[Audio] Bắc Tống Phong Lưu
Tập 3 : Thu Đồ Đệ (P2) (c21-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 21: Thu Đồ Đệ (P2)
DTV-EBOOK
“À, thì ra tiểu tử này đang tính toán tương lai về sau.
Cũng tốt, dù sao hiện tại chính là lúc dùng người.
Tiểu tử này lại là một người nhanh nhẹn.
Thu y làm đồ đệ, với mình mà nói, trăm lợi mà không có hại.
Chuyện tốt như vậy, sao có thể buông tha.”
Dù trong lòng đã có so đo, nhưng Lý Kỳ không biểu lộ ra ngoài, nhàn nhạt nói: – Thực ra, ngươi quả thực có một ít thiên phú nấu ăn.
Thu ngươi làm đồ đệ, cũng không phải là không thể.
Chỉ là ta phải nói trước một câu.
Làm đồ đệ của ta, không phải là một chuyện dễ dàng.
Hắn nói là nói thật.
Một khi bắt tay vào công việc, Lý Kỳ rất cẩn thận và tỉ mỉ.
Lúc trước khi hắn còn đang làm cho khách sạn của cha vợ.
Mấy đầu bếp dưới tay hắn ngày nào cũng phải nơm nớp lo sợ.
Có đôi khi, chỉ cần phạm phải một sai lầm nho nhỏ, cũng bị hắn mắng đến cẩu huyết xối đầu.
Nhưng những lúc không phải làm việc nữa, đi liên hoan hay là hát karaoke, đều là do Lý Kỳ tính tiền.
Chưa từng có ngoại lệ.
Cho nên các đồng nghiệp đối với hắn vừa yêu vừa hận.
Tất cả mọi người đều gọi sau lưng hắn là Quỷ Kiến Sầu.
Ngô Tiểu Lục không phải người ngốc, ngược lại rất cơ trí.
Nghe Lý Kỳ nói như vậy, trong lòng vui vẻ, vội vàng nhảy xuống giường, quỳ rạp xuống, cung kính hô: – Sư phụ, xin nhận một lạy của đồ đệ.
Nói xong, liền dập đầu một cái.
Một tiếng sư phụ này khiến cho Lý Kỳ cảm thấy lương tâm bất an.
Hắn thu Ngô Tiểu Lục làm đồ đệ, nguyên nhân rất lớn là xuất phát từ tư tâm.
Vội vàng nâng Ngô Tiểu Lục lên, nói: – Đừng, ta ghét nhất là người khác gọi ta là sư phụ.
Cứ gọi ta là Lý ca là được.
– Lý ca!
Ngô Tiểu Lục nhu thuận đổi cách xưng hô.
Đối với cậu ta mà nói, chỉ cần Lý Kỳ nguyện ý thu cậu ta làm đồ đệ, những thứ khác đều không quan trọng.
Từ cái lần công tử áo tím tới đây ăn cơm, Ngô Tiểu Lục đã rất sùng bái với trù nghệ của Lý Kỳ.
Một lòng muốn bái hắn làm thầy.
Lý Kỳ gật đầu, nói – Được rồi.
Ngươi đã bái ta làm thầy, vậy sau này ngươi phải nghe lời ta.
Bằng không ta sẽ tùy thời đuổiĐuổi ngươi ra khỏi sư môn.
– Đó là nhất định.
Tiểu đệ nổi tiếng là nhẫn nhục chịu khó.
Huynh có việc gì cứ việc phân phó là được.
Ngô Tiểu Lục vỗ ngực cam đoan.
“Mình đợi đúng là mấy câu này”.
Lý Kỳ nhịn cười, nghiêm túc nói: – Nói suông cũng vô dụng.
Như vậy đi, trước tiên ta sẽ kiểm tra ngươi một số kiến thức cơ bản về nấu nướng.
Lý Kỳ càng nói như vậy, Ngô Tiểu Lục càng cảm thấy hắn không phải là qua loa mình.
Liền vui vẻ: – Huynh cứ thoải mái hỏi.
Lý Kỳ giả bộ như suy nghĩ, một lát sau mới hỏi: – Đúng rồi, ngươi biết chữ không?
Ngô Tiểu Lục gật đầu đáp: – Trước kia tiểu đệ theo học chú vài năm, biết một ít.
Lý Kỳ gật đầu: – Vậy thì tốt.
Như vậy đi, ta cho ngươi thời gian một ngày.
Ngươi đi khắp quán ăn của thành Biện Lương, rồi ghi lại những món ăn mà dân chúng nơi đây thích ăn nhất.
Nhớ kỹ, càng chi tiết càng tốt.
– ChỉChỉ như vậy?
Ngô Tiểu Lục trừng mắt hỏi.
Nguyên lai cậu ta tưởng rằng Lý Kỳ sẽ hỏi cậu ta một vài vấn đề về nấu nướng.
Chưa từng nghĩ tới lại bảo cậu ta làm chân chạy.
Trong lòng vừa hoang mang, vừa buồn bực.
Lý Kỳ liếc xéo cậu ta, hỏi: – Như thế nào? Ngươi cho rằng việc đó rất đơn giản sao? Ngươi có biết không, nắm được khẩu vị của thực khách, chỉ là bước đầu tiên để trở thành đầu bếp.
Trừ khi ngươi học nấu ăn, chỉ để nấu cho mình ăn.
Ngô Tiểu Lục vừa nghe, thấy Lý Kỳ nói rất có đạo lý, vội vàng gật đầu: – Tiểu đệ đã hiểu.
Sáng mai tiểu đệ sẽ lập tức đi.
– Tốt!
Lý Kỳ rất hài lòng với thái độ của Ngô Tiểu Lục, nhẹ nhàng gật đầu.
Bỗng nghĩ tới điều gì đó, hỏi: – Đúng rồi, Lục Tử, chìa khóa của phòng bếp có phải do ngươi cầm?
– Đúng vậy, Lý ca, huynh muốn dùng phòng bếp à?
– Ừ, ta muốn mượn vài ngày.
– Không có vấn đề.
Dù sao hiện tại cũng không có người dùng.
Huynh chờ một chú, để tiểu đệ lấy chìa khóa.
Ngô Tiểu Lục đang lo không có cơ hội vuốt mông ngựa.
Vừa nghe Lý Kỳ nói như vậy, vội vàng lấy một cái chìa khóa bằng đồng treo trong tủ quần áo, đưa cho Lý Kỳ.
Lý Kỳ nhận lấy cái chìa khóa, ước lượng trong tay, ánh mắt lập lòe.
Một kế hoạch cướp lấy Túy Tiên Cư gần như hoàn mỹ, đã nảy sinh trong đầu hắn.
Thực ra, việc mà Lý Kỳ phân phó cho Ngô Tiểu Lục làm, được gọi là “Điều tra thị trường”.
Nếu đã quyết định mở mang sự nghiệp ở Đông Kinh Biện Lương, thì việc điều tra thị trường là việc không thể thiếu.
Dù lúc trước hắn đã từng sinh hoạt ở vùng đất này.
Nhưng thời gian thay đổi, khẩu vị của mọi người khẳng định cũng phải khác.
Cho nên hắn bắt buộc phải một lần nữa hiểu rõ khẩu vị của người nơi đây.
Việc này thoạt nhìn như đơn giản, nhưng đối với Lý Kỳ mà nói, lại rất quan trọng.
Không thể để xảy ra sai lầm.
Hắn nguyên bản còn muốn tự mình đi.
Nhưng do thời gian cấp bách, hơn nữa nhân thủ lại không đủ, cho nên mới giao cho Ngô Tiểu Lục.
Sáng sớm ngày hôm sau, Ngô Tiểu Lục tỉnh dậy, trước chào hỏi Lý Kỳ vài câu, liền vội vàng rời đi.
Đây là nhiệm vụ đầu tiên mà Lý Kỳ giao cho cậu ta.
Cho nên cậu ta không dám chậm trễ.
Lý Kỳ cũng không nhàn rỗi.
Ngô Tiểu Lục rời đi chưa tới một chén trà, hắn cũng mang theo bạc xuất môn.
Riêng Biện Lương, quán ăn lớn nhỏ đã có hơn bảy mươi nhà.
Nếu muốn điều tra từng nhà, ít nhất phải mất mười ngày.
Điều này thực sự là hao phí thời gian.
Cho nên Lý Kỳ dặn Ngô Tiểu Lục chỉ điều tra những quán ăn có lưu lượng khách hàng lớn.
Nhưng dù vậy, vẫn khiến cho Ngô Tiểu Lục mệt bở hơi tai.
Đến tận chạng vạng tối mới quay trở về.
Cốc cốc cốc!
– Lý ca ơi, Lý caỦa? Không có trong phòng.
Ngô Tiểu Lục gõ cửa phòng Lý Kỳ nửa ngày, thấy trong phòng không chút động tĩnh, liền gãi đầu tự nhủ:”Lẽ nào còn chưa về? Không có khả năng.
Trời đã tối như vậy rồi, cũng nên trở về rồi chứ.
Lẽ nàoĐang ở phòng bếp?”
Ngô Tiểu Lục đột nhiên nhớ ra hôm qua Lý Kỳ nói muốn mượn phòng bếp vài ngày.
Liền vội vội vàng vàng chạy tới hướng phòng bếp.
Quả nhiên, vừa tới phòng bếp, cậu ta đã thấy Lý Kỳ ở một mình trong đó.
Một tay cầm khăn, đang cẩn thận lau bốn cài vò lớn có thể chứa được người trưởng thành.
– Lục Tử, quay về rồi à.
Lý Kỳ thấy Ngô Tiểu Lục tới, bỏ khăn lau xuống, cười ha ha nói.
Ngô Tiểu Lục gật đầu, chỉ vào bốn cái vò, nghi ngờ hỏi: – Lý ca, huynh mới mua à?
– Ừ!
Lý Kỳ gật đầu, hỏi:
– Hôm nay thu hoạch thế nào?
– À, đúng rồi.
Ngô Tiểu Lục nao nao, lập tức phản ứng, lấy một tờ giấy từ trong ngực, đưa cho Lý Kỳ, hưng phấn nói: – Lý ca, huynh xem, đây là những tin tức mà hôm nay tiểu đệ thăm dò được.
Trên đó có ghi tất cả các món ăn và món điểm tâm mà dân chúng thành Biện Kinh thích ăn.
Chương 22: Trong Vại Có Càn Khôn
DTV-EBOOK
Lý Kỳ nhận lấy nhìn.
Phía trên ghi cơ bản đều là những món dùng thịt dê, dùng thịt bò là chính.
Tiếp theo là cá.
Thịt heo rất là ít.
Khẩu vị thiên hướng mặn ngọt, không nhiều người ăn cay.
Lý Kỳ nhìn ra đại khái, gật đầu thỏa mãn, hướng Ngô Tiểu Lục, khen: – Ngươi làm không tồi.
Những thông tin này rất có ích với chúng ta.
Tuy nhiên ngươi làm cách nào thu thập được những thông tin này?
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc, nói: – Lý ca, huynh không nhớ sáng hôm nay huynh đưa cho tiểu đệ hai lạng bạc đó sao?
– Đương nhiên là nhớ, làm sao vậy? Lý Kỳ gật đầu.
Hai mươi lạng bạc này có thể nói là hắn cho Ngô Tiểu Lục làm chân chạy phí.
Bỗng hai mắt tỏa sáng, cười nói: – Ta biết rồi.
Có phải người dùng số bạc đó mua chuộc những tiểu nhị kia.
Rồi từ miệng bọn họ có được những thông tin này?
Ngô Tiểu Lục cười hì hì: – Xem ra cái gì cũng không qua được mắt huynh.
Tiểu tử này làm việc coi như linh hoạt.
Lý Kỳ cười ha hả: – Bạc ta cho đều xài hết rồi à?
Ngô Tiểu Lục vội vàng lắc đầu, duỗi một ngón tay, nói: – Còn thừa hơn một lượng.
– Còn thừa nhiều như vậy?
Lý Kỳ kinh ngạc hỏi.
– Lý ca, huynh có điều không biết, mấy tay tiểu nhị kia, chỉ cần hai ba đồng là mua chuộc được.
Ngô Tiểu Lục cười đắc ý.
– Xem ra, trước kia lúc ngươi làm tiểu nhị, cũng mò không ít chỗ tốt.
Lý Kỳ trêu ngẹo nói.
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc vài tiếng, coi như đồng ý.
Bỗng nhiên chỉ vào ba cái vại, hiếu kỳ hỏi: – Lý ca, mấy cái vại này huynh dùng làm gì?
Lý Kỳ cười đáp:
– À, dùng để đựng nước rau dền.
– Nước rau dền?
Ngô Tiểu Lục gãi gãi đầu: – Lý ca, nước rau dền là nước gì?
– Ngươi có biết rau dền không? Lý Kỳ hỏi.
– Biết chứ.
Có một số nhà chuyên thích ướp rau dền ăn dần.
Trước kia Chu sư phó cũng từng làm qua.
Ngô Tiểu Lục gật đầu đáp.
Lý Kỳ cười nói: – Nước rau dền chính là số nước còn lại sau khi ướp rau dền.
Ngô Tiểu Lục há hốc miệng, kinh ngạc hỏi: – Lý ca, nước rau dền mà huynh nói là cái thứ nước có mùi thum thủm kia?
Lý Kỳ gật đầu.
– Lý ca, huynh cần thứ nước đó làm gì? Ngô Tiểu Lục không hiểu hỏi.
– Sơn nhân tự có diệu kế, đến lúc đó ngươi sẽ biết.
Lý ca cười bí hiểm, sau đó hỏi: – Ngươi nói xem, dùng một đồng thu mua thứ nước có mùi đó, có đủ hay không?
– Đương nhiên là đủ rồi.
Dù sao thứ nước thối ấy, bọn họ giữ lại cũng không có tác dụng gì.
Ngô Tiểu Lục trả lời.
– Vậy là được rồi.
Nói xong, Lý Kỳ lấy ba lượng bạc đưa cho Ngô Tiểu Lục: – Ngươi cầm số bạc này đi đổi thành tiền xu.
Ngày mai ta với ngươi sẽ đi ra ngoài thành một chuyến.
Đến mức này, Ngô Tiểu Lục biết Lý Kỳ không phải đang nói đùa với cậu ta.
“Dùng bạc mua thứ nước thối đó, Lý ca muốn làm gì vậy nhỉ?”.
Ngô Tiểu Lục nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra duyên cớ trong đó.
Nhưng thấy Lý Kỳ không muốn nói, cậu ta cũng không hỏi nhiều.
Trong lòng rất là chờ mong.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Kỳ gọi Ngô Tiểu Lục dùng tiền thuê một cỗ xe lừa.
Sau đó hai thầy trò kéo xe lừa đi tới một vài thôn trang nhỏ cách thành hơn mười dặm.
Ở nơi này đa số là những người sơn dã.
Dựa vào đốn củi, trồng trọt để sinh sống.
Điều kiện rất là khó khăn.
Bở vì sắp độ sang xuân, cho nên những thức ăn ướp muối đã ăn gần hết.
Còn lại một ít tàn căn tàn nước, thì chuẩn bị đổ đi.
Nhưng hiện tại thấy hai thầy trò Lý Kỳ cầm tiền thu mua thứ nước bốc mùi kia, người nào người nấy giống như phát điên.
Cũng không cần Lý Kỳ tới tận nơi, đều ôm bình, ôm vại của nhà mình chạy tới chỗ Lý Kỳ.
Làm như vậy giúp Lý Kỳ tiết kiệm được không ít thời gian và sức lực.
Đương nhiên, không phải thứ nước thối nào Lý Kỳ cũng mua.
Đầu tiên phải là nước rau dền, hoặc là nước rau cải.
Tiếp theo hắn phải ngửi mùi.
Mùi càng nồng đậm, hắn càng thích.
Nếu vừa mới ngâm không lâu, thì hắn không cần.
Điều này khiến cho Ngô Tiểu Lục càng thêm hiếu kỳ.
Chưa tới một ngày, bốn cái vại kia đã đầy.
Điều này vẫn còn chưa xong.
Lý Kỳ lại dẫn Ngô Tiểu Lục đi vài vòng quanh chợ.
Mua rất nhiều đậu đen, nấm hương, măng cùng một số nguyên liệu, cùng với bốn vò rượu ngon.
Đầu tiên hắn bỏ chung nấm hương, đậu đen vào chung một cái nồi.
Rồi luộc lên cho nhừ.
Sau đó vứt cặn bã, lấy nước.
Đợi sau khi nguội, thì hòa với rượu ngon theo một tỷ lệ nhất định.
Rồi lần lượt đổ vào bốn cái vại lớn, che kín lại.
Cuối cùng bỏ vào trong hầm rượu của Túy Tiên Cư.
Ngô Tiểu Lục nhìn mà choáng váng.
Ngươi thu thập nước thối thì cũng thôi.
Lại còn đổ rượu ngon vào trong đó.
Có tiền cũng không cần lãng phí như vậy chứ!
Đợi khi Lý Kỳ làm xong hết thảy, Ngô Tiểu Lục rốt cuộc không nhịn được lòng hiếu kỳ, hỏi: – Lý ca, huynh đang định làm gì vậy?
– Đừng hỏi vội.
Lý Kỳ cười thần bí, vỗi vai Ngô Tiểu Lục, dặn: – Ngày mai ngươi gọi Ngô đại thúc tới.
Nói rằng ta có một người bạn thân nguyện ý xuất tiền mua Túy Tiên Cư.
– Cái gì? Ngô Tiểu Lục kinh hô.
Mấy ngày liên tiếp, Lý Kỳ giống như một con la không biết mệt mỏi.
Hết ngày dài lại đến đêm thâu, bốn phía bôn ba.
Ai bảo nơi này, ngay cả một chiếc điện thoại hay xe hơi cũng không có.
Làm chuyện gì cũng phải tự mình động tay động chân.
Thật đúng là nhân tính hóa mà.
Đêm hôm đó, sau khi chuẩn bị xong hết mọi việc, Lý Kỳ liền lên giường ngủ sớm.
Hắn thực sự quá mệt mỏi rồi.
Bởi vì không khí ở thời đại này trong lành, lại không có các âm thanh phiền nhiễu, cho nên hắn ngủ rất say và thoải mái.
Ngủ đến tận bình minh, Lý Kỳ mới rời giường.
Rửa mặt qua loa một cái, liền đi tới trước phòng của Ngô Tiểu Lục gõ cửa.
Thấy bên trong không có người, rất là hài lòng.
Tiểu gia hỏa này một khi làm việc, đúng là khiến người khác yên tâm.
Quả nhiên là một tay sai vặt tốt.
Lý Kỳ đi tới một cái quán bày ở lề đường bên cạnh Túy Tiên Cư rồi ngồi xuống.
Chủ của quán nhỏ là này là một vị đại nương họ Tào.
Hơn nữa còn là một vị quả phụ.
Bình thường rất nhiệt tình hiếu khách.
Hơn nữa tay nghề không tồi.
Lý Kỳ đã từng tới một lần.
Hắn gọi hai cái bánh bao to và một bát canh đậu hũ.
Vừa ăn vừa nhìn người đi đường.
Trong đầu vừa nghĩ tới biểu lộ của Ngô đại thúc, liền buồn cười.
– Vị tiểu ca này, cậu có phải là tiểu nhị của Túy Tiên Cư không?
Đang lúc Lý Kỳ suy nghĩ tới nhập thần, thì bên cạnh vang lên một tiếng hỏi nhỏ.
Hắn nao nao, quay đầu nhìn, thì thấy là vị Tào đại nương kia.
Hắn lộ vẻ kinh ngạc, gật đầu hỏi: – Thím, có chuyện gì không?
Tào đại nương đầy bát quái, hỏi: – Nghe nói Túy Tiên Cư của các cậu sắp được bán cho Phỉ Thúy Hiên ở đối diện.
Không biết là thật hay giả?
Lý Kỳ có chút sững sờ, cười hỏi: – Thím nghe ai nói vậy?
Tào đại nương vung tay lên, tùy tiện đáp: – Mọi người xung quanh đây đều đang thảo luận chuyện này.
Mà ngay cả bà bà mù ở cuối phố cũng biết.
Nói xong, trừng mắt nhìn Lý Kỳ, ý bảo đừng giả bộ trước mặt lão nương.
Chương 23: Cháu Muốn Gặp Phu Nhân
DTV-EBOOK
“Đổ mồ hôi! Có cần khoa trương như vậy không?”
Về việc này, Lý Kỳ còn thực không biết.
Tuy nhiên hắn lại rất tò mò.
Vị Tào đại nương này sao phải quan tâm tới Túy Tiên Cư như vậy.
Liền hứng thú hỏi: – Vậy thím hy vọng là bán hay không bán?
Tào đại nương thở dài, đáp: – Không dối gạt gì cậu, tôi đã ở chỗ này làm nhiều năm rồi.
Trước kia, lúc Túy Tiên Cư ăn nên làm ra, tôi cũng theo đó dính chút quang.
Nhưng hai năm gần đây, việc buôn bán của Túy Tiên Cư càng ngày càng xuống dốc.
Ài, nếu có thể không bán thì tốt.
Nhưng cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp.
Cậu thấy có đúng không?
Vị Tào đại nương này thật biết vòng vo.
Nhưng qua đó, Lý Kỳ cũng hiểu một chuyện.
Những quán nhỏ như bọn họ, còn không phải nhờ những quán lớn kia hấp dẫn khách hàng.
Còn bọn họ đi theo sau ăn chút canh.
Hiện tại Túy Tiên Cư đã đóng cửa.
Bọn họ tự nhiên hy vọng Phỉ Thúy Hiên có thể mua cái điếm này.
Với tình hình phát triển của Phỉ Thúy Hiên, nơi này vế sau chắc chắn sẽ đông như trảy hội.
Mà bọn họ tự nhiên cũng nước lên thuyền lên.
Nghĩ tới đây, hắn cười nói: – Vậy thím vẫn hy vọng là bán.
Tào đại nương xấu hổ gật đầu, lại hỏi: – Có đúng là đông gia của cậu chuẩn bị bán điếm cho Phỉ Thúy Hiên?
Lý Kỳ vừa định trả lời, thì nhìn thấy hai chú cháu Ngô Phúc Vinh ở phía xa xa, chính đang vội vàng đi tới bên này.
Hắn liền đứng dậy, hô: – Ngô đại thúc, Lục Tử, ở đây.
Sau khi hai chú cháu yên ổn chỗ ngồi, Lý Kỳ cười hỏi: – Hai người ăn sáng chưa.
Nếu chưa thì cùng một chỗ ăn luôn.
Bánh bao nơi này làm không tồi.
– Tiểu đệ đã ăn rồi.
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc đáp.
– Lão hủ cũng đã ăn rồi.
Ngô Phúc Vinh phất tay, hiện tại ông ta nào có tâm trạng để ăn.
Vội vàng hướng Lý Kỳ, hỏi: – Tiểu huynh đệ, vừa này Lục Tử nói cho ta biết, cậu
Nói một nửa, Ngô Phúc Vinh bỗng nhìn sang Tào đại nương đang vảnh tai lắng nghe, nói:
– Tào đại nương, ngươi không đi chào hỏi khách khứa, đứng ở đây làm gì?
Tào đại nương ngượng ngùng cười, rất không tình nguyện xoay người rời đi.
Đợi vị Tào đại nương kia đi rồi, Ngô Phúc Vinh mới chum đầu lại, hạ giọng hỏi: – Tiểu huynh đệ, vừa nãy Lục Tử nói cho ta biết, cậu có người bạn thân muốn mua Túy Tiên Cư.
Có thật không?
Lý Kỳ cười đáp: – Đương nhiên.
Cháu sao dám mang chuyện này ra làm trò đùa.
– Vậy người bạn kia của cậu làm cái gì?
– À, bạn cháu trước kia có mở quán ăn ở Thượng Kinh.
Nhưng chú cũng biết đấy, hiện tại hai nước Kim, Liêu đang giao chiến.
Khiến cho việc buôn bán ở đó giảm mạnh.
Cho nên cậu ta muốn chuyển dời sinh ý tới Biện Kinh.
Lý Kỳ chậm rãi nói.
Thượng Kinh trước kia là thủ đô của nước Liêu.
Những người buôn bán ở đó đều là những đại phú hào, giàu có một cõi.
Ngô Phúc Vinh lộ vẻ vui vẻ, hỏi: – Y ra giá bao nhiêu?
Lý Kỳ hàm hồ đáp: – Nhiều hơn Thái viên ngoại.
Thực ra Ngô Phúc Vinh không hy vọng nhất chính là bán Túy Tiên Cư cho Thái viên ngoại.
Hiện tại nghe thấy có người muốn mua Túy Tiên Cư, hơn nữa giá tiền còn cao hơn Thái viên ngoại nhiều.
Sao có thể không tâm hoa nộ phóng.
Bắt lấy tay của Lý Kỳ, nói: – Tiểu huynh đệ, nhanh dẫn ta đi tới gặp người bạn kia của cậu.
– Ngô đại thúc đừng vội.
Lý Kỳ dấu diếm thanh sắc, thu tay lại, nghiêm mặt nói: – Người bạn kia của cháu tạm thời không muốn ra mặt.
Tuy nhiên cậu ta đã giao phó toàn bộ mọi việc cho cháu.
Chỉ là
– Chỉ là cái gì? Ngô Phúc Vinh sắc mặt xiết chặt, vội vàng hỏi.
Lý Kỳ lộ vẻ khó khăn, đáp: – Chỉ là cậu ta luôn mãi dặn dò.
Nói rằng chuyện này nhất định phải gặp trực tiếp Tần phu nhân để đàm phán.
Nếu không được, thì cậu ta không mua nữa.
Ngô Phúc Vinh hơi sững sờ, nghi ngờ nhìn Lý Kỳ, nói: – Tiểu huynh đệ, cậu ở Túy Tiên Cư nhiều ngày như vậy, hẳn là cũng biết.
Phu nhân rất ít khi hỏi tới chuyện của Túy Tiên Cư.
Mọi việc ở đây vẫn là do lão hủ quản lý.
Cho nên thương lượng với lão hủ cũng như thương lượng với phu nhân.
Lý Kỳ mỉm cười: – Ngô đại thúc, cháu đương nhiên là tin tưởng chú rồi.
Nhưng vấn đề là, cháu cũng chỉ nhận ủy thác của người khác.
Nói thật chú bỏ qua cho.
Dù sao chú cũng chỉ là làm công.
Mà mua Túy Tiên Cư không phải là một số tiền nhỏ.
Nếu mà ngay cả đông gia của đối phương cũng không thấy.
Nếu chú là người bạn kia của cháu, chú sẽ yên tâm sao?
– Cậu nói cũng có lý.
Ngô Phúc Vinh gật đầu, tự hỏi một lúc, cau mày nói: – Cậu muốn gặp phu nhân, lão hủ có thể bố trí giúp cậu.
Tuy nhiên lão hủ có một điều kiện.
– Nếu chú muốn gặp trước người bạn kia của cháu, vậy thì cháu xin lỗi rồi.
Cháu tạm thời không thể đáp ứng chú.
Tuy nhiên, cháu có thể cam đoan với chú rằng.
Đợi sau khi gặp được phu nhân, cháu sẽ dẫn chú đi gặp cậu ta.
Chú cũng biết đậy, hiện tại trên người cháu không có bao nhiều tiền.
Việc trả tiền, còn phải giao cho cậu ta.
Lý Kỳ giang hai tay, cười nói.
Lý Kỳ đoán rất đúng.
Ngô Phúc Vinh thật đúng là muốn gặp người bạn kia của Lý Kỳ trước.
Nếu chuyện này là thật, ông ta tất nhiên sẽ đáp ứng dẫn Lý Kỳ đi gặp Tần phu nhân.
Hiện tại nghe Lý Kỳ nói như vậy, sắc mặt Ngô Phúc Vinh càng thêm khó xử.
Ông ta híp mắt, rơi vào trầm tư.
Lý Kỳ cũng không nóng nảy, tiếp tục ăn bánh bao.
Ngược lại Ngô Tiểu Lục bên kia thì cúi đầu, mặt mũi đầy ý cười xấu xa.
Còn thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt với Lý Kỳ, giống như biết cái gì đó.
Tuy nhiên Lý Kỳ làm như không thấy.
Một lát sau, Ngô Phúc Vinh thở dài, nói: – Được rồi, ta đáp ứng cậu.
Cậu tính toán khi nào thì đi? Hiện tại chỉ cần có một chút cơ hội, ông ta cũng không muốn bỏ qua.
– Càng nhanh càng tốt, tốt nhất là luôn bây giờ.
Lý Kỳ mỉm cười đáp.
Ngô Phúc Vinh trầm mặc một lát, nói: – Ừ, hiện tại ta đẫn cậu đi! Ông ta cũng muốn sớm giải quyết xong cọc tâm sự này.
– Vậy thì làm phiền đại thúc.
Lý Kỳ uống nốt ngụm canh, đứng lên, ném vài tiền đồng cho Tào đại nương, cười ha hả nói: – Nếu thím muốn buôn bán hưng vượng, thì cháu có thể bày cho thím một chiêu.
Buôn bán hưng vượng? Ánh mắt Tào đại nương lóe lên, hỏi: – Chiêu gì?
– Rất đơn giản, thím đợi năm ngày.
Đến lúc đó thím chỉ cần đặt thêm vài cái bàn lớn, chuẩn bị thêm nước trà.
Đảm bảo thím sẽ kiếm được gấp đôi hiện tại.
Lý Kỳ nói xong, cười ha ha.
Cũng không đợi Tào đại nương trả lời, liền cùng hai chú cháu Ngô Phúc Vinh rời đi.
– Đợi năm ngày? Hôm đó là ngày gì vậy?
Tào đại nương gãi đầu, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc, nhìn bóng lưng Lý Kỳ dần dần xa.
Lý Kỳ đi theo Ngô Phúc Vinh qua mấy ngã tư.
Rất xa nhìn thấy một đại trạch lớn.
Đại trạch này có tường cao ba thước, dày một mét.
Hai con sư tử bằng đá nặng trịch dựng trước cửa.
Cửa chính quét sơn màu đỏ chính đang đóng chặt.
Trên cửa là một tấm biển cực lớn có ghi “Tần phủ”.
Lý Kỳ ngẩng đầu, nhìn thoáng qua đại trạch này, khẽ thở dài một tiếng.
Trong mắt hắn, đại trạch này như một cái nhà giam chỉ có thời gian mới phá hủy được.
Chương 24: Tần Phu Nhân
DTV-EBOOK
Cốc cốc cốc!
Ngô Phúc Vinh gõ vòng sắt vài cái.
Chỉ trong chốc lát, cửa liền mở.
Người mở cửa là một tiểu cô nương tuổi chừng mười lăm mười sáu, mặc quần áo nha hoàn.
Khuôn mặt tròn tròn, lông mi cong, hai mắt rất to, để hai bím tóc.
– Ngô thúc.
Tiểu cô nương thấy là Ngô Phúc Vinh, vội vàng thi lễ.
– Ừ.
Ngô Phúc Vinh gật đầu, vội nói:
– Tiểu Đào, mau chào Lý công tử.
Tiểu Đào nhìn Lý Kỳ, đôi mắt hiện lên sự nghi hoặc, hơi cúi người hướng Lý Kỳ nói: – Nô tỳ bái kiến Lý công tử.
Lý Kỳ phất tay cười: – Xin chào Tiểu Đào cô nương! Trong mắt hắn, không có sự phân biệt chủ tớ gì cả.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Đào gặp phải cách chào hỏi như vậy, không khỏi khẽ cười.
Ngô Phúc Vinh đã nhìn quen mắt, hướng Tiểu Đào hỏi: – Đúng rồi, Tiểu Đào, phu nhân có trong phủ không?
Lý Kỳ cảm thấy lời này của Ngô Phúc Vinh có chút dư thừa.
Ngay cả cửa hàng của mình, vị phu nhân kia còn không tới, có thể tới nơi nào?
Quả nhiên, Tiểu Đào gật đầu đáp: – Phu nhân chính đang ở vườn sau tưới hoa.
Mời mọi người vào trong ngồi trước.
Bởi vì đối phương là Ngô Phúc Vinh, nên tự nhiên không cần phải thông báo.
Đi vào trong, ấn tượng đầu tiên của Lý Kỳ là quạnh quẽ.
Một cái sân to như vậy, ngoại trừ vài người mình ra, nửa cái thân ảnh cũng không thấy.
Giống như rất sợ người khác không biết trong này có một vị quả phụ.
Lý Kỳ không khỏi thở dài.
Ngô Tiểu Lục nhìn thấy Tiểu Đào, liền giống như ruồi thấy bánh ngọt.
Hưng phấn bám theo đuôi, kết quả đổi lấy cái liếc khinh khỉnh của Tiểu Đào.
Ngô Tiểu Lục bị tổn thương quay về bên cạnh Lý Kỳ.
Lý Kỳ thấy vẻ ủ rũ của Ngô Tiểu Lục, chỉ cảm thấy buồn cười, vỗ vai của cậu ta, nhỏ giọng nói: – Này, Lục Tử, có phải ngươi muốn tán tỉnh Tiểu Đào đúng không?
– Tán tỉnh? Ngô Tiểu Lục không hiểu hỏi.
– Ách, tán tỉnh có nghĩa là theo đuổi.
Ngươi nói cho Lý ca biết, có phải ngươi đang muốn theo đuổi Tiểu Đào phải không? Lý Kỳ dụ dỗ hỏi.
Ngô Tiểu Lục đỏ mặt, phủ nhận nói: – Làm gì có, tiểu đệ và Tiểu Đào rất thuần khiết.
Tiểu Đào có thuần khiết hay không, ta không rõ lắm.
Nhưng Ngô Tiểu Lục ngươi cũng xứng với hai chữ Thuần khiết? Lý Kỳ âm thâm khinh bỉ Ngô Tiểu Lục một phen, thở dài nói: – Nếu như vậy thì quên đi.
Ta vốn tính toán dạy ngươi vài tuyệt kỹ tán gái.
Ngô Tiểu Lục vòng vo con ngươi, cười lấy lòng hỏi: – Lý ca, tuyệt kỹ tán gái là cái gì?
– Tuyệt kỹ tán gái chính làNgươi hỏi làm gì? Không phải ngươi thích chơi thuần khiết với Tiểu Đào đó sao? Lý Kỳ nhịn cười nói.
– Trước kia là thế.
Nhưng hiện tại có sư phụ, đương nhiên phải theo học sư phụ rồi.
Ngô Tiểu Lục cười hì hì đáp. “Điều này cũng đúngKhông đúng, tiểu tử này đang nói đểu là lão tử không thuần khiết.
Má nó chứ, lão tử ngoại trừ không còn là xử nam ra.
Các phương diện khác đều thuần khiết vô cùng.” Lý Kỳ thầm giận, ngoài miệng thì thở dài: – Cũng được, vì một tiếng sư phụ của ngươi, ta sẽ dạy người vài cách.
Tuyệt kỹ tán gái, tổng cộng có ba điều kiện chính, hai điều kiện phụ trợ.
– Ba điều kiện chính, hai điều kiện phụ trợ? Ngô Tiểu Lục gãi đầu, buồn bực hỏi.
Lý Kỳ gật đầu: – Đúng vậy, ngươi nghe cho kỹ đây.
Ba điều kiện chính, đó là gan lớn, thận trọng, da mặt dày.
Hai điều kiện phụ trợ là tiền bạc và quyền lực.
Chỉ cần nhớ kỹ những điều kiện đó, ngươi tán cô nào, thì đổ cô đấy, bách chiến bách thắng, không lọt nửa cô.
– Khái khái khái!
Lý Kỳ vừa mới dứt lời, chợt nghe thấy tiếng ho khan liên tục bên cạnh.
Ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy khuôn mặt của Ngô Phúc Vinh đã đỏ bừng, đôi môi run rẩy.
“Chết cha! Lão già này nghe trộm mình nói từ nãy giờ”.
Tuy nhiên da mặt của Lý Kỳ cũng không phải làm bằng giấy.
Thấy Ngô Tiểu Lục đầy vẻ hoang mang, ho nhẹ một tiếng, nghiêm trang nói: – Lục Tử à, tuyệt kỹ tán gái này phải dựa vào một thời gian dài tích lũy kinh nghiệm, mới lĩnh ngộ được sự ảo diệu bên trong.
Nhớ năm đó ta cũng phải mất hẳn mười năm, mới lĩnh ngộ ra được hết.
Cho nên hiện tại ngươi không hiểu, cũng không sao.
– Vâng.
Ngô Tiểu Lục cái hiểu cái không, gật đầu.
Vừa đi vừa nói chuyện, bốn người đã tới phòng khách.
Ngô Phúc Vinh bảo Lý Kỳ trước chờ ở đây một lát.
Để ông ta đi trước thông báo với phu nhân một tiếng.
Sau đó ông ta liền đi cùng Tiểu Đào tới nội đường.
Ngô Phúc Vinh chân trước vừa đi, Ngô Tiểu Lục liền tới trước mặt Lý Kỳ, cười hì hì nói: – Lý ca, người bạn thân mà huynh nói kia, có phải chính là huynh không?
“Tiểu tử này làm sao biết?”.
Lý Kỳ giật mình, bật thốt lên:
– Làm sao ngươiNói bậy nói bạ, còn chưa mọc đủ lông thì biết cái gì.
Biến ra bên ngoài nghịch bùn đi.
Đỡ ở đây nhìn chướng mắt.
Ngô Tiểu Lục thè lưỡi, không dám hỏi lại.
Nhưng trên mặt lại biểu lộ vẻ không cho là đúng.
Lý Kỳ biết không thể lừa được tiểu tử này, cũng không giải thích nhiều, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh.
Xem ra mình quản giáo tiểu tử này vẫn chưa nghiêm.
Tuy nhiên không sao, về sau còn có nhiều thời gian mà.
Qua chừng một chén trà, Ngô Phúc Vinh đi ra từ bên trong, vẫy tay gọi lại Lý Kỳ: – Tiểu huynh đệ, phu nhân cho mời, mau đi theo ta.
Lý Kỳ âm thầm mừng rỡ, đáp ứng đi theo Ngô Phúc Vinh.
Ngô Phúc Vinh dẫn Lý Kỳ đi tới trước một cánh cửa, thấp giọng dặn dò: – Tiểu huynh đệ, gặp phu nhân chớ nói lung tung đấy.
“Nói lung tung là nói thế nào? Ai quy định?”.
Lý Kỳ mỉm cười, đáp: – Ngô đại thúc cứ yên tâm, cháu biết rồi.
Ngô Phúc Vinh gật đầu, sau đó gõ cửa ba cái, cung kính nói: – Phu nhân, Lý công tử đã tới.
– Mời vào.
Bên trong truyền tới tiếng của Tiểu Đào.
Ngô Phúc Vinh đẩy cửa, dẫn theo Lý Kỳ đi vào trong.
Trong phòng rất rộng rãi, thu thập sạch sẽ.
Mùi đàn hương lượn lờ, làm cho tinh thần người ta thoải mái.
Hai bên đặt bốn chiếc ghế.
Phía trước là một cái bình phong thêu hình hoa sen.
Một thiếu phụ mỹ mạo tuổi chừng ba mươi ngồi trước tấm bình phong.
Nha hoàn Tiểu Đào thì cung kính đứng bên cạnh thiếu phụ.
Khi ánh mắt của Lý Kỳ rơi vào người thiếu phụ, thì không thể chuyển đi được nữa.
Nàng mặc một bộ áo dài màu trắng, đôi lông mày nhỏ gọn giương lên, làn da nhẵn nhụi như tuyết, dáng người đẫy đà, thần sắc đoan trang thong dong.
Đặc biệt là đôi mắt sáng ngời thanh tịnh kia.
Phảng phất như có ma lực, làm cho người ta say mê trong đó.
Mà ngay cả vầng trán có vẻ ưu thương, cũng rất mê người.
Đối với người theo chủ nghĩa nam nhân như Lý Kỳ mà nói, càng là hấp dẫn trí mạng.
Ngô Phúc Vinh thấy Lý Kỳ hai mắt đăm đăm nhìn phu nhân, sắc mặt trở nên khó coi, vội vàng nhỏ giọng hô: – Tiểu huynh đệ, tiểu huynh đệ.
– À, có chuyện gì? Lý Kỳ nao nao, lập tức hồi phục tinh thần.
Trong lòng không ngừng kêu khổ.
Đúng là dọa người mà.
Mỹ nữ nào mà mình chưa từng gặp qua.
Sao lại bị thiếu phụ này mê hoặc đến thế.
Thật là kỳ quái! Liền tiến lên phía trước, hành lễ: – Tại hạ Lý Kỳ, mạo muội tới bái phỏng.
Nếu có chỗ đắc tội, mong phu nhân thứ lỗi.
Cho dù dùng cái mông để nghĩ, cũng biết thiếu phụ này chính là đại lão bản của Túy Tiên Cư Tần phu nhân.
Chỉ có điều Tần phu nhân này còn trẻ tuổi, xinh đẹp hơn trong tưởng tượng của Lý Kỳ nhiều lắm.
Chương 25: Trả Tiền Theo Định Kỳ
DTV-EBOOK
Đối với sự thất thố của Lý Kỳ, Tần phu nhân âm thầm nhíu mày.
Tuy nhiên cũng không biểu lộ ra, hơi gật đầu, thản nhiên nói: – Mời Lý công tử ngồi.
– Đa tạ phu nhân! Lý Kỳ ngồi xuống một cái ghế ở bên phải, thở dài một hơi, không dám nhìn vị Tần phu nhân kia nữa.
Trong lòng cảm thán:”Mẹ nó chứ, ngay cả thanh âm cũng dễ nghe như vậy.
Khó trách ngày nào cũng trốn trong nhà.
Nếu như đi ra ngoài đường, chả phải câu dẫn người ta phạm tội sao.”
Ngô Phúc Vinh được sự đồng ý của Tần phu nhân, mới ngồi đối diện Lý Kỳ.
Đợi cho Tiểu Đào rót trà cho Lý Kỳ và Ngô Phúc Vinh, Tần phu nhân mới nhàn nhạt hỏi: – Lý công tử, vừa rồi ta nghe Ngô thúc nói, ngươi có một người bạn muốn mua Túy Tiên Cư?
“Đổ mồ hôi! Cô nàng này muốn bán điếm đến điên rồi sao? Ngay cả câu khách sáo cũng không cần, liền đi thẳng vào câu chuyện.” Những lời này của Tần phu nhân, khiến cho Lý Kỳ nguyên bản còn muốn khách sáo lôi kéo cảm tính phải buồn bực.
Hắn đứng dậy, đầu tiên là ôm quyền hướng Ngô Phúc Vinh nói: – Thực xin lỗi Ngô đại thúc, cháu chưa nói thật với chú.
Ngô Phúc Vinh vừa nghe thấy vậy, sắc mặt liền thay đổi, đứng dậy hỏi: – Tiểu huynh đệ, cậu nói vậy là có ý gì?
– Chú cứ bĩnh tình, đừng vội.
Nói xong, liền xoay người hướng Tần phu nhân: – Phu nhân, thực ra người bạn thân kia chỉ là do tại hạ bịa đặt ra.
Chứ người thực sự muốn mua Túy Tiên Cư chính là tại hạ.
Cho dù nằm mơ Ngô Phúc Vinh cũng không nghĩ ra, Lý Kỳ lại muốn mua Túy Tiên Cư.
Điều này thật là bất khả tư nghị ().
Sững sờ nửa ngày, mới hồi phục tinh thần, kinh ngạc nói: – Tiểutiểu huynh đệ, cậu nói cậu muốn mua Túy Tiên Cư? ( Không thể tưởng nổi)
– Đúng vậy! Lý Kỳ gật đầu nói.
– Điều này
Ngô Phúc Vinh liếc nhìn Tần phu nhân, thấy sắc mặt của nàng có vẻ không vui.
Trong lòng không ngừng kêu khổ, lập tức đến bên cạnh Lý Kỳ, nhỏ giọng nói: – Tiểu huynh đệ, cậu đúng là hồ đồ.
Mau xin lỗi phu nhân đi.
Lý Kỳ có bao nhiêu tài sản, ông ta rất rõ ràng.
Không chỉ nói muốn mua Túy Tiên Cư, mà ngay cả khả năng chi trả sinh hoạt cũng phải đánh dấu hỏi.
Lý Kỳ lộ vẻ kinh ngạc nói: – Cớ gì chú nói ra lời ấy? Cháu rất nghiêm túc mà.
– Nhưng cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Ngô Phúc Vinh rất nhanh đầu đầy mồ hôi.
Hiện tại ông ta rất hối hận dẫn Lý Kỳ tới gặp Tần phu nhân.
Lý Kỳ mỉm cười, đáp: – Ngô đại thúc, chú không cần phải lo lắng điều này, cháu tự có biện pháp.
Tần phu nhân thấy hai người này thì thầm trước mặt mình, trong lòng sinh nghi, ho nhẹ một tiếng, hỏi: – Lý công tử, vừa rồi ngươi nói muốn mua Túy Tiên Cư?
Lý Kỳ gật đầu: – Đúng vậy thưa phu nhân.
Tần phu nhân cau mày, nhìn sang Ngô Phúc Vinh.
Thấy ông ta cũng lộ vẻ không hiểu ra sang.
Liền hướng Lý Kỳ nói: – Lý công tử, chuyên của ngươi, mấy ngày nay ta đã nghe Ngô thúc nói qua.
Ngươi nói ngươi muốn mua Túy Tiên Cư, nhưng theo ta được biết, ngươi
Tần phu nhân muốn nói lại thôi.
Lý Kỳ tự nhiên biết nàng ta đang nể mặt mình, cũng biết nàng muốn nói cái gì, cười ha hả trả lời: – Phu nhân, có phải người muốn nói.
Một kẻ lang thang trên không có ngói che thân, dưới không có đất cắm dùi như tôi, đòi tiền không có tiền, muốn thế không có thế.
Dựa vào cái gì mua được Túy Tiên Cư phải không?
Trong mắt Tần phu nhân hiện lên một tia kinh ngạc.
Rõ ràng không ngờ rằng Lý Kỳ lại nói thẳng như vậy.
Tuy nàng không nói những lời đó, nhưng ý tứ cũng không sai biệt lắm.
Bởi vậy hơi gật đầu.
– Phu nhân nghĩ cũng không sai.
Không dốt gạt người, toàn bộ gia sản của Lý Kỳ chỉ còn lại hai mươi ba lượng bạc mà thôi.
Chỉ sợ ngay cả nhà xí của Túy Tiên Cư cũng mua không nổi Lý Kỳ giang tay, cười tự giễu.
“Vừa nãy thì nói muốn mua Túy Tiên Cư, hiện tại lại nói mình không có bạc.
Ngươi không phải có ý khi dễ ta là quả phụ đấy chứ?”.
Dù một người có tính tình đạm bạc như Tần phu nhân, cũng khó tránh khỏi tức giận, cau mày nói: – Đã như vậy, chúng ta có gì phải thảo luận?
Rất rõ ràng, Tần phu nhân đã hạ lệnh đuổi khách.
– Chậm đã!
Lý Kỳ vội vàng giơ tay lên.
Nếu cứ như vậy rời đi, vậy thì mấy ngày vất vả vừa qua đều coi như uổng phí, vội nói: – Phu nhân, xin người trước nghe tôi nói hết.
Đến lúc đó nếu phu nhân còn cảm thấy không ổn, muốn đuổi khách cũng không muốn.
Tần phu nhân thấy dáng vẻ Lý Kỳ hào hoa phong nhã, nói chuyện rất hào phóng dễ nghe.
Không hề giống những tên lưu manh vô lại.
Ngoại trừ lúc đầu thấy mình có chút thất thố ra, về sau cư xử rất chừng mực.
Nên liền cho hắn một cơ hội, thản nhiên nói: – Ngươi cứ trình bày đi.
Lý Kỳ nghe thấy, âm thầm thở phào, hướng Ngô Phúc Vinh hỏi: – Ngô đại thúc, cháu nhớ mấy ngày hôm trước có nghe chú nói.
Giá trị thực của Túy Tiên Cư là tám nghìn xâu.
Mà hiện tại người mua duy nhất chỉ trả bốn nghìn xâu.
Không biết chuyện đó có thật hay không?
Đây là một ít cơ mật buôn bán.
Ngô Phúc Vinh sở dĩ nói với Lý Kỳ, cũng là vì trong lòng không phòng bị.
Nhưng hiện tại, ông ta rất hối hận, không yên nhìn Tần phu nhân, gật đầu, bất đắc dĩ nói: – Đúng vậy.
Lý Kỳ thấy vẻ khó xử của Ngô Phúc Vinh, trong lòng rất áy náy.
Sở dĩ hắn không muốn đàm phán với Ngô Phúc Vinh, thực ra cũng vì suy nghĩ cho ông ta.
Dù sao với quan hệ của hai người bọn họ mà lại đàm phán.
Bất kể là Tần phu nhân hay là Ngô Phúc Vinh, đều là không công bằng.
Thậm chí sẽ khiến cho Tần phu nhân nghi ngờ Ngô Phúc Vinh.
Cho nên hắn mới chọn việc gặp trực tiếp Tần phu nhân để nói chuyện.
– Tốt, vậy chúng ta cứ dùng tám ngàn xâu để tính toán.
Hiện tại ta nguyện ý giao ra bốn nghìn xâu mua một nửa cổ phần của Túy Tiên Cư.
À, nói cách khác, ta giao bốn nghìn xâu cho phu nhân.
Sau này Túy Tiên Cư do hai chúng ta mỗi người sở hữu một nửa.
Không biết phu nhân thấy thế nào? Lý Kỳ khẽ cười hỏi.
“Điều này nếu là thật, đương nhiên là được! Nhưng hiện tại ngay cả bốn trăm lượng ngươi cũng không có, nói lời này ai tin?”.
Ngô Phúc Vinh càng nghe càng hồ đồ, hỏi: – Tiểu huynh đệ, vừa rồi cậu nói cậu chỉ có hai mươi ba lượng bạc.
Không biết cậu có thể lấy đâu ra bốn nghìn xâu tiền? Thực ra ngay cả việc Lý Kỳ có hai mươi ba lượng bạc trên người hay không, ông ta cũng hoài nghi.
– Đây là việc tiếp theo mà cháu muốn nói.
Lý Kỳ cười nhạt, đáp: – Thực không dám dấu diếm.
Nếu bảo cháu giao bốn ngàn xâu ngay bây giờ, cháu tự hỏi là không làm được.
Cho nên cháu tính toán trả theo định kỳ.
– Trả theo định kỳ? Tần phu nhân nghi ngờ hỏi. – Không sai, trả theo định kỳ, tên như ý nghĩa.
Chính là chia đều trả dần bốn nghìn xâu kia.
Mỗi tháng hoặc là mỗi quý trả một phần.
Song phương có thể ký kết khế ước trước.
Trên khế ước sẽ ghi rõ bao lâu trả một lần.
Một lần trả bao nhiêu.
Quy đinh đến lúc nào thì hoàn thành.
Lý Kỳ giải thích đơn giản.
Nhưng về lợi tức, hắn không nhắc một chữ.
HIện tại là Tần gia vội vã muốn bán.
Hắn không nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, là đã rất nể tình rồi.
Chương 26: Đàm Phán (1)
DTV-EBOOK
Trà tiền theo định kỳ này đúng là một ý kiến hay.
Chưa nói tới Lý Kỳ nói thật không hay không.
Chỉ bằng nghĩ ra được cách trả tiền như vậy, cũng khiến Tần phu nhân và Ngô Phúc Vinh thay đổi cách nhìn với hắn.
– Nhưng không biết Lý Kỳ tính toán mất bao lâu thì trả hết nợ.
Tần phu nhân hỏi.
Thực ra nàng cũng không phải thiếu tiền.
Trả bốn nghìn xâu ngay bây giờ, hay là về sau trả, nàng không vội.
Nhưng ngươi cũng không thể kéo dài tới một vạn năm chứ.
Về điểm này, Lý Kỳ đã tính toán rõ ràng, duỗi một đầu ngón tay, đáp: – Thời gian là một năm.
Hai tháng đầu, mỗi tháng một trăm xâu.
Những tháng còn lại, mỗi tháng 380 xâu.
Còn chi tiêu của Túy Tiên Cư thì tính hết vào tại hạ.
Trừ cái đó ra, hàng năm phu nhân có thể có được một nửa lợi nhuận của Túy Tiên Cư.
Tôi cam đoan tuyệt đối sẽ không kém năm nghìn xâu.
Lý Kỳ trực tiếp khai ra cái giá khiến Tần phu nhân và Ngô Phúc Vinh rất khó cự tuyệt.
Kỳ thực phong cách buôn bán mạnh mẽ chớp nhoáng của Lý Kỳ rất giống với cha vợ của hắn.
Chỉ cần tìm được đúng mục tiêu, vậy thì toàn lực tấn công.
Cò kè mặc cả? Vậy thì xin lỗi rồi, ta không có thói quen này.
Không nỡ hài tử, sao có thể bắt được sói.
Liên tục những điều kiện ưu đãi, khiến cho Tần phu nhân và Ngô Phúc Vinh cũng phải choáng váng.
Giá tiền này so với giá tiền mà Thái viên ngoại trả, không biết tốt hơn bao nhiêu lần.
Có được tiền, Túy Tiên Cư cũng được bảo vệ, mà lại có thể kiếm lợi lâu dài.
Nhưng trên đời này có chuyện tốt như vậy sao? Ngô Phúc Vinh vẫn cảm thấy có chút lo lắng, hỏi: – Tiểu huynh đệ, nếu đúng như lời cậu nói, vậy thì cũng chưa hẳn là không thể.
Nhưng chỉ dựa vài tờ khế ước, vẫn rất khó khiến phu nhân tin tưởng cậu.
– Ngô thúc nói không sai.
Tần phu nhân gật đầu.
Chính xác, trước mắt Lý Kỳ coi như là một kẻ lang thang không nhà để về.
Chỉ bằng vào một tờ khế ước, cũng chưa chứng tỏ được gì.
Đến lúc đó Lý Kỳ rời đi, vậy thì Ngô Phúc Vinh cũng không làm gì được hắn.
Lý Kỳ cười nói: – Điều này đơn giản.
Ngoại trừ bốn nghìn xâu mà tôi vừa mới đề cập.
Tôi còn cam đoan, trong vòng mười lăm ngày, sẽ giúp Túy Tiên Cư lợi nhuận một nghìn xâu.
Đến lúc đó mà phu nhân vẫn chưa yên tâm.
Vậy thì tôi có thể giao cho phu nhân năm trăm xâu trước.
– Ngươi nói ngươi có thể kiếm được một nghìn xâu trong vòng mười lăm ngày?
Tần phu nhân kinh ngạc hỏi.
Lý Kỳ khẳng định: – Đúng vậy.
Nếu phu nhân không tin, chúng ta có thể ghi rõ điều này và trong khế ước.
Chẳng lẽ ngay cả mười lăm ngày mà phu nhân cũng không đợi được sao? Một bước này có thể nói là một bước quan trọng nhất đối với Lý Kỳ.
Nếu làm không được, cho dù Tần phu nhân có thể tiếp nhận điều kiện của hắn.
Hắn cũng không thể tiếp tục làm.
Bởi vì hắn căn bản không có tiền vốn.
Lý Kỳ nói những lời này, nghe vào tai Ngô Phúc Vinh, không khác gì người si nói mộng.
Mười lăm ngày lãi một nghìn xâu.
Cho dù Túy Tiên Cư lúc ở thời kỳ cực thịnh, cũng chưa từng đạt tới thành tích đó.
Huống hồ hiện tại thanh danh của Túy Tiên Cư đã rơi xuống đáy.
Cho dù ngươi có bản lãnh bằng trời, chỉ sợ cũng khó nhất phi trùng thiên.
Đương nhiên, thành tích đó, đối với những quán ăn năm sao thời Bắc Tống như Phan Lâu, Phỉ Thúy Hiên mà nói, cũng không tính là cái gì.
– Tiểu huynh đệ, những lời này có vẻ quá phóng đại rồi.
Ngô Phúc Vinh hoài nghi nói.
“Cái gì mà phóng đại, ý của ông chắc chắn là bảo ta khoác lác”.
Lý Kỳ tự tin cười đáp: – Ngô đại thúc, chú có điều không biết.
Đây mới chỉ là phỏng chừng của cháu mà thôi.
Nếu mà cháu nói ra con số thật trong đầu cháu, chỉ sợ hai người sẽ đuổi cháu ra ngoài.
Phỏng chừng? Ngô Phúc Vinh rõ ràng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, hai mắt trợn tròn hỏi: – Cậu dự tính là bao nhiêu?
– Vẫn chưa nói ra được.
Đến lúc đó hai người sẽ biết.
Lý Kỳ cười cao thâm.
Mặc kệ Lý Kỳ có phải là khoác lác hay không.
Chỉ cần hắn trong vòng mười lăm ngày lợi nhuận được một nghìn xâu, Ngô Phúc Vinh cũng đã thỏa mãn rồi.
Tần phu nhân hỏi: – Vậy ngươi chuẩn bị làm như thế nào?
Lý Kỳ cười áy náy, nói: – Xin lỗi phu nhân, điều này tạm thời tôi không thể nói ra được.
Tần phu nhân nhíu mày.
Hôm nay nàng nhíu máy còn nhiều hơn một tháng.
Có thể nghĩ, Lý Kỳ mang tới cho nàng không ít phiền não.
À, không đúng, hẳn là kinh hỉ.
“Tiểu tử này đúng là thích làm người khác tò mò.
Xâu đủ khâu vị, rồi cuối cùng cái gì cũng không chịu nói”.
Ngô Phúc Vinh lo lắng hỏi: – Tiểu huynh đệ, nơi này không có người ngoài, có gì mà không thể nói.
Cái này không chịu nói, cái kia cũng không chịu nói, cậu bảo phu nhân tin tưởng cậu thế nào?
– Đúng vậy.
Việc này đâu phải là việc nhỏ.
Nếu ngươi không chịu nói, ta làm sao dám đáp ứng ngươi? Tần phu nhân gật đầu đồng ý.
“Mịa! Hai người các ngươi sợ là nhầm đối tượng rồi.
Ta hy vọng hợp tác với các ngươi, cũng không phải là ta cầu các ngươi thu lưu ta.
Nếu ta tiết lộ toàn bộ kế hoạch của ta cho các ngươi.
Đến lúc đó các ngươi một cước đá ta ra ngoài, ta tìm ai mà khóc? Thấy nhiều hạng người kinh doanh rồi, còn chưa thấy hạng người kinh doanh gà mờ như vậy.”
Lý Kỳ làm ra vẻ thất vọng, ôm quyền hướng Tần phu nhân nói: – Đã như vậy thì coi như chuyện hôm nay không xảy ra.
Xin lỗi đã quấy rầy, cáo từ.
Nói xong, lại hướng Ngô Phúc Vinh hành lễ.
Sau đó thì xoay người đi tới hướng cửa ra vào.
Đang nói chuyện yên lành, không ngờ Lý Kỳ nói đi lại đi.
Chuyển biến nhanh như vậy khiến cho Ngô Phúc Vinh và Tần phu nhân nhất thời sững sờ. 1!
2!
32 rưỡi.
– Tiểu huynh đệ, khoan đã.
Đợi Lý Kỳ sắp bước ra cửa, Ngô Phúc Vinh chợt hô.
“Fuk! Sớm gọi thì chết ai! Khiến cho mình suýt nữa tim đập ra ngoài.” Lý Kỳ thầm thở phào một cái, tuy nhiên vẻ mặt vẫn bình tĩnh, xoay người hỏi: – Ngô đại thúc, còn có việc gì không?
Ngô Phúc Vinh cười ngượng ngùng, nói: – Tiểu huynh đệ, vừa rồi ta và phu nhân cũng chỉ là hiếu kỳ mà thôi.
Nếu cậu không muốn nói, vậy thì khẳng định có lý do của cậu.
Việc buôn bán phải nên coi trọng nghĩa khí chứ.
Coi trọng nghĩa khí, không biết phải tới ngày nào tháng nào.
Lý Kỳ quăng ánh mắt hỏi thăm về phía Tần phu nhân.
Thấy hai má nàng ửng đỏ sắp chảy ra nước, cực kỳ mê người.
Hắn thở dài, thầm nghĩ:”Thôi, nể nàng xinh đẹp như tiên nữ, không làm khó nàng nữa”.
Liền trở về, ủy khuất nói: – Ngô đại thúc, chúng ta buôn bán, coi trọng nhất là chữ tín.
Nếu hai vị không tin tôi, vậy thì không làm cũng được.
Để tránh tổn thương hòa khí.
Tuy nhiên, làm ăn là làm ăn, ân tình của chú, cháu sẽ không quên.
Ngô Phúc Vinh đỏ mặt, gật đầu nói: – Cậu nói đúng, là do lão hủ quá nôn nóng.
– Thực ra tại hạ cũng có chỗ không đúng.
Lý Kỳ cười ngượng ngùng, sau đó hướng Tần phu nhân, nói: – Phu nhân không tin tại hạ, là nhân chi thường tình.
Cho dù đổi thành bất kỳ người nào, cùng một người lần đầu tiên gặp mặt nói chuyện làm ăn, đều phải thận trọng lo lắng.
Nếu vừa rồi tại hạ có chỗ nào không đúng, mong phu nhân thông cảm cho.
Chương 27: Đàm Phán (P2)
DTV-EBOOK
Lời này có thể nói là rất nể mặt Tần phu nhân.
Thực ra vài điều kiện mà Lý Kỳ vừa đề nghị, rất hợp với tâm ý của Tần phu nhân.
Dù sao Túy Tiên Cư cũng là tổ nghiệp của Tần gia.
Nàng cũng không muốn nó bị suy bại trong tay của mình.
Vốn nàng đã tuyệt vọng, nhưng Lý Kỳ xuất hiện, lại mang cho nàng một tia sáng.
Huống hồ mười lăm ngày cũng không dài lắm.
Đến lúc đó nếu Lý Kỳ không lấy ra được một nghìn xâu, vậy thì tính toán hướng đi khác cũng không muộn.
Dù sao không phải nàng chi tiền.
Túy Tiên Cư cũng không dời đi đâu được.
Cho nên nàng hơi gật đầu, nói: – Được rồi, nếu sau mười lăm ngày, ngươi có thể lấy ra một nghìn xâu, ta sẽ đáp ứng giao một nửa cổ?
Lý Kỳ nhịn cười nói: – Phu nhân, là cổ phần.
Tần phu nhân đỏ mặt, gật đầu: – Giao một nửa cổ phần của Túy Tiên Cư cho ngươi.
Lý Kỳ vung tay, cười nói: – Phu nhân, nói thôi chưa đủ.
Tôi nghĩ chúng ta trước lập điều khoản.
Trên điều khoản ghi rõ thời gian chi trả và số lượng.
Còn có điều kiện song phương.
Nếu phu nhân vẫn chưa yên tâm, ở đầu điều khoản chúng ta có thể ghi rõ.
Nếu trong mười lăm ngày tôi lấy ra được một nghìn xâu, vậy thì điều khoản mới có hiệu lực.
Còn không thì coi như giấy vụn.
Đương nhiên, không phải là tôi không tin nhân phẩm của phu nhân.
Chỉ là có điều khoản này, đến lúc đó làm việc gì, cũng có thứ để so sánh.
Như vậy mới có lợi cho tất cả mọi người.
“Tiểu tử này, nói nhiều như vậy, đơn giản là không tin tưởng mình.
Sợ mình đổi ý.
Còn nói một cách đường hoàng, đúng là một con tiểu hồ ly chính cống”.
Dù Tần phu nhân không hiểu việc buôn bán, nhưng cũng không phải là người ngốc.
Nàng lý giải sự băn khoăn của Lý Kỳ.
Chỉ là nàng càng cảm thấy kinh ngạc với Lý Kỳ hơn.
Tuổi không lớn, nhưng ăn nói cẩn thận, hơn nữa đầu đầy kỳ tư diệu tưởng, làm cho người ta không thể phản bác được.
Nàng khẽ thở dài: – Ngươi nói cũng có lý.
Lý Kỳ thấy Tần phu nhân động tâm, liền rèn sắt khi còn nóng: – Còn có
Nhưng lời vừa mới ra khỏi mồi, đã bị Tần phu nhân cắt đứt.
Lông mày giương lên, hỏi: – Còn có?
Lý Kỳ cười hắc hắc:
– Đúng vậy, ngoại trừ trả tiền theo định kỳ ra, tại hạ còn có mấy yêu cầu.
– Còn có yêu cầu gì? Tần phu nhân không vui hỏi.
“Mịa! Hỏi vậy là có ý gì? Hai người hợp tác, ngay cả yêu cầu ta cũng không thể nhắc tới.
Vậy thì hợp tác cái chim à? Cho dù ta là người làm công, cũng có quyền yêu cầu mức lương của mình chứ”.
Nhưng ngữ khí của Tần phu nhân lại khiến cho Lý Kỳ cảm thấy giống như mình rất xin lỗi nàng vậy.
Ngượng ngùng cười nói: – Ừ, còn có mấy yêu cầu nhỏ.
Tiểu tử này đúng là đáng ghét.
Tần phu nhân cau mày: – Nói nghe xem.
Lý Kỳ nghiêm mặt đáp: – Đầu tiên, tôi muốn có quyền cao nhất ở Túy Tiên Cư.
Tất cả mọi việc lớn nhỏ ở Túy Tiên Cư đều phải nghe theo sự sắp xếp của tôi.
Tiếp theo, chuyện hôm nay phải giữ bí mật, tuyệt đối không thể lộ ra ngoài.
Nói cách khác, phu nhân vẫn là đông gia duy nhất của Túy Tiên Cư.
Mà tôi chỉ là một đầu bếp của quán.
Cuối cùng, chính là phu nhân phải đích thân ra mặt quản lý sinh ý của Túy Tiên Cư.
Quyết không thể giống như trước kia, giao tất cả mọi việc cho Ngô đại thúc hoặc là tại hạ.
Tần phu nhân nghe xong, đôi lông mày đen nhíu chặt, hơi tỏ vẻ băn khoăn.
Tự hỏi một lúc, mới nói: – Hai điều kiện đầu không phải vấn đề.
Chỉ là điều kiện cuối cùng, ta nghĩ Ngô thúc thay mặt ta là được.
Lời này của Tần phu nhân khiến cho Lý Kỳ có chút trở tay không kịp.
Hắn vốn cho rằng Tần phu nhân cho dù có phản đối.
Cũng là phản đối điều đầu tiên.
Chưa từng nghĩ tới, Tần phu nhân lại băn khoăn điều thứ ba.
Dù điều thứ ba này thoạt nhìn râu ria, nhưng Lý Kỳ cũng không có ý nhượng bộ.
Một nữ nhân xinh đẹp như vậy, nếu đứng ở trong tiệm, còn thu hút thực khách hơn những món ăn ngon.
Sẵn có tốt như vậy, nếu như không cần, đúng là lãng phí của trời.
Lý Kỳ lắc đầu cười nói: – Tục ngữ nói rất hay, “Rắn không đầu sao sống được”.
Có nhiều thứ có thể thay thế, nhưng có nhiều thứ lại không thể.
Nói cho cùng Ngô đại thúc cũng chỉ là một người làm công.
Không phải là đông chủ thực sự của Túy Tiên Cư.
Chú ấy ra mặt và phu nhân ra mặt, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Phu nhân giống như xương sống của Túy Tiên Cư.
Mà Ngô đại thúc thì là trợ thủ đắc lợi của phu nhân.
Ta cam đoan, chỉ cần phu nhân đứng ở trong tiệm, dù cho không nói một câu.
Các nhân viên trong Túy Tiên Cư sẽ tăng mạnh nhiệt tình.
Đương nhiên, không phải ta muốn phu nhân suốt ngày đứng ở trong tiệm.
Ta chỉ hy vọng phu nhân có thể thỉnh thoảng tới tiệm động viên người làm.
Để cho bọn họ biết rõ rằng, cho dù trời có sập, cũng có phu nhân chống đỡ.
Mấy lời vỗ mông ngựa này, Ngô Phúc Vinh đứng bên cạnh nghe thấy phải đỏ bừng mặt.
Tuy nhiên ông ta rất tán thành với lời của Lý Kỳ.
Nếu Tần phu nhân có thể tiếp quản Túy Tiên Cư, như vậy áp lực trên vai của ông ta cũng sẽ nhỏ đi rất nhiều.
Liền lặng lẽ hướng Lý Kỳ giơ lên ngón tay cái.
Lý Kỳ liếc nhìn Ngô Phúc Vinh chính đang cười vụng trộm, trong lòng tức giận khó nhịn.
Lão gia hỏa này, đến thời điểm mấu chốt, thì chỉ biết rút đầu rụt cổ như con rùa đen, đứng đằng sau giả ngố.
Chứ thật trong lòng cũng rất muốn Tần phu nhân đứng ra tiếp quản sinh ý của Túy Tiên Cư.
Đây là lần đầu tiên Tần phu nhân nghe được nịnh hót như vậy, liền mắc cỡ tới mặt đỏ mang tai, do dự: – Ngươi nói có chút đạo lý.
Chỉ làchỉ là vong phu thi cốt chưa hàn, một quả phụ như ta lại xuất đầu lộ diện.
Chỉ sợ khiến người ta nói ra nói vào.
Không chừng còn liên lụy tới thanh danh của Túy Tiên Cư.
“Đã chết hơn hai năm rồi còn thi cốt chưa hàn? Đến hiện tại mới lo lắng tới thanh danh của Túy Tiên Cư, sao lúc trước không thấy vậy.”
Lý Kỳ bất đắc dĩ, chỉ có thể tiếp tục khuyên: – Chuyện của tôn phu, tại hạ đã được nghe nói.
Nhưng người chết không thể sống lại.
Tin rằng tôn phu trên trời có linh thiêng, cũng hy vọng phu nhân có thể sống cuộc đời vui vẻ.
Không cần phải tránh trong nhà cao cửa rộng này, ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt.
Huống hồ tôi thấy phu nhân xuân xanh mới chỉ hai mươi.
Tuổi trẻ còn dài mà, chẳng lẽ muốn lãng phí như vậy.
Thế giới bên ngoài có đầy điều thú vị.
Sao phu nhân không thử đi ra ngoài cánh cửa, trải nghiệm cuộc sống mới.
Mọi ngượi đều vì chính mình mà sống.
Phu nhân cần gì phải để ý tới cái nhìn của thế gian.
Chỉ cần mình sống sao cho vui vẻ là được.
Xuân xanh? Hai mươi? Hiện tại Ngô Phúc Vinh đã bội phục Lý Kỳ đến ngũ thể dập đầu.
Tiểu tử này một khi nịnh họt, đúng là trôi chảy như nước, không phân biệt được thật giả.
Không chỉ Ngô Phúc Vinh, mà ngay cả nha hoàn Tiểu Đào cũng nhìn Lý Kỳ với vẻ sùng bái.
Không khí có vẻ cổ quái! Lý Kỳ bỗng cảm thấy một tia khí lạnh ập tới, liền rùng mình một cái.
Vụng trộm nhìn sang Tần phu nhân.
Thấy mặt mũi nàng tràn đầy lửa giận.
Môi son cắn chặt, khuôn mặt đỏ bừng.
Bộ ngực đầy đặn phập phồng.
Đôi mắt đẹp như nước mùa thu kia chính đang phẫn nộ nhìn mình.
Chương 28: Bài Học Đầu Tiên
DTV-EBOOK
Tức giận mà cũng đẹp như vậy, cô nàng này quả thực là mỹ nữ hại nước hại dân.
Lý Kỳ bị đôi mắt phẫn nộ của Tần phu nhân nhìn thấy khó chịu.
Dứt khoát buông da mặt, cũng không kiêng sợ đánh giá Tần phu nhân từ trên xuống dưới. “Chẳng lẽ chỉ mình ngươi biết thưởng thức? Ha ha, ta cũng biết!”
So ai da mày dày hơn? Tần phu nhân rõ ràng không phải là đối thủ của Lý Kỳ.
Bị đôi mắt nóng rực của Lý Kỳ nhìn soi mói, cuối cùng Tần phu nhân vẫn phải khuất phục, quay đầu đi, hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: – Việc này liên quan tới sự hưng suy, vinh nhục của Tần gia chúng ta.
Ta muốn thương lượng với Ngô thúc trước.
Làm phiền Lý công tử tới phòng khách chờ một lát.
– Vậy thì tại hạ chờ đợi tin tức tốt của phu nhân.
Lý Kỳ mỉm cười, ôm quyền đáp.
Hắn biết Tần phu nhân chỉ muốn vãn hồi chút mặt mũi. “Không phải mặt mũi sao, ngươi muốn bao nhiêu, ta cho ngươi bấy nhiêu.
Dù sao da mặt ta rất dày”.
Đi vào phòng khách, Lý Kỳ không ngừng lau mồ hôi.
Lần đàm phán này đúng là con mẹ nó mệt mỏi.
Khó trách mỗi lần cha của Tinh Đinh gặp khách khứa trở về, đều lôi mình đi thư giãn.
Lẽ nào đêm nay mình cũng tới kỹ viện dạo chơi vài vòng? Ừ, đây là một biện pháp tốtMà thôi, hiện tại đang thiếu tiền, kỹ viện lại là chỗ tiêu pha lãng phí.
Vẫn là đợi kiếm được tiền rồi tới đó cũng không muộn.
– Lý ca, mọi người thương lương thế nào rồi? Ngô Tiểu Lục thấy Lý Kỳ đi ra, liền vội vàng đi tới hỏi.
Lý Kỳ nhìn cậu ta, lắc đầu nói:
– Còn chưa biết.
Tuy nhiên, chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không được kể cho bất kỳ ai, biết chưa?
– Biết rồi, biết rồi, huynh cứ yên tâm.
Miệng của tiểu đệ kín lắm.
Ngô Tiểu Lục vỗ ngực cam đoan.
Lý Kỳ chẳng muốn để ý tới y, ngồi xuống ghế, uống một ngụm trà, liền nhắm mắt dưỡng thần.
Bắt đầu suy tính kế hoạch phát triển về sau của Túy Tiên Cư.
Lần đàm phán này, hắn có mười phần nắm chắc.
Bởi vì hắn đã cho Tần phu nhân một giá tiền không thể cự tuyệt được.
Đương nhiên, còn phải cảm ơn Thái viên ngoại.
Nếu không phải do lão hồ ly đưa ra cái giá quá thấp, thì đã không có khoảng trống để hắn chui vào.
Dù Lý Kỳ không ngại nhân lúc cháy nhà mà hôi của.
Nhưng hắn không muốn làm như vậy.
Tri thức dù đặt ở bất kỳ thời đại nào cũng là thứ đáng giá.
Ngược lại hắn cảm thấy mình chưa đủ hung ác.
Cho Tần phu nhân giá tiền quá cao.
Thực ra hắn lựa chọn hợp tác với Tần phu nhân, cũng chỉ là hành động bất đắc dĩ.
Dù sao hắn vừa tới Bắc Tống không lâu, thế đơn lực bạc.
Đặc biệt ở khu vực dưới chân thiên tử.
Nếu như không có người chống lưng, chỉ dựa vào một mình hắn, rất khó làm nên việc.
Hắn đã nghe ngóng, dù Tần gia đã xuống dốc.
Nhưng phía nhà mẹ đẻ của Tần phu nhân lại là một gia đình lớn.
Cũng chính vì như vậy, cho nên vị Thái viên ngoại kia mới không dám cưỡng đoạt Túy Tiên Cư.
Lý Kỳ muốn dựa vào cái ô dù này để phát triển thế lực của mình.
Đợi khi thế lực của hắn lớn mạnh, hắn có thể muốn làm gì thì làm, không ai dám ngáng đường.
Qua chừng một nén nhang, Tiểu Đào đi ra.
Nói là phu nhân và Ngô Phúc Vinh đã thương lương xong, xin mời Lý Kỳ quay lại hậu đường.
Lý Kỳ đi vào hậu đường.
Chỉ thấy có một mình Ngô Phúc Vinh ở đó.
Còn Tần phu nhân xinh đẹp, đã không biết đi đâu.
Tim Lý Kỳ chợt đập thình thịch.
Chẳng lẽ vị phu nhân kia lại ngu xuẩn đến mức cự tuyệt với sự hợp tác trăm lợi mà không hại kia?
– Ngô đại thúc, phu nhân đâu rồi? Lý Kỳ vội vàng tiền lên phía trước hỏi.
Ngô Phúc Vinh mặt không biểu tình, đáp: – Phu nhân không khỏe, nên đã đi nghỉ trước rồi.
Nghỉ ngơi? Giờ là giờ nào mà đi nghỉ? Nàng ta bỗng lên cơn à? Lý Kỳ thử hỏi: – Vậy còn chuyện hợp tác?
Ngô Phúc Vinh ngửa mặt đáp:
– Về chuyện hợp tác, chỉ sợ
Nói tới một nửa, Ngô Phúc Vinh chợt ngừng lại.
Điều này làm cho Lý Kỳ càng thêm lo lắng.
Cho dù bản lĩnh của hắn lớn hơn nữa, cũng không thể thay đổi chỉ số thông minh của một người. – Chỉ sợ cái gì?
Ngô Phúc Vinh thấy Lý Kỳ không yên bất an, trong lòng rất thoải mái.
Vừa nãy tiểu tử kia quay hai người mình như chong chóng.
Hiện tại trả thù được một chút, liền cười ha hả nói: – Yên tâm đi, phu nhân đã đáp ứng hợp tác với cậu rồi.
Tuy nhiên, ta phải nhắc nhở cậu một câu.
Sau này không thể nói năng lỗ mãng trước mặt phu nhân như vậy.
– Phù, Ngô đại thúc, chú dọa cháu gần chết.
Lý Kỳ thở phào một hơi, ngồi bệt xuống ghế.
“Không biết là ta hù chết ngươi, hay là ngươi hù chết ta”.
Ngô Phúc Vinh lắc đầu, nói: – Phu nhân dặn cậu làm hợp đồng trước đi.
– Cháu biết rồi.
À, Ngô đại thúc, phu nhân có đáp ứng điều kiện kia không? Lý Kỳ hỏi.
– Điều kiện gì?
– Ai nha, chính là ra mặt tiếp quản Túy Tiên Cư đó.
Ngô Phúc Vinh bừng tỉnh đại ngộ đáp:
– Phu nhân nói cậu tạm thời không cần quan tâm vấn đề này.
“Thôi, nàng ta tới cũng tốt, không tới cũng tốt.
Lão tử không ép.
Dù sao không có ngươi, ta vẫn có thể làm được.” Lý Kỳ thở dài, giấc mơ hợp tác với mỹ nữ, tuyên bố thất bại.
Khi Tiểu Đào đặt văn phong tứ bảo ở trước mặt Lý Kỳ, Lý Kỳ trợn tròn mắt.
Ở thời của hắn, còn ai dùng bút lông để viết nữa.
Hơn nữa hắn cũng không biết chữ phồn thể.
Bởi vậy đành phải từ chối, nói rằng chữ mình rất xấu, nhờ Ngô Phúc Vinh dựa theo lời của mình ghi.
Mới đầu Ngô Phúc Vinh còn chưa tin.
Nhưng khi chứng kiến Lý Kỳ viết tên của mình xuống bản hợp đồng, liền tin tưởng không nghi ngờ.
Không khoa trương nói, ngay cả trẻ con ba tuổi cũng có thể so sánh.
Hợp đồng chia làm hai phần.
Lý Kỳ và Tần phu nhân mỗi người giữ một phần.
Trên hợp đồng ghi rõ các điều kiện trả tiền theo đợt.
Còn có ích lợi và quyền lực phân phối.
Mà ngay cả một số việc vụn vặt cũng được ghi lại.
Bản hợp đồng dài tới tận ba trang giấy trắng.
Hợp đồng đã được ký.
Nhưng nó có hiệu lực hay không, mấu chốt phải xem trong vòng mười lăm ngày, Lý Kỳ có lợi nhuận được một ngàn xâu không.
..
Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Kỳ gọi Ngô Tiểu Lục vào trong bếp.
Dù Ngô Tiểu Lục không rõ lắm ngày hôm qua ở Tần phủ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Nhưng cậu ta biết đi theo Lý Kỳ, nhất định là quyết định đúng.
Liền cười lấy lòng nói: – Lý ca, huynh bảo tiểu đệ tới đây có phải là dạy nấu ăn hay không?
– Đúng vậy.
Lý Kỳ gật đầu.
– Là thật? Ngô Tiểu Lục kinh hô một tiếng, càng thêm vui vẻ hỏi: – Vậy huynh định dạy đệ món gì?
Lý Kỳ lắc đầu nói: – Đừng vội.
Ta hỏi ngươi, ngươi có biết để làm một đầu bếp, yêu cầu cơ bản nhất là gì không?
Ngô Tiểu Lục rất chân thành tự hỏi một lúc mới đáp: – Tài nấu ăn?
Lý Kỳ lắc đầu.
– Thiên phú? Ngô Tiểu Lục lại hỏi.
Lý Kỳ vẫn lắc đầu.
Ngô Tiểu Lục cau mày nói: – Chẳng lẽ là đao pháp?
Đao pháp? Ngươi tưởng ngươi đang đóng phim chắc? Lý Kỳ trừng mắt nhìn cậu ta, nói: – Để trở thành một người đầu bếp, điều cơ bản nhất chính là vệ sinh.
– Vệ sinh? Ngô Tiểu Lục buồn bực hỏi lại.
Lý Kỳ giải thích: – Nói đơn giản, vệ sinh chính là làm cho sạch sẽ, gọn gàng.
– À, ra vậy, tiểu đệ đã hiểu.
Ngô Tiểu Lục vội vàng gật đầu.
Chương 29: Thần Bí
DTV-EBOOK
– Ngươi nhất định phải nhớ kỹ.
Để trở thành một đầu bếp, dù làm chuyện gì, cũng phải đặt hai chữ Vệ sinh lên đầu.
Chúng ta phải có trách nhiệm với từng khách hàng tới ăn cơm.
Bởi vì khách hàng tới đây ăn cơm là muốn có sức khỏe.
Nếu như khách hàng ăn cơm ở Túy Tiên Cư, kết quả lại bị đi ngoài, vậy còn ai dám tới chỗ chúng ta ăn cơm nữa.
Cho nên ngươi nhất định phải nhớ kỹ điều này.
Nói tới đây, Lý Kỳ bỗng vươn tay, gạt bỏ cái tay đang gãi đầu của Ngô Tiểu Lục, nghiêm túc nói: – Mấy lời ta nói, ngươi nghe bên này xọ bên kia phải không.
Lão tử đang nói về vệ sinh, ngươi lại ở trong bếp gãi đầu gãi tai.
Ngươi có biết gàu chính là tối kỵ của đầu bếp hay không? Lần sau nếu để ta thấy ngươi gãi đầu, hoặc là gãi mũi, gãi tai trong phòng bếp, thì ngươi tiếp tục đi làm tiểu nhị đi.
– Đừng đừng, Lý ca, sau này tiểu đệ không dám nữa.
Huynh ngàn vàn lần đừng đuổi tiểu đệ.
Ngô Tiểu Lục sợ tới mức toàn thân khẽ run, vội vàng xin tha.
– Vậy phải xem biểu hiện sau này của ngươi.
Lý Kỳ phụng phịu hừ một tiếng.
Hắn biết Ngô Tiểu Lục là điển hình rượu mời không uống, muốn uống rượt phạt.
Nếu không dọa cậu ta, cậu ta căn bản sẽ không coi lời của ngươi vào đâu.
Tiếp theo Lý Kỳ dạy Ngô Tiểu Lục những kiến thức cơ bản về vệ sinh.
Ngô Tiểu Lục nghe cái hiểu cái không.
Từ Vệ sinh mà Lý Kỳ đang giảng, chưa từng tồn tại trong từ điển của cậu ta.
Vài ngày không tắm rửa, một ngày không rửa tay đều là chuyện rất bình thường.
Lý Kỳ thấy vẻ buồn bực của Ngô Tiểu Lục, biết rằng thói quen không thể sửa được một sớm một chiều.
Còn phải dựa vào về sau mình chỉ bảo cậu ta.
Nói tiếp: – Vậy hiện tại ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ?
Ngô Tiểu Lục gật đầu, lại lắc đầu.
Lý Kỳ trừng mắt, sau đó chỉ vào phòng bếp: – Ngươi cho rằng cái phòng bếp này đạt tiêu chuẩn vệ sinh mà ta nói chưa?
Ngô Tiểu Lục nhìn xung quanh, lắc đầu.
Lý Kỳ gật đầu: – Tốt, ta cho ngươi một ngày.
Ngươi lau rửa trong này sạch sẽ.
Bàn, bếp đều phải rửa.
Bát đũa cũng phải rửa qua một lần.
Yêu cầu của ta rất đơn giản, chỉ có bốn chữ Không một hạt bụi.
Còn có, những thứ bình thường không dùng như cuốc, xẻng cũng vứt hết ra ngoài.
Nơi này là phòng bếp chứ không phải là phòng để đồ linh tinh.
Ngô Tiểu Lục nghe xong, cả người như muốn sụp xuống, vẻ mặt cầu xin nói: – Lý ca, NhiềuNhiều đồ như vậy bao giờ mới dọn xong?
– Nhiều không? Lý Kỳ mỉm cười, vỗ vai cậu ta: – Lần đầu tiên thì thấy nhiều.
Nhưng làm mấy lần sẽ quen.
Từ giờ về sau, việc làm đầu tiên của ngươi khi tỉnh dậy, là quét dọn phòng bếp.
Đây là công việc bắt buộc.
– Má ơi Ngô Tiểu Lục hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Đúng lúc này, bên ngoài chợt vang lên tiếng kêu của Ngô Phúc Vinh: – Lý công tử, Lý công tử.
“Đồ mồ hôi! Mình còn chưa chính thức tiếp quản Túy Tiên Cư, ngài đã sửa cách xưng hô với ta.
Thay đổi cũng quá nhanh đi.” Lý Kỳ cười khổ, lắc đầu đáp: – Ngô đại thúc, cháu đang ở phòng bếp.
Một lát sau, Ngô Phúc Vinh đã vội vã chạy vào.
Thấy bộ dáng thoải mái của Lý Kỳ, ông ta lo lắng hỏi: – Lý công tử, cậu ở trong này làm gì?
Lý Kỳ cười ha hả: – À, cháu đang dạy Tiểu Lục Tử làm sao thành một người đầu bếp.
– Cái gì?
Ngô Phúc Vinh sững sờ, vỗ đùi nói: – Ôi, Lý công tử, hiện tại đến lúc nào rồi cậu còn rảnh rỗi như vậy.
Chẳng lẽ cậu đã quên những lời hứa hẹn với phu nhân sao?
– Hứa hẹn gì vậy chú? Ngô Tiểu Lục chen vào, vẻ mặt hiếu kỳ hỏi.
– Đi làm việc đi.
Lý Kỳ phất tay đuổi Ngô Tiểu Lục, sau đó vươn tay mời Ngô Phúc Vinh: – Ngô đại thúc, chúng ta vào trong phòng nói chuyện.
Hai người vào trong phòng của Lý Kỳ, Lý Kỳ rót một chén nước cho Ngô Phúc Vinh, rồi ngồi xuống giường, khẽ cười: – Ngô đại thúc, chú cứ yên tâm đi.
Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của cháu rồi.
Đến lúc đó tự nhiên sẽ có người đưa tiền tới.
– Có người đưa tiền tới? Ai? Ngô Phúc Vinh hiếu kỳ hỏi.
– Đến lúc đó chú sẽ biết.
Nói trước lại thành chuyện xấu.
Lý Kỳ thần bí nói.
Ngô Phúc Vinh nửa tin nửa ngờ: – Có thật không?
Lý Kỳ nở nụ cười tự tin:
– ĐƯơng nhiên, cháu đâu dám lừa chú chứ.
“Ngươi lừa ta đâu có ít”.
Ngô Phúc Vinh hồ nghi nhìn hắn.
Lý Kỳ ngượng ngùng cười: – Đúng rồi, tí chú quay về phủ, ngàn vạn lần đừng nói thật cho phu nhân.
Chú cứ nói là cháu đã ra ngoài làm việc rồi.
Ài, chú đừng nhìn cháu với ánh mắt như vậy.
Cháu cũng chỉ là không muốn khiến phu nhân lo lắng mà thôi.
Thật ra từ hôm qua Lý Kỳ đã đoán, Tần phu nhân nhất định sẽ sai Ngô Phúc Vinh tới thăm dò.
Ngô Phúc Vinh đỏ bừng mặt, gật gật đầu: – Cậu đừng làm cho phu nhân thất vọng đấy.
Lý Kỳ gật đầu cười.
Trong chớp mắt đã qua mấy ngày.
Mấy ngày này, Lý Kỳ hoặc là cùng Ngô Tiểu Lục trong phòng bếp, hoặc là trốn trong phòng không đi ra.
Ngô Phúc Vinh đã tới tiệm hai lần.
Nhưng mỗi lần đều mang theo vẻ thất vọng mà về.
Về sau dứt khoát ở luôn trọng tiệm.
Ngày ngày đi theo sau mông Lý Kỳ.
Lý Kỳ lơ đễnh, việc gì nên làm vẫn làm.
Một ngày vào lúc tối đêm, bỗng có một người nam tử thật thà phúc hậu vội vàng kéo một chiếc xe lửa có che vải trắng đi tới phía sân sau của Túy Tiên Cư.
Đầu tiên, nam tử kia buộc con lừa ở bên cạnh gốc cây đại thụ, sau đó đi tới phía trước gõ cửa.
Chỉ sau chốc lát, cửa liền mở.
Người mở cửa chính là Ngô Tiểu Lục.
– Ủa, không phải chú Trương Tam xay bột ở phía đông đây sao? Chú tới tìm chú của cháu à?
Vị tên Trương Tam này vội vàng khua tay nói: – Không không, tôi tới là tìm Lý công tử.
– Là chú Trương Tam phải không?
Đúng lúc này, Lý Kỳ và Ngô Phúc Vinh cùng nhau đi ra.
Trương Tam vừa thấy Lý Kỳ, vội vàng nói: – Lý công tử, hàng mà ngài cần, tôi đã mang tới.
– Làm phiền chú Tam.
Lý Kỳ chắp tay cảm ơn Trương Tam, sau đó tới chỗ xe lửa, xốc vải trắng lên.
Dưới tấm vải trắng là bốn cái thùng gỗ.
Mỗi thùng gỗ đựng đầy từng khối đậu phụ chừng 5 centimet vuông.
– Lý công tử, chỗ này có tổng cộng bốn mươi cân đậu phụ khô.
Tôi đã đếm qua, là năm trăm bốn mươi sáu miếng.
Tất cả đều làm theo như lời ngài phân phó.
Ngài xem được chưa?
Lý Kỳ ừ một tiếng, tùy tiện cầm một miếng rồi cắn, cẩn thận nhấm nuốt.
– Rất tốt, đây chính là thứ cháu muốn.
Lý Kỳ gật đầu thỏa mãn.
Lấy hơn mười đồng từ trong ngực đưa cho Trương Tam, mỉm cười nói: – Chú Tam, thực sự cảm ơn chú.
Trương Tam vội vàng cự tuyệt: – Lý công tử, như thế sao được.
Cậu đã thanh toán tiền rồi, tôi sao có thể lại nhận thêm.
Không được, không được, số tiền này tôi không thể thu.
Lý Kỳ rất thích làm ăn buôn bán với những người thành thật như vậy, cưỡng chế nhét tiền vào trong tay của ông ta, nói: – Chú cứ nhận đi.
Mấy ngày sắp tới, chắc phải làm phiền chú nhiều rồi.
Trương Tam không lay chuyển được Lý Kỳ, đành chỉ phải nhận lấy mười đồng.
Sau đó mấy người dựa theo Lý Kỳ phân phó, Đem toàn bộ đậu hũ trên xe bỏ vào hầm rượu của Túy Tiên Cư.
Chương 30: Thối Hun Biện Kinh
DTV-EBOOK
Đợi Trương Tam rời đi rồi, Ngô Phúc Vinh mới phát hiện trong hầm rượu nhiều hơn bốn cái vò lớn, liền hỏi Ngô Tiểu Lục: – Lục Tử, bốn cái vò này ở đâu ra vậy?
– Là cháu chuyển vào.
Lý Kỳ đáp.
– Là cậu?
Ngô Phúc Vinh sững sờ, lập tức hỏi: – Trong vò chứa gì vậy?
– Để cháu cho chú biết.
Lý Kỳ mỉm cười, xốc nắp của một cái vò lên.
Một mùi vừa chua vừa thối ập vào mặt.
Ngô Phúc Vinh tranh thủ thời gian che mũi, nói: – Mùi này có phải là.
– Ha ha, chú đoán không sai, đây chính là nước rau dền ngâm còn thừa lại.
Lý Kỳ mỉm cười, sau đó phân phó cho Ngô Tiểu Lục: – Lục Tử, tới phòng ta lấy mấy tấm vải trắng ở trong tủ.
Ngô Tiểu Lục đáp ứng, chạy ra ngoài nhanh như làn khói.
Chỉ trong chốc lát, cậu ta đã cầm mấy tấm vải trắng hình vuông, chạy tới nói: – Lý ca, vải trắng đây.
Lý Kỳ gật đầu: – Tốt, ngươi dùng vải trắng gói kỹ những miếng đậu hũ này.
Sau đó đặt toàn bộ vào trong vại.
– Cái gì? Ngô Phúc Vinh nghe thấy vậy, kinh hô một tiếng, không thể tưởng được nhìn Lý Kỳ.
Ngô Tiểu Lục thấy bộ dáng này của Ngô Phúc Vinh, cười nói: – Chú còn chưa biết, mấy ngày nay Lý ca còn đổ rất nhiều rượu ngon vào trong vại.
Số đậu hũ này đã là cái gì.
– Tiểu tử đừng nói nhảm nữa, còn không mau làm việc.
Lý Kỳ trừng mắt nhìn Ngô Tiểu Lục, cười mắng.
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc vài tiếng, lập tức ngồi xổm xuống bắt đầu gói đậu.
Đổ rượu vào trong nước thối? Đây là lần đầu tiên Ngô Phúc Vinh nghe thấy vậy, liền hít một hơi khí lạnh, hỏi: – Lý công tử, cậu tính làm gì vậy?
Lý Kỳ mỉm cười: – Cháu tính toánKhiến cho cả thành Biện Kinh đều bốc mùi.
..
– Đại ca, huynh ngửi thấy mùi gì không?
– Ừ nhỉ, mùi gì mà thơm vậy?
– Thơm? Sao đệ ngửi thấy thối thối.
– Mạnh tử nói: Cố thiên tương hàng đại nhâm vu tư nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí, lao kỳ gân cốt, đói ()Đói, ủa? Mùi lạ từ đâu truyền tới vậy. (Tạm dịch: Vua Đại Thuấn lớn lên từ đồng quê, theo truyền thuyết được tuyển chọn từ lũ thợ xây tường; Giao Cách được chọn từ bọn hàng cá, hàng muối; Quản Trọng được chọn từ bọn cai ngục; Tôn Thúc Ngao được chọn từ vùng ven biển hẻo lánh; Bách Lý Hề được chọn từ ngoài chợ.
Cho nên khi trời giao sứ mạng trọng đại cho những người ấy, nhất định trước hết phải làm cho ý chí của họ được tôi rèn, làm cho gân cốt họ bị nhọc mệt, làm cho thân xác họ bị đói khát, làm cho họ chịu nỗi khổ sở nghèo túng, làm việc gì cũng không thuận lợi.
Như thế là để lay động tâm trí người ấy, để tính tình người ấy trở nên kiên nhẫn, để tăng thêm tài năng cho người ấy)
– Lão gia, tới giờ uống thuốc rồi!
– Khụ, khụ, khụ, Tiểu Bình, hôm nay ngươi xắc thuốc gì mà mùi thơm vậy?
– Lão gia, hình như mùi lạ là từ bên ngoài truyền vào.
– Từ bên ngoài truyền vào? Khụ, khụ, khụ, cứ để thuốc ở đây, ngươi nhanh dẫn ta đi xem thế nào.
– Phu nhân, phu nhân.
– Tiểu Đào, xảy ra chuyện gì mà vội vã như vậy?
– Phu nhân có ngửi thấy mùi lạ không?
– Ừ, vừa rồi ta có ngửi thấy một mùi lạ.
– Vừa nãy ở bên ngoài con nghe người ta nói, mùi lạ truyền từ Túy Tiên Cư.
– Cái gì? Lẽ nàongươi mau đi xem một chút.
– Vâng!
..
Ngày hôm nay, một Mùi lạ dùng thế sét đánh không kịp bưng tai, bỗng tràn ngập cả thành Biện Kinh.
Chỉ trong chốc lát, liền khiến dư luận huyên náo xôn xao.
Các dân chúng đều tạm dừng công việc, tìm tòi nơi phát ra mùi lạ.
Rất nhanh, bọn họ đã tìm được ngọn nguồn.
Lúc này, trước cửa Túy Tiên Cư chính đang xếp thành một hàng dài.
Dài tới tận bờ sông bên kia.
Ít nhất cũng phải ba bốn trăm người.
Có thư sinh văn sĩ, có đồ phu, ngư dân, có nha hoàn gia đinh.
Còn có chưởng quầy, viên ngoại.
Cảnh tượng cực kỳ đồ sộ.
Không khác gì trước cửa bán vé xem Mike Jackson biểu diễn.
Ở phía trước đội ngũ, có đặt một bếp lò thật lớn.
Trên lò đặt một bát tô đầy dầu.
Mặt dầu lơ lửng hơn mười miếng đậu phụ khô màu xanh, có kích cỡ bằng nhau.
Một người trẻ tuổi đứng trước bếp lò, đầu đeo khăn trắng, khoác một cái tạp dề.
Một tay cầm một đôi đũa dài, rất nhanh lật tới lật lui đậu phu khô bên trong chảo.
Tay kia thì cầm một cái đĩa để đậu khô đã được dán xong, rồi bỏ vào trong bát nhỏ.
Sau đó lại lấy đậu khô từ cái giổ bên cạnh, ném vào trong chảo.
Người trẻ tuổi này chính là Lý Kỳ.
– Mọi người xếp thành hàng, đừng vội, từng người tới một.
Ở phía bên phải Lý Kỳ, Ngô Tiểu Lục đứng trên một cái ghế, không ngừng hét lớn, vẻ mặt rất là đắc ý.
Hôm nay cậu ta rốt cuộc có thể hãnh diện.
Lúc cậu ta tới Túy Tiên Cư làm tiểu nhị, thì đụng ngay phải thời kỳ hắc ám nhất của Túy Tiên Cư.
Không nói một ngày không tới hai người khách, điểm chết người nhất chính là, từng vị thực khách đi vào trong tiệm, cơ hồ đều muốn hung hăng chửi mắng cậu ta một trận.
Sau đó nổi giận đùng đùng rời đi.
Hôm nay lại khác hoàn toàn với dĩ vãng.
Từng vị khách tới đều tranh nhau nhét bạc vào trong túi áo cậu ta.
Nhìn từng đồng tiền bóng loáng, Ngô Tiểu Lục cười đến nở hoa.
Hiện tại cậu ta rốt cuộc minh bạch cái gì gọi là sinh ý.
Hừ, buôn bán phải như vậy chứ.
Tuy nhiên, Ngô Tiểu Lục chưa thể coi là người vui vẻ nhất ở đây.
Ngươi vui vẻ nhất tự nhiên chính là hai đời nguyên lão của Túy Tiên Cư, Ngô Phúc Vinh.
Từ sáng tới hiện tại, nụ cười trên mặt ông ta chưa từng thay đổi.
Mấy ngày trước đây, ông ta luôn lo lắng bất an.
Thậm chí đến ngủ cũng không ngon giấc.
Hôm nay rốt cuộc có thể buông lỏng một hơi.
Nhìn xem dòng người mua chao như cướp, ông ta kích động đến mức hai hốc mắt ẩm ướt.
Hiện tại cho dù ông ta có chết, cũng có thể nhắm mắt.
Mỗi khi Lý Kỳ bỏ một miếng đậu hũ vào trong bát, Ngô Phúc Vinh lập tức rắc tỏi, mù tạc, gừng, tương và một ít vật liệu đã điều phối sẵn vào trong bát.
Sau đó mới đưa cho khách hàng.
So với hai chú cháu, Lý Kỳ có vẻ an phận nhiều hơn.
Từ đầu đến giờ hắn chưa từng nói một câu.
Chỉ tập trung rán đậu.
Đây có thể coi như là trận chiến đầu tiên của hắn tại Bắc Tống.
Cho nên tuyệt đối không thể để ra sai lầm!
– Hắc, tiểu ca, đậu hũ này bán thế nào?
Có một thư sinh mặt trắng ngửi thấy mùi thối, liền chạy tới hỏi Ngô Tiểu Lục.
Ngô Tiểu Lục chỉ vào ván gỗ ở bên cạnh nói: – Trên đó có viết, tự ngươi đi xem.
Thư sinh mặt trắng nhìn ván gỗ.
Chỉ thấy trên đó có viết “Món chao tổ truyền, do tám loại nguyên liệu thượng đẳng bí chế mà thành.
Ba trăm văn một bát (Mỗi bát bốn miếng).
Giá không mặc cả.
Bởi vì số lượng có hạn, cho nên quy định mỗi người chỉ được mua một bát.
Bán hết lại mua.
Mong mọi người thông cảm”.
Chao (Tên tiếng trung: Đậu hũ thối)? Riêng cái tên cũng khiến người ta chú ý.
Thời đại này, phần lớn các món ăn đều có những cái tên mỹ miều.
Dùng từ Thối để đặt tên, cả Đại Tống mà nói, chính là độc nhất vô nhị.
Hơn nữa còn có cái mùi độc nhất vô nhị, không lẫn vào đâu được.
Thư sinh mặt trắng nhíu mày, nhìn về phía cái chảo, buồn bực nói: – Mấy miếng đậu hũ mà tận ba trăm văn? (Một xâu tiền bằng một nghìn văn).








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










