[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 108 : Sao mà khóc rồi? (c536-c540)
❮ sautiếp ❯Chương 536: Sao mà khóc rồi?
La Chinh vẫn xem thường thủ đoạn của Tiên Nhân quáTừ trước tới nay, La Chinh dựa vào thân thể đặc biệt của mình mà ngăn chặn được không ít đợt tiến công!
Thông thường chỉ có những công kích cực kỳ bén nhọn mới có thể khiến La Chinh bị thương, như đâm vào thân thể hay là tạo nên một vết cắt nhỏ trên người, nhưng rất khó để có thể xé rách người hắn!
Cứ lấy Thôi Tà – người đứng đầu Trung Vực ra mà làm ví dụ.
Thôi Tà tốn một luồng khí lực có thể bẻ gãy một thanh kiếm tiên khí thượng phẩm, đó là bởi kiếm rất mỏng nên dễ dàng bẻ gãy, nhưng nếu đổi là một tiên khí thượng phẩm mà lại thô to như một chiếc thùng sắt đựng nước thì sao?
Thôi Tà có thể đục ra một cái lỗ trên cái thùng sắt này, nhưng chỉ sợ cũng không thể bẻ gãy được.
Mà thân thể La Chinh lại tương đương với một cái thùng sắt là tiên khí thượng phẩm, nếu muốn cứng rắn bẻ gãy thân thể của hắn thì cần phải có sức mạnh khủng bố đến mức nào?
Nhưng luồng lực loại bỏ này vẫn vượt qua sức tưởng tượng của La Chinh!
Luồng lực loại bỏ cường đại, trực tiếp khiến da thịt trên cánh tay La Chinh không ngừng nổ tung.
Xương cốt hắn cứng rắn hơn sắt thép không biết bao nhiêu lần từ lâu, vậy mà cũng không ngừng xuất hiện những vết rạn nhỏ khi bị luồng lực loại bỏ này đánh xuống.
Càng nguy hiểm hơn là luồng lực mạnh mẽ này không ngừng xuyên qua, không chỉ đè ép trên hai tay hắn mà còn xuyên từ sau lưng hắn lại, dường như có một bàn tay khổng lồ đang dùng sức bóp chặt La Chinh!
*Két két két két két!*
Mỗi một chiếc xương sống của hắn đều bị đè ép cực độ, tạo ra từng vết nứt nho nhỏ, phát ra tiếng vang nặng nề không thể chịu đựng nổi.
“La Chinh!”
Tuy biết rõ La Chinh không thể ngăn cản được lực loại bỏ của Tiên Nhân, nhưng thấy La Chinh vật lộn đau khổ như thế, trong nháy mắt này, Ninh Vũ Điệp vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.
Suy cho cùng thì Ninh Vũ Điệp cũng chỉ là một cô gái bình thường, nàng có thể một đường nhẹ nhàng trở thành một trong những cường giả đứng đầu Trung Vực hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Hoặc là nói, ngay từ đầu, Ninh Vũ Điệp cũng không có một tấm lòng hướng tới võ đạo.
Chẳng qua là bởi thiên phú của nàng tình cờ bị Vân Điện phát hiện ra, sau đó tâm võ đạo của nàng mới dần dần được hình thành.
Ngay cả như vậy, nàng cũng vẫn muốn hướng tới cuộc sống bình thản như trước, bên cạnh có người cùng tranh cãi, không vui thì có thể trợn mắt lên với nhau, trời lạnh thì mang cho nhau thêm tấm áo.
Có lẽ La Chinh chính là lựa chọn tốt nhất, là người có thể đem đến cho nàng sự ấm áp đó.
Ninh Vũ Điệp nhìn La Chinh bị loại bỏ, thực sự là vô cùng đau lòng, khó chịu.
Thế nhưng người khác thì lại chỉ khiếp sợ, nghẹn họng mà nhìn trân trân!
Vừa rồi tình cảnh Huyền Âm lão nhân bị loại bỏ vẫn còn rõ ràng ở trước mắt, đường đường là cường giả Sinh Tử Cảnh, nói loại bỏ là loại bỏ, hơn nữa thân thể còn trực tiếp bị một luồng sức mạnh vô hình bóp nát, sau đó tiêu tán sạch!
Còn La Chinh này, dường như chỉ dựa vào thân thể của mình mà có thể ngăn cản được nguồn lực kia?
Sức mạnh của Tiên Nhân là thứ đám võ giả Hạ Giới bọn họ không thể đoán được, cũng không thể ngăn cản!
Trong vòng xoay số mệnh, quy tắc trò chơi do Tiên Nhân đặt ra chính là quy tắc thép.
Nếu quy tắc đã cho rằng cần phải loại bỏ La Chinh, thì chắc chắn La Chinh phải chết, nếu không sẽ mất đi ý nghĩa của “loại bỏ”, không công bằng đối với thánh nữ Thần Quốc.
Nhưng… La Chinh đang chống lại luồng sức mạnh kinh khủng kia!
“Này, này, này… Đây là lực lượng buộc phải chết, vậy mà La Chinh lại còn năng lực chống lại, ta thật sự bị dọa cho chết khiếp mất.
Rốt cuộc hắn có phải là người không vậy!” Một trưởng lão của Hắc Sơn Tông nhịn không được mà kêu lên, rõ ràng đã không thể chấp nhận được sự thật trước mắt này.
“Má nó! Thân thể La Chinh này cứng đến mức nào thế? Cứng rắn chống lại lực loại bỏ? Đến Huyền Âm lão nhân còn bị loại bỏ, vậy mà La Chinh này lại cứ như không chết được thế?”
“Ta cũng muốn chửi thề cmnl! Người này… có thể yêu nghiệt thêm nữa ư? Ta sắp điên luôn rồi! Ta cảm thấy hắn vẫn chết thì hơn! Nếu không thì thật sự không thể giải thích nổi.
Một tên Chiếu Thần Cảnh nhỏ bé mà lại có thể từng bước, từng bước đi tới mức này!”
“Hơn phân nửa khả năng là vẫn chết, hắn không chống đỡ được nữa rồi!”
Cho dù là bị loại bỏ thì cũng có vẻ như khá gian nan.
Đông đảo võ giả thấy cảnh này thì đều hoàn toàn cạn lời.
Trong mắt bọn họ, La Chinh chắc chắn là một quái vật không thể đánh giá bằng ánh mắt bình thường!
La Chinh cắn chặt hàm răng, để đối phó với sức mạnh kia, hắn không chỉ mượn dùng sức lực vảy rồng trong cơ thể mà đồng thời còn bạo phát cương nguyên tiềm tàng trong thân thể mình.
Thế nhưng khi sức mạnh của La Chinh bùng nổ, luồng lực loại bỏ vô hình kia dường như cũng tăng thêm! Vốn dĩ sau khi thân thể trở thành tiên khí, La Chinh có thể mượn dùng nhiều sức lực của vảy rồng hơn.
Nhưng nếu tiếp tục mượn thêm lực vảy rồng và tăng thêm lực cương nguyên, lại thêm cả sức ép từ lực loại bỏ kia đè lên thì chỉ sợ thân thể sẽ vỡ mất.
“A a a a!”
La Chinh phát ra một tiếng thét chói tai, cơ bắp ở bả vai, ngực và lưng đều tóe máu.
Dưới áp lực cao, máu tươi như những mũi tên nhọn bắn lên trên kết giới, tạo thành một màn mưa máu, chậm rãi trút xuống vòng tròn.
Tay Ninh Vũ Điệp dán lên trên kết giới, màn sương mù băng trôi nổi che khuất khuôn mặt đầy đau thương của nàng.
Giờ phút này, trong lòng nàng còn mong kỳ tích xuất hiện.
Có lẽ, La Chinh thật sự có thể chịu đựng được luồng lực này thì sao?
Nếu là người khác, chỉ sợ đây là chuyện không thể xảy ra, nhưng nếu là La Chinh thì lại rất có khả năng!
Bởi vì Ninh Vũ Điệp từng thấy rất nhiều kỳ tích xảy ra trên người La Chinh, những kỳ tích này vĩnh viễn đều khiến người ta không thể tưởng tượng nổi, vĩnh viễn đều vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Giờ khắc này, Ninh Vũ Điệp chỉ muốn lặng lẽ nhắm mắt lại, chưa biết chừng lát nữa thôi La Chinh sẽ bình an vô sự.
Đáng tiếc là kỳ tích không xảy ra.
Mắt nàng trừng trừng nhìn máu tươi trên cơ thể La Chinh bắn ra càng ngày càng nhiều, xương cốt trên người không thể chịu đựng được luồng lực loại bỏ cường đại này nên bắt đầu gãy từng chút một, cả người vẫn bị bàn tay to lớn vô hình kia không ngừng vò nặn, thân thể vặn vẹo đến nỗi không còn ra bộ dáng gì nữa…
“Đồ khốn! Đến muội muội ngươi còn chưa cứu ra được đâu…” Thấy cảnh này, Ninh Vũ Điệp lẩm bẩm, nét bi thương trên mặt dần dần tan đi.
Nàng có một mặt nhu hòa, nhưng thân là Điện chủ Vân Điện, nàng lại càng có một mặt kiên cường hơn!
Đông đảo võ giả cũng phát ra một tiếng thở dài, tuy trong lòng mọi người vẫn có chút nghi ngờ, bởi nếu theo lý thuyết, hẳn là phải triệt để loại bỏ La Chinh giống như Huyền Âm lão nhân vậy!
Thế nhưng vì sao cơ thể La Chinh đã bị bóp méo tới mức không thể chịu đựng được nữa mà vẫn không hề biến mất như trước? Hay là bởi cơ thể La Chinh rất cứng, căn bản không thể tiêu tán?
Mọi người đang hết sức nghi ngờ thì một cảnh quỷ dị chợt xuất hiện.
Khi thân thể của La Chinh bị bóp méo tới một mức nhất định thì chợt lóe sáng, sau đó những điểm sáng nhỏ đều bộc phát ra từ trên thân thể của La Chinh.
Những điểm sáng kia nháy mắt biến thành một quầng sáng hình bán nguyệt, bao phủ trên người La Chinh!
*Ầm ầm!*
Ngay sau đó trên quầng sáng liền bị lõm một mảng lớn!
Mọi người lập tức hiểu rõ, luồng lực gạt bỏ đến từ thủ đoạn của Tiên Nhân cũng không hề biến mất mà lại công kích lên quầng sáng kia.
Chẳng qua quầng sáng bao phủ La Chinh dường như còn khủng bố hơn nhiều, tuy bị lực loại bỏ đánh lõm xuống, nhưng chỗ lõm lại lập tức khôi phục về trạng thái ban đầu, hơn nữa còn nhô ra, giống như đồng thời đánh thật mạnh vào bàn tay vô hình to lớn kia.
*Keng keng!*
*Ầm!*
*Bùm!*
Quầng sáng bao phủ bên ngoài La Chinh lại bắt đầu va chạm kịch liệt với lực loại bỏ kia.
Toàn bộ vực sâu dường như bị hai luồng lực khủng bố này làm rung chuyển, mọi người đứng trong vòng tròn bên trên mà còn không ngừng bị rung lắc, vách đá của vực sâu cũng đang không ngừng chấn động.
Rất nhiều cường giả Sinh Tử Cảnh cảm nhận được sức mạnh cường đại tới mức như vậy thì sắc mặt đều trắng bệch!
La Chinh này rốt cuộc có bao nhiêu thủ đoạn? Vậy mà lại có thể đối kháng với sức mạnh của Tiên Nhân!
Thủ đoạn này không phải đến từ La Chinh, mà là đến từ bùa hộ mệnh mà Cung chủ Long Uyên ban cho hắn.
Đây là thủ đoạn có sức mạnh tương đương với sức mạnh của Tiên Nhân, đều đến từ Thượng Giới.
Ở dưới quầng sáng kia, trong lòng La Chinh cũng cực kỳ chấn động! Hắn không ngờ một tấm bùa hộ mệnh nho nhỏ mà lại có thể sinh ra lực lượng cường đại như thế.
Trên thực tế, bùa hộ mệnh này trở thành thế thân của La Chinh, không chỉ thay thế La Chinh chịu tất cả thương tổn mà lúc này còn giúp La Chinh triệt tiêu hết lực loại bỏ kia!
Thế nhưng thủ đoạn của Tiên Nhân này cũng rất ngoan cường! Rõ ràng cứ nhất định phải loại bỏ La Chinh mới chịu yên!
Va chạm giữa hai bên duy trì một lúc lâu, sức mạnh từ bàn tay khổng lồ kia càng ngày càng nhỏ dần, âm thanh va chạm phát ra cũng càng ngày càng nhỏ, cuối cùng chậm rãi tiêu tan…
Chỉ chốc lát sau, quầng sáng bao ngoài La Chinh cũng lập tức vỡ ra, tiêu tán.
Bùa hộ mệnh mà Cung chủ Long Uyên ban cho hắn cũng biến thành mảnh nhỏ.
Bùa hộ mệnh này không thể bảo vệ hắn mãi, là thứ chỉ dùng được một lần.
La Chinh đứng lên, mặc kệ tất cả những người khác, hắn chỉ nhìn chằm chằm Ninh Vũ Điệp rồi khẽ cười nói: “Sao mà khóc rồi?”
Chương 537: Tiên quan
(1)Tiên quan: quan tài của Tiên NhânN
ếu là người khác thì nào có thản nhiên giống La Chinh như vậy?
Theo Ninh Vũ Điệp thấy, La Chinh thực sự đã sáng tạo ra không ít kỳ tích, nhưng những kỳ tích đó cũng coi như “có lý”, ví dụ như mấy chuyện khiêu chiến vượt cấp.
Nhưng tại sao nàng lại có thể nghĩ đến chuyện ngay cả chiêu loại bỏ của Tiên Nhân La Chinh còn có thể đối phó được?
Chẳng qua vừa rồi mọi người cũng đều thấy cả, trong thời điểm mấu chốt, dường như có một tấm bùa hộ mệnh nào đó nổ ra.
Chỉ có tấm bùa hộ mệnh vô cùng mạnh mẽ kia mới cứu được La Chinh một mạng mà thôi.
Nếu Ninh Vũ Điệp đoán không nhầm, tấm bùa hộ mệnh này hẳn là cũng đến từ Thượng Giới, nếu không thì sao có thể triệt tiêu sức mạnh của Tiên Nhân được?
Thấy La Chinh cười, hai mắt Ninh Vũ Điệp trợn tròn lên, chỉ đành kinh ngạc mắng: “Đồ khốn, đồ khốn…”
Vừa nãy đúng là Ninh Vũ Điệp đã từ bỏ.
Dưới tình huống như vậy, dường như nàng cũng chẳng có biện pháp nào cả, trừ phi có kỳ tích xuất hiện thì mới có thể xoay chuyển được cục diện.
Thế nhưng kỳ tích thì chẳng thấy đâu, mà vẫn là La Chinh tự dựa vào lá bài tẩy của mình để xoay ngược tình thế.
Cảnh này khiến mọi người lại yên lặng lần nữa.
Ánh mắt thánh nữ Thần Quốc thì u ám như nước hồ sâu, tối đen như mực.
Làm sao cô ta có thể nghĩ ra được rằng một con kiến nhỏ bé ở Thiên Bắc Vực này lại khó giải quyết đến thế? Có cơ hội loại bỏ một người, vậy mà cũng không thể giết chết tên nhãi này, sao cam tâm được?
Hơn nữa, dường như mình còn bị trúng một loại nguyền rủa của cô gái kia…
Thánh nữ Thần Quốc cúi thấp đầu, một hàng tóc mái che khuất đôi mắt, cô ta nói với giọng điệu thản nhiên: “Lần này, sau khi trở về, ta nhất định sẽ dẫn người san bằng Thiên Bắc Vực”
Luồng sáng lại chuyển động từng vòng, từng vòng, các võ giả cũng ngày càng căng thẳng theo.
Trong cái vòng quay may mắn này hoàn toàn phải dựa vào số mệnh, căn bản không có nhiều đạo lý gì đó mà nói.
Cho dù là người cường đại như Thôi Tà mà trúng phải loại bỏ thì cũng không thể chống cự.
Chỉ có cái tên yêu nghiệt như La Chinh kia mới có thể cứng rắn sống qua được.
Song, nếu Ninh Vũ Điệp đã đoán được thì không ít người khác cũng đã đoán ra.
Vừa rồi La Chinh ngăn cản chiêu loại bỏ của Tiên Nhân là bởi mượn dùng thủ đoạn của Thượng Giới.
Chỉ là bọn họ không nghĩ ra, số mệnh La Chinh rốt cuộc dồi dào đến mức nào? Những người khác đi lên Thăng Long Đài đều bị giam giữ một nghìn năm, dựa vào cái gì mà tên nhóc này không chỉ không bị giam, mà còn mang cả một đống bảo bối trên Thượng Giới xuống đây? Nào là bảo y hộ thể thánh giai, nào là bảo kiếm thánh khí, mà bùa hộ mệnh chợt nổ ra trên cơ thể hắn vừa rồi, lại càng khủng bố hơn…
Rất nhiều võ giả ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lại cực kỳ mất cân bằng.
Bọn họ từng gặp được người có số may mắn, nhưng cũng chưa gặp ai lại may tới mức này.
Luồng sáng kia chậm rãi ngừng lại, cuối cùng chỉ về phía Thôi Tà.
Hắn đánh ra một quyền, xúc xắc cho ra năm điểm.
Sau khi Thôi Tà bước đi năm bước, vòng tròn ánh sáng hiện lên màu xanh biếc như ngọc bích vậy: “Ánh Sáng Vạn Thọ, thưởng cho năm trăm năm tuổi thọ”
“Không phải chứ? Số mệnh Thôi Tà cũng mạnh tới vậy ư?”
“Số mệnh của hắn vốn cũng không tồi! Nếu không thì sao chỉ dựa vào thân phận võ giả độc lập mà đối kháng được với Hư Linh Tông, trở thành người đứng đầu?”
Trong mắt đông đảo võ giả cũng toát ra vẻ hâm mộ.
Đúng thư Thanh Long đoán, nửa đời trước của Thôi Tà cũng đầy những cảnh ngộ trái ngang, thậm chí còn từng bị Hư Linh Tông chèn ép một lần dẫn đến kết thù kết oán với nhau.
Nhưng cuối cùng vẫn là một bước lên trời, số mệnh hắn sao có thể yếu được?
Nhìn ánh sáng màu xanh bao phủ quanh Thôi Tà, ánh mắt La Chinh lóe lên.
Với số mệnh như thế, Thôi Tà muốn tìm được cô gái có Âm Thể Tử Cực tiếp theo có lẽ không quá khó.
Nghĩ đến đây, một loại cảm giác cực kỳ gấp gáp bỗng nhiên nổi lên từ đáy lòng La Chinh, thời gian còn lại cho hắn cũng chẳng còn mấy nữa rồi!
Phần lớn những người ở trong vực sâu này đều dần dần tiến vào giữa vực, hầu hết đều đã bước ra từ mười mấy đến ba chục bước.
Người luôn dẫn đầu từ trước tới giờ vẫn là La Chinh, sau đó là Ninh Vũ Điệp, tiếp nữa là cô thánh nữ Thần Quốc kia.
Sau khi quay hết một vòng, lại một lần nữa đến lượt La Chinh ném xúc xắc.
“Khí thế như cầu vồng, một tiếng trống nâng cao sĩ khí, một mạch xông lên!” Mặt La Chinh tươi cười, tự tin nói.
Hắn đánh một quyền lên xúc xắc khiến nó không ngừng lăn lộn, sau đó vẫn cho “sáu điểm”.
Cuối cùng, trên vòng tròn hiện lên ánh sáng màu vàng: “Ném thêm một lần!”
Các võ giả thấy vậy thì đều phải kêu lên.
“Vận số của La Chinh này tốt quá, căn bản không thể so với hắn được!”
“Ta ném xúc xắc năm lần, mà đến một lần được sáu điểm cũng không có chứ nói gì tới chuyện được ném thêm lần nữa”
“Ngươi không đụng phải trừng phạt gì là đã may mắn rồi, người bị mấy cái chiêu trừng phạt kia xử lý mới thật oan uổng!”
La Chinh cất bước tiến lên, một bước đạp lên vòng tròn màu vàng, lại một lần nữa đánh ra một quyền.
Xúc xắc lăn lộn một vòng, lại cho ra sáu điểm!
Ninh Vũ Điệp nhìn La Chinh đang không ngừng tiến lên phía trước, trong lòng cũng cảm thán vạn phần.
Từ lúc vô tình gặp hắn trong Thử Luyện Giả Chi Lộ, lúc ấy Ninh Vũ Điệp vô cùng kinh ngạc vì không hiểu sao La Chinh lại có thể tu luyện công pháp của Ma tộc.
Khi đó giá trị duy nhất của La Chinh trong mắt nàng chính là hắn có thể đánh nát kết giới trong bụng con Giao Long kia mà thôi.
Nhưng chàng thiếu niên này lại lấy tốc độ kinh người mà phô ra thiên phú, tài ba của hắn.
Trên con đường võ đạo, hắn thực sự có thể còn đi xa hơn cả nàng…
Nghĩ đến đây, Ninh Vũ Điệp lại âm thầm thở dài.
Chỉ tiếc thời gian dành cho hắn rất ngắn, nếu hắn không vội đi cứu muội muội thì chỉ cần cho hắn thời gian 30 năm, có lẽ chuyện bước vào Sinh Tử Cảnh cũng chẳng khó khăn gì.
Nhưng Ninh Vũ Điệp lại không hiểu, mục tiêu của La Chinh tuyệt đối không chỉ là Sinh Tử Cảnh.
Con đường võ đạo đằng đẵng, mênh mông, nào thấy điểm cuối.
Mục tiêu cuối cùng của La Chinh là muốn đi đến đỉnh cao cực hạn của võ đạo, đứng ở trên cao mà nghìn vào cái nguồn gốc huyền bí nhất của thế giới này!
“Lại là sáu điểm…”
Giờ đây La Chinh đã bước đủ 94 bước, thân hắn đã ở phần đất giữa vực sâu, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy khối xúc xắc to lớn kia.
Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người hắn, La Chinh vừa rồi lại gây nên một đợt sóng nữa, nhưng bọn họ đã chẳng còn gì để nói nữa rồi, chỉ có thể nói rằng số mệnh La Chinh quá mạnh, mạnh tới mức bọn họ không thể tưởng tượng nổi.
La Chinh không do dự gì nhiều mà lại đánh lên khối xúc xắc một cái khiến nó lăn lộn một trận, sau đó vẫn cho ra “sáu điểm”.
“Ta thông qua rồi ư?”
La Chinh nhìn một cái vòng tròn cuối cùng kia, trên đó tỏa ra ánh sáng xanh thẳm như bầu trời vậy.
Trước khi bước lên vòng tròn này, La Chinh quay đầu lại liếc nhìn Ninh Vũ Điệp một cái, gật đầu cười nhẹ với nàng rồi mới bước ra một bước.
“Vù…”
Ánh sáng xanh trong vòng tròn bắn ra, nháy mắt đã bao vây lấy La Chinh.
Rất nhanh, bóng dáng La Chinh liền biến mất trước mặt mọi người.
Ngoài Ninh Vũ Điệp và những người của Vân Điện ra thì dường như trong mắt tất cả các võ giả khác đều là vẻ hâm mộ.
Tuy nói bọn họ không rõ người đầu tiên thông qua vòng xoay vận mệnh này sẽ được thưởng cái gì, nhưng chỉ riêng trong vòng xoay vận mệnh đã có thể đạt được những phần thưởng phong phú, thì người đứng đầu được thưởng lớn thế nào, nghĩ thôi cũng đủ hiểu…
Mọi người vì một chiếc Tiên Mộ Linh Đăng mà đều phải trả cái giá không nhỏ.
Mà cũng vì thắp sáng toàn bộ Tiên Mộ Linh Đăng nên người nào ngắn thì cũng chờ vài chục năm, người nào lâu thì đã chờ tới mấy trăm năm rồi!
Trong những người này không thiếu cường giả Sinh Tử Cảnh, không thiếu các tông chủ của tông môn lớn, nhưng cuối cùng vẫn là để một tên tiểu bối Chiếu Thần Cảnh dẫn đầu.
“Không cần phải giận.
Ai nói người đứng đầu thì chắc chắn sẽ lấy được truyền thừa của Tiên Nhân đâu” Có người thản nhiên nói.
“Nói thì nói vậy, nhưng người đứng đầu chắc chắn sẽ có lợi lớn…”
Chờ sau khi La Chinh rời khỏi, đại đa số mọi người đều nói những lời tràn đầy ý ghen tị, một số nhỏ thì châm biếm, có lẽ trong lòng cũng không cân bằng được.
Còn Ninh Vũ Điệp thì cười mãi không thôi, đôi mắt xinh đẹp đã cong lên như mảnh trăng lưỡi liềm.
Không phải nàng vì La Chinh đứng đầu mà vui vẻ, mà là khi bước ra bước cuối cùng, hắn quay lại cười với nàng.
Trong nháy mắt La Chinh bị luồng ánh sáng xanh bao quanh, cả người giống như tan rã ra từng chút một, không ngừng bay lên cao.
Phương thức truyền tống loại này rất giống với phương thức truyền tống trên tầng năm của Thăng Long Đài.
Chẳng lẽ đây cũng là truyền tống đi xa? Truyền tống đến Thượng Giới?
Thế nhưng rất nhanh sau đó, cảnh sắc xung quanh đã biến đổi giúp La Chinh hiểu rằng, đây cũng chỉ là một truyền tống trong cự ly ngắn mà thôi.
Dù sao lần trước, khi truyền tống từ Thăng Long Đài lên Thượng Giới, tuy La Chinh không cảm nhận được thời gian trôi qua, nhưng tuyệt đối không thể nào chỉ là một khoảng thời gian ngắn như vậy.
Giờ phút này La Chinh phát hiện mình đang đứng trong một cung điện tối mịt, từng luồng gió lạnh thổi lướt qua, La Chinh nhìn thấy phía trước mặt hắn có một cỗ quan tài thật lớn.
“Đây là quan tài của Tiên Nhân? Lớn như vậy ư?” Trên mặt La Chinh toát lên vẻ tò mò.
Điều này làm cho hắn chợt nhớ tới Tiên Phủ, tất cả mọi thứ trong đó cũng vô cùng khổng lồ.
Chương 538: Tử Vi Đại Thiên Cung
Lúc đầu khi La Chinh tiến vào Tiên Phủ, từng phát hiện ra tất cả mọi thứ trong thế giới Tiên Phủ kia đều to lớn vô cùng, từ thân cây đến con bạch hổ đều lớn như vậy.
Chẳng lẽ, Tiên Nhân cũng to lớn như một người khổng lồ?Chuyện này không hợp lý lắm.
Con người là một chủng tộc lớn, sau khi thực lực tăng lên đến một mức nhất định thì cũng có thể vượt qua không gian mà phi thăng.
Cho dù có tu luyện thành Tiên thì hình thể cũng sẽ không xảy ra biến hóa gì lớn.
Những bí ẩn trong đó, lúc này La Chinh sẽ từng bước tháo gỡ.
Trong bóng tối, từng đợt gió lạnh thổi qua, La Chinh chậm rãi tới gần cái quan tài lớn này.
Bên ngoài quan tài được khắc dày đặc những đường vân tinh tế, phức tạp mà khó hiểu.
La Chinh định lật nắp quan tài lên.
Nhưng khi hai tay vừa đặt trên quan tài định mở lên thì lại phát hiện nó không hề động đậy, không hề có một chút phản ứng gì.
La Chinh thúc giục năng lượng vảy rồng trong cơ thể, lập tức bùng nổ cả cương nguyên nhưng vẫn chẳng thể lay động được chút nào.
“Cái quan tài này nặng vậy ư?” La Chinh cũng sợ hãi than.
Sức mạnh vừa rồi La Chinh bộc phát ra có khi còn đủ để hắn ném nguyên cả một ngọn núi, vậy mà quan tài này lại chẳng hề nhúc nhích.
Vì thế La Chinh chỉ có thể đi vòng quanh nó, từ từ thăm dò.
Lúc này La Chinh nhìn thấy phía trên xuất hiện một cái mệnh bàn thật lớn, trên đó có những chữ lớn chừng một bàn tay được khắc bằng hoa văn màu vàng, rải rác ở các góc.
“Vũ Khúc, Thiên Phủ, Phá Quân, Tham Lang.
Đây là…” La Chinh vừa mới nhận ra thì nghe thấy một tiếng nói vô cùng suy yếu truyền tới.
“Tử vi đẩu số, đoán vận số trong mệnh.
Chàng trai, nếu đã đến thì đứng lên trên đi…”
Ánh mắt La Chinh tập trung lại, lóe ra vẻ cảnh giác, hỏi: “Là ai?”
“Ta? Ta là chủ nhân của ngôi mộ này” Sau đó La Chinh chợt nghe thấy tiếng đá phiến di chuyển, hắn ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một khối đá hình tam giác trên trần nhà chậm rãi di chuyển.
Sau đó, một quả cầu thủy tinh trong suốt rơi ra khỏi phiến đá, trôi nổi giữa không trung.
Trong quả cầu thủy tinh kia có một bóng người màu đen.
Người này không nhìn thấy con ngươi đâu, mà chỉ thấy hai cái hốc mắt màu đen nhìn chằm chằm La Chinh.
La Chinh có chút căng thẳng, thân thể hơi khom xuống, lộ ra vẻ đề phòng, hỏi: “Ngươi là Thiên Miểu Tiên Nhân?”
“Ha ha.
Ngươi không cần căng thẳng thế làm gì.
Tiên Nhân mà chết rồi thì gọi gì là Tiên Nhân nữa.
Nghiêm túc mà nói thì ta có thể được coi là di ngôn của Thiên Miểu Tiên Nhân” Quả cầu thủy tinh kia lẳng lặng trôi trên không trung, sau đó lại nói: “Để bảo tồn tàn hồn, ta cũng đã tốn công pháp rất lớn, nếu chờ hơn một ngàn năm, chỉ sợ cát thời gian cũng chảy hết cả rồi…”
Thiên Miểu Tiên Nhân lại tự nói ra mục đích của mình, tuy nói hơi qua loa, nhưng La Chinh nghe cái đã hiểu gần hết, dần dần cũng buông lỏng cảnh giác.
Tàn hồn suy yếu như thế, căn bản không thể đoạt xác La Chinh được, huống chi linh hồn La Chinh đã bước vào Chiến Hồn Cảnh, trong đầu còn có hai con Chân Long là Thanh Long và Xích Long ẩn núp nữa cơ mà.
La Chinh cũng không rõ cát thời gian là cái gì, nhưng hắn hiểu, để bảo tồn linh hồn của mình đến ngày nay, Thiên Miểu Tiên Nhân đã từ bỏ tư cách bước vào vòng luân hồi.
Sinh mệnh sẽ có luân hồi, hoặc rơi xuống lục đạo, đầu thai sang kiếp khác…
Từ bỏ tư cách bước vào vòng luân hồi ngang với việc thẳng thừng chặt đứt đường lui của mình, vĩnh viễn xóa bỏ bản thân.
Tiên Nhân trước khi chết cũng phải trải qua thiên nhân ngũ suy, sau đó sẽ chết trước cổng Trường Sinh, không có linh đan diệu dược nào có thể giúp Tiên Nhân tiếp tục sống nữa, ngay cả linh hồn cũng không được phép lưu lại mà nhất định phải bước vào vòng luân hồi.
Thiên Miểu Tiên Nhân này, vì lưu lại một chút tàn hồn của mình cho tới ngày nay mà phải trả một cái giá tương đối lớn rồi.
“Xin hỏi, sao ngươi lại làm vậy?” La Chinh hỏi.
“Chờ một người” Thiên Miểu Tiên Nhân nhẹ giọng nói.
“Chờ ai?”
“Ngươi…”
Đối với đáp án này, La Chinh cũng không cảm thấy bất ngờ lắm.
Thanh Long đã nói cho hắn biết, cái xúc xắc kia thoạt nhìn như một trò chơi, nhưng thật ra lại chính là một vòng xoay số mệnh, mục đích chính là để chọn ra võ giả có số mệnh dồi dào nhất.
Mà La Chinh là người đầu tiên thông qua vòng xoay số mệnh, đương nhiên cũng là người có số mệnh tràn đầy nhất.
“Thực tế, số mệnh của ngươi vẫn không đủ tư cách lắm” Thiên Miểu Tiên Nhân thoáng thất vọng nói.
“Không đủ tư cách?” La Chinh tự cảm thấy vận may của mình cũng không tồi mà.
“Ngươi tốn mất sáu lần mới thông qua vòng xoay số mệnh do ta bố trí.
Dựa theo thiết kế vòng xoay số mệnh của ta, có 0003% ném ra được ‘ném thêm một lượt’, như vậy tính ra đại khái là trong 169003400 người sẽ có một đạt được… Nói cách khác, xác suất là 1:169 triệu” Thiên Miểu Tiên Nhân thản nhiên nói.
Nghe đến con số này, La Chinh nhất thời cảm thấy hơi hoang mang.
Dựa theo lời Thiên Miểu Tiên Nhân nói thì phải mời 169 triệu người, mỗi người đến thử một lần, lúc đó mới có một người có thể giống như hắn, có cơ hội ném xúc xắc sáu lần rồi thông qua vòng xoay vận mệnh.
“Nhưng yêu cầu của ta là, chỉ ném xúc xắc một lần là thông qua vòng xoay vận mệnh này” Thiên Miểu Tiên Nhân lại nói tiếp.
“Ném một lần xúc xắc mà liên tục trúng ‘ném thêm một lượt’? Xác suất này…” La Chinh đã cạn lời luôn rồi.
Chuyện này chỉ sợ không thể gọi là số mệnh được nữa đi? Phải gọi là được ông trời thiên vị mới đúng!
“Đúng! Đó là xác suất 1: 560 tỷ” Thiên Miểu Tiên Nhân nói.
Con số lớn như thế khiến La Chinh hoa hết cả mắt.
Số dân trong Trung Vực khá đông đúc, chỉ riêng một cái thành Vân Hải thôi đã có mấy nghìn vạn người, đấy là còn chưa tính thành Thiên Khải, thành Ngọc Lan và người ở các thành lớn khác.
Nhưng cứ cho là đếm hết tất cả số người trong khắp Trung Vực thì cũng không ai có khả năng đạt được yêu cầu Thiên Miểu Tiên Nhân đưa ra.
Nhìn thấy La Chinh cứ chớp mắt mãi, Thiên Miểu Tiên Nhân cười cười: “Có lẽ, yêu cầu của ta quá cao rồi”
“Không phải là cao bình thường” La Chinh gật đầu đồng ý.
“Chẳng qua ngươi vẫn cứ đứng lên trên Tử Vi Đại Thiên Cung đi, để ta tính toán số mệnh ngươi một chút” Thiên Miểu Tiên Nhân nói.
Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ tò mò, sau đó liền hỏi trong đầu: “Nhân tộc chúng ta còn có cách tính số mệnh nữa à?”
“Cách suy tính số mệnh đương nhiên là có, ta cũng nghĩ ngươi nên đi tính thử xem” Thanh Long đề nghị.
Thực tế trong lòng Thanh Long cũng tồn tại mối nghi ngờ này.
Thanh Long đoán La Chinh có mệnh tranh đại thế, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của nó và Xích Long mà thôi.
Hơn nữa, Thanh Long và Xích Long cũng đều không biết cách tính toán số mệnh và vận mệnh, chỉ có đại ca bọn họ mới nắm rõ phương pháp này, nên cho tới nay bọn họ vẫn không thể suy tính ra số mệnh của La Chinh.
Nếu bây giờ Thiên Miểu Tiên Nhân có thể suy tính được, đương nhiên Thanh Long cũng sẽ đề xuất La Chinh xem thử.
La Chinh gật đầu, sau đó liền bước chân lên Tử Vi Đại Thiên Cung kia.
Vừa đi, La Chinh vừa hỏi: “Thanh Long, một Tiên Nhân trong nhân loại chúng ta còn có thể tính ra được hết vận mệnh, ngươi là Chân Long của Long tộc, vậy sao không tính được?”
Tuy La Chinh không rõ địa vị của Thiên Miểu Tiên Nhân trên Tiên giới cho lắm, nhưng cũng có thể xác định được rằng địa vị của Thiên Miểu Tiên Nhân chắc chắn không thể bằng địa vị của Thanh Long được.
Đường đường là Chân Long giới mà chỉ có bốn mươi chín con Chân Long!
Nhưng trong Thượng Giới của nhân loại, Tiên Nhân… hẳn là không đáng giá được như vậy đâu?
Chẳng qua, trong đầu óc La Chinh cũng rất mơ hồ về Thượng Giới.
Cho tới nay, hắn cũng mới chỉ đi được phần rìa của Chân Long giới, ở một tòa thành nhỏ dùng để tiếp dẫn người của Long mạch tộc dưới Hạ Giới phi thăng lên mà thôi.
Vậy nên đương nhiên La Chinh không nghĩ ra được vấn đề trong đó là gì.
Ai ngờ Thanh Long lại chỉ thản nhiên nói: “Ngươi, rất xem thường các thủ đoạn của Nhân tộc các ngươi.
Mười vạn đại giới đều bị Nhân tộc chiếm cứ cả… Ha ha, chuyện này để sau hẵng nói đi!”
La Chinh đảo mắt, sau đó liền nhìn đến cửu cung trên mặt đất bắt đầu lóe sáng, trên từng nét chữ lớn chừng bàn tay không ngừng tỏa ra ánh sáng, chúng đan vào nhau tạo thành một đường nét tinh tế, xuyên qua quyên lại, cứ thế đan vào nhau.
Một chút ánh sáng đánh vào người La Chinh rồi lại lập tức bắn ngược lại về phía một chữ to khác, sau đó phát ra càng nhiều vệt ánh sáng nhỏ.
Bị vây ở giữa, La Chinh lại chẳng cảm nhận được bất cứ điều gì khác thường, còn quả cầu thủy tinh đen tuyền trôi nổi ngay phía trước Tử Vi Đại Thiên Cung kia thì không ngừng quay qua quay lại, dường như đang suy tính số mệnh của hắn.
Sau một lúc lâu, quả cầu thủy tinh kia bỗng rung lắc một chút, sau đó đập thật mạnh xuống đất, phía mặt ngoài quả cầu xuất hiện một vết nứt, giống như một đóa hoa nở rộ ra vậy.
Thấy cảnh này, La Chinh hoảng sợ.
Hắn nhìn chằm chằm quả cầu thủy tinh kia rồi hỏi: “Thiên Miểu Tiên Nhân… Ông không sao chứ?”
Màn sương trong quả cầu thủy tinh đen tuyền kia quay cuồng một trận, cuối cùng lại dần dần tạo thành một cái hình đầu lâu.
Hình đầu lâu này lập tức dùng chất giọng vừa suy yếu vừa có chút sợ hãi hỏi: “Ngươi, ngươi cũng có được lệnh bài Tiên Phủ!”
Chương 539: Chủ nhân Tiên Phủ đời thứ ba.
La Chinh nhìn chằm chằm vết nứt trên quả cầu thủy tinh, sau đó nghe thấy tiếng Thiên Miểu Tiên Nhân càng ngày càng suy yếu thì lo lắng nói: “Đúng là ta có lệnh bài Tiên Phủ, nhưng quả cầu thủy tinh của ông bị phá rồi”“Kệ nó đi! Mau đem lệnh bài của ngươi ra đây cho ta xem!” Thiên Miểu Tiên Nhân vội la lên.
La Chinh không nghi ngờ gì mà lấy tấm lệnh bài của Tiên Phủ từ trong nhẫn tu di ra.
Lúc này đối với La Chinh mà nói, Tiên Phủ cũng chẳng có tác dụng gì.
Dù sao thì hắn cũng chẳng thể động vào nơi nào trong đó cả, tấm lệnh bài khắc chữ “Tốn” kia cũng chỉ như một tấm giấy thông hành thôi.
Quả cầu thủy tinh trôi nổi trước mặt La Chinh, hốc mắt tối om của Thiên Miểu Tiên Nhân nhìn chằm chằm tấm lệnh bài trong tay La Chinh, sau đó thở dài một hơi: “Thì ra là thế! Ngươi cũng trở thành chủ nhân mới của cái Tiên Phủ hỗn độn kia”
“Nói như vậy, ông…” La Chinh thực sự kinh ngạc.
Thiên Miểu Tiên Nhân cười cười, sau đó quả cầu thủy tinh nhẹ nhàng chuyển động, nhắm ngay vách tường cách đó không xa.
Ở vách tường kia phát ra một tràng tiếng ma sát, sau đó nhanh chóng được mở ra: “Ngươi đi lấy thứ phía sau vách tường kia ra đi”
La Chinh tò mò, đi đến bên cạnh vách tường, lấy ra hai tấm lệnh bài.
Một tấm trong đó giống y đúc chiếc lệnh bài của La Chinh vừa rồi, đều được ghi một chữ “Tốn”.
Thế nhưng bên cạnh lệnh bài ghi chữ “Tốn” kia còn có một tấm ghi chữ “Chấn”.
Vậy mà có tới hai tấm lệnh bài!
Nhìn hình dạng, kiểu dáng của hai tấm lệnh bài này giống nhau như đúc, chắc hẳn đều từ Tiên Phủ mà ra.
Nhìn thấy vẻ mặt La Chinh thay đổi, Thiên Miểu Tiên Nhân thản nhiên nói: “Ta là chủ nhân thứ ba của Tiên Phủ kia…”
La Chinh hít một hơi thật dài.
Lúc trước khi còn ở Tiên Phủ, La Chinh cũng biết rõ Tiên Phủ từng có tới mấy đời chủ nhân rồi.
Hắn thông qua khảo nghiệm nên được coi như là chủ nhân mới nhất, nhưng hắn nào có thể nghĩ ra được rằng mình lại gặp chủ nhân thứ ba của Tiên Phủ đâu.
“Tấm lệnh bài này…” La Chinh đang định hỏi tấm lệnh bài có khắc chữ Chấn kia rốt cuộc là dùng để làm gì.
Thiên Miểu Tiên Nhân thản nhiên cười nói: “Tấm lệnh bài có chữ Chấn này là lệnh bài để mở ra Chân Tuyệt Lộ.
Nhưng bây giờ ngươi vẫn chưa thể vào đó được, chờ sau khi đột phá Sinh Tử Cảnh thì ngươi có thể đi vào.
Về nguồn gốc của Tiên Phủ, ta cũng không thể nói cho ngươi quá nhiều.
Ta chỉ có thể nhắc nhở ngươi rằng Tiên Phủ còn to lớn hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều” Thiên Miểu Tiên Nhân nói xong lại hỏi: “Nếu ngươi đã trở thành chủ nhân lâm thời của Tiên Phủ, vậy chắc hẳn cũng đã có được bức quán tưởng rồi, không biết ngươi đạt được bức quán tưởng cấp mấy?”
“Bức quán tưởng?” La Chinh gật đầu rồi nói ngay: “Là bức Nhật Nguyệt Tinh Thần”
Quả cầu thủy tinh lại lập tức rung lắc một trận rồi rơi thật mạnh xuống đất đánh “bộp” một tiếng giòn vang, trên bề mặt lại có một vết nứt nữa.
“Tiền bối, tiền bối, ông không sao chứ?” Nhìn thấy quả cầu thủy tinh lại rơi lần nữa, trên mặt La Chinh lộ rõ vẻ lo lắng.
Quả cầu thủy tinh lại chậm rãi bay lên, thản nhiên nói: “Không sao… Ngươi chắc chắn là ngươi đoạt được bức Nhật Nguyệt Tinh Thần?”
La Chinh gật đầu, một đường chân nguyên bắn ra khỏi bàn tay, trong chân nguyên Thiên Ma còn có một chút ánh sao lấp lánh.
“Có thể quán tưởng được Tinh trong bức Nhật Nguyệt Tinh Thần, không tồi… Thế nhưng, có thể lấy được bức cuối cùng, thật đúng là khó tin.
Đây là bức quán tưởng tối cao được chủ nhân Tiên Phủ đời đầu tiên quán tưởng…” Thiên Miểu Tiên Nhân thì thào.
“Chủ nhân Tiên Phủ đời đầu tiên rốt cuộc là ai?” La Chinh tò mò hỏi.
Trong mười vạn đại giới, không một ai có tư cách đặt tên cho Tiên Phủ, nói cách khác, địa vị của vị chủ nhân Tiên Phủ kia đã vượt qua mười vạn đại giới, bễ nghễ trên cao?
Đối với một thân phận như vậy, bảo La Chinh không tò mò làm sao được?
“Đây không phải là thứ mà bây giờ ngươi có thể thăm dò được, ngươi không cần phải biết” Thiên Miểu Tiên Nhân nói thêm: “Hơn nữa, nếu ta không nhìn lầm, thứ ngươi tu luyện là công pháp Ma tộc.
Điểm đặc biệt của Thiên Ma Thần Quyền là đặc tính cắn nuốt, đương nhiên lợi hại khác thường, nhưng chung quy lại thì cũng chẳng phải chính đạo.
Nhân tộc chính thống chúng ta, sao có thể tu luyện tà đạo của tộc khác?”
La Chinh đảo mắt, hắn cho rằng lời của Thiên Miểu Tiên Nhân như vậy không đúng.
Nếu không phải Thiên Ma Thần Quyết phát ra uy lực thần kỳ ở những lúc mấu chốt, thì cũng chẳng biết La Chinh hắn đã chết bao nhiêu lần rồi.
Thế mà người này lại xem thường như vậy.
Cứ cho là hắn muốn tu luyện công pháp cao nhất của Nhân tộc thì vấn đề đặt ra là, còn chẳng biết Trung Vực liệu có hay không để mà luyện.
Hơn nữa, cho dù có thì cũng chưa chắc đã đến lượt La Chinh.
Tuy La Chinh mang tiếng là xuất thân từ Vân Điện, thế nhưng trên thực tế, ngoài bản Thiên Ma Thần Quyền tình cờ đạt được trong Thanh Vân Tông ra thì những tài nguyên khác đều là do hắn tự ra sức giành lấy.
Hắn cũng không tốn mất bao nhiêu tâm huyết của Thanh Vân Tông, lại càng chẳng tiêu phí chút tâm huyết nào của Vân Điện.
Nói cách khác, quá trình trưởng thành của hắn thực tế lại giống với võ giả độc lập, hoàn toàn dựa vào chính mình!
Thấy La Chinh không nói lời nào, Thiên Miểu Tiên Nhân đại khái cũng rõ những lời mình nói có vài phần không đúng, sau đó thản nhiên nói: “Thôi, thôi, lão già đã chết như ta đây đến vòng luân hồi còn chẳng vào được, đến muốn đầu thai làm súc sinh còn chẳng thể mà lại đi để ý mấy cái lặt vặt này.
Buồn cười, buồn cười thật”
Chẳng biết tại sao, khi nghe nói như thế, La Chinh lại bỗng cảm thấy Thiên Miểu Tiên Nhân có chút đáng thương.
Rốt cuộc là chuyện lớn gì mà khiến ông ta phải tự tống linh hồn của chính mình vào đây, đau khổ chờ đợi suốt hai ngàn năm, bằng lòng không tiến vào vòng luân hồi nữa? Vậy rốt cuộc trong đó có nỗi khổ gì?
“Tiền bối, công pháp ta tu luyện quá hỗn tạp, thực sự cũng chẳng ra kết cấu gì, thế nhưng cũng là bởi khi đó điều kiện có hạn” Công pháp La Chinh tu luyện quả thực chẳng có cái nào yếu, người nào có thể tu luyện được một trong số các công pháp đó như La Chinh thôi, có lẽ cũng đủ để tiếu ngạo một phương, thành tựu đạt được cũng chẳng nhỏ.
Thế nhưng, trong mắt Thiên Miểu Tiên Nhân thì chỉ sợ công pháp đó cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Sau đó, La Chinh lại hỏi: “Tiền bối vẫn chưa nói cho ta biết, vì sao phải xem số mệnh của ta?
“Ài, vừa rồi phát hiện ra lệnh bài Tiên Phủ trong cơ thể ngươi nên lại làm gián đoạn chuyện này.
Ngươi đứng lại đi, ta còn phải xem số mệnh ngươi như thế nào” Thiên Miểu Tiên Nhân nói.
Chờ sau khi La Chinh đứng về đúng vị trí, trên Tử Vi Đại Thiên Cung lại bắt đầu sáng lên.
“Thái Dương…”
“Thiên Lương…”
“Phá Quân…”
“Tả Phụ…”
“Văn Khúc…”
Từng chút ánh sáng màu vàng lóe ra, sau đó dần dần bắn nhanh ra ngoài, cả đám vệt sáng màu vàng đều chiếu thẳng ra, sát ngay thân thể La Chinh.
Đám vệt sáng vàng này bao phủ bên ngoài La Chinh, nhưng trước sau vẫn giữ một khoảng cách nhất định với thân thể hắn.
Trong Tử Vi đẩu số có vô số loại mệnh cách.
Ví dụ như Tam Hợp Hỏa Tham cách, Nhị Diệu Đồng Lâm cách, Lộc Hợp Uyên Ương cách…
Thiên Miểu Tiên Nhân cũng không ngừng đọc lên, bắt đầu tính toán số mệnh La Chinh, miệng cứ mấp ma mấp máy nhưng người nghe chẳng nghe rõ lắm.
Sau khoảng ba nén hương, tiếng Thiên Miểu Tiên Nhân bỗng rõ ràng hẳn lên.
“Phá cánh cửa lớn, mọc ra sao Liêm Trinh, là Thất Sát Triều Đấu cách… Không đúng, không đúng.
Ngược với trời trăng, xuyên qua thiên mã, là Minh Châu Xuất Hải cách… Vẫn không đúng!”
“Đây là, đây là… Đại Thế Chi Tranh…”
Lời của Thiên Miểu Tiên Nhân còn chưa nói hết, quả cầu thủy tinh kia lại lần nữa chấn động thật mạnh, sau đó liền rơi thẳng xuống.
“Ầm!”
Phía trên, phía dưới của quả cầu thủy tinh kia đều đã có những vết nứt, hiện giờ các bộ phận bên trong cũng xuất hiện những vết rạn chằng chịt như mạng nhện.
Nhưng không biết Thiên Miểu Tiên Nhân có phải dùng “mắt” để nhìn hay không, bởi nếu không, vết nứt này đã chặn tầm mắt của ông ta rồi.
“Tiền… Tiền bối, ông không sao chứ…?”
Chỉ trong chốc lát, quả cầu này đã rơi xuống tới ba lần, La Chinh cũng cạn mẹ nó lời luôn.
Sau khi lăn một vòng trên mặt đất, quả cầu thủy tinh kia mới chậm rãi bay lên trở lại, đồng thời truyền ra một tiếng cười đau khổ: “Ha ha ha…”
Chắc không phải ngã tới mức hỏng đầu luôn đâu nhỉ? La Chinh nghĩ thầm trong lòng, chẳng qua một chút linh hồn của Thiên Miểu Tiên Nhân hẳn là cũng chẳng có đầu óc gì!
Chương 540: Tháp Tội Ác
Quả cầu thủy tinh trước mắt này đã rơi nhiều tới mức nở hoa luôn rồi.
Trên bề mặt kín mít toàn là vết nứt, có lẽ chỉ cần chạm vào một cái thôi là toàn bộ quả cầu đều tan thành mảnh nhỏ luônTrong quả cầu thủy tinh không ngừng truyền ra tiếng cười của Thiên Miểu Tiên Nhân.
Tiếng cười đó chứa đầy khí tức phóng túng mà thê lương, giống như một cường giả tuyệt thế khi đã tuổi cao sức yếu lại gặp được việc gì đó vô cùng vui mừng nhưng lại đầy bi thương nên mới có thể phát ra tiếng cười như thế.
“Tiền bối” La Chinh mím môi, nhưng không biết vì sao Thiên Miểu Tiên Nhân cười điên cuồng như thế.
Thiên Miểu Tiên Nhân ở trong quả cầu thủy tinh vẫn còn đang cười không ngừng.
Mãi một lúc lâu sau, tiếng cười mới tạm ngừng lại: “Đại Thế Chi Tranh, Đại Thế Chi Tranh! Đây là mệnh cách Đại Thế Chi Tranh!”
Còn một điều La Chinh cũng không biết, đó chính là sau khi Thiên Miểu Tiên Nhân tính ra được như vậy, Thanh Long trong đầu cũng thầm nói với Xích Long: “Thất ca, xem ra không cần mời đại ca suy tính nữa rồi.
Tử Vi đẩu số của Tiên Nhân này đã tính ra mệnh cách của La Chinh.
Có vẻ La Chinh đúng là có mệnh Đại Thế Chi Tranh thật!”
Xích Long cũng gật đầu: “Đúng vậy.
Nếu tên nhóc đã có mệnh cách Đại Thế Chi Tranh, vậy thì lúc này đại thế cũng đã được giáng xuống, hắn phải làm gì đó để có thể phát huy ra lợi thế trời ban của mình!”
“Nếu đã vậy, chuyện của chín huynh đệ chúng ta có lẽ thật sự có khả năng xoay chuyển.
Có thể sống nhờ trong đầu óc một võ giả có mệnh cách Đại Thế Chi Tranh, điều này cũng là số mệnh của chúng ta…” Thanh Long thì thào nói.
“Có lẽ…” Xích Long cũng thở dài một hơi.
Lúc này La Chinh hoàn toàn đơ cả người.
Đại Thế Chi Tranh là cái gì? Đây là mệnh cách gì vậy? Trước đây hắn chưa bao giờ nghe người ta nhắc tới điều này, cho dù là Thanh Long cũng chưa bao giờ nói với hắn.
“Tiền bối, Đại Thế Chi Tranh là có ý gì?” La Chinh hỏi.
Thiên Miểu Tiên Nhân chẳng thèm để ý đến lời của La Chinh mà thản nhiên cười nói: “Ha ha, có lẽ đúng là số trời đã định.
Ta định tìm một người có số mệnh thật mạnh, không ngờ đau khổ chờ đợi hai ngàn năm lại chờ được một người có mệnh cách là Đại Thế Chi Tranh!”
“Tiền bối…” La Chinh hơi mất kiên nhẫn.
Người này cứ lẩm bà lẩm bẩm mãi, đến tận bây giờ La Chinh vẫn không rõ rốt cuộc ông ta muốn làm gì.
Ai ngờ Thiên Miểu Tiên Nhân lại nhìn thẳng La Chinh rồi nói thêm: “Không đúng, ngươi đã có được mệnh cách như thế thì chỉ dẫn của ngươi ở đâu?”
La Chinh trực tiếp mở tay, nhún vai: “Ta không biết” Đồng thời hắn còn oán thầm trong lòng, bố ai mà biết được ông nói cái mẹ gì.
Quả cầu thủy tinh bảo vệ Thiên Miểu Tiên Nhân kia bay tới bay lui trước mặt La Chinh, giống như một người cứ đi hết trái lại phải, cúi đầu suy nghĩ rồi nhẹ giọng nói: “Ta tính, ta tính… Ngươi, có một muội muội!”
La Chinh trợn tròn mắt, gật gật đầu: “Tiền bối đúng là đoán chuyện như thần”
“Muội muội của ngươi chính là người chỉ dẫn cho ngươi! Hiện giờ nàng đang ở đâu?” Thiên Miểu Tiên Nhân đột nhiên hỏi.
Nghe thấy lời Thiên Miểu Tiên Nhân, trong lòng La Chinh nhất thời cảm thấy kinh hoàng.
Đúng vậy, mộ Tiên Thiên Miểu chính là do người trước mắt này tạo ra, mà Thôi Tà vẫn còn ở trong Tiên Mộ, nếu xin người này loại bỏ Thôi Tà…
La Chinh không sợ bất cứ thách thức nào, cho dù là Thôi Tà thì hắn cũng chưa từng sợ hãi.
Dù cho Thôi Tà là cường giả Sinh Tử Cảnh, nhưng đối với võ đạo, La Chinh vĩnh viễn sẽ không lùi bước.
Có thể siêu việt hơn ai, căn bản không phải là vấn đề La Chinh phải cân nhắc.
Nhưng Thôi Tà lại cướp đi muội muội của hắn.
Đối với người như thế, La Chinh căn bản sẽ không quang minh chính đại mà đánh bại.
Chỉ cần có thể khiến Thôi Tà chết, La Chinh nguyện trả bất cứ cái giá nào.
Bởi vì chỉ có như thế mới có thể cứu được La Yên.
Cho nên lúc trước khi hắn bố trị đại trận hộ tông ở Vân Điện thì cũng đã định sắp xếp, bố trí để giết Thôi Tà rồi.
Thế nhưng thật đáng tiếc, dường như Thôi Tà có bản năng né tránh được các nguy cơ, hoặc nên nói rằng đó là một loại thiên phú, nên cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, không thể đánh chết hắn.
Với thực lực của La Chinh bây giờ, để đánh bại được Thôi Tà thì còn phải đi một đoạn đường rất dài.
Trong khoảng thời gian này, với số mệnh của Thôi Tà thì bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được một cô gái có Âm Thể Tử Cực, bất cứ lúc nào cũng có thể đạt được cơ duyên, thậm chí còn đột phá.
Khi đó, đại trận hộ tông của Vân Điện có thể ngăn cản được Thôi Tà không thì còn chưa chắc.
Nếu có thể loại bỏ được Thôi Tà ở ngay trong này thì chẳng còn chuyện gì có thể tốt hơn.
Với thực lực bây giờ của Thôi Tà, chắc chắn sẽ không thể ngăn cản lực loại bỏ cực lớn kia!
Giết Thôi Tà, La Chinh sẽ không từ thủ đoạn.
“Tiền bối” La Chinh chắp tay nói: “Muội muội ta tên La Yên, đã bị kẻ ác bắt cóc đi mất.
Tên ác nhân kia đang ở trong vòng quay số mệnh, không biết tiền bối có thể hỗ trợ, loại bỏ Thôi Tà được không?” Ánh mắt La Chinh sáng lên nhìn quả cầu thủy tinh đầy vết rạn kia.
Thiên Miểu Tiên Nhân trầm ngâm một chút rồi lập tức thản nhiên đáp lại: “Xin lỗi, chuyện này ta không làm được”
“Vì sao?” La Chinh hỏi.
“Vòng xoay số mệnh được ta làm ra từ hai ngàn năm trước, thế nhưng lại ngã xuống trước khi bố trí nó hoàn hảo… Người đầu tiên thông qua vòng xoay số mệnh thì sẽ tự động được truyền tống đến cung điện này.
Người thứ hai, thứ ba, thứ tư… đều sẽ tiến vào các con đường khác nhau để đón nhận những phần thưởng thuộc về bọn họ.
Mục đích của ta chỉ là tuyển chọn một võ giả có số mệnh mạnh nhất mà thôi, chứ chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ phải loại bỏ ai cả” Thiên Miểu Tiên Nhân giải thích. “Hiện giờ, ta chỉ là một chút tàn hồn nguyên chất, là ngọn đèn đã cạn dầu từ lâu.
Ta đã kéo dài trạng thái tàn hồn này quá lâu, nên bây giờ lại càng chẳng có năng lực để giúp ngươi giết người.
Cho dù đối với ta mà nói, tên Thôi Tà kia cũng chỉ là một con kiến Sinh Tử Cảnh mà thôi”
“Ta hiểu” Trên mặt La Chinh lóe lên một nét thất vọng.
Thực ra lúc này, Thiên Miểu Tiên Nhân đang nói dối.
Ông ta thực sự có thể thay đổi vòng xoay số mệnh để loại bỏ Thôi Tà.
Nhưng Thiên Miểu Tiên Nhân tinh thông Tử Vi đẩu số, nên lại càng rõ ràng hơn rằng ông ta không thể ra tay can thiệp, trợ giúp La Chinh giết chết Thôi Tà.
Bởi vì theo ông ta thấy, La Yên chính là người chỉ dẫn, cũng chính là động lực để La Chinh tiếp tục bước đi.
Nếu Thiên Miểu Tiên Nhân phá hủy cái phương hướng này, như vậy rất có thể La Chinh sẽ bị mất phương hướng.
Đây là lý do Thiên Miểu Tiên Nhân không đồng ý nhúng tay vào.
Thiên Miểu Tiên Nhân nghĩ lại một chút, sau đó yếu ớt nói: “Đối phương là cường giả Sinh Tử Cảnh, còn ngươi chỉ có tu vi là Chiếu Thần Thất Trọng, muốn bù lại khoảng chênh lệch này trong một thời gian ngắn thì không phải không thể…”
“Có cách gì?” Ánh mắt La Chinh chợt sáng lên như ánh sao.
Thiên Miểu Tiên Nhân lập tức bay lên, sau đó mới thực sự nói ra mục đích của mình: “Phía sau Đại Thế Giới này có một đại lục sánh ngang với tứ đại Thần Quốc các ngươi.
Đó là một nơi rất hỗn loạn, ở ngay chính giữa có một tòa tháp được chôn sâu dưới lòng đất tên là tháp Tội Ác.
Cứ đi xuống đến nơi thấp nhất, rồi đợi đến lúc ngươi trở về thì cũng gần như có thể đánh bại Thôi Tà ngay”
La Chinh mím môi.
Hắn còn tưởng rằng có cách nào có thể học cấp tốc để đánh bại Thôi Tà cơ.
Chỉ là trên thế giới này chung quy cũng chẳng có đường tắt nào cả.
Tình thế của Trung Vực có thể sẽ thay đổi đến mức vi diệu, dường như Thôi Tà đang lôi kéo người, bắt đầu xây dựng nghiệp lớn Thần Quốc của hắn.
Lúc này đây, La Chinh lại vừa giết một vị hoàng tử Thần Quốc, hắn biết rõ thánh nữ Thần Quốc kia chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua.
Nếu La Chinh tu luyện ở Trung Vực, chắc chắn sẽ rất phiền phức, mà hơn nữa rất có khả năng lớn là vừa ra khỏi đại trận hộ tông của Vân Điện thì sẽ bị Thôi Tà đuổi giết ngay.
Thế nên hắn muốn rèn luyện trong Trung Vực cũng chẳng được, chỉ có thể tu luyện trong Vân Điện mà thôi.
Dưới tình huống này, La Chinh khó có thể tăng tu vi của mình lên được.
Thực ra khi ở trong vòng xoay số mệnh, La Chinh cũng đã từng suy xét xem có cần xuyên qua Bạo Loạn Tinh Hải để đi đến Thần Quốc trước không? Bây giờ lại thấy, hắn đã làm thánh nữ Thần Quốc nổi cáu, lại giết cả hoàng tử Thần Quốc, hơn nữa… Bạo Loạn Tinh Hải cũng xa tới mức La Chinh chẳng thể xuyên qua.
Cứ như vậy, lời đề nghị của Thiên Miểu Tiên Nhân đúng là có thể suy xét, nhưng vấn đề là…
“Ông có mục đích gì? Vì sao lại muốn để ta đi?” La Chinh hỏi thẳng vào vấn đề.
Thiên Miểu Tiên Nhân tạo nên mộ Tiên này, hao phí hết tâm tư, lợi dụng vòng xoay số mệnh để tìm ra mình, nếu muốn nói ông ta không có mục đích gì thì chính La Chinh cũng chẳng tin được.
Thiên Miểu Tiên Nhân bỗng nhiên khẳng khái nói: “Dưới tháp Tội Ác có một bí mật lớn, ta cần ngươi đi nhận truyền thừa trong cái bí mật kia”
“Vì sao lúc trước ông không đi?” La Chinh tò mò hỏi.
Thiên Miểu Tiên Nhân thở dài: “Chỗ đó ta không đi được… Còn vì sao thì ngươi cứ đi sẽ rõ”
Nói xong, chiếc quan tài thật lớn phía sau Thiên Miểu Tiên Nhân bỗng nhiên lay động, sau đó nắp đậy bên trên lập tức được mở ra.
Thiên Miểu Tiên Nhân nói ngay: “Đây là phần thưởng ta định dành cho người thông qua vòng xoay số mệnh.
Ngươi là người đứng đầu, có thể tự lựa chọn phần thưởng cho mình.
Ừ, về phần thưởng cho những người thông qua phía sau, ngươi cũng tới phát luôn đi”
Nhìn thấy bảo vật bên trong quan tài trước mắt, ánh mắt La Chinh chợt lóe: “Để cho ta phát ư?”
—
Cùng tham gia nhóm thảo luận truyện Bách Luyện Thành Thần nhé:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










