Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 57 : Vô danh (c561-c570)
❮ sautiếp ❯Chương 561
Cổ Trần hét lớn một tiếng, sáu hắc động xoay quanh lao tới trấn áp, tiếng động vù vù rung động khắp nơi, lập tức bao phủ Chiến Hồn đang suy sụp của Hoàng Kim Vương.
Vỏn vẹn chỉ trong tích tắc, Chiến Hồn của Hoàng Kim Vương đã bị trấn áp, sáu hắc động đồng thời xoay tròn, phát ra lực lượng thôn phệ và ma diệt kinh khủng.
– Không! Thạch Nhân Vương, Mông Liệt, nhanh cứu bản Vương.
Hoàng Kim Vương sợ hãi kêu to, không ngừng cầu cứu hai vị Vương giả khác.
Chiến Hồn của hai người Thạch Nhân Vương và Mông Liệt đều biến sắc, sợ hãi xông lên, muốn cứu viện Chiến Hồn của Hoàng Kim Vương, chỉ tiếc là đã bị Linh hồn thể của Cổ Trần ngăn lại.
Keng keng!Một đối hai, Cổ Trần chặn hai người đang điên cuồng tiến công, ý chí va chạm vào nhau, phát ra từng tiếng leng keng không dứt.
– A! Két két! Sau đó một tiếng hét thảm truyền đến, trong Lục Đạo ma bàn, Chiến Hồn của Hoàng Kim Vương đã bị nghiền nhỏ, vỡ nát thành vô số mảnh bị Hắc Động thôn phệ.
Đệ nhất Vương giả, sau khi nhục thân vẫn diệt, cuối cùng Chiến Hồn cũng trực tiếp bị nghiền nát, sau đó bị thôn phệ sạch sẽ, không dư thừa chút nào, hồn phi phách tán.
– Đáng chết, đáng chết!Tận mắt trông thấy Chiến Hồn của Hoàng Kim Vương bị tiêu diệt, hai người Thạch Nhân Vương và Mông Liệt đều kinh hãi, hoảng sợ, có chút lo lắng không yên.
Vương giả cũng biết hoảng sợ, bởi vì bọn họ ngửi thấy mùi vị tử vong đang tới gần, Hoàng Kim Vương đã chết trong tay Cổ Trần.
Thế trận liên thủ giữa ba vị Vương giả chính thức sụp đổ, kế tiếp sẽ phải đối mặt với phản kích hung mãnh của Cổ Trần.
– Tiếp đó, sẽ đến lượt các ngươi.
Linh hồn thể của Cổ Trần vô cùng lạnh lùng, không chứa chút tình cảm nào, hoàn toàn lạnh lùng giống như máy móc.
Hắn đưa tay đè xuống, Lục Đạo ma bàn sau lưng xoay chuyển ầm ầm, sáu hắc động tản ra lực lượng thôn phệ, muốn xé rách Chiến Hồn của Thạch Nhân Vương và Mông Liệt.
Hai người gào thét, ra sức giãy dụa, không ngừng bộc phát ra ý chí cường đại trùng kích, hóa thành đao binh đầy trời đánh thẳng về phía Cổ Trần.
Keng keng keng! Ba người lại giao phong lần nữa, linh hồn ý chí va chạm phát ra từng tiếng leng keng, chỉ tiếc là, tất cả linh hồn đao binh đã bị hắc động hút vào xoắn nát rồi thôn phệ.
Linh hồn thể của Cổ Trần cường đại, bắt nguồn từ Lục Đạo Luyện Hồn Thuật, tu luyện ra sáu linh hồn hắc động tạo thành linh hồn ma bàn, quả thực vô cùng khủng bố.
Tiếng vang “Ầm ầm” không ngừng truyền đến, lồng giam đã bị vỡ tan, hai Chiến Hồn của Đại Vương Giả bị đặt dưới Lục Đạo ma bàn to lớn, đang không ngừng xoay quanh ma diệt.
Oành oành oành! Hai Đại Vương Giả tức giận, không ngừng oanh kích, giãy dụa muốn thoát khỏi trấn áp của Lục Đạo ma bàn, muốn thoát ra ngoài.
– Linh Hồn Tịnh Hóa!Thời khắc mấu chốt, Cổ Trần đánh ra một chiêu Linh hồn tịnh hóa, trong nháy mắt khiến Chiến Hồn của hai Đại Vương Giả dừng lại một chút.
Cũng vì một chút ảnh hưởng đó, hai đại Chiến Hồn đã trở nên thê thảm, cả hai trực tiếp bị Lục Đạo ma bàn hung hăng trấn áp xuống dưới, trong nháy mắt đã khóa chặt Hồn thể.
– Ngươi dám?Thạch Nhân Vương giận dữ giãy dụa hét to.
Chỉ tiếc là, Cổ Trần sẽ thương hại bọn họ chút nào, lực lượng linh hồn cường đại phát ra, Lục Đạo ma bàn kêu lên một tiếng rồi đột nhiên gia tốc, trong nháy mắt đã xoắn nát Chiến Hồn của Thạch Nhân Vương.
– A! Tiếng kêu thảm thiết truyền đến, một nửa Chiến Hồn của Thạch Nhân Vương đã bị nghiền nhỏ, hóa thành vô số tia sáng tràn vào trong hắc động.
Phía bên kia, Mông Liệt giận dữ không ngừng hét lên, trên người phát ra từng đạo từng đạo hoa văn màu vàng, muốn thức tỉnh đồ đằng ấn ký trong linh hồn.
Chỉ là không biết vì sao, cho dù hắn có kêu gọi thế nào cũng không thể kích hoạt đồ đằng ấn ký, giống như đã bị vứt bỏ.
Đồ đằng Thú Thần kia, dường như đã từ bỏ hắn, không có cách nào khiến đồ đằng ấn ký thức tỉnh, sẽ không thể triệu hồi ra lá bài tẩy cuối cùng.
– Đáng chết, tại sao có thể như vậy?Mông Liệt vừa kinh vừa sợ gào thét, trong lòng đã hoảng hốt.
Hắn không biết, trước khi Tát Mãn tế chết đã lừa Thú Thần một vố, lúc này triệu hoán vị Thú Thần kia đồ đằng ấn ký đương nhiên sẽ không đáp lại.
Cũng do Thú Thần bị lừa thảm rồi, đáng thương cho Mông Liệt, bị Tát Mãn tế tự hãm hại, cho nên hắn không thể nào thức tỉnh được đồ đằng ấn ký.
Oành!Một khắc sau, Lục Đạo ma bàn chuyển động, từng đạo xiềng xích quấn lấy linh hồn, khóa chặt Chiến Hồn của hai người kia lại, không ngừng kéo vào trong ma bàn.
Cảnh tượng đáng sợ ấy, dọa Chiến Hồn của hai Đại Vương Giả thiếu chút nữa đã sụp đổ.
– Không, mau dừng lại!Một nửa Chiến Hồn còn lại của Thạch Nhân Vương hoảng sợ kêu to, muốn Cổ Trần dừng loại ma diệt này lại, đáng tiếc không có chút tác dụng nào, vẫn bị đẩy vào trong ma bàn xoắn nát.
.
Chương 562
Răng rắc, răng rắc!Cảnh tượng kinh khủng xuất hiện, một nửa Chiến Hồn của Thạch Nhân Vương bị nghiền nát từng chút một, cuối cùng bị nuốt vào trong hắc động biến mất không thấy đâu nữa.
Tận mắt nhìn thấy Chiến Hồn của hai vị Vương giả vẫn lạc, đầu óc Mông Liệt vô cùng chấn động, sự hoảng sợ xâm chiếm ý thức của hắn, hắn muốn chạy trốn, nhưng lại không trốn thoát được.
Muốn phát ra đồ đằng ấn ký trong linh hồn, nhưng lại bị hãm hại không cách nào kích hoạt, lần này thì thảm rồi.
– Bản Vương liều mạng với ngươi.
Giây phút cuối cùng, Mông Liệt gầm thét một tiếng muốn liều mạng, thiêu đốt Chiến Hồn, trực tiếp tự bạo khiến linh hồn ý chí của Cổ Trần trọng thương, thậm chí kéo hắn chết cùng.
Đáng tiếc ý định rất hay, hiện thực lại tàn khốc, bị Lục Đạo ma bàn trấn áp, đừng nói tự bạo, ngay cả tự thiêu đốt Chiến Hồn của mình, Mông Liệt cũng không làm được.
Từng cái từng cái xiềng xích kinh khủng màu đen kia, khóa chặt Hồn Thể tầng tầng lớp lớp, phong tỏa trấn áp tất cả lực lượng linh hồn, ma diệt từng chút một.
– A! – Bản Vương không cam lòng, không cam lòng! A…Tiếng kêu thê lương của Mông Liệt không ngừng truyền đến, lồng giam bị phá nát, vô số Thú nhân tận mắt thấy trông thấy Chiến Hồn của tam đại Vương Giả bị ma diệt thôn phệ từng cái một.
Cảnh tượng kinh khủng kia, khiến tất cả mọi người rung động, vô số Thú nhân sợ hãi, hoảng hốt, linh hồn cũng sinh ra cảm giác run rẩy.
Ầm!Cuối cùng, Chiến Hồn của Thú nhân Vương Mông liệt nổ tung, bị sáu cái hắc động trực tiếp thôn phệ luyện hóa, xóa sạch ý thức, chỉ để lại lực lượng linh hồn cường đại thuần túy.
Khi Chiến Hồn bị diệt, Thú Vương Mông Liệt đang kịch chiến đột nhiên thổ huyết, sắc mặt trắng bệch, tinh thần uể oải, lập tức rớt xuống mấy tầng.
Sắc mặt hắn trắng bệch, hoảng sợ nhìn lại, thì trông thấy Linh hồn thể của Cổ Trần, giẫm lên Lục Đạo ma bàn đang ép xuống.
– Không! Chiến Hồn của Bản Vương!Mông Liệt phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể bị Cổ Trần khóa chặt, Thanh Đồng ấn tỷ, Thanh Đồng chi thư vững vàng trấn áp hắn.
Sau đó một tiếng “Oành” vang lên, thân thể Mông Liệt đã bị trấn áp, Lục Đạo ma bàn trực tiếp bay thẳng vào trong đầu hắn, chui vào trong thức hải.
Dường như chỉ trong tích tắc, thân thể của Mông Liệt vị Thú nhân Vương này đã cứng đờ, hai mắt không ngừng lóe sáng, thức hải nổ tung.
Cuối cùng, ánh mắt của hắn trở nên ảm đạm, chút linh hồn ý chí cuối cùng cũng bị Cổ Trần ma diệt, chỉ để lại một thi thể cường đại.
Mất đi linh hồn ý chí, Niết Bàn Vương giả, cũng khó có thể khôi phục lại, Mông Liệt đi theo gót Hoàng Kim Vương, đã chết.
– Vương, Vương đã chết!- Đại vương vẫn lạc!Tình cảnh ấy rơi vào trong mắt vô số Thú nhân, bọn họ hoàn toàn sững sờ, hoàn toàn sợ ngây người.
Vương của bọn họ, vậy mà lại chết rồi.
Thú nhân Vương Mông liệt cường đại vô địch, bị Cổ Trần chém chết trên hư không, thi thể trôi nổi giữa không trung không rơi xuống, cho dù đã chết vẫn tản ra khí tức kinh khủng như trước.
Uy thế đáng sợ của Bỉ Mông Vương, khiến người ta run rẩy, vô số Thú nhân sợ hãi, đầu óc đã bị sự hoảng sợ lấp kín toàn bộ.
Ngay cả Thú nhân Vương cũng đã chết rồi, sao bọn họ có thể ngăn cản được Nhân tộc?- A! – Không có khả năng, không thể nào! Phía bên kia, hắc vụ cuồn cuộn, tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến từ bên trong, đó là Thạch Nhân Vương, vị Niết Bàn Vương giả cuối cùng.
Hắn đang bị Thanh Y vây giết trong hắc vụ, hắc vụ không ngừng ăn mòn thân thể thậm chí linh hồn hắn, khiến huyết dịch trên người hắn thậm chí bản nguyên và cả linh hồn đều bị ăn mòn hấp thu từng chút một, vô cùng thê thảm.
Trước đó hắn còn có thể chống đỡ được, nhưng bây giờ thì không, bởi vì Chiến Hồn đã bị Cổ Trần tiêu diệt thôn phệ mất, hắn bị phản phệ nghiêm trọng, khí tức suy sụp, lập tức bị sương mù bao trùm ăn mòn.
– Không! Bản Vương bất tử, bất tử.
Thạch Nhân Vương điên rồi, trông thấy hai người Hoàng Kim Vương, Mông Liệt trước sau bị tiêu diệt trong tay quái vật Nhân tộc Cổ Trần kia, trong lòng hắn khó tránh khỏi có chút sợ hãi.
Nhưng càng hoảng sợ, thì chết càng nhanh, bởi vì sương mù tử vong đang gia tốc ăn mòn thân thể và phòng ngự của hắn, thậm chí còn ăn mòn linh hồn ý chí của hắn.
Dần dần, máu thịt trên người Thạch Nhân Vương đều biến thành màu đen, da thịt xuất hiện rất nhiều chấm đén, giống như vết bớt, càng ngày càng lan rộng.
Cuối cùng huyết nhục trong cơ thể hắn bắt đầu khô quắt từng chút một, linh hồn ý chí cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, không cách nào chống lại, bị tử vong hắc vụ thôn phệ sinh cơ từng chút một.
– Bản Vương, bản Vương bất tử, bất tử! Thạch Nhân Vương gào thét, toàn thân phát ra một cỗ lực lượng siêu cường, đột nhiên thoát ra khỏi tử vong hắc vụ lập tức bay lên không trung.
.
Chương 563
Hắn muốn chạy trốn, vậy mà vào giây phút sống còn hắn lại thoát được tử vong hắc vụ trốn ra ngoài.
Vù!Cổ Trần đang muốn ngăn cản, nhưng lập tức ngừng lại, bởi vì có một bóng người còn nhanh hơn hắn, hắc vụ cuốn lên, hóa thành một bàn tay đen như mực nắm chặt Thạch Nhân Vương kéo hắn về trong hắc vụ.
– A! Sau đó một tiếng kêu rên thê thảm truyền đến, hắc vụ cuồn cuộn, một lúc sau mới bình tĩnh lại.
Rắc rắc rắc! Hắc vụ cuồn cuộn, từng tiếng xương cốt đứt gãy truyền đến từ bên trong, rất nhanh, từng khối xương nát từ bên trong rơi xuống.
Đó là xương cốt của Thạch Nhân Vương, đều gãy thành vô số mảnh nhỏ vung vãi ra ngoài, không ngừng rơi xuống từ trong hắc vụ, ai nhìn vào cũng cảm thấy da đầu tê dại.
Vậy mà Thạch Nhân Vương lại bị ăn hết, huyết nhục linh hồn đều bị thôn phệ sạch sẽ, chỉ để lại từng khối xương nát vương vãi trên mặt đất.
Cổ Trần nhìn thấy tình cảnh này, khẽ nhíu mày lại, hắn bước một bước đạp không đi tới trước hắc vụ kia, rồi bước vào trong đó không do dự chút nào.
Vù!Hư không run rẩy, hắc vụ cuồn cuộn sôi trào, khi Cổ Trần tiến vào vậy mà nó lại chủ động lui lại, nhanh chóng lùi về phía sau, bóng người nhỏ nhắn xinh xắn cũng không ngừng lui lại.
Hình như nàng không muốn để Cổ Trần trông thấy mình.
– Thanh Y!Cổ Trần tăng tốc bước một bước lách mình đuổi theo, một tiếng gọi, giữ Thanh Y đang trốn tránh dừng lại, đứng giưa hư không, cả người phát ra một luồng hắc vụ, tràn ngập tử vong và bất tường.
– Thanh Y, ta biết là ngươi.
Hắn nhìn bóng người nhỏ nhắn xin xắn bị hắc vụ bao phủ trước mắt, nàng là Thanh Y, nhìn thấy nàng biến thành dạng này Cổ Trần có chút đau lòng.
Trước đây, nếu như hắn không rời khỏi, có lẽ Thanh Thạch bộ lạc sẽ không bị diệt, thật ra, tất cả nguyên do đều tại hắn.
Do hắn giết đám người Huyền Cát, mới khiến cho Thanh Thạch bộ lạc bị hủy diệt, khiến Thanh Y biến thành dáng vẻ này.
– Thanh Y, về nhà với ta đi!Cổ Trần bước từng bước tiến về phía trước, giọng nói rất nhẹ nhàng, rất bình thản, khiến bóng người Thanh Y phía trước khẽ run lên, hắc vụ sôi trào.
Nàng chậm rãi xoay người lại, một đôi mắt màu xám đen nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt lạnh như băng, lộ ra khí tức tử vong và bất tường, duy nhất chỉ có tình cảm là không tồn tại.
Cổ Trần không nhịn được khẽ run lên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với nàng vậy, vì sao nàng lại biến thành dáng vẻ này, giống như Tà Vật lạnh như băng vậy.
Nhưng hắn vững tin, Thanh Y sẽ không làm hắn bị thương, bởi vì dù hắn có đi vào trong hắc vụ cung không bị ảnh hưởng chút nào, còn bởi vì Thanh Y đã hai lần xuất hiện giúp hắn.
Một lần trước đó là khi đại chiến với liên quân tam tộc, khi đó hắn còn chưa rõ lắm, bây giờ nhìn thấy nàng, hắn lập tức hiểu được tiền căn hậu quả.
– Thanh Y, cho dù ngươi biến thành cái gì, đều là muội muội của ta, về nhà với ta đi.
Cổ Trần đi tới trước mặt Thanh Y, chỉ là sau đó vẫn luôn duy trì khoảng cách mười thước, nàng không cho hắn tới gần thêm nữa.
Bất đắc dĩ Cổ Trần đành phải đứng cách xa mười thước, nhìn Thanh Y trước mắt, trên người tản ra hắc vụ khí tức tử vong nồng đậm, mỗi sợi hắc khí đều lộ ra bất tường.
Thanh Y yên lặng đứng ở đó, câu nói kia của Cổ Trần, khiến ánh mắt nàng có một tia chấn động, nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh lùng lấp đầy.
Nàng không nói lời nào, quay người nhoáng một cái hắc vụ bay đầy trời nhanh chóng biến mất giữa hư không.
– Thanh Y, chờ một chút!Mặt Cổ Trần hơi biến sắc, hắn đuổi theo muốn ngăn nàng lại, nhưng tốc độ của Thanh Y không chậm, trong lòng hắn muốn trấn áp nàng mang về nhưng lại sợ đả thương nàng.
Cuối cùng, Thanh Y đi mất, Cổ Trần không ngăn lại được, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng biến mất ở phương xa.
Thanh Y xuất hiện lại rời đi, Cổ Trần biết, nàng đến đây vì hắn, đáng tiếc không thể giữ nàng lại, trong lòng có chút hối hận và đau khổ.
Cổ Trần yên lặng nhìn theo hướng Thanh Y biến mất, khẽ thở dài nói:- Thanh Y, xin lỗi, do ta hại muội biến thành cái dạng này.
Sau đó hắn xuay người quay trở về, chân đạp hư không, nhìn xuống toàn bộ sào huyệt Thú nhân, vô số Thú nhân hoảng sợ, kêu rên thảm thiết, tuyệt vọng.
Thú nhân Vương đã chết, hai vị Niết Bàn Vương giả của hai tộc khác cũng chết rồi.
– Thú nhân Vương Mông liệt đã chết, đầu hàng không giết!Cổ Trần đột nhiên hét lớn, sau đó nhấc bổng thi thể Mông Liệt lên, giơ lên trên không trung, khí tức cường đại lan tràn ra, sát ý bao phủ, chấn nhiếp vô số Thú nhân.
.
Chương 564
Khi tất cả Thú nhân trông thấy Cổ Trần đang xách thi thể của tộc trưởng của bọn họ, Thú nhân Vương Mông liệt, cả đám đều sợ hãi, hoảng hốt, run rẩy.
– Vương, Vương của chúng ta chết rồi.
Có Thú nhân không ngừng lắc đầu, hoảng sợ la to, hiển nhiên đã suy sụp.
Rất nhiều Thú nhân kêu rên, thút thít, phát ra từng tiếng gào thét tuyệt vọng.
– Không! !Trên chiến trường, hai tên lão Thú nhân cảnh giới nửa bước Niết Bàn cường đại gào thét, cả người chồng chất vết thương, cánh tay đã gãy mất.
Hai vị Thú nhân nửa bước Niết Bàn này, mỗi người bị năm nghìn binh khí Thanh Đồng bất tử hình người vây giết biến thành dạng này, vô cùng thê thảm.
– Thú Thần vinh diệu!Một Cường giả Thú nhân nửa bước Niết Bàn gào thét:- Thú nhân cao quý vĩnh viễn không bao giờ khuất phục, tất cả tộc nhân, phụng hiến tín ngưỡng của các ngươi, cuồng hóa đi, Thú Thần cùng tồn tại với chúng ta.
Uỳnh!Khi hắn vừa dứt lời, hai cường giả nửa bước Niết Bàn cùng nhau bùng nổ, muốn xông ra ngoài để chém giết vô số chiến sĩ Nhân tộc.
Hắn muốn liều mạng, Thú Vương Mông Liệt đã chết rồi, bọn họ cũng không sống nổi nữa, cũng sẽ không đầu hàng, chỉ có thể phát ra tiềm lực sinh mệnh cuối cùng tạo thành thương vong lớn cho Nhân tộc là được rồi.
Keng keng!Chỉ là, một vạn tên Thanh Đồng binh nhân đã lao đến, đều nhịp, giống như một chỉnh thể, Thanh Đồng quang huy bao phủ đầy trời, không ngừng gây sức ép, điên cuồng giết về phía bọn họ.
Đám Thanh Đồng binh nhân này chiến lực cường đại, hơn nữa còn đánh không chết, cho dù có phá hỏng thân thể của bọn chúng, kết cấu thân thể lập tức được Thanh Đồng lưu chuyển chữa trị.
Huyết dịch chảy trong cơ thể của bọn chúng, chính là Thanh Đồng ở trạng thái lỏng, cả người được chế tạo rất tinh xảo, là một món chiến tranh binh khí hoàn mỹ nhất.
Gọi bọn chúng là người máy Thanh Đồng cũng chưa chính xác, bởi vì mỗi bộ phận trên cơ thể bọn chúng đều được chế tạo bởi Thanh Đồng, hoàn toàn trở thành binh khí hình người.
Phụt!Cuối cùng một lão già Thú nhân nửa bước Niết Bàn sơ sẩy, cơ thể bị chém rách ra, đầu cũng bị chém rụng, rơi trên mặt đất, chết không nhắm mắt.
– A! Một hắn Thú nhân nửa bước Niết Bàn khác gào thét thê lương, trên người tỏa ra ánh sáng, khí tức càng ngày càng kinh khủng, hắn muốn tự bạo.
Chỉ tiếc, còn chưa kịp làm gì hắn đã bị mấy nghìn Thanh Đồng binh nhân trực tiếp xé thành mảnh nhỏ, hóa thành từng khối, năng lượng, huyết nhục, xương cốt bay khắp nơi.
Hai tên tu vi nửa bước Niết Bàn, triệt để vẫn diệt, lực lượng cuối cùng của Thú nhân tộc đến đây hoàn toàn bị diệt sạch, ngay cả tộc trưởng cũng đã chết.
Keng!Cổ Trần rút Thanh Đồng Thạch Kiếm ra, mũi kiếm chỉ thẳng về phía vô số Thú nhân đang cuồng hóa, ánh mắt lộ ra hung quang, sát khí trải rộng khắp bầu trời.
Ban đầu vốn dĩ hắn định bắt Thú nhân về làm nô lệ, hiện giờ xem ra, rõ ràng đám Thú nhân này sẽ không chịu đầu hàng.
– Đã không đầu hàng, vậy thì giết sạch bọn chúng, một tên cũng không để lại!Cổ Trần dứt khoát hạ lệnh, một kiếm chém xuống, mặt đất ầm ầm nứt ra, vô số Thú nhân bỏ mình tại chỗ, như một lời tuyên bố Thú nhân sắp diệt vong.
– Giết!- Nhân tộc tất thắng!- Tất thắng! Tất thắng!Thời khắc này, Nhân tộc hoàn toàn cuồng bạo, nhìn thấy tộc trưởng nhà mình đối chiến với ba vị Vương giả dị tộc, vốn dĩ bọn họ tưởng rằng sắp xong rồi, nhưng không ngờ vậy mà kết cục lại đảo ngược.
Bị tam đại Vương Giả vây công chẳng những Cổ Trần không sao cả, ngược lại còn chuyển ngược thế cờ, chém giết ba vị Vương giả dị tộc.
Đám người Hắc Thổ, Man Phi, Ngưu Lực, Man Nguyệt, Long Uyên ai nấy đều gào thét, bộc phát ra sức mạnh lớn nhất của bản thân, lao lên chém giết, công kích thẳng một đường phá vòng vây của cường giả Thú nhân.
Trong phút chốc, Thú nhân tộc đã tan vỡ.
Tộc trưởng chết thảm, hai vị nửa bước Niết Bàn vẫn lạc, các đại cao thủ Thú nhân hoảng sợ nhốn nháo, bị đám người Hắc Thổ chém giết từng người một, lại không có bất kỳ lực lượng nào có thể chống lại đại quân Nhân tộc.
Ầm ầm! – A! – Trốn!Thú nhân tộc sụp đổ, vô số Thú nhân thê thảm kêu rên, hoảng sợ hét lớn, tiếng hô giết, tiếng kêu thảm thiết xen lẫn nhau, chấn động thiên địa.
Lúc này, cuộc chiến đã nghiêng hẳn về một phía, vô số Thú nhân hoảng sợ chạy tứ tán, căn bản không có chút lực lượng chống cự nào, bị đại quân Nhân tộc nghiền ép đồ sát.
Trong Thú nhân tộc, dù là Thú nhân trưởng thành, hay là Thú nhân nhỏ tuổi, càng không phân biệt nam hay nữ, tất cả Thú nhân bắt được đều bị vô tình chém giết.
Cổ Trần đã nói giết sạch, thì chắc chắn một tên cũng không để lại!Đám Thú nhân này, không chịu đầu hàng, một bộ phận cuồng hóa mất lý trí bị chém giết, số còn lại sợ mất mật trực tiếp chạy tứ tán, khiến Thú nhân tộc hoàn toàn sụp đổ.
Cổ Trần đứng ngạo nghễ giữa hư không, yên lặng nhìn toàn bộ chiến trường bên dưới, đồ sát nghiêng hẳn về một bên, Thú nhân thảm bại, thắng lợi cuối cùng thuộc về Nhân tộc.
Hắn, đã đánh thắng trận đại chiến này.
.
Chương 565
Oành oành oành! Trên bầu trời từng đầu Phi long rơi xuống, bọn chúng thi nhau giãy dụa gào thét, nhưng lại bị một cỗ khí tức cường đại đè xuống, rơi trên mặt đất tạo thành một cái hố.
Còn đám Thú nhân bên trên, không có ai ngoại lệ, tất cả đều đều bị giết sạch.
Trên bầu trời trong sào huyệt Thú nhân tất cả Phi Long đều bị đánh rơi xuống, bị bắt sống toàn bộ, trên mặt đất, cả một đám Cự Ma đang gục ở chỗ này.
Cả đám đều ngoan ngoãn thành thật ngồi xổm trên mặt đất, vẻ mặt rất đáng thương, trong mắt đầy vẻ e ngại, chỉ dám cúi gằm mặt xuống đất vẽ vòng tròn.
Đám Cự Ma này, đều là Cự Ma bị Thú nhân tộc nô dịch, hiện giờ đã bị một nghìn đầu Cự ma chiến sĩ do Cổ Trần mang tới thu phục, bọn chúng ngồi xổm ở nơi đó giống phạm đứa trẻ phạm lỗi.
Mặt mũi cả đám đều sưng vù lên, nhìn vô cùng thê thảm, nhưng thật ra cũng không bị thương nặng lắm, bị thương nặng nhất là đầu Cự ma đang nằm ở chỗ đó, hai tay gãy gập lại, bị Cự Ma đầu lĩnh Cổ Ma đánh cho một búa, lồng ngực lõm vào, thiếu chút nữa đã ngoẻo rồi.
Bên trong sào huyệt Thú nhân, tiếng giết dần dần ngừng lại, một đám kỵ binh của Nhân tộc không ngừng đi khắp nơi xung quanh chiến trường, chém giết tất cả Thú nhân mà bọn họ nhìn thấy.
– Gào!Đại chiến vẫn chưa chấm dứt, nhưng Thú nhân tộc đã hỏng mất, vô số Thú nhân hoảng sợ gào thét, sợ hãi rống lên, rất nhiều Thú nhân vứt vũ khí xuống, trực tiếp quỳ trên mặt đất đầu hàng.
Bọn chúng đã hoàn toàn đã mất hết dũng khí, tất cả đếu sợ bị giết, cuối cùng muốn vứt xuống vũ khí chạy trốn, từ đó tạo ra hiệu ứng giống như tuyết lở.
Toàn bộ Thú nhân trong sào huyệt này, hơn trăm vạn Thú nhân điên cuồng chạy tứ tán, bị đám người Hắc Thổ, Man Phi, Ngưu Lực, Long Uyên dẫn theo đại quân không ngừng truy sát.
Một đường đuổi theo chém giết, thi thể nằm la liệt đầy đất, máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả sào huyệt Thú nhân.
Khói mù bốc lên cuồn cuộn, bụi bốc lên lan tràn khắp nơi, có Thú nhân kêu thảm, máu thịt văng tung tóe giống như địa ngục trần gian vậy.
– A! – Nhân tộc các ngươi, chết không yên lành!- Ma quỷ, Nhân tộc các người là ma quỷ đê tiện lại tàn nhẫn.
Có Thú nhân gào thét, có kẻ kêu thảm thiết, nguyền rủa, cuối cùng bị mấy tên chiến sĩ Nhân tộc tàn nhẫn chém chết ngay tại chỗ.
Tình huống như vậy nhiều vô số kể, trong toàn bộ sào huyệt Thú nhân, có vô số Thú nhân, già, trẻ, nam, nữ, đều dùng ánh mắt ngập tràn cừu hận trợn trừng nhìn chiến sĩ Nhân tộc.
Trước khi bọn chúng chết, cả đám còn phát ra Nguyền Rủa ác độc, nguyền rủa Nhân tộc biến thành Ma quỷ, vừa đê tiện, vừa tàn nhẫn, bọn chúng căn bản không hề nghĩ lại trước kia bọn chúng cũng từng làm như vậy.
– Nhân tộc, ma quỷ, các ngươi đều là ma quỷ!Một tên Thú nhân nho nhỏ, tay cầm đồng đao, mặt mũi dữ tợn tràn đầy cừu hận nhìn chằm chằm vào một chiến sĩ Nhân tộc.
Phập!Chiến sĩ kia dùng một đao chém tên Thú nhân nho nhỏ thành hai khúc, mặt không biểu cảm:- Chúng ta là ma quỷ, cũng là do bị dị tộc các ngươi ép thành như vậy.
– Nếu có thể để Nhân tộc chúng ta quật khởi, ta nguyện hóa thành ma quỷ!Sau đó chiến sĩ kia không nói lời nào nữa, hắn ta xách theo thanh đao vẫn đang nhỏ máu, bước từng bước đi về phía vô số thi thể Thú nhân, tìm kiếm Thú nhân vẫn chưa chết trong đám, lôi ra giết sạch.
Tất cả các chiến sĩ có mặt ở chỗ này, không ai sinh ra lòng thương hại, chiến tranh chính là tàn khốc như vậy, đặc biệt là đối với Thú nhân, kẻ đã từng nô dịch vô số Nhân tộc, ai sẽ thương hại và cảm thông cho bọn chúng?Lúc Nhân tộc bị nô dịch, có ai đến thương hại bọn họ không? Những Nhân tộc bị giết hại kia, có ai đến kêu oan cho bọn họ không? Những đứa trẻ của Nhân tộc bị luyện thành Dược Nhân, có người nào tới lấy lại công bằng không?Không có, không một ai cả, Thú nhân đáng thương, Nhân tộc thì không đáng thương sao?Đám còn lại, biết không trốn thoát tất nhiên sinh ra tuyệt vọng, không phải cuồng hóa trong lúc tuyệt vọng, thì suy sụp vì tuyệt vọng, tất cả đều mất hết dũng khí, chạy trốn khắp nơi.
Đối với đám Thú nhân này, Cổ Trần không hề thương hại, càng không lựa chọn bắt bọn họ làm nô lệ, bởi vì nếu hắn làm như vậy sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.
Giống như Bách tộc nô dịch Nhân tộc, hiện giờ không phải đã có người đứng ra phản kháng rồi hay sao, trừ khi xóa đi tất cả linh hồn ý chí của Nhân tộc.
.
Chương 566
Nếu không, chỉ cần có ý thức, không chủng tộc nào lại cam tâm tình nguyện bị nô dịch, sớm muộn gì cũng sẽ mang đến cho kẻ nô dịch phiền phức và tai họa vô cùng vô tận.
Mặc dù nếu thu phục Thú nhân sẽ có thêm một phần lực lượng không tệ, nhưng ai có thể bảo đảm, trong tương lai Thú nhân sẽ không làm phản?Cho dù Cổ Trần có thể dùng bí thuật Linh Hồn Tịnh Hóa để xóa sạch trí nhớ của tất cả bọn chúng, sẽ không cần lo lắng đến các loại vấn đề phản nghịch này kia.
Nhưng tương lai thì sao, đám Thú nhân này sẽ sinh sản đời sau, chẳng lẽ lúc ấy hắn lại phải tiếp tục xóa sạch linh hồn ký ức của bọn chúng, lại phải quán thâu trí nhớ trung thành một lần nữa?Nếu là mấy trăm ngàn người hắn có thể làm được, nhưng mà mấy trăm vạn, thậm chí mấy chục triệu thậm chí nhiều hơn nữa, Cổ Trần cũng không đủ tinh lực để làm chuyện kiểu này.
Đã không thần phục, vậy thì trực tiếp giết sạch, Thú nhân không phục thì giết, chỉ cần giết tới khi bọn chúng suy sụp, sợ hãi, e ngại, nghe thấy tên Nhân tộc lập tức run rẩy.
– Gào! Thú Thần vinh diệu!Có Thú nhân gào thét, thân thể bị một cây Thanh Đồng Chiến Thương xuyên qua, ghim trên mặt đất.
– Ma quỷ, ma quỷ đã trở lại.
Có lão Thú nhân điên cuồng rống to, giống như tên điển, khuôn mặt dữ tợn hoảng sợ gào thét nhìn rất kinh khủng.
Ngay lập tức một ánh đao lướt qua, một tiếng “Phốc” vang lên, đầu của lão Thú nhân kia đã bay lên không trung văng ra xa, hai mắt trợn ngược, chết không nhắm mắt.
– Ta nguyền rủa các ngươi, đồ ma quỷ, chết không yên lành.
– Nhân tộc, là ma quỷ! – A! Lúc này trên chiến trường rất nhiều Thú nhân kêu thảm, trước khi chết cả đám còn phát ra lời nguyền rủa, oán niệm xông thẳng lên trời, hội tụ trên không trung, mây đen cuồn cuộn, huyết sát ngưng tụ mãi không tan.
Ở hiện trường Thú nhân kêu thảm không dứt, oán khí, không cam lòng, thù hận… Tâm trạng, sát khí, sát ý xen lẫn nhau, tạo thành một tình cảnh đáng sợ.
Cuộc chiến kéo dài một ngày một đêm, mấy chục vạn đại quân chém giết Thú nhân, chém giết khiến sào huyệt Thú nhân máu chảy thành sông, núi thây biển máu, mùi tanh phiêu tán hơn trăm dặm.
Khi đám Thú nhân trong hang ổ đã bị giết sạch, đám người Hắc Thổ, Man Phi, Ngưu Lực, Long Uyên mới cứu ra được một đám người xanh xao vàng vọt ở nơi này.
Bọn họ đều là Nhân tộc, là nô lệ bị Thú nhân nuôi nhốt nô dịch.
Số nô lệ Nhân tộc được cứu ra ở nơi này vô cùng nhiều, đoán sơ qua ít nhất cũng phải đến hai mươi mấy vạn người, đây là con số khổng lồ cỡ nào.
Những người bị chết, bị Thú nhân ăn thịt, bị giết càng nhiều vô số kể, nhìn thấy mà giật mình, khiến tất cả các chiến sĩ tham dự cuộc chiến đồ sát Thú nhân, mỗi người đều cảm thấy bọn họ còn chưa giết đủ.
– Tộc trưởng, trong phạm vi năm mươi dặm xung quanh sào huyệt Thú nhân, toàn bộ đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Rất nhanh, đám người Hắc Thổ, Man Phi… đã đến, mỗi người báo cáo về tình hình quân đoàn của mình, Thú nhân trong hang ổ về cơ bản đã bị giết sạch.
– Tộc trưởng, phát hiện Thú nhân bí cảnh, cửa vào đã được chúng ta canh giữ.
Man Phi trực tiếp báo cáo tin tức này, hắn phát hiện ra cửa vào bí cảnh của Thú nhân tộc, nhưng vẫn chưa vào điều tra tình hình bên trong, chỉ phái trọng binh trấn giữ.
– Rất tốt, mọi người đi quét dọn chiến trường đi, ta đi xem thử bí cảnh.
Cổ Trần khẽ vuốt cằm, bóng người từ giữa không trung rơi xuống, hắn ra lệnh cho đám người Hắc Thổ, Man Phi đi thanh lý chiến trường, cứu chữa chiến sĩ bị thương, thu thập chiến lợi phẩm.
Còn bản thân hắn thì đi tới chỗ một chi nhánh quân đoàn chỉnh tề đang đứng trang nghiêm ở nơi sâu nhất trong sào huyệt Thú nhân.
Chi nhánh quân đoàn này, chỉ có một vạn người tham chiến, nhưng mỗi một người đều giống như huyết nhân, toàn thân dính đầy huyết dịch, tản ra sát khí ngút trời.
– Sát khí hội tụ, ngưng!Cổ Trần trực tiếp dẫn sát khí, oán khí vô biên đang hội tụ giữa không trung, rót vào một nhánh quân đoàn trước mặt.
Một tiếng ầm vang lên, sát khí nhập thể, khiến cả đám người trong nhánh quân đoàn kinh khủng trước mắt càng trở nên đáng sợ hơn, sát khí che trời.
Bọn họ, cũng là Thanh Đồng binh khí hình người do Cổ Trần luyện chế ra, mỗi người đều bất tử bất diệt, chiến lực mạnh mẽ, có thể so với trình độ nửa bước Chân khí.
Năm nghìn Thanh Đồng binh nhân, vây giết một cường giả Thú nhân nửa bước Niết Bàn, không chết một người nào, còn thành công chém giết đối phương.
Có điều cũng dễ nhìn thấy rất nhiều Thanh Đồng binh nhân bị thương, có kẻ cụt cả hai tay, có kẻ thân thể rách nát, chảy ra dòng máu Thanh Đồng.
Cổ Trần không ngừng rót sát khí, oán khí, còn cả một cỗ năng lượng cường đại vào người bọn chúng, để sửa chữa lại đám Thanh Đồng binh nhân bị tổn hại này.
.
Chương 567
Sau khi hấp thu xong sát khí, oán khí vô biên ở nơi này, Cổ Trần cảm nhận được nhóm Thanh Đồng binh nhân này đang lột xác, dường như sắp đột phá rào cản, bước vào cấp bậc Chân khí.
Một khi hoàn thành quá trình lột xác, chẳng khác nào Cổ Trần có được mời nghìn Thanh Đồng bất tử binh nhân cấp bậc Chân khí.
Đám chiến sĩ ở xung quanh, không một ai muốn tới gần, bởi vì nhánh quân đoàn này sát khí quá mạnh, ngay cả khi quân đoàn này chính là người mình, bọn họ cũng cảm thấy trái tim lạnh lẽo.
Trong mắt bọn chúng không có chút cảm xúc nào, chỉ có duy nhất bản năng giết chóc, giống như máy móc, không có bất kỳ một tia tình cảm nào tồn tại, chỉ nghe theo lệnh của vị Cổ Trần tộc trưởng này.
Đây mới là con át chủ bài lớn nhất mà Cổ Trần đang nắm giữ.
– Theo ta vào bí cảnh!Nói xong, Cổ Trần mang theo một vạn người của Bất tử quân đoàn, cùng nhau bước vào trong bí cảnh của Thú nhân tộc.
Nơi này là tiền vốn lớn nhất của Thú nhân tộc, có một số bí cảnh, bên trong còn cất giấu không ít Thú nhân Chiến Sĩ và một số bí mật.
Ví dụ như, một vài kẻ giấu mặt của Thú nhân tộc đang ẩn nấp bên trong.
Xuyên qua cánh cửa, Cổ Trần bước vào trong bí cảnh của Thú nhân tộc.
Mới bước vào trong, hắn đã trông thấy vô số Thú nhân, cả đám đều dùng ánh mắt đỏ ngầu theo dõi hắn, vừa thấy hắn tiến vào lập tức gầm thét xông lên.
– Gào!- Giết Nhân tộc, diệt ma quỷ!Cầm đầu là một lão Thú nhân, khí tức khủng bố trên người hắn ta bùng nổ phát ra, lực lượng tương đương với một tên cao thủ Chiến Thể đại thành.
Hắn dẫn theo mấy vạn Thú nhân chiến sĩ còn sót lại, mỗi tên đều cuồng hóa lao đến, muốn tử chiến một trận cuối cùng với Cổ Trần.
– Giết!Mặt mũi Cổ Trần đầy vẻ lạnh lùng tàn bạo, hắn chỉ nhẹ nhàng phun ra một chữ, vừa dứt lời, một nhánh quân đoàn đáng sợ sau lưng hắn đã xông lên ầm ầm.
Thanh Đồng Bất tử quân đoàn giết vào, một vạn người đối mặt với mấy chục nghìn Thú nhân, nhưng cuộc đồ sát lại hoàn toàn nghiêng về một phía, Thú nhân không ngăn được nhánh Bất tử quân đoàn đáng sợ này.
Dưới thanh đao của bọn họ, cả đám Thú nhân bị vô tình bị xử lý, chuẩn xác, tinh tế, dứt khoát, lưu loát, từng cái đầu bay lên trên không trung, máu tươi rải khắp bí cảnh.
Chỉ vỏn vẹn một phút đồng hồ, mấy chục nghìn Thú nhân đã bị giết toàn bộ, không để lại một tên nào.
Bất tử quân đoàn, chính thức thể hiện ra một chút chiến lực khủng bố của bọn họ, trong tương lai, chắc chắn sẽ khiên Man Hoang dị tộc nghe thấy tên đã sợ mất mật.
Sau đó Cổ Trần để một vạn người của Bất tử quân đoàn đi thanh lý đám Thú nhân may mắn còn sót lại, còn hắn một thân một mình đi dò xét toàn bộ bí cảnh!.
Giữa bí cảnh, một tòa Bỉ Mông vương cung đứng sừng sững tại đó, bốn phía xung quanh còn có vô số kiến trúc nhỏ khác.
Cổ Trần bước vào bên trong đám kiến trúc này, thì trông thấy một cảnh tượng khiến người ta chấn động, phẫn nộ.
Bên trong những tòa nhà cực lớn này, vậy mà lại xây dựng rất nhiều dược trì, trong đó đang ngâm một đám trẻ con, vô số trẻ con lúc nha lúc nhúc.
Những bóng dáng nhỏ bé này, đều là trẻ con của Nhân tộc, số lượng khổng lồ, tất cả đều bị luyện thành Dược Nhân.
– Gào!Hơn nữa, bên trong dược trì, còn có một số tiểu Thú nhân tồn tại, da xanh, da đỏ, da đen, phần lớn Thú nhân đang lơ lửng bên trong dược trì.
Bọn chúng giương nanh múa vuốt, kêu gào ầm ỹ, vậy mà lại dùng đám trẻ con của Nhân tộc để luyện thành Dược Nhân, dùng để bồi dưỡng tiểu Thú nhân, nhìn thấy cảnh này, sát ý trong mắt Cổ Trần phát ra lạnh thấu xương.
– Nhân tộc, giống loài ti tiện, ai cho ngươi cả gan xâm nhập nơi này?Trông thấy Cổ Trần bước vào, một con tiểu Thú nhân nổi giận gầm lên một tiếng, lớp da trên người nó sáng lên một đạo hoa văn màu vàng.
Dễ nhận thấy nó chính là Thú nhân mang huyết mạch cao quý của Bỉ Mông Vương tộc, xem ra kẻ có Bỉ Mông huyết mạch, có thể ngâm trong dược trì để tôi luyện thân thể, tăng cường tiềm lực thiên phú và huyết mạch.
– Dùng vô số huyết dịch, linh hồn của Nhân tộc ta để bồi dưỡng đời sau, khoản nợ này, trước tiên đòi lại một phần, trong tương lai ta sẽ thanh toán từng tên một.
Cổ Trần gằn lên từng câu từng chữ, sắc mặt lạnh lùng, mi tâm phát ra một vệt sáng, một luồng ý chí cường đại phát ra, bao phủ khắp nơi.
Oành oành oành!Trong nháy mắt, tất cả tiểu Thú nhân có mặt ở chỗ này, đầu bọn chúng đều nổ tung, giống như một quả dưa hấu bị nổ tung, chết thảm ngay tại chỗ.
Số lượng tiểu Thú nhân bị Cổ Trần trực tiếp dùn phương pháp tàn bạo nhất phá hủy linh hồn và cho nổ tung đầu phải tính đến con số hàng nghìn, chết thảm không thể thảm hơn.
.
Chương 568
Mặt Cổ Trần không chút biểu cảm, lạnh lùng đi thẳng một đường vào trong từng tòa kiến trúc, diệt sát hết đám tiểu Thú nhân này đến đám tiểu Thú nhân khác, toàn bộ đều bị huyết tẩy.
Không quan tâm đám tiểu Thú nhân này giãy giụa, kêu thảm, gào thét như thế nào đều vô dụng, Cổ Trần vẫn giết từng tên từng tên một, giết chết tổng cộng mấy trăm ngàn tiểu Thú nhân xong, mới dọn dẹp sạch sẽ.
Xung quanh Bỉ Mông vương cung, vậy mà lại bồi dưỡng mấy trăm ngàn tiểu Thú nhân, số trẻ con của Nhân tộc bị giam giữ bên trong giam giữ cũng có mấy trăm ngàn người.
Đám trẻ con này, có người vừa mới bị bắt tới, còn chưa hoàn toàn biến thành Dược Nhân, có một số đã trở thành Dược Nhân từ lâu rồi, không có cách nào khôi phục lại, đã mất đi linh hồn.
Những đứa trẻ có thể khôi phục lại như cũ, Cổ Trần mang từng người ra một, để bọn chúng chờ đợi những người ở bên ngoài vào trong tiếp ứng.
Bên trong đám trẻ con Nhân tộc bị bắt giữ, số người có thể khôi phục lại chỉ có chưa đến ba phần mười, có lẽ vào khoảng hơn năm vạn người, tám vạn người còn lại đã biến thành Dược Nhân từ lâu rồi.
Còn những đứa trẻ bị ăn sạch, bị chết đi càng nhiều vô số kể.
Mỗi lần trông thấy hai mắt vô thần, dáng vẻ ngơ ngác của đám trẻ con này, trong lòng Cổ Trần lại có chút đau xót.
Là một hai người thì không nói làm gì, nhưng mấy nghìn, mấy chục nghìn, mấy trăm ngàn thậm chí còn nhiều hơn thế nữa, chỉ vẻn vẹn trong Thú tộc đã có mấy trăm ngàn Dược Nhân, vậy những dị tộc khác thì sao?Chỉ một chi nhánh Thú nhân nho nhỏ ở Bách Man sơn thôi, đã có nhiều Dược Nhân như thế, vậy thì bên ngoài Bách Man sơn, tình huống bên trong sào huyệt Thú nhân khác sẽ thế nào?Cổ Trần cũng không biết, hắn chỉ biết một điều, trong tương lai chắc chắn bản thân sẽ không bao giờ thương hại đám dị tộc này một chút nào, sát ý dâng đầy trong lòng hắn, không có cách nào phát tiết.
– Tám vạn Dược Nhân! Cổ Trần yên lặng nhìn vô số bóng người nhỏ bé đang tụ tập lại.
Trong số những người này, có bé trai, có bé gái, số lượng nhiều đến kinh người, mỗi người đều hai mắt vô thần, cơ thể phát ra mùi hương cùng với một cỗ dược lực.
Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, bọn họ không sống được quá ba năm, chỉ có thể khiến bọn họ trở thành người giống một vạn binh sĩ của Bất tử quân đoàn bên ngoài kia, đem tất cả bọn chúng cải tạo thành Thanh Đồng bất tử binh khí.
– Haiz! Cổ Trần thở dài một tiếng, thu lại suy nghĩ phức tạp trong lòng, rời khỏi chỗ này đi về phía Bỉ Mông vương cung.
Khi bước vào trong tòa Bỉ Mông vương cung vàng son rực rỡ này, Cổ Trần trông thấy một tấm bia bằng ngọc cực lớn, bên trên khắc hoạ từng đạo từng đạo văn lạc.
Không cần phải nói cũng biết, đây chính là hạch tâm của bí cảnh, chỉ cần luyện hóa nó lập tức có thể nắm giữ được bí cảnh vốn dĩ thuộc về Thú nhân tộc này.
Bí cảnh này so với bí cảnh hắn lấy được trước đó còn lớn hơn nhiều, có kinh nghiệm từ lần trước, không mất quá nhiều thời gian Cổ Trần đã luyện hóa được bí cảnh.
Rầm!Toàn bộ bí cảnh khẽ run lên, đại biểu cho việc Cổ Trần đã nắm trong tay bí cảnh này, có thể tùy ý đóng mở cửa ra vào bí cảnh.
Luyện hóa bí cảnh xong, Cổ Trần tra xét khắp Vương cung một lượt, tìm được không ít đồ mà Mông Liệt sưu tầm, ở trong một tòa thiên điện, hắn còn trông thấy được rất nhiều tài liệu và các loại Linh vật được sưu tầm khác.
Những thứ này được đặt ở một Thiên Điện trong Vương cung, bị Cổ Trần trực tiếp lấy đi.
Lượn qua một vòng không phát hiện thêm thứ gì tốt nữa, Cổ Trần mới ra khỏi Vương cung, tiếp tục dò xét kiểm tra những nơi khác trong bí cảnh một lượt.
Toàn bộ bí cảnh này được chia ra thành nhiều khu, Vương cung ở chính giữa, bên trái là khu vực trồng trọt mênh mông bát ngát, bên trong trồng lương thực chính của thú tộc, một loại Linh Mễ màu đỏ tươi, chính là Huyết Mễ.
Loại Huyết Mễ này, cũng giống như Thủy Tinh Mễ, chỉ có điều đối với việc tăng cường lực lượng khí huyết, loại Huyết Mễ này có tác dụng lớn hơn một chút.
Huyết Mễ và Thủy Tinh Mễ, hai thứ này hỗ trợ lẫn nhau, có tác dụng cực kỳ quan trọng đối với sự trưởng thành trong tương lai của bộ lạc nhân tộc.
Cổ Trần tính nhẩm một phen, toàn bộ bí cảnh này, bên trong trồng khoảng năm vạn mẫu Huyết Mễ, còn lại là các loại Linh dược, Linh quả! Linh quả đặc thù của Thú tộc, là một loại Linh quả tăng cường khí huyết, hiệu quả rất không tệ, dùng để đặt nền móng tôi luyện huyết khí hiệu quả rất tốt.
Còn có các loại dược liệu, số lượng vô cùng nhiều, vườn thuốc áng chừng khoảng một vạn thước vuông, bên trong trồng đầy các loại dược liệu, Linh vật.
.
Chương 569
Hiện giờ những thứ này đều thuộc về Cổ Trần, trong tay hắn lại lần nữa nắm giữ thêm một bí cảnh, tổng cộng hắn đã có hai cái bí cảnh.
Phải đi nhìn thử xem chỗ của Kim tộc và thạch tộc có nắm giữ bí cảnh hay không, một khi tiêu diệt được sào huyệt hai tộc này, lại có thể đạt được thu hoạch phong phú một lần nữa.
Bên trong Bách Man sơn, Thú nhân gần như đã bị giết sạch, số còn dư lại chỉ là số ít Thú nhân ở các cứ điểm khác và Linh viên, còn cả trong một số quặng mỏ tài nguyên.
Chỉ cần tiếp tục thanh lý Thú nhân ở những nơi này, chiếm lấu tất cả quặng mỏ và tài nguyên, trong tương lai bộ lạc sẽ không thiểu tài nguyên để sử dụng.
Sau khi kiểm tra toàn bộ bí cảnh, không phát hiện ra còn uy hiếp nào tồn tại, Cổ Trần mới mang một vạn người thuộc Bất tử quân đoàn rời khỏi bí cảnh, đi đến những nơi khác trong sào huyệt Thú nhân.
Tòa chủ thành Thú nhân này, đã trở nên rách nát, phòng ốc sụp đổ, thi thể chồng chất như núi, máu chảy tụ lại thành sông.
– Tộc trưởng!Cổ Trần vừa ra ngoài, đã trông thấy hai người Hắc Thổ và Man Phi đang cùng nhau bước tới.
Sau đó Hắc Thổ mở miệng nói:- Khởi bẩm tộc trưởng, Thú nhân ở nơi này về cơ bản đã bị tiêu diệt sạch sẽ, chạy trốn mất một phần nhỏ, bắt được một nghìn đầu Cự ma, Phi Long lớn nhỏ tổng cộng năm nghìn tám trăm con.
– Mãnh Tượng tám nghìn một trăm, Khủng Lang một trăm tám vạn, lớn nhỏ đều có.
– Tổng cộng tiêu diệt một trăm mười tám vạn Thú nhân, bên ta chiến tử tám nghìn một trăm sáu mươi người, trọng thương một vạn sáu trăm người, số người bị thương nhẹ nhiều vô số kể.
Khi nói đến điều này, trên mặt Hắc Thổ lộ ra vẻ đau xót.
Trận chiến này đã chết hơn tám nghìn người, bọn họ đều là chiến sĩ tinh nhuệ của bộ lạc, tất cả đều chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, phần lớn đều thiêu đốt hết tinh huyết mà chết.
Nghe thấy thế trong lòng Cổ Trần cũng âm thầm thở dài, trận chiến này quá khốc liệt, gần vạn người chết, con số đó có vẻ rất giật mình, có điều so với việc đại chiến thắng lợi lại không tính là gì cả.
Trong trận chiến này, tổng cộng đã tiêu diệt được một trăm mười tám vạn Thú nhân trong hang ổ của bọn chúng, con số ấy kinh khủng đến mức nào, quả thực khiến người ta hoảng sợ.
Cổ Trần lại không có cảm giác gì cả, giết một vạn cũng là giết, giết trăm vạn cũng là giết, dị tộc ấy mà, nếu giết được thì phải giết, Nhân tộc chết trong tay bọn chúng cũng không ít hơn số này.
– À phải rồi, tộc trưởng, Long Uyên đã mang tộc nhân của mình quay về rồi.
Đúng lúc này, Man Phi đột nhiên mở miệng nhắc nhở một câu, hóa ra, sau khi Cổ Trần vào trong bí cảnh, Long Uyên đã dẫn người thu nhặt thi thể chiến sĩ của bộ lạc mình, sau đó cáo từ ra về.
– Đi rồi à?Cổ Trần khẽ vuốt cằm, trầm ngâm một lát rồi nói:- Sau khi thu dọn xong chiến lợi phẩm, phân ra một phần phái người đưa qua cho hắn.
– Vâng, tộc trưởng!Hắc Thổ và Man Phi cùng nhau lĩnh mệnh.
Tất nhiên là hai người không có bất kỳ ý kiến gì, dù sao Long Uyên cũng mang theo năm vạn kỵ binh tham dự vào cuộc chiến thảm liệt tiêu diệt sào huyệt Thú nhânTrong trận chiến này, đội ngũ của Long Uyên cũng bị thương vong rất lớn, số người chết lên tới hơn một vạn người.
Cho hắn một phần mười chiến lợi phẩm tất nhiên là có đạo lý của Cổ Trần, người ta đã tới giúp ngươi, đại chiến xong không đòi thứ gì đã quay về, đương nhiên Cổ Trần không thể không tỏ thái độ.
Nếu không trong tương lai, làm sao hắn có thể khiên người ta tin phục được?- Hắc Thổ, Man Phi, ta ra lệnh cho ngươi hai người lập tức suất lĩnh một phần quân đoàn xuất kích, đi thanh trừ các mối nguy hiểm ở trong quặng mỏ, Linh viên và các cứ điểm khác của Thú nhân.
Cuối cùng Cổ Trần ra một mệnh lệnh, bắt đầu thanh lý Thú nhân ở nơi khác.
Cho dù là Thú nhân ở các cứ điểm khác, ở quặng mỏ, hay là bên trong Linh viên, tất cả đều phải dọn dẹp sạch sẽ, loại bỏ tất cả mọi sự uy hiếp.
– Tuân lệnh!Hai người Hắc Thổ, Man Phi còn chưa kịp nghỉ ngơi, máu tươi trên người vẫn đang chảy xuống, nhưng lại không hề chùn bước, cả hai xoay người lĩnh mệnh mang theo quân đoàn của mình xuất chinh.
Còn lại quân đoàn của ba người Ngưu Lực, Man Nguyệt, Thiết Thạch, ở lại thanh lý chiến trường.
Sau khi tiêu diệt sào huyệt của Thú nhân tộc, Cổ Trần bỗng nhiên sinh ra ý nghĩ muốn chuyển Hoang Cổ thành đến nơi này.
Trong phạm vi ba nghìn dặm xung quanh sào huyệt của Thú nhân tộc, có mười tiểu thành cứ điểm, còn có mười một mỏ quặng lớn bé, mỗi một mỏ quặng đều có một cứ điểm đóng quân nho nhỏ.
.
Chương 570
Còn cả ba Linh viên lớn, bên trong trồng rất nhiều dược liệu, Linh vật, Huyết Mễ… có thể nói là tài nguyên phong phú.
Nếu như chuyển Hoang Cổ thành tới nơi này, trực tiếp tọa trấn ở đây, sẽ dễ khống chế những quặng mỏ và tài nguyên kia hơn, khiến bộ lạc của Cổ Trần có thể phát triển càng nhanh hơn nữa.
Với lại nơi này gần với khu vực trung tâm Bách Man sơn, không có quá nhiều nguy hiểm, còn có một con sông lớn chảy ngang qua Bách Man sơn, cách nơi này chỉ hơn mười dặm.
– Xem ra, có lẽ cần phải di chuyển chủ thành của bộ lạc tới nơi này.
Cổ Trần ngẫm nghĩ một lát cuối cùng đưa ra quyết định, di chuyển Hoang Cổ thành tới nơi này.
Trong tương lai, nơi này chính là đại bản doanh của Hoang Cổ bộ lạc, lưng tựa vào cấm khu ba nghìn dặm rộng lớn ở trung tâm Bách Man sơn, mặt trước có một con song rộng vài trăm thước, chảy ngang qua Bách Man sơn.
Một vạn dặm về phía bên trái chính là sào huyệt của Kim tộc, hơn tám nghìn dặm về phía bên phải là sào huyệt của Thạch tộc, di chuyển tới nơi này vừa vặn có thể bao quát toàn bộ lãnh thổ phạm vi mười vạn dặm xung quanh Bách Man sơn.
Sau khi trải qua trận chiến này, Thú nhân diệt vong, tộc trưởng hai tộc Kim tộc, Thạch tộc vẫn lạc, chỉ cần giải quyết mối uy hiếp đến từ hai dị tộc Kim tộc và Thạch tộc nữa thôi.
Trong tương lai, chắc chắn Hoang Cổ bộ lạc sẽ trở thành bá chủ duy nhất trong phạm vi lãnh thổ mười vạn dặm xung quanh Bách Man sơn!.
Kim tộc, trong Hoàng Kim đại điện, bầu không khí vô cùng căng thẳng.
– Tộc trưởng, đã vẫn lạc!Một lão già cất tiếng nói một câu khàn khàn, sắc mặt vô cùng đau đớn, còn có một chút hoảng sợ.
Tộc trưởng của bọn họ, Hoàng Kim Vương đã vẫn lạc.
Tin tức này truyền đến, gần như tất cả người của Kim tộc đều không tin, chỉ coi đó là trò đùa, nhưng sau đó tin tức truyền đến liên tục, hoàn toàn phá vỡ ý nghĩ của bọn họ.
Hoàng Kim Vương đã chết thật rồi, hơn nữa bọn họ còn thăm dò được tin tức Thạch Nhân Vương của Thạch tộc cũng vẫn lạc.
Không chỉ như vậy, ngay cả Bỉ Mông Thú Vương Mông Liệt của Thú nhân tộc, cũng vẫn lạc, tin tức tam Vương vẫn lạc khiến thế lực khắp nơi rung động.
Từ già đền trẻ trong Kim tộc đều sợ hãi, đặc biệt là khi nghe được tin tức sào huyệt Thú nhân tộc đã bị Nhân tộc công hãm, giết hại trên trăm vạn Thú nhân, bọn chúng thật sự bị dọa đến mức mất hồn mất vía.
– Thú nhân tộc ở Bách Man sơn đã diệt vong.
Một hắn cường giả Kim tộc trịnh trọng nói.
Cả đám nguyên lão của Kim tộc đều yên lặng, bầu không khí trở nên ngột ngạt, trong lòng mỗi người đều nặng nề giống như bị một ngọn núi đè lên, đều cảm thấy sóng gió đã nổi lên, nguy cơ đang tới gần.
Tộc trưởng đã chết rồi, đối với Kim tộc, tin tức này quả thật giống như sấm sét giữa trời quang, Hoàng Kim Vương vừa mới Niết Bàn thành công vậy mà lại vẫn lạc.
Ban đầu khi tin tức này truyền đến không có ai tin tưởng, nhưng mà đây lại là sự thật, hơn nữa không chỉ một người, mà là Vương giả của cả tam đại tộc đều vẫn lạc.
Chết trong tay một tộc trưởng của Nhân tộc bộ lạc, tên là Cổ Trần, cho nên khi nghe thấy cái tên này, tất cả mọi người đều không nhịn được kinh sợ, run rẩy cả người.
Kẻ này, hung danh hiển hách, từ khi mới bắt đầu đã chém giết thiên kiêu của tam tộc, tru sát liên quân tam tộc, trấn sát hơn mười vị cao thủ của tam tộc.
Cuối cùng còn chỉ huy đại quân chỉ một lần hành động duy nhất đã dẹp yên sào huyệt Thú nhân, giết chết ba vương giả Niết Bàn cảnh, Mông Liệt, Thạch Nhân Vương và Hoàng Kim Vương.
Chém giết trên trăm vạn Thú nhân, chính thức trở thành Sát Thần, hung danh hiển hách, khiến sinh linh khắp mọi nơi nghe thấy tên đã sợ hãi.
– Tộc lão, phải làm sao bây giờ?Một tên đại tướng của Kim tộc sợ hãi hỏi, trong lòng vô cùng lo lắng.
Thú nhân đã bị tiêu diệt, tiếp đó khẳng định đến phiên hai bộ tộc, Kim tộc vàthạch tộc của bọn họ.
Hiện giờ điều quan trọng nhất là, tộc trưởng của hai tộc đều chết cả rồi, làm sao có thể ngăn cản được Nhân tộc hung uy đang dâng cao, có ai chống lại được quái vật khủng bố Cổ Trần của Nhân tộc?- Cổ Trần, cái tên Hung Ma của Nhân tộc này, đã giết tộc trưởng của chúng ta, thù này không đội trời chung, nhất định phải nghĩ cách thông báo cho tộc quần bên trên, phái cường giả đến đây tiêu diệt hắn.
Một vị lão già Kim tộc căm hận đưa ra kiến nghị.
– Nói thì nói như thế, nhưng trong số chúng ta, chỉ có tộc trưởng mới có năng lực liên hệ với thượng tầng của bổn tộc.
Những người khác lập tức cười khổ, bọn họ biết việc này, nhưng bây giờ lại không làm được, bởi vì chỉ có tộc trưởng mới có biện pháp liên hệ với thượng tầng của bổn tộc.
Hiện giờ tộc trưởng đã chết, làm sao liên hệ được?Trong phút chốc cả đám trưởng lão của Kim tộc đều yên lặng.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Núp Lùm Trăm Năm Khi Ra Ngoài Đã Vô Địch [Dịch] Núp Lùm Trăm Năm Khi Ra Ngoài Đã Vô Địch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Nup-Lum-Tram-Nam-Khi-Ra-Ngoai-Da-Vo-Dich-SE-Audio-Truyen.jpg)





