Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 22 : Mai Nhĩ Phỉ Lặc (2) (c106-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 106: Mai Nhĩ Phỉ Lặc (2)
Sau này tôi còn có thể giới thiệu cho cậu mấy người bạn nữa, hơn nữa, còn có một số ước định cần cậu tuân thủ… Yên tâm, đều là mấy thói quen thông thường, ví dụ như không thể đồ sát bình dân gì đó!”
“Tôi đương nhiên đồng ý với chuyện này!” Lôi Lâm đi vào thành Cực Dạ, chủ yếu nhất vẫn là vì tránh né ảnh hưởng từ chiến loạn, đương nhiên sẽ không làm ra chuyện gì thu hút sự chú ý.
Tiếp đó, Lôi Lâm lại trò chuyện cùng Mai Nhĩ Phỉ Lặc rất nhiều chủ đề về Phù Thủy, từ chuyện làm hế nào để ổn định mô hình pháp thuật đến kinh nghiệm tấn chức, thậm chí còn nói tới kinh nghiệm của Mai Nhĩ Phỉ Lặc.
Mai Nhĩ Phỉ Lặc mặc dù chỉ là học đồ cấp ba, nhưng dừng lại ở giai đoạn này thật lâu, các loại kinh nghiệm cực kỳ phong phú, để Lôi Lâm có cảm giác chuyến đi này không tệ.
Đồng thời, tri thức căn bản khổng lồ và trí nhớ của Lôi Lâm cũng khiến Mai Nhĩ Phỉ Lặc sợ hãi thán phục.
Hai người đều có cảm giác gặp nhau quá muộn, hai người còn cùng dùng cơm trưa, mãi cho đến khi màn đêm sắp buông xuống, Mai Nhĩ Phỉ Lặc mới để Lôi Lâm rời đi, trước khi hai người chia tay còn hẹn thời gian lần tới gặp mặt.
“Căn cứ vào lời Mai Nhĩ Phỉ Lặc nói, Phù Thủy trong thành Cực Dạ đều là học đồ, phiên chợ ở gần đây ông ta cũng đi qua mấy lần, Phù Thủy chính thức cực kỳ thưa thớt, đúng là rát thích hợp để học đồ sinh tồn!”
Hôm nay tìm hiểu được tin tức, khiến Lôi Lâm có thể thả lỏng, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn không ít.
“Chính là việc liên quan tới cỏ cây héo rũ, Mai Nhĩ Phỉ Lặc hoàn toàn không biết gì cả, dù sao tuổi của ông ta cũng lớn rồi, cũng không muốn mạo hiểm…”
Đèn hai bên đường tỏa ra hỏa diễm mờ nhạt, giúp Lôi Lâm có thể thấy rõ mặt đường.
An Na lẳng lặng đi theo Lôi Lâm, là một thị nữ ưu tú, cô rõ ràng biết mình nên làm gì, khi Lôi Lâm đang suy nghĩ chưa bao giờ quấy rầy.
Lôi Lâm tính toán kế hoạch tiếp theo một lần, hai người đã trở về nhà trọ.
“Thiếu gia!” “Đại nhân!”
Lão Ốc Khắc, Qua Lâm, Phất Lôi Tát và Phí Luân cùng đi lên nghênh đón.
Lôi Lâm gật gật đầu, ” Sau bữa tối mọi người tới phòng tôi một chuyến, kế hoạch liên quan với rất nhiều chuyện tôi cũng muốn sớm nói cho mọi người biết!”
Bữa tối là rau quả salad và súp thịt dê, vẫn còn từng miếng bánh, đợi Lôi Lâm ăn xong lại để An Na thu dọn, mấy người đã đi tới trong phòng Lôi Lâm.
Lôi Lâm ngồi trên một chiếc ghế da thú bao lấy, lẳng lặng nghe thuộc hạ báo cáo.
“Ốc Khắc, tìm hiểu chuyện về nơi ở thế nào rồi?”
“Thiếu gia, lão Ốc Khắc đã liên lạc với một vị tước sĩ chuẩn bị dời đếnTát Cách hành tỉnh, ông ấy nguyện ý bán một tiểu trang viên ngoài thành Cực Dạ cho ngài!” Lão Ốc Khắc nói, mặc dù đã già, nhưng tìm được một nhà mới để phục vụ nên ông ta lại tràn đầy sức sống cùng nhiệt tình.
“Rất tốt, diện tích như thế nào? Có đủ để những người chúng ta ở sao? Giá cả như thế nào?” Lôi Lâm đón lấy đặt câu hỏi.
“Xin thiếu gia yên tâm, xế chiều hôm nay lão Ốc Khắc đi trang viên xem qua, diện tích rất lớn, 100 người ở lại cũng không thành vấn đề, hơn nữa, trong trang viên vẫn còn có rừng cây dừa, một hồ cá, một tòa xay bột… Lúc trước Duy Khắc tước sĩ tu kiến trang viên dựa theo tiêu chuẩn nam tước, chỉ là không ngờ lại nhanh chóng muốn bán qua tay như vậy còn giá bán, Duy Khắc tước sĩ muốn 5000 kim tệ!”
“Không tính quá đắt, kim tệ không thành vấn đề!” Hai tay Lôi Lâm giao nhau, đối với Phù Thủy mà nói, kim tệ hoàn toàn là vật có cũng được mà không có cũng không sao, bọn hắn chỉ để ý có ma thạch, các loại tài liệu, còn có thật nhiều tri thức viễn cổ văn hiến bí truyền.
Cao đẳng ma thạch trên người Lôi Lâm, tùy tiện một khối có thể đổi được vượt xa số kim tệ này, nhưng Lôi Lâm không làm như vậy, dù sao ma thạch tương đối trân quý, thật sự không được, cùng lắm thì hắn đi tìm Mai Nhĩ Phỉ Lặc mượn, lại dùng dược tề trả nợ cũng là chủ ý không sai.
“Rất tốt! Ngày mai ông dẫn tôi đi nhìn xem, nếu như giá cả và vị trí đều phù hợp thì có thể ký kết khế ước!” Lôi Lâm gật đầu, nói tiếp: “Vẫn còn, ông đi dạo chơi trong thành xem, gần đây sản lượng thảo dược thành Cực Dạ giảm, khẳng định có rất nhiều nhà thuốc nhỏ không tiếp tục chống đỡ được, muốn đóng cửa, ông đi khảo sát trước một chút!”
“Thứ cho tôi nói thẳng, thiếu gia muốn kinh doanh một nhà thuốc sao? Buôn bán mặt hàng này tương đối nghiêm khắc đấy…” Phí Luân vừa nói.
“Liên quan với chuyện này thì mọi người hoàn toàn không cần lo lắng, tôi đã làm, vài ngày sau có thể xuống.”
Nghe đến đó, vẻ mặt Phí Luân cùng lão Ốc Khắc đều khẽ động, có thể dễ dàng đảm bảo như thế, thân phận quý tộc của Lôi Lâm đã có thể xác định ra rồi.
Mà ở Chiểu công quốc, thân phận quý tộc đại biểu cho phát triển cùng hy vọng! ! !
Nghĩ tới đây, ánh mắt bọn hắn nhìn về phía Lôi Lâm đều trở nên nóng bỏng.
Phí Luân càng lặng lẽ siết chặt nắm đấm, làm một người có tầm nhìn, hắn tự nhiên biết lính đánh thuê không làm nổi vài năm, đa số lính đánh thuê sau vài năm vui sướng sẽ mang theo tổn thương bệnh tật mà đau đớn chết đi, mà nếu như vị Lôi Lâm đại nhân này chịu thu bọn hắn làm tư binh, đó chính là một con đường an ổn nhất.
Chương 107: Tiệc rượu (1)
Ánh mặt trời chiếu xuống ánh sáng sáng lạn, biến con đường thành màu vàng rực rỡ, đi ở phía trên giống như đi trên con đường lát vàng.
Hôm nay Lôi Lâm đã đặc biệt đổi sang lễ phục, để Qua Lâm tự mình đánh xe ngựa, đưa hắn đưa đến lầu nhỏ của Mai Nhĩ Phỉ Lặc.
Mai Nhĩ Phỉ Lặc cũng mặc lễ phụ cầm một đoản trượng đen tuyền đứng ở một bên, sau khi trông thấy Lôi Lâm, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra nụ cười vui vẻ: “Hoan nghênh cậu, bằng hữu của tôi!”
“Xin lỗi vì đến chậm!” Lôi Lâm mở cửa sổ ra nói.
“Còn chưa tới thời gian ước định, là tôi cố ý đi ra sớm!” Mai Nhĩ Phỉ Lặc vịn người hầu đi lên xe ngựa, Qua Lâm lập tức vung roi ngựa, xe ngựa chạy về phía trong thành Cực Dạ.
“Hôm nay là do thành chủ đại nhân tổ chức tiệc rượu, hắn cũng mời cậu, dù sao là chủ nhân, sẽ sinh ra hiếu kỳ đối với bất kỳ một khách nhân nào có thực lực…” Mai Nhĩ Phỉ Lặc nói đến một nửa rồi ngừng miệng.
“Chuyện này thì tôi biết!” Lôi Lâm trả lời, làm người quản lý một tòa thành trì, sau khi Lôi Lâm đến nhiều ngày như vậy mới tìm tới tận cửa đã khiến Lôi Lâm khá kinh ngạc.
“Cậu nhìn có vẻ hơi nhàm chán?” Mai Nhĩ Phỉ Lặc rõ ràng phát hiện cảm xúc của Lôi Lâm không cao.
“Nói thật, tôi không quá am hiểu kiểu xã giao này, có thời gian này, tôi tình nguyện ngốc ở trong phòng thí nghiệm…” Lôi Lâm cười khổ.
“Ha ha…” Mai Nhĩ Phỉ Lặc phát ra tiếng cười thiện ý: “Giống như tôi khi còn trẻ! Nhưng cậu phải học được cách hưởng thụ cuộc sống đi, người tuổi trẻ ạ! So với thí nghiệm buồn tẻ, có đôi khi đồ ăn ngon miệng và phụ nữa nóng bỏng càng có thể khiến cậu mạnh mẽ hơn!”
Lôi Lâm gật đầu, kỳ thật đây là điểm khác nhau giữa Phù Thủy đã thoái ẩn cùng người mới trở thành Phù Thủy.
Trên con đường Phù Thủy này, Mai Nhĩ Phỉ Lặc đã không thể tiến thêm bước nữa, mới chuyển tinh lực đến việc hưởng lạc những thứ khác, mà con đường tương lai của Lôi Lâm còn rất rộng rãi, tự nhiên muốn nắm chặt thời gian để bồi dưỡng, sẽ không muốn lãng phí vào chuyện nhàm chán này.
“Nhìn thoáng một chút đi anh bạn trẻ! Trên yến hội, tôi muốn giới thiệu cho cậu biết mấy đồng bạn…” Mai Nhĩ Phỉ Lặc cười nói.
“Chẳng lẽ là?” Hai mắt Lôi Lâm tỏa sáng.
“Không sai! Chính là mấy vị học đồ Phù Thủy khác, tuổi của bọn hắn đều trẻ tuổi hơn tôi, có lẽ cậu và bọn họ có thể có nhiều tiếng nói chung!”
“Tôi đã bắt đầu mong đợi đối với lần yến hội này!” Lôi Lâm khóe miệng lộ ra nụ cười.
Phủ thành chủ ở vào trong thành Cực Dạ, chung quanh có hai hàng vệ binh mặc giáp màu đen.
“Bọn họ là Hắc Thiết Vệ đội của Kiệt Khắc Tốn Tử tước trong thành Cực Dạ, đã từng lấy 100 người đánh bại 500 vệ binh quân địch!”
Mai Nhĩ Phỉ Lặc vừa xuống xe ngựa đã giới thiệu cho Lôi Lâm.
Lôi Lâm nhìn nhìn, ở chung quanh còn có rất nhiều xe ngựa, thỉnh thoảng có mấy người đàn ông quý tộc mặc quần áo hoa lệ và thiếu phụ mặc váy trễ ngực.
Mai Nhĩ Phỉ Lặc có danh vọng rất cao trong giới quý tộc , thỉnh thoảng có mấy quý tộc đi tới chào hỏi, Mai Nhĩ Phỉ Lặc mỉm cười đáp lại, thỉnh thoảng nói chuyện mấy câu.
Một vệ binh cạnh cửa nhìn thấy Mai Nhĩ Phỉ Lặc thì chạy chậm vào, sau đó không lâu một tiếng nói lớn vang lên.
“Mai Nhĩ Phỉ Lặc! Bạn của tôi, cuối cùng ngài đã tới rồi!” Kèm theo tiếng hô này, trong cửa lớn phủ thành chủ có một người đàn ông trung niên cường tráng đi tới, quý tộc chung quanh và đám binh sĩ vội hành lễ, xem ra người này chính là thành chủ Kiệt Khắc Tốn Tử tước trong thành Cực Dạ.
Chiều cao của Lôi Lâm ở bờ Nam Hải xem như bình thường, nhưng vị Kiệt Khắc Tốn Tử tước này rõ ràng còn cao hơn Lôi Lâm hai cái đầu, ông ta có gương mặt điển hình của người da trắng, cái trán rất rộng, trên mặt mọc đầy râu quai nón.
Kiệt Khắc Tốn mạnh mẽ ôm Mai Nhĩ Phỉ Lặc một cái: “Tiểu Kiệt Khắc Tốn vẫn luôn rất nhớ ông!”
“Tôi cũng rất nhớ thằng bé, tiểu tử kia quá đáng yêu, nó là một trong những học sinh thông minh nhất mà tôi đã dạy!” Mai Nhĩ Phỉ Lặc nói.
“Vị này chính là bạn tốt của tôi, đến từ phương xa- Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ các hạ!” Mai Nhĩ Phỉ Lặc lại giới thiệu cho Kiệt Khắc Tốn.
“Thành Cực Dạ hoan nghênh cậu!” Kiệt Khắc Tốn đánh giá Lôi Lâm, mở rộng hai tay, ôm lấy Lôi Lâm.
Nụ cười của Lôi Lâm có chút cứng ngắc, rồi lập tức che dấu xuống.
Lúc này hắn hoàn toàn bị số liệu mà Chip biểu hiện lên hấp dẫn.
“Kiệt Khắc Tốn có lực lượng: 7. 9, nhanh nhẹn: 4. 5, thể chất: 6. 3, tinh thần: 3. 5, trạng thái: Khỏe mạnh, nhân loại cực kỳ nguy hiểm, đề nghị chủ thể giữa khoảng cách 50m!”
“Số liệu này, nhất định là lực lượng của đại kỵ sĩ cấp một!” Đồng tử Lôi Lâm hơi co lại.
“Đại kỵ sĩ có thể chất phi thường cao, thông qua sinh mệnh năng lượng không ngừng kích thích cùng cường hóa, đã đột phá bình cảnh phàm nhân, thậm chí, đã có kháng tính rất nhỏ đối với pháp thuật cấp 0!” Lôi Lâm nhớ tới một đoạn miêu tả liên quan tới đại kỵ sĩ.
“Rất tốt! Cậu cũng là kỵ sĩ à?” Kiệt Khắc Tốn thành chủ có một chút kinh ngạc đối với lực lượng Lôi Lâm, trong ánh mắt nhìn về phía Lôi Lâm có thêm một tia thiện ý.
“Chỉ là vừa đột phá, còn kém thành chủ rất rất xa!”
Lôi Lâm khiêm tốn nói, âm thầm ra lệnh: “Chip! Mô phỏng tình cảnh nếu tôi giao thủ với vị thành chủ Kiệt Khắc Tốn này.”
“Keng! Thành lập nhiệm vụ, đưa vào số liệu nhân vật, mô phỏng sân bãi, dự đoán quá trình chiến đấu…”
Một màn sáng lớn không ngừng chớp động, cuối cùng đưa ra kết quả: “Hoàn thành mô phỏng chiến đấu, khoảng cách ngoài50m, tỷ số thắng của chủ thể là 89.
Chương 108: Tiệc rượu (2)
8%; trong phạm vi từ 50m đến 20m, tỷ số thắng của chủ thể là 58. 7%; trong vòng20m, tỷ số thắng của chủ thể là 33. 9%!”
“Quả nhiên, thân thể đại kỵ sĩ bộc phát ra phi thường cường hãn, trong nháy mắt tốc độ hoàn toàn có thể vượt qua tốc độ Phù Thủy thi pháp, trừ phi kéo dài khoảng cách, nếu không quá mức bất lợi đối với người thi pháp!”
Lôi Lâm mặt không đổi sắc, cùng Mai Nhĩ Phỉ Lặc tiến vào đại sảnh phủ thành chủ.
Lúc này trong đại sảnh rõ ràng trải qua trang trí tỉ mỉ, sàn nhà bằng đá cẩm thạch bóng loáng thậm chí có thể soi gương.
Chùm đèn màu vàng cực lớn treo chính giữa đại sảnh, bên trên điểm có rất nhiều ngọn nến, xuyên qua bảo thạch đủ mọi màu sắc tản ra ánh sáng nhiều màu sắc.
Ở một bên đại sảnh, mấy nhạc sĩ mặc áo bành tô màu đen đang diễn tấu các loại nhạc khúc du dương.
Chung quanh bày đầy bàn dài được phủ khăn trải bàn màu trắng, ở trên dùng khay màu vàng cùng màu bạc để đựng hoa quả đặc biệt và thịt nướng, bên cạnh còn bầu rượu mở nút và chén rượu màu bạc, tản ra mùi rượu nồng đậm.
Ở giữa trống ra một mảng lớn, rất nhiều nam nữ quý tộc đang bắt tay cùng múa.
“Xem ra chính là hình thức vũ hội kết hợp với tiệc đứng!” Lôi Lâm chậm rãi gật đầu.
“Cậu tùy ý dạo chơi nhé! Tôi muốn tới nói chuyện với mấy người bạn cũ!” Mai Nhĩ Phỉ Lặc nói với Lôi Lâm.
“Xin cứ tự nhiên!” Lôi Lâm lắc đầu, tiện tay cầm lấy một ly rượu nho, đi tới một chiếc ghế dựa cạnh ghế sô pha rồi ngồi xuống.
Lập tức, hắn phát hiện Mai Nhĩ Phỉ Lặc và mấy vị diễm phụ ăn mặc cực kỳ lộ tụ lại với nhau, thậm chí sau đó không lâu đã cùng tiến vào một phòng nhỏ bên cạnh, việc này khiến hắn có chút không biết nói gì.
“Đã già như vậy còn cậy mạnh, được hay không chứ?”
“Có để ý tôi ngồi bên cạnh không?” Đang lúc Lôi Lâm đang nghĩ tới chuyện không quá hài hòa, một giọng nữ ưu nhã từ bên cạnh truyền đến.
Lôi Lâm ngẩng đầu nhìn lên, là một thiếu nữ mặc váy dạ hội màu tím, cô nàng có mái tóc dài màu vàng óng như thác nước, làn da trắng nõn như sữa bò.
Nhìn nhìn chung quanh, lúc này Lôi Lâm mới phát hiện chung quanh hắn đã không có người nào, hơn nữa trước kia Lôi Lâm có một bộ thân thể nhìn được làm tiền vốn, tự nhiên hấp dẫn một số thiếu nữ.
“Đương nhiên không ngại!” Lôi Lâm khẽ cười, vui sướng trò chuyện cùng vị thiếu nữ này.
Đối với hắn mà nói, có kinh nghiệm kiếp trước và ký ức của cỗ thân thể này, dỗ một tiểu nữ sinh vui vẻ chỉ là một bữa ăn sáng.
Không bao lâu sau, thiếu nữ đã hoàn toàn đắm chìm trong chuyện xưa mà Lôi Lâm kể.
“Ha ha… Ha ha, trần truồng chạy trên đường? Hắn thật sự làm như vậy hả?” Thiếu nữ hoàn toàn từ bỏ phong phạm thục nữ, cười đến mức cả người run rẩy.
“Xin lỗi quấy rầy các vị một chút! Chẳng qua Lôi Lâm, bạn của chúng ta đến rồi!”
Mai Nhĩ Phỉ Lặc ác chiến hồi lâu cùng mấy vị phu nhân đã đi ra, chẳng qua y phục trên người ông ta rất chỉnh tề, khiến Lôi Lâm có chút kinh ngạc.
“Được rồi! Tôi phải đi rồi!” Lôi Lâm làm ra vẻ bất đắc dĩ, từ trên ghế salon đứng lên.
“Vị… Tiên sinh này! Trò chuyện lâu như vậy, tôi còn chưa hỏi tên của anh?” Thiếu nữ vỗ trán một cái.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, em cũng có thể trực tiếp gọi tôi là Lôi Lâm!”
“Em… Em tên là Ngải Lệ Tây, nhà em ở số34 đường Hương Tạ Lệ, hoan nghênh anh tùy thời tới nhà chơi!”
“Ha ha, không ngờ cậu cũng rất được nữ sinh hoan nghênh mà!” Đợi đến lúc hai người rời đi, Mai Nhĩ Phỉ Lặc trêu ghẹo nói.
“Chỉ là một tiểu cô nương có hứng thú đối với một ít chuyện cũ mà thôi, mấy người bọn hắn đã đến rồi sao?” Lôi Lâm hỏi.
“Đã đều đông đủ, đi theo tôi!”
Mai Nhĩ Phỉ Lặc vừa nói, vừa dẫn Lôi Lâm tới một phòng nhỏ bên cạnh phòng khiêu vũ.
Bên trong sớm đã có mấy học đồ Phù Thủy đang chờ lấy, Lôi Lâm khẽ cảm ứng, đều là mấy học đồ cấp một và học đồ cấp 2 .
Mai Nhĩ Phỉ Lặc ở trong vòng nhỏ này rõ ràng có địa vị tối cao, nhìn thấy ông ta tiến đến, mấy vị học đồ đều đứng lên nghênh đón.
“Tốt rồi!” Mai Nhĩ Phỉ Lặc quét mắt một vòng, “Tôi giới thiệu cho mọi người một mới đồng bạn! Lôi Lâm đến từ phương Tây…”
Đợi Lôi Lâm tự giới thiệu bản thân xong, hắn không khỏi hỏi Mai Nhĩ Phỉ Lặc: “Chúng ta tụ hội cùng một chỗ như vậy? Thật sự không có vấn đề sao?”
“Không sao, bên kia Kiệt Khắc Tốn nuôi một bán thú nhân, cái mũi còn linh hoạt hơn cả cẩu, hắn sớm đã biết thân phận chân thật của chúng ta, chỉ là mọi người không nói toạc mà thôi!”
Một học đồ cầm bầu rượu nói, thỉnh thoảng còn cầm bầu rượu màu bạc kia uống một hai ngụm.
“Ồ! Mạt Lỵ Phỉ, Mạt Lỵ Phỉ của tôi! ! !” Đúng vào lúc này, tiếng đàn ông ồ ồ thở dốc âm thanh âm.
“Ô! Bảo bối! Nóng quá! Giỏi quá!” Tiếng một phu nhân nỉ non cũng truyền tới ngay sau đó.
Xem ra, bên cạnh căn phòng nhỏ của bọn hắn đang có một đôi nam nữ chìm đắm trong sự kích tình.
Trên mặt Mai Nhĩ Phỉ Lặc đầy vạch đen, nhanh chóng vung tay, màng ánh sáng hạt năng lượng bọc gian phòng lại, âm thanh bên ngoài thoáng đã được ngăn cách ra, “Đây là chuyện ngoài ý muốn! Ngoài ý muốn!” Trên mặt dày của ông ta rõ ràng xuất hiện vẻ xấu hổ.
Lôi Lâm đã có xúc động muốn choáng váng, trong lòng không ngừng kêu gào: “Được rồi! Mình thật sự không nên ôm lấy kỳ vọng đối với Phù Thủy nơi này, bọn họ đều là một đám đã hoàn toàn mất đi lòng cầu tiến và ý muốn tăng cao cảnh giới!”
Chương 109: Thu nhận sử dụng (1)
Đương nhiên, bề ngoài Lôi Lâm vẫn giả bộ thành một thiếu niên không có nhiều kinh nghiệm sống, thân thiết và hữu hảo trò chuyện cùng đám học đồ này.
Đợi vũ hội tan cuộc, sau khi tất cả xe ngựa đều rời khỏi, trong mật thất ở phủ thành chủ, Kiệt Khắc Tốn tử tước mà hôm nay Lôi Lâm vừa mới bái kiến đang cùng thuộc hạ trò chuyện.
“Đã xác định sao?”
“Thuộc hạ cảm nhận được trên người hắn nghe hương vị của người thần bí, hơn nữa , có thể khẳng định, hắn còn rất trẻ tuổi!” Người trả lời chính là một người toàn thân bọc trong áo đen, trên mặt còn mọc lông tơ màu vàng.
“Hắn khác với những Phù Thủy sống mơ mơ màng màng kia, còn trẻ như vậy, không có khả năng thoái ẩn, dù là tránh né địch nhân hay còn có mục đích khác, đối với chúng ta thì đây đều là tin tức xấu!” Trên mặt Kiệt Khắc Tốn xuất hiện vẻ sầu lo.
“Xin thứ cho thuộc hạ nói thẳng! Sức mạnh bây giờ của chúng ta tuy có thể đối phó với một người thần bí, nhưng nếu như khiến quần thể đối phương phản cảm, đối với chúng ta chính là một chuyện được không đủ bù mất!”
Bán thú nhân chậm rãi nói.
“Hoàn toàn chính xác!” Kiệt Khắc Tốn trầm ngâm thật lâu, cuối cùng vẫn hạ mệnh lệnh: “Không nên chọc giận đối phương, nhưng cũng không cần để đối phương nằm ngoài ánh mắt chú ý của chúng ta!”
“Thuộc hạ hiểu!” Bán thú nhân lui vào trong bóng tối…
Từ khi vũ hội qua đi, những chuyện khác của Lôi Lâm được tiến triển được rất thuận lợi, trước tiên thông qua Mai Nhĩ Phỉ Lặc, dùng 4,500 kim tệ mua trang viên lúc trước.
Sau đó, dựa vào lão Ốc Khắc tìm kiếm, Lôi Lâm chọn lấy một nhà thuốc có vị trí không sai, nhưng sắp đóng cửa phá sản, ký khế ước mua bán.
Bởi vì phủ thành chủ nhiệt tình một cách không ngờ, rất nhiều thủ tục đều được giải quyết trong vòng vài ngày.
Đương nhiên, Lôi Lâm đã phát hiện được một số người lắc lư ở gần nhà thuốc và trang viên, nhưng đối phương hiểu rất rõ giới hạn nhẫn nại của Lôi Lâm, chỉ làm một số thủ đoạn dự phòng cơ bản nhất mà thôi, cũng không vươn tay vào trong đám người của Lôi Lâm nên Lôi Lâm cũng mặc kệ.
Lại thông qua Mai Nhĩ Phỉ Lặc tìm mấy dược sư, miễn cưỡng thu dọn được nhà thuốc quy củ ngăn nắp, Lôi Lâm đã hoàn toàn mặc kệ chuyện nhà thuốc, chỉ toàn tâm vùi đầu vào thí nghiệm Phù Thủy.
Trang viên của Tước sĩ trước kia, trải qua một phen tu sửa đã biến thành càng thêm đại khí mới tinh.
Lúc trước vị Tước sĩ kia ở một tòa nhà ba lầu gạch trắng, hiện tại Lôi Lâm không chút khách khí trưng dụng lấy mấy gian lớn nhất làm phòng ngủ.
Một gian lớn nhất là phòng ngủ, hai phòng bên cạnh là thư phòng và phòng thí nghiệm, đều dùng pháp thuật phòng ngự học được ở học viện Hắc Cốt Lâm để làm cảnh báo, hơn nữa còn đưa ra nghiêm lệnh đối với hạ nhân, không có mệnh lệnh của Lôi Lâm, bất kỳ người nào cũng không thể tiến đến.
Về phần Qua Lâm và Phất Lôi, được sắp xếp ở gần phòng ngủ, chịu trách nhiệm làm người cảnh giới.
Phí Luân cùng một số lính đánh thuê khác cũng được phân phối nhiệm vụ, thay phiên phiên ở gần tiệm thuốc và trang viên, Lôi Lâm cũng tuyên bố người chăm chú cần cù có thể lấy một mảnh đất trong trang viên sau ba năm, đạt được quyền cư ngụ vĩnh viễn, đối với lính đánh thuê bình thường cùng nông phu thì đây chính là khích lệ rất lớn.
Lôi Lâm ngẫu nhiên xuyên qua cửa sổ, còn có thể nhìn thấy lính đánh thuê và nông phu vất vả thay phiên nhau trực.
Bởi vì Lôi Lâm luôn ở trong trang viên, thỉnh thoảng ngẫu nhiên đi gặp Mai Nhĩ Phỉ Lặc, ngay cả tiệm thuốc cũng ít đi, bên ngoài đã có danh xưng là “Chủ trang viên nhân từ và lười biếng ” đươc truyền lưu.
“Thiếu gia! Người của tiệm thuộc đến!” Tiếng nói của An Na từ sau cửa truyền đến.
“Để bọn hắn đặt thứ đó ở bên ngoài phòng khách, gọi Qua Lâm mang đồ đến phòng thí nghiệm!” Lôi Lâm dùng đốt ngón tay gõ cửa sổ, phát ra âm thanh nặng nề.
“Mệnh lệnh của ngài sẽ lập tức được chấp hành!” Tiếng đáp rất nhanh vang lên, sau đó là tiếng vận chuyển.
Sau mười mấy phút, Lôi Lâm đến phòng thí nghiệm bên cạnh.
Phòng thí nghiệm vốn rộng rãi lúc này đã bị mấy bàn gỗ dài và rương hòm chất đầy, bốn phía không có cửa sổ, chỉ có đèn treo trên trần còn tản ra ánh sáng lờ mờ.
“Thiếu gia! Dựa vào lời phân phó của ngài, tiệm thuốc đã đưa tất cả dược liệu có thể nhìn thấy trên thị trường một phần.”
An Na cầm váy hành lễ, sau đó xoay người mở ra một rương lớn gỗ lim ở sau lưng, bên trong lộ ra từng bó rễ cây thực vật, còn có thật nhiều dược liệu khác nhìn không ra nguyên dạng, bên cạnh tất cả loại dược liệu còn có một tờ giấy màu vàng, ghi lại tên của tất cả các loại dược liệu.
“Còn nữa, đây là cách điều chế tất cả dược tề bình thường mà dược sư quản lý, chỉ có chút tác dụng đối với phàm nhân!”
An Na lại đưa lên một chồng tấm da dê màu vàng sẫm.
Lôi Lâm nhận lấy nhìn xem, sau đó tiện tay để phương thuốc lên trên bàn dài mảnh.
“Các ngươi đi ra ngoài trước! An Na lưu lại!” Lôi Lâm phất phất tay nói với Qua Lâm.
Qua Lâm khom người rồi đi nhanh ra ngoài, đóng lại cửa lớn nặng nề.
Sau một tiếng vang lớn, tia sáng trong phòng thí nghiệm càng thêm ảm đạm đi.
Lôi Lâm nhíu nhíu mày, lấy từ trong bao ra một khối đá màu trắng.
Ngón tay nhẹ nhàng nhấn xuống tảng đá, một ánh sáng màu trắng sáng ngời từ trên tảng đá phát ra.
Đây là ánh nắng thạch, đồ dùng dung khi đường đi của Phù Thủy bình thường, bên trong đựng một lượng năng lượng phóng xạ nhỏ, có thể thả ra ánh sáng sáng ngời rất lâu.
Đáng tiếc năng lượng phóng xạ rất ít, cũng chỉ có chút tác dụng chiếu sáng.
“Thế này nhìn cũng sáng hơn nhiều rồi!” Lôi Lâm hài lòng đánh giá chung quanh, nói với An Na: “Xử lý tốt dược liệu, theo trình tự đặt lên trên bàn thí nghiệm!”
“Vâng!” An Na quay người làm việc.
Chương 110: Thu nhận sử dụng (2)
Lôi Lâm cầm lên một trái cây màu tím, trái cây này chỉ to bằng ngón cái, vỏ ngoài đã hoàn toàn mất nước khô héo, trên vỏ có thật nhiều nếp uốn, trọng lượng cũng phi thường nhẹ.
“Căn cứ vào thư tịch dược hành mới ghi chép hôm qua thì đây là quả Ốc Nhĩ Đặc, một trái cây mọc trong đầm lầy!”
Lôi Lâm dung dầu ngón tay ấn lên lớp vỏ trái cây mặt: “Chip! Thu thập tin tức, thành lập kho số liệu!”
Hiện tại hắn đã không cần trực tiếp nhấm nháp dược liệu, chỉ cần thông qua tiếp xúc là có thể có được tài liệu về đặc tính bình thường.
“Keng! Đang thu thập số liệu!”
Ở trước mặt Lôi Lâm, Chip hiện ra hình chiếu màu xanh lam, ở trên có rất nhiều số liệu đang không ngừng biến hóa.
“Tên: Quả Ốc Nhĩ Đặc; địa điểm: Đầm lầy; hiệu dụng: Độc tính rất nhỏ, có thành phần hiệu quả tê liệt đã ghi chép!”
Chip phản hồi, còn chưa tốn tới một giây thời gian.
“Rất tốt, tiếp tục!” Lôi Lâm lại cầm lên rễ cây thực vật đã khô héo.
Đây là một phần mục đích Lôi Lâm kê đơn thuốc làm, hắn thông qua việc mấy năm này cho làm trợ thủ Quả Pháp Đặc đạo sư, đã ghi chép được bảy tám phần tài liệu mà Dược tề sư sử dụng trong Phù Thủy giới ở bờ Nam Hải, đều lưu trong kho tài liệu do Chip thành lập.
Nhưng một số tài liệu này đều là Phù Thủy chuyên môn bồi dưỡng ra điểm, đối với dược liệu mà người bình thường sử dụng, Chip còn chưa có ghi chép, hiện tại chính là muốn bổ sung tư liệu về phương diện.
Hơn nữa, Lôi Lâm còn mua được từ chỗ đạo sư của mình hai tở cách điều chế thượng cổ dược tề, nếu có thể tìm ra tài liệu thay thế, trải qua vô số lần thí nghiệm, tiêu hao lớn lượng tài liệu quý hiếm, ở phương diện này, dù cho Lôi Lâm có Chip, cũng là chuyện không thể phòng ngừa.
Loại tiêu hao cực lớn này, cho dù Lôi Lâm đổ hết số ma thạch trên người vào, cũng không nhìn thấy thực chất.
Nhưng nếu như dùng tài liệu phàm nhân thay thế, có thể tiết kiệm được một số lớn.
“Tuy loại ý nghĩ này có chút hão huyền, nhưng chỗ tốt chính là lợi ích thực tế rất rẻ, có tiến hành bao nhiêu lần cũng có thể, hơn nữa năng lực tính toán khủng bố của Chip, cũng có một tia hi vọng!”
Ánh mắt Lôi Lâm kiên định: “Dù sao tiêu hao bao nhiêu dược liệu, đều là tài liệu của người bình thường, chỉ cần dùng thêm một chút kim tệ, luôn có thể thu mua được, tốt hơn nhiều so với việc lãng phí ma thạch!”
Về phần nhiệm vụ điều tra, sớm đã bị Lôi Lâm ném tới sau đầu.
Dù sao vẫn còn thời gian hơn hai năm, chỉ cần trong vòng hai năm điều tra rõ ràng thì đã có tính là hoàn thành nhiệm vụ.
Hơn nữa, cho dù nhiệm vụ thất bại, có Quả Pháp Đặc đạo sư, tối đa cũng chỉ bị học viện phạt chút ma thạch, Lôi Lâm hoàn toàn không lo lắng chuyện này.
Thời gian từng giờ trôi qua, trong phòng thí nghiệm yên tĩnh im ắng, chỉ có tiếng An Na xử lý tài liệu liên tiếp không dứt.
Hai ngày sau, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại Lôi Lâm, trên mặt của hắn lại nở một nụ cười.
“Đã ghi chép 3217 loại tài liệu, có thành lập cơ sở dữ liệu riêng?”
Chip hỏi.
“Không! Ghi chúng nó vào số ghi chép về một ít tài liệu bình thường trước kia đã tạo, thành lập cơ sở dữ liệu, đặt tên là ” Bách khoa toàn thư về tài liệu bình thường ” !” Lôi Lâm phát ra mệnh lệnh.
“Đang thành lập cơ sở dữ liệu… Nhét vào kho lưu tư liệu mô hình phỏng đoán!”
“Tốt rồi, kế tiếp chính là mô phỏng phân tích hỗn hợp các loại dược tính, đây chính là công trình lớn, cũng không thể hoàn toàn dựa vào Chip mô phỏng suy đoán, cần thu thập số liệu trong thí nghiệm hiện thực…”
Lôi Lâm thầm nghĩ.
“Thiếu gia! Bữa tối đã đến giờ rồi!” Ngoài cửa nhẹ nhàng truyền đến tiếng của An Na.
“Được rồi, tôi lập tức đi ra!” Lúc nên làm việc thì làm việc, lúc nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, đây luôn luôn là chuẩn tắc sinh hoạt của Lôi Lâm, chuyện mất ăn mất ngủ thí nghiệm như Phù Thủy khác rất ít phát sinh trên người Lôi Lâm.
Đối với hắn mà nói, trên đường truy tìm chân lý, nghỉ ngơi thích hợp là chuyện đáng làm.
Lôi Lâm mỉm cười, sửa sang lại trên bàn hơi một chút, rồi ra khỏi phòng thí nghiệm.
“Khi tôi tiến hành thí nghiệm quan trọng, sẽ để lệnh bài ở cửa, đến lúc đó mặc kệ tôi ở lại bên trong bao nhiêu ngày, các ngươi đều không thể quấy nhiễu, hiểu chưa?” Lôi Lâm nói với An Na đứng ở bên cạnh phục vụ.
“Tuân mệnh! Thiếu gia!”
“Còn nữa, bữa tối ăn cái gì?” Lôi Lâm đến gian phòng bên cạnh, tuy rất nhiều Lĩnh Chủ đều có thói quen cùng thuộc hạ dùng cơm, nhưng rõ ràng không phù hợp với thói quen của Phù Thủy, cho nên đại đa số thời điểm Lôi Lâm đều là tự mình hưởng dụng.
Một bàn tròn màu trắng nhỏ, lúc này bên trên đã đặt một cái khay, trên khay còn có một lồng bàn hình bán cầu bằng bạc bàn.
“Là thịt bê! Và cơm cuộn súp rong biển và ô mai táo!” An Na nhẹ nhàng nói, đưa tay mở lồng bàn, một luồng khí cùng mùi thơm đồ ăn tràn ngập ra.
“Không tệ!” Lôi Lâm gật gật đầu, lại để An Na buộc khăn ăn màu trắng trên cổ mình, cầm lấy dao nĩa bắt đầu dùng cơm.
“Còn nữa! Ngày mai nhớ nhắc nhở ta, mỗi ngày rút ra thời gian một tiếng tiến hành huấn luyện kỵ sĩ!”
Lôi Lâm đột nhiên nghĩ đến cái gì, nói với An Na, hắn đã kích phát ra sinh mệnh năng lượng, là một kỵ sĩ chính thức, chỉ cần huấn luyện, là có thể tang mấy hạng số liệu tới 3 trở lên, tuy Lôi Lâm chuẩn bị đi con đường Phù Thủy, nhưng có thể gia tăng thuộc tính cũng rất tốt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










