Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 48 : Thiên phú vu thuật (2) (c236-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 236: Thiên phú vu thuật (2)
Mỗi 1 cấp phù thủy đều khác nhau một trời một vực, không phải một con đường lên cấp cùng huyết mạch tốt một chút là có thể giải quyết.
Đối với tình huống bây giờ, Lôi Lâm đã rất thoả mãn.
Dù sao, hắn vừa mới lên cấp, con đường sau này cũng phi thường rộng rãi.
Tâm tình vui sường, Lôi Lâm cởi áo bào đen tạm thời phủ thêm kia ra, thay sang một bộ quần áo mới.
Bắt đầu thu dọn đồ mà chính mình mang theo ra.
Sau khi mặc vào một bộ ngoại bào vừa vặn màu đen, Lôi Lâm một lần nữa đeo Đọa Tinh Chi Trụy lên trên cổ.
“Khả năng phòng ngự của sợi dây chuyền này có chút thấp! Uy lực của vu thuật cấp một phần lớn đều từ 20 độ bên trên, phù thủy chính thức tiện tay đánh một đòn, cũng có thể phá được phòng ngự của Đọa Tinh Chi Trụy!”
“Chíp! Thành lập nhiệm vụ, thao tác có thể tăng cường phòng ngự của Đọa Tinh Chi Trụy!”
“Keng! Nhiệm vụ thành lập, bắt đầu phân tích thí nghiệm. . .” Chíp ghi chép lại nhiệm vụ này, đồng thời xây dựng ra một đường tiến độ cho Lôi Lâm quan sát.
Sau khi thăng cấp lên thuật sĩ cấp 1, chíp liên kết cùng linh hồn Lôi Lâm, dường như cũng được rất nhiều chỗ tốt, năng lực giải toán lại một lần tăng cường rõ ràng.
Sau khi đổi xong quần áo, Lôi Lâm đi đến bên một dòng suối nhỏ soi cái bóng của mình.
Dòng nước trong suốt soi ra một thanh niên tóc đen anh tuấn, trên người tỏa ra một luồng mị lực kỳ dị.
“Tóc của mình làm sao lại biến thành đen tuyền?” Lôi Lâm nhìn cái bóng của mình, đột nhiên nhớ tới người phụ nữ có mái tóc dài màu đen như rắn trong mộng kia.
“Lẽ nào. . .
Trong mộng không chỉ là ảo giác?”
Lôi Lâm mơ hồ đoán được, đây là biến hóa bên ngoài do chuyển biến huyết mạch mang đến.
Đồng thời, Lôi Lâm phát hiện gương mặt mình cũng xuất hiện thay đổi.
Trước kia Lôi Lâm là một người khá bình thường, nhiều nhất chỉ là thiếu niên có chút trẻ tuổi, mà hiện tại, hai mắt sáng sủa, lông mày biến nhỏ, cả gương mặt đều trở nên càng thêm anh tuấn, phối hợp khí chất thuật sĩ trên người, càng là có một loại mị lực kỳ dị.
“Trong truyền thuyết, nhóm thuật sĩ không chỉ có phép thuật và thân thể mạnh mẽ, đồng thời mỗi một người đều là tuấn nam mỹ nữ, hóa ra là huyết mạch ảnh hưởng!”
Lôi Lâm nhìn bóng mình một chút, rồi tiếp tục thu dọn lên.
Hắn là một thuật sĩ, lại không phải dựa vào mặt ăn cơm, xấu hay đẹp cơ bản không có ảnh hưởng gì.
Hồ Ngọc Thạch, ở vào phía Đông Chiểu công quốc, là một hồ nước cực kỳ mỹ lệ.
Vào mùa đông trời quang mây tạnh, từ trên trời cao trung nhìn xuống, mặt hồ xanh thẳm chẳng khác gì ngọc thạch óng ánh long lanh.
Không chỉ có như vậy, trong hồ ngọc thạch còn ra sinh ra một loại cá màu xanh lam băng đặc thù, mùi vị phi thường ngon miệng, ăn trong thời gian dài còn có tác dụng nhẹ nhàng xúc tiến đối với việc học đồ minh tưởng.
Bởi vậy, hồ nước này vẫn luôn bị một phù thủy gia tộc khống chế.
Đặc Lai Nhĩ gia tộc, chính là gia tộc phù thủy gần hồ ngọc thạch, Bích Cơ là thành viên đến từ gia tộc này.
Vào một buổi chiều, trong pháo đài cổ của Đặc Lai Nhĩ gia tộc nghênh đón một vị khách.
“Đây chính là pháo đài cổ Đặc Lai Nhĩ sao?”
Lôi Lâm ngẩng đầu liếc mắt nhìn pháo đài.
Pháo đài cổ Đặc Lai Nhĩ ở trên một vách núi gần hồ ngọc thạch, gần đó còn có một mây mù kịch độc quanh năm vờn quanh, rất ít người có thể đi tới nơi này.
Lôi Lâm đánh giá pháo đài to lớn, từng tảng đá lớn màu vang mang theo dấu vết lịch sử, lẳng lặng mà đứng sững ở nơi này, lại mang theo một tia suy yếu cùng khí tức âm lãnh.
Ở phía trước pháo đài, là hai pho tượng hùng binh bắn ra hỏa diễm.
“Đặc Lai Nhĩ gia tộc trong truyền thuyết từng có một đoạn thời gian huy hoàng, từ quy mô tòa pháo đài cổ này là có thể thấy , đáng tiếc. . .”
Lôi Lâm xoa xoa pho tượng không có hơi thở sự sống, khẽ thở dài một tiếng.
Gia tộc phù thủy hơi lớn hơn một chút đều sẽ bố trí vu thuật trận pháp phòng ngự to lớn ở trụ sở gia tộc của chính mình, chí ít, trước cửa cũng có thể dùng tới vật do vu thuật chân chính tạo ra để trông coi.
Mà hiện tại, Lôi Lâm chỉ thấy được hai pho tượng đá, trong pháo đài cổ cũng không có khí tức năng lượng phóng xạ.
Lấy thực lực thuật sĩ cấp 1 hiện tại của Lôi Lâm, hoàn toàn có thể mạnh mẽ phá hủy cả tòa pháo đài.
Xem ra, hiện tại Đặc Lai Nhĩ gia tộc giống như nghe đồn, đã không có phù thủy chính thức tọa trấn.
Lôi Lâm dừng lại trước pháo đài cổ một thời gian quá dài, rõ ràng đã kinh động người ở bên trong.
Ầm ầm! ! ! Tiếng trục đá chuyển động ầm ầm vang lên, cửa lớn chậm rãikéo ra hai bên.
“Xin hỏi. . .
Ngài tìm ai?”
Một bé gái có giọng nói thật giống chim nhỏ kêu to vang lên, từ trong khe cửa có một bé gái mái tóc màu xanh lục chui ra, đại khái tám, chín tuổi.
“Ta là Lôi Lâm, tới tìm tộc trưởng gia tộc các người!”
Lôi Lâm cười sờ sờ đầu bé gái.
“Đại nhân! ! ! Xin lỗi đại nhân, đây là con gái của ta, nhất thời không có coi kỹ. . .”
Lúc này, một người đàn ông trung niên từ trong cửa chính đi ra, hoảng sợ nhìn Lôi Lâm, trên người cũng có gợn song của học đồ cấp 2.
“Cổ Lệ Cơ! Nhanh hành lễ!” Người đàn ông trung niên bế bé gái, để bé hành với Lôi Lâm lễ.
Trong lòng người đàn ông trung niên hiểu, mặc dù Lôi Lâm rất trẻ tuổi, trên người lại toả ra gợn sóng khủng bố vượt xa hắn.
“Chí ít cũng đúng học đồ cấp ba!”
Học đồ cấp ba trẻ tuổi như thế, hắn là người cả đời vô vọng thăng cấp lên học đồ cấp ba nên hoàn toàn không thể so sánh với.
Đồng thời, Đặc Lai Nhĩ gia tộc đã suy yếu rất lâu, cũng không có sức lực.
Chương 237: Đặc Lai Nhĩ gia tộc (1)
“Chào ông! Ta tên là Lôi Lâm, muốn gặp tộc trưởng của Đặc Lai Nhĩ gia tộc!”
Lôi Lâm lại thuật lại mục đích chính mình đến đây.
“Lôi Lâm? Lôi Lâm!” Người đàn ông trung niên lẩm bẩm cái tên này nhiều lần, sắc mặt đột nhiên biến đổi, vẻ mặt càng thêm kính cẩn hỏi: “Xin hỏi là Lôi Lâm của học viện Hắc Cốt Lâm sao?”
“Không sai!” Lôi Lâm đưa ra câu trả lời khẳng định.
Trên mặt người đàn ông trung niên lộ ra nụ cười xán lạn, nỗ lực để mình nhìn càng thêm hiền lành hơn một chút: “Hoan nghênh đến Đặc Lai Nhĩ gia tộc! Ta sẽ lập tức giúp ngài thông báo. . .”
Sau khi biết thân phận của Lôi Lâm, thái độ của người này lại trở nên khác thường.
Đại danh của Lôi Lâm, hắn tự nhiên từng nghe qua rất nhiều lần, không chỉ là học đệ của Bích Cơ, đệ tử đắc ý của Quả Pháp Đặc giáo sư, là thiên tài học đồ ở học viện Hắc Cốt Lâm, nghe đồn người này có thiên phú kinh người về dược tề học, trước hai mươi tuổi đã thăng cấp lên cấp ba, đây chính là hạt giống phù thủy tiềm lực!
Quan trọng nhất là trước đó người này đã gửi tới một bức thư, hứa hẹn sẽ tiến hành bồi thường đối với tổn thất do Bích Cơ tạo thành!
Nghĩ tới đây, tuy rằng vẫn cung kính như cũ, nhưng dưới đáy mắt của người đang ông trung niên lại có một tia thấp thỏm xen lẫn vẻ tham lam.
“Đối với chuyện của Bích Cơ tiểu thư, ta rất khó chịu. . .”
Trên mặt người đàn ông có mấy giọt nước mắt lăn xuống “Bích Cơ tiểu thư trước đây luôn rất hiểu chuyện, ai biết. . .”
“Những chuyện nay ta đều hiểu rõ, dẫn ta đi gặp tộc trưởng của các người đi!”
Biểu tình của Lôi Lâm rất lạnh nhạt, người đàn ông trung niên đột nhiên cảm thấy sau lưng rét run, giống như bị sinh vật cực kỳ nguy hiểm nào đó đang nhìn chằm chằm.
“Ta sẽ lập tức đi! Vậy thì đi!”
Sau đó hắn lập tức ôm lấy con gái nhỏ, trong nháy mắt đã biến mất ở sau cửa.
Sau mười mấy phút, Lôi Lâm đã được dẫn vào trong đại sảnh của pháo đài, đồng thời nhìn thấy tộc trưởng Đặc Lai Nhĩ gia tộc.
” Quý khách tôn kính! Ta là tộc trưởng của Đặc Lai Nhĩ gia tộc—— Ước Nhĩ Sắt Nạp Đặc Lai Nhĩ! Hoan nghênh ngài tới pháo đài cổ Đặc Lai Nhĩ, hi vọng ngài vui vẻ khi ở chỗ này!”
Vị tộc trưởng Đặc Lai Nhĩ gia tộc gọi là Ước Nhĩ Sắt Nạp này là một ông lão mặc lễ phục màu đen, tóc trên đầu đã bạc trắng, được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, con mắt đã vẩn đục màu trắng.
“Ước Nhĩ Sắt Nạp Đặc Lai Nhĩ —— sức mạnh: 1. 9; nhanh nhẹn: 2. 5; thể chất: 2. 0; tinh thần: 13; Đánh giá thực lực: Học đồ cấp ba.
Căn cứ cường độ vật phẩm ma hóa ở trên người, dự đoán có thể đánh ra ba lần công kích có uy lực vượt qua 20 độ!”
Đáy mắt Lôi Lâm lóe lên một tia sáng màu lam không thể nhận ra, tư liệu của vị tộc trưởng Đặc Lai Nhĩ gia tộc này đã bị chíp quét hình ghi chép.
Đồng thời, Lôi Lâm hơi động cánh mũi.
Cảm nhận được trên người Đặc Lai Nhĩ có một luồng khí tức mục nát cùng già yếu.
Từ nếp nhăn trên mặt vị tộc trưởng này đến xem, ông ta đã không còn bao nhiêu tuổi thọ.
Quá yếu! Thực lực như vậy ở trước mặt Lôi Lâm giống như một con kiến nhỏ yếu, bất cứ lúc nào đều có thể bị ép chết!
Lôi Lâm nhìn vị tộc trưởng này mấy lần, khắp toàn thân từ trên xuống dưới của vị tộc trưởng này cũng chỉ có vật phẩm ma hóa kia là có thể thoáng vừa mắt.
Vật phẩm ma hóa có thể để học đồ cấp ba bỏ ra một cái giá, từ đó đánh ra uy lực đạt đến trình độ phù thủy chính thức.
Xem ra, đây chính là lá bài tẩy truyền thừa của gia tộc lớn.
Nhưng đối với Lôi Lâm thì cũng chỉ dùng thêm chút sức, từ một lần công kích biến thành hai lần công kích thôi.
Thực lực chênh lệch lớn như thế, ngay cả nói chuyện phiếm Lôi Lâm cũng chẳng thèm nói.
“Ý đồ đến lần này của ta, lúc trước trong thư cũng đã nói, ta sẽ thanh toán đủ để bồi thường cho thuốc cầu vồng, các người tha cho Bích Cơ!”
Lôi Lâm không để ý đến vẻ tức giận trên mặt Đặc Lai Nhĩ tộc trưởng, trực tiếp tìm một chỗ rồi ngồi xuống.
Nhìn thấy cử động không lễ phép của Lôi Lâm như thế.
Trên mặt Ước Nhĩ Sắt Nạp lóe qua một tia tức giận, rất nhanh lại áp chế xuống.
Chỉ là trong lòng, bi ai giống một tảng đá lớn nặng trình ép ở trong lòng, từ lúc nào một học đồ cấp ba cũng có thể làm càn ở Đặc Lai Nhĩ pháo đài cổ?
Nhưng dù sao Ước Nhĩ Sắt Nạp cũng là ông lão trải đời, kinh nghiệm sống phong phú đến cực điểm.
Đồng thời, ở trên thân Lôi Lâm, ông ta luôn có một loại cảm giác rất nguy hiểm.
Nhiều năm huấn luyện khiến trên mặt Ước Nhĩ Sắt Nạp vẫn mang theo vẻ mỉm cười, dường như không hề cảm thấy tức giận vì cử động Lôi Lâm.
“Thuốc cầu vồng là loại dược tề cổ đại trân quý.
Hiện tại rất nhiều nguyên liệu đều khó mà tìm tới. . .”
“Ta trả một phần nước thuốc Cách Lâm!”
“Cái…Cái gì. . .” Lời nói của Ước Nhĩ Sắt Nạp trực tiếp bị cắt đứt, trên mặt lại xuất hiện vẻ không thể tin tưởng.
“Ta nói là ta trả một phần Nước thuốc Cách Lâm! Vật này đã đủ để đổi lấy thuốc cầu vồng rồi chứ? Dù sao, thuốc cầu vồng chỉ có hiệu quả là phụ trợ gia tằng tỷ lệ thành công Nước thuốc Cách Lâm.
Nếu bàn về độ trân quý thì nước thuốc Cách Lâm còn hơn một bậc!”
Mười ngón tay Lôi Lâm giao nhau, khóe miệng mang theo mỉm cười, nói thẳng ra mê hoặc mà Ước Nhĩ Sắt Nạp không thể từ chối.
Thành phần và hiệu quả của nước thuốc Cách Lâm, trong khoảng thời gian dài dằng dặc như thế, sớm đã bị chíp mô phỏng ra rõ ràng.
Chính là quá trình luyện chế cần đại lượng thành phẩm để tiến hành phân tích, trong tay Lôi Lâm không có nhiều thuốc thành phẩm như vậy, cũng chỉ có thể coi như thôi.
Mà căn cứ vào chíp suy tính, hiệu quả của nước thuốc Cách Lâm, chính là đốt cháy mức độ lớn tuổi thọ học đồ để xung kích bình cảnh lực lượng tinh thần.
Chương 238: Đặc Lai Nhĩ gia tộc (2)
Phương thức này rõ ràng có hậu hoạn và thiếu hụt rất lớn.
Mà khi Lôi Lâm lên cấp, tuy rằng lúc vừa bắt đầu cũng đốt cháy chút tuổi thọ, nhưng rất nhanh đã được tinh huyết Khoa Mạc Âm cự xà bổ sung.
Lôi Lâm suy đoán là sức sống khổng lồ trong máu Khoa Mạc Âm cự xà thay thế tuổi thọ hắn tiến hành đốt cháy.
Bởi vậy, sau khi thăng cấp xong, căn cứ vào chíp đánh giá, hiện tại Lôi Lâm ít nhất có năm, sáu trăm năm tuổi thọ.
Mà phù thủy cấp 1 bình thường, dù dùng rất nhiều thủ đoạn kéo dài tuổi thọ, nhiều nhất cũng chỉ sống hai, ba trăm tuổi.
Đồng thời, sau khi Lôi Lâm thăng cấp thành thuật sĩ cấp 1, ống nước thuốc Cách Lâm chỉ có hiệu quả đối với học đồ này đối với hắn đã không còn tác dụng gì nữa.
Lôi Lâm vốn dự định dùng để đổi lấy chút tài nguyên, bây giờ nhìn lại, dùng nó để bồi thường cũng rất tốt.
Quả nhiên, vừa nghe đến nước thuốc Cách Lâm, hô hấp của vị tộc trưởng Ước Nhĩ Sắt Nạp này bắt đầu dồn dập.
Đặc Lai Nhĩ gia tộc đã ba trăm năm rồi chưa từng sinh ra phù thủy chính thức!
Đồng thời, bởi huyết mạch suy yếu và tư chất hạ thấp, tộc nhân của Đặc Lai Nhĩ gia tộc có tư chất phù thủy đều rất ít, học đồ cấp ba có thể được học viện coi trọng cũng ký kết khế ước càng không có lấy một người, tự nhiên cũng không có cửa có thể nhận được Nước thuốc Cách Lâm.
Các gia tộc khác đều tình nguyện nhìn thấy Đặc Lai Nhĩ gia tộc không ngừng suy yếu, rồi lại tới thu lấy sản nghiệp của bọn hắn, cũng sẽ không có người nào có lòng tốt đến đây giúp đỡ.
Thuốc cầu vồng mặc dù tốt, nhưng độ quý giá vẫn không thể sánh được với Nước thuốc Cách Lâm.
Dù sao, thuốc cầu vồng chỉ nói là giúp xác suất tăng cao, thực sự là một chuyện rất khó nói rõ ràng, đồng thời cho dù là thuốc cầu vồng tốt nhất, tỷ lệ thành công cũng không tăng lên quá hai phần mười.
Mà nước thuốc Cách Lâm không giống, chỉ cần có nó! Chỉ cần lại bồi dưỡng được một học đồ ưu tú, gia tộc Đặc Lai Nhĩ có thể thử nghiệm bồi dưỡng ra một phù thủy hoàn toàn thuộc về mình! Không bị khế ước khác ràng buộc! ! !
Nhưng Ước Nhĩ Sắt Nạp là một cáo già, tuy rằng trong lòng ngàn chịu vạn chịu, trên mặt vẫn làm bộ khó xử.
“Khi Bích Cơ trộm thuốc cầu vồng, còn hủy hoại vài món bí bảo. . .”
Lôi Lâm lắc đầu một cái, tình huống như thế, trước khi hắn không lên cấp đã đoán được.
Dù hắn đồng ý bồi thường, cũng phải xuất huyết thêm một chút mới được.
Bởi vì hắn chỉ là một học đồ cấp ba, mà đối phương dù sao cũng là một phù thủy gia tộc, dù là gia tộc suy yếu xuống dốc, gốc gác cũng không phải học đồ bình thường có thể lay động.
Nếu như lúc đó tới cửa, không bị mạnh mẽ cướp đoạt một phen, Ước Nhĩ Sắt Nạp cũng sống uổng bao nhiêu năm như thế rồi.
“Được rồi!” Lôi Lâm sầm mặt lại.
Cùng lúc đó, một luồng sóng tinh thần mạnh mẽ từ trên người hắn bộc phát ra.
Ào ào ào! ! ! Giống như cuồng phong lướt qua vậy, khăn trải bàn và song mạn trong đại sảnh đều bị cuốn lên, sinh ra tiếng ào ào.
Lực lượng tinh thần khổng lồ chỉ phù thủy chính thức mới có không chút lưu tình đảo qua pháo đài, khiến đám người không ngừng sợ hãi kêu to.
Rất nhiều người tuổi trẻ trong Đặc Lai Nhĩ gia tộc không kịp rên một tiếng đã ngất đi.
Bọn họ đều là người bình thường, không hề có một chút sức đề kháng đối với thủ đoạn phù thủy.
Mà học đồ cấp 1, cấp 2 cũng không dễ chịu, sắc mặt đỏ chót, nỗ lực chống đỡ chính mình mới không còn trực tiếp ngã xuống đất.
“Chính. . .
Phù thủy chính thức? !”
Ước Nhĩ Sắt Nạp giống như nhìn thấy quỷ, miệng há to đến mức hoàn toàn có thể nuốt vào mấy quả trứng vịt.
Lập tức, trên mặt ông ta hiện ra vẻ sợ hãi, trực tiếp ngã quỳ trên mặt đất: ” Phù thủy đại nhân tôn kính! Mong ngài bớt giận! Bỏ qua cho tộc nhân của ta!”
Nhìn thấy Ước Nhĩ Sắt Nạp trước đó còn muốn chiếm tiểu tiện nghi hiện tại lại giống một con thỏ sợ hãi quỳ trên mặt đất, Lôi Lâm hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn thu hồi tinh thần lực của mình.
Mới vừa rồi chỉ là hơi thử một chút, Lôi Lâm còn thu liễm, bằng không, tộc nhân bình thường trong pháo đài đã chết dưới phóng xạ.
Ước Nhĩ Sắt Nạp quỳ trên mặt đất run rẩy, trong lòng còn đang điên cuồng hô to: “Loại lực lượng tinh thần này! Tuyệt đối là phù thủy chính thức! Sẽ không sai! Hắn. . .
Hắn tối đa mới 18 tuổi!”
Vừa nghĩ tới chính mình có thể đắc tội với vị phù thủy chính thức thiên tài này, Ước Nhĩ Sắt Nạp khóc không ra nước mắt, ý muốn tự tử đều có.
“Bích Cơ! Đúng rồi! Hắn cùng Bích Cơ có cảm tình rất tốt! ! !” Ước Nhĩ Sắt Nạp đột nhiên nghĩ đến đây, con mắt sáng choang.
“Nhanh! Mau đưa Bích Cơ đến! Không. . .
Hầu gái! Trước tiên dẫn nó đi tắm rửa. . .”
Sau khi được Lôi Lâm đồng ý, Ước Nhĩ Sắt Nạp vội chạy ra phòng khách, điên cuồng hét lên với một học đồ đã ngã sõng xoài trên mặt đất.
Sau đó, Ước Nhĩ Sắt Nạp đổi thành nụ cười nịnh nọt, khom lưng đối với Lôi Lâm: “Đại nhân còn có dặn dò gì?”
Nhìn dáng vẻ vô liêm sỉ này của ông ta, Lôi Lâm trái lại có chút nói không ra lời.
Dù sao, nơi này là gia tộc của Bích Cơ, hắn cũng không thể quá đáng quá.
Sau mười mấy phút Ước Nhĩ Sắt Nạp lo sợ tái mét mặt mày nịnh nọt Lôi Lâm, Lôi Lâm rốt cục nhìn thấy Bích Cơ.
Bích Cơ lúc này rõ ràng đã được sửa soạn một phen, trên tóc còn dính nước chưa khô, mặc vào một bộ áo đầm màu trắng, tinh thần trên mặt không phải rất tốt, dưới mắt còn có vành đen.
“Cậu. . .
Cậu là Lôi Lâm? !”
Bích Cơ nhìn Lôi Lâm ngạo nghễ ngồi trên ghế chủ vị, lại nhìn tộc trưởng đại nhân vẫn ở bên cạnh cười làm lành một chút, đột nhiên cảm giác đầu có chút choáng váng.
Chương 239: Khuê Lôi Đặc (1)
Mấy phút sau, trong đại sảnh ngoại trừ Lôi Lâm cùng Bích Cơ ra thì không có ai khác.
Lôi Lâm cùng Bích Cơ mặt đối mặt cùng ngồi xuống, giữa hai người còn có một bàn tròn nhỏ màu trắng, bên trên xếp đủ loại điểm tâm và trà nhài.
Trên tay Bích Cơ cầm một miếng bánh gatô thơm ngọt, nhưng cô hoàn toàn không muốn ăn.
“Thật không? Em lại nhanh chóng thăng cấp lên phù thủy chính thức rồi?”
Trên mặt Bích Cơ còn có chút hoảng hốt, cầm lấy một chén trà nhài nóng uống một hớp.
“Chúc mừng em! Lôi Lâm! Và cảm ơn em đã tới cứu chị!”
“Không có gì, dù sao chị cũng là baj của em!” Lôi Lâm mỉm cười nói.
“Đúng đấy! Bạn tốt!” Bích Cơ vô thức lặp lại, ánh mắt có chút mê man.
“Sau này chị định làm thế nào?” Nhìn dáng vẻ này của Bích Cơ, Lôi Lâm có chút lo lắng hỏi.
“Sau này?” Bích Cơ cúi đầu suy nghĩ một chút, “Chị không về học viện, muốn đi ra ngoài một chút, có lẽ có một ngày sẽ đến gia tộc. . .”
Nói xong, cô lại nhìn Lôi Lâm với vẻ mong đợi “Chị có thể trở thành tùy tùng của em sao?”
Sau khi trở thành phù thủy chính thức, dựa theo thông lệ, cũng có thể thu mấy tùy tùng, sau khi ký kết linh hồn khế ước, tùy tùng đều sẽ thề sống chết cống hiến cho chủ nhân của bọn họ, để báo đáp lại, nếu chủ nhân đủ khả năng cũng có thể cung cấp cho tùy tùng tri thức và tài nguyên thăng cấp.
Mà ở bên ngoài, tùy tùng thậm chí có thể đại biểu cho chủ nhân của bọn họ.
“Chuyện này e rằng không được!” Lôi Lâm nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn từ chối thỉnh cầu của Bích Cơ.
“Trên người em còn có một phiền toái lớn, đồng thời. . .”
Tuy rằng Lôi Lâm không nói ra, Bích Cơ cũng hiểu được, tùy tùng nhất định phải có thực lực, mới có thể giúp đỡ được chủ nhân.
Mà hiện tại Lôi Lâm đã là cấp 1 phù thủy.
Với thiên phú của hắn, đây nhất định không phải điểm cuối của hắn.
Cũng chính vì như thế, tùy tùng của Lôi Lâm phải có tư chất không thể quá kém.
Không thì bồi dưỡng cũng không có tác dụng gì.
Tư chất linh hồn của Bích Cơ không hề cao, đến nay vẫn chỉ là học đồ cấp 2.
Lôi Lâm đoán nếu như không có tình huống đặc biệt, thì một đời này cao nhất cô chỉ có thể trở thành học đồ cấp ba là cực hạn, hoàn toàn không trợ giúp gì được hắn.
“Thế à! Chị cũng chỉ tùy tiện nói một chút. . .” Bích Cơ miễn cưỡng nở nụ cười.
Lôi Lâm nhìn vẻ mặt này của cô, đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu, “Tên đàn ông kia! Phỉ Lặc! Chị định làm như thế nào?”
“Hắn à. . .” Bích Cơ lập tức trầm mặc.
Sau một hồi lâu, mới mở miệng yếu ớt: “Hắn tiến vào Tử Kim Hoa gia tộc, lại có nước thuốc Cách Lâm cùng thuốc cầu vồng.
E rằng cũng thăng cấp lên phù thủy chính thức, chị còn có thể làm sao?”
“Đến lúc thích hợp! Em sẽ khiến hắn phải trả giá thật lớn!”
Lôi Lâm suy nghĩ một chút, vẫn cho Bích Cơ một hy vọng.
Đương nhiên, thời gian cùng phương thức vẫn do chính hắn quyết định, dù sao Lôi Lâm cũng không chuẩn bị vì giết một người mà để mình rơi vào vòng nguy hiểm.
Dù Phỉ Lặc thăng cấp, hiện tại cũng chỉ là một phù thủy non nớt, hoàn toàn không phải đối thủ của Lôi Lâm.
Đồng thời,trong mười mấy vu thuật cấp một ghi chép trên cự xà chi thư, có mấy loại hoàn toàn có thể khiến hắn chết vô thanh vô tức.
Người ngoài tuyệt đối không thể nghĩ đến trên thân Lôi Lâm.
Vành mắt Bích Cơ đỏ lên, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Cảm tạ em! Cảm tạ em! Lôi Lâm. . .”
Cô khóc lóc nhào tới trong ngực Lôi Lâm, sắc mặt Lôi Lâm ôn nhu.
Tay trái ôm lấy Bích Cơ, tay phải nhẹ nhàng vỗ vào sau lưng cô nàng.
Sau đó trong lúc Bích Cơ không biết, tay phải Lôi Lâm làm ra một thủ thế kỳ quái.
Một luồng khí màu xám đen từ sau lưng Bích Cơ bị hút ra, bị Lôi Lâm trực tiếp bắt được trên tay.
Mấy tiếng sau, từ chối lời mời ở lại của Ước Nhĩ Sắt Nạp, Lôi Lâm một mình rời đi Đặc Lai Nhĩ pháo đài cổ.
Trước khi rời đi, hắn vẫn tuân theo ước định, lưu lại nước thuốc Cách Lâm làm bồi thường cho Đặc Lai Nhĩ gia tộc.
Mà để báo đáp lại, Ước Nhĩ Sắt Nạp đều tỏ thái độ ngay trước mặt người toàn tộc rằng sẽ tha thứ Bích Cơ.
Đồng thời dường như còn có ý lập Bích Cơ thành người thừa kế.
Lôi Lâm rời đi thật xa, quay đầu nhìn lại Đặc Lai Nhĩ pháo đài cổ.
Với nhãn lực của hắn, còn có thể nhìn thấy một bóng trắng, cô đớn đứng phía trước pháo đài, vẫn duy trì cánh tay vẫy chào vừa nãy.
“Hi vọng thuốc lưu lại có thể có tác dụng với cô ấy!”
Trước lúc ly biệt, Lôi Lâm đã lưu lại cho Bích Cơ mấy ống Úy Lam dược tề kiểu mới lúc trước hắn luện chế, cũng nói rõ với cô về công hiệu, còn lai lịch thì Lôi Lâm lại nói láo, nói là hắn vô tình thu mua được.
Tuy rằng với thực lực thuật sĩ cấp 1 hiện tại của hắn, tuyệt đối giữ được một phương thuốc cải tiến, nhưng hắn vẫn cố gắng tránh né các phiền phức.
Đối với hắn, Bích Cơ cùng sinh hoạt học đồ hiện tại ở Hắc Cốt Lâm, chỉ là một chỗ phong cảnh nho nhỏ trên đường hắn leo đến đỉnh cao.
Hắn có thể vì mảnh phong cảnh này dừng lại nghỉ chân, nhưng sẽ không mãi đợi ở chỗ này.
Hắn còn muốn không ngừng hướng leo lên cao, nhìn thấy càng nhiều phong cảnh.
Hoặc là chờ hắn hoàn toàn leo đến đỉnh cao nhất, có thể sẽ hồi tưởng lại vẻ đẹp trên đường đi, rồi lần thứ hai hạ xuống.
Nhưng trước đó, hắn sẽ không hối hận! ! !
“Mọi chuyện đều làm được xong rồi, mình cũng nên chọn rời khỏi Chiểu công quốc, đi du lịch khắp Nam Hải bờ?”
Lily gia tộc dù sao cũng là một gia tộc cỡ lớn, thực lực hùng hậu, ngay cả một đầu ngón tay của bọn hắn, Đặc Lai Nhĩ gia tộc cũng không sánh nổi.
Chương 240: Khuê Lôi Đặc (2)
Lôi Lâm cũng không nghĩ chính mình sau khi thăng cấp lên thuật sĩ cấp 1, là có thể trực tiếp lật đổ gia tộc này.
Đồng thời, đến cuối cùng, viện trưởng Tư Lai của học viện Hắc Cốt Lâm khẳng định cũng sẽ bị hấp dẫn đến.
Đây chính là phù thủy cấp hai! Hiện tại Lôi Lâm còn không thể địch lại!
Làm đại biểu trong thế lực gia tộc ở Hắc Cốt Lâm, Tư Lai cũng nhất định sẽ ra tay!
Lôi Lâm suy đi nghĩ lại, cảm thấy chỉ có một con đường là phản bội học viện rồi rời đi.
Về phần đạo sư và bằng hữu của hắn có thể bị liên lụy hay không?
Dù là Quả Pháp Đặc đạo sư hay Đặc Lai Nhĩ gia tộc, hoặc là những học đồ như Ny Ti, đều là người của học viện Hắc Cốt Lâm.
Lily gia tộc làm một trong ba gia tộc lớn của Hắc Cốt Lâm, nhất định phải tuân thủ quy tắc, duy trì phong độ quý tộc của chính mình.
Đối với việc này, Lôi Lâm cũng có xuất thân là quý tộc phàm nhân nên đoán cũng không có sự khác biệt.
Đồng thời, cho dù cuối cùng Lily gia tộc triệt để không để ý đến sĩ diện, dùng những người khác để áp chế Lôi Lâm thì thế nào?
Lẽ nào Lôi Lâm sẽ ngốc đến mức tự chui đầu vào lưới sao?
Đối với đám người Bích Cơ, mặc dù Lôi Lâm sẽ hỗ trợ, nhưng có một tiền đề chính là hắn đủ khả năng, cũng sẽ không mang phiền phức đến cho hắn.
Chỉ cần vượt qua giới hạn này, Lôi Lâm sẽ trở nên khá lãnh huyết.
Nói cách khác, dù Lily gia tộc tìm tới Khoa Lý quần đảo, dùng Pháp Lôi Nhĩ gia tộc để uy hiếp Lôi Lâm, Lôi Lâm cũng sẽ không coi đó là chuyện to tát.
Nhiều nhất là chờ sau này khi thực lực của hắn tăng cao, lại trở về trực tiếp tiêu diệt Lily gia tộc, báo thù cho Pháp Lôi Nhĩ gia tộc mà thôi.
Lôi Lâm vừa suy nghĩ đường lui sau này, vừa đánh ngựa chạy vội ở trên đường.
Đạp đạp! !
Tuấn mã đạp móng, chạy qua một rừng cây.
Mà hai mắt Lôi Lâm vẫn luôn híp lúc này lại mở lớn, trên mặt lộ ra một nụ cười.
Phốc!
Khi ngựa sắp chạy ra rừng cây, mấy tia sáng hình cung từ trong rừng cây bắn đi ra.
Răng rắc!
Trong tiếng nổ vang, tuấn mã trực tiếp chia năm xẻ bảy, máu tươi và nội tạng bắn ra khắp nơi.
Trong nháy mắt khi tia sáng bắn trúng tuấn mã, bàn tay Lôi Lâm vỗ lên trên yên ngựa một phen, cầm lấy túi đồ rồi nhảy ra cách xa hiện trường.
Mà khi hai chân hắn rơi xuống đất, phát hiện mình đã bị một đám người mặc áo đen vây quanh.
Trên thân những người áo đen này đều toả ra sóng năng lượng của học đồ cấp ba, mấy kẻ cầm đầu còn có khí tức của vật phẩm ma hóa.
Người đứng giữa thậm chí tản ra sóng năng lượng đạt đến trình độ phù thủy chính thức!
Mà ở cổ áo của những người áo đen này còn có hình thêu vài con quạ đen, bên cạnh còn thêu viền vàng.
“Loại trang phục này? Đội chấp pháp của học viện?”
Lôi Lâm đã đoán được cái gì, trên mặt trái lại cũng bình tĩnh lại.
“Lôi Lâm! Có người tố cáo cậu sát hại bốn học đồ cấp ba là Ba Tát Vi, Gia Môn, Hạ Á, La Tư của học viện, theo chúng ta về tiếp thu thẩm phán!”
Trên mặt người cầm đầu có một vết đao, không hề che giấu sát ý bên trong đôi mắt chút nào.
Lôi Lâm hiểu rõ, xem ra Lily gia tộc đã điều tra ra chuyện lúc trước, còn đổ tội ba học đồ khác tử vong lên trên đầu mình.
“Nếu như ta không trở về thì sao?”
Vây quanh Lôi Lâm không chỉ có học đồ cấp ba, còn có một phù thủy chính thức, đội hình này nếu lúc Lôi Lâm chưa thăng cấp thì hắn muốn chạy đều chạy không được, nhưng hiện tại, đáy lòng Lôi Lâm lại nóng lòng muốn thử.
“Trái lời đội chấp pháp! Đánh chết tại chỗ! ! !”
Sát khí trên mặt phù thủy chính thức mặt thẹo cầm đầu tăng vọt, trực tiếp vung tay lên.
Tiếng chú thuật ngâm nga nổi lên, các loại sóng năng lượng hỗn tạp lan ra.
Cầu lửa chói mắt! Chất lỏng ăn mòn màu bích lục! Phi đao màu tím! Còn có vài món vật phẩm ma hóa công kích, trực tiếp xuất hiện trên đỉnh đầu Lôi Lâm.
Ầm! ! !
Ở vị trí của Lôi Lâm xuất hiện một hố lớn , ở biên giới còn đốt cháy lửa, chung quanh đầy hài cốt.
“Giết hắn rồi?” Một học đồ sau lưng mặt thẹo nói nhỏ.
“Ầm!”
Sau đó đầu của hắn trực tiếp nổ tung, óc màu trắng cùng máu đỏ chảy đầy đất.
“Đa Trạch? !”
Đội hữu phía sau hắn hô to, vẻ mặt không thể tin tưởng.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Từng mũi tên không ngừng bắn ra, bắn nổ đầu học đồ cấp ba sau lưng phù thủy!
“Đây là? Ảo thuật?” Phù thủy chính thức mang theo vết đao trên mặt cao giọng hô, lập tức ngâm xướng một âm tiết.
Tư! ! !
Âm tiết thê lương mà sắc bén không ngừng vang vọng, không khí chung quanh chẳng khác nào sóng nước bắt đầu dập dờn.
Hư không giống như màn sân khấu bị xé ra, phù thủy có vết đao trên mặt nhìn quanh một chút, học đồ cấp ba phía sau hắn đã ngã trên mặt đất toàn bộ, nhắm chặt hai mắt, dáng vẻ không rõ sống chết.
Nhưng lúc này phù thủy hoàn toàn không đặt sự chú ý trên người bọn hắn.
“Cậu. . .
Thăng cấp?” Phù thủy có vết đao trên mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Lại. . .
Lại 18 tuổi đã thăng cấp lên phù thủy chính thức!”
“Thực sự là thiên phú kinh người, đáng tiếc, mày đắc tội với Lily gia tộc, nhất định phải chết ở chỗ này!”
Mặt thẹo liếm môi một cái, lộ ra một tia khát máu: “Tự giới thiệu mình một chút, tao ta là Khuê Lôi Đặc, Khuê Lôi Đặc Lily!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









