Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 90 : Vô danh (c891-c900)
❮ sautiếp ❯Chương 891
Ánh mắt Minh Hoàng nhìn Cổ Trần trở nên sợ hãi, tròng mắt suýt lồi ra ngoài.
Không ngờ Cổ Trần dẫn đến thiên phạt, không tin được, hắn làm bằng cách nào?Đúng rồi, Minh Hoàng nhớ là Cổ Trần nắm giữ sức mạnh thiên phạt, hiện tại bỗng nhiên dẫn đến thiên phạt thật sự, kiếp phạt của trời.
– Đáng chết!Tà Linh Hoàng gầm lên một tiếng, muốn thoát khỏi phạm vi thiên phạt bao phủ, bởi vì hắn cảm thấy từng đợt áp lực khủng bố ập đến, thiên uy tập trung vào hắn.
Đang lúc Tà Linh Hoàng định thoát đi thì phát hiện lĩnh vực của cả hai dung hợp với nhau, trong một chốc không thể ra ngoài.
Lĩnh vực của Tà Linh Hoàng thì hắn tự nhiên có thể tùy tiện ra vào, nhưng mấu chốt là còn có lĩnh vực của Minh Hoàng, hai lĩnh vực hợp nhất, dẫn đến hắn tạm thời không có biện pháp ra ngoài.
Tà Linh Hoàng kinh hoàng hét to:- Minh Hoàng, mau mở ra lĩnh vực!Tà Linh Hoàng định mở ra lĩnh vực của mình, kết quả phát hiện thế nhưng không có biện pháp mở ra.
Thiên phạt đã hoàn toàn bao phủ nơi này, khóa cứng, Cổ Trần, Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng đều trở thành mục tiêu bị thiên phạt khóa lại.
– Không mở ra được!Minh Hoàng hoàn toàn thay đổi sắc mặt, trong lòng không kiềm được tuôn ra một chút sợ hãi.
Thiên phạt thật sự buông xuống, hơn nữa uy thế khủng bố, khiến Minh Hoàng của Minh thổ như hắn cũng cảm thấy nguy hiểm như sắp hồn phi phách tán.
Thiên phạt là khắc tinh trí mạng của sinh vật như bọn họ, một khi bị tập trung vào tương đương không cách nào trốn thoát, huống chi không thể mở ra lĩnh vực của bọn họ.
Xẹt đùng!Một thiên lôi khủng bố đột nhiên đánh xuống, ầm ầm một tiếng, hai lĩnh vực cùng chấn động, nổ một lỗ thủng.
Ngay sau đó, đầy trời sức mạnh lôi phạt hội tụ, hóa thành ức vạn lôi binh cùng đánh tới.
– Thiên lôi hóa binh?Minh Hoàng bị hù sợ giật nảy mình, hoảng sợ nhìn ức vạn lôi đình hóa thành lôi binh đánh xuống, tựa như biển sét chín tầng trời rơi xuống.
Ầm ầm!Vang tiếng nổ điếc tai, hai lĩnh vực lập tức tan vỡ biến mất.
– A! !!Minh Hoàng hét thảm, toàn thân bị thiên phạt đánh bốc lên từng đợt khói đen.
Tà Linh Hoàng cũng không khá hơn là bao, cả người bốc lên âm khí cuồn cuộn, thiên phạt đánh vào người khiến hồn thể của hắn bị tổn hại nặng chưa từng có.
– Grao!Một tiếng gầm hung hãn truyền đến, biển sét lập tức bạo động.
Chỉ thấy, hai vật khổng lồ đang đánh nhau kịch liệt đột nhiên cùng ngửa đầu gầm lên.
Một vị tàn niệm của Tà Thần, một con Địa Ngục Ma hồn bị cảnh tượng thiên phạt trước mắt hù sợ.
Tàn niệm của Tà Thần là tồn tại tà ác, rơi vào thiên phạt khiến thiên phạt lập tức tập trung vào nó, khí tức trở nên càng khủng bố.
Còn có con Địa Ngục Ma hồn đã bị thiên phạt khóa cứng, đánh xuống thiên phạt khủng bố hơn, sản sinh biến dị đáng sợ.
Ầm!Ức vạn lôi quang trút xuống, tựa như sông sét đổ ngược, nhấn chìm hai vật khổng lồ.
– Grao!Địa Ngục Ma hồn hung hãn gầm rống, vung hai cánh tay xé nát rậm rạp lôi đình, đáng tiếc chung quy bị thiên phạt bao phủ.
Bùm bùm bùm!Thiên phạt đáng sợ dường như không có cuối, trước tiên nhấn chìm hai tồn tại đáng sợ này.
Tà Thần, ma hồn, hai tồn tại khủng bố bị thiên phạt cuồn cuộn bao trùm, không ngừng chặt chém hủy diệt, từng đợt thi nhau đánh xuống như không cần tiền.
Tàn niệm của Tà Thần và Địa Ngục Ma hồn bị đánh gầm rú, cả người bốc khói đen, thê thảm vô cùng, căn bản không có biện pháp phản kháng lại thiên phạt.
Chúng nó vốn nên chết, sự tồn tại của chúng là trái với quy tắc, hiện tại rơi vào thiên phạt, thoáng chốc bị ưu tiên chăm sóc đặc biệt.
– Tiêu rồi!Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng thấy thế thì khiếp vía.
Mặc kệ là tàn niệm của Tà Thần hay Địa Ngục Ma hồn, hai thứ cường đại khủng bố bị thiên phạt đánh cho vỡ nát không chịu nổi, thậm chí không có một chút khả năng sống sót.
Thiên phạt hủy diệt tàn niệm của Tà Thần ngay lập tức, sót lại con Địa Ngục Ma hồn.
Trước khi bị hủy diệt, tàn niệm của Tà Thần không kiềm được đau buồn giận dữ gầm rống một tiếng:- Bản tôn không cam lòng!Nó hung tợn trừng Tà Linh Hoàng, nếu không phải tên này báo hại thì có lẽ nó chưa bị thiên phạt chém thành tro tàn hoàn toàn chết đi.
Tuy rằng chỉ là tàn niệm, nhưng nó còn có cơ hội thật sự sống lại, bây giờ bị Tà Linh Hoàng gọi ra, kết quả gặp thiên phạt, hoàn toàn xong đời.
Bùm!Tàn niệm của Tà Thần nổ tung, bị thiên phạt nổ nát, xóa sổ, một lũ tàn niệm bất hủ không thể trốn thoát kiếp nạn, bị thiên phạt hoàn toàn luyện hóa.
– Grao!Con Địa Ngục Ma hồn không ngừng gầm rống, giãy giụa, đáng tiếc, bị sợi xích thiên phạt trói thân hình, không ngừng đánh vào, cuối cùng tan biến thành tro.
Hai vật khổng lồ tàn niệm của Tà Thần, Địa Ngục Ma hồn bị thiên phạt tiêu diệt ngay tại chỗ.
Chỉ để lại hai hạt châu trong suốt lấp lánh trôi nổi trong biển sét, tỏa ra dao động linh hồn cường đại, trong suốt không tỳ vết.
.
Chương 892
Đó là sức mạnh linh hồn mà tàn niệm của Tà Thần, Địa Ngục Ma hồn để lại, vô cùng thuần khiết, bị thiên phạt hoàn toàn luyện hóa, không chứa chút tạp chất.
Vèo!Giây sau, một bóng người vụt qua, vớt lấy hai hồn châu trong suốt lấp lánh, thu vào trong túi.
Người kia đúng là Cổ Trần, chân đạp lên lôi quang cuồn cuộn, thân thể lành lặn dọa sợ Minh Hoàng và Tà Linh Hoàng, cùng nhau giật mình tỉnh lại.
– Đi!Minh Hoàng kinh khủng rống to một tiếng, lĩnh vực bị thiên phạt đánh nát, hai người rốt cuộc có thể lao ra.
Ầm!Hai Hoàng giả hợp sức đánh tan đầy trời lôi đình, đánh tan các món lôi binh bắn tới, muốn chạy khỏi phạm vi thiên phạt bao phủ.
Lúc này, giọng nói hờ hững của Cổ Trần vang lên:- Muốn đi? Đã hỏi qua ta chưa?Trong âm thanh không chứa cảm xúc, khiến Minh Hoàng và Tà Linh Hoàng lòng lạnh lẽo.
Chỉ thấy oong một tiếng, có sức mạnh kỳ diệu ập đến, thân thể lập tức bị giam cầm, cứng ngắc tại chỗ, bị lôi đình thiên phạt vô tận nhấn chìm.
Bùm bùm bùm!Biển sét sôi trào, khí tức thiên phạt càng lúc càng khủng bố, đầy trời mây sét loáng thoáng hiện ra các bóng Thạch nhânng sợ, toát ra ức vạn lôi quang.
Mỗi một bóng dáng đều tỏa ra khí tức thiên phạt khủng bố, thiên uy mênh mông.
Đó là thiên phạt hình người, tay cầm lôi binh, tựa như thiên binh thiên tướng lao đến, mục tiêu là Cổ Trần, Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng.
– A! Là thiên phạt hình người?Đột nhiên một tiếng hét thảm truyền đến, biển sét nổ tung, có bóng người chật vật lao ra, trên người lộ ra các vết thương, toát ra khói đen.
Đó là Minh Hoàng, bị hai thiên phạt hình người đánh chật vật không chịu nổi, thậm chí bị một thiên phạt hình người tự nổ đánh cho thân thể suýt nát.
Minh Hoàng kinh hoàng nhìn bốn phía, đầy trời lôi phạt hội tụ, thiên uy bao phủ, các thiên phạt hình người rậm rạp che trời lấp đất lao xuống.
Minh Hoàng ngơ ngẩn, chưa từng gặp thiên phạt như vậy, thật sự khiến trong lòng hắn sản sinh sợ hãi.
Bên kia, Tà Linh Hoàng thê lương hét to:- Thập Bát Tầng Quỷ Vực, Vạn Quỷ Bào Hao!Sau lưng Tà Linh Hoàng mở ra một lĩnh vực bao la, Thập Bát Tầng Quỷ Vực, giống như mười tám tầng địa ngục hiện ra.
Bên trong có vô số lệ quỷ gầm rống, ác quỷ gầm lên.
Ầm!Giây sau, thiên phạt bạo động, khí tức trở nên càng khủng bố, giống như bị những ác quỷ, tà linh chọc giận, có mấy trăm thiên phạt lập tức đánh xuống.
Răng rắc một tiếng, lĩnh vực bị đánh thủng lỗ chỗ, vô số lệ quỷ, ác quỷ, tà linh ở trong đó lần lượt tan vỡ tiêu tan, thành mây khói.
Dưới thiên pháp, tà vật như vậy tự nhiên không có biện pháp tồn tại, bị tiêu diệt ngay tại chỗ.
– Phụt!Tà Linh Hoàng bị thương, phun ra máu quỷ, toàn bộ thân thể bị đánh bốc khói đen, quỷ hỏa bị thiên phạt đánh lu mờ.
– Trốn!Minh Hoàng thấy thế vừa kinh vừa sợ, bất chấp Tà Linh Hoàng, trực tiếp bộc phát ra trăm phần trăm sức mạnh, thậm chí lấy ra một món bảo vật tự bạo đánh ra một con đường.
Tốc độ của Minh Hoàng tăng vọt đến cực độ, muốn lao ra phạm vi thiên phạt bao trùm, tiếc rằng đằng trước có rậm rạp thiên phạt hình người ùa hướng hắn.
Bùm bùm bùm!Cơ hồ trong nháy mắt, uy lực thiên phạt tăng vùn vụt, dường như bị hai Hoàng giả dẫn phát biến chất rất lớn, quy mô càng khủng bố.
Cổ Trần cũng bị ảnh hưởng, thiên uy mênh mông đó khiến hắn khó hấp thu sức mạnh thiên phạt.
Giống như có một ý chí tối cao trong vô hình đang điều khiển, khiến hắn khó mà hấp thu.
– Luân Hồi Ma Bàn, nuốt!Giờ phút này, linh hồn thể đứng sau lưng Cổ Trần trực tiếp mở ra Luân Hồi Ma Bàn, nặng nề xoay tròn trên đầu hắn.
Luân Hồi Ma Bàn tỏa ra sức mạnh cắn nuốt khủng bố, hút ức vạn lôi đình xung quanh vào, cắn nuốt, mài nhỏ, luyện hóa.
Bao gồm thiên phạt hình người đều không ngoại lệ, bị hút một hơi vào, răng rắc mài nhỏ, tiếp đó bị luyện hóa cắn nuốt.
Toàn thân Cổ Trần tỏa lôi quang, linh hồn thể cũng mang theo lôi quang khủng bố, cả hai tựa như hai vị lôi thần đáng sợ cắn nuốt sức mạnh thiên phạt vô tận.
Đây là một lần cơ hội, vừa rồi Cổ Trần nhờ cậy Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng để phá rồi lập, lột xác tất cả máu trong người, hoàn thành Niết Bàn, bước vào hoàn mỹ.
Do đó dẫn đến thiên phạt, nhưng vì có Minh Hoàng và Tà Linh Hoàng, khiến uy lực của thiên phạt tăng vọt mấy chục, trên trăm lần, khiến hắn đều cảm thấy tim đập chân run.
Nhưng cũng may Cổ Trần đã nắm giữ sức mạnh thiên phạt, trong huyết mạch sức mạnh thiên phạt của hắn không ngừng chảy khắp toàn thân, cắn nuốt ức vạn lôi đình vọt tới.
Giống như một con cự thú đáng sợ bị bỏ đói vô số năm, cắn nuốt lôi đình thiên phạt vô tận, bao gồm thiên phạt hình người đều không ngoại lệ.
– A! !!.
Chương 893
Ngược lại bên kia, Minh Hoàng và Tà Linh Hoàng thảm rồi, một thì tà ác, một thì âm u lạnh lẽo, hoàn toàn bị thiên phạt khắc chế, bị thiên phạt hình người đánh cho thê thảm vô cùng.
Ầm ầm!Thiên phạt trải rộng, che kín trời, đầy trời lôi quang hội tụ thành biển sét ngập trời đè xuống.
Trên bình nguyên, vô số tà linh, âm binh bị lôi đình tẩy rửa, một đám tà linh gào thét bị thiên lôi chém thành tro tàn.
Nhiều âm binh bị ngược giết, lôi đình là sức mạnh tốt nhất tiêu diệt những linh thể tà ác âm u lạnh lẽo này, thoáng chốc dọn trống một mảng lớn.
– Trốn trốn trốn!- Trốn mau!Một số tà linh cường đại, Minh Vương kinh hoàng hét lớn, sợ tới mức hồn vía lên mây, lần lượt quay đầu chạy bạt mạng, muốn chạy trốn khỏi phạm vi biển sét.
Giây phút này, tất cả tà linh, âm binh đều sợ hãi.
Trong biển sét thiên phạt bỗng vọng ra một câu nói:- Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng, các ngươi đã bít đường rồi, trời muốn thu các ngươi.
Minh Hoàng và Tà Linh Hoàng sợ hãi giật bắn người, hoảng sợ nhìn lại, suýt chút bị cảnh tượng trước mắt dọa chết khiếp.
Ầm ầm ầm ầm ầm!Hư không rung động, ức vạn lôi phạt cuồn cuộn kéo đến, tựa như một vòng xoáy, biển sét cuộn thành vòng xoáy.
Vô tận lôi đình thiên phạt hội tụ, bị một người há mồm nuốt vào.
Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng trợn to mắt ếch, suýt lồi tròng, nhìn cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn ngây người.
– Nuốt! Nuốt thiên phạt?Tà Linh Hoàng kinh khủng kêu to lên, bị cách làm hung hãn của Cổ Trần dọa ngây ra.
Giờ phút này, trong đầu Minh Hoàng chỉ còn một câu chửi tục, ngươi là Nhân tộc! Sao ăn cả thiên phạt? Minh Hoàng sợ đến nỗi bay mất hồn vía.
Cả hai lúc này mới hiểu sức mạnh thiên phạt của Cổ Trần đến từ đâu, hoàn toàn là ăn mà ra.
Một kẻ dữ ăn thiên phạt.
– Chạy!Cho tới giờ khắc này, Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng mới thật sự không còn chút dũng khí tiếp tục chiến đấu với Cổ Trần.
Đây là một kẻ dữ ăn thiên phạt, cứ tiếp tục đánh thì có lẽ bọn họ sẽ gục ngã tại đây, quá khủng bố, trốn là hơn.
– Tiểu tử này không thể trêu vào.
Minh Hoàng trong lòng cực kỳ bi thương, có chút hối hận, khó khăn lắm mới thoát khốn mà ra, vênh váo muốn lại đây sinh sự với Cổ Trần và Nhân tộc.
Lúc trước bị đánh diệt một phân thân nên Minh Hoàng ghi hận, kết quả đến rồi, nhưng không giết được Nhân tộc Cổ Trần, ngược lại bị hắn nhét hành.
Bùm!Một tia chớp màu tím đen đánh xuống, trúng ngay đầu Minh Hoàng, đánh hồn thể của hắn suýt tan vỡ, đầu nở hoa, rất thảm.
Minh Hoàng hét thảm:- A! !!Hắn bất chấp tình trạng vết thương, trực tiếp lao ra biển sét, điên cuồng chạy nhanh ra bên ngoài thiên phạt.
– Tiểu lão đệ, đừng đi chứ.
Cổ Trần bước chậm đi tới, giẫm lên ức vạn lôi đình, ngâm trong thiên phạt, giống như ức vạn lôi đình thiên phạt ở bốn phía là suối nước nóng.
Hắn như ăn cơm uống nước, há mồm nuốt vào vô tận lôi đình, giơ tay đánh tan từng thiên phạt hình người, hấp thu vào người.
Được một lúc thì Cổ Trần ngại phiền, mạnh mẽ biến ra Thanh Đồng bí giáp, biến thành Thanh Đồng cự nhân cao một trăm trượng khủng bố, mỗi bàn tay chộp lấy thiên phạt hình người nhét vào miệng.
Rôm rốp!Thiên phạt hình người, nhai rôm rốp.
– Hai vị tiểu lão đệ, đừng đi, ở lại cùng nhau ăn nào, thiên phạt không ngon sao?Cổ Trần vừa ăn vừa cất bước đuổi theo, tốc độ kia khiến Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng sợ hãi hồn vía lên mây, suýt bị đánh rớt khỏi hư không.
Bọn họ bị sự hung hãn của Cổ Trần làm sợ chết khiếp, đây là con người sao? Tuyệt đối không phải người, là quái vật, quái vật nuốt cả trời.
Răng rắc!Lại một thiên phạt hình người bị nhét vào miệng, nhai nát nuốt trọn.
Bộ dạng hung tàn đó dù là thiên phạt cũng không nhịn được.
Bùm!Thiên phạt bạo động, đầy trời biển sét cuồn cuộn hội tụ, rậm rạp thiên phạt hình người bỗng khựng lại, dung hợp vào nhau.
Thiên phạt hình người đỏ thẫm, màu lam, màu tím, màu đen, màu vàng lần lượt hội tụ, dung hợp, sản sinh một loại biến chất.
– Ủa?Cổ Trần ngạc nhiên nghi ngờ, nhìn đầy trời biển sét hội tụ, thiên phạt không ngừng dung hợp, một luồng khí tức đáng sợ bao phủ hắn.
– Còn biến dị?Lúc này, Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng đang chạy trốn cũng thấy sợ.
Cả hai nhìn thiên phạt biến dị, là vì bị Cổ Trần chọc giận sao?Tà Linh Hoàng kinh hoàng hét to:- Ngươi là quái vật đáng chết!Minh Hoàng sợ đến mức bay mất hồn vía, vừa kinh vừa giận gầm rống nói:- Tiểu tử Nhân tộc đáng chết, ngươi rốt cuộc đã làm cái gì? Chọc giận trời thì ngươi sẽ không có kết cục tốt!Ầm!Vừa dứt lời, một lôi quang ngũ sắc đánh vào đầu Minh Hoàng, răng rắc một tiếng, thân thể của Minh Hoàng nổ tung thành mấy mảnh, không ngừng phun máu ra, thê thảm vô cùng.
– A! Đau chết ta!.
Chương 894
Giây sau, máu thịt tan nát hợp thành một, biến thành bộ dạng của Minh Hoàng, phát ra từng tiếng rú đau đớn.
Minh Hoàng sợ hãi hồn vía lên mây, bùng nổ tốc độ và sức mạnh lớn nhất, không ngừng đánh tan biển sét, trực tiếp trốn ra ngoài thiên phạt.
Minh Hoàng sợ, thiên phạt ngũ sắc vừa rồi suýt lấy mạng của hắn.
– A! !!Bên kia, Tà Linh Hoàng cũng gặp nạn, một thiên phạt ngũ sắc đánh xuống, hắn bị đánh đần mặt ra.
Toàn bộ thân hình đều bị đánh tan, hồn thể lắc lư nhanh chóng tụ hợp lại, khí tức yếu rất nhiều, trông đặc biệt thê thảm.
Hắn muốn trốn, nhưng Cổ Trần đã một bước đuổi theo, một đấm đánh bay vị Tà Linh Hoàng này, lại rớt vào thiên phạt cuồn cuộn.
Tà Linh Hoàng kinh hoàng rống to:- Không! Minh Hoàng, mau kéo ta với!Tiếc rằng Minh Hoàng nghe tiếng cầu cứu của Tà Linh Hoàng, chẳng những không ngừng, ngược lại trốn càng nhanh.
– Này này, nhìn ngươi kìa, người yêu của ngươi đang kêu cứu mà sao ngươi không quan tâm?Minh Hoàng đang chạy trốn bỗng nhiên nghe thấy giọng Cổ Trần vang lên sau lưng, sợ hãi nổi da gà, kinh khủng quay đầu nhìn một cái, suýt bị hù chết.
Chỉ thấy Cổ Trần giẫm lên ức vạn lôi quang từng bước một đuổi theo, vẻ mặt mỉm cười, giống như đang nhìn một con mồi đáng yêu.
– Người yêu của ngươi kêu ngươi kìa, trở lại cùng hắn đi, dù sao hai ngươi khó khăn yêu nhau, cần phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.
Cổ Trần nói xong, bóng người nhoáng một cái chặn ở phía trước Minh Hoàng, giơ tay tung nắm đấm.
Ầm ầm!Đầy trời lôi đình hội tụ, thiên phạt cuồn cuộn ngưng tụ trên nắm tay, đánh ra lôi quang khủng bố, khiến Minh Hoàng không mở mắt ra được.
Chợt nghe một tiếng nổ, Minh Hoàng bị đánh rớt vào biển sét thiên phạt, vừa lúc rớt xuống gần Tà Linh Hoàng.
Cổ Trần một bước một câu, mang theo mỉm cười đi đến:- Như vậy mới đúng, người nhà phải đông đủ, tình yêu của hai ngươi khiến ta rất cảm động, ta chiều ý các ngươi, cho các ngươi cùng nhau bay.
– Ngươi! Phụt!Minh Hoàng phun ra búng máu, bị Cổ Trần chọc tức hộc máu, la hét, kết quả bị từng đợt thiên phạt ngũ sắc tựa như lôi tướng chui vào miệng.
Bùm!Lôi quang ngũ sắc nổ tung, Minh Hoàng đáng thương bị nổ nát người, toàn thân sương mù đỏ bay đi, nhưng có sức lực mạnh mẽ gắn lại, khôi phục.
Minh Hoàng đau đớn la lên:- A! Tức chết bổn hoàng!Minh Hoàng ước gì ăn thịt Cổ Trần, nhưng đáng tiếc căn bản vô dụng, dưới thiên phạt, hai Hoàng giả mới là người từ ngoài đến, tự nhiên bị thiên phạt ưu tiên loại bỏ.
Lúc trước tàn niệm của Tà Thần, Địa Ngục Ma hồn là mạnh nhất, kết quả như thế nào? Bị thiên phạt trước tiên thanh lý sạch sẽ.
Hiện tại đến lượt hai tên này.
– Tiểu tử Nhân tộc chết tiệt, bổn hoàng không tha cho ngươi!Tà Linh Hoàng thê thảm kêu gào, không ngừng gầm lên, vùng vẫy trong lôi quang ngũ sắc.
Cổ Trần cười nhạt, từng bước một đạp lôi quang đi đến:- Không tha cho ta?Trên đầu Cổ Trần có ức vạn lôi quang lấp lóe, hội tụ, từng luồng sáng ngũ sắc bao phủ tám phương, thiên phạt đã biến dị xong.
Xẹt đùng!Chợt thấy một thiên phạt ngũ sắc đánh xuống, trúng ngay trán của Cổ Trần.
Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng thầm cầu nguyện nhanh đánh chết hắn đi.
Kết quả khiến họ thất vọng, Cổ Trần bị thiên phạt ngũ sắc bao phủ, toàn thân đầy lôi quang ngũ sắc, tựa như vị lôi thần đáng sợ giáng thế.
Cổ Trần chẳng những không có bị thương, ngược lại vẻ mặt hưởng thụ, hai vị Hoàng giả xem ngây người.
Cổ Trần vẻ mặt hưởng thụ lẩm bẩm một mình:- Hưm, thiên phạt lần này ăn càng ngon.
Minh Hoàng sợ hãi không ngừng lui về phía sau, kết quả bị thiên phạt ngũ sắc bao phủ.
Bùm bùm bùm!Thiên phạt bùng nổ, từng đợt thiên phạt ngũ sắc đánh xuống, tựa như sông sét chín tầng trời cuồn cuộn trút xuống, bao phủ cả ba.
Cổ Trần không có cảm giác gì, những sức mạnh thiên phạt ngũ sắc này uy lực càng mạnh, khiến hắn càng được lợi.
Cổ Trần thoải mái há mồm cắn nuốt, thậm chí thả ra linh hồn thể ngâm trong thiên phạt ngũ sắc, rèn luyện ý chí linh hồn.
Luân Hồi Ma Bàn chuyển động, mài nhỏ từng đợt thiên phạt ngũ sắc, cắn nuốt.
Một người một hồn bắt tay vào việc lớn cắn nuốt.
Ngược lại bên Minh Hoàng, Tà Linh Hoàng rất thảm, toàn thân bị thiên phạt ngũ sắc đánh tan nát, nhiều lần nổ tung, thân thể yếu dần.
– A! !!- Bổn hoàng hết chịu nổi rồi!Tà Linh Hoàng hét thảm, thân hình nổ tung vô số mảnh, bị ức vạn lôi quang ngũ sắc bao phủ, không ngừng hủy diệt.
Cuối cùng, vị Tà Linh Hoàng này không vượt qua được, chết trong đầy trời lôi quang, biển sét ngũ sắc cuồn cuộn gầm rống, hủy diệt vạn vật.
– Tà Linh Hoàng!Minh Hoàng kinh hoàng, thấy tận mắt Tà Linh Hoàng bị thiên phạt ngũ sắc tiêu diệt, lòng lạnh lẽo và sợ hãi.
.
Chương 895
Chợt nghe một giọng nói nhẹ tênh vang lên:- Hắn đã chết, ở trên đường rất cô đơn, ngươi mau đi với hắn, tránh cho cô đơn.
Minh Hoàng nghe mà toàn thân nổi da gà, kinh khủng quay đầu, chợt thấy Cổ Trần đã đứng sau lưng mình từ khi nào.
Ánh mắt Minh Hoàng sắc bén, lộ ra dứt khoát:- Bổn hoàng dù chết cũng phải kéo ngươi cùng nhau xuống địa ngục!Minh Hoàng bộc phát ra ánh sáng chói lòa, quỷ hỏa giữa chân mày đốt hừng hực, không ngờ định tự bạo.
Một thế hệ Hoàng giả vậy mà bị buộc phải tự bạo, đáng buồn, đáng tiếc.
Cổ Trần lắc đầu thở dài nói:- Ý tưởng rất tốt, đáng tiếc, ngươi hỏi xem ông trời có cho ngươi cơ hội tự bạo không?Ầm!Vừa dứt lời, một tia chớp ngũ sắc đánh từ trên đầu xuống, trúng đầu của Minh Hoàng, sọ não văng ra, óc bay đi, cảnh tượng khiến người sợ hãi.
– Không! Bổn hoàng không cam lòng, ngươi chỉ là con kiến, tại sao! Minh Hoàng thê lương hét to, mang theo dày đặc không cam lòng, bị thiên phạt ngũ sắc bao phủ, thân hình hoàn toàn nổ tung thành vô số phân tử, không cách nào ghép lại nữa.
Thiên phạt cuồn cuộn tràn tới, như sông lớn sóng dữ, lại như biển sét sôi trào nuốt sống vạn vật.
Tà Linh Hoàng, Minh Hoàng lần lượt chết dưới thiên phạt ngũ sắc.
Chỉ để lại một mình Cổ Trần đắm chìm trong lôi quang, tựa như một vị lôi thần hàng thế.
Cổ Trần buông tiếng thở dài:- Ài, ta còn chưa giết mà các ngươi đã bị ông trời thu rồi.
Hắn vươn tay bắt lấy hai hạt châu trong suốt lấp lánh, đó là hai hồn châu của Tà Linh Hoàng, Minh Hoàng.
Thuần khiết, trong suốt, không tỳ vết, ẩn chứa sức mạnh linh hồn bàng bạc.
Đến đây thì hai Hoàng giả chết hết.
Ầm ầm!Biển sét tàn phá, thiên phạt ngũ sắc hội tụ, cuồn cuộn kéo đến.
Cổ Trần đứng trong lôi quang ngũ sắc dưới thiên phạt, từ đầu tới chân cơ hồ bị lôi quang che kín.
Nhưng hắn giống như cái hang không đáy, không ngừng cắn nuốt vô tận thiên phạt ngũ sắc, bổ sung sức mạnh huyết mạch cho mình.
Sức mạnh thiên phạt trong người sôi trào, luyện hóa cắn nuốt thiên phạt ngũ sắc, đang cấp tốc lột xác, ban đầu các loại sức mạnh thiên lôi đan xen, không có biện pháp dung hợp thành một.
Nhưng hiện tại có sức mạnh thiên phạt ngũ sắc, sức mạnh thiên phạt trong người Cổ Trần tăng nhanh vùn vụt, tốc độ cực kỳ kinh người.
Răng rắc rắc!Bên cạnh, linh hồn thể cũng đắm chìm trong lôi đình ngũ sắc, một Luân Hồi Ma Bàn lơ lửng trên đầu, răng rắc mài nhỏ ức vạn lôi quang, cắn nuốt vào.
Toàn bộ linh hồn thể tỏa sáng, dâng lên ức vạn lôi đình, lôi quang ngũ sắc tràn ngập, khí tức bùng nổ, tràn ngập thiên uy.
Thân thể và linh hồn của Cổ Trần lột xác, hấp thu dưới thiên phạt, mặc kệ thiên phạt oanh kích và hủy diệt.
Lần này tuy thiên phạt rất khủng bố, nhưng đối với Cổ Trần là cơ duyên to lớn, cho hắn cơ hội tăng lên sức mạnh thiên phạt.
Mặc kệ là thân thể hay ý chí linh hồn, bị thiên phạt hủy diệt phá hủy tẩy rửa, lần lượt bị đánh nát rồi khôi phục lại.
Hơn nữa mỗi một lần khôi phục đều có thể trở nên càng cường đại, thân thể, linh hồn không ngừng tăng cường, lột xác, tỏa ra thần quang kinh người.
Cổ Trần mặt không cảm xúc, lặng lẽ chịu đựng thiên phạt ngũ sắc lần lượt oanh kích, thân thể máu thịt tan vỡ, mảnh vụn xương bắn tung tóe, hắn không thèm quan tâm.
Cảnh tượng cực kỳ máu me, nương nhờ sức mạnh thiên phạt đáng sợ tẩy luyện chính mình, lột xác ra bản thân càng mạnh, bước vào lĩnh vực cấp bậc cao hơn.
Cổ Trần bỗng hét to một tiếng:- Niết Bàn viên mãn, nghịch thiên Phong Vương!Từ hai cánh tay của hắn tuôn ra từng dòng Thanh Đồng thể lỏng, ở sau lưng đan xen hội tụ thành một chiếc vương tọa Thanh Đồng.
Rậm rạp thiên phạt ngũ sắc tuôn xuống, muốn hủy diệt vương tọa Thanh Đồng, nhưng càng đánh thì vương tọa Thanh Đồng càng mạnh hơn.
Dường như nhờ cậy sức mạnh thiên phạt đoán tạo ra ngai vua càng mạnh, vương tọa Thanh Đồng thuộc về Cổ Trần.
Keng keng!Vương tọa Thanh Đồng phát ra tiếng leng keng, Thanh Đồng bí giáp bắt đầu phủ lên toàn thân Cổ Trần, thân hình Thanh Đồng khổng lồ ở trong biển sét, cắn nuốt ức vạn lôi đình.
– Nuốt!Cổ Trần ngửa đầu rống lớn, biến thân Thanh Đồng cự nhân cao trăm trượng, há to mồm nuốt vào vô tận thiên phạt lôi quang.
Thậm chí một mảng lớn biển sét đều bị một hơi nuốt trọn, thủng một góc.
Oong!Dường như là bị Cổ Trần chọc giận, thiên phạt bỗng nhiên lại lần nữa sản sinh biến hóa, vô tận lôi quang hội tụ, thiên phạt ngũ sắc gộp lại với nhau, diễn sinh ra một thứ đáng sợ.
Đó là một con mắt, vô tận lôi quang tích trữ, lộ ra khí tức đáng sợ hờ hững, hủy diệt.
– Thiên Phạt Chi nhãn?Cổ Trần nheo mắt, thân hình to lớn đứng dưới Thiên Phạt Chi nhãn, chiều cao trăm trượng trông thật nhỏ bé trước Thiên Phạt Chi nhãn.
Giống như là một con kiến đứng trước con voi, Cổ Trần đối diện Thiên Phạt Chi nhãn khủng bố, bên trong tích trữ lôi quang diệt thế.
.
Chương 896
Đùng!Bỗng nhiên, một lôi quang khủng bố đánh xuống, tốc độ quá nhanh, xuyên thấu không gian hư vô, trực tiếp đánh vào thân hình Thanh Đồng của Cổ Trần.
Ầm ầm một tiếng vang thật lớn, thân hình Thanh Đồng khổng lồ bị đánh rớt, một kích của Thiên Phạt Chi nhãn tạo thành tổn thương to lớn cho Cổ Trần.
Thân thể cao lớn của Cổ Trần rớt vào biển sét, suýt rơi khỏi hư không đập trúng thân núi, may mắn cuối cùng đánh tan sức mạnh kia, nuốt lấy lôi quang thiên phạt tàn phá trong người.
– Dữ dội thật!Cổ Trần vẻ mặt vui sướng bất ngờ, cảm thụ được sức mạnh thiên phạt trong người đang cấp tốc lột xác, đã bắt đầu lột xác thành thiên phạt ngũ sắc càng mạnh.
Sức mạnh này chí cương chí dương, cường đại không gì sánh được, mang theo khí tức hủy diệt vạn vật.
– Đến đây, nuốt trọn hết thảy!Đôi mắt của hắn tỏa sáng, hét lớn hướng Thiên Phạt Chi nhãn khổng lồ trên trời, hắn nhảy vọt lên, lao về phía Thiên Phạt Chi nhãn.
Một đấm đánh nát trời, muốn đánh thủng Thiên Phạt Chi nhãn.
Xoẹt!Thiên Phạt Chi nhãn chợt lóe, một lôi đình đáng sợ từ bên trong bắn ra, ngũ sắc lôi đình trực tiếp đánh vào nắm tay.
Chỉ nghe leng keng một tiếng, nắm tay Thanh Đồng bí giáp vỡ ra, máu thịt tung tóe, lộ ra xương trắng hếu, tỏa ra ma quang, lộ khí tức cường đại.
Cổ Trần mặt không cảm xúc, thẳng tiến không lùi đánh đi vào, toàn bộ thân hình thoáng chốc xông vào trong Thiên Phạt Chi nhãn, biến mất không thấy.
– Lục Đạo Luân Hồi, cắn nuốt!Giây sau, lại một tiếng hét lớn truyền đến, chợt thấy một bóng người bay lên, mang theo Luân Hồi Ma Bàn đáng sợ đụng mạnh vào.
Ầm đùng một tiếng, Thiên Phạt Chi nhãn chấn động, vô tận lôi quang nổ tung, bị Luân Hồi Ma Bàn đánh thủng, lao vào trong.
Bản thể và linh hồn thể của Cổ Trần cũng xông vào bên trong, bắt đầu cắn nuốt càng mãnh liệt hung hãn, thoáng chốc tạo thành Thiên Phạt Chi nhãn chấn động.
Bên trong có vô tận lôi quang tàn phá, thiên phạt ngũ sắc cơ hồ ngưng tụ thành một loại lôi tướng bị Cổ Trần không kiêng nể gì cướp đoạt cắn nuốt luyện hóa.
Hành động này chọc giận Thiên Phạt Chi nhãn, bên trong ẩn chứa một lũ quy tắc thiên phạt bỗng nhiên tức giận, giống như trời giận.
Tiếc rằng khi thiên phạt muốn tiếp tục lột xác thì bị hụt hơi, dường như thiên phạt lần này đã đến tận cùng.
Cổ Trần cười khẩy nói:- Không có sức lực?Hắn nhìn vô tận lôi tướng thiên phạt ở xung quanh lăn lộn gầm rống, bên trong hiện ra các bóng người, thiên phạt hình người lại xông lên.
Nhưng lần này đã không cách nào làm gì được hắn, hấp thu thiên phạt ngũ sắc khiến sức mạnh thiên phạt trong người thành công lột xác, từ đó hoàn toàn không sợ thiên phạt đợt này oanh kích.
Quả nhiên, Cổ Trần tung hai đấm đánh, một đấm đánh nổ rậm rạp thiên phạt hình người, bắt đầu cướp đoạt.
Ầm ầm ầm ầm ầm!Hai đấm rút về, Cổ Trần há to mồm hút mạnh, nuốt trọn vô tận lôi tướng thiên phạt, khiến số lượng thiên phạt hình người trong thiên phạt ngũ sắc ít đi.
Một bên tăng một bên giảm, khí tức của thiên phạt yếu dần, Cổ Trần thì ngược lại càng chiến càng dữ, hoàn toàn xem thiên phạt là chất dinh dưỡng để cắn nuốt hấp thu.
Xoẹt đùng!Ầm ầm!Thiên phạt bạo động, từng tiếng nổ đáng sợ truyền đến, đáng tiếc Thiên Phạt Chi nhãn đã mất sức, dần mất đi khí tức đáng sợ hủy diệt vạn vật.
Thiên phạt chạy trốn.
– Nuốt!Thấy thiên phạt kiệt sức, Cổ Trần bắt lấy thời cơ cắn nuốt thỏa thích, thân thể, linh hồn thể cùng bùng nổ, tựa như hắc động kinh khủng nuốt vô tận thiên phạt vào người.
Lúc này, Thiên Phạt Chi nhãn dần dần yếu đi, thu nhỏ, tốc độ cực nhanh, suy yếu với tốc độ mắt thường trông thấy.
Mười giây sau, Thiên Phạt Chi nhãn vốn đáng sợ đã mất chín mươi chín phần trăm sức mạnh thiên phạt, còn sót lại cuối cùng bị Cổ Trần và linh hồn thể cắn nuốt sạch sẽ.
Ực một cái, Thiên Phạt Chi nhãn thu nhỏ vô số lần bị Cổ Trần một hơi nuốt vào, nuốt xuống.
Cổ Trần lẩm bẩm:- Chậc chậc, mùi vị đúng là ngon, nhưng ta còn không ăn no.
Hắn có chút bất mãn ngước đầu nhìn hư không tan vỡ, nơi đó tuôn ra từng đợt dao động đáng sợ.
Dường như đang uấn nhưỡng cái gì, tiếc rằng thiên phạt đã biến mất, bị hắn cắn nuốt sạch sẽ, nghe khiến người sợ.
Ầm!Hư không chấn động, giống như có ý chí khủng bố tức giận, muốn giáng xuống kiếp phạt càng đáng sợ.
Phụt!Nhưng giây sau, giữa hư không phun ra một làn sương khói xám xịt, dường như không có sức lực, thở ra một hơi đã mất tiếng động.
Thiên uy biến mất, kiếp phạt cũng qua, bầu trời đen kịt thoáng chốc trong xanh.
Thiên phạt hoàn toàn biến mất không thấy.
– Này này, khoan đi đã, lại thêm một đợt nữa đi, ta chưa ăn đủ!Cổ Trần thấy thiên phạt mất, lập tức vội vàng đuổi theo, đáng tiếc, hư không khôi phục bình thường, khí tức kiếp phạt đã sớm biến mất không còn dấu vết.
.
Chương 897
Điều này khiến Cổ Trần có chút tiếc nuối, hắn thật sự chưa ăn đủ, sức mạnh thiên phạt trong người trải qua lần này lột xác trở nên càng khủng bố.
Nhưng hắn cảm giác nếu thêm một lần nữa thì còn có thể tiếp tục đột phá, đáng tiếc thiên phạt không chịu, dường như nghỉ việc.
– Thôi, về sau còn có cơ hội.
Cổ Trần lắc đầu, thân hình cấp tốc thu nhỏ, biến trở về bộ dạng cũ.
Vèo!Cùng lúc đó, linh hồn thể cuốn lấy một lôi quang ngũ sắc vọt tới, chui vào giữa chân mày, trở lại thức hải Tử Phủ của mình.
Lần này thiên phạt tẩy rửa cho Cổ Trần thu hoạch to lớn.
Không chỉ nhờ cậy bàn tay của hai vị Hoàng giả Tà Linh Hoàng, Minh Hoàng hoàn thành Niết Bàn viên mãn, còn dẫn thiên phạt tiêu diệt một tàn niệm của Tà Thần, một con Địa Ngục Ma hồn.
Rồi một hơi tiêu diệt hai Hoàng giả, có thể nói là lấy được toàn thắng.
– Kế tiếp, nên giải quyết những tà linh, âm hồn, âm binh của Minh thổ.
Đôi mắt Cổ Trần sắc bén nhìn vô số tà linh, âm hồn, rậm rạp âm binh điên cuồng chạy trốn trên Man Hoang bình nguyên.
Phải giải quyết mấy thứ này.
– Ra đi, nên ăn cơm.
Chỉ thấy Cổ Trần nhẹ nhàng phất tay, trên tầng mây phương xa bỗng nhiên lao ra các chiến thuyền Thanh Đồng, nháy mắt đi đến nơi này.
Theo chiến thuyền Thanh Đồng dâng lên một dòng lũ Thanh Đồng, Bất Tử Cấm vệ xuất hiện.
Keng keng keng!Đông đúc Bất Tử Cấm vệ giết ra, ai nấy tỏa ra ánh sáng Thanh Đồng, leng keng không dứt, toát ra khí sát phạt ngút trời.
Bất Tử Cấm vệ vừa ra, sát khí đáng sợ lan tràn, nhiều tà linh, âm hồn bị chấn động đều chập chờn lay động, giống như bị kinh sợ.
– Hú hú!- Grao!m linh kêu gào, kinh khủng gào thét, đua nhau tăng nhanh tốc độ trốn tứ tán, cảnh tượng rậm rạp che kín trời rung động lòng người.
Tà linh, âm hồn ùa vào Man Hoang bình nguyên quá đông, huống chi còn có âm binh đáng sợ lao ra từ Minh thổ.
Các đội âm binh cưỡi Mộng yểm tốc độ nhanh nhất, lặng yên không một tiếng động đạp không khí trốn đi, muốn trốn trở về mảnh Minh thổ kia.
Giọng nói hờ hững của Cổ Trần vang lên:- Giết đi, đám tà linh, âm hồn này đều là lương thực của ngươi.
Tay hắn vung một cây chiến kỳ, đón gió bay phần phật, hạ đạt mệnh lệnh tổng tiến công.
Ầm!Tùy theo mệnh lệnh truyền đạt, hai mươi vạn Bất Tử Cấm vệ Thanh Đồng sánh bằng Đạo binh cùng nhau bộc phát ra sát khí kinh thiên, ầm ầm xông lên, nghiền nát mảng lớn tà linh, âm hồn, thậm chí âm binh Minh thổ.
– Chết tiệt, hoàng của chúng ta đã chết!Có Tà Linh Vương tức giận gầm lên, mang theo tràn ngập sợ hãi và không cam lòng, tận mắt chứng kiến hoàng của chúng nó bị Cổ Trần dẫn thiên phạt đánh xuống hủy diệt thành tro.
Chúng nó sợ hãi, kinh hoàng, dẫn theo đám tà linh chạy trốn, muốn trốn trở về sâu trong Tử Vong Hoang nguyên.
– Grao! Minh Hoàng bệ hạ!Một tiếng gầm rống truyền đến, có Minh Vương cường đại gầm lên, cưỡi một con Mộng yểm cao lớn đạp không khí xông đến, tay cầm trường thương rực cháy quỷ hỏa đâm hướng Cổ Trần.
Nó hết lòng trung thành với Minh Hoàng, trông thấy Minh Hoàng của mình chết dưới thiên phạt, lửa giận nhấn chìm lý trí, lao thẳng đến chỗ kẻ đầu têu Cổ Trần.
Keng!Giây sau, chiến kỳ quét ngang đánh tới, trúng trường thương của Minh Vương, hai bên va chạm, sức mạnh bùng nổ mãnh liệt lan tràn, chấn vỡ mảng lớn đá núi.
Cổ Trần mặt không cảm xúc vung chiến kỳ đè xuống, vang tiếng nổ điếc tai, một ngọn núi lớn ở bên dưới sụp đổ hơn một nửa, có thân hình mạnh mẽ rớt xuống chỗ đó.
– Hí!Mộng yểm hí dài, toàn thân quỷ hỏa nhạt nhòa.
Một kích vừa rồi bị thương nặng con tọa kỵ Mộng yểm, Minh Vương thì nửa thân hình nổ tung, nhìn khủng bố vô cùng.
Cổ Trần một kích bị thương nặng một vị Minh Vương, hiện tại tu vi đã đến trình độ kinh người, sức chiến đấu kinh thiên.
– Hoàng của các ngươi đã thành chim liền cánh bay đi, ngươi còn dám vọt tới, dũng khí đáng khen, tiễn ngươi đi xuống làm bạn với hoàng của ngươi.
Vừa dứt lời, Cổ Trần lắc người biến mất trên không trung, khi hiện ra đã đến khe núi sụp xuống, một cây chiến kỳ đâm xuyên qua vị Minh Vương kia.
Minh Vương ngửa đầu hú dài, đau buồn giận dữ rống lớn:- Ngô hoàng! !!Cuối cùng thân thể nổ tung, hóa thành một làn sương khói biến mất, chỉ để lại một hạt hồn châu lấp lánh rơi xuống bàn tay Cổ Trần.
Hắn bóp hồn châu, ngắm nghía một lúc rồi nói:- Trung thành đáng khen, tiếc rằng các ngươi không nên đến xâm phạm lãnh thổ của Nhân tộc ta.
Cổ Trần nói xong cất vào hồn châu, nhìn thoáng qua Man Hoang bình nguyên, đông đúc tà linh âm hồn kêu gào, hét thảm, bị Bất Tử Cấm vệ lần lượt chém giết, cắn nuốt.
Đúng vậy, sau khi Bất Tử Cấm vệ giết âm linh liền cắn nuốt oán khí, tử khí, âm khí và quỷ khí trên người chúng nó.
.
Chương 898
Tóm lại đám tà linh này đều là chất dinh dưỡng của Bất Tử Cấm vệ, chất dinh dưỡng và năng lượng tăng cường lột xác cho Bất Tử Cấm vệ.
m hồn tuy rằng kỳ dị cường đại, nhưng nếu tìm ra cách ứng đối thì thật ra không hề đáng sợ, tình huống trước mắt là như thế.
Cổ Trần có sức mạnh thiên phạt, càng có Nam Minh Ly Hỏa, các loại năng lực và con bài chưa lật mạnh mẽ, hắn đối mặt hai Hoàng giả vẫn không sợ.
Cuối cùng chuyển bại thành thắng, giết hết đối phương dưới thiên phạt, trừ bỏ mối nguy lần này.
Từ nay về sau, Bách Man sơn sẽ trở thành nơi bách tộc kinh hãi, thậm chí sẽ xếp vào vùng đất cấm không thể bước chân vào.
Khoảng thời gian này, lần lượt chết nhiều cường giả dị tộc, Phong Vương giả, Chuẩn Hoàng, thậm chí hai Hoàng giả đều chết ở đây.
– Trốn đi.
Nhìn Cổ Trần nhẹ nhàng chém giết một vị Minh Vương, trong đám âm binh Minh thổ sót lại, có Minh Vương kinh hoàng hét lớn trốn đi.
Hiện tại, không có một Minh Vương hoặc Tà Linh Vương nào dám ở lại, chúng chạy trốn nhanh nhất, chớp mắt một cái đã mất dấu.
Cổ Trần không đuổi theo giết đám Tà Linh Vương, Minh Vương.
Hắn có tính toán của mình, đã giải quyết hai mối đe dọa lớn Tà Linh Hoàng, Minh Hoàng, những tên khác không đáng lo.
Trải qua trận chiến này, Cổ Trần xem như phá vỡ mối đe dọa Tử Vong Hoang nguyên, cắt bỏ ngọn nguồn nguy hiểm ẩn giấu.
Tiếp theo thì có thể thông qua Tử Vong Hoang nguyên đi vào Vạn Thạch lĩnh, thậm chí bước vào Hỗn Loạn Thiên uyên, có thể nói con đường bằng phẳng không bị ngăn trở nữa.
Cổ Trần nhìn hư không phương xa, thì thào:- Trải qua trận chiến này, Nhân tộc Bách Man sơn cuối cùng nổi lên.
Trong lòng hắn dâng lên cảm giác tự hào mãnh liệt, một đao một thương chém giết đến hôm nay, cuối cùng đứng lên.
Hắn tin tưởng, trải qua trận chiến này rồi, mặc kệ là Thú nhân, Kim tộc hay Thạch tộc đều không dám có hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Dù có đến cũng sẽ chỉ là vài Hoàng giả, hoặc cường giả dị tộc cấp độ càng cao, không còn có quân đoàn dị tộc quy mô lớn chinh phạt nữa.
Thoáng chốc hao tổn nhiều đại quân dị tộc tại đây, thậm chí có bốn Chuẩn Hoàng, mười mấy hai mươi vị Phong Vương giả lần lượt chết ở đây, ai dám lại đến?Ai đều không dự liệu được, đại quân ba tộc tiến đến, hơn nữa có đại tướng Chuẩn Hoàng dẫn dắt, vậy mà không san bằng được Nhân tộc Bách Man sơn, ngược lại bị diệt sát.
Càng có Tà Linh Hoàng, Minh Hoàng trong Tử Vong Hoang nguyên xuất thế, kết quả vẫn bị Cổ Trần hại chết dưới thiên phạt, kết thúc thê thảm.
Bùm!Nhiều tà linh bị giết, Bất Tử Cấm vệ một đường nghiền nát, tàn sát vô số tà linh, cắn nuốt tất cả sức mạnh của đám tà linh, lột xác chính mình.
Có thể nói bọn họ càng giết càng mạnh, đánh cho tà linh, âm binh chạy tứ tán, như ong vỡ tổ trốn trở về Tử Vong Hoang nguyên.
Nhưng Cổ Trần không chịu bỏ qua, mang theo hai mươi vạn Bất Tử Cấm vệ Thanh Đồng một đường giết vào trong Tử Vong Hoang nguyên.
Hắn muốn đặt chân vào mảnh Minh thổ, giết cường giả m Minh tộc ở trong đó, thanh lý một lần, như vậy mới xem như hoàn toàn giải quyết mối đe dọa này.
Còn về tại sao không giết sạch? Cổ Trần muốn lợi dụng đám tà linh, âm hồn làm lá chắn thiên nhiên cho Bách Man sơn.
Dù sao bất cứ sinh vật nào bước vào bên trong đều sẽ dẫn đến vô số tà linh ùa lên cắn nuốt, đây là tấm chắn, giữ lại có lẽ càng tốt.
Mục tiêu của Cổ Trần là mảnh Minh thổ trong Tử Vong Hoang nguyên.
Nơi đó ẩn giấu vô số âm binh, càng có tọa kỵ Mộng yểm mà Cổ Trần thèm muốn thật lâu, loại tọa kỵ cường đại kỳ dị này vừa lúc phân phối cho Bất Tử Cấm vệ.
– Giết, san bằng mảnh Minh thổ này!Sâu trong Tử Vong Hoang nguyên, trước một mảnh Minh thổ bao la, Cổ Trần dẫn dắt hai mươi vạn Bất Tử Cấm vệ truy sát đến nơi này.
Bỏ đám tà linh, âm hồn qua một bên, chỉ chăm chăm truy sát đám âm binh của m Minh tộc, đi tới trước mảnh Minh thổ này.
Bùm!Cổ Trần vung chiến kỳ, dẫn đầu đánh xuyên khói đen của Minh thổ, giết đi vào.
– Càn rỡ!- Ai dám xông thế giới Minh thổ ta?Trong khói đen vang lên tiếng rống, tiếng gầm gừ chấn động linh hồn.
Có thể thấy từng luồng khí tức cường đại bay lên, tỏa ra khí tức âm u lạnh lẽo khủng bố, quỷ hỏa cháy phừng phực đầy trời lan đến.
Nhiều Minh Vương cường đại trong Minh thổ tức giận gầm lên, kéo đến rợp trời, định xé nát sinh linh xâm nhập Minh thổ.
– Trốn mau!Bọn chúng đang nghĩ như vậy thì một tiếng rống thê lương truyền ra, chấn động toàn bộ Minh thổ.
Chỉ thấy một Minh Vương toàn thân chật vật trốn trở về, vẻ mặt kinh khủng kêu to, kinh động Minh Vương khác trong Minh thổ.
– Minh Hoàng chết, Nhân tộc giết tới, trốn mau!.
Chương 899
Tiếng hét chói tai vang vọng tựa như sấm nổ chấn động nguyên Minh thổ, vô số âm binh, Minh Vương, m Minh tộc cường đại ngẩn ngơ.
Chúng nó đều không ngoại lệ, bị tin tức bom tấn này rung động mạnh.
– Minh Hoàng chết rồi?- Giả!- Không thể nào!- Minh Hoàng bệ hạ vĩ đại sao chết được?Một số Minh Vương tức giận gầm lên, không tin vào sự thực này, tuyệt đối không tin, bởi vì ở trong mắt chúng nó Minh Hoàng là bất tử bất diệt.
Minh Hoàng vĩ đại sao mà chết được?Ầm!Nhưng mà, một tiếng nổ lớn truyền đến, có bóng dáng mạnh mẽ xông vào Minh thổ, cây chiến kỳ vung cuốn lấy cơn lốc màu đen đáng sợ.
Cơn lốc màu đen ầm ầm kéo đến, hủy diệt vạn vật.
Đó là bão không gian.
Cổ Trần vung chiến ký cuốn lấy bão không gian trực tiếp xông vào, dọa sợ vô số âm binh và cường giả trong Minh thổ.
Bùm!Một Minh Vương bay ngược đập vào trong Minh thổ, người rách nát toát ra từng luồng khói đen, mắt thấy không sống được.
– Trốn!Minh Vương này há mồm phun ra một từ, thân thể ào ào rã thành làn sương khói biến mất, chỉ để lại một viên hồn châu nằm ở nơi đó.
Toàn bộ Minh thổ một mảnh tĩnh mịch, vô số âm binh, cường giả m Minh tộc khiếp sợ, hoảng sợ nhìn bóng người tay cầm chiến kỳ đứng ngạo nghễ trên hư không.
– Nhân tộc!- Ngươi dám?Có Minh Vương bừng tỉnh, tức giận nạt nộ, đang định bay lên.
Đôi mắt Cổ Trần bắn ra tia sáng hung ác, vung lên chiến kỳ đánh xuống:- Ồn ào!Một tiếng nổ lớn, Minh Vương kia bị đập lún xuống đất, không nhúc nhích nữa.
Nó không chết, nhưng không dám ló đầu ra, trốn dưới lòng đất lặng lẽ bỏ chạy, hiển nhiên bị một kích của Cổ Trần làm cho sợ bay mất hồn vía.
Cổ Trần hừ lạnh:- Mảnh Minh thổ này không nên tồn tại!Hai mươi vạn Bất Tử Cấm vệ từ sau lưng Cổ Trần ầm ầm xông vào Minh thổ, thoáng chốc đánh tan tác vô số âm binh ở đây.
Hầu như vừa chạm mặt đã có nhiều âm binh bị giết, hóa thành từng luồng căn nguyên sức mạnh linh hồn bị Bất Tử Cấm vệ cắn nuốt hấp thu.
– A! !!- Nhân tộc, các ngươi thật ác độc!Có Minh Vương thê lương gầm rống, linh hồn trùng kích đánh tới, tiếc rằng chiêu này vô hiệu với Bất Tử Cấm vệ.
Bởi vì bọn họ không có ý chí linh hồn của bản thân, chỉ có bản năng giết chóc, linh hồn trùng kích như trò hề đối với bọn họ.
Bọn họ là những món binh khí bất tử.
Ầm!Linh hồn trùng kích thất bại, Minh Vương kia ngẩn ngơ, kết quả bị mấy chục, hàng trăm Bất Tử Cấm vệ ùa lên, đánh nó rú lên thảm thiết.
Rất nhanh, Minh Vương này cứ như thế bị Bất Tử Cấm vệ đánh hội đồng đến chết, toàn thân bị xé nát cắn nuốt sạch sẽ, thật sự không chừa một mẩu vụn.
Lại một Minh Vương chết thảm, Minh Vương còn lại rốt cuộc biết sợ.
– Mau, thức tỉnh Minh Thần!Có Minh Vương gầm rống, hai mắt lộ ra quỷ hỏa rực cháy, tiếng kêu gọi đó bừng tỉnh Minh Vương và cường giả m Minh tộc khác.
Cả đám kinh hoàng rút vào sâu trong Minh thổ, nơi đó có một mảng lớn cung điện, là cung điện ở lại của Minh Hoàng cũ.
Dường như, đằng trước Minh Hoàng cung có một tượng thần to lớn, sau lưng có một đôi cánh xương màu đen, trên đầu có một cái sừng nhọn, tỏa ra ánh sáng màu lam.
Tượng thần này là tượng thần của một vị Minh Thần, nhận được m Minh tộc cúng tế vái lạy, có một loại sức mạnh đáng sợ tồn tại.
– Hỡi Minh Thần vĩ đại, hãy cứu giúp tộc của ta!Một Minh Vương nhào tới, quỳ trước tượng thần, vái lạy, không ngừng kêu thảm, còn lấy ra một con dao nhỏ màu đen đâm vào trái tim của mình.
– Huyết tế, thức tỉnh ý chí của Minh Thần!Tùy theo một tiếng rống to, có một đám Minh Vương nhào lên, Minh Vương có mặt trong Minh thổ đều đến, khoảng ba mươi mấy vị cường giả Minh Vương tụ tập một chỗ.
Bọn họ làm cùng một việc, đó là đâm thủng trái tim, nặn ra tâm huyết Niết Bàn của mình, rót vào trong tượng thần trước mắt.
Đây là huyết tế, dùng máu của bổn tộc cúng tế thần linh, thức tỉnh một lũ thần niệm trong pho tượng thần linh mà bọn họ tín ngưỡng.
Oong!Tượng thần rung nhẹ, tỏa ánh sáng mông lung, từng lũ quỷ hỏa vòng quanh, hai con mắt bỗng nhiên sáng lên.
– Ai đang kêu gọi ngô?Trong tượng thần bỗng nhiên truyền đến một âm thanh, hờ hững, cao xa vời vợi, lộ ra khí tức thần thánh cao cao tại thượng, vô cùng cường đại.
Một lũ thần niệm của Minh Thần đã thức tỉnh.
Một Minh Vương đau buồn giận dữ rống to:- Minh Thần, hãy cứu giúp tộc ta!Minh Vương kia vừa nói xong, liền cảm giác một luồng khí tức đáng sợ ập đến.
Tượng thần bỗng nhiên ngẩng đầu, hai luồng thần quang xé rách bầu trời, tia nhìn âm u trực tiếp tập trung vào bóng dáng xông vào trong Minh thổ.
.
Chương 900
Cổ Trần hơi khựng lại, vẻ mặt nghi ngờ nhìn qua, vừa lúc ánh mắt giao nhau với pho tượng Minh Thần, ý chí hai bên va chạm.
Răng rắc!Hư không nổ tung, khóe môi Cổ Trần chảy máu, thân thể liên tục thụt lùi, bị trùng kích mãnh liệt suýt không ngăn được.
– Ủa?Pho tượng Minh Thần phát ra âm thanh bất ngờ, ngạc nhiên nhìn Cổ Trần, vừa rồi một đạo thần niệm trùng kích thế nhưng không thể xóa sổ ý chí linh hồn của Nhân tộc này?Đó là một luồng thần niệm, vậy mà bị ngăn chặn.
– Con kiến Nhân tộc, là ngươi giết con dân của ngô?Pho tượng Minh Thần nặng nề rung lên, đột ngột nhô lên từ mặt đất, nhảy lên cao, tỏa ra luồng thần uy cường đại, trực tiếp đè ép.
Đôi mắt pho tượng Minh Thần nhìn chằm chằm Cổ Trần, khóa chặt hắn.
Giờ phút này, Cổ Trần nét mặt nghiêm túc nhìn pho tượng Minh Thần đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, bảo hắn không bị kinh ngạc là nói dối.
Cổ Trần gằn từng chữ thốt ra thân phận của đối phương:- Ý niệm của thần minh?Đây là một ý niệm của thần minh, là ý niệm mà Minh Thần để lại ở phàm trần, bám vào trong tượng thần vô số năm tháng, nhận pho tượng Minh Thần tín ngưỡng cúng tế.
Dù là một ý niệm của thần minh nhưng nó cường đại vượt qua Hoàng giả, khiến Cổ Trần thầm rùng mình, suýt chửi thề.
Bà mẹ nó, còn chưa xong sao, giết một tên lại tới một tên?Vừa giải quyết hai Hoàng giả xong, không ngờ trong Minh thổ còn cất giấu một pho tượng thần minh, bên trong bám vào một lũ ý niệm của Minh Thần.
Việc này khá phiền phức, một ý niệm của thần minh không phải trò đùa, Hoàng giả thấy đều phải run rẩy kính sợ.
Đầu óc Cổ Trần xoay chuyển nhanh, suy nghĩ biện pháp ứng đối.
Bùm!Nhưng pho tượng Minh Thần kia không cho hắn tiếp tục suy nghĩ, trực tiếp nâng lên một bàn tay đập xuống, uy áp huy hoàng mênh mông, khiến Cổ Trần tái mặt.
Chỉ nghe ầm ầm một tiếng, tốc độ quá nhanh, Cổ Trần không kịp né đã bị đánh rớt từ trên trời đập xuống lòng đất.
Bàn tay của Minh Thần nặng nề đập xuống, đánh ra một hố sâu, bên trong đen như mực xem không thấy đáy.
– Con kiến, dám giết con dân của ngô, giết thân luyện hồn.
Minh Thần lạnh lùng nói một câu, chộp, bắt lấy Cổ Trần bao gồm đất xung quanh hắn, giơ tới trước mặt đánh giá cẩn thận.
– Thiên phạt, bạo!Ngay lúc này, Cổ Trần bị bắt lấy bỗng hét lớn, người toát ra ức vạn lôi quang, lôi đình thiên phạt cuồn cuộn bộc phát ra.
Vang tiếng nổ điếc tai, bàn tay của Minh Thần bị nổ tan nát, sức mạnh thiên phạt ngũ sắc cường đại ùa tới, đánh mạnh vào mặt của Minh Thần.
Minh Thần hét lên:- A! Con kiến, sao ngươi dám? !Nguyên khuôn mặt bị thiên phạt ngũ sắc đánh cho gồ ghề, từ bên trong chảy ra từng dòng Minh huyết màu đen đáng sợ.
Pho tượng Minh Thần bị thương, bị Cổ Trần bất ngờ dùng thiên phạt tổn hại nặng khuôn mặt, thiên phạt ngũ sắc đáng sợ tổn thương hắn rất lớn.
Điều này khiến ý niệm của Minh Thần giận điên lên.
Tất cả cường giả của m Minh tộc, Minh Vương đều bị cảnh tượng trước mắt dọa ngẩn ngơ, xoe tròn mắt.
Minh Thần bị thương?- Trời ạ, Minh Thần bị hắn đánh bị thương?Một Minh Vương sợ hãi hét chói tai, khiến mặt của Minh Thần càng đen, không nói không rằng vươn bàn tay khác chộp lấy Minh Vương vừa mở miệng.
Minh Thần túm lấy Minh Vương kia, ném vào trong miệng.
– Không! Minh Thần tha mạng, tha mạng!.
Minh Vương kia sợ hãi cầu xin tha thứ, kêu gào, giãy giụa, cuối cùng bị đưa vào trong miệng của Minh Thần.
Răng rắc răng rắc!Minh Thần lập tức nhai nát Minh Vương kia, nuốt trọn, cảnh tượng vừa đáng sợ vừa hung tàn dọa sợ Minh Vương khác.
Pho tượng Minh Thần lạnh lùng nói:- Khinh nhờn bản tôn, nên giết.
Nuốt vào một Minh Vương, tay và khuôn mặt bị nổ nát cấp tốc chữa trị, từng luồng minh khí dâng lên, rất nhanh khôi phục bình thường.
Thật ra Minh Thần chỉ kiếm cớ để ăn Minh Vương vào, khôi phục tình trạng vết thương mà thôi, dù sao đây chỉ là một tượng thần, không phải thần thể của hắn.
Cổ Trần tặc lưỡi lấy làm lạ:- Chậc chậc, tàn ác quá, ăn luôn bổn tộc của mình, thần mà các ngươi gọi có thể nuôi tộc đàn để dành ăn dần không?Lời này thốt ra khiến Minh Vương khác sợ hãi, đua nhau tản ra, không dám đến gần pho tượng Minh Thần kia.
Cảnh này khiến Minh Thần rất bực bội, mặt âm trầm, trong đôi mắt lộ ra tia sáng lạnh lẽo, từng lũ Minh hỏa lập lòe.
– Con kiến, ngô muốn mang đi linh hồn của ngươi, bỏ vào trong Minh hỏa nung khô, tinh luyện ra tất cả ký ức của ngươi!Pho tượng Minh Thần rống to một tiếng, toàn thân bốc cháy ngọn lửa, đó là một loại U Minh Chi hỏa đáng sợ, đốt diệt linh hồn.
Ầm!Minh hỏa đốt trời, lan hướng Cổ Trần.
Cổ Trần cười khẩy nói:- Chơi với lửa thì ta chưa từng sợ!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










