Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 6 : Đại Chiến Kinh Khủng (c51-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 51: Đại Chiến Kinh Khủng
Từ sâu trong hẻm núi truyền đến một cơn chấn động, sơn lâm rung chuyển, đá sỏi từ khắp bốn phía lăn xuống.
Ầm ầm!! Ngao!Cùng với tiếng rung chuyển là tiếng cự thú gào thét vang lên, tiếng gầm cuồn cuộn, đinh tai nhức óc.
Sắc mặt Cổ Trần đại biến, vô cùng kinh hãi, Bạch Hổ mới vừa ngồi xuống đã bị tiếng gầm đầy hung uy hiển hách này dọa cho phải lui liên tục về sau.
Nếu không phải nó đã thức tỉnh một phần Huyết mạch Bạch Hổ, rất có thể đã phải ngã nằm xuống đất rồi.
Dù vậy, trong mắt Bạch Hổ vẫn tỏ ra cực kì e dè, không dám tiến lên trước, nó có vẻ cực kì bất an, lại cực kì táo bạo, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng gầm gừ.
– Tiểu Bạch, an tĩnh!Cổ Trần có chút bất mãn, chỉ là một chút uy thế đã khiến ngươi e ngại, tương lai ngươi trưởng thành Bạch Hổ thật sự như thế nào?Cổ Trần nhìn vẻ mặt kiêng kị của Bạch Hổ, hừ nói:- Nhìn dáng vẻ của ngươi kìa, không phải chỉ là một cỗ khí tức thôi sao? Ngươi đã sợ thành thế này rồi, sau này mạnh lên kiểu gì? Uổng công ngươi thức tỉnh Huyết mạch Bạch Hổ.
– Rống! Bạch Hổ gầm nhẹ một tiếng, xấu hổ cúi thấp đầu.
Quả thực như thế, đã thức tỉnh Huyết mạch Bạch Hổ, muốn trở thành Bạch Hổ chính thức làm sao có thể sợ hãi chút khí thế đó chứ? Quả thực mất mặt.
Nghĩ tới đây, Bạch Hổ ngẩng đầu lên, bên trong hai mắt tỏa ra ánh sáng màu vàng, đột nhiên tràn ngập một cỗ uy áp cường đại.
Nó nhận ra bên trong cơ thể đang sôi trào một sức mạnh thần bí, sức mạnh đó khuyếch tán toàn thân, đó chính là sức mạnh thuộc về Huyết mạch Bạch Hổ, vô cùng cường đại và khủng bố.
– Không tệ.
Cổ Trần kinh ngạc, hài lòng gật đầu trước biến hóa của Bạch Hổ.
Đây mới chỉ là có được một phần uy thế Bạch Hổ, vả lại chỉ gặp chút uy thế mà đã e ngại không dám tiến lên, dạng Bạch Hổ đó thật không đáng để bồi dưỡng.
– Ngươi chờ ta ở bên ngoài.
Cổ Trần ngẫm nghĩ, xoay người xuống dưới, hắn vỗ vỗ đầu Bạch Hổ cảnh cáo một câu, để nó ở bên ngoài Lang cốc chờ hắn.
Hắn không muốn mang theo Bạch Hổ tiến vào sâu trong hẻm núi này, chấn động và áp bách truyền đến từ nơi đó đủ để hắn cảm thấy được sự uy hiếp mãnh liệt.
Oanh!Đang nói, lại có thêm một cơn chấn động nữa truyền đến, càng mãnh liệt hơn cả lần trước, phía trước bụi bay mù trời, đại thụ ầm ầm sụp đổ.
Tiếp theo, từng đợt tiếng Hung thú gào hống vang lên, uy lực cái thế.
– Đi xem một chút.
Sắc mặt Cổ Trần ngưng trọng, một thân một mình cầm Cốt Mâu nhảy lên một cây đại thụ, sau đó nhanh chóng nhảy lên, tốc độ tiến về phía trước nhanh như bay.
Trong hẻm núi, bụi mù tràn ngập, ánh sáng lan tràn, cuốn đi cả một vùng cây cối rộng lớn.
Ầm ầm!Chỉ vừa tiếp cận đã gặp ngay một luồng không khí kinh khủng ập thẳng vào mặt, lực lượng cường đại khiến đám cây cối phía trước chấn động kịch liệt, răng rắc đứt gãy.
– Có người đang chiến đấu?Cổ Trần chấn kinh, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy nơi sâu nhất trong hẻm núi có một bóng người đang kịch chiến liên hồi với một đầu Hung thú cường đại.
Toàn thân người kia tỏa ra kim quang, kim quang bao bọc lấy từng cử động của hắn, hóa thành một mảnh phù quang oanh kích xuống, núi lở đất nứt.
– Ngao!Rít lên một tiếng, hung uy khiếp người.
Trong bụi mù, một đầu Cự mãng khổng lồ đang giận dữ gào rít, trên đỉnh đầu nó mọc một cái sừng màu đen, toàn thân phủ đầy vảy đen, thậm chí còn phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Hắc sắc Cự Mãng này với cái đầu gồ ghề góc cạnh, thân thể thô to như thùng nước đang bám lên trên vách núi cheo leo, nó vươn đầu lên trời, tức giận hống to.
Đối thủ của nó là một người toàn thân tỏa ra kim quang, thoạt nhìn rất giống Nhân loại, nhưng Cổ Trần biết đó không phải là Nhân loại.
– Thật mạnh, sinh linh này thuộc chủng tộc gì đây?Cổ Trần chấn kinh, nhìn Độc Giác Hắc Mãng bị đánh đến mức phải kêu to giận dữ, lập tức cảm thấy chấn động không gì sánh nổi đối với sinh linh hình nguời toàn thân bốc ra kim quang kia.
– Nghiệt súc, còn không thúc thủ chịu trói?Một tiếng quát lớn, kim quang đầy trời, hóa thành một dòng lũ lớn cuồn cuộn bao phủ khắp nơi, sau đó ập lên trên đầu Độc Giác Hắc Mãng.
ẦmĐộc Giác phát sáng lên, bộc phát ra vầng sáng màu đỏ máu, từng ký hiệu nhảy lên, tạo thành một màn ánh sáng ngăn cản dòng lũ kim quang.
Hai cỗ năng lượng va chạm, trong nháy mắt sinh ra dư chấn khổng lồ, thanh âm ù ù chấn động toàn bộ hẻm núi.
Uy lực của dư chấn kia cực kì khủng bố, làm nổ nát vụn một góc của vách núi, vô số đá tảng bắn bay lăn xuống, tình cảnh vô cùng khủng bố, vô cùng dọa người.
Cổ Trần sợ ngây người, hắn nhìn khung cảnh chiến đấu núi lở đất nứt đáng sợ trước mắt, trong lòng lạnh lẽo.
.
Chương 52: Một Gốc Huyết Liên
Mặc kệ là Độc Giác Hắc Mãng hay sinh linh màu vàng kia, bên nào cũng đều cường đại, ít nhất là Đoán Cốt cảnh cường giả, thậm chí có thể còn cường đại hơn.
– Thật mạnh, đây chính là Đoán Cốt cảnh cường giả?Cổ Trần kinh dị suy đoán, toàn thân Độc Giác Hắc Mãng ở bên kia đã bốc ra một cỗ khí diễm màu đen, cỗ khí diễm màu đen kia chính là một loại Chiến khí vô cùng cường đại.
Mà sinh linh đối diện nó, toàn thân bốc lên khí diễm màu vàng, xem ra cũng là một loại Chiến khí cường đại, sắc bén vô cùng, uy lực to lớn.
Cả hai chiến đấu sinh ra dư âm, hoa cỏ cây cối trong vòng một ngàn thước chung quanh đều bị san bằng, nham thạch cũng bị phá vỡ thành bột phấn.
Khó có thể tưởng tượng cả hai cường đại đến cỡ nào.
Răng rắc!Đột nhiên, một luồng không khí màu vàng cuốn tới, ầm ầm làm vỡ nát một gốc cổ thụ chọc trời, dọa Cổ Trần lập tức lui lại.
Hắn hoảng hốt không thôi nhìn về phía trước, đại thụ sụp đổ lộ ra một cái hố sâu, luồng không khí màu vàng ban nãy quả thực mạnh mẽ kinh người.
– Không sai, nhất định là cường giả Luyện Khí cảnh trở lên.
Thần sắc Cổ Trần nghiêm nghị, đôi mắt lóe sáng, cường giả Luyện Khí cảnh là thế này đây, toàn thân Chiến khí bành trướng, lực lượng cường đại đến mức khiến người hoảng sợ.
Dù là Độc Giác Hắc Mãng hay sinh linh màu vàng kia, cả hai đều phi thường cường đại, tranh đấu giữa hai bên đủ khiến Cổ Trần nhìn mà nhiệt huyết sôi trào.
Ầm!Đột nhiên, một luồng sáng màu đen phóng thẳng lên trời, trong nháy mát đánh xuống thân thể sinh linh màu vàng kia, đánh bay hắn ra ngoài, đụng nát một mảng đá núi lớn.
– Con súc sinh chết tiệt.
Sinh linh kia nổi giận, con ngươi màu vàng óng lộ ra một cơn lửa giận.
Hắn đạp không bay tới, quát to:- Nghiệt súc ngươi ngu xuẩn mất khôn, gốc Huyết Liên kia không phải hạng súc sinh như ngươi có thể nhúng chàm, cút ngay lập tức, nếu không sẽ khiến ngươi chết không toàn thây.
Nói xong, khí diễm màu vàng bùng nổ, toàn thân Hoàng Kim sinh linh này bành trướng khí diễm, từng ký hiệu chung quanh thân thể nhảy lên, tản ra vầng sáng vàng óng ánh.
Ngao! Một tiếng gào rú, giống như Long ngâm vang vọng khắp nơi.
Toàn bộ hẻm núi đều rung chuyển, Độc Giác Hắc Mãng khổng lồ hét lên giận dữ, trong mắt lộ ra bạo ngược, hung tàn, khát máu, nó là một đầu Hung thú.
Hung thú này thủ hộ một gốc Linh dược, chính là một gốc Huyết Liên.
– Huyết Liên?Cổ Trần kinh nghi, nghe thấy mấy lời của Hoàng Kim sinh linh kia, hắn liền động đậy tâm tư, lập tức hướng về phía trước cẩn thận quan sát.
Hắn muốn nhìn một chút, là cái gì đã khiến hai Luyện Khí cảnh cường giả chém giết lẫn nhau.
– Trên vách đá!Bỗng nhiên, Cổ Trần chú ý tới một tình huống, trên vách đá đang tràn ngập một đoàn sương mù màu máu, nó bao phủ khu khu vực này, khiến người ta khó nhìn thấy.
Nhưng hắn cảm giác, sóng linh khí nơi đó là cường liệt nhất, dường như đang dựng dục một gốc Bảo Dược hiếm thấy.
Thông qua sương mù màu máu dày đặc, Cổ Trần mơ hồ nhìn thấy một gốc Huyết Liên yêu diễm cắm rễ trên vách đá dựng đứng, bộ rễ huyết hồng, bám chằng chịt vào vách núi- Vậy mà lại thật sự có một gốc Huyết Liên, dựa theo nồng độ linh khí, đây tuyệt đối là Bảo Dược hiếm thấy, tựa hồ còn vượt qua cả Huyết Mạch quả lấy được trước đó nữa.
Cổ Trần chấn kinh, trong lòng tuôn trào một cỗ khát vọng mãnh liệt, gốc Huyết Liên này nhất định là Bảo Dược hiếm thấy, nếu không sao có thể được Hung thú Luyện Khí cảnh cường đại thủ hộ?Một gốc Huyết Liên, rất có thể là một loại Bảo Dược hiếm thấy, làm sao có thể không khiến người ta động tâm?Nhưng trước mắt có một đầu Hung thú đáng sợ, còn có cả một sinh linh mạnh mẽ, làm sao mới chiếm được gốc Huyết Liên này đây?Ông!Ngay tại lúc này, một cỗ áp bách nặng nề ập đến, trong lòng Cổ Trần nhảy dựng lên, báo động một loại nguy cơ tử vong đang cận kề.
Nguy hiểm!Sắc mặt Cổ Trần đại biến, chỉ thấy cả người lạnh lẽo.
– Hoàng Kim Chiến kiếm!Một tiếng quát lớn truyền đến, kim quang đầy trời, toàn thân sinh linh kia bốc lên khí diễm màu vàng, áp bách cường đại khiến người ta kính sợ.
Kim quang cường đại hội tụ hóa thành một thanh Hoàng Kim Chiến kiếm, Chiến kiếm này được hình thành nhờ Chiến khí cường đại ngưng tụ lại, sát khí ngút trời, sắc bén vô song.
– Chém!Một kiếm chém xuống, không gian như bị chét đứt thành hai.
– Ngao! Độc Giác Hắc Mãng kia cảm thấy Hoàng Kim Chiến kiếm truyền đến uy hiếp, nó gào rú, quanh thân xuất hiện một vòng xoáy hắc khí, va chạm vào kiếm kia.
Chỉ nghe vang lên hai tiếng “Răng rắc” giòn giã, vòng xoáy hắc khí bị chém thành hai khúc, Hoàng Kim Chiến kiếm sắc bén vô song, không thể ngăn cản, chém thẳng xuống đầu Độc Giác Hắc Mãng.
.
Chương 53: Kết Thúc
Oanh!Kèm theo tiếng vang rung trời là kim quang tán loạn, bên trong truyền đến một tiếng gào thét đầy thê lương, Hắc Mãng lăn lộn gầm thét đau đớn, trên đầu xuất hiện môt vết thương lớn, huyết dịch dâng trào, vô cùng doạ người.
Ở phía bên kia, mặc dù sinh linh trẻ tuổi đó dùng một kiếm chét đứt được vòng xoáy hắc khí, nhưng vẫn bị cổ lực lượng khổng lồ đó đánh vào thân thể.
Lực lượng khổng lồ đó trực tiếp đánh văng hắn vào vách đá, bụi bay mù mịt.
Hai cỗ lực lượng va chạm bộc phát ra một cỗ khí lãng bao phủ khắp nơi, hung hăng tàn phá chung quanh, hoa cỏ cây cối đều bị đánh nát thành bụi phấn, nham thạch cũng hóa thành bột mịn.
Khí lãng kinh khiếp đó cuộn trào quét ngang tứ phía, bình định chung quanh.
Cổ Trần cấp tốc lui lại, nhờ vậy tránh thoát được một kiếp, vị trí hắn vừa đứng ban nãy đã trở nên trơ trụi, cây cối đất đá đều hóa thành mảnh vụn rơi đầy đất.
– Tê! Thật là khủng khiếp!Nhìn tình cảnh đáng sợ trước mắt, Cổ Trần nhịn không được hít sâu một hơi, lực phá hoại kiểu này!.
Quả thật vô cùng dọa người.
Cho dù là Độc Giác Hắc Mãng hay Hoàng Kim sinh linh kia, cả hai đều có sức chiến đấu mạnh mẽ, một kẻ như hắn không thể chống lại nổi.
Nếu hắn đối mặt với bất kì bên nào ở trong kia, nhất định sẽ bị đánh thành tro bụi cặn bã, Cổ Trần thoáng rùng mình một cái, nhịn không được nảy sinh ý định rút lui.
Bảo vật tuy tốt đấy, nhưng mạng vẫn quan trọng hơn.
Cả hai bên đều có thực lực khủng bố, khiến Cổ Trần có ý muốn rút lui, nhưng hắn lại có chút không cam tâm, trù trừ một hồi lâu, cuối cùng vẫn đứng đó chưa chịu đi.
– Ngao! Lúc này, trong bụi mù có tiếng rít truyền ra, Độc Giác Hắc Mãng ngẩng đầu rống to, hung uy hiển hách, huyết dịch chảy đầy đầu, trong mắt đều là sát ý hung tàn bạo ngược.
Nó thụ thương, nhưng lại càng thêm hung hãn.
– Nghiệt súc, tiếp một kích Hoàng Kim Chiến kiếm của ta mà còn chưa chịu chết?Đối diện truyền đến một tiếng hừ lạnh, một bóng dáng màu vàng chậm rãi đi ra khỏi đám bụi mù, trên dưới toàn thân còn đang quấn từng vòng Chiến khí màu vàng.
Mặt mày hắn lạnh lùng, trong mắt lộ ra sát ý lạnh lẽo, ánh nhìn khóa chặt lên trên thân thể trọng thương của Độc Giác Hắc Mãng, hiển nhiên rất bất ngờ.
Thế nhưng Cổ Trần đã nhận ra, thanh niên này cũng thụ thương không nhẹ, bên khóe miệng là vết máu màu vàng kim nhàn nhạt, trên người bị chém tứ tung.
Một kích vừa rồi của Độc Giác Hắc Mãng đã tạo ra tổn thương không nhỏ đối với hắn, cả hai đều tung ra sát chiêu hòng đả thương đối phương, rốt cuộc thành ra lưỡng bại câu thương.
– Hừ!Thanh niên kia lạnh giọng nói:- Nghiệt súc giỏi lắm! Kim Tuyền ta từ lúc tu luyện đến giờ chưa từng chật vật thế này.
Hôm nay, ta quyết giết ngươi!Kim Tuyền chính là thanh niên này, nói xong, trong thân thể toát ra một cỗ kim quang chi khí càng thêm rực rỡ, toàn thân bành trướng Chiến khí.
Hắn gằn từng chữ:- Nghiệt súc, ta xem ngươi còn đỡ được mấy lần?- Hoàng Kim Chiến kiếm!Vừa dứt lời, Chiến khí màu vàng hội tụ, lại ngưng tụ thành một thanh Chiến kiếm khổng lồ, tản ra khí tức sắc bén vô song, cực kì đáng sợ.
Ở phía dưới, Độc Giác Hắc Mãng đang bị trọng thương càng thêm khẩn trương, nó cảm nhận được sự uy hiếp của tử vong, không thể không gắng gượng dậy phản kháng, toàn thân lại tỏa ra từng vòng hắc khí.
Miệng của nó đóng chặt, thân thể cong lên, đầu hướng lên trên, nhắm vể phía Hoàng Kim Chiến kiếm sắc bén vô song đáng sợ, nó vận sức chờ phát động, khí tức kinh khủng tràn ngập.
– Chém!Kim Tuyền chợt quát, hai tay vung lên, Hoàng Kim Chiến kiếm ầm ầm chém xuống, không gian như bị chém thành hai nửa.
Cùng lúc đó, Độc Giác Hắc Mãng há mồm, nhắm thẳng về phía Hoàng Kim Chiến kiếm phun một cái, hắc khí bao phủ, trong nháy mắt va chạm vào Chiến kiếm kia.
Ầm ầm!Hai cổ lực lượng cường đại đụng vào nhau, trong nháy mắt phát ra tiếng nổ, khí tức cuồng bạo lập tức quét ngang khắp nơi, xáo trộn tất cả.
Hắc khí tàn phá bừa bãi, kim quang tràn ngập.
Nơi này đã hoàn toàn biến thành tử địa, cây cối, nham thạch trong phạm vi một ngàn thước chung quanh đều bị cuốn hết lên không trung, nghiền thành bột phấn.
Một cỗ hắc khí tán loạn, hoa cỏ cây cối đều khô héo.
Kiếm khí màu vàng óng đảo qua bốn phía, trên mặt đất bị vạch ra từng dấu vết sâu hoắm, phong mang đáng sợ khiến người sợ hãi.
Khi tất cả bình ổn trở lại, nơi đó xuất hiện một cái hố lớn, bụi mù cuồn cuộn, bên trong cái hố có một đầu Độc Giác Hắc Mãng khổng lồ đang nằm hấp hối.
Trên cổ nó là một vết chém vừa sâu vừa dài, thiếu chút nữa chém rớt hẳn đầu nó, máu me đầy đất, đã sắp chết đến nơi.
– Khụ khụ!.
Chương 54: Kim Tộc
Ở một nơi khác bên trong hẻm núi, một bóng người ngã xuống, kẻ đó không ngừng ho ra máu, toàn thân tàn tạ rách nát, một dòng máu màu vàng nhạt chậm rãi chảy xuống.
– Súc sinh, không nghĩ tới trước khi chết ngươi còn có thể phản công.
Kim Tuyền mặt mày xám xịt, hổn hển nhìn Hắc Mãng đang hấp hối kia, trong lòng có hơi sợ hãi.
Vừa mới nãy thiếu chút nữa đã phải nằm lại nơi này, nếu không phải hắn cao tay hơn thì đã!.
Hắn nằm ở nơi đó thở dốc, lực lượng toàn thân suy yếu vô cùng, nhưng cuối cùng hắn vẫn nặn ra được một nụ cười, bởi vì hắn đã thắng.
– Ha ha ha, nghiệt súc, gốc Huyết Liên này là của ta.
Nói xong, Kim Tuyền chật vật đứng lên, đi từng bước một về phía Hác Mãng đang hấp hối sắp chết.
– Hử?Kim Tuyền đang nghĩ nên kết liễu Hung thú trước mắt như thế nào, bỗng nhiên sắc mặt hắn nghiêm lại, đột ngột xoay người nhìn chằm chằm vào một chỗ.
– Là ai? Lăn ra đây!Hắn hét lớn, chỉ thấy một thanh niên đi ra từ trong từng cây, thấy có người tới, sắc mặt hắn hơi biến đổi.
Lại có người?Sắc mặt Kim Tuyền biến đổi, âm thầm tức giận, không ngờ được lại có kẻ lén lút nấp ở đây.
Người tới chính là Cổ Trần, hắn thấy hai đại cường giả đã đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, rốt cuộc mới dám ra ngoài.
– Sâu kiến Nhân tộc?Kim Tuyền đánh giá Cổ Trần, trong mắt lộ ra khinh miệt cùng khinh thường.
Thì ra chỉ là một sâu kiến Nhân tộc, căn bản không cần để vào mắt, mà hắn mới liếc mắt một cái đã nhận ra Cổ Trần chỉ là một tiểu tử Tôi Thể nhị trọng mà thôi, không đủ sức uy hiếp.
Xem như hiện tại hắn đang trọng thương, thì một sâu kiến hèn mọn vẫn không đủ sức uy hiếp hắn, cho nên vừa nhìn thấy Cổ Trần hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm, sát khí trong mắt bắt đầu lan tràn.
– Sâu kiến, ngươi muốn chết?Kim Tuyền hừ lạnh, hai mắt đạm mạc nhìn Cổ Trần.
Ở bên kia, Độc Giác Hắc Mãng đang hấp hối cũng nhìn thấy Cổ Trần, nhưng nó đã không cách nào động đậy, không có một chút sức lực, chỉ còn sót chút hơi tàn mà thôi.
Nó không cam tâm, đáng tiếc dù cho không cam tâm cũng không có cách nào cải biến kết cục.
– Tiểu tử, thức thời lập tức quỳ xuống, bổn công tử tâm tình tốt có lẽ sẽ thu ngươi làm nô bộc, có thể trở thành một tên nô lệ cho Kim tộc ta, ngươi cần phải cảm thấy vô thượng vinh hạnh.
Kim Tuyền nhìn Cổ Trần, trên mặt lộ ra một tia ngạo nghễ, trong mắt lộ ra miệt thị.
Kim tộc?Cổ Trần không nói một lời, hắn đứng cách đối phương 20m, yên lặng đánh giá kẻ đang ở trước mặt mình, thì ra đây là một sinh linh thuộc Kim tộc.
– Ngươi bảo, cho phép ta quỳ xuống làm nô lệ?Cổ Trần vừa nói vừa cười lạnh, trong mắt bốc lên hung quang, sát khí tràn ngập.
– Không sai, quỳ xuống, trở thành nô lệ của ta, tha cho ngươi một mạng, ban cho ngươi vô thượng vinh diệu.
Kim Tuyền kiêu ngạo, lạnh lùng, ánh mắt nhìn vào Cổ Trần mang theo khinh miệt nồng đậm, căn bản không thèm để vào mắt, chỉ là một sâu kiến Tôi Thể nhị trọng mà thôi.
Nếu không phải hắn vừa mới đại chiến một trận cùng Độc Giác Hắc Mãng, lực lượng tiêu hao hầu như không còn, hơn nữa thân thể còn bị trọng thương, thì đã không rảnh rỗi nói nhảm với sâu kiến này cho phí thời gian, trực tiếp dùng một tay bóp chết.
– Ta không biết ngươi lấy đâu ra tự tin sự ưu việt đó.
Cổ Trần mặt mày vô cảm, trong mắt hiện tia hung ác, đối phương lại dám bảo hắn quỳ xuống làm nô lệ ư?- Thế nào, ngươi còn muốn giết ta?Kim Tuyền hừ lạnh, một mặt khinh thường.
Hắn trào phúng nhìn Cổ Trần, khinh thường nói:- Chỉ là một tên sâu kiến Tôi Thể nhị trọng, ngươi cũng dám lộ ra sát ý đối với ta, chán sống sao?Để ngươi làm nô lệ đã là ban ơn to lớn, Nhân tộc các ngươi chính là chủng tộc cấp thấp nhất Man Hoang, chỉ xứng trở thành nô lệ cùng khẩu phần lương thực cho các tộc khác.
Kim Tuyền nói một tràng, khiến trong lòng Cổ Trần bừng bừng lửa giận, sát ý tràn ngập, quả thực chính là một loại nhục nhã, miệt thị hết sức trần trụi.
Thế nhưng có lẽ những gì Kim Tuyền nói là thật, tình huống hiện tại của Nhân tộc trong mắt Man Hoang thế giới không mấy lạc quan, thật sự chỉ là nô lệ cùng khẩu phần lương thực cho các tộc khác.
– Quỳ xuống, ta tha cho ngươi một mạng.
Kim Tuyền quát lạnh, đôi con ngươi vàng nhạt lạnh lùng tàn nhẫn, vừa vô tình vừa như đang nhìn một sâu kiến cấp thấp, căn bản không để Cổ Trần vào trong mắt.
Giờ khắc này, lửa giận trong nội tâm Cổ Trần đã đạt đến đỉnh điểm, hắn rốt cuộc hiểu được, địa vị của Nhân tộc ở trong thế giới này là thấp đến cỡ nào.
– Người phải quỳ xuống chính là ngươi!.
Chương 55: Không Cam Tâm
Cổ Trần gầm nhẹ, hai mắt đỏ rực, sát khí sôi trào, nói xong nắm lấy một Thanh Đồng thương màu đen ném mạnh về phía Kim Tuyền.
Ô ô!Đồng thương tràn đầy lực lượng của Cổ Trần xé gió bay tới, phát ra âm thanh ô ô nức nở, cảnh tượng đột ngột này khiến sắc mặt Kim Tuyền đại biến, kinh sợ vô cùng.
– Sâu kiến, ngươi muốn chết! Kim Tuyền nổi giận hét lớn.
Thế nhưng tốc độ của đồng thương quá nhanh, hắn căn bản không nghĩ tới Cổ Trần lại dám ra tay, biết hắn là người Kim tộc còn dám động thủ.
Tránh né không còn kịp nữa, mà hiện tại hắn còn mang trọng thương, không còn thừa bao nhiêu lực lượng, căn bản không cách nào ngăn cản đồng thương được đột ngột ném mạnh tới.
Phốc!Chỉ thấy một tiếng vang trầm, đồng thương xuyên qua lồng ngực Kim Tuyền, ghim chặt hắn xuống đất.
Biến cố đột nhiên xuất hiện, sắc mặt Kim Tuyền đỏ bừng lên, hắn há mồm phun ra một ngụm máu, trong mắt tràn đầy tức giận, sát khí ngút trời.
– A! Sâu kiến, ta nhất định giết ngươi.
Kim Tuyền nổi giận gào thét, bị đồng thương đâm xuyên lồng ngực mà vẫn chưa chết, ngược lại còn rống giận muốn giết Cổ Trần.
Nghe nói như thế, Cổ Trần khinh thường nói:- Giết ta? Ngươi bây giờ còn có năng lực giết ta sao?Ánh mắt Kim Tuyền âm trầm, có, hắn đương nhiên còn có năng lực giết Cổ Trần, nhưng mấu chốt là hắn nhất định phải tiếp cận đối phương trong phạm vi mười thước mới có thể đánh giết thành công.
Nhưng hiện tại Cổ Trần còn cách hắn 20m, căn bản không hề tiếp cận hắn, ngược lại còn dùng đồng thương ném mạnh tới, xuyên qua thân thể hắn ghim chặt hắn xuống đất.
– Đến đây, ngươi tới giết ta thử xem?Cổ Trần tỏ vẻ khinh thường, nhìn Kim Tuyền đang bị ghim chặt trên mặt đất, ngoài miệng tỏ vẻ nhẹ nhàng, kì thực hắn đang vô cùng cảnh giác cùng cẩn thận.
Bởi vì hắn không rõ đối phương còn lực lượng hay thủ đoạn nào khác không, vừa rồi hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình giao tranh của Kim Tuyền và và Độc Giác Hắc Mãng, dĩ nhiên không dám coi thường.
– Sâu kiến, tốt nhất thả ta, nếu không Kim tộc sẽ chém giết sạch sẽ tộc nhân của bộ lạc ngươi.
Kim Tuyền giận dữ ngút trời, hắn há mồm kêu to, không ngừng ho ra máu, dòng máu vàng óng nhàn nhạt chảy xuôi, ánh lên sáng chói dưới ánh mặt trời.
Trong lòng hắn cực kì tức giận, chỉ mong Cổ Trần sẽ tiếp cận hắn trong phạm vi mười thước, như thế hắn mới có thể bộc phát ra hậu chiêu cuối cùng, diệt sát sâu kiến này.
Chỉ tiếc nguyện vọng của hắn thất bại, Cổ Trần rất cẩn thận, căn bản sẽ không tới gần đối phương, ai biết tên khốn này còn năng lực phản kích hay không kia chứ?Cho nên, Cổ Trần chỉ nhẹ nhàng cười tàn nhẫn, trong tay xuất hiện một cây tiêu thương làm bằng xương, đây chính là Cốt Thương dùng để ném mạnh mà hắn đã mài giũa.
– Giết tộc nhân ta, diệt bộ lạc ta, ta thấy ngươi không có cơ hội đó đâu.
Nói xong, Cổ Trần nâng tiêu thương, kia lên, nhắm về phía Kim Tuyền ném qua.
Tiêu thương làm bằng xương cốt mang theo sức mạnh của hai vạn quân lực, giống như sấm sét lao tới nhanh đến cực hạn, xé rách không khí đi tới trước mặt.
– Đáng chết! Kim Tuyền hoảng sợ kêu to, hai mắt trừng lớn.
Hắn không cách nào tránh đi, thân thể bị đóng ở trên mặt đất, lực lượng toàn thân lại tiêu hao hầu như không còn, không thể không bộc phát ra sát chiêu dự phòng cuối cùng.
Một vệt kim quang từ giữa mi tâm hắn phóng ra ngoài, trong nháy mắt đánh lên trên tiêu thương kia.
Răng rắc, tiêu thương bị một vệt kim quang kia đánh trúng, vỡ thành từng khúc rơi lả tả xuống mặt đất, bể nát hoàn toàn.
Tình cảnh này khiến Cổ Trần sửng sốt, tâm trạng lạnh lẽo, hắn cảm thấy may mắn vì bản thân đã không tới gần, nếu không đã thật sự bị đối phương giết chết.
Một vệt kim quang mới vừa rồi mang uy lực quá sức to lớn, có thể đánh nát tiêu thương của Cổ Trần, phải biết, tiêu thương này được mài giũa từ xương cốt cứng rắn nhất.
– Sâu kiến, thả ta ra, quỳ xuống thỉnh tội, nếu không ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.
Kim Tuyền đánh nát tiêu thương của Cổ Trần xong lập tức uy hiếp, mặt mũi tràn đầy sát khí.
Chỉ tiếc, đáp lại hắn là Cổ Trần lại một lần nữa ném mạnh tới một cây tiêu thương làm bằng xương.
– Ngươi!.
Kim Tuyền vừa kinh vừa sợ, hắn vừa muốn nói gì thêm đã thấy tiêu thương xé trời bay đến, xuyên thẳng qua tim hắn.
Cổ Trần lạnh lùng, trong mắt tràn ngập hung dữ, cuối cùng hắn nâng Cốt Mâu trong tay lên, nhắm ngay vào Kim Tuyền đang vừa tức giận vừa uất ức.
– Không, ngươi không thể giết ta! Rốt cuộc Kim Tuyền sợ rồi, hắn hoảng hốt kêu lêu.
Mặc dù đã bị xuyên qua tim nhưng hắn vẫn cứ không chết hẳn, hãy còn sót chút hơi tàn, điều này khiến tâm lý Cổ Trần có chút kinh hãi cùng hoảng sợ.
Dưới loại tình huống này, Cổ Trần căn bản không nói nhảm nhiều, Cốt Mâu mang theo lực lượng toàn thân hắn trong nháy mắt xé trời bay đến, giống như một tia sấm sét đánh giết về phía trước.
– A! Sâu kiến, ta không cam tâm, không cam tâm.
Kim Tuyền bi phẫn rống to, giống như điên cuồng.
.
Chương 56: Đại Thu Hoạch
Sau một khắc, Cốt Mâu đâm xuyên đầu của hắn, cắm sâu xuống ba thước đất, máu văng tung tóe chết không nhắm mắt.
Kim Tuyền đáng thương, đại chiến với Độc Giác Hắc Mãng một phen, đã chiến thắng rồi, ai ngờ gặp phải tiểu tử Nhân tộc Cổ Trần này, cuối cùng kết thúc trong bi kịch.
Hắn chết thuật uất ức, vốn dĩ còn thủ đoạn phòng bị cuối cùng, chỉ cần Cổ Trần tiếp cận hắn trong phạm vi mười thước thôi, hắn đã có thể đánh giết Cổ Trần.
Chỉ là, Cổ Trần quá mức cẩn thận, căn bản không hề tiếp cận, ngược lại còn dùng phương thức ném mạnh đánh giết vị thanh niên cường giả của Kim tộc.
Ông!Chỉ thấy, sau khi Kim Tuyền chết đi, từ trong thân thể của hắn tuôn ra một cỗ kim quang dày đặc, trong nháy mắt vọt tới, chui vào trong thân thể Cổ Trần.
– Rốt cục chết rồi.
Nhìn thấy thế, Cổ Trần nhẹ nhàng thở ra, trên mặt lộ ra nét vui mừng ít ỏi, cái thứ vừa chui vào trong cơ thể hắn chính là một cỗ năng lượng dồi dào, nhờ đánh giết được Kim Tuyền mà có được.
Cỗ năng lượng này bị hạt châu thần bí hấp thu, đại biểu cho Kim Tuyền đã bị giết chết.
– Đến ngươi.
Cổ Trần hít sâu một hơi, đi qua rút Cốt Mâu ra, không thèm nhìn thi thể của Kim Tuyền, trực tiếp dùng một mâu phóng về phía đầu Hung thú đang hấp hối kia.
Phốc!Cốt Mâu xuyên qua đầu, Độc Giác Hắc Mãng vốn dĩ đã hấp hối trong nháy mắt mất mạng, hai con mắt trợn trừng, không còn chút khí tức.
Hai sinh vật cường đại chém giết lẫn nhau, cuối cùng lưỡng bại câu thương, cứ như vậy bị Cổ Trần nhặt được món hời to.
Hô!Độc Giác Hắc Mãng vừa chết, chỉ thấy từ trong thi thể nó tuôn ra một thứ năng lượng bàng bạc, sau đó bị hạt châu màu đen trong đầu Cổ Trần hút dọn sạch.
Rốt cuộc, hai sinh vật cường đại đều chết trong tay Cổ Trần.
– Huyết Liên là của ta.
Tâm lý Cổ Trần kích động không thôi, hắn nhìn gốc Huyết Liên trên vách đá kia, nói không kích động là giả.
Trên vách đá dựng đứng, từng đám huyết vân lăn lộn sôi trào, lộ ra linh khí nồng đậm.
Cổ Trần đứng ở phía dưới, mắt không chớp nhìn Huyết Liên, cảm thụ được linh khí vô tận từ bốn phía tràn vào nơi này, hắn biết Huyết Liên sắp thành thục rồi.
– Đây là linh dược phẩm cấp gì nhỉ?Hắn vừa phấn chấn vừa kích động nhìn gốc hoa sen đang cắm rễ trên vách đá cheo leo, nó to như một cái chậu rửa mặt nhỏ, toàn thân huyết hồng, được một đoàn sương mù màu máu bao quanh.
Thoạt nhìn, dường như gốc Huyết Liên này đang nuốt mây nhả khói, tản ra sóng linh khí cường đại.
Ông!Bỗng nhiên, Huyết Liên khẽ run lên, bộc phát ra lực hút mạnh mẽ, nuốt chửng linh khí trong toàn bộ hẻm núi.
Ngay sau đó, một cỗ huyết quang bao phủ cả cây Huyết Liên, phản chiếu một chút huỳnh quang, cánh hoa sáng ngời, từng viên huyết châu lấp lóe, tản ra hương thơm dược liệu.
– Thành thục!Hai mắt Cổ Trần sáng lên, không nói hai lời trực tiếp bò lên vách đá, không hề do dự đào ra cả cây Huyết Liên cùng với rễ và nham thạch bám xung quanh, sau đó cho vào trong cốt giới.
Làm xong những thứ này, Cổ Trần nhảy xuống, hắn đi đến trước xác Độc Giác Hắc Mãng, vung tay lên lấy đầu con vật khổng lồ này.
Tiếp theo hắn lại tiến về phía thi thể của Kim Tuyền, bắt đầu lấy đồ và tìm kiếm bảo vật trên người Kim Tuyền, hắn nhanh chóng tìm được một cái túi da thú kỳ quái nho nhỏ màu vàng.
– Đây là, túi trữ vật?Cầm lấy cái túi da thú màu vàng chỉ lớn cỡ bàn tay này, Cổ Trần vui mừng phát hiện ra đây là một cái túi trữ vật, mặc dù so với cốt giới của hắn thì kém hơn nhiều, nhưng dẫu sao cũng là một món bảo bối.
Hơn nữa, trong túi trữ vật có của cải của Kim Tuyền, nên đương nhiên không nên bỏ lỡ, hắn treo túi trữ vật ở bên hông, sau đó rút tiêu thương ra khỏi cái xác.
Tìm tòi một phen, thấy không còn gì nữa, lúc này Cổ Trần mới nhanh chóng rời khỏi nơi đây, đi ra phía ngoài.
– Tiểu Bạch, đi nhanh lên!Vừa ra ngoài Cổ Trần đã xoay người cưỡi lên Bạch Hổ, trực tiếp phân phó một tiếng, Bạch Hổ gầm nhẹ chạy như bay, lập tức xông ra khỏi Lang cốc, chớp mắt biến mất giữa đại thảo nguyên mênh mông.
Ầm ầm! Vừa mới rời đi không bao lâu, bên trong Lang cốc truyền đến những đợt chấn động đáng sợ, là vì có Hung thú bị linh khí bạo phát từ Huyết Liên mới vừa thành thục hấp dẫn đến.
– Rống!.
Chương 57: Rốt Cục Hết Mù
Tiếng rống của Hung thú rung chuyển bầu trời, khí thế hung hãn tràn ngập, cuồng bạo, huyết tinh, giống như Man Hoang Cổ Thú đang giận dữ gào thét, vô cùng khiếp người.
Đáng tiếc, Hung thú bị hấp dẫn tới căn bản là không thu hoạch được gì, bởi vì Huyết Liên đã bị Cổ Trần lấy đi, chỉ để lại thi thể Kim Tuyền ở nơi đó.
Cuối cùng thi thể Kim Tuyền cũng không còn sót lại, bị Hung thú ập đến trực tiếp cắn nuốt, có thể nói là thi cốt vô tồn!.
Ngoài xa, bên trong một hang động dưới một ngọn đồi.
Cổ Trần ngồi xếp bằng bên trong, yên lặng sửa sang thu hoạch lần này, đầu tiên là kiểm tra đồ vật trong túi trữ vật của Kim Tuyền một phen.
– Cái tên này có không ít đồ nhỉ.
Mở túi trữ vật ra, Cổ Trần kinh ngạc phát hiện bên trong có một không gian lớn khoảng một căn phòng, trong đó có chứa không ít thứ.
Bên trong có các loại tài liệu, thậm chí còn phát hiện mười mấy gốc linh dược các loại, không thể không nói, thu hoạch lần này thật sự rất nhiều.
Không nói đến linh dược, vì hầu hết Cổ Trần đều không nhận ra, hắn có chút luống cuống, ngoài ra còn có một số tài liệu ly kì cổ quái, có thứ giống như là khoáng thạch, có thứ không biết tên.
Cái này khiến Cổ Trần bất đắc dĩ, bản thân ngu ngơ mù mờ, cái gì cũng không biết, không thể nhận biết các loại linh vật cùng bảo bối ở thế giới này.
Hắn cười khổ một phen, lại tiếp tục kiểm tra, rút ra từ bên trong mấy khối Bí cốt trong suốt.
Phía trên đống xương thú này có khắc họa một số phù văn, có vẻ không phải là vật tầm thường, vừa nhìn đã biết là Bí cốt dùng để ghi chép thông tin.
– Quả là đồ tốt, không biết bên trong ghi lại thứ gì?Cổ Trần hết sức mong đợi đánh giá bốn khối Bí cốt trước mặt mình, hắn cầm lấy một khối, ấn vào giữa mi tâm bắt đầu xem xét.
Ông!Khối xương khẽ run lên, lập tức có một lượng thông tin tràn vào trong đầu hắn, giúp hắn biết được thứ được ghi chép trong này là gì.
– Hoàng Kim Chiến khí?Hắn vui mừng phát hiện ra, bên trong khối Bí cốt này lại ghi chép một phần phương pháp ngưng luyện Chiến khí, tên là Hoàng Kim Chiến khí, chính là cái loại Chiến khí màu vàng mà Kim Tuyền đã thi triển.
Loại Chiến khí này rất đặc thù, mang theo đặc tính sắc bén của kim loại, sức sát thương cực mạnh, chiến lực của người tu luyện ra Hoàng Kim Chiến khí mạnh hơn người tu luyện ra Chiến khí bình thường.
Chẳng qua muốn ngưng luyện Hoàng Kim Chiến khí, nhất định phải có một điều kiện tiên quyết vô cùng quan trọng, đó chính là phải hấp thu được Kim khí mới có thể ngưng luyện ra Hoàng Kim Chiến khí.
– Hấp thu Kim khí?Cổ Trần nhíu mày, có chút bất đắc dĩ.
Kim khí là cái gì hắn cũng không biết, lập tức tâm tình bực bội, dường như bản thân cái gì cũng không hiểu, y như một học sinh tiểu học.
Hắn cất khối Bí cốt này lại, bắt đầu kiểm tra tiếp ba khối Bí cốt còn lại.
“Hoàng Kim Đoán Cốt Thiên: Lấy Hoàng Kim Chiến khí ngưng luyện Hoàng Kim Chiến cốt! ”Hóa ra đó là phương pháp ngưng tạo Chiến cốt đặc biệt, bên trong ghi lại kỹ càng làm thế nào sử dụng Hoàng Kim Chiến khí để tôi luyện được Chiến cốt, tạo thành một thân Hoàng Kim Chiến cốt.
Một khi hoàn thành, sức mạnh sẽ vượt xa những cường giả Đoán Cốt cảnh cùng cấp bình thường.
– Bảo bối tốt, cất trước đã.
Cổ Trần đắc ý thu lại, có phương pháp luyện ra Hoàng Kim Chiến khí cùng Hoàng Kim Chiến cốt, chờ đến khi hắn đột phá hoàn toàn lại xem thử có thể tu luyện thành công hay không.
Hai khối Bí cốt còn lại, hắn chọn tiếp một khối ấn vào giữa mi tâm, lập tức có một lượng lớn thông tin tràn vào trong đầu.
“Bảo thuật: Hoàng Kim Chiến kiếm! ”Vừa thấy rõ Cổ Trần liền giật mình, đây chính là chiến kỹ cường đại mà trước đó Kim Tuyền đã thi triển qua, là một loại Bảo thuật chiến đấu.
Dùng Chiến khí cường đại ngưng tụ một thanh Hoàng Kim Chiến kiếm, trảm giết địch nhân, trên lý luận, tu luyện Bảo thuật này đến cực hạn có thể ngưng luyện ra chín mươi chín thanh Hoàng Kim Chiến kiếm, tạo thành Hoàng Kim Kiếm trận giết địch.
Đáng tiếc, Kim Tuyền kia chỉ có thể ngưng luyện một thanh Hoàng Kim Chiến kiếm, nếu hắn ngưng luyện ra Hoàng Kim Chiến kiếm thứ hai nhất định có thể tuỳ tiện chém giết Độc Giác Hắc Mãng.
– Phương pháp tu luyện của Kim tộc, không biết ta có thể tu luyện hay không?Cổ Trần thu hồi khối Bí cốt này lại, lẩm bẩm tự hỏi, trong lòng có chút mơ hồ, không biến bản thân có thể tu luyện những thứ này hay không, dù sao nó cũng là phương pháp tu luyện thuộc về Kim tộc.
Hắn không suy nghĩ nhiều, tiếp tục xem xét khối Bí cốt cuối cùng.
– A, đây là! Vừa mới xem xét, Cổ Trần liền không nhịn được hô lên, hắn phát hiện bên trong khối xương này không hề ghi chép về bất kì thuật tu luyện nào cả, mà chính là những kiến thức và thông tin giới thiệu khác nhau.
– Man Hoang ký sự?Đây là một phần Man Hoang ký sự, ghi lại vô số tri thức cùng tin tức của Man Hoang thế giới, bao quát các loại Hung thú, Linh dược, Linh vật, các đồ vật một cách kĩ càng chi tiết.
.
Chương 58: Tình Cảnh Nhân Tộc
Trên Bí cốt thậm chí còn ghi chép cả sự phân chia của Man Hoang đại thế giới, có cả giới thiệu về thông tin của các đại chủng tộc ở Man Hoang.
Thứ này khiến Cổ Trần vui mừng quá đỗi, quả thực chính là bách khoa toàn thư về Man Hoang thế giới mà, chỉ cần có thể nhớ kỹ toàn bộ tri thức tin tức trong này, vậy hắn không còn là một kẻ mù thông tin nữa.
– Quá tốt rồi, rốt cuộc không còn là kẻ vô tri nữa.
Cổ Trần cố nén tâm tình kích động của bản thân xuống, hắn bình tĩnh lại, bắt đầu hấp thu tri thức rộng lớn bên trong từng chút một.
Hắn quá khát vọng những kiến thức này, khát vọng những kiến thức tỉ mỉ liên quan tới địa lý, chủng tộc, lịch sử, giống loài, linh vật, sinh vật của Man Hoang thế giới.
Thời gian trôi qua từng chút, Cổ Trần vừa học liền kéo dài ba ngày ba đêm!.
Trong sơn động, Cổ Trần chậm rãi mở hai mắt ra, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn rồi biến mất.
Khí chất toàn thân hắn thay đổi đáng kể, cả người bộc lộ sự tự tin tràn trề, một sự tự tin xuất phát từ trong nội tâm.
Nắm giữ tất cả nội dung tri thức bên trong “Man Hoang ký sự”, có thể nói, Cổ Trần đã thoát ly cảnh mù mờ thông tin, cuối cùng cũng có một chút lực lượng.
Bởi vì vô tri chính là yếu đuối, cái gì cũng không biết thì ngươi muốn cường đại kiểu gì?Nói nghiêm túc một chút, trước kia Cổ Trần chỉ là một tiểu tử hồ đồ mới vừa đặt chân vào chuyện tu hành, căn bản không hiểu biết gì về những thứ trong Man Hoang này.
Bây giờ thì khác, hắn nắm giữ hầu hết tri thức liên quan tới Man Hoang thế giới, cũng nắm giữ một số đồ vật cơ bản và thông tin liên quan tới thế giới này.
Tỉ như theo bên trong Man Hoang ký sự thì hắn được biết, toàn bộ Man Hoang thế giới mênh mông bao la, chia làm 5 khu vực rộng lớn Đông Tây Nam Bắc Trung, theo thứ tự là Đông Cực châu, Nam Hỏa vực, Bắc Đại Hoang, Tây Linh trạch, còn có Trung Thiên vực.
Không ai có thể nói rõ Man Hoang thế giới rộng lớn như thế nào, bởi vì mỗi khu vực đều vô cùng rộng lớn, đơn cử như Đông Cực châu nơi Cổ Trần đang sống, diện tích đã hơn 10 ức dặm.
Lúc nhìn thấy tin tức này, Cổ Trần thiếu chút nữa hộc ra một ngụm máu, quả thực nghe mà ghê cả người, khoảng cách này còn hơn gấp đôi khoảng cách từ Trái Đất đến Sao Hỏa nữa.
Ngẫm lại mà xem, từ Trái Đất đến Sao Hỏa chỉ vỏn vẹn bốn ức dặm, mà toàn bộ khu vực Man Hoang Đông Châu lại hơn mười ức dặm, phải bao lâu mới có thể đi hết?Chưa kể còn có cả những khu vực khác, thậm chí ghi chép bên trong Man Hoang ký sự còn nói, Trung Thiên vực rộng lớn hơn hẳn các khu vực còn lại, hoàn toàn không thể tin nổi.
– Thế giới này, quá điên cuồng!Cổ Trần ngơ ngác, choáng váng trước thông tin đó, tim đập loạn xạ, hồi lâu mới bình tĩnh được.
Đối với hắn, thế giới này thật sự là điên cuồng, không thể tin được, khiến người ta không cách nào tin nổi.
Chưa kể hắn vừa mới được biết, Man Hoang thế giới có vô số chủng tộc hùng mạnh, to to nhỏ nhỏ mấy trăm chủng tộc, danh xưng Man Hoang Bách Tộc.
Mà Nhân tộc thì có vị trí cực kì nhỏ yếu bên trong Man Hoang thế giới, chỉ là nô lệ và thức ăn được nuôi nhốt của các tộc khác, không có lấy chút tôn nghiêm cùng địa vị nào.
Căn cứ theo những thông tin hắn vừa được xem, khu vực của hắn chính là vùng đất nằm ở biên giới Đông Cực châu, nơi này có Thanh Bì Thú tộc, Kim Tộc, Thủy tộc, Thạch tộc chiếm giữ.
Nhưng bá chủ ở khu vực này lại là Kim tộc của Kim Tuyền, bộ tộc này chính là bá chủ trong vòng trăm vạn dặm ở biên giới Đông Cực châu.
– Xem ra, tình cảnh Nhân tộc không ổn chút nào.
Cổ Trần thở dài lo lắng, cảm thấy nguy cơ nặng nề.
Thân là một phần tử của Nhân tộc, Nhân tộc có địa vị thấp, trở thành khẩu phần lương thực, nô lệ của các tộc khác, chuyện này đối với Cổ Trần cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Bởi vì bản thân chủng tộc của ngươi không có địa vị, dĩ nhiên sẽ rất nguy hiểm, một khi đụng tới sinh linh các tộc khác sẽ bị vô tình giết chóc, ăn sạch, hoặc bị bắt tới làm nô lệ.
Thế giới này tàn khốc, huyết tinh như vậy đấy, không hề nói chuyện đạo lý, chỉ có cường giả vi tôn, còn kẻ yếu phải làm nô lệ, làm thức ăn.
– Ta muốn trở nên mạnh hơn!Cổ Trần gào thét trong lòng, trong mắt bùng lên ánh sáng thiêu đốt, khát vọng quyền lực mạnh đến mức chấn động.
Hắn hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại rồi bắt đầu kiểm tra những thứ khác.
Trong túi trữ vật của Kim Tuyền vẫn còn những thứ khác, ví dụ như, Cổ Trần lập tức tìm được một món bảo bối.
– Đây là!.
Chương 59: Tôi Thể Cổ Dược
Trong tay hắn xuất hiện một quyển da thú phong cách cổ xưa, trên đó ghi lại những ký tự cổ dày đặc, nếu không phải hắn đã đọc qua Man Hoang ký sự, có thể đã không thể xem hiểu những văn tự này.
– Phương thuốc Tôi Thể?Cổ Trần trợn trừng hai mắt, hắn đọc nội dung được ghi chép bên trên, lại là một phương thuốc Tôi Thể, thật bất ngờ.
Hắn lập tức cẩn thận xem xét nội dung phía trên sách cổ da thú này, trên mặt dần dần lộ ra vẻ mừng như điên, thứ ghi lại phía trên chính là phương thuốc thối luyện thân thể.
Phương thuốc cổ này không rõ lai lịch, nhưng nội dung được ghi chép trong đó lại cực kì trân quý, dựa theo chỉ dẫn được ghi chép bên trên thì có thể nấu luyện ra một loại Tôi Thể cổ dược có hiệu quả kinh người.
– Đây mới là hi vọng quật khởi của bộ lạc!Nhìn thấy phương thuốc cổ này, nội tâm Cổ Trần vô cùng kích động, có vật này là hắn có thể căn cứ phương pháp trong đó nấu luyện ra Tôi Thể cổ dược.
Loại cổ dược này hiệu quả kinh người, có thể trợ giúp một người thối luyện thân trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí mạnh hơn người thường rất nhiều.
Như là dựa theo nội dung ghi lại phía trên, mượn cổ dược này để Tôi Thể sẽ có hiệu quả gấp đôi những sinh linh Tôi Thể bình thường khác.
Nói cách khác, sinh linh Tôi Thể bình thường chỉ có thiên quân chi lực, nhưng sử dụng dược cổ để Tôi Thể sẽ có hiệu quả gấp bội, có thể có được hai ngàn quân chi lực.
Gấp đôi chiến lực, chuyện này khủng bố đến cỡ nào đây?Cổ Trần vui mừng quá đỗi nhưng lại có chút ngoài ý muốn, cũng có chút khó hiểu, vì sao Kim Tuyền có phương thuốc cổ này lại không lợi dụng? Chẳng lẽ xem thường nó sao?Kỳ thật hắn không biết, phương thuốc cổ này là thứ Kim Tuyền vừa mới thu hoạch được không lâu, còn chưa kịp thí nghiệm đã bị Cổ Trần chiếm lợi trong trận chiến Huyết Liên kia.
– Không quan tâm, hiện tại những vật này thuộc về ta.
Cổ Trần vô cùng phấn khích, hắn cất phương thuốc cổ này thật kỹ, bắt đầu kiểm tra những vật khác, vừa mới kiểm tra mới hiểu được.
Kim Tuyền đã góp nhặt hầu hết các linh dược cần thiết cho phương thuốc cổ này, chỉ còn thiếu một vị thuốc quan trọng, đó chính là Huyết Liên hoa.
Chính bởi thứ này khó kiếm nhất, hắn lưu lại cuối cùng, mà giờ lại thành giá ý cho Cổ Trần.
– Thì ra là thế, tên khốn này thật là một người tốt.
Cổ Trần vui sướng quá đỗi, Kim Tuyền đã thu thập gần đủ, chỉ còn thiếu Huyết Liên, hiện tại Huyết Liên trong tay hắn, dĩ nhiên mọi thứ đã đầy đủ, có thể nấu luyện Tôi Thể cổ dược rồi.
Mà điều càng phấn khởi hơn nữa là, Kim Tuyền đã sớm chuẩn bị kỹ càng, ngay cả dược đỉnh dùng để luyện dược cũng đã chuẩn bị tốt, khiến Cổ Trần không thể không cảm kích hắn.
Quả là một người tốt mà.
Ông!Trong sơn động, một Cốt Đỉnh hiện lên, toàn thân trong suốt sáng long lanh, tỏa ra ánh sáng dìu dịu, nó được làm hoàn toàn từ xương cốt, liền thành một khối.
Bề mặt Cốt Đỉnh này có khắc rất nhiều phù văn kỳ quái, Cổ Trần biết, đây là Minh văn.
Những đồ vật được khắc Minh văn lên sẽ khiến bản thân đồ vật càng thêm thần dị, cường đại, bất phàm.
– Đồ vật đầy đủ, hiện tại ta có nên bắt đầu nấu luyện cổ dược hay không?Tiếp đó Cổ Trần lâm vào trầm tư, nghĩ thử có nên nấu luyện cổ dược, thối luyện thân thể của mình không.
Hắn không suy nghĩ bao lâu, trực tiếp đưa ra quyết định, đó chính là sẽ thử nấu luyện cổ dược này, xem xem hiệu quả như thế nào, có đúng là có thể tăng gấp đôi thực lực như miêu tả ở trên không?Nhưng muốn nấu luyện cổ dược thì nhất định phải có Hỏa Diễm đặc biệt mới được, mà Cổ Trần lại không có năng lực đặc biệt đó, thứ duy nhất hắn có thể làm được cũng là dùng Phàm Hỏa.
Hoặc dùng củi để đốt, tuy kém một chút, tốn thời gian lâu một chút, nhưng ít ra có thể.
– Trước tế luyện Cốt Đỉnh đã.
Cổ Trần bắt đầu tế luyện Cốt Đỉnh, hắn dùng huyết dịch tưới lên trên Cốt Đỉnh, phải tế luyện để khống chế cái Cốt Đỉnh này thì mới có thể bắt đầu luyện dược.
Quá trình tế luyện diễn ra rất thuận lợi, lấy huyết dịch tế luyện, khống chế sơ bộ Cốt Đỉnh, rốt cục Cổ Trần đã có thể bắt đầu nấu luyện cổ dược.
Mặc dù nói hắn không có bất kỳ kinh nghiệm nào, nhưng dựa theo trình tự được ghi lại kĩ càng phía trên phương thuốc, ắt hẳn có thể nấu luyện được cổ dược.
– Bắt đầu đi!Chỉ thấy Cổ Trần đặt Cốt Đỉnh lên trên đống củi rồi châm lửa, sau đó rót các loại Hung thú bảo huyết vào trong Cốt Đỉnh.
Bắt đầu lần luyện dược đầu tiên trong đời!.
Trong động, một Cốt Đỉnh gác ở trên đống lửa, bị thiêu đốt.
Ùng ục ùng ục! Trong đỉnh tràn đầy huyết dịch đang sôi trào, là máu của Hung thú.
Cổ Trần bỏ vào bên trong Cốt Đỉnh Hắc Lang bảo huyết, Ngân Nguyệt Lang Vương bảo huyết, còn có cả huyết dịch của Độc Giác Hắc Mãng.
.
Chương 60: Luyện Thể Trong Đỉnh
Toàn bộ huyết dịch của Độc Giác Hắc Mãng đều bị rót vào trong đó, trong đỉnh một mảnh đỏ đậm, huyết dịch sôi trào, ung ục ùng ục sủi lên bọt máu, mùi tanh tràn ngập khắp động.
Thậm chí trong đỉnh còn mơ hồ truyền đến tiếng Hung thú gầm gào, là tiếng sói tru, Long ngâm, khiến người nghe phải toàn thân không thoải mái, đầu váng mắt hoa.
– Chắc đến lúc rồi.
Cổ Trần yên lặng nhìn chằm chằm huyết dịch sôi trào trong Cốt Đỉnh, sau đó thêm vào bên trong các loại dược liệu, là Lão Sơn Tham to như cánh tay trẻ nít, Tử Linh Chi, còn có các loại dược liệu lâu năm.
Những dược liệu này, có một phần là Cổ Trần thu thập được bên trong Lang cốc, đa số còn lại đều là lấy được từ trong gia sản của Kim Tuyền.
Bây giờ chúng đang bị Cổ Trần ném từng thứ một vào bên trong huyết dịch sôi trào, hắn dựa theo phương pháp được ghi chép lại trong phương thuốc, ném những dược liệu cần thiết vào trong đó.
Ông!Cốt Đỉnh rung động, máu Hung thú bên trong bốc lên thành từng cụm huyết khí trên miệng đỉnh, sau đó bốc hơi mất, bên trong mơ hồ có bóng dáng Hắc Lang thét dài, còn có bóng dáng Ngân Lang rống to, đáng sợ nhất là một con mãng xà bốc lên bay múa, vươn thẳng lên trời gào rú, giống như từng hồi Long ngâm, kinh hồn táng đảm.
Cổ Trần mặt không đổi sắc, biết đây là một số ý niệm lưu lại bên trong bảo huyết, chẳng mấy chốc sẽ bị nung nấu sạch sẽ cùng một chỗ với độc tố tạp chất.
Sau đó, hắn rót mật của Giao Mãng vào bên trong đỉnh, cuối cùng lấy ra một gốc Huyết Liên to bằng một chậu rửa mặt loại nhỏ, toàn thân hồng quang, chiếu sáng sơn động hắc ám, khiến người ta rung động.
Hắn tháo tám cánh hoa Huyết Liên xuống, ném từng cánh vào trong đỉnh.
Oanh!Trong chốc lát, Cốt Đỉnh rung động kịch liệt, máu Hung thú bên trong đột nhiên sôi trào, khí tức bạo liệt, lộ ra một cỗ khí tức Man Hoang cuồng bạo và hung hãn.
Ba bóng dáng Hung thú kia đột nhiên nhìn trời rống lên, Độc Giác Hắc Mãng đột ngột há to miệng nuốt lấy Hắc Lang, ngay sau đó lại nuốt mất bóng dáng của Ngân Lang.
Cuối cùng, một tiếng Long ngâm truyền đến, Độc Giác Hắc Mãng sinh ra biến hóa, hóa thành một con Giao Mãng màu đen bốc lên bay múa, nuốt mây nhả khói, rất là thần kỳ.
Ngâm!Chỉ thấy Giao Mãng màu đen gào rú, xoay người một cái vọt vào trong đỉnh, lập tức khiến toàn bộ huyết dịch bên trong Cốt Đỉnh sôi trào như dung nham.
Cảnh tượng thần kỳ tiếp theo xuất hiện, máu Hung thú lúc nãy vẫn còn là tạp chất dần dần trở nên trong suốt, đỏ tươi xuyên thấu, lóe lên ánh sáng đỏ rực.
Mùi tanh ban đầu dần dần nhạt đi, sau cùng biến mất không thấy gì nữa, chỉ sót lại hương thơm ngào ngạt tỏa ra, tràn ngập cả sơn động.
Mùi thuốc xông vào mũi, Cổ Trần chấn động tinh thần, biết cổ dược đã trải qua sơ bộ nấu luyện thành công, bước tiếp theo là từ từ luyện chế theo thời gian.
Hắn cho thêm củi đã chuẩn bị vào, tiếp tục tăng lửa để nấu luyện, cho đến khi dược tính của dược liệu bên trong Cốt Đỉnh bắt đầu dung hợp vào nhau.
Thời gian trôi qua từng chút một, mùi thuốc trong sơn động càng ngày càng nồng nặc, thậm chí còn tản ra bên ngoài, khiến Bạch Hổ đang canh giữ bên ngoài động phủ cũng có chút thèm thuồng khó nhịn, hếch mũi ngửi lấy ngửi để hương thơm đó.
Nấu luyện hết nửa ngày thời gian, các loại dược liệu bên trong Cốt Đỉnh rốt cuộc được hòa tan, dược lực dung hợp với nhau, dần dần hóa thành một loại cổ dược kinh người.
Ông!Cốt Đỉnh khẽ run lên, ánh sáng tràn ra, huyết dịch trong đỉnh biến đổi, vốn dĩ thuần một màu đỏ đậm, nay dần dần lột xác thành sắc đỏ long lanh trong suốt.
Nó đỏ đẹp như hồng ngọc, sôi trào bành trướng, một hương khí kì dị bốc lên, đó chính là hương khí của thuốc, hít vào một hơi cũng có thể cảm giác toàn thân thư thái, cảm giác máu trong người như sôi lên.
Gương mặt Cổ Trần trở nên kích động, lần đầu tiên luyện dược thành công.
– Xong rồi!Nhìn cổ dược sôi trào trong Cốt Đỉnh, Cổ Trần biết nấu luyện cổ dược đã thành công, tâm lý khó tránh khỏi kích động, dù sao đây là lần đầu tiên hắn nấu luyện cổ dược.
Chỉ là không biết hiệu quả cổ dược như thế nào, loại cổ dược này không phải dùng để ăn, mà chính là dùng để thối luyện thân thể.
Căn cứ theo phương pháp ghi chép phía trên phương thuốc kia, một khi nấu luyện thành công cổ dược Tôi Thể, có thể khiến cho thân thể không ngừng mạnh lên, thậm chí có khả năng luyện thành một bộ bảo thể.
– Bắt đầu đi!Cổ Trần khẽ cắn môi, bắt đầu cởi sach áo da thú trên thân, sau đó thu thập tất cả mọi thứ lại cất vào bên trong cốt giới, cứ trần trụi như thế mà nhảy vào bên trong Cốt Đỉnh.
Oanh!Vừa rơi vào Cốt Đỉnh, Cổ Trần cảm giác dường như đang nhảy vào trong dung nham, dược dịch nóng hôi hổi thiêu đốt làn da của hắn, một năng lượng cuồng bạo xâm nhập vào bên trong cơ thể.
– A! Trong động truyền ra một tiếng hét thảm, Cổ Trần rơi vào trong đỉnh, trực tiếp nấu luyện chính mình, nhưng không nghĩ tới lại có thể thống khổ như vậy, quả thực khó lòng chịu nổi.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Điệu Thấp Làm Hoàng Đế [Dịch] Điệu Thấp Làm Hoàng Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Dieu-Thap-Lam-Hoang-De-Audio-Truyen.jpg)
