Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 77 : Vô danh (c761-c770)
❮ sautiếp ❯Chương 761
Sắc mặt Cổ Trần cả kinh, trong tâm tiếp theo ngạc nhiên vạn phần, hai tỷ muội tựa như đã xảy ra biến hóa khó lường.
Lúc trước Cổ Trần cho hai tỷ muội mỗi người một giọt Thần huyết, kết hợp với các loại dược liệu quý hiếm và linh vật dùng để thuế biến tiềm lực thiên phú của mình.
Không nghĩ tới sẽ phát sinh ra loại biến hóa này, hơn nữa hai tỷ muội tu luyện Thanh Đồng Đồ Khắc, không cùng một dạng với những người khác.
Giống như lĩnh ngộ ra được những thứ của mình, bước lên con đường không giống nhau thuộc về phần riêng của các nàng ấy.
Thân thể tỷ tỷ Li giống được tạo thành từ một khối Băng Tinh, khắc từ phấn mài từ ngọc, hoàn toàn tự nhiên, khiến cho người ta vừa nhìn đã có cảm giác say trong lòng.
Mà thân thể của muội muội thì có khí tức của một cổ Thần ngọc ôn hòa sáng long lanh, giống như Thần ngọc điêu khắc mà thành, khiến cho người ta không dám tin.
Thân thể hai tỷ muội đã xảy ra biến hóa không rõ, khiến cho Cổ Trần nhìn mà không thể thấu huyền bí trong đó, rốt cuộc là vì sao lại biến hóa như vậy?Tuy rằng nhìn không thấy, nhưng Cổ Trần vẫn có thể cảm giác rõ, tiềm lực cùng thiên phú của thân thể tỷ muội hai người đang dùng một tốc độ kinh người mà nâng cao.
Vốn là, năng lực tiềm ẩn của hai tỷ muội chỉ có thể coi là thiên tài bình thường, nhưng hiện tại đã xảy ra biến hóa này, tự nhiên lại có chút khác biệt.
Cổ Trần cảm thấy, hai tỷ muội cùng đám người Hắc Thổ và Man Phi, Long Uyên không giống nhau, nhưng lại nói không ra chỗ nào, tóm lại là đã có biến hóa kỳ diệu.
– Biến hóa quá kỳ diệu, Thần huyết thuế biến, quả nhiên không tầm thường.
Hắn lộ ra vẻ mặt tán thưởng, nhìn xem tỷ muội hai người trong quá trình thuế biến, thân thể bị một đoàn ánh sáng mông lung bao vây lấy, giống như hai cái kén nổi lơ lửng ở giữa không trung.
Các nàng ấy giống như đang trong quá trình kết kén rồi thuế biến thành bướm, khí tức huyền diệu, từng dòng ký hiệu kỳ quái lưu động bên trên.
Thanh Đồng Đồ Khắc ở trên người hai tỷ muội đã xảy ra biến hóa cơ bản, tiến đến một con đường hoàn toàn khác, không hề bình thường.
Con đường thuộc về chính bản thân của các nàng ấy, tình huống này lại khiến cho Cổ Trần vô cùng vui mừng, hai nàng ấy không nhất định phải là người có thiên phú mạnh nhất, nhưng tự đi trên con đường của chính mình, thành tựu ở tương lai sẽ rất cao.
Giống như ngươi cùng người khác đi chung trên một con đường, thì chỉ có thể nhìn người khác, hoặc chỉ có thể đạt tới độ cao mà người khác đã đạt tới.
Nhưng đi trên con đường thuộc về chính mình, mở ra con đường của chính mình, thì có thể đi xa hơn, thậm chí vượt qua người khác.
Đây chính là con đường không có điểm cuối, chỉ cần người không ngừng tiến lên, mở đường, có thể từng bước một không ngừng đi tiếp, sẽ không có điểm cuối.
Bởi vì, đường là chính ngươi mở ra.
Cổ Trần thật thận trọng quan sát biến hóa rất nhỏ của hai tỷ muội, không hề đến quấy nhiễu.
Nghĩ một chút, hắn phất tay đánh ra một giọt huyết dịch màu vàng, một cổ sức mạnh thần kỳ nhàn nhạt bao quanh, chui vào hai cơ thể của từng người Li, Lạc.
Đó là Thần huyết, Cổ Trần lại cho hai tỷ muội Li, Lạc mỗi người một giọt Thần huyết.
Hơn nữa còn chưa xong, muốn làm liền làm tốt nhất, cho nên Cổ Trần trực tiếp dùng Nam Minh Ly Hỏa đã luyện hóa được một viên m Linh Vương Hồn Tinh, chia làm hai cổ Thần lực thuần túy linh hồn rót vào trong cơ thể của hai tỷ muội.
Làm xong hai thứ này, Cổ Trần lặng lẽ lui ra ngoài, đóng cửa Thiên Điện, không quấy rầy hai người biến đổi, lúc này có lẽ các nàng ấy đã biến đổi rất cao.
– Tộc trưởng, thuộc hạ có chuyện muốn bẩm báo.
Vừa để lại chính điện, Cổ Trần trong lòng đang còn suy nghĩ, đột nhiên nghe một tiếng cầu kiến.
Ngẩng đầu nhìn lại, mới phát hiện bên ngoài đại điện một nam tử đang đứng, là một thị vệ.
– Vào đây.
Cổ Trần ngồi ở Thanh Đồng trên bảo tọa, khẽ vuốt cằm, để cho thị vệ bên ngoài tiến vào.
– Tham kiến tộc trưởng.
Thị vệ tiến vào quỳ xuống, gương mặt cực kỳ cung kính.
– Chuyện gì?Cổ Trần khẽ vuốt cằm nhìn hắn hỏi.
Chỉ nghe tên thị vệ kia nói chi tiết:- Khởi bẩm tộc trưởng, có hai người đến ngoài thành, nói là đến cầu kiến tộc trưởng.
– Ồ?Cổ Trần nghe xong kinh ngạc.
Bên trong toàn bộ Bách Man Sơn đều là người của hắn, lúc này có người đến cầu kiến, đương nhiên không phải người trong bộ lạc của hắn, mà là người đến từ địa phương khác.
– Dẫn bọn họ vào đây.
Tuy rằng có chút nghi hoặc và kinh ngạc, nhưng Cổ Trần vẫn gật đầu phân phó thủ hạ đi dẫn người vào.
Trong lòng hắn thật sự muốn nhìn một chút, là ai đến gặp hắn, là người trong Thánh địa đến đây sao?.
Chương 762
Cổ Trần ngồi ngay ngắn trên Thanh Đồng bảo tọa, yên lặng trầm tư, nghĩ đến những chuyện phát triển gần nhất của các bộ lạc, còn suy nghĩ một số kế hoạch tiếp theo.
Không lâu sau, thị vệ mang theo hai người một nam một nữ tiến vào đại điện.
Cổ Trần giương mắt nhìn lên, ánh mắt có chút chấn động một cái, sắc mặt bình thản đánh giá hai người trẻ tuổi một nam một nữ này.
Một thanh niên mặc áo giáp da, một nữ tử trẻ tuổi dáng cao gầy, chiến y âm vang màu trắng trên người, phát ra từng tia ánh sáng.
Hai người họ khí tức hùng hậu, chắc đều là Cường Giả sắp nhập cảnh Niết Bàn, đúng như dự liệu của Cổ Trần, nhìn qua đã biết họ không phải người trong Bách Man Sơn.
Hai con người từ ngoài Bách Man Sơn đến.
– Tử Yên, Tử Lâm bái kiến tộc trưởng!Bọn họ liếc nhìn Cổ Trần một cái, tâm thần có chút hốt hoảng, vội vã thi lễ, tuy không nói cũng không biểu thị điều gì ra ngoài nhưng Thần sắc rõ vẻ nghiêm trọng.
Cổ Trần khẽ gật đầu, nhìn qua đánh giá họ một lượt, trong lòng tự hỏi hai người này từ đâu đến đây.
– Hai vị không giống người trong Bách Man Sơn, chẳng hay là từ đâu đến đây?Hắn không chút giấu giếm hỏi ngay.
Ở phía dưới, Tử Yên và Tử Lâm chỉ thấy người thanh niên kia khẽ gật đầu.
Nữ tử trẻ tuổi tên gọi Tử Yên lại hành lễ một lần:- Thưa tộc trưởng, hai người chúng tôi đến từ Vạn Thạch Lĩnh, Tử Sơn Vương tộc, chuyến này đi ngang Bách Man Sơn, thấy người dân nơi đây đã thoát khỏi ách thống trị của ngoại tộc, nhân dịp vào bái kiến, nếu có điều mạo muội xin tộc trưởng thứ lỗi cho.
Nghe vậy, ánh mắt Cổ Trần chợt hiện lên một tia đen tối, ý nghĩ xoay chuyển.
Vạn Thạch Lĩnh là một bờ cõi mênh mông nằm ngoài Bách Man Sơn, rộng lớn đến trăm vạn dặm, là lãnh thổ do Thạch tộc cai trị.
Ở đó, Thạch tộc là bá chủ.
Mà hai người này lại nói là đến từ Vạn Thạch Lĩnh, vừa hay chỉ cách một thảo nguyên Đông Hoang, vượt qua là đến Vạn Thạch Lĩnh.
Cổ Trần để ý đến lời họ nói lúc nãy, rằng họ đến từ một bộ lạc được gọi là Tử Sơn Vương tộc, đây là bộ lạc Vương tộc cường thịnh.
Hắn nhẹ gật đầu với Tử Yên, tự nói với mình:- Tử Sơn Vương tộc ư?Cổ Trần ngẫm nghĩ, ánh mắt dừng lại trên người hai kẻ đến từ Tử Sơn Vương tộc kia, xem biểu hiện, thái độ của họ, có vẻ họ không vô tình ngang qua đây như đã nói mà là có chủ đích đến đây từ đầu.
Có lẽ họ đã nghe được điều gì liên quan đến Bách Man Sơn, cho nên mới đến đây dò thám, nhìn thấy tình hình trong Bách Man Sơn mới đến bái kiến hắn.
– Người đến đây là khách, người đâu, mang rượu lên đây, tiếp đãi thật tốt hai vị khách quý của ta.
Cổ Trần nở một nụ cười, lệnh cho hạ nhân mau chóng chuẩn bị thức ăn cùng rượu thịt chiêu đãi họ, dẫu sao thì đã đến rồi chính là khách.
Nhìn thấy Cổ Trần mỉm cười, chẳng hiểu sao trong lòng Tử Yên, Tử Lâm mơ hồ có một dự cảm không lành, dậy lên một mối bất an mà không sao nói ra được.
Thật ra bọn họ đã nghĩ quá nhiều rồi, chẳng qua Cổ Trần chỉ muốn biết thêm tình hình các bộ lạc Nhân tộc ngoài kia, đột nhiên họ đến tự xưng là người đến từ Vương tộc, dĩ nhiên không thể bỏ qua cơ hội.
Nhìn căn cơ tu luyện của hai người này, có thể thấy họ đã sắp đạt đến cảnh giới Niết Bàn, đều là Cường Giả trẻ tuổi của Nhân tộc.
Xét theo tu vi của bọn họ, Tử Sơn Vương tộc kia xem ra không thể xem thường, Tử Yên, Tử Lâm này dĩ nhiên cũng không thể đánh giá thấp, địa vị của họ trong tộc e rằng không nhỏ.
Nghĩ vậy, ánh mắt Cổ Trần trở nên thâm thúy hơn, nụ cười lại càng sâu xa đầy ẩn ý.
– Tử Yên, Tử Lâm, hai vị đường xa vất vả đến đây, ta xin kính hai vị một ly.
Cổ Trần vừa cười vừa nói dứt lời liền nâng bình rượu Thanh Đồng uống cạn.
Tử Yên, Tử Lâm ngồi bên dưới, tay cầm ly rượu hết sức ngạc nhiên.
Loại khí cụ này họ chưa từng thấy qua bao giờ, chất liệu rất đặt biệt, cực kỳ cứng, hoa văn cũng vô cùng đẹp mắt, vừa nhìn đã thích ngay.
Mà thứ bên trong chiếc bình này lại càng trân quý bội phần, Huyết Linh tửu, chính là thứ rượu dùng Linh Huyết phối với các loại dược liệu quý hiếm cùng nhiều thứ hiếm có khác mới chế thành.
– Đa tạ tộc trưởng!Tử Yên, Tử Lâm đưa mắt nhìn nhau, đồng thanh cảm tạ rồi đem rượu trong bình lần lượt uống cạn.
Đùa thế thôi, chứ tộc trưởng một tộc kính rượu mà các ngươi dám từ chối sao? Sợ là không còn mạng rời khỏi được đây.
Tử Yên, Tử Lâm một mặt uống cạn rượu, một mặt thầm hối hận vì đã vào đây.
Có phần tự phụ.
Lúc đầu vẫn chưa sao, sau khi gặp được Cổ Trần thậm chí là nhìn thấy những người trong Bách Man Sơn khiến thâm tâm họ lập tức xoay chuyển.
Hai người trong lòng bất an, như ngồi trên đống lửa.
.
Chương 763
Thực tế, cảm giác áp lực trấn nhiếp của Cổ Trần đối với họ thật sự quá lớn, còn mạnh và lợi hại hơn cả khi họ đứng trước Tử Sơn Vương.
– Lại có thêm một Vương tộc tái khởi rồi.
Tử Yên, Tử Lâm đưa mắt nhìn nhau, thấy rõ tâm tình rối loạn ẩn trong nhãn quang người đối diện.
Hai người họ mơ hồ cảm thấy sắp có một bộc lạc Vương tộc hùng mạnh tái khởi.
– Cổ Trần tộc trưởng, đa tạ quý bộ tộc tiếp đãi nồng hậu.
Trong đại điện, hai người Tử Yên, Tử Lâm đứng dậy hành lễ cảm kích bái tạ.
Sau đó, Tử Yên lấy ra một vật từ Trữ Giới Vật, nói:- Cổ Trần tộc trưởng, phần này là Cương Vực Đồ của Vạn Thạch Lĩnh đưa cho quý bộ tộc, trên đó có ghi lại cứ điểm các tộc, tộc địa, còn có tất cả các khu vực phân bố của nhân tộc ta, lễ vật nho nhỏ không đủ thành ý, mong rằng tộc trưởng vui lòng chấp nhận.
Thanh âm của Tử Yên nhu hòa êm tai, phối hợp với gương mặt cùng dáng người xinh đẹp, thật sự là một đóa hoa kiều diễm trong Man Hoang bộ lạc.
Hành động lần này liền lấy được cảm tình tốt của Cổ Trần, nhìn nàng khen ngợi một cái, đúng là một nữ tử thông minh, lại đưa tới thứ mà hắn muốn nhất.
Địa đồ, địa đồ của Vạn Thạch Lĩnh, thứ này đối với một người tràn đầy tham vọng như Cổ Trần quả thật là tốt hơn vô số kỳ trân dị dược.
Có phần địa đồ này, Cổ Trần sẽ tương đối hiểu rõ Vạn Thạch Lĩnh, có thể làm nhiều chuyện hơn.
– Ta đây sẽ không khách sáo, đa tạ đã tặng.
Cổ Trần mỉm cười gật đầu, tiếp nhận phần lễ vật này.
Hắn suy nghĩ một chút, phất tay một cái, thị vệ bên cạnh cách đó không xa cầm tới Thanh Đồng Thác bàn, trên đó có hai gốc dược liệu.
– Hai vị, đây là hai gốc Dược Vương, bày tỏ chút tâm ý, hy vọng các hai vị giúp ta chuyển một câu cho tộc trưởng Tử Sơn Vương tộc của các người.
Mỗi một câu của Cổ Trần, ôn hòa mà không mất đi sự uy nghiêm, khiến cho không người nào có thể nghi vấn càng không thể nào cự tuyệt.
– Cổ tộc trưởng cứ nói.
Trong lòng hai người Tử Yên, Tử Lâm rùng mình, hành lễ cung kính lắng nghe.
Chỉ nghe Cổ Trần nhẹ giọng nói:- Các người trở về hãy nói với Tử Sơn Vương tộc trưởng của các người, nhân tộc Bách Man Sơn, cần đồng tộc liên minh, còn cần phải hỗ trợ buôn bán qua lại, nếu như ngày khác đi đến Vạn Thạch Lĩnh đối phó dị tộc, hy vọng có thể nhận được sự ủng hộ của bộ tộc của các người.
– Sau đó, ta sẽ cho các người đem về một số Thanh Đồng binh khí, cho tộc trưởng của các người nhìn xem, Hoang Cổ bộ lạc có đầy đủ Thanh Đồng binh khí, hoan nghênh đồng tộc khắp nơi đến đây giao dịch.
Cổ Trần nói xong liền lộ ra một nụ cười, phất tay một cái, lập tức có thị vệ đem lên tất cả 100 bộ Thanh Đồng binh khí đã được chuẩn bị tốt.
Những vật này, là do Cổ Trần nhanh chóng cho người chuẩn bị sau khi nhìn thấy hai người này, chủ yếu là chuẩn bị cho con đường giao dịch của bộ tộc.
Hắn cần liên thông tất cả các đại đồng tộc bộ lạc phía ngoài, từ giao dịch trong tay bọn họ đem vật tư của hắn đến các bộ lạc khác, mà sản phẩm đặc biệt của bộ tộc chính là trang bị Thanh Đồng.
Nhưng thứ này, chính là trung tâm của bộ tộc, là căn cơ quan trọng nhất, để chế tạo ra số lượng lớn đầy đủ Thanh Đồng trang bị phổ biến buôn bán cùng các bộ lạc khác.
Về phần địch nhân tiềm ẩn cường đại hay không, Cổ Trần không thèm để ý, việc Nhân tộc mở rộng đối đầu với dị tộc cũng không thể thay đổi, bản tộc cuối cùng là đồng tộc tranh chấp.
Nhưng dị tộc lại khác biệt, đại bộ phận đều là kẻ thù không đội trời chung.
– Đa tạ tộc trưởng!Tử Yên hơi chắp tay thi lễ, cảm kích nói:- Tử Yên nhất định đem tất cả những lời Cổ tộc trưởng nói truyền đạt lại không thiếu một chữ với Tử Sơn Vương.
– Như vậy, chúng ta cáo từ!- Sau này còn gặp lại.
Nói xong, hai người Tử Yên, Tử Lâm nhận lấy một số trang bị Thanh Đồng mà Cổ Trần tặng cho, trực tiếp chắp tay thi lễ rồi thối lui ra khỏi đại điện.
Trong đại điện, Cổ Trần một mình ngồi ngay ngắn ở chỗ đó, nhìn hai người Tử Yên, Tử Lâm rời đi, trong mắt lóe ra một tia ánh sáng.
Hai người này xuất hiện, lại khiến cho hắn quá bất ngờ, đúng lúc hiểu rõ thêm tình trạng bên ngoài Bắc Man Sơn.
Hắn mở tờ địa đồ làm bằng da thú kia, phía trên có vẽ một ít khu vực, ghi chú các tộc, tất cả các bộ lạc lớn, phân bố của thế lực, phân chia khu vực,! Toàn bộ Vạn Thạch Lĩnh, khu vựa có phạm vi năm trăm vạn dặm, cực kì rộng lớn, không ai qua được một khu vực cường đại nhất như vậy, nắm trong tay Vạn Thạch Lĩnh nhưng quan trọng nhất chính là cương vực.
.
Chương 764
Mà còn dư lại chính là thế lực của các bộ lạc rắc rối phức tạp, còn có tất cả các bộ lạc lớn của Nhân tộc phân bố rải rác, nội tâm của Cổ Trần kích động vạn phần.
– Tốt, đã có phần địa đồ này, rốt cuộc cũng có thể mở rộng thêm ranh giới.
Vẻ mặt Cổ Trần kích động khó nhịn, nhìn chằm chằm vào từng thông tin trên bản đồ, tra xét khu vực phân chia phía trên, thế lực của các tộc, bộ lạc của nhân tộc! Mảnh địa độ này đối với hắn mà nói là đến rất đúng lúc, cực kỳ trân quý.
Tử Yên quả là một người tâm tư linh mẫn mới có thể tặng Cổ Trần món quà hợp tâm ý hắn đến vậy.
Phải nói Cổ Trần hết sức hài lòng với món lễ vật này, hai gốc Dược vương, một là có thể nhân cơ hội này thực hiện giao dịch với bộ tộc Tử Sơn Vương hoặc hơn nữa là gây dựng quan hệ liên minh!.
Bên kia, hai người Tử Yên và Tử Lâm rời khỏi Thanh Đồng đại điện, theo con đường lớn mà đi thẳng ra ngoài.
Suốt dọc đường, nhìn đám đông đi đi lại lại, ai nấy đều khí tức tinh thuần, Thần khí dâng tràn, tạo ra một sức ép khiến người lung lạc.
Những điều nghe được thấy được trên đường đi, không ngừng khiến hai con người đến từ Tử Sơn Vương tộc chấn động trong lòng.
Thình, thình, thình! Ở phía xa, mấy lão Cự ma mang theo vật gì đó rất to trên người, đứng trong những tòa cao lầu rộng lớn, nơi sinh hoạt đặc biệt của họ.
– Cự ma!Tử Yên động thanh sắc, mặt lộ vẻ khiếp đảm khi ánh mắt bắt gặp Cự ma đằng xa, nhiều đến mức đáng sợBiểu cảm của Tử Lâm càng thập phần kinh hãi, hoàn toàn bị đám người mới quật khởi của bộ lạc Bách Man Sơn tộc làm cho hãi tột cùng.
– Tường thành này được xây lên từ vật liệu gì vậy?Hắn ngẩn ngơ ngước nhìn bức tường thành xanh thẩm cao ngút trời kia, tựa như có điều gì thần kỳ trong đó, cả hai đứng xem đến ngây người, hồi lâu chưa hoàn hồn được.
– Bộ lạc này thật không tầm thường đâu.
Tử Yên lẩm bẩm một mình.
Mặt nàng đột nhiên biến sắc, linh dược nàng cầm trong tay bỗng bộc phát linh lực như sóng gợn liên miên.
Đây là một gốc Dược vương.
Nàng từng thấy qua không ít gốc Dược vương, dùng qua cũng rất nhiều, nhưng chưa từng có cây nào giống như hai cây được tặng này, ở chỗ Tử Sơn Vương cũng chưa từng thấy qua.
– Vị Cổ Trần tộc trưởng này cũng rộng rãi quá chứ.
Tử Lâm ra chiều thán phục:- Tử Yên nhìn này, những binh khí này không thua gì những binh khí tốt nhất của bộ lạc chúng ta cả.
– Nhưng những binh khí tinh xảo thế này phổ biến hết bộ lạc hay sao?Hai người kinh hãi nhìn dòng người qua lại, khiếp đảm khi họ ai nấy đều mang Thanh Đồng binh khí tinh xảo trên người.
Nhìn cảnh này bọn họ toát cả mồ hôi.
Loại tinh binh nhuệ khí này so với binh khí tốt nhất chỗ họ không hề thua kém chút nào, nhưng ở Vương tộc Tử Sơn Vương của họ chỉ có hơn một vạn món mà thôi, còn ở đây hầu như ai ai đều có.
Bảo khí, thế mà ai nấy ở đây đều có, không để người ta sống hay sao?- Đi, chúng ta mau chóng đem tin này về báo với Tử Sơn Vương.
Tử Yên nghiêm mặt cất lời.
Tử Lâm do dự, nhỏ tiếng hỏi:- Vậy còn nhiệm vụ Tử Sơn Vương giao cho chúng ta trước đó thì sao?- Ngu xuẩnTử Yên đáp một cách gắt gỏng.
Nàng thận trọng đưa mắt nhìn sảnh đồng phía sau, nghiêm nghị nói:- Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, trước khi đến đây ta cũng không ngờ rằng người ở Bách Man Sơn này lại có tài lực đáng sợ như thế.
– Về nhiệm vụ mà Tử Sơn Vương đã giao, khi trở về ta sẽ có cách giải bày, bộ lạc này không đơn giản, đặc biệt là tên tộc trưởng trẻ tuổi kia, không thua gì Tử Sơn Vương chúng ta đâu.
Giọng nói của Tử Yên vẫn hết sức nghiêm trọng, đánh giá rất cao đối với vị Cổ Trần tộc trưởng kia.
Lời này khiến Tử Lâm lập tức thu lại tâm lý xao nhãng, trở nên cẩn trọng hơn.
– Đi, quay về!Tử Yên nói xong liền tức tốc tìm cách rời đi, dưới sự dẫn đường của một chiến binh trong tộc, rất nhanh đã rời khỏi Hoang Cổ Thành.
Ra ngoài, hai người đứng trước bức tường thành đồng cao gần 20 trượng kia lại một lần không nén nổi kinh nghi.
– Thật không thể tin được mà!Tử Lâm sững sờ nhìn bức tường thành trước mặt, dù xem bao nhiêu lần vẫn kinh ngạc như lúc đầu nhìn thấy.
– Đi thôi!Dứt lời, Tử Yên một bước phi lên không trung, hướng về bên ngoài Bách Man Sơn bay thẳng.
Hai người lần lượt rời đi, chớp mắt đã không thấy bóng hình ở đâu nữa.
– Đi rồi sao?Cổ Trần trong Thanh Đồng đại điện, khóe miệng cong lên nở nụ cười, nhìn họ xa dần Bách Man Sơn.
Hắn cầm trong tay tấm bản đồ bằng da thú, dự tính những kế hoạch tương lai.
Việc phát triển bộ lạc đã đạt đến mức tối đa rồi, nếu còn muốn phát triển hơn nữa chỉ còn cách mở mang bờ cõi vượt khỏi Bách Man Sơn.
– Thạch Vạn Lĩnh, Tử Sơn Vương tộc!.
Chương 765
Cổ Trần tự mình thầm thì mấy câu, mắt đăm chiêu nhìn một vùng của Thạch Vạn Lĩnh trên tấm bản đồ, đó là nơi gần vùng Đông Hoang đại thảo nguyên, vừa hay chỉ cách Bách Man Sơn một đồng cỏ.
Chỉ cần băng qua Đông Hoang thảo nguyên này là có thể đến được lãnh thổ Vạn Thạch Lĩnh.
Có điều, muốn đến được Đông Hoang đại thảo nguyên thì trước hết phải băng qua Tử Vong Hoang Nguyên thì mới được, đó là một vấn đề nan giải.
Bởi vì Tử Vong Hoang Nguyên đúng như tên gọi của nó, là một vùng đất chết chóc mang một mối đe dọa rất lớn – m Linh.
– Báo! Tộc trưởng, đại sự không hay rồi!Đột nhiên một bóng người hớt hải chạy vào phá tan suy nghĩ của hắn, hắn kia khuỵ một gối xuống, vẻ mặt lo lắng báo tin.
– Không cần kinh hoảng, đã xảy ra chuyện gì, chậm rãi nói cho ta.
Trong đại điện, thấy người tới bẩm báo với vẻ mặt hoảng sợ, Cổ Trần khẽ nhíu mày, giọng điệu thong dong, cả người hắn tản mát ra một luồng khí chất khiến người khác yên tâm hơn phần nào, làm cho binh lính ban đầu vốn bối rối lập tức đã trở nên bình tĩnh không ít.
Hắn vội vàng nói:- Tộc trưởng, vừa rồi Huyền Điểu Thành gặp phải hai người có sức mạnh vô song, bọn hắn đột nhiên công kích, ra tay độc ác, đã làm tử thương rất nhiều người.
– Cái gì?Ánh mắt Cổ Trần lập tức nghiêm túc, sát khí từ thân thể hắn tràn ra bốn phía, trong lòng dâng lên một tia lửa giận.
Không nghĩ tới vừa rồi mọi người không phát hiện, đương nhiên lại để cho người khác lẻn vào trong Bách Man sơn, thậm chí lại còn ra tay độc ác, đánh phá Huyền Điểu Thành, làm tổn hại đến tính mạng của mọi người trong tộc.
– Hắc thổ, Long Uyên, lập tức theo ta!- Những người khác, hãy nâng cao đề phòng!Vừa dứt lời, hắn đã nhanh chóng phi thân biến mất trong đại điện, chỉ có âm thanh không ngừng vang vọng phát ra từ trong thành, làm kinh động đến vô số tộc nhân, họ đều nhao nhao nhìn về phía bầu trời.
Tất cả mọi người chỉ kịp nhìn thấy một đường ánh sáng rực rỡ chợt lóe lên rồi biến mất, bay vọt lên tận không trung xa xăm.
Một khắc sau, trong quân doanh nổi lên hai vị tướng cường đại, bọn họ chính là hai người Hắc Thổ và Long Uyên, cả hai đều đồng loạt bộc phát tốc độ đuổi theo tộc trưởng, chớp mắt biến mất không thấy.
– Là tộc trưởng đến!- Còn có Hắc Thổ tướng quân, Long Uyên tướng quân.
– Chuyện gì đã xảy ra?Trong thành, mọi người nhìn về phía người đang biến mất kia, nhao nhao suy đoán xem họ là ai, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà để cho tộc trưởng mang theo hai vị đại Vương giả của bộ lạc vội vã rời đi như vậy?Mọi người ai nấy trong lòng đều nổi lên sự tò mò, không ngừng suy đoán, hẳn là đã xảy ra việc lớn, nếu không tộc trưởng cùng hai vị đại tương cũng không vội vàng đi ra ngoài.
– Tất cả mọi người, lập tức cảnh giác!Trong quân doanh, Man Phi mang theo một đám chiến sĩ nhao nhao xông ra, toàn bộ Hoang Cổ thành lập tức làm theo quy định của quân lính, bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Bọn họ đều biết rõ ràng, nhất định là có đại sự xảy ra, có lẽ là có đối thủ mạnh xuất hiện, tộc trưởng mới có thể hạ lệnh như vậy, nếu không cũng không có khả năng hạ lệnh đề phòng cảnh giác cao độ.
…Ngay khi mọi người đang cố gắng suy đoán, trên thành Huyền Điểu, đã xuất hiện không ít thi thể nằm trên tường, máu đỏ tươi chảy xuống bốn phía, vô số người phẫn nộ nhìn về phía hai bóng Thạch nhânng sợ trên thành.
– Ha ha ha! – Nhân tộc, các ngươi cũng chỉ được như thế thôi sao!Một tiếng cười to truyền đến, giữa không trung, một bóng người phiêu đãng đứng ở nơi đó, sau lưng hắn là một đôi cánh dơi vì đang kích động mà run nhẹ, trên đó còn rơi xuống một chút máu.
Cánh dơi màu đen, khi dang hết mức sẽ dài chừng ba thước, phía trên phủ đầy sọc máu dày đặc, tản ra sát khí khiến người ta sợ hãi.
Hắn chính là Hắc Dực Bức Vương!Một vị Phong Vương giả ngoại tộc cường đại đột nhiên giáng xuống lâm Bách Man Sơn, trực tiếp xuất hiện trên bầu trời trong Huyền Điểu thành, sau đó liền giết không ít thủ vệ canh gác trên tường thành.
Dưới chân hắn, còn có mấy thi thể đã khô, toàn thân máu đều bị hút cạn.
– Máu của nhân tộc, vẫn là thứ mỹ vị như vậy, tộc trưởng của các ngươi đâu, Cổ Trần, ra đây chịu chết cho bản vương.
Hắc Dực Bức Vương vẻ mặt dữ tợn cười to, hắn ngông cuồng, càn rỡ vô cùng, khí thế kiêu ngạo hét lớn.
Hai răng nanh của hắn hiện lên máu đỏ, bên khóe miệng còn lưu lại một vết máu, chắc chắn vừa rồi chính hắn đã hút khô máu của chiến sĩ nhân tộc.
– Hắc Dực, đừng cười nữa, hãy nhanh chóng tiêu diệt nhân tộc nơi này.
.
Chương 766
Đang lúc này, bên cạnh truyền đến một giọng nói lạnh như băng, từng đợt bão bao trùm, bụi cát đầy trời tạo thành cuồng phong ầm ầm chấn động.
Trong thành, trên tường thành bằng không ngừng xuất hiện những hoạ tiết hoa văn Thanh Đồng, từng cái đang phát ra sáng mạnh mẽ, ngăn cản phong bạo cường đại tập kích đột ngột trước mặt.
Trên thành, rất nhiều binh sĩ tập hợp lại, tay ai nấy cũng cầm sẵn chuôi đao, vẻ mặt phẫn nộ trừng mắt nhìn hai người dị tộc này.
– Ngoại tộc chết tiệt!Ngưu Lực tức giận đến sắc mặt xanh biếc, sát ý mênh mông, chỉ tiếc rằng căn bản hắn không phải là đối thủ của hai người kia, may mà có tường Thanh Đồng thành bảo vệ.
Vừa rồi đột nhiên xuất hiện hai cường giả ngoại tộc công kích, dẫn đến tử thương không ít người, thời khắc mấu chốt hắn đã mở ra tường thành phòng hộ mới có thể miễn cưỡng ngăn cản bọn chúng ở bên ngoài.
– Tường thành này phòng hộ không kém, không nghĩ tới, nhân tộc Bách Man Sơn lại có năng lực như vậy?Bên cạnh Hắc Dực Bức Vương đứng không xa, có một vị Phong Vương cường đại khác xuất hiện, cả người hắn được bao bọc bởi một luồng hắc phong, bốn phía phong bạo cuồn cuộn tàn phá dữ dội.
Mặt hắn lộ ra vẻ lạnh lẽo, hừ nói:- Nhân tộc, các ngươi là chủng tộc đê tiện, hẳn chính là chủng tộc thấp kém nhất, chỉ là các ngươi có năng lực sinh sôi nảy nở quá mạnh, nhìn như thế nào cũng không cảm thấy sạch sẽ.
– Không sao, Phong Ma Vương, chúng ta chỉ cần tiêu diệt tất cả những người cường giả trong tộc, thiên kiêu, thiên tài, thì tất nhiên nhân tộc vĩnh viễn sẽ không có ngày xuất đầu, vĩnh viễn sẽ chỉ là nô lệ và thức ăn của chúng ta.
Vẻ mặt của Hắc Dực Bức Vương kiêu ngạo, hắn cất giọng, lộ ra vẻ mặt khinh thường, ngông cuồng vô cùng.
Phong Ma Vương, cả người hắn đều toả ra một luồng phong bạo đáng sợ, cuốn tất cả cát bụi cuồn cuộn đánh tới, không ngừng va chạm vào làn phòng ngự của tường Thanh Đồng thành.
Ầm ầm! Một lần lại một lần va chạm, tiếng bão ầm ầm chấn động cả thành, khiến cho mọi thứ đều run rẩy, sắc mặt vô số người cũng thay đổi.
– Làm thế nào để ngăn cản lại bọn chúng bây giờ?Ngưu Lực có chút nóng nảy, hắn không biết làm gì, trong lòng lẩm bẩm nói:- Tộc trưởng, ngài hãy mau tới bảo vệ chúng ta, hai tên này hiển nhiên là Vương giả ngoại tộc, chúng ta căn bản không ngăn cản được bọn họ.
Nhìn tình thế trước mắt, hắn không thể không nóng nảy, đột nhiên xuất hiện hai vị Phong Vương giả ngoại tộc, thực lực cường đại căn bản bọn họ cũng không thể chống lại.
Trước mặt chỉ có tộc trưởng mới có thể đối phó, cho nên, lúc trước hắn cũng đã lặng lẽ phái người đi báo tin, hiện tại hẳn là đã nhận được.
Ầm ầm!Theo những đòn oanh kích liên tiếp, tường Thanh Đồng thành phòng hộ cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, đã xuất hiện vết nứt, một đường ánh sáng Thanh Đồng vỡ vụn.
– Không ổn rồi!Ngưu Lực nhìn thấy thế, hắn thầm nghĩ không tốt, chỉ còn cách cắn răng, nắm chặt vũ khí chuẩn bị liều mạng.
– Tộc nhân, sống chết trong giờ phút này, có ta các người cứ yên tâm!- Nổi trống, chiến đấu!Một tiếng gào thét, truyền khắp cả tòa Huyền Điểu thành, vô số nhân tộc huyết dịch sôi trào.
Ầm ầm! Sau một khắc, một tiếng trống chiến đấu nặng nề truyền đến, chấn động Thiên Khung, vô số huyết khí của người dân đều nhịn không được sôi trào thiêu đốt, chiến ý xông lên trời.
– Chiến đấu!Mười vạn tướng sĩ giơ cao binh khí, phát ra tiếng gầm giận dữ của mình, trong mắt không có sợ hãi, chỉ có một loại tín ngưỡng quyết tử một trận chiến.
– Sâu kiến cũng mãi chỉ là sâu kiến.
Bên ngoài, Hắc Dực Bức Vương lộ ra một tia trào phúng, tàn nhẫn nở nụ cười, phảng phất nhìn thấy vô số huyết thực tươi đang chờ hắn đi xuống hưởng thức.
Nơi này có mấy chục vạn nhân tộc tụ tập, thật tốt một lượng lớn huyết thực, không chỉ hiện tại có thể ăn một bữa, còn có thể bắt về nuôi dưỡng mỗi ngày cung cấp.
– Tránh ra cho bản vương!Nói tiếp, Hắc Dực Bức Vương giơ tay lên, ầm ầm một tiếng lớn, tường Thanh Đồng thành đều run lên, quang mang trực tiếp vỡ vụn biến mất.
Phòng thủ đã bị phá vỡ.
– Những sâu kiến nhân tộc, hãy nhanh chóng hưởng thụ bữa tiệc đẫm máu mà bản vương mang đến đi.
Nhìn phòng ngự tan vỡ, Hắc Dực Bức Vương dữ tợn cười to, cánh dơi sau lưng hơi chấn động, một cỗ huyết quang tràn ngập, tựa như Huyết Hải bao phủ xuống.
Mắt thấy Huyền Điểu thành sắp rơi vào trong biển máu, Ngưu Lực cùng vô số người lộ ra quyết định, từng người thiêu đốt chiến huyết.
– Càn rỡ!Đúng lúc này, viễn không truyền đến một tiếng quát giận, ngay sau đó một đường cung tiễn mạnh mẽ khủng bố xuyên không mà đến, trong phút chốc xé rách huyết quang đầy trời.
.
Chương 767
Oanh một tiếng, huyết quang nổ tung, một đạo bóng người chật vật bay ra, một cánh dơi bị xuyên qua một lỗ thủng, máu giọt giọt trượt xuống.
– Ai?Hắc Dực Bức Vương chật vật bay ra ngoài, vẻ mặt âm trầm dữ tợn nhìn về phía phương xa, tức giận quát ầm lên.
Huh!Sau một khắc, một nhân ảnh cường đại phi thân mà đến, nhẹ nhàng rơi vào trên bầu trời Huyền Điểu thành, đạp không mà đứng, cả người tản mát ra một khí tức kinh thiên sát khí.
Người đến chính là Cổ Trần.
– Tộc trưởng!- Là tộc trưởng tới rồi!Dưới thành, hơn trăm vạn người lập tức phấn chấn hoan hô, sĩ khí tăng vọt, đám người Ngưu Lực mặt đỏ bừng, kích động đồng thời lại thở phào nhẹ nhõm.
Tộc trưởng tới tất cả đều có thể xử lý được, đây chính là uy danh Cổ Trần một đường gây dựng.
– Một con dơi xấu xí, ngươi chính là một thứ rác rưởi chỉ biết nói ra những lời thối tha.
Hai mắt Cổ Trần lạnh lùng, quét qua hai người ngoài thành.
Hai người Hắc Dực Bức Vương cùng Phong Ma Vương nhất thời tức giận đến mặt đều xanh biếc, cả người phát run, đỉnh đầu bốc khói?- Nhân tộc ti tiện, ngươi đang muốn chết sao!Hắc Dực Bức Vương giận dữ gào thét, cánh dơi sau lưng chấn động mạnh mẽ, huyết quang cường đại bắn ra, vốn bị bắn xuyên qua một lỗ thủng trực tiếp nhanh chóng đã được chữa trị.
Cổ Trần vẻ mặt bình tĩnh nhìn hai người dị tộc, họ đều là Phong Vương giả, thực lực cường đại, nhưng hắn không hề sợ hãi, phảng phất không để vào mắt.
Lúc này, lại hai người đi sau cấp tốc chạy tới, chớp mắt đứng vào phía sau Cổ Trần, một trái một phải đứng giữa không trung, tản mát ra sát khí ngút trời.
Người tới chính là hai người Hắc Thổ, Long Uyên.
– Hắc Thổ, chém con dơi xấu xí đó.
Hai người đến, Cổ Trần trực tiếp mở miệng, nói ra một câu khiến người ta kinh người.
– Có!Hắc Thổ dứt khoát trả lời, trực tiếp đạp lên không trung mà tiến đến, cả người bộc phát ra chiến ý mãnh liệt, hắn liền tăng tốc né người, mạnh mẽ vung đao bổ về phía Hắc Dực Bức Vương.
Xoẹt!Một đao bổ xuống, sắc mặt của Hắc Dực Bức Vương khẽ biến đổi, hắn dang hai cánh chắn ngang trước mặt để ngăn trở đại đao, đường chém vụt qua phát ra những tia lửa sáng rực rỡ.
Hắc Thổ chiến đấu hăng hái, quyết liệt, trong mắt hắn bừng bừng ngọn lửa, có thể thiêu đốt một đóa liệt diễm Thanh Đồng, trong nháy mắt, hắn quăng ra hơn một ngàn thanh đao chém chém vào cùng một điểm.
Ngay tức khắc, bốn phía chỉ nghe thấy tiếng “ầm ầm”, thân hình Hắc Dực Bức Vương bay ra xa hàng trăm thước, xẹt qua giữa không trung, sắc mặt hắn u ám, âm trầm, muốn phát tiết lửa giận.
– Tên khốn sâu kiến chết tiệt.
Hắn giận dữ gào thét một tiếng, cùng lúc đó là một chưởng lớn đánh ra mang huyết sắc vụt đến.
Ầm ầm!Hai lực đạo lớn cùng nhau va chạm cấp tốc lóe ra ánh sáng bao phủ tất cả, sau khi bộc phá chưởng pháp, vạn vật đều rung chuyển dữ dội, ánh sáng mạnh mẽ toả ra tứ phía, mạnh mẽ cắt đứt hư không, mây mù phân tán.
Khuôn mặt Cổ Trần bình tĩnh, nhìn hai người đang giao đấu mãnh liệt, hắn thầm nghĩ đến thực lực của Hắc Thổ sau khi trải qua Thần huyết tẩy lễ, sớm đã tăng trưởng mạnh mẽ, không thể so sánh với trước kia.
Trong cơ thể hắn đã ngưng tụ lại 999 giọt Thanh Đồng chiến huyết, yêu nghiệt chi tư, chiến lực bộc phát lại đại chiến với một vị Phong Vương giả mà không bại.
Về phần tu vi của bản thân Hắc Thổ đã bắt đầu ngưng tụ ra luồng huyết mạch đầu tiên, đó là một loại bất hủ chi lực xuất phát từ Tiên Thiên Thanh Đồng.
Bang bang!Hai móng vuốt sắc bén lướt qua thân thể Hắc Thổ, truyền đến từng đợt âm thanh vang lên, tia sáng lửa văng tung tóe, ánh mắt bừng Thanh Đồng chi hỏa loé lên, dĩ nhiên hắn không bị thương.
Một màn tiếp chiêu này làm cho sắc mặt Hắc Dực Bức Vương đều thay đổi.
– Làm sao có thể?Hắn mang vẻ mặt kinh ngạc, hoảng sợ vô cùng.
Không nghĩ tới nhân tộc Hắc Thổ này lại có năng lực phòng ngự mạnh mẽ như vậy, lấy một trăm phần công lực đánh tới căn bản cũng không thể phá vỡ được loại phòng ngự chắc chắn như đồng này.
Cả người hắn được bao bọc bởi một luồng Thanh Đồng liệt diễm, lộ ra một loại sức mạnh bất hủ, phảng phất như một loại lực lượng không thể phá được.
Đó là Hắc Thổ đang ngưng tụ huyết mạch bản thân, hắn xuất ra những Thanh Đồng chi lực đầu tiên, có thể gọi là sức mạnh bất tử, mạnh mẽ vô cùng.
– Sức mạnh Thanh Đồng bất hủ!Một tiếng quát lớn phát ra, cả người Hắc Thổ bừng sáng, thân thể hắn đột nhiên bộc phá, bành trướng cao một trượng, thân hình vốn cao năm thước lập tức cao hơn một đoạn.
Một đao chém xuống, Hắc Dực Bức Vương cũng không chịu nổi bay ngang ra ngoài, hai cánh sau lưng hắn kịch liệt run rẩy, máu chảy khắp nơi.
– Ngươi chưa từng Niết Bàn, vì sao có thể chống lại bản vương?Hắc Dực Bức Vương tức giận, có chút không thể tin được.
.
Chương 768
Hắc Thổ không có Niết Bàn, chỉ là hắn có thể ngưng tụ được lực đạo từ huyết mạch, vậy mà có thể chống lại vị Phong Vương giả này mà không bị thất bại, đây là đạo lý gì?Kỳ thật rất bình thường, trong ánh mắt của Cổ Trần, tu luyện tới độ sâu cao càng ngày càng cường hoành khủng bố, khi ngưng tụ ra luồng Thanh Đồng sức mạnh đầu tiên, liền có thể biểu hiện ra.
Trước mắt sức mạnh của Hắc Thổ chính là tình huống như vậy, trong cơ thể của hắn ngưng tụ ra một thành huyết mạch, sinh ra một cỗ Bất Hủ Thanh Đồng chi lực, chiến lực kinh thiên.
Hắn đánh không lại đối phương, nhưng hắn có thể đối mặt với vị Phong Vương giả Hắc Dực Bức Vương này mà vẫn duy trì được bất bại, bởi vì cả người hắn được bao bọc bởi một cỗ Thanh Đồng bất hủ chi lực.
Trừ trường hợp lực lượng cao gấp mấy chục lần Hắc Thổ mới có thể phá vỡ Thanh Đồng bất hủ này.
– Tiếp chiêu!Hắc Thổ gào thét, tốc độ, lực lượng tăng vọt rất nhiều, hắn vung đao bổ ra từng đường đao dài, dứt khoát, chém đứt không gian.
Tiếng ầm ầm vang dội! Thân hình hai người xen kẽ, không ngừng va chạm, đánh nhau kịch liệt, trong chớp mắt đã đánh vào không trung, len lỏi trong mây mờ bao phủ.
Ầm ầm! Phía dưới, một phong bạo quét qua.
– Ngươi chính là Cổ Trần?Phong Ma Vương kiêu ngạo quan sát đánh giá Cổ Trần, nhưng trong mắt hắn lộ ra biểu tình thận trọng, nhìn thấy Hắc Thổ, lập tức có cảnh giác.
Cổ Trần chỉ liếc hắn một cái, cũng không để ý, mà nhìn về phía hai đạo bóng dáng kịch chiến trên tầng mây hư không, khí tức mạnh mẽ, sức mạnh to lớn đánh nhau kịch liệt.
– Đáng chết, ngươi dám coi thường bản vương?Phong Ma Vương tức giận gằn giọng.
Cảm nhận được sát ý mãnh liệt của đối phương, Cổ Trần lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Phong Ma Vương ở giữa không trung bên ngoài thành.
– Phong Vương giả, chẳng qua là có Niết Bàn chi huyết tồn tại, cũng không phải không thể chiến thắng.
Cổ Trần tự lẩm bẩm, giống như đang nói chuyện với ai.
Lúc này, Long Uyên lộ vẻ nghiêm túc, sau khi nghe xong khẽ gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, tay cầm binh khí muốn một trận xác minh kết quả tu luyện của mình.
– Tộc trưởng, để ta chém hắn!Long Uyên trực tiếp bước ra, lập tức mời chiến.
Hắn nhịn không được, nhìn thấy Hắc Thổ đang kịch chiến với một vị Vương giả mang sát khí đằng đằng, cả người nhiệt huyết sôi trào.
Cổ Trần nhìn bộ dáng muốn chiến đấu của hắn, gật đầu, tuy rằng đối phương là Phong Vương giả, nhưng một chút không sợ hãi, ngược lại chiến ý bừng bừng, điểm này mới là điều nên có của kẻ mạnh.
– Thật ngông cuồng!Phong Ma Vương giận dữ gào thét, hai mắt như nổi lên ánh lửa đỏ rực, nhìn chằm chằm vào Long Uyên cùng Cổ Trần.
– Một sâu kiến mà cũng dám khiêu khích bản vương? Hắn hừ lạnh một tiếng, mặt lộ vẻ khinh thường.
Long Uyên so với hắn có căn cơ tu luyện thấp hơn một bậc, vừa mới ngưng tụ, lại dám tuyên bố muốn chém giết hắn?Ầm ầm!Đang lúc này, tầng mây trên không trung nổ tung, từ trên cao rơi xuống một người, chật vật rơi vào Phong Ma Vương cách đó không xa.
Người đó, là Hắc Dực Bức Vương, sau lưng hai cánh đã rách nát, chảy ra một dòng máu, sắc mặt có chút tái nhợt.
– Sao lại như vậy?Phong Ma Vương khiếp sợ thốt lên.
Hắn nhìn Hắc Dực Bức Vương chật vật không nhận ra, kinh ngạc nói:- Hắc Dực Vương, ngươi làm cái gì thế, lại bị một sâu kiến nhân tộc Niết Bàn cũng không có đánh thương?- Câm miệng lại!Hắc Dực Bức Vương tức giận đến lồng ngực phập phồng, tức giận trách cứ:- Ngươi thì biết cái gì, người này rất là kỳ quái, hắn đã tu luyện một loại chiến pháp cường đại nào đó, cả người kiên cố bất khả xâm phạm, lực sát thương cực mạnh.
– Ngươi cẩn thận, nhân tộc nơi đây thực sự kỳ lạ.
Hắc Dực Bức Vương trở nên cảnh giác, hai mắt hắn ngưng trọng nhìn chằm chằm Hắc Thổ bay xuống.
Hắn cùng Phong Ma Vương đứng chung một chỗ, sát khí của hai người liên hợp lại, hình thành một luồng uy lực mạnh mẽ toả ra, làm cho Hắc Thổ cảm thấy áp lực nặng nề.
– Muốn ỷ đông hiếp yếu?Một tiếng cười lạnh truyền đến, chỉ thấy bóng người nhoáng lên, Long Uyên tay đã cầm một cây thạch thương màu đen đi tới bên cạnh Hắc Thổ, khí tức cường đại bộc phát ra.
Hắc Thổ, Long Uyên, hai người khí thế liên hợp, hung hăng va chạm, đối diện với Hắc Dực Bức Vương cùng Phong Ma Vương hai người cùng đối đầu nhau.
Trong một thời gian ngắn, khí thế hai bên so đấu lại khó phân cao thấp.
– Đáng chết!Phong Ma Vương quát nhẹ, nhìn Hắc Thổ cùng Long Uyên hai người liên thủ khí thế áp bách, trong lòng hắn trầm xuống.
Hắc Dực Bức Vương, Phong Ma Vương hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt nhau.
– Tại sao lại xuất hiện nhân tộc yêu nghiệt như vậy ở đây?.
Chương 769
Phong Ma Vương lẫm liệt động dung nói, âm thầm truyền âm:- Hai người này, đều là thuộc hạ của Cổ Trần kia, hai thuộc hạ cường đại như vậy, vậy bản thân hắn đáng sợ cỡ nào?Hắc Dực Bức Vương vẻ mặt trầm trọng, trong lòng hắn hối hận, hắn không nên lỗ mãng xông vào như vậy.
Ban đầu hắn tràn đầy tự tin muốn đến Bách Man Sơn chém giết Cổ Trần, căn bản không tin đối phương có thể giết mấy Phong Vương giả.
Hiện tại nhìn thấy hắn đã tin tưởng vài phần, đối phương còn chưa ra tay, hai thuộc hạ còn chưa Niết Bàn đã có chiến lực như vậy.
Ắt hẳn Cổ Trần có thể chiến đấu đánh lại Vương giả.
Hai chiến vương là thuộc hạ, thực lực bản thân Cổ Trần càng làm cho Hắc Dực Bức Vương và Phong Ma Vương hai người tim đập nhanh, suy đoán không được.
– Làm thế nào mới có thể đánh được hắn?Phong Ma Vương có chút ngưng trọng truyền âm hỏi.
Hắc Dực Bức Vương vẻ mặt nghiêm túc, nhìn chằm chằm Hắc Thổ cùng Long Uyên trước mặt, khí chất hai người cường đại khủng bố như nhau, cả người đều bao bọc một tầng Thanh Đồng chi hỏa, quỷ dị mà đáng sợ.
Loại bất hủ chi lực này khiến hắn kinh hãi.
– Hắc Thổ, Long Uyên, giết bọn họ!Lúc này, thanh âm bình thản của Cổ Trần truyền đến, phá vỡ bầu không khí ngưng trọng tại hiện tại.
Trong phút chốc, sát ý bộc phát, xung quanh đều chấn động.
Hắc Thổ, Long Uyên hai người nghe được lời này đồng thời mạnh mẽ bộc phát sức chiến đấu, lực lượng to lớn phát tiết ra, trực tiếp phát động công kích đáng sợ.
– Tên khốn!Đột nhiên công kích đánh đến, đánh cho Phong Ma Vương cùng Hắc Dực Bức Vương hai người trở tay không kịp, vội vàng ứng phó, đáng tiếc cả hai đều rơi vào thế hạ phong.
– Hắc Dực, Huyết Quang Chú!Hắc Dực Bức Vương giận dữ gào thét, hai cánh sau lưng phát ra huyết quang mãnh liệt, trực tiếp hóa thành một mảnh sắc đỏ rực toả ánh sáng mạnh mẽ hướng về phía Hắc Thổ bao phủ lấy hắn.
Ầm ầm! Bên kia, Phong Ma Vương bộc phát, bốn phía cuồn cuộn, phong ba nổi lên, gió lốc cuồn cuộn gào thét, ầm ầm cuốn vào.
– Sâu kiến, bản vương muốn băm nát ngươi!Phong Ma Vương hai mắt hiện lên nét u ám, sát ý kinh người, cuốn theo một trận cuồng phong đánh về phía Long Uyên.
Một trận cuồng phong bất chợt nổi lên, tiếng ầm ầm chấn động tám phương.
Cơn lốc màu đen bất ngờ cuốn đến khiến người ta sợ hãi, cự thạch hơn một ngàn cân đều trực tiếp cuốn vào trong phong bạo.
– Sâu kiến, đối mặt với chưởng pháp của ta đi!Phong Ma Vương rống to một tiếng, hắn đứng giữa trung tâm của phong bạo, bao bọc bởi một phong bạo khổng lồ, uy thể huỷ diệt thiên địa ầm ầm đánh tới.
Long Uyên chiến giáp vang lên, mái tóc dài nhẹ bay ra sau theo từng cử động của hắn, trên mặt lộ ra biểu tình nghiêm trọng, đây là lần đầu hắn đối diện trực tiếp chiến đấu với một Phong Vương giả.
Nội tâm hắn ngưng trọng, đồng thời lại có một loại hưng phấn, ý chí chiến đấu bừng bừng.
Thạch thương trong tay ông ông rung động, phong mang sắc bén phun ra nuốt vào.
Đây là một kiện Đạo khí, là Cổ Trần chém giết một vị Thạch tộc Phong Vương giả thu được, sau đó đã ban thưởng cho hắn.
– Thanh Đồng chi lực, lên!Chỉ nghe một tiếng bạo quát, lực lượng của Long Uyên tích lũy cực hạn đột nhiên bộc phát, trong cơ thể hắn ngưng tụ ra một đạo Thanh Đồng chi lực trải rộng khắp toàn thân.
Một tiếng nổ lớn, phong bạo cuồn cuộn ban nãy ầm ầm nổ tung thành một lỗ hổng lớn, Long Uyên theo đó đi thẳng về phía trước xuyên qua phong bạo sát khí ào ào tới trước mặt Phong Ma Vương.
Lực đạo đánh tới mang sức mạnh vô song, lộ ra một cỗ Thanh Đồng bất hủ chi lực toả sáng ra bốn phía, làm cho Phong Ma Vương cảnh giác cao độ, hắn cảm thấy có một cảm giác nguy cơ nồng đậm đang đến.
– Tật Phong, Liệt Không Trảm!Phong Ma Vương quát lớn, hai tay vung lên, bầu trời cuồn cuộn từng trận gió lớn xám xịt hội tụ thành từng đạo phong nhận trực tiếp chém tới, trải rộng khắp thiên địa khiến người ta sợ hãi.
Ầm ầm! Long Uyên cường ngạnh chém tới, hắn không lùi chút nào, đánh vỡ từng trận phong bạo đang cuồn cuộn tới gần.
Trên người hắn, lưu lại những vết thương do chưởng lớn đánh tới, Thanh Đồng giáp đều bị cắt ra, máu từ bên trong thẩm thấu ra ngoài.
Một thương chém mạnh tới, mang theo một tia máu bay tung toé, Phong Ma Vương vội vàng lui lại, ngực hắn lưu lại một vết thương sâu nửa tấc.
– Đáng chết!Sắc mặt Phong Ma Vương âm trầm, hắn nhìn vết thương trên ngực, trong lòng vô cùng tức giận phóng vút lên trời.
Hắn không ngờ khi trực tiếp đối mặt chiến đấu, lại bị sâu kiến của nhân tộc này làm tổn thương thân thể.
Điều đó đã làm hắn mất mặt.
Đường đường là một tôn Phong Vương giả, lại bị một tiểu tử nhân tộc còn chưa Niết Bàn đả thương như vậy.
– Bản vương xé nát ngươi.
.
Chương 770
Phong Ma Vương điên cuồng kêu to, bốn phía cuồng phong hội tụ, hóa thành chưởng pháp cường đại vô cùng gào thét mà bay đến.
Hai người khai chiến đặc biệt thảm thiết, trên người Long Uyên không ngừng lưu lại từng vết thương.
Nhưng hắn mặc kệ, cầm trường thương muốn xông lên, toàn tâm toàn ý muốn chém giết vị Phong Vương giả ngoại tộc này.
Ầm ầm! – Giết!Trên hư không, tầng mây nổ tung, Hắc Thổ, Long Uyên mỗi người kịch chiến một vị Vương giả ngoại tộc, chiến lực phát ra kinh thiên động địa.
Tuy rằng nhiều lần bị thương, nhưng ý chí chiến đấu càng lúc càng mãnh liệt, càng chiến đấu càng dũng cảm, làm cho Hắc Dực Bức Vương cùng Phong Ma Vương càng đánh càng kinh hãi.
Hô!Trên bầu trời Huyền Điểu thành, một luồng phong bạo đánh tới, Cổ Trần nhẹ nhàng phất tay đánh tan phong bạo này, thân hình hắn cao ngất ngạo nghễ hư không, lạnh nhạt nhìn Hắc Thổ cùng Long Uyên hai người chém giết đối thủ.
– Không tồi, tiến bộ rất lớn, không lãng phí công sức của ta.
Cổ Trần hài lòng gật gật đầu, vô cùng hài lòng với sự tiến bộ của Hắc Thổ và Long Uyên, không hề lãng phí thần huyết của hắn.
Còn có Man Phi tọa trấn Hoang Cổ thành, cũng cùng cấp độ với hai người này, chiến lực ngang nhau, ba người chính là chiến tướng mạnh nhất dưới trướng Cổ Trần.
Tuy rằng Hắc Thổ và Long Uyên kịch chiến Phong Vương giả bất bại, nhưng muốn chân chính đánh bại đối phương không dễ dàng như vậy.
Với thực lực của hai người trước mắt, Cổ Trần cảm thấy còn kém một chút, cần ngưng luyện Thanh Đồng chi lực nhiều hơn, cường đại hơn sau đó mới có thể chém giết Phong Vương giả.
Thậm chí khi bọn họ chân chính ngưng tụ Thanh Đồng Niết Bàn chi huyết, khi đó mới là chân chính đặt chân lên hàng ngũ cường giả, giết Phong Vương giả không phải chuyện khó khăn.
– Tộc trưởng!Lúc này, từ dưới thành truyền tới một tiếng kêu gọi, Cổ Trần cúi đầu phát hiện là Ngưu Lực.
Thân ảnh hắn đáp xuống tường thành, đứng ở trước mặt Ngưu Lực, hướng về phía các chiến sĩ xung quanh khẽ gật đầu khẳng định.
– Ngưu Lực, tình huống đột ngột lần này tử thương bao nhiêu người?Cổ Trần dứt khoát hỏi.
Ngưu Lực có chút xấu hổ, cúi đầu nói:- Thưa Tộc trưởng, lần này tổng cộng có 163 dũng sĩ chết trận, hơn tám trăm người bị thương.
Cổ Trần nghe xong gật gật đầu nói:- Tộc nhân chết trận đều tăng gấp ba lần phần thưởng, trọng thương lập tức trị thương, tất cả mọi người đều cảnh giác tốt.
– Vâng, tộc trưởng!Ngưu Lực nghiêm túc lĩnh mệnh, lập tức đi làm.
Cổ Trần quét qua bốn phía, lúc này mới để mắt quan sát ở trên tầng mây hư không.
– Rống!Một tiếng gầm gừ truyền đến, Hắc Dực Bức Vương hóa thành nửa người nửa dơi, bốn phía huyết quang tràn ngập.
Trong huyết quang ẩn giấu một con dơi toàn thân đầy máu đỏ tươi, hướng về Hắc Thổ liều chết lao tới.
Những con dơi này là dơi hút máu, có độc tố đáng sợ, một khi bị cắn lập tức bị tê liệt, mặc cho chúng hút hết máu toàn thân.
Cũng may, trong cơ thể Hắc Thổ ngưng tụ ra một đạo Thanh Đồng huyết mạch bất hủ chi lực, có lực phòng ngự cường đại.
Đây mới là áo nghĩa chân chính của khắc đồng, tu luyện đến cực hạn, có thể ngưng tụ ra Thanh Đồng bất hủ chi lực, bất kể là chiến lực hay phòng ngự đều cực kỳ khủng bố.
Thậm chí tu luyện đến cuối, còn có thể đạt tới trình độ Bất Hủ Bất Diệt giống như Thanh Đồng.
Ầm ầm! Bên kia, Phong Ma Vương điên cuồng, cuồng phong cuồn cuộn vây quanh thân, cuốn bão táp hoành hành đầy trời.
Tên này, có một loại huyết mạch thiên phú thao túng phong tuyến, trời sinh có thể thân hòa phong nguyên tố lực.
Long Uyên đối mặt với Phong Ma Vương vẫn còn chút khó khăn, không đủ sức mạnh, tốc độ không đủ, trên người tăng thêm vô số vết thương.
Chẳng qua là bởi vì Thanh Đồng chi lực cường đại phòng ngự cùng khôi phục lực mới không bị đánh bại, vẫn ra sức chém giết, ý chí chiến đấu càng chiến càng cao.
Cường giả kịch chiến mới là cách để bọn họ tiến bộ nhanh chóng, Cổ Trần vì sao phải mang theo Hắc Thổ cùng Long Uyên hai người tới đây.
Một là để rèn luyện mài giũa bọn họ, hai là để tăng tốc độ tăng trưởng của bọn họ.
Không thể để mọi cường địch đến đều muốn Cổ Trần xuất mã, như vậy, bộ lạc căn bản không thể rời khỏi hắn.
Không có mấy trụ cột trung lưu cường đại để chống đỡ, mình Cổ Trần khó chống đỡ với rất nhiều kẻ địch đang nhăm nhe đến bộ tộc của hắn.
Hiện tại tốt rồi, Cổ Trần tự mình bồi dưỡng ra ba vị chiến tương cho bộ lạc, họ có thể thay hắn bảo vệ tộc, cũng có thể diệt trừ những đối thủ có ý đồ bất chính, yêu nghiệt chi tư của bọn họ dần dần thể hiện ra.
– Đáng chết, nhân tộc này rốt cuộc tu luyện cái gì, vì sao khó chơi như vậy?Hắc Dực Bức Vương tức giận, cuồng nộ như sấm sét, muốn hút khô máu Hắc Thổ, đáng tiếc những con dơi huyết sắc căn bản không phá được vòng vây quanh người Hắc Thổ.
Ngay cả phòng ngự của Thanh Đồng chi lực cũng không phá được, làm sao đánh thương thậm chí chém giết đối phương?.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










