[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 109 : Chờ ta (c541-c545)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Chờ ta
Ban đầu La Chinh cho rằng trong quan tài này đặt hài cốt của Thiên Miểu Tiên Nhân, nhưng không ngờ thứ đặt trong đó lại là đủ loại bảo vật, hơn nữa còn là để lấy ra ban thưởng…Ngẫm lại cũng thấy có chút kỳ quái.
Nếu như lúc đầu mộ Tiên Thiên Miểu là dùng để dụ đám võ giả Trung Vực đến đây, thì hẳn là Thiên Miểu Tiên Nhân cũng hiểu, thật ra người tiến vào mộ Tiên đều là một đám trộm mộ cả, đương nhiên, trong đó cũng bao gồm cả bản thân La Chinh.
Cũng không biết rốt cuộc Thiên Miểu Tiên Nhân nghĩ thế nào mà không loại thẳng đám trộm mộ này, hơn nữa còn sàng lọc, tuyển chọn thông qua vòng xoay số mệnh, sau đó lại còn có phần thưởng.
“Vì sao phải thưởng cho bọn họ? Trong đầu bọn họ đều muốn đến đây để trộm mộ đấy” La Chinh cho rằng không cần.
Thiên Miểu Tiên Nhân thản nhiên trả lời: “Ta tu theo nhân quả là chính, chỉ biết gieo nhân thiện thì gặp quả thiện.
Bọn họ cũng là do ta dụ đến, hơn nữa còn có người chết trong vòng xoay số mệnh, đền bù tổn thất một chút cũng nên mà…”
Nghe thấy Thiên Miểu Tiên Nhân nói hiên ngang lẫm liệt như thế, La Chinh lại không hoàn toàn đồng ý.
Nếu như tu nhân quả là chính, vậy thì vì bọn họ trộm mộ nên bị xoá bỏ, đây cũng là một loại nhân quả mà.
Có điều, chuyện Thiên Miểu Tiên Nhân đã quyết, La Chinh cũng không can thiệp vào làm gì, thế nên cứ đi về phía chiếc quan tài khổng lồ kia.
Sau đó La Chinh thấy mấy khúc xương tỏa ra màu xanh ngọc, La Chinh nhìn chằm chằm vào mấy khúc xương ấy rồi lại nhìn quả cầu thuỷ tinh.
“Đây không phải xương của ta, là xương của một con thần thú thôi…” Thiên Miểu Tiên Nhân biết rõ La Chinh đang nghi hoặc điều gì.
La Chinh gật đầu, mộ Tiên Thiên Miểu vốn cũng không phải mộ địa của ông ta, cho dù Thiên Miểu Tiên Nhân có tu nhân quả đi nữa thì cũng không thể lấy xương cốt của mình ra tặng người ta.
Vì là phần thưởng nên La Chinh cũng chẳng thèm do dự gì mà chọn ngọc cốt thần thú này.
Lần này tiến vào trong mộ Tiên, mục đích quan trọng nhất là lấy được ngọc cốt Tiên Nhân, tìm cách để mở Đạo Đài Bát Trọng.
Bây giờ xem ra, không lấy được ngọc cốt Tiên Nhân rồi.
Có điều, có lẽ ngọc cốt của thần thú cũng không khác gì đâu nhỉ?
Về phần cả đống bảo vật còn lại trong quan tài, sau khi La Chinh phân chia từng món thì lập tức hỏi: “Làm sao để ta phát được những thứ này?”
“Trên vách tường bên hông có một lối đi, sau khi bọn họ vượt qua vòng xoay số mệnh thì ngươi có thể phát rồi.
Có người sắp vượt qua, ngươi đi nhanh đi” Thiên Miểu Tiên Nhân thúc giục.
Sau đó La Chinh đi vòng qua quan tài, quả nhiên thấy một màn sáng hiện lên ở đó, thứ này cũng giống như Tín Khuê ở Trung Vực, có thể quan sát được tình huống trong vòng xoay số mệnh, mà bên cạnh màn sáng này có một cái truyền tống trận loại nhỏ, có lẽ bảo vật được phát thông qua cái này.
Nhìn thấy tình hình trong vực sâu kia, La Chinh cũng hơi sững sờ.
Vừa rồi khi La Chinh vượt qua vòng xoay số mệnh, Ninh Vũ Điệp đang đứng hạng hai, kết quả bây giờ Ninh Vũ Điệp vẫn đứng bất động tại chỗ như cũ, còn Thôi Tà và thánh nữ Thần Quốc đã vượt lên rồi.
Lúc này, Thôi Tà đã rất gần điểm cuối, xem ra sẽ lập tức vượt qua khảo hạch thôi.
Nên thưởng gì cho hắn bây giờ?
La Chinh u ám nhìn trong quan tài một chút.
Cho dù là thứ gì trong quan tài này cũng đều có giá trị không nhỏ, hình như trong đó còn có một thanh đoản kiếm thánh giai.
Đưa cho Thôi Tà thanh đoản kiếm thánh giai? Tất nhiên La Chinh không làm được.
Hắn nâng thanh đoản kiếm kia lên, trong lúc không ai chú ý liền lén nhét vào nhẫn tu di, sau đó rút một món huyền khí hạ phẩm ra.
Đúng! Món huyền khí này là ở Trung Vực, vì để luyện chế Thiên Diễn Tinh Hoa nên hắn đã lấy.
Lúc ấy, hắn dùng một viên đá chân nguyên cực phẩm để thu gom gần như sạch sẽ số huyền khí hạ phẩm ở thành Thiên Khải.
Đúng lúc này, La Chinh chú ý thấy Thôi Tà đã đổ xúc xắc được bốn điểm, xem ra Thôi Tà đã vượt qua được vòng xoay số mệnh rồi.
Vì vậy La Chinh cũng tiện tay ném thanh đoản kiếm huyền khí hạ phẩm vào cái truyền tống trận loại nhỏ kia.
“Oành oành oành!”
Sắc mặt Thôi Tà đầy vẻ đắc ý.
Tuy đã bị La Chinh vượt qua vòng xoay số mệnh trước, điều đó chỉ rõ rằng số mệnh La Chinh mạnh mẽ hơn Thôi Tà hắn, thế nhưng số mệnh của hắn cũng không kém chút nào.
Cường giả trong Trung Vực không ai vượt qua được hắn, về phần La Chinh… lúc này vẫn không có gì uy hiếp đến Thôi Tà.
Có điều, sớm muộn gì hắn cũng loại bỏ La Chinh.
Khi hắn vượt qua vòng cuối cùng, tiếp tục truyền tống đến một dãy hành lang, ở khúc quanh của dãy hành lang này có một cái truyền tống trận, bên trên có đặt một món bảo vật.
“Phần thưởng à?” Ánh mắt Thôi Tà loé lên, bước nhanh về phía trước, nhưng lại thấy một thanh đoản kiếm nằm ở đó.
“Huyền khí hạ phẩm? Đùa nhau à?” Ánh mắt Thôi Tà đã sắp trợn trừng lên, bất cứ phần thưởng nào đạt được trong vòng xoay số mệnh đều tốt hơn món đồ chơi này gấp nghìn vạn lần.
Món huyền khí hạ phẩm này… đối với Thôi Tà mà nói đúng là như đồ bỏ vậy.
Đường đường là mộ địa của Tiên Nhân, sao lại xuất hiện thứ này được chứ?
Thôi Tà cảm thấy dở khóc dở cười, biểu cảm trên mặt lại càng không thể dùng từ ngữ mà diễn tả nổi.
La Chinh nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Thôi Tà trên màn sáng, cười lạnh nói: “Trộm mộ còn chờ được thưởng, một món huyền khí coi như là ưu đãi cho ngươi rồi!”
Có lẽ Thôi Tà cảm thấy chắc trong món huyền khí này có gì đó huyền diệu, nên thật sự cất đi, sau đó mới rời khỏi dãy hành lang.
Có điều từ bóng lưng cũng có thể nhìn ra được, Thôi Tà rất thất vọng.
Một đám tàn hồn của Thiên Miểu Tiên Nhân đang ở cách đó không xa nhìn thấy cảnh này cũng dở khóc dở cười, không biết phải làm sao.
Bởi La Chinh vốn là người mà ông ta đã khổ sở chờ đợi, mà nguyện vọng của ông ta chỉ có thể gửi gắm trên người thiếu niên này, vậy nên cứ kệ hắn đi…
Kế tiếp, người thứ ba vượt qua vòng xoay số mệnh chính là Tiểu Điệp!
Mỗi khi bọn họ vượt qua vòng xoay số mệnh, hình như sẽ được truyền tống về trong dãy hành lang, vì vậy Thôi Tà và Ninh Vũ Điệp cũng không chạm mặt nhau.
“Bấc đèn Cửu U, Sinh Tử Hoa, bảo kiếm thánh giai, Long Vân Tiên Căn…”
Nhìn thấy Thiên Miểu Tiên Nhân không ngăn cản, La Chinh gần như ném một nửa số đồ trong quan tài xuống.
“Rầm rầm…”
Sau khi Ninh Vũ Điệp vượt qua khảo hạch đã được truyền tống đến dãy hành lang, đang đi thẳng một đường về phía trước.
Nhưng nàng lại không ngờ rằng phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng va chạm, nghe như tiếng sạt lở vậy.
Nàng đi qua một khúc quanh, lập tức bị cảnh trước mắt doạ sợ khiếp vía.
“Nhiều bảo vật như vậy à?” Ninh Vũ Điệp hơi ngây người.
“Sinh Tử Hoa! Có Sinh Tử Hoa, hơn nữa còn có tận bốn đoá!” Đối với Ninh Vũ Điệp thì Sinh Tử Hoa là quan trọng nhất, cũng là mục tiêu lớn nhất trong chuyến đi vào mộ Tiên này của nàng!
“Thánh khí…”
“…”
Đống bảo vật bừa bãi lộn xộn trước mắt xếp thành một ngọn núi nhỏ, giá trị của mỗi món trong đó đều không thua bất kỳ món thánh khí hạ phẩm nào, Ninh Vũ Điệp gần như không do dự, vươn tay ra thu lấy, bỏ hết toàn bộ những thứ này vào trong nhẫn tu di, sau đó mới cảm thấy thoả mãn rời đi.
Nhìn dáng vẻ thoả mãn của Ninh Vũ Điệp, La Chinh cười khẽ.
Hắn cảm thấy có lẽ mình nên chào hỏi Ninh Vũ Điệp một tiếng, nhưng rồi lại không muốn nói gì cả, trong lòng hơi phiền muộn, chỉ không biết chuyến này đi bao lâu mới có thể trở về.
Ba năm? Hay là năm năm?
La Chinh có thể cho mình thời gian lâu như vậy, nhưng hắn lại không yên tâm về La Yên.
Chỉ có điều, muốn trưởng thành đến mức có thể chống lại Thôi Tà thì cũng không phải chuyện ngày một ngày hai!
Kế tiếp, người thứ tư thông qua vòng xoay số mệnh lại xuất hiện.
Vị này chính là thánh nữ Thần Quốc.
Nhìn thấy thánh nữ Thần Quốc, La Chinh bĩu môi, suýt chút nữa cô gái này đã loại bỏ mình rồi! Vì vậy La Chinh lại thuận tay móc một món huyền khí hạ phẩm ra, đó là một cây chùy lớn!
Sau khi hắn ném cây chùy lớn ấy vào truyền tống trận, nó lập tức xuất hiện trong dãy hành lang.
Khuôn mặt thánh nữ Thần Quốc vốn đã u ám, bởi hoàng tử Thần Quốc đã chết, làm sao cô ta có thể vui vẻ cho được? Đi thẳng một đường đến cuối hành lang, thứ cô ta thấy chính là một cây chùy lớn.
“Huyền khí?”
Từ khi cô ta biết nhận thức, còn chưa từng thấy qua thứ nào cấp thấp như vậy!
“Tiên Nhân chó má gì chứ!”
Hình như thánh nữ Thần Quốc kia muốn giải tỏa nỗi buồn bực trong lòng, nắm ngay lấy cây chùy lớn kia rồi vung mạnh một cái vào vách tường hành lang.
Vách tường thì không sao, nhưng cây chùy lớn kia lại vỡ thành vài khúc, rõ ràng tâm trạng của thánh nữ lại càng tệ hơn…
Vô duyên vô cớ lại bị người ta mắng, Thiên Miểu Tiên Nhân cũng đành chịu.
Có điều, lúc này ông ta cũng lười quản, cứ để bản thân La Chinh tự làm đi.
Kế tiếp, hễ là võ giả của tông môn khác, La Chinh sẽ ném một vài phế phẩm xuống, còn nếu là người Vân Điện thì ngược lại, La Chinh sẽ chọn một ít bảo vật thật tốt để ném ra, ví dụ như đám người Ngọc bà bà, Đại Mộng chân nhân.
Còn về Trác đại tiên sinh, may mắn không chết trong vòng xoay số mệnh, La Chinh cứ ném vài huyền khí hạ phẩm xuống theo lệ cũ… Dù sao tất cả đều dựa vào tâm trạng của La Chinh, về phần có phải tất cả đều vui vẻ hay không thì chẳng liên quan gì đến hắn.
Người trong vòng xoay số mệnh càng ngày càng ít, mọi người cũng thông qua hành lang để đi ra ngoài mộ Tiên, cùng đợi đồng bạn của mình, sau đó tiến vào lối đi không gian.
La Chinh nhìn mãi bóng dáng do dự của Ninh Vũ Điệp qua màn sáng, hình như nàng đang tìm mình.
La Chinh rất muốn đốt một tấm phù truyền âm, nhưng cuối cùng cũng nhịn được.
Hắn chỉ nhẹ giọng nói với bóng dáng của Ninh Vũ Điệp trên màn sáng rằng, chờ ta.
Chương 542: Không thể nhúc nhích
Đợi sau khi tất cả mọi người đều rời đi hết cả rồi, mộ Tiên Thiên Miểu cũng từ từ tĩnh mịch hẳnMột bức tường khổng lồ từ từ dịch chuyển trong mộ Tiên, khói bụi bay lên, rồi lại từ từ tản rộng ra, để lộ một truyền tống trận khổng lồ trong đó.
Truyền tống trận này còn lớn hơn gấp mười lần so với bất cứ truyền tống trận nào mà La Chinh đã gặp trước đó.
Bây giờ trong nhẫn tu di của La Chinh có thêm hai tấm lệnh bài.
Tấm lệnh bài có chữ “Chấn” trong Tiên Phủ kia có thể mở ra Chân Tuyệt Lộ của Tiên Phủ, vào lúc này thì La Chinh tạm thời chưa sử dụng được, e rằng phải chờ đến khi La Chinh quay về Đông Vực lần nữa, vào lại Tiên Phủ mới có thể dùng.
Ngoài ra, một số bảo vật còn lại trong quan tài khổng lồ kia cũng bị La Chinh vơ vét hết sạch.
Mà món quan trọng nhất, chính là một miếng Ngọc Hồ Điệp mà Thiên Miểu Tiên Nhân đã giao cho La Chinh.
Cho đến bây giờ, Thiên Miểu Tiên Nhân cũng chỉ mới úp úp mở mở một chút mà thôi.
Một mặt ông ta nói với La Chinh, truyền thừa dưới tháp Tội Ác vô cùng quan trọng, thậm chí còn liên quan đến sự tồn vong của nhân loại, nhưng từ đầu đến cuối lại không chịu nói rốt cuộc nó là thứ gì.
Ông ta chỉ cho La Chinh biết rằng, sau khi đi xuống nơi sâu nhất của tháp Tội Ác, nếu có được Ngọc Hồ Điệp thì sẽ có tỷ lệ mở truyền thừa nhất định, nhưng đó cũng là nơi hung hiểm tột cùng, vì vậy ông ta mới chọn người có số mệnh lớn để đi vào.
Người có số mệnh lớn thì mạng đều rất cứng, rất khó mà toi mạng được!
Trên thực tế La Chinh gặp nguy hiểm khắp nơi, nhiều lần gần kề cái chết nhưng sau đó lại thoát được.
Đó chính là một minh chứng cho thấy mạng hắn cứng thế nào.
“Chuyện ta nên dặn dò thì phần lớn cũng nói xong cả rồi, mặc dù ngươi có mệnh cách Tranh Đoạt Đại Thế, nhưng cũng không có nghĩa là sẽ không bỏ mạng.
Trong lịch sử cũng từng có võ giả mang mệnh cách Tranh Đoạt Đại Thế chết, vì thế ngươi cần phải hành động cẩn thận, tất cả còn phải xem cơ duyên của ngươi thế nào” Thiên Miểu Tiên Nhân thản nhiên nói.
La Chinh gật mạnh đầu.
Mạng của hắn không chỉ quyết định vận mệnh của hắn mà còn liên quan đến vận mệnh của cả Vân Điện, liên quan đến vận mệnh của La Yên.
Bây giờ Thôi Tà không thể phá vỡ được kết giới của Vân Điện, nhưng không có nghĩa là sẽ không thể phá.
Nếu Thôi Tà lại tìm được một võ giả có Âm Thể Tử Cực nữa thì e rằng tình hình Trung Vực sẽ thay đổi rất lớn, hơn nữa theo linh cảm của La Chinh, vị thánh nữ Thần Quốc kia nhất định sẽ không chịu để yên.
Vì vậy tình huống của La Chinh không chỉ nguy hiểm, mà hơn nữa còn rất gấp!
“Chuẩn bị xong chưa?” Thiên Miểu Tiên Nhân hỏi.
“Ừ” La Chinh khẳng định lại.
Sau đó, từng đường ánh sáng trắng loá như thuỷ ngân đổ xuống, bắt đầu chảy dọc theo truyền tống trận khổng lồ kia, vẽ ra một hoa văn cực lớn.
Sau khi những tia sáng kia chiếm trọn truyền tống trận thì bất ngờ bộc phát ra ánh sáng rực rỡ mãnh liệt!
“Vù vù vù…”
La Chinh cảm thấy có một luồng lực lượng mạnh mẽ đang túm lấy người hắn, giống như có bàn tay của một gã khổng lồ trực tiếp nắm lấy La Chinh, sau đó ném vào trong lối đi truyền tống khổng lồ.
Giờ phút này bốn phương tám hướng xung quanh La Chinh đều là một vùng màu xanh chói mắt, lối đi truyền tống này không biết to gấp bao nhiêu lần so với những lối đi truyền tống mà hắn từng nhìn thấy trước đây, còn hắn thì đang xuyên qua lối đi với tốc độ cực nhanh.
“Lại là bão không gian!”
Truyền tống trận đi một khoảng cách xa thì thường sẽ gặp phải những chỗ không ổn định, chính một vài chỗ yếu ớt này sinh ra bão không gian vô cùng kịch liệt.
Lần đầu tiên gặp phải bão không gian, La Chinh trốn sau lưng Thạch Kinh Thiên, cũng lĩnh ngộ được một chút quy tắc không gian.
Bây giờ tất nhiên La Chinh sẽ không sợ bão không gian bình thường này nữa, bóng người hắn nhoáng lên một cái, đã chui vào trong đó giống như một con cá linh hoạt bơi lội, bão không gian màu xanh này không ảnh hưởng tới La Chinh chút nào.
Cơn bão không gian trước mắt vô cùng lớn, La Chinh chui tới chui đi trong đó một cách vô cùng thoải mái, cũng cảm nhận được quy tắc không gian trong đó.
La Chinh đã lĩnh ngộ được lực quy tắc không gian ở tầng thứ nhất, nhưng đó cũng chỉ đủ để vượt qua không gian có khoảng cách ngắn thôi, khoảng cách xa nhất cũng chỉ trên dưới mười trượng, nếu như muốn xa nữa thì có lẽ phải lĩnh ngộ quy tắc không gian tầng thứ hai.
Vốn La Chinh muốn lĩnh ngộ lực quy tắc ở tầng thứ hai trong bão không gian, nhưng sau khi tiến vào thì lại phát hiện rằng, cơ bản bão không gian màu xanh cũng được hình thành từ lực quy tắc không gian tầng thứ nhất.
Không thể lĩnh ngộ thêm quy tắc không gian, La Chinh khó tránh khỏi cảm thấy hơi thất vọng.
Sau khi dạo chơi trong đó một lát, La Chinh đành phải chui ra.
Nhưng vừa mới chui ra khỏi bão không gian màu xanh thì lại nhìn thấy trước mặt có một cơn bão không gian màu tím!
“Đây là…”
Trong cơn bão không gian màu tím chứa những đường vân, lực quy tắc không gian chất chứa trong đó không phải là thứ mà La Chinh có thể tưởng tượng được.
Thấy cảnh này, trái tim La Chinh bỗng nhiên co thắt lại, không kịp tránh đi mà bị cơn bão không gian màu tím này kéo vào trong.
“Đùng đùng lẹt xẹt…”
Trong bão không gian tràn ra một sức mạnh kinh khủng xé rách thân thể La Chinh.
“Phụt!’
Miệng La Chinh phun ra một ngụm máu tươi, nhưng chỉ trong nháy mắt, ngụm máu tươi đó đã bị cơn bão không gian màu tím kia nuốt mất.
Cho dù La Chinh có giãy giụa thế nào thì cơ thể của hắn vẫn bị cơn bão không gian màu tím này chèn ép như trước.
Nếu không phải thân thể của hắn đã đạt tới tiên khí thượng phẩm thì có lẽ đã bị cơn bão không gian này xé nát bấy từ lâu rồi.
Nhưng dù thân thể hắn có thể miễn cưỡng chống lại lực xé của không gian này, thì hắn vẫn cảm thấy quá sức.
Càng tiến vào sâu trong bão không gian, thương thế trên cơ thể cũng càng ngày càng nặng hơn!
“Rốt cuộc đây là bão không gian tầng thứ mấy vậy? Sao lại mạnh mẽ hung hãn đến thế?” Trong lòng La Chinh cũng vô cùng bối rối, hắn không ngờ trong một lối truyền tống lại gặp được một cơn bão không gian lợi hại thế này.
Trong lực không gian vặn xoắn mạnh mẽ, cuối cùng La Chinh cũng từ từ mất đi ý thức, thân thể cứng cỏi kia lẳng lặng trôi trong bão không gian…
Không biết đã qua bao lâu.
Ở một đại lục cách Thiên Bắc Vực cực kỳ xa, trên bầu trời bỗng nhiên xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, trong đó liên tục có tiếng nổ vang truyền ra, muông thú núp trong rừng không ngừng chạy trốn tứ tán, giống như hoảng sợ trước dị tượng trời đất này.
“Bùm!”
Một bóng người bắn ra từ trong vòng xoáy kia rồi rơi mạnh xuống đất.
Lúc bóng người kia tiếp xúc với mặt đất thì lập tức có một tầng bụi đất dày đặc bốc lên, đồng thời còn tạo ra một cái hố thật lớn trên mặt đất.
La Chinh vẫn nằm yên không nhúc nhích trong hố lớn, đôi mắt nhìn bầu trời ngơ ngác.
Cơn bão không gian màu tím kia đúng là lợi hại, cho dù thân thể của hắn có là tiên khí thượng phẩm thì cũng không thể nào chống lại được!
Mặc dù La Chinh thành công vượt qua lối đi không gian, nhưng thân thể vẫn bị tổn thương nghiêm trọng.
Vào lúc này, hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích dù chỉ một chút, chỉ có thể mở to mắt, ngẩn người nhìn tầng mây hỗn loạn trên bầu trời do lối đi không gian tạo nên đang dần dần tiêu tán…
“Đúng là không ổn thật mà…” Trong lòng La Chinh nghĩ thầm.
Nằm trong hố lớn, tầm mắt La Chinh cũng cực kỳ nhỏ, thậm chí hắn còn không biết rốt cuộc bản thân đang ở đâu.
Sau khoảng hai canh giờ, bỗng nhiên có một cái đầu nhỏ thò vào trong hố.
Đó là một thằng bé khoảng tám chín tuổi, khỏe mạnh và kháu khỉnh, lại thêm một đôi mắt rất có thần.
La Chinh muốn mở miệng ra nói chuyện, nhưng lại phát hiện ra mình không thể phát ra chút âm thanh nào, cũng không thể vận chuyển chân nguyên.
“A Liên, nhìn này!” Thằng bé kia quan sát La Chinh, trong mắt không hề sợ hãi, hình như đang gọi người nào đó.
Chỉ một lát sau, lại có một cô bé tám chín tuổi thò đầu ra ở một chỗ cách không xa cái hố to này lắm, đôi mắt to chớp chớp hai cái, trên mặt toát ra vẻ sợ hãi: “Hắn còn sống, ta phải đi nói cho cha ta biết”
“Phì!” thằng bé nhìn chằm chằm vào La Chinh rồi nói: “Đừng nói với cha ngươi, để ta tặng ngươi thứ này!”
Cô bé tò mò hỏi: “Thứ gì?”
Bỗng nhiên thằng bé trượt dần từ trên mép hố xuống, hành động vô cùng nhanh nhẹn, sau khi trượt xuống bên cạnh La Chinh thì nó khẽ vươn tay, lấy cái nhẫn trên ngực La Chinh xuống.
Ánh mắt La Chinh lập tức lạnh lùng.
Cái nhẫn đó là nhẫn tu di của Ninh Vũ Điệp, không nói đến chuyện trong đó gần như chứa toàn bộ gia sản của La Chinh, chỉ riêng bản thân chiếc nhẫn đó thôi cũng đã rất quan trọng với La Chinh rồi.
Vấn đề là bây giờ La Chinh không thể nhúc nhích được, nên cho dù chỉ là đứa trẻ mới mấy tuổi đầu thì hắn cũng không thể phản kháng nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn thằng bé kia leo lên.
“Tặng ngươi này” Thằng bé cười nói.
“Không được! Ngươi trộm đồ của người khác! Ta sẽ đi mách với cha ngươi!”
Chương 543: Nông trường
Giọng nói của hai đứa bé đã đi xa, bốn phía cũng bắt đầu yên tĩnh trở lại, thậm chí La Chinh còn chưa kịp quan sát cảnh vật xung quanh, càng không biết mình đang ở nơi nàoMất nhẫn tu di, La Chinh cũng không lo lắng lắm, trong cái nhẫn tu di đó còn dấu ấn của La Chinh, người bình thường hoàn toàn không thể mở ra được.
Hai đứa bé vừa rồi hẳn là con nhà bình dân, có lẽ trong gia đình cũng không có võ giả nào quá mạnh mẽ.
Vấn đề lớn nhất của hắn bây giờ, chính là khôi phục lại thân thể, ít nhất thì cũng phải động đậy được.
Thời gian trôi qua, sắc trời dần tối đi, bốn phía đều u ám không chút ánh sáng, đắm chìm trong bóng đêm.
Không biết bao lâu sau, La Chinh chợt nghe thấy một tràng tiếng bước chân, ngoài ra còn có cả tiếng nói.
“Là chỗ này à?”
“Đúng vậy, cha!”
“Nhanh, mọi người đi xem đi, có điều nhớ cẩn thận một chút”
Ngay sau đó La Chinh nhìn thấy có ánh lửa màu vàng xuất hiện ở mép hố lớn, đập vào mắt chính là mấy bó đuốc đang cháy hừng hực, thêm cả mấy người trung niên nữa.
“Là dân thường” La Chinh thản nhiên nghĩ.
Một người trong đó thò đầu ra hỏi: “Ngươi là ai?”
La Chinh chớp mắt một cái, không thể trả lời câu hỏi này được.
“Cứ kéo hắn lên đây trước đã” Một người khác nói.
Sau đó có hai người trung niên bò xuống, một người dùng dây thừng buộc lên người La Chinh, giật giật sợi dây thừng sau đó hô lên: “Kéo!”
Nhưng mà kéo một phát cũng không thấy nhúc nhích chút nào.
“Sao lại nặng như vậy?” Có người giật mình nói.
Mặc dù La Chinh cao đến tám thước, nhưng cũng không quá cường tráng, theo suy đoán của bọn họ thì nhiều lắm cũng chỉ hơn năm mươi cân thôi, bên trên có tới bốn người trưởng thành cùng nắm dây thừng, vậy mà lại không kéo nổi.
Bọn họ không hề biết cơ thể La Chinh đã được rèn luyện, lại còn là tiên khí, bất kể độ dày khung xương hay thân thể đều khác xa so với người bình thường, vậy nên tất nhiên sẽ nặng hơn người bình thường không ít.
Trên thực tế, trong quá trình võ giả tu luyện, cân nặng vẫn luôn tăng lên liên tục, nếu không nhục thể của bọn họ hoàn toàn không thể chịu đựng nổi sức mạnh mấy trăm nghìn cân, mà cơ thể La Chinh thì lại nặng hơn những võ giả bình thường không ít.
Những người này nghĩ cách một lúc, sau đó, La Chinh nghe thấy có tiếng roi da của ai đó bất ngờ vung lên đánh “bốp” một tiếng, lại có cả tiếng vó ngựa, cuối cùng cũng đủ lực kéo La Chinh ra khỏi hố lớn.
Bốn phía hoàn toàn tối đen, có điều bóng tối cũng không phải là trở ngại đối với La Chinh, sau khi đôi mắt được rửa bằng nhựa cây thần thì hai mắt La Chinh đã có thể vượt qua được sự cản trở của bóng tối một cách dễ dàng.
Đáng tiếc là La Chinh không thể tự do cử động được, vậy nên chỉ có thể để mặc những người này đặt mình lên một chiếc xe kéo, sau đó lại nghe thấy phía trước có bốn con ngựa kéo đi, lắc lư tiến về phía trước…
Chỉ một lát sau, khoé mắt La Chinh đã nhìn thấy một dãy lều vải được dựng dọc theo thảo nguyên bát ngát, bộ tộc này cũng không nhỏ chút nào.
Trong lòng La Chinh nhẹ nhõm hơn một chút, xem ra đây là khu quần cư của một đám người du mục.
“Anh bạn này, bây giờ ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây” Một vị trung niên cúi đầu nói với La Chinh: “Cái nhẫn này là do con trai ta lấy từ trên người ngươi, cũng nên trả lại cho ngươi” Nói xong, người trung niên kia lấy cái nhẫn tu di huơ huơ trước mặt La Chinh, sau đó một tay hắn kéo thằng bé kia đến trước mặt La Chinh, nắm tay thằng bé nói: “Còn chuyện con trai ta trộm cắp, ta đã dạy dỗ nó rồi.
Mau nói xin lỗi với thúc thúc đi”
“Xin, xin lỗi…” Hình như thằng bé kia đã khóc rất lâu, giọng nói cũng đã hơi khàn khàn.
La Chinh nhìn thấy trên tay thằng bé kia có những vết máu bầm tím, thật ra hắn rất muốn nói rằng bọn họ hoàn toàn không cần phải làm vậy.
Nhưng đáng tiếc, hắn hoàn toàn không thể lên tiếng… Phiền phức thật!
Đợi đến khi những người kia đi ra khỏi lều vải, chỉ còn mình La Chinh nằm lẻ loi trên ván giường.
Suốt cả đêm, La Chinh lặng lẽ vận chuyển chân nguyên của bản thân.
Vì để chống lại bão không gian màu tím, La Chinh đã sử dụng hết chân nguyên trong cơ thể, bây giờ chỉ có thể ngưng tụ lại nguyên khí trời đất từng chút một lần nữa.
Cũng may đan điền của hắn có thể vận chuyển được, chân nguyên dần dần ngưng kết lại từng chút một, giống như những đám sương mù màu tím chuyển động chậm rãi trong đan điền của La Chinh, sau đó lập tức vận chuyển theo từng mạch trong cơ thể hắn.
Trong suốt quá trình này, La Chinh bị cuốn vào bão không gian màu tím, cơ thể bị rất nhiều lực không gian đâm xuyên qua, đến bây giờ vẫn còn sót lại trong kỳ kinh bát mạch của hắn.
Nếu như là võ giả bình thường, tất nhiên đã trở thành một kẻ tàn phế.
Có điều thể chất La Chinh đặc biệt, nên mặc dù kinh mạch trong người bị lực không gian cản lại hoàn toàn, nhưng bên trong cũng không bị thương, chỉ cần từ từ loại bỏ lực không gian ra là được rồi.
Chẳng qua muốn loại bỏ những lực không gian này cũng không phải chuyện dễ dàng gì, còn cần tiêu hao không ít công sức nữa.
Qua một đêm, La Chinh đã loại bỏ hết lực không gian trong xương sống, mặc dù thân thể của hắn vẫn không thể nào nhúc nhích được như trước, nhưng tốt xấu gì cũng có thể xoay cổ và nói chuyện.
Sáng sớm, cửa lều vải bị xốc lên, một cô bé đi vào, trong tay cầm một miếng bánh nướng và một túi nước đến cho hắn.
Lúc cô bé chuẩn bị đút bánh nướng cho La Chinh thì bỗng nhiên La Chinh mở miệng cười nói: “Ngươi tên gì?”
Đôi mắt cô bé rưng rưng nhìn chằm chằm vào La Chinh, sững sờ một lát rồi hô to với bên ngoài: “Cha ơi, quái nhân có thể nói chuyện rồi!”
“Quái nhân à?” Trên mặt La Chinh toát ra vẻ không biết nên khóc hay nên cười.
Cô bé vừa nói xong thì đã có người lập tức xốc lều vải lên, chính là mấy người trung niên đã cứu mạng mình hôm qua.
“Người trẻ tuổi, ngươi tỉnh rồi à?” Người trung niên dẫn đầu mở miệng hỏi.
“Đây là đâu vậy?” La Chinh tò mò hỏi.
Nghe thấy câu hỏi của La Chinh, người trung niên cũng lộ ra vẻ kỳ quái, buồn bực hỏi: “Đây là nông trường của Ma tộc, ngươi không biết à?”
“Nông trường của Ma tộc?” Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ nghi hoặc: “Có ý gì?”
Trên mặt người trung niên lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: “Nông trường chính là nông trường, còn có ý gì được nữa chứ?”
Vẻ nghi hoặc của La Chinh lại càng sâu hơn.
Nếu nơi đây là nông trường của Ma tộc, sao lại có dân du mục loài người?
Mặc dù Ma tộc cũng tốt hơn loại chủng tộc chỉ toàn là dã thú như Yêu tộc không ít, nhưng Ma tộc vẫn có truyền thừa là chữ viết và văn hoá của mình, dù sao cũng là tộc khác, sao có thể chung sống hoà bình với con người được chứ?
Huống chi theo như lời của Thiên Miểu Tiên Nhân, đại lục này là một thế giới hỗn loạn, như vậy thì càng không có khả năng xảy ra chuyện như này.
Đúng vào lúc này, La Chinh chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng kêu: “Ma sứ đại nhân đến rồi! Ma sứ đại nhân đến rồi, già trẻ trai tráng các nhà các hộ ra đây hết ngay!”
Người trung niên gật đầu với La Chinh, nói: “Xin lỗi trước vì không thể tiếp được, Ma sứ đại nhân đến nông trường chọn người, dựa theo quy định thì chúng ta phải ra ngoài hết”
Mành lều vải cũng không thả xuống, La Chinh chỉ cần xoay đầu là có thể nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy trên một sân bãi cách đó không xa có khoảng bảy tám trăm người đứng ngay ngắn một chỗ, già trẻ phụ nữ đều có cả.
Phía trước những người này, có hai gã Ma tộc thân hình cao lớn, làn da khắp người có màu nâu xám, cao khoảng một trượng, ngoài miệng có hai cái răng nanh, đây chính là Ma sứ đại nhân trong miệng bọn họ.
La Chinh đã từng thấy qua người Ma tộc, lúc trong Huyết Sắc Thử Luyện, con huyễn thú cấp năm cuối cùng mà La Chinh giết chính là một gã Ma tộc.
Hai gã Ma sứ đại nhân kia đi lang thang xung quanh một vòng, sau đó tiếng nói vang lên từ cổ họng thô to: “Hôm nay là ngày sinh của đô đốc chúng ta, phải đãi một bữa tiệc lớn, chúng ta cần năm người!”
Trên mặt người trung niên toát ra vẻ khó xử: “Chuyện này… Năm người, có phải nhiều quá không?”
“Không thương lượng gì cả! Hơn nữa còn phải trẻ tuổi một chút.
Ngươi, ngươi, ngươi thêm ngươi nữa… Ừ, con bé kia cũng không tệ, tươi non ngon miệng! Tiện mang nó theo luôn đi!” Ma sứ đại nhân kia vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ.
Người trung niên kia nghe lời nói của Ma sứ đại nhân xong thì vẻ mặt càng khó xử hơn: “Ma tộc đại nhân! Thế này không được! Đại đô đốc đã từng nói sẽ không lấy bé gái, người nhỏ hơn mười bốn tuổi cũng sẽ không lấy!”
“Ngươi lo nhiều như vậy làm gì? Hôm nay đô đốc đại nhân vui vẻ, muốn ăn hai phần non đấy! Ha ha!” Đang nói, tay Ma sứ đại nhân kia ném một sợi dây thừng về phía đám người kia.
Cô bé kia muốn chạy trốn, nhưng sao có thể thoát nổi dây thừng kia của Ma sứ đại nhân chứ? Chỉ trong nháy mắt đã bị buộc chặt lại rồi.
Thấy cảnh này, hai mắt La Chinh bỗng nhiên híp lại, trong đôi mắt để lộ ra một chút sát khí.
Đến bây giờ hắn mới hiểu, nơi đây đúng là nông trường của Ma tộc, chỉ có điều kẻ chăn nuôi không phải là con người, mà con người chính là mấy con thú ở nông trường này.
Chương 544: Phản kháng
Trong nông trường của loài người, động vật là dê bò, được nuôi nhốt, chờ đến khi đủ lớn thì giết để ănCòn trong nông trường của Ma tộc, con người chính là loài động vật bị nuôi nhốt ở đây, đợi đến khi đủ lớn rồi thì bắt đầu giết thịt.
Thiên Miểu Tiên Nhân từng nói, đại lục này vô cùng hỗn loạn, con người cũng không phải kẻ thống trị.
Đến giờ phút này, La Chinh mới hiểu được, trên đại lục này, con người yếu thế đến mức nào.
“Khụ khụ!”
Bỗng nhiên La Chinh phát ra tiếng ho khan.
Lỗ tai hai vị Ma sứ đại nhân rất thính, vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy trong lều vải cách đó không xa vẫn còn người.
“Sao vẫn còn một con người không ra đây? Không phải bảo các ngươi đều ra đây hết à?” Ma sứ đại nhân kinh ngạc nói.
Người trung niên kia lập tức trả lời: “Ma sứ đại nhân, đó là một kẻ từ bên ngoài đến”
“Người từ ngoài đến? Từ nông trường khác chạy đến đây sao?” Một gã Ma sứ đại nhân trong đó bước nhanh về phía La Chinh.
La Chinh nằm trên nệm không thể nhúc nhích được, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gã Ma tộc kia, từng chút sát khí liên tục dâng lên trong mắt hắn.
Trong Trung Vực, gần như đều là thiên hạ của loài người, La Chinh đấu với người.
Nhưng trên mảnh đại lục này, bỗng nhiên La Chinh thấy rất đồng cảm với chủng tộc như con người.
Điều này là minh chứng rõ ràng cho câu nói, không cùng tộc với ta thì nhất định sẽ có dị tâm. “Ừ, hình như thằng nhóc này bị thương nặng, hôm nay tính thêm cả hắn vào đi” Gã Ma sứ đại nhân kia vén cửa lều vải La Chinh lên, móc một sợi dây thừng ra để trói La Chinh lại.
Lúc sợi dây thừng vừa mới được ném tới, một tia linh hồn trong đầu La Chinh bất ngờ bắn ra, trong nháy mắt đã xâm nhập vào trong đầu gã Ma sứ đại nhân kia, xé nát linh hồn của gã Ma tộc, cắn nát suy nghĩ của gã.
Mọi người chỉ thấy tay gã Ma sứ đại nhân kia cầm dây thừng, sau đó bỗng nhiên cả người lại bất ngờ rung mạnh một cái, đứng ngơ ngác tại chỗ không hề nhúc nhích.
Vì gã Ma tộc đưa lưng về phía bọn họ nên bọn họ không thấy, chứ thật ra lúc này hai mắt gã đã chảy ra máu nâu, chỉ còn là xác chết.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, gã Ma tộc kia lập tức ngã thẳng ra đằng sau, bịch một tiếng, thân hình cao lớn nặng nề ngã xuống mặt đất.
Một gã Ma sứ đại nhân khác thấy cảnh này, trên mặt lộ ra vẻ kinh sợ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Đám người cũng nhìn nhau, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, sao đang yên đang lành Ma sứ đại nhân lại ngã trên mặt đất?
Gã Ma sứ đại nhân còn lại rút một cây trường thương dài khoảng một trượng, đi về phía La Chinh, vẻ mặt tràn đầy đề phòng.
Lúc hắn thấy rõ đồng bạn trên mặt đất đã chết, trường thương cũng chỉ vào La Chinh hỏi: “Loài người, đã xảy ra chuyện gì?”
Trên mặt La Chinh toát ra vẻ châm chọc, thản nhiên trả lời: “Ta giết đấy”
“Ngươi giết à?” Trên mặt Ma sứ đại nhân lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Thoạt nhìn gã loài người này yết ớt như vậy, sao có thể giết chết người Ma tộc được chứ?
Ma tộc trời sinh đã mạnh hơn con người, cho dù là chỉ là trẻ con của Ma tộc thôi cũng có thể xé xác con người một cách dễ dàng.
Trong mắt đám Ma tộc này, con người hoàn toàn không khác gì mấy con cừu non ngoan ngoãn cả.
Khác biệt duy nhất chính là cừu non thì không biết nói chuyện.
“Tin hay không, cũng không có ý nghĩa gì đối với ta cả.
Ngươi cũng đi chết đi” Ánh mắt La Chinh loé lên, linh hồn lại rời xác một lần nữa, trong nháy mắt đã xoắn giết linh hồn của gã Ma sứ đại nhân này rồi.
“Bịch bịch” Gã Ma sứ đại nhân này cũng ngã ra đất giống như thế.
Nhìn hai cái xác không mong muốn nằm ngay gần mình, La Chinh nhíu mày, mà đám bảy tám trăm người đứng cách đó không xa lại đang run lẩy bẩy.
Người trung niên dẫn đầu cả gan đi tới, nhìn chằm chằm hai gã Ma sứ đại nhân nằm trên mặt đất, run rẩy nói: “Ta cứu ngươi, sao ngươi còn giết, giết bọn họ?”
La Chinh nhướng mày: “Bọn chúng muốn ăn các ngươi, muốn ăn ta, tất nhiên là đáng chết rồi”
“Chuyện đó… Chuyện đó thì đáng chết chỗ nào chứ? Người Ma tộc ban cho chúng ta mảnh nông trường lớn như thế này, chúng ta vốn nên kính dâng bản thân mình cho bọn họ mới đúng” Người trung niên kia nghiêm mặt nói.
Nghe nói như thế, La Chinh cũng bó tay.
Làm người mà đến mức này, không bằng đầu thai làm heo cho lành.
Nếu không phải La Chinh không muốn lạm sát người vô tội thì giờ phút này thậm chí còn có xúc động muốn giết chết người này luôn.
“Đúng vậy, đúng vậy.
Ma tộc đối xử với chúng ta rất tốt, vào mùa đông khắc nghiệt bọn họ còn đưa thức ăn tới, sao có thể ngỗ ngược với bọn họ được chứ?”
“Giết hai Ma sứ đại nhân, chỉ sợ tất cả mọi người chúng ta đều phải chết mất!”
“Rõ ràng chỉ cần năm người chết thôi, nhưng bây giờ lại phải chết mấy trăm, bây giờ phải làm sao đây?”
Hình như những người này đều đồng ý với quan điểm của người trung niên kia.
Lông mày La Chinh lại nhăn càng sâu hơn.
Đám người này bị nuôi trong chuồng lâu rồi, hình như cũng thật sự xem mình là gia súc của Ma tộc.
Vấn đề là gia súc không có đầu óc, chẳng lẽ đám người này cũng không có đầu óc luôn?
Nhìn dáng vẻ bàng hoàng bất lực của đám người này, La Chinh dứt khoát nhắm mắt lại, vẫn nên cố gắng đả thông kinh mạch của mình còn tốt hơn.
Không ngờ rằng đúng vào lúc này, bỗng nhiên có một người bước ra nói: “Cha, con cũng thấy hắn nói đúng.
Dựa vào cái gì mà chúng ta phải để bọn chúng ăn? Là vì nông trường này thuộc về người Ma tộc hay sao?”
Nghe thấy giọng nói này, La Chinh mới mở mắt ra, lại thấy trước mắt có một chàng trai, trong tay cầm một cây gỗ vót nhọn, đứng trước mặt người trung niên kia.
“Con thì biết cái gì? Đời đời chúng ta đều sống ở đây, ngày lễ ngày tết chỉ cần cống hiến mấy người là quần thể chúng ta đã có thể sống rất tốt rồi.
Nếu như không cho bọn họ, thì bộ tộc của chúng ta phải sống thế nào đây?” Người trung niên dạy dỗ, nhìn chằm chằm vào tên Ma tộc trên mặt đất rồi bắt đầu thở dài: “Bây giờ có hai người Ma tộc chết, e rằng bọn họ sẽ làm thịt hết tất cả chúng ta…”
“Chẳng lẽ mọi người không nghĩ đến chuyện chống lại sao?” Trong mắt chàng trai kia tràn đầy phẫn nộ. “Chống lại? Chống lại người Ma tộc à?” Người trung niên trừng mắt: “Đó không phải là tìm chết sao?”
“Dù sao cũng đều là chết, sao cả đời phải làm dê đợi bị làm thịt chứ?” Chàng trai lại bướng bỉnh nói.
Nghe được lời nói của chàng trai, La Chinh mới thoáng có chút vui mừng, hoá ra cũng không phải tất cả con người ở đây đều vậy.
Những người này hẳn là thức ăn bị người Ma tộc nuôi trong chuồng, có điều dù sao thì loài người cũng là sinh vật có trí tuệ, không thể nào thật sự giống như dê bò, đợi đến khi đao gác lên trên cổ rồi mới biết phải giãy giụa được.
Lâu dần rồi sẽ có người sinh lòng phản nghịch thôi.
Đáng tiếc là thực lực của những người này quá yếu…
“Chàng trai, ngươi tên gì?” La Chinh đột nhiên hỏi.
“Ta là Đồ Đồ Lỗ!” Chàng trai trả lời.
Có lẽ vì thấy La Chinh nháy mắt một cái đã giết chết hai Ma sứ đại nhân nên hắn vô cùng tôn kính với La Chinh.
“Ta sẽ dạy ngươi phải chống lại thế nào” La Chinh thản nhiên nói.
“Thật sao?” Trên mặt Đồ Đồ Lỗ toát ra vẻ chờ mong: “Ngươi sẽ dạy ta cái vừa rồi… Yêu pháp sao?”
Có lẽ là vì nhìn thấy La Chinh không cần ra tay cũng giết được hai gã Ma tộc kia, nên hắn cho rằng La Chinh đã sử dụng loại yêu pháp nào đó.
La Chinh thản nhiên nói: “Không, đây không phải là yêu pháp, mà là thực lực.
Đám người Ma tộc này có đến nữa không?”
“Vâng.
Có!” Đồ Đồ Lỗ trả lời.
“Được rồi, ngươi cứ đứng bên cạnh xem đi” La Chinh dặn dò.
Về phần những người khác, cũng không biết nên làm thế nào cho phải.
Đời đời bọn họ đều sinh sống trong nông trường này, bị người Ma tộc ăn gần như là kết quả sinh mệnh bọn họ.
Mặc dù trong bộ tộc cũng có người sinh lòng phản kháng, nhưng có điều lại hoàn toàn không cách nào chống lại người Ma tộc, vậy nên bình thường loại người này còn chết nhanh hơn.
Bàn tới bàn lui, bọn họ cũng không có cách nào, nên đành phải từ bỏ, cũng bỏ qua không thèm hỏi thăm gì đến La Chinh nữa.
Ngược lại, chàng trai tên Đồ Đồ Lỗ kia, trong tay ôm một cây gỗ sắc nhọn, bảo vệ bên cạnh La Chinh.
Trong khoảng thời gian này, La Chinh cũng liên tục loại bỏ lực không gian trong cơ thể mình.
Sau mấy canh giờ, La Chinh cảm nhận thấy mặt đất truyền đến từng đợt rung động, hắn khẽ ngẩng đầu nhìn qua, cách đó không xa có một đám người Ma tộc cưỡi mấy con ngựa to đến! Đám ngựa ấy gần như đều cao khoảng hai trượng, hai mắt đỏ thẫm, rõ ràng không phải ngựa bình thường.
“Xảy ra chuyện gì? Tộc trưởng ở đây đâu?” Đó là một đội người Ma tộc, có khoảng trên dưới mười người, gã cầm đầu đội mũ sắt nặng, hai vai có gai, vô cùng uy vũ.
“Không cần tìm tộc trưởng, hai tên vô dụng này là ta giết đấy” La Chinh thản nhiên nói.
“Ngươi!” Gã Ma tộc cầm đầu trở mình xuống ngựa, nhìn hai cái xác Ma tộc đằng trước La Chinh, trên khuôn mặt xấu xí kia lộ ra vẻ kỳ quái: “Na Cảnh và Na Kim là do ngươi giết?”
Đồ Đồ Lỗ đứng sau lưng La Chinh, trong tay cầm cây gỗ bén nhọn, mặt đầy vẻ đề phòng.
“Đúng” La Chinh thản nhiên gật đầu, trên thực tế hành động duy nhất mà hắn có thể làm chỉ có gật đầu thôi.
“Ha ha! Sao đám người này cũng dám phản kháng vậy nhỉ? Thú vị thật đấy, bắt hắn trở về!” Gã Ma tộc cầm đầu phất tay nói.
Sau đó đám người Ma tộc kia nhao nhao xuống ngựa, xúm về phía La Chinh.
Chương 545: Đô đốc Ma tộc
Trong mắt đám người Ma tộc, con người hoàn toàn không khác gì mấy loài súc sinh như trâu, như dê, khác biệt duy nhất chính là chất thịt con người có thể tươi non hơn, chu kỳ sinh sôi nảy nở quá dài, nuôi dưỡng cũng phiền toái hơnVì vậy ngày thường người Ma tộc sẽ không giết con người, chỉ trong những ngày lễ long trọng mới có thể giết một phần, dùng để chúc mừng.
Thi thoảng cũng gặp chuyện con người phản kháng lại, thế nhưng loại phản kháng này cũng chỉ mang ý nghĩa tượng trưng mà thôi, hoặc có thể gọi là loại phản kháng tuyệt vọng trước khi chết.
Loại người này ngược lại càng kích thích người Ma tộc hơn, thường thì sẽ chết càng thê thảm!
Ánh mắt La Chinh vẫn lạnh nhạt tựa nước như trước.
Trong mắt người Ma tộc, La Chinh cũng chỉ là một con dê gặp người thì cắn.
Nhưng còn trong mắt La Chinh, đám người Ma tộc cao tới một trượng này cũng chỉ như mấy con kiến hôi mà thôi.
Mấy gã Ma tộc này từng bước tiến đến gần, theo đó chàng trai tên Đồ Đồ Lỗ bên cạnh cũng nắm chặt cây gỗ trong tay, vì căng thẳng quá mức nên hắn run rẩy không ngừng.
Đồ Đồ Lỗ có lòng muốn phản kháng từ trong xương cốt của con người, nhưng lại không có thực lực để làm như thế.
Đợi đến khi phần lớn đám người Ma tộc tiến đến gần, ánh mắt La Chinh hơi loé lên, linh hồn trong đầu trực tiếp rời xác trong nháy mắt, lập tức biến thành một thanh loan đao quét ngang qua.
Linh hồn lặng lẽ chui vào trong đầu đám người Ma tộc, xoắn cho linh hồn của bọn chúng nát bấy.
“Bịch bịch, bịch bịch, bịch bịch…”
Thân thể đám Ma tộc này bỗng nhiên chấn động, sau đó cả người cứng ngắc, rồi ngã lăn ra đất.
Trong khoảnh khắc giết chết đám Ma tộc này, sắc mặt La Chinh cũng không hề thay đổi, hắn ngẩng đầu thản nhiên nhìn gã cầm đầu Ma tộc ở đằng xa, rồi lạnh lùng nhắm mắt lại.
Thế nhưng Đồ Đồ Lỗ đứng bên cạnh La Chinh thì hoàn toàn khác.
Đồ Đồ Lỗ đứng rất gần La Chinh, đối mặt với sáu bảy gã Ma tộc, hắn đã chuẩn bị tốt là phải chết rồi, trong tâm hồn nhỏ bé của hắn, bị người Ma tộc ăn tươi còn không bằng chém giết đến chết với chúng!
Nhưng cảnh vừa rồi…
Người thanh niên bên cạnh hắn chỉ cần dùng một ánh mắt đã có thể giết chết đám người Ma tộc này chỉ trong nháy mắt!
Đây là bản lĩnh của thần! Chàng trai không thể nhúc nhích được này, nhất định là vị thần được trời cao phái xuống!
Ngực Đồ Đồ Lỗ phập phồng liên tục, trong lòng cũng vô cùng kích động, có thể đứng bên cạnh thần là vinh quang đến mức nào chứ?
La Chinh lại không rõ vì sao Đồ Đồ Lỗ kích động như thế, bây giờ hắn cần tập trung loại bỏ đám lực không gian phiền toái trong cơ thể kia, ít nhất cũng giúp bản thân có thể hoạt động được đã.
Dựa theo lời của Thiên Miểu Tiên Nhân, đại lục này cũng là một đại lục chính, so với Trung Vực thì nhất định còn lớn hơn, có lẽ lớn ngang với đại lục của tứ đại Thần Quốc, trong đó tất nhiên sẽ có cường giả của Ma tộc.
Trước khi đám cường giả Ma tộc này đến, La Chinh nhất định phải khôi phục lại thân thể của mình đến trạng thái đỉnh cao mới được.
Gã Ma tộc cầm đầu phát lệnh đứng cách đó không xa ngơ ngác nhìn La Chinh.
Đây là lần đầu tiên gã cảm thấy sợ hãi.
Đối với gã, loại sợ hãi này vô cùng lạ lẫm, cũng giống như chuyện con người phải sợ hãi cừu non vậy?
Có điều chạm mắt một cái, mà con cừu non đã có thể giết chết một đám người kia, e rằng người bình thường cũng sẽ thấy sợ giống thế thôi, tâm tình của gã Ma tộc cầm đầu lúc này đại loại chính là như thế.
“Ma, ma quỷ…”
Gã cầm đầu Ma tộc kia trở người lên ngựa, lập tức trốn đi như bay.
Hơi tiếc nuối một chút, bởi La Chinh vốn định xử lý luôn gã Ma tộc cầm đầu, tiếc là gã ở quá xa, mà bản thân hắn thì lại không cách nào di chuyển thân thể được, nên cũng không thể giết chết gã.
Được rồi, vẫn nên nhanh chóng giúp bản thân có thể hoạt động lại được.
Sau khi loại bỏ lực không gian trong xương sống, La Chinh cũng bắt đầu bắt tay vào loại bỏ lực không gian trong hai chân.
Đối với La Chinh mà nói, không thể di chuyển chính là một phiền toái lớn, cũng là vấn đề hàng đầu phải giải quyết.
Đúng vào lúc này, Đồ Đồ Lỗ bên cạnh lại quỳ xuống với hắn.
Những người trong lều vải kia cũng lục tục đi ra, rồi bịch bịch quỳ xuống trước La Chinh.
Có thể giết chết những gã Ma tộc này chỉ trong khoảnh khắc, đối với những người lớn lên bằng cách bị nuôi nhốt ở đây mà nói, là một sự tồn tại tựa như thần vậy, hoặc là trong suy nghĩ của bọn họ, La Chinh chính là thần rồi.
Không ai muốn bị kẻ khác ăn tươi cả, có lẽ hằng năm vứt bỏ vài người trong tộc để kéo dài cho quần thể là một loại bản năng.
Nhưng thực lực của La Chinh lại giúp bọn họ nhìn thấy ánh rạng đông…
Có lẽ, La Chinh là vị thần mà ông trời phái xuống để cứu vớt bọn họ.
La Chinh cũng không phản ứng gì, trên thực tế hắn cũng không còn nhiều thời gian.
Hắn biết rõ đối thủ mà bản thân phải đối mặt càng ngày càng mạnh, nhất định phải nhanh chóng khôi phục!
Một canh giờ sau, cuối cùng hai chân cũng khôi phục lại cảm giác, La Chinh hơi nghiêng người, cả người không còn nằm trên nệm nữa, mà ngồi thẳng dậy.
Hai canh giờ sau, hai tay cũng khôi phục cảm giác, đồng thời La Chinh cũng lấy một viên đan dược ra khỏi nhẫn tu di, nuốt vào.
Lúc xuyên qua bão không gian màu tím kia, ngoài việc thân thể còn tồn đọng không ít lực không gian ra thì cũng có không ít nội thương.
Ba canh giờ sau…
La Chinh nhìn thấy trên thảo nguyên ở đằng xa xuất hiện một vệt đen.
Hắn quan sát kỹ, nhận ra được vệt đen kia là vô số Ma tộc đang lũ lượt kéo đến đây.
“Hơn một nghìn tên Ma tộc?” La Chinh thản nhiên híp mắt.
Mặc dù La Chinh đi trên con đường kiếm đạo Sát Lục, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn không mở sát giới quá mức.
Người mà hắn giết, thường là người nên chết.
Nhưng đối với La Chinh mà nói, đám Ma tộc trước mắt này chính là tộc khác.
“Nếu các ngươi đều muốn chết, vậy thì hoá thành sát khí của ta đi” La Chinh nói rất thản nhiên.
Những người kia thấy cảnh này, nhao nhao chạy trốn ra sau lưng La Chinh, đứng nhìn La Chinh từ xa.
Mặc dù bọn họ tin La Chinh là thần, nhưng một mình hắn có thể đánh bại nhiều người Ma tộc như vậy không? Trong lòng những người này cũng không chắc chắn lắm.
Có điều, thần là người sáng tạo ra kỳ tích, vậy nên trong lòng bọn họ vẫn tồn tại một loại kỳ vọng mù quáng mãnh liệt.
“Ha!” Trong đám Ma tộc ở đằng kia có một gã Ma tộc đầu đội mũ vàng, người cũng mặc áo giáp làm bằng vàng.
Bỗng nhiên gã hét lên một tiếng thật to, lập tức cả đám người Ma tộc đều ghìm chặt mấy con ngựa to của mình, đứng cách xa hai mươi trượng nhìn La Chinh.
“Con người, ngươi đến từ thánh địa Tử Tâm?” Gã Ma tộc dùng giọng điệu âm trầm dò hỏi.
Thánh địa Tử Tâm? Lông mày La Chinh nhướng lên.
Trên đại lục này có thánh địa à? Hơn nữa nghe giọng điệu của gã Ma tộc này thì hình như đây là thánh địa do con người xây dựng.
Có lẽ… địa vị của con người trên đại lục này, cũng không thấp như những gì La Chinh nghĩ.
La Chinh lắc nhẹ đầu, trên mặt mang theo vẻ tĩnh lặng: “Ngươi không cần biết ta từ đâu đến”
“Ha ha.
Ông đây không có hứng muốn biết ngươi từ đâu đến.
Nếu ngươi đã không phải người đến từ thánh địa Tử Tâm thì ta không cần phải e ngại gì nữa cả! Chỉ là một Chiến Giả cấp bảy nho nhỏ mà lại dám lăn lộn trong nông trường, giết người của ta, đúng là ngại mạng dài mà!” Gã cầm đầu nói xong liền vung tay lên, hơn một nghìn gã Ma tộc đang xếp thành một hàng lập tức xông về phía La Chinh!
Chiến Giả cấp bảy?
Con ngươi La Chinh hơi rụt lại, giờ mới hiểu Chiến Giả cấp bảy chính là chỉ Chiếu Thần Thất Trọng.
Hình như tên cảnh giới trên đại lục này có hơi khác, hoặc có lẽ đây là cách xưng hô của người Ma tộc.
Đối mặt với đám người Ma tộc đang mạnh mẽ xông lên, La Chinh cũng không lùi bước mà ngược lại còn chậm rãi tiến về phía trước.
Khi linh hồn đạt tới Chiến Hồn Cảnh sẽ bộc phát ra lực sát thương rất mạnh, trên thực tế là lấy linh hồn của mình đi nghiền ép linh hồn của đối phương, thậm chí còn đơn giản hơn là dùng tu vi để nghiền ép.
Thân thể đám Ma tộc vừa đến gần La Chinh liền run lên một hồi, sau đó ngã từ trên ngựa xuống.
Từ đầu đến cuối, thậm chí đến hai tay La Chinh cũng không thèm nâng lên, hắn chỉ lặng lẽ đi dạo giữa đội thiên quân vạn mã này.
Cũng có gã Ma tộc vô cùng dũng mãnh vung cái lang nha chùy vừa thô vừa to xông về phía La Chinh.
Dù trong nháy mắt La Chinh đã tiêu diệt linh hồn của gã rồi, nhưng gã Ma tộc ấy vẫn vung mạnh lang nha chùy về phía hắn.
“Ầm!”
Bị lang nha chùy nện tới nhưng La Chinh lại đứng lên khỏi trên mặt đất mà không bị tổn thương lông tóc gì, giống như thần chết đang đi dạo, tiếp tục từ từ bước về phía trước.
Còn đám người sau lưng La Chinh, cả đám đều che kín miệng của mình, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ.
Trên mặt Đồ Đồ Lỗ đầy nước mắt, kích động hô lên: “Thần, hắn chính là thần!”
Người Ma tộc cũng là sinh linh, bản năng của tất cả những sinh linh trên thế gian này chính là sợ hãi cái chết.
Mặc dù người Ma tộc dũng mãnh mạnh mẽ, nhưng bọn chúng cũng biết sợ chết là gì.
Hễ cứ người Ma tộc tiếp cận La Chinh thì đều chết một cách quỷ dị, nên đám Ma tộc khác làm gì còn dám tiến lên nữa chứ? Chúng nháo nhào ghìm chặt ngựa, lùi sang hai bên để tránh La Chinh.
Quân đội Ma tộc vốn tựa như nước lũ, nhưng giờ phút này lại giống như đụng phải một tảng đá ngầm vậy, bị một người lẻ loi như La Chinh đánh tan tác hết cả.
Đứng trước La Chinh chính là gã Ma tộc đội mũ vàng giáp vàng kia.
Gã Ma tộc này là đô đốc nhánh quân đội Ma tộc ở đây.
Trong mắt của gã đô đốc này, tu vi của La Chinh không được coi là lợi hại, đồng thời gã cũng nhìn ra La Chinh đang dùng công kích linh hồn.
Gã đô đốc do dự một chút, sau đó không chùn bước lao về phía La Chinh!
Người Ma tộc không am hiểu năng lực trên phương diện linh hồn.
Trên mảnh đại lục hỗn loạn này, mỗi chủng tộc đều phải căn cứ vào khuyết điểm của bản thân để tiến hành củng cố, vì vậy trên người gã đô đốc Ma tộc có một món bí bảo có thể chống lại công kích linh hồn!
Chỉ cần công kích linh hồn của thằng nhóc này không có hiệu quả với mình, thì cũng phải để mặc cho mình xâu xé thôi.
Đây là suy nghĩ duy nhất của gã đô đốc Ma tộc kia lúc lao về phía La Chinh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Quỷ Bảo [Dịch] Quỷ Bảo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Quy-Bao.jpg)



![[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn) [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/thai-thuong-kiem-ton-audio.jpg)



