[Audio] Bắc Tống Phong Lưu
Tập 4 : Rầm Rộ (c31-c40)
❮ sautiếp ❯Chương 31: Rầm Rộ
DTV-EBOOK
Ba trăm văn mua bốn miếng đậu hũ, ở thời Bắc Tống, có thể coi là giá trên trời.
Nhưng vật hiếm là quý.
Ai bảo cả thế giới lúc này chỉ có mỗi Lý Kỳ là biết làm.
Ngươi tới chỗ khác, muốn ăn cũng không có mà ăn.
Ngô Tiểu Lục lắc đầu, thở dài: – Khách quan có điều không biết.
Mấy miếng đậu hũ xác thực là không đáng tiền.
Nhưng ngài không phát hiện trên đó viết gì sao.
Đậu hũ này chính dùng tám loại nguyên liệu thượng đẳng phối chế mà thành.
Căn bản là lợi nhuận không được mấy đồng.
Ngoài miệng dù nói như vậy, nhưng trong lòng đã sớm nở hoa.
Cái gì mà nguyên liệu thượng đẳng.
Không phải là nước rau dền mà mọi người ghét bỏ sao? Lý ca đúng thật là biết lừa người.
Lời này tất nhiên là do Lý Kỳ dạy cậu ta.
Luận về diễn trò, Lý Kỳ rất tin tưởng Ngô Tiểu Lục.
Lúc này, một nha hoàn tới hỏi: – Chao của các ngươi dùng nguyên liệu gì để làm?
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc đáp: – Tỷ tỷ, vừa nãy tôi đã nói.
Đây chính là bí phương tổ truyền của Túy Tiên Cư chúng tôi.
Nếu nói ra, còn gì là bí phương nữa.
Sư phụ chả đánh tôi chết.
Các vị nói có đúng hay không?
– Ha ha..
Động tác buồn cười của Ngô Tiểu Lục, cộng thêm vẻ ủy khuất của cậu ta khiến cho mọi người đều cười ầm ĩ.
Còn nha hoàn kia thì xấu hổ tới đỏ bừng khuôn mặt.
Hắc! Cái tay Tiểu Lục Tử kia, dám nói xấu mình ngay giữa đường.
Lý Kỳ cố nhịn cười, quay đầu trừng mắt kêu Ngô Tiểu Lục: – Lục Tử, đừng nói nhảm nữa, tranh thủ thời gian mang thêm đậu hũ ra đây.
– Vâng, vâng.
Ngô Tiểu Lục vội vàng đáp.
Một khi Lý Kỳ phân phó, Ngô Tiểu Lục không dám trễ nãi.
Vội vàng nhảy xuống ghế, chạy vào trong tiệm.
Vừa đi vào trong đại sảnh, thì nghe thấy có tiếng khen thưởng.
– Chà chà, ngon thật, ngon thật!
– Món chao này đúng là ngon!
– Đại caTiểu đệ ăn hết chao rồi, huynh còn một miếng, có thể chia một nửa cho đệ không?
– Biến! Nếu ngươi dám đoạt chao của ta, thì đừng trách ta không nể tình huynh đệ.
Ngô Tiểu Lục chứng kiến đám người ăn như lang thôn hổ yết, trong lòng vui mừng, vẻ mặt đầy đắc ý.
Lúc này có một đồ phu bưng một cái bát không từ trong tiệm đi ra, hướng Lý Kỳ cười lấy lòng:
– Tiểu ca, chao này của cậu làm thật là ngon.
Từ bé đến giờ ta chưa từng ăn món nào ngon như vậy.
Hắc hắc, liệu có thể cho ta thêm một bát không?
Lý Kỳ mỉm cười, đáp: – Xin lỗi rồi, đông chủ của chúng tôi đã phân phó, mỗi người chỉ được một mua một bát.
Nếu huynh muốn ăn, thì ngày mai đến sớm một chút.
Đồ phu này vẫn chưa thỏa mãn, tắc tắc lưỡi, thở dài: – Ài, đông chủ của các cậu thật là biết buôn bán.
Nếu thịt heo của ta mà bán chạy như vậy, cho dù cậu có muốn mua thịt trên người ta, ta cũng đồng ý.
“Chảy mồ hôi! Lão tử không làm bánh bao nhân thịt người.
Ngươi dữ tợn như vậy, cho dù có đưa cho ta, ta cũng không cần”.
Lý Kỳ cố nhịn buồn nôn, mỉm cười xin lỗi người đồ phu.
– Thôi, thôi, ngày mai ta lại đến.
Đồ phu lắc đầu, buông bát, nhìn nồi chao với vẻ không nỡ, dùng sức hít một hơi, sau đó mới tiếc nuối rời đi.
Cuộc nói chuyện với đồ phu kia, không thể nghi ngờ là quảng cáo tốt nhất.
Những người còn chưa được ăn, nhất thời nước miếng chảy ròng.
Đã là giữa trưa, nhưng dòng người trước cửa Túy Tiên Cư vẫn không giảm bớt.
Ngược lại có dấu hiệu gia tăng.
Sinh ý này đã không thể dùng bán chạy để hình dung.
Mà có thể nói là Đắt như tôm tươi.
Từ Đại Tống thành lập đô thành ở Biện Kinh đến nay, còn chưa quán ăn nào làm được như vậy.
Tuy đông khách, nhưng Lý Kỳ lại có khổ khó nói lên lời.
Từ sáng tới hiện tại, ngay cả một ngụm nước hắn cũng chưa được uống.
Hai tay đã mệt tới run rẩy, như là mất đi tri giác.
Tuy nhiên, may mà hắn đang tuổi tráng niên, hơn nữa trước kia có rèn luyện thân thể.
Cho nên miễn cưỡng chịu đựng được.
Đáng thương Ngô Phúc Vinh đã già nua.
Hôm nay thu tiền thu đến mỏi tay.
Ông ta chưa bao giờ cảm giác một đồng tiền lại nặng như vậy.
Điều này có lẽ là Phiền não trong hạnh phúc!
Đợi Lý Kỳ giao một bát cuối cùng cho khách, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Dùng mắt ra hiệu cho Ngô Tiểu Lục.
Hiện tại hắn đã mệt đến không nói ra lời.
Ngô Tiểu Lục nhận được ám hiệu của Lý Kỳ, liền lập tức nhảy lên ghế, hướng mọi người kêu lớn: – Các vị, các vị, xin lỗi rồi.
Hôm nay tiểu điếm đã bán hết sạch chao, không còn hàng tồn.
Nếu hương thân phụ lão muốn ăn nữa thì sáng mai có thể tới sớm xếp hàng.
Thành thật xin lỗi mọi người!
Lời vừa nói ra, đám đông phía dưới liền xôn xao.
Mọi người vất vả đợi tới tận trưa, ngay cả con mẹ nó bã đậu cũng chưa được nếm, đã hết hàng rồi.
Thực là hãm hại người mà.
Cho nên bọn họ xông tới vây quanh, ồn áo kêu bán tiếp, bằng không đừng hòng thu quán.
Ngô Tiểu Lục chưa từng thấy qua tình cảnh như vậy, sợ tới mức vội vàng nhảy xuống ghế, trốn đằng sau Lý Kỳ.
Lý Kỳ hung hăng trừng Ngô Tiểu Lục một cái, nhưng cậu ta vẫn không chịu rời đi.
Rơi vào đường cùng, hắn đành phải dùng hết khí lực sót lại kêu: – Mọi người trước yên lặng, nghe tại hạ nói một lời.
Lý Kỳ vừa nói xong, đã bị tiếng mắng chửi bao phủ.
– Chúng ta đã xếp hàng đợi hai canh giờ (bốn tiếng) rồi, sao các ngươi có thể nói không bán là không bán? Đúng là buồn cười.
– Nói rất đúng, cũng không phải chúng ta không trả tiền.
Các ngươi dựa vào cái gì mà không bán cho chúng ta.
– Không được, nếu các ngươi không bán chao cho chúng ta, các ngươi đừng hòng rời đi.
– Đúng, đúng, chúng ta muốn ăn chao.
Mắt thấy mọi người kích động như vậy, đã có người bắt đầu muốn lao vào quán, tràng diện quả thực còn khoa trương hơn cả hãng đồ ăn Kentucky khai trương cửa hàng.
Nếu như không ngăn cản được, hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng.
“Má ơi! Không phải chứ.
Cảnh sát, cảnh sát, à không, nha soa đâu, đám nha soa đều chết ở đâu rồi?” Vừa định hô cứu mạng, bỗng Lý Kỳ nhìn thấy trong đám người còn đứng hai nam nhân mặc quần áo nha soa.
Hơn nữa kêu gào còn hăng hơn những người khác.
“Mẹ nó chứ!”.
Lý Kỳ tức giận thiếu chút nữa chửi ra tiếng, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Tình hình như vậy có thể nói là nằm trong dự tính của hắn, cũng có thể nói là nằm ngoài dự tính.
Thực ra Lý Kỳ có thể thông báo trước là chỉ có năm trăm miếng chao bán.
Nhưng hắn không làm như vậy.
Mục đích của hắn chính là hấp dẫn càng nhiều khách hàng càng tốt.
Nhiều người tranh nhau xếp hàng để vào Túy Tiên Cư như vậy, không thể nghi ngờ là cách quảng cáo tốt nhất.
Danh tiếng không tốt trước kia lưu lại của Túy Tiên Cư, cũng có thể vì thế mà tiêu trừ.
Nhưng Lý Kỳ tính toàn ngàn vạn, lại không tính tới tố chất của đám đông thấp như vậy.
Mà những tay quan sai kia, còn con mẹ nó vớ vẩn hơn cả đám quản lý đô thị.
– LýLý ca, làm sao bây giờ? Ngô Tiểu Lục núp ở phía sau, run rẩy hỏi. “Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai”.
Lý Kỳ nghiêng mắt nhìn Ngô Phúc Vinh, thấy ông ta cũng toàn thân run rẩy, trong lòng không khỏi kêu khổ.
Xem ra muốn trông cậy vào hai chú cháu này là không có khả năng.
Liền lấy lại tinh thần, hai tay bưng nồi mỡ lợn để xuống trước mặt, sau đó múc một gáo dầu đổ vào lò than.
Oành một tiếng.
Một ngọn lửa cao tới một trượng bùng lên.
Mọi người sợ tới mức vội vàng lùi về phía sau, há hốc miệng, kinh ngạc nhìn Lý Kỳ.
Chương 32: Tiểu Nha Hoàn
DTV-EBOOK
– Mọi người trước yên lặng, nghe tại hạ một lời.
Lý Kỳ thừa dịp này, vội la lớn: – Chúng tôi cũng không phải là cố ý không bán chao cho các vị.
Chỉ là hiện tại toàn bộ số chao trong tiểu điếm đã bán hết.
Muốn làm tiếp cũng không kịp rồi.
Chúng tôi mở cửa hàng buôn bán, có bạc sao lại muốn kiếm.
Các vị nói có đúng hay không? Dừng một chút, thấy mọi người lặng lẽ không nói, vội vàng rèn sắt khi còn nóng: – Mọi người có chỗ không biết.
Để làm ra món chao này phải trải qua rất nhiều khâu phức tạp.
Hơn nữa tiền vốn cũng cực cao.
Huống hồ đây là lần đầu tiên chúng tôi bán ra ngoài, cũng không biết mọi người có thích ăn hay không.
Cho nên không dám làm quá nhiều.
Vạn nhất bán không được, vậy thì không phải chúng ta phải bán cả quần lót để trả nợ?
Mọi người nghe thấy vậy, đều cười ha hả.
Nhưng nghe Lý Kỳ nói hợp tình hợp lý, oán khí trong lòng đã giảm đi một nửa.
Thấy mọi người đều mỉm cười, Lý Kỳ cũng nhẹ nhàng thở ra, nói tiếp: – Sở dĩ chúng tôi quy định mỗi người chỉ được mua một phần, đơn giản là muốn cho càng nhiều người có thể được ăn chao.
Nhưng dù sao số lượng cũng có hạn.
Mong các hương thân phụ lão có thể thông cảm.
Tuy nhiên, xin mọi người yên tâm.
Đã mọi người ưu ái như vậy, đêm nay cho dù chúng tôi không ăn, không ngủ, cũng dùng hết sức mình làm nhiều chao hơn.
Đến sáng mai khi mặt trời mọc, tiểu điếm sẽ đúng giờ mở cửa.
Nếu mọi người muốn ăn còn nóng, thì tới sớm một chút để xếp hàng.
Việc buôn bán của Túy Tiên Cư chúng tôi, từ trước tới nay đều đối xử như nhau.
Tới trước được trước, cực kỳ công bằng.
Lời đã nói như vậy, mọi người tự nhiên cũng không thể ồn ào tiếp.
Liền thầm mắng vài câu, quyết định ngày mai tới sớm.
Rồi mang theo vẻ đầy tiếc nuối rời đi.
Những vị khách từ bên trong đi ra, khuôn mặt người nào người này đều rất đắc ý.
Không vì cái gì khác, chỉ vì ta có nếm qua mấy miếng chao.
– Phù
Đám đông vừa mới tán, Lý Kỳ, Ngô Tiểu Lục và Ngô Phúc Vinh đều co quắp ngồi xuống đất.
Tình cảnh vừa rồi thiếu chút nữa hù chết bọn họ.
– Lý ca, huynh đúng là giỏi, nói ba xạo vài câu đã đuổi được bọn họ.
Ngô Tiểu Lục thở phì phò, vẫn không quên nịnh hót Lý Kỳ.
“Cái đồ tiểu tử nhát gan này, đừng tưởng rằng nịnh hót vài câu là lão tử sẽ tha thứ cho người.
Mẹ nó chứ, dám dùng lão tử làm tấm mộc, sau này xem lão tử xử lý ngươi như thế nào”.
Tuy nhiên hiện tại Lý Kỳ cũng không còn khí lực để giáo huấn cậu ta.
Chỉ trừng mắt nói: – Còn ngồi chỗ này làm gì, không mau thu dọn đồ đạc.
Nếu lại có khách hàng tới, ngươi tự đi mà nghĩ biện pháp từ chối.
Ngô Tiểu Lục vừa nghe thấy vậy, liền đứng vọt dậy, vội vàng đáp: – Dạ dạ, tiểu đệ đi ngay bây giờ.
– Lý công tử, cậu đi nghỉ ngơi trước đi, để lão hủ cất tiền.
Ngô Phúc Vinh cũng đứng lên, vỗ vỗ cái mông.
Sau đó bưng một rổ tiền đầy ắp, vui sướng đi vào trong tiệm.
Lý Kỳ thở phào một cái.
Hiện tại hắn đã mệt tới lười phải nói.
Cúi đầu, ngồi dưới đất, vẫn không nhúc nhích.
Nhưng còn chưa kịp thở một ngụm, bỗng nhiên nghe thấy có người kêu lên: – Tiểu nhị, cho mấy miếng chao.
Dù thanh âm rất dễ nghe, nhưng hiện tại Lý Kỳ vừa nghe thấy câu này, liền cảm thấy chán ghét.
Cũng không ngẩng đầu lên, tức giận nói: – Bán hết rồi.
– Bán hết rồi? Người kia hỏi: – Sao có thể? Giờ vẫn là giữa trưa, sao có thể bán hết.
Đúng rồi, chưởng quầy của các ngươi đâu?
“Hắc, còn không chịu rời đi”.
Lý Kỳ ngẩng đầu lên nhìn.
Thấy trước mắt là một tiểu cô nương tuổi chừng mười lăm, mười sáu.
Dáng vẻ rất không tồi, miệng anh đào, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Xem ra là vừa mới chạy tới.
Nhưng hiện tại hắn đâu còn tâm tư để thưởng thức, liền đáp: – Chưởng quầy của chúng tôi đang bề bộn nhiều việc, không rảnh để tiếp đón ngươi.
Nếu ngươi muốn ăn chao, thì ngày mai lại tới.
Đi thong thả, không tiễn.
Nếu đổi lại bình thường, Lý Kỳ còn có thể trêu trọc tiểu cô nương vài câu.
Nhưng hiện tại hắn thực sự không có tâm tình đó.
Từ hôm qua tới bây giờ, hắn vẫn chưa được nghỉ ngơi thoải mái.
Hơn nữa vừa rồi còn thiếu chút nữa bị ẩu đả.
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là một câu Tiểu nhị vừa rồi của tiểu cô nương.
Dù gì hắn cũng là sinh viên tài cao của đại học Thanh Hóa.
Lại bị nàng ta tưởng thành Tiểu nhị, đến Tiểu Lục cũng phải ghét bỏ.
Như vậy bảo sao hắn không tức.
Đôi mi thanh tú của tiểu cô nương nhíu lại, tức giận nói:
– Tiểu tử này dám vô lễ với ta như vậy, ngươi có biết chủ nhân nhà ta là ai không?
Lại là hạng người chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.
Đối với hạng người này, từ trước tới nay Lý Kỳ đều không có hảo cảm.
Cực kỳ Sợ hãi hỏi: – Lẽ nào chủ nhân của ngươi làLà công chúa?
– Ngươi đừng nói bậy.
Chủ nhân nhà ta không phải là công chúa.
Vẻ mặt tiểu cô nương đầy quẫn bách, nói tiếp: – Chủ nhân nhà ta chính là đại tài nữ số một số hai của Đông Kinh, Bạch nương tử.
“What? Lại là vị Bạch nương tử kia, xem ra mình và nàng ta đúng thật có duyên.” Lý Kỳ âm thầm cười trộm, nhưng khuôn mặt lại lộ ra vẻ kinh ngạc: – Ngươi, ngươi nói sao? Ngươi là nha hoàn của Bạch nương tử?
Tiểu cô nương thấy vẻ sợ hãi của Lý Kỳ, mặt mũi tràn đầy đắc ý đáp: – Thế nào, biết sợ rồi phải không?
“Sợ? Hừ, lão tử đang sợ tới tức cười đây”.
– Lớn mật!
Tiểu cô nương vừa dứt lời, Lý Kỳ bỗng nhiên vỗ mạnh vào đùi, đứng lên.
Dọa tiểu cô nương sợ tới mức vội vàng lùi lại hai bước.
Lý Kỳ cố nhịn cười, cả giận nói: – Tiểu nha đầu ngươi được lắm.
Dám vu oan Bạch nương tử mà ta kính yêu.
Mọi người đều biết Bạch nương tử là người thiện lương, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, dịu dàng động lòng người.
Sao có thể có một nha hoàn điêu ngoa tùy hứng, không hiểu cấp bậc lễ nghĩa như ngươi.
Nếu cô nương muốn ăn chao, thì cứ nói thật, việc gì phải giả trang làm nha hoàn Bạch nương tử, tới nơi này lừa bịp.
Ta thấy ngươi tuổi còn nhỏ, việc hôm nay tạm thời không so đo.
Nếu có lần sau, hừ hừ, vậy thì đừng trách ta không thương hương tiếc ngọc.
– NgươiNgươi!
Bị vu oan giá họa như vậy, tiểu cô nương tức giận đến hốc mắt đảo quanh, chỉ vào Lý Kỳ không nói lên lời. – Khụ khụ!
Vừa nghe là biết tiếng ho khan cố ý, Ngô Phúc Vinh mang theo vẻ cổ quái từ bên trong đi ra.
– Ngô thúc, chú tới vừa đúng lúc.
Cái tên vô lại này khi dễ cháu.
Chú nên làm chủ cho cháu.
Tiểu cô nương thấy Ngô Phúc Vinh đi ra, vội vàng kêu lên.
Qua biểu lộ thì có vẻ như hai người đã sớm quen biết.
Lý Kỳ vô tội nói: – Tiểu cô nương, đừng tưởng rằng ngươi còn nhỏ mà có thể ăn nói linh tinh.
Ngươi đã sớm qua tuổi đồng ngôn vô kỵ, ngay cả bàn tay nhỏ bé của ngươi ta còn chưa đụng vào, thì khi dễ ngươi như thế nào? (Đồng ngôn vô kỵ: Trẻ con ngây thơ, không cố kỵ trong cách ăn nói)
– NgươiNgươi là đồ vô sỉ.
Khuôn mặt tiểu cô nương đỏ bừng, chỉ vào Lý Kỳ mắng.
Chương 33: Lại Tới Tiểu Nha Hoàn
DTV-EBOOK
– Được rồi, được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa.
Ngô Phúc Vinh đứng dậy, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, hướng tiểu cô nương nói: – Hạnh Nhi cô nương, ngươi đừng vội.
Vị Lý công tử này chỉ nói đùa với ngươi mà thôi, chớ coi là thật.
Lý công tử? Được gọi là Hạnh Nhi tiểu cô nương kia nghe thấy lời này còn có ý khác, liền chỉ về phía Lý Kỳ, nghi ngờ hỏi Ngô Phúc Vinh: – Ngô thúc, hắn không phải là tiểu nhị của Túy Tiên Cư à?
Ngô Phúc Vinh cười ha hả: – Đương nhiên là không phải.
Vị Lý công tử này thực ra là đôngÁch, là đầu bếp mới của Túy Tiên Cư.
– Khụ khụ!
“Nghe thấy chưa, ta không phải là tiểu nhị, mà là đầu bếp của Túy Tiên Cư”.
Lý Kỳ đứng thẳng sống lưng, chắp tay phía sau, cực kỳ thần khí.
– Chỉ là một đầu bếp, có gì mà kiêu ngạo.
Hạnh Nhi không cho là đúng, xì mũi coi thường.
Lý Kỳ mở trừng mắt, căm tức nhìn Hạnh Nhi.
Hạnh Nhi ỷ vào có Ngô Phúc Vinh ở bên cạnh, liền không sợ hãi.
Khuôn mặt tinh sảo nhỏ nhắn ngẩng lên, hừ một tiếng.
Ngô Phúc Vinh thấy vậy, sợ hai người bọn họ lại cãi nhau, vội vàng mở miệng: – Đúng rồi, Hạnh Nhi, gần đây chủ nhân của ngươi khỏe không?
“Ai da! Thiếu chút nữa là quên việc chính, đều tại tiểu tử kia”.
Hạnh Nhi trừng Lý Kỳ một cái, sau đó mỉm cười nói với Ngô Phúc Vinh: – Đa tạ Ngô thúc đã quan tâm.
Chủ nhân nhà cháu rất khỏe.
Hôm nay còn bảo cháu tới thăm Ngô thúc.
Thuận tiệnThuận tiên mua một ít chao về.
“Cắt! Nói dễ nghe như vậy, không phải là muốn mua chao đó sao”.
Lý Kỳ hất hàm nhìn trời, làm ra vẻ hèn mọn.
Ngô Phúc Vinh liếc qua Lý Kỳ, sau đó cười xin lỗi: – Hạnh Nhi cô nương, thực sự có lỗi, tiệm chúng ta vừa mới bán hết chao rồi.
– Không phải chứ, nhanh như vậy đã bán hết rồi? Hạnh Nhi kinh ngạc nói.
Ngô Phúc Vinh mỉm cười gật đầu.
– Nghe thấy chưa, ta đâu có lừa ngươi.
Ngươi tới coi như chậm.
Nếu ngươi muốn mua, nhớ là sáng mai tới sớm xếp hàng.
Sáng mai chúng ta mới mở cửa.
Ta thấy tốt nhất ngươi nên tới sớm một canh giờ.
Lý Kỳ khẽ mỉm cười nói.
– A? Còn phải xếp hàng? Hạnh Nhi buồn bực hỏi lại.
Ánh mắt trông mong nhìn về phía Ngô Phúc Vinh.
“Ai chà, còn muốn đi cửa sau”.
Lý Kỳ lộ ra vẻ mỉm cười âm trầm lớn tiếng nói với Ngô đại thúc: – Đúng rồi, Ngô đại thúc, lúc trước phu nhân hình như có phân phó.
Cần phải đối xử khách hàng như nhau.
Kiên quyết không được xảy ra việc đi cửa sau.
Phải xếp hàng mới có tư cách mua chao.
“Cái gì mà phu nhân, rõ ràng là ngươi tự nói”.
Ngô Phúc Vinh tự nhiên hiểu ý của Lý Kỳ, khó xử nhìn hắn một cái.
Lý Kỳ lập tức chuyển ánh mắt, một bộ không thể thương lượng.
Ngô Phúc Vinh thấy vậy, lắc đầu bất đắc dĩ, ngượng ngùng cười nói với Hạnh Nhi: – Lý công tử nói không sai.
Chủ nhân nhà ngươi nếu muốn mua chao, thì ngày mai tới sớm một chút để xếp hàng.
Đến Ngô Phúc Vinh cũng nói như vậy rồi, Hạnh Nhi biết muốn đi cửa sau là vô vọng.
Mặt mũi tràn đầy buồn bực.
Đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy mua một miếng đậu hũ cũng phải xếp hàng.
Lý Kỳ thấy biểu lộ này của Hạnh Nhi, âm thầm thỏa mãn. “Hừ, biết được đắc tội với bản công tử có kết cục gì chưa.”
-Ngô chưởng quầy, Ngô chưởng quầy.
Đúng lúc này, phía bên phải vang lên một tiếng gọi êm tai.
Lý Kỳ quay đầu lại nhìn.
Thì thấy đó là một tiểu cô nương, tuổi có vẻ lớn hơn Hạnh Nhi một chút.
Duyên dáng yêu kiều, răng trắng môi hồng.
Bàn tay nhỏ bé có dắt theo một tấm khăn lụa màu hồng phấn.
Đang chạy về hướng bên này.
Ngô Phúc Vinh nhìn thấy tiểu cô nương kia, rất sợ Lý Kỳ lại nói lung tung, vội vàng nhỏ giọng nói vào tai hắn: – Lý công tử, vị tiểu nương tử đó chính là nha hoàn của Triệu phu nhân, đệ nhất tài nữ của Đông Kinh.
Phu quân của nàng cũng là quan lớn.
Nên cậu chớ đắc tội với cô bé đó.
“Cái gì? Triệu phu nhân? Đệ nhất tài nữ của Đông Kinh?”
Lý Kỳ hoang mang hỏi: – Ngô đại thúc, vị Triệu phu nhân kia là ai? Còn có, không phải đệ nhất tài nữ của Đông Kinh là Lý Thanh Chiếu sao?
Ngô Phúc Vinh quăng ánh mắt kỳ quái về phía Lý Kỳ: – Triệu phu nhân chính là Lý nương tử mà!
“Đúng rồi, trượng phu của Lý Thanh Chiếu không phải là Triệu Minh Thành đó sao.
Khó trách Ngô đại thúc lại gọi nàng là Triệu phu nhân.”
Lý Kỳ bừng tỉnh đại ngộ, không khỏi nhìn cô nương kia kỹ hơn.
Sau đó lại liếc nhìn sang Hạnh Nhi, trong lòng không khỏi cảm thán.
Cùng là nha hoàn, nhưng lại khác nhau đến thế.
Có thể nghĩ, vị Bạch nương tử kia cũng không hơn cái này.
So với thần tượng của ta, vốn không cùng một cấp bậc.
Hạnh Nhi vừa thấy cô nương kia, vội vàng hành lễ: – Chị Hương Nhi.
– Hạnh Nhi, em cũng ở đây à? Cô nướng kia hướng Hạnh Nhi mỉm cười.
Sau đó lại hơi cúi người chào Ngô Phúc Vinh: – Lý Nguyên Hương bái kiến Ngô chưởng quầy.
Ngô Phúc Vinh chắp tay cười nói: – Hóa ra là Nguyên Hương cô nương.
Phu nhân nhà cô nương có khỏe không?
Lý Nguyên Hương gật đầu đáp: – Cảm ơn Ngô chưởng quầy quan tâm, phu nhân rất khỏe.
“Ngô đại thúc đúng thật là, cứ thấy mỹ nữ là quên người bên cạnh.
Sao không giới thiệu mình một chút.”
Nóng lòng muốn nói chuyện, lại bị không đếm xỉa tới, Lý Kỳ không ngừng ra ám hiệu cho Ngô Phúc Vinh.
Nhưng Ngô Phúc Vinh hiện tại đã ném hắn lên chín tầng mây, vuốt râu cười nói: – Hôm nay Nguyên Hương cô nương tới đây cũng là vì món chao phải không?
Thực ra đối với Lý Thanh Chiếu, Ngô Phúc Vinh không tính là quen.
Sở dĩ ông ta quen Lý Nguyên Hương, là vì mấy năm trước, Lý Thanh Chiếu và Tần phu nhân có chút giao tình.
Thỉnh thoảng cũng dẫn theo nha hoàn tới chơi.
Dần dần thì quen biết, cũng không hơn.
Hôm nay Lý Nguyên Hương chợt chạy tới tìm ông ta, không cần phải nói, cũng biết có liên quan tới chao.
Quả nhiên Lý Nguyên Hương gật đầu: – Đúng vậy.
Vừa rồi phu nhân nhà cháu đi trên phố, nghe thấy mọi người đều đang thảo luận tới Túy Tiên Cư và chao.
Cho nên cố ý bảo cháu tới mua một ít về nếm thử.
– Hóa ra chị Hương Nhi cũng tới đây mua chao! Còn chưa đợi Ngô Phúc Vinh mở miệng, Hạnh Nhi đã kinh hô.
Lý Nguyên Hương kinh ngạc nhìn Hạnh Nhi, hỏi: – Lẽ nào em cũng tới mua món chao kia?
– Vâng, chủ nhân nhà em bảo em tới.
Hạnh Nhi kéo bàn tay nhỏ bé của Lý Nguyên Hương, bĩu môi nói: – Tuy nhiên bọn họ đã bán hết chao rồi.
Nếu chị muốn mua, phải ngày mai tới sớm xếp hàng mới mua được.
– Vậy à?
Lý Nguyên Hương khẽ nhếch đôi môi nhỏ nhăn, quăng ánh mắt hỏi thăm về phía Ngô Phúc Vinh.
Ngô Phúc Vinh đang định mở miệng, Lý Kỳ bỗng xen vào: – Hương Nhi cô nương, xin hỏi phu nhân của cô nương muốn ăn chao phải không?
Hắn sợ Ngô Phúc Vinh lại bảo Lý Nguyên Hương ngày mai tới xếp hàng.
Đây chính là nha hoàn của thần tượng, đương nhiên phải ưu đãi rồi.
Lúc này Lý Nguyên Hương mới để ý tới Lý Kỳ, vô ý thức đáp: – Đúng vậy, tuy nhiênNgươi là?
– À, vị này chính là đầu bếp mà Túy Tiên Cư mới thuê, tên là Lý Kỳ, Lý công tử.
Ngô Phúc Vinh vội vàng giới thiệu, ánh mắt lại khó hiểu nhìn Lý Kỳ.
Lý Nguyên Hương nghe Ngô Phúc Vinh xưng một đầu bếp là công tử, trong lòng rất nghi hoặc.
Nhưng cũng không biểu lộ ra ngoài, cúi chào nói: – Bái kiến Lý công tử.
– Xin chào, xin chào.
Lý Kỳ ôm quyền mỉm cười, trong mắt khẽ chuyển, bỗng nhiên nói: – Hương Nhi cô nương, chờ một chút.
Chương 34: Danh Tiếng Vang Xa
DTV-EBOOK
Nói xong, Lý Kỳ quay vào trong tiệm, kêu lên: – Lục Tử, Lục Tử!
Rất nhanh, Ngô Tiểu Lục chạy tới, mặt mũi bẩn thỉu hỏi Lý Kỳ: – Lý ca, tìm tiểu đệ có việc gì? Hỏi xong, hắn chợt phát hiện có hai tiểu mỹ nữ đứng trước tiệm, kinh ngạc nói: – Ôi, Hạnh Nhi tỷ, Hương Nhin tỷ, các vị tới chơi à?
Nhưng nhiệt tình của Ngô Tiểu Lục chỉ đổi lại được một cái nhìn khinh khỉnh và một nụ cười thản nhiên.
– Tiểu tử bớt nói nhảm đi, cứ như quen với người ta lắm đấy.
Tới đây!
Lý Kỳ lôi cổ áo của Ngô Tiểu Lục tới một góc.
– Ôi, ôi, Lý ca nhẹ tay một chút.
Ngô Tiểu Lục đau nhức kêu lên.
Lý Kỳ không quan tâm, buông lỏng Ngô Tiểu Lục ra, nổi giận đùng đùng trách vấn: – Tiểu tử ngươi được lắm, cũng dám giấu đi hai mươi miếng chao của ta.
Ngươi có muốn làm tiếp công việc này hay không?
– Oan uổng cho tiểu đệ.
Tiệu đệ cầm đi có mười miếng mà thôi.
Vừa rồi rán một miếng để ăn.
Nhưng lại rán quá tay.
Bây giờ vẫn còn chín miếng.
Ngô Tiểu Lục vội vàng cãi lại.
“Tiểu tử này cũng thật nhát gan”.
Lý Kỳ nhịn cười, phụng phịu hỏi:
– Có thật hay không?
– Nếu huynh không tin, tiểu đệ có thể thề với trời.
Tiểu đệ không lừa huynh, chín miếng chao kia vẫn còn ở trong phòng bếp.
Ngô Tiểu Lục vẻ mặt đưa đám nói
Lý Kỳ thấy vẻ cầu xin của cậu ta, cơ mặt hơi run rẩy, gật đầu nói: – Được rồi, ta tin ngươi lần này.
Thực ra Lý Kỳ đâu biết Ngô Tiểu Lục có dấu hay không.
Chỉ là hắn biết Ngô Tiểu Lục xưa nay thích ăn ngon.
Hơn nữa còn thường xuyên giở trò ăn vụng.
Cho nên mới dọa dọa cậu ta.
Chưa từng nghĩ tới, dọa chưa được vài câu, Ngô Tiểu Lục đã khai hết.
Dù sắc mặt của Lý Kỳ đã hòa hoãn rất nhiều, nhưng Ngô Tiểu Lục vẫn không dám thư giãn.
Con ngươi đảo quanh, vội vàng lấy lòng: – Lý ca, thực ra là tiểu đệ thấy huynh vất vả.
Cho nên mới cầm mấy miếng đậu hũ để luyện tập rán đậu.
Đến lúc đó có thể giúp huynh một tay.
– Biến đi, tiểu tử ngươi đừng mang những lời này ra che đậy lỗi lầm.
Tuy nhiên cho dù ngươi không nói, ta cũng tính toán đêm nay dạy ngươi rán đậu.
Nhưng chín miếng chao mà ngươi dấu Nói tới đây, Lý Kỳ ngoắc tay ý bảo Ngô Tiểu Lục tới gần.
Ngô Tiểu Lục nghe thấy Lý Kỳ muốn dạy cậu ta cách rán đậu, trong lòng rất vui vẻ.
Nhưng vừa nghe thấy Lý Kỳ lại nhắc tới chín miếng chao, trong lòng lại cả kinh.
Thân thể dịch chuyển về hướng góc tường.
Lý Kỳ trừng mắt vươn tay, kéo cậu ta lại.
Nhỏ giọng nói vào tai cậu ta.
Ngô Tiểu Lục nghe xong, lúc này mới bình tĩnh lại, vội vàng cười đáp: – Lý ca, thì ra huynh tìm tiểu đệ là vì chuyện này.
Yên tâm đi, tiểu đệ biết nên là thế nào.
– Nhanh lên! Lý Kỳ vỗ vai Ngô Tiểu Lục.
Ngô Tiểu Lục đáp ứng, sau đó chạy tới trước mặt Lý Nguyên Hương, cúi người cười nói: – Chị Hương Nhi, nghe nói chị muốn mua chao?
Lý Nguyên Hương thấy Lý Kỳ và Ngô Tiểu Lục thầm thì nửa ngày, trong lòng vốn hết sức tò mò.
Hiện tại nghe Ngô Tiểu Lục hỏi như vậy, liền thành thật gật đầu, đáp: – Nhưng vừa nãy tôi nghe Hạnh Nhi nói, quán ăn đã bán hết chao rồi mà.
– Chị Hạnh Nhi nói không sai.
Tiệm của chúng tôi xác thực đã bán hết chao.
Tuy nhiên tôi vừa vặn dấu đi mấy miếng.
Nếu chị không ngại, tôi tặng cho chị luôn.
Ngô Tiểu Lục cười hắc hắc nói.
– Có thật không? Lý Nguyên Hương ngạc nhiên.
Ngô Tiểu Lục vỗ ngực một cái: – Đương nhiên, Ngô Tiểu Lục tôi chưa bao giờ nói dối.
– Vậy thì đa tạ cậu rồi.
Lý Nguyên Hương cảm kích nói.
– Này, Tiểu Lục Tử, có phải ngươi coi bản cô nương không tồn tại.
Ta còn tới trước chị Hương Nhi cơ mà.
Hạnh Nhi đứng một bên, nghe thấy vậy liền bất mãn kêu lên.
– Điều này Ngô Tiểu Lục bối rối, vụng trộm liếc nhìn Lý Kỳ.
“Đổ mồ hôi! Sao mình lại quên mất cô nàng kia nhỉ.
Thôi, nếu nàng ta đã biết rồi, thì liền cho nàng ta hai miếng.
Miễn cho nàng ta đi khắp nơi nói lung tung”.
Lý Kỳ hướng Ngô Tiểu Lục gật đầu.
Nhận được chỉ thị, Ngô Tiểu Lục vội vàng làm tư thế mời: – Hai vị tỷ tỷ, mời vào.
Đợi Ngô Tiểu Lục dẫn theo Hạnh Nhi và Lý Nguyên Hương đi vào, Ngô Phúc Vinh mới hồi phục tinh thần.
Xoay đầu lại, cau mày, quăng ánh mắt nghi hoặc về phía Lý Kỳ.
Như đang hỏi, “Vừa rồi không phải ngươi nói phải đối xử với khách hàng như nhau, kiên quyết ngăn cản đi cửa sau mà?”
Lý Kỳ tự nhiên biết Ngô Phúc Vinh muốn hỏi cái gì, cái khó ló cái khôn, vỗ đùi, cả kinh kêu lên: – Chết!
Sắc mặt Ngô Phúc Vinh xiết chặt, hỏi: – Xảy ra chuyện gì?
– Ngô đại thúc, chú có điều không biết.
Mấy miếng đậu hũ mà Lục Tử dấu đi kia, còn chưa rán qua.
Mà cháu lại chưa kịp dạy cậu ta cách rán.
Nếu để, ài,không được, cháu phải đi vào nhìn một cái.
Việc ngoài này xin nhờ chú.
Nói xong, Lý Kỳ liền vội vàng chạy vào trong tiệm.
Ngô Phúc Vinh im lặng nửa ngày, mới tỉnh ngộ, không khỏi bật cười..
– Ngươi biết món chao không?
– Ngươi nếm qua chao chưa?
– Ngày mai ngươi chuẩn bị lúc nào tới Túy Tiên Cư xếp hàng?
Bất kể là quán ăn, quán trà hay là đầu đường cuối ngõ, Chao và Túy Tiên Cư đã trở thành hai chủ đề không thể thiếu.
Người này một lời, người kia một câu, càng khiến cho món chao trở nên thần bí.
Có người nói, chao được phối chế từ tám loại dược liệu quý báu như nhân sâm, linh chi, tuyết liên.
Cũng có người nói là từ tám loại độc vật như rắn độc, bò cạp, nhện độc.
Còn có người khoa trương hơn, món chao này vốn không phải là đậu hũ, mà là cá muối
Đối với những lời đồn khắp nơi, Lý Kỳ rất vui vẻ.
Muốn danh tiếng truyền khắp, thì không thể thiếu phóng đại.
Lý Kỳ và hai chú cháu Ngô Phúc Vinh nghỉ ngơi đến hết buổi chiều.
Vào đêm, Trương Tam lại mang tới baỷ trăm miếng đậu phụ kho.
So với lần trước nhiều hơn hai trăm miếng.
Đây là do Lý Kỳ đã phân phó từ trước.
Ba người dồn đậu hũ vào trong vại xong, Lý Kỳ liền dẫn Ngô Tiểu Lục đi vào trong bếp.
Bắt tay dạy cậu ta rán chao như thé nào.
Bởi vì thời gian không đủ, cho nên Lý Kỳ không nói tỉ mỉ.
Chỉ cho cậu biết cách quan sát đậu hũ khi rán.
Khi nào thì nên lật, khi nào thì vớt ra.
Ngô Tiểu Lục vốn có hứng thú với nghề nấu nướng, cho nên rất chú tâm học tập.
Chỉ sau chốc lát, đã nắm được bí quyết.
Đợi dạy xong, Lý Kỳ liền bảo Ngô Tiểu Lục một mình luyện tập.
Sau đó cùng Ngô Phúc Vinh đi ra đại sảnh hít thở không khí.
– Lý công tử, lão hủ thực sự bội phục cậu.
Đúng như lời cậu nói, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của cậu.
Vừa ngồi xuống, Ngô Phúc Vinh liền không ngừng gật đầu.
Sau khi nói xong liền cười ha hả.
Hôm nay ông ta cười nhiều lắm, nhiều hơn mọi thời điểm trước kia.
– Ngô đại thúc, chú đừng nói như vậy, sẽ khiến cháu cảm thấy tự mãn.
Lý Kỳ cười ha hả đáp.
– Ha ha!
Ngô Phúc Vinh vuốt chòm râu, bỗng nhiên nói: – Đúng rồi, Lý công tử, lão hủ có mấy vấn đề nghĩ mãi không ra, đang muốn hướng cậu thỉnh giáo.
– Chú cứ quá lời.
Có vấn đề gì chú cứ thoải mái hỏi.
Cháu tất nhiên tri vô bất ngôn.
Lý Kỳ mỉm cười, trong lòng đã biết Ngô Phúc Vinh muốn hỏi cái gì.
Ngô Phúc Vinh ho khan vài tiếng, hỏi: – Là như vậy.
Cậu đã sớm đoán ra chao sẽ được hoan nghênh.
Vì sao phải hạn định mỗi người chỉ được mua một phần chao?
Thực ra ông ta đã muốn hỏi vậy từ sáng sớm.
Nhưng do lúc đó quá bận, vẫn không tìm được cơ hội.
Hiện tại rảnh rỗi, liền không chờ đợi được hỏi.
Chương 35: Giải Thích
DTV-EBOOK
Lý Kỳ đáp: – Chú có điều không biết.
Món chao này có nhiều dầu, ăn nhiều sẽ gây ngán.
Lại không lợi cho sức khỏe.
Nếu khách hàng ăn chao của chúng ta, xuất hiện bệnh tật gì đó, thì chẳng phải là tin tức xấu đối với chúng ta sao?
Ngô Phúc Vinh gật đầu, lại hỏi: – Nhưng tại sao cậu không bảo Trương Tam chuẩn bị thêm nhiều đậu phụ khô hơn? Chẳng lẽ là vì không đủ tiền.
Lý Kỳ lắc đầu nói: – Đây là một nguyên nhân, nhưng không phải là nguyên nhân quan trọng.
Chú nghĩ lại mà xem, hiện tại Túy Tiên Cư của chúng ta thiếu nhất là cái gì? Chính là khách hàng.
Hôm nay mọi người tranh nhau mua chao, đơn giản vì nó là thứ mới lạ.
Một khi ăn chán, bọn họ sẽ không lại tới nữa.
Cho nên cháu mới phải không chế số lượng.
Như vậy có thể hàng ngày bảo trì rất nhiều khách hàng.
– Thì ra là như vậy.
Cậu chuẩn bị nguyên liệu hết bao nhiêu tiền? Nếu không đủ, thì lão hủ có một khoản tiết kiệm.
Ngô Phúc Vinh quan tâm hỏi.
Cho tới bây giờ ông ta chưa từng hỏi qua Lý Kỳ, số tiền mua đậu kia là từ đâu tới.
Ông ta buôn bán nhiều năm như vậy rồi, trong lòng rất rõ ràng, điều gì nên hỏi, điều gì không nên.
Lý Kỳ phất tay, cười ha ha nói: – Đa tạ chú đã quan tâm.
Thực ra cũng không tốn nhiều tiên lắm, chưa tới một trăm lượng.
Hơn nữa cháu đã giao cho chú Trương Tam tiền mua đậu hũ tám ngày rồi.
Cho nên về chuyện tiền nong, chú không cần phải lo lắng.
Thực ra cho dù có thiếu tiền, Lý Kỳ cũng không hướng Ngô Phúc Vinh hỏi mượn.
Số tiền đó là Ngô Phúc Vinh dành dụm để mua quan tài.
Cầm tiền mua quan tài của người khác để buôn bán, chuyện như vậy Lý Kỳ không làm được.
– Vẫn chưa tới một trăm lượng? Thế chẳng phải ngày mai là có thể thu đủ tiền vốn rồi sao? Ngô Phúc Vinh kinh ngạc nói.
Lý Kỳ gật đầu cười.
– Lý công tử, không gạt cậu, cả đời lão hủ còn chưa từng thấy việc buôn bán nào kiếm tiền như vậy.
Ngô Phúc Vinh lắc đầu cười nói.
Cái này cũng gọi là kiếm tiền? Lý Kỳ vui đùa:
– Chú đừng thỏa mãn vội.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Chú lại là trụ cột của Túy Tiên Cư.
Cho nên lúc nào chú cũng phải trong trạng thái đói khát.
Như vậy việc buôn bán của chúng ta mới càng ngày càng lớn.
– Trạng thái đói khát? Ha ha, thú vị, thú vị.
Ngô Phúc Vinh cười ha hả, hỏi tiếp: – Lý công tử, cậu xem hiện tại có nhiều người cướp mua chao như vậy.
Liệu có thể nâng cao giá tiền hay không? Không dối gạt gì cậu, tối hôm qua ta còn cảm thấy ba trăm tiền một bát là quá đắt.
Nhưng hôm nay ta lại thấy giá tiền này quá thấp.
Lý Kỳ lắc đầu cười: – Thực ra cháu làm như vậy, đều là vì tương lai của Túy Tiên Cư.
– Vì tương lai? Ngô Phúc Vinh không hiểu hỏi.
– Đúng vậy! Lý Kỳ gật đầu: – Dù thành Biện Kinh là thành thị lớn nhất của Đại Tống.
Nhưng những thực khách có thể tới quán ăn lớn như của chúng ta không phải là rất nhiều.
Nếu có thể tiêu phí ba trăm văn tiền mua mấy miếng đậu hũ ăn không no kia.
Vậy chắc chắn có khả năng tới quán cơm của chúng ta ăn cơm.
Đối với những vị khách như vậy, chúng ta nên biết nắm giữ.
Còn đối với những người không có khả năng tới quán chúng ta ăn cơm, thì chúng ta nên bỏ qua.
Nếu như chúng ta lại tăng giá tiền quá cao, sẽ khiến mất đi một bộ phận khách.
Túy Tiên Cư đang ở thời kỳ chập chững, cho nên cháu không muốn để xảy ra bất kỳ sai lầm nào.
– Đúng đúng, vẫn là cậu lo lắng chu toàn.
Lão hủ suy nghĩ quá nông cạn rồi.
Ngô Phúc Vinh vội vàng gật đầu.
Lý Kỳ cười cười, bỗng nhớ ra việc gì đó, nói: – À, Ngô đại thúc, cháu còn có một việc muốn thương lượng với chú.
– Việc gì?
– Cháu muốn tuyển thêm người để hỗ trợ.
Lý Kỳ nghiêm mặt đáp.
Một quán ăn lớn như vậy mà chỉ có ba người, cũng thật khó coi.
Nếu không tuyển thêm người, chỉ sợ chao còn chưa kịp bán xong, bọn họ đã gục xuống vì mệt mỏi.
Ngô Phúc Vinh nghe xong, cười ha hả: – Điều này cậu cứ yên tâm.
Lão hủ đã tìm người rồi.
Là hai anh em.
Cha mẹ của bọn họ từng làm người hầu cho Tần phủ.
Hai anh em đó rất chất phát.
Sáng sớm ngày mai sẽ bắt đầu làm.
– Vậy thì quá tốt.
Cháu còn lo lắng ngày mai chú và Tiểu Lục Tử làm không kịp.
Lý Kỳ cười ha ha nói.
– Ủa? Ngô Phúc Vinh nghi ngờ hỏi: – Ngày mai cậu phải đi đâu à?
Lý Kỳ vỗ đầu: – Ài, thiếu chút nữa thì quên nói với chú.
Ngày mai cháu phải đi làm một chuyện vô cùng quan trọng.
Cho nên không thể giúp hai người được.
Cháu đã dặn Lục Tử rồi, bảo cậu ta đảm nhiệm vị trí của cháu.
– Việc rất quan trọng? Ngô Phúc Vinh hít vào một hơi. – Có cần ta hỗ trợ không?
– Không.
Lý Kỳ sững sờ, phất tay cự tuyệt ý tốt của Ngô Phúc Vinh: – Không cần, cháu đi một mình là đủ rồi.
Chú phải ở đây trông coi mấy đứa chứ.
Nếu chú không ở, cháu lại lo lắng.
– Ừ, được rồi, cháu cứ yên tâm mà đi, chú sẽ trông quán cẩn thận.
Ngô Phúc Vinh gật đầu.
Ngày kế, trời mới tờ mờ sáng, Lý Kỳ đã tỉnh dậy.
Sau khi rửa mặt, hắn liền cầm một cái nón vành và một cần câu bằng trúc.
Hai thứ này là tối hôm qua hắn bảo Ngô Tiểu Lục tìm hộ hắn.
Lý Kỳ đội nón lên, lưng vác cần câu đang chuẩn bị xuất môn.
Ai ngờ vừa mới mở cửa, chợt thấy một thân ảnh đứng ở trước mặt.
Dọa hắn nhảy dựng, quát to một tiếng: – Quỷ quái phương nào?
– Lý ca, là tiểu đệ, Lục Tử đây.
Trời sắp sáng rồi, lấy đâu ra quỷ chứ.
Tiểu Lục Tử? Lý Kỳ cẩn thận nhìn, không phải Ngô Tiểu Lục thì là ai.
Vỗ vỗ ngực bình tĩnh lại.
Con mẹ nó chứ, suýt nữa hù chết lão tử.
Sau khi bình phục tâm tình, Lý Kỳ trừng mắt, cả giận nói:
– Tiểu tử ngươi muốn ăn đánh phải không.
Mới sáng sớm đứng ở trước cửa phòng ta làm gì? Ngươi có biết hù dọa cũng làm chết người không?
Ngô Tiểu Lục tràn đầy ủy khuất, quắt miệng, rất thành thực lắc đầu.
Lý Kỳ thấy vẻ đáng thương của cậu ta, cũng lười so đo, phất tay nói: – Thôi, coi như là xui xẻo.
Đúng rồi, ngươi định tìm ta phải không?
Ngô Tiểu Lục dùng sức gật đầu, vừa định mở miệng, thì thấy Lý Kỳ đội nón vành, bộ dáng rất quái dị, liền hỏi: – Lý ca, huynh định đi ra ngoài à?
– Ừ, không phải hôm qua ta đã bảo sẽ đi ra ngoài sớm còn gì.
Lý Kỳ gật đầu đáp.
– Huynh ăn mặc như vậy là muốn đi đâu? Ngô Tiểu Lục hiếu kỳ hỏi.
– Ta muốn điNgươi hỏi cái này làm gì? Nhớ kỹ cho ta, hôm nay phải làm cho tốt vào.
Nếu xảy ra sai lầm, thì ta đánh chết ngươi.
Lý Kỳ Đe dọa nói.
– Vâng.
Ngô Tiểu Lục gật đầu, nhưng trong mắt đầy vẻ khẩn trương.
– À, đúng rồi, ngươi thấy hôm nay Lý ca ăn mặc thế nào? Lý Kỳ kéo vành nón xuống thấp, chỉ lộ ra cái cằm, cực kỳ bảnh bảo làm vài tư thế, cười hỏi:
– Sao? Có phong phạm của cao nhân hay không?
– Ừm.
Ngô Tiểu Lục nhìn Lý Kỳ một lúc, gãi đầu, thật thà phúc hậu đáp: – Lý ca, huynh che kín mặt như vậy, tiểu đệ sao nhận xét được.
– NgươiTiểu tử ngươi đúng là dốt, một chút thẩm mỹ cũng không có.
Lý Kỳ nhấc mũ vành lên, trừng Ngô Tiểu Lục một cái.
Thấy cậu ta vẫn vẻ mặt ngây thơ, thở dài một tiếng, hỏi: – Nói đi, tìm ta có việc gì?
Chương 36: Câu Cá
DTV-EBOOK
– À, là như vậy, cả đêm qua tiểu đệ ngủ không được ngon giấc.
Ngô Tiểu Lục đau khổ nói.
“Không ngủ được? Không ngủ được tới tìm ta làm cái gì? Ta cũng không phải là bác sĩ tâm lý.” Lý Kỳ nhìn nhìn, tùy ý hỏi: – Nhớ Tiểu Đào?
Ngô Tiểu Lục vô ý thức lắc đầu, lại lắc đầu mạnh, đỏ mặt nói: – Hiện tại tiểu đệ đâu có thời gian nghĩ tới những việc đó.
“Cắt! Cứ như bận lắm không bằng”.
Lý Kỳ híp mắt, không nhịn được hỏi: – Vậy vì sao mà ngủ không được?
Ngô Tiểu Lục cúi đầu đáp: – Là vì đệ chưa từng nấu ăn ở trước mặt nhiều người như vậy.
Cho nên
“Hiểu rồi.
Thì ra là tiểu tử này khẩn trương đến không ngủ được”.
Lý Kỳ biết Ngô Tiểu Lục là hạng người cho ba phần nhan sắc, liền có thể mở phường nhuộm.
Bởi vậy vỗ vai của cậu ta, thành khẩn nói: – Tiểu Lục Tử à, Lý ca rất lý giải vì sao ngươi khẩn trương.
Tuy nhiên việc gì cũng có lần đầu.
Hôm qua ta thấy kỹ thuật rán đậu của ngươi đã rất thuần thục.
Cho nên ngươi không cần phải khẩn trương.
Cứ làm như những gì ta dạy tối qua là được.
Lý ca rất tin tưởng ngươi.
Dù sao ngươi cứ tập trung rán đậu cho ta.
Những việc khác không cần phải quan tâm.
Chú ngươi sẽ giúp ngươi.
Nhớ kỹ, chỉ cần tập trung làm, nhất định sẽ được khách hàng tán thành.
Làm một người đầu bếp, phải có lòng tin vào chính mình, biết chưa?
– Đệ biết rồi, huynh yên tâm, đệ nhất định sẽ không để huynh phải mất mặt.
Trai qua Lý Kỳ động viên, quả nhiên lòng tin của Ngô Tiểu Lục tăng nhiều.
Sự căng thẳng vừa rồi đã quét sạch.
Cậu ta đứng thẳng sống lưng, lời thề son sắt nói.
Lý Kỳ vỗ vai cậu ta, cười cười: – Trẻ nhỏ dễ dạy.
Tốt lắm, trời sắp sáng rồi, ngươi nhanh đi lấy đậu hũ ra.
Sau đó thông báo cho chú của ngươi, chuẩn bị mở cửa buôn bán.
Ta còn có việc, đi trước đây.
Nhớ kỹ, ngươi nhất định làm được.
– Vâng.
Ngô Tiểu Lục gật mạnh đầu.
Lý Kỳ rời đi Túy Tiên Cư từ cửa sau.
Rồi dọc theo bờ sông đi về hướng tây, tới một nơi sơn thanh thủy tú, người ở thưa thớt.
Nước sông thanh tịnh chảy xuôi, gió xuân ấm áp nhẹ nhàng thổi qua, tiếng lá rụng rào rạc, tiếng chim hoàng anh hát vang, âm thanh của buổi sáng, thật khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.
Lý Kỳ đứng ở bờ sông, duỗi mạnh lưng một cái, hít sâu một hơi, trong đầu chỉ một chữ – Sướng. “Sống dưới tầng lớp thấp là khổ? Hừ, hiện tại lão tử đang sống một cuộc sống không phiền lụy đây.”
Thực ra Lý Kỳ có việc quan trọng quái gì đâu.
Hắn chỉ là muốn đi ra ngoài, buông lỏng một chút, thuận tiện hun đúc tâm tìnhMá nó chứ, quan trọng nhất là hắn thực sự không muốn ngửi tiếp cái mùi chao kia.
Vừa nghĩ lại thôi hắn đã cảm thấy chán ghét rồi.
Thực ra Lý Kỳ không thích ăn chao cho lắm.
Chỉ là cha ruột và cha vợ của hắn đều rất thích món này.
Cho nên hắn mới nghiên cứu qua về chao.
Món chao mà hắn làm, là kết hợp sở trường giữa chao Thiệu Hưng và chao An Đông.
Tự mình nghiên cứu ra một loại chao kiểu mới.
Chỉ có Ngô Phúc Vinh còn tưởng hắn đi ra ngoài làm việc quan trọng.
Đến hiện tại vẫn vì hắn mà lo lắng.
Đương nhiên, Lý Kỳ rất muốn nói thật với Ngô Phúc Vinh.
Nhưng hắn là người đưa ra quyết sách.
Ở thời điểm mấu chốt, nếu không làm gương tốt, mà lười biếng bỏ bê công việc.
Việc này nếu nói ra, sẽ làm mọi người mất sĩ khí.
Vì vậy hắn mới đưa ra hạ sách này.
Huống hồ rán đậu cũng không phải việc khó khăn gì.
Một mình Ngô Tiểu Lục là đủ.
Làm vài động tác khởi động xong, Lý Kỳ xách cần câu, cũng không móc mồi câu vào lưỡi, liền ném trực tiếp vào trong dòng sông.
Sau đó cắm cần câu xuống đất bùn.
Xác định là chắc chắn, mới vỗ hai tay, thở dài một tiếng.
Đi tới một cây đại thụ bên cạnh, ngồi xuống dựa lưng vào thân cây, dùng nón vành che mặt, yên tĩnh ngủ một giấc.
Câu cá? Lý Kỳ chẳng kiên nhẫn như vậy.
Hắn ngược lại rất sùng bái tư tưởng câu cá của Khương thái công.
Dù mấy ngày nay mệt đến chết đi sống lại, nhưng trôi qua cũng phong phú.
Không giống như mấy ngày mới tới, đần độn không có việc gì làm.
Nỗi nhớ về cha mẹ và vợ cũng nhạt đi rất nhiều.
Trong lúc bất tri bất giác, Lý Kỳ đã dần dần sát nhập với thời đại này.
Cũng không biết ngủ bao lâu, Lý Kỳ lờ mờ nghe thấy có tiếng người gọi. – Công tử, công tử, cá mắc câu rồi.
“Ủa, như vậy cũng có cá mắc câu.
Thánh nhân đúng là Thánh nhân, làm việc gì cũng có đạo lý”.
Lý Kỳ chợt bừng tình, đứng lên, mừng rỡ nhìn về phía bờ sông.
Ngay lập tức, khuôn mặt cứng lên, dùng sức dụi mắt, kinh ngạc nói: – Ơ? Cần câu của mình đâu rồi nhỉ?
Vừa mới dứt lời, chợt nghe thấy tiếng cười khanh khách bên cạnh.
Lý Kỳ quay đầu nhìn, chỉ thấy một khuôn mặt tinh sảo tuyệt mỹ chính đang mỉm cười nhìn mình.
Là một cô nương tuổi chừng hai mươi, lông mày như vẽ.
Đôi mắt trong vắt như nước, môi hồng răng trắng.
Nàng mặc một bộ quần áo màu trắng, eo nhỏ lả lướt, khí chất lịch sự tao nhã.
Lý Kỳ thấy cần câu bằng trúc của mình chính đang nằm trong tay tay ngọc của nàng kia, liền cả kinh hỏi: – Ủa! Đây không phải là gậy trúc của ta saoÀ không, cần câu của ta?
Không sai, nữ tử áo trắng kia chính đang cầm cái cần câu mà Lý Kỳ vừa mới cắm ở bờ sông.
Chỉ là Lý Kỳ không biết vì sao cái cần câu đó lại ở trong tay cô gái này.
Duy nhất có thể xác định, vừa rồi mình bị tiểu nương tử kia đùa giỡn.
Lập tức vươn tay, tức giận nói: – Mau trả cần câu cho ta.
– Trả thì trả.
Cô gái áo trắng thấy vẻ sốt ruột của Lý Kỳ, cười mỉm đưa cần câu tới.
Lý Kỳ nhận lấy cần câu, cẩn thận vuốt ve một lần, u oán nhìn cô gái áo trắng, thầm thì nói: – May mà dáng mạo của ngươi không tồi, không tới mức dọa sợ cá của ta.
Cô gái áo trắng nghe thấy Lý Kỳ thì thầm, vểnh môi khẽ cười:
– Nếu công tử đã vô tâm câu cá, vậy cái cần câu có tác dụng gì, lẽ nàoCông tử học theo Khương thái công thả câu ở bờ sông?
“Oa! Cô nàng này thật thông minh!” Tuy nhiên, dù Lý Kỳ da mặt dày, cũng không dám trực tiếp thừa nhận mình bắt chước Khương thái công, cười hỏi: – Cô nương dựa vào đâu mà nói như vậy?
– Tôi vừa thấy công tử thả cần câu ở đấy mà không quan tâm.
Cho nên hiếu kỳ nhìn xuống lưỡi câu.
Thấy trên lưỡi câu không có con mồi.
Mà ở bên cạnh công tử cũng không đặt con mồi.
Câu cá mà không mang môi, từ xưa tới nay, ngoại trừ Khương thái công ra, không còn ai khác.
Cô gái áo trắng nhịn cười đáp. “Chảy mồ hôi! Khả năng quan sát của cô gái này cũng quá mạnh.
Không đi làm cảnh sát thật là lãng phí”.
Lý Kỳ vươn tay sờ đầu, lúc này mới phát hiện cái nón cũng không thấy.
Nhìn xung quanh, Lý Kỳ chợt phát hiện cái nón của mình đã rơi xuống bên cạnh cái cây.
Chắc vừa nãy ngủ, không cẩn thận bị rơi xuống.
Liền bước nhanh tới, nhặt nón lên, phủ bụi, rất kiểu cách khẽ bóp đỉnh nón, ho khan vài tiếng, cười nói: – Cô nương chê cười rồi.
Tôi chỉ là một người rảnh rỗi, không dám so sánh với Khương thái công.
Khương thái công lão nhân gia là câu được cá lớn.
Mà tôi tối đa cũng chỉ câu được một con tôm nhỏ.
Ngược lại cô nương Nói tới đây, Lý Kỳ bỗng cười hắc hắc vài tiếng.
Chương 37: Cô Gái Áo Trắng
DTV-EBOOK
Cô gái áo trắng nghe đoạn đầu, mơ hồ cảm thấy lời của Lý Kỳ có ẩn ý.
Bỗng lại nghe hắn nhắc tới mình, liền hứng thú cười: – Công tử không ngại nói tiếp.
Lý Kỳ cười hì hì: – Cô nương tuổi còn trẻ, không ở nhà thêu thùa may vá, chạy tới nơi yên tĩnh này làm gì? Chẳng lẽ hẹn hò với tình lang?
Cô gái áo trắng đỏ bừng mặt, hừ nhẹ nói: – Tôi tới nơi nay có liên quan gì tới công tử? Công tử chớ hồ ngôn loạn ngữ.
– Cô nương nói không sai.
Cô nương cũng không phải là phu nhân của tôi.
Cô nương muốn đi đâu, làm gì, tôi đương nhiên là không xen vào.
Nhưmg
Lý Kỳ bĩu môi nói tiếp: – Nhưng vì sao cô nương lại thừa dịp tôi đang ngủ say, ở bên cạnh rình coi tôi.
Dù tôi có là một thiên tài tuấn tú, đáng yêu, nhưng cũng là một nam nhân rất bảo thủ.
Cô nương làm như vậy, thật lỗi quá.
“Kẻ không biết xấu hổ, là kẻ vô dịch”.
Cô gái áo trắng gắt một cái, trợn mắt nhìn hắn, nói: – TôiTừ khi nào tôi nhìn trộmcái kia của công tử?
Lý Kỳ ủy khuất nói: – Lời này của cô nương thật không đúng.
Vừa rồi tôi cũng không cần cô nương phụ trách.
Cô nương việc gì phải phủi sạch quan hệ như vậy?
Cô gái áo trắng hừ lạnh: – Ta và ngươi vốn không có quan hệ gì.
Người đừng vội làm nhục sự trong sạch của ta.
Nếu không đừng trách ta không khách khí.
Lý Kỳ thấy nàng ta không mang theo vũ khí gì, hơn nữa nhìn từ trên xuống dưới cũng không giống là biết võ.
So với Triệu nhân yêu lần trước còn yếu hơn nhiều.
Trong lòng liền không sợ hãi, kêu oan: – Tôi làm nhục sự trong sạch của cô nương? Từ đâu cô nương nói như vậy? Tục ngữ nói rất hay, “Bắt kẻ thông dâm phải thấy cả đôi, bắt trộm phải thấy tang vật”.
Chuyện cô nương rình coi tôi, tôi tạm thời không đề cập tới.
Nhưng vừa nãy tôi tận mắt nhìn thấy cô cầm cần câu của tôi.
Việc này cô nương giải thích như thế nào?
Cô gái áo trắng cãi lại: – Cái cần câu đểu của ngươi, ta cần gì? Nói sau, nếu ta thực sự có chủ tâm lấy trộm cần câu của ngươi.
Thì vừa rồi ta liền rời đi, việc gì phải đánh thức ngươi dậy.
– Ai mà biết cô nương nghĩ gì.
Có lẽ là cô nương bị vẻ anh tuấn của tôi làm cho mê muội.
Nên mới không ăn trộm cần câu của tôi nữa.
Ngược lại muốn trộm trái tim của tôi, phải không? Lý Kỳ vô liêm sỉ nói.
Khuôn mặt cô gái áo trắng lại đỏ, xấu hổ la lên: – NgươiNgươi thật là vô sỉ.
Lý Kỳ không giận, mà cười hì hì: – Cô nương trộm cần câu của tôi trước, rình coi tôi, còn ý đố muốn cướp trái tim của tôi.
Nếu bàn về hai chữ Vô sỉ, tiểu đệ thật sự cam bái hạ phong.
Lý Kỳ dùng liên tiếp ba từ Trộm, khiến cho cô gái áo trắng kia tức giận suýt nữa ngất đi.
Ở đâu còn nói lên lời, gò má đỏ bừng, môi anh đào khẽ run rẩy, bộ ngực sữa phập phồng, rất là mê người.
Chứng kiến cô gái áo trắng này tức giận tới nói không lên lời, trong lòng Lý Kỳ rất thoải mái.
Dám trêu trọc bản đại gia ta, lần này biết sự lợi hại của bản đại gia chưa.
Đã trả đũa được, Lý Kỳ cũng không có ý định làm khó nàng.
Dù sao nàng ấy xinh đẹp như vậy, đúng là ưu thế.
Đặc biệt đối với hạng nam nhân dùng nửa dưới để suy nghĩ.
Lén nhìn bộ ngực của cô nàng cho đỡ nghiện, sau đó phất tay, thở dài: – Thôi, thấy cô nương còn trẻ người non dạ, lần này bỏ qua, cô nương mau rời đi thôi.
Trong lòng lại thầm nói:”Chỗ rừng núi hoang vắng như vậy, một nữ hài tử chạy lung tung cái gì.
Hơn nữa dung mạo lại xinh đẹp như tiên thiên, không phải là cố ý hấp dẫn kẻ phạm tội sao?” Cúi đầu nhìn xuống hai tay của mình, ài, xem ra đêm nay lại phải làm phiền hai Huynh đệ ngươi rồi.
Dù cô gái áo trắng không hiểu ý của Lý Kỳ, nhưng thấy ánh mắt dâm tà kia, cũng biết không phải lời tốt đẹp gì, hừ một tiếng nói: – Ngươi tưởng thôi dễ dàng như vậy sao? Ta lại hỏi ngươi, đang ở thời điểm này, vì sao ngươi lại ở đây?
“Cô nàng này đúng là không biết sợ là gì.
Chẳng lẽ ông trời biết mình cả tháng nay nhịn đói, cố ý ban cho một người?”.
Lý Kỳ thầm tự sướng một phen, rồi ngáp một cái, quay lại gốc cây ngồi xuống, kéo nón vành, nhắm mắt, đơn giản không quan tâm tới nàng.
Miễn cho đến lúc đó t*ng trùng lên não, làm những việc không nên làm, như vậy thì không tốt.
Cô gái áo trắng thấy hắn im lặng không nói, lại hỏi:
– Vì sao không trả lời, chẳng lẽ trong lòng ngươi có quỷ?
“Trong lõng lão tử đúng là có quỷ, nhưng cũng là bị ngươi hấp dẫn đi ra”.
Lý Kỳ nhắm mắt, mặc kệ nàng.
Cảnh vật thoáng trở nên yên tĩnh.
Một lát sau vẫn không thấy động tĩnh gì.
Xem ra cô nàng kia đã đi rồi.
Lý Kỳ lén mở một con mắt, vụng trộm nhìn về hướng cô nàng vừa đứng.
Đã không thấy thân anh của nàng, liền thở phào một tiếng, cuối cùng cũng đi.
Dù sao hắn cũng là một nam nhân, thời gian lâu như vậy chưa được tòm tem, tinh lực đã tràn đầy sắp thoát cương.
Mà chỗ này là chỗ hoang vu vắng vẻ.
Ngoại trừ hai người bọn họ ra, không còn ai khác.
Hơn nữa đối phương còn là một đại mỹ nữ nũng nịu.
Tin rằng chỉ cần là một nam nhân bình thường đều nảy sinh suy nghĩ xấu trong đầu.
Ài, đều là do mấy phim AV của Nhật làm xấu, tội quá, tội quá.
Ai ngờ còn chưa thở ra hết, bỗng vang lên tiếng gào của cô nàng kia: – Ngô chưởng quầy, chú cũng tới à.
Má! Thật đúng là âm hồn không tiêu tán.
Đợi taVừa rồi nàng gọi ai nhỉNgô chưởng quầy? Chết cha, không phải chứ, lẽ lão Ngô cũng tới?
Trước khi đến đây, Lý Kỳ đã cường điệu nói với chú cháu Ngô Phúc Vinh rằng, hôm nay hắn phải đi làm một chuyện vô cùng quan trọng.
Nếu để cho Ngô Phúc Vinh nhìn thấy chuyện trọng yếu của hắn chính là nằm ngủ thoải mái ở đây.
Vậy thì hắn thực không biết nên giải thích thế nào.
Nhanh chóng đứng dậy, quay đầu nhìn xung quanh.
Nhưng bốn phía rõ ràng không có một bóng người.
Mà ngay cả cô gái áo trắng kia cũng không thấy.
Hắn liền hít một hơi khí lạnh.
Chẳng lẽMình gặp phải quỷ?
Đúng lúc này, phía sau thân cây lại truyền tới tiếng cười khanh khách: – Ngươi khẩn trương như vậy làm gì? Thật không tưởng được ngươi lại sợ Ngô thúc.
Lý Kỳ vừa nghe thấy vấy, trong đầu oanh lên một tiếng, sắc mặt trở nên tối sầm, quay đầu lại.
Chỉ thấy cô gái áo trắng kia đi ra từ phía sau thân cây, lạnh lùng hỏi: – Ngô chưởng quầy phái ngươi tới giám thị ta?
Những lời cô gái áo trắng vừa nói, chứng tỏ cô ta biết Lý Kỳ, hơn nữa còn biết rất rõ ràng.
Là một người thanh niên của thế kỷ 21, Lý Kỳ rất coi trọng quyền tự do cá nhân.
Hơn nữa, điều mấu chốt mà hắn hợp tác với bọn họ, chính là sự tin tưởng.
Nếu cô gái này thực sự là do Ngô Phúc Vinh phái tới, vậy thì chứng tỏ Ngô Phúc Vinh hoặc là Tần phu nhân không tin tưởng hắn.
Hợp tác như vậy, Lý Kỳ thà không cần còn hơn.
Cô gái áo trắng thấy biểu lộ âm trầm của hắn, hơi sững sờ, khẽ nói: – Ta không phải là người do Ngô thúc phái tới.
– Vậy là do Tần phu nhân phái tới? Lý Kỳ nghi ngờ hỏi.
Cô gái áo trắng lại lắc đầu, trong mắt đầy ý cười.
Còn chuyển chuyển con ngươi, ý bảo hắn tiếp tục đoán.
Chương 38: Bạch Nương Tử (P1)
DTV-EBOOK
Lý Kỳ chẳng muốn chơi trò trốn tìm với nàng, trực tiếp hỏi: – Vậy ngươi rốt cuộc là người phương nào?
Cô gái áo trắng mím môi cười: – Ngươi thực sự không biết ta?
Lý Kỳ không cần nghĩ, hắn khẳng định trước đây chưa từng gặp qua cô gái này.
Bằng không với tướng mạo của nàng, mình sao có thể quên được.
Liền thử hỏi: – Chúng ta đã từng gặp nhau?
– Ta làm sao mà biết.
Cô gái áo trắng mỉm cười, lại nói: – Tuy nhiên ngày hôm qua ngươi còn chính miệng khen tiểu nữ tâm địa thiện lương, có tri thức hiểu lễ nghĩa, dịu dàng động lòng người.
“Đồ mồ hôi! Ta chưa từng thấy ngươi, sao có thể khen ngươi được.
Ngươi rõ ràng là đùa nghịch ta mà.” Lý Kỳ đen mặt nói: – Cô nương, có phải cô nương đang tự sướng không.
Tôi không nhớ khen cô khi nào.
Hơn nữa tôi đâu phải là hạng người dẻo mỏ như vậy.
Nếu tôi khen nữ nhân, chỉ có đơn giản hai từ, xinh đẹp và thật xinh đẹp mà thôi.
Cô gái áo trắng phì cười: – Ta đâu vô lại như ngươi.
Ngươi có nhớ nha hoàn mà tới mua chao vào giữa trưa hôm qua không?
– Giữa trưa? Lý Kỳ nghĩ lại:
– Không sai, tuy nhiên có hai nha hoàn, không biết cô nương nói tới.
Nói được một nửa, Lý Kỳ bỗng bừng tỉnh đại ngộ, chỉ tay về phía cô gái áo trắng: – Lẽ nào ngươi chính là ngốcÀ không, Bạch nương tử kia?
Cô gái áo trắng cười gật đầu.
Nàng chính là tài nữ đứng thứ hai của Đông Kinh.
– Nguyên lai là Bạch nương tử, thất kính, thất kính.
Lý Kỳ vội vàng chắp tay cười nói.
Trong lòng đang tính toán.
Vì sao Bạch nương tử lại đột nhiên tìm mình.
Chẳng lẽ vì chuyện hôm qua? Nếu là như vậy, thì dễ thôi.
Còn nếu là không, thìLý Kỳ bỗng nghĩ tới lần trước Bạch Thiển Dạ thay Phỉ Thúy Hiên viết câu đối, trong lòng mãnh kinh.
Chuyện này không thể để lộ ra được.
Liền cười ha ha nói: – Đúng rồi, Bạch nương tử, ngày hôm qua tiểu cô nương tên là Hạnh Nhi đúng thực là nha hoàn của cô nương?
Bạch Thiển Dạ cười nói: – Phải hay không phải, đối với Lý công tử mà nói, không phải là chuyện quan trọng.
“Nói mát, nhất định là nói mát!”
Lý Kỳ cười làm lành: – Bạch nương tử nói gì vậy.
Nếu tôi biết tiểu cô nương kia đúng thật là do Bạch nương tử phái tới.
Đừng nói mấy miếng chao, cho dù muốn tôi đích thân mang tới, cũng không có vấn đề.
Nếu như tại hạ có chỗ đắc tội,, mong Bạch nương tử thông cảm.
– Ngươi đừng nhặt những lời dễ nghe hồ lộng ta.
Ta sẽ không tin ngươi.
Bạch Thiển Dạ ném cái bạch nhãn, nói: – Tuy nhiên ngươi không cần phải lo lắng.
Hôm nay ta tới đây không phải vì chuyện này.
Lý Kỳ rùng mình một cái, ra vẻ hiếu kỳ hỏi: – Vậy cô nương tới tìm tôi
Lông mày đẹp tuyệt trần của Bạch Thiển Dạ hơi nhíu, trách móc nói: – Ai nói là ta tìm ngươi?
– ÁchỞ đây chỉ có tôi và cô nương.
Nếu như cô nương không tìm tôi, vậy thì một mình chạy tới nơi hoang vắng này là gì? Lý Kỳ rõ ràng không tin lời nàng.
– Sáng sớm ta đã tới đây cùng nha hoàn hái thảo dược.
Bạch Thiển Dạ chỉ về phía rừng rậm cách đó không xa, nói tiếp: – Lúc trở lại vừa vặn nhìn thấy ngươi ngủ say ở chỗ này.
Lại thấy ngươi cắm cần câu ở bờ sông, vì hiếu kỳ mà đi tới xem.
Bạch Thiển Dạ nguyên bản không muốn giải thích cho Lý Kỳ, cũng không cần thiết.
Nhưng nàng đã lĩnh giáo suy nghĩ như thiên mã hành không của Lý Kỳ.
Nàng rất lo lắng.
Nếu như không giải thích rõ ràng, không biết người này sẽ nói ra những lời vô sỉ gì.
Liền đơn giản nói rõ ra.
Dù sao cây ngay không sợ chết đứng.
– Nguyên lai là như vậy.
Lý Kỳ nhìn về phía sau Bạch Thiển Dạ, hỏi: – Đúng rồi, nha hoàn của cô nương đâu?
Bạch Thiển Dạ biết Lý Kỳ vẫn chưa tin mình, đành phải tiếp tục giải thích: – Bởi vì có người đang chờ dùng thảo dược, cho nên ta đã bảo Hạnh Nhi mang thảo dược trở về rồi.
Nếu ngươi không tin, ta cũng không có cách nào.
– Ai nha, Bạch nương tử đâu cần nói như vậy.
Cho dù không tin cha mẹ mình, tôi cũng sẽ không thể không tin Bạch nương tử.
Đúng rồi, là người phương nào cần dùng thảo dược? Cô nương đừng hiểu lầm, tôi hỏi vậy chỉ vì quan tâm, tùy tiện hỏi, không có ý gì khác.
Nếu cô nương không muốn nói, cũng không sao.
Lý Kỳ thấy sắc mặt của Bạch Thiển Dạ đã tái nhợt, toàn thân phát run, không giống là diễn trò.
Nếu là diễn trò, thì hắn lập tức biết.
Cho nên hắn yên lòng lại.
Thế gian sao lại có người vô sỉ như vậy nhỉ? Bạch Thiển Dạ cưỡng chế ý niệm rời đi, nói: – Tốt, nếu ngươi muốn biết, ta sẽ nói toàn bộ cho ngươi biết.
Nhưng ngươi cũng nên trả lời vấn đề của ta.
– Vấn đề của cô nương? Lý Kỳ gãi đầu: – Vấn đề gì?
– Đang thời điểm như vậy, sao ngươi lại ở đây? Bạch Thiển Dạ cơ hồ ngằn từng chữ.
Nàng cho rằng Lý Kỳ lại cố ý giả bộ như không biết.
Kỳ thực lần này là Lý Kỳ không kịp phản ứng.
– À, ra là vấn đề đó.
Tôi tới đây đương nhiên là vìCâu cá rồi! Lý Kỳ làm như bộ hiển nhiên: – Bằng không Bạch nương tử cho rằng tôi tới đây làm gì.
– Câu cá? Không biết Lý công tử định câu cá gì? Bạch Thiển Dạ thoáng nhìn, hỏi.
Lý Kỳ cười ha hả đáp: – Không thể tưởng được Bạch nương tử không những xinh đẹp, nói chuyện cũng rất khôi hài.
Dòng sông này ít nhất cũng phải có bảy tám loại cá.
Tôi sao biết loại cá nào sẽ mắc câu.
Bạch Thiển Dạ nhìn Lý Kỳ với vẻ thâm ý, buồn bã nói: – Từ hứa hẹn trả tiền theo định kỳ, đến buôn bán món chao nổi tiếng khắp phố phường.
Đều tính toán vô cùng chính xác.
Tiểu nữ tin rằng, một người tinh thông tính toán như Lý công tử, nếu như không có tài tiên đoán con cá nào mắc cậu, thì quyết sẽ không dễ dàng từ bỏ cái cần câu.
Bạch Thiển Dạ nói xong lời này, Lý Kỳ đã hóa đá, đôi mắt thẫn thờ nhìn nàng.
Thương trường như chiến trường, vô luận là thời hiện đại hay là cổ đại, Tin tức không thể nghi ngờ là nhân tố mấu chốt.
Đặc biệt ở thời đại khoa học kỹ thuật phát triển kia, chỉ cần không cẩn thận tiết lộ bí mật hoặc bảo mật chưa tới nơi tới chốn, thì thông tin của công ty ngươi rất nhanh sẽ bị đối phương trộm lấy.
Có đôi khi một tin cơ mật thôi, cũng đủ cho ngươi thất bại thảm hại.
Chính là đạo lý “Biết người biết ta, trăm trận trận thắng”.
Lúc còn ở thời đại kia, Lý Kỳ đã thấy rất nhiều công ty, vì bị ăn trộm thông tin, khiến cho phá sản không ngượng dậy nổi.
Cho nên hắn coi trọng điều này hơn bất kỳ ai.
Hiện tại, hắn có thể coi là vũ khí bí mật của Túy Tiên Cư.
Túy Tiên Cư hưng suy cơ hồ đều buộc trên người hắn.
Nếu bị lộ ra ngoài quá sớm, bất kể đối với hắn, hay là đối với Túy Tiên Cư, đều là một việc trăm hại mà không một lợi.
Cho nên hắn mới dặn Tần phu nhân và Ngô Phúc Vinh không được nói chuyện hắn nhập cổ phần Túy Tiên Cư cho bất kỳ ai.
Mặc kệ Ngô Tiểu Lục cái hiểu cái không.
Nhưng hiện tại, vị Bạch nương tử này lại biết chuyện hắn nhập cổ phần Túy Tiên Cư.
Sao có thể không khiến hắn kinh ngạc.
Tuy nhiên, kinh ngạc thì kinh ngạc, Lý Kỳ vẫn là người từng trải, trong chớp mắt hồi phục tinh thần, lắc đầu cười nói: – Tôi không biết cô nương đang nói cái gì.
Trong lòng hắn đã xếp Bạch Thiển Dạ vào hàng ngũ địch nhân.
– Thật không?
Bạch Thiển Dạ cười mỉm hỏi: – Lẽ nào Lý công tử không tò mò vì sao tôi biết được?
Chương 39: Bạch Nương Tử (P2)
DTV-EBOOK
Lý Kỳ đương nhiên là rất muốn biết.
Nhưng hắn cũng sợ hãi Bạch Thiển Dạ đang thử mình.
Liền làm bộ lơ đễnh, nhún vai cười nói: – Chuyện gì? Bạch nương tử càng nói càng khiến tôi hồ đồ.
– Lý công tử cũng hồ đồ? Tôi thấy so với ai khác, Lý công tử càng thêm tinh tường.
Bạch Thiển Dạ hừ một tiếng.
Nghĩ thầm:”Người này đúng là một con hồ ly chính cống.
Đã đến mức này rồi còn không chịu thừa nhận”.
Lý Kỳ cười hắc hắc: – Làm sao Bạch nương tử biết trong lòng tôi đang nghĩ gì? Lẽ nào vừa nãy Bạch nương tử đã ăn cắp trái tim của tôi?
Đối mặt với suy nghĩ như thiên mã hành không của Lý Kỳ, Bạch Thiển Dạ cảm thấy thực sự vô lực.
Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy, nói chuyện cũng là một việc mệt mỏi như vậy.
Bỗng linh cơ vừa động, thở dài: – Xem ra Lý công tử đúng là không biết chuyện này.
Nếu đã như vậy, thì tôi đi nói cho Thái viên ngoại.
Bảo y đừng hao tâm tốn trí làm gì, Túy Tiên Cư đã sớm bán cho người khác rồi.
Nói xong làm bộ phải đi.
Thái viên ngoại? Lẽ nào nàng là người do Thái viên ngoại phái tới? Lý Kỳ mãnh kinh.
Nếu để cho lão hồ ly biết được hắn đã mua Túy Tiên Cư.
Như vậy toàn bộ kế hoạch của hắn sẽ sinh non.
Vội vàng gọi lại: – Bạch nương tử, xin dừng bước.
Đôi mất Bạch Thiển Dạ ánh lên tia vui vẻ, xoay người lại, nghi ngờ hỏi: – Còn có chuyện gì không?
Lý Kỳ híp mắt nói: – Cô nương là người của Thái viên ngoại phái tới?
Lông mày nhỏ nhắn của Bạch Thiển Dạ giương lên, đáp: – Việc này đã không liên quan gì tới công tử, vậy thì tiểu nữ cũng không cần phải nói quá nhiều.
Nếu có chỗ đắc tội, mong công tử thông cảm.
Cáo từ.
“Mịa! Nàng này thật quá ghê tởm, cũng dám uy hiếp ta?”
Lý Kỳ khẽ nhíu mày, trong lòng rất căm tức.
Nhưng hắn vẫn chưa rõ ràng mọi chuyện.
Từ lúc Bạch Thiển Dạ nói hắn đã mua Túy Tiên Cư, hắn đều rơi vào thế bị động.
Việc đã đến nước này, hắn cũng chỉ có thể đầu hàng, thở dài: – Được rồi, tôi thừa nhận.
Bạch Thiển Dạ lộ nụ cười đắc ý, giả vờ nghi hoặc hỏi: – Công tử thừa nhận cái gì?
Lý Kỳ nghiến răng nghiến lợi đáp: – Cô nương đã biết hết mọi thứ, cần gì giả nai như vậy?
Bạch Thiển Dạ nhìn vẻ tức giận của Lý Kỳ, phì cười nói: – Tiểu nữ học của công tử mà.
– Quả nhiên danh sư xuất cao đồ! Lý Kỳ giơ ngón tay cái, không biết liêm sỉ khen.
Bạch Thiển Dạ xì một tiếng, nhỏ giọng nói: – Đúng là không biết xấu hổ.
– Quá khen, quá khen!
Lý Kỳ cười ha hả, sau đó nghiêm mặt hỏi: – Xin thứ cho tại hạ mạo muội hỏi một câu.
Cô nương đến tột cùng nghe được tin tức này từ đâu?
– Lý công tử thông minh như vậy, còn hỏi tôi làm gì? Bạch Thiển Dạ nhẹ nhàng mỉm cười.
Lý Kỳ hồ nghi nhìn Bạch Thiển Dạ, nhíu mày nói: – Chẳng lẽ là Tần phu nhân?
Người biết chuyện này, ngoại trừ hắn ra, cũng chỉ có Tần phu nhân và Ngô Phúc Vinh, còn có nha hoàn Tiểu Đào.
Mấy ngày nay Ngô Phúc Vinh luôn ở bên cạnh hắn, khả năng để lộ bí mật là không lớn.
Tiểu Đào vốn là nha hoàn của Tần phu nhân.
Cho dù là nàng ấy nói, cũng nhất định là do Tần phu nhân bày mưu tính kế.
Cho nên có khả năng để lộ bí mật nhất chỉ có Tần phu nhân.
Nhưng Lý Kỳ chưa dám khẳng định là Tần phu nhân nói cho Bạch Thiển Dạ biết.
Ánh mắt Bạch Thiển Dạ lóe lên sự khen ngợi, gật đầu mỉm cười: – Thực ra chuyện này cho dù công tử không nói, tiểu nữ cũng tính toán nói cho công tử.
Miễn đến lúc đó công tử lại chất vấn Vương tỷ tỷ.
– Vương tỷ tỷ? Lý Kỳ nghi ngờ hỏi.
– Vương tỷ tỷ chính là Tần phu nhân.
Bạch Thiển Dạ dậm chân, la lên.
Lý Kỳ bừng tỉnh đại ngộ: – À, à, lỗi quá, lỗi quá.
Tuy nhiên vì sao Tần phu nhân lại muốn kể chuyện này cho cô nương biết.
Lẽ nào cô nương là thân thích của phu nhân?
– Không phải.
Bạch Thiển Dạ lắc đầu: – Tuy nhiên hai nhà chúng tôi chỉ cách có một vách tường.
Cho nên từ nhỏ tôi và Vương tỷ tỷ đã quen thân rồi, cảm tình hơn cả chị em.
Dù Vương tỷ tỷ cầm kỳ thi họa, mọi thứ tinh thông.
Nhưng đối với việc buôn bán lại dốt đặc cán mai.
Cho nên ngày ấy Vương tỷ tỷ thương lượng xong với công tử.
Liền mời tôi tới, rồi kể mọi chuyện cho tôi.
Hỏi ý kiến của tôi về việc trả tiền theo định kỳ kia.
Là lợi hay là hại.
Tuy nhiên xin công tử yên tâm.
Dù Bạch Thiển Dạ tôi không phải là chính nhân quân tử gì, nhưng tuyệt đối không phải hạng tiểu nhân bội bạc.
Việc này tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai.
“Hóa ra hai nàng là hàng xóm! Thế giới này thật là nhỏ”
Biết được Bạch Thiển Dạ không phải là địch nhân, Lý Kỳ âm thầm thở phào: – Ài, phu nhân làm người cái gì cũng tốt, nhưng chỉ hơi bi quan.
Chuyện tốt như vậy, còn cần hỏi ý kiến người khác sao? Chỉ cần đầu óc không có vấn đề, đều giơ cả hai tay hai chân đồng ý rồi.
À, Bạch nương tử thông minh như vậy, tin rằng lúc ấy nhất định cao hứng thay cho Vương tỷ tỷ mà nhảy cẫng lên chứ.
Bạch Thiển Dạ cười duyên đáp: – Công tử chớ nói lung tung.
Không sai, việc này đúng như lời công tử nói.
Chưa hẳn là việc xấu với Vương tỷ tỷ và Tần gia.
Nhưng dựa vào những điều tiểu nữ chứng kiến.
Người được lợi nhất vẫn là Lý công tử chứ không ai.
Công tử cơ hồ không tốn một đồng, liền mua được một nửaÁch, cổ phần công ty của Túy Tiên Cư.
Tin rằng lúc ấy công tử nhất định mừng rỡ nhảy cao tới vài xích.
– Này này, cô nương chớ nói lung tung.
Sao tôi lại không mất một xu.
Không nói xa, chỉ riêng món chao kia, tin rằng cô nương cũng biết.
Món chao này phải dùng toàn nguyên liệu thượng đẳng để làm.
Thành phần cực kỳ đắt đỏ.
Mà phu nhân một đồng cũng không phải chi ra.
Đều là tôi dốc cạn túi để mua sắm.
Còn có, việc trả tiền theo định kỳ, đâu có nghĩa là không trả tiền? Hơn nữa số tiền tôi trả còn cao gấp đôi Thái viên ngoại kia.
Vậy mà cô nương vẫn nói tôi chiếm tiện nghi.
Ài, xem ra phu nhân nhờ cô nương tham mưu, không phải hành động sáng suốt gì! Lý Kỳ lắc đầu thở dài.
Nói tới món chao, Bạch Thiển Dạ bỗng cười không dứt miệng.
Bộ ngực sữa cao ngất cũng tùy theo lắc lư, cực kỳ mê người!
– Cô nương cười cái gì?
Lý Kỳ đen mặt hỏi.
Trong lòng rất là buồn bực.
Mình nói giỡn với nàng ta, nàng ta lại ra vẻ đứng đắn.
Mình nói chuyện nghiêm túc, nàng ta lại không ngừng câu dẫn mình.
Đúng là không hiểu nỗi trong đầu đám con gái nghĩ cái gì.
Khó trách người khác đều nói, nữ nhân là loài động vật không thể lý giải.
Bạch Thiển Dạ lườm hắn một cái, khẽ nói: – Ngươi người này chẳng có một câu nói thật.
“Oan uổng! Đúng là oan uổng mà” Lý Kỳ cả giận nói: – Bạch nương tử, cô nương đang vũ nhục nhân phẩm của tôi đấy.
Cô nương sao không đi hỏi thăm một chút.
Lý Kỳ tôi nổi tiếng là người thành thật.
Vịn người già qua đường, giúp chú bác làm bánh bao.
Còn có, nói dối là thứ gì, tôi hoàn toàn không biết.
Có thể đổi trắng thay đen đến mức như vậy, chỉ sợ cả Đại Tống không có ai bằng Lý Kỳ.
Chương 40: Bạch Nương Tử (P3)
DTV-EBOOK
“Nếu ngươi mà là người thành thật, thì cả thiên hạ này chỉ sợ không có người thành thật”.
Bạch Thiển Dạ nhịn cười đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hít một hơi hỏi: – Đã như vậy, công tử nói một chút, món chao kia làm từ những nguyên liệu thượng đẳng gì?
Lý Kỳ tức giận đáp: – Xin nhờ được không.
Đây là nguồn sống của Túy Tiên Cư.
Sao có thể đơn giản tiết lộ cho người khác được.
Cho dù cô nương và phu nhân thân như chị em, tôi cũng không thể trả lời.
Bí phương này, không chỉ nói Bạch Thiển Dạ, ngay cả chú cháu Ngô Phúc Vinh cũng không quá rõ ràng.
Lý Kỳ sao có thể đơn giản nói cho nàng biết.
Bạch Thiển Dạ tự biết nói lỡ, hơi xấu hổ, khẽ nói: – Dù tôi không biết món chao kia dùng cái gì làm.
Nhưng tôi biết, tuyệt đối sẽ không như lời công tử nói, dùng tám loại nguyên liệu thượng đẳng gì đó phối chế.
Sao nàng ta biết? Chẳng lẽ là chú cháu Ngô Phúc Vinh để lộ ra? Lý Kỳ cả kinh, nhưng vẻ mặt vẫn trấn tĩnh: – Bạch nương tử, đừng tưởng rằng là xinh đẹp có thể tùy tiện nói bậy.
Có bãn lỉnh thì cô nương đưa ra chứng cứ coi.
– Chứng cứ thì tôi không có.
Nhưng tôi biết công tử có bao nhiêu tiền vốn.
Bạch Thiển Dạ cười đáp.
– Cô nương biết tôi có bao nhiêu tiền vốn? Lý Kỳ cười ha hả, lắc đầu nói:
– Điều này chỉ sợ ngay cả Ngô đại thúc và phu nhân cũng không biết.
Làm sao cô nương có thể biết? Tôi thấy cô nương khi bé khẳng định cũng thành thật như tôi.
Nếu không sao đến một lời nói dối cũng không biết.
Bạch Thiển Dạ mỉm cười: – Công tử đã quên tiền vốn mà công tử có, kiếm được từ đâu à? Lại nói, chuyện này tôi giúp không ít khí lực.
“Đúng rồi, ngày ấy hai bức câu đối treo ở Phỉ Thúy Hiên, có một bức là do nha đầu này làm.” Lý Kỳ bừng tỉnh đại ngộ, nhíu mày hỏi: – Lẽ nào ngày ấy cô nương cũng có mặt ở Phỉ Thúy Hiên?
Bạch Thiển Dạ lắc đầu đáp: – Dù tôi không tận mắt nhìn thấy, nhưng tôi có nghe người ta miêu tả.
Người đối là một người có thân hình cao gầy, để mái tóc ngắn kỳ lạ, khẩu âm rất đặc biệt.
Cử chỉ lời nói cũng rất quái dị
– Đủ rồi, cái gì mà kỳ lạ, đặc biệt, quái dị.
Cô nương chỉ cần nói thẳng, người nọ chính là tôi.
Đâu cần vòng vo tam quốc vậy.
Lý Kỳ tức giận ngắt lời Bạch Thiển Dạ, nghĩ bụng:”Miêu tả lão tử mà như người ngoài hành tinh vậy.
Nếu để cho cô nàng nói tiếp, không chừng sẽ nói mình thành yêu ma quỷ quái”.
Liền thẳng thắn gật đầu thừa nhận: – Không sai, tôi thừa nhận, người nọ chính là tôi.
Có phải cô nương ghi hận tôi vì đã đối được, cho nên cố ý đến chỉnh tôi phải không?
– Ai thèm chỉnh công tử? Rõ ràng làThôi, tôi không nhỏ mọn như công tử.
Nói sau, bất kể là ai đối được vế dưới của tôi, tôi cao hứng còn không kịp ấy chứ.
Bạch Thiển Dạ quắt miệng nói.
– Cao hứng?
Lý Kỳ sững sờ, kinh ngạc hỏi.
Khuôn mặt Bạch Thiển Dạ hơi đỏ, trong lòng thầm giận.
Hôm nay mình sao vậy.
Đối với cái tên vô lại này, vì sao luôn lỡ lời.
Khẽ nói: – Công tử đừng nghĩ chuyển chủ đề.
Tôi có nghe Vương tỷ tỷ nói về công tử.
Tần phu nhân? Lý Kỳ rất tò mò, vội hỏi: – Phu nhân nói tôi cái gì? Có phải nói tôi cao lớn anh tuấn, khôn khéo có khả năng, quả thực là hóa thân của đẹp trai và trí tuệ?
Bạch Thiển Dạ cười khúc khích, lườm hắn một cái, nói: – Vương tỷ tỷ không phải là người ba hoa như công tử.
Tỷ ấy chỉ nói công tử vốn là một người say rượu nằm bên đường.
Trên người không có đồng nào.
May mắn được Ngô thúc thu lưu, mới có một phần cơm mà ăn.
Mịa!
Đôi mắt Lý Kỳ ánh lên một tia thất vọng, ngoài miệng thì khinh thường nói: – Cắt, tôi còn tưởng cái gì, thì ra là cái này.
Không sai, phu nhân nói đều đúng, nhưng như vậy thì chứng minh được cái gì?
– Hỏi hay lắm.
Bạch Thiển Dạ mỉm cười gật đầu: – Vừa rồi công tử có nói Vương tỷ tỷ không phải chi trả một đồng nào, mà tiền vốn của công tử tối đa không quá một trăm lượng.
Nếu công tử muốn dùng một trăm lượng này, trong vòng mười lăm ngày ngắn ngủi kiếm một nghìn xâu.
Như vậy thành phẩm để làm chao cũng không đắt đỏ gì.
Tư duy của nha đầu này đúng là nhanh nhẹn.
Lý Kỳ kêu khổ không ngừng, nhưng vẻ mặt rất trấn định nói: – Cô nương nói không sai.
Tuy nhiên cô nương lại coi nhẹ một điểm.
– À? Xin rửa tai lắng nghe.
Bạch Thiển Dạ hiếu kỳ hỏi.
– Cô nương đừng quên, số lượng bán chao mỗi ngày chỉ có hạn.
Tuyệt đối có thể coi là cung không đủ cầu.
Nếu chao này có thành phẩm thấp, tôi cần gì phải để tiền đấy mà không buôn bán lời.
Hàng ngày chỉ bán có như vậy? Một trăm lượng có thể mua bao nhiêu đậu hũ? Không cần tôi nói, cô cũng biết.
Nói tới đây, Lý Kỳ thở dài: – Nói thật cho cô nương biết.
Món chao kia căn bản lợi nhuận không được bao nhiêu.
Bằng không tôi đã thừa dịp bán chạy, kiếm hời một số.
Nếu thực sự không có tiền, tôi có thể mượn Ngô đại thúc hoặc là phu nhân.
Bọn họ thấy việc buôn bán hồng hỏa như vậy, sao có thể không cho tôi mượn?
Về điểm này, thực ra Bạch Thiển Dạ cũng rất hoang mang.
Ngày hôm qua ở trước cửa Túy Tiên Cư dòng người như nước, nàng có nghe qua.
Nhưng về sau Hạnh Nhi quay về lại nói cho nàng biết, Túy Tiên Cư đã đóng cửa từ chối tiếp khách.
Điều này làm cho nàng cực kỳ kinh ngạc.
Phải biết rằng khi đó mới là giữa trưa.
Có thể nói là thời điểm các quán ăn đông khách nhất.
Trừ phi như lời Hạnh Nhi nói, số chao kia đã bán hết.
Bằng không nàng thật không nghĩ ra lý do nào khác.
Nhưng từ việc Lý Kỳ mư tính mua Túy Tiên Cư, nàng mơ hồ cảm thấy Lý Kỳ không phải là hạng người làm việc không có mục đích.
Liền hiếu kỳ hỏi: – Nếu đúng như lời công tử nói.
Vậy công ta làm sao có thể trong thời gian ngắn kiếm được một nghìn xâu.
Lý Kỳ nhún vai, lập lờ đáp: – Còn có thể như thế nào.
Chỉ có thể tiếp tục bán đậu hũ.
Nói không chừng đến lúc đó thực sự kiếm được một nghìn xâu.
Thương trường như chiến trường, chưa tới thời khắc mấu chốt, ai thua ai thắng còn chưa khẳng định được.
Bạch Thiển Dạ thấy vẻ thảnh thơi của hắn, không có chút lo lắng nào trên khuôn mặt, biết hắn khẳng định đã sớm chuẩn bị tốt rồi.
Chỉ có điều không muốn nói ra mà thôi.
Đã Lý Kỳ không muốn nhiều lời, Bạch Thiển Dạ tự nhiên cũng không tiện hỏi nhiều.
Tuy nhiên trong lòng lại có chút chờ mong.
Lý Kỳ thấy Bạch Thiển Dạ im lặng không nói, con ngươi khẽ chuyển: – Bạch nương tử, tôi bỗng nghĩ tới một diệu kế kiếm tiền.
Tuy nhiên cần Bạch nương tử giúp đỡ một tay.
Bạch Thiển Dạ kinh ngạc hỏi: – Cần tôi giúp?
– Đúng vậy! Lý Kỳ gật đầu, bỗng hạ giọng: – Nghe nói câu đối lần trước là do Thái viên ngoại trả tiền một số tiền lớn mới xin được cô nương.
Không biết có thật hay không?
Bạch Thiển Dạ thấy vẻ gian trá của hắn, do dự một lúc, mới gật đầu nói: – Đúng là có chuyện như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










