Vũ Động Càn Khôn
Tập 116 [ chương 576 đến 580 ]
❮ sautiếp ❯Chương 576 : Bách Triều Đại Chiến bắt đầu
Ánh sáng buổi sớm mang chút hơi lạnh chiếu xiên xuống bao trùm cả thành Vạn Tượng.
Mức độ không khí sục sôi của thành Vạn Tượng ngày hôm nay dường như đã đạt đến cực hạn. Không có ánh mắt nào là không cuồng nhiệt và đầy mong chờ. Bọn họ từ đủ các loại Vương triều khắp các phương cùng đến Chiến trường Viễn Cổ, nơi cạnh tranh khốc liệt này. Bọn họ khổ tu ở đây một năm mục đích chính là giành được thành tích đáng kể và lọt vào mắt xanh của các Tông phái siêu cấp, từ đó nâng cao giá trị cho Vương triều của mình.
Trận đại chiến chờ đợi suốt một năm ròng cuối cùng hôm nay đã thật sự bắt đầu!
Thiên tài, yêu nghiệt đến từ vô số Vương triều sau một năm khổ tu sẽ phân thắng bại tại nơi đây, cuối cùng nhân vật hàng đầu trong thế hệ trẻ của Đông Huyền Vực cũng sắp xuất hiện!
Tại một tiểu viện ở góc Đông Nam thành, một vài thân ảnh đang từ tốn đi ra, chính là bọn người Lâm Động.
Lâm Động ngẩng lên nhìn vầng mặt trời nóng bỏng mỉm cười. Hắn cũng đã đợi ngày này cả một năm nay rồi.
Phía sau Lâm Động, Tiểu Viêm vác thiết côn, cái bóng to lớn che phủ cả hơn nửa người Lâm Động, tạo ra một cảm giác vô cùng áp lực.
Ngược lại với dáng vẻ uy nghi của Tiểu Viêm, Tiểu điêu vẫn có bộ dạng bất cần như cũ, gương mặt tuấn mỹ dưới ánh nắng thậm chí có phần yêu dị, nhưng bọn Tô Khôi biết người từ khi gặp mặt đến giờ chỉ ra tay một lần này mới là người có thực lực thâm sâu khó dò nhất trong ba người.
Tô Khôi nhìn ba người bọn Lâm Động, trong lòng cảm thán. Nếu nói cảm quan đầu tiên khi nhìn thì Lâm Động không khôi ngô bằng Tiểu Viêm, không anh tuấn bằng Tiểu điêu, thậm chí thực lực cũng không phải mạnh nhất, thế nhưng hắn lại là người làm chủ trong nhóm người này!
Tiếp xúc một thời gian, Tô Khôi cũng biết được không ít chuuyện của Lâm Động tại Chiến trường Viễn Cổ. Một lần vô tình hắn biết ban đầu Tiểu Viêm và Tiểu điêu không xuất sắc như hiện giờ, mọi cuộc chiến ở ngoại giới hồi đó hầu như đều do Lâm Động gánh vác.
Lâm Động ngẩng lên nhìn mặt trời, bỗng dang rộng hai cánh tay, ánh nắng chiếu rọi lên người hắn tạo cảm giác rất cuồng nhiệt.
Lúc ấy, ánh sáng từ hắn chói mắt hơn hẳn so với Tiểu điêu và Tiểu Viêm.
Hắn sẽ trở thành người tỏa sáng nhất trong Chiến trường Viễn Cổ!
Trong đầu Tô Khôi bỗng lóe lên một suy nghĩ, quay ra thì nhìn thấy Tô Nhu ở bên cạnh cũng đang nhìn chăm chú thân ảnh trước mặt, trên gương mặt xinh đẹp thoáng chút ửng hồng. Thân ảnh đang dang tay dưới ánh nắng kia làm cho nàng có cảm giác hắn có thể chống cả bầu trời!
Cảm giác đó còn vững chắc hơn cả tấm lưng của Đại ca, người trước đây luôn luôn bảo vệ nàng.
– Khụ khụ!
Tô Khôi khẽ hắng giọng nhắc nhở thiếu nữ bên cạnh. Tô Nhu lập tức cúi đầu, vành tai đỏ ửng lên.
Tô Khôi lắc lắc đầu. Hai ngày nay nhờ có Tiểu điêu mà Tô Nhu đã miễn cưỡng khống chế được một chút sức mạnh trong người. Tuy còn hạn chế nhưng sức mạnh bộc phát cũng khá khủng bố. Có điều, dù thực lực tăng cao nhưng tính cách của Tô Nhu vẫn không có gì thay đổi nhiều, dáng vẻ yếu ớt đó khiến Tô Khôi lo lắng không biết nàng có chịu đựng nổi sự tàn khốc của Bách Triều Đại Chiến hay không.
– Đi thôi!Đỉnh Khải Nguyên Dạ – Vấn Dạ Chi Dạ – Truyện Ma Tu Đỉnh Luyện Thần Ma – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Tiếng hắng giọng của Tô Khôi cũng khiến Lâm Động sực tỉnh, hắn khẽ nhoẻn miệng cười, vẫy tay, đẩy cửa bước ra, phía sau hắn mọi người cũng đi theo.
Cổng thành phía Đông thành Vạn Tượng lúc này đã vô cùng đông đúc, dòng người đen kịt từ trong thành tràn ra ào ạt.
Bên ngoài tường thành là một con dốc cao, bên ngoài đó lại có một tấm màn ánh sáng khổng lồ tạo thành vòng trong đang không ngừng lan tỏa ra đến hút tầm mắt.
Nhìn qua tấm màn có thể thấy một khu rừng tựa như từ thời Viễn Cổ, mơ hồ có một thứ khí tức tàn khốc từ trong đó lan tỏa ra. Bách Triều Đại Chiến sẽ diễn ra ở đây, không ít người sẽ thành danh ở nơi đây, nhưng cũng có không ít thiên tài bỏ mạng và làm nên thanh danh cho người khác.
Trên tường thành, các Vương triều đều đã có chỗ, ở đằng trước tiên đương nhiên là Tứ đại Vương triều Siêu cấp.
Mọi ánh mắt quét qua, cuối cùng tập trung tại chỗ Vương triều Phong Vân. Ở đó Phong Thương đứng chắp tay sau lưng, không còn vẻ bạo nộ của hai ngày trước nữa mà có sự bình tĩnh dị thường. Đương nhiên điều duy nhất không thay đổi đó là ánh mắt đầy sát ý lạnh lùng.
Không ít người nhìn nhau, huyết dịch trong người cũng có dấu hiệu sôi lên. Sắp tới bọn họ sẽ bước vào khu trung tâm, nơi diễn ra sự cạnh tranh cuối cùng, đồng thời cũng chứng kiến những sự đối đầu ác liệt nhất!
Xoẹt!
Đúng lúc ấy, từ không trung vang lên âm thanh xé gió, một vài thân ảnh xuất hiện trên tường thành trong tiếng ồ à của tất cả.
– Là bọn Lâm Động!
Một người kêu lên, vô số ánh mắt gần như đồng thời quay sang, cuối cùng dừng lại ở những thân ảnh vừa xuất hiện.
Ở phía trước, gương mặt Phong Thương lúc này càng tối lại, hắn chầm chậm quay lại, ánh mắt sắc lạnh như đao nhìn Lâm Động.
Lâm Động cũng ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn, hai ánh mắt giao nhau tỏa ra sát ý lạnh lẽo như khiến cả không khí nhưng đông đặc lại.
Phong Thương cười lộ ra hàm răng trắng nhỡn, giơ ngón tay cái về phía Lâm Động rồi bất ngờ chĩa xuống đất.
Mọi người xung quanh ồ lên, xem ra lần này Phong Thương đã quyết chí phải khiến bọn Lâm Động bỏ mạng nơi đây rồi!
Nhìn vẻ khiêu khích của Phong Thương, Tiểu Viêm nắm chặt lấy cây thiết côn trên vai như muốn ra tay, nhưng cuối cùng Lâm Động đã xua tay ngăn lại.
– Chư vị!
Đúng lúc đó, từ không trung bỗng vang lên một giọng nói hùng hồn. Tất cả ngẩng lên thì thấy Tống Tần đang lơ lửng trên không trung.
– Tiếp theo, chỉ cần là người có Niết Bàn Ấn là có thể vào trong. Nhưng trước đó phải nhắc nhở các vị, nơi đây chỉ có thể vào không thể ra, chỉ cần vào trong là sẽ phải đón lấy sự cạnh tranh khốc liệt. Trong đó không có sự thương hại, chỉ có kẻ chiến thắng!
Ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh của Tống Tần khiến không ít người phải tái mặt.
– Chắc các vị cũng đều biết rồi, Tông phái siêu cấp chỉ chọn những người ưu tú nhất, mà cách duy nhất để chứng minh sự ưu tú của mình đó là đánh bại người cạnh tranh với mình, đoạt lấy Niết Bàn Ấn từ tay hắn. Khi hấp thụ đủ số lượng những Niết Bàn Ấn, Niết Bàn Ấn trong tay mọi người sẽ dần có sắc tím vàng. Khi Niết Bàn Ấn hoàn toàn có màu tím thì sẽ có tư cách vào Niết Bàn Kim Bảng và lọt vào mắt Tông phái siêu cấp!
Lâm Động nheo mắt lại, không ngờ Bách Triều Đại Chiến lại tàn khốc như vậy, muốn vào Niết Bàn Kim Bảng phải đoạt được Niết Bàn Ấn từ tay kẻ khác.
– Bách Triều Đại Chiến chỉ biết kẻ chiến thắng, không biết đến sự sống chết. Nếu mọi người đã có sự chuẩn bị, vậy thì… bắt đầu thôi! Giờ là lúc kiểm nghiệm lại sự tu hành của mọi người một năm qua!
Tống Tần chỉ về phía màn sáng phía trước, giọng nói trầm vang lên bên tai của tất cả mọi người.
Vô số người ngẩng lên nhìn tấm màn sáng, sự cuồng nhiệt dần dâng lên trong mắt, lúc này sao có thể rút lui?
– Đi thôi!
Một tiếng thét trầm đục không biết vang lên từ đâu, rồi tất cả như ong vỡ tổ ào ào bay vào tấm màn sáng.
– Lâm Động, cút vào đây cho ta! Hôm nay sẽ là ngày giỗ của các ngươi!
Phong Thương gầm lên, ánh mắt đầy hằn học nhìn Lâm Động, rồi đem theo hàng loạt nhân mã của Vương triều Phong Vân lao vào trong.
Lâm Động ngẩng lên nhìn bóng của bọn Phong Thương, khẽ liếm môi, mỉm cười nói:
– Các vị, chuẩn bị xong chưa?
– Ừm!
Rồi tất cả cùng bật cười, chiến ý dâng tràn, không hề có chút sợ hãi, cho dù sắp tới bọn họ phải đối mặt với Vương triều Siêu cấp lớn mạnh nhất thành Vạn Tượng.
– Đi thôi!
Lâm Động cười lớn, tiếng cười như sấm rền, bao quyền với Tống Tần, nói:
– Tống sư, đa tạ đã giúp đỡ!
Dứt lời, Lâm Động nhanh chóng bay vút vào, theo sát sau là Tiểu điêu và Tiểu Viêm.
Trên bầu trời, Tống Tần nhìn bọn Lâm Động đang tràn ngập chiến ý, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng. Hắn biết, nếu bọn Lâm Động có thể vượt qua ải tiếp theo, danh tiếng của bọn họ chắc chắn sẽ chấn động cả vùng trung tâm!
Rốt cuộc hắn là rồng hay chỉ là sâu bọ, tất cả phải chờ xem trận chiến này thôi!
Chương 577 : Đối đầu
Vào khoảnh khắc đi vào màn ánh sáng ai, cũng có thể cảm thấy một luồng khí mãnh liệt ập tới, nhiều người nguyên khí bị cuộn trào, phải vội vàng dừng lại.
Khi dừng lại, mọi ánh mắt lập tức nhìn về vào trong, rồi tất cả đều sững sờ.
Trong và ngoài chỉ cách nhau một tấm màn ánh sáng nhưng lại như hai thế giới khác nhau. Không gian bên ngoài ánh nắng chiếu rọi ấm áp, còn bên trong, bầu trời màu đỏ thẫm tối sầm lạnh lẽo, khi ngẩng lên nhìn, trong mắt sẽ phản xạ ra hồng quang vô cùng quỷ dị.
Phía dưới bầu trời u ám đỏ là một khu rừng rậm rạp mênh mông vô tận, những thân cây cao hàng trăm trượng đứng sừng sững xan xát nhau, trong đó thỉnh thoảng còn vọng ra tiếng gầm đầy hung sát của vô số loài thú dữ.
Nơi đây chính là hung địa a!
Đoàn người từ thành Vạn Tượng tràn vào đã phá vỡ sự tĩnh lặng của nơi đây. Trên bầu trời đặc kịt là người, ánh mắt bọn họ vừa kinh ngạc vừa cuồng nhiệt nhìn vùng đất này, nơi đây sẽ là chiến trường cuối cùng của bọn họ!
Tất cả đều biết ở nơi khác của địa vực rộng lớn này chắc chắn cũng có rất nhiều cường giả ở khu vực khác tràn vào. Không lâu nữa tất cả sẽ gặp nhau tại khu trung tâm, sau đó giao đấu để hấp thụ Niết Bàn Ấn của đối phương, còn về việc ai thắng ai thua thì phải xem những gì bọn họ có được sau một năm tu luyện vừa qua.
Đương nhiên trước lúc đó bọn họ phải xem cuộc đối đầu kinh thiên động địa khiến huyết dịch phải sục sôi đã!
Trước vô số ánh mắt, một thân ảnh hội tụ sát ý đậm đặc bay tới rồi đáp xuống khu rừng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào tấm màn ánh sáng ở phía sau.
– Lâm Động, cút ra đây cho ta!
Phong Thương gầm lên.
– Nôn nóng tặng ta Linh bảo Thiên cấp vậy sao?
Trong màn ánh sáng vang lên một tiếng cười, rồi mấy người Lâm Động cũng vọt ra từ tấm màn ánh sáng rồi xuất hiện trước mắt mọi người.
Thấy bọn Lâm Động xuất hiện, trên gương mặt Phong Thương dần hiện lên nụ cười điên cuồng. Hắn biết khi Lâm Động bước vào không gian này là sẽ không còn bất cứ đường lui nào nữa, và hắn có thể tùy ý giày vò khiến Lâm Động sống không bằng chết!
Bọn Lâm Động từ từ đáp xuống ngọn cây cách Phong Thương không xa, gương mặt hàm tiếu, không hề có chút sợ hãi.
Cách đó không xa, ba Vương triều Siêu cấp, Cổ Nguyệt, Sâm Chi, Hỏa Ly cũng đều hiện thân. Nhưng bọn họ cũng không có ý rời đi ngay mà đều nhìn về phía trước. Cuộc đối đầu này, ngay cả bọn họ cũng không thể bỏ qua.
– Tuy không biết ngươi lấy đâu ra tự tin mà dám vào đây, nhưng dũng khí của ngươi cũng khiến ta bất ngờ. Khi Bách Triều Đại Chiến kết thúc ta sẽ cho ngươi đưa thi thể của ngươi về Vương triều của mình.
Phong Thương cười gằn.
Lâm Động cũng không để tâm, hắn quét mắt qua những một loạt cường giả của Vương triều Phong Vân, khẽ nói:
– Giao Phong Thương cho ta!
– Mãnh Liệt, để ta!
Tiểu Viêm vung thiết côn tạo nên tiếng vù xé gió, giọng oang oang nói.
– Để tên yếu nhất cho ta sao? Lẽ nào các ngươi nghĩ mình hơn ta sao?
Tiểu điêu nheo mắt nói.
– Chắc chắn ở đây có nhiều cường giả của Vương triều Siêu cấp đang chú ý, không thể không cẩn thận. Tốt nhất là ngươi ra tay ít thôi!
Lâm Động mỉm cười nói.
– Hơn nữa khi đối phó với La Thông ngươi còn phải trông chừng bọn Tô Nhu một chút. Vương triều Phong Vân có không ít cường giả, bọn chúng ta lại ít người.
Tiểu điêu nhếch mép:
– Yên tâm đi, nha đầu đó giờ không yếu đuối như ngươi nghĩ đâu. Sức mạnh bộc phát trong thời gian ngắn dù là ngươi cũng sẽ thấy khó đối phó.
– Ta đâu thể sánh được với Lâm Động đại ca!
Tô Nhu ở bên cạnh đỏ mặt nói.
– Tô Nhu, lát nữa phải nhờ muội bảo vệ đại ca muội rồi. Lát nữa ta cũng không thể phân tâm được!
Lâm Động cười nói.
Tô Nhu nắm chặt tay gật đầu kiên định. Lần này nàng nhất định sẽ không làm ảnh hưởng đến bọn Lâm Động.
Lâm Động chầm chậm bước chân ra, nguyên lực hùng hồn cũng dâng trào theo từng bước chân.
– Tam Nguyên Niết Bàn? Đây là bản lĩnh của ngươi sao, khiêu chiến vượt cấp? Ngươi coi ta giống như bọn phế vật ngươi gặp trước đây sao?
Cảm nhận nguồn nguyên lực trong cơ thể Lâm Động, Phong Thương không kìm được ngửa mặt lên cười lớn đầy châm chọc.
– Ta đã là Tứ Nguyên Niết Bàn đỉnh phong, nếu ngươi chỉ có vậy thì thật khiến ta thất vọng!
Phong Thương bước ra, nguyên lực dồi dào của Tứ Nguyên Niết Bàn đỉnh phong trào ra không giữ lại chút nào, cuồn cuộn hình thành nên áp lực lớn lao ập tới Lâm Động.
Trước khí thế của Phong Thương hiển nhiên Lâm Động đang ở thế hạ phong, dù thế nào thì chỉ so sánh nguyên lực thôi Phong Thương cũng đã mạnh hơn Lâm Động rồi.
– Nếu ngươi cũng nghĩ vậy thật thì ngươi cũng khiến ta thất vọng quá.
Thế nhưng đối mặt với áp lực đó, Lâm Động chỉ cười, nguyên lực, tinh thần lực và lực thôn phệ cùng dâng lên, cuối cùng chảy vào Càn Khôn Cổ Trận phía trên đan điền.
Uỳnh uỳnh!
Làn sóng âm thanh trầm đục chảy trong kinh mạch Lâm Động, cuối cùng khuếch tán ra tứ chi bách huyệt. Thân thể hắn tĩnh lặng trong giây lát rồi bất chợt rung lên, một luồng năng lượng màu xám đen quỷ dị bùng phát từ trong cơ thể hắn.
Luồng năng lượng ấy không quá lớn, càng không thể sánh được với thanh thế của Phong Thương. Nhưng vào khoảnh khắc mà nó xuất hiện, luồng nguyên lực đang ập tới Lâm Động lập tức tan biến, trong vòng mấy chục trượng quanh người Lâm Động, áp lực tạo ra từ nguyên lực của Phong Thương không còn một chút nào nữa.
– Năng lượng thật cổ quái!
Biến cố bất ngờ này khiến tất cả cùng ngỡ ngàng, bọn họ không hiểu nguyên lực vốn thuần khiết của Lâm Động sao lại tự nhiên biến thành một thứ năng lượng kỳ quái như vậy? Nhưng rõ ràng là năng lượng này mạnh hơn nguyên lực đơn thuần nhiều, nếu không thì không thể khiến nguyên lực dồi dào của Tứ Nguyên Niết Bàn thành ra như vậy.
– Lâm Động quả nhiên có bản lĩnh!
Bọn Mộc Lân nhìn cảnh đó, ánh mắt cũng hiện lên đầy vẻ kinh ngạc, rõ ràng cũng rất bất ngờ về chiêu này của Lâm Động.
– Như thế mới thú vị, nếu không thì quá nhàm chán!
Gương mặt Phong Thương hiện lên vẻ kinh ngạc rồi biến mất ngay. Hai mắt hắn trở nên lạnh băng, giơ ra hai ngón tay vạch một đường trong không khí.
Phụt phụt!
Sau động tác của Phong Thương, cuồng phong bùng nổ, hai đạo nguyên lực hơn chục trượng bắn ra từ đầu ngón tay hắn, nhanh như chớp oanh kích về Lâm Động.
Vèo!
Lâm Động biến thành một đạo tàn ảnh bay tới, sức mạnh dung hợp màu xám đen bao quanh người hắn, tựa một ngôi sao băng nhằm thẳng hai đạo nguyên lực mà lao tới.
Rầm!
Tiếng nổ trầm đục vang lên, hai đạo nguyên lực nổ tung, ánh sáng xám đen chớp mắt đã xuất hiện phía trước Phong Thương, quyền ảnh như xuất ra như vũ bão cùng sức mạnh cuồng bạo bao trùm lấy Phong Thương.
– Hừ!
Đối mặt với công kích đó của Lâm Động, Phong Thương chỉ hừ một tiếng, thủ ấn biến hóa, nguyên lực hùng hồn biến thành một luồng gió xoáy chặn đứng quyền ảnh của Lâm Động.
Binh binh binh!
Mỗi lần quyền ảnh chạm vào luồng gió xoáy đều tạo ra âm thanh chói tai, cùng với nó là những làn sóng sức mạnh cuồng bạo lan tỏa ra bốn bề.
Chỉ trong vài chục giây mà hai bên đã đánh đến mấy chục hiệp với tư thái vô cùng hung hãn.
Tất cả đều lặng như tờ quan sát cảnh tượng đó, không ít người phải biến sắc mặt, vì chỉ riêng năng lượng thừa tỏa ra cũng đủ một cường giả Tam Nguyên Niết Bàn cảm thấy run cả người. Thực sự bọn họ không thể tin được Lâm Động chỉ dựa vào thực lực Tam Nguyên Niết Bàn mà có thể giao đấu chính diện được với Tứ Nguyên Niết Bàn đỉnh phong như Phong Thương như vậy.
Đến lúc này hai bên vẫn chưa thi triển bất cứ vũ kỹ lớn mạnh nào, mà vẫn đang so bì sức mạnh bản thân.
Dám đối diện trực tiếp với nộ hỏa của Vương triều Siêu cấp, quả nhiên hắn có bản lĩnh mà người thường không có!
Ầm!
Kình phong nguyên lực cuộn trào, Lâm Động và Phong Thương cùng bị chấn động lùi về sau mấy chục bước, cả hai đều thở gấp hơn, nhưng sự hung hãn trong ánh mắt cũng ngày một rõ rệt.
– Mãnh Liệt, cho người động thủ giết hết bọn chúng đi! Tên Lâm Động này cứ giao cho ta!
Phong Thương hung hăng hét lên.
– Ừm!
Nghe vậy Mãnh Liệt gật đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười hung hãn, nhìn bọn Tiểu Viêm với ánh mắt đầy sát khí.
Ầm!
Tiểu Viêm bước ra, thiết côn trong tay rạch ngang không khí, vẻ hung sát như con thú dữ mới tỉnh dậy sau giấc ngủ nhiều năm.
– Nhị ca, ta động thủ đây!
Huyết khí trào lên trong mắt Tiểu Viêm, vừa dứt lời, thân hình đồ sộ đem theo bóng đen to lớn lao tới chỗ Mãnh Liệt.
Cuộc đối đầu giữa hai bên chính thức bùng nổ!
Chương 578 : Huyết chiến! (1)
Bùm!
Thân ảnh khổng lồ của Tiểu Viêm kèm theo tiếng gió lao tới, khí hung sát khủng bố ấy bùng phát đã áp chế cả sát khí của Mãnh Liệt xuống.
Người vẫn chưa tới nhưng thiết côn trong tay Tiểu Viêm cùng với năng lượng tựa sơn nhạc xé tan không khí hung hãn oanh kích yếu huyệt của Mãnh Liệt.
– Hắc hắc, muốn chết hả!
Nhìn Tiểu Viêm đang hung bạo lao tới với hung sát khí đầy người nhưng Mãnh Liệt chỉ nhếch mép cười lạnh, nắm tay lại, một cây cự chùy màu vàng xuất hiện rồi vung chùy bổ xuống.
Keng!
Thiết côn và cự chùy va chạm gây nên một âm thanh chói tay vang vọng trong không khí, vô vàn những đợt sóng năng lượng khuếch tán ra với tốc độ kinh người.
Cả một mảng lớn những cây cổ thụ cao chọc trời phía dưới đều gãy rạp, bụi tung mù trời, thanh thế vô cùng kinh người.
Xoẹt!
Trong đám bụi mù, hai thân ảnh đầy sát khí chỉ ngừng lại trong giây lát, thậm chí không đợi mọi người xung quanh tỉnh lại, đã lại lao vào nhau, thiết côn và cự chùy lại điên cuồng giao đấu, kình phong cuồn cuộn không ngừng.
Bọn Mộc Lân ở phía xa quan sát cuộc giao đấu của Tiểu Viêm và Mãnh Liệt với ánh mắt nặng nề.
– Thực lực của hắn rất mạnh, hắn đã che giấu thực lực trước Niết Bàn Bi!
Mộc Lân nói.
Mộc Hàn Nguyệt cũng khẽ gật đầu, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc. Nàng rất rõ thực lực của Mãnh Liệt, nhưng cuộc chiến này tuy rất cuồng bạo nhưng thân ảnh to lớn kia vẫn không hề có dấu hiệu bị ở thế hạ phong, hơn nữa sự hung sát còn mạnh mẽ hơn cả Mãnh Liệt tay đã nhuốm không biết bao nhiêu máu tươi kia.
– Có lẽ ba người bọn Lâm Động không đơn giản như bề ngoài!
Mộc Lân trầm giọng nói, rồi hắn nhìn về hướng khác. Ở đó là rất nhiều cường giả của Vương triều Phong Vân dưới sự dẫn đầu của La Thông bao vây lấy Tiểu điêu. Nhưng dù vậy thì Tiểu điêu với gương mặt tuấn mỹ vẫn có bộ dạng uể oải, chẳng có chút dấu hiệu lo lắng gì.
– Nha đầu, những kẻ khác phải giao cho ngươi rồi, nhớ đừng khiến Lâm Động phân tâm!
Tiểu điêu nhìn nhìn La Thông, vươn vai lười biếng rồi nói.
– Vâng!
Tô Nhu cắn cắn môi, rồi gật đầu thật mạnh.
– Có phân tâm hay không có lẽ không đến lượt các ngươi quyết định!
La Thông cười lạnh, phía sau hắn có đến năm cường giả Tam Nguyên Niết Bàn, cộng với hắn nữa, trận hình này muốn dọn dẹp mấy người bọn Tiểu điêu không phải vấn đề.
Thế nhưng, khi La Thông vừa dứt tiếng cười thì hắn đã nhìn thấy khóe miệng Tiểu điêu từ từ vẽ lên nụ cười châm chọc. Đang định nói gì đó thì Tiểu điêu đã biến mất một cách quỷ dị.
La Thông có thể trở thành cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn cho thấy bản lĩnh của hắn cũng không vừa. Vì thế, khi Tiểu điêu vừa biến mất, kim quang chói lòa và nguyên lực hùng hồn đã ngay lập tức bùng phát từ trong cơ thể hắn.
Xoẹt!
Kim quang lóe sáng, một đạo thân ảnh quỷ mị cũng phản chiếu trong mắt La Thông, rồi hắn nhìn thấy Tiểu điêu giơ bàn tay ra từ xa quạt một nhát.
Keng!
Một đường quạt tạo nên kình phong cuồng bạo nhanh như chớp bay thẳng tới mặt La Thông. Rồi một âm thanh kim loại vang lên, La Thông bị một cái quạt tay của Tiểu điêu đánh bật đi.
Gắng gượng giữ vững lại thân hình, dù có Niết Bàn Kim Thân bảo vệ nhưng mặt La Thông vẫn sưng lên một mảng lớn, nhìn vô cùng hoạt kê.
– Ngươi!
La Thông vừa tức vừa kinh ngạc nhìn Tiểu điêu đang lắc lư đi tới, sự cảnh giác lên tới đỉnh điểm. Một đòn vừa rồi của Tiểu điêu đã khiến hắn hiểu, kẻ tuấn mỹ như nữ nhân này thực lực rất khủng bố, ít nhất thì tối đó khi giao đấu với Lâm Động, hắn không hề bị Lâm Động khiến cho thảm hại như thế này.
– Hắn mới là kẻ đáng sợ nhất trong ba kẻ đó!
La Thông bỗng lóe lên một ý nghĩ mơ hồ, mồ hôi lạnh túa ra, nghiến răng rồi hét lên:
– Tất cả bắt nữ nhân kia lại!
Chỉ cần bắt được Tô Nhu, chắc chắn Lâm Động sẽ sợ ném chuột vỡ bình quý. Lúc đó lợi thế sẽ nghiêng về bọn bọn chúng. Đối phó với một nữ nhân tuy không quang vinh gì nhưng lúc này không thể nghĩ nhiều được nữa.
– Vẫn còn thời gian để hét nữa à?
Ánh mắt Tiểu điêu lạnh băng, bước ra một bước rồi lại biến mất. La Thông thấy vậy vội vàng lùi về sau, chưa đến mấy giây sau một đạo thân ảnh lại xuất hiện trước mắt hắn, một chưởng tung ra đánh bay hắn về sau.
– Động thủ!
Mấy cường giả Vương triều Phong vân thấy một cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn lại thảm hại như vậy thì không khỏi thất kinh, không dám chậm trễ, hét lên một tiếng rồi cùng xông về phía Tô Nhu.
Tô Khôi thấy vậy, sắc mặt biến đổi, vừa định ra tay thì Tô Nhu đã khẽ cắn môi bước ra, trong giọng nói hơi run rẩy đã có sự kiên định hiếm có:
– Đại ca, huynh không phải đối thủ của bọn chúng đâu, để muội!
– Tiểu Nhu!
Tô Khôi giật mình, định nói thì Tô Nhu đã đặt ngón tay thon dài của mình lên môi khẽ cắn, một chút máu rỉ ra, rồi nàng vén ống tay áo lên, nơi cổ tay xuất hiện những đạo phù văn kỳ lạ, đặt ngón tay với chút máu lên một đạo phù văn, khi máu tươi đi vào, phù văn đó lập tức mờ đi.
Khoảnh khắc đó, trên người Tô Nhu đột nhiên bùng phát ra một luồng năng lượng màu xanh thẳm to lớn không gì so sánh nổi, khiến Tô Khôi phải chấn động. Luồng năng lượng màu xanh thẳm đó giống hệt như là con cự xà Viễn Cổ vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ dài vậy.
Năng lượng kỳ dị màu xanh thẫm lượn lờ quanh người Tô Nhu, mái tóc dài đen nhánh xõa phía sau lưng cũng bị năng lượng này nhuộm thành màu xanh thẫm.
Tô Nhu ngẩng đầu lên, trên gương mặt thanh tú hiện lên vẻ lạnh lẽo, nàng chầm chậm giơ bàn tay lên rồi bỗng nắm chặt một cái.
Ầm!
Thanh quang cùng năng lượng cuồng bạo bùng phát, năm cường giả Tam Nguyên Niết Bàn đang xông tới bị đánh bay đi rồi rơi xuống đất một cách thảm hại.
– Các ngươi không được khiến cho Lâm Động đại ca bọn họ phân tâm!
Năng lượng cuồng bạo dâng tràn, đôi mắt ánh xanh của Tô Nhu nhìn chăm chăm cường giả Vương triều Phong Vân lúc này sắc mặt đều tái đi, giọng nói lanh lảnh mà lạnh lùng.
– Thật sự đánh rồi!
Nhìn những cuộc chiến đang bùng nổ trên bầu trời, tất cả mọi người đều thầm nghĩ. Lực chiến đấu chỉnh thể bùng phát vào lúc này của bên phía đám người Lâm Động đã vượt ngoài sự tưởng tượng của tất cả mọi người, trận đấu này ngày càng thú vị đây!
Trên trời lúc này đã chia thành mấy tràng chiến đấu, và trận chiến gây chú ý nhất đương nhiên là Lâm Động và Phong Thương. Ai cũng có thể thấy hai người này mới là trung tâm của hai bên, bất luận ai thất bại cũng là sự đả kích không hề nhỏ tới sĩ khí bên mình.
Ầm!
Hai thân ảnh quỷ mị hung hãn giao đấu trên bầu trời, những âm thanh trầm đục như sấm vang lên khiến người ta phải run lên. Hai thân ảnh vừa lao vào rồi tách ngay ra. Sắc mặt Phong Thương lúc này tối sầm, cuộc giao đấu trước đó hắn đã phát hiện, nếu chỉ dựa vào tu vi Tứ Nguyên Niết Bàn thì không thể áp chế Lâm Động hoàn toàn được.
– Do thứ năng lượng kỳ quái kia sao?
Phong Thương nhìn luồng năng lượng xám đen bao quanh Lâm Động, đồng tử co rút lại. Hắn phát hiện mỗi lần đấu chiêu với Lâm Động là công kích của hắn đều biến mất một phần sức mạnh một cách quỷ dị, đồng thời công kích của Lâm Động lại mạnh hơn rất nhiều. Dường như một phần sức mạnh của hắn bị Lâm Động đồng hóa vậy.
– Tên này rất cổ quái, không thể kéo dài hơn nữa!
Trong đầu lóe lên ý nghĩ, vẻ mặt Phong Thương lạnh băng, hắn hít vào một hơi sâu, nguyên lực quanh người bùng phát, ánh mắt trở nên sắc lạnh dị thường.
Cuồng phong ngưng tụ trên bầu trời cuối cùng biến thành vô số long quyển phong khổng lồ tỏa ra sức mạnh cuồng bạo.
Nhìn cảnh tượng này, ai cũng có nhận ra Phong Thương đã không thể nhẫn nhịn được nữa mà dùng đến Linh Vũ kỹ để áp đảo Lâm Động.
– Lâm Động, bất luận ngươi có bản lĩnh gì, hôm nay ta nhất định phải lấy cái mạng ngươi!
Phong Thương ngửa lên trời gầm một tiếng, long quyển phong xoay chuyển quanh người hắn, nhìn từ xa sẽ thấy thanh thế vô cùng đáng sợ.
– Đây là…
Bọn Mộc Lân từ xa nhìn cảnh đó đồng tử đều thu nhỏ lại, hiển nhiên là nhận ra thứ vũ kỹ mà Phong Thương chuẩn bị thi triển.
– Đại Yêu Phong Chưởng!
Vẻ mặt Phong Thương dữ dằn, chưởng ấn vung lên, bốn long quyển phong mạnh mẽ lao ra, trong đó lan tỏa luồng nguyên lực vô cùng cuồng bạo, thậm chí mơ hồ còn ẩn hiện một gương mặt khổng lồ đầy yêu khí.
Ầm ầm!
Bốn long quyển phong với luồng áp lực khủng khiếp chèn ép cả khu rừng phía dưới tạo nên bốn vệt nứt khổng lồ.
Vũ kỹ mà Phong Thương thi triển rõ ràng cũng là một bộ Linh Vũ kỹ không tầm thường. Thanh thế này cho dù là Mộc Lân cùng là cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn cũng lo lắng, có lẽ hắn phải dùng toàn lực mới có thể chống đỡ được.
– Ta đây không có gì tốt cả, chỉ được cái mệnh lớn, chẳng kẻ nào đoạt được đi cả!
Lâm Động ngẩng lên nhìn bật cười lớn, thủ ấn biến hóa nhanh chóng, rồi năm cột quang trụ màu xám đen bắn ra.
– Ngưng!
Quang trụ ngưng tụ, chớp mắt đã biến thành năm ngón tay khổng lồ, ngay sau đó lồng vào nhau biến thành một bàn tay khổng lồ tràn đầy khí tức cổ xưa mà hoang dã.
Chỉ có điều bàn tay này không giống như trước kia, nó có màu xám đen nhìn rất quỷ dị.
Đại thủ hình thành, cả không gian như nổ tung, một đạo hư ảnh như ẩn như hiện tạo nên một áp lực to lớn lan tỏa ra xung quanh.
– Linh Vũ kỹ!
Mọi ánh mắt đều đổ về hư ảnh trên hư không, hàng loạt tiếng kêu kinh ngạc. Áp lực phát ra từ hư ảnh đó khiến bọn họ có thể nhận ra Lâm Động vừa thi triển một bộ Linh Vũ kỹ vô cùng cường hãn!
– Đại Hoang Nhân Thiên Chỉ, phá!
Lâm Động bỗng nắm chặt tay, hư ảnh kia cũng khẽ vung bàn tay lên, bàn tay khổng lồ lao tới, đi đến đâu khiến không gian rung chuyển đến đấy, cuối cùng trước bao ánh mắt chăm chú hung hăng đập xuống bốn long quyển phong nguyên lực!
Uỳnh uỳnh!
Đòn oanh kích khiến cả trời đất rung chuyển, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, những người ở gần đó bị sóng âm thanh đập tới sắc mặt tái nhợt vội vàng lùi về sau.
– Để xem ngươi đỡ được mấy lần?
Chưởng phong bị chặn đứng, ánh mắt Phong Thương càng trở nên sắc lạnh, nhưng sâu thẳm trong nó cũng bắt đầu có sự trầm trọng. Thực lực của hắn vốn mạnh hơn Lâm Động, nhưng sau khi thi triển Linh Vũ kỹ mà vẫn không thể chiếm lợi thế trước Lâm Động. Dù thế nào thì hắn không dám coi thường thực lực của Lâm Động, nếu không chưa biết chừng sẽ bị lật thuyền trong mương.
Mà chuyện đó hiển nhiên là Phong Thương không thể để nó xảy ra. Vì thế khi thấy bốn long quyển phong bị chặn lại, hắn bước ra, vận nguyên lực, chưởng ấn lại biến hóa, lại ngưng tụ ra bốn long quyển phong khác ập về phía Lâm Động với khí thế hung hãn.
– Ngươi tới bao nhiêu ta đánh tan bấy nhiêu!
Đối mặt với công kích như vũ bão của Phong Thương, mắt Lâm Động cũng lóe lên chiến ý, lực dung hợp không ngừng tràn ra biến thành đại thủ đánh xuống long quyển phong của Phong Thương.
Ầm ầm ầm!
Trên không trung, cuộc đối đầu ác liệt vẫn diễn ra, nhìn những luồng năng lượng cuồn cuộn lan tỏa, không ít người sắc mặt dần trở nên nặng nề.
Thường thì thứ Linh Vũ kỹ này sẽ tiêu hao rất nhiều nguyên lực, mà cục diện lúc này dường như hai bên đang rơi vào tình thế giằng co, một khi có người không chịu được trước sẽ lập tức bị rơi vào công kích đáng sợ của đối phương.
Cuộc đối chọi kiểu này nhìn từ góc độ nào đó Phong Thương có ưu thế không nhỏ, vì dù sao hắn cũng là Tứ Nguyên Niết Bàn, cao hơn Lâm Động hẳn một tầng thứ. Tu vi nguyên lực cũng mạnh hơn Lâm Động, cứ đọ sức kiểu này chắc chắn Lâm Động sẽ thua thiệt!
Đương nhiên đấy là nói tình huống thông thường, nhưng sau khi đã thấy sức mạnh đáng sợ vượt xa Tam Nguyên Niết Bàn mà Lâm Động thể hiện ra, có lẽ chẳng ai nhìn hắn với con mắt bình thường nữa.
Khi cuộc chiến giữa Lâm Động và Phong Thương đang trong tình thế giằng co thì bên kia, cuộc chiến Tiểu Viêm và Mãnh Liệt dường như vừa bắt đầu vô cùng ác liệt.
Mỗi lần thiết côn, cự chùy vung lên đều mang theo sức mạnh đáng sợ đủ để đập tan cả ngọn núi.
Ầm!
Hai thân ảnh khổng lồ hung hăng lao vào nhau, từng đợt sóng năng lượng phát ra sau mỗi đòn công kích khiến cả một mảng rừng nổ tan tành thành bình địa.
Năng lượng cuồng bạo cũng khiến hai thân ảnh bắn ngược ra sau, rơi uỳnh xuống đất tạo nên một vệt dài hàng trăm trượng.
– Phụt!
Mãnh Liệt nhảy lên khỏi mặt đất, máu tươi cuồng bắn ra khỏi miệng, cơ thể dậy lên những cơn đau. Hắn đã phải hứng chịu đến hơn chục đòn công kích hung hãn của Tiểu Viêm, đồng thời Tiểu Viêm cũng phải hứng chịu số đòn tương đương của hắn. Nhưng điều khiến Mãnh Liệt cực kỳ không thoải mái đó là dường như mọi đòn công kích vào người Tiểu Viêm đều không tạo nên thương thế mà hắn mong muốn.
– Dám chơi lão tử thì lão tử chơi cho ngươi chết luôn!
Trên gương mặt Mãnh Liệt là sát khí đậm đặc, rõ ràng hắn cực kỳ giận dữ khi bị Tiểu Viêm ép đến mức này. Hắn thè cái lưỡi đỏ lòm liếm môi, rồi bỗng bước chân ra hai bên, thân thể hơi ngã về phía trước, cơ thịt trên người chấn động theo những đường cong quỷ dị. Ngay lúc đó một thứ sức mạnh cuồng bạo lan tỏa từ bàn chân hắn, đại địa xung quanh bỗng rung lên mãnh liệt.
Mặt đất rung chuyển ngày một kịch liệt, rồi vô số đường nứt dần lan ra, nhìn tựa như có động đất xảy ra vậy.
– Đại Địa Chấn Ba!
Mãnh Liệt bước chân ra gầm lên một tiếng, rồi cúi người đấm một quyền xuống đất.
Rầm!
Nơi quyền đấm xuống, mặt đất nứt toác với tốc độ kinh người, vết nứt đi đến đâu cây lớn đổ rạp đến đấy.
Dường như chỉ trong nháy mắt vết nứt ấy đã đến chỗ cách Tiểu Viêm chỉ hơn chục mét. Những viên đá nhỏ vỡ ra từ mặt đất đã tụ lại thành hình một con rắn khổng lồ nhằm thẳng ngực Tiểu Viêm mà lao tới như tia chớp.
Rầm!
Một âm thanh trầm đục vang lên, thân hình to lớn của Tiểu Viêm bị bắn ngược ra sau, hàng trăm cái cây cao chọc trời cũng gãy rạp theo đó, đất đá bay bị mù.
– Hắc hắc!
Thấy vậy gương mặt tràn đầy sát khí của Mãnh Liệt hiện lên nụ cười nham hiểm, nhưng chỉ trong chớp mắt đồng tử hắn đã thu lại, chỉ thấy nơi Tiểu Viêm vừa rơi xuống, một đạo hắc ảnh bỗng bay vọt tới.
– Hừ, đúng là đồ gián đánh mãi không chết!
Nhìn Tiểu Viêm bị dính đòn của mình nhưng vẫn không bị trọng thương, mắt Mãnh Liệt tối lại, rồi lại cúi người đấm xuống mặt đất, một đường nứt nữa hình thành lao tới Tiểu Viêm.
Ầm!
Mặt đất nứt toác, lại một con rắn khổng lồ từ vô số viên đá vụn oanh kích Tiểu Viêm. Nhưng lần này, khi nó mới xuất hiện thì hắc ảnh kia bỗng giơ ra một bàn vuốt hổ khổng lồ, trên đó lan tỏa thứ sức mạnh đáng sợ, cuối cùng tát thẳng lên con rắn khổng lồ.
Ầm!
Con rắn khổng lồ từ đất đá bị sức mạnh đáng sợ của bàn vuốt hộ đánh tan tành.
– Cái gì?
Thấy vậy sắc mặt Mãnh Liệt kịch biến, thế nhưng không đợi hắn có thêm hành động gì, đạo hắc ảnh kia đã lao tới, hiện ra thân hình Tiểu Viêm. Chỉ là lúc này hai cánh tay của hắn đã biến thành hai cái chân hổ, gân xanh cuồn cuộn tỏa ra thứ sức mạnh đáng sợ.
– Đây là…
Nhìn hai bàn vuốt hổ kia, đồng tử Mãnh Liệt thu nhỏ lại, vẫn chưa nói xong thì mắt Tiểu Viêm đã đỏ ngầu, bàn vuốt hổ nắm lại thành quyền đấm thẳng vào ngực Mãnh Liệt không chút nương tình.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm vang lên, ngực Mãnh Liệt lõm hẳn xuống, nhưng cũng may hắn có Niết Bàn Kim Thân Tứ Nguyên Niết Bàn, nếu không thì một quyền này của Tiểu Viêm đủ để moi tim hắn ra.
Nhưng dù có Niết Bàn Kim Thân đỡ được một quyền hung hãn dị thường của Tiểu Viêm, nhưng Mãnh Liệt vẫn bị bắn ngược ra sau, trước bao ánh mắt chấn động, phụt ra một ngụm máu tươi.
Tất cả mọi người bỗng vang lên hàng loạt tiếng bàn tán xôn xao, cuộc chiến giữa Tiểu Viêm và Mãnh Liệt khá ác liệt, ai cũng biết cú đấm đó nếu rơi vào người bọn họ thì e là sẽ tan nát thành một đám máu me be bét.
– Tên đó thật hiếu thắng hung hãn!
Bọn Mộc Lân thấy Mãnh Liệt trước nay luôn nổi danh vì sự hung tàn lại bị Tiểu Viêm đánh xuống thế hạ phong đều không khỏi kinh ngạc, ánh mắt trầm trọng dị thường. Hiện bọn chúng mới chợt nhận ra, dường như mỗi một người trong bọn Lâm Động đều có năng lực sánh ngang với cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn!
Mà nếu vậy thì có nghĩa là bọn chúng tương đương với ba cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn, thực lực này thật sự còn mạnh hơn một số Vương triều Siêu cấp a!
Phát hiện này khiến nụ cười trên mặt Mộc Lân có phần cứng lại. Tuy trong hàng ngũ các Vương triều Siêu cấp, Vương triều bọn chúng không phải là xuất sắc gì nhưng thực lực cũng hơn không ít Vương triều khác. Nhưng cuối cùng lại bị ba người đến từ Vương triều Hạ cấp kia vượt qua, sự khác biệt này dù thế nào cũng khiến bọn chúng có cảm giác mất cân bằng…
– La Thông rất thê thảm!
Mộc Hàn Nguyệt bỗng nói.
Mộc Lân cười khổ, nhìn sang hướng khác. Ở đó không ngừng vang lên tiếng cây đổ, hơn nữa hắn cũng thấy một thân ảnh như một bao cát bị đánh túi bụi, mà thân ảnh đó lại chính là La Thông của Vương triều Phong Vân. Hắn cũng đã là cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn nhưng trong tay thiếu niên tuấn mỹ kia dường như mất hết khả năng kháng ngự…
– Đối thủ của hắn rất biến thái!
Mộc Lân thở dài, kết cục thắng lợi của cuộc đối chiến này dường như đang rời xa Vương triều Phong Vân rồi, vì sức mạnh bỗng bộc phát bên đám người bọn Lâm Động thực sự quá khủng bố.
– Phong Thương… cũng bị Lâm Động khống chế rồi!
Hai người ngẩng lên nhìn bầu trời cách đó khá xa. Chiến hỏa ở đó vô cùng thịnh, dù Phong Thương đã thi triển Linh Vũ kỹ nhưng vẫn không hề có dấu hiệu sẽ dọn dẹp được Lâm Động. Mà trong cuộc đối đấu Linh Vũ kỹ đó dường như Lâm Động lại có chút ưu thế.
– Có điều…
Đôi mắt Mộc Hàn Nguyệt khẽ động, nói:
– Phong Thương vẫn còn tuyệt chiêu!
Sắc mặt Mộc Lân hơi biến, rồi khẽ gật đầu. Đến lúc này hắn vẫn chưa dùng đến Linh bảo Thiên cấp!
Thiết nghĩ uy lực của Linh bảo Thiên cấp mà phát huy có lẽ Lâm Động sẽ không thể kiên trì được nữa.
Ầm!
Bàn tay khổng lồ lại đánh tan bốn đạo long quyển phong, lực xung kích đánh bật cả Lâm Động và Phong Thương bay đi hàng trăm mét, rồi cả hai đều hổn hển giữ vững thân hình.
Sắc mặt hai bên lúc này đều có phần nhợt nhạt, chắc cuộc đối đầu này đã tiêu hao một một lượng sức lực không nhỏ.
Phong Thương quệt vết máu nơi khóe miệng, nhìn về hướng Mãnh Liệt, khóe mặt giật giật rồi khàn đặc nói:
– Không ngờ các ngươi che giấu thực lực kỹ như vậy!
– Cảm giác đâm phải tường không dễ chịu phải không?
Lâm Động khẽ nắm lại bàn tay đã tê dại, cười lạnh nói.
– Cũng khá khó đối phó, nhưng bảo các ngươi là tường thì đánh giá hơi cao rồi!
Phong Thương nhếch mép, giơ bàn tay ra chậm rãi nói:Tu tiên là nghịch thiên hay thuận thiên?.-.Tu tiên là vô tình hay hữu tình? Hãy dõi theo bước chân của Vương Lâm để biết hắn làm thế nào bằng vào sức lực của chính mình từng bước tiến lên phía trước, dương danh “Tu Chân Giới”….Thỉnh chư vị nghé thăm…!
– Ta vốn tưởng không phải dùng đến nó… Nhưng thực sự ta không thể chịu được việc để ngươi sống. Vì thế, bất luận hôm nay thế nào ta cũng lấy chắc cái mạng ngươi rồi!
Vẻ mặt Phong Thương hiện lên sự tàn nhẫn, rồi hắn nắm chặt tay, hắc quang lan tỏa, một cái thiết ấn màu đen dần xuất hiện.
Linh bảo Thiên cấp, cuối cùng Phong Thương đã phải dùng đến đại sát khí rồi!
Chương 579 : Uy lực của Linh bảo Thiên cấp!
Hắc quang trào dâng, một chiếc thiết ấn màu đen to cỡ bàn tay xuất hiện trong tay Phong Thương. Một thứ sức mạnh khiến nhiều mọi người phải động dung lan tỏa ra từ thiết ấn.
Hắc Long Phiên Thiên Ấn!
Cuối cùng thì Phong Thương cũng phải gọi ra Linh bảo Thiên cấp từng xuất hiện trong Đấu giá hội.
– Rốt cuộc cũng đã lấy ra rồi à?
Sắc mặt bọn Mộc Lân nặng nề nhìn cảnh tượng đó. Dù chiến cục trước đó có phần giằng co nhưng bọn chúng cũng không đưa ra kết luận quá sớm, vì khi Phong Thương vẫn chưa lấy ra Linh bảo Thiên cấp thì việc ai thắng vẫn chưa thể biết được.
Nhưng khi đã thấy Phong Thương lấy ra Linh bảo Thiên cấp, ngoài vẻ nặng nề ra lại có cảm giác phức tạp, thực lực của Lâm Động chỉ là Tam Nguyên Niết Bàn nhưng lại ép Phong Thương, một cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn đỉnh phong đến mức này, mức độ này ngay cả bọn Mộc Lân cũng không dám đảm bảo mình có thể làm được.
– Hắn cũng có đủ tư cách xung kích Niết Bàn Ấn Thiên cấp, mấy người bọn bọn chúng trước đây cũng đều che giấu thực lực!
Mộc Lân cười khổ nói. Dù chưa bao giờ hắn coi thường bọn Lâm Động nhưng cũng không thể không thừa nhận lần này hắn nhìn nhầm rồi.
– Nếu bọn chúng đánh bại được Vương triều Phong Vân thì có lẽ danh tiếng sẽ vang dội cả khu trung tâm này!
Ánh mắt Mộc Hàn Nguyệt có phần phức tạp. Với thực lực của Vương triều Hạ cấp đánh bại một Vương triều Siêu cấp, điều này có lẽ trước đây nàng sẽ cho là chuyện trăm vạn năm mới có một lần. Nhưng hiện giờ cảnh tượng đó đang diễn ra trước mắt, dù có tính cách lạnh lùng cũng không khỏi cảm thán.
– Vương triều Phong Vân tuy không phải đứng đầu trong các Vương triều Siêu cấp nhưng cũng không phải tầm thường. Nếu bọn Lâm Động đánh bại được thì chuyện danh tiếng của bọn chúng sẽ vang dội cũng chẳng có gì lạ.
Mộc Lân ngẩng lên, nhìn lên bầu trời không chớp mắt, khẽ nói:
– Đương nhiên còn phải xem hắn có đỡ được công kích tiếp theo của Phong Thương hay không đã. Uy lực của Linh bảo Thiên cấp không thể coi thường!
Trên bầu trời, hắc quang lan tỏa, dường như cả bầu trời đỏ thẫm cũng tối lại, mà cái tạo nên thanh thế kinh người đó chỉ là một chiếc thiết ấn màu đen to cỡ bàn tay.
Khi thiết ấn xuất hiện, ánh mắt Lâm Động cũng trở nên nặng nề, hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức đầy nguy hiểm từ thiết ấn đó.
Linh bảo đáng giá hàng ngàn Niết Bàn Đan… uy lực đó đủ để khiêu chiến vượt cấp. Mà thực lực bản thân Phong Thương đã vượt qua Lâm Động, nay cộng thêm với Linh bảo Thiên cấp nữa, có thể tượng tưởng ra Lâm Động đang phải đối diện với tình huống nguy hiểm thế nào.
– Vốn dĩ đối phó với ngươi ta không muốn dùng đến nó, nhưng ngươi quả thật đã khiến ta bất ngờ!
Phong Thương nhìn Lâm Động với vẻ hung hãn, ánh mắt tràn ngập sát ý.
– Chết dưới Linh bảo Thiên cấp cũng là phúc khí của ngươi rồi!
Phong Thương bỗng bước ra, hiển nhiên hắn không muốn Lâm Động có cơ hội vùng vẫy, bàn tay nắm lại, nguyên lực bùng phát, cuối cùng ào ạt chảy vào thiết ấn trong tay.
U u u!
Cùng với luồng nguyên lực tràn vào, thiết ấn bỗng phát ra những tiếng u u, con Hắc Long cuộn tròn trên thiết ấn bỗng chầm chậm mở mắt ra.
Uỳnh!
Vào khoảnh khắc con rồng mở mắt ra, một luồng sức mạnh kinh người cuộn trào, thậm chí mây đen cũng ùn ùn kéo đến.
– Hắc Long Phiên!
Phong Thương cười gằn nhìn Lâm Động ở phía xa sắc mặt có phần nặng nề, thủ ấn thay đổi, con Hắc Long há mồm, một tiếng gầm vọng ra.
– Grào!
Sóng âm thanh màu đen đem theo sức mạnh hủy diệt lan tỏa điên cuồng!
Những nơi sóng âm thanh lan tới khu rừng phía dưới đều nổ tung, những thân cây nổ tan thành những mẩu gỗ nhỏ rồi cuối cùng tan thành vụn.
Âm thanh đi đến đâu, khu rừng biến thành bình địa đến đấy, không ngờ uy lực của Linh bảo Thiên cấp đáng sợ đến mức này!
Đồng tử Lâm Động thu nhỏ lại nhìn làn sóng đen kịt ào ạt tràn tới, thân hình lùi nhanh về sau, bàn tay khổng lồ màu đen lại đưa ra đập xuống những làn sóng âm thanh đó.
– Hừ, không tự lượng sức mình!
Thấy thế Phong Thương chỉ cười lạnh lùng, Linh Vũ kỹ của Lâm Động đúng là mạnh, nhưng công kích này là của Linh bảo Thiên cấp, cộng với thực lực Tứ Nguyên Niết Bàn của hắn, Lâm Động muốn chặn đâu có dễ?
Phong Thương cười lạnh không phải không có lý của hắn. Bàn tay khổng lồ kia khi tiếp xúc với sóng âm thanh đã rung lên dữ dội… Làn sóng đen kia dường như sắc bén đến mức có thể cắt đứt được cả năng lượng, nó đã tách được cả bàn tay kia ra.
Nhìn làn sóng đen tách đôi bàn tay khổng lồ của mình, đồng tử Lâm Động co rút lại, đây là lần đầu tiên hắn thấy Đại Hoang Nhân Thiên Chỉ bị phá giải dễ dàng như vậy.
Uy lực của Linh bảo Thiên cấp mạnh đến mức kinh người này sao?
Vút vút!
Làn sóng âm thanh đen cắt đôi bàn tay khổng lồ với thế như chẻ tre, rồi tiếp tục lao tới Lâm Động, nó giống như lưỡi hái tử thần vậy, không gì ngăn cản nổi.
– Lâm Động, để xem ngươi còn chiêu gì?
Nhìn Lâm Động đang bị sóng âm thanh tấn công, Phong Thương ngửa mặt lên trời cười lớn.
Lâm Động hít sâu vào một hơi, trong mắt phản chiếu ánh đen của làn sóng đang ập tới. Ngay sau đó thủ ấn biến hóa, nguyên lực hùng hồn bỗng dần tĩnh lặng, một đạo thanh quang nhàn nhạt tỏa ra từ trong người hắn.
– Dù ngươi có làm gì cũng vô dụng mà thôi!
Thấy thế Phong Thương cười lạnh lùng, bàn tay nắm lại, tốc độ của sóng âm thanh tăng cao, cuối cùng ầm ầm cuộn trào về phía Lâm Động.
– Thanh Thiên Hóa Long Quyết, Thanh Lân Chu!
Ánh mắt Lâm Động sắc lạnh, thanh quang dâng tràn hình thành nên tấm thuẫn bài tạo nên từ những tấm vảy màu xanh ở phía trước.
Thuẫn bài to khoảng nửa trượng, trên đó có một đường họa tiết Thanh Long đang chuyển động lan tỏa ra một thứ sức mạnh kỳ dị.
– Ngay Niết Bàn Kim Thân của Tứ Nguyên Niết Bàn, thứ sóng âm thanh này cũng có thể cắt được. Ngươi dám ngang nhiên chống đỡ như vậy chỉ có chết mà thôi!
Phong Thương thấy Lâm Động không hề tránh né mà lại có ý định chống đỡ liền cười gằn nói.
Keng keng keng!
Thế nhưng ngay lúc đó, khi làn sóng âm thanh đen kịt kia chạm tới thuẫn bài thì phát ra vô vàn tia lửa, cảnh tượng cắt đôi như Phong Thương nghĩ lại không hề xảy ra. Lúc này làn sóng sắc bén ấy lại bị chiếc thuẫn bài của Lâm Động đã chặn đứng!
– Sao có thể?
Nhìn cảnh tượng đó, không chỉ sắc mặt Phong Thương thay đổi mà ngay bọn Mộc Lân cũng phải buộc miệng kêu lên. Bọn họ có thể cảm nhận được sức mạnh đáng sợ từ làn sóng đen kia, nhưng không ngờ Lâm Động lại có thể chặn đứng được nó.
Rẹt rẹt!
Tia lửa bắn tứ tung, Lâm Động cũng bị đẩy lùi về sau, nhưng có thuẫn bài nên sóng âm thanh không thể tạo được thương thế chí mạng cho hắn.
Sau khi sóng âm thanh phát ra thứ năng lượng hủy diệt cũng dần tối lại, rồi bắt đầu tan biến trước tấm thuẫn bài.
Khi chút ánh sáng đen cuối cùng biến mất, thân hình Lâm Động dần dừng lại, tấm thuẫn bài phía trước hắn cũng nổ tung, để lộ ra Lâm Động phía sau. Có điều trên cánh tay hắn lúc này đã xuất hiện rất nhiều vệt máu, máu chảy theo cánh tay nhìn cũng khá kinh hãi.
Rõ ràng là dù có Hóa Long Quyết nhưng để chống đỡ công kích có thể giết chết một cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn hắn cũng đã phải trả giá.
– Linh bảo Thiên cấp… quả nhiên phiền phức!
Lâm Động giũ giũ cánh tay đầy máu, ánh mắt hiện lên sự tối tăm lạnh lùng.
– Đừng vui quá sớm! Ta sẽ cho ngươi từ từ lĩnh giáo uy lực của Linh bảo Thiên cấp. Ta đã nói rồi, sẽ cho ngươi sống không bằng chết, ta sẽ không dễ dàng giết ngươi đâu!
Phong Thương cười nham hiểm, thủ ấn bỗng biến hóa, vô số đạo nguyên lực lại tràn vào thiết ấn, thân thể con rồng cuộn trong trên đó dần sáng lên, lớp vảy đen ngày một trở nên rõ ràng.
– Hắc Long Phiên Thiên Ấn, Long Linh Hiện!
Hắc quang bùng phát từ thiết ấn, trong thứ ánh sáng đó, con Hắc Long lập tức phình to ra với tốc độ kinh người.
– Grào!
Tiếng gầm rú vang vọng cả bầu trời, trong đó mang thứ long uy thật sự khiến nguyên lực trong trời đất rung chuyển ác liệt.
Hắc Long thăng thiên, mây đen kéo đến, lúc này uy lực kinh thiên động địa của Linh bảo Thiên cấp đã triệt để lộ ra!
Chương 580 : Kinh thiên động địa!
Mây đen ùn ùn kéo tới che lấp vầng mặt trời, bầu trời đỏ thẫm lúc này cũng tối sầm lại.
Uỳnh!
Hắc Long chui vào tầng mây đen, thỉnh thoảng mây đen chuyển động để lộ ra thân hình khổng lồ như làm từ gang thép đen xì, lan tỏa thứ sức mạnh khiến người ta phải sợ hãi.
Rất nhiều ánh mắt chấn kinh nhìn lên tầng mây đen đậm đặc, bọn họ có thể mơ hồ nhìn thấy một thứ khổng lồ dài ngoằng đang chuyển động trong đó. Thứ sức mạnh và áp lực kỳ lạ đó khiến ngay những cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn như Mộc Lân cũng phải giật mình.
– Trong Hắc Long Phiên Thiên Ấn lại có một đạo Long Linh!
Mộc Hàn Nguyệt dùng tay che miệng thất kinh nói.
– Có lẽ không phải Long Linh hoàn chỉnh.
Sắc mặt Mộc Lân nặng nề nói:
– Nhưng cũng cực kỳ mạnh mẽ. Có Linh bảo Thiên cấp, Phong Thương quả thực trở thành vô địch trong Tứ Nguyên Niết Bàn!
– E là Lâm Động không xong rồi!
Ầm!
Khi mây đen đang cuồn cuộn, Hắc Long xuất hiện thì một chỗ khác, hai đạo thân ảnh như hai con hung thú cũng hung hăng lao vào nhau.
Âm thanh trầm đục vang lên, những cú đấm hung hãn đáp trên người đối phương, cả hai thân ảnh đều rung lên dữ dội, cuối cùng binh một tiếng bay ngược ra sau, máu tươi bắn tung tóe.
Tiểu Viêm giẫm mạnh chân xuống đất gây nên vô số đường nứt vỡ trên mặt đất, hắc quang dâng tràn quanh thân, lúc này mới hóa giải được hết luồng sức mạnh to lớn xuyên vào cơ thể.
Hắn thở gấp mấy hơi, trong đôi mắt đỏ ngầu trào dâng khí hung sát, gườm gườm nhìn thân ảnh phía trước cũng đầy dấu máu.
– Thật không đơn giản!
Mãnh Liệt quệt vết máu ở khóe miệng, nhổ ra một ngụm máu, nhếch mép nhìn thân hình to lớn của Tiểu Viêm, ánh mắt có phần ngưng tụ lại. Hiển nhiên hắn không thể ngờ mình lại bị Tiểu Viêm ép đến mức thê thảm thế này.
– Ngươi cầm chân lão tử, nhưng còn Lâm Động dường như không kiên trì được lâu nữa đâu.
Mãnh Liệt ngẩng lên nhìn bầu trời đầy mây đen, cười nham hiểm.
Rõ ràng Phong Thương đã dùng đến Linh bảo Thiên cấp rồi, nếu thứ đó cũng đã dùng, dù Lâm Động có khó nhằn thế nào thì cuộc chiến này cũng đến lúc kết thúc rồi.
– Ép được Phong Thương dùng đến Linh bảo Thiên cấp, Lâm Động cũng coi như có bản lĩnh, có điều cũng chỉ vậy mà thôi!
Đôi mắt đầy màu máu của Tiểu Viêm cũng liếc nhìn bầu trời, rồi hắn nhìn thấy đôi tay máu chảy dầm dề, bộ dạng có phần thảm hại của Lâm Động. Có điều dường như ngoài dự đoán của Mãnh Liệt, hắn không hề hoảng loạn hay thất sắc, ngược lại hắn quay lại nhìn Mãnh Liệt với ánh mắt đỏ ngầu hơn trước.
– Đại ca sẽ không thua dễ dàng vậy đâu!
Giọng Tiểu Viêm có phần khàn đặc nhưng lại có sự kiên định không thể nghi ngờ.
– Ngu ngốc tự lừa mình dối người!
Mãnh Liệt cười gằn.
– Nhiệm vụ của ta là giải quyết ngươi!
Tiểu Viêm hơi ngã người về trước, sát ý bùng phát, tựa mãnh thú Hồng Hoang chuẩn bị xuất động.
– Giải quyết ta? Tiếp theo ta sẽ cho ngươi biết thế nào là vũ kỹ đỉnh cao của Vương triều Phong Vân ta!
Mãnh Liệt ngửa lên trời cười lớn, rồi liếm vết máu trên mặt, sát ý trong mắt dâng lên đến cực điểm, hắn bước chân ra, thủ ấn biến hóa, một luồng sức mạnh đáng sợ bùng phát.
– Địa Hoàng Thức!
Một tiếng gầm trầm đục vang ra từ cổ họng Mãnh Liệt. Sức mạnh tuôn trào kia ngày một ác liệt, cả trời đất rung như rung chuyển, thanh thế đó mạnh hơn trước đó không biết bao nhiêu lần.
Nguyên lực dạt dào bao trùm quanh thân thể Mãnh Liệt, thủ ấn biến hóa. Trong mặt đất bỗng có vô vàn khí thể màu vàng đất kỳ dị bốc ra, cuối cùng thuận theo lớp da chui vào cơ thể hắn.
Phụt!
Thân thể Mãnh Liệt bỗng nhiên phình to, cơ thịt to ra, gân xanh nổi lên, chỉ trong nháy mắt, không chỉ thể hình mà thậm chí khí tức của Mãnh Liệt cũng lớn hơn rất nhiều.
– Đây mới là lực chiến đấu thực sự của ta, tiếp theo ta sẽ khiến ngươi thịt nát xương tan!
Mãnh Liệt ngẩng lên nhìn Tiểu Viêm, nhếch mép cười tàn nhẫn, chân bước ra, thân hình bỗng biến mất, khi xuất hiện lại thì đã ở trước mặt Tiểu Viêm, rồi nhanh chóng tụ nhằm thẳng tim Tiểu Viêm mà tung ra một đạo quyền phong với sức mạnh đáng sợ.
Ầm!
Hai tay Tiểu Viêm lại biến thành vuốt hổ giao nhau chắn trước ngực để đỡ quyền của Mãnh Liệt, thân thể bay ngược về sau đập vào một thân cây khiến nó nổ tung.
Xoẹt!
Một quyền đắc thế, Mãnh Liệt không hề có ý dừng lại, hắn lại lao tới tung ra một trọng quyền có thể khiến cường giả Tứ Nguyên Niết Bàn trọng thương.
Ầm!
Vuốt hổ tung ra nắm chắc lấy thiết quyền của Mãnh Liệt, hai mắt Tiểu Viêm đỏ ngầu, cổ họng vọng ra tiếng gầm, thân thể bắt đầu xuất hiện sự thay đổi, chỉ trong nháy mắt đã biến thành cỗ máy chiến đấu mình người đầu hổ!
– Thì ra ngươi là Yêu thú!
Cảnh tượng đó khiến sắc mặt Mãnh Liệt biến đổi, lúc này hắn mới hiểu tại sao Tiểu Viêm lại có sức mạnh đáng sợ vậy.
Tiếng gầm làm rung chuyển núi rừng, khi giải phóng thân Yêu thú của mình, lực chiến đấu của Tiểu Viêm hiển nhiên cũng đại tăng, sức mạnh, tốc độ, phản ứng tất cả đều có thể sánh ngang với Mãnh Liệt khi đã thi triển Địa Hoàng Thức.
Sức mạnh dồi dào chảy trong thân thể, Tiểu Viêm nắm chặt vuốt, nhanh như chớp tung ra quyền phong mạnh mẽ thẳng vào công kích của Mãnh Liệt.
Binh binh binh!
Vô vàn những luồng cuồng phong kinh người cuộn trào, đi đến đâu những ngọn cây khổng lồ nổ tung đến đó. Cả hai bên đã thi triển lực chiến đấu lên mức cao nhất, sự đối đầu đầy máu tanh này khiến người xem phải kinh hồn.
Ầm ầm ầm!
Mây đen cuồn cuộn, sắc mặt Phong Thương dần tái nhợt, nhưng nhiều hơn là sự điên cuồng, hắn biết chiêu này chắc chắn sẽ kết thúc cuộc chiến này!
– Sát!
Phong Thương chỉ tay về Lâm Động, nhiệt độ không khí xung quanh bỗng tụt mạnh, một tiếng hét lạnh lẽo vang lên.
Uỳnh!
Đúng lúc hắn vừa dứt lời, mây đen chấn động, một đạo hắc ảnh khổng lồ cuối cùng bay ra. Một con Hắc Long khổng lồ thò ra thân hình lạnh lẽo như gang thép xuất hiện trước tất cả ánh mắt chăm chú.
Hắc Long gầm rú lao xuống, không khí như bùng nổ, cả vùng rừng núi sạt lở, chỉ nháy mắt đã xuất hiện một cái hố khổng lồ.
Trước sự công kích của Hắc Long, sắc mặt của tất cả đều không còn giọt máu.
Sức mạnh đó căn bản không phải thứ mà cường giả Tam Nguyên Niết Bàn, thậm chí Tứ Nguyên Niết Bàn có thể chống đỡ.
Roạt!
Y phục trên người Lâm Động cũng bị kình phong khiến cho rách tươm, dù hắn hiện nay cũng cảm thấy đau đớn. Hắn biết công kích lần này của Phong Thương là ở cấp độ chí mạng!
– Phù!
Lâm Động thở ra một hơi dài, rồi trước bao ánh mắt kinh ngạc, hắn nhắm mắt lại.
Đối mặt với công kích kinh người như vậy của Phong Thương mà Lâm Động dường như chẳng có dấu hiệu phòng ngự.
– Thứ sức mạnh đó…
Khi mọi người còn đang không hiểu, tâm thần Lâm Động bỗng lóe lên lướt qua thân thể như muốn tìm thứ gì đó.
Tâm thần lướt qua thân thể, tiến vào đan điền, rồi một quầng sáng màu xanh đậm hiện ra. Trong đó là một con Thanh Long đang cuộn mình, từ nó tỏa ra một thứ áp lực kinh người.
Đây chính là Thiên Long Khí mà Thanh Trĩ để lại trong người hắn!
Chỉ có điều Thiên Long Khí đáng sợ này Lâm Động chỉ hấp thụ được từng chút một, căn bản không thể luyện hóa nó. Nhưng hiện giờ hắn lại dùng đến sức mạnh này, tuy phải trả giá, nhưng hắn không sợ!
– Ta cần ngươi!
Tam thần Lâm Động như biến thành một bàn tay vô hình tóm lấy luồng thanh quang.
Hai mắt đang nhắm nghiền bỗng mở ra, thanh quang bắn ra từ hai mắt Lâm Động, rồi hắn giang hai tay ra ngửa lên trời gầm lên
– Grào!
Từ cổ họng Lâm Động vọng ra tiếng long ngâm!
Trước tiếng gầm đó, con Hắc Long kia rung lên dữ dội, trong đôi mắt như vô hồn bỗng như lóe lên một nỗi sợ hãi từ sâu thẳm trong linh hồn.
– Mạng ta, ngươi không lấy được đâu!
Lâm Động ngửa mặt cười lớn, thanh quang bùng phát từ cơ thể, cuối cùng biến thành một con cự long màu xanh hư ảo!
– Đây… cũng là Long Linh?
Bọn Mộc Lân há hốc mồm nhìn con Cự long, bất luận là khí thế hay sức mạnh, con Thanh Long đều vượt trội hơn con Hắc Long!
Lẽ nào Lâm Động cũng có Long Linh thật sự?
Ầm!
Trước vô số ánh mắt kinh hãi, Thanh Long bao phủ quanh Lâm Động, lao vọt tới, cuối cùng đâm sầm vào con Hắc Long!
Một cú va chạm kinh thiên động địa!