Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 162 : Đôi cánh Thái Dương (2) (c806-c810)
❮ sautiếp ❯Chương 806: Đôi cánh Thái Dương (2)
Lúc trước Lôi Lâm bán ra thuốc cao cấp cũng ở bên trong, tuy rằng chỉ có một phần, nhưng vẫn được bán ra với một cái giá trên trời, các phù thủy luôn khát cầu thuốc cao cấp, đây là chuyện mãi mãi cung không đủ cầu.
Điều này khiến Lôi Lâm có chút mừng rỡ, đồng thời lại âm thầm trợn tròn mắt.
Vốn cho là phòng đấu giá Lam Sơn dùng giá thị trường thu mua thuốc của hắn đã gánh chịu tổn thất nhất định, nhưng hiện tại xem ra, vụ giao dịch này vẫn để đối phương kiếm bộn.
“Các nữ sĩ, các tiên sinh, buổi bán đấu giá ngày hôm nay sắp kết thúc, mà Phòng đấu giá Lam Sơn chúng ta quyết định để trân phẩm của hội đấu giá lần này ở thời khắc bán đấu giá cuối cùng!”
Lời kế tiếp của người chủ trì khiến Lôi Lâm không khỏi nổi lên hứng thú, ánh mắt sáng lên nhìn chằm chằm đài đấu giá.
“Hội đấu giá lần này sẽ kéo dài ba ngày, nói cách khác, có ba trân phẩm cực kỳ quý giá được bán đấu giá! Cơ hội có hạn!”
Trong giọng nói của người chủ trì mang theo một tia dụ hoặc.
“Sau đây xin cho phép ta long trọng giới thiệu trân phẩm thứ nhất:P pháp minh tưởng thượng cổ đỉnh cấp—— Đôi Cánh Thái Dương! ! !”
Theo lời nói của hắn, rèm hai bên đài đấu giá được kéo ra, lộ ra một vật được cất giữ ở phía sau.
Đây là một thanh đoạn kiếm, dáng vẻ thông thường, tạo hình tràn ngập phong cách thời đại thượng cổ, mà trên thân kiếm lại xuất hiện vết nứt rõ ràng, mất đi bộ phận mũi kiếm.
Càng khiến Lôi Lâm có chút thất thần chính là trên thân đoạn kiếm này, một giọt máu màu vàng óng giống như có tính mạng của chính mình, hình thành vòng xoáy, không ngừng tỏa ra ánh sáng.
“Mọi người đều biết, một khi phù thủy vượt qua cấp độ Thần Tinh, đạt đến cảnh giới càng kinh khủng khó lường hơn, tính mạng của bọn họ đều sẽ xuất hiện thăng hoa, mà trong huyết dịch thậm chí một điểm tế bào, đều sẽ bao hàm huyền bí, thậm chí đạt đến hiệu quả nhỏ máu sống lại. . .”
Giọng nói của người chủ trì mang theo một tia kích động: “Mà trên chuôi đoạn kiếm này đã từng dính một chút máu của con trai Thái Dương thượng cổ! Trải qua chuyên gia giám định của chúng ta giám định, máu trên đoạn kiếm tuy rằng đã hoàn toàn mất đi sức sống, nhưng trong giọt máu này có chứa tinh hoa tư liệu trong phương pháp minh tưởng của vị con trai Thái Dương lúc trước kia!”
” Con trai Thái Dương! ! !”
Lời của người chủ trì vừa ra khỏi miệng, Lôi Lâm đã có chút thất thần.
Loại di vật của cường giả thời thượng cổ có bao hàm một số đoạn ngắn tin tức ở bên trong thế này thực sự rất bình thường, thậm chí phần khớp xương xà nữ kia còn có thể dựa vào phóng xạ của bản thân, mạnh mẽ tạo ra một linh thể.
Nhưng vừa vặn ẩn chứa tin tức phương pháp minh tưởng hoàn chỉnh thì thật sự phi thường hiếm thấy.
Dựa theo Lôi Lâm suy đoán, đây nhất định là do vị con trai Thái Dương kia lúc đối địch đã linh cảm được tự thân sẽ ngã xuống nên cố ý lưu lại truyền thừa.
Nhưng khiến Lôi Lâm kinh dị chính là không ngờ ở đây lại nhìn thấy đồ vật của vị con trai Thái Dương trong tổ chức Lưu Sa kia.
Từ nơi sâu xa, hắn có cảm giác là duyên phận giữa hắn cùng tổ chức Lưu Sa- huyết mạch thuật sĩ thượng cổ, sẽ không thể dễ dàng dừng lại như thế.
“Chúng ta có thể bảo đảm, phương pháp minh tưởng Đôi Cánh Thái Dương là tuyệt đối hoàn chỉnh! Đây là phương pháp minh tưởng đỉnh cấp thượng cổ, cho dù không thể tu luyện, đối với chúng ta cũng là tư liệu nghiên cứu rất đáng giá! Đồng thời, huyết mạch của con trai Thái Dương ở trên thân kiếm tuy rằng đã hoàn toàn mất đi hoạt tính, nhưng nói không chừng sẽ có một số vu thuật có thể khiến nó một lần nữa toả ra sức sống, nếu như vậy, sợ là cơ cấu thuật sĩ ở toàn bộ trung bộ đại lục chúng ta đều sẽ vì thế mà thay đổi. . .”
Người chủ trì đang tận lực đầu độc: “Lần vật đấu giá này có giá quy định —— 200 triệu ma thạch, hoặc là tài nguyên đồng giá! ! !”
Chờ đến sau khi người chủ trì nói xong, hiện trường cũng bình tĩnh, lại rơi vào tẻ ngắt.
Đông đảo phù thủy đều nhìn chằm chằm đoạn kiếm và vòng xoáy màu vàng óng trên đài cao, không biết đang suy nghĩ gì.
“Hô. . .” Lôi Lâm thở ra một hơi dài: “Nếu như Cát Nhĩ Bá Đặc lão sư ở đây, nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào mua lại nó. . .”
Lôi Lâm đương nhiên hiểu rõ hội đấu giá tổng cộng sẽ tiến hành ba ngày, cuối mỗi một ngày đều sẽ có một trân phẩm xuất thế, mà phần phương pháp minh tưởng đỉnh cấp này, trong ba trân phẩm chỉ là một phần có giá trị thấp nhất.
Phương pháp minh tưởng đỉnh cấp Đôi Cánh Thái Dương, cũng giống Khoa Mạc Âm chi đồng, đều là loại phương pháp minh tưởng chuyên môn cho thuật sĩ, yêu cầu nhập môn chính là nhất định phải nắm giữ huyết mạch của con trai Thái Dương thượng cổ, mà căn cứ vào tình báo và kiến thức của Lôi Lâm, ở toàn bộ trung bộ đại lục, từ khi vị con trai Thái Dương thượng cổ trong tổ chức Lưu Sa ngã xuống, cũng không có huyết mạch tương tự xuất thế.
Bởi vậy, phương pháp minh tưởng Đôi Cánh Thái Dương này nhiều nhất chỉ có tác dụng để những phù thủy này nghiên cứu, giá trị hạ thấp không ít.
Giọt máu bên trên cũng mất đi hoạt tính, không thể làm huyết mạch dẫn vào trong cơ thể phù thủy để truyền thừa tiếp, mặc dù coi như phi thường quý giá, trên thực tế giá trị thực sự cũng không cao.
Đương nhiên, giá trị không cao này chỉ là so với hai trân phẩm khác thôi, đối với Lôi Lâm thì giá cả phần trân phẩm này vẫn cao đến mức hắn không chịu được.
Chương 807: Vô liêm sỉ (1)
“Đáng tiếc. . .”
Lôi Lâm than thở, nếu như hắn dốc hết tất cả ma thạch, lại bán ra mấy món cất giữ thì cũng không phải không có sức liều mạng, nhưng mục đích chủ yếu hắn tới nơi này là vì tinh giới chi thạch, Đôi Cánh Thái Dương tuy rất tốt nhưng lại không quá phù hợp yêu cầu của hắn.
Chẳng qua, nếu như Cát Nhĩ Bá Đặc đại công ở đây, chỉ là vì nghiên cứu, có lẽ cũng đồng ý trả một cái giá trên trời!
Cao đẳng huyết mạch! Còn có phương pháp minh tưởng đỉnh cấp! Đối với thuật sĩ huyết mạch thì đây là một mê hoặc khôn kể.
Khi phòng đấu giá Lam Sơn chiếm được phần đồ này, khẳng định đã dùng hết tất cả các biện pháp, mãi đến khi không thể lợi dụng huyết mạch của con trai Thái Dương ở trên mới nhịn đau đưa ra bán đấu giá, nếu không thì bọn họ khẳng định sẽ không ngại bồi dưỡng ra một gia tộc thuật sĩ.
Dựa theo Lôi Lâm biết, trên mảnh đại lục này, vẫn không có gia tộc thuật sĩ có đầu nguồn huyết mạch có thể đạt đến cấp sáu, nói cách khác, nếu như thật sự có thể lợi dụng giọt máu trên đoạn kiếm và phương pháp minh tưởng, một giọt máu của thuật sĩ Hi Nhật vương tọa sẽ xuất hiện ở miền trung trên đại lục!
“Huyết mạch hoạt tính đã không còn, hiện tại trung bộ đại lục hoàn toàn không có cách nào!”
Lôi Lâm nhớ tới chính mình lấy được tư liệu dung hợp cùng điều chế huyết mạch của tổ chức Lưu Sa kia.
“Nếu như lợi dụng kỹ thuật điều chế kia, hơn nữa mình để chíp dùng công năng xây dựng lại đoạn gien, nói không chừng có thể thành công. . .”
Chẳng qua cho dù thành công, đối với Lôi Lâm cũng chỉ là có thêm một phần thượng cổ huyết mạch quý giá để cất giữ mà thôi.
Trên tay hắn đã có một phần Hồng Long huyết mạch tinh khiết thời thượng cổ, nhưng đáng tiếc nghiên cứu rất lâu vẫn bất đắc dĩ phát hiện không thể chuyển biến thành huyết mạch của bản thân, ngay cả dung hợp cùng điều chế cũng không có chút đầu mối nào.
Thuật sĩ huyết mạch không chỉ tồn tại trong thân thể, còn dung hợp linh hồn ở một mức độ nhất định, hiện nay Lôi Lâm vẫn chưa hiểu rõ về phương diện này.
Có lẽ đến khi hắn lên cấp tới cảnh giới Thần Tinh.
Lực lượng tinh thần không ngừng thăng hoa, mới có thể tiếp xúc được với cấp độ lực lượng linh hồn.
Bởi vậy, cho dù có biện pháp phục hồi huyết mạch con trai Thái Dương ra như cũ.
Lôi Lâm cũng không muốn đấu giá phần trân phẩm này.
Thậm chí, hắn hứng thú với phương pháp minh tưởng Đôi Cánh Thái Dương còn lớn hơn hứng thú với huyết mạch.
“Phương pháp minh tưởng đỉnh cấp thượng cổ. . .”
So sánh cùng phương pháp minh tưởng tướng cao cấp Khoa Mạc Âm chi đồng giành cho huyết mạch thuật sĩ này, tuy rằng Đôi Cánh Thái Dương cũng là phương pháp minh tưởng về huyết mạch, nhưng hiển nhiên là cao hơn mấy cấp độ.
Khoa Mạc Âm chi đồng tổng cộng cũng chỉ có bốn tầng, đây là do huyết mạch Khoa Mạc Âm cự xà bản nguyên quyết định, Khoa Mạc Âm cự xà vốn là sinh vật cấp bốn, bởi vậy, huyết mạch của nó cũng hình thành trói buộc đối với thuật sĩ, xưa nay chưa từng có thuật sĩ đột phá Khoa Mạc Âm huyết mạch cấp bốn xuất hiện.
Tự nhiên cũng không thể có phương pháp minh tưởng tầng bốn trở lên.
Mà con trai Thái Dương lại khác, bản thể của nó là sinh vật cường hãn cấp sáu, bởi vậy phương pháp minh tưởng Đôi Cánh Thái Dương cũng có sáu tầng! Đạt đến cấp độ phương pháp minh tưởng đỉnh cấp.
Dựa theo thường lệ ở trung bộ đại lục, chỉ có phương pháp minh tưởng thấp nhất là có bốn tầng cảnh giới, có thể khiến phù thủy lên cấp Thần Tinh, mới có tư cách được gọi là phương pháp minh tưởng cao cấp!
Mà phương pháp minh tưởng đỉnh cấp, ít nhất cần sáu tầng trở lên, có thể khiến phù thủy chạm đến con đường Hi Nhật
Lôi Lâm đương nhiên sẽ không chỉ thỏa mãn với phương pháp minh tưởng Khoa Mạc Âm chi đồng có bốn tầng, mục tiêu của hắn là Hi Nhật vương tọa! Là thần linh! Là cảnh giới càng cao hơn! Bởi vậy, phương pháp minh tưởng Đôi Cánh Thái Dương có sức hấp dẫn nhất định đối với hắn.
Chí ít, có thể đảm nhiệm một tư liệu mẫu tham khảo để tiến hành cải tiến Khoa Mạc Âm chi đồng.
Thế nhưng. . .
Chỉ vì một bộ phương pháp minh tưởng chỉ có giá trị lấy làm mẫu tham khảo mà phải trả giá lớn như vậy?
Lôi Lâm lắc đầu một cái, loại bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu óc.
“Phương pháp minh tưởng không phải thực thể, chỉ là văn tự cùng hình vẽ tư liệu mà thôi, nếu Lam Sơn gia tộc đã khẳng định phương pháp minh tưởng hoàn chỉnh, vậy nhất định có lưu lại bản sao, thậm chí ngay cả huyết mạch con trai Thái Dương, đều bị giữ lại một điểm! Có lẽ mình có thể ra tay từ mặ này. . .”
Lôi Lâm sờ sờ cằm, rơi vào suy tư.
Mà sau một lúc trầm mặc, phù thủy phía dưới cũng rốt cục có phản ứng.
“210 triệu ma thạch!” Trong một phòng khách quý truyền ra giọng nói già nua.
Giọng nói này giống như một cái tín hiệu, rất nhiều người báo giá lập tức theo sát, hầu như muốn nhấn chìm cả màn ảnh.
Một bộ phương pháp minh tưởng đỉnh cấp, hơn nữa có thêm một phần thượng cổ huyết mạch, giá trị là không thể đánh giá, tuy rằng giá trị lợi dụng không cao, nhưng chỉ là giá trị sưu tầm đã tuyệt đối vượt qua giá quy định kia.
Đồng thời, vu thuật rộng lớn cùng huyền bí, phù thủy hiện tại không thể thăm dò hết được.
Nói không chừng ở một góc nào đó thuộc miền trung đại lục có ẩn giấu một kỹ thuật mạnh mẽ nào đó có thể kích hoạt huyết mạch con trai Thái Dương, nếu là như vậy, ngày hôm nay dùng giá rẻ mua vật này để cất giữ, sau này sẽ thật sự phát!
Phù thủy ôm ý nghĩ như thế cũng tuyệt đối không phải số ít.
Càng không cần phải nói những phù thủy Thần Tinh giàu nứt đố đổ vách kia, chỉ là vì nghiên cứu một chút, cũng có thể đấu giá vật này
Tuy rằng buổi đấu giá Lam Sơn không có khả năng hấp dẫn đến phù thủy tầng thứ này, nhưng luôn có trường hợp đặc biệt.
chương 808: ma quỷ huyết chủy
Một phòng khách quý rõ ràng lớn hơn phòng của Lôi Lâm, một phù thủy có khuôn mặt gầy gò, con ngươi màu bạc, mặc áo choàng ma quỷ khóc kêu cười cợt: “Không ngờ tùy tiện đi ra ngoài đi dạo cũng có thể nhìn thấy vật sự tầm không tệ!”
Ông ta không sử dụng thiết bị báo giá mà là nhẹ nhàng lên tiếng: “1 tỉ ma thạch!”
Tuy rằng âm thanh rất thấp, nhưng lại quỷ dị truyền đến trong tai toàn bộ phù thủy ở sàn đấu giá, khiến những người báo giá im bặt đi.
Có thể làm được điểm này, tự nhiên là phù thủy Thần Tinh , người nào dám ra đây tranh? Không muốn sống sao?
Mà Lôi Lâm không giống, khi âm thanh này truyền vào lỗ tai, cả người hắn lại cứng đờ.
“Liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ! ! !” Tuy rằng ngữ khí không giống, nhưng đối i phương lưu lại cho Lôi Lâm ấn tượng quá mức sâu sắc, có chíp trong tay, trải qua so sánh âm tuyến, hắn lập tức nhận ra được thân phận của đối phương.
“Không ngờ ông ta cũng tới.”
Sau khi hết khiếp sợ, Lôi Lâm sờ sờ cằm, lại cười lạnh: “Chỉ có điều vì muốn thu được một vật đấu giá với giá rẻ, cũng có thể trực tiếp đe dọa phù thủy ở đây, liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ quả nhiên vẫn vô liêm sỉ như trước!”
Tuy rằng như vậy, hắn cũng không có dự định đứng ra lên án hay đánh lôi đài.
Khi thực lực không bằng người, thì nên khiêm tốn ngủ đông, hắn vẫn hiểu rõ đạo lý này, nếu không thì hắn cũng không sống được tới giờ.
Phù thủy Thần Tinh có lực uy hiếp tương đối mạnh mẽ, từ khi Cam Lợi Nhĩ báo giá, toàn bộ hội trường hoàn toàn yên tĩnh không hề có một tiếng động.
“. . .
Được! Nếu như không có ai tăng giá, như vậy ta tuyên bố, phần phương pháp minh tưởng đỉnh cấp này sẽ thuộc về đại nhân trong phòng khách quý số một!”
Người chủ trì cười cợt khô khốc, bắt đầu giảng hòa.
Trên thực tế, nội tâm của ông ta lại đang chảy máu, theo ông ta thì giá cả vật này không thể chỉ là 1 tỉ ma thạch, giá cả cuối cùng ít nhất hẳn là vượt qua 2 tỉ, nếu như gặp được những thuật sĩ cao cấp kia ở đây, bán ra với một cái giá trên trời cũng có khả năng.
Hiện tại sao? Chỉ là đánh đổi mà Áo Khắc gia tộc bỏ ra để lấy được phần phương pháp minh tưởng này còn vượt qua cả 1 tỉ ma thạch, lần này e là muốn lỗ vốn.
“Tôn kính đại nhân! Vật đấu giá của ngài đã đưa đến, mời đi theo ta giao hàng! Mặt khác, Thủ Hộ giả đại nhân của gia tộc chúng ta cũng muốn gặp ngài!”
Lúc này, trong phòng riêng số một, Sắt Lan cung kính hành lễ, thậm chí ngay cả âm thanh đều có một chút run rẩy.
“Được rồi! Ta sẽ đi!”
Cam Lợi Nhĩ khoát tay áo một cái.
Dù là phù thủy Thần Tinh cũng nhất định phải giảng quy củ, ông ta xằng bậy như thế, tự nhiên sẽ bị phù thủy Thần Tinh của Áo Khắc gia tộc cảnh cáo, hiện tại chính là muốn mời ông ta tới đàm phán.
Trên thực tế, cơ hội để ông ta làm như thế cũng chỉ có lần này mà thôi, lần sau muốn hoặc dám như vậy, Lam Sơn Vương tuyệt đối sẽ trở mặt với ông ta.
Nhưng ở trong lòng ông ta lại không cảm thấy hối hận chút nào.
Dưới cái nhìn của ông ta, mặt mũi có là gì? Lợi ích thực tế mới là quan trọng nhất, lần này chỉ cần lép vế xin lỗi đối phương, đưa ra một cậu bảo đảm là có thể dùng giá rẻ thu được phương pháp minh tưởng đỉnh cấp, chuyện tốt như thế tại sao không đi làm?
Liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ vốn là phù thủy càng giảo hoạt và vô liêm sỉ hơn so với ma quỷ a, bằng không làm sao có khả năng khiến đông đảo ma quỷ sợ hãi như rắn rết, khóc kêu không ngớt chứ?
Bởi Cam Lợi Nhĩ ra tay, buổi đấu giá hôm nay cuối cùng đã tan rã trong không vui.
Mà tin tức liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ tham gia hội đấu giá lần này cũng giống gió bão truyền ra nếu không phải Lam Sơn gia tộc âm thầm bảo đảm, chuyện như vậy chỉ có một lần thì e là dòng người sẽ thiếu hơn nửa !
Dù sao, ai dám tranh cướp cùng phù thủy Thần Tinh chứ? Nếu như đối phương nhiều lần đều làm như thế, Phòng đấu giá Lam Sơn cứ trực tiếp đóng gói toàn bộ đồ vật đưa cho đối phương là được.
Bởi Phòng đấu giá Lam Sơn bảo đảm, ngày thứ hai bán đấu giá vẫn tiến hành như thường lệ.
Lôi Lâm cũng đến sàn đấu giá, quan sát từng vật quý giá được đấu giá, trong mắt không bi không hỉ.
Căn cứ vào ám chỉ của Sắt Lan lúc rời đi ngày hôm qua, khối tinh giới chi thạch này sẽ xuất hiện vào hôm nay.
Bởi vậy Lôi Lâm không có ra tay đấu giá vật nào, chỉ lẳng lặng chờ đợi.
Mãi cho đến khi buổi đấu giá sắp kết thúc, người chủ trì mới nói ra lời khiến Lôi Lâm thầm động.
“Trân phẩm bán đấu giá ngày hôm nay: Tinh giới chi thạch!”
Sau đó, Lôi Lâm nhìn thấy trên đài đấu giá mục tiêu của lần này.
Đại danh của tinh giới chi thạch, trong tai đông đảo phù thủy cũng là như sấm bên tai, nhưng phù thủy chân chính xem qua nó lại không có mấy người.
Xuất hiện trên đài cao là một tảng đá đen nhánh, nhìn chẳng có gì đáng chú ý, nhưng nếu như xem xét tỉ mỉ, thì sẽ thấy ngoài tảng đá còn có từng điểm sáng màu xanh lam lấp loé, giống ánh sao.
“Tinh giới chi thạch là vật phẩm cùng tiền đề để tiến hành thí nghiệm cánh cửa tinh giới! Lần này chúng ta bán đấu giá khối tinh giới chi thạch này có trọng lượng là 1582 khắc, mật độ đạt đến cấp phàm nạp, có thể nói là một khối tinh giới chi thạch có phẩm chất tốt nhất trong vòng một trăm năm gần nhất, nguyên năng dồi dào, là lựa chọn hàng đầu để thí nghiệm cánh cửa tinh giới!”
Người chủ trì thao thao bất tuyệt giới thiệu.
So với phương pháp minh tưởng đỉnh cấp ngày hôm qua, tuy rằng tinh giới chi thạch có giá trị không bằng, nhưng tính thông dụng của nó lại mạnh hơn nhiều, bởi vậy lập tức được hoan nghênh.
“Đương nhiên, nếu như dựa theo lời giải thích ở thế giới này, vậy thì là Bối Lỗ Tắc Ba Bố bị bản thể của ta cướp đoạt phần lớn thần tính cùng thần lực, thậm chí ngay cả thần hồn đều bị thương nặng, bởi vậy rơi vào ngủ say, ngay cả tín đồ cầu khẩn đều không đáp lại được. . .”
Làm một ma quỷ, từ trước đến giờ chúng đều cực kỳ nhạy cảm đối với tế tự cùng cầu khẩn ở thế giới vật chất chủ, mà Lôi Lâm trải qua nhiều lần thăm dò, đã có thể khẳng định vị ma quỷ đại quân này đã rơi vào ngủ say, hoàn toàn không có phản ứng đối với ngoại giới.
Chuyện này nhất thời khiến đông đảo tín đồ thờ phụng bạo thực quân chủ ma quỷ ở thế giới vật chất chủ đại loạn, nếu không Bối Lỗ Tắc Ba Bố ẩn giấu bản thể rất khá, nói không chừng hiện tại Lôi Lâm đã có thể nghe được tin tức hắn ta ngã xuống.
“Một khi mất đi năng lực đáp lại cầu khẩn cùng ban tặng phép thuật, cho dù là thần linh hay ma quỷ, đều cách kết cục ngã xuống không xa. . .”
Lôi Lâm thở dài, trong lịch sử cũng có một số thần linh không phải bởi vì ngoại lực, mà là bởi lực lượng tín ngưỡng không ngừng giảm thiểu mà tiêu vong, đây cũng là một chuyện rất đáng thương.
“Thần linh dựa vào tín ngưỡng mà tồn tại, tuy rằng hội tụ sức mạnh chúng sinh, năng lực siêu quần, nhưng cũng phải chịu lực lượng tín ngưỡng ràng buộc, trừ phi là loại tồn tại đã hoàn toàn hòa làm một thể cùng thế giới nguyên lực, lĩnh ngộ ra thần lực siêu phàm. . .”
Lôi Lâm thở dài: “Nhưng loại tồn tại này ít nhất cũng phải là phù thủy cấp 8 đã tìm ra con con đường của chính mình, ở thế giới các thần cũng không nhất định có mấy kẻ. . .”
Thu hồi lại tâm tư, Lôi Lâm lại nhìn đến pho tượng kia.
“Nếu Bối Lỗ Tắc Ba Bố đã rơi vào trạng thái ngủ say, vậy rất nhiều chuyện cũng không cần cố kỵ cái gì. . .”
Nói một cách không khách khí thì sau khi nắm giữ phần lớn ký ức của đối phương, hiện tại Lôi Lâm quả thực chính là một vị ma quỷ đại quân chân chính, thậm chí có thể chậm rãi ăn cắp tín ngưỡng của đối phương, cuối cùng có thể cướp đi địa vị của đối phương.
Nhưng muốn làm được chuyện này cũng cần sức mạnh mạnh mẽ, phân thân hiện nay của Lôi Lâm mới chỉ là một pháp sư cấp sáu, thì càng không cần phải nói tới năng lực ban tặng tín đồ phép thuật.
Cho dù là muốn cướp thần vị, tối thiểu cũng cần có thần tính mới được!
” Quy tắc bạo thực cùng thôn phệ mặc dù không tệ, nhưng ở thế giới các thần đã bị xếp vào hàng ngũ ma quỷ, nếu như ta nắm giữ năng lực phương diện này. . .”
Lôi Lâm rất tiếc nuối lắc lắc đầu, nếu như hắn còn muốn lăn lộn ở thế giới vật chất chủ, tự nhiên không thể lấy loại thần tính này làm trụ cột, mà lần này khi chuyển sinh tới dị thế giới, hắn cũng không mang theo năng lực ở phương diện này —— hoặc là nói cho dù có mang theo, cũng chỉ có thể bị bản nguyên thế giới cọ rửa đi, không có bất kỳ tác dụng gì.
“Cuối cùng vẫn cần đi từng bước, cũng may cho dù là tín ngưỡng tan vỡ cũng cần một quá trình, tín đồ của bạo thực quân chủ sẽ không nhanh chóng tiêu tan như thế. . .”
“Đồng thời, cho dù tiêu tan, đối với ta mà nói cũng chỉ là bớt đi một thông đạo nhanh và tiện thôi, nên không cần mạo hiểm như vậy, vẫn nên dựa theo kế hoạch lúc đầu, vững vàng tốt. . .”
Trong đôi mắt Lôi Lâm có ánh sáng, trên tay đột nhiên dùng sức.
Răng rắc! răng rắc! Pho tượng ma quỷ của bạo thực quân chủ lập tức hóa thành tro tàn trong tay của hắn, tro vụn rơi trên mặt đất.
“Nhưng cho dù ta không thừa nhận cũng không được, rất nhiều thứ của ma quỷ vẫn rất hữu dụng đấy!”
Lôi Lâm đưa tay đưa vào bồn máu trên mặt bàn, rất nhanh đã lấy ra một thanh chủy thủ dính máu.
Cây chủy thủ này có độ cong duyên dáng, tổng thể không dài bao nhiêu, có vẻ phi thường nhỏ xinh, không khác nào một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ.
Mà ở chuôi nắm của chủy thủ lại có một đầu lâu ma quỷ dữ tợn, rất nhiều mắt kép giống như đồng thời bắn ra ánh sáng hung tàn, đôi cánh ma quỷ khép lại, rất nhiều hoa văn giống như mạch máu trải rộng cả cây chủy thủ như thế, đặc biệt toàn thân chủy thủ đều tỏa ra một loại huyết quang mông lung, phối hợp với huyết dịch không ngừng nhỏ xuống mũi chủy thủy, có vẻ càng thêm tà dị. . .
“Đã hoàn thành sao? Ma quỷ huyết chủy! ! !”
Trong mắt Lôi Lâm lóe len vẻ mừng rỡ, mà vào lúc này, âm thanh của chíp cũng vang lên, đưa ra số liệu cụ thể của ma quỷ huyết chủy.
” Ma quỷ huyết chủy có trọng lượng: 9182 khắc, độ dài: 9 inch, vật liệu: hài cốt Khắc Lạc Điểu, máu tươi hợp kim, oán linh gào khóc; hiệu quả: Nắm giữ sức mạnh ma quỷ, có thể rút lấy huyết nhục của mục tiêu đối địch để tăng cường năng lực của người sử dụng.
Miêu tả: Đây là một thanh chủy thủ cực kỳ tà ác, bên trên tràn ngập khí tức khiến các thần đố kỵ kiêng dè, đại diện cho tử vong và điềm chẳng lành.
Người chế tạo: Lôi Lâm Pháp Áo Lan ”
“Rất tốt đấy!” Lôi Lâm thưởng thức chủy thủ trên tay.
Trong ký ức của Bối Lỗ Tắc Ba Bố, có quá nhiều vật như vậy, trên thực tế, đối phương cũng chính là lợi dụng loại sức mạnh nhanh và dễ chiếm được này để dụ dỗ tín đồ ở thế giới vật chất chủ sa đọa.
Mà ma quỷ huyết chủy này ở ký ức của Bối Lỗ Tắc Ba Bố cũng là đồ vô cùng tốt, nếu như ban tặng tín đồ, trừ phi đối phương sử dụng mục sư hiến tế cấp 15 trở lên của thần linh đối địch, hay hoặc đồ sát một thành thị nhỏ, bằng không cũng không cần nghĩ tới.
Chương 809: Tiên Huyết đại công (1)
“Phần tinh giới chi thạch này giá quy định bán đấu giá: 200 triệu ma thạch, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn một triệu, có thể dùng tài nguyên giá trị tương đương trao đổi! Bắt đầu bán đấu giá! ! !”
Người chủ trì vung tay lên, màn ảnh trước mặt Lôi Lâm lập tức bắt đầu bùng lên.
Mà nhìn những con số liên tục tăng lên kia, khóe miệng Lôi Lâm hiện ra vẻ cười khổ.
Hắn vốn có suy đoán, bây giờ nhìn lên thì quả là thế, tinh giới chi thạch lại là một trong ba trân phẩm của hội đấu giá lần này, giá trị đã vô cùng khủng bố.
Bây giờ nhìn lại mới thấy ma thạch của hắn căn bản không đủ, nhất định phải bán tài nguyên ra.
Đồ tốt trên người hắn cũng có không ít, nếu thật sự bán ra lượng lớn, thì vẫn có tư cách tranh giá.
“1 tỉ ma thạch!” Lôi Lâm lập tức dùng thiết bị báo giá để trả giá, hy vọng có thể khiến đối phương khiếp sợ.
“Một tỷ một trăm triệu ma thạch!” Một người khác lập tức báo giá, là phòng khách quý số một, mặc dù đối phương không lần thứ hai truyền âm, nhưng hiện tại người nào không biết trong phòng khách quý kia chính là liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ: Phù thủy Thần Tinh đại nhân?
Lôi Lâm sờ sờ cằm, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm.
“Hì hì! Cam Lợi Nhĩ, chút ma thạch ấy mà ngươi còn không thấy ngại ra tay?”
Một âm thanh khác từ phòng quý khách số hai truyền ra, lập tức báo giá mới: “2 tỉ ma thạch!”
“Hả? Loại thái độ này, một phù thủy Thần Tinh khác ?”
Lôi Lâm vẫn cười khổ: “Lần này phiền phức rồi. . .”
Hắn mặc dù có tự tin đối với tài lực của chính mình, nhưng vẫn không ngông cuồng đến mức có thể so cùng phù thủy Thần Tinh .
Đồng thời, lần này hai phù thủy Thần Tinh tranh với nhau, hắn muốn còn dám nhảy vào là muốn chết sao?
Tuy rằng tinh giới chi thạch phi thường quý giá, lần này mất đi cũng đáng tiếc, nhưng so với mạng nhỏ của chính mình thì cái nào quan trọng hơn, Lôi Lâm vẫn phân rõ được.
Bởi vậy, hắn sáng suốt từ bỏ đấu giá, không theo nữa.
Đồng thời, còn có hội trao đổi tư nhân sau khi buổi đấu giá kết thúc là hi vọng.
Lôi Lâm cũng chưa hề hoàn toàn mất đi hi vọng.
Mà trong phòng khách quý số một, khi nghe thấy âm thanh này của đối phương, sắc mặt Cam Lợi Nhĩ lập tức chìm xuống dưới: “Âm thanh này, là tiện nhân Ái Ma kia tiện. . .”
Mặc dù nói là nói như vậy, nhưng trên mặt Cam Lợi Nhĩ rõ ràng hiện ra vẻ kiêng dè.
Tiên Huyết đại công Ái Ma nổi tiếng vì điên cuồng cùng hung tàn, đối phương cũng là phù thủy Thần Tinh.
Làm sao có thể sợ hắn được?
“Ba tỉ ma thạch!” Đáng tiếc hiện tại hắn thí nghiệm cánh cửa tinh giới đã tiến vào giai đoạn mấu chốt nhất, chỉ cần một thời gian nữa là có thể phát hiện ra tọa độ của ma quỷ vị diện kia, loại tài nguyên tinh giới chi thạch vốn khan hiếm này, dù là giá cao cũng phảin mua.
Bởi vậy, Cam Lợi Nhĩ vẫn nhịn đau hô lên cái giá này, trong lòng lại giống như đang chảy máu vậy.
“Ha ha. . .
Cam Lợi Nhĩ, túi tiền của lão cũng cằn cỗi như cùng thành Tội Ác vậy, ta ra 4 tỉ!”
Ái Ma đối diện hiển nhiên không biết thu được tin tức gì, bắt đầu không buông tha.
Cái giá này hiển nhiên đã vượt qua giá trị của khối tinh giới chi thạch này, khiến cho Cam Lợi Nhĩ không khỏi có chút chần chờ.
Nhưng vừa nãy Ái Ma cười nhạo, thực sự làm ông ta có chút lúng túng.
“Bốn tỷ năm triệu ma thạch!” Cam Lợi Nhĩ trực tiếp hô lên.
Đồng thời dưới đáy lòng quyết định, chỉ cần đối phương dám theo tiếp theo, hắn sẽ lập tức từ bỏ, làm cho đối phương chịu thiệt thòi.
“Ha ha. . .
Cam Lợi Nhĩ, ông cho rằng ta sẽ theo sao? Sai rồi, khối tinh giới chi thạch này cũng không phải đặc biệt đồ vật ghê gớm gì, để cho ông vậy?”
Nằm ngoài dự liệu của Cam Lợi Nhĩ chính là, Ái Ma lại đột nhiên thu tay lại, khiến ông ta vô cùng tức giận.
“Nói thật, tốn bốn tỷ năm triệu ma thạch để mua một khối tinh giới chi thạch như thế, Cam Lợi Nhĩ, sự khôn khéo của ông đi đâu rồi?” Ái Ma ở đối diện tiếp tục cười nhạo, mỗi lần lên tiếng đều giống như đang tát lên mặt Cam Lợi Nhĩ vậy.
“Tiện nhân này.
Một ngày nào đó, một ngày nào đó. . .”
Cam Lợi Nhĩ cắn răng, trong con ngươi màu bạc xuất hiện từng tơ máu.
Sóng lớn khủng bố thậm chí khiến mấy phòng khách quý khác cảm thấy bất an.
“Ái Ma, cứ chờ đó cho ta. . .” Sau khi ném lại câu nói này, Cam Lợi Nhĩ nhanh chóng đứng dậy rời đi, không ở lại chỗ này nữa.
Còn Lôi Lâm sau khi nghe đến cái tên này lại hơi kinh hãi: “Tiên Huyết đại công? Đó không phải là lão sư của Phù Nhị sao?”
Tiên Huyết đại công Ái Ma cũng là thuật sĩ cấp bốn cảnh giới Thần Tinh, là nhị trưởng lão trong Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi.
“Hóa ra là bà ta, chẳng trách lại thấy Cam Lợi Nhĩ không hợp mắt. . .”
Lôi Lâm thở ra một hơi dài: “Không ngờ vị đại nhân này cũng tới đây, đồng thời khẳng định là ngày hôm nay mới tới, nếu không thì, huyết dịch của con trai Thái Dương ngày hôm qua tuyệt đối sẽ không để cho đối phương. . .”
Từ lần trước sau khi thám hiểm Lưu Sa bí cảnh có thu hoạch lớn, mấy người Lôi Lâm bọn hắn lập tức báo cáo tình huống cụ thể cho Cát Nhĩ Bá Đặc đại công.
Đặc biệt Lôi Lâm, bởi vì có Cam Lợi Nhĩ tồn tại, bọn hắn khẳng định sẽ không có cơ hội bước vào vùng đất bị lãng quên nữa, nên dứt khoát dâng lên bản đồ cụ thể, đặc biệt suy đoán về bí cảnh trung tâm trong Lưu Sa pháo đài cổ.
Chương 810: Tiên Huyết đại công (2)
Hắn chính là muốn Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi chú ý tới Lưu Sa bí cảnh, thậm chí cướp đoạt từ trên tay Cam Lợi Nhĩ, nếu như vậy, có lẽ hắn còn có cơ hội thâm nhập thăm dò.
Một bí cảnh đương nhiên không thể khiến Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi nổi lòng tham, nhưng nếu như là một thượng cổ bí cảnh có bí cảnh trung tâm thì sao?
Đặc biệt bí cảnh này còn do thuật sĩ thượng cổ xây dựng ra, nắm giữ rất nhiều tài nguyên khan hiếm mà thuật sĩ cần?
Ngoại trừ tình báo ra, Lôi Lâm giao ra huyết mạch tinh thạch, trứng Huyết Thứu, còn có thu hoạch của La Tân, tất cả đều lọt vào mắt Cát Nhĩ Bá Đặc đại công.
Bởi vậy, sau khi trở về, Cát Nhĩ Bá Đặc lập tức mời hai vị trưởng lão khác, liên thủ tạo áp lực với Cam Lợi Nhĩ.
Nghe đồn, lần này Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi bỏ rất nhiều công sức, không chỉ mạnh mẽ đánh bại nhục nhã Cam Lợi Nhĩ một trận, thậm chí còn chiếm được một phần ở Lưu Sa bí cảnh, còn có quyền ưu tiên mua.
Chính vì thế mà quan hệ giữaCam Lợi Nhĩ cùng ba vị thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà, dĩ nhiên là không ổn rồi.
Lúc trước, ba người bọn hắn liên thủ đã suýt khiến Cam Lợi Nhĩ ngã xuống.
Cũng chính vì như thế, Cam Lợi Nhĩ mới nhớ mãi không quên ba người Lôi Lâm, thậm chí còn âm thầm phát lệnh truy nã.
Đây cũng là kẻ cầm đầu khiến Lôi Lâm không thể không ngoan ngoãn ở lại lãnh địa, một bước cũng không dám ra ngoài, khổ sở chịu đựng cả một thế kỷ.
Sau khi biết rõ cao tầng trong tổ chức cũng ở nơi này, Lôi Lâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn có thể tham dự buổi đấu giá ngày mai, còn cả hội giao dịch tư nhân sau đó.
Nếu không thì hắn đã có dự định sẽ từ bỏ hội trao đổi tư nhân.
Phù thủy Thần Tinh có năng lực tra xét quá mức khủng bố, nếu như Cam Lợi Nhĩ vẫn ở nơi này, hắn không chắc có thể vĩnh viễn ẩn giấu được đối phương.
Chỉ cần bị Cam Lợi Nhĩ phát hiện, chắc hắn đối với phương cũng sẽ không để ý việc tiện tay ép chết hắn như một con kiến nhỏ đâu.
Chẳng qua, cho dù biết Ái Ma ở đây, Lôi Lâm cũng không có dự định đi tới nhận thân.
Nếu như Cát Nhĩ Bá Đặc đại công ở đây, hắn đương nhiên sẽ tới gặp, thậm chí xin nhờ đối phương giúp hắn thu thập tinh giới chi thạch.
Nhưng Ái Ma thì vẫn nên thôi đi.
Đối phương tuy rằng cũng là trưởng lão cuar5 Vòng Tròn Rắn Ngậm Đuôi, nhưng rõ ràng là không cùng phe phái với hắn, đi tới cũng chỉ lúng túng mà thôi.
Nghĩ đến Ái Ma, Lôi Lâm lại nhớ đến Phù Nhị.
Vị nữ thuật sĩ kia cũng phi thường may mắn, thông qua giao dịch với Lôi Lâm thu được huyết mạch tinh thạch, thành công cứu vãn gia tộc của chính mình, sau đó nghe đồn vẫn luôn bế quan nghiên cứu, có vẻ là muốn đột phá bình cảnh thăng cấp.
Thuật sĩ Khoa Mạc Âm cự xà một khi lên cấp Thần Tinh, cũng sẽ thu được hiệu quả huyết mạch thuần hóa, biện pháp này tự nhiên khó khăn hơn so với tìm tìm một thuật sĩ thuần huyết ở rể, nhưng dù gì cũng coi như là một hy vọng.
Nói ra thì Phù Nhị trong số các nữ thuật sĩ cũng coi như giữ mình trong sạch, đáng tiếc tính cách quá cứng rắn.
Lôi Lâm sờ sờ cằm, dựa cào lời đồn thì sở dĩ cô nàng này bế quan, dường như còn vì hắn đột phá hoá lỏng đã kích cô nàng.
Có nguyên nhân này, Lôi Lâm lại càng không dám xuất hiện trước mặt Ái Ma, nếu không chẳng may đối phương dựa vào chính mình là phù thủy Thần Tinh mà ép hắn ở rể gì đó, vậy chẳng phải là hắn tự gây phiền phức sao?
Đương nhiên, nếu như hắn bị Cam Lợi Nhĩ phát hiện thân phận trước, vậy cũng chẳng them quam tâm ba bảy hai mươi mốt gì, khẳng định là phải khiến Ái Ma chú ý và cầu cứu, cho dù đến lúc đó phải trả giá là ở rể để đánh đổi, hắn cũng chấp nhận.
Sinh mệnh chỉ có một, một khi mất đi chính là không còn gì cả.
Đứng trước những lựa chọn quan trọng này, trinh tiết của Lôi Lâm sẽ hạ thấp.
Bởi vì có những kiêng kỵ này, Lôi Lâm hành động càng ngày càng khiêm tốn, kỹ thuật áp súc lực lượng tinh thần và nghĩ hình thuật cũng được toàn lực vận chuyển, bảo đảm khí tức của chính mình không bị hai vị phù thủy này phát hiện.
May là buổi tối hôm đó, một số phù thủy cao cấp như Lôi Lâm lại cảm nhận được ngoài thành Lam Sơn truyền tới gợn sóng mạnh mẽ.
Cho dù cách nhau rất xa, sức chấn động kia vẫn cứ khủng bố đến mức khiến Lôi Lâm có chút nghẹt thở.
Mà một số phù thủy cấp thấp lại không cảm giác được.
Chỉ có phug thủy càng gần cảnh giới Thần Tinh mới rõ ràng cảnh giới này khủng bố thế nào.
Sau khi, Lôi Lâm thu được tin tức liệp ma giả Cam Lợi Nhĩ và Huyết Tinh đại công Ái Ma đã rời đi thành Lam Sơn, khiến hắn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhân tố không thể khống chế này vẫn nên càng ít càng tốt.
Những phù thủy khác và Lôi Lâm cũng có cái nhìn tương tự, trong hoàn cảnh luôn luôn có phù thủyThần Tinh, bọn họ căn bản không thể thoả thích tùy ý dùng ma thạch để mua vật mà mình muốn.
Lỡ may có một vật nào đó của mình bị đối phương để ý? Đến lúc đó làm sao bây giờ?
Bởi vậy, không khí đấu giá bầu hai ngày nay vẫn có chút ngột ngạt, khó chịu nhất là Áo Khắc gia tộc, bởi Cam Lợi Nhĩ không tuân quy củ xuất hiện , khiến cho thu nhập của bọn hắn giảm mạnh.
Giống như nhiệt tình và áp lực đang bị đè ép đột nhiên bộc phát, đấu giá ngày thứ ba ồn ào vượt xa khỏi dự liệu của Lôi Lâm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Trong-Sinh-Tro-Thanh-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)
