Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 8 : Nguyên Thủy Chân Phù (c71-c80)
❮ sautiếp ❯Chương 71: Nguyên Thủy Chân Phù
Sau đó, Cổ Trần nhảy vào bên trong Cốt Đỉnh, đắm mình giữa hàng chục loại máu Hung thú, bắt đầu yên lặng chiêm nghiệm ý nghĩa cốt lõi của Bách Chiến Ma Thể.
Cổ Trần chậm rãi vận chuyển Bách Chiến Ma Thể chi pháp, điều động huyết khí toàn thân, bắt đầu dựa theo phương pháp phía trên tu luyện Bách Chiến Ma Thể.
Oanh!Bên trong cơ thể phát ra tiếng gầm rú, khí toàn thân sôi trào, lao nhanh như thủy triều.
Huyết khí của Cổ Trần mạnh mẽ vượt ngoài sức tưởng tượng, hừng hực như hỏa lô đang cháy, không khí cũng theo đó mà vặn vẹo.
Một luồng huyết khí tràn ra ngoài thân thể, hình thành một cỗ khí diễm, huyết khí cường đại không ngừng gào thét lao nhanh bên trong cơ thể, tuần hoàn liên tục theo một lộ trình đặc biệt.
Trong quá trình này, Cổ Trần cảm nhận được rõ ràng thân thể mình đang mạnh lên từng chút một, dường như nhục thân đang yên lặng thay đổi ở tất cả các phương diện.
Ông!Đang lúc hắn toàn tâm toàn ý tu luyện Bách Chiến Ma Thể, trong đầu truyền đến một tiếng ong ong, khiến ý thức của hắn run lên.
– Đây là! Bảo Cốt?Cổ Trần kinh ngạc hô lên, hắn thấy được nguồn gốc phát ra chấn động trong đầu lại là từ khối nguyên thủy Bảo Cốt.
Phía trên Bảo Cốt, từng kí hiệu thần bí nhảy lên, tản ra một cỗ khí tức thần bí.
Chín kí hiệu thần bí, hắc khí quanh quẩn, mang đến cho người ta một ý nghĩa cổ xưa và sâu xa, lộ ra một nỗi khiếp sợ và áp bức không rõ.
– Nguyên Thủy Chân Phù?Cổ Trần giật nảy mình, không nghĩ tới Nguyên Thủy Chân Phù đột nhiên hồi phục lại phía trên khối Bảo Cốt này.
Giống như bị một loại kích thích nào đó, nó chủ động hiện lên, bay ra khỏi Bảo Cốt, xoay tròn bay múa xung quanh khối Bảo Cốt trong suốt như pha lê đó.
Một luồng khí đen lượn lờ, nhanh chóng xâm nhập bên trong Bảo Cốt, trong chốc lát nhuộm Bảo Cốt vốn dĩ toàn thân trắng muốt thành màu đen.
Bảo Cốt dị biến, hóa thành một thứ đen nhánh toàn thân, nó bộc lộ một luồng khí tức khủng bố, khiến ý thức Cổ Trần run rẩy một hồi.
Nếu không phải có hạt châu thần bí trấn áp, Cổ Trần tự hỏi liệu ý thức của mình có bị nghiền nát trực tiếp hay không, trong lòng hắn hoảng sợ.
Ong ong ong! Sau một khắc, chín Nguyên Thủy Chân Phù cùng nhau run lên, bộc phát ra ma quang vô hạn, nó đột ngột bay ra khỏi ý thức, trực tiếp tiến vào trong thân thể Cổ Trần.
Khi chín Nguyên Thủy Chân Phù bay vào, huyết khí bên trong thân thể Cổ Trần bỗng nhiên bạo động, giống như bị chín Chân Phù dẫn động không còn chịu khống chế, vậy mà lại cải biến lộ trình.
Cổ Trần hoảng sợ, đang định khống chế lại, đột nhiên có một cỗ ý thức cổ xưa xông vào tâm thức, trong chớp mắt hắn trầm mê đi.
Đó là ảo nghĩa của Nguyên Thủy Chân Phù, Cổ Trần đã bị Chân Phù chi lực đưa vào bên trong lĩnh ngộ, bắt đầu lĩnh ngộ những gì huyền bí của Nguyên Thủy Chân Phù.
Khi Cổ Trần rơi vào trạng thái giác ngộ, bên trong thân thể phát sinh tình huống biến hóa quỷ dị, huyết khí vốn vận chuyển dựa theo Bách Chiến Ma Thể nay lại cải biến lộ tuyến.
Ầm ầm! Bên trong cơ thể, huyết khí bốc lên, vận chuyển theo một phương thức thần bí cổ quái, bao phủ khắp mọi ngõ ngách của thân thể, thậm chí mỗi một tế bào.
Biến hóa như thế làm cho thân thể Cổ Trần chấn động, cơ thể hắn nứt toác, vết rách chằng chịt dày đặc, vô số huyết dịch trào ra từ bên trong vết rách, trông cực kì ghê người.
Cùng lúc đó, xương cốt trong thân thể phát sinh biến hóa quỷ dị, chỉ thấy chín Nguyên Thủy Chân Phù phóng xuất ra từng luồng khí đen quỷ dị, xâm nhập cốt cách, thậm chí hòa tan vào mỗi một tế bào bên trong thân thể.
Chín Nguyên Thủy Chân Phù thần bí đã dẫn phát biến hóa kỳ quái, khiến Cổ Trần vốn đang tu luyện Bách Chiến Ma Thể lặng lẽ cải biến, thay đổi hoàn toàn, không còn là Bách Chiến Ma Thể nữa.
Nhưng sự cải biến này đã khiến thân thể Cổ Trần lặng lẽ biến hóa, có thể nói còn cường đại hơn cả Bách Chiến Ma Thể, thậm chí ẩn chứa một cỗ lực lượng nguyên thủy.
Ở trong quá trình này, lực lượng của Cổ Trần tăng lên nhanh chóng, không hề ngừng nghỉ, giống như sẽ tăng mãi không có điểm dừng.
Lực lượng cường đại tràn ngập, khiến Bạch Hổ đang nằm trong hang động bị bừng tỉnh, nó hoảng sợ lùi đến một góc hang động run lẩy bẩy.
Nó bị khí tức phát ra từ trong thân thể Cổ Trần làm cho sợ hãi, trong mắt nó biểu lộ e ngại sâu sắc, cho dù bên trong thân thể nó đã thức tỉnh được một tia Huyết mạch Bạch Hổ cũng vẫn cứ hoảng sợ như cũ.
Từ trong lỗ chân lông toàn thân Cổ Trần bỗng nhiên tràn ra khí đen dày đặc, từng luồng khí đen quấn quanh thân thể không nghỉ, tản ra Ma uy khủng bố.
Thân thể nứt toác lại được chữa trị một cách quỷ dị, sau đó lại nứt toác lần nữa, rồi lại chữa trị, cứ tuần hoàn liên tục như thế.
.
Chương 72: Cường Đại
Trong thân thể của hắn, chín Chân Phù thần bí kia đang thúc đẩy toàn bộ huyết khí lực lượng lao nhanh cuồn cuộn, không ngừng lớn mạnh, cải tạo các phương diện tố chất của thân thể.
Thậm chí nó còn mơ hồ cải biến một loại đặc tính của thân thể, khiến thân thể Cổ Trần không ngừng xảy ra biến hóa, như đang tiến hóa theo một phương hướng vô danh cổ xưa.
Giờ phút này, ý thức Cổ Trần mông lung, giống như lục bình không rễ, không ngừng chìm nổi phiêu diêu trong bóng tối huyền ảo vô tận, không chỗ nương tựa.
Ý thức của hắn mờ mịt, thụ động chìm vào bên trong lĩnh ngộ không sao hiểu được này, chỉ cảm thấy thế giới tối sầm, không ánh sáng rõ ràng, tràn ngập huyền ảo vô tận.
Dần dần, hắn tựa hồ bắt được một tia ảo nghĩa, ý thức bỗng nhiên phát sáng lên, giống như một luồng sáng vạch phá Hỗn Độn tối tăm, khai phá thiên địa.
– Nguyên Thủy Chân Phù, đảo ngược càn khôn! Từng tiếng nỉ non kỳ quái xuyên qua thời không Hỗn Độn, dung nhập tâm thần, hòa vào trong ý thức Cổ Trần, không cách nào xóa nhòa.
Đại biểu cho chín Chân Phù huyền ảo rốt cục để Cổ Trần bắt được một tia chân ý, chính thức nhập môn, có thể bắt đầu lĩnh hội Nguyên Thủy Chân Phù huyền bí.
Nhưng chín Nguyên Thủy Chân Phù này quá mức huyền ảo, khiến hắn cảm giác khó có thể hiểu thấu đáo, lĩnh ngộ có chút cố sức, giống như một học sinh tiểu học đọc sách của sinh viên đại học, không thể nào hiểu được.
Như lọt vào trong sương mù, như ngắm hoa trong mộng, ngươi thấy đó nhưng không cảm giác được, thậm chí không thể nào hiểu được, cảm giác rất khó chịu.
Không biết qua bao lâu, Cổ Trần chỉ cảm giác mình đắm chìm trong vô tận huyền ảo vô số năm, lại hình như chỉ mới qua trong tích tắc.
Trong chớp mắt hắn tỉnh táo lại, ý thức sôi trào, chín Nguyên Thủy Chân Phù về đến nơi này, quanh quẩn rồi lại chìm vào bên trong Bảo Cốt lần nữa.
Ông!Nguyên thủy Bảo Cốt rung động, Chân Phù trở về, Bảo Cốt vốn đang toàn thân đen nhánh bỗng nhiên biến trở về bộ dáng trong suốt long lanh ban đầu.
– Nguyên Thủy Chân Phù lại cải biến Bách Chiến Ma Thể, một lần nữa tạo ra một phương pháp tu luyện càng thêm bí ẩn mạnh mẽ hơn.
Cổ Trần kinh ngạc thán phục, trong nội tâm kích động không thôi, hắn không ngờ Nguyên Thủy Chân Phù lại có khả năng thay đổi bản chất của vạn vật mạnh mẽ như vậyGiờ khắc này, hắn hiểu được biến hóa của mình, Bách Chiến Ma Thể ban đầu bị chín Nguyên Thủy Chân Phù cải biến, một lần nữa tạo ra một thứ càng cổ xưa, càng cao cấp hơn.
– Ô, thân thể và lực lượng của ta! Cổ Trần bỗng nhiên trừng lớn hai mắt, cảm thụ được sự biến hóa của thân thể, nhịn không được giật nảy cả mình.
Giờ phút này, trong thạch động, Cổ Trần khiếp sợ đứng dậy khỏi Cốt Đỉnh.
Hắn cảm thụ được biến hóa của thân thể mình, một loại cảm giác mạnh mẽ chưa bao giờ có ùa ra khỏi tâm trí, khiến hắn xuất hiện cảm giác mình có thể một quyền đánh xé thiên địa.
Lực lượng cường đại cổ xưa bao phủ toàn thân, hội tụ thành một cổ lực lượng nguyên thủy, khủng bố tuyệt luân, huyết dịch trong cơ thể cuồn cuộn như sông lớn, sóng nhiệt cuồn cuộn, khiến không khí vặn vẹo liên tục.
Huyết khí toàn thân hắn chói lóa như một vầng mặt trời, vô cùng hừng hực, huyết khí cường đại không cách nào thu liễm, xông thẳng tới chân trời, cuồn cuộn giống như yên vụ, một tầng mây lớn bị đánh tan tác tại chỗ.
Oanh!Cổ Trần nhảy ra khỏi Cốt Đỉnh, toàn bộ hang động chấn động dữ dội, một lượng lớn đá vụn trộn với bùn cát lăn xuống.
Hắn nhẹ nhàng duỗi người, cánh tay khẽ lay động, bức tường đá trước mặt nứt ra thành vô số mảnh, tựa hồ không thể chịu được chấn động lực lượng đáng sợ.
– Mở!Chỉ nghe một tiếng quát lớn, huyết khí toàn thân Cổ Trần bạo phát, một cỗ lực lượng nguyên thủy cường đại trong chớp mắt phóng xuất ra khỏi thân thể.
Ầm ầm, cả ngọn núi trực tiếp vỡ ra, một tòa núi lớn cứ như vậy bị đánh vỡ nát thành vô số mảnh vụn, bay loạn khắp nơi.
Đá vụn bay tán loạn, một cỗ khí lãng cường đại quét ngang qua, thổi bay bốn phía, vô số hoa cỏ cây cối bị nhổ tận gốc, văng tận xa xa mới rơi xuống.
Sau một hồi, khi tất cả đã yên ắng lại, một bóng người chậm rãi đi ra khỏi phế tích, chính là Cổ Trần.
Hắn bước từng bước ra khỏi ngọn núi hoang tàn, theo sau là một đầu Bạch Hổ đầy vẻ kinh ngạc, khói bụi xung quanh bị một cỗ lực lượng vô hình đẩy ra xa, không cách nào đến gần Cổ Trần trong phạm vi ba thước.
– Đây mới là lực lượng cường đại.
Cổ Trần đi tới, nhìn thoáng qua đống đổ nát sau lưng, trong mắt hắn bắn ra ánh sáng rực rỡ, trên dưới toàn thân tràn ngập một cỗ khí tức cường đại, tự tin dào dạt.
.
Chương 73: Lực Lượng Nguyên Thủy
Giờ khắc này, Cổ Trần cảm thấy cực kì tự tin về tương lai của mình, bởi vi lúc này đây, lực lượng của hắn đã đạt đến mức độ vô cùng kinh người.
Bởi vì trong quá trình tu luyện, chín Nguyên Thủy Chân Phù xảy ra dị biến khiến Cổ Trần tu luyện thành một thứ khác còn cao thâm hơn Bách Chiến Ma Thể, bởi vậy mà nhục thân của hắn trở nên cực kỳ cường đại và khủng bố.
– Lực lượng trong thân thể ta đã hoàn toàn lột xác, trở thành một lực lượng cổ xưa, vậy gọi nó là lực lượng nguyên thủy đi.
Cổ Trần nói một mình, tỉ mỉ cảm ngộ lực lượng biến hóa trong thân thể, huyết khí hội tụ thành một chỗ, biến thành một lực lượng nguyên thủy thần bí, mạnh mẽ và cổ xưa.
Cỗ lực lượng này mạnh hơn trước đó rất rất nhiều, dường như đến từ nguyên thủy Hỗn Độn, xưng là lực lượng nguyên thủy.
– Đã như vậy, thứ ta tu luyện sẽ được gọi là “Nguyên Thủy Ma Thể”.
Cổ Trần suy nghĩ một chút liền đặt tên cho phương pháp tu luyện Chiến Thể mới toanh mà hắn vừa có được, đây là một phương pháp tu luyện Chiến Thể cổ xưa và mạnh mẽ.
Hắn suy đoán, hẳn là Nguyên Thủy Chân Phù đã trực tiếp cải biến Bách Chiến Ma Thể, từ đó tạo ra Nguyên Thủy Ma Thể vừa cường đại vừa cao cấp hơn.
Bởi vậy, lực lượng thân thể của hắn càng trở nên mạnh mẽ, vượt qua bản thân trước đây, bất kể là phòng ngự, thực lực, mật độ các thứ! Đều vô cùng kinh người.
Cổ Trần dùng Cốt Kiếm chặt xuống cánh tay, một âm thanh loảng xoảng phát ra, thể phách quá cường đại, lông tóc không hề tổn hao gì, ngay cả Cốt Kiếm cũng bị chấn động kêu lên ong ong,Nhìn thân thể của mình, hai mắt Cổ Trần sáng bừng lên, nội tâm quá đỗi vui sướng, quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.
Lần đầu tu luyện, không nghĩ tới Nguyên Thủy Chân Phù bên trong Bảo Cốt đột nhiên xuất hiện, khiến Bách Chiến Ma Thể mà hắn đang tu luyện biến đổi hoàn toàn khác, hoàn toàn vượt ngoài đẳng cấp vốn có, trở thành một thứ càng cao cấp hơn.
Nhưng mặc kệ như thế nào, thân thể cùng thực lực của Cổ Trần mạnh lên cũng là sự thật.
Trước đó, hắn chỉ vung tay một cái đã là mười hai vạn quân lực, đây vốn là cực hạn của một sinh linh, và biến cố lần này giúp hắn phá vỡ được cực hạn đó.
Hiện tại, lực lượng của Cổ Trần đã đạt tới một độ cao kinh người, vung tay một cái cũng là trăm vạn quân lực, khủng bố tuyệt luân.
Trăm vạn quân lực, đó là khái niệm gì?Hắn phá vỡ giới hạn về lực lượng của sinh linh bên trong Man Hoang đại thế giới, giới hạn lực lượng của Tôi Thể cảnh bị hắn đánh vỡ, quả thực không thể tưởng tượng.
Suy nghĩ một chút, sinh linh Bách Tộc bên trong Man Hoang đại thế giới này, thường nhân tu luyện Tôi Thể thập trọng chỉ có vạn quân lực, Luyện Khí cảnh đỉnh phong chỉ có mười vạn Quân lực, lên tới Đoán Cốt cảnh đỉnh phong mới có trăm vạn quân lực.
Nói cách khác, sinh linh phổ thông tu luyện ra một thân Chiến Cốt cũng chỉ có được lực lượng trăm vạn quân lực.
Hiện tại Cổ Trần chỉ là Tôi Thể thập trọng cảnh giới, lại có được lực lượng hơn trăm vạn quân lực một chút, mọi cử động của hắn đều ẩn chứa một cỗ lực lượng kinh khủng.
Nếu truyền đi nhất định kinh hãi thế tục, phải biết, chỉ có một ít tộc yêu nghiệt, Thần Tử, Thần Nữ mới có thể đánh vỡ cực hạn này, vậy mà bây giờ Cổ Trần đã làm được điều đó.
– Vừa mới nhập môn Nguyên Thủy Ma Thể đã nắm giữ trăm vạn quân lực, xem ra, lai lịch của khối Nguyên Thủy Bảo Cốt kia không đơn giản.
Cổ Trần lẩm bẩm, hắn cực kỳ tò mò về khối Nguyên Thủy Bảo Cốt kia, đến tột cùng nó có lai lịch gì?Hắn vừa mới nhập môn tu luyện Nguyên Thủy Ma Thể, chỉ lần đầu tiên tu luyện đã khiến cho toàn thân hắn cải thiện vượt bậc, nếu như tiếp tục tu luyện, thậm chí tu luyện Nguyên Thủy Ma Thể đến mức độ viên mãn, quang cảnh đó sẽ là như thế nào, tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi.
Điều này khiến trái tim của Cổ Trần phấn khích, hắn tràn đầy niềm tin vào tương lai của mình.
– Sau khi đã làm quen và kiểm soát hoàn toàn những thay đổi trong cơ thể, ta có thể thử nghiệm công năng Độ Kiếp của hạt châu thần bí, nhìn xem cái gọi là Độ Kiếp đến cùng là như thế nào.
Cổ Trần lẩm bẩm, trong lòng đưa ra quyết định.
Mấy ngày nay hắn đột phá quá nhanh, không chỉ khiến thân thể đột phá Phàm thể thập giai, tương đương với Man Hoang đại thế giới Tôi Thể thập trọng cảnh giới, cộng thêm biến hóa của Nguyên Thủy Chân Phù lần này đã giúp hắn tu thành Nguyên Thủy Ma Thể cường đại, lực lượng tăng vọt, hắn khó lòng khống chế và sử dụng lực lượng này một cách hiệu quả.
Muốn khống chế triệt để nó thì hắn bắt buộc phải trải qua những trận chiến sinh tử tàn khốc, như vậy mới có thể tôi luyện chính mình, khống chế tốt lực lượng tăng vọt của hắn.
– Tiểu Bạch, ngươi sao rồi?.
Chương 74: Bách Man Sơn
Lúc này, Cổ Trần nhìn Bạch Hổ đang e ngại bên cạnh, hiển nhiên con vật này bị Cổ Trần dọa sợ rồi.
Bởi vì Cổ Trần vẫn không cách nào khống chế được lực lượng thân thể, dẫn đến khí tức trong cơ thể bộc phát tràn lan, khiến tinh thần Bạch Hổ rúng động, hoảng sợ bất an.
– Rống! Bạch Hổ gầm nhẹ một tiếng, kính sợ nhìn Cổ Trần.
Giống như đang nói, ta đã ổn.
Cổ Trần hài lòng gật đầu, không uổng phí bản thân tiêu hao hai cánh hoa Huyết Liên để trị thương cho nó, cuối cùng cũng không vô ích, bởi vì huyết mạch Bạch Hổ bên trong thân thể nó càng thêm nồng đậm hơn một chút.
– Xem ra, ta nhất định phải lên núi rèn luyện, tìm kiếm Hung thú cường đại để chiến đấu, phải tu luyện bản thân một phen, không nên tiếp tục đột phá như thế này nữa, nếu không sẽ khiến chính mình không cách nào khống chế được lực lượng bộc phát.
Nghĩ tới đây, Cổ Trần càng thêm kiên định, âm thầm cảnh cáo mình không thể tiếp tục thăng cấp kiểu này, lực lượng đột phá gia tăng quá nhanh nhìn thì như chuyện tốt, kì thực ẩn giấu vô số nguy cơ.
– Tiểu Bạch, chúng ta đi!- Rống!Cổ Trần xoay người cưỡi trên Bạch Hổ, nhẹ nhàng vỗ về, Bạch Hổ gầm nhẹ, nhanh chóng chạy như bay, phóng vào bên trong núi rừng nguyên thủy.
Vượt qua lần thụ thương này, thực lực Bạch Hổ mạnh lên không nhỏ, nhất là tốc độ càng nhanh, nó nhảy mấy cái, hóa thành một bóng trắng chở Cổ Trần biến mất không thấy gì nữa!.
Bách Man sơn là một nơi hoang dã ở Đông Cực châu, nơi này đầy rẫy Hung thú, độc trùng tàn phá bừa bãi, thậm chí có tin đồn nơi này từng xuất hiện Cổ Thú thuần huyết.
– Kỳ lạ, không phải bảo sâu trong Bách Man sơn đầy rẫy Hung thú ư? Sao lúc này chả nhìn thấy con nào cả?Trong núi rừng, một vị nữ tử áo đỏ đứng trên một tảng đá lớn ngắm nhìn bốn phía chung quanh, nàng khẽ chau mày, tỏ vẻ nghi hoặc.
Nếu là Cổ Trần ở chỗ này, nhất định sẽ nhận ra nàng là nữ tử áo đỏ Hỏa Tang Nhi, người mà hắn từng gặp qua một lần, còn muốn thu hắn làm Chiến Nô.
Một tháng trước, cổ lâm trong Bách Man sơn xuất hiện bạo động, vô số Hung thú hoảng sợ bỏ chạy tứ tán, gây ra một làn sóng lớn thu hút nhiều sinh linh rất cường đại tới đây.
Hỏa Tang Nhi chính là một trong số đó, bởi vì nàng ở gần đó nên đã chạy tới đây trước tiên, nhưng sau khi tiến vào trong cổ lâm ở Bách Man sơn nàng liền phát hiện nơi này quá an tĩnh, ngay cả một Hung thú cũng không có.
Không nói Hung thú, ngay cả một dã thú cũng không thấy đâu, dường như biến mất không còn tăm tích, khiến trong lòng nàng tràn đầy bối rối.
– Chẳng lẽ nguyên nhân là do di tích cổ xuất hiện?Hỏa Tang Nhi đưa ra suy đoán, ánh mắt lấp lóe, nhìn về nơi sâu trong núi rừng, có tin tức nói ở trong đó có di tích cổ xuất thế, nàng cũng vì vậy mới tới đây.
– Mặc kệ, cứ đi xem một chút rồi hẵng tính tiếp.
Nàng nghĩ đến đó, thân hình như một vầng lửa đỏ rực nhoáng lên một cái, biến mất không còn tăm hơi.
Một nơi khác, bên trong rừng rậm nguyên thủy, có mấy bóng dáng cường giả tiến vào.
– A, nơi này có vết máu! – Có cả dấu vết chiến đấu nữa.
Trong rừng, ba người trẻ tuổi kết bạn đồng hành, xâm nhập bên trong Bách Man sơn hòng tìm kiếm bảo vật, nhưng bọn họ kinh ngạc phát hiện, nơi này không có lấy một Hung thú.
Thế nhưng họ lại phát hiện một số dấu vết, phía trước có một vũng máu, còn rất mới, hiển nhiên là vừa mới lưu lại không bao lâu.
– Trong vết máu này có lẫn cả óc, lại dựa theo khí tức để phán đoán, thì có lẽ đây là một đầu Hung thú Luyện Khí cảnh.
Một thanh niên toàn thân mọc đầy vảy vàng mở miệng nói.
Khí tức toàn thân hắn cực kì cường đại, đôi mắt lạnh lùng như rắn độc khiến người ta sợ hãi.
– Xà Tam, ngươi nói xem, có phải là sinh linh tộc khác đã nhanh chân đến trước rồi không?Một thanh niên có gương mặt được bao phủ bởi vảy rắn màu bạc ở bên hỏi ra suy đoán của chính mình.
– Có khả năng đó.
Thanh niên thứ ba, người có vảy rắn màu đen ở trên mặt lên tiếng đáp.
Hắn ngẫm nghĩ lại nói tiếp:- Chung quanh đây chính là địa bàn của Kim tộc, Thạch tộc, Thanh Bì Thú tộc, hẳn là không sai.
– Mau nhìn, phía trước có thi thể.
Bỗng nhiên, thanh niên Ngân Lân chỉ về chỉ vào khu rừng rậm phía trước kêu lên.
Mọi người nhìn lại, quả nhiên thấy một thi thể nằm đó, giống như là một người.
Cả ba vội chạy nhanh đến, khi thấy cỗ thi thể đang nằm gục dưới tán cây thì hết sức ngạc nhiên, không thể tin được, bởi vì ba người phát hiện toàn thân cổ thi thể này được Thạch Giáp bao bọc.
– Là người Thạch tộc, nhìn tình huống ít nhất là Luyện Khí cảnh.
Thanh niên Ngân Lân kiểm tra môt phen, sau đó nói ra.
Thanh niên Hắc Lân nhíu chặt mi, nhìn thi thể bị nổ đầu hỏi:- Là ai giết hắn nhỉ? Thoạt nhìn dường như hắn bị một quyền đánh bể đầu mà chết.
– Hử? Ta ngửi thấy khí tức của Nhân tộc.
.
Chương 75: Hung Nhân
Đột nhiên, thanh niên Hoàng Lân lạnh lùng phun ra một câu như thế, hắn ngửi thấy khí tức thuộc về Nhân tộc, nơi này còn lưu lại khí tức của Nhân tộc.
– Nhân tộc là chủng tộc thấp kém nhất, không phải ngươi hoài nghi là do Nhân tộc giết đấy chứ?Thanh niên Hắc Lân có chút khinh thường nói.
– Không cần đoán mò, chúng ta cứ truy tìm theo khí tức này là biết ngay kết quả.
Thanh niên Ngân Lân lắc đầu nói ra tính toán của mình.
– Được.
Ba người lập tức chạy như bay, truy vết dựa theo khí tức còn lưu lại chỗ này, ba người bọn họ chính là tộc nhân của Xà nhân tộc, đều là cao thủ trong việc theo dõi khí tức.
Không bao lâu sau, ba vị thanh niên Xà nhân tộc đã đi tới một mảnh đất trống trải phía trước một tiểu sơn cốc.
– Ở ngay bên trong.
Thanh niên Hoàng Lân lên tiếng, hắn nhìn chằm chằm tiểu sơn cốc trước mặtHắn cảm nhận được khí tức đang ở trong đó.
Oanh!- Ngao! Đột nhiên, trong sơn cốc truyền đến một tiếng rít gào thê thảm, sau đó là một cơn chấn động kịch liệt, dường như có mãnh thú đang chém giết.
Ba người liếc nhìn nhau, ào ào nhảy lên, xâm nhập vào trong sơn cốc.
Mới vừa vào đến, chỉ thấy một con quái vật khổng lồ đang lăn lộn gào thét, nó đè gãy mấy gốc đại thụ, khí lãng cuồn cuộn, khói bụi mịt mù.
– Man Long?- Ít nhất là Đoán Cốt cảnh.
Trông thấy con thú khổng lồ kia, cả ba người đều nghiêm túc hẳn, thậm chí còn âm thầm giật mình, vì đây chính là một đầu Man Long tạp huyết, trong cơ thể nó có một tia Long huyết mỏng manh.
Toàn thân Man Long này lấm tấm những đốm màu xám đen, thân dài chín thước, hai chân tráng kiện, chân trước vạm vỡ, mọc ra móng vuốt sắc bén, nó có cái đầu khổng lồ với những chiếc răng nanh sắc nhọn.
Nó cực kỳ giống Man Hoang Bạo Long, nhưng lại gọi là Man Long, hung tàn thành tính, chính là một con Đoán Cốt cảnh Man Long, cường đại vô cùng.
– Đó là Nhân tộc?Nhưng điều khiến cả ba khiếp sợ hơn cả, chính là đối diện Man Long có một thanh niên Nhân tộc ở trần quấn da thú, tóc tai rối bời, giống như một dã nhân.
– Ngao!Man Long gào thét, hai mắt đỏ ngầu lộ ra một chút hoảng sợ, đầu bị đánh vỡ, trên đầu còn khắc hằn nắm đấm đỏ như máu.
Nó bỗng nhiên xoay người chạy trốn như bay, muốn chui vào rừng.
Một Đoán Cốt cảnh Man Long lại muốn chạy trốn?- Muốn chạy?Chỉ nghe một tiếng hừ lạnh truyền đến, thanh niên cổ quái khoác da thú kia nhảy lên đuổi theo, hắn vung nắm đấm nện lên trên đầu Man Long.
Ầm!Nắm đấm nện xuống, bùm, cái đầu to lớn của Man Long bị bổ ra làm năm sáu mảnh như một quả dưa hấu, máu me lẫn óc bắn tung tóe khắp nơi.
Thi thể Man Long không đầu ầm ầm ngã xuống, bụi bặm bốc lên mù mịt.
Tình cảnh này khiến ba thanh niên Xà nhân tộc khiếp sợ không thôi, tâm lý kinh hãi, một con Đoán Cốt cảnh Man Long lại bị một thanh niên Nhân tộc chẳng khác nào dã nhân này dùng một quyền đánh bể đầu.
– Nhân tộc?- Huyết khí thật nồng nặc, hắn là ai?Ba thanh niên Xà nhân tộc chấn kinh, có chút khó tin nổi, ánh mắt nhìn về phía thanh niên Nhân tộc kia đã thay đổi hắn, ra chiều không thể tin được.
– Đoán Cốt cảnh Man Long quả nhiên cường đại, vậy mà có thể chống đỡ trọn năm quyền Bách Chiến Sát Quyền của ta rồi mới chết.
Thanh niên giống như dã nhân kia đứng trước thi thể Man Long lẩm bẩm, thần sắc hắn bình tĩnh, không chút gợn sóng, dường như giết một con Đoán Cốt cảnh Man Long là chuyện không đáng kể.
Người này chính là Cổ Trần đang lên núi rèn luyện.
Một tháng qua, Cổ Trần một mực tìm kiếm chém giết Hung thú bên trong Thương Mãng Sơn Mạch để rèn luyện, lần rèn luyện này kéo dài cả tháng, trong khoảng thời gian đó, hắn đã trải qua nhiều lần nguy hiểm sinh tử, nhưng hắn vẫn sống sót đến tận bây giờ.
Trải qua một tháng chém giết tôi luyện, Cổ Trần không chỉ hoàn toàn khống chế được lực lượng bản thân, thậm chí hắn còn tu luyện thành công Bách Chiến Sát Quyền cường đại.
Đây là một môn quyền pháp bổ sung cho Bách Chiến ma thể, rất cường đại, tuy chưa thể tu luyện Bách Chiến Ma Thể, nhưng Bách Chiến Sát Quyền không bị ảnh hưởng.
Không biết có phải là do Nguyên Thủy Ma Thể hay không, uy lực Bách Chiến Sát Quyền của Cổ Trần vượt ngoài mong đợi, thoạt nhìn có sự biến hóa rất đáng kể.
– Thu hoạch rất tốt, hôm nay nướng thịt Man Long.
Tâm tình Cổ Trần không tệ, đang nghĩ phải thu thập thi thể Man Long này lại, chuẩn bị đồ để nướng.
– Đứng lại, đầu Man long là của chúng ta.
Đột nhiên một thanh âm đánh gãy suy nghĩ của hắn, đánh thức Cổ Trần.
.
Chương 76: Xà Nhân Tộc
Hắn nhìn lại, chỉ thấy bên ngoài sơn cốc có ba người đi tới, một người là thanh niên Hoàng Lân, một người là thanh niên Hắc Lân, một người là thanh niên Ngân Lân, cả ba đều là cao thủ của Xà nhân tộc.
– Cút, nếu không sẽ chết.
Nhìn thấy người tới, toàn thân Cổ Trần bành trướng sát khí, lộ ra hung hãn quát lớn.
Một tháng liên tục giết chóc đã biến Cổ Trần thành một người hoàn toàn khác, trên dưới toàn thân hắn tràn ngập một cỗ khí tức hung hãn, giống như một Hung thú hình người, khí tức vô cùng kinh khiếp.
– Nhân tộc đê tiện, ngươi muốn chết?Ba vị thanh niên Xà nhân tộc mang theo gương mặt âm trầm đi tới, gắt gao nhìn chằm chằm Cổ Trần, trong không khí tràn ngập một cỗ sát ý băng lãnh.
Ba thanh niên Xà nhân tiến đến, nét mặt kiêu ngạo, ánh mắt nhìn về phía Cổ Trần tràn đầy băng lãnh, còn lộ vẻ khinh thường.
Trong mắt cả ba, Nhân tộc chỉ là nô lệ, đồ ăn.
Cho dù tên trước mắt có vẻ cổ quái, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện hóa ra chỉ là đồ bỏ đi Tôi Thể thập trọng, tự nhiên tràn ngập miệt thị.
Trong lòng ba người suy đoán, nhất định là tiểu tử Nhân tộc này đã dùng thủ đoạn âm hiểm nào đó mới giết chết được Man Long.
– Tiểu tử Nhân tộc, còn không mau quỳ xuống tạ tội.
Thanh niên Ngân Lân quát lạnh, đôi mắt hẹp dài lộ ra sát ý lạnh lẽo, như một con rắn độc, mà thật ra hắn cũng chính là một con rắn độc.
– Huyết khí tiểu tử này tràn trề đến đáng sợ, vừa vặn bắt về luyện dược.
Thanh niên Hắc Lân ở bên cạnh cười lạnh nói, tuyên bố muốn bắt Cổ Trần về luyện dược.
– Tê! Ta đã chờ không nổi muốn nuốt hắn.
Thanh niên Hoàng Lân phun ra nuốt vào cái lưỡi rắn của mình, hai mắt tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, giống như muốn một ngụm nuốt hết Cổ Trần vào trong bụng.
– Thì ra là ba con rắn.
Cổ Trần đánh giá một phen, bỗng nhiên hiểu ra, cười lạnh nói.
Hắn đã nhìn ra lai lịch của ba người, là ba Xà nhân, nhìn đống vảy rắn lít nhít trên mặt và trên tay ba người kia liền biết.
– Thật vừa lúc, giết các ngươi xong gộp chung với con Hắc Hổ ta giết lúc trước làm một nồi canh đại bổ.
Cổ Trần nói xong lộ ra hai hàm răng trắng, sát ý lan tràn, khiến ba thanh niên Xà nhân cũng nhịn không được cảm thấy lạnh hết cả người.
– Khốn kiếp!Một kẻ trong đó thẹn quá hoá giận, lạnh lùng nói:- Nhân tộc ti tiện, chỉ xứng làm nô lệ và đồ ăn thôi, để xem ta làm thịt ngươi thế nào.
Sưu!Vừa dứt lời, thanh niên Hắc Lân đã nhào tới với tốc độ cực nhanh, như một con rắn độc lao về phía Cổ Trần, trong tay hắn xuất hiện một thanh Xà Kiếm màu đen.
– Muốn chết!Cổ Trần sa sầm mặt mày, ánh mắt lạnh lẽo hét lớn, hắn dẫm chân xuống mặt đất, ầm ầm bay tới, giống như một đầu Bạo long hình người.
– Bách Chiến Sát Quyền, Lục Chiến tứ phương!Một tiếng quát lớn, một nắm đấm quét qua, cây cối bốn phía bị bẻ gãy răng rắc, nắm đấm cường đại lao thẳng vào mặt đối phương.
Quá nhanh!Thanh niên Hắc Lân gặp nguy không loạn, hắn cười dữ tợn, thầm mắng một tiếng đồ ngu, dám dùng nắm đấm đối chiến với Xà Kiếm của hắn?- Thứ sâu kiến ti tiện, chết đi!Hắc Lân lớn tiếng cười gằn, nâng kiếm đâm tới.
Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, từ trong nắm đấm truyền ra một cỗ lực lượng kinh khủng, Hắc Xà kiếm bị đánh bay ra ngoài, nhưng uy lực của nắm đấm không giảm, tiếp tục bay tới.
– Nghịch Lân Chi Lực!Trong lúc nguy cấp, Hắc Lân hét lớn, một mảnh nghịch lân màu đen giữa chân mày toả ra ánh sáng chói lọi, hóa thành một cỗ Chiến khí bao bọc toàn thân ngăn trở nắm đấm kia.
Nhưng sau một khắc, Chiến khí phòng ngự vỡ nát, nắm đấm không gì cản nổi đánh lên trên mặt hắn.
– Không!Hắc Lân hoảng sợ thét lên, đầu nổ tung nát vụn, máu me văng đầy đất, thi thể không đầu văng thẳng ra ngoài.
Hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch!Thanh niên Hoàng Lân, thanh niên Ngân Lân đều ngây dại, cả hai ngơ ngác nhìn thanh niên Hắc Lân bị đánh bay ra ngoài, thành một thi thể không đầu.
Rất nhanh, cỗ thi thể này hóa thành một con Hắc Phúc Xà dài ba thước, lại thiếu một cái đầu.
– Chết! Chết rồi?Thanh niên Hoàng Lân ngơ ngác lẩm bẩm.
Thanh niên Ngân Lân vừa kinh vừa sợ nói:- Làm sao có thể, chẳng phải cảnh giới của Nhân tộc này chỉ là Tôi Thể thập trọng à? Sao hắn lại có thể lập tức đánh chết Hắc Tam Luyện Khí cửu trọng?Hắc Tam cũng là con Hắc Phúc Xà kia, hắn đã bị một quyền của Cổ Trần đánh bể đầu chết thảm.
– Giải quyết xong một tên, đến phiên hai người các ngươi.
Cổ Trần đi tới từng bước một, trên nắm tay còn dính chút vết máu, mặt không biểu tình, đằng đằng sát khí nhào về phía hai thanh niên Xà nhân còn đang ngây ngẩn.
– Đáng chết, giết hắn!.
Chương 77: Tìm Chết
Hai thanh niên Xà nhân đột ngột bừng tỉnh, lập tức giận dữ hét lên, mỗi người xuất ra binh khí cùng nhau đối chiến với Cổ Trần.
– Nhân tộc ti tiện, chết đi!Thanh niên Hoàng Lân gào lớn, tay cầm một cây Xà Mâu màu vàng giết về phía trước, phong mang phun ra nuốt vào, toàn thân hội tụ một cỗ Chiến khí cường đại.
Ông!Một thanh niên khác tay cầm Ngân Xà Kiếm, xảo trá ám sát tử huyệt của Cổ Trần, tốc độ nhanh như ma, khó lòng phòng bị.
Hai đại Xà nhân hợp lực giết tới, mặt Cổ Trần lại không hề đổi sắc, không những không lùi mà còn lao tới, vung quyền lên nện thẳng về phía trước.
– Quyền Trấn Lục Hợp!Lại thêm một quyền nữa, quyền phong ù ù đảo qua, khí thế cường đại dung hợp với cỗ huyết khí ngập trời kia, mang thanh thế sát phạt thiên địa.
Oanh!Uy thế trăm vạn quân lực của quyền này nổ tung, sắc mặt hai thanh niên Xà nhân tộc đại biến, hai người mang theo binh khí bị một cỗ lực lượng vô cùng cuồng bạo đánh bay ra ngoài.
Soạt!Hai người văng thẳng ra ngoài mấy chúc thước, nện xuống một cái cây khô, đại thụ bị chấn động rung chuyển liên hồi, lá cây rơi lả tả.
– Sao lại như vậy?Thanh niên Ngân Lân kinh hãi, khóe miệng tràn ra một vệt máu, vậy mà thụ thương.
Giống như hắn, thanh niên Hoàng Lân cũng thụ thương, một quyền mới rồi của Cổ Trần ẩn chứa lực lượng quá cuồng bạo, khiến người khác hoảng sợ.
– Chết đi!Không đợi hai người kịp phản ứng, bóng dáng Cổ Trần đã nhảy lên lao đến, hắn vung cánh tay lên đánh thêm một quyền về phía hai người, nắm đấm nặng nề kéo theo một cỗ khí lưu bạo liệt, cuốn cát bụi bay mù trời.
– Ngân Xà Huyết Thứ!- Huyết mạch thiêu đốt!Uy hiếp của tử vong ập tới, hai thanh niên Xà nhân không thể không bạo phát át chủ bài sau cùng, một người lắc lư thân hình hóa thành một luồng sáng bạc đâm vào cổ của Cổ Trần, một người khác thiêu đốt huyết mạch để có được lực lượng cường đại, Chiến khí thiêu đốt, tay cầm Xà Mâu đâm vào vị trí trái tim Cổ Trần, thi triển tuyệt kĩ bản thân.
– Bách Chiến Bát Hoang!Cổ Trần quát lớn, huyết khí sôi trào thiêu đốt, một cỗ lực lượng nguyên thủy bên trong thân thể hội tụ lại trong nắm đấm của hắn, tốc độ bỗng nhiên bạo tăng, nắm đấm kêu lên ù ù, xé rách không khí đánh tới.
Răng rắc, nắm đấm vừa chạm vào Xà Mâu liền biến nó vỡ nát thành từng mãnh, uy thế không giảm tiếp tục đánh lên trên thân Ngân Xà Kiếm, đánh văng nó ra ngoài, cắm lên trên cây khô.
– Chết đi!Không có binh khí, Cổ Trần hét lớn vung quyền đập tới, quyền phong kinh khủng thổi rát mặt hai thanh niên Xà nhân, toàn thân cả hai chết lặng.
– Không! Hai người trợn to hai mắt, hoảng sợ quát to, cơ thể một người nổ tung, ruột gan phèo phổi văng khắp bốn phía, treo trên ngọn cây, huyết dịch nhuộm đỏ mặt đất.
Người cuối cùng bị đánh bay, thân thể đập lên trên một khối đá núi, vỡ nát ngay tại chỗ, hắn nằm trên đống đá vụn, trong miệng trào ra máu tươi.
– Ngươi, ngươi dám giết chúng ta?Thanh niên Ngân Xà trừng lớn hai mắt, vừa kinh vừa sợ, hoảng sợ nhìn thanh niên Nhân tộc đang đi từng bước một về phía mình.
– Giết cũng đã giết rồi, có gì mà không dám?Cổ Trần chẳng thèm quan tâm, dậm chân đi tới trước mặt.
Thanh niên Ngân Xà hộc máu liên tục, hoảng sợ nói:- Ngươi, ngươi không có thể giết ta, ta chính là thuộc hạ của Xích Xà công tử, nếu ngươi giết ta, tất! Ầm!Hắn còn chưa nói dứt lời, đã bị Cổ Trần dùng một chân đạp xuống, đầu vỡ tung tóe như dưa hấu, mất mạng tại chỗ.
– Xích Xà cái chó má gì, dám đến thì ta dám giết.
Cổ Trần chẳng thèm ngó tới, gọn gàng mà linh hoạt đánh chết Ngân Xà này, thi thể không đầu hóa thành một con Ngân Hoàn Xà, thân thể dài ba thước, lóe ra hào quang màu bạc.
– Không tệ không tệ, đáng tiếc đánh nổ một con rồi.
Hắn nhặt thi thể Ngân Hoàn Xà lên, cả thi thể Hắc Phúc Xà nữa, đáng tiếc Hoàng Lân Xà kia đã bị một quyền của hắn đánh nổ tung thành thịt nát, không cách nào góp nhặt.
Thu hai thi thể lại, Cổ Trần tìm tòi một phen, chỉ tìm thấy một cái túi đựng đồ, trong lòng có chút bất mãn.
– Ba con quỷ nghèo, vậy mà chỉ có một cái túi đựng đồ.
Cổ Trần hùng hùng hổ hổ, rất tức giận, kỳ thật hắn oan uổng ba người này rồi, cả ba chỉ là người hầu, túi trữ vật duy nhất trên người cũng là chủ nhân ban cho bọn hắn thu thập tài nguyên.
– Ngao!Đúng vào lúc này, một tiếng gầm rú truyền ra khắp nơi, núi rừng chấn động, đánh thức Cổ Trần.
– Thanh âm này, tựa như được truyền tới từ trong núi sâu.
Cổ Trần kinh ngạc, cảm thụ được sâu trong núi lớn có cỗ khí tức cường đại, sau khi suy nghĩ xong liền chạy như bay về phía đó!.
Sâu trong núi lớn, cổ mộc che trời, một tiếng sấm rền vang phát ra từ trong ngọn núi được mưa bụi và mây mù che phủ.
Đông ù ù! Đột nhiên, có đại thụ sụp đổ, đá vụn bay lên không trung, khói bụi mịt mù bốc lên tận trời.
.
Chương 78: Tam Nhãn Kim Nghê
Có một trận đại chiến xảy ra ở đó!- Ngao! Một tiếng thú hống rung động khắp nơi, rung chuyển cả sơn lâm, hỏa diễm trong núi bốc cháy rừng rực, thiêu rụi cả một vùng rừng rậm chung quanh.
Xa xa nhìn lại, một đầu Hung thú cao ba trượng, trông khá giống sư tử đang há mồm giận dữ gào thét trong hỏa diễm, lông tóc toàn thân vàng óng lấp lóe, ngăn cản hỏa diễm đốt cháy xung quanh.
Trên trán nó còn có con mắt nhỏ, phát ra từng luồng kim quang, những nơi kim quang quét qua, cây cối và nham thạch đều vỡ nát thành tro.
– Tam Nhãn Kim Nghê?Trong rừng, Cổ Trần đang cấp tốc chạy tới thấy cảnh này lập tức dừng lại, quá sợ hãi.
Hung thú uy phong lẫm lẫm trước mắt lại là một con Tam Nhãn Kim Nghê, toàn thân vàng óng ánh, lông tóc bay múa, liệt diễm bốn phía không cách nào gây ra thương tổn cho nó.
Sương mây ở đây mờ ảo, bao phủ tứ phía, cứ như bước vào một vùng đất mù mờ vô định.
Nhưng Cổ Trần biết, sương mây như thế lại chính là thứ Tam Nhãn Kim Nghê thích nhất, trách không được nơi này ẩn chứa một con Kim Nghê thú.
Dựa theo khí tức phát ra của Kim Nghê thú này, ít nhất là Hoán Huyết cảnh cường đại Hung thú, thậm chí còn mạnh hơn, huyết mạch cực kỳ mạnh mẽ, còn có một tia huyết mạch Chân Long.
– Tam Nhãn Kim Nghê, nhất định nó là thủ hộ thú của di tích này.
Lúc này, một thanh âm lạnh lùng truyền đến khiến Cổ Trần chú ý, hắn lặng lẽ ẩn ấp, sau đó nhìn về phương hướng phát ra thanh âm.
Chỉ thấy bên trái cách Tam Nhãn Kim Nghê không xa, một thanh niên nam tử mặc Xích Mãng bào đang đứng, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Tam Nhãn Kim Nghê kia.
Khí tức người này cực mạnh, theo như Cổ Trần thấy, ít nhất là một vị Đoán Cốt cảnh đỉnh phong cường giả, toàn thân bành trướng Chiến khí, giống như có một tầng khí diễm bao bọc lấy thân thể.
– Đúng vậy.
Bên kia, một nam tử với khí tức cường đại mở miệng nói.
Một thân Thạch Giáp của hắn tỏa ra Chiến khí màu xám đáng sợ, giống như từng lớp đá cứng bao kín hết thân thể, toát lên sự kinh khủng và áp bức, huyết khí như rồng.
Lại một vị Đoán Cốt cảnh cường giả.
– Hai vị, phải làm sao để trấn áp thủ hộ thú này?Chỉ nghe một thanh âm thanh thúy truyền đến, mang theo một cỗ khí tức nóng rực, thiêu đốt mây khói chung quanh, bên trong lộ ra một thân hình màu đỏ rực lửa.
– Là nàng ta?Cổ Trần nheo mắt, nhìn kĩ nử tử áo đỏ kia, nhận ra nàng ta chính là Hỏa Tang Nhi hắn từng chạm mặt.
Không ngờ lại đụng phải nàng ta ở chỗ này, toàn thân liệt diễm thiêu đốt, hừng hực vô cùng, hỏa diễm cường đại nhiệt độ cao trực tiếp thiêu hủy hoa cỏ cây cối bốn phía.
Cổ Trần cảm nhận được một chút uy hiếp từ trên người nàng, chẳng qua cảm giác nguy hiểm không còn mãnh liệt như lần đầu tiên hai người gặp nhau.
– Rống!Một tiếng thú hống, tam đại thanh niên cao thủ cùng nhau bừng tỉnh, Tam Nhãn Kim Nghê kia đột nhiên nổi giận.
– Không tốt, nó sắp phát điên.
Hỏa Tang Nhi hoảng sợ hô lên, lật tay xuất ra một lông vũ hỏa hồng, lập tức quát lớn:- Xích Xà, Thạch Phong, lập tức dùng Bảo khí trấn áp nó.
– Được!Xích Xà là vị nam tử âm lãnh kia, hắn vừa đáp lời liền tế ra một vật, hóa thành một cái xích sắt đỏ thẫm, xích sắt linh hoạt như rắn lập tức quấn quanh Tam Nhãn Kim Nghê đang phát cuồng.
– Xem ta!Thạch Phong hét lớn, giữa chân mày phát sáng lên, hắn tế ra một cái bát đá, trấn áp Tam Nhãn Kim Nghê xuống.
Oanh!Lông vũ, xích sắt, bát đá, ba món bảo khí cùng nhau trấn áp, ba người đứng ở ba vị trí khác nhau trấn áp Tam Nhãn Kim Nghê, khiến nó không thể thoát ra.
– Ngao! Một tiếng rống giận truyền đến, Tam Nhãn Kim Nghê gào thét liên tục, không ngừng giãy dụa, lực lượng cường đại bạo phát, năm lần bảy lượt thiếu chút nữa đánh văng ba món Bảo khí đang trấn áp nó.
Ào ào ào!Xích sắt căng chặt, phát ra âm thanh loảng xoảng rung động, âm thanh này khiến sắc mặt Hỏa Tang Nhi, Xích Xà, Thạch Phong đại biến.
– Đáng chết, Tam Nhãn Kim Nghê này có khí lực quá lớn, sắp không trấn áp nổi nó nữa.
Xích Xà kinh sợ hét lớn, liều chết chống đỡ, hắn điều khiển Bảo khí đỏ thẫm gắt gao cuốn lấy Tam Nhãn Kim Nghê thú.
– Trấn áp!Một cái bát đá từ từ áp xuống đỉnh đầu, khiến Tam Nhãn Kim Nghê an tĩnh đi mấy phần, hào quang màu xám tỏa rạng, bát đá rất bất phàm.
– Hỏa Vũ Phần Thiên!Hỏa Tang Nhi quát lớn, tay cầm lông vũ hỏa hồng huy động, liệt diễm bao phủ khắp trời, trong nháy mắt trùm lên Tam Nhãn Kim Nghê đang bị trói cứng kia.
Nàng muốn dùng lực lượng cường đại của hỏa diễm phía trên lông vũ thiêu chết Tam Nhãn Kim Nghê này, dù sao thực lực Hung thú này quá cường đại, là Hoán Huyết cảnh Hung thú, còn thức tỉnh một tia huyết mạch Chân Long mỏng manh.
– Ngao!.
Chương 79: Thừa Dịp Mà Vào
Hung thú gào lớn, núi rừng run rẩy, Tam Nhãn Kim Nghê kia bị liệt diễm đốt cháy, phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ, không ngừng giãy dụa, xích sắt đỏ thẫm trên người càng bị kéo căng.
Cổ Trần đang nấp trong mây mù nhìn chằm chằm trận chiến này, không dám chớp mắt.
– Tên kia chắc là Xích Xà công tử?Cổ Trần dò xét hai mắt Xích Xà, quả nhiên giữa mi tâm đối phương có một cái vảy rắn màu đỏ thẫm.
Còn một thanh niên khác, trên người mặc Thạch Giáp, giống hệt Thạch Nhân Kiệt hắn từng giết, có lẽ là người của Thach Linh tộc.
Hai người này đều cường đại như Hỏa Tang Nhi, chí ít đều là Đoán Cốt cảnh cường giả, đang mượn sức Bảo khí hòng trấn áp Tam Nhãn Kim Nghê có chút huyết mạch Chân Long.
Răng rắc!Đột nhiên một tiếng vang giòn truyền đến, khiến ba người đang gắng trấn áp Hung thú kia giật thót.
– Không tốt!Xích Xà sắc mặt đại biến, hốt hoảng hô lên:- Bảo khí Xích Xà của ta sắp gãy rồi, nhanh nghĩ biện pháp.
– Đáng chết, có thể có biện pháp nào được đây?Thạch Phong phẫn nộ hét lớn.
Hỏa Tang Nhi không nói chuyện, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy nghiêm nghị, liệt diễm toàn thân thiêu đốt, Hỏa Vũ trong tay vẫy liên tục, tuôn ra liệt diễm vô cùng vô tận.
Chỉ tiếc, Tam Nhãn Kim Nghê kia quá mạnh, không nói đến huyết mạch của nó, chỉ riêng bản thân nó đã là Hoán Huyết cảnh cường đại Hung thú, căn bản không phải loại ba người có thể chống lại.
– Rống!Tam Nhãn Kim Nghê ra sức giãy dụa, toàn thân bốc lên kim quang sáng lòa, rực rỡ vô cùng, khiến Xích Xà run lên liên hồi, bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Mắt thấy Tam Nhãn Kim Nghê sắp phá vỡ trấn áp, sắc mặt ba người đại biến.
Trong mây mù, Cổ Trần lặng lẽ giấu mình trên ngọn cây, nhìn chòng chọc vào tình huống trước mắt, nhưng không hề có ý định bước ra hỗ trợ.
Nói đùa, ba kẻ này đều là người dị tộc, trong con mắt của bọn họ, Nhân tộc chỉ là nô lệ, đồ ăn, sâu kiến.
Hắn suy nghĩ trong lòng rằng, tốt nhất là ba người này và Tam Nhãn Kim Nghê đại chiến đến lưỡng bại câu thương, vậy liền hoàn mỹ.
Ông!Đang nghĩ ngợi, đột nhiên truyền đến một tiếng ong ong kì dị, khắp nơi rung động, một loại khí thế không tên bắt đầu bao phủ, dẫn phát chấn động to lớn.
– Chuyện gì xảy ra?Cổ Trần kinh ngạc nói.
Biến động vừa rồi xảy ra quá đột ngột, thậm chí quỷ dị khó lường, căn bản không rõ ràng chuyện gì xảy ra.
– Cửa vào, là cửa vào di tích xuất hiện.
Lúc này, Hỏa Tang Nhi bỗng nhiên kích động nói ra suy đoán của mình, đây chính là cửa vào của di tích.
– Quả nhiên là cửa vào di tích?Hai mắt Xích Xà sáng ngời, hắn nhìn chằm chằm vào một vách đá nhẵn nhụi phía xa.
Chỉ thấy trên vách đá vốn dĩ trụi lủi đột ngột xuất hiện từng đợt gợn sóng, dập dà dập dờn, khí tức thê lương tràn ra từ bên trong.
– Di tích?Cổ Trần đang ẩn mình thấy vậy liền kinh ngạc, hắn nhìn vách đá đang gợn sóng kia, trong lòng bỗng nhiên nảy sinh một suy nghĩ mãnh liệt.
Bạch!Một bóng người đột nhiên xông ra khỏi khói mây, nhanh như thiểm điện lao về phía vách đá kia.
Một bóng người lướt qua, phóng tới vách đá, lập tức kinh động ba người một thú.
– Làm càn!Xích Xà kinh sợ hét lớn, hắn nhìn chằm chằm vách đá, không ngờ lại có người nấp gần đây.
Hai người Thạch Phong, Hỏa Tang cũng giật mình, lập tức giận dữ.
– Ngao!Tam Nhãn Kim Nghê thú kia cũng tức giận hống dài, ra sức giãy dụa, gào thét liên tục, con mắt thứ ba bỗng nhiên tách ra một vệt kim quang bắn về phía kẻ liều lĩnh.
Xoạt!Vẻn vẹn trong nháy mắt, kẻ đó xuyên qua vách đá, tạo nên gợn sóng lăn tăn, chớp mắt đã biến mất xuyên qua vách đá.
Kim quang đánh tới lại không thể đánh trúng mục tiêu, chỉ có thể đánh lên trên vách đá, chấn động thành từng vòng gợn sóng kỳ dị.
– Đó là kẻ nào?Thạch Phong giận dữ, thiếu chút nữa bị tức đến thổ huyết.
Bọn họ khổ sở hợp lực trấn áp Tam Nhãn Kim Nghê thú, kết quả bị người ta nhanh chân đến trước tiến vào di tích, tự nhiên có chút phẫn nộ.
– Người này có chút quen thuộc! Hỏa Tang Nhi nhíu mày, âm thầm kinh ngạc.
Nàng cảm giác bóng người kia có chút quen thuộc, giống như đã gặp qua ở đâu, cẩn thận hồi tưởng, đột nhiên liền nhớ ra đó là ai.
– Là hắn! Là tên tiểu tử Nhân tộc đáng chết kia?Hỏa Tang Nhi hô lên một tiếng, khiến Xích Xà cùng Thạch Phong chú ý, đồng loạt nhìn qua.
– Ngươi biết người kia?Xích Xà mặt lạnh lùng chất vấn.
Hai mắt Thạch Phong toát lên sự nguy hiểm.
– Hắn là Nhân tộc, trước đó có gặp một lầnHỏa Tang Nhi hừ lạnh nói, càng thêm tức giận Cổ Trần, cái tên tiểu tử này vậy mà dám thừa nước đục thả câu?- Nhân tộc?- Chủng tộc ti tiện?Xích Xà, Thạch Phong nghe vậy giận tím mặt, sát khí bắn ra ầm ầm.
.
Chương 80: Ma Khô Huyết Thụ
Đột nhiên một cỗ chấn động truyền đến, lực lượng phản chấn cường đại khiến ba người phải đồng thời lui lại, Tam Nhãn Kim Nghê thú đang bị trấn áp bỗng nhiên tránh thoát.
– Không tốt!Hỏa Tang Nhi hốt hoảng hô lên, không chút nghĩ ngợi thu hồi Hỏa Vũ vọt thẳng về phía vách đá, tốc độ cực nhanh, hóa thành một tia sáng đỏ lao đi.
Cùng lúc đó, Thạch Phong vèo một tiếng thu hồi bát đá lại, tốc độ không chậm đuổi kịp Hỏa Tang Nhi, hai người một trước một sau xông vào vách đá, biến mất không còn tăm tích.
– Đồ khốn!Tình cảnh này khiến Xích Xà sợ ngây người, bị tức muốn thổ huyết.
– Hai người các ngươi chờ đó cho ta!Hắn tức giận rít gào lên một tiếng, mắt thấy Tam Nhãn Kim Nghê sắp kéo đứt đoạn Xích Xà hòng thoát thân, hắn sợ hãi cực độ, không dám thu hồi Xích Xà lại, trực tiếp phóng tới vách đá.
– Ngao!Tam Nhãn Kim Nghê thú đột nhiên gào thét một tiếng, toàn thân bành trướng kim quang, một tiếng gãy vang giòn, xích sắt quấn quanh thân nó đứt đoạn, rơi loảng xoảng xuống đất.
Nó tức giận rống to, phóng tới vách đá, chỉ tiếc Xích Xà đã chạm vào trong đó, biến mất ở trước mắt, nó chỉ có thể tức giận gầm thét tại chỗ.
Tam Nhãn Kim Nghê thú này không cách nào xuyên qua vách đá, có một tầng ánh sáng mơ hồ chặn nó lại, đó là trận văn, nó thân là thủ hộ thú ở cửa vào, căn bản không có cách nào bước vào trong đó!.
Trong lối vào vách đá, Cổ Trần như xuyên qua một bức tường năng lượng kỳ lạ, trong nháy mắt hắn xuyên qua bức tường đá đến một thế giới xa lạ.
– Nơi này là! Vừa tiến đến, Cổ Trần đã cảm thấy lạnh hết cả người, hắn có thể nhìn thấy xương trắng phủ đầy mặt đất, dưới chân đang dẫm lên một cái đầu lâu.
Thi thể ở khắp mọi nơi, những mảnh xương vỡ tung tóe, trong không khí tràn ngập một cỗ khí tức âm u quỷ dị.
Nơi này chính là di tích mà ba người Hỏa Tang Nhi đã nói, một mảnh di tích tràn ngập hài cốt, bên trong có càn khôn, dường như cũng là một tiểu bí cảnh.
Răng rắc! Cổ Trần bước lên một bước, dươi chân phát ra âm thanh nứt vỡ, có xương cốt bị hắn dẫm nát, phía trên mặt đất còn có một lớp bột xương thật dày, khiến lòng người rét lạnh.
Hắn không rõ nơi này là chỗ nào, nhưng lại cảm giác âm u khủng bố đến kỳ lạ, thậm chí trong lòng còn hơi thấy bất an.
Xuyên qua đám xương trắng đầy rẫy khắp nơi, Cổ Trần đi vào một tòa Cốt Sơn, sững sờ nhìn qua một tiểu sơn cốc hoang vu phía trước, bên trong chất đầy hài cốt của vô số sinh vật.
Có hài cốt hình người, có hài cốt động vật, có hài cốt to lớn vô cùng, không biết là của loại sinh vật nào sau khi chết để lại, tản ra quang mang âm trầm.
Mà khiến Cổ Trần kinh hãi là, trong sơn cốc có một gốc đại thụ kinh khủng đang cắm rễ ở đó.
– Tiểu tử Nhân tộc kia đâu?Đột nhiên một thanh âm truyền đến đánh thức Cổ Trần, hắn theo tiếng nhìn lại liền thấy một nam một nữ cách đó không xa đang đi tới, chính là hai kẻ vừa mới tiến vào nơi đây, Hỏa Tang Nhi và Thạch Phong.
Nhìn thấy thế, Cổ Trần suy nghĩ nhanh chóng, thừa dịp hai người còn chưa phát hiện ra hắn, lập tức trốn vào bên trong một đống hài cốt bên cạnh để ẩn nấp.
– Tiểu tử Nhân tộc đáng chết! Bổn công tử nhất định khiến hắn sống không bằng chết.
Chỉ lại nghe một thanh âm tức giận truyền đến, Cổ Trần lặng lẽ nhìn qua, đã thấy Xích Xà mang vẻ mặt phẫn nộ bay đến đây.
Toàn thân hắn sát khí đằng đằng, vừa nhìn thấy Thạch Phong cùng Hỏa Tang Nhi bỏ chạy vào đây trước, trong mắt nhất thời tỏa ra sát ý âm lãnh.
– Hỏa Tang Nhi, Thạch Phong, hai người các ngươi đi chết đi.
Xích Xà tức giận đánh tới, xích sắt của hắn không thu lại được, còn bị Tam Nhãn Kim Nghê phá hủy triệt để, hắn không nén được tức giận, sát ý bành trướng.
– Xích Xà, ngươi bình tĩnh một chút, ngươi xem một chút phía trước là cái gì?Thần sắc Hỏa Tang Nhi nghiêm túc, đứng trên một núi xương, nàng chỉ vào sơn cốc trước mặt, nói.
– Ta quản ngươi là cái! Cái gì?Xích Xà vốn không quan tâm muốn đánh tới, đang định ra tay, kết quả bị đại thụ khủng bố trong sơn cốc dọa ngây người, sững sờ ngay tại chỗ.
– Cái kia là! Hắn trừng lớn hai mắt, lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
Giống như hắn, hai người Thạch Phong, Hỏa Tang đều mang vẻ mặt đầy kinh hãi, cả ba ngẩn người nhìn đại thụ kinh khủng đỏ như máu bên trong sơn cốc.
– Ma! Ma Khô Huyết Thụ?Sau một hồi, Xích Xà mới tỉnh lại từ trong kinh hãi, nói chuyện cũng không lưu loát, toàn thân phát run.
Trong sơn cốc, gốc đại thụ đỏ máu kia chính là Ma Khô Huyết Thụ.
Ma Khô Huyết Thụ hoàn toàn là một cái cây xương, toàn thân đỏ như máu, phát ra ánh sáng yêu dị khủng khiếp, cây xương cao mười thước, cành xương rậm rạp bao phủ.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










