Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 47 : Thử đột phá (1) (c231-c235)
❮ sautiếp ❯Chương 231: Thử đột phá (1)
Ngày thứ hai, Lôi Lâm lập tức rời khỏi học viện.
Mượn dùng thiết bị và tài nguyên trong trong học viện, huyết mạch thượng cổ đã tinh luyện xong, ngay cả tài liệu để luyện thuốc yên tĩnh đều đã thu thập được hơn nửa, Lôi Lâm thực sự không nghĩ ra còn có lý do gì để lưu lại.
Đồng thời, theo thời gian trôi qua, khả năng Lily gia tộc có thể phát hiện ra chân tướng cũng càng ngày càng cao, ở trong học viện, Lôi Lâm căn bản không có cách phản kháng.
Lôi Lâm còn có một việc cần lo khác chính là hắn sắp sửa thăng cấp, là một chi nhánh phù thủy thời thượng cổ —— huyết mạch thuật sĩ! ! !
Đây nhất định sẽ khác biệt với phù thủy chính thức bình thường, trong quá trình thăng cấp cũng có thể sẽ xuất hiện sóng chấn động đặc biệt, nếu như bị phù thủy như Tư Lai viện trưởng phát hiện, khẳng định kết cục của hắn sẽ không ổn.
Lo nghĩ về vấn đề bảo hiểm, vẫn nên thăng cấp ở bên ngoài thì hơn.
Trước khi rời đi, Lôi Lâm cẩn thận dọn dẹp mọi dấu vết trong phòng thí nghiệm, dù người ngoài tìm hiểu như thế nào, cũng không thể phát hiện ra những việc hắn làm ở trong phòng thí nghiệm.
Cuối cùng Lôi Lâm quay đầu lại liếc mắt nhìn về Học viện Hắc Cốt Lâm.
Trong lòng của hắn có linh cảm, lần này rời đi, sau này có thể phải rất lâu, mới có thể trở về đây.
Tình cảnh lúc đó nhất định sẽ rất đặc sắc! Lôi Lâm khẽ cong khóe miệng, giục tuấn mã rời đi Hắc Sâm Lâm.
Thành Hôi Thạch là một thành thị tương đối gần Học viện Hắc Cốt Lâm, nhân khẩu không nhiều, đồng thời cũng không có phù thủy định ở lại đây.
Từ khi Lôi Lâm rời đi Học viện Hắc Cốt Lâm, không ngừng không nghỉ chạy tới nơi này, đồng thời thuê lại một nhà trọ hai tầng lầu ở trung tâm thành phố.
Ở quanh nhà trọ còn có một vòng đủ loại thực vật xanh, dù là ở trung tâm thành phố, vẫn đem lại cảm giác hòa bình mà yên tĩnh.
Bên cạnh từng hàng cây chính là một số cửa hàng nhỏ, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy mấy lính đánh thuê đeo thiết kiếm và phụ nữ mặc quần áo hở hang đi qua.
Lôi Lâm tùy ý nhìn mấy lần, lập tức đóng cửa sổ lại.
Căn biệt thự này chính là nơi hắn chọn để thăng cấp lên thuật sĩ, ở chung quanh biệt thự đã bị hắn bố trí vu thuật trận pháp phòng ngự, người bình thường tuyệt đối không vào được.
Đồng thời, ở chung quanh biệt thự còn có đông người bình thường ở lại, chỉ cần không gặp phải hắc vu sư phát điên, về mặt an toàn vẫn được bảo đảm.
Lôi Lâm không nghĩ dùng những con tin này là có thể khiến đối phương dễ dàng buông tha hắn như vậy, nhưng chỉ cần có thể có chút kiêng kỵ.
Không dám phóng ra phép thuật phạm vi lớn thì đã là một chuyện vô cùng tốt đối với hắn.
Bạch! Lôi Lâm kéo rèm cửa sổ lên.
Rèm cửa dày nặng trực tiếp ngăn cản tia sáng mặt trời bên ngoài, ở trong phòng lại đột nhiên hiện ra một tầng sáng màu đỏ yếu ớt.
Cả lầu hai của căn biệt thự lúc này đã bị Lôi Lâm dọn trống không, đồng thời, trên đất còn vẽ một tầng phù văn quỷ dị.
Những ký hiệu này nhìn vặn vẹo, giống từng con rắn nhỏ tạo thành, đồng thời không ngừng bắn ra tia sáng màu đỏ.
Tia sáng đan xen, mơ hồ tạo thành một vu thuật trận pháp dáng vẻ.
Mà ở chính giữa trận pháp còn có một bệ đá đen tuyền, mặt trên dùng đao nhỏ khắc ra rất nhiều hoa ngấn, tạo thành một đồ án quỷ dị.
“Huyết mạch chuyển hóa trận pháp! Rốt cục đã hoàn thành!”
Lôi Lâm khẽ xoa huyệt Thái Dương, từ trong đôi mắt bắn ra một tia sáng màu xanh lam: “Chíp! Quét số liệu thân thể! Điều ra trạng thái hiện tại!”
“Keng! Đang sưu tầm số liệu của chủ thể!”
Chíp rất mau đã đưa ra số liệu của Lôi Lâm: “Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là cấp ba học đồ, sức mạnh kỵ sĩ chính thức: 3. 1; nhanh nhẹn: 3. 3; thể chất: 3. 4; tinh thần: 15. 5; pháp lực: 15 (pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định) trạng thái: đang trong quá trình tu luyện phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng, tinh luyện lực lượng tinh thần!”
Khi ở trong học viện, sau khi dùng chíp hoàn toàn phân tích bộ phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng này.
Lôi Lâm đã bắt đầu điều chỉnh phương pháp minh tưởng cho mình, bắt đầu thử tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp.
Lôi Lâm nhận được Khoa Mạc Âm chi đồng, tổng cộng có ba tầng, mỗi lần tăng lên một tầng, đều sẽ tự động khiến thuật sĩ thăng cấp.
Mà trước đó Lôi Lâm cũng không có huyết mạch của loài rắn, bởi vậy ngay cả tầng thứ nhất đều chưa thể hoàn toàn tu luyện thành.
Nhưng phương pháp minh tưởng cao cấp không hổ là thứ tốt mà các tổ chức lớn liều mạng che lấp, sau khi tu luyện hơn nửa tầng thứ nhất, sau khi thay đổi phương pháp minh tưởng, Lôi Lâm rõ ràng phát hiện tinh thần lực của mình bắt đầu được tinh luyện.
Rất nhiều tạp chất trong lực lượng tinh thần sinh ra lúc trước do sử dụng lượng lớn dược tề mà sinh ra cũng đang không ngừng được loại bỏ trong quá trình minh tưởng.
Lôi Lâm nhìn vào số liệu tinh thần lực của mình.
Bởi loại bỏ đi tạp chất trong lực lượng tinh thần, dẫn đến lực lượng tinh thần của hắn giảm xuống 0. 6, nhưng việc hoàn toàn là đáng giá.
Thời kì học đồ con đường cơ sở của toàn bộ phù thủy.
Cơ sở càng vững chắc, con đường sau đó có thể đi sẽ càng xa.
Trước đó bởi Lôi Lâm muốn nhanh chóng tăng lên thực lực nên sử dụng lượng lớn thuốc, ở trong thân thể đã tích lũy lượng lớn tro cặn thuốc, ngay cả lực lượng tinh thần cũng bị ảnh hưởng, trở nên hơi hỗn tạp.
Nếu như tình huống như thế còn tiếp tục thì một ngày nào đó, con đường mà hắn đi tới sẽ bị tắc.
Mà dưới ảnh hưởng của Khoa Mạc Âm chi đồng, lực lượng tinh thần của hắn không ngừng được tinh luyện, đang phát triển theo hướng càng tốt.
Nhưng dù hắn lại cố gắng hơn nữa, nếu không có huyết mạch thượng cổ thì hắn cũng vĩnh viễn không thể tu luyện thành công tầng thứ nhất, thăng cấp lên thuật sĩ cấp 1 chính thức!
” Lực lượng tinh thần tiêu chuẩn để phù thủy học đồ thăng cấp là đạt đến 15, thuật sĩ yêu cầu cũng tương đương như phù thủy chính thức, chỉ là có thêm một yêu cầu về huyết mạch!”
Lôi Lâm cẩn thận kiểm tra vu thuật trận pháp lại một lần.
Chương 232: Thử đột phá (2)
“Chíp! Quét hình lần thứ hai! Kiểm tra huyết mạch chuyển hóa trận pháp!”
Lập tức, từ bên trong đôi mắt Lôi Lâm bắn ra ánh sáng màu xanh lam, quét qua toàn bộ trận pháp quét hình.
Việc này liên quan hệ đến tương lai của Lôi Lâm, cẩn thận một chút cũng không quá đáng.
Chờ đến lúc xác nhận tất cả đều chuẩn bị xong xuôi, không có bất kỳ sơ hở nào, Lôi Lâm vẫn nhưng không mạo muội bắt đầu xung kích bình cảnh.
Hắn hoàn toàn đóng kín tầng thứ hai của biệt thự, đầu tiên là đi ra ngoài, đi tới một quán ăn ở bên ngoài, gọi một bàn đồ ăn phong phú nhất, mỹ mãn ăn một bữa.
Sau đó Lôi Lâ mặc trang phục người bình thường, đi quanh trong thành Hôi Thạch vài vòng, nhìn người bình thường làm lụng, nghỉ ngơi, giải trí, cảm thụ vui sướng cùng thống khổ của bọn hắn.
Cuối cùng, Lôi Lâm trở lại biệt thự của mình, khoanh chân ngồi ở trên giường, nhưng không bắt đầu minh tưởng.
Hắn nhớ lại kiếp trước của mình, và cả ký ức từ khi đi tới phù thủy thế giới, sinh hoạt trong đoàn xe, lúc tiến vào học viện, các trận thám hiểm.
Gương mặt đám người Kiều Trị, Khắc Lôi Uy Nhĩ, Mai Lâm, Quả Pháp Đặc, Bích Cơ cũng hiện lên ở trong đầu Lôi Lâm.
Mấy tiếng sau, vẻ hoài niệm trong mắt Lôi Lâm đã tản đi, thay vào đó chỉ có vẻ vô cùng bình tĩnh cùng lãnh đạm.
Nội tâm bình tĩnh, Lôi Lâm lần thứ nhất không minh tưởng, trực tiếp ngủ thiếp đi.
Chờ đến ngày thứ hai khi mặt trời lên, Lôi Lâm vui sướng tỉnh dậy, cảm giác mỗi một tế bào trên người đều tràn ngập sức sống.
Sau khi mở ra tất cả pháp trận phòng ngự, Lôi Lâm mặc một thân áo bào trắng rộng rãi, đi tới tầng hai trong biệt thự.
Sau một lần kiểm tra trận pháp cùng thuốc cuối cùng, trong mắt Lôi Lâm hiện ra vẻ kiên nghị.
“Bắt đầu đi!”
Đùng! Hàng cúc trên áo choàng màu trắng được cởi ra, trực tiếp rơi trên mặt đất.
Toàn thân Lôi Lâm không một mảnh vải đi tới chính giữa trận pháp toả ra vàng sáng màu đỏ, nằm xuống trên đài đá màu đen.
Bệ đá màu đen dùng hắc diệu thạch chế thành.
Cảm giác lạnh lẽo không ngừng từ trên da Lôi Lâm truyền đến, khiến toàn thân hắn không khỏi nổi lên một thân da gà.
Sau đó, Lôi Lâm cầm lấy một đoản đao màu đen, trên mũi đao sắc bén bắn ra hàn mang chói mắt.
Sắc mặt Lôi Lâm hung ác, trực tiếp rạch một nhát trên thân mình! ! !
Phốc! ! ! Một dòng huyết dịch trực tiếp phun ra.
Trên mặt Lôi Lâm không tỏ vẻ gì, bàn tay cầm đao không run rẩy, chủy thủ màu đen bắt đầu dọc theo quỹ đạo kỳ dị lướt trên thân hắn.
Mỗi lần đoản đao màu đen xẹt qua, đều sẽ lưu lại ở trên người hắn một đường máu, máu tươi không ngừng nhỏ xuống.
Đến cuối cùng, trên người của Lôi Lâm, từ bụng dưới đến trên trán đã xuất hiện một dấu ấn hình tam giác kỳ dị.
Máu tươi không ngừng tuôn ra, nhìn rất quỷ dị khủng bố.
Tí tách! ! ! Tí tách! ! !
Máu từ trên người Lôi Lâm chảy xuống rãnh trên bệ đá màu đen, bắt đầu hội tụ đến, sau đó lại dọc theo rãnh, bắt đầu chảy vào trong trận pháp.
Ầm! ! !
Bị huyết dịch ảnh hưởng, tia sáng màu đỏ ở toàn bộ vu thuật trận pháp lập tức cường thịnh hơn mấy chục lần.
Ánh sáng khủng bố mang theo gợn sóng năng lượng mạnh mẽ, không ngừng trùng kích vách tường bốn phía.
Mà vào lúc này, từ trên vách tường bốn phía biệt thự, bắt đầu bốc lên từng phù văn vu thuật màu xanh lam.
Bắt đầu hấp thu năng lượng từ trận pháp tản ra.
Tia sáng màu đỏ càng ngày càng mạnh mẽ, cuối cùng nhấn chìm cả phòng. . .
Trong một thế giới màu đỏ ngòm, một luồng khói đặc màu đen đột nhiên xuất hiện, ở giữa không trung không ngừng biến hóa.
“Tuân theo khế ước cổ xưa.
Từ nay về sau, lực lượng của ta chính là huyết mạch! ! !”
Sau khi nhìn thấy bóng đen, Lôi Lâm hé miệng dùng Baron cổ ngữ ngâm xướng.
Ong ong! ! ! !
Khi Lôi Lâm ngâm xong thần chú, khói đặc màu đen bám vào thân thể Lôi Lâm mặt trên, vết máu hình tam giác bắt đầu bốc lên một luồng hàn mang màu đen.
Trên người Lôi Lâm lạnh lẽo.
Một cảm giác cực kỳ lạnh lẽo quái dị đang không ngừng trùng kích thần kinh của hắn.
Sau khi lạnh đến mức tận cùng là cảm giác cực nóng, giống như tế bào toàn thân đang đồng thời thiêu đốt.
“Cảnh cáo! ! ! Cảnh cáo! ! ! Phát hiện năng lượng kỳ dị xâm lấn, bắt đầu tiêu hao lượng lớn sức sống của chủ thể? Có điều động pháp lực của chủ thể loại bỏ hay không?”
Chíp đưa ra một hàng chữ màu đỏ cảnh cáo.
“Không! ! !” Lôi Lâm cắn răng từ chối.
Thân thể không ngừng đốt cháy, hắn có thể rõ ràng cảm giác được rằng tinh thần lực của mình chính đang điên cuồng dâng lên.
Chính là đang không ngừng tiếp cận giới hạn phù thủy chính thức trong truyền thuyết.
Nhưng so với sức sống bị tiêu hao thì e rằng Lôi Lâm chưa kịp chạm tới bình cảnh phù thủy chính thức đã bị đốt cháy thành một bộ lão thây khô! ! !
“Chính là hiện tại! ! !”
Lôi Lâm cầm lấy ống nghiệm bằng lưu hoá thủy tinh chứa huyết mạch của Khoa Mạc Âm cự xà, đổ hết dòng máu màu đỏ vào trên vết thương của chính mình.
Ào ào ào! ! !
Dòng máu màu đỏ vừa rơi xuống thân Lôi Lâm, chẳng khác nào có sinh mệnh nhúc nhích, hóa thành vô số con rắn dài nhỏ, từ miệng vết thương Lôi Lâm chui vào.
“A! ! ! !” Con mắt Lôi Lâm trợn trừng, cơ bắp trên mặt vặn vẹo.
Cảm giác đau đớn cực kỳ khủng bố đang không ngừng trung kích thần kinh, thậm chí khiến tầm mắt của hắn có chút mơ hồ lên.
Trong nháy mắt bất tỉnh đi, Lôi Lâm chỉ biết bắt đầu dựa theo phương pháp Khoa Mạc Âm chi đồng ghi chép, bắt đầu thử nghiệm đột phá bình cảnh thuật sĩ.
Chương 233: Thuật sĩ cấp 1 (1)
Khi Lôi Lâm bất tỉnh đi, tia sáng màu đỏ bên trong lầu hai căn biệt thự không chỉ không biến mất, trái lại còn đang dần dần tăng mạnh.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rất nhanh đã tới sáng ngày thứ hai.
Tia sáng màu đỏ càng ngày càng mạnh, ngay cả phù văn màu xanh lam trên vách tường đều vang lên tiếng kẹt kẹt, bắt đầu không chống đỡ nổi.
Lách cách! ! ! Giống như pha lê vỡ nát, phù văn màu xanh lam rốt cục bắt đầu tán loạn, tia sáng màu đỏ xuyên thấu qua vách tường, lan ra bên ngoài biệt thự.
“Mau nhìn kia! Đó là cái gì?”
Biệt thự xuất hiện tình huống khác thường, rốt cục bị người qua đường phát hiện, một người đàn ông đầu trọc giống thương nhân chỉ vào biệt thự của Lôi Lâm bắt đầu kêu gào.
Mà nhìn theo ngón tay của hắn là có thể phát hiện ra lúc này tầng hai của biệt thự đang không ngừng bắn ra tia sáng màu đỏ.
Tia sáng màu đỏ chói mắt như vậy, ngay cả ánh mặt trời cũng không thể che giấu được.
Mà khi ánh sáng không ngừng lan ra bên ngoài, rất nhiều người bình thường tới gần biệt thự Lôi Lâm còn không biết xảy ra chuyện gì, đã trực tiếp ngất đi.
Oành! ! ! Thương nhân đầu trọc vừa rồi còn chỉ vào biệt thự của Lôi Lâm, trên mặt còn mang theo vẻ hoảng sợ, giống như sinh vật nhìn thấy thiên địch, hai tay gắt gao ôm lấy ngực, hai mắt trắng bệch, trực tiếp ngã trên mặt đất.
Khi tia sang đỏ không ngừng mở rộng, hiện tượng người đi đường ngã xuống đất càng ngày càng nhiều, dần dần lan rộng ra cả con đường.
Các thị dân sợ hãi kêu khóc, từng đoàn người cùng chung một chỗ, không ngừng chạy ra khỏi thành thị, giống như ở phía sau có ác ma đáng sợ đang đuổi.
Lôi Lâm mở một giấc mơ rất dài.
Ở trong mơ, hắn là một ấu xà rất nhỏ, không ngừng trốn đông nấp tây, học tập kỹ xảo đi săn.
Thế giới xung quanh là một mảnh hỏa diễm, đâu đâu cũng có dung nham và tảng đá màu đen nóng bỏng, trong tầm nhìn chỉ có một mảnh hoả hồng.
Mà hắn rốt cục dần dần lớn lên, từ một ấu xà cần tránh né kẻ địch khắp nơi đã biến thành kẻ săn mồi mạnh mẽ ở tầng cao nhất trong thiên nhiên.
Bất kể là sinh vật khủng bố dữ tợn thế nào, ở trước mặt hắn cũng chỉ có thể nghênh tiếp tử vong, bị hắn nuốt.
Lôi Lâm không ngừng mở rộng lãnh địa.
Rốt cục có một ngày, hắn đến một chỗ địa vực.
Nơi đó đâu đâu cũng có đồng loại của hắn, từ đáy lòng xuất hiện một cảm giác khát vọng, bức bách hắn không ngừng bò về nơi sâu xa.
Càng bò sâu vào trong, đồng loại có khí tức còn cường đại hơn hắn lại càng nhiều, có một số con chỉ thoáng tản ra một tia uy thế đã để hắn có cảm giác không kịp thở.
Đồng thời, hỏa diễm và lưu huỳnh chung quanh nhanh chóng rút đi, thay vào đó là hắc ám nồng nặc thiêu không ra.
Loại hắc ám này mang theo bóng tối vô tận, khiến hắn có cảm giác an toàn như được trở lại cơ thể mẹ vậy.
Mà trong hắc ám, hắn rốt cục nhìn thấy ——
Một bóng xà lớn giống như có thể vắt ngang qua chân trời, giống như tinh cầu trong vũ trụ vậy, vĩnh hằng mà mạnh mẽ, mỗi một con cự xà trong đó đều mạnh mẽ vượt xa tưởng tượng của hắn.
“Hí! ! !”
Lôi Lâm phun ra lưỡi về đám bóng xà kia, phát ra tiếng vang đặc biệt của loài rắn.
Bóng xà tản ra, lộ ra một thân ảnh phụ nữ có mái tóc màu đen ở trong.
Người phụ nữa tóc đen có khuôn mặt cực kỳ hoặc mị.
Hai mắt là màu đồng xanh, không khác gì lưu ly tốt nhất, đôi mắt trong suốt thấy đáy, mái tóc dài ở phía sau không ngừng bay bay, giống như từng con rắn nhỏ.
Mái tóc dài màu đen khiến người phụ nữ càng có thêm phần mị lực kỳ dị.
“Con đến rồi! ! !” Người phụ nữ mở miệng, âm thanh trực tiếp vang lên trong lòng Lôi Lâm, cô ta dùng một loại ngôn ngữ cực kỳ quái dị, trước đó Lôi Lâm chưa từng nghe, nhưng hắn lại nghe hiểu được.
Lôi Lâm vừa muốn mở miệng hỏi, đột nhiên trước mắt đã sang bừng.
Đưa tay ngăn trở tia sáng.
Phát hiện là bàn tay của nhân loại, lúc này hắn mới phát hiện mình đã tỉnh lại.
“Nghĩ ra rồi, mình là Lôi Lâm, đang tiến hành nghi thức chuyển hóa huyết mạch, thử đột phá bình cảnh…”
Cuộc đời trong mộng chân thực giống như chính hắn đã trải qua xuất hiện trong đầu Lôi Lâm, trong lúc nhất thời khiến Lôi Lâm có cảm giác cảnh còn người mất.
Giống như tất cả mọi thứ ở hiện thực đều bị một tầng vải mỏng che lại khiến tầm nhìn không rõ.
Dần dần, lượng lớn ký ức mới xuất hiện trong đầu Lôi Lâm.
“Biệt thự hỏng rồi sao?” Lôi Lâm nhìn kiến trúc chung quanh đã sụp đổ một chút, còn có ánh mặt trời trực tiếp xuyên qua nóc nhà, rốt cục phát hiện ra điểm không đúng.
Lấy Lôi Lâm làm trung tâm, trong phạm vi mấy dặm chung quanh đều vô cùng bừa bộn, đồng thời, trừ hắn ra, cũng không có sinh mệnh khác nào còn sống sót.
“Xem ra, là trận pháp hấp thu năng lượng đã bị phá vỡ khiến lượng lớn phóng xạ tản ra tạo thành…”
Lôi Lâm sờ sờ cằm của mình, đột nhiên nhớ tới đến: “Thuật sĩ? ! Mình thăng cấp thế nào rồi?”
Lúc này toàn thân hắn vẫn không mảnh vải như cũ, nhưng Lôi Lâm có thể cảm giác được dưới làn da của mình có một luồng sức mạnh cường đại, đồng thời lực lượng tinh thần cũng tăng vọt lên rất nhiều so với trước.
Lôi Lâm đột nhiên để ý thức chìm vào thức hải.
Lúc này trong biển ý thức, khắp nơi đều tràn ngập vầng sang màu đỏ, nhuộm cả thức hải thành màu đỏ ngầu.
Mà ở nơi trung tâm có một tinh thể che kín bát diện phù văn trận pháp, đang lẳng lặng trôi nổi trong thức hải.
Cảm giác mạnh mẽ không ngừng lan tràn ra toàn thân Lôi Lâm.
Cảm thụ thiên phú vu thuật trên tinh thể, khóe miệng Lôi Lâm cong lên hiện ra một nụ cười, biết mình rốt cục đã thành công thăng cấp lên thuật sĩ, từ nay về sau, chính thức bước vào hàng ngũ phù thủy!
“Chíp, điều ra ghi chép giám sát trước đó!”
“Đo ra thành phần thích hợp để chủ thể hấp thu! Phán đoán là huyết dịch tinh hoa của Khoa Mạc Âm cự xà! Bắt đầu hấp thu!”
“Huyết mạch đang đốt cháy! Lực lượng tinh thần của chủ thể tăng lên cực lớn!”
.
Chương 234: Thuật sĩ cấp 1 (2)
thứ nhất phương pháp minh tưởng trong Khoa Mạc Âm chi đồng đã hoàn thành! Chủ thể thăng cấp lên thuật sĩ cấp 1! ! ! Các hạng số liệu thân thể tăng mạnh! ! !”
” Đang một lần nữa đo lường số liệu chủ thể…”
“Keng! Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, thuật sĩ cấp 1có huyết mạch: Khoa Mạc Âm cự xà; sức mạnh: 7. 1; nhanh nhẹn: 6. 7; thể chất: 8. 5; tinh thần: 27. 9; pháp lực: 27(pháp lực do lực lượng tinh thần đồng bộ quyết định); trạng thái: Khỏe mạnh ”
Chíp trung thực mà chiếu ra số liệu đến trước mắt Lôi Lâm.
“Lại tăng lên nhiều như vậy, chẳng trách mình cảm giác khác biệt như thế, ngay cả lực lượng thân thể đều tăng lên!”
Lôi Lâm mạnh mẽ nắm chặt quyền, trong không khí sinh ra tiếng không khí nổ tung sắc bén.
“Hiện tại thân thể của mìn cũng có thể so một số sinh vật năng lượng cao!”
Lôi Lâm nhìn lồng ngực của mình, thể hình so với lúc trước cũng không có biến hoá gì quá lớn, chỉ là da dẻ trở nên càng bóng loáng hơn, mấy khối cơ bắp trên bụng nhô lên, không có vẻ đột ngột mà còn vô cùng phối hợp.
“Nhưng động tĩnh lớn như vậy, nhất định sẽ kinh động phù thủy ở gần đây, vẫn nên nhanh chân rời đi thì hơn!”
Lôi Lâm tìm hắc bào từ trong đống phế tích rồi khoác lên người, nhìn khắp nơi chung quanh bừa bộn, có chút cười khổ.
Đối với việc phù thủy chính thức thăng cấp, chíp cũng không có nhiều tư liệu nghiên cứu, trước đó tuy rằng Lôi Lâm cố gắng bố trí trận pháp hấp thu năng lượng, nhưng vẫn bị năng lượng khổng lồ phá.
Mà phù thủy chính thức bình thường dù có ý định thu lại phóng xạ của mình, người bình thường cũng không chịu được.
Lúc đó Lôi Lâm còn đang thăng cấp, nào còn sức để ý tới những chuyện này? Thế nên mới tạo thành tình cảnh trước mắt này.
Sau khi nghĩ rõ ràng ngọn nguồn, Lôi Lâm lắc lắc đầu, từ trong phế tích tìm tới mấy vật quan, làm thành một túi đeo trên người.
Ầm! ! !
Chân phải Lôi Lâm hơi dùng sức, trực tiếp đạp xuống đất tạo ra một hố sâu, thân hình hóa thành một bóng đen, tốc độ so với lúc trước nhanh hơn mấy lần, trực tiếp rời khỏi nơi này.
Sau một lúc lâu, giữa bầu trời truyền đến một tiếng chim hót to rõ.
Một con chim khổng lồ trắng như tuyết bay xuống, trên lưng có hai phù thủy chính thức, lại mặc trang phục của học viện Hắc Cốt Lâm.
“Đến rồi, trước tiên cảm nhận vị trí của sóng năng lượng!”
Một nữ phù thủy khẽ chạm vào hài cốt trên đất, nhắm mắt cảm ứng.
“Ta cảm nhận được lực lượng tinh thần khổng lồ, còn có khí tức cực kỳ máu tanh, xem ra là có một vị hắc vu sư thăng cấp, nhưng lại khiến ta có cảm giác khác với phù thủy chính thức…”
“Việc này rất bình thường!”
Đi cùng nữ phù thủy là một người đàn ông toàn thân đều bị áo choàng màu trắng bao phủ, từ dưới đấu bồng truyền đến giọng nói của người đàn ông này.
“Lựa chọn thăng cấp ở đây, chứng tỏ người này chỉ là một phù thủy du đãng! Đồng thời, được truyền thừa trong di tích!”
Người đàn ông mặc đấu bồng bất đắc dĩ nhún nhún vai: “Nam Hải bờ có rất nhiều di tích, cũng không ai biết phù thủy này tìm được truyền thừa thời kỳ nào, kế thừa con đường nào, khí tức trên người có chút khác biệt cũng rất bình thường, nhưng sóng năng lượng rõ ràng đạt đến cấp bậc phù thủy chính thức, nhất định phải gây chú ý…”
Nghe nam phù thủy nói thế, nữ phù thủy cũng lộ ra vẻ nghiêm túc.
Ở Nam Hải bờ, các tổ chức phù thủy lớn liên hợp lại, không chế con đường học đồ lên cấp, để duy trì địa vị siêu nhiên của mình.
Nhưng trên địa vực rộng lớn luôn có mấy phù thủy học đồ du đãng may mắn như vậy, tìm được di trạch của tiền nhân, thành công lên cấp.
Chuyện như vậy, tuy rằng không nhiều, nhưng cứ cách mấy chục năm lại có mấy ví dụ.
Thái độ của các tổ chức lớn ở Nam Hải bờ đối với những người này cũng rất rõ ràng, có thể lôi kéo thì trực tiếp lôi kéo, không thể lôi kéo sẽ chèn ép, ít nhất phải bức bách đối phương, cũng lập xuống lời thề không thể truyền tri thức lên cấp ra ngoài!
Mà Học viện Hắc Cốt Lâm cách thành Hôi Thạch gần nhất, tự nhiên là phụ trách xử lý toàn bộ du đãng phù thủy ở Chiểu công quốc.
Nam phù thủy và nữ phù thuỷ sư rất nhanh bắt đầu điều tra, đáng tiếc người chứng kiến đều đã chết gần hết rồi, mà người may mắn còn sống sót dường như bị kinh hãi, bất kể thế nào cũng không nhớ ra được tướng mạo Lôi Lâm, dù lấy ra ký ức vu thuật cũng vô dụng, để hai người này phải tay trắng trở về.
Mà lúc này, trong rừng rậm âm u khắp chốn cách thành Hôi Thạch khá xa, Lôi Lâm cũng ngừng lại.
“Chạy lâu như vậy mà không có cảm giác uể oải, thể chất cao tới 8. 5, quả nhiên không tầm thường!” Trên mặt Lôi Lâm không che giấu nổi vẻ vui mừng.
Bây giờ hắn hoàn toàn chính là một đầu hung thú hình người, dù dùng cự kiếm trực tiếp chém ở trên người, e rằng cự kiếm sẽ bị bắp thịt trực tiếp kẹp lấy.
“Căn cứ vào miêu tả trên cự xà chi thư, học đồ bình thường thăng cấp lên phù thủy chính thức, chỉ là lực lượng tinh thần tăng vọt, đồng thời hình thành thiên phú vu thuật, mà thuật sĩ không giống, sẽ kích phát sức mạnh huyết mạch, từ đó tinh thần và thân thể cùng được cường hóa!”
Hiện tại thể chất của Lôi Lâm đã vượt qua rất nhiều đại kỵ sĩ, cho dù là dấu ấn kiếm sĩ trong truyền thuyết, e rằng cũng chỉ đến như thế.
Chương 235: Thiên phú vu thuật (1)
“Thân thể quen thuộc gần đủ rồi, chính là không biết thiên phú vu thuật thế nào?”
Lôi Lâm chạy cự li dài một phen, lại tùy ý làm mấy động tác kiếm thuật tiêu chuẩn, đã có hiểu rõ nhất định đối với thân thể sau khi cường hóa, không khỏi đặt tâm tư tới phương diện khác.
Căn cứ vào bộ phương pháp minh tưởng cao cấp Khoa Mạc Âm chi đồng này còn có giới thiệu trong cự xà chi thư, Lôi Lâm có hiểu rõ càng nhiều đối với thiên phú vu thuật của phù thủy.
Đối với phù thủy bình thường, bọn họ đại thể sẽ lựa chọn mô hình vu thuật phòng ngự cấp 1, phối hợp với Nước thuốc Cách Lâm để xung kích.
Như vậy khi thăng cấp lên phù thủy, tiềm lực nhỏ nhất, sau đó nếu như không thể kiếm được càng nhiều tài nguyên quý trọng, lại tìm được mô hình vu thuật cấp hai thích hợp với bản thân thì hoàn toàn không có hi vọng lần thứ hai thăng cấp.
Mà một số thủ lĩnh của thế lực cỡ lớn hoặc là hạt giống của gia tộc phù thủy đỉnh cấp là có thể tu luyện phương pháp minh tưởng cao cấp.
Mỗi lần thành công thăng cấp một tầng, cũng có thể trực tiếp kéo đẳng cấp phù thủy tăng lên, đồng thời, mỗi một tầng trong phương pháp minh tưởng xây dựng mô hình vu thuật thiên phú đều là cố định.
Nói cách khác, nếu như phù thủy tu tập phương pháp minh tưởng cao cấp, chỉ cần xem hắn tu tập bộ phương pháp minh tưởng nào thì có thể đoán được thiên phú vu thuật của hắn.
Thuật sĩ lại có chút khác biệt, có vẻ nhìn bầu trời ăn cơm.
Thiên phú vu thuật hình thành, một là xem vận khí, hai chính là xem độ tinh khiết và độ đậm đặc của huyết mạch.
Lôi Lâm tự nhận vận may rất cao, sử dụng huyết mạch là của sinh vật thượng cổ được tinh luyện qua đi—— Tinh huyết của Khoa Mạc Âm cự xà chi! Hoàn toàn phù hợp với bộ phương pháp minh tưởng cao cấp này, hẳn là không đến nỗi quá kém.
Sau khi dùng một tia lực lượng tinh thần chìm vào tinh thể trong biển ý thức, giống như bản năng, Lôi Lâm lập tức biết rõ nội dung thiên phú vu thuật của bản thân mình.
Hoá đá chi đồng. . .
Cùng với. . .
Khoa Mạc Âm chi lân! ! ! !
Hai thiên phú vu thuật! ! ! ! Không sai, chính là hai thiên phú vu thuật! ! ! ! !
“Ha ha. . .” Lôi Lâm cũng không nhìn được, tiếng cười đầy vui sướng vang lên.
Đối với thuật sĩ, trong quá trình thiên phú vu thuật hình thành, còn có một loại trường hợp là huyết mạch phi thường nồng nặc, hầu như đạt đến trình độ huyết mạch đầu nguồn! ! ! Thời điểm như thế sẽ xuất hiện thiên phú vu thuật ngoài hạn ngạch.
Đương nhiên, Lôi Lâm thu hoạch hai thiên phú vu thuật, đều là vu thuật cấp một, không phải nói hắn đã trực tiếp thăng cấp lên phù thủy cấp hai.
Phù thủy cấp hai chân chính, trên người phải có hai thiên phú vu thuật, trong đó có một cái cấp 1, một cái cấp hai! Mà hiện tại Lôi Lâm có hai vu thuật đều là uy lực cấp 1.
Chỉ có làm lên cấp cấp hai thuật sĩ sau khi.
Trên người hắn mới phải xuất hiện cấp hai thiên phú vu thuật! ! !
Mà uy lực của vu thuật cấp hai, đương nhiên phải vượt xa vu thuật cấp một!
Cho dù như vậy, có thêm một thiên phú vu thuật, trong hang ngũ phù thủy cấp 1, Lôi Lâm cũng hầu như có thể đi ngang.
Việc này tương đương với việc cùng là phù thủy nhưng Lôi Lâm có phép thuật gấp đôi những phù thủy khác vị, tự nhiên chiếm tiện nghi rất lớn.
Rất nhanh, Lôi Lâm đã thông qua việc nghiên cứu Khoa Mạc Âm chi đồng cùng cự xà chi thư, hiểu được tư liệu cụ thể về hai thiên phú vu thuật.
“Hoá đá chi đồng: Từ trong mắt bắn ra ánh sáng hoá đá.
Uy lực tương đương với vu thuật hoá đá, người bị bắn trúng trực tiếp hoá đá, người có thể chất cao cũng sẽ xuất hiện hiệu quả bị đóng bang ngắn ngủi! Tiêu hao: Lực lượng tinh thần 1 điểm, pháp lực 1 điểm!”
“Khoa Mạc Âm chi lân: Ở ngoài thân hình thành một tầng vảy làm lớp phòng ngự, có hiệu quả thuấn phát.
Phòng ngự vật lý: 25 độ! Kháng phép thuật: 27 độ! Tiêu hao: Cứ 5 giờ tiêu hao 1 điểm lực lượng tinh thần, 1 điểm pháp lực!”
Số liệu tiêu hao này đều là chíp tính toán ra, Lôi Lâm nhìn mà hai mắt đăm đăm.
Căn cứ vào chíp tính toán, hai thiên phú vu thuật này trong số các vu thuật cấp một cũng coi như là loại có đẳng cấp cực kỳ cao.
Nếu như dùng hình thức phép thuật để bắn ra đến.
Mỗi lần cần ít nhất mười điểm tinh thần và pháp lực trở lên.
Mà hiện tại, tiêu hao bỗng giảm xuống gấp mười lần.
Đây chính là chỗ tốt của thiên phú vu thuật! ! !
Thậm chí, Lôi Lâm còn cảm giác được, hắn có thể đánh đổi việc mỗi ngày tiêu hao 2 điểm lực lượng tinh thần và pháp lực để trực tiếp dùng Khoa Mạc Âm chi lân vĩnh viễn trên thân tự mình.
Lúc này hắn cũng cơ bản biết nguyên nhân trước đây chip chỉ quét hình được vòng phòng ngự chung quanh phù thủy.
Đó chính là thiên phú phòng ngự vu thuật của bọn họ vĩnh viễn dùng bên ngoài thân, bất kỳ công kích nào, chỉ cần không thể đột phá thiên phú vu thuật phòng ngự của bọn họ thì sẽ vĩnh viễn không thể tạo thành thương tổn gì đối với bọn họ.
“Hai thiên phú vu thuật này, một công một thủ, có chúng, thực lực bây giờ của mình cũng coi như ưu tú trong số các phù thủy chính thức!”
Lôi Lâm tỉnh táo phán đoán thực lực của chính mình.
Bởi lựa chọn con đường thăng cấp là thuật sĩ này, lại có phương pháp minh tưởng cùng huyết mạch tốt, thu hoạch hắn thu được khi lên cấp đã vượt xa phù thủy bình thường.
Những phù thủy mới lên cấp 1 kia hoàn toàn không phải đối thủ của Lôi Lâm, chỉ có những phù thủy cấp 1 dừng lại lâu năm, lực lượng tinh thần và pháp lực đều đến cực hạn, ghi chép lượng lớn vu thuật cấp một, mới là đại địch của Lôi Lâm.
Tới phù thủy cấp hai? Hiện tại Lôi Lâm còn không phải là đối thủ, thậm chí ngay cả chạy trốn đều không nắm chắc được bao nhiêu phần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










