Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 161 : Phòng đấu giá Dữ Lan Sắt (2) (c801-c805)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Phòng đấu giá Dữ Lan Sắt (2)
“Tự giới thiệu mình một chút, ta tên là Sắt Lan- Sắt Lan Áo Khắc! Chủ sự phòng đấu giá Lam Sơn, đơn hàng lần này của tiên sinh sẽ do ta toàn quyền phụ trách tiếp đón!”
Vị mỹ phụ tên là Sắt Lan này giống một quả đào chín kỹ, trên người không ngừng phát tán ra mùi vị mê người, mà dòng họ của đối phương càng khiến Lôi Lâm nhíu nhíu mày.
Không chỉ có như vậy, mặc dù đối phương cũng dùng bí pháp nào đó che lấp khí tức tự thân, nhưng thông qua chíp đo lường, vị phụ nhân này cũng là một vị phù thủy cường đại đạt đến cấp ba!
Răng rắc! Nặc Tháp chào một cái, cung kính rời khỏi gian phòng, trước khi đi còn đóng cửa lại, ông ta giống như chỉ là người canh cửa mà thôi.
“Vị đại nhân này, không biết nên xưng hô như thế nào?”
Sắt Lan nhìn Lôi Lâm che mặt lại, đặc biệt khí tức thâm tàng bất lộ trên người đối phương, trên mặt lộ ra vẻ tò mò.
“Gọi ta là Huyết Thủ đi!” Lôi Lâm không chút khách khí lấy ra danh hiệu trước đây của chính mình.
“Ha ha. . .
Tốt, vị Huyết Thủ đại nhân này chuẩn bị bán ra những loại thuốc này như thế nào!”
Thân hình Sắt Lan như rắn nước, khẽ phất ống tay áo, lười biếng ngồi xuống trước mặt Lôi Lâm, nhất cử nhất động dường như đều tự nhiên mà thành, mang theo vẻ lễ phép, nhưng càng câu lên tà hỏa trong người nam nhân.
“Người phụ nữ này chính là yêu tinh, có thể so sánh cùng Hi Lâm ở Ám Cực Vực!”
Ở trong lòng Lôi Lâm thầm thở dài, âm thanh lại không có một tia gợn sóng: “Nói một chút về dự định của các vị đi!”
Sắt Lan hơi nhướng mày, rồi rất nhanh giãn ra: “Nếu như tiên sinh muốn nghe, vậy Sắt Lan sẽ nói một chút về quy tắc buổi đấu giá của chúng ta, khách mời bình thường, ở chỗ chúng ta có hai cách bán đấu giá!”
“Thứ nhất!” Sắt Lan duỗi ra một ngón tay trắng nõn như ngọc, “Những loại thuốc này cũng có thể bán đấu giá trên hội đấu giá, mặc kệ giá cuối cùng cách bao nhiêu, phòng đấu giá Lam Sơn chúng ta đều muốn lấy một thành giá cả làm phí! Đương nhiên, nếu như cuối cùng bán đấu giá thất bại, ngài cũng nhất định phải chi trả cho chúng ta phí dụng bảo quản!”
“Thứ hai, chính là phòng đấu giá chúng ta trực tiếp mua lại số thuốc này từ trên tay ngài, còn giá cả có thể theo giá thị trường! Sau đó chúng ta sử dụng thế nào thì không có quan hệ gì với ngài, nếu như ngài cần gấp ma thạch thì có thể chọn dùng cách này!”
Lôi Lâm gật gật đầu, cachs thứ hai này rõ ràng chính là chuẩn bị cho những phù thủy muốn tích góp lượng lớn tài chính, rồi tranh cướp một số vật phẩm trên hội đấu giá.
Chỉ là thu mua bình thường thì giá cả nhất định sẽ thấp hơn so với giá thị trường một ít, đối phương chịu chấp nhận giá thu mua, e là không chỉ vì những loại thuốc này quý giá hiếm thấy, mà còn vì là cảm thấy hứng thú đối với thân phận dược tề tông sư của hắn.
“Ta đương nhiên hy vọng có thể mau chóng bán đi, tốt nhất là có đầy đủ ma thạch để sử dụng trên hội đấu giá! Các vị đã có thành ý như vậy, ta đương nhiên lựa chọn cách thứ hai!”
Lôi Lâm nói, tuy rằng bấn đấu giá ra có thể chiếm được lợi ích càng cao hơn, nhưng nhất định phải đợi đến khi buổi đấu giá kết thúc mới có thể lấy được tiền về tay, Lôi Lâm cũng không muốn như vậy.
“Vậy thì quá tốt rồi! Thu mua nhiều thuốc cao cấp như vậy, công trạng của ta cũng rất lớn đây, Sắt Lan cảm ơn các hạ. . .”
Sắt Lan cười khanh khách, cố gắng làm như không thấy đống thuốc quý giá như núi nhỏ trước mặt.
” Tổng giá trị những loại thuốc này, ta đoán tầm 98 triệu ma thạch! Các hạ có dị nghị sao?”
Lời kế tiếp của Sắt Lan lại khiến Lôi Lâm hơi kinh hãi.
Chẳng qua hắn cũng lập tức thoải mái, trên địa bàn của đối phương, những ống thuốc này lại chất đống ở trên bàn lâu như vậy, dựa vào kỹ thuật dò xét định giá cũng không phải việc khó gì.
Chẳng trách sau khi đối phương đi vào lại không cần nhìn đến mặt bàn, hóa ra nguyên nhân là ở đây.
“Giá cả rất tốt!” Lôi Lâm gật gật đầu.
Hắn đương nhiên có định giá về vật phẩm của mình, cái giá này hiển nhiên là dựa theo giá thị trường, thậm chí còn cao hơn một chút.
“Bình thường khi khách mời có giao dịch vượt qua 50 triệu ma thạch trở lên ở phòng đấu giá Lam Sơn chúng ta, đều sẽ tự động trở thành quý khách, có rất nhiều tiện lợi. . .
Nhưng các hạ như vậy, lần làm ăn đầu tiên đã đột phá cấp bậc quý khách, cũng thật là hiếm thấy!”
Sắt Lan cười cợt, đôi mắt màu xanh lam toả ra ánh sáng mê người, giống như muốn xuyên qua khăn che mặt, nhìn thấy diện mục chân thật của Lôi Lâm.
Cô ta vỗ tay một cái.
Cửa phòng lập tức mở ra, một hầu gái nâng khay đi vào.
Trên khay màu đỏ là một tấm thẻ màu vàng óng, còn có một túi da màu đen.
“Đây là tiền hàng và chứng minh thân phận khách quý! Mời ngài kiểm tra thu!” Khi nói tới chính sự, Sắt Lan lại khôi phục vẻ đứng đắn kia.
Lôi Lâm không chút khách khí tiến lên kiểm tra, đặc biệt độ tinh khiết và phân lượng của ma thạch kết tinh đều dùng chíp không ngừng quét hình, xác nhận không có sai sót mới gật gật đầu.
“Trên thực tế, ta còn có hai chuyện muốn phiền phức các vị!”
Sau khi giao hàng xong xuôi, Lôi Lâm cũng không lập tức rời đi, mà Sắt Lan cũng cười híp mắt bồi tiếp, không có dáng vẻ thiếu kiên nhẫn.
Hai người quanh co lòng vòng hàn huyên nửa ngày, Lôi Lâm mới nói tới chính sự.
Chương 802: Bắt đầu đấu giá (1)
“Không biết các hạ muốn hỏi chuyện gì?” Sắt Lan cười híp mắt hỏi.
Một dược tề tông sư phi thường quý trọng, cho dù là Phòng đấu giá Lam Sơn cũng muốn cố gắng lôi kéo.
Mà chỉ cần đối phương có nhu cầu thì dễ làm! Ở miền trung đại lục, chuyện mà phù thủy Thần Tinh đều không làm nổi đã rất ít rồi.
“Ta hôm nay tới buổi đấu giá Lam Sơn là muốn thu mua một loại tài liệu quý giá, trước đó ta có thu được tình báo, vật kia có bán ra ở đây. . .”
Lôi Lâm chậm rãi nói.
“Khách mời là muốn hỏi tin tức người bán rồi sớm đi giao dịch sao?” Trên mặt Sắt Lan lộ ra vẻ ngại ngùng: “Không biết là vật gì, nếu như là vài món đặc biệt quý trọng, phòng đấu giá Lam Sơn chúng ta cũng không thể làm chủ!”
Lôi Lâm cười cợt, truyền âm đến trong tai Sắt Lan.
“Lại là. . .” Con ngươi Sắt Lan hơi co rụt lại, lập tức nở nụ cười khổ.
“Vật này quá mức hiếm thấy, chính là tổ phụ đại nhân của ta đều sẽ không xuất thủ, không dối gạt vị khách nhân này, trước đó đã từng có mấy người tìm ta để tìm hiểu tin tức, nhưng phòng đấu giá chúng ta không tiết lộ ra ngoài, bởi vì mấy vị đại nhân cao tầng cũng đã chú ý tới vật đấu giá này. . .”
“Thế sao. . .” Lôi Lâm có chút thất vọng, xem ra, tinh giới chi thạch quả nhiên phi thường quý giá, chỉ là xuất hiện ở đây đã lập tức gây nên chú ý.
Ngay cả Sắt Lan cũng phải gọi là đại nhân, ngoại trừ phù thủy Thần ra cũng sẽ không có ai khác.
Cùng lúc đó, ánh mắt Sắt Lan nhìn Lôi Lâm cũng mang theo vẻ kinh dị.
Nghiên cứu và thí nghiệm cánh cửa tinh giới chỉ có phù thủy Thần Tinh mới có thể chủ trì tiến hành, cho dù là một số nghiên cứu giai đoạn đầu cũng có điều kiện phi thường hà khắc, tháp phù thủy cao cấp cùng thực lực hoá lỏng, chính là điểm mấu chốt cơ bản nhất !
Như thế xem ra, thực lực của vị khách nhân này phi thường hùng hậu.
“Trước tiên không nói chuyện này.
Còn có một chuyện khác, chính là có liên quan buổi đến hội trao đổi sau khi đấu giá kết thúc, cần có điều kiện gì mới có thể tham gia?”
Vốn dĩ việc trước cũng chỉ thuận miệng hỏi, không chiếm được câu trả lời chắc chắn cũng hợp tình hợp lý.
Lôi Lâm nhanh chóng lần nữa đặt câu hỏi.
“Hóa ra là vấn đề này!”
Sắt Lan nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Vấn đề này còn nằm trong quyền hạn của cô ta, nếu không, một quý khách có hai yêu cầu đều không thỏa mãn được, vậy thì thật sự sẽ đắc tội với người khác.
” Hội trao đổi cá nhân sẽ tiến hành trong vòng ba ngày sau khi hội đấu giá kết thúc, địa điểm cụ thể sẽ do chúng ta thông báo, mà yêu cầu để tham gia thì tiên sinh đã là quý khách của phòng đấu giá Lam Sơn chúng ta.
Hoàn toàn phù hợp, đến lúc đó ta sẽ phái người thông báo cho ngài. . .”
“Rất tốt!” Lôi Lâm lưu lại phương thức liên lạc rồi không để ý đối phương ân cần giữ lại, còn có lời mời ám muội, đứng dậy rời đi phòng đấu giá.
Cho dù bị cự tuyệt, Sắt Lan cũng không hề tức giận, vẫn mỉm cười mãi đến khi Lôi Lâm rời đi, mới trở về phòng đấu giá.
“Thế nào? Xác định thân phận của hắn sao?”
Trong phòng làm việc của cô ta, một người đàn ông trung niên có mái tóc vàng, cầm một cây gậy lạnh nhạt hỏi.
Dường như biết rất rõ mọi hành động của Lôi Lâm.
“Không có, đối phương rất cẩn thận!” Sắt Lan nở nụ cười khổ.
“Ta xem tư liệu về các dược tề tông sư ở gần đây, cũng không có điều kiện phù hợp! Có phải là dược tề tông sư từ nơi khác không?”
Tuy rằng buổi đấu giá Lam Sơn có tiếng tăm rất lớn, nhưng cũng chỉ đối với phù thủy dưới cấp Thần Tinh, phạm vi cũng là chỉ là phù thủy ở khu vực này.
“Hay là một vị tông sư du đãng, vậy thì càng thêm đáng giá lôi kéo, dù sao, chúng ta đang mưu đồ chuyện kia, cũng có thể để đối phương tham dự vào, hắn không phải vừa vặn phù hợp với yêu cầu của tổ phụ đại nhân sao. . .”
Ngữ khí của người đàn ông trung niên rất nhạt, nhưng sau khi nghe lời nói của hắn, ánh mắt Sắt Lan lại sáng lên: “Anh muốn nói. . .”
Trong sự chờ mong của rất nhiều người. cũng có thể nói là trong vô số âm mưu, thời gian dần trôi qua.
Rốt cục đã đến ngày buổi đấu giá bắt đầu.
Đây cũng là ngày lễ của Thành Lam Sơn, cư dân giăng đèn kết hoa khắp nơi, cảnh tượng phi thường phồn vinh.
Một số trao đổi tư nhân và giao lưu đã sớm tiến hành trong vòng phù thủy rồi.
Mà Áo Khắc gia tộc cũng đã phái ra đoàn phù thủy tinh nhuệ nhất để trấn áp, mới miễn cưỡng duy trì cục diện hòa bình.
“Nói ra thì đây cũng là thịnh hội của những phù thủy dưới cấp Thần Tinh ở khu vực này đi!”
Lôi Lâm hòa vào trong dòng người, đi tới phòng đấu giá, thỉnh thoảng còn nhìn quét vài lần chung quanh.
Chíp không ngừng bắn ra nhắc nhở.
Và dòng người như Lôi Lâm đi tới phòng đấu giá tự nhiên là do đông đảo phù thủy tạo thành, phù thủy cấp 1, cấp hai phi thường thông thường, cấp ba cũng có rất nhiều, thậm chí còn có mấy vị mà ngay cả Lôi Lâm đều không thấy rõ sâu cạn.
Đa số những phù thủy này đều giống Lôi Lâm, ngụy trang chính mình, bên ngoài còn dùng đấu bồng dày đặc hoặc là mũ trùm để che mặt, dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí.
“Dù là phù thủy bị thế lực lớn truy nã, đến đây cũng sẽ tạm thời từ bỏ cừu hận, đây cũng là quy củ mà trước đó được định ra!”
Lôi Lâm cười cợt, con mắt không chút lại dấu vết đảo qua mấy nhân vật nguy hiểm bị chíp đánh dấu ra, đè mũ trùm trên đầu xuống.
Lúc này, phòng đấu giá Lam Sơn ở trung tâm thành phố mở ra bốn cửa, rất nhiều tiểu thư tiếp khách và phù thủy đều đứng dậy, ăn mặc lễ phục tỏa ra ánh sáng lung linh long trọng nhất, đang hoan nghênh những phù thủy đến từ bốn phương tám hướng này.
Chương 803: Bắt đầu đấu giá (2)
Mấy cửa lớn bình thường sớm đã bị phù thủy chen chật ních, phù thủy còn lại không thể không xếp hàng.
Về phần tại sao bọn hắn nghe lời như thế? Hai hàng phù thủy đứng bên cạnh tiếp khách chính là nguyên nhân lớn nhất.
Những phù thủy này đều là đoàn phù thủy tinh nhuệ của Áo Khắc gia tộc, mỗi một vị đều tinh thông vu thuật chiến đấu, hơn nữa còn nắm giữ một loại kỹ xảo chiến đấu nào đó, dù là cấp ba phù thủy hóa tinh, một khi đối đầu với bọn hắn, nếu như số lượng quá đông cũng rất khó trừng trị đến, nói không chừng còn có thể bị nhốt lại.
Khác với con đường phổ thông chính là một con đường được canh gác càng thêm nghiêm mật giành cho quý khách lại là phi thường thông suốt, tình cờ có mấy phù thủy từ nơi này tiến vào, lập tức sẽ thu được ánh mắt kính sợ.
Quý khách của phòng đấu giá Lam Sơn, không chỉ đại biểu cho một loại thân phận, mà còn là địa vị!
Có thể lấy ra 50 triệu ma thạch giao dịch, đương nhiên không chỉ đơn giản là có tiền, nơi này là thế giới phù thủy, nếu như không có đủ thực lực, nhiều của cải hơn nữa cũng sẽ bị người cướp đoạt!
Bởi vậy, nắm giữ thân phận quý khách, thường thường đại diện cho một loại thực lực.
Lôi Lâm đương nhiên sẽ không chọn xếp hàng chờ chỗ ngồi như những phù thủy cấp thấp kia, bởi vậy cũng đi qua một bên, đi tới con đường giành cho quý khách.
Mà chờ hắn tách khỏi dòng người mới có chút ngạc nhiên mà phát hiện, còn có một nhóm người có dự định tương tự với hắn, đồng thời hắn còn biết đối phương.
“Thực sự xin lỗi , dựa theo quy định, một tấm thẻ khách quý chỉ có thể để hai vị phù thủy tiến vào!”
Sắt Lan cúi người thật sâu xuống biểu thị áy náy, nhưng thiếu phụ ở trước mặt cô ta hiển nhiên có chút không muốn từ bỏ.
“Dựa vào cái gì, chúng ta là Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc. . .” Khiết Tây Lạp có chút đỏ mặt, mà Nữu Ân lại kéo cô ta sang một bên, trên mặt còn mang theo nụ cười khổ.
Còn thủ vệ hai bên vẫn giữ vẻ nghiêm túc, không hề bị cái tên Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc doạ sợ.
Đối phương chỉ là một gia tộc nhỏ, ngay cả phù thủy Thần Tinh đều không có, nếu như cứ thế chịu thua, vậy toàn bộ Áo Khắc gia tộc đều sẽ trở thành chuyện cười!
Nữu Ân hiển nhiên cũng biết điểm này, không ngừng nói nhỏ với Khiết Tây Lạp.
Mà bên cạnh bọn họ còn có hai gã phù thủy khác, đều là cấp ba trở lên, đặc biệt người cầm đầu kia, mơ hồ sắp đột phá lực lượng tinh thần hoá lỏng đỉnh cao, đạt đến cảnh giới hóa tinh.
“Ông lão kia?”
Lôi Lâm nhìn vị phù thủy cầm đầu kia, ông lão này có gương mặt rất gầy gò, trên tai còn đeo bông tai bằng ru-bi, dường như có ý nghĩa đặc biệt nào đó.
“Ông ta hẳn là tộc trưởng của Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc, nghe đồn là phù thủy hoá lỏng đỉnh cao!”
Lôi Lâm hờ hững đi tới, trên tay hắn đã lấy mạng Thác Lan- Một vị lợi dụng bí pháp để đột phá hóa tinh, đương nhiên sẽ không để đối phương vào trong mắt.
“Khiết Tây Lạp, không phải em không muốn tham gia buổi đấu giá này sao?”
Nữu Ân bất đắc dĩ khuyên nhủ, người vợ này của hắn lúc đầu đã nói chỉ là tới đây vui đùa một chút, cũng không tham gia buổi đấu giá, nhưng ngày hôm nay không biết lại lên cơn điên gì, nhất định phải đồng thời đến đây.
Mà gia tộc của bọn họ còn có một vị trưởng bối đã đạt đến cấp ba, lần này cũng đi cùng bọn hắn lại đây, sớm đã chiếm đủ ghế.
Đặc biệt đường nối giành cho quý khách, số lượng sớm đã có hạn chế, đối phương cũng không thể giành ngoại lệ cho bọn họ, dù sao Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc chỉ là một gia tộc nhỏ, loại thế lực lớn này làm sao có thể nể mặt mũi?
Không thể không nói, sau khi kết hôn, Nữu Ân đúng là đã thành thục hơn rất nhiều.
“Không đâu, ta muốn vào xem xem, Phàm Tư gia gia, ngài đáp ứng ta đi?” Khiết Tây Lạp lôi kéo cánh tay lão phù thủy, bắt đầu làm nũng.
Phàm Tư bị cô ta dây dưa không có cách nào, chỉ có thể cười khổ nhìn Sắt Lan: “Cô xem. . .”
“Rất xin lỗi! Phàm Tư tiên sinh! Tuy rằng ta là bạn cũ với ông, nhưng quy định chính là quy định, nếu như vị nữ sĩ này thật sự rất muốn đi vào, có thể đi đường nối phổ thông bên kia!”
Trên mặt Sắt Lan mang theo nụ cười công thức hóa, tuy rằng ngữ khí phi thường chân thành, nhưng luôn có vẻ dối trá ứng phó cho qua chuyện.
Chỉ là một gia tộc nhỏ mà thôi, còn chưa tới mức khiến cô ta nhọc lòng.
“Không! Ta không đi nơi đó!” Giằng co ở nơi này đã khiến rất nhiều phù thủy chú ý tới, Khiết Tây Lạp nói cái gì cũng sẽ không đồng ý, thực sự là quá mất mặt.
“Phiền phức quá, còn có những quý khách khác lại đây!”
Vào lúc này, ánh mắt Sắt Lan sáng lên, bước nhanh đi tới nghênh tiếp: “Huyết Thủ đại nhân, thực sự là đã lâu không gặp!”
So với nụ cười ứng phó vừa nãy, lần này nụ cười của Sắt Lan nhiệt tình hơn nhiều.
Loại thái độ này, không nói Khiết Tây Lạp, ngay cả Nữu Ân đều nhìn mà hơi buồn bực.
“Xảy ra chuyện gì?” Lôi Lâm biết rõ còn hỏi một câu.
“Ồ! Không có gì, tiêu chuẩn cho vị khách nhân phía trước này đã đầy, nhưng vị tiểu thư này nhất định phải đi vào!” Sắt Lan hời hợt giải thích.
“Vậy chỉ dùng tiêu chuẩn của ta đi, dù sao ta cũng không dẫn theo người!”
Lôi Lâm lắc đầu nói.
Chương 804: Giám thị cùng bọ rùa
“Nếu như là ý của Huyết Thủ các hạ thì đương nhiên có thể!”
Đây là việc nhỏ, đồng thời cũng phù hợp quy định, hơn nữa Sắt Lan còn muốn thử lôi kéo Lôi Lâm, tự nhiên sẽ cho chút thể diện này.
Trên thực tế, cho dù lần này tiêu chuẩn của Lôi Lâm đã đầy, nhưng muốn dẫn thêm người nữa, Sắt Lan cũng sẽ đồng ý.
Dù sao, ở trong mắt của nàng, một vị dược tề tông sư có giá trị hơn phù thủy chỉ có thực lực hoá lỏng của Nặc Nặc Lệ Pháp gia tộc kia quá nhiều.
“Đúng không, vậy thì đa tạ các hạ!”
Nữu Ân nhanh chóng lộ ra nét mừng, hắn đương nhiên không nhận ra Lôi Lâm đã hoá trang qua, lôi kéo Khiết Tây Lạp hành lễ.
“Đa tạ. . .” Trên mặt Khiết Tây Lạp còn có chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn phải oan ức khom người.
“Ừm!” Lôi Lâm rụt rè gật gật đầu, muốn đi vào phòng đấu giá.
“Chờ đã! Vị bằng hữu này, ta là Phàm Tư Nặc Nặc Lệ Pháp! Chuyện lần này thực sự là đa tạ ngài!”
Ông lão tên là Phàm Tư vẫn đứng ở một bên, đợi Lôi Lâm đi tới mới sóng vai cùng hắn đi vào phòng đấu giá, thảm màu đỏ tím dưới chân hai người không ngừng lan tràn.
“Không có gì, chỉ thuận tay trợ giúp mà thôi!” Lôi Lâm trả lời rất khách khí, nhưng trên mặt dưới mũ trùm lại không biết có vẻ mặt gì.
Hắn đưa tay ra, sờ sờ một đồng tiền xu hình tròn trong ngực.
“Cảm ứng càng ngày càng mãnh liệt, chỉ sợ thứ ta cần đang ở trên thân đối phương, hắc hắc. . .
Khiết Tây Lạp, cô có thể đưa một món lễ lớn cho ta đây!”
Lôi Lâm liếc Khiết Tây Lạp đang cúi đầu bước đi một chút, trên mặt cô ả này vẫn còn nóng bỏng.
Một màn xảy ra ngoài phòng đấu giá triệt để lột đi áo khoác hư vinh của cô ả, khiến cho ả biết mình thấp kém cùng bất lực như vậy.
Thậm chí, ngay cả Lôi Lâm giúp ả một tay cũng không có được chút hảo cảm nào.
Đương nhiên, cô ả cũng không nhận ra Lôi Lâm, mà ở trong lòng của cô ả còn đang chửi bới cùng oán giận: ” Lôi Lâm chết tiệt.
Nếu không phải hắn, sao ta phải tới nơi này.
Còn chịu khuất nhục như vậy. . .
Cứ chờ đi, đêm nay đừng để ta gặp phải, nếu không. . .”
Vẻ dữ tợn chợt lóe lên dưới đáy mắt Khiết Tây Lạp, lại rất nhanh bị che lấp xuống, bởi cô ả nửa cúi đầu, nên biểu hiện này không bị bất kỳ người nào phát hiện.
Đúng, sở dĩ ả đi tới nơi này, chủ yếu là vì Lôi Lâm.
Từ khi sau khi nhìn thấy Lôi Lâm ở thành Lam Sơn.
Khiết Tây Lạp giờ nào khắc nào cũng đang nghĩ cách trả thù đối phương.
Mà căn cứ vào lời vị trưởng bối lần trước cùng bọn hắn nhìn thấy Lôi Lâm kể rõ, lúc đó Lôi Lâm chỉ vừa bước vào cấp ba, ngay cả hoá khí đều không đạt đến.
Chỉ cần tìm ra hắn, tổ phụ đại nhân đã đạt đến hoá lỏng đỉnh cao nhất định có thể giúp bọn hắn báo thù!
Nhưng khiến Khiết Tây Lạp thất vọng chính là, dù ả tìm kiếm thế nào trong thành Lam Sơn, thậm chí mấy lần đi tới cửa hàng lần trước Lôi Lâm gặp bọn hắn để ngồi rình, đều không phát hiện được tung tích của Lôi Lâm.
Vào lúc này Lôi Lâm đã sớm hóa thân thành Huyết Thủ, dù là mặt đối mặt ở trên đường gặp phải, khẳng định Khiết Tây Lạp cũng không nhận ra.
Sau khi tìm khắp không có kết quả.
Khiết Tây Lạp chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ dự định tìm kiếm, ngược lại nghĩ đến những chủ ý khác.
Đó là đại hội đấu giá lần này!
Cô ả vững tin chắc chắn Lôi Lâm đã tới nơi này là cũng bị đại hội đấu giá hấp dẫn, bởi vậy, dù tạm thời không tìm được đối phương, cuối cùng cũng nhất định sẽ tìm thấy hắn trong hội trường!
Chính vì như thế, lần này Khiết Tây Lạp vốn chỉ đi ra ngoài để giải sầu, không hề có một chút hứng thú đối với buổi bán đấu giá mới quấn quít lấy Nữu Ân, bắt hắn mang ả tới.
Chỉ là dường như cô ả quên một điểm, không nói lần này đông đảo phù thủy tham dự đại hội, cô ả căn bản không thể tìm toàn bộ một lần, mà một vấn đề khác cũng rất khó giải quyết: Chỉ cần là chính thức phù thủy, đều có năng lực có thể thay đổi vẻ ngoài! Một khi Lôi Lâm cũng dịch dung, cho dù cô ả đi quanh toàn trường một lần, cũng không thể tìm được đối phương.
Có lẽ Khiết Tây Lạp cũng nghĩ đến điểm ấy.
Chỉ là lửa giận thù hận đã khiến cô ả mất đi năng lực suy tư.
Mà vào lúc này, Lôi Lâm cùng Phàm Tư đi tới một ngã rẽ.
“Ha ha, trò chuyện cùng Huyết Thủ các hạ thật vui vẻ, ta muốn tới gian phòng của ta rồi, chúng ta có thể lưu lại bí pháp dấu ấn của nhau, hẹn lần sau lại tâm sự. . .”
Phàm Tư rất muốn lôi kéo Lôi Lâm, dù sao, đối phương có địa vị khá cao đối với phòng đấu giá Lam Sơn này.
Nhân vật như thế, quen thêm mấy người, mới có lợi với gia tộc của bọn hắn.
“Đương nhiên!”
Dưới mũ trùm truyền ra tiếng cười sau khi trải qua chíp biến âm, đồng thời, một bí pháp dấu ấn cũng bay ra.
Sau khi tạm biệt đối phương, Lôi Lâm mới để hầu gái hướng dẫn, đi tới phòng của mình.
Trong phòng trang trí rất xa hoa, nhưng diện tích hơi nhỏ, nhiều nhất chỉ có thể đặt song song ba cái ghế, bằng không sẽ có vẻ chật chội.
“Chẳng trách đối phương chỉ cho mang hai người tiến vào, e là hiện tại Khiết Tây Lạp nhất định phải đứng ở một bên, nha, không, có lẽ Nữu Ân đứng ở một bên, mà Khiết Tây Lạp ngồi ở vị trí của hắn. . .”
Lôi Lâm thoáng suy nghĩ.
Đồng thời, hắn cũng đang quan sát toàn bộ phòng riêng.
Trong cả phòng này, hấp dẫn người ta nhất chính là màn ảnh ở ngay chính giữa, rất nhiều vật đấu giá đều sẽ hiện lên ở mặt trên.
Mà Lôi Lâm cũng chỉ thử điều khiển thiết bị báo giá và máy thông tin một chút là lập tức thông thạo.
Mà hiệu quả cách âm trong phòng riêng vô cùng tốt, đợi sau khi hầu gái đi ra ngoài, trong phòng lập tức yên tĩnh lại.
“Luôn cảm thấy có chút không đúng! Chíp, quét hình!”
Lôi Lâm dựa vào ghế, một tay nâng cằm, giống như là vì tẻ nhạt mà tranh thủ minh tưởng hoặc là trầm tư, dưới đáy mắt lại có một tsáng màu lam yếu ớt chợt lóe lên.
” Bắt đầu quét hình, không phát hiện điểm khác thường!”
Mấy giây sau, chíp truyền đến kết luận , khiến Lôi Lâm hơi kinh ngạc.
“Hả? ! Không đúng, thân là chủ nhân buổi đấu giá, làm sao có khả năng không lắp đặt vu trận cơ bản thu thập tình báo? Lần thứ hai quét hình, khởi động hoạt động ba tầng kết hợp, điều động kính hiển vi nguyên tử!”
Lôi Lâm lập tức nghĩ đến vấn đề.
Đối với những phù thủy như bọn hắn, sao phòng đấu giá có thể yên tâm? Cho dù ở bề ngoài nói phải bảo vệ bí mật, nhưng việc giám thị vẫn là cần thiết.
Có lẽ có phù thủy Thần Tinh có thể không gặp đãi ngộ này, nhưng Lôi Lâm hiển nhiên không có tư cách này.
“Keng! Thu được trao quyền! Điều động kính hiển vi nguyên tử, quét hình bắt đầu theo chiều sâu!” Chíp lập tức bắt đầu lần thứ hai quét hình.
Mà lần này, không tới ba giâ đã có phát hiện.
“Keng! Phát hiện dấu vết vi sinh vật, đang so sánh trong kho tài liệu, không có hình vẽ tương tự!”
Chíp trung thực phản hồi, đồng thời truyền một hình ảnh đến trong đầu Lôi Lâm.
Hình ảnh hiển nhiên là hình vẽ sau khi kính hiển vi phóng to, nhìn tương tự kết cấu tế bào, từng sinh vật bé nhỏ giống bọ rùa, đang thông qua khe hở dò xét chung quanh, rất nhiều bọ rùa thậm chí tạo thành một phù hiệu vu thuật.
“Đây là. . .” Con ngươi Lôi Lâm hơi co lại: “Mạn Lạp Nhĩ- phù văn nghe trộm! Còn loại sinh vật này là i gì? Lại nhất định phải dùng kính hiển vi cấp độ nguyên tử mới có thể quan sát được. . .”
Hắn có chút rung mình mệnh lệnh chíp quét hình bản thân, đợi đến khi xác nhận những con bọ rùa này chỉ là tồn tại trên mặt đất trong phòng, không có bất kỳ con nào nhiễm đến trên người hắn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Loại sinh vật này tuy rằng không biết còn có tác dụng gì khác, nhưng chỉ là loại năng lực có thể tạo thành phù văn để nhòm ngó này đã phi thường khó chơi và đáng sợ. . .”
Trong lòng Lôi Lâm phi thường nặng nề, mặt ngoài vẫn là vẻ buồn ngủ, không bị người phát giác ra dị thường.
“Bây giờ nhìn lại, toàn bộ sàn bán đấu giá đều bị loại sâu nhỏ bé này bao trùm, đồng thời, còn có người lợi dụng đặc tính của chúng để tạo thành vu trận. . .
Loại tác phẩm này, chỉ có vị Lam Sơn Vương đại nhân kia mới làm được!”
Lôi Lâm phi thường khẳng định.
Loại bọ rùa này ngay cả hắn cũng chưa từng nghe nói, e rằng đây cũng là một loại sinh vật dị thế giới nào đó, bị Lam Sơn Vương bắt được đồng thời lợi dụng, làm thành vu trận kỳ dị này.
Một phù thủy Thần Tinh cẩn thận bố trí vu trận, dù là phù thủy cấp ba hóa tinh đều không phát hiện được.
Thậm chí, Lôi Lâm hoài nghi những phù thủy cấp bốn cảnh giới Thần Tinh kia cũng không có phát hiện.
Điều này cũng có thể giải thích tại sao bí mật này vẫn không lộ ra, mà Phòng đấu giá Lam Sơn làm ăn tốt như vậy, chưa từng xuất hiện chuyện ác nào.
Bị loại bọ rùa này điều tra, bất kỳ kẻ nào có tính toán gì đều khó mà thực hiện.
“Không hổ là phù thủy Thần Tinh !” Lôi Lâm thở dài, cũng không có dự định nói ra, mà là giả bộ như không phát hiện ra chuyện gì cả.
Chẳng qua, điều này cũng có thể giải thích tại sao phòng đấu giá thiết lập phòng cho những quý khách nhỏ như, lấy thực lực của Áo Khắc gia tộc, dù xây dựng cho mỗi một vị quý khách phòng khách rộng rãi xa hoa cũng sẽ không có áp lực, khả năng duy nhất chính là vì loại vu trận này.
Vu trận có thể bao trùm giám sát toàn bộ sàn bán đấu giá, đã phi thường khủng bố rồi.
Dù sao toàn bộ hội trường chứa rất nhiều phù thủy! Diện tích như hiện nay đã là cực hạn, cũng không xây dựng thêm nữa được.
Bởi vì cực hạn vu trận ở đây, lại xây dựng thêm sẽ xuất hiện góc chết giám thị, hiển nhiên là vị Lam Sơn Vương đại nhân kia không cho phép điều này.
“Các nữ sĩ, các tiên sinh, hoan nghênh đến đây tham gia lần thịnh hội này ở thành Lam Sơn chúng ta, bỉ nhân Lý Áo Áo Khắc, vô cùng vinh hạnh. . .”
Vào lúc này, một thanh âm truyền vào, giống vang lên ngay trước mặt Lôi Lâm.
Mà sau đó, đông hình ảnh từ ba mặt vách tường nổi lên, lộ ra một đài cao thật to, một quý tộc trung niên có mái tóc màu vàng óng mặc áo bành tô, đang đứng trên đài đọc diễn văn.
” Kỹ thuật không gian ba chiều? !” Lôi Lâm suýt chút nữa đã hô lên tiếng, lập tức phản ứng lại, chỉ là lợi dụng vu thuật đạt đến hiệu quả tương tự.
Lúc này Lôi Lâm giống như ngồi ở vị trí tốt nhất, chính diện đối mặt với người chủ trì lần đấu giá hội này, có lẽ những phù thủy trong các phòng khách kia cũng có cảm giác này.
Mà trên màn ảnh giữa gian phòng, lúc này cũng hiện ra một hàng chữ thể: “Vật đấu giá thứ nhất sắp ra sân, ba khối hỏa diễm cô đọng thành bảo thạch. . .”
Chương 805: Đôi cánh Thái Dương (1)
Trong lời giới thiệu phía sau, còn có mấy hàng chữ khác, phân biệt chia ra mấy món đồ sau vật đấu giá thứ nhất.
“. . .
Hiện tại, xin cho phép ta được tiến hành buổi đấu giá, sản phẩm thứ nhất lên sàn: Bảo vật đến từ dị thế giới, sinh ra từ thế giới hỏa diễm, cô đọng hỏa diễm thành bảo thạch! ! !”
Người chủ trì lớn tiếng nói, đồng thời xốc lên vải trùm trên một cái khay.
Ầm! Trong nháy mắt, ba khối tinh thạch nửa trong suốt xuất hiện trước mắt Lôi Lâm, bên trong tinh thạch dường như còn có một ngọn lửa đang không ngừng thiêu đốt.
” Bảo vật từ dị thế giới!”
Đa số phù thủy đều hút một hơi lạnh, vì muốn vật phẩm đầu tiên đã thành công, phòng đấu giá Lam Sơn cũng thực sự đã dốc sức.
Rất hiển nhiên, vật đấu giá thứ nhất này nằm ngoài dự liệu của rất nhiều phù thủy.
Vào lúc này, người chủ trì vẫn đang tiếp tục nói: “Hỏa diễm cô đọng thành bảo thạch, nghe đồn là báu vật ở thế giới hỏa diễm, do vô số hạt nguyên tố căn bản hệ hỏa cô đọng, có thể giúp tư chất linh hồn của phù thủy thuộc tính hỏa mạnh mẽ tăng lên, thậm chí là tài nguyên chuẩn bị để đột phá bình cảnh của rất nhiều phương pháp minh tưởng cao cấp hệ hỏa. . .”
Chỉ là lúc này, đã có rất ít phù thủy nghe người chủ trì giới thiệu, bọn họ đều đang dùng ánh mắt tham lam nhìn bảo thạch do hỏa diễm cô đọng ở trên đài.
Cho dù là Lôi Lâm đều có chút động tâm với vật này, càng không cần phải nói tới các phù thủy khác.
Tài nguyên từ dị thế giới, bởi đặc tính từ cánh cửa tinh giới, chỉ có phù thủy Thần Tinh mới có cơ hội chiếm được bảo vật, đối với những phù thủy cấp hai, cấp ba tới nói, là vật muốn mà không thể có được.
Đặc biệt còn hiệu quả giúp tư chất linh hồn tăng lên trong phạm vi nhỏ lại càng khiến đông đảo phù thủy điên cuồng.
“Được, hiện tại bắt đầu bán đấu giá hỏa diễm cô đọng thành bảo thạch, giá quy định là năm triệu ma thạch!”
Người chủ trì đưa ra một con số, sau đó lập tức bị vô số tiếng hô trả giá bao phủ.
Trên màn ảnh không ngừng xuất hiện những con số.
Một lần lại một lần đổi mới báo giá cao nhất.
Lôi Lâm có chút không biết nói gì nhìn con số trên màn ảnh một đường tăng cao, trong nháy mắt đã đột phá ngàn vạn, mãi đến khi đạt tới 50 triệu mới dần ổn định lại, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười khổ.
“Vốn cho rằng thu hoạch ở phòng đấu giá Lam Sơn hơn 90 triệu ma thạch đã là một bút tài chính rất lớn.
Bây giờ nhìn lại, muốn đấu giá được tinh giới chi thạch thì thật sự phi thường khó khăn. . .”
Lôi Lâm dập tắt tâm tư ấn xuống thiết bị báo giá, tuy rằng trên người hắn còn có rất nhiều thứ có thể dùng để trao đổi, mua lấy hỏa diễm cô đọng bảo thạch này cũng không khó, nhưng lại có vẻ quá mức rêu rao, đồng thời, tài chính của hắn có hạn.
Phải để tham gia tranh cướp những vật phẩm phía sau, không thể lãng phí ở đây.
Bởi đã sớm quyết định từ bỏ, Lôi Lâm có thể bình tĩnh, hứng thú nhìn các phù thủy cao cấp kia vì những bảo vật này mà đỏ mắt tranh đấu.
Bảo vật từ dị thế giới quý trọng như vậy vẫn còn có chút nằm ngoài dự liệu của Lôi Lâm, không chỉ có các quý khách trong phòng khách quý ra tay đánh nhau, thậm chí ngay cả phù thủy phổ thông trên ghế khán giả, đều có rất nhiều người báo giá tranh cướp.
“Có tài lực cạnh tranh bảo thạch do hỏa diễm cô đọng, còn vẫn ngồi ở ghế bình thường ghế, trà trộn cùng những phù thủy cấp thấp kia.
Cũng là mấy kẻ muốn giả làm heo ăn thịt hổ!”
Lôi Lâm nhìn người tuổi trẻ có mái tóc màu đỏ rực ngồi ở ghế khán giả phía dưới, lạnh nhạt bình luận.
“Tranh giá kết thúc, lần này ba người báo giá cao nhất sẽ thu được bảo thạch do hỏa diễm cô đọng thành!”
Người chủ trì ở trên đài cao tại nơi trung tâm nhất hiện ra vẻ đỏ ửng, hiển nhiên cũng có chút kích động, cao giọng thông báo.
Lúc này trên màn hình, số liệu trong nháy mắt ngừng lại, mà giá cao nhất đã đạt đến son số 85 triệu ma thạch! Người thứ hai cùng người thứ ba cũng chỉ kém so với người thứ nhất không tới một triệu ma thạch mà thôi.
“Đúng là điên cuồng!” Lôi Lâm lắc lắc đầu.
Rất hiển nhiên, lần này báo giá phi thường nhiệt tình, thậm chí đã vượt qua kỳ vọng vốn có của phòng đấu giá, người chủ trì bình tĩnh lại, lại bắt đầu giới thiệu vật đấu giá tiếp theo: “Ma khí ——Quyền trượng A Ba Pha Nhĩ! Giá quy định: 38 triệu ma thạch hoặc tài nguyên đồng giá. . .”
Một quyền trượng toàn thân màu vàng, tạo hình hoa lệ.
Nhất thời xuất hiện trong tầm mắt Lôi Lâm.
Ở đầu quyền trượng, rất nhiều tua rua màu hoàng kim tạo thành hình dạng quầng mặt trời, không ngừng tỏa ra ánh sáng cùng nhiệt lượng ra bên ngoài.
“40 triệu ma thạch!”
“50 triệu ma thạch.
Cộng thêm ba khối nguyệt thạch!”
Rất hiển nhiên, ma khí này đã sớm vang danh trong giới phù thủy, phù thủy phía dưới thậm chí không đợi người chủ trì nói xong, đã lập tức bắt đầu báo giá.
Lôi Lâm nâng cằm, nhìn tình cảnh này, đột nhiên cảm giác mình vẫn tính là một người nghèo.
So với những phù thủy ở trung bộ đại lục có tài nguyên phong phú, đồng thời truyền thừa lâu đời thì cho dù hắn cướp đoạt toàn bộ Ám Cực Vực một lần, cũng chỉ coi như hơi giàu có mà thôi.
Nếu không phải hắn liên tiếp có vài khoản thu hoạch lớn, lại là dược tề tông sư thì đúng là không dám đến đây tham dự đấu giá tinh giới chi thạch.
Sau đó, ma khí quyền trượng A Ba Pha Nhĩ bị một phù thủy trong gian phòng khách quý dùng giá 90 triệu ma thạch để mua đi , khiến đông đảo phù thủy không khỏi nhớ kỹ dãy số của phòng khách quý kia.
Phòng đấu giá Lam Sơn không hổ là thế lực hàng đầu ở vùng đất này, tiếp đó, rất nhiều trân bảo hiếm thấy, tư liệu phương pháp minh tưởng cao cấp, còn có lượng lớn tài nguyên quý giá liên tiếp hiện ra, được các phù thủy vây đỡ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










