[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 107 : Ra giá trên trời (c531-c535)
❮ sautiếp ❯Chương 531: Ra giá trên trời
Nếu như Thạch Khắc Phàm mà nghe nói thế thì có lẽ sẽ nhanh chóng suy tính trong lòng một phen, tìm cách để vừa không đắc tội đám người Thần Quốc này mà vẫn có thể uyển chuyển từ chối.
Dù sao thì Thiên Hạ Thương Minh của hắn cũng là thế lực lớn nhất Trung Vực, đắc tội đám người Thần Quốc này, chỉ sợ sẽ phiền phứcCòn nếu là Mạc Hải Sơn thì có lẽ sẽ im lặng không nói, chỉ là nhất định cũng sẽ không giúp bọn họ xua vận xui.
Nhưng thế mà lại trúng ngay Yên Duyệt Sơn – người nóng tính nhất.
Ngay từ đầu, Yên Duyệt Sơn đã chẳng ưa đám người đến từ Thần Quốc này rồi.
Có điều bọn họ vẫn chưa nhắm lên đầu hắn, nên hắn cũng chẳng hơi đâu vô duyên vô cớ đi chọc vào đám cường địch này làm gì.
Kết quả anh chàng kia có chuyện phải cầu đến hắn mà còn trưng ra bản mặt vênh váo hất hàm, giọng điệu sai khiến.
Mập mạp? Biệt hiệu này của Yên Duyệt Sơn hắn, trừ vợ hắn ra thì ai dám gọi!
“Ngươi! Ta chính là Thần Quốc…” Anh chàng định mở miệng nói ra thân phận của mình.
Yên Duyệt Sơn nói thẳng: “Cho dù ngươi có là Thái tử Thần Quốc thì cũng vô dụng!”
Vừa rồi La Chinh đã cười nhạo hắn là hoàng tử Thần Quốc, bây giờ Yên Duyệt Sơn lại tăng thẳng thêm một cấp, dù là Thái tử Thần Quốc cũng vô dụng, bảo hắn không cần nói gì nữa.
Giờ phút này, chàng trai bị chọc cho tức chết tới nơi rồi.
Thật ra hắn đúng là một trong các vị hoàng tử của tứ đại Thần Quốc!
Nhưng đúng lúc này, lão Cung trong đám người Thần Quốc kia lại bất ngờ lên tiếng: “Anh bạn, có thể xua vận xui giúp Thánh Nữ của tộc ta được không? Tất nhiên Thần Quốc ta sẽ cảm tạ thật lớn…”
Dù tính cách Yên Duyệt Sơn có nóng nảy thật đấy nhưng hắn cũng không ngốc.
Nếu như hắn đã lấy được một cơ hội để xua vận xui, mà đúng lúc trước mắt lại có đến hai người bị gán vận xui vào người thì dù thế nào cũng phải so sánh trước đã rồi nói.
“A? Không biết Thần Quốc các ngươi lấy gì để cảm tạ chúng ta?” Yên Duyệt Sơn hỏi.
Lão Cung định chấp thuận hứa hẹn rất nhiều chuyện, nhưng trong thời gian ngắn như thế hắn đâu kịp suy nghĩ rõ ràng được? Hắn còn chưa kịp mở miệng thì đã có một giọng nói thản nhiên vang lên từ hướng khác: “Nếu có thời gian, sẽ bố trí một đại trận hộ tông giúp các ngươi!”
Giọng nói kia, chính là của La Chinh.
Nghe nói như thế, ánh mắt Yên Duyệt Sơn lập tức sáng lên.
Đại trận hộ tông kia của Vân Điện đúng là rất lợi hại, nghe nói suýt chút nữa đã chôn sống luôn Thôi Tà trong đó, vậy nên nếu nói Thiên Hạ Thương Minh không hứng thú thì nhất định là giả.
Nếu không có chuyến đi đến mộ Tiên Thiên Miểu này thì phần lớn các tông môn đều chuẩn bị đi thăm hỏi Vân Điện, cho dù phải trả cái giá lớn thế nào cũng nhất định phải mời La Chinh bố trí cho bọn họ một đại trận hộ tông!
Không chỉ những tông môn tứ phẩm này mà một số tông môn tam phẩm cũng đang nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Mặc dù thế lực của những tông môn tam phẩm có chênh lệch rất lớn với tông môn tứ phẩm, thế nhưng trong tông môn tam phẩm bọn họ cũng có một số bảo vật bí mật không muốn người ngoài biết, nên vẫn có cơ hội khiến La Chinh và Vân Điện động lòng! Chỉ cần trả cái giá đủ lớn thì sợ gì La Chinh không dao động?
“Được, thành giao” Yên Duyệt Sơn phóng khoáng cười nói, trên mặt Thạch Khắc Phàm và Mạc Hải Sơn cũng toát ra vẻ tươi cười.
Bọn họ vẫn tin tưởng vào nhân phẩm của La Chinh hơn, chỉ cần hắn chịu đồng ý, cho dù chỉ nói là “nếu có thời gian”, không nói chính xác là ngày nào thì bọn họ cũng tin rằng La Chinh nhất định sẽ làm.
“Đợi một chút!” Sắc mặt lão Cung đen lại: “Đại trận hộ tông, Thần Quốc chúng ta cũng có thể cho các ngươi!”
“A?” Yên Duyệt Sơn cười nhạt một tiếng, bỗng nhiên nói: “Ta cũng đã nghe nói qua về thuật phù văn của Thần Quốc các ngươi, thế nhưng nếu so với La Chinh thì vẫn còn kém quá xa, vì vậy ta từ chối!” Vừa nói xong, Yên Duyệt Sơn đã chỉ về phía Ninh Vũ Điệp đang đứng đằng xa một cái.
Trong nháy mắt, một luồng ánh sáng màu trắng đã chiếu về phía Ninh Vũ Điệp.
Dưới sự cọ rửa liên tục của những tia sáng ấy, cuối cùng mảng mây mù màu đen trên đầu Ninh Vũ Điệp cũng tiêu tan đi hết, vận xui của nàng đã bị xua tan rồi.
“Cảm ơn Yên minh chủ” Ninh Vũ Điệp nở một nụ cười xinh đẹp.
“Cảm ơn thằng nhóc nhà các ngươi là được!” Yên Duyệt Sơn cười hắc hắc với Ninh Vũ Điệp.
Còn đám người Thần Quốc, vẻ mặt đều trở nên khó coi vô cùng.
Người quan trọng nhất trong chuyến đi này của bọn hắn chính là thánh nữ, nhưng cô nàng lại bị La Chinh gán cho vận xui, nếu vận số tiếp tục không tốt một lần nữa, khiến thánh nữ bỏ mạng như vậy thì e là bọn hắn khó có thể báo cáo kết quả, cho dù là vị hoàng tử kia cũng chẳng gánh nổi cơn giận từ các bậc bề trên!
Thế nhưng đám người Trung Vực này rõ ràng không thèm coi Thần Quốc bọn họ ra gì…
“Muốn trách thì chỉ có thể trách hai tên nhóc này còn quá trẻ” Lão Cung thở dài một hơi.
Một người là hoàng tử, một người là thánh nữ, từ nhỏ đến lớn đều lớn lên ở Thần Quốc, trong mắt làm gì chứa được đám người ở nơi nhỏ bé như Thiên Bắc Vực cơ chứ?
Nhưng mà bây giờ đã chọc vào người ta rồi, người ta cũng chẳng kiêng nể hay nương tay với bọn họ chút nào.
Thánh Nữ vừa mới gán vận xui xong thì đã bị người ta trả lại ngay lập tức, đáng chết hơn là người ta có nhiều người! Ở đây trừ đám người Thần Quốc bọn họ ra thì những người khác đều là người Trung Vực cả.
Mặc dù mâu thuẫn giữa đám người Trung Vực bọn họ với nhau cũng rất sâu, nhưng lại có một câu nói rất hay thế này: Đóng cửa lại thì chính là người một nhà.
Vì thế tình huống thực tế bây giờ rất bất lợi với đám người Thần Quốc, đã thế lại đúng vào lúc não của hoàng tử có vấn đề, nhưng lão Cung cũng chỉ biết oán hận mà nghĩ thầm chứ cũng chẳng dám nói ra.
Sau đó luồng sáng kia lại tiếp tục chuyển động, mặc dù chùm sáng cứ hướng về đám người Thần Quốc kia nhiều lần, nhưng vận số của bọn họ cũng coi như không tệ, ngoài một lần bị trừng phạt ra thì những lần khác đều là ban thưởng, hơn nữa hình phạt kia cũng không khiến võ giả phải bỏ mạng.
Nhưng cuối cùng vẫn không ai nhận được “xua tan”, nếu không có xua tan thì chỉ cần đến lượt của thánh nữ Thần Quốc thôi là có lẽ cô ta sẽ phải chết! Vì vậy mỗi lần chùm sáng lướt qua người nàng đều khiến người ta phải kinh hồn bạt vía.
Chỉ một lát sau, luồng sáng kia chỉ về phía Độc Vương Vu Chiêm Hà, sau đó trước mặt Vu Chiêm Hà xuất hiện ba vòng tròn, mà trên vòng tròn thứ ba là một màu trắng!
“Xua tan?” Trên mặt hoàng tử Thần Quốc loé lên chút vẻ hy vọng.
Lão Cung và mấy lão giả Sinh Tử Cảnh cũng nhìn chằm chằm vào Vu Chiêm Hà.
Vu Chiêm Hà cười hắc hắc, hai chân lập tức bước lên bàn tròn thứ ba, bên tai mọi người lại vang lên giọng nói kia: “Ngươi nhận được một cơ hội xua tan…”
Hoàng tử Thần Quốc đang chuẩn bị mở miệng, trong lòng lão Cung lại mắng thầm một câu, trực tiếp dùng giọng nói càng vang dội hơn để lấn át lời hoàng tử.
Nếu để tên hoàng tử này mở miệng nữa thì chỉ sợ lại hỏng việc: “Anh bạn này, bây giờ trên người tất cả mọi người đều không bị gán vận xui, chỉ có thánh nữ tộc ta là vị vận xui quấn thân thôi, xin hỏi ngươi có thể xua tan vận xui trên người nàng giúp chúng ta có được không?”
Vu Chiêm Hà lại cười hắc hắc vài tiếng: “Được.
Có điều, lợi ích thế nào?”
“Chỉ cần Thần Quốc ta có thể thì ngươi cứ việc nói, chúng ta sẽ cố gắng hết sức để thoả mãn yêu cầu của ngươi!” Lão Cung chắp tay nói.
“Được! Chi bằng, các ngươi phái người đến đây, tiêu diệt hết đám đại tông môn này, sau đó xây dựng một Thần Quốc cho ta, thế nào?” Vu Chiêm Hà vỗ tay cười nói.
Nghe như thế, khoé mắt lão Cung lập tức co giật một hồi.
Mặc dù lão ta cũng đã chuẩn bị về việc đối phương sẽ dùng công phu sư tử ngoạm, thế nhưng lại không ngờ rằng vị “Độc Vương” này lại tham lam đến thế.
Xây dựng một Thần Quốc? Thằng cha này tưởng muốn xây một Thần Quốc đơn giản như dựng nên một quốc gia bình thường hay sao?
Tông chủ của tất cả các đại tông môn ở Trung Vực cũng lạnh lùng nhìn Vu Chiêm Hà.
Dã tâm của thằng cha này hình như còn lớn hơn cả Thôi Tà! Có điều, muốn diệt sạch các tông môn này ở Trung Vực, rồi còn thành lập Thần Quốc? Nào có đơn giản như vậy!
Nếu võ giả muốn thành lập một quốc gia thì cũng chẳng khó khăn.
Giống như Thạch Kinh Thiên của Thanh Vân Tông, hiện là võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, nếu hắn muốn lật đổ đế quốc Phần Thiên thì cũng không phải là việc khó.
Chỉ có điều Thạch Kinh Thiên là một phần của Vân Điện nên sẽ không làm loại chuyện như thế mà thôi.
Nhưng Thần Quốc… thì không khó ở mức thông thường nữa.
Trước hết, để tạo được Thần Quốc thì phải có thực lực mạnh mẽ, chỉ khi thực lực của mình đủ mạnh thì mới có thể buộc các võ giả khắp thiên hạ cúi đầu xưng thần được!
Cho dù là tứ đại Thần Quốc thì cũng phải mất mấy vạn năm mới có thể xây dựng lên từng chút, từng chút!
“Anh bạn này, thành lập Thần Quốc thật sự không phải là chuyện một sớm một chiều là xong, vì vậy yêu cầu này của ngươi cũng hơi làm khó người quá…”
Ai ngờ lão Cung còn chưa nói hết thì Vu Chiêm Hà đã lập tức cười lạnh: “Đã như vậy, ta cứ tuỳ tiện tìm một người nào đó để dùng “xua tan” cho xong!” Nói rồi, Vu Chiêm Hà định duỗi tay ra.
“Khoan đã!” Lão Cung cau mày nói: “Anh bạn, lời ta nói là thật, cũng không phải cố ý muốn gạt ngươi.
Xây dựng một Thần Quốc cho ngươi đúng là không làm được, có điều nội bản công pháp mà ngươi tu luyện, ta có thể cho ngươi!”
“Cái gì? Nội bản?” Vẻ mặt Vu Chiêm Hà kinh ngạc.
Lão Cung cười nhạt nói: “Ngũ Độc Chân Kinh vốn là công pháp vô cùng quý giá, có điều Thần Quốc chúng ta không chỉ có được ngoại bản ngươi đang tu luyện mà còn có cả một phần nội bản.
Nội bản này vô cùng tinh diệu, vượt xa ngoại bản rất nhiều.
Hơn nữa trong ngoại bản có rất nhiều ghi chép về tu luyện không hợp lý lắm, nhưng lại có thể tìm ra đáp án trong cuốn nội bản!”
Vu Chiêm Hà nhìn chằm chằm vào lão Cung một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Nếu như ngươi lấy cái tâm võ đạo ra thề, ta sẽ xua tan vận xui trên người thánh nữ của Thần Quốc các ngươi ngay lập tức!”
Chương 532: Thanh Mục Linh Thông
Năm đó Vu Chiêm Hà bị rất nhiều võ giả đuổi giết, hắn lẳng lặng tu luyện trong quãng đường chạy trốn, ẩn núp ở đầm Vân Mộng, cũng đạt được không ít cơ duyên lớn trong đó, thậm chí còn có hai con hung thú sánh ngang với cường giả Hư Kiếp Cảnh đi theo hắn.
Vu Chiêm Hà không hề tin tưởng vào những võ giả khác, nếu so sánh thì thậm chí hắn cảm thấy đám súc sinh còn đáng tin hơn cả con ngườiThực tế lão Cung cũng hơi do dự một chút.
Thân là võ giả Thần Quốc, lão Cung cũng không khác gì thánh nữ và hoàng tử kia, trong mắt bọn họ vốn cũng chẳng coi trọng gì mấy võ giả Trung Vực.
Có điều lão Cung không ngốc như hoàng tử, vậy nên dưới tình huống thế này mà còn không chịu thoả hiệp thì rõ ràng sẽ phải chịu thiệt.
“Được.
Ta lấy cái tâm võ đạo ra thề!” Lão Cung cắn răng nói.
Đạt được cuộc giao dịch này, Vu Chiêm Hà cười hắc hắc rồi đưa tay chỉ vào người thánh nữ Thần Quốc đang đứng đằng xa một cái, một luồng sáng trắng liền bắn về phía cô ta.
Luồng sáng kia không ngừng chiếu dần lên quần áo của thánh nữ, cuối cùng lan toả trên đỉnh đầu cô ta.
Chỉ trong nháy mắt, đám mây đen lập loè tia chớp kia đã biến mất sạch.
Lúc này thánh nữ Thần Quốc mới thở phào một hơi, đồng thời ánh mắt vẫn như một con cọp mẹ nhìn chằm chằm vào La Chinh như trước.
Đối mặt với ánh mắt như muốn ăn thịt người của thánh nữ, La Chinh coi như không nhìn thấy mà vẫn ngồi trên vòng tròn, tiếp tục xem người tiếp theo ném xúc xắc.
Đúng lúc này, một trưởng lão tóc trắng của Huyền Âm Quán ném được “ba điểm”.
Lúc vòng tròn màu đen kia xuất hiện, trong lòng mọi người cũng mặc niệm một hồi.
Mặc dù trưởng lão tóc trắng này là võ giả Hư Kiếp Cảnh, nhưng lão ta cũng không thể chịu nổi hình phạt này…
Vẻ mặt trưởng lão tóc trắng cũng do dự, nhưng cuối cùng cũng khẽ cắn môi bước lên vòng tròn màu đen kia.
Có điều, hình như vòng tròn màu đen này hơi khác một chút, bên trên còn có một đường trắng nhỏ.
Đúng lúc trưởng lão tóc trắng vừa giẫm lên xong thì bên tai mọi người lại vang lên một câu nói: “Ngươi có thể loại bỏ bất kỳ người nào ở đây”
Nghe được câu nói này, sắc mặt mọi người lập tức tái đi!
Thủ đoạn của Tiên Nhân mạnh mẽ tới mức nào thì mọi người coi như đã được lĩnh giáo.
Dựa theo quy tắc, người nào đã bị loại bỏ thì chắc chắn không thể ngăn cản được thủ đoạn của Tiên Nhân!
Trưởng lão tóc trắng thở dài một hơi ra, đồng thời trên mặt còn toát ra vẻ hưng phấn: “Ha ha ha, không ngờ lại cho ta được loại bỏ một người! Loại bỏ ai mới được đây?”
Giờ phút này, Thôi Tà, Vu Chiêm Hà và một đám cường giả Sinh Tử Cảnh là căng thẳng nhất.
Đột phá được Sinh Tử Cảnh thì có nghĩa là có thể nắm được chuyện sống chết của bản thân ở một mức độ nào đó.
Bây giờ chuyện sống chết của một người trong số bọn họ lại bị một tên trưởng lão tóc trắng khống chế, nghĩ cũng biết căng thẳng đến mức nào.
Ngược lại La Chinh và Ninh Vũ Điệp thì không hề căng thẳng, bọn họ không có hận thù gì với trưởng lão tóc trắng kia, nên có lẽ sẽ không vô duyên vô cớ tìm đến mình đâu.
Có điều La Chinh hơi tò mò, không biết vì sao sắc mặt Huyền Âm lão nhân lại trắng bệch thế kia? Trưởng lão tông môn mình rút được “loại bỏ”, sao Huyền Âm lão nhân phải sợ hãi như vậy?
Chẳng lẽ…
Trong lúc La Chinh còn đang suy đoán thì đã thấy trưởng lão tóc trắng kia bất ngờ xoay người, giọng điệu lạnh lùng cười nói: “Ta muốn loại bỏ Huyền Âm lão nhân!”
“Trịnh Thanh, ngươi!” Sắc mặt Huyền Âm lão nhân trở nên tái nhợt, từng luồng chân nguyên hộ thể màu xanh trên người bỗng vận chuyển, bảo hộ lão vô cùng chặt chẽ.
Nhưng đúng vào lúc này, một luồng sáng màu xám bắn thẳng từ trong xúc xắc ra, nháy mắt đã chui vào trong cơ thể Huyền Âm lão nhân như không gì có thể ngăn cản được vậy.
Ngay sau đó, mọi người lại thấy hai mắt Huyền Âm lão nhân trợn to lên.
Lão ta vốn gầy gò, thế mà giờ cả cái bụng đã bắt đầu căng tròn…
Cảnh sau đó càng khiến người ta sợ hãi hơn, cái đầu đang sống sờ sờ của Huyền Âm lão nhân lập tức biến mất không thấy đâu nữa, kế tiếp là thân thể, tay chân, cứ như có một bàn tay vô hình nào đó đang xoá sạch Huyền Âm lão nhân từng chút một!
Chỉ một lát sau, lão nhân hơn chín trăm tuổi, chỉ thiếu vài năm chục năm nữa là đã trở thành trùm thiên cổ này cứ như vậy bị xoá sạch, biến mất hoàn toàn.
Trịnh Thanh thấy cảnh đó, nước mắt tuôn đầy trên mặt: “Cuối cùng cũng giết chết được lão quái vật ngươi rồi, ha ha ha!”
“Trịnh trưởng lão, không ngờ ngươi thật sự làm được!” Trên mặt những trưởng lão khác của Huyền Âm Quán cũng lộ ra vẻ vui mừng, nhao nhao lên chúc mừng Trịnh Thanh.
Người của những tông môn khác cũng chỉ có thể nhịn không được mà lắc đầu thôi.
Rốt cuộc thường ngày Huyền Âm lão nhân này làm chuyện ác tới mức nào ở Huyền Âm Quán, mà lại khiến cả đám trưởng lão ghi hận trong lòng như thế?
Trong đám tông môn tứ phẩm, Huyền Âm Quán được coi là tông môn thần bí nhất, thế nên vì sao đám trưởng lão kia căm hận Huyền Âm lão nhân đến thế thì cũng không ai biết được.
Thù oán trong nội bộ tông môn bọn họ, tất nhiên không liên quan gì đến người ngoài.
Chẳng qua đối mặt với việc có thể xuất hiện “loại bỏ”, trong lòng đám cường giả Sinh Tử Cảnh đều có một loại cảm giác khủng hoảng.
Loại bỏ kia hoàn toàn không phải là thứ mà bọn họ có thể ngăn cản được.
Chỉ một lát sau, luồng sáng thay đổi liên tục rồi lại chỉ về phía La Chinh.
La Chinh mỉm cười, tiện tay vung lên, một quyền ảnh đánh vào xúc xắc, khiến xúc xắc kia xoay được hai vòng thì dừng lại, hiện ra “sáu điểm”.
“Xem ra vận may đến rồi” La Chinh cười nhạt một tiếng.
Sau khi sáu vòng tròn xuất hiện, trên vòng tròn cuối cùng lại loé ra ánh sáng màu vàng!
“Ném thêm một lần!”
“Sáu điểm!”
“Ném thêm một lần!”
“Sáu điểm!”
…
Mọi người thấy La Chinh cứ tiến lên liên tục thì lập tức chẳng biết phải nói gì, còn khuôn mặt Thôi Tà lại càng u ám hơn.
Số mệnh của thằng nhóc này mạnh đến thế à?
Giống như những lời Thanh Long đã nói, số mệnh gần như thể hiện con đường mà đời này La Chinh phải bước qua.
Lúc trước hắn bị La gia giam cầm, nhưng sau khi rời khỏi La gia rồi thì gần như chính là một bước lên trời.
Từ một đệ tử ngoại môn nho nhỏ nhanh chóng nổi lên, trở thành người đứng đầu Tiểu Vũ Phong, sau đó trở thành người đứng đầu Thanh Vân Tông, bây giờ trong hàng ngũ đệ tử của Vân Điện, càng khó có người thấy được bóng lưng của La Chinh!
Khí thế như cầu vồng, đây là vận mệnh của người tranh đoạt đại thế!
La Chinh cứ đổ xúc xắc liên tục mấy lần, cuối cùng cũng đuổi kịp Ninh Vũ Điệp, hơn nữa còn vượt qua Ninh Vũ Điệp mấy bước.
Giờ phút này, trên vòng tròn cuối cùng của La Chinh đang loé ra ánh sáng màu xanh, bên trong đó còn có hình hai con mắt.
Màu xanh, có lẽ không phải là trừng phạt.
Lúc trước Ninh Vũ Điệp trúng màu xanh cũng nhận được một phần thưởng lớn, năm trăm năm tuổi thọ…
La Chinh mỉm cười, sau đó giẫm lên vòng tròn màu xanh kia.
“Thanh Mục Linh Đồng…”
Đợi sau khi giọng nói kia vang lên, trên đầu La Chinh bỗng nhiên xuất hiện một bóng cây đại thụ!
Những giọt nhựa cây trên đó đang liên tục rơi xuống, nhỏ thẳng vào mắt La Chinh.
Đám võ giả Trung Vực nhìn mà đần cả ra.
“Nhựa cây kia rửa sạch mắt à? Đây là thứ gì thế?”
“Bố ai biết được.
Biết đâu có khi lại rửa hỏng cả mắt?”
“Có lẽ không tốt bằng năm trăm năm tuổi thọ mà Ninh Vũ Điệp lấy được đâu…”
Một đám võ giả Trung Vực đần ra thì không có nghĩa là đám người Thần Quốc cũng nhìn không hiểu.
Lão Cung nhìn thấy bóng cây kia, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ nói: “Đây là cây thần trong truyền thuyết của Thần Quốc Thần Mộc! Trời ạ! Sao có thể dùng nhựa cây thần này để rửa mắt chứ! Quá lãng phí, quá lãng phí!”
Thánh nữ Thần Quốc và hoàng tử Thần Quốc kia cũng kinh ngạc nhìn cảnh này.
Hoàng tử quay đầu lại hỏi: “Lão Cung, ngươi chắc chắn đây là gốc cây thần kia à?”
Lão Cung gật đầu nói: “Đúng! Cây thần này năm trăm năm mới xuất hiện, mỗi lần xuất hiện cũng chỉ nhỏ một giọt nhựa từ trên nhánh cây mà thôi.
Thần Quốc Thần Mộc tích góp từng li từng tí mất hơn một vạn năm, sau đó đã liên tục tiêu hao hết, bây giờ toàn bộ Thần Quốc ấy cũng chỉ còn khoảng mười giọt mà thôi!”
Nghe lời lão Cung nói, phần lớn võ giả Trung Vực câm nín cả luôn.
Thần Quốc Thần Mộc gì gì đó, cũng chỉ còn khoảng mười giọt nhựa cây thần này thôi sao? Thế mà La Chinh chỉ dùng rửa mắt cũng đã tiêu phí hơn mười giọt nhựa cây thần?
Nhựa cây màu xanh biếc liên tục di chuyển trong đôi mắt La Chinh, khiến đôi mắt hắn truyền đến một loại cảm giác lạnh như băng, vô cùng thoải mái dễ chịu.
La Chinh có thể cảm nhận được, hình như có chút năng lượng đặc biệt nào đó đang xuyên vào đôi mắt hắn qua sự chuyển động từng chút một của nhựa cây này, mà số nhựa cây còn thừa thì lại trào ra khỏi mắt hắn, từng giọt rơi xuống vực sâu kia.
Thấy cảnh đó, khoé miệng lão Cung co giật một hồi, tên nhóc này đúng là lãng phí thật…
Thần Quốc Thần Mộc thu gom nhựa này, đều dùng chúng để chế tạo đan dược, hoặc là ăn trực tiếp, làm gì có chuyện lãng phí dù chỉ một chút? Thế nhưng sau khi hắn rửa sạch mắt rồi thì lại mặc kệ để chúng chảy xuống, rơi đi…
Nếu không phải vì La Chinh ở vị trí kẻ địch, lão Cung thật sự muốn hét lên cho hắn biết một câu: Thật phí của trời!
Đợi sau khi nhựa cây chảy ra hết, đôi mắt đang nhắm chặt của La Chinh mới từ từ mở ra, giờ phút này trong hai con ngươi của hắn lại có một vòng màu xanh nhàn nhạt.
Chương 533: Nghiền ép
Thật ra La Chinh cũng chẳng rõ Thanh Mục Linh Đồng này có tác dụng gì, chẳng qua từ đầu đến cuối, đôi mắt của hắn đều vô cùng dễ chịuĐợi đến khi hai hắn mở hai mắt ra thì cũng chẳng phát hiện có gì khác thưởng cả.
“Phần thưởng này, là dùng để rửa mắt à?” La Chinh lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
“Hắc hắc, phần thưởng này xem như không tệ đâu.
Nó có thể giúp ngươi nhìn thấu phần lớn ảo giác, giúp đôi mắt ngươi nhẹ nhàng, vô cùng có ích! Ít nhất thì tốt hơn phần thưởng năm trăm năm tuổi thọ kia nhiều” Thanh Long thản nhiên nói.
Tốt hơn năm trăm năm tuổi thọ? La Chinh lập tức sững sờ.
Năm trăm năm tuổi thọ, đối với võ giả Hư Kiếp Cảnh và Sinh Tử Cảnh mà nói thì đúng là một phần thưởng rất tốt.
Có điều đối với cường giả lợi hại hơn và tầm mắt của Thanh Long thì năm trăm năm vẫn còn rất rất ngắn, gần như chỉ là trong nháy mắt mà thôi, nên tất nhiên không hữu dụng bằng Thanh Mục Linh Đồng này.
La Chinh nháy mắt một cái, màu xanh trong đôi mắt cũng dần dần biến mất, núp ở nơi sâu nhất trong con ngươi của hắn.
Qua một vòng đổ xúc xắc vừa rồi của La Chinh, hắn đã vượt lên dẫn đầu tất cả mọi người ở đây, tạm ở vị trí dẫn đầu với sáu mươi sáu bước.
Còn Ninh Vũ Điệp vì được xua vận xui một lần nên giờ phút này đang xếp ở vị trí thứ hai, sáu mươi ba bước.
Vị trí thứ ba chính là thánh nữ Thần Quốc.
Vận xui trên người cô ta cũng đã được Vu Chiêm Hà xua đi mất, nên ở lượt tiếp theo cũng đã tiến lên không ít.
Hoàng tử Thần Quốc nhìn thấy La Chinh từ đằng xa đã vượt lên dẫn đầu, sát ý trên mặt cũng ngày càng đậm hơn, đôi mắt giống như chim ưng, nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Đúng vào lúc đó, luồng sáng màu vàng cũng chiếu vào người hắn.
Hoàng tử Thần Quốc hừ lạnh một tiếng, đánh ra một quyền lên xúc xắc.
Xúc xắc xoay một vòng, hiện ra “một điểm”.
Nhìn thấy xúc xắc chỉ hiện ra một điểm, cơn giận của hoàng tử Thần Quốc lại càng lớn.
Có điều, sau khi vòng tròn kia xuất hiện, giữa hai lông mày hoàng tử Thần Quốc lập tức giật giật kịch liệt!
“Màu đỏ!”
Hoàng tử Thần Quốc tranh thủ thời gian bước một bước lên vòng tròn.
Lúc trước Vu Chiêm Hà cũng dừng trên vòng tròn màu đỏ này mới giành được quyền tự do khiêu chiến, mà thứ hoàng tử Thần Quốc đợi chính là cái này, không ngờ rằng lại xuất hiện thật!
“Tự do khiêu chiến…”
“Ha ha ha ha” Hoàng tử Thần Quốc nhìn chằm chằm La Chinh rồi bật ra từng tiếng cười điên cuồng, vô cùng đắc ý.
Thánh nữ Thần Quốc kia lại thản nhiên nói: “Được rồi, đừng cười nữa, giết hắn đi”
“Tuân mệnh, sư muội của ta” Sau khi hoàng tử Thần Quốc cười lạnh thì đưa tay chỉ về phía La Chinh ở đằng xa. “Ta muốn khiêu chiến với… con kiến này”
Thấy cảnh này, miệng Tiểu Giới lại nhếch lên.
Thật ra Tiểu Giới cũng rất muốn có cơ hội tự do khiêu chiến.
Lúc ở đại hội võ đạo, Tiểu Giới đã mất đi cơ hội để khiêu chiến với La Chinh.
Mặc dù trận đấu cuối cùng cũng giành được thắng lợi, lấy được Thăng Long Đài, thế nhưng Tiểu Giới vẫn cảm thấy phần thưởng chẳng đáng kể gì…
Một cái Thăng Long Đài không thể phi thăng lên Thượng Giới thì có tác dụng gì? Còn không bằng lấy Thăng Long Đài đổi một cơ hội để khiêu chiến với La Chinh.
Trong vòng xoay vận mệnh này, vận số của Tiểu Giới coi như cũng không tệ.
Hắn một đường thuận buồm xuôi gió, không gặp được phần thưởng nào nhưng cũng không gặp phải hình phạt nào, mỗi lần đổ đều ra sáu điểm, bây giờ đã đi được ba mươi bước rồi.
“Ta cũng muốn lấy được tự do khiêu chiến…” Tiểu Giới buồn bực nói.
Nhưng Tiểu Giới lại không biết, cho dù thể chất của hắn đặc biệt, hơn nữa còn có thiên phú cấp Thần thì có lẽ trong mộ Tiên này, không phải là nơi thích hợp để đối địch với La Chinh.
Lúc đầu khi ở đại hội võ đạo, tu vi của Tiểu Giới chỉ mới là Chiếu Thần Chung Cực, có điều qua mấy tháng này, hắn đã tiến bộ trở thành võ giả Thần Đan Cảnh sơ kỳ.
Có điều, trong mộ Tiên Thiên Miểu, tu vi của Tiểu Giới đã bị áp chế trọn một cảnh giới lớn.
Mà La Chinh thì khác, trên người hắn có lệnh bài Tiên Phủ nên tu vi không hề bị áp chế.
Hơn nữa, lấy tu vi Chiếu Thần Thất Trọng của La Chinh, ngay từ đầu vốn đã có thể khiêu chiến với võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ rồi, lại thêm chuyện tu vi bị áp chế thì trong mộ Tiên Thiên Miểu này, Tiểu Giới có thể sống được một lần dưới tay La Chinh cũng được coi là lợi hại rồi.
Nghe thấy hoàng tử Thần Quốc muốn khiêu chiến với mình, chút màu xanh trong mắt La Chinh nhẹ nhàng loé lên, ngoài vẻ tự tin mơ hồ bên ngoài, thì không có quá nhiều biểu hiện nào khác.
Nhưng những võ giả khác thì lại không lạc quan như La Chinh.
“Cường giả Hư Kiếp Cảnh mà muốn giải quyết Chiếu Thần Cảnh? Vậy có khác gì bóp chết một con kiến đâu chứ?”
“Chưa chắc.
Lúc La Chinh còn ở Chiếu Thần Tứ Trọng đã có thể chống lại võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, bây giờ hắn đã là Chiếu Thần Thất Trọng…”
“Vậy thì sao? Cho dù hắn có giỏi gấp vạn lần thế nào? Có thể đánh bại võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, nhưng hắn có thể là đối thủ của võ giả Hư Kiếp Cảnh được ư?”
“Chết thì chết đi, dù sao chúng ta cũng được xem kịch vui…”
Không gian giữa vực sâu xuất hiện một đài tròn thật lớn, bóng dáng La Chinh và hoàng tử Thần Quốc kia đều xuất hiện trên đài tròn.
“Nhìn ngươi đã thấy ngứa mắt từ lâu rồi, có điều vận số của ngươi cũng không tệ, lại còn có thể vượt lên vị trí thứ nhất” Hoàng tử Thần Quốc cười lạnh nói: “Thế nhưng, dừng ở đây được rồi.
Ngươi sẽ phải chết ở chỗ này”
“Vì sao?” Trên mặt La Chinh toát ra vẻ nghi hoặc.
“Bởi vì ta sẽ giết ngươi.
Ha ha!” Hoàng tử Thần Quốc vừa nói xong, vẻ bạo lực trên mặt lại càng dày đặc hơn.
Hắn thân là cường giả Hư Kiếp Cảnh, đâu thèm để một tên Chiếu Thần Cảnh như La Chinh vào trong mắt làm gì?
La Chinh trợn trắng mắt lên.
Thật ra, có đôi khi chọc mấy thằng ngốc thế này rất thú vị, sau đó La Chinh nhẹ nhàng vỗ lên nhẫn tu di, rút thanh kiếm thánh khí hạ phẩm của hắn ra.
“Thánh khí? Ha ha, thú vị! Không ngờ ở Trung Vực các ngươi, bảo kiếm thánh giai lại không đáng tiền như vậy, đến một thằng nhóc Chiếu Thần Cảnh cũng có!” Sau đó hoàng tử Thần Quốc cũng rút ra một thanh kiếm hình rắn cong cong, ở giữa có một đường vân màu vàng, cũng là một bảo kiếm thánh khí hạ phẩm.
Thật ra hoàng tử Thần Quốc vốn định để đám gián đất ở Trung Vực này được mở mang tầm mắt, để bọn họ nhìn một cái xem cái gì gọi là thánh khí.
Kết quả là một thằng nhóc Chiếu Thần Cảnh lại đứng trước mặt hắn, rút thánh khí ra, nghĩ cũng biết hắn đã kinh ngạc tới mức nào!
Đương nhiên đám người Trung Vực không hề ủng hộ lời nói của hoàng tử Thần Quốc, thánh khí cũng không phải rau cải trắng! Toàn bộ Trung Vực cũng chẳng mấy ai có được, chẳng qua thằng nhóc này tương đối đặc biệt mà thôi…
“Có điều cho dù có thánh khí thì đã sao? Để thằng nhóc thực lực cỡ ngươi sử dụng, đúng là phung phí của trời! Chết cho ta!” Bóng dáng hoàng tử Thần Quốc bỗng nhiên nhoáng lên một cái, thanh kiếm hình rắn đã xoay về phía La Chinh.
“Linh Xà Xuyên Trời!”
Một kiếm hoàng tử Thần Quốc đâm ra giống như từng con rắn độc, trong miệng phát ra tiếng xì xì, lao thẳng về phía La Chinh.
“Vút!”
Lúc La Chinh vừa mới sử dụng “Quải Kiếm” để phòng ngự, thanh kiếm kia đã giống như một con rắn nhỏ, bất ngờ chuyển hướng, vừa vặn né được thiết kiếm trong tay La Chinh, một kiếm nhắm vào ngực La Chinh!
“Kiếm pháp linh hoạt quá! Kiếm ý mạnh thật!”
La Chinh vừa cảm thán, vừa nhanh chóng rút lui, không thể ngăn cản nổi kiếm pháp này!
Cũng may vừa rồi bị hoàng tử Thần Quốc đâm trúng ngực, nhưng miệng vết thương cũng không sâu lắm…
Hoàng tử Thần Quốc đã đâm trúng, đương nhiên sẽ không chịu buông tha cho La Chinh, trường kiếm trong tay nhảy múa giống như bóng của những con rắn, mãnh liệt nhào đầu về phía La Chinh.
Tất nhiên La Chinh cũng rõ, những bóng rắn ngập trời này thật ra chính là những đường kiếm ảnh, hơn nữa kiếm pháp không ngừng thay đổi phương hướng, nếu chỉ đơn giản sử dụng kiếm để phòng ngự thì nhất định hắn không làm được!
“Đài này cũng không lớn, ta xem ngươi chạy đi đâu?” Hoàng tử Thần Quốc cười lạnh nói.
“Vậy sao?” La Chinh bước ra một bước, xuyên qua không gian, đi vòng qua mặt khác của đài, trên mặt mang nụ cười thản nhiên. “Ngươi chắc chắn rằng ta không còn chỗ trốn?”
“Quy tắc không gian?” Hoàng tử Thần Quốc bỗng nhiên sững sờ, trên mặt toát ra vẻ kinh ngạc.
Khó trách thằng nhóc này lại thối tha như thế.
Mới Chiếu Thần Cảnh đã lĩnh ngộ được quy tắc không gian, hơn nữa còn thực hiện được “xuyên qua không gian”.
Nhất định là đã lĩnh ngộ hoàn toàn tầng thứ nhất của quy tắc không gian rồi.
Chuyện này… trong tứ đại Thần Quốc cũng có người lĩnh ngộ được quy tắc không gian tầng thứ nhất, nhưng những người đó đều là mấy lão quái vật đã sống mấy nghìn năm, thậm chí là trên vạn năm!
Còn thằng nhóc trước mắt này mới bao nhiêu tuổi chứ? Mười mấy tuổi? Cơ duyên của hắn đến từ đâu? Không phải Thiên Bắc Vực là nơi nhỏ bé tới mức phân chim còn rơi không bỏ sót chỗ nào ư? Sao lại có được cơ duyên lớn như thế được?
Trên mặt hoàng tử Thần Quốc đầy vẻ khó tin, thế nhưng chấp niệm muốn giết La Chinh đã gieo xuống rất sâu rồi, mà dù có lĩnh ngộ được quy tắc không gian thì thế nào? Thực lực vẫn có chênh lệch rất lớn, lĩnh ngộ được quy tắc gì cũng vô dụng thôi!
“Đi chết đi! Để ta cho ngươi biết cái gì gọi là nghiền ép từ thực lực!” Hoàng tử Thần Quốc lại vung thanh kiếm hình rắn trong tay lần nữa.
Chương 534: Công pháp của tộc Long mạch
Tứ đại Thần Quốc là một đại lục chính trong Đại Thế Giới nàyLúc đầu vốn có bảy đại Thần Quốc và Nhân tộc Long mạch cùng tồn tại, đến khi Nhân tộc Long mạch biến mất, bảy đại Thần Quốc bị tiêu diệt mất ba, chỉ còn lại bốn đại Thần Quốc, trong đó có đủ loại truyền thừa và nền tảng mà Trung Vực còn lâu mới có thể so sánh được.
Có thể nói, truyền thừa của tứ đại Thần Quốc gần như cũng lâu đời như Đại Thế Giới này vậy!
Lúc thanh kiếm hình rắn trong tay hoàng tử Thần Quốc bất ngờ vung lên, chân nguyên bắt đầu tràn ra mãnh liệt, sau lưng hoàng tử Thần Quốc xuất hiện một con rắn hoá thân khổng lồ.
Con rắn lớn này vô cùng quỷ dị, mọc ra một cái đầu rồng khổng lồ nhưng lại có thân mình thon nhỏ, hai mắt mang màu đỏ yêu diễm, toả ra hơi thở khủng bố khiến người ta cảm thấy vô cùng hoảng sợ!
“Yêu Long…” Ngọc bà bà nhìn thấy bóng long xà sau lưng hoàng tử Thần Quốc, trong ánh mắt loé ra một chút kinh hãi.
“La Chinh…” Ninh Vũ Điệp cắn môi, trong lòng lại bắt đầu lo lắng.
Mấy vị cường giả Sinh Tử Cảnh của Trung Vực, kể cả Thôi Tà hay ông trùm thiên cổ kia thì trong mắt cũng đầy vẻ xám xịt.
“Truyền thừa võ học của Thần Quốc đúng là lợi hại.
Mặc dù hoàng tử Thần Quốc chỉ mới là Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ, hơn nữa tu vi còn bị áp chế, thế mà vẫn có thể bộc phát ra thực lực như vậy.
Thật không thể xem thường được!”
“Mấu chốt là La Chinh! La Chinh chỉ mới là Chiếu Thần Cảnh, tu vi còn bị áp chế, thế mà lại khiến hoàng tử Thần Quốc làm to thế này, đây không phải là dùng đao mổ trâu để giết gà sao?”
“Dù thế nào thì La Chinh cũng chết chắc rồi.
Thật ra ngay từ đầu không nên chọc vào đám người Thần Quốc này làm gì, nền tảng của bọn họ mạnh hơn chúng ta quá nhiều!”
Vào lúc này, La Chinh cũng bắt đầu cảnh giác hơn.
Nếu như hoàng tử Thần Quốc chỉ là võ giả Hư Kiếp Cảnh bình thường thì cũng chẳng có sức uy hiếp gì tới La Chinh! Sau khi cảnh giới bị áp chế, tu vi của tất cả mọi người đều bị giảm xuống một cảnh giới, theo lý thuyết thì có lẽ tu vi của tên hoàng tử Thần Quốc này tương đương với Thần Đan Cảnh sơ kỳ!
Mà tu vi của La Chinh lại không bị áp chế, thậm chí hắn còn có thể giết một đối thủ như thế chỉ trong nháy mắt.
Có điều hình như hoàng tử Thần Quốc rất khác biệt, trong công pháp mà hắn tu luyện còn có một loại khí thế duy ngã độc tôn(1), hơn nữa La Chinh còn loáng thoáng cảm nhận được một chút cảm giác quen thuộc từ trên người con Yêu Long kia! Không ngờ nó còn liên quan đến huyết mạch nữa!
(1)Duy ngã độc tôn: Chỉ có mình ta là nhất.
Phần này nằm trong hai câu nói: “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn.
Nhất thiết thế gian, sinh lão bệnh tử” của Đức Phật với ý chỉ: Trên trời dưới đất, chỉ có mình ta là hơn hết tất cả.
Bởi vì trong khắp thế gian này, ta đã vượt ra khỏi sinh, già, bệnh, chết mà chưa ai làm được.
La Chinh vô cùng tập trung, đồng thời cũng đang suy nghĩ, vì sao huyết mạch của mình lại có liên hệ với con Yêu Long này.
“Bởi vì công pháp mà tên hoàng tử Thần Quốc này tu luyện là thứ còn sót lại của tộc Long mạch…” Bỗng nhiên Thanh Long thản nhiên nói.
“Công pháp còn sót lại của tộc Long mạch?” Trong lòng La Chinh âm thầm kinh ngạc.
“Đúng.
Tộc Long mạch trong Đại Thế Giới này đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Thăng Long Đài cũng đã biến mất nhiều năm, nên rất nhiều truyền thừa còn sót lại từ trước đã bị tứ đại Thần Quốc cướp đi rồi! Công pháp mà tên này tu luyện tên là ‘Thánh Thể Long Xà’, trong Nhân tộc Long mạch cũng được xem là công pháp đỉnh cao.
Có điều… tu luyện Thánh Thể Long Xà cần phải hấp thu máu Chân Long, nhưng vì hắn không lấy được máu Chân Long nên có lẽ đã tìm một con Yêu Long có chứa huyết mạch Chân Long để thay thế” Thanh Long thản nhiên nói.
“Thì ra là thế” Lời của Thanh Long đã giải đáp thắc mắc trong lòng La Chinh, có điều lại không liên quan gì đến nguy hiểm mà La Chinh đang gặp phải.
Cường giả Hư Kiếp Cảnh, cho dù tu vi đã bị áp chế một cảnh giới thì La Chinh cũng khó mà ứng phó…
Đối mặt với con Yêu Long sau lưng hoàng tử Thần Quốc kia, thiết kiếm của La Chinh bỗng nhiên lắc lư.
Một vòng tròn…
Hai vòng tròn…
Ba vòng tròn…
Bốn vòng tròn…
Trải qua khoảng thời gian lặng lẽ tu luyện, La Chinh đã luyện vô cùng thành thục Tuyệt Sát Luân trong Vạn Sát Sinh Tử Luân rồi.
Có điều hắn vẫn chưa từng sử dụng trước mặt người khác.
La Chinh cũng không phải người thích giết chóc, tích góp từng chút sát khí đúng là một chuyện không dễ dàng gì, vì vậy hắn coi Vạn Sát Sinh Tử Luân là đòn sát thủ giữ lại sau cùng!
Giờ phút này phải đối mặt với hoàng tử Thần Quốc ở Hư Kiếp Cảnh, La Chinh cũng không do dự chút nào mà tạo ra bốn vòng Tuyệt Sát Luân, lẳng lặng trôi nổi bên cạnh hắn.
Hoàng tử Thần Quốc không nói gì, chỉ thản nhiên liếc nhìn La Chinh, trên khuôn mặt tuấn tú kia hiện lên một chút nguy hiểm, thanh kiếm hình rắn trong tay cũng vung nhẹ lên.
Con Yêu Long đầu rồng thân rắn uốn lượn quanh hoàng tử Thần Quốc, sau đó cái đầu rồng khổng lồ lập tức nhào đến cắn La Chinh!
“Long Xà Ngoạm!”
“Grào!”
Thấy con Yêu Long kia mạnh mẽ nhào đầu về phía mình, bỗng nhiên La Chinh lại dựng thẳng kiếm lên, trong lòng vừa động, sau đó liền sinh ra kết nối với Sát Lục Kiếm Sơn.
Phóng sát khí!
Chỉ trong nháy mắt, sát khí mạnh mẽ điên cuồng đã bạo phát ra, lập tức khiến tất cả những cường giả trong vực sâu phải tái mặt.
Người nào giết hại sinh linh sẽ phải chịu sự nguyền rủa, nhiễm phải sát khí.
Có điều chỉ cần sát khí tích luỹ chưa đủ nhiều thì dần dần sẽ tiên tan, cho dù quá trình này cũng khá lâu.
Nhưng mà sát khí của La Chinh lại không tiêu tan mà được tích trữ toàn bộ vào trong Sát Lục Kiếm Sơn của hắn.
Giờ phút này, La Chinh mang tới cho mọi người một loại cảm giác vô cùng quái dị.
Một phút trước, mọi người vẫn không cảm nhận được một chút sát khí nào từ trên người La Chinh, nhưng mà một phút sau, hắn lại giống như Ma Thần đã đồ sát nghìn vạn sinh linh vậy, sát khí bộc phát ra khiến phần lớn cường giả Sinh Tử Cảnh cũng phải giật mình!
“Thằng nhóc này! Trên người hắn có nhiều sát khí như vậy mà chẳng lẽ không sợ bị sát khí cắn trả sao?”
“Sát khí này đúng là khủng khiếp thật! Sao hắn lại làm được? Nếu như có nhiều sát khí đến thế thì hắn hoàn toàn không thể nào che giấu được, sao trước đây không cảm nhận thấy, mà bây giờ bạo phát ra hoàn toàn rồi!”
“Trên người La Chinh nhiều bí mật quá, ta hoàn toàn nhìn không thấu…”
Tất cả những công pháp sử dụng sát khí đều vô cùng ngang ngược và tàn nhẫn!
La Chinh rút sát khí ra khỏi Sát Lục Kiếm Sơn rồi lập tức rót vào bốn vòng Tuyệt Sát Luân, sau đó bóng kiếm nhẹ nhàng vung lên.
Giờ phút này con Yêu Long kia đã vọt đến trước người La Chinh, nhưng còn chưa kịp bày ra thế công thì đã bị sát khí mãnh liệt xuyên thẳng qua!
“Bụp!”
Bốn luồng sát khí xuyên thẳng qua con Yêu Long, dọc theo thân thể thon dài của nó, phá phần đuôi của nó để đi ra, rồi lại bắn thẳng về phía hoàng tử Thần Quốc.
Vào giờ phút này, hoàng tử Thần Quốc đã hoàn toàn đơ cả người.
Trong nháy mắt, bốn luồng sát khí kia bắn đến chỗ hoàng tử Thần Quốc, trên người hắn bỗng nhiên hiện lên một lớp màn sáng, bao bọc lấy hắn.
“Bùm bùm bùm bùm!”
Lúc bốn luồng sát khí kia đụng vào thì ngay lập tức bị màn sáng kia bắn ngược trở về, sau đó miếng ngọc thạch treo trước ngực hoàng tử Thần Quốc cũng vỡ nát ra.
“Bùa hộ mệnh không tồi, cứu ngươi được một lần, nhưng không thể cứu ngươi lần thứ hai!” Bóng dáng La Chinh bỗng nhiên bay lên, sau khi rèn thân thể và lĩnh ngộ thêm về quy tắc không gian thì cho dù La Chinh không tu luyện bất cứ thân pháp nào cũng đã quỷ dị đến cực điểm rồi.
Tên hoàng tử Thần Quốc kia bỗng nhiên kịp phản ứng, trên mặt hắn toát ra vẻ sợ hãi, nhanh chóng rút lui về phía sau: “Không được giết ta! Nếu không ngươi sẽ phải trả giá đắt!”
“Giá gì? Không phải cùng lắm là chết thôi sao?” La Chinh hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đến gần.
“Leng keng!”
Hai người đánh nhau trực diện, La Chinh chém một kiếm xuống.
Một kiếm chứa đựng sức mạnh của năm trăm chiếc vảy rồng trực tiếp chấn động làm rơi thanh kiếm hình rắn trong tay hoàng tử Thần Quốc xuống đất, đồng thời còn làm cho gan bàn tay của hắn trào máu.
Sức mạnh của La Chinh giống như một ngọn núi lớn, không gì có thể ngăn cản được.
Nhìn bóng dáng chật vật chạy trốn của hoàng tử Thần Quốc, trên mặt La Chinh toát ra một chút vẻ khinh thường.
Loại người xuất thân cao quý, thiên phú mạnh mẽ, từ nhỏ đến lớn chỉ biết dùng ưu thế lớn nhất của mình để đi chèn ép người khác thế này, thường quên phải suy xét mà chỉ luôn biết chèn ép, rồi lại chèn ép! Thật ra bọn hắn cũng không quá ngu, chỉ đáng tiếc là mỗi khi bọn hắn đụng phải người không thể chèn ép được thì lại liên tiếp phạm sai lầm!
La Chinh bất ngờ vượt qua không gian, đi vòng sau lưng hoàng tử Thần Quốc: “Võ giả Hư Kiếp Cảnh như ngươi, thực lực cũng hơi yếu quá rồi…”
Nói xong, La Chinh nâng kiếm chém xuống một nhát!
“Không được!” Câu ngăn cản này là từ võ giả họ Cung kia của Thần Quốc.
“Nếu như ngươi giết hắn, ta sẽ giết ngươi” Thánh nữ Thần Quốc cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ thù hận.
Trong lúc nguy hiểm, cơ thể tên hoàng tử Thần Quốc giãy giụa giống như một con rắn, khó khăn lắm mới tránh được một kiếm này của La Chinh.
Nhưng hắn vừa mới tránh đi thì lại cảm nhận được một trận đau nhức kịch liệt trong đầu truyền đến, giống như cả linh hồn của mình đang bị xé ra vậy.
Trong lúc hoàng tử Thần Quốc đang trợn mắt ngăn cản cơn đau dữ dội đến cực điểm này thì một tia sáng trắng loé lên, bắn xuyên qua đầu hắn.
La Chinh đã lấy phi đao nát để kết thúc trận khiêu chiến này…
Thật ra với thực lực của hoàng tử Thần Quốc, cho dù có bị áp chế một cảnh giới đi nữa thì cũng không kém La Chinh bao nhiêu, chỉ là hắn quá tự phụ, không ngờ lại bị La Chinh chèn ép đến thế nên mới có thể thất bại thảm hại như vậy.
Có điều, cho dù hoàng tử Thần Quốc có dùng hết sức mình thì cũng chưa chắc có thể đánh bại được La Chinh.
Dù sao tu vi của La Chinh cũng không bị áp chế, mà tu vi của hoàng tử Thần Quốc lại bị áp chế xuống một cảnh giới lớn!
Trong vực sâu, hoàn toàn yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào La Chinh, kẻ chỉ mới có thực lực Chiếu Thần Cảnh mà lại có thể giết chết cường giả Hư Kiếp Cảnh!
Chương 535: Loại bỏ
Nếu như là ở ngoài mộ Tiên, có lẽ La Chinh không thể đánh bại được hoàng tử Thần QuốcVới thực lực của La Chinh lúc này, dù có bộc phát hoàn toàn cả mười phần thực lực thì cũng không thể là đối thủ của võ giả Hư Kiếp Cảnh.
Thế nhưng ở trong mộ Tiên, tu vi của hoàng tử Thần Quốc cũng chỉ tương đương với võ giả Thần Đan Cảnh sơ kỳ, mà tu vi La Chinh lại không hề bị áp chế.
Như vậy một trên một dưới, thực lực của hai người dần kéo lại gần hơn, La Chinh mới có khả năng đánh bại hoàng tử Thần Quốc.
La Chinh biết rất rõ nguyên nhân trong đó, nhưng những người khác thì lại không hiểu.
“Tên nhóc này, thật sự làm được?”
“Chiếu Thần Cảnh mà đánh bại cường giả Hư Kiếp Cảnh? Hơn nữa đối phương còn xuất thân từ Thần Quốc!”
“Chỉ có thể dùng từ ‘không thể tưởng tượng được’ để hình dung.
Chuyện này…”
Bởi vì không tin, cho nên trên mặt mọi người đều là vẻ nghi hoặc, một vài võ giả lại càng cứng họng, không nói nên lời.
Họ hoàn toàn không nghĩ ra, rốt cuộc vì sao La Chinh lại làm được điều này?
Thánh nữ Thần Quốc tê tâm liệt phế quát: “Sẽ có ngày ta dẫn người tới san bằng toàn bộ bầu trời Thiên Bắc Vực, diệt sạch nơi ngươi đặt chân, diệt sạch tông môn ngươi!”
La Chinh liếc mắt nhìn thánh nữ Thần Quốc một cái, sau khi chạm đến ánh mắt ác độc của cô ta thì thản nhiên nói: “Chờ ngươi làm được rồi hẵng nói!”
Trên mặt mấy vị hộ vệ Thần Quốc ở Sinh Tử Cảnh kia cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
Trên hành trình vào mộ Tiên lần này, bọn họ có năm võ giả Sinh Tử Cảnh cùng đồng hành, vốn tưởng rằng tuyệt đối không có sơ hở, không ngờ hoàng tử mà bọn họ bảo vệ không chết bởi mộ Tiên mà lại chết trong tay một tên nhóc Chiếu Thần Cảnh của Thiên Bắc Vực!
Càng làm cho mọi người không thể chấp nhận được chính là hai người tỉ thí công bằng trên đấu trường.
Thiên Bắc Vực này rốt cuộc là sao vậy? Sao lại sinh ra một nhân vật như thế? Mấy võ giả Sinh Tử Cảnh bắt đầu suy tính các vấn đề xa xôi hơn…
Thánh nữ Thần Quốc thì không nghĩ nhiều như vậy, mà một lòng một dạ chỉ suy nghĩ tới chuyện báo thù.
Trong Thần Quốc, địa vị của cô ta rất cao, có lẽ trong giới trẻ tuổi ở đây thì địa vị của cô ta có thể sánh ngang với Thái tử Thần Quốc, nhưng trong Thần Quốc lại có rất nhiều hoàng tử.
Võ giả và người thường không hề giống nhau.
Hoàng đế người phàm thường chỉ có trăm năm tuổi thọ, người kế tục sau này dù có nhiều thì cũng chỉ có vài chục người.
Còn tuổi thọ của Hoàng đế Thần Quốc đều tính bằng mấy ngàn năm, thậm chí là vạn năm.
Tuổi thọ dài như vậy thì ân sủng biết bao mỹ nữ trong thiên hạ? Con nối dòng nhiều đến mức nào?
Vậy nên hoàng tử cũng rơi vào vòng xoáy cạnh tranh tuần hoàn, chỉ có người ưu tú nhất mới có thể trở thành Thái tử Thần Quốc.
Về phần một số hoàng tử có thiên phú bình thường thì so ra địa vị thậm chí còn kém một số võ giả thông thường.
Từ nhỏ cô ta đã có quan hệ rất tốt với vị hoàng tử này, nên lần này dù đi mạo hiểm trong mộ Tiên cũng là hắn đưa cô ta đi cùng.
Thân là thánh nữ của bộ tộc, từ ngày bắt đầu có trí nhớ đến nay đã được người khác lễ bái, bên người hiếm khi có bạn bè, suốt ngày chỉ một mình cô độc.
Người bạn duy nhất của cô ta cũng chỉ có vị hoàng tử Thần Quốc này, thế mà hôm nay lại bị La Chinh giết chết, sao cô ta không hận cho được?
Luồng sáng kia lại chuyển động một vòng nữa, ánh mắt cô ta vẫn luôn tập trung trên người La Chinh, chưa từng dời đi lấy một khắc.
Chỉ chốc lát sau, luồng sáng lại xoay tròn, dừng lại trên người cô ta.
Mắt cô ta khẽ nheo lại, xúc sắc giữa vực sâu chợt nảy lên.
“Sáu điểm!”
Một vòng tròn màu đen xuất hiện trước mặt cô ta, trong vòng tròn đó còn có một nét mảnh màu trắng.
Cô ta không nghĩ gì nhiều, nhẹ nhàng bước liên lục trên mấy cái vòng tròn kia.
“Ngươi có thể loại bỏ bất cứ người nào ở đây”
Sau khi giọng nói này chợt vang lên, cô ta mới phản ứng lại!
“Loại bỏ!”
Trên mặt thánh nữ là một nét cười tàn ác, nàng nhìn chằm chằm La Chinh rồi cười rộ lên.
Mà vẻ mặt Ninh Vũ Điệp lúc này lập tức thay đổi.
Vòng này, thế mà lại cho thánh nữ Thần Quốc kia quyền được loại bỏ!
Vừa rồi trưởng lão của Huyền Âm Quán đã thử qua cái ý niệm “loại bỏ” là như thế nào.
Đó chính là thủ đoạn lớn thực sự của Tiên Nhân mà không một người nào ở đây có thể chống lại!
Cho dù là cường giả như Huyền Âm lão nhân thì căn bản cũng chẳng có sức để phản kháng, trực tiếp bị một luồng sức mạnh vô hình đánh tan, xứng với cái tên loại bỏ!
Nói cách khác, lúc này thánh nữ Thần Quốc nắm quyền sinh quyền sát của bất kỳ người nào! Hơn nữa còn không thể chống trả!
“La Chinh thảm rồi.
Vừa rồi hắn giết hoàng tử Thần Quốc, thánh nữ kia làm sao bỏ qua La Chinh được?”
“Ha ha! Chưa chắc! Ngươi xem từ đầu đến giờ La Chinh tránh được bao nhiêu kiếp nạn rồi? Ngay cả ngọn lửa màu tím lúc đầu còn không thiêu chết được La Chinh, mà dường như còn giúp hắn mạnh hơn.
Sau đó ngay cả cường giả Hư Kiếp Cảnh cũng không giết chết được hắn.
Tên nhóc này… rõ ràng là yêu nghiệt hóa thân mà!”
“Chưa chắc? Cái loại bỏ này là thủ đoạn hàng thật giá thật của Tiên Nhân đấy! Tại sao có thể so sánh với cường giả Hư Kiếp Cảnh được? Ta cá là La Chinh hẳn phải chết!”
Nếu phân tích hàm nghĩa đơn thuần của từ “loại bỏ” này thì cũng đã hiểu được ý tứ của Tiên Nhân.
Loại bỏ, chắc chắn là không thể bị ngăn cản, dù thực lực ngươi cường hãn cỡ nào đi nữa thì cũng chẳng hơn được thủ đoạn của Tiên Nhân.
Như vậy Tiên Nhân muốn ngươi chết, mà ngươi lại không chết được ư?
Sau khi thánh nữ Thần Quốc có được cơ hội “loại bỏ”, Thôi Tà cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Thật may… vừa rồi La Chinh đánh bại hoàng tử Thần Quốc, vậy mà lại khiến trong lòng Thôi Tà sinh ra một tia sợ hãi! Số mệnh tên nhóc này cường hãn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của hắn, hắn chắc chắn phải giết chết La Chinh ngay từ trong trứng nước!
Thế nhưng lúc này bản thân đang ở trong mộ Tiên, nên cũng không thể ra tay với La Chinh.
Giờ có thể thấy, có lẽ không cần thiết nữa rồi.
Thánh nữ Thần Quốc kia chắc chắn sẽ loại bỏ La Chinh, còn La Chinh cũng chắc chắn phải chết.
Giờ khắc này, còn ai có thể cứu hắn? Trừ phi La Chinh có thêm một cái mạng!
Ba tên mập của Thiên Hạ Thương Minh liếc mắt nhìn nhau, lặng lẽ lắc đầu.
Lần này nguy rồi…
Đương nhiên Thương Minh không mong La Chinh chết, chưa bàn đến chuyện nếu La Chinh chết, đại trận hộ tông của bọn họ liền tan thành bọt nước, mà đơn giản chỉ nói đến chuyện La Chinh là phù văn sư, giá trị thương mại của hắn đối với khắp Thiên Hạ Thương Minh mà nói thì có lẽ còn quan trọng hơn cả khi so với Vân Điện.
Từ trước tới nay, La Chinh chính là đối tượng mà Thiên Hạ Thương Minh muốn lôi kéo.
Đáng tiếc…
Phần lớn các võ giả đều lắc đầu.
Đối mặt với thánh nữ Thần Quốc, mặt Ninh Vũ Điệp bỗng trở nên nghiêm túc, nàng nhìn chằm chằm vào mặt cô ta mà nói: “Nếu ngươi dám loại bỏ La Chinh, ta chắc chắn sẽ đuổi giết ngươi tới chết mới thôi!”
“Vậy sao?” Thánh nữ Thần Quốc mỉm cười. “Ta chính là thánh nữ Thần Quốc, còn ngươi dường như là tông chủ của một tông môn tứ phẩm đúng không? Vậy thì ngươi lấy gì để đuổi giết ta?”
“Lấy cái này!”
Ninh Vũ Điệp cắn đầu lưỡi, vươn tay nhẹ nhàng thổi một cái, trên tay nàng hình thành một bông tuyết màu đỏ như máu hình lục giác!
Sau khi bông tuyết kia thành hình, Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng vỗ một cái, bông tuyết bắt đầu xoay tròn, sau đó bay về phía thánh nữ Thần Quốc.
Trong vực sâu này, ở vị trí của mỗi người đều có kết giới ngăn cách, không ai có thể rời khỏi vòng tròn của mình, kể cả thủ đoạn công kích cũng sẽ bị kết giới ngăn cản, nếu không mọi người đã sớm đánh nhau loạn cả lên rồi, nào chịu ngoan ngoãn ở đây mà ném xúc xắc?
Nhưng bông tuyết kia lại dễ dàng xuyên qua kết giới, bay về phía thánh nữ Thần Quốc, nháy mắt đã chui vào người cô ta.
“Tiểu Điệp…” Ngọc bà bà khẽ gọi nhẹ một tiếng.
Người ngoài không rõ về hành động của Tiểu Điệp, nhưng Ngọc bà bà thì khác.
Dù sao thì Cửu Thiên Huyền Nữ Tâm Kinh chính là do Ngọc bà bà truyền lại cho nàng mà.
Đây là Ninh Vũ Điệp thiêu đốt tinh huyết để phóng ra một lời nguyền!
Sau khi bị nguyền rủa, thánh nữ Thần Quốc sẽ trở thành mục tiêu đuổi giết suốt đời của Ninh Vũ Điệp, đến chết mới thôi…
Hơn nữa, cả Ninh Vũ Điệp và thánh nữ Thần Quốc đều nhiễm lời nguyền trên người, một phần ba thời gian mỗi năm đều bị hàn độc xâm nhập, cực kỳ thống khổ!
Tuy La Chinh không rõ Ninh Vũ Điệp làm gì, nhưng hắn mơ hồ cũng đoán ra, cái giá Ninh Vũ Điệp phải trả có lẽ cũng không nhỏ.
Giờ phút này, trong lòng La Chinh cũng có chút sợ hãi!
Thủ đoạn của Tiên Nhân quá mức cường đại, hắn không rõ thứ bản thân mình dựa vào có thể ngăn cản được cái ý niệm “loại bỏ” này không.
Thánh nữ Thần Quốc lạnh lùng liếc mắt nhìn La Chinh một cái, cười thảm thương, nói: “Chết đi! Ngươi đã giết Phàm ca thì đã định trước là phải chôn cùng hắn rồi…”
Sau đó thánh nữ Thần Quốc nhẹ nhàng chỉ tay về phía La Chinh.
Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người La Chinh.
Rất nhanh, một luồng gió nhẹ nhàng thổi qua, dường như có một tử thần tàng hình đi đến bên cạnh La Chinh, luồng lực vô hình chợt đánh về phía La Chinh.
“Sức mạnh kinh khủng quá!”
Tuy luồng sức mạnh này gần như vô hình, nhưng La Chinh vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, hẳn là luồng lực này được thi triển ngay phía trên, bên cạnh đầu hắn!
Gần như theo bản năng, La Chinh giơ hai tay lên để bảo vệ đầu mình!
Thân thể hắn vừa mới được luyện qua những ngọn lửa, sau khi hấp thu nhiều ngọn lửa như vậy, thân thể hắn đã lên tới tiên khí thượng phẩm, chỉ còn cách thánh khí một bước nữa.
La Chinh cũng không tin luồng lực này thật sự có thể cứng rắn loại bỏ mình.
*Phụt phụt!*
Bị luồng lực lớn này áp chế, hai cánh tay La Chinh bắt đầu tóe máu, máu tươi lập tức phun ra như trút!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Khấu Vấn Thiên Đạo [Dịch] Khấu Vấn Thiên Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Khau-Van-Thien-Dao-dich.jpg)



