phần còn lại được không?” Tuy ông ta đã nghe rõ, chữ viết trên khối ngọc cổ Phượng tộc này cũng không có cơ duyên gì, nghe ý trong lời nói của La Chinh thì giống như là một khối ngọc được mai táng theo linh cữu, đoạn chữ khắc bên trên chính là một đoạn tưởng nhớ người chết.
Tuy rằng đã biết rõ không có cơ duyên gì, nhưng đã nghiên cứu thời gian dài như vậy nên ông ta cũng muốn làm rõ ràng từng hàm nghĩa mà chữ trên miếng ngọc biểu đạt.
Nếu như có thể dịch ra một cách nguyên vẹn, giá trị khối ngọc này cũng sẽ gia tăng lên rất nhiều.
La Chinh lại cười hắc hắc, để lại một nút thắt như vậy rồi nhấc chân đi ra ngoài!
Xem ra người sốt ruột cũng không phải là La Chinh mà là ông lão kia.
Thấy La Chinh mới chỉ dịch nửa chừng mấy chữ trên khối đá đã muốn đi, ông ta làm sao có thể nhịn được? Vội vàng đuổi theo hắn ra ngoài.
“Thiếu hiệp! Thiếu hiệp! Có chuyện gì thì từ từ nói.
Trước hết ngươi vào trong tiệm của ta ngồi xuống rồi nói sau…” Ông ta đi lên túm chặt quần áo La Chinh rồi liến thoắng nói.
Mấy ông chủ gian hàng xung quanh thấy cảnh này thì trên mặt đều lộ vẻ cổ quái.
Bọn hắn kinh doanh buôn bán trong chợ quanh năm suốt tháng nên rất rõ ông lão đó tính tình cổ quái, ỷ vào việc là người của Thiên Hạ Thương Minh nên mắt cũng hếch ngược lên trời, từ khi nào lại khách khí với người khác như vậy? Làm sao lại đi năn nỉ một người trẻ tuổi?
La Chinh lựa chọn rời đi nhưng đương nhiên không phải rời đi thật.
Tuy những vật liệu Thanh Long yêu cầu đều có thể vào thành Vân Hải mua được, nhưng trong chợ ở Vân Điện cũng mua được thì cần gì phải tốn công phí sức? Cuối cùng La Chinh lại cùng ông lão về tiệm.
Đôi mắt ông lão trông mong nhìn La Chinh, đưa đến một cái ghế dựa bằng mây, rồi lại pha một ấm trà tỏa hương bốn phía rót cho La Chinh, sau đó mới dùng đôi mắt trông mong nói: “Thiếu hiệp, vừa rồi là ta không đúng, kính xin ngươi dịch nốt đoạn chữ phía sau trên ngọc cổ cho ta!”
Lúc này ông lão như là kẻ đoán lời giải cho một câu đố, đã đoán hơn một năm nhưng vẫn chưa ra, bỗng một hôm La Chinh chạy tới muốn nói cho ông biết đáp án, nhưng lại cứ khăng khăng chỉ nói một nửa! Loại cảm giác này là khổ sở nhất, trong lòng ông ta như có một con mèo đang không ngừng cào, đau khổ đến mức thà là một chữ cũng không nói còn hơn!
La Chinh không hề hoang mang cầm chén trà lên uống một ngụm, rồi mới nói: “Ta cho ông biết cũng được thôi, thế nhưng có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Ông lão hỏi.
“Phần vật liệu trên danh sách ta đã đưa, toàn bộ chiết khấu cho ta 30%.” La Chinh cười hắc hắc nói.
Mặt ông lão lộ ra một chút do dự, vật liệu để vẽ phù văn cấp bốn cũng không rẻ, mà hắn chỉ là một vị chấp sự trong Thiên Hạ Thương Minh, cũng không thể coi là ông chủ cửa hàng này, nếu chiết khấu 30% thì lỗ vốn quá.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, ông ta vẫn khẽ cắn môi nói: “Được!” Nếu là thật sự có lỗ thì cùng lắm ông ta tự bù vào là được.
Dù sao thì 30% cũng chỉ là thấp hơn giá thành đôi chút, có lẽ cũng không lỗ đi đâu cả.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










