Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 62 : Vô danh (c611-c620)
❮ sautiếp ❯Chương 611
Hắn ngước mắt nhìn lên trời, lập tức trông thấy một bóng người đang đạp trên không trung cấp tốc lao tới, chỉ trong chớp mắt đã đến chỗ bọn họ, đứng chắn ngay trước mặt Thanh Y.
Người vừa tới đây chính là Cổ Trần, sát khí trên người hắn dâng cao, ánh mắt ngập tràn sát ý nhìn về phía hai tên sứ giả Thánh Địa trước mặt, ý muốn giết người không che giấu chút nào khiến người ta hoảng sợ.
Sau đó hắn không tiếp tục để ý đến hai tên sứ giả Thánh Địa kia nữa, mà quay người nhìn về phía Thanh Y, con nhóc này, vậy mà lại chạy tới Huyền Điểu bộ lạc, muốn chém giết Huyền Ly báo thù cho A Công của nàng sao?- Thanh Y, ngươi không sao chứ?Cổ Trần quan tâm bước đến gần hỏi han.
Thanh Y sững sờ nhìn hắn, dường như không ngờ hắn sẽ xuất hiện ở chỗ này, trong ánh mắt ngập tràn tử khí chợt có chút gì đó khác thường lóe lên.
– Tiểu tử, rốt cuộc ngươi là ai, sao dám nhúng tay vào chuyện trừ ma của bổn tọa?Phía bên kia, khi thấy Cổ Trần không nhìn hắn, trong lòng Nghĩa Hiên tức điên lên, hắn không nhịn được quát lớn.
Cổ Trần quan sát Thanh Y, thấy nàng không bị thương ở đâu hắn mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó gương mặt lập tức trở nên lạnh lùng quay người lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Nghĩa Hiên và đồng bọn của hắn.
Bị ánh mắt của Cổ Trần nhìn thẳng vào ngươi, không hiểu sao hai vị sứ giả Thánh Địa có chút sợ hãi, có cảm giác không rét mà run.
– Ngươi vừa mới nói, muốn diệt trừ ai?Cổ Trần nheo mắt lại, giọng điệu bình thản hỏi một câu.
Phía đối diện, gương mặt Nghĩa Hiên phủ đầy sương lạnh, hắn lớn tiếng quát:- Tiểu tử, ngươi là người của bộ lạc nào? Sao lại dám nói chuyện như thế với bổn tọa, ngươi có biết mình đang làm gì không?Chân Nhất ở bên cạnh cũng nhíu mày, bất mãn nói:- Tên tiểu tử này, muốn trở thành đồng bọn với nguồn gốc tai họa sao? Ngươi muốn cứu cái kẻ nửa người nửa ma cấm kỵ này sao?- Nguồn gốc tai họa cái gì? Nửa người nửa ma cái gì? Cấm kỵ cái gì?Cổ Trần nghe thấy thế thì nhíu mày lại.
Hắn quay đầu nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt, trong mắt lộ ra Tử khí vô tận của Thanh Y, rất kinh ngạc khi nghe thấy hai tên sứ giả Thánh Địa nói nàng là nửa người nửa ma gì gì đó?- Ta không quan tâm nàng là cái gì, ta chỉ biết rằng, nàng là muội muội ta, kẻ nào muốn động đến nàng, vậy thì phải bước qua xác của ta trước.
Từng câu từng chữ Cổ Trần nói ra, đều rất hùng hồn, lộ ra khí thế sát phạt lạnh thấu xương.
Nghe thấy hắn nói như thế, sắc mặt đám người Nghĩa Hiên, Chân Nhất, Huyền Ly đều thay đổi, hắn ta định khiêu chiến công khai với Thánh Địa sao?Ngược lại, Thanh Y ở phía sau lưng nghe thấy thế, thân thể khẽ run lên, trong ánh mắt chứa đầy tử khí chợt hiện lên chút vương vấn, sững sờ nhìn bóng lưng Cổ Trần.
– Cổ Trần! Ca ca! Thanh Y khẽ mở miệng nỉ non lẩm bẩm điều gì đó.
Nhưng bằng thích lực cường đại của mình, Cổ Trần lại nghe thấy rõ ràng, hắn đột nhiên quay người lại, vẻ mặt vui sướng nhìn Thanh Y đang sững sờ trước mắt.
– Thanh Y, muội vẫn còn nhớ ta?Cổ Trần rất kích động.
Thật ra Thanh Y chưa hề quên, chỉ là nàng gặp phải đả kích nào đó cho nên sinh ra biến hóa, loại biến hóa này hắn không thể nào dự đoán trước được, sau đó đã trở thành như bây giờ.
– Đồ hỗn trướng!Nhìn thấy Cổ Trần giống như một cuồng ma bảo vệ muội muội, lại còn nhiều lần không thèm để ý đến hắn, Nghĩa Hiên và Chân Nhất lập tức phát điên, không thể nhịn được nữa, trực tiếp ra tay.
– Đi chết đi!- Trấn áp hắn!Hai tên Sứ giả Thánh Địa, Nghĩa Hiên và Chân Nhất, đồng loạt ra tay, trên đỉnh đầu mỗi người đều có một tấm Thánh Lệnh đang bay lơ lửng, uy áp trực tiếp phủ xuống nhắm thẳng vào hai người Cổ Trần và Thanh Y.
Ngay sau đó, chiếc gương ở trong tay Nghĩa Hiên phát ra một tia ánh sáng, còn trong tay Chân Nhất lúc này đã có thêm một lá cờ, hắn nhẹ nhàng vung về phía Cổ Trần bsg Thanh Y, ánh sáng đầy trời hội tụ lại thành một quả cầu ánh sáng lao tới.
Hừ!Cổ Trần lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó quay người cũng dơ tay điểm nhẹ một cái, một khắc sau, một cảnh tượng khiến cho người ta khiếp sợ xuất hiện.
Vù vù!Cổ Trần điểm ra một chỉ, quang mang đầy trời cuốn ngược trở lại, giống như quay ngược thời gian vậy, tất cả đều quay về điểm xuất phát.
Đám người Huyền Ly, Huyền Mặc vô cùng kinh ngạc, nhìn cảnh tượng trước mắt thiếu chút nữa bọng họ đã hoảng sợ đến mức ngất xỉu.
– Đã xảy ra chuyện gì vậy?Hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất cũng sửng sốt, sững sờ nhìn vào tay mình, rõ ràng vừa rồi bọn họ đã ngưng tụ một cỗ lực lượng cường đại, rõ ràng đã đánh ra.
.
Chương 612
Vì sao đột nhiên lại quay ngược, hơn nữa trong đầu bọn họ vẫn còn nhớ được, nhớ rõ vừa rồi mỗi người đếu đã đánh ra một kích.
– Ngươi! Nghĩa Hiên hoảng sợ, ánh mắt nhìn vào Cổ Trần đã có chút thay đổi.
Vẻ mặt Chân Nhất cũng trở nên nghiêm túc hơn, hắn nói:- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lực lượng chúng ta đã đánh ra lại quay ngược trở lại, giống như, giống như! Còn về giống như cái gì, thì hắn không nói rõ được, chỉ có cảm giác rợn cả tóc gáy.
– Nghĩa Hiên, người này quá quỷ dị, tu vi sâu không lường được, tại sao ở đây lại có thể có cường giả bậc này?Chân Nhất lặng lẽ truyền âm hỏi.
Giờ phút này, trong lòng Nghĩa Hiên cũng rất lo lắng, hắn truyền âm nói:- Trong Bách Man sơn vậy mà lại có người bậc này, nhìn tuổi tác không lớn lắm, có vẻ còn nhỏ tuổi hơn Huyền Ly, nhưng thực lực lại mạnh mẽ, chắc là cảnh giới Chiến Thể đại thành.
– Có điều, hắn khiến ta có cảm giác rất nguy hiểm, vì sao Thánh Địa lại không phát hiện ra sự tồn tại của hắn nhì?Chân Nhất có chút kinh ngạc không hiểu nổi.
.
Trong Bách Man sơn, vậy mà lại sinh ra nhân vật thiên kiêu mạnh mẽ thế này, đúng là không thể tin được.
Nhìn tình hình này có vẻ như Cổ Trần mạnh hơn Huyền Ly rất nhiều, vì sao Thánh Lệnh lại ở trong tay Huyền Ly mà không phải ở Trong tay Cổ Trần nhỉ? Đúng là khó hiểu.
Suy nghĩ xoay chuyển nhiều lần, sau đó Nghĩa Hiên mở miệng nói:- Ta chính là Nghĩa Hiên, sứ giả của Thiên Cương Thánh Địa, đây là đồng bạn của ta, Chân Nhất, đến Bách Man sơn này để đón nhân vật thiên kiêu của Nhân tộc, ngươi tên gì?- Thiên Cương Thánh Địa?Cổ Trần nghe thấy thế thì trong lòng đã nghĩ đến rất nhiều chuyện.
Tất nhiên là hắn không biết Thiên Cương Thánh Địa là nơi nào, nhưng chuyện đó cũng không cản trở việc hắn âm thầm suy đoán, trên đời này có rất nhiều Thánh Địa lớn bé khác nhau của Nhân tộc.
Cường đại nhất không ai vượt qua được chính là Tứ Đại Thánh Địa, Thanh Long Thánh Địa, Bạch Hổ Thánh Địa, Huyền Vũ Thánh Địa, Chu Tước Thánh Địa, mỗi một Thánh Địa đều có một Thánh thú tọa trấn, đây chính là Tứ Đại Thánh Địa cường đại nhất.
Bên cạnh đó cũng còn vài Thánh Địa khác, cũng có dị thú cường đại tọa trấn, đương nhiên, đối với những chuyện này Cổ Trần cũng không biết nhiều lắm.
Nhìn thấy dáng vẻ trầm tư suy nghĩ của Cổ Trần, Nghĩa Hiên mở miệng nói tiếp:- Thiên Cương Thánh Địa phái chúng ta đến Bách Man sơn này để đón các thiên kiêu của bộ lạc, thực lực của ngươi cũng không tệ lắm, có đủ tư cách tiến vào Thánh Địa.
– Đúng vậy, lần này, ngươi theo chúng ta về Thánh Địa đi!Chân Nhất lập tức phụ họa, trong lòng có chút mong đợi, nhìn tên Cổ Trần này xem ra còn mạnh hơn thiên kiêu Nhân tộc mà bọn họ muốn đón về Thánh Địa, nhất định sẽ kiếm được khen thưởng rất hậu hĩnh.
Huyền Ly ở sau lưng nghe thấy thế, sắc mặt lập tức trở nên âm u, hắn ta mở miệng nói:- Hai vị sứ giả, tuyệt đối không thể làm thế, người này là đồng bọn của nguồn gốc tà ác, không thể dẫn hắn vào Thánh Địa, nếu không sẽ dẫn tới tai hoạ.
Những lời này của Huyền Ly, khiến sắc mặt Nghĩa Hiên và Chân Nhất lập tức thay đổi, lúc này bọn họ mới nhớ ra, Thanh Y ở sau lưng Cổ Trần là một cấm kỵ nửa người nửa ma.
– Im miệng!Nghĩa Hiên lạnh lùng quát một tiếng:- Từ khi nào bổn tọa làm việc lại khiến ngươi phải chen miệng vào, nếu như còn tiếp tục lên tiếng thì ta thu hồi Thánh Lệnh của ngươi.
Nghe thấy thế sắc mặt Huyền Ly rất khó coi, nhưng hắn vẫn e ngại cúi đầu xuống, không dám lên tiếng nữa.
Nhưng ánh mắt nhìn Cổ Trần lại tràn đầy sát ý lạnh như băng, tên này, vậy mà lại có thể nhận được sự ưu ái của sứ giả Thánh Địa, khiến bọn họ trực tiếp mở miệng muốn dẫn hắn về Thánh Địa.
Trong lúc vô tình hắn ta lấy được Thánh Lệnh mới có tư cách này, hiện giờ thì hay rồi, Cổ Trần lại có cơ hội trực tiếp tiến vào Thánh Địa.
– Tiến vào Thánh Địa có gì tốt?Cổ Trần nghĩ đến điều gì đó, cho nên không vội vàng từ chối, mà hỏi lại một câu.
Hắn rất ngạc nhiên, không biết rốt cuộc sự tồn tại của đám Thánh Địa này có ý nghĩa gì? Nếu tiến vào trong đó thì có thể nhận được thứ gì?- Chỗ tốt?Nghĩa Hiên, Chân Nhất sửng sốt, có chút choáng váng, giống như đang nhìn thấy một kẻ ngu xi vậy.
– Ngươi muốn chỗ tốt gì?Nghĩa Hiên bất mãn nói:- Thánh Địa chính là thiên đường tối cao, tiến vào Thánh Địa vốn dĩ chính là niềm vinh hạnh lớn lao, nơi đó không có dị tộc uy hiếp, ngươi còn muốn chỗ tốt gì nữa?- Có thể gia nhập Thánh Địa, chính là chỗ tốt cực lớn, ngươi còn không biết đủ sao?Trên mặt Chân Nhất cũng hiện lên vẻ không thể nào hiểu nổi.
.
Chương 613
Cổ Trần nghe thấy thế, thì cười một tiếng, khinh thường hỏi:- Như vậy, nếu ta gia nhập Thánh Địa rồi, bộ lạc của ta, tộc nhân của ta phải làm sao bây giờ?- Chuyện này rất đơn giản.
Vẻ mặt Nghĩa Hiên giống như đang nhìn một kẻ ngốc, hắn thản nhiên nói:- Tất nhiên là ngươi tự chọn ra một tộc trưởng mới để kế nhiệm mình, sau đó trong tương lai nếu lại có thiên kiêu xuất hiện, thì người đó cũng có thể tiến vào trong Thánh Địa.
– Ha ha ha! Cổ Trần đột nhiên cười ha ha, ý trào phúng trong mắt càng ngày càng đậm, nhìn thẳng vào hai tên sứ giả Thánh Địa trước mắt nói:- Gia nhập Thánh Địa, chẳng những không có chỗ tốt nào, cũng không có một chút tác dụng nào, ngược lại còn khiến ta vứt bỏ bộ lạc, vứt bỏ tộc nhân và tất cả nhứng gì mình đang có, để đến nơi mà các ngươi gọi là Thánh Địa?- Còn bộ lạc của ta, tộc nhân của ta, thì để đó cho dị tộc thống trị, nô dịch, tàn sát, sau đó nếu sinh ra thiên kiêu lại tiếp tục tiến vào Thánh Địa?- Nếu Thánh Địa là như vậy, ta chẳng thèm ngó tới, Thánh Địa không có cách nào phù hộ Nhân tộc, vậy mà cũng dám tự xưng là Thiên đường?Mặt Cổ Trần đầy vẻ xem thường, lời hắn nói khiến sắc mặt Nghĩa Hiên và Chân Nhất đỏ bừng lên, vừa tức giận lại vừa xấu hổ, đúng là lới hắn nói có chút đạo lý, nhưng Thánh Địa không phải là nơi một tên nhóc như Cổ Trần có thể nói xấu được.
– Các ngươi đi đi, ta sẽ không gia nhập nơi gọi là Thánh Địa ấy.
Hắn nói rất dứt khoát quyết đoán, kiên định không thay đổi, Thánh Địa rắm chó, ngay cả việc phù hộ cho Nhân tộc cũng không làm được, vậy còn dám xưng là Thánh Địa với Thiên đường, đúng là buồn cười.
– Hôm nay, ta chắc chắn sẽ tiêu diệt Huyền Điểu bộ lạc, không ai có thể ngăn cản được, nếu các ngươi muốn ngăn cản, vậy xuống địa ngục cùng bọn chúng đi.
Cổ Trần nói xong, hai mắt lộ ra vẻ hung ác, thản nhiên nhìn hai tên sứ giả Thánh Địa trước mắt mình, sát ý từ từ dâng lên.
Lời này vừa phát ra, tất cả mọi người có mặt ở chỗ này đều giật nảy mình, hoảng sợ nhìn hắn, tên này, đúng là vô cùng cuồng vọng, lại dám đứng trước mặt người của Thánh Địa nói muốn tiêu diệt Huyền Điểu bộ lạc.
Sắc mặt Huyền Ly vô cùng u ám, hắn ta tức giận nói:- Sứ giả, các ngài nhìn xem, hắn này quá cuồng vọng, không coi ai ra gì cả, không để Thánh Địa vào mắt, nhất định phải nghiêm trị.
– Không sai, phải nghiêm trị không tha, giết hắn!Huyền Mặc mở miệng nói chêm vào một câu, hai cha con đều muốn giết chết Cổ Trần, cướp đoạt tất cả của hắn, để bọn họ trở thành bá chủ của Bách Man sơn.
Đáng tiếc, lời của hai người này đều không có chút hiệu quả nào, Cổ Trần mà sợ người của Thánh Địa sao?- Ngươi nói cái gì?Nghĩa Hiên giận dữ, thân là sứ giả Thánh Địa tất nhiên bản thân hắn có kiêu ngạo của mình, bây giờ lại bị người ta vả mặt như vậy, sao có thể chịu nổi?Sắc mặt Chân Nhất cũng không dễ nhìn lắm, hắn hừ một tiếng:- Nhóc con, Huyền Ly chính là thiên kiêu mà Thánh Địa chúng ta chọn trúng, hắn đã là người của Thánh Địa rồi, ngươi dám động hắn, chính là muốn đối địch với Thánh Địa chúng ta.
– Không sai, sứ giả, trấn áp hắn đi!Huyền Ly hưng phấn, mở miệng nói một câu.
– Ồn ào!Cổ Trần nhíu mày lại, hai mắt tỏa ra ánh sáng lấp lóe, trừng Huyền Ly một cái.
Phụt!Huyền Ly đột nhiên phun ra một ngụm máu, thân thể rơi xuống, trực tiếp ngã xuống đất trọng thương, miệng, mũi chảy đầy máu, hai mắt bị nổ tung, máu và nước mắt chảy ra ào ào.
– A! Khi tiếng kêu thảm thiết truyền đến, mọi người mới bừng tỉnh.
– Ngươi, ngươi ngươi! Vẻ mặt hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất cứng đờ, tức giận đến mức cả người run lên, sắc mặt xanh tím, hai mắt cũng bắt đầu phun lửa.
Vậy mà Cổ Trần lại dám đánh Huyền Ly bị thương nặng ngay trước mặt bọn họ, trọng thương ngay tại chỗ, thiếu chút nữa đã mất mạng.
Nếu không phải Cổ Trần cố ý để lại cho hắn một mạng, khả năng linh hồn của hắn đã bị tiêu diệt, ý chí cũng bị đánh tan rồi.
– Các ngươi vừa nói gì? Ta nghe không rõ, lặp lại lần nữa.
Cổ Trần móc móc lỗ tai, thản nhiền nhìn về phía Huyền Ly nói.
– Ngươi! Phụt!Huyền Ly lại phun một ngụm máu thêm lần nữa, tức giận đến mức thiếu chút nữa thì ngất.
Khuôn mặt hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất cứng đờ, lửa giận bốc lên trong mắt, nhìn Huyền Ly bị đánh trọng thương, Thánh Lệnh vẫn bay lơ lửng trên đỉnh đầu hắn ta, tỏa sáng lấp lóe, vậy mà không ngăn được một ánh mắt của Cổ Trần?Bản thân Huyền Ly càng hoảng sợ hơn, hắn cảm thấy cái chết đang đến rất gần, chỉ thiếu một chút nữa thôi linh hồn ý chí của hắn đã sụp đổ, biến mất.
– Con ta!Một tiếng gào thê lương truyền đến, lúc này Huyền Mặc mới tỉnh táo lại, vẻ mặt hắn đầy hốt hoảng nhìn con của mình, thiếu chút nữa đã ngất đi.
.
Chương 614
Con của hắn, nhi tử xuất sắc nhất, sắp tiến vào thánh địa, lại bị Cổ Trần đánh trọng thương ngay trước mặt sứ giả Thánh Địa và bản thân hắn, Đúng là sỉ nhục bọn họ.
– Sứ giả, mau giết hắn, ác ma này, miệt thị Thánh Địa, nhục nhã sứ giả, đánh con ta trọng thương, nhất định phải giết chết hắn.
Huyền Mặc điên rồi, nhi tử thiếu chút nữa bị đánh chết, trong lòng hắn tất nhiên là tức giận, sát ý liên tục dâng lên, mặt đầy cừu hận nhìn chằm chằm vào Cổ Trần, trong ánh mắt chứa đầy oán hận.
Hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất có chút chần chứ không chắc chắn, ánh mắt nhìn Cổ Trần vô cùng kinh ngạc, bọn họ cảm thấy bản thân vẫn luôn bị một lực lượng ý chí cường đại khóa chặt, một khi có động tĩnh gì, lập tức sẽ phải nghênh đón công kích giống như mưa to gió lớn.
Nguy hiểm, người này quá nguy hiểm!- Chẳng lẽ, ngươi là người đã từ chối Huyền Vũ Thánh Địa?Đột nhiên, Chân Nhất nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi, không nhịn được kêu lên thành tiếng.
Nghĩ tới điều này, sắc mặt của hai vị sứ giả Thánh Địa, Nghĩa Hiên và Chân Nhất đều thay đổi, ánh mắt nhìn về phía Cổ Trần đã có chút kinh dị.
– Huyền Vũ Thánh Địa sao?Dường như Cổ Trần nghĩ đến điều gì đó, hắn nhớ trước kia ở bên bờ Vô Tận Hải, đã nhìn thấy cảnh tượng về Thánh Địa xuất hiện ngay trước mắt, có lẽ đó chính là Huyền Vũ Thánh Địa mà bọn họ nói.
Một trong tứ đại Thánh Địa mạnh nhất của Nhân tộc, Huyền Vũ Thánh Địa, có Thánh thú Huyền Vũ tọa trấn, tất nhiên là cực kỳ cường đại.
– Cổ Trần, ta đã coi như là người của Thánh Địa, ngươi lại dám! Làm vậy với ta?Huyền Ly sắp điên rồi, bị Cổ Trần đánh trọng thương làm nhục như vậy, lòng kiêu ngạo của hắn đã bị đánh thành mảnh nhỏ, trong lòng có ma chướng.
– Người là Cổ Trần?Sắc mặt Nghĩa Hiên trở nên nghiêm túc, cảnh giác nhìn Cổ Trần, hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, cho dù khi đối mặt với Niết Bàn Vương giả bình thường, hắn cũng không có cảm giác như vậy.
Nhưng Cổ Trần mang đến cho hắn một cảm giác còn mạnh mẽ hơn, cường đại giống như Thánh Tử trong Thánh Địa, cả đám đều là thiên kiêu tuyệt thế, là tồn tại mang chiến lực vô địch.
– Cổ Trần, ngươi có tiềm lực thiên phú như vậy, sao không đi cùng với chúng ta quay về Thánh Địa, ta nghĩ với năng lực của mình, trong Thánh Địa ngươi nhất sẽ trở thành cường giả đứng đầu.
Chân Nhất mở miệng thuyết phục.
– Không sai, chỉ cần ngươi theo chúng ta quay về Thánh Địa, tiền đồ tương lai không hạn lượng.
Nghĩa Hiên lập tức khuyên nhủ theo.
Còn về Huyền Ly, hắn đã hoàn toàn bị hai người kia coi như không thấy.
Nói đùa sao, có thiên kiêu nhân kiệt tốt hơn, chỉ liếc một cái đã khiến Huyền Ly trọng thương, nhân tài như vậy không chiêu mộ, khi quay về Thánh Địa chắc chắn sẽ bị các trưởng lão xử phạt.
Hơn nữa bọn họ không có lòng tin sẽ thắng được Cổ Trần, còn cảm thấy nguy cơ mãnh liệt, giống như chỉ cần bọn họ là địch, thì sẽ vẫn lạc ở chỗ này.
– Thánh Địa, ta sẽ đi, nhưng sẽ không gia nhập.
Cổ Trần lắc đầu từ chối thẳng thừng.
Hắn bình tĩnh nhìn hai người, hỏi:- Hôm nay, ta muốn tiêu diệt Huyền Điểu bộ lạc, hai vị có ý kiến gì không?Lời này vừa phát ra, hiện trường yên tĩnh như chết, tất cả mọi người sững sờ.
Vẻ mặt hai cha con Huyền Ly, Huyền Mặc đầy chấn kinh, hoảng sợ nhìn Cổ Trần, không ngờ vậy mà hắn dám nói muốn tiêu diệt Huyền Điểu bộ lạc.
Ngay trước mặt sứ giả Thánh Địa.
Lời này đủ bá khí, làm lòng người rét lạnh.
Hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất đều cảm thấy lạnh lẽo.
Hai người liếc nhau, đều trông thấy được vẻ hồi hộp trong mắt đối phương.
Nhân vật bá đạo, quyết đoán, cường thế bậc này, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Nếu như bọn họ từ chối, có phải sẽ bị Cổ Trần tiêu diệt chung với Huyền Điểu bộ lạc hay không?Nghĩ đến điều này, hai người không nhịn được khẽ rùng mình một cái, thân thể cũng không nhịn được run lên một chút.
Chân Nhất giật mình lập tức tỏ thái độ:- Huyền Điểu bộ lạc, không liên quan gì đến chúng ta, tùy ngươi muốn làm gì thì làm.
Nghĩa Hiên thì mở miệng nói:Có điều, tên Huyền Ly này có Thánh Lệnh của Thánh Địa chúng ta, đã là người của Thiên Cương Thánh Địa chúng ta rồi, ngươi không thể giết.
– Ta muốn giết hắn, thì không ai bảo vệ hắn được, Thánh Địa của các ngươi cũng vậy.
Mặt Cổ Trần không chút biểu cảm, lời nói vang dội, lộ ra ý chí uy nghiêm.
– Thanh Y, giết.
Giọng nói lạnh lùng của hắn truyền tới, không đợi mọi người kịp phản ứng lại, ngay lập tức Thanh Y vốn dĩ không thể nhúc nhích, đột nhiên lại lách mình biến mất ngay tại chỗ.
– Không ổn rồi!.
Chương 615
Sắc mặt hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất lập tức thay đổi, đang định ngăn cản, thì bị một luồng ý chí của Cổ Trần khóa chặt, nếu như bọn họ có hành động gì, sẽ phải hứng chịu công kích kinh khủng.
Ánh mắt Cổ Trần rất lạnh lùng, nhìn hai người đầy vẻ uy hiếp, nếu như bọn họ không thức thời, vậy thì giết cả là được rồi, hai tên sứ giả Thánh Địa thôi mà, muốn giết thì giết.
– Không! Sứ giả cứu ta!Phía bên kia, Huyền Ly hoảng sợ kêu to, lúc này hắn đang bị một cỗ hắc khí bao phủ, từ đầu đến chân không ngừng khô quắt, sinh cơ trên người đang nhanh chóng trôi đi.
– Hỗn trướng!Huyền Mặc giận dữ, phát ra toàn bộ lực lượng, muốn đánh tan hắc vụ kia, kết quả ngay cả bản thân cũng bị bao phủ vào trong, cơ thể không ngừng tỏa ra khói đen, sinh cơ bị xói mòn nhanh chóng.
– Mau, mau dừng lại! – Sứ giả, cứu mạng!- Ta là một thành viên của Thánh Địa, các ngươi không thể khoanh tay đứng nhìn ta bị giết! Huyền Ly sợ hãi, kêu rên giãy dụa trong tuyệt vọng.
Đáng tiếc, sinh cơ trên người hắn vẫn bị xói mòn nhanh chóng, máu thịt trên thân thể đang từ từ khô quắt, nhìn thấy cảnh này, hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất đều hãi hùng khiếp vía.
Năng lực của Thanh Y đúng là khiến người ta hoảng sợ, nửa người nửa ma, dòng máu cấm kỵ chảy trong cơ thể, chính là hậu nhân cấm kỵ.
– A! Sau khi một tiếng hét thảm vang lên, hơn nửa sinh cơ của Huyền Ly đã biến mất.
Còn Thanh Y không hề bị ảnh hưởng, nàng giơ tay ra chộp vào mặt hắn, muốn dùng tay kéo linh hồn của hắn ra để cắn nuốt.
Vù!Đún vào lúc này, tấm Thánh Lệnh trên đỉnh đầu Huyền Ly đột nhiên phát sáng, một tia sáng mãnh liệt phát ra, vậy mà lại đánh tan được một mảng hắc vụ lớn.
Thanh Y khẽ chau mày lại, dùng tay vỗ ra một chưởng, hắc vụ lại cuồn cuộn dâng lên, đánh vào Thánh Lệnh bên trên, nhưng mà không có chút hiệu quả nào.
– Ma chướng lớn mật, dám hủy hoại Thánh Lệnh của bổn tọa?Một giọng nói lạnh như băng truyền ra từ bên trong Thánh Lênh, sau đó một vầng sáng hiện lên, hóa thảnh một bóng dáng mông lung xuất hiện trước mặt mọi người.
Bóng mờ kia phát ra khí tức cường đại, như vực sâu biển lớn, giống như một Thánh Nhân, trong khí tức cuồn cuộn ẩn chứa một cỗ Thánh uy.
– Tham kiến Thánh giả!Hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất nhìn thấy bóng người kia, lập tức cung kính quỳ xuống, đầu cúi rạp xuống đất, bởi vì hưng phấn nên cả người run rẩy, ý niệm của Thánh giả đã xuất hiện.
– Hả? Ma! Không đúng, nguồn gốc tai họa, nhất định phải tiêu diệt.
Một đạo Thánh niệm đảo qua người Thanh Y, lập tức kinh ngạc vạn phần, sau đó hắn đưa tay ra muốn giết chết Thanh Y, trừ khử nguồn gốc tai họa này một cách gọn gàng dứt khoát.
– Ngươi thử động vào nàng một chút xem?Nghe thấy thế, hư ảnh từ Thánh niệm kia sững sờ đứng tại chỗ, trong lòng bàn tay hắn đã tụ lại một luồng khí tức kinh khủng, nhưng vẫn chưa ra tay.
Bởi vì hắn cảm nhận được, bản thân đang bị một luồng ý chí khóa chặt, cảm giác nguy cơ nồng đậm bao phủ ý niệm của hắn, khiến hắn cảm thấy rất khiếp sợ, đúng là không thể tin nổi.
Ngay sau đó, không biết khi nào trên tay Cổ Trần đã có thêm một chiếc Chiến Cung, đang được kéo căng thành hình trăng tròn, một mũi tên kinh khủng đã được ngưng tụ thành hình, mũi tên nhằm thẳng về phía trước, sát cơ lạnh thấu xương.
Đó là một mũi tên tạo thành từ hồn lực, có thể tiêu diệt tất cả mọi ý chí, khiến hư ảnh của Thánh niệm kia cũng cảm thấy bị uy hiếp, không thể không dừng lại.
– Ngươi là ai?Hư ảnh hình thành từ Thánh niệm kia quan sát Cổ Trần, có chút nghi hoặc.
Hắn vô cùng kinh ngạc, người thanh niên này đúng là Nhân tộc, thế nhưng lại có thể khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp mãnh liệt như vậy, đúng là không thể tin nổi.
Đây chính là một đạo Thánh niệm của hắn, ẩn chứa một luồng ý chí và uy năng của Thánh Nhân, vậy mà lại cảm thấy bị uy hiếp bởi một cậu nhóc Nhân tộc.
– Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, người kia là người ta chắc chắc phải giết, ngươi muốn xen vào sao?Mặt Cổ Trần không chút thay đổi nhìn chằm chằm vào hư ảnh tạo ra từ Thánh niệm kia.
Cho dù đối phương là Thánh Nhân, hắn cũng không sợ, nếu là bản thể xuất hiện có lẽ hắn còn kính sọ, nhưng chỉ là một hư ảnh hình thành từ một tia ý niệm thì không thể nào khiến hắn lui bước được.
Bốn phía trở nên tĩnh lặng, vậy mà Cổ Trần lại dám uy hiếp một Thánh Nhân?- Trời ạ!- Hắn này, lại dám uy hiếp Thánh giả?Hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất đều sợ hãi, ánh mắt nhìn Cổ Trần đã có chút hoảng sợ, hắn này đúng là không biết trời cao đất rộng, vậy mà lại dám uy hiếp Thánh Nhân?Thánh Nhân, chỉ cần dùng một ý niệm trong đầu là có thể nghiền ép linh hồn của ngươi, ngươi dám uy hiếp Thánh Nhân, ai cho ngươi cái gan đó?.
Chương 616
Đáng tiếc, Cổ Trần lại không sợ, chỉ là một đạo ý niệm thôi mà, muốn đối phó với linh hồn của hắn sao, đừng có đùa, có Lục Đạo ma bàn, cho dù ý niệm của bất cứ ai cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn linh hồn của hắn.
Trừ khi chân thân xuất hiện, nếu không chỉ một đạo ý niệm hư ảo cũng đừng mong có thể diệt linh hồn hắn, cho nên Cổ Trần không hề sợ hãi.
Còn về chân thân của Thánh Nhân, hắn dám đến đây sao? Chưa nói đến chuyện trong Bách Man sơn có hai tồn tại cấm kỵ đang ẩn náu, nếu chân thân của hắn dám ra đây, lập tức sẽ có Thánh Cảnh của dị tộc xuất hiện vây giết hắn.
– A! Một khắc sau, tiếng kêu thảm thiết truyền đến, thân thể Huyền Ly ở bên dưới Thánh Lệnh đã khô héo hoàn toàn, Thánh Nhân cũng không cứu nổi.
Hắn ta bị Thanh Y dùng một tay nắm lấy cổ, cứ như vậy cướp đoạt toàn bộ sinh mệnh bản nguyên, hóa thành một cái xác khô, ngay cả linh hồn cũng không thoát được.
Đến tận lúc chết, Huyền Ly vẫn không nghĩ ra, vì sao ở trước mặt Thánh Nhân, Thanh Y lại dám giết hắn, còn Cổ Trần thì dám uy hiếp Thánh Nhân?Hai người này, rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí và sự tự tin ấy?- Ngươi giỏi lắm, đấy là lần đầu tiên bổn tọa bị một thằng nhãi ranh uy hiếp.
Hư ảnh hình thành từ Thánh niệm nhìn chằm chằm vào Cổ Trần, cuối cùng ánh mắt rơi lên trên người Thanh Y, trong mắt lộ ra sát cơ mờ mịt.
– Nhóc con, bổn tọa khuyên ngươi, cách xa nàng ta một chút, nếu không sẽ dính vào tai vạ.
Hư ảnh của thánh niệm nhẹ nhàng nhắc nhở một câu.
Cổ Trần lạnh lùng hừ một tiếng:- Không cần ngươi phải hao tâm tổn trí, người đã chết rồi, ngươi có thể về được rồi đấy.
– Ngươi tên gì?Hư anh kia nhìn chằm chằm vào Cổ Trần, trong mắt lộ ra một tia tán thưởng, còn có chút tức giận.
Thân là Thánh Nhân, lại bị một tên nhóc con uy hiếp.
– Ta tên, Cổ Trần.
Hắn không thèm giấu diếm, dứt khoát nói ra tên thật của mình.
Chuyện này có gì cần phải giấu, không có gì mất mặt cả.
– Cổ Trần, được lắm, bổn tọa nhớ kỹ ngươi, nếu có hứng thú thì đến Thiên Cương Thánh Địa một chuyến, bổn tọa sẽ thu ngươi làm đồ đệ.
Hư ảnh kia trực tiếp mở miệng mời chào, vậy mà lại muốn thu Cổ Trần làm đồ đệ.
Vẻ mặt hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất đầy hâm mộ, ghen tỵ nhìn Cổ Trần, hắn này dẫm phải vận cứt chó hả?Thế nhưng câu trả lời của Cổ Trần thiếu chút đã khiến hai người sụp đổ.
– Xin lỗi, ta từ chối.
Cổ Trần từ chối thẳng thừng, dứt khoát.
Đúng vậy, hắn từ chối, từ chối lời mời chào của một tên Thánh Nhân, khiến người ta chấn kinh, không thể tin được.
Ngay cả hư ảnh kia cũng có chút sửng sốt, hắn lập tức nhìn Cổ Trần một cái, sau đó không nói gì, rồi tiêu tán không thấy đâu nữa.
– Tấm Thánh Lệnh này ngươi cầm lấy đi, nếu như thay đổi ý định, lúc nào cũng có thể gọi tỉnh một luồng Thánh niệm của bổn tọa, sẽ trực tiếp dẫn ngươi tiến vào Thánh Địa.
Một giọng nói truyền đến, sau đó tấm Thánh Lệnh kia rung lên, rồi bay đến trước mặt Cổ Trần.
Cảnh tượng này rơi vào trong mắt hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất, vẻ mặt bọn họ đều giống như gặp phải quỷ, nhìn Cổ Trần đầy ghen tị, ước ao.
– Thánh Lệnh?Cổ Trần quan sát tấm Thánh Lệnh trước mặt, hắn không hề muốn nhận thứ này, còn có chút ghét bỏ.
Không sai, chính là ghét bỏ, đã không muốn vào Thánh Địa, thì nhận thứ này làm gì, bên trong cất giấu một đạo ý niệm của Thánh Nhân, để nó lúc nào cũng giám sát bản thân sao?- Con ta! A! Cổ Trần… Ngươi chết không yên lành!Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ trong hắc vụ, đó là phụ thân của Huyền Ly, cơ thể Huyền Mặc cũng nhanh chóng khô héo, vài giây sau đã biến thành thây khô, linh hồn cũng bị cắn nuốt.
– Huyền Mặc, Huyền Ly đã chết, từ nay về sau, không còn Huyền Điểu bộ lạc nữa.
Giọng nói lạnh lùng của Cổ Trần truyền khắp bộ lạc, tạo nên một cơn chấn động lớn, vô số người trong bộ lạc hoảng sợ, kinh hãi.
– Tu!Đúng vào lúc này, sâu bên trong Huyền Điểu bộ lạc, một tiếng hót vang trời truyền đến, kèm theo đó là một tia sáng xanh phóng lên bầu trời, nhanh chóng chạy trốn về phía xa xa.
Đó là một con Huyền Điểu màu xanh, Tế Thần của Huyền Điểu bộ lạc.
– Tế Thần của Huyền Điểu bộ lạc, Huyền Điểu, thiếu chút nữa đã quên mất nó.
Cổ Trần kinh ngạc nhìn lại, thì trông thấy một con Huyền Điểu kinh khủng màu xanh đang bay lên không trung, hóa thành một tia sáng màu xanh đang chạy trốn về nơi xa.
– Muốn chạy, chạy được sao?Cổ Trần nở nụ cười lạnh lùng, chân bước ra một bước, cả người lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Phía xa xa, một con chim khổng lồ màu xanh đang hoảng sợ chạy trốn, sải cánh của nó dài đến một trăm thước, cơ thể to lớn tràn đầy cảm giác áp bách, lông chim màu xanh trên người lóe sáng.
.
Chương 617
Huyền Điểu lúc này rất hoảng sợ, cực kỳ hoảng sợ.
Vừa rồi, nó vẫn luốn trốn trong bộ lạc run lẩy bẩy, bởi vì ý niệm của Thánh Nhân hạ xuống, luồng Thánh uy ấy dọa nó thiếu chút nữa sợ mất mật.
Trước đó khi hai tên sứ giả Thánh Địa kia ra tay, nó không để vào mắt, nhưng khi ý niệm của Thánh Nhân hạ xuống, nó đã bị dọa sợ.
Vậy cho nên, khi ý niệm của Thánh Nhân vừa tiêu tán, nó lập tức phóng lên trời chạy trốn, dùng tốc độ nhanh nhất để chạy khỏi nơi này.
Oành!Giữa lúc nó đang chạy trốn, cỗ lực lượng hùng hậu từ trên trời giáng xuống, một chân giẫm trên lưng nó, lực lượng kinh khủng phát ra, đạp nó rơi xuống.
– Kéc…Huyền Điểu hoảng sợ kêu vang.
Cả người nó rơi xuống, đập xuống đất tạo thành một cái hố lớn, lông vũ bay đầy trời.
– Con chim chết tiệt này, ngươi còn dám chạy?Một giọng nói lạnh lùng truyền đến, khiến cả người Huyền Điểu run rẩy, nó hoảng sợ quay đầu nhìn lại, thì trông thấy Cổ Trần đang giẫm trên lưng nó.
– Thằng nhóc Nhân tộc đáng chết này, cút ngay cho ta.
Huyền Điểu xù lông, ánh sáng trên người điên cuồng phát ra, muốn hất bay Cổ Trần, nhưng mà hai chân Cổ Trần vẫn không nhúc nhích chút nào, giống như đã cắm rễ trên lưng nó vậy.
Hai mắt Cổ Trần lộ ra vẻ ác độc, hắn hừ một tiếng:- Ngươi đã ăn bao nhiêu Nhân tộc, trên người có vô số oán khí đang quấn quanh, ngưng tụ không tan, ngươi đáng chết, thiên địa không giữ được ngươi nữa.
– Hỗn trướng, ngươi! Huyền Điểu nổi giận hét lớn.
Kết quả bị một chân giẫm lên đầu, “Uỳnh” một tiếng đầu cắm xuống mặt đất, bụi mù cuồn cuộn, đá vụn bắn tung tóe ra bốn phía xung quanh.
Huyền Điểu đáng thương, đầu óc nở đầy sao sáng, bị Cổ Trần đạp một chân vào đầu, lực lượng cuồng bạo ấy khiến nó thiếu chút nữa đã suy sụp.
– A! Bổn tọa liều mạng với ngươi.
Huyền Điểu tức giận kêu to.
Lúc nó đang muốn liều mạng, lại cảm thấy toàn thân cứng đờ, không có cách nào động đậy, không gian bốn phía rơi vào trong tĩnh lặng, dường như vạn vật đều dừng lại.
Cổ Trần trực tiếp ngưng đọng thời gian, sau đó rút Thanh Đồng Thạch Kiếm bên hông mình ra đâm vào đầu Huyền Điểu, “Phụt” một tiếng, một dòng máu nóng phun cao ba trượng.
– Không! Huyền Điểu rên rỉ, ý thức mơ hồ, cuối cùng bị kiếm ý xoắn nát, hoàn toàn mất hết khí tức.
Thi thể khổng lồ nằm ở nơi đó, không nhúc nhích, lông vũ trên người vẫn phát sáng, đáng tiếc linh hồn ý chí đã bị Cổ Trần xoắn nát.
Một con Huyền Điểu cường đại, vốn dĩ có thực lực nửa bước Niết Bàn cường đại, chính là một đầu Tế Thần mạnh mẽ chân chính, đã ăn vô số Nhân tộc.
Đáng tiếc lại chết trong tay Cổ Trần, không thể không nói cái chết của nó có chút buồn bực, căn bản nó chưa kịp phát ra bất kỳ năng lực nào đã bị chém chết.
Trước đó nó bị ý niệm của Thánh Nhân khiến cho sợ mất mật, trong quá trình chạy trốn gặp phải Cổ Trần truy kích, căn bản không phải đối thủ của Cổ Trần, lập tức bị chém chết ngay tại chỗ.
– Huyền Điểu nửa bước Niết Bàn, cả người đều là bảo bối, mang về luyện dược cũng không tệ.
Cổ Trần nói lẩm bẩm một mình, sau đó nhảy xuống, phất tay thu thi thể của con Huyền Điểu khổng lồ kia lại.
Xong việc, hắn lại bay lên không trung, rất nhanh đã về đến Huyền Điểu bộ lạc, sắc mặt hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất nhìn Cổ Trần có chút câu nệ.
Hắn này, đúng là một kẻ hung ác, một con Hung Điểu nửa bước Niết Bàn, vậy mà lại bị hắn tuỳ tiện chém giết như thế, tất nhiên bọn họ sẽ cảm thấy có chút lo lắng.
Hơn nữa Cổ Trần còn được một vị Thánh giả trong Thánh Địa ưu ái, thậm chí hắn từ chối người kia cũng không nổi giận, ngược lại còn đưa Thánh Lệnh cho hắn.
Đây là vinh hạnh đặc biệt đến mức nào cơ chứ? Là một thành viên của Thánh Địa, thật ra địa vị của hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất vô cùng thấp, căn bản chính là người ở tầng thấp nhất.
Đối mặt với Cổ Trần được Thánh giả ưu ái, tất nhiên bọn họ không dám lạnh lùng như trước, tuy trong lòng hâm mộ ghen ghét, nhưng trên mặt lại vô cùng cẩn thận và câu nệ.
– Cổ huynh, khi nào ngài tiến vào Thánh Địa?Nghĩa Hiên hỏi han, giọng điệu có vẻ nịnh nọt.
Chân Nhất hơi cúi đầu, có chút xấu hổ, nghĩ đến vừa rồi hai người bọn họ còn ra tay với Cổ Trần, không biết hắn này có nhớ mối thù đó mà làm khó dễ bọn họ không?Thật ra hai người này hoàn toàn lo lắng dư thừa, Cổ Trần không muốn xảy ra xung đột với Thánh Địa, chỉ cần hai người này không tìm đường chết sẽ không bị hắn ghi hận.
Trông thấy thái độ của hai người thay đổi, Cổ Trần cũng không thèm quan tâm, trước mắt hắn chưa có đủ năng lực có thể đối đầu với Thánh Địa, nên bình yên vô sự là tốt nhất.
.
Chương 618
Trước đó khi ý niệm của Thánh giả muốn giết chết Thanh Y, bất đắc dĩ hắn mới phải làm vậy, Cổ Trần không quan tâm người đó là Thánh Nhân hay là Thần Linh, muốn giết Thanh Y, vậy thì chính là kẻ địch của hắn.
– Ta sẽ không gia nhập Thánh Địa, các ngươi không cần nói nữa.
Cổ Trần xua tay không để ý đến hai người, mà bay lơ lửng giữa không trung, nhìn về phía Thanh Y đang triển khai giết chóc trong bộ lạc.
Cả người nàng phát ra hắc khí của tử vong và bất tường, lao thẳng một đường vào trong Huyền Điểu bộ lạc, lôi một kẻ đã từng tham dự giết hại trưởng lão của Thanh Thạch bộ lạc ra chém giết.
Còn có cả một bộ phận thuộc hạ thân tín của hai cha con Huyền Mặc, Huyền Ly, phần tử trung thành, tất cả đều bị nàng vô tình giết sạch.
Nhìn thấy Thanh Y đang giết người, Cổ Trần không nói lời nào, thân là sứ giả Thánh Địa, Nghĩa Hiên và Chân Nhất căn bản coi như không nhìn thấy.
Không thấy vừa rồi vì Thanh Y, ngay cả Thánh Nhân Cổ Trần cũng dám uy hiếp sao, nếu hai người bọn họ dám nhảy ra nói một câu, khả năng sẽ bị Cổ Trần giết chết ngay tại chỗ.
Cho dù hai người chết đi, Thánh Địa cũng sẽ không đòi lại công đạo cho bọn họ.
Thiên phú tiềm lực của Cổ Trần cực cao, được một vị Thánh giả trong Thánh Địa coi trọng, ngay cả bị hắn uy hiếp cũng không so đo, có thể nói là khiến cho hai người cực kỳ ghen ghét.
– Không ngờ, trong Bách Man sơn vậy mà lại sinh ra được nhân vật bậc này.
Nghĩa Hiên âm thầm cảm thán, cười khổ nói ra:- Chân Nhất, ta vừa dò xét tình hình trong Bách Man sơn, phát hiện tất cả dị tộc đều biến mất rồi.
Sắc mặt Chân Nhất cứng đờ, nhìn Cổ Trần trước mắt đầy kính sợ, hắn nhỏ giọng nói:- Vốn dĩ trong Bách Man sơn có tam đại dị tộc cường đại là Thú nhân, Kim tộc, Thạch tộc, còn có Xà tộc, Lang tộc và một vài tiểu tộc khác nữa.
– Nhưng bây giờ đều bị hắn tiêu diệt cả rồi, vậy mà nơi này đã biến thành địa bàn của Nhân tộc, xem ra, tin tức của Thánh Địa không được linh thông cho lắm.
Trong lòng Chân Nhất cảm thấy đắng chát và chấn kinh.
Đối với tất cả những việc Cổ Trần đã làm, hắn cảm thấy kinh hãi, chỉ dựa vào sức một người, vậy mà có thể tiêu diệt hết sạch tất cả dị tộc trong Bách Man sơn.
Mấy đại dị tộc tất cả đều bị tiêu diệt, mấy trăm vạn sinh linh chết trong tay Cổ Trần, vậy mà trên người hắn không lộ ra sát khí, nếu không vừa rồi bọn họ cũng sẽ không dám khiêu chiến Cổ Trần.
Nghĩ lại thì, những người tự cho mình là thiên kiêu như bọn họ, thân là người của Thánh Địa, nhưng đã từng giết được bao nhiêu dị tộc? Nếu so với Cổ Trần thì kém nhau quá nhiều.
Uỳnh!Rất nhanh, bên trong Huyền Điểu bộ lạc đã không còn ai dám phản kháng nữa, Cả người Thanh Y tỏa ra đầy hắc khí, bước từng bước một đạp không bay đến, từng đám hắc vụ từ chân nàng tuôn ra, nâng nàng lên.
Nàng đi tới trước mặt Cổ Trần, yên lặng nhìn hắn chăm chú, Tử khí trong mắt dần dần tiêu tán, lộ ra một chút trong sáng.
– Cổ Trần ca ca! Thanh Y lẩm bẩm gọi một tiếng.
Trái tim Cổ Trần khẽ run lên, hắn bước đến, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, nhìn nàng có chút đau lòng.
– Thanh Y, xin lỗi, là do ta hại ngươi biến thành dạng này.
Lời Cổ Trần có chút tự trách.
Thanh Y khẽ nghiêng đầu, giống như đang tự hỏi, trong hai mắt ẩn chứa một luồng Tử khí, khiến người khác nhìn vào cảm thấy lạnh lẽo không chịu nổi.
– Ta, có phải ta đã biến thành một quái vật mang bất tường rồi hay không?Thanh Y yên lặng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng mở miệng, trên mặt lộ ra vẻ mê mang.
Từ khi trông thấy dáng vẻ chết thảm của A Công, bộ lạc bị hủy, Thanh Y lập tức biến thành dạng này, biến thành một kẻ mang đầy bất tường, quái vật mang đến tai ách.
– Không, ngươi không phải quái vật.
Cổ Trần nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của nàng, chân thành nói:- Ngươi là Thanh Y, là muội muội của Cổ Trần ta, không phải quái vật, người nào dám nói ngươi là quái vật ta làm thịt kẻ đó.
– Cám ơn ngươi, Cổ Trần ca ca.
Thanh Y đột nhiên nở nụ cười, nụ cười ấy rất tinh khiết, nhưng Tử khí trong mắt thì càng lúc càng đậm đặc, trên người tỏa ra một luồng hắc khí, không ngừng lan tràn ra ngoài, mang theo một cỗ lực lượng bất tường.
Cổ Trần nhíu mày lại, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng nói ra:- Thanh Y, theo ta về nhà, không ai có thể bắt nạt ngươi nữa, càng không có ai dám nói ngươi là quái vật.
Nào ngờ, Thanh Y lại khẽ lắc đầu, nàng nhẹ nhàng tránh thoát khỏi tay Cổ Trần, lui về phía sau một bước.
.
Chương 619
Sau đó ngước đôi mắt u ám lên, khóe miệng lại cười nói:- Cổ Trần ca ca, xin lỗi, Thanh Y không thể ở lại bên cạnh ngươi được, ta như thế này chỉ mang đến cho ngươi tai hoạ vô cùng mà thôi.
– Thanh Y chính là một người mang bất tường, trong lòng ta chỉ muốn giúp đỡ Cổ Trần ca ca, không muốn mang đến tai họa và bất tường cho ca ca, xin lỗi, ta thật sự không có cách nào khống chế được bản thân.
Thanh Y vừa nói vừa lùi lại từng bước một, hắc vụ bao phủ, che khuất hoàn toàn bóng dáng nàng.
– Thanh Y!Sắc mặt Cổ Trần lập tức thay đổi, hắn xuyên qua hắc vụ đuổi theo, muốn giữ Thanh Y lại, nhưng lại phát hiện ra nàng đã biến mất không thấy đâu nữa.
Hắc vụ mông lung bao phủ bốn phía xung quanh, rất nhanh tiêu tán không thấy.
Thanh Y cũng không thấy đâu nữa, chỉ để lại một luồng khí tức quen thuộc, nàng đã đi rồi, vì không có cách nào khống chế loại lực lượng bất tường trong cơ thể mình.
Sắc mặt Cổ Trần rất khó coi, vừa rồi vậy mà hắn không thấy được Thanh Y đã biến mất như thế nào, linh hồn ý chí cường đại tản ra, đảo qua khắp nơi, nhưng vẫn không thể nào tìm được bất kỳ tung tích nào của nàng.
– Đáng chết, là ai che giấu khí tức và tung tích của nàng?Không điều tra được, trong lòng Cổ Trần bực bội, sắc mặt có chút lạnh lùng, vừa rồi hiển nhiên là có người đã che giấu khí tức của Thanh Y không để hắn truy tung.
– Chẳng lẽ là! Cổ Trần nhanh chóng nghĩ tới điều gì đó, hắn nhìn về phía Man Hoang bình nguyên dường như đã hiểu ra được, chỗ đó có một cấm khu, hắn đã từng vào trong đó, nên nghĩ đến một khả năng.
Thanh Y và tồn tại bên trong cấm khu kia có quan hệ gì?Tử vong, bất tường, nơi đó ẩn giấu điều gì, Thanh Y có thân phận ra sao?Hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác tràn vào trong đầu Cổ Trần, khiến hắn không có cách nào bình tĩnh lại.
Hắn biết, chắc chắn trên người Thanh Y có rất nhiều bí mật, lực lượng bất tường mang theo khí tức tử vong kia sao lại xuất hiện trên người nàng?Chỉ tiếc Thanh Y không chịu quay về với hắn, hắn muốn giúp nàng cũng không có cách nào, giống như có một bàn tay trong bóng tối đang âm thầm điều khiển nàng.
– Chẳng cần biết ngươi là ai, nếu như dám làm tổn thương Thanh Y, ta chắc chắc sẽ san bằng nơi ở của ngươi.
Cổ Trần quay mặt nhìn về phía sâu nhất trong Man Hoang bình nguyên, ánh mắt lạnh như băng, từng từ từng chữ hắn nói ra, giống như đang cảnh cáo người nào đó vậy!.
Thanh Y đã đi rồi, mối thù trước kia với Thanh Thạch bộ lạc cũng đã trả xongNhưng tâm trạng của Cổ Trần lại không tốt lắm, bởi vì Thanh Y không chịu ở lại, thêm vào đó hắn mơ hồ cảm thấy có một bàn tay vô hình đang ở sau lưng điều khiển tất cả chuyện này.
Hắn nghi ngờ chuyện này có liên quan đến sinh vật cấm kỵ trong cấm khu ở Man Hoang bình nguyên, nếu như Thanh Y thật sự bị tính kế, vậy thì chắc chắn Cổ Trần sẽ mang theo Thiên Phạt liều mạng xông vào cấm khu.
Huyền Điểu bộ lạc bị hủy diệt, vấn đề sau đó chính là xử lý tộc nhân ở nơi này, rồi xây dựng một tòa đại thành mới.
May mà trước khi đến đây, hắn đã bảo Hắc Thổ dẫn người tới, ba canh giờ sau bọn họ đã tới nơi này, có điều không cần bọn họ tấn công, vừa tới lập tức có thể tiếp quản tất cả mọi thứ thuộc về Huyền Điểu bộ lạc.
– Tộc trưởng!Hắc Thổ dẫn theo trọng giáp Long Kỵ đến, cung kính xoay người xuống khỏi Man Long, quỳ một chân xuống đất.
Có hai hắn thanh niên đang đứng bên cạnh Cổ Trần, khí tức rất mạnh, chính là sứ giả đến từ Thiên Cương Thánh Địa, hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất.
Lần đầu tiên nhìn thấy Hắc Thổ, hai mắt bọn họ trừng lớn, giống như nhìn thấy chuyện gì đó không thể tin nổi.
– Mẹ kiếp, sao Thánh Bài lại rung lên?Hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất kinh ngạc không hiểu nổi, cảm nhận được Thánh Bài trên người bọn họ đang rung lên không ngừng, rồi lại phát sáng, giống như đã phát hiện ra được điều gì đó.
Thánh Bài, có một công hiệu, đó chính là có thể kiểm trắc thiên phú tiềm năng của con người.
Nói dễ hiểu thì nó chính là một loại bảo vật dùng để dò xét, nó có thể cảm ứng được khí tức của một số sinh vật phát ra trong phạm vi nhỏ, từ đó phán đoán ra được thiên phú mạnh hay yếu.
Cả người Cổ Trần đều được bao bọc kín mít không lỗ hổng, căn bản không thể dò xét đo lường được, hắn ẩn giấu rất sâu, chính là một kẻ sâu không lường được.
Nhưng mà khi Hắc Thổ vừa xuất hiện, khí tức lộ ra, lập tức Thánh Bài đã cảm ứng được, một tia sáng màu đỏ thẫm từ từ lan ra.
– Trong đỏ có tím, có tiềm lực tuyệt thế thiên kiêu.
Hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất nhìn ánh sáng phát ra từ trên Thánh Bài, bên trong màu đỏ thẫm bên còn mang theo một vệt màu tím, vô cùng loá mắt.
.
Chương 620
Cổ Trần nhìn thấy thế cũng có chút kinh ngạc, giống như nghĩ đến điều gì đó, có lẽ tấm lệnh bài này là thứ Thánh Địa dùng để phán đoán tiềm lực và thiên phú của một người?Nếu nói như vậy, quả nhiên tiềm lực và thiên phú của Hắc Thổ rất kinh người, nhìn vẻ mặt khiếp sợ của hai người này là biết.
Cổ Trần cười thầm trong bụng, nhìn Hắc Thổ gật đầu nói:- Tiểu Hắc, Huyền Điểu bộ lạc đã bị đánh hạ, trước tiên ngươi tạm thời đóng quân tạm trú ở nơi này, sau đó ta sẽ phái Thiết Thạch tới đây quản lý.
– Vâng, tộc trưởng!Hắc Thổ nghiêm túc lĩnh mệnh, rồi đứng dậy trực tiếp mang theo năm vạn Long Kỵ tiến vào Huyền Điểu bộ lạc, chính thức tiếp quản tất cả mọi thứ thuộc về bộ lạc này.
Ban đầu tất cả tộc nhân trong Huyền Điểu bộ lạc, gần như đều không có bất kỳ phản kháng nào, ngược lại phần lớn tộc nhân còn vui vẻ tiếp nhận, thậm chí cảm thấy vui sướng.
Sau khi chiếm được Huyền Điểu bộ lạc, đến lúc này, trong Bách Man sơn không còn bất kỳ thế lực nào nữa, cho dù là dị tộc hay là Nhân tộc, toàn bộ đều biến mất.
Chỉ còn lại một bộ lạc duy nhất, đó chính là Hoang Cổ bộ lạc.
– Vị này, là thủ hạ của ngươi?Nhìn thấy Hắc Thổ mang trọng giáp Long Kỵ đi khỏi chỗ này, Nghĩa Hiên không nhịn được mở miệng hỏi.
Hắn nhìn Cổ Trần, vẻ mặt đầy khiếp sợ, choáng váng, trong đầu chỉ quanh quẩn một câu hỏi duy nhât, Bách Man sơn này có độc à?Sinh ra người như Cổ Trần còn chưa tính, vậy mà còn có thêm một người có tiềm lực tuyệt thế thiên kiêu nữa.
Chỉ là một vùng đất nhỏ, có thể dưỡng ra một nhân vật thiên kiêu đã không tệ rồi, vì sao lại xuất hiện hết người này đến người khác như vậy?Nhưng bọn họ hoàn toàn không biết, tiềm lực của Hắc Thổ có thể đã vượt rất xa cái gọi là thiên kiêu, chân chính bước vào hàng ngũ yêu nghiệt.
Chỉ là Thánh Bài của Nghĩa Hiên và Chân Nhất chỉ có thể cảm ứng được cấp độ thiên kiêu là cực hạn, vượt qua cấp độ này không có cách nào dò xét ra.
Thậm chí nếu để bọn họ biết, trong số thủ hạ của Cổ Trần thật ra không chỉ có mình Hắc Thổ, còn có thêm cả Man Phi và Long Uyên, hai vị yêu nghiệt siêu cấp, không biết bọn họ có thể sợ quá lăn ra ngất không.
Trong Bách Man sơn, sinh dưỡng ra ba vị yêu nghiệt tuyệt thế, nếu để tin tức này truyền đi, chưa cần nói đến Thánh Địa, mà dị tộc sẽ lập tức cường giả tới trực tiếp tiêu diệt.
Huống chi nơi này còn có một vị vượt qua đẳng cấp yêu nghiệt, hoàn toàn có thể coi là quái vật, Cổ Trần, không thể dùng lẽ thường để đánh giá người này.
Hai từ yêu nghiệt, tuyệt đối không đủ miêu tả hắn.
– Hai vị, Thánh Lệnh ta nhận, nếu các ngươi không có chuyện gì nữa thì về đi, ta còn có chuyện phải làm, không ở đây phơi nắng với các ngươi nữa.
Cổ Trần nói xong, không đợi hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất kịp phản ứng lại, đã trực tiếp bay lên không trung, trong chớp mắt đã biến mất ngay trước mặt hai người.
Chỉ để lại hai sứ giả Thánh Địa, Nghĩa Hiên và Chân Nhất đứng yên tại chỗ, hai mặt nhìn nhau, có chút choáng váng, cứ đi như vậy sao?- Hắn, đang đuổi chúng ta đi sao?Chân Nhất mờ mịt hỏi.
Sắc mặt Nghĩa Hiên có chút khó coi, cười khổ nói:- Có phải chúng ta là sứ giả Thánh Địa đầu tiên bị người ta đuổi đi hay không?- Muốn dạy dỗ cái tên này một trận quá!Nghĩa Hiên nghiến răng nghiến lợi nói.
Nhưng Chân Nhất đột nhiên lại nói câu:- Nhưng hắn ta được Thánh giả ưu ái, ngươi có dám không?- Chưa nói đến chuyện ngươi có dám hay không, ngươi có thể đánh thắng đối phương sao?Lời này đúng là khiến người ta lúng túng, khuôn mặt Nghĩa Hiên đỏ bừng cả lên, xấu hổ, tức giận, bất đắc dĩ, giận mà không có cách nào phát tiết ra được.
– Vậy, chúng ta cứ xám xịt trở về như vậy sao?Nghĩa Hiên có chút không cam lòng hỏi.
Chân Nhất nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói:- Vất vả lắm chúng ta mới có cơ hội ra ngoài một chuyến, cứ quay về như vậy thì không hay lắm.
– Ngươi quên rồi à, người vừa rồi, có thể là thiên kiêu có tiềm lực đỉnh phong, nói không chừng, chúng ta có thể thuyết phục được hắn thì sao?Chân Nhất vừa nói ra những lời này, hai mắt Nghĩa Hiên lập tức sáng lên.
– Không sai, đi, chúng ta đi tâm sự với hắn ta, để xem có thể trực tiếp kéo hắn ta gia nhập vào Thánh Địa hay không, nếu mang được người về chắc chắn sẽ lập được công lớn.
Nói xong, hai người lập tức hào hứng tiến vào trong Huyền Điểu bộ lạc, đi tìm Hắc Thổ.
Chỉ là bọn họ không biết, không có khả năng Hắc Thổ sẽ đi cùng bọn họ, nói đùa sao, lòng Hắc Thổ chỉ trung thành với một người, người đó chính là Cổ Trần tộc trưởng.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










