Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 21 : La Lan Chi Ưng (1) (c101-c105)
❮ sautiếp ❯Chương 101: La Lan Chi Ưng (1)
Sáng sớm hôm sau, Lôi Lâm được nhân viên phục vụ dẫn tới chợ thuê trong thành La Lan thuê thị trường.
Chợ thuê này nằm ngay bên cạnh phủ thành chủ, bởi vậy trị an rất tốt, ít nhất Lôi Lâm không nhìn thấy chuyện ẩu đả gì.
Trên đường đi cũng không có ít người nhìn Lôi Lâm, đặc biệt cảm thấy rất hứng thú đối với An Na phía sau hắn, dù sao An Na cũng là mỹ nữ xuất sắc, ăn mặc như thế lại càng xinh đẹp hơn, cũng may bọn hắn có chút kiêng kị đối với Qua Lâm mặc thiết giáp nên mới không gây ra chuyện gì.
“Đại nhân! Nơi này chính là chợ thuê của thành La Lan chúng ta, ngài cần có nhân thủ cũng có thể tìm được ở chỗ này, hơn nữa cũng có thể tuyên bố một ít nhiệm vụ…” Nhân viên tạp vụ đứng một bên giới thiệu cho Lôi Lâm.
Về phần Phất Lôi, Lôi Lâm để cho hắn ở lại trong lữ điếm, trông coi xe ngựa và hành lý của đám người.
Mặc dù ma thạch và tài liệu quan trọng Lôi Lâm đều mang theo trên người, nhưng một ít kim tệ và vật dụng nếu mất đi cũng khá phiền toái.
Lôi Lâm đánh giá phiên chợ thuê trước mắt.
Lọt vào trong tầm mắt chính là một quảng trường rộng lớn, bên trong có người chăn ngựa tốp năm tốp ba tụ lại hoặc là lính đánh thuê ngồi xổm trên mặt đất, cùng đợi cố chủ thuê.
Lôi Lâm biết ở đây nhất định vẫn còn chợ nô lệ, nhưng không có khả năng quang minh chính đại bày ra, dù sao ngay cả phiên chợ Phù Thủy đều phải lén lút tiến hành.
Chẳng qua trong kế hoạch của Lôi Lâm, tuyển nhận ở chỗ này chỉ là một số người làm việc bên ngoài, có thể hạ thấp yêu cầu một chút.
“Vị đại nhân trẻ tuổi này, xin hỏi có việc gì có thể cống hiến sức lực sao?” Khi Lôi Lâm đi vào chợ, đám thương nhân cùng xông tới, bọn hắn rõ ràng bị quần áo đẹp đẽ và trang sức quý giá trên người Lôi Lâm làm cho hoa mắt, vội cao giọng chào hàng của mình.
“Tôi cần một đội lính đánh thuê, hộ tống tôi tiến về trước thành Cực Dạ, cũng ở đó bảo vệ sản nghiệp của tôi, thời gian tối thiểu là hai năm!” Lôi Lâm nhìn đám thương nhân, đưa ra yêu cầu của mình.
Sau khi Lôi Lâm đến đại lục này, mới phát hiện trong tiểu thuyết kiếp trước viết về công hội Dong Binh hay hiệp hội Đạo Tặc đều là trò đùa.
Trừ một số thành phố lớn là Lôi Lâm chưa đi qua thì khó mà kết luận được, ở thành La Lan hoặc là một số thành thị càng nhỏ, căn bản cũng không có công hội gì.
Tất cả những nhiệm vụ như thuê làm việc hay ám sát, hoặc là việc khác, đều bị các quán bar ở địa phương hoặc là thương nhân nhận thầu, địa điểm cũng thiên kì bách quái.
“Dù sao phải cân nhắc thành phẩm, nếu như ngay cả thu nhập cũng không đủ duy trì công hội thì cũng sẽ không có kẻ ngu nào nguyện ý ném kim tệ vào trong nước!”
“Vậy xin hỏi, ngài có yêu cầu gì đối với số lượng hộ vệ vàvà thực lực của họ?” Một cái đầu bóng loáng, trên mặt đầy dầu mỡ dùng một tay gạt một người gầy gạt bên cạnh ra, lớn tiếng hỏi.
“Số lượng sao? Tầm mười đến mười lăm người! Thực lực chỉ cần tiêu chuẩn hộ vệ bình thường là có thể, yêu cầu duy nhất chính là trung thành và danh dự! Bởi vì nhiệm vụ kéo dài tới hai năm trở lên, cho nên tôi sẽ ký khế ước chính thức, hơn nữa mỗi tháng cũng có thể trả một số tiền lương!”
Lôi Lâm lạnh nhạt nói.
“Nếu là như vậy thì ở chỗ tôi vừa vặn có một dong binh đoàn phù hợp với tiêu chuẩn của ngài!” Thương nhân đầu trọc lộ ra vui vẻ.
” Dong binh đoàn La Lan Chi Ưng vừa mới nghỉ ngơi xong, hơn nữa bọn họ đều là người ở La Lan, ở phương diện danh dự hoàn toàn được bảo đảm!” Thương nhân đầu trọc giới thiệu.
Lôi Lâm chú ý tới việc khi đầu trọc nói đến dong binh đoàn La Lan Chi Ưng này, đám người chung quanh đều yên tĩnh, còn có mấy người lộ ra vẻ ngưỡng mộ, bội phục, xem ra đội La Lan Chi Ưng kia ở nơi này có danh dự rất cao.
“Tốt lắm! Dẫn tôi đi gặp xem, sau đó tiền thuê cho ông sẽ không ít đâu!” Lôi Lâm nói.
“Mời đi theo tôi!” Thương nhân đầu trọc đi trước dẫn đường, mang theo mấy người Lôi Lâm đi khỏi chợ.
Nhân viên tạp vụ của khách sạn sau khi nhận được kim tệ thì đã sớm rời đi rồi, An Na và Qua Lâm theo thật sát sau lưng Lôi Lâm, một nhóm bốn người một đường đi tới, đi chừng nửa giờ mới tới nội thành phía nam.
Đến nơi này, phong cách kiến trúc chung quanh dần sinh ra biến hóa, nếu như nói trong thành là lấy phủ thành chủ làm cơ sở, kiến trúc cực kỳ uy nghiêm và trang trọng thì vùng phòng ốc ở phía nam thành chính là vẻ lộng lẫy, phong cách khác nhau, rất có cảm giác một thị trấn nhỏ.
“Ở đây hẳn là khu tụ tập của dân tự do trong thành thị!” Lôi Lâm nhìn mặt đất trải đầy đá vụn, và cả bồn hoa nhỏ cùng ghế đá ven đường rồi mới lên tiếng.
“Ánh mắt đại nhân thật tốt, ở chỗ này, đại bộ phận đều là tiểu thương nhân cùng dân tự do trong thành La Lan, đoàn trưởng dong binh đoàn La Lan Chi Ưng cũng ở chỗ này!”
“Không mang bọn ta đi sân huấn luyện dong binh đoàn sao?” Qua Lâm đứng bên đột nhiên hỏi.
” Đại nhân tôn kính! La Lan Chi Ưng chỉ là dong binh đoàn nhỏ, số lượng người cho tới bây giờ chưa từng vượt qua 30 người, danh khí cũng chỉ lan truyền trong thành La Lan, chỉ là một liên minh rời rạc do đoàn trưởng khởi xướng, chỉ chi phí thuê sân bãi đã có thể ngốn hết thù lao một lần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của bọn hắn, ai nguyện ý làm như thế chứ?” Đầu trọc cười khổ nói.
“Bình thường, thành viên trong đội ngũ đều từng người làm chuyện của mình, chỉ khi nhận được nhiệm vụ thì bọn hắn mới tụ tập!” Nói đến đây, đầu trọc đột nhiên nhìn Lôi Lâm, cười bồi nói: “Tuy số lượng người trong La Lan Chi Ưng tương đối ít, nhưng phần lớn đều là lão Binh xuất ngũ, hơn nữa đoàn trưởng còn từng đảm nhiệm chức trung đội trưởng trong quân đội, thực lực cũng không tệ.
Chương 102: La Lan Chi Ưng (2)
nhiên, đầu trọc cũng lo lắng Lôi Lâm sinh ra thành kiến đối với dong binh đoàn, nhưng những chuyện này không che giấu nổi, chỉ có thể nói ra trước.
“Trung đội trưởng sao? Tôi có chút chờ mong!” Lôi Lâm cười cười, hắn hoàn toàn không thèm để ý việc có thể thuê được ai ở thành La Lan, lúc sau chỉ làm nhiệm vụ chân chạy mà thôi.
“Đến rồi!” Thương nhân đầu trọc dẫn đám người Lôi Lâm đi tới một biệt thự hai tầng, trong một vòng lan can làm bằng gỗ lim, còn có thể nhìn thấy một một ao nhỏ cùng hoa viên, bên trong có một loại hoa nhỏ màu trắng, nụ hoa rất nhỏ, nhưng mùi rất thơm, một người phụ nữ trung niên đang tưới nước cho hoa.
“Ngài khỏe! Nạp Duy Đặc phu nhân! Phí Luân có ở đây không? Tôi mang tới cho hắn chuyện làm ăn đến!” Đầu trọc chào hỏi người phụ nữ đang tưới nước.
“Đương nhiên có! Người bạn thân yêu của tôi!” Không đợi người phụ nữ nói chuyện, một giọng nói hào phóng từ trong phòng vang lên.
Một đại hán mặc áo sơ mi trắng bước tới, ôm lấy đầu trọc.
” Phí Luân thân yêu! Tôi giới thiệu cho ông, vị này chính là Lôi Lâm đại nhân đến từ trung bộ công quốc, hắn muốn thuê dong binh đoàn La Lan Chi Ưng để tiến về thành Cực Dạ!” Đầu trọc giới thiệu cho Phí Luân.
“Ngài khỏe! Tiên sinh tôn kính, nếu như muốn lựa chọn tiến về thành Cực Dạ thì La Lan Chi Ưng tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất, chúng ta đi qua con đường này không dưới trăm lượt, từng khối đá trên đường đều quen thuộc.”
Phí Luân khẽ khom mình hành lễ với Lôi Lâm, lớn cười nói.
Lôi Lâm chú ý tới vị đoàn trưởng dong binh này vẫn luôn quan sát ba người chính mình, đặc biệt là dừng lại thật lâu trên người Qua Lâm, hiển nhiên là phát hiện cái gì, nhưng đối với Lôi Lâm lại không để ý đến quá nhiều.
“Một người bề ngoài thô lỗ, nội tâm sáng suốt! Vẫn là kỵ sĩ dự bị!” Lôi Lâm đưa ra phán đoán, lúc này Chip đã dò xét ra tin tức về Phí Luân.
“Tính danh: Phí Luân lực lượng: 1. 8, nhanh nhẹn 1. 5, thể chất: 1. 7, tinh thần 1. 4 ”
Loại số liệu này trong số các kỵ sĩ dự bị đều chỉ có thể coi là bình thường nhưng nhìn hai tay đầy vết sẹo cùng vết chai của Phí Luân thì cũng có thể thấy được, đây là một lính đánh thuê có kinh nghiệm cực kỳ phong phú.
“Những chuyện này đợi lát nữa lại nói, không mời chúng ta đi vào ngồi một chút sao?” Lôi Lâm mỉm cười, vừa chỉ chỉ biệt thự.
“Ồ! Đương nhiên có thể! Mời vào!” Phí Luân vỗ đầu của mình, tránh sang một bên, khẽ khom người, tay phải vươn về trước, làm ra một dấu tay xin mời.
Đi qua hoa viên, chính là phòng khách biệt thự.
Trên mặt đất phủ thảm màu đỏ, trên vách tường bốn phía còn treo móc một thanh Thập Tự kiếm loang lổ vết rỉ, bên cạnh còn có tiêu bản đầu một con nai, sừng hươu uốn lượn xoắn xuýt, ở trên còn hiện ra ánh sáng đen nhánh lộng lẫy.
Phí Luân nhiệt tình mời mấy người Lôi Lâm ngồi xuống ghế sa lon trong phòng, lại để Nạp Duy Đặc phu nhân rót cho mấy người Lôi Lâm một ly đồ uống như hồng trà, mới bắt đầu nói về nhiệm vụ lần này.
“Nghe Nạp Tư Uy Nhĩ nói, vị thiếu gia tôn quý này là muốn tiến về Thành Cực Dạ? Nếu như thuận tiện , có thể nói cho tôi biết nguyên nhân sao? Xin tha thứ, chỉ khi đánh giá nguy hiểm có thể xảy ra chuẩn xác nhất, dong binh đoàn mới có thể tiến hành bố trí…” Phí Luân thành khẩn.
Lôi Lâm uống một hớp đồ uống như hồng trà kia, hơi ngọt lại mang theo ít vị mặn, không phải rất hợp khẩu vị của hắn, lập tức thả ly lên trên bàn.
“Liên quan với lần hành động này, tôi chỉ muốn đi thành Cực Dạ xây dựng một ít sản nghiệp, cần có người hộ vệ, các vị không cần lo lắng phiền toá còn lại i!” Lôi Lâm nhìn Phí Luân, đến tận khi vị này có chút xấu hổ khẽ cúi thấp đầu.
Rất rõ ràng, Phí Luân đã đoán Lôi Lâm thành con vợ kế quý tộc đấu tranh thất bại bị đày đi.
“Sở dĩ thuê các vị, là nghĩ người ở thành La Lan sẽ không bị mấy người ở thành Cực Dạ dễ dàng thu mua, hơn nữa, tôi nhận được tin tức, gần đây thành Cực Dạ xuất hiện một số chuyện khá thú vị…” Lôi Lâm mỉm cười nói.
“Chuyện thú vị?” Phí Luân đoàn trưởng suy đoán nói: “Chẳng lẽ là cỏ cây chung quanh thành Cực Dạ héo rũ?”
“Không sai! Một rừng cây quanh thôn trang đột nhiên héo rũ toàn bộ, thật sự khiến người lo lắng, cũng chính vì như thế, tôi mới cho rằng, tăng cường hộ vệ thật là việc cần thiết!”
“Còn chuyện thù lao, tôi có thể trả cho từng hộ vệ mỗi tháng một kim tệ, nhưng phải ký kết khế ước với tôi tối thiểu hai năm trở lên!”
Mười ngón tay Lôi Lâm giao nhau, nói ra suy nghĩ của mình.
Sắc mặt Phí Luân âm tình bất định, hiển nhiên là đang lựa chọn, sau một lúc lâu suy nghĩ mới khó khăn mở miệng: “Những chuyện khác đều dễ nói, chính là thời gian nhiệm vụ?”
“Thời gian hai năm mặc dù có hơi dài, nhưng cũng không phải nhất định phải một mực dừng lại ở thành Cực Dạ, tôi hứa là trong lúc nhàn rỗi có thể cho bọn họ có ngày nghỉ về thăm người thân, mặt khác, nếu như muốn mang cả gia quyến tới thành Cực Dạ đấy, tôi cũng có thể an bài cho bọn họ một ít chức vị thích hợp…” Lôi Lâm ngồi trong phòng khách lên tiếng.
“Xem thành ý của đại nhân, tôi đã hiểu rõ, tiếp đó, tôi còn muốn mời một ít lão huynh đệ thương lượng một chút, dù sao dong binh đoàn không phải của một người đấy, ngày mai là có thể cho đại nhân câu trả lời thuyết phục, xin yên tâm!” Phí Luân đứng dậy, khom người nói.
“Được rồi! Tôi chờ tin tức tốt của ông!” Lôi Lâm lạnh nhạt đứng dậy, mang theo người hầu cùng thương nhân đầu trọc rời đi biệt thự.
Chương 103: Bái phỏng (1)
Một vật màu vàng lóe sáng lượn một đường vòng cung, rơi vào trong ngực thương nhân đầu trọc.
“Cầm đi! Đây là tiền thuê ông nên được!” Lôi Lâm thu tay về, tiến vè phía trước.
“Đa tạ ngài ban thưởng, thiếu gia tôn quý!” Đầu trọc vội khom người.
“Tiếp đó, tôi còn cần một quản gia, hai người có thể ghi chép tính toán! Nếu như ông có thể tìm được thì một mai kim tệ khác sẽ là của ông!” Lôi Lâm lại tung tung kim tệ trên tay.
“Để tôi suy nghĩ! Để cho tôi suy nghĩ!” Nhìn thấy một mai kim tệ đang bay qua bay lại trước mắt mình, đầu trọc lập tức tỉnh táo, bắt đầu nói năng lộn xộn, ôm lấy đầu trọc của chính mình bắt đầu minh tư khổ tưởng: “Đúng rồi! ! ! Lão Ốc Khắc! Lão Ốc Khắc đã từng làm quản gia cho một vị nam tước đại nhân, gần đây vẫn luôn la hét muốn rời núi kiếm tiền mà!”
Thương nhân đầu trọc nói.
“Rất tốt! Mang tôi đi gặp đi!” Lôi Lâm thoả mãn gật đầu.
Hai ngày sau, sáng sớm, sương mù trắng còn chưa tản ra, trong không khí tràn ngập ý lạnh.
Két..! Cửa thành thành La Lan từ từ mở ra, từ bên trong có một đội ngũ xe ngựa đi ra.
Mười mấy lính đánh thuê mặc giáp da rách rưới, đep mâu sắt cùng cung tiễn, vây quanh một cỗ xe ngựa to màu đen chậm rãi chạy nhanh ra khỏi cửa thành.
Trước xe ngựa, Phí Luân cưỡi một thớt tuấn mã nâu đỏ, sau lưng một lính đánh thuê chừng hai mươi tuổi, cầm một mặt cờ xí màu đỏ, ở trên thêu lên một hùng ưng màu đen, đây là tiêu chí của dong binh đoàn La Lan Chi Ưng.
Mà ở chung quanh xe ngựa, Qua Lâm cỡi ngựa, để trống một vị trí xa phu, lúc này người ngồi ở đấy là một lão đầu tóc trắng, mặc dù bị gió thổi khiến tóc không ngừng bay loạn, nhưng quần áo của ông vẫn giữ được cẩn thận.
Đây là quản gia mà Lôi Lâm tìm được- Lão Ốc Khắc, lúc trước ông ta phục vụ cho một gia tộc nam tước nay đã phá sản, bởi vậy đang rơi vào tình trạng không nghề nghiệp, sau khi thương nhân đầu trọc đến tìm thì ông ta đã đồng ý sẽ gia nhập vào đội Lôi Lâm.
Từ thành La Lan đến Thành Cực Dạ, chỉ cần đi chừng bảy ngày, La Lan Chi Ưng quả nhiên không phụ lời tuyên bố lúc trước của Phí Luân, rất quen thuộc tuyến đường, hơn nữa còn thường xuyên có thể tìm được địa điểm để tá túc, tránh cho đội ngũ phải mệt mỏi vì chuyện cắm trại.
Bảy ngày qua đi, đội ngũ bình an đạt tới Thành Cực Dạ.
Lôi Lâm vén rèm xe lên, nhìn bầu trời âm trầm ở phương xa, trong không khí có từng tầng mây đen đọng lại, che kín ánh mặt trời, giống như sắp muốn mưa vậy.
Các bụi cỏ chung quanh cũng bịt kín một tầng bóng đen, nhìn rất u ám.
“Phí Luân!” Lôi Lâm đi ra cửa xe: “Không phải nói xung quanh thành Cực Dạ có một khu cỏ cây héo rũ hả? Ở khu vực nào?”
“Thiếu gia!” Phí Luân kéo dây cương, tốc độ ngựa chậm dần, đi song song cùng xe ngựa.
“Thành Cực Dạ rất lớn, nơi phát sinh việc quỷ dị kia chỉ là khu vực nhỏ nhất phía Đông, bình thường chúng ta cũng là cố gắng tránh khỏi chỗ đó, dù sao, nhân loại đối với nguy hiểm luôn cố gắng tránh né mà…”
“Vậy mảnh rừng cây kia ở đâu?” Lôi Lâm tựa ở bên cạnh cửa xe ngựa, tựa như đang thưởng thức cảnh sắc phía xa.
“Ám Dạ Sâm Lâm ở phía Đông, khá gần khu vực trung tâm!” Phí Luân nhìn thoáng qua Lôi Lâm, hạ thấp giọng: “Trong Ám Dạ Sâm Lâm có rất nhiều dược thảo, nhưng từ khi đã xảy ra sự kiện héo rũ, định mức dược thảo mà thành Cực Dạ cung ứng đã lập tức hạ thấp xuống ba thành!”
“Thật sao?” Lôi Lâm cười nhạt, Thành Cực Dạ ở Đông Lâm hành tỉnh cũng được xem như một thành lớn, kinh tế trong thành có một bộ phận rất lớn chính là dựa vào buôn bán dược liệu để chèo chốn, như bây giờ, chỉ sợ thành chủ cùng các quản sự đều lo nghĩ không thôi.
“Ám Dạ Sâm Lâm? Tôi nhớ rồi!” Tuy rừng rậm trong Công quốc cũng khá nguy hiểm, nhưng chỉ là đối với người bình thường thôi, ngay cả Hắc Sâm Lâm quanh học viện mà Lôi Lâm cũng từng xông qua rồi, tự nhiên không lo lắng nguy hiểm.
“Người hái thuốc có biến mất ở khu vựa cỏ cây héo rũ sao?” Lôi Lâm đột nhiên hỏi.
“Người hái thuốc? Ngài là nói lính đánh thuê, đạo tặc và nhà mạo hiểm sao?” Phí Luân nhún nhún vai: “Trong rừng rậm tràn đầy nguy hiểm, mỗi ngày chết mất mấy người vốn là chuyện rất bình thường, ai biết được chứ?”
Trong lúc hai người nói chuyện, đoàn xe dần dần chạy nhanh đến trước thành Cực Dạ.
Tường thành không cao lắm, nhưng rất dày, dường như dùng một loại đá hoa cương màu đen trực tiếp xây thành, nhìn phi thường rắn chắc.
Thủ vệ ở cửa thành rõ ràng nhận ra Phí Luân, sau khi thu một số lệ phí vào thành và tiền đi lại thì đã để lại đám người vào thành.
“Trước tiên tìm một nhà trọ để ổn định lại!” Lôi Lâm lạnh nhạt ra lệnh.
Thời gian vào đêm, Lôi Lâm đuổi An Na đi, một người ở trong phòng trong nhà trọ.
Mở cửa sổ ra, gió lạnh vù vù thổi vào, bên ngoài tối đen, chỉ có mấy ngọn lửa màu vàng thỉnh thoảng lóe lên.
Lôi Lâm đóng cửa thật kỹ, lấy từ trong bao mà hắn luôn mang theo người ra một quả cầu thủy tinh màu xanh da trời.
Quả cầu thủy tinh rất nhỏ, nhưng tản ra hào quang kì dị, trong giữa thủy tinh còn có thật nhiều điểm sáng màu vàng óng, không ngừng bơi qua bơi lại, tựa như đom đóm vậy.
“Mở ra!” Lôi Lâm đọc chú ngữ.
Sau khi chú văn vang lên, điểm sáng trong quả cầu thủy tinh bắt đầu không ngừng nổi lên, cuối cùng hợp thành một ký hiệu kỳ dị.
Ký hiệu này quanh co khúc khuỷu, không ngừng xoay tròn, cuối cùng biến thành một con mắt, màu sắc cũng biến thành màu đỏ.
Vẻ mặt Lôi Lâm chuyển thành nghiêm túc, đưa ký hiệu lên thẳng mặt của mình, áp khuôn mặt gầy gò của chính mình vào trong quả cầu thủy tinh.
Chương 104: Bái phỏng (2)
“Lịch bóng ma năm 1032, trăng lạnh ngày đông, quạ đen hót ngày.” Lôi Lâm chậm rãi đọc, tiếng nói tương đối chậm, nhưng vô cùng rõ ràng.
“Hôm nay, em đã tới thành Cực Dạ, trước mắt ngủ trong một nhà trọ.” Lôi Lâm xoay quả cầu thủy tinh một vòng, chiếu cảnh vật chung quanh vào chính diện ký hiệu, sau đó lại đi tới trước cửa sổ, thu cả cảnh sắc phía xa đi vào.
“Tin tức hiện tại là khu vực xảy ra hiện tượng héo rũ ở phía Đông Ám Dạ Sâm Lâm, tạm thời chưa có báo cáo về số người thương vong, ngày mai em chuẩn bị lại đi hỏi thăm một chút, có lẽ sẽ có thu hoạch.”
“Báo cáo hết! Học đồ cấp 2 Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ!”
Lôi Lâm nói xong, lại dùng ngón tay tái nhợt lau trên quả cầu thủy tinh, hì hì! Hì hì! Trong quả cầu thủy tinh truyền đến âm thanh kỳ dị, giống như trẻ con đang cười, ký hiệu con mắt lại lóe lên rồi biến thành vô số điểm sáng màu vàng óng chìm nổi trong quả cầu thủy tinh.
Quả cầu thủy tinh này chính là bằng chứng nhiệm vụ mà học viện giao cho Lôi Lâm.
Quả cầu thủy tinh có thể ghi chép lại một số tràng cảnh và âm thanh, mà Lôi Lâm cần làm là ghi chép lại một số tràng cảnh quan trọng chứng minh là nhiệm vụ hoàn thành, sau khi trở lại học viện có thể giao lên để nghiệm chứng.
Đương nhiên, quyền khống chế quả cầu thủy tinh vẫn ở trên tay Lôi Lâm, chỉ cần chính hắn không mở ra, không có pháp lực chống đỡ, quả cầu thủy tinh cũng sẽ không chủ động ghi chép cái gì.
Đây mới là nguyên nhân học viện Hắc Cốt Lâm có can đảm để cho học đồ ra ngoài làm nhiệm vụ lâu dài mà không sợ bị giấu diếm.
Dựa vào lời Phí Luân miêu tả, địa vực xảy ra hiện tượng héo rũ cũng không quá nguy hiểm, có lẽ chỉ là một số cây yêu hoặc là sinh vật ăn thịt người, học đồ cấp 2 có thể đối phó rồi!”
Lôi Lâm thoáng tự đánh giá, “Cũng không cần vội vã như vậy, mình có thời gian hơn hai năm đây! Trước tiên phái mấy tên lính đánh thuê qua đó xem một chút rồi tính…”
“Việc cấp bách vẫn là phải ở chỗ này ổn định lại trước, hơn nữa, có thể đến thăm “Bạn bè” …” Khóe miệng Lôi Lâm lộ đã nụ cười thần bí.
Thành Cực Dạ tuy ở nơi khá vắng vẻ, nhưng cũng khá gần mấy nguồn tài nguyên phù thủy, thậm chí ở gần còn có một mỏ ma thạch đã khai thác qua, đương nhiên đã khô kiệt, nhưng hấp dẫn không ít phù thủy du đãng và tiểu gia tộc tới chỗ này, còn sinh ra một phiên chợ phù thủy loại nhỏ, trên bản đồ của Bích Cơ có ghi rõ.
Hơn nữa, trong quá trình ngắn ngủi Lôi Lâm vào thành hôm nay, Chip đã phát hiện sóng năng lượng của cấp bậc học đồ, xem ra trong thành phố này có một số học đồ phù thủy.
Chuyện này rất bình thường, một số người du đãng hoặc là người từ chức sau khi chán ghét cuộc sống phù thủy, phần lớn chọn một thành thị vắng vẻ để mai danh ẩn tích.
Đương nhiên, bởi vì các loại nguyên nhân như tuổi thọ,vẻ ngoài, phóng xạ, bọn hắn cũng không thể ở lại thật lâu ở một địa điểm, thường thường sau mấy năm đều sẽ dọn nhà.
“An Na!” Lôi Lâm vừa nghĩ vừa lớn tiếng gọi.
“Thiếu gia! Có gì phân phó!” Không lâu sau đó, An Na mặc một bộ váy liền áo màu đỏ xinh đẹp tiến đến, cầm váy thi lễ một cái, lộ ra bắp chân tuyết trắng.
“Chuẩn bị một phần lễ vật cho tốt, ngày mai tôi muốn đi thăm hỏi bạn bè!”
“Về phần dùng lễ vật gì, cô đi tìm Ốc Khắc, ông ta sẽ nói cho cô biết!” Lôi Lâm ngáp một cái, lạnh nhạt nói.
Đuổi An Na có chút thất vọng đi, Lôi Lâm tiện tay bày ra hạt năng lượng cảnh báo rồi thổi tắt ngọn nến, tiến vào mộng đẹp.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Lôi Lâm mang theo An Na xinh đẹp ra cửa.
“Đây là lễ vật mà Ốc Khắc lựa chọn sao?” Lôi Lâm nhận mũ, phát hiện chỉ dùng da thú làm, cầm vào rất mềm, ở trên còn cắm một cọng lông vũ.
“Ốc Khắc quản gia nói ở thành Cực Dạ, mũ da cắm lông vũ Dạ Ưng đại biểu cho hòa bình cùng thiện ý, là lễ vật được người lựa chọn hàng đầu khi lần đầu đến cửa!” Trên mặt An Na xuất hiện vẻ co quắp cùng thần sắc sợ hãi.
“Thiếu… Thiếu gia! Ngài muốn đi thăm cũng là một vị “Đại nhân” sao?” An Na run rẩy hỏi.
“Đúng! Hắn cũng là một vị học đồ phù thủy!” Lôi Lâm hơi hạ giọng, chỉ có hắn và An Na mới nghe thấy.
Lời vừa nói ra khỏi miệng, chỉ thấy bả vai thiếu nữ có chút run rẩy, Lôi Lâm cười, An Na chính là bị bán qua tay cho phù thủy rồi mới biến thành nô lệ đấy, xem ra đã để lại cho cô nàng một bóng ma rất sâu.
“Nếu như chị sợ hãi thì có thể về trước!” Lôi Lâm tiến lên, khẽ ôm eo nhỏ An Na.
“Không! An Na đi cùng với thiếu gia!” An Na cố gắng nở một nụ cười.
Lôi Lâm lắc đầu, “Chị muốn thì cứ đi theo!”
Kiến trúc trong thành Cực Dạ rất có phong cách Ca Đặc, khắp nơi đều là nóc nhà như gai nhọn hoắt, con đường dưới chân chỉ dùng cả phiến đá trải thành, xem ra thành Cực Dạ tương đối giàu có.
Lôi Lâm cùng An Na đi tới phía Đông thành trì, người ở đây ăn mặc rõ ràng vừa vặn hơn so người ở địa phương khác, kiến trúc cũng được trang trí hoa lệ hơn.
“Xem ra, Đông bộ thành Cực Dạ là nơi tiểu quý tộc cùng học giả trên xã hội tụ tập!”
Lôi Lâm nhìn bụi hoa hai bên, còn suối phun lộ thiên, không khỏi mỉm cười nói với An Na.
Sau đó, hai người tới trước một tòa nhà màu trắng, ở vị trí biển số nhà viết “Số 59, đường Hương Tạ Lệ “.
Chương 105: Mai Nhĩ Phỉ Lặc (1)
Lôi Lâm kéo chuông cửa, tiếng lục lạc dễ nghe vang lên, sau đó là tiếng bước chân có chút vội vàng.
“Xin chào! Xin hỏi ngài là ai? Có hẹn trước sao?” Một người có vẻ là quản gia cẩn thận xuất hiện trong tầm mắt Lôi Lâm.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, đến đây thăm chủ nhân toà lầu nhỏ này!” Lôi Lâm cười cười.
Trên mặt quản gia rõ ràng lộ ra vẻ ngượng nghịu, “Tiên sinh, ngài biết chủ nhân Mai Nhĩ Phỉ Lặc nhà tôi là học giả nổi danh, chương trình học mỗi ngày được sắp xếp kín kẽ, chỉ sợ…”
Đúng lúc này, một thiếu nữ như thị nữ nhanh chân chạy tới, ghé vào tai quản gia thì thầm vài câu.
Quản gia lập tức biến sắc, cúi người chào thật sâu: “Lão gia mời ngài tiến vào phòng khách!”
Lôi Lâm nở nụ cười, thu liễm sóng pháp lực lúc trước vừa phát ra kia.
Sau khi tiến vào lầu nhỏ, chỉ thấy một hành lang tràn ngập các loại tác phẩm nghệ thuật, trên vách tường màu vàng nhạt treo từng bức tranh, tiêu bản cùng tác phẩm nghệ thuật khác, nhìn rất là thoải mái.
Một đường đi vào phòng khách, nơi này là phòng lớn rộng rãi.
Bố trí trong phòng cũng rất được chú trọng, mặc dù không có vàng bạc cùng bảo thạch đẹp mắt, nhưng tràn đầy khí tức lịch sử, khiến người ta cảm thấy khiêm tốn mà xa hoa.
Bên cạnh lò sưởi trong tường ở phòng khách là một ghế nằm màu đỏ thẫm, ở phía trên có một lão giả lông mi râu ria đều là màu trắng đang nằm.
Trên mặt của ông lão đầy nếp nhăn, trong mắt cũng đục ngầu, nhưng ngẫu nhiên vẫn còn loé lên vài tia hào quang trí tuệ.
Lão nhân nhìn thấy Lôi Lâm, ánh mắt đã sắp híp lại sáng lên, đứng dậy, làm ra động tác muốn ôm: “Hoan nghênh cậu, người bạn trẻ tuổi!”
Lôi Lâm đi lên nhẹ nhàng ôm lấy lão nhân, “Có thể nhìn thấy ngài, cũng phi thường vinh hạnh! Đây là lễ vật, hy vọng ngài ưa thích!”
An Na lập tức đưa mũ da phi thường xinh đẹp hoa lệ kia cho quản gia.
“Tôi thích lông đuôi Dạ Ưng, đại biểu cho hòa bình!” Lão nhân phất phất tay: “Lý Nhĩ, ông lui ra, để cho tôi cùng anh bạn trẻ này nói chuyện!”
“Chị cũng đi xuống trước đi!” Lôi Lâm nói với An Na.
Sau khi mấy thị nữ cùng quản gia hành lễ đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại cho hai người Lôi Lâm, rất nhanh, trong phòng khách rộng rãi chỉ còn lại Lôi Lâm cùng lão giả.
“Tốt rồi, một lần nữa giới thiệu một chút! Mai Nhĩ Phỉ Lặc, học đồ cấp ba! Đã định cư ở tại Thành Cực Dạ ba năm rồi…” Trong mắt ông lão để lộ ra vẻ nhớ lại.
“Như vậy, khách nhân đường xa mà đến, cậu thì sao?”
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ, học đồ cấp 2 , là Phù Thủy du đãng, gần đây vừa tới thành Cực Dạ, muốn định cư ở đây vài năm.” Lôi Lâm mỉm cười, làm ra lễ tiết giữa các Phù Thủy.
“Tôi cảm nhận được hương vị thanh xuân trên người cậu, ở tuổi này đã tấn cấp lên cấp hai, chứng tỏ tư chất tốt!” Mai Nhĩ Phỉ Lặc tán thán nói.
“Chỉ là trùng hợp mà thôi…” Lôi Lâm vội khiêm tốn, tuy nhiên trước mặt thân thể của ông lão đã mục nát, nhưng trên người học đồ cấp ba chấn động rõ ràng nói chủ nhân không dễ chọc.
“Chip, dò xét!”
“Mai Nhĩ Phỉ Lặc lực lượng: 1. 5, nhanh nhẹn: 1. 4, thể chất: 2. 9 ,tinh thần: 8. 5, pháp lực: 8 trạng thái: Khỏe mạnh,,đánh giá: Học đồ cấp ba, tương đối nguy hiểm!”
Chip trung thực phản hồi số liệu của ông lão ra trước mặt Lôi Lâm.
Là một học đồ cấp ba nhiều năm du đãng, số lượng pháp thuật Mai Nhĩ Phỉ Lặc nắm giữ tuyệt đối hơn xa Lôi Lâm, hơn nữa, trên người khẳng định còn có một số át chủ bài để bảo vệ tánh mạng, phi thường khó đối phó.
Có điều, hôm nay Lôi Lâm đến đây cũng là ôm thiện ý đấy, dựa vào Chip dò xét đại thể thì trong toàn bộ Cực Dạ, học đồ Phù Thủy sống nhờ cũng không nhiều, mà vị Mai Nhĩ Phỉ Lặc này chính là người có sóng năng lượng mạnh nhất.
Hai người khách sáo vài câu, sau đó Lôi Lâm rốt cục tiến vào chủ đề chính.
“Là như thế này! Tối muốn định cư lại ở thành Cực Dạ, hơn nữa xây dựng một cửa hàng dược liệu, ông biết đây, các loại thủ tục trong quá trình này đều rất phiền toái, còn cần người địa phương đảm bảo…”
“Cho nên, cậu tìm tới tôi?” Mai Nhĩ Phỉ Lặc cười cười, bưng hồng trà trên bàn lên uống một ngụm.
“Nói thực là làm một người có ý muốn truy tìm chân lý Phù Thủy, kim tệ gì đó đối với chúng ta vốn không có sức hấp dẫn, tuy không biết vì sao cậu có ý nghĩ này, là nhất thời nhàm chán ? Hay là nguyên nhân gì khác? Chẳng qua đối với tôi thì đâyhoàn toàn chính xác chỉ là một chuyện nhỏ!”
“Tôi và thành chủ thành Cực Dạ cũng có chút giao tình, một đứa con trai của hắn ở chỗ này của tôi học tập, hơn nữa , bất kỳ một vị thành chủ nào đều sẽ không cự tuyệt thỉnh cầu của người thần bí… Liên quan tới thủ tục định cư thành Cực Dạ, và cửa hàng kinh doanh thì chẳng mấy chốc là có thể xong đấy.” Mai Nhĩ Phỉ Lặc cam đoan.
“Vậy thì đa tạ rồi!” Lôi Lâm mỉm cười gật đầu, “Nếu như về sau có nhu cầu gì, xin mời cứ nói thẳng!”
Lễ nghi không thể bắt bẻ, thế nhưng cả ông lão và Lôi Lâm đều biết, đây chẳng qua là một câu khách sáo thôi.
Thủ tục tiến hành định cư đối với người bình thường có thể nói là rất khó, nhưng đối với đại học giả nổi danh như Mai Nhĩ Phỉ Lặc thì chỉ cần mấy câu nói, cho dù chính Lôi Lâm cũng có thể một mình làm được, chẳng qua cần thêm chút thời giờ mà thôi.
Đối với Mai Nhĩ Phỉ Lặc cùng Lôi Lâm, bọn hắn thông qua chuyện giúp nhau lần này để thành lập nên tình hữu nghị, để thuận tiện về sau kết giao.
“Thành Cực Dạ là nơi hòa bình và an tĩnh, nếu như cậu hy vọng có thể yên lặng sinh hoạt lời thì ở đây tuyệt đối phù hợp.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tiên Luyện Chi Lộ [Dịch] Tiên Luyện Chi Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Tien-Luyen-Chi-Lo-2.jpg)



